声音明明看不见 为何名为“观世音”菩萨
声音明明看不见 为何名为“观世音”菩萨
声音明明看不见 为何名为“观世音”菩萨
Thanh âm minh minh khán bất kiến vị hà danh vị “quán thế âm” bồ tát?
Sheng yin ming ming kan bu jian wei he ming wei guan shi yin pu sa?
Sheng yin ming ming kan bu jian wei he ming wei guan shi yin pu sa?
声音明明看不见 为何名为 “观世音” 菩萨
Thanh âm minh minh khán bất kiến vị hà danh vị “quán thế âm” bồ tát?
SHENG YIN MING MING KAN BU JIAN WEI HE MING WEI GUAN SHI YIN PU SA?
声音明明看不见 为何名为 “观世音” 菩萨?
Thanh âm minh minh khán bất kiến vị hà danh vị “quán thế âm” bồ tát?
参考资料
1. 声音明明看不见 为何名为“观世音”菩萨? .腾讯网.2016-11-02[引用日期2018-12-28]
2. 《无量寿经》记载观世音菩萨与大势至菩萨同为西方极乐净土中阿弥陀佛的左右脇侍菩萨。
3. 《法华经普门品》佛告无尽意菩萨:“善男子,若有国土众生,应以佛身得度者,观世音菩萨,即现佛身而为说法。”
4. 台湾民众常将之绘制於家堂神画“佛祖漆”上,与自家所祀神明一同,晨昏祭祀。
5. 《法华经普门品》:“若有无量百千万亿众生,受诸苦恼,闻是观世音菩萨,一心称名。观世音菩萨,即时观其音声,皆得解脱。”
6. 《悲华经》卷二不眴在宝藏佛前发愿:“愿我行菩萨道时,若有众生遭受种种苦恼恐怖,退失追求正法的信念和力量,堕落到没有光明的大黑暗处,身心不安忧愁孤独贫穷困苦,没有人可去请求保护,没有依靠也没有屋舍。如果他能够忆念我,称念我的名号,那求救的音声被我天耳所闻,被我天眼所见,如是一切苦难众生,若我不能为其免除如此种种痛苦烦恼,则终不成就阿耨多罗三藐三菩提佛果。” 宝藏佛即为他授记:“善男子!汝观人天及三恶道一切众生,发大悲心。欲断众生诸烦恼故,欲令众生住安乐故,善男子!我当字汝为观世音。”
7. 《千手千眼观世音菩萨广大圆满无碍大悲心陀罗尼经》记述,观音菩萨早已成佛,因大悲愿力,现作菩萨。经云:“此观世音菩萨,不可思议威神之力,已于过去无量劫中,已作佛竟,号正法明如来。大悲愿力,为欲发起一切菩萨,安乐成熟诸众生故现作菩萨。汝等大众诸菩萨摩诃萨梵释龙神,皆应恭敬莫生轻慢。一切人天常须供养专称名号,得无量福灭无量罪,命终往生阿弥陀佛国。”
8. 唐译《千光眼观自在菩萨秘密法经》也说观世音菩萨是过去的正法明如来,并且释迦如来曾是他的弟子:“我念往昔时,观自在菩萨於我前成佛,号曰正法明,十号具足。我於彼时为彼佛下作苦行弟子,蒙其教化,今得成佛。”
9. 《万松老人评唱天童觉和尚颂古从容庵录》卷四第五十四:“尝见一说,大悲昔为妙善公主,乃天人为宣律师说。”
10. 《隆兴佛教编年通论》二十九卷,南宋隆兴二年(1164)祖琇撰,《续藏》No.1512。
展开全部
Lue shi guan yin de xiu xing fa men * 略释观音的修行法门
略释观音的修行法门
略释观音的修行法门
Lược thích quán âm đích tu hành pháp môn
Lue shi guan yin de xiu xing fa men
略释观音的修行法门
显明法师 讲述
大慧居士 记辑
lược thích quán âm đích tu hành pháp môn
hiển minh pháp sư giảng thuật
đại tuệ cư sĩ ký tập
略释观音的修行法门
显明法师 讲述
大慧居士 记辑
传说中的示迹因缘
首先,祈愿大慈大悲救苦救难观世音菩萨的加被,使诸位增福生慧,一切如意平安。
我们这个道场,一向解行并重,德慧双修,非常精进。这次乘观音菩萨出家纪念日,举行为期三天的「观音法门」共修法会,大众发心,要我与南老师分别就史迹、教理与行持作简要说明,使大家对观音菩萨的慈心悲愿有更深入的了解,的确是一件很有意义的事。
我们娑婆世界的众生与观音菩萨最为投缘,不但「家家弥陀,户户观音。」每年农历的二月十九观音菩萨圣诞,六月十九观音菩萨成道纪念日,和九月十九的观音菩萨出家纪念日,佛教的寺院都要举行隆重的纪念法会,因缘非常殊胜。老衲愿就所知,以事、以理、以显、以密来与诸位作共同研究。
观音菩萨是多劫以来的应化圣贤,年代邈远,其最初示迹因缘,已经无从稽考。在国内有两本书,一本为「编年通论」,一本为「汝州志」,记载着有关观音菩萨的事迹,可以作为参考。编年通论第十卷说:唐朝终南山的道宣律师,严持戒律,道行高峻,受天人供养。有一天,他问天人,观世音菩萨的本迹因缘,是怎么回事?天人告诉他,在过去劫很久很久以前,有一个庄严王,他的王后是宝应夫人,生有三个公主,长公主叫妙严,次公主叫妙音,三公主叫妙善,观世音菩萨最初示现人间,是庄严王的三公主。
根据汝州志记载:在春秋时代,有一个楚庄王(公元前六一三~五九一),他有三个女儿,三公主叫妙善。楚庄王有病,医生说要亲人的眼睛合药,病方能愈;妙善公主便把自己的眼睛挖出来调药给父王服用,果然治好了病,使楚庄王很感动。后来妙善公主出家,父王给地盖了一座寺庙,不久,妙善公主便出现千手千眼的庄严宝相。观音菩萨千手千眼的典故,据说与这个故事有关。后来民间通常的说法,讲观世音菩萨是妙庄严王的三女,很可能是以上两说综合的结果。
圣贤应化 济度有情
佛与大菩萨在人间示现,几乎都是应化身,他那一天出家?那一天成道?极难有详确的历史可考;在我们这一劫的历史文化中,只有释迦牟尼佛是例外。他本是印度净饭王的悉达多太子,舍弃荣华富贵,出家修道,当生成就佛果,他与我国孔子出生的年代很相接近,是世界四大哲人之一,史迹具在。其余如梁武帝时(公元五○二~五四九)达摩祖师是观音应化,布袋和尚与傅大士是弥勒应化。唐太宗时(公元六二七~六四九)丰干禅师是弥陀,寒山、拾得是文殊、普贤,杜顺和尚也是文殊应化。唐肃宗时(公元七五六~七六二)韩国金乔觉是地藏应化。吴越王朝时(公元九○八~九七八)长耳和尚是定光佛(燃灯佛)应化,永明寿禅师(公元九○三~九七五)是弥陀应化。干隆时(公元一七三六~一七九○)的达天禅师是地藏应化等,可举的例子很多,这些佛菩萨的圣诞,就是从后来应化的贤圣僧的生日来作为纪念的。
但是,化身与应身是有区别的,应身现的是佛相,化身是现的六道相。因此,我们学佛的人,不可以轻慢任何人,乃至猫、狗也好,都不能轻慢。记得我小的时候,在宁波念佛学院,离普陀山很近。同学们曾结伴去朝礼普陀山,由那里的同学招待、当响导。在普陀山的路上,看见一条狗,我踢了它一脚,我说:「好狗不挡道嘛!」狗被我一踢就汪汪叫着跑掉了。旁的同学看了,便说:「哎呀!你把观音菩萨给踢跑了。」吓得我一身冷汗。就理上说,不管是观音菩萨也好,其它佛菩萨也好,六道众生的什么身都能现,并且常常会以你所忽略或不恭敬的那种身形出现。如果我们了解这个道理,把所有呈现在我面前的众生,都拿他们当佛菩萨看待,那就不会错了。
在我们这个芸芸的众生界中,凡圣杂处,那些乘愿再来的圣贤,未必现的是圣相,从外表上看,有的跟我们差不多,有的也许比我们还颠倒,但是他们在平凡中示现不平凡,在颠倒中依旧不颠倒,就需要我们以慧眼去观察。例如永明寿禅师现的是精进相,每天要做一百零八件事;傅大士现的是慈悲相,把自家的田产房屋都布施了,还把太太也押给别人,把所得的钱拿来布施。梁武帝后来召见他,把宫廷的门都关了,他不慌不忙拿出一个木捶来一敲,所有的宫门应声而开。这说明什么?「一性圆通一切性,一法遍含一切法,一月普现一切水,一切水月一月摄。」布袋和尚的做法非常洒脱,人家问佛法,他把布袋「放下」,如果当下不契,他又背起布袋走了。有人定要他开口说法,他还是说他的布袋:「我有一布袋,虚空无障碍,散开遍十方,收回观自在。」高士们也没有他的旷达。济颠和尚现的是邋遢相,衣衫不整,酒肉不忌,说起话来,疯疯颠颠,到时却无不应验。他究竟是个怎样的人?有首自述的诗偈说得很明白:「六十年来狼藉,东墙打到西壁,如今收拾归来,依旧水连天碧。」
从闻思修 入三摩地
华严经告诉我们:「若人欲识佛境界,当净其意如虚空。」如果我们的身心和思想观念,无挂无牵,一片明净,就会体认到圣凡的差别,在生命的原动力上,应化圣贤是乘愿现世,或顺或逆,不动本来,自己作得了主;凡夫是受业力牵缠,或升或沉,因境而异,自己作不得主。
现在我们来略释「观世音菩萨」的名号所包含的意义。观世音菩萨在唐代又称观音菩萨,那是避唐太宗李世民的名讳所产生的称呼,现在已经没有这个忌讳,可随各人的喜爱自由称念。这「观世音」三字,是要我们观世间一切音声,包括称他名号的音声,入于耳根圆通的法门。楞严经说:
初于闻中,入流亡所,所入既寂,动静二相,了然不生。
世间的音声,有动相,有静相,我们的动相是由外境六尘所引发,所感为妄心;静相是粗妄想销落后所现的清净境,仍旧执着在一个清净的境界里,还是妄心,不是真心。妄心背觉合尘,被境所转,真心不被物转而能转物。但是,真心要在一念无杂、精进不已、动静二相自然廓清后才会出现,那时放光动地,无我无人,也可称为「心空及第归。」
我们不可说观世音菩萨修耳根圆通,就光在耳朵上大作文章。耳朵的根就是心,没有心,耳朵发生不了作用。当我们心不在焉的时候,视而不见,听而不闻。耳朵是浮尘根,神经系统是胜义根,而真正的老板是心。譬如放风筝,风筝是浮尘根,线是胜义根,拉线的这个人才是主人。主人叫它动就动,远就远,一切操之在我,这点非常重要。
因此,观世音这个「观」,不是用耳闻,而是用心观,用清净心来观。所谓「一根反源,六用解脱。」就是这个道理。六根解脱了,也不是六根清净,而是心清净。心中清净了,眼耳鼻舌身意自然清净。不是舍本逐末,光执着在修眼、修耳上做工夫。
再说「观自在」。心经开头就说:
观自在菩萨行深般若波罗密多时,照见五蕴皆空,度一切苦厄。
观世音与观自在,说他是一个人可以,说他是两个人也可以。大凡菩萨观世间一切法都是自在的,能够自然而然的拔苦与乐,使人离苦得乐。如果你观不自在,就不能拔苦与乐。譬如你帮助别人一大笔钱,解决了一桩困难,后来懊悔帮这个忙,这一下就不自在、不对劲了。
观世音与观自在
所以,观自在首先要你观一切人、一切事、一切物,而在这上面得到自在,没有罣碍,无所得,无所求,不取不舍,然后才能真正得到解脱,福慧增上。如果你帮助别人,抱着将来得到回报的心理,就无法自在。助人为快乐之本,永远需要别人帮助就痛苦了。要靠领救济金过活,就更痛苦了。观自在的重点在一「观」字,用的是眼根;观世音的重点在一「音」字,用的是耳根。就范围来说,观世音专指观世音菩萨,而观自在可包括所有的菩萨,因为所有的菩萨都自在的,当然也包括观世音菩萨在内。
另外,还有一个「观世自在」菩萨,是密宗莲花部的部主,就是如来成佛观察十缘生句,而得到普眼的莲花,这个今天不作深入讨论。又有一位「观自在王」如来,在密宗是阿弥陀佛的本名,阿弥陀佛是观自在王的德号。密宗又称观世音菩萨是阿弥陀佛的化身。但在显教,观世音菩萨是阿弥陀佛的弟子,与大势至菩萨胁侍两旁,「观经」里说到两位菩萨的功德是一样的。
观世音菩萨头上是个化佛,大势至菩萨头上是个宝瓶。大势至菩萨同我们阎浮提众生也是因缘深厚,在净土念佛法门中,关系极为重要。「都摄六根,净念相继。」这是大势至菩萨教导我们念佛的方法。所以「大势至菩萨念佛圆通章」对我们来说,也非常珍贵。
「悲华经」里说到,阿弥陀佛涅槃之后,观世音菩萨将在西方极乐世界成佛,佛号为「遍出一切光明功德山王如来」,似乎阿弥陀佛和观世音菩萨不是同一个人。又据「观音三昧经」里释迦牟尼佛说,观世音菩萨在他以前成佛,名「正法明如来」,则观音菩萨实是古佛。当时释迦佛是在正法明如来法运下作苦行弟子,现在则观音菩萨又以释迦佛的弟子示现,这在佛法里来说,仍是平等的。
经论里记载,从前有一辟支佛的弟子,生性憨直,师徒两人,幽居岩壑,生活单调而清苦。一天外出,弟子打着伞,背着行囊,侍奉师父行脚,心念罗汉自度,太过自私,愿行菩萨道广度众生。其师突命弟子前行,自己来代替打伞背行囊随行。走了一阵路,弟子过意不去,想想师父年纪已大,不忍遽去,他的师父又开腔了,徒弟啊,还是你来打伞背包裹吧!弟子弄不清这是怎么回事,师父说,原来你发心作菩萨,我应该替你打伞;现在你退心了,仍想作小乘罗汉,你当然应该站到后面去。
但是,观音菩萨与释迦佛互为弟子,这是度生方便,慈悲愿力不可思议,属于非常的示现,并无碍于他们所成就的境界。
男身或女身的问题
佛菩萨并无男女之分,应以何身得度,即现何身而为说法,不能说他一定是男身,或一定是女身。唐宋以前,观音菩萨像都是男身老比丘相,现在五台山雕塑的观音圣像还是男身。根据胡石麟所写的「笔丛」和宋代王世贞的「观音本纪」,都讲一向不知道观音菩萨是女的。元代的法师在画观音像时才有画成女身的。当然,画成「面然大士」也可以。面然大士是瑜伽施食法门中鬼王的代表,也是观音菩萨的化身。观音菩萨可以变为鬼王,当然也可以变女人,以及其它的形象,执着观音菩萨为女身的想法,这就错了。
六祖坛经说:「慈悲是观音,喜舍是势至。」这是表德的说法。如果你心中真的大慈大悲,那你就是观世音菩萨。如果你经常充满喜悦,时时不吝布施,那你就是大势至菩萨。我们也看到有些寺院供的是千手千眼观世音菩萨像,那表示菩萨有无穷无尽的方便和功能。我们每人有一双手和两只眼睛,如果这些手眼几十人、几百人、几千人集中起来,大家同心同德,力量就大。观音菩萨是一身具足千手千眼,所以威德就不可思议了。
观音菩萨的形态,有六观音、七观音、八观自在、十五尊等种种区别,数目逐渐增加,遂成三十二种应化身,应种种机缘,随时间与处所不同,说种种法,救护各类众生。六观音普通所称与经论不同,智者大师根据经论所列为:(一)大悲观音(破地狱三障)、(二)大慈观音(破饿鬼三障)、(三)师子无畏观音(破畜生三障)、(四)大光普照观音(破修罗三障)、(五)天人丈夫观音(破人道三障)、(六)大梵深远观音(破天道三障)。密宗(东密)所称六观音为圣观音、千手千眼观音、马头观音、十一面观音、如意轮观音和准胝观音。古德有首显密互融的颂说:「大悲千地狱,大慈正(圣观音)饿鬼,师子马形畜,大光面修罗,天人准胝人,大梵如意天。」尤为简洁详明。
三观、三智与三境
平常我们所见到的观音圣像,如杨柳观音(又称药王观音,右手执杨枝)、龙头观音(乘坐龙头上)、持经观音(乃声闻观音,手持经卷)、圆光观音(背上有火焰光明,端坐岩石上)、游戏观音(坐于云上,左膝直立,右手支持身躯)、白衣观音(着白衣,跏趺坐于白莲花上)、莲卧观音(坐莲华叶上双手合掌)、泷见观音(坐于岩上观瀑)、施药观音(坐于水旁岩石上,右手撑颊部,左手叉腰,凝视莲华)、鱼篮观音、水月观音、一叶观音、青颈观音、威德观音、琉璃观音(高王观音)、持莲观音、洒水观音等,都在三十二观音应化身内,其中白衣、青颈、阿耨、阿摩提、多罗尊等不是在印度变化的观音,大概是在我国唐朝以后民间的信仰,但国人最具亲切感的,一为马郎妇观音(事出唐宪宗元和十二年于陜西金沙滩),一为蛤蜊观音(开元年间,唐文宗尝食蛤蜊,刳而不开,及开,见蛤蜊内有观音像,遂不复食。),一为高王观音(北魏太平年间,定州勇士孙权德诵经免难。)其神异均不可思议。
观音菩萨常住的圣地,在印度南方海滨的补陀洛伽山,又名光明山,小白华山。我国浙江省定海县舟山群岛的普陀山上,最高峰名补陀洛伽,以及西藏拉萨的布达拉宫等,也是观音菩萨的应化道场。
法华经观世音菩萨普门品中,讲到「观」与「音」有几句话非常重要,现在特地提出来略作解释。先说「观」:「真观清净观,广大智慧观,悲观及慈观。」我在法集中曾经讲过,真观就是诸法性空。清净观呢?是度生不住相。广大智慧观是中道。悲观及慈观是以上面三观来拔苦与乐。也可以说,真观是空,清净观是假,广大智慧观中,合起来是「空、假、中」三观。
次说音:「妙音观世音、梵音海潮音、胜彼世间音。」能观的智,所观的境,境智一如,所做的事情也好,所发的声音也好,都妙,就是妙音。观世音呢?就是不变随缘,寻声救苦。梵音是真空清净无染的声音。海潮音有起有落,定时不差。胜彼世间音则指空有不二,互摄互入,为中道境,这是显教解释五个观,五个音,但不出于「三观」、「三智」与「三境」。
密教中的观音菩萨
密教中的千手观音,从大悲观音变化而来;圣观音从大慈观音变化而来,马头观音从师子无畏观音变化而来,十一面观音从大光普照观音变化而来,准胝观音从天人丈夫观音变化而来,如意轮观音从大梵深远观音变化而来,可见显密原无二致。密教以修身、口、意三密相应而得当生证到佛果的,但藏密与东密在修持「身密」部份稍有出入,这因唐代文成公主下嫁西藏弄赞甘普王,侍从有儒士及道士,这些由道士们传去的中国道家修炼方法,与藏地原始宗教的修持法以及由印度传入的密宗修身法汇合而成了他们特有的修身方法。
修气、修脉、修明点,为密宗调身方便,对变化气质,收效甚大。气有上行气、中行气、下行气的分别,脉有中脉、左脉、右脉的区分,密宗的学者们说:「气不入中脉,而得证菩提者,绝无是处。」脉又与轮并提,有梵穴轮、顶轮、眉间轮、喉轮、心轮、脐轮、海底轮、统称三脉七轮。有声有色,这「妙音观世音,梵音海潮音。」实际就是七轮中的音声。密尚持咒,口密就是声密。这「唵」、「啊」、「吽」三字,即是梵文声母的总纲,唵字又是宇宙原始生命能量的根本音,阿字是宇宙开辟万有生命生发的根本音,吽字是万有生命潜藏生发的根本音,以这三个字发音组成一个咒,便是普贤如来的根本咒,普贤如来的意译是妙密。观音菩萨的六字大明咒:「唵、嘛、呢、叭、咪、吽。」便概括了唵字与吽字的咒身,其中「嘛、呢、叭、咪」四字之音,都是阿部音的变化妙用。
总之,观音法门,博大精微,浩瀚无边,我们修学观音法门,就是要学观音菩萨的大慈大悲,普度慈航,如果你们以求观音菩萨的恳切心情,来要求自己,你自己就是观音菩萨,就能家庭和睦,妻贤子孝,国泰民安,众生乐利,祝福大家都成就大慈大悲、救苦救难的观世音菩萨。
今天的时间已到,等一下大家还要念诵观音圣号,我们先来齐唱观音菩萨偈赞以为本次讲演作结:
观音菩萨妙难酬 清净庄严累劫修
赫赫红莲安足下 弯弯秋月锁眉头
瓶中甘露常遍洒 手内杨枝不计秋
千处祈求千处应 苦海常作度人舟
南无普陀山净琉璃世界大慈大悲观世音菩萨
(七十二年十月廿二日讲于台北东西精华协会中国总会禅学中心)
———————–
Gao wang guan shi yin zhen jing * 高王觀世音真經
高王觀世音真經
(高王經)
高王觀世音真經
高王經
cao vương quán thế âm chân kinh
cao vương kinh
高王觀世音真經
(高王經)
cao vương quán thế âm chân kinh
(cao vương kinh)
高王觀世音真經
(高王經)
奉請八大菩薩名號:南無觀世音菩薩摩訶薩、南無彌勒菩薩摩訶薩、南無虛空藏菩薩摩訶薩、南無普賢菩薩摩訶薩、南無金剛手菩薩摩訶薩、南無妙吉祥菩薩摩訶薩、南無除蓋障菩薩摩訶薩、南無地藏王菩薩摩訶薩、南無諸尊菩薩摩訶薩。
觀世音菩薩。南摩佛。南摩法。南摩僧。佛國有緣。佛法相因。常樂我淨。有緣佛法。南摩摩訶般若波羅蜜是大神咒。南摩摩訶般若波羅蜜是大明咒。南摩摩訶般若波羅蜜是無上咒。南摩摩訶般若波羅蜜是無等等咒。南摩淨光秘密佛。法藏佛。獅子吼神足幽王佛。佛告須彌燈王佛。法護佛。金剛藏獅子遊戲佛。寶勝佛。神通佛。藥師琉璃光王佛。普光功德山王佛。善住功德寶王佛。過去七佛。未來賢劫千佛。千五百佛。萬五千佛。五百花勝佛。百億金剛藏佛。定光佛。六方六佛名號。東方寶光月殿月妙尊音王佛。南方樹根花王佛。西方皂王神通燄花王佛。北方月殿清淨佛。上方無數精進寶首佛。下方善寂月音王佛。無量諸佛。多寶佛。釋迦牟尼佛。彌勒佛。阿閦佛。彌陀佛。中央一切眾生。在佛世界中者。行住於地上。及在虛空中。慈憂於一切眾生。各令安穩休息。晝夜修持。心常求誦此經。能滅生死苦。消除諸毒害。南摩大明觀世音。觀明觀世音。高明觀世音。開明觀世音。藥王菩薩。藥上菩薩。文殊師利菩薩。普賢菩薩。虛空藏菩薩。地藏王菩薩。清涼寶山億萬菩薩。普光王如來化勝菩薩。念念誦此經。七佛世尊。即說咒曰:「離婆離婆帝。求訶求訶帝。陀羅尼帝。尼訶囉帝。毗黎尼帝。摩訶伽帝。真陵乾帝。梭哈。」(七遍)
十方觀世音。一切諸菩薩。誓願救眾生。稱名悉解脫。若有智慧者。殷勤為解說。但是有因緣。讀誦口不輟。誦經滿千遍。念念心不絕。火焰不能傷。刀兵立摧折。恚怒生歡喜。死者變成活。莫言此是虛。諸佛不妄說。高王觀世音。能救諸苦厄。臨危急難中。死者變成活。諸佛語不虛。是故應頂禮。持誦滿千遍。重罪皆消滅。厚福堅信者。專攻受持經。願以此功德。普及於一切。誦滿一千遍。重罪皆消滅。高王觀世音真經終。
Bu ren xing sha shi zhong sheng * 不忍行殺食眾生
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
不忍行殺食眾生
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
不忍行殺食眾生
Ninh đương nhiên thân phá nhãn mục, phi thường cảm động, tức thuyết kệ ngôn: Bất nhẫn hành sát thực chúng sinh.
Bất nhẫn hành sát thực chúng sinh.
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
不忍行殺食眾生
NINH ĐƯƠNG NHIÊN THÂN PHÁ NHÃN MỤC, PHI THƯỜNG CẢM ĐỘNG, TỨC THUYẾT KỆ NGÔN: BẤT NHẪN HÀNH SÁT THỰC CHÚNG SINH.
Bất nhẫn hành sát thực chúng sinh.
不忍行殺食眾生
Bất nhẫn hành sát thực chúng sinh.
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:

寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
寧當燃身破眼目,非常感動,即說偈言:
寧當燃身破眼目,不忍行殺食眾生。
諸佛所說慈悲經,彼經中說行慈者。
寧破骨髓出頭腦,不忍噉肉食眾生。
如佛所說行慈者,此人行慈不滿足。
常受短命多病身,迷沒生死不成佛。
Kinh Quan The Am Bo-tat Tho Ky
Kinh Quan The Am Bo-tat Tho Ky
Kinh Quan The Am Bo-tat Tho Ky
觀世音菩薩授記經
Kinh Quán Thế Âm Bồ-tát Thọ Ký
Kinh Quan The Am Bo-tat Tho Ky
Kinh Quán Thế Âm Bồ-tát Thọ Ký
TÔI NGHE NHƯ VẦY:
Một thuở nọ, Đức Phật ở tại Tiên Nhân Lộc Uyển gần thành Lộc Dã, cùng với 20.000 vị đại Bhikṣu [bíc su].
Ngoài ra còn có 12.000 vị Bồ-tát. Tên các ngài là: Sư Tử Bồ-tát, Sư Tử Ý Bồ-tát, An Ý Bồ-tát, Vô Dụ Ý Bồ-tát, Trì Địa Bồ-tát, Nhân Thọ Bồ-tát, Thần Thiên Bồ-tát, Thật Sự Bồ-tát, Ẩn Mật Bồ-tát, Hiền Lực Bồ-tát, Minh Thiên Bồ-tát, Ái Hỷ Bồ-tát, Diệu Cát Tường Bồ-tát, Trí Hành Bồ-tát, Chuyên Hành Bồ-tát, Hiện Vô Ngại Bồ-tát, Từ Thị Bồ-tát, và chư đại Bồ-tát khác như vậy; là những bậc thượng thủ của 12.000 vị Bồ-tát đến dự.
Lại có 20.000 thiên tử. Trong số ấy có Thiện Giới Thiên Tử, Thiện Trụ Thiên Tử, cùng những vị khác làm thượng thủ và họ đều trụ ở Đại Thừa.
Lúc bấy giờ có vô lượng trăm ngàn quyến thuộc vây quanh Thế Tôn và Ngài thuyết Pháp cho họ.
❖
Khi ấy trong Pháp hội có một vị Bồ-tát tên là Hoa Đức Tạng, từ chỗ ngồi đứng dậy, vén áo lộ vai phải, gối phải quỳ sát đất, chắp tay hướng về Đức Phật, và nói lời như vầy:
“Bạch Thế Tôn! Con có việc muốn thưa hỏi, kính mong Như Lai cho phép.”
Phật bảo Hoa Đức Tạng Bồ-tát:
“Ông có điều nghi vấn thì hãy cứ hỏi. Ta đã biết điều ông muốn hỏi. Như Lai sẽ thuyết giảng để khiến ông hoan hỷ.”
Lúc bấy giờ ngài Hoa Đức Tạng bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Đại Bồ-tát làm sao sẽ không thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, hoặc không mất năm loại thần thông? Làm thế nào để đắc Như Huyễn Chánh Định? Bởi khi đã đắc chánh định đó, họ với thiện xảo phương tiện của chánh định ấy mà có thể biến hóa tùy theo hình loại của mỗi chúng sanh, rồi thuyết Pháp tùy theo căn lành của họ, và khiến chúng sanh đạt đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”
Phật bảo Hoa Đức Tạng Đại Bồ-tát:
“Lành thay, lành thay! Ông có thể ở trước Như Lai, Chánh Đẳng Chánh Giác mà khéo hỏi nghĩa lý như vậy.
Này Hoa Đức Tạng! Ông đã gieo trồng các căn lành ở nơi chư Phật quá khứ, cúng dường vô số tỷ ức chư Phật Thế Tôn, và khởi lòng đại bi đối với các chúng sanh.
Lành thay, Hoa Đức Tạng! Lắng nghe, lắng nghe, và khéo tư duy! Ta sẽ thuyết giảng cho ông.”
Ngài Hoa Đức Tạng thưa rằng:
“Dạ vâng! Con vui thích muốn nghe.”
❖
Phật bảo Hoa Đức Tạng Đại Bồ-tát:
“Nếu ai thành tựu một pháp này thì họ sẽ đắc Như Huyễn Chánh Định. Khi đã đắc chánh định đó, họ với thiện xảo phương tiện của chánh định ấy mà có thể biến hóa tùy theo hình loại của mỗi chúng sanh, rồi thuyết Pháp tùy theo căn lành của họ, và khiến chúng sanh đạt đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Một pháp này là gì? Đó là không nương dựa. Không nương vào ba cõi, cũng không nương ở trong, lại cũng không nương ở ngoài. Khi không có chỗ để nương thì lúc đó mới có chánh quán. Khi đã có chánh quán thì sẽ dẫn đến chánh tận với giác tri không hề bị tổn giảm. Rồi từ cái tâm không tăng không giảm sẽ khởi sanh trí tuệ chân chánh.
Khi đến giai đoạn này thì sẽ thấu hiểu tất cả pháp từ duyên mà sanh và đều do hư giả mà có. Hết thảy các pháp từ nhân duyên mà sanh, nếu chẳng có nhân duyên thì pháp sẽ không sanh. Tuy hết thảy pháp từ nhân duyên sanh, nhưng thật chẳng có chỗ nào sanh.
Phàm ai thông đạt pháp vô sanh như vậy, họ sẽ được vào Đạo chân thật của Bồ-tát, hay còn gọi là được vào tâm đại từ bi. Thế nên họ sẽ thương xót và muốn độ thoát tất cả chúng sanh. Khi đã khéo có thể liễu giải nghĩa lý thâm sâu như vậy, thì liền biết hết thảy mọi pháp đều như huyễn.
Do bởi sự nhớ tưởng và ngôn từ nên mới tạo ra các pháp. Thế nhưng các pháp hình thành từ sự nhớ tưởng và ngôn từ đó cứu cánh đều không. Khi đã khéo có thể thông đạt các pháp không thì mới gọi là đắc Như Huyễn Chánh Định.
Khi đã đắc chánh định đó, họ với thiện xảo phương tiện của chánh định ấy mà có thể biến hóa tùy theo hình loại của mỗi chúng sanh, rồi thuyết Pháp tùy theo căn lành của họ, và khiến chúng sanh đạt đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”
❖
Lúc bấy giờ ngài Hoa Đức Tạng Đại Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Ở trong chúng hội đây có vị Bồ-tát nào đắc chánh định đó không?”
Đức Phật bảo:
“Có! Nay trong chúng hội đây có những vị trang nghiêm với đại thệ nguyện chẳng thể nghĩ bàn, như là Từ Thị Bồ-tát, Diệu Cát Tường Bồ-tát, và 60 vị Chánh Sĩ–họ đã đắc chánh định đó.”
Lại bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Chỉ riêng ở thế giới này mới có các vị Bồ-tát đắc chánh định đó, hay còn có các vị Bồ-tát ở thế giới phương khác cũng thành tựu Như Huyễn Chánh Định như vậy?”
Phật bảo ngài Hoa Đức Tạng:
“Từ đây về hướng tây, vượt qua 100.000 ức cõi Phật, có một thế giới tên là Cực Lạc. Trong cõi nước ấy có Đức Phật, hiệu là Vô Lượng Thọ, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri và Ngài hiện đang thuyết Pháp ở đó. Đức Phật ấy có hai vị Bồ-tát làm thị giả. Vị thứ nhất tên là Quán Thế Âm. Vị thứ nhì tên là Đắc Đại Thế. Cả hai ngài đã đắc chánh định đó.
Lại nữa, Hoa Đức Tạng! Nếu có Bồ-tát nào nghe và thọ trì Pháp này trong bảy ngày bảy đêm từ hai vị Chánh Sĩ kia, ngay sau đó, họ sẽ đắc Như Huyễn Chánh Định.”
Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Cõi nước kia chắc hẳn phải có vô lượng Bồ-tát đắc chánh định đó.
Vì sao thế? Bởi các vị Bồ-tát nào đã sanh về cõi nước kia đều sẽ đi đến chỗ của hai vị Chánh Sĩ ấy mà lắng nghe và thọ trì Pháp này.”
Đức Phật bảo:
“Như thị, như thị! Đúng như lời ông nói. Ở quốc độ ấy có vô lượng vô số chư đại Bồ-tát đã đắc chánh định đó từ hai vị Chánh Sĩ kia.”
Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Lành thay, thưa Thế Tôn! Kính mong Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, hãy dùng thần lực để làm cho hai vị Chánh Sĩ kia đến thế giới này và cũng làm cho đại chúng của hai bên đồng thấy lẫn nhau.
Vì sao thế? Bởi nếu hai vị Chánh Sĩ kia đến thế giới này, thì các thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào với căn lành thành thục mà khi nghe các ngài thuyết Pháp, họ sẽ đắc chánh định đó. Con cũng mong thấy được Thế giới Cực Lạc của Đức Phật Vô Lượng Thọ. Do nhân ấy mà cũng sẽ khiến cho các thiện nam tử và thiện nữ nhân nơi đây phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và nguyện sanh về cõi nước kia. Khi đã sanh về cõi nước kia, họ quyết sẽ không còn thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”
❖
Khi ấy Thế Tôn chấp thuận lời thỉnh cầu trên, rồi Ngài liền phóng quang minh từ tướng bạch hào ở giữa đôi chân mày. Ánh sáng đó chiếu khắp Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới. Tất cả cỏ cây và đất đá ở thế giới này, cũng như Vua núi Diệu Cao, Thạch Sơn, Đại Thạch Sơn, núi Luân Vi, núi Đại Luân Vi, và cho đến những nơi u tối trong thế giới này thảy đều thành sắc vàng và không nơi nào là chẳng sáng chói. Ánh sáng của mặt trời mặt trăng và hào quang của những vị có uy lực lớn thảy đều chẳng hiện. Ánh sáng đó còn chiếu đến khắp trăm ngàn ức cõi nước ở phương tây và cho đến Thế giới Cực Lạc cũng đều thành sắc vàng. Tiếp đến, vầng đại hào quang đó nhiễu bên phải của Đức Phật ấy bảy vòng, rồi hốt nhiên biến mất ở trước Như Lai kia.
Lúc bấy giờ chư Bồ-tát, Thanh Văn, và các chúng sanh ở cõi nước kia đều thấy thế giới này với các đại chúng vây quanh Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh để lắng nghe Pháp. Họ thấy rõ như nhìn trái xoài trong lòng bàn tay.
Rồi với lòng yêu mến và hoan hỷ, họ xướng lên lời như vầy:
“♪ Quy mạng Năng Nhân Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri!”
Khi ấy ở trong chúng hội nơi đây, các vị Bhikṣu, Bhikṣuṇī [bíc su ni], Thanh Tín Nam, Thanh Tín Nữ, trời, rồng, quỷ tiệp tật, tầm hương thần, phi thiên, kim sí điểu, nghi thần, đại mãng xà, người và phi nhân, Năng Thiên Đế, Phạm Vương, Bốn Vị Thiên Vương, Bồ-tát, và Thanh Văn đều thấy Thế giới Cực Lạc, cùng chư Bồ-tát và Thanh Văn quyến thuộc đang vây quanh Đức Phật Vô Lượng Thọ. Quang minh của Đức Phật kia rực rỡ như hòn núi báu, sáng chói thù đặc, uy quang hiển hách, và chiếu khắp các cõi nước. Đây ví như có một người với cặp mắt sáng và nhìn thấy rõ rệt từng nét trên diện mạo của người khác trong phạm vi tầm mắt của họ. [Đại chúng nơi đây nhìn thấy Đức Phật kia thì cũng lại như vậy.]
Khi đã thấy xong, họ vui mừng hớn hở và xướng lên lời như vầy:
“♪ Quy mạng Vô Lượng Thọ Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri!”
Khi ấy ở trong chúng hội này có 84.000 chúng sanh đều phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, cùng gieo trồng căn lành, và nguyện sanh về cõi nước kia.
Khi chư Bồ-tát và Thanh Văn ở Thế giới Cực Lạc đã thấy quốc độ này, họ vui mừng cùng ngạc nhiên chưa từng có, rồi chắp tay, đảnh lễ Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, và nói lời như vầy:
“♪ Quy mạng Năng Nhân Tịch Tĩnh Phật! Ngài đã có thể thuyết Pháp như thế cho chư Bồ-tát và Thanh Văn.”
Lúc bấy giờ ở Thế giới Cực Lạc chấn động sáu cách, gồm có: khắp nơi chuyển động, khắp nơi đồng thời chuyển động, khắp nơi dao động, khắp nơi đồng thời dao động, khắp nơi chấn động, và khắp nơi đồng thời chấn động.
❖
Khi ấy Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát bạch Đức Phật kia rằng:
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Đức Năng Nhân Như Lai đã có thể hiện việc hy hữu như vậy.
Vì sao thế? Bởi Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri kia, chỉ mới vừa thị hiện danh hiệu của Ngài mà đã khiến cho đại địa vô tri vô tưởng chấn động sáu cách.”
Lúc bấy giờ Đức Phật Vô Lượng Thọ bảo hai vị Bồ-tát kia rằng:
“Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh chẳng phải chỉ thị hiện danh hiệu của Ngài ở quốc độ này, mà trong vô lượng thế giới của chư Phật khác, Ngài cũng đều thị hiện danh hiệu. Ánh sáng lớn chiếu khắp và đại địa chấn động sáu cách cũng lại như vậy.
Khi vô lượng vô số chúng sanh ở nơi của các thế giới kia nghe được danh hiệu Ngài, rồi xưng tụng và tán thán danh hiệu ấy, họ sẽ thành tựu các thiện căn và đều được không thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”
Lúc ấy có 40 ức Bồ-tát ở giữa đại chúng kia, khi vừa nghe danh hiệu của Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác, họ đồng thanh phát nguyện và hồi hướng thiện căn của mình đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Đức Phật kia liền thọ ký cho họ sẽ đắc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
❖
Lúc bấy giờ Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát đi đến chỗ của Đức Phật Vô Lượng Thọ, họ cúi đầu đảnh lễ với trán chạm sát chân của Phật, cung kính chắp tay, rồi đứng qua một bên, và bạch Đức Phật kia rằng:
“Bạch Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh phóng ra ánh sáng này?”
Khi ấy Đức Phật kia bảo ngài Quán Thế Âm:
“Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác, sẽ không phóng ra ánh sáng mà chẳng có nguyên nhân.
Vì sao thế? Bởi hôm nay, Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, đang sắp muốn diễn nói Kinh Bồ-tát Trân Bảo Xứ Chánh Định. Cho nên trước tiên Ngài hiện điềm tướng này.”
Lúc bấy giờ Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát bạch Đức Phật kia rằng:
“Bạch Thế Tôn! Chúng con muốn đến Thế giới Kham Nhẫn để lễ bái và cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, rồi lắng nghe Ngài thuyết Pháp.”
Đức Phật kia bảo:
“Thiện nam tử! Nên biết bây giờ chính là lúc.”
Khi ấy hai vị Bồ-tát đó liền nói với nhau rằng:
“Hôm nay chúng ta nhất định sẽ nghe được Đức Phật kia thuyết giảng diệu Pháp.”
Khi hai vị Bồ-tát đó đã được Đức Phật kia giáo huấn, mỗi vị liền bảo 40 ức chư Bồ-tát quyến thuộc của mình rằng:
“Thiện nam tử! Chúng ta hãy cùng đi đến Thế giới Kham Nhẫn để lễ bái và cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, rồi lắng nghe và thọ trì Chánh Pháp ở đó.
Vì sao thế? Bởi Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác, đã có thể rời cõi nước thanh tịnh vi diệu để làm những việc khó làm. Bằng vào sức bổn nguyện, Ngài khởi lòng đại bi để thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác ở trong đời ác trược với tham sân si hẫy hừng, chúng sanh đức bạc phước mỏng, rồi Ngài thuyết Pháp cho họ.”
Khi nói lời ấy xong, chư Bồ-tát và Thanh Văn đều đồng thanh tán thán rằng:
“Khi chúng sanh ở cõi nước kia nghe đến danh hiệu của Năng Nhân Tịch Tĩnh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, mà liền được lợi ích lành. Hà huống là còn thấy Ngài, rồi sanh tâm hoan hỷ.
Thưa Thế Tôn! Chúng con muốn cùng đi đến thế giới kia để lễ bái và cúng dường Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh.”
Đức Phật kia bảo:
“Thiện nam tử! Nên biết bây giờ chính là lúc.”
❖
Lúc bấy giờ ở thế giới kia, Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát, mỗi vị với 40 ức Bồ-tát vây quanh. Khi ấy mỗi vị Bồ-tát dùng sức thần thông hóa làm 40 ức đài báu trang nghiêm cho hàng quyến thuộc của mình. Những đài báu vi diệu đoan nghiêm này có chu vi là 12 yojana [dô cha na].
Ở trên bảo đài:
– có nơi làm bằng hoàng kim;
– có nơi làm bằng bạc trắng;
– có nơi làm bằng lưu ly;
– có nơi làm bằng pha lê;
– có nơi làm bằng xích châu;
– có nơi làm bằng xa cừ;
– có nơi làm bằng mã não;
– có nơi làm bằng hai báu: hoàng kim và bạc trắng;
– có nơi làm bằng ba báu: vàng, bạc, và lưu ly;
– có nơi làm bằng bốn báu: hoàng kim, bạc trắng, lưu ly, và pha lê;
– có nơi làm bằng năm báu: vàng, bạc, lưu ly, pha lê, và xích châu;
– có nơi làm bằng sáu báu: hoàng kim, bạc trắng, lưu ly, pha lê, xa cừ, và xích châu;
– có nơi làm bằng bảy báu: vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xa cừ, xích châu, và mã não;
Lại có chỗ trên đài báu lấy xích châu, hương đàn, hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen vàng, và hoa sen trắng dùng để trang nghiêm.
Trên không trung lại mưa xuống hoa lài, hoa ngọc lan, hoa trùng sanh, hoa giải thoát, hoa raṇi [ra ni], hoa bạch, hoa vi diệu âm, hoa vi diệu âm lớn, hoa hốt, hoa hốt lớn, hoa nhu nhuyễn, hoa nhu nhuyễn lớn, hoa nhãn, hoa nhãn lớn, hoa cāka [cha ca], hoa cāka lớn, hoa tịnh luận, hoa hương đàn, hoa hương đàn lớn, hoa hảo nhạo, hoa tinh nguyệt, hoa tāla [ta la], và hoa tāla lớn.
Ở trên mỗi đài báu này có muôn loại màu sắc rực rỡ, sáng chói thanh tịnh, và chiếu sáng như vậy.
Ở trên những đài báu còn có 84.000 hóa ngọc nữ.
Hoặc có ngọc nữ cầm đàn hạc, đàn cầm, đàn sắt, đàn tranh, sáo, tỳ bà, trống, hay loa ốc. Với vô lượng nhạc khí được làm bằng trân bảo như vậy, họ đứng uy nghiêm nơi đó và khảy tấu âm nhạc vi diệu.
Hoặc có ngọc nữ cầm hương đàn màu đỏ, hương đàn trầm thủy, hay cầm hương đàn trầm thủy màu đen mà đứng uy nghiêm nơi đó.
Hoặc có ngọc nữ cầm hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen vàng, hay hoa sen trắng mà đứng uy nghiêm nơi đó.
Hoặc có ngọc nữ cầm hoa vi diệu âm, hoa vi diệu âm lớn, hoa hốt, hoa hốt lớn, hoa nhãn, hoa nhãn lớn, hoa hương đàn, hoa hương đàn lớn, hoa hảo nhạo, hoa cāka, hoa cāka lớn, hoa tịnh luận, hoa tāla, hoa tāla lớn, hay hoa suloci-tāla [su lô chi ta la] mà đứng uy nghiêm nơi đó.
Hoặc có ngọc nữ cầm muôn loại hoa quả mà đứng uy nghiêm nơi đó.
Ở trên những đài báu còn có những tòa sư tử được trang nghiêm bằng trân bảo. Trên mỗi tòa đều có một hóa Phật với 32 tướng hảo và 80 vẻ đẹp mà dùng tự trang nghiêm nơi thân.
Treo ở phía trên mỗi đài báu là 84.000 trân châu hỗn hợp với màu xanh, vàng, đỏ, trắng.
Trên mỗi đài báu còn có 84.000 bình báu vi diệu đựng đầy hương bột và chúng được sắp thành hàng ở trên ấy.
Trên mỗi đài báu còn có 84.000 lọng báu vi diệu và chúng phủ trùm ở trên ấy.
Trên mỗi đài báu còn có 84.000 cây báu vi diệu và chúng nảy nở ở trên ấy.
Trên mỗi đài báu còn có những lưới giăng và chúng được gắn vào 84.000 chuông báu ở trên ấy.
Ở giữa của những cây báu có ao bảy báu với nước tám công đức tràn đầy trong ấy. Trong ao có nhiều hoa sen báu lẫn lộn với màu xanh, vàng, đỏ, trắng; sắc màu của chúng rực rỡ và tươi sáng. Khi gió thổi nhẹ làm lay động các hàng cây báu, chúng phát ra âm thanh vi diệu. Tiếng ấy hòa nhã và còn hay hơn cả âm nhạc cõi trời.
Trên mỗi đài báu còn có 84.000 sợi dây báu vi diệu và chúng được cột nối liền với các cây báu.
Mỗi đài báu phóng quang minh và chiếu sáng đến 84.000 yojana–không nơi nào mà chẳng tỏa sáng.
❖
Lúc bấy giờ Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát và 80 ức chư Bồ-tát quyến thuộc của các ngài, họ thảy đều vào những đài báu trang nghiêm giống nhau. Rồi vụt thoáng như vị tráng sĩ co duỗi cánh tay, họ biến mất ở cõi nước kia và xuất hiện đến thế giới này.
Lúc đến nơi với 80 ức chư Bồ-tát quyến thuộc vây quanh, hai vị Bồ-tát dùng sức thần thông để khiến cho đất đai ở thế giới này bằng phẳng như mặt nước. Với đại công đức trang nghiêm thành tựu, ánh sáng của họ chiếu khắp Thế giới Kham Nhẫn và sự đoan nghiêm thù đặc thật không thể nào tả xiết.
Sau đó chư Bồ-tát này đến chỗ của Đức Phật Năng Nhân Tịch Tĩnh, họ cúi đầu đảnh lễ với trán chạm sát chân của Phật, đi nhiễu bên phải bảy vòng, rồi đứng qua một bên, và bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn! Đức Phật Vô Lượng Thọ thăm hỏi Thế Tôn không có bệnh và không có phiền não chứ? Đi đứng có nhẹ nhàng chăng? Hạnh làm có an lạc chăng?”
Khi chư Bồ-tát cùng hàng Thanh Văn ở thế giới này thấy những sự trang nghiêm vi diệu ở cõi nước kia, và cũng như thấy các đài báu vi diệu trang nghiêm, họ tán thán là việc chưa từng có.
Rồi ai nấy đều nghĩ như vầy:
“Các đài báu vi diệu trang nghiêm đó đã từ cõi nước Cực Lạc đến thế giới này, là do Phật lực hay là do sức thần thông của hai vị Bồ-tát kia?”
Lúc bấy giờ Hoa Đức Tạng Bồ-tát nương uy thần của Phật và bạch Phật rằng:
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Đây quả là điều chưa từng có bao giờ. Nay các đài báu vi diệu trang nghiêm như thế đang hiện ra ở Thế giới Kham Nhẫn này đây, là do uy lực của ai?”
Đức Phật bảo:
“Đây là do sức thần thông của Quán Thế Âm và Đắc Đại Thế, nên ở thế giới này mới hiện ra những sự trang nghiêm quảng đại như vậy.”
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Đây quả là việc chẳng thể nghĩ bàn. Do hạnh nguyện thanh tịnh của hai vị thiện nam tử kia nên mới có thể dùng thần lực để trang nghiêm đài báu và làm cho chúng hiện ra ở thế giới này.”
Đức Phật bảo:
“Như thị, như thị! Đúng như lời ông nói. Hai vị thiện nam tử kia đã thanh tịnh các thiện căn của mình trong vô số ức nayuta [na du ta] trăm ngàn kiếp và đã đắc Như Huyễn Chánh Định. Bởi trụ ở chánh định đó nên họ mới có thể dùng sức thần thông biến hóa mà hiện ra những việc như vậy.
Lại nữa, Hoa Đức Tạng! Bây giờ ông hãy quán các thế giới ở phương đông. Ông thấy những gì?”
Khi ấy ngài Hoa Đức Tạng liền dùng đủ mọi thiên nhãn của Bồ-tát để quán Hằng Hà sa thế giới của chư Phật ở phương đông. Ngài thấy ở trước mỗi chư Phật kia đều có Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế với những sự trang nghiêm như ở trên.
Họ đều cung kính cúng dường chư Phật kia và thưa rằng:
“Đức Phật Vô Lượng Thọ thăm hỏi Thế Tôn không có bệnh và không có phiền não chứ? Đi đứng có nhẹ nhàng chăng? Hạnh làm có an lạc chăng?”
Tây nam bắc phương, bốn hướng phụ, cùng phương trên và phương dưới cũng lại như vậy.
Khi Hoa Đức Tạng Bồ-tát đã thấy những việc như thế xong, ngài vui mừng hớn hở và được điều chưa từng có, rồi bạch Phật rằng:
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Hai vị Đại Sĩ đó đã tu hành như thế nào mà có thể thành tựu chánh định như vậy?
Vì sao thế? Bởi hôm nay hai vị Chánh Sĩ đó đã có thể hiện ra những sự trang nghiêm như dường ấy ở các quốc độ của chư Phật kia.”
Lúc bấy giờ Thế Tôn liền dùng thần lực để khiến cho chúng hội này thấy được những việc mà như Hoa Đức Tạng Bồ-tát đã thấy. Khi thấy xong, có 32.000 người phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
❖
Khi ấy Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Từ lâu hai vị Chánh Sĩ này chắc hẳn đã phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nếu là vậy thì các ngài đã phát tâm ở chỗ của Đức Phật nào? Kính mong Thế Tôn hãy thuyết giảng, như thế sẽ khiến cho chư Bồ-tát cũng sẽ tu các hạnh nguyện đó mà sớm được thành tựu viên mãn.”
Đức Phật bảo:
“Hãy lắng nghe và khéo tư duy! Ta sẽ thuyết giảng cho ông.”
“Lành thay, thưa Thế Tôn. Con vui thích muốn nghe.”
❖
Đức Phật bảo:
“Vào thuở quá khứ xa xưa vô lượng vô số kiếp chẳng thể nghĩ bàn, lúc bấy giờ ta đã từng làm vua 100.000 lần. Lần đầu tiên là ở gần cuối của kiếp Đại Vương. Thuở đó có thế giới tên là Vô Lượng Đức Tụ An Lạc Thị Hiện. Ở quốc độ ấy có Đức Phật hiệu là Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.
Bây giờ Ta sẽ nói cho ông biết về những sự trang nghiêm và thanh tịnh ở cõi nước của Đức Phật kia. Ý ông nghĩ sao? Những sự trang nghiêm và thanh tịnh ở Thế giới Cực Lạc của Đức Phật Vô Lượng Thọ có nhiều chăng?”
Ngài Hoa Đức Tạng thưa rằng:
“Rất nhiều, thưa Thế Tôn! Thật chẳng thể nghĩ bàn và không thể nào kể xiết.”
Phật bảo ngài Hoa Đức Tạng:
“Giả sử có người cắt sợi lông ra làm trăm phần, rồi dùng một phần đó chấm vào nước ở biển cả.
Ý ông nghĩ sao? Giọt nước ở trên đầu sợi lông đó mà so với dung lượng của nước trong biển lớn kia thì bên nào nhiều hơn?”
Ngài Hoa Đức Tạng thưa rằng:
“Thưa Thế Tôn! Nước trong biển nhiều hơn đến nỗi chẳng thể nào ví dụ được.”
“Cũng như vậy, Hoa Đức Tạng! Ông nên biết điều này. Những sự trang nghiêm ở quốc độ của Đức Phật Vô Lượng Thọ thì như giọt nước ở trên đầu sợi lông, còn quốc độ của Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai thì như dung lượng của nước trong biển lớn. Số lượng của chư Bồ-tát và Thanh Văn giữa hai quốc độ ấy cũng không giống nhau.
Đức Phật Kim Quang Sư Tử Du Hí kia cũng thuyết giảng Pháp của ba thừa cho chúng sanh. Cho dù Ta nói về công đức trang nghiêm, những sự an lạc, và chư Bồ-tát Thanh Văn ở cõi nước của Đức Phật đó trong Hằng Hà sa kiếp, thì cũng không thể hết.
Lúc bấy giờ trong thời giáo hóa của Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai có một vị vua, tên là Uy Đức. Ngài dùng Chánh Pháp trị vì 1.000 thế giới. Cho nên ngài được gọi là Pháp Vương. Vị vua Uy Đức này có rất nhiều con trai. Hết thảy các vương tử của ngài có đầy đủ 28 tướng của bậc đại nhân và đều trụ nơi Đạo vô thượng. Nhà vua có 76.000 viên lâm và các vương tử của ngài hay vui chơi trong đó.”
Ngài Hoa Đức Tạng bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Ở cõi nước của Đức Phật kia có người nữ không?”
Đức Phật bảo:
“Thiện nam tử! Tên người nữ ở cõi nước của Đức Phật kia còn không có, hà huống là có thật. Chúng sanh ở quốc độ ấy đều tu tịnh hạnh, thuần nhất hóa sanh, và họ lấy niềm vui của thiền định làm thức ăn. Suốt 84.000 năm, vua Uy Đức đó luôn phụng sự Như Lai kia và không tu tập pháp nào khác. Biết được tâm chí thành của nhà vua nên Đức Phật kia liền diễn nói Vô Lượng Pháp Ấn cho ngài.
Sao gọi là Vô Lượng Pháp Ấn? Này Hoa Đức Tạng Bồ-tát! Phàm người tu hành thì phải nên phát vô lượng thệ nguyện.
Vì sao thế? Bởi là một vị đại Bồ-tát thì luôn tu hành bố thí vô lượng, trì giới vô lượng, nhẫn nhục vô lượng, tinh tấn vô lượng, thiền định vô lượng, và trí tuệ vô lượng. Họ luôn tu hành Sáu Độ trong vô lượng kiếp sanh tử, từ mẫn vô lượng đối với chúng sanh, trang nghiêm tịnh độ vô lượng, diễn nói vô lượng âm thanh, và tu tập vô lượng biện tài.
Này Hoa Đức Tạng! Cho đến chỉ một niệm hồi hướng của họ cũng là vô lượng.
Thế nào là hồi hướng vô lượng? Đó là sự hồi hướng công đức đến tất cả chúng sanh để khiến hết thảy chúng sanh chứng đắc vô sanh, và với tịch diệt của chư Phật mà vào tịch diệt. Đây gọi là Hồi Hướng Vô Lượng.
Lại có không vô lượng, vô tướng vô lượng, và vô nguyện vô lượng. Cũng như vô lượng của vô tác, chân thật của vô dục, vô sanh của pháp tánh, không chấp trước nơi giải thoát, và tịch diệt.
Thiện nam tử! Ta nay chỉ nói sơ về các pháp vô lượng như vậy.
Vì sao thế? Bởi hết thảy pháp đều không có hạn lượng.
❖
Lại nữa, Hoa Đức Tạng! Có một lúc nọ, vị vua Uy Đức kia đang nhập chánh định trong khu vườn của mình, thì ở hai bên tả hữu của nhà vua có hai đóa hoa sen từ dưới đất vọt ra. Chúng có màu sắc hỗn tạp trang nghiêm, hương thơm ngào ngạt như hương đàn cõi trời. Ở trong mỗi hoa sen có một vị đồng tử hóa sanh và đang ngồi xếp bằng với tư thế hoa sen. Vị thứ nhất tên là Bảo Ý. Vị thứ nhì tên là Bảo Thượng.
Khi vua Uy Đức từ thiền định dậy, thì thấy hai đồng tử ngồi trong hoa sen, nên ngài dùng kệ hỏi rằng:
‘Các vị là trời rồng
Tiệp tật, quỷ úng hình
Là người hay phi nhân
Xin nói rõ tên danh’
Khi ấy vị đồng tử bên phải của nhà vua dùng kệ đáp rằng:
‘Hết thảy pháp đều không
Sao ngài hỏi tên danh
Pháp quá khứ đã diệt
Pháp vị lai chưa sanh
Pháp hiện tại chẳng trụ
Nhân Giả hỏi tên ai?
Không pháp cũng phi nhân
Chẳng rồng, quỷ bạo ác
Dù người hay phi nhân
Đều chẳng thể nắm bắt’
Vị đồng tử bên trái nói kệ rằng:
‘Tên danh thảy đều không
Tên danh chẳng thể được
Tất cả pháp vô danh
Lại muốn hỏi danh tự
Muốn cầu chân thật danh
Chưa từng nghe nói đến
Pháp mới sanh liền diệt
Vậy hỏi tên làm chi?
Nói danh tự ngữ ngôn
Đều là giả mà thôi
Tên tôi là Bảo Ý
Bạn ấy là Bảo Thượng’
❖
Này Hoa Đức Tạng! Khi đã nói bài kệ đó xong, hai vị đồng tử cùng với vua Uy Đức đi đến Đạo Tràng của Đức Phật kia. Khi đến nơi, họ cúi đầu đảnh lễ với trán chạm sát chân của Phật, đi nhiễu bên phải bảy vòng, chắp tay cung kính, rồi đứng qua một bên.
Lúc ấy hai vị đồng tử liền đồng thanh dùng kệ hỏi Phật rằng:
‘Phải cúng dường thế nào?
Vô thượng Lưỡng Túc Tôn
Xin Ngài giảng nghĩa thú
Người nghe sẽ phụng hành
Hương hoa nhạc y phục
Ẩm thực nệm thuốc thang
Các cúng dường như thế
Loại nào là tối thắng?’
Lúc bấy giờ Đức Phật kia vì hai vị đồng tử mà nói kệ rằng:
‘Ai phát khởi Đạo tâm
Rộng cứu các chúng sanh
Là cúng dường chánh giác
Với ba hai tướng hảo
Dù lấy Hằng Hà sa
Trân diệu vật trang nghiêm
Phụng hiến chư Như Lai
Cùng hoan hỷ tín thọ
Chẳng bằng với từ tâm
Hồi hướng về Phật Đạo
Phước này là tối thắng
Vô lượng vô biên tế
Không cúng dường nào hơn
Siêu việt chẳng tính kể
Đạo tâm như thế ấy
Tất thành Đẳng Chánh Giác’
Khi ấy hai vị đồng tử lại nói kệ rằng:
‘Chư thiên long quỷ thần
Hãy nghe sư tử hống
Nay ở trước Như Lai
Nguyện phát khởi Đạo tâm
Sanh tử vô lượng kiếp
Vô thỉ chẳng thể biết
Vì chỉ một chúng sanh
Mà bao kiếp hành Đạo
Huống trong những kiếp này
Độ thoát vô lượng chúng
Tu hành Đạo Bồ-tát
Lại sanh tâm mệt mỏi
Con từ nay về sau
Nếu khởi lòng tham dục
Thì tức là phỉnh gạt
Tất cả mười phương Phật
Sân hận cùng si mê
Và ganh ghét cũng vậy
Nay con nói lời thật
Xa lìa điều dối trá
Con từ nay về sau
Nếu khởi tâm Thanh Văn
Chẳng thích tu Phật Đạo
Tức là lừa Thế Tôn
Cũng không cầu Duyên Giác
Chỉ tự cứu bản thân
Sẽ trong vạn ức kiếp
Đại bi độ chúng sanh
Như Phật độ ngày nay
Thanh tịnh diệu trang nghiêm
Khi con đắc Đạo Quả
Siêu vượt trăm ngàn muôn
Cõi nước không Thanh Văn
Cũng không Duyên Giác Thừa
Thuần chỉ chư Bồ-tát
Số ấy vô hạn lượng
Chúng sanh tịnh vô cấu
Đầy đủ thượng diệu lạc
Sanh ra ở chánh giác
Tổng trì mọi Pháp tạng
Nguyện này nếu thành thật
Chấn động khắp Đại Thiên’
Khi nói bài kệ như vậy xong, lập tức khắp nơi đều chấn động. Trăm ngàn loại âm nhạc trỗi vang tiếng hòa nhã. Y phục sáng chói tuyệt đẹp xoay lượn rơi xuống. Còn ở trên không trung, chư thiên tuôn mưa hương bột; hương thơm ấy xông khắp nơi và làm tâm chúng sanh vui sướng.”
❖
Phật bảo ngài Hoa Đức Tạng:
“Ý ông nghĩ sao? Vua Uy Đức thuở xưa nào có ai khác, là tiền thân của Ta đó. Còn hai vị đồng tử, nay chính là Quán Thế Âm và Đắc Đại Thế Đại Bồ-tát.
Thiện nam tử! Ở nơi của Đức Phật kia, hai vị Bồ-tát ấy đã sơ phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.”
Lúc bấy giờ ngài Hoa Đức Tạng bạch Phật rằng:
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Mặc dù hai vị thiện nam tử này chưa từng phát khởi Đạo tâm, nhưng họ đã thành tựu trí tuệ thâm sâu như thế và liễu đạt danh tự đều chẳng thể nắm giữ.
Bạch Thế Tôn! Hai vị Chánh Sĩ này chắc hẳn đã từng cúng dường và làm các công đức ở nơi của chư Phật quá khứ.”
“Thiện nam tử! Số lượng cát của sông Hằng kia còn có thể tính đếm. Tuy nhiên, số lượng chư Phật quá khứ mà hai vị Đại Sĩ ấy đã cúng dường và gieo trồng các thiện căn, thì chẳng thể nào tính xuể. Mặc dù chưa phát khởi Đạo tâm, nhưng họ đã có thể làm những việc chẳng thể nghĩ bàn để tự trang nghiêm. Ở trong các chúng sanh, các ngài là những bậc dũng mãnh nhất.”
❖
Lúc bấy giờ Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Cõi nước Vô Lượng Đức Tụ An Lạc Thị Hiện của ngày trước, bây giờ là ở nơi nào?”
Đức Phật bảo:
“Thiện nam tử! Thế giới Cực Lạc ở phương tây bây giờ, vào thuở xưa gọi là Vô Lượng Đức Tụ An Lạc Thị Hiện.”
Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Kính mong Ngài hãy thuyết giảng để khiến cho vô lượng chúng sanh được những lợi ích to lớn. Ngài Quán Thế Âm này đây sẽ ở trong cõi nước nào mà thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác? Thế giới trang nghiêm ra sao? Danh hiệu quang minh của Ngài sẽ là gì? Còn thọ mạng của hàng Thanh Văn cùng chư Bồ-tát nơi đó, cho đến những việc của họ đến lúc thành Phật, việc ấy thế nào?
Nếu Thế Tôn nói ra các hạnh nguyện đã làm của vị Bồ-tát này, thì khi chư Bồ-tát khác nghe các hạnh nguyện đó rồi, họ nhất định sẽ tu hành để được viên mãn.”
Đức Phật bảo:
“Lành thay! Hãy lắng nghe! Ta sẽ thuyết giảng cho ông.”
Ngài Hoa Đức Tạng thưa rằng:
“Dạ vâng! Con vui thích muốn nghe.”
❖
Đức Phật bảo:
“Thiện nam tử! Thọ mạng vô lượng của Đức Phật Vô Lượng Thọ dài đến trăm ngàn ức kiếp, rồi cuối cùng sẽ chấm dứt.
Thiện nam tử! Trong tương lai không thể tính xuể số kiếp lâu xa về sau, Đức Phật Vô Lượng Thọ sẽ vào Cứu Cánh Tịch Diệt.
Sau khi Ngài vào Cứu Cánh Tịch Diệt, thời gian Chánh Pháp trụ thế sẽ bằng như thọ mạng của Đức Phật ấy. Số lượng chúng sanh được độ thoát cũng bằng như lúc Ngài còn tại thế.
Sau khi Đức Phật ấy vào tịch diệt, sẽ có những chúng sanh không thấy Phật. Tuy nhiên, sẽ có các bậc Bồ-tát đắc Niệm Phật Chánh Định và họ luôn thấy Đức Phật Vô Lượng Thọ.
Lại nữa, thiện nam tử! Sau khi Đức Phật kia diệt độ, hết thảy mọi vật báu, ao tắm, hoa sen, cùng những hàng cây báu sẽ thường diễn xướng Pháp âm và y như lúc Đức Phật ấy còn tại thế không khác.
Thiện nam tử! Ở vào đêm mà Chánh Pháp của Đức Phật Vô Lượng Thọ diệt hết, ngay sau nửa đêm đó, khi ngôi sao minh tướng xuất hiện, Quán Thế âm Bồ-tát ngồi xếp bằng với tư thế hoa sen ở dưới cội Đạo thụ bảy báu và sẽ thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, hiệu là Phổ Quang Công Đức Sơn Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.
Quốc độ của Đức Phật ấy sẽ tự nhiên có bảy báu vi diệu hợp thành. Dù chư Phật Thế Tôn trong Hằng Hà sa kiếp nói về những sự trang nghiêm nơi đó thì cũng chẳng thể hết.
Thiện nam tử! Ta bây giờ sẽ nói một thí dụ cho ông hiểu. Như những sự trang nghiêm ở cõi nước của Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai kia, cõi nước của Đức Phổ Quang Công Đức Sơn Vương Như Lai còn gấp ức lần, tỷ lần, ức tỷ lần, và cho đến toán số thí dụ cũng chẳng thể biết.
Quốc độ của Đức Phật đó không có tên Thanh Văn và Duyên Giác; thuần nhất chỉ có chư Bồ-tát đầy khắp cõi nước ấy.”
❖
Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Quốc độ của Đức Phật kia sẽ còn gọi là Cực Lạc không?”
Đức Phật bảo:
“Thiện nam tử! Cõi nước của Đức Phật ấy sẽ gọi là Chúng Bảo Phổ Tập Trang Nghiêm.
Thiện nam tử! Suốt thời gian Phổ Quang Công Đức Sơn Vương Như Lai trụ thế, Đắc Đại Thế Bồ-tát sẽ thân cận và cúng dường cho đến khi Ngài vào tịch diệt.
Sau khi Đức Phật kia vào Cứu Cánh Tịch Diệt, Đắc Đại Thế Bồ-tát sẽ phụng trì Chánh Pháp cho đến khi diệt hết.
Sau khi Chánh Pháp đã diệt tận, Đắc Đại Thế Bồ-tát sẽ ở trong cõi nước đó mà thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, hiệu là Thiện Trụ Công Đức Bảo Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn.
Quốc độ, quang minh, thọ mạng, chư Bồ-tát, và cho đến thời gian Chánh Pháp trụ thế của Đức Phật ấy thì cũng giống như của Đức Phổ Quang Công Đức Sơn Vương Như Lai–không chút sai khác.
Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào nghe được danh hiệu của Thiện Trụ Công Đức Bảo Vương Như Lai, họ đều sẽ được không thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Lại nữa, thiện nam tử! Nếu có người nữ nào nghe được danh hiệu của quá khứ Kim Quang Sư Tử Du Hí Như Lai và vị lai Thiện Trụ Công Đức Bảo Vương Như Lai, họ sẽ diệt trừ 40 ức kiếp sanh tử nghiệp tội và không bao giờ còn thọ thân nữ. Họ đều sẽ không thoái chuyển nơi Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, luôn được thấy Phật, nghe cùng thọ trì Chánh Pháp, và cúng dường chư Tăng. Sau khi xả thân ấy rồi, vào đời sau họ có thể xuất gia, thành tựu biện tài vô ngại, và mau chứng đắc các môn tổng trì.”
❖
Lúc bấy giờ trong Pháp hội có 60 ức người trong đại chúng đồng thanh tán thán rằng:
“♪ Quy mạng Thập Phương Cứu Cánh Tịch Diệt Chư Phật!”
Rồi họ đồng một lòng quyết định phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Khi ấy Đức Phật liền thọ ký cho họ sẽ thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Lại có 84.000 nayuta chúng sanh xa rời trần cấu, ở trong các pháp, họ đắc Pháp nhãn thanh tịnh. 7.000 vị Bhikṣu được lậu tận ý giải.
Lúc bấy giờ Quán Thế Âm cùng Đắc Đại Thế Bồ-tát liền dùng thần lực để khiến cho chúng hội nơi đây thấy được vô số chư Phật Thế Tôn khắp mười phương đều thọ ký Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác cho các ngài.
Khi thấy xong, họ đều tán dương rằng:
“Thật là kỳ diệu thay, thưa Thế Tôn! Chư Như Lai kia đều thọ ký như vậy cho hai vị Đại Sĩ đó.”
❖
Lúc bấy giờ Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào đối với Kinh điển thâm sâu này của Như Lai mà thọ trì đọc tụng, thuyết giảng, biên chép, và truyền bá rộng rãi, họ sẽ được bao nhiêu phước? Kính mong Như Lai hãy phân biệt và giảng giải.
Vì sao thế? Bởi ở đời ác vị lai, những chúng sanh đức bạc sẽ không tin và thọ trì Kinh điển thâm sâu này của Như Lai. Do nhân duyên ấy, họ sẽ phải thọ khổ trong suốt đêm dài và rất khó được giải thoát.
Bạch Thế Tôn! Kính mong Ngài hãy thương xót mà thuyết giảng để làm lợi ích cho các chúng sanh.
Lại nữa, thưa Thế Tôn! Trong chúng hội hôm nay có rất nhiều thiện nam tử và thiện nữ nhân với căn tánh lanh lợi, và họ sẽ làm vòm ánh sáng rộng lớn ở vào đời vị lai.”
Đức Phật bảo:
“Lành thay, Hoa Đức Tạng! Hãy lắng nghe! Ta sẽ thuyết giảng cho ông.”
Ngài Hoa Đức Tạng thưa rằng:
“Xin Thế Tôn giảng dạy! Con vui thích muốn nghe.”
❖
Đức Phật bảo:
“Giả như có thiện nam tử nào đặt tất cả chúng sanh trong Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới lên hai vai của mình đến trọn đời, rồi tùy theo ước muốn của họ mà cúng dường, như là y phục, ẩm thực, giường nệm, và thuốc thang, vậy công đức của người ấy có nhiều chăng?”
“Rất nhiều, thưa Thế Tôn! Nếu với lòng từ mẫn mà cúng dường tùy theo ước muốn cho một chúng sanh thôi, thì công đức ấy cũng đã vô lượng rồi, hà huống là tất cả.”
Đức Phật bảo:
“Nếu có thiện nam tử hoặc thiện nữ nhân nào đối với Kinh điển này mà thọ trì đọc tụng, thuyết giảng, biên chép, truyền bá rộng rãi, và làm muôn sự cúng dường, rồi phát khởi Đạo tâm, thì công đức có được của họ sẽ gấp một tỷ lần so với ở trên. Thật không thể nào thí dụ cho xuể.”
Hoa Đức Tạng Bồ-tát bạch Phật rằng:
“Bạch Thế Tôn! Kể từ hôm nay, con sẽ đối với Kinh điển đã thuyết giảng này của Như Lai, cùng ba danh hiệu chư Phật ở trên–một danh hiệu của Đức Phật quá khứ và hai danh hiệu của chư Phật vị lai–mà luôn thọ trì đọc tụng, thuyết giảng, biên chép, và truyền bá rộng rãi. Con sẽ xa lìa tham sân si và phát tâm Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Lời nguyện này quyết không bao giờ hư dối!
Bạch Thế Tôn! Nguyện con khi thành Phật, nếu có người nữ nào nghe được Pháp như vầy, thì ở đời sau, họ sẽ không bao giờ còn thọ thân nữ. Sau khi đã chuyển thân nữ, con sẽ thọ ký Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác cho họ với danh hiệu là Ly Cấu Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Đẳng Chánh Giác.”
❖
Lúc Phật thuyết Kinh này xong, Hoa Đức Tạng Đại Bồ-tát cùng các vị Bhikṣu, Bhikṣuṇī, Bồ-tát, Thanh Văn, trời, rồng, quỷ tiệp tật, tầm hương thần, phi thiên, kim sí điểu, nghi thần, đại mãng xà, người và phi nhân, khi nghe lời Phật dạy, họ đều sanh tâm đại hoan hỷ.
Dịch sang cổ văn: Pháp sư Pháp Dũng ở Thế Kỷ 4-5
Dịch sang tiếng Việt: Tại gia Bồ-tát giới Thanh tín nam Nguyên Thuận
Dịch nghĩa: 13/9/2012 ◊ Cập nhật: 15/2/2016
☸ Cách đọc âm tiếng Phạn
Bhikṣu: bíc su
Bhikṣuṇī: bíc su ni
yojana: dô cha na
raṇi: ra ni
cāka: cha ca
tāla: ta la
suloci-tāla: su lô chi ta la
nayuta: na du ta
觀世音菩薩授記經
觀世音菩薩授記經
Kinh Quán Thế Âm Bồ-tát Thọ Ký
觀世音菩薩授記經
(Kinh Quan The Am Bo-tat Tho Ky)
觀世音菩薩授記經
觀世音菩薩授記經
劉宋黃龍法師曇無竭譯
如是我聞 。
一時佛在波羅奈 。 仙人鹿苑中 。 與大比丘眾 。
二萬人俱 。 菩薩萬二千 。 其名曰 。 師子菩薩 。 師子意菩薩 。 安意菩薩 。 無喻意菩薩 。 持地菩薩 。 般羅達菩薩 。 神天菩薩 。 實事菩薩 。 伽睺多菩薩 。 賢力菩薩 。 明天菩薩 。 愛喜菩薩 。 文殊師利菩薩 。 智行菩薩 。 專行菩薩 。 現無礙菩薩 。 彌勒菩薩 。 如是等上首 。 菩薩摩訶薩 。 萬二千人俱 。
復有二萬天子 。 善界天子 。 善住天子等 。 以為上首 。 皆住大乘 。
爾時世尊 。 與無量百千眷屬圍遶 。 而為說法 。
爾時會中 。 有一菩薩 。 名華德藏 。 即從坐起 。 偏袒右肩 。 右膝著地 。 合掌向佛 。 而作是言 。
惟願世尊 。 賜我中間 。 欲有所問 。
佛告華德藏菩薩 。
恣汝所問 。 諸有疑者 。 吾已知之 。 當為解說 。 令汝歡喜 。
爾時華德藏白佛言 。
世尊 。 菩薩摩訶薩 。 云何不退轉 。 於阿耨多羅三藐三菩提 。 及五神通 。 得如幻三昧 。 以善方便 。 能化其身 。 隨眾形類 。 所成善根 。 而為說法 。 令得阿耨多羅三藐三菩提 。
佛告華德藏菩薩摩訶薩 。
善哉善哉 。 能於如來 。 等正覺前 。 問如是義 。
汝華德藏 。 已於過去諸佛 。 殖諸善根 。 供養無數百千萬億 。 諸佛世尊 。 於諸眾生 。 興大悲心 。
善哉華德藏 。 諦聽諦聽 。 善思念之 。 當為汝說 。
對曰 。
唯然 。 願樂欲聞 。
佛告華德藏菩薩摩訶薩 。
成就一法 。 得如幻三昧 。 得是三昧 。 以善方便 。 能化其身 。 隨眾形類 。 所成善根 。 而為說法 。 令得阿耨多羅三藐三菩提 。
何等一法 。 謂無依止 。 不依三界 。 亦不依內 。 又不依外 。 於無所依 。 得正觀察 。 正觀察已 。 便得正盡 。 而於覺知 。 無所損減 。 以無減心 。 悉度正慧 。
謂一切法 。 從緣而起 。 虛假而有 。 一切諸法 。 因緣而生 。 若無因緣 。 無有生法 。 雖一切法 。 從因緣生 。 而無所生 。
如是通達 。 無生法者 。 得入菩薩 。 真實之道 。 亦名得入 。 大慈悲心 。 憐愍度脫 。 一切眾生 。 善能深解 。 如是義已 。 則知一切 。 諸法如幻 。
但以憶想語言 。 造化法耳 。 然此憶想語言 。 造化諸法 。 究竟悉空 。 善能通達 。 諸法空已 。 是名逮得 。 如幻三昧 。
得三昧已 。 以善方便 。 能化其身 。 隨眾形類 。 而成善根 。 而為說法 。 令得阿耨多羅三藐三菩提 。
爾時華德藏菩薩摩訶薩 。 白佛言 。
世尊 。 於此眾中 。 頗有菩薩 。 得是三昧乎 。
佛言 。
有 。 今是會中 。 彌勒菩薩 。 文殊師利等 。 六十正士 。 不可思議 。 大誓莊嚴 。 得是三昧 。
又白佛言 。
世尊 。 唯此世界菩薩 。 得是三昧 。 他方世界 。 復有菩薩 。 成就如是 。 如幻三昧 。
佛告華德藏 。
西方過此 。 億百千剎 。 有世界名安樂 。 其國有佛 。 號阿彌陀如來 。 應供 。 正遍知 。 今現在說法 。 彼有菩薩 。 一名觀世音 。 二名得大勢 。 得是三昧 。
復次華德藏 。 若有菩薩 。 從彼正士 。 七日七夜 。 聽受是法 。 便逮得如幻三昧 。
華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 彼國應有 。 無量菩薩 。 得是三昧 。
何以故 。 其餘菩薩 。 生彼國者 。 皆當往至 。 彼正士所 。 聽受是法 。
佛言 。
如是如是 。 如汝所言 。 有無量阿僧祇 。 菩薩摩訶薩 。 從彼正士 。 得是三昧 。
華德藏菩薩白佛言 。
善哉世尊 。 如來 。 應供 。 正遍知 。 願以神力 。 令彼正士 。 至此世界 。 又令彼此 。 兩得相見 。
何以故 。 以彼正士 。 至此剎故 。 善男子善女人 。 成善根者 。 聞其說法 。 得是三昧 。 又願見彼 。 安樂世界 。 阿彌陀佛 。 令此善男子善女人 。 發阿耨多羅三藐三菩提心 。 願生彼國 。 生彼國已 。 絕不退轉 。 阿耨多羅三藐三菩提 。
爾時世尊 。 受彼請已 。 即放眉間 。 白毫相光 。 遍照三千大千國土 。 於此世界 。 草木土石 。 須彌山王 。 目真隣陀山 。 大目真隣陀山 。 斫迦羅山 。 大斫迦羅山 。 乃至世界中間 。 幽冥之處 。 普皆金色 。 莫不大明 。 日月暉曜 。 及大力威光 。 悉不復現 。 遍照西方 。 億百千剎 。 乃至安樂世界 。 悉皆金色 。 大光右遶 。 彼佛七匝 。 於如來前 。 廓然不現 。
彼國眾生 。 菩薩聲聞 。 悉見此土 。 及釋迦文 。 與諸大眾 。 圍遶說法 。 猶如掌中 。 觀阿摩勒果 。
皆生愛樂 。 歡喜之心 。 唱如是言 。
南無釋迦如來 。 應供 。 正遍知 。
於此眾會 。 比丘 。 比丘尼 。 優婆塞 。 優婆夷 。 天 。 龍 。 夜叉 。 乾闥婆 。 阿修羅 。 迦樓羅 。 緊那羅 。 摩睺羅伽 。 人非人等 。 釋 。 梵 。 四天王 。 菩薩 。 聲聞 。 皆見安樂世界 。 阿彌陀佛 。 菩薩聲聞 。 眷屬圍遶 。 晃若寶山 。 高顯殊特 。 威光赫奕 。 普照諸剎 。 如淨目人 。 於一尋內 。 覩人面貌 。 明了無礙 。
既見是已 。 歡喜踊躍 。 唱如是言 。
南無阿彌陀如來 。 應供 。 正遍知 。
時此眾中 。 八萬四千眾生 。 皆發阿耨多羅三藐三菩提心 。 及種善根 。 願生彼國 。
爾時安樂世界 。 菩薩聲聞 。 見此剎已 。 怪未曾有 。 歡喜合掌 。 禮釋迦牟尼如來 。 應供 。 正遍知 。 作如是言 。
南無釋迦牟尼佛 。 能為菩薩聲聞 。 說如是法 。
爾時安樂世界 。 六種震動 。 動遍動 。 等遍動 。 搖遍搖 。 等遍搖 。 震遍震 。 等遍震 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩 。 白彼佛言 。
甚奇世尊 。 釋迦如來 。 現希有事 。
何以故 。 彼釋迦牟尼如來 。 應供 。 正遍知 。 少現名號 。 令無想大地 。 六種震動 。
爾時阿彌陀佛 。 告彼菩薩 。
釋迦牟尼 。 不但此土 。 現其名號 。 其餘無量諸佛世界 。 悉現名號 。 大光普照 。 六種震動 。 亦復如是 。
彼諸世界 。 無量阿僧祇眾生 。 聞釋迦牟尼 。 稱譽名號 。 善根成就 。 皆得不退轉 。 於阿耨多羅三藐三菩提 。
時彼眾中 。 四十億菩薩 。 聞釋迦牟尼如來 。 應供 。 等正覺名號 。 同聲發願 。 善根迴向 。 阿耨多羅三藐三菩提 。 佛即授記 。 當得阿耨多羅三藐三菩提 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩 。 詣彼佛所 。 頭面禮足 。 恭敬合掌 。 於一面住 。 白佛言 。
世尊 。 釋迦牟尼 。 放此光明 。 何因何緣 。
爾時彼佛 。 告觀世音 。
如來 。 應供 。 等正覺 。 放斯光明 。 非無因緣 。
何以故 。 今日釋迦牟尼如來 。 應供 。 正遍知 。 將欲演說 。 菩薩珍寶處三昧經 。 故先現瑞 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩 。 白佛言 。
世尊 。 我等欲詣 。 娑婆世界 。 禮拜供養 。 釋迦牟尼佛 。 聽其說法 。
佛言 。
善男子 。 宜知是時 。
時二菩薩 。 即相謂言 。
我等今日 。 定聞彼佛 。 所說妙法 。
時二菩薩 。 受佛教已 。 告彼四十億 。 菩薩眷屬 。
善男子 。 當共往詣 。 娑婆世界 。 禮拜供養 。 釋迦牟尼佛 。 聽受正法 。
何以故 。 釋迦牟尼如來 。 應供 。 等正覺 。 能為難事 。 捨淨妙國 。 以本願力 。 興大悲心 。 於薄德少福 。 增貪恚癡 。 濁惡世中 。 成阿耨多羅三藐三菩提 。 而為說法 。
說是語時 。 菩薩聲聞 。 同聲歎言 。
彼土眾生 。 得聞釋迦牟尼如來 。 應供 。 正遍知名號 。 快得善利 。 何況得見 。 發歡喜心 。
世尊 。 我等當共 。 詣彼世界 。 禮拜供養 。 釋迦牟尼佛 。
佛言 。
善男子 。 宜知是時 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩 。 與四十億菩薩 。 前後圍遶 。 於彼世界 。 以神通力 。 各為眷屬 。 化作四十億 。 莊嚴寶臺 。 是諸寶臺 。 縱廣十二由旬 。 端嚴微妙 。
其寶臺上 。 有處黃金 。 有處白銀 。 有處琉璃 。 有處頗梨 。 有處赤珠 。 有處車璩 。 有處馬瑙 。 有處二寶 。 黃金 。 白銀 。 有處三寶 。 金 。 銀 。 琉璃 。 有處四寶 。 黃金 。 白銀 。 琉璃 。 頗梨 。 有處五寶 。 金 。 銀 。 琉璃 。 頗梨 。 赤珠 。 有處六寶 。 黃金 。 白銀 。 琉璃 。 頗梨 。 車璩 。 赤珠 。 有處七寶 。 乃至馬瑙 。
又以赤珠 。 栴檀 。 優鉢羅 。 鉢曇摩 。 拘物頭 。 分陀利 。 而莊嚴之 。
又雨須曼那華 。 瞻蔔花 。 波羅羅花 。 阿提目多花 。 羅尼花 。 瞿羅尼花 。 曼陀羅花 。 摩訶曼陀羅花 。 波樓沙花 。 摩訶波樓沙花 。 曼殊沙花 。 摩訶曼殊沙花 。 盧遮那花 。 摩訶盧遮那花 。 遮迦花 。 摩訶遮迦花 。 蘇樓至遮迦花 。 栴那花 。 摩訶栴那花 。 蘇樓至栴檀那花 。 栴奴多羅花 。 他邏花 。 摩訶他邏花 。
其寶臺上 。 種種雜色 。 斑爛煒曄 。 清淨照耀 。
諸寶臺上 。 有化玉女 。 八萬四千 。
或執箜篌 。 琴瑟 。 箏笛 。 琵琶 。 鼓貝 。 如是無量 。 眾寶樂器 。 奏微妙音 。 儼然而住 。
或有玉女 。 執赤栴檀香 。 沈水栴檀香 。 或執黑沈水栴檀香 。 儼然而住 。
或有玉女 。 執優波羅 。 波頭摩 。 拘物頭 。 分陀利華 。 儼然而住 。
或有玉女 。 執曼陀羅花 。 摩訶曼陀羅花 。 波樓沙花 。 摩訶波樓沙花 。 盧遮那花 。 摩訶盧遮那花 。 栴那花 。 摩訶栴那花 。 蘇樓至栴那花 。 遮迦花 。 摩訶遮迦花 。 蘇樓至遮迦花 。 陀羅花 。 摩訶陀羅花 。 蘇樓至陀羅花 。 莊嚴而住 。
或有玉女 。 執一切花果 。 儼然而住 。
諸寶臺上 。 眾寶莊嚴 。 師子之座 。 座上皆有化佛 。 三十二相 。 八十種好 。 而自嚴身 。
臺上各懸 。 八萬四千 。 青黃赤白雜真珠 。
貫諸寶臺上 。 各有八萬四千 。 眾妙寶瓶 。 盛滿末香 。 列置其上 。
諸寶臺上 。 各有八萬四千 。 眾寶妙蓋 。 彌覆其上 。
諸寶臺上 。 各有八萬四千眾寶樹 。 殖其上 。
諸寶臺上 。 各有八萬四千寶鈴 。 羅覆其上 。
諸寶樹間 。 有七寶池 。 八功德水 。 盈滿其中 。 青黃赤白 。 雜寶蓮花 。 光色鮮映 。 微風吹動 。 眾寶行樹 。 出微妙音 。 其音和雅 。 踰於天樂 。
諸寶臺上 。 各有八萬四千 。 眾妙寶繩 。 連綿樹間 。
一一寶臺 。 光明照耀 。 八萬四千由旬 。 莫不大明 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩 。 與其眷屬 。 八十億眾 。 諸菩薩俱 。 莊嚴寶臺 。 悉皆同等 。 譬如力士 。 屈伸臂頃 。 從彼國沒 。 至此世界 。
時彼菩薩 。 以神通力 。 令此世界 。 地平如水 。 與八十億菩薩 。 前後圍遶 。 以大功德 。 莊嚴成就 。 端嚴殊特 。 無可為喻 。 光明遍照 。 娑婆世界 。
是諸菩薩 。 詣釋迦牟尼佛所 。 頭面禮足 。 右遶七匝 。 卻住一面 。 白佛言 。
世尊 。 阿彌陀佛 。 問訊世尊 。 少病少惱 。 起居輕利 。 安樂行不 。
又現彼土 。 莊嚴妙事時 。 此菩薩及聲聞眾 。 見此寶臺 。 眾妙莊嚴 。 歎未曾有 。
各作是念 。
此諸寶臺 。 莊嚴微妙 。 從安樂國 。 至此世界 。 為是佛力 。 菩薩力耶 。
爾時華德藏菩薩 。 承佛神力 。 白佛言 。
甚奇世尊 。 未曾有也 。 今此娑婆世界 。 眾妙寶臺 。 莊嚴如是 。 是誰威力 。
佛言 。
是觀世音 。 及得大勢 。 神通之力 。 於此世界 。 現大莊嚴 。
甚奇世尊 。 不可思議 。 彼善男子 。 願行清淨 。 能以神力 。 莊嚴寶臺 。 現此世界 。
佛言 。
如是如是 。 如汝所說 。 彼善男子 。 已於無數 。 億那由他 。 百千劫中 。 淨諸善根 。 得如幻三昧 。 住是三昧 。 能以神通變化 。 現如是事 。
又華德藏 。 汝今且觀 。 東方世界 。 為何所見 。
時華德藏 。 即以菩薩 。 種種天眼 。 觀于東方 。 恆河沙等 。 諸佛世界 。 見彼佛前 。 皆有觀世音 。 及得大勢 。 莊嚴如前 。
恭敬供養 。
皆稱阿彌陀佛 。 問訊世尊 。 少病少惱 。 起居輕利 。 安樂行不 。
南西北方 。 四維上下 。 亦復如是 。
爾時華德藏菩薩 。 見是事已 。 歡喜踊躍 。 得未曾有 。 而白佛言 。
甚奇世尊 。 今此大士 。 乃能成就 。 如是三昧 。
何以故 。 今此正士 。 能現莊嚴 。 是諸佛剎 。
爾時世尊 。 即以神力 。 令此眾會 。 見是事已 。 三萬二千人 。 發阿耨多羅三藐三菩提心 。
華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 是二正士 。 久如發阿耨多羅三藐三菩提心 。 於何佛所 。 唯願說之 。 令諸菩薩 。 修此願行 。 具足成就 。
佛言 。
諦聽 。 善思念之 。 當為汝說 。
善哉世尊 。 願樂欲聞 。
佛言 。
乃往過去 。 廣遠無量 。 不可思議 。 阿僧祇劫 。 我於爾時 。 為百千王 。 時初大王劫欲盡 。 時有世界 。 名無量德聚安樂示現 。 其國有佛 。 號金光師子遊戲如來 。 應供 。 正遍知 。 明行足 。 善逝 。 世間解 。 無上士 。 調御丈夫 。 天人師 。 佛 。 世尊 。
是佛剎土 。 所有清淨 。 嚴飾之事 。 今為汝說 。 於意云何 。 安樂世界 。 阿彌陀佛國土 。 所有嚴淨之事 。 寧為多不 。
答曰 。
甚多 。 不可思議 。 難可具說 。
佛告華德藏 。
假使有人 。 分析一毛 。 以為百毛 。 以一分毛 。 渧大海水 。
於意云何 。 一毛端水 。 於大海水 。 何者為多 。
答曰 。
海水甚多 。 不可為譬 。
如是華德藏 。 應作是知 。 阿彌陀國 。 莊嚴之事 。 如毛端水 。 金光師子遊戲佛國 。 如大海水 。 聲聞菩薩 。 差降亦爾 。
彼金光師子遊戲如來 。 亦為眾生 。 說三乘法 。 我於恆沙等劫 。 說此佛國 。 功德莊嚴 。 菩薩聲聞 。 快樂之事 。 猶不能盡 。
爾時金光師子遊戲如來 。 法中有王 。 名曰威德 。 王千世界 。 正法治化 。 號為法王 。 其威德王 。 多諸子息 。 具二十八 。 大人之相 。 是諸王子 。 皆悉住於 。 無上之道 。 王有七萬六千園觀 。 其王諸子 。 遊戲其中 。
華德藏白佛言 。
世尊 。 彼佛剎土 。 有女人耶 。
佛言 。
善男子 。 彼佛國土 。 尚無女名 。 何況有實 。 其國眾生 。 淨修梵行 。 純一化生 。 禪悅為食 。 彼威德王 。 於八萬四千億歲 。 奉事如來 。 不習餘法 。 佛知至心 。 即為演說 。 無量法印 。
何等為無量法印 。 華德藏菩薩 。 凡所修行 。 應當發於 。 無量誓願 。
何以故 。 菩薩摩訶薩 。 布施無量 。 持戒無量 。 忍辱無量 。 精進無量 。 禪定無量 。 智慧無量 。 所行六度 。 攝生死無量 。 慈愍眾生無量 。 莊嚴淨土無量 。 音聲無量 。 辯才無量 。
華德藏 。 乃至一念善相應 。 迴向無量 。
云何迴向無量 。 如迴向一切眾生 。 令一切眾生 。 得無生證 。 以佛涅槃 。 而般涅槃 。 是名迴向無量 。
無邊空無量 。 無相無量 。 無願無量 。 無行如是 。 無欲實際 。 法性無生 。 無著解脫 。 涅槃無量 。
善男子 。 我但略說 。 諸法無量 。
何以故 。 以一切法 。 無有限量 。
復次華德藏 。 彼威德王 。 於其園觀 。 入于三昧 。 其王左右 。 有二蓮花 。 從地踊出 。 雜色莊嚴 。 其香芬馥 。 如天栴檀 。 有二童子 。 化生其中 。 加趺而坐 。 一名寶意 。 二名寶上 。
時威德王 。 從禪定起 。 見二童子 。 坐蓮華藏 。 以偈問曰 。
時王右面 。 童子以偈 。 答曰 。
左面童子 。 而說偈言 。
華德藏 。 是二童子 。 說是偈已 。 與威德王 。 俱詣佛所 。 頭面禮足 。 右遶七匝 。 合掌恭敬 。 於一面住 。
時二童子 。 即共同聲 。 以偈問佛 。
爾時彼佛 。 即為童子 。 而說偈言 。
時二童子 。 復說偈言 。
說如是偈已 。 應時普震動 。 百千眾伎樂 。 演發和雅音 。 光耀微妙服 。 旋轉而來降 。 諸天於空中 。 雨散眾末香 。 其香普流熏 。 悅可眾生心 。
佛告華德藏 。
於汝意云何 。 爾時威德王者 。 豈異人乎 。 我身是也 。 時二童子 。 今觀世音 。 及得大勢菩薩摩訶薩是也 。
善男子 。 是二菩薩 。 於彼佛所 。 初發阿耨多羅三藐三菩提心 。
爾時華德藏白佛言 。
甚奇世尊 。 是善男子 。 未曾發心 。 成就如是 。 甚深智慧 。 了達名字 。 悉不可得 。
世尊 。 是二正士 。 於彼先佛 。 已曾供養 。 作諸功德 。
善男子 。 此恆河沙 。 悉可知數 。 而此大士 。 先供養佛 。 種諸善根 。 不可稱計 。 雖未發於 。 菩提之心 。 而以不可思議 。 而自莊嚴 。 於諸眾生 。 為最勇猛 。
爾時華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 其無量德聚安樂示現國土 。 為在何方 。
佛言 。
善男子 。 今此西方 。 安樂世界 。 當於爾時 。 號無量德聚安樂示現 。
華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 願為解說 。 令無量眾生 。 得大利益 。 是觀世音 。 於何國土 。 成等正覺 。 世界莊嚴 。 光明名號 。 聲聞菩薩 。 壽命所有 。 乃至成佛 。 其事云何 。
若世尊 。 說是菩薩 。 先所行願 。 其餘菩薩 。 聞是願已 。 必當修行 。 而得滿足 。
佛言 。
善哉諦聽 。 當為汝說 。
對曰 。
唯然 。 願樂欲聞 。
佛言 。
善男子 。 阿彌陀佛 。 壽命無量 。 百千億劫 。 當有終極 。
善男子 。 當來廣遠 。 不可計劫 。 阿彌陀佛 。 當般涅槃 。
般涅槃後 。 正法住世 。 等佛壽命 。 在世滅後 。 所度眾生 。 悉皆同等 。
佛涅槃後 。 或有眾生 。 不見佛者 。 有諸菩薩 。 得念佛三昧 。 常見阿彌陀佛 。
復次善男子 。 彼佛滅後 。 一切寶物 。 浴池蓮花 。 眾寶行樹 。 常演法音 。 與佛無異 。
善男子 。 阿彌陀佛 。 正法滅後 。 過中夜分 。 明相出時 。 觀世音菩薩 。 於七寶菩提樹下 。 結跏趺坐 。 成等正覺 。 號普光功德山王如來 。 應供 。 正遍知 。 明行足 。 善逝 。 世間解 。 無上士 。 調御丈夫 。 天人師 。 佛 。 世尊 。
其佛國土 。 自然七寶 。 眾妙合成 。 莊嚴之事 。 諸佛世尊 。 於恆沙劫 。 說不能盡 。
善男子 。 我於今者 。 為汝說譬 。 彼金光師子遊戲如來國土 。 莊嚴之事 。 方於普光功德山王如來國土 。 百萬千倍 。 億倍 。 億兆載倍 。 乃至算數 。 所不能及 。
其佛國土 。 無有聲聞 。 緣覺之名 。 純諸菩薩 。 充滿其國 。
華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 彼佛國土 。 名安樂耶 。
佛言 。
善男子 。 其佛國土 。 號曰眾寶普集莊嚴 。
善男子 。 普光功德山王如來 。 隨其壽命 。 得大勢菩薩 。 親覲供養 。 至于涅槃 。
般涅槃後 。 奉持正法 。 乃至滅盡 。
法滅盡已 。 即於其國 。 成阿耨多羅三藐三菩提 。 號曰善住功德寶王如來 。 應供 。 正遍知 。 明行足 。 善逝 。 世間解 。 無上士 。 調御丈夫 。 天人師 。 佛 。 世尊 。
如普光功德山王如來國土 。 光明壽命 。 菩薩眾 。 乃至法住 。 等無有異 。
若善男子善女人 。 聞善住功德寶王如來名者 。 皆得不退 。 於阿耨多羅三藐三菩提 。
又善男子 。 若有女人 。 得聞過去 。 金光師子遊戲如來 。 善住功德寶王如來名者 。 皆轉女身 。 卻四十億劫 。 生死之罪 。 皆不退轉 。 於阿耨多羅三藐三菩提 。 常得見佛 。 聞受正法 。 供養眾僧 。 捨此身已 。 出家 。 成無礙辯 。 速得總持 。
爾時會中 。 六十億眾 。 同聲歎言 。
南無十方般涅槃佛 。
同心共議 。 發阿耨多羅三藐三菩提 。 佛即受記 。 當成阿耨多羅三藐三菩提 。
復有八萬四千 。 那由他眾生 。 遠塵離垢 。 於諸法中 。 得法眼淨 。 七千比丘 。 漏盡意解 。
爾時觀世音 。 及得大勢菩薩 。 即以神力 。 令此眾會 。 悉見十方無數 。 諸佛世尊 。 皆為授其 。 阿耨多羅三藐三菩提記 。
見已 。 歎言 。
甚奇世尊 。 是諸如來 。 為此大士 。 授如是記 。
爾時華德藏菩薩 。 白佛言 。
世尊 。 若善男子善女人 。 於此如來 。 甚深經典 。 受持讀誦 。 解說書寫 。 廣宣流布 。 得幾所福 。 唯願如來 。 分別解說 。
何以故 。 當來惡世 。 薄德眾生 。 於此如來 。 甚深經典 。 而不信受 。 以是因緣 。 長夜受苦 。 難得解脫 。
世尊 。 唯願說之 。 憐愍利益 。 諸眾生故 。
世尊 。 今此會中 。 多有利根 。 善男子善女人 。 於當來世 。 而作大明 。
佛言 。
華德藏 。 善哉諦聽 。 當為汝說 。
對曰 。
受教 。 願樂欲聞 。
佛言 。
若善男子 。 以三千大千世界 。 一切眾生 。 置兩肩上 。 盡其形壽 。 隨所須欲 。 衣食臥具 。 床褥湯藥 。 而供養之 。 所得功德 。 寧為多不 。
甚多 。 世尊 。 若以慈心 。 供一眾生 。 隨其所須 。 功德無量 。 何況一切 。
佛言 。
若善男子善女人 。 於此經典 。 受持讀誦 。 解說書寫 。 種種供養 。 廣宣流布 。 發菩提心 。 所得功德 。 百千萬倍 。 不可為譬 。
華德藏菩薩白佛言 。
世尊 。 我從今日 。 於此如來 。 所說經典 。 及過去當來 。 三佛名號 。 常當受持讀誦 。 解說書寫 。 廣宣流布 。 遠離貪恚癡心 。 發阿耨多羅三藐三菩提 。 終不虛妄 。
世尊 。 我成佛者 。 若有女人 。 聞如是法 。 現轉女身 。 轉女身已 。 當為授記 。 得阿耨多羅三藐三菩提 。 號曰離垢 。 多陀阿伽度 。 阿羅訶 。 三藐三佛陀 。
說是經已 。 華德藏菩薩摩訶薩 。 及諸比丘 。 比丘尼 。 菩薩 。 聲聞 。 天 。 龍 。 夜叉 。 乾闥婆 。 阿修羅 。 迦樓羅 。 緊那羅 。 摩睺羅伽 。 人非人等 。 聞佛所說 。 皆大歡喜 。
觀世音菩薩授記經
Nam mo Gwan Shr Yin Pu Sa – Namo Avalokitesvara Bodhisattva – Nam mo Quan Am Bo Tat 南無大悲觀世音菩薩
觀世音菩萨
Gwan Shr Yin Pu Sa – Avalokitesvara Bodhisattva – Quan Am Bo Tat
Namo Avalokitesvara Bodhisattva Mahasattva
Nam mo Quan The Am Bo Tat
Nam mo Gwan Shr Yin Pu Sa
世尊妙相具, 我今重問彼, 佛子何因緣, 名為觀世音。
具足妙相尊, 偈答無盡意。 汝聽觀音行, 善應諸方所,
宏誓深如海, 歷劫不思議, 侍多千億佛, 發大清淨願。
我為汝略說, 聞名及見身, 心念不空過, 能滅諸有苦。
假使興害意, 推落大火坑, 念彼觀音力, 火坑變成池。
或漂流巨海, 龍魚諸鬼難, 念彼觀音力, 波浪不能沒。
或在須彌峰、 為人所推墮, 念彼觀音力, 如日虛空住。
或被惡人逐, 墮落金剛山, 念彼觀音力, 不能損一毛。
或值怨賊繞, 各執刀加害, 念彼觀音力, 咸即起慈心。
或遭王難苦, 臨刑欲壽終, 念彼觀音力, 刀尋段段壞。
或囚禁枷鎖, 手足被杻械, 念彼觀音力, 釋然得解脫。
咒詛諸毒藥、 所欲害身者, 念彼觀音力, 還著於本人。
或遇惡羅剎、 毒龍諸鬼等, 念彼觀音力, 時悉不敢害。
若惡獸圍繞, 利牙爪可怖, 念彼觀音力, 疾走無邊方。
蚖蛇及蝮蠍, 氣毒煙火燃, 念彼觀音力, 尋聲自回去。
雲雷鼓掣電, 降雹澍大雨, 念彼觀音力, 應時得消散。
眾生被困厄, 無量苦逼身, 觀音妙智力, 能救世間苦。
具足神通力, 廣修智方便, 十方諸國土, 無剎不現身。
種種諸惡趣, 地獄鬼畜生, 生老病死苦, 以漸悉令滅。
真觀清淨觀, 廣大智慧觀, 悲觀及慈觀, 常願常瞻仰。
無垢清淨光、 慧日破諸闇, 能伏災風火, 普明照世間。
悲體戒雷震, 慈意妙大雲, 澍甘露法雨, 滅除煩惱焰。
諍訟經官處, 怖畏軍陣中, 念彼觀音力, 眾怨悉退散。
妙音觀世音、 梵音海潮音, 勝彼世間音, 是故須常念,
念念勿生疑。 觀世音淨聖, 於苦惱死厄、 能為作依怙。
具一切功德, 慈眼視眾生, 福聚海無量, 是故應頂禮。
觀世音菩萨
觀世音菩萨
Nam mo Gwan Shr Yin Pu Sa – Namo Avalokitesvara Bodhisattva – Nam mo Quan Am Bo Tat
觀世音菩萨
Nam mo Gwan Shr Yin Pu Sa
Nam mo Quan Am Bo Tat
「觀世音菩薩妙難酬,
清境莊嚴累劫修,
三十二應偏塵剎,
百千萬劫化閻浮,
瓶中甘露常遍灑,
手內楊枝不計秋,
千處祈求千處應,
苦海常作度人舟。」
「quán thế âm bồ tát diệu nan thù,
thanh cảnh trang nghiêm luỹ kiếp tu,
tam thập nhị ứng thiên trần sát,
bách thiên vạn kiếp hoá diêm phù,
bình trung cam lộ thường biến sái,
thủ nội dương chi bất kế thu,
thiên xứ kỳ cầu thiên xứ ứng,
khổ hải thường tác độ nhân chu.」
觀世音菩薩大慈大悲,為娑婆世界衆生所景仰,他能化身千萬,尋聲 救苦,廣濟人天,解除衆生之苦。 觀世音梵名「阿縛盧枳低濕伐羅」,意指「觀察一切衆生而自在地加歷來譯各列自不同,後漢支曜譯「觀音」,吳支謙譯以拯救」。「闚音」,後秦鳩摩羅什譯「觀世音」,西普竺法護譯「光世音」,西普無羅又譯「觀世聲」,後魏菩提流支譯「觀世自在」,
quán thế âm bồ tát đại từ đại bi, vị sa bà thế giới chúng sinh sở cảnh ngưỡng, tha năng hoá thân thiên vạn, tầm thanh cứu khổ, quảng tế nhân thiên, giải trừ chúng sinh chi khổ. quán thế âm phạn danh 「a phọc lô chỉ đê thấp phạt la」, ý chỉ 「quán sát nhất thiết chúng sinh nhi tự tại địa gia dĩ chửng cứu」. lịch lai dịch các liệt tự bất đồng, hậu hán chi diệu dịch 「quán âm」, ngô chi khiêm dịch 「khuy âm」, hậu tần cưu ma la thập dịch 「quán thế âm」, tây phổ trúc pháp hộ dịch 「quang thế âm」, tây phổ mô la hựu dịch 「quán thế thanh」, hậu nguỵ bồ đề lưu chi dịch 「quán thế tự tại」,
唐玄奘譯為「觀自在」。諸多譯名以「觀音」、 「觀世音」、「觀自在」最是廣為流用。 至於觀世音之德號,法華經中有段解說: 「苦惱衆生,一心稱名,菩薩即時觀其音聲,皆得解脫,是以名觀世音。」
đường huyền trang dịch vi 「quán tự tại」. chư đa dịch danh dĩ 「quán âm」、 「quán thế âm」、 「quán tự tại」 tối thị quảng vi lưu dụng. chí ư quán thế âm chi đức hiệu, pháp hoa kinh trung hữu đoạn giải thuyết: 「khổ não chúng sinh, nhất tâm xưng danh, bồ tát tức thời quán kỳ âm thanh, giai đắc giải thoát, thị dĩ danh quán thế âm.」
菩薩不以耳「聽」,而「觀」其音聲,係因已修得六根互用,耳根圓通之故,是以觀世音菩薩耳根圓通章: 「初於聞中,入流亡所;所入旣寂,動靜二相,了然不生。如是漸增,聞所聞盡,盡聞不住,覺所覺空;空覺極圓,空所空滅;生滅旣滅,寂滅現前。」
bồ tát bất dĩ nhĩ 「thính」, nhi 「quán」 kỳ âm thanh, hệ nhân dĩ tu đắc lục căn hỗ dụng, nhĩ căn viên thông chi cố, thị dĩ quán thế âm bồ tát nhĩ căn viên thông chương: 「sơ ư văn trung, nhập lưu vong sở; sở nhập ký tịch, động tĩnh nhị tương, liễu nhiên bất sinh. như thị tiệm tăng, văn sở văn tận, tận văn bất trú, giác sở giác không; không giác cực viên, không sở không diệt; sinh diệt ký diệt, tịch diệt hiện tiền.」
觀世音菩薩乃佛教悲門之生,與願門之主地藏王菩薩皆誓願「衆生度盡,方願成佛。」實則,觀世音雖名菩薩,但在無量劫前即已成佛,號「正法明如來」,
quán thế âm bồ tát nãi phật giáo bi môn chi sinh, dữ nguyện môn chi chủ địa tạng vương bồ tát giai thệ nguyện 「chúng sinh độ tận, phương nguyện thành phật.」 thật tắc, quán thế âm tuy danh bồ tát, đản tại vô lượng kiếp tiền tức dĩ thành phật, hiệu 「chánh pháp minh như lai」,
因感衆生陷於無明苦海、六道輪迴之中,乃持其本願,倒駕慈航,示現菩薩相,救濟世間苦。悲華經記載有觀音誓願之語: 「我(指觀世音)行菩薩道時,苦有衆生受諸苦惱恐怖,憂愁孤窮,不得救護,窮其心力,無法脫苦,若心中念我,稱我名字,無論我在何處,咸以天聞之,天眼觀之,脫其苦惱,即使一人無法得除如斯煩惱,我亦誓不成佛。」 斯煩惱,我亦誓不成佛。」
nhân cảm chúng sinh hãm ư vô minh khổ hải、 lục đạo luân hồi chi trung, nãi trì kỳ bổn nguyện, đảo giá từ hàng, thị hiện bồ tát tướng, cứu tể thế gian khổ. bi hoa kinh ký tái hữu quán âm thệ nguyện chi ngữ: 「ngã (chỉ quán thế âm) hành bồ tát đạo thời, khổ hữu chúng sinh thụ chư khổ não khủng bố, ưu sầu cô cùng, bất đắc cứu hộ, cùng kỳ tâm lực, vô pháp thoát khổ, nhược tâm trung niệm ngã, xưng ngã danh tự, vô luận ngã tại hà xứ, hàm dĩ thiên văn chi, thiên nhãn quán chi, thoát kỳ khổ não, tức sử nhất nhân vô pháp đắc trừ như tư phiền não, ngã diệc thệ bất thành phật.」
過去的「正法明如來」,未來世將證得佛號「普光功德山王如來」。」. 現世的娑婆世界中,觀世音另有諸多名號: 因其以慈悲為本體, 故名「大悲聖者」;
quá khứ đích 「chánh pháp minh như lai」, vị lai thế tương chứng đắc phật hiệu 「phổ quang công đức sơn vương như lai hiện thế đích sa bà thế giới trung, quán thế âm lánh hữu chư đa danh hiệu: nhân kỳ dĩ từ bi vi bổn thể, cố danh 「đại bi thánh giả」;
首楞嚴: 「由我聞思,脫出六塵,如聲渡垣,不能為礙,故我妙能現一一形,誦一一呪,其行其呪,能以無異施諸衆生,是故十方微塵國土,皆名我為施無畏。」 普門品: 「是觀世音菩薩摩訶薩,於怖畏急難之中,能施無畏者。」
thủ lăng nghiêm: 「do ngã văn tư, thoát xuất lục trần, như thanh độ viên, bất năng vi ngại, cố ngã diệu năng hiện nhất nhất hình, tụng nhất nhất chú, kỳ hành kỳ chú, năng dĩ vô dị thi chư chúng sinh, thị cố thập phương vi trần quốc thổ, giai danh ngã vi thi vô uý.」 phổ môn phẩm: 「thị quán thế âm bồ tát ma ha tát, ư bố uý cấp nạn chi trung, năng thi vô uý giả.」
普門品: 「是觀世音菩薩摩訶薩,於怖畏急難之中,能施無畏者據此二段經文,又有「施無畏者」 之稱: 觀世音擁有耳.」 根圓通神能,因名「圓通大士」或「圓通尊」; 決定總持經: 「過去久遠世,歷經三十二劫,陷氣世界有佛名光世音如來。」 是以又有「光世音如來」之稱;觀世音古神廟位於南印度南海補陀洛迦山,因此衆生尊稱為「南海大士」、「南海菩薩」、「補陀大士」、「慈航大士」。
phổ môn phẩm: 「thị quán thế âm bồ tát ma ha tát, ư bố uý cấp nạn chi trung, năng thi vô uý giả 。」 cứ thử nhị đoạn kinh văn, hựu hữu 「thi vô uý giả」 chi xưng: quán thế âm ủng hữu nhĩ căn viên thông thần năng, nhân danh 「viên thông đại sĩ」 hoặc 「viên thông tôn」; quyết định tổng trì kinh: 「quá khứ cửu viễn thế, lịch kinh tam thập nhị kiếp, hãm khí thế giới hựu phật danh quang thế âm như lai.」 thị dĩ hựu hữu 「quang thế âm như lai」 chi xưng; quán thế âm cổ thần miếu vị ư nam ấn độ nam hải bổ đà lạc ca sơn, nhân thử chúng sinh tôn xưng vi 「nam hải đại sĩ」、 「nam hải bồ tát」、 「bổ đà đại sĩ」、 「từ hàng đại sĩ」.
六道輪迴之「六道」指天界、人界、修羅界、畜生界、餓鬼界、地獄界。界。即攝化天界的「如意輪觀音」、攝化人界的「准胝觀音」、攝化修羅界的「十一面觀音」、攝化畜生界的「馬頭觀音」、攝化餓鬼界的「聖觀音」、攝化地獄界的「千手觀音」, 另立「不空羂索觀音」為佛母,合稱「七觀音」。
lục đạo luân hồi chi 「lục đạo」 chỉ thiên giới、 nhân giới、 tu la giới、 súc sinh giới、 ngạ quỷ giới、 địa ngục giới. viên mãn cụ túc đích quán thế âm bồ tát vi tế độ lục đạo, toại hữu 「lục quán âm」 đích phận hoá , tức nhiếp hoá thiên giới đích 「như ý luân quán âm」、 nhiếp hoá nhân giới đích 「chuẩn chi quán âm」、 nhiếp hoá tu la giới đích 「thập nhất diện quán âm」、 nhiếp hoá súc sinh giới đích 「mã đầu quán âm」、 nhiếp hoá ngạ quỷ giới đích 「thánh quán âm」、 nhiếp hoá địa ngục giới đích 「thiên thủ quán âm」, lánh lập 「bất không quyến tác quán âm」 vi phật mẫu, hợp xưng 「thất quán âm」.
七觀音中,聖觀音即平日所見之本尊,而千手觀音即寺廟中奉拜的「千手千眼觀音」。其「千手千眼」在大慈大悲心陀羅尼經中有段敘述: 觀世音菩薩重日佛言: 「世尊!我念過去無量億劫來,有佛出世,名曰牽手光王靜住如來。應正等覺,明行圓滿。彼佛世尊,憐念我故,及為一切諸衆生故,說此廣大圓滿無礙大悲心陀羅尼。以金色手摩我頂上,作如是言: 『善男子!汝當持此大悲心咒,普為未來惡世,垢重一切衆生,作大利樂。』
thất quán âm trung, thánh quán âm tức bình nhật sở kiến chi bổn tôn, nhi thiên thủ quán âm tức tự miếu trung phụng bái đích 「thiên thủ thiên nhãn quán âm」. kỳ 「thiên thủ thiên nhãn」 tại đại từ đại bi tâm đà la ni kinh trung hữu đoạn tự thuật: quán thế âm bồ tát trọng nhật phật ngôn: 「thế tôn! ngã niệm quá khứ vô lượng ức kiếp lai, hữu phật xuất thế, danh viết khiên thủ quang vương tĩnh trú như lai. ứng chính đẳng giác, minh hành viên mãn. bỉ phật thế tôn, lân niệm ngã cố, cập vi nhất thiết chư chúng sinh cố, thuyết thử quảng đại viên mãn vô ngại đại bi tâm đà la ni. dĩ kim sắc thủ ma ngã đỉnh thượng, tác như thị ngôn: ” thiện nam tử! nhữ đương trì thử đại bi tâm chú, phổ vi vị lai ác thế, cấu trùng nhất thiết chúng sinh, tác đại lợi lạc”.
我於是時,使住初地,一聞此咒故,超第八地。我時心歡喜故,即發誓言: 『若我當來,堪能利益安樂一切衆生者,令我即時身生千手千眼具足。』
ngã ư thị thời, sử trú sơ địa, nhất văn thử chú cố, siêu đệ bát địa. ngã thời tâm hoan hỷ cố, tức phát thệ ngôn: ” nhược ngã đương lai, kham năng lợi ích an lạc nhất thiết chúng sinh giả, linh ngã tức thời thân sinh thiên thủ thiên nhãn cụ túc”.
發是願已,應時身上千手千眼悉皆具足。千光眼觀自在菩薩秘密法經亦云: 「爾時觀自在菩薩熙洽微笑,放大光明,頂上顯現五百頭面,具足千眼,每於天冠,各有化佛,亦放光明,菩薩身上現出一千寶臂,各執寶物,即從座起,告諸大衆,大聖世尊所出言語,真實不虛。」
phát thị nguyện dĩ, ứng thời thân thượng thiên thủ thiên nhãn tất giai cụ túc. thiên quang nhãn quán tự tại bồ tát bí mật pháp kinh diệc vân: 「nhĩ thời quán tự tại bồ tát hy hiệp vi tiếu, phóng đại quang minh, đỉnh thượng hiển hiện ngũ bách đầu diện, cụ túc thiên nhãn, mỗi ư thiên quan, các hữu hoá phật, diệc phóng quang minh, bồ tát thân thượng hiện xuất nhất thiên bảo tý, các chấp bảo vật, tức tòng toạ khởi, cáo chư đại chúng, đại thánh thế tôn sở xuất ngôn ngữ, chân thật bất hư.」
菩薩之千手千眼乃為救度衆生故,其塑像造型具四十手,每一手有一慈眼,各自攝護「二十五有界」,合為「千手千眼」,此尊觀音梵名「娑訶娑羅希惹」,密號「大悲金剛」。
bồ tát chi thiên thủ thiên nhãn nãi vi cứu độ chúng sinh cố, kỳ tố tượng tạo hình cụ tứ thập thủ, mỗi nhất thủ hữu nhất từ nhãn, các tự nhiếp hộ 「nhị thập ngũ hữu giới」, hợp vi 「thiên thủ thiên nhãn」, thử tôn quán âm phạn danh 「sa ha sa la hy nặc」, mật hiệu 「đại bi kim cương」.
所謂「千臂莊嚴普護持,千眼光明偏觀照」,是以凡虔誠皈依者,往往能行觀音十大願: 「速知一切法,早得智慧眼,速度一切衆,早得善方便,速乘般若船,早得越苦海,速得戒定道,早登涅槃山,速會無會舍,早同法幸身。」
sở vị 「thiên tý trang nghiêm phổ hộ trì, thiên nhãn quang minh thiên quán chiếu」, thị dĩ phàm kiền thành quy y giả, vãng vãng năng hành quán âm thập đại nguyện: 「tốc tri nhất thiết pháp, tảo đắc trí tuệ nhãn, tốc độ nhất thiết chúng, tảo đắc thiện phương tiện, tốc thặng bát nhã thuyền, tảo đắc việt khổ hải, tốc đắc giới định đạo, tảo đăng niết bàn sơn, tốc hội vô hội xả, tảo đồng pháp hạnh thân.」
而誦持大悲心陀羅尼者,更能得十五種善生: 「所生之處常逢善王,常生善國,常值好時,常逢善友,身根常得具足,道心純熟,不犯禁戒,所有眷屬恩義和順,資具財時常得豐足,恒德他人恭敬扶持,所有財富無他劫奪,意欲所求皆悉稱遂,龍天善恒常擁衛,所生之處見佛聞法,所聞正法悟甚深義。」
nhi tụng trì đại bi tâm đà la ni giả, cánh năng đắc thập ngũ chủng thiện sinh: 「sở sinh chi xứ thường phùng thiện vương, thường sinh thiện quốc, thường trị hảo thời, thường phùng thiện hữu, thân căn thường đắc cụ túc, đạo tâm thuần thục, bất phạm cấm giới, sở hữu quyến thuộc ân nghĩa hoà thuận, tư cụ tài thời thường đắc phong túc, hằng đức tha nhân cung kính phù trì, sở hữu tài phú vô tha kiếp đoạn, ý dục sở cầu giai tất xứng toại, long thiên thiện hằng thường ủng vệ, sở sinh chi xứ kiến phật văn pháp, sở văn chính pháp ngộ thậm thâm nghĩa.」
不受十五種惡死: 「不令其飢餓困苦死,不為枷禁杖楚死,不為怨家讎對死,不為軍陣相殺死,不為虎狼惡獸殘害死,不為毒蛇蚖蠍所中死,不為蠱毒所害死,不為狂亂失念死,不為山樹崖墜落死,不為惡人厭魅死,不為邪神惡鬼得便死,不為惡病纏身死,不為非分自害死。」
bất thụ thập ngũ chủng ác tử: 「bất linh kỳ cơ ngã khốn khổ tử, bất vi gia cấm trượng sở tử, bất vi oán gia thù đối tử, bất vi quân trận tương sát tử, bất vi hổ lang ác thú tàn hại tử, bất vi độc xà nguyên yết sở trung tử, bất vi cổ độc sở hại tử, bất vi cuồng loạn thất niệm tử, bất vi sơn thụ nhai truỵ lạc tử, bất vi ác nhân yếm mỵ tử, bất vi tà thần ác quỷ đắc tiện tử, bất vi ác bệnh triền thân tử, bất vi phi phận tự hại tử.」
三千大千世界中,觀世音菩薩顯化各種不同身分,就度各類生靈。觀世音菩薩普門品的記載,觀世音有三十三種應化身: 佛身、辟支佛身、聲聞身、梵王身、帝釋身、自在天身、大自在天身、天大將軍身、毘沙門身、小王身、長者身、居士身、宰官身、婆羅門身、比丘身、比丘尼身、優婆塞身、優婆夷身、長者婦女身、居士婦女身、宰官婦女身、婆羅門婦女身、童男身、童女身、天身、龍身、夜叉身、乾闥婆身、阿修羅身、迦樓羅身、緊那羅身、摩睺羅迦身、執金剛身。
tam thiên đại thiên thế giới trung, quán thế âm bồ tát hiển hoá các chủng bất đồng thân phận, tựu độ các loại sinh linh. quán thế âm bồ tát phổ môn phẩm đích ký tái, quán thế âm hữu tam thập tam chủng ứng hoá thân: phật thân、 bích chi phật thân、 thanh văn thân、 phạn vương thân、 đế thích thân、 tự tại thiên thân、 đại tự tại thiên thân、 thiên đại tướng quân thân、 tỳ sa môn thân、 tiểu vương thân、 trưởng giả thân、 cư sĩ thân、 tể quan thân、 bà la môn thân、 tỷ khâu thân、 tỷ khâu ni thân、 ưu bà tắc thân、 ưu bà di thân、 trưởng giả phụ nữ thân、 cư sĩ phụ nữ thân、 tể quan phụ nữ thân、 bà la môn phụ nữ thân、 đồng nam thân、 đồng nữ thân、 thiên thân、 long thân、 dạ xoa thân、 càn thát bà thân、 a tu la thân、 ca lâu la thân、 khẩn na la thân、 ma hầu la già thân、 chấp kim cương thân.
此三十三種應化身傳入中國之後,加入地方色彩,形成中國的應化觀音,如楊柳觀音、龍頭觀音、持經觀音、圓光觀音、遊戲觀音、白衣觀音、蓮臥觀音、瀧見觀音、施藥觀音、魚籃觀音、德王觀音、水月觀音、一葉觀音、青頸觀音、威德觀音、延命觀音、衆寶觀音、岩戶觀音、能靜觀音、阿耨觀音、阿摩堤觀音、葉衣觀音、琉璃觀音、多羅尊觀音、蛤蜊觀音、六時觀音、普悲觀音、馬郎婦觀音、合掌觀音、一如觀音、不二觀音、持蓮觀音、灑水觀音。
thử tam thập tam chủng ứng hoá thân truyền nhập trung quốc chi hậu, gia nhập địa phương sắc thể, hình thành trung quốc đích ứng hoá quán âm, như dương liễu quán âm、 long đầu quán âm、 trì kinh quán âm、 viên quang quán âm、 du hý quán âm、 bạch y quán âm、 liên ngoạ quán âm、 lung kiến quán âm、 thi dược quán âm、 ngư lam quán âm、 đức vương quán âm、 thuỷ nguyệt quán âm、 nhất diệp quán âm、 thanh cảnh quán âm、 uy đức quán âm、 diên mệnh quán âm、 chúng bảo quán âm、 nham hộ quán âm、 năng tĩnh quán âm、 a nậu quán âm、 a ma đê quán âm、 diệp y quán âm、 lưu ly quán âm、 đa la tôn quán âm、 cáp lị quán âm、 lục thời quán âm、 phổ bi quán âm、 mã lang phụ quán âm、 hợp chưởng quán âm、 nhất như quán âm、 bất nhị quán âm、 trì liên quán âm、 sái thuỷ quán âm.
應化觀音常有事蹟流傳名間以琉璃觀音為例,曾於南北朝示現拯救孫敬德。孫敬德是一位虔誠的觀音信徒,一次奉派出征,落入夷狄之手,判處死刑,行刑前夜,夢見觀音大士囑孫敬德速誦觀音經千遍,當可脫險; 孫敬德以時間緊迫,哀求大士開恩,於是大世口授短短十句經文: 「觀世音,南無佛,與佛有因,與佛有緣,佛法相緣,常樂我靜,朝念觀世音,暮念觀世音,念念從心起,念念不離心。」
ứng hoá quán âm thường hữu sự tích lưu truyền danh gian dĩ lưu li quán âm vị lệ, tằng ư nam bắc triều thị hiện chửng cứu tôn kính đức. tôn kính đức thị nhất vị kiền thành đích quán âm tín đồ, nhất thứ phụng phái xuất chinh, lạc nhập di địch chi thủ, phán xử tử hình, hành hình tiền dạ, mộng kiến quán âm đại sĩ chúc tôn kính đức tốc tụng quán âm kinh thiên biến, đương khả thoát hiểm; tôn kính đức dĩ thời gian khẩn bách, ai cầu đại sĩ khai ân, ư thị đại thế khẩu thụ đoản đoản thập câu kinh văn: 「quán thế âm, nam mô phật, dữ phật hữu nhân, dữ phật hữu duyên, phật pháp tương duyên, thường lạc ngã tĩnh, triều niệm quán thế âm, mộ niệm quán thế âm, niệm niệm tòng tâm khởi, niệm niệm bất ly tâm.」
敬德醒來,記憶如新,趕緊念誦,誦滿千遍,即被拖出斬首,連砍三刀,竟無傷痕,夷狄驚懼不已,旋即釋放。孫敬德安全歸來,赫然發現家中供奉的觀世音像頸部有三道刀痕,從此更加虔誠禮佛,並以畢生精力廣授延命十句經,因敬德字高皇,此經乃被稱為「高皇觀音經」,而琉璃觀音遂又別稱「高皇觀音」。
kính đức tỉnh lai, ký ức như tân, cảm khẩn niệm tụng, tụng mãn thiên biến, tức bị tha xuất trảm thủ, liên khản tam đao, cánh vô thương ngân, di địch kinh cụ bất dĩ, toàn tức thích phóng. tôn kính đức an toàn quy lai, hách nhiên phát hiện gia trung cung phụng đích quán thế âm tượng cảnh bộ hữu tam đạo đao ngân, tòng thử cánh gia kiền thành lễ phật, tịnh dĩ tất sinh tinh lực quảng thụ diên mệnh thập câu kinh, nhân kính đức tự cao huỳnh, thử kinh nãi bị xưng vi 「cao huỳnh quán âm kinh」, nhi lưu ly quán âm toại hựu biệt xưng 「cao huỳnh quán âm」.
馬郎婦觀音則示現於唐朝陜西金沙灘一地,此地民風強悍,道德淪喪,於是觀音應化為一位美麗的賣魚婦,深深的打動當地的青年男子,希望娶她為妻。賣魚婦宣稱,有誰能於三日內熟背觀世音菩薩普門品經文者,即嫁給對方;
mã lang phụ quán âm tắc thị hiện ư đường triều hiệp tây kim sa than nhất địa, thử địa dân phong cường hãn, đạo đức luân tang, ư thị quán âm ứng hoá vi nhất vị mỹ lệ đích mại ngư phụ, thâm thâm đích đả động đương địa đích thanh niên nam tử, hy vọng thú tha vị thê. mại ngư phụ tuyên xưng, hữu thuỳ năng ư tam nhật nội thục bối quán thế âm bồ tát phổ môn phẩm kinh văn giả, tức giá cấp đối phương;
三天後,熟背普門品者竟有四十多人;於是賣魚婦又以五天的時間,請四十多名青年背誦大乘金剛經,結果仍然有十多人一字不漏地誦完金剛經;賣魚婦再請他們於七日內熟讀大乘妙法蓮華經全文,期屆只有馬姓青年熟誦此經。馬家乃擇選吉日良辰,迎娶新娘,豈料新娘一入馬家竞昏倒而亡,原本一件喜事卻成喪事。馬姓青年雖然悲痛萬分,仍依禮俗送棺安葬。
tam thiên hậu, thục bối phổ môn phẩm giả cánh hữu tứ thập đa nhân; ư thị mại ngư phụ hựu dĩ ngũ thiên đích thời gian, thỉnh tứ thập đa danh thanh niên bối tụng đại thừa kim cương kinh, kết quả nhưng nhiên hữu thập đa nhân nhất tự bất lậu địa tụng hoàn kim cương kinh; mại ngư phụ tái thỉnh tha môn ư thất nhật nội thục độc đại thừa diệu pháp liên hoa kinh toàn văn, kỳ giới chỉ hữu mã tính thanh niên thục tụng thử kinh. mã gia nãi trạch tuyển cát nhật lương thần, nghinh thú tân lang / nương, khởi liệu tân lang /nương nhất nhập mã gia cạnh hôn đảo nhi vong, nguyên bổn nhất kiện hỷ sự khước thành tang sự. mã tính thanh niên tuy nhiên bi thống vạn phận, nhưng y lễ tục tống quan an táng.
途中忽遇一老僧,說明賣魚婦乃觀音示現度化,馬姓青年啓棺一看,竟是匪空一副,始信該僧所言。而金沙灘一地經歷此事後,誦讀普門品,金剛經,法華經已成風氣,並尊賣魚婦為「馬郎婦觀音」。
đồ trung hốt ngộ nhất lão tăng, thuyết minh mại ngư phụ nãi quán âm thị hiện độ hoá, mã tính thanh niên khải quan nhất khán, cánh thị phỉ không nhất phó, thỉ tín cai tăng sở ngôn. nhi kim sa than nhất địa kinh lịch thử sự hậu, tụng độc phổ môn phẩm, kim cương kinh, pháp hoa kinh dĩ thành phong khí, tịnh tôn mại ngư phụ vi 「mã lang phụ quán âm」.
宋普明的香山寶卷曁道藏搜神記所記載的興林國妙善公主,亦可視為觀世音菩薩的應化現身,而非其本傳。與林國妙莊王育有三女,長妙音、次妙緣、三妙善,妙善自幼修行禮佛,無意紅塵,即長,妙莊王為之招贅,公主不從,遂被軟囚於後花園中,居於白雀寺;又命僧尼使喚公主搬茶運水,却有鬼夷為其代勞;國王甚怒,下令焚寺,僧尼俱亡,妙甚依然無恙;又命斬首,利刃卻無故三折;復以白練縊之,剎時黑霧遮天,出現一隻白虎背負妙善至屍多林,青衣徒子侍立,遊歷地府,妙善以其慈悲大願超脫惡鬼,閻王恐地獄空虛,另其遷魂,至香山修道,九載功成。當時妙莊王身染惡即,妙善自願剜目斷臂以救父,國王深受感動,亦潛心修道,躋登淨土。
tống phổ minh đích hương sơn bảo quyển kỵ đạo tạng sưu thần ký sở ký tái đích hưng lâm quốc diệu thiện công chủ, diệc khả thị vi quán thế âm bồ tát đích ứng hoá hiện thân, nhi phi kỳ bổn truyện. dữ lâm quốc diệu trang vương dục hữu tam nữ, trưởng diệu âm、 thứ diệu duyên、 tam diệu thiện, diệu thiện tự ấu tu hành lễ phật, vô ý hồng trần, tức trường, diệu trang vương vi chi chiêu ngao, công chủ bất tòng, toại bị nhuyễn tù ư hậu hoa viên trung, cư ư bạch tước tự; hựu mệnh tăng ni sử hoán công chủ ban trà vận thuỷ, khước hữu quỷ di vi kỳ đại lao; quốc vương thậm nộ, hạ lệnh phần tự, tăng ni câu vong, diệu thậm y nhiên vô dương; hựu mệnh trảm thủ, lợi lạng khước vô cố tam chiết; phục dĩ bạch luyện ải chi, sát thời hắc vụ già thiên, xuất hiện nhất chích bạch hổ bối phụ diệu thiện chí thi đa lâm, thanh y đồ tử thị lập, du lịch địa phủ, diệu thiện dĩ kỳ từ bi đại nguyện siêu thoát ác quỷ, diêm vương khủng địa ngục không hư, lánh kỳ thiên hồn, chí hương sơn tu đạo, cửu tái công thành. đương thời diệu trang vương thân nhiễm ác tức, diệu thiện tự nguyện oan mục đoạn tý dĩ cứu phụ, quốc vương thâm thụ cảm động, diệc tiềm tâm tu đạo, tễ đăng tịnh thổ.
妙善因福力遍大千、神通應三界,而封為「大慈大悲救苦救難南無靈感觀世音菩薩」。
diệu thiện nhân phước lực biến đại thiên、 thần thông ứng tam giới, nhi phong vi 「đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn nam mô linh cảm quán thế âm bồ tát」.
南印度的補陀洛迦山是觀世音菩薩最初的道場,在中國,其道場則位於浙江普陀山。五代後梁貞明二年(西元九一六年),日本和尚慧鍔自山西五台山請德觀音像回國,船由寧波出海,駛抵舟山群島,海中出現無數鐵蓮花,阻擋傳隻去向,慧鍔目睹其景,知其中必有緣故,乃上香祝禱觀音大士,船隻竟航向梅岑山,慧鍔登陸後商得張姓島民同意,安奉大士像於張宅,取名「不肯去觀音院」,改梅岑山為普陀山,此山遂成為觀音菩薩道場,與山西五台山的文殊道場,四川峨眉山普賢道場,安徽九華山的地藏道場,形成中國佛教四大名山。
nam ấn độ đích bổ đà lạc ca sơn thị quán thế âm bồ tát tối sơ đích đạo trường, tại trung quốc, kỳ đạo trường tắc vị ư chiết giang phổ đà sơn. ngũ đại hậu lương trinh minh nhị niên (tây nguyên cửu nhất lục niên ), nhật bổn hoà thượng tuệ ngạc tự sơn tây ngũ đài sơn thỉnh đức quán âm tượng hồi quốc, thuyền do ninh ba xuất hải, sử để chu sơn quần đảo, hải trung xuất hiện vô số thiết liên hoa, trở đang truyền chích khứ hướng, tuệ ngạc mục đổ kỳ cảnh, tri kỳ trung tất hữu duyên cố, nãi thượng hương chúc đảo quán âm đại sĩ, thuyền chích cánh hàng hướng mai sầm sơn, tuệ ngạc đăng lục hậu thương đắc trương tính đảo dân đồng ý, an phụng đại sĩ tượng ư trương trạch, thủ danh 「bất khẳng khứ quán âm viện」, cải mai sầm sơn vi phổ đà sơn, thử sơn toại thành vi quán âm bồ tát đạo trường, dữ sơn tây ngũ đài sơn đích văn thù đạo trường, tứ xuyên nga my sơn phổ hiền đạo trường, an huy cửu hoa sơn đích địa tạng đạo trường, hình thành trung quốc phật giáo tứ đại danh sơn.
觀音菩薩有兩位脇侍,一是善財,一是龍女。善財童子原是天竺國福城人,當生之時,種種珍寶自然湧出,故相師名此兒曰「善財」。善財童子生有慧根,當文殊菩薩在福城東住莊嚴幢婆羅林中說法,六千比丘,言下成道; 五衆益友,頓起初心,善財童子亦往詣文殊菩薩,聽聞佛法,受菩薩指示,南行參訪。途經一百一十一城,參訪五十三知識而證入法界。其第二十七參即詣觀音大士,因緣聞法,而為觀音菩薩左脇。
quán âm bồ tát hữu lưỡng vị hiếp thị, nhất thị thiện tài, nhất thị long nữ. thiện tài đồng tử nguyên thị thiên trúc quốc phước thành nhân, đương sinh chi thời, chủng chủng trân bảo tự nhiên dũng xuất, cố tương sư danh thử nhi viết 「thiện tài」. thiện tài đồng tử sinh hữu tuệ căn, đương văn thù bồ tát tại phước thành đông trú trang nghiêm tràng bà la lâm trung thuyết pháp, lục thiên tỷ khâu, ngôn hạ thành đạo; ngũ chúng ích hữu, đốn khởi sơ tâm, thiện tài đồng tử diệc vãng nghệ văn thù bồ tát, thính văn phật pháp, thụ bồ tát chỉ thị, nam hàng tam phóng. đồ kinh nhất bách nhất thập nhất thành, tham phóng ngũ thập tam tri thức nhi chứng nhập pháp giới. kỳ đệ nhị thập thất tham tức nghệ quán âm đại sĩ, nhân duyên văn pháp, nhi vi quán âm bồ tát tả hiếp.
龍女菩薩乃八大龍王之一娑竭羅龍宮宣說大乘妙法蓮華經,龍女智慧利根,深入禪定,了達諸法,得無上道,辯才無礙,慈念衆生,功德具足。是時,尊者舍利弗不信龍女能以身速得無上菩提,於是,龍女變身為男子,具菩薩行,坐寶蓮花,往南方無垢世界成等正覺,三十二相,八十種好,為十方衆生演說妙法。嗣後,在文殊師利菩薩引導下,參拜南海觀音大士,位列右脇侍,與善財童子共同襄左觀音大士,救度三千大千世界衆生。
long nữ bồ tát nãi bát đại long vương chi nhất sa kiệt la long cung tuyên thuyết đại thừa diệu pháp liên hoa kinh, long nữ trí tuệ lợi căn, thâm nhập thiền định, liễu đạt chư pháp, đắc vô thượng đạo, biện tài vô ngại, từ niệm chúng sinh, công đức cụ túc. thị thời, tôn giả xá lợi phất bất tín long nữ năng dĩ thân tốc đắc vô thượng bồ đề, ư thị, long nữ biến thân vi nam tử, cụ bồ tát hạnh, toạ bảo liên hoa, vãng nam phương vô cấu thế giới thành đẳng chính giác, tam thập nhị tướng, bát thập chủng hảo, vị thập phương chúng sinh diễn thuyết diệu pháp. tự hậu, tại văn thù sư lợi bồ tát dẫn đạo hạ, tham bái nam hải quán âm đại sĩ, vị liệt hữu hiếp thị, dữ thiện tài đồng tử cộng đồng tương tả quán âm đại sĩ, cứu độ tam thiên đại thiên thế giới chúng sinh.
台灣地區奉祀觀世音菩薩的寺廟約六百餘座,道教廟宇中,於後殿主祀觀音菩薩者更是不計其數,足見娑婆世界衆生與大士因緣之深。民間對觀世音菩薩聖誕極為重視,計有農曆二月十九日的大士聖誕,六月十九日的觀世音出家紀念與九月十九日的觀音證道紀念日。
đài loan địa khu phụng tự quán thế âm bồ tát đích tự miếu ước lục bách dư toạ, đạo giáo miếu vũ trung, ư hậu điện chủ tự quán âm bồ tát giả cánh thị bất kế kỳ sác số, túc kiến sa bà thế giới chúng sinh dữ đại sĩ nhân duyên chi thâm. dân gian đối quán thế âm bồ tát thánh đản cực vị trọng thị, kế hữu nông lịch nhị nguyệt thập cửu nhật đích đại sĩ thánh đản, lục nguyệt thập cửu nhật đích quán thế âm xuất gia kỷ niệm dữ cửu nguyệt thập cửu nhật đích quán âm chứng đạo kỷ niệm nhật。
—————-
觀世音菩萨
SỰ TÍCH PHẬT A DI ĐÀ VÀ 7 VỊ BỒ TÁT
SU TICH PHAT A DI DA VA 7 VI BO TAT
Gwan Yin Pu Sa
SỰ TÍCH PHẬT A DI ĐÀ VÀ 7 VỊ BỒ TÁT
Gwan Yin Pu Sa – Avalokitesvara Bodhisattva – Quan Am Bo Tat
ĐẠI THẾ CHÍ BỒ TÁT
ĐỨC VĂN THÙ SƯ LỢI
ĐỨC PHỒ HIỀN BỒ TÁT
ĐỨC ĐỊA TẠNG BỒ TÁT
ĐỨC DI LẶC BỒ TÁT
ĐỨC CHUẨN ĐỀ
_Gwan Yin Pu Sa – Avalokitesvara Bodhisattva – Quan Am Bo Tat_
SU TICH PHAT A DI DA VA 7 VI BO TAT
SỰ TÍCH PHẬT A DI ĐÀ VÀ 7 VỊ BỒ TÁT
SỰ TÍCH PHẬT A DI ĐÀ VÀ 7 VỊ BỒ TÁT
TRÍCH LỤC PHẬT HỌC TẠP CHÍ TỪ BI ÂM (200 – 204)
MỤC LỤC:
PHẬT A DI ĐÀ
QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT
ĐẠI THẾ CHÍ BỒ TÁT
ĐỨC VĂN THÙ SƯ LỢI
ĐỨC PHỒ HIỀN BỒ TÁT
ĐỨC ĐỊA TẠNG BỒ TÁT
ĐỨC DI LẶC BỒ TÁT
ĐỨC CHUẨN ĐỀ
SỰ TÍCH PHẬT A DI ĐÀ
Đức phật A Di Đà là một ngôi giáo chủ trên cõi Lạc Bang, oai đức không cùng, thệ nguyện rất lớn, mở môn phương tiện, độ kẻ chúng sanh ra khỏi Ta bà đem về Tịnh độ.
Trong Kinh Bi Hoa nói rằng: “Về khoảng hằng sa kiếp trước, có một đại kiếp gọi là Thiện trì”.Khi ấy tại cõi Tản đề lam thế giới có vua Chuyển Luân Thánh Vương, tên Vô Tránh Niệm, thống lãnh cả bốn xứ thiên hạ: một là Đông thắng thần châu, hai là Nam thiệm bộ châu, ba là Tây ngưu hóa châu, và bốn là Bắc cu lô châu, tiếng nhơn hiền đồn dậy bốn phương, đức từ thiện đượm nhuần khắp xứ, nên hết thảy nhân dân ai nấy cũng sẳn lòng ái kính.
Vua ấy có nhiều người con và có một vị đại thần, tên là Bảo Hải, con dòng Phạm Chí, rất tinh thông về nghề xem thiên văn.
Ông Bảo Hải lại có một người con trai tướng tốt lạ thường, từ dưới chân lên đến trên đầu đều có ba mươi hai dấu tốt.
Khi con ông mới sanh ra, thì có các hàng khách tôn quý đem nhiều đồ lễ vật đến dưng cho, nhơn vậy mà đặt tên là Bảo Tạng.
Lúc khôn lớn, thì Bảo Tạng xem biết việc đời là thống khổ thân mạng lại vô thường, tự nhiên sanh lòng chán ngán, bỏ cuộc vinh hoa, liền xuất gia tu hành, chẳng đặng bao lâu mà đã thành Phật, hiệu là Bảo Tạng Như Lai, đủ các đạo Pháp nhiệm mầu, thần thông rộng lớn. Khi thành Phật rồi, thì Ngài dạo khắp các nơi mà hóa độ chúng sanh , có nhiều hàng đệ tử đã chứng đặng quả Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát, nên nhơn dân ai nấy cũng sẳn lòng hoan nghinh.
Có một bữa kia, vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng cùng Đại chúng đến giảng Đạo tại vườn Diêm Phù, gần bên thành, thì tự nghĩ rằng: “Nay Ta muốn đến chỗ Phật, đặng xem coi giảng Đạo lý gì mà thiên hạ tín ngưỡng đông như thế!”
Nghĩ như vậy rồi, vua cùng các vị vương tử, đại thần và quyến thuộc bèn đến vườn Diêm phù lễ Phật vừa xong, liền đi chung quanh ba vòng, rồi ngồi bên Ngài mà nghe Pháp.
Vua Vô Tránh Niệm xem thấy Đức Bảo Tạng Như Lai khoanh chân ngồi trên bảo tọa có hình con sư tử, rất bực trang nghiêm, đủ tướng tốt đẹp, chung quanh thân Ngài có ánh sáng nhiều sắc chói lòa.
Còn trong Pháp hội thì thấy: nào là những người đã xuất gia làm đệ tử của Phật cạo tóc đắp y, nào là những hàng vương tử đại thần mặc đồ anh lạc, nào là cung nga mỹ nữ dung mạo tốt xinh, nào là sĩ, nông, công, thương, áo xiêm chỉnh đốn, kẻ thì chấp tay ngồi im lặng, người thì quỳ gối thưa hỏi, xem bộ ai nấy cũng chăm ngó Phật mà nghe Pháp cả.
Vua Vô Tránh Niệm quan sát khắp đủ mọi lẽ, bèn ngắm nhìn thân mình, rồi trở lại ngó Phật, mắt sửng không nháy, lòng thiệt hoan nghênh, cái tâm niệm tín ngưỡng tự nhiên phát lộ, liền đãnh lễ Ngài và đi xung quanh ba vòng, rồi cũng ngồi xuống một bên Ngài mà chăm nghe lời giảng dạy.
Vua nghe đức Bảo Tạng Như Lai diễn đủ các Pháp, thì lòng đã mở thông, căn thân thanh tịnh, rõ đường giải khổ, biết sự làm lành, liền quỳ xuống chấp tay mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nay tôi muốn sắm đủ những đồ ăn uống: áo chăn, mền nệm và thuốc men, đặng dưng cúng cho Ngài và đại chúng luôn trọn ba tháng ở đây mà giảng đạo, xin Ngài từ bi ai nạp”.
Vua Vô Tránh Niệm thấy Phật nhận lời, liền trở về truyền lịnh sắm sửa đủ mọi lễ, cứ đúng buổi mà dưng cúng không hề trễ nãi.
Vua lại khuyên bảo các vị vương tử, đại thần, quyến thuộc và nhơn dân rằng: “Các ngươi có biết hay không?
Nay Trẫm đã mở lòng bố thí, kính thỉnh Đức Bảo Tạng Như Lai và đại chúng đến mà cúng dường trọn ba tháng. Những đồ báu trọng ngon đẹp của Trẫm thọ dụng bấy lâu nay đều đem dâng cúng tất cả. Các ngươi cũng thể theo ý Trẫm xả bớt huyễn tài mà cúng Phật Tăng đặng cầu phước báu”
Cả thảy đều vâng lời vua khuyên, hết lòng sắm sửa lễ vật mà dưng cúng Phật.
Có một hôm, quan Đại thần Bảo Hải, là phụ thân Đức Bảo Tạng Như Lai, nằm chiêm bao thấy vua Vô Tránh Niệm làm sự bố thí thì lớn, mà việc cầu phước báu thì nhỏ. Sự ao ước của vua còn thuộc về phước hữu lậu trong cõi nhơn thiên, chưa thoát ra khỏi luân hồi sanh tử.
Vậy nên quan Đại thần chẳng đặng vui lòng, vì ý của ông muốn làm sao cho vua phát tâm cầu quả Bồ đề, tu thành Phật đạo mà cứu vớt mọi loài chúng sanh, chớ không muốn cho vua cầu phước báu nhỏ nhen như hàng tiểu dân vậy.
Quan Đại thần suy nghĩ như vậy, bèn đến chỗ Phật Bảo Tạng Như Lai tỏ điềm chiêm bao ấy, và tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Muôn tâu Đại Vương! Xin suy nghĩ đến việc này. Về sự sanh tử luân hồi phải bỏ thân này mang lốt khác, nên khó đặng thân người. Nay Đại Vương đã cảm lấy phước báu làm đặng vương thân, thiệt là quí báu biết dường nào! Các Đức Phật tùy cơ duyên của chúng sanh cảm triệu mà ứng hiện ra đời, cũng như bông ưu đàm ứng thời mà nở, thiệt là ít có! Nay Đại Vương gặp Phật xuất thế, thì phần hân hạnh biết bao! Dứt trừ lòng dục vọng, làm mọi sự phước duyên, cũng là việc khó mà Đại vương làm đặng như vậy, thiệt là ít ai bì đặng!
Xin Đại Vương thứ lỗi cho ngu thần hỏi lời này: Ngày nay Đại Vương cúng dường Phật Tăng, dùng phước duyên đó mà cầu nguyện những việc chi, xin cho ngu thần rõ.
Nếu Đại Vương muốn cầu sanh về cõi Trời mà làm một vị thiên tử hưởng sự phước thọ hay là muốn cầu sanh về cõi Nhơn gian làm vua Chuyển Luân, thống lãnh bốn châu thiên hạ như ngày nay vậy, thì cũng còn ở trong khổ ải, chớ chưa ra khỏi vòng sanh tử luân hồi.
Thưa Đại Vương! Hai sự phước báu tôi đã trần tấu đó đều là tướng vô định, đều là sự vô thường, thí như cơn gió thổi, dường tợ đám mây tan, có chắc chắn lâu dài chi đâu mà phải cầu nguyện!
Nếu sanh về cõi Trời, khi hưởng sự khoái lạc mà có tạo ác nghiệp, thì cũng phải đọa vào địa ngục, đặng chịu khổ. Còn như sanh về cõi nhơn gian, thì lại chịu mọi sự khổ não phần thì oán cừu gặp gỡ, phần thì ân ái chia lìa cái khổ trạng ấy không thể kể xiết.
Vì Đại Vương nhờ nhân duyên tu phước đời trước, nên mới hưởng đặng sự tôn vinh như vầy. Nếu nay Đại vương giữ gìn giới luật, thì sẽ đặng phước báu lớn hơn nữa: còn như tu học chánh pháp, thì sẽ thành chưởng trí.
Vậy xin Đại vương nên phát tâm cầu đạo Vô Thượng Bồ Đề, chớ đừng cầu nguyện những việc phước nhỏ nhen như hạng người thường kia vậy.
Vua Vô Tránh Niệm nghe quan Đại thần Bảo Hải khuyến thỉnh như thế, thì tâm lượng tự nhiên mở rộng, liền đáp rằng: ” Trẫm chẳng cầu những việc như khanh nói đó đâu! Trẫm muốn trãi khắp trong đường sanh tử, làm sự bố thí, trì giới, hầu nghe những pháp mầu nhiệm, tu hạnh Bồ Tát và cứu vớt chúng sanh, do nhân duyên ấy mà phát tâm Bồ Đề”.
Đại thần Bảo Hải lại nói rằng: “Bồ đề là một đạo rất trong sạch sáng suốt, rất ngay thẳng chính đáng rất trang nghiêm tốt đẹp, rất rộng lớn cao sâu, khắp cả hư không, trùm cả sa giới rất có oai thần mảnh lực.
Vả lại đạo Bồ đề là hạnh bố thí, sẽ đặng giàu sang, là hạnh trì giới, sẽ đặng thanh tịnh, là hạnh nhẫn nhục, sẽ đặng vô ngã, là hạnh tinh tấn, sẽ đặng bất thối, là hạnh thiền định, sẽ đặng vắng lặng, là hạnh Bát nhã, sẽ đặng sáng suốt.
Tu được như vậy mới đến chỗ an lạc và mới chứng đặng quả Niết Bàn. Vậy xin Đại vương nên phát tâm mà cầu đạo ấy.
Vua Vô Tránh Niệm đáp rằng: “Này khanh! Đương thời trung kiếp, mỗi người sống lâu chỉ có tám vạn tuổi mà thôi! Nay Đức Bảo Tạng Như Lai ứng hiện ra đời mà giáo hóa chúng sanh, hoặc có kẻ chứng pháp Tam muội, hoặc có người đặng bực Bồ Tát, hoặc đặng thọ ký làm Phật, hoặc đặng quả báo nơi cõi Nhơn Thiên. Trong hàng chúng sanh có một người nào không trồng căn lành mà Đức Như Lai chẳng nói Pháp đoạn khổ.
Tuy Ngài là phước điền của chúng sanh, song những người không có căn lành thì Ngài không có thể hóa độ cho dứt đặng mọi sự khổ não”.
Nay Trẫm phát Bồ đề tâm, tu Bồ Tát hạnh, học đạo Đại thừa, chứng pháp môn rất mầu nhiệm, chuyên làm Phật sự mà giáo hóa chúng sanh. Trẫm muốn cầu làm sao cho khi thành Đạo Bồ đề, thì Thế giới đặng trang nghiêm thanh tịnh chúng sanh không còn có một chút khổ gì. Nếu đặng như vậy thì Trẫm sẽ chứng đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Vua Vô Tránh Niệm nói như vậy rồi, bèn đi với quan Đại thần Bảo Hải đến chỗ Đức Bảo Tạng Như Lai, thấy Ngài đương nhập định, lại dùng phép thần thông biến hóa và phóng hào quang sáng suốt, hiện cả mười phương thế giới của Chư Phật ra trước mặt cho chúng hội xem: hoặc có cõi Phật đã Niết Bàn rồi, hoặc có cõi Phật đương Niết Bàn, hoặc có các cõi vị Bồ Tát mới ngồi nơi đạo tràng dưới cây Bồ đề, đương hàng phục chúng ma, hoặc có cõi Phật mới thành đạo và mới nói Pháp, hoặc có cõi Phật thành đạo đã lâu, đương còn nói Pháp, hoặc có thế giới toàn là các bực Bồ tát, hoặc có thế giới toàn là những hàng Thinh Văn và Duyên Giác, hoặc có thế giới không có Phật, Bồ Tát, Thinh Văn và Duyên Giác chi hết, hoặc có thế giới đủ năm món ác trược, hoặc có thế giới đủ các thứ trang nghiêm, hoặc có thế giới hèn dơ nhớp, hoặc có thế giới tốt đẹp lạ thường, hoặc có thế giới mà nhơn dân sống lâu vô cùng, hoặc có thế giới mà nhơn dân thọ mạng ngắn ngủi, hoặc có thế giới thường bị tai nạn thủy hỏa, hoặc có thế giới hằng bị tai nạn gió bão, hoặc có thế giới gần thành tựu, hoặc có thế giới đã thành tựu rồi.
Đại thần Bảo Hải thấy vậy, bèn tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Nay Đại vương nhờ sức oai thần của Đức Như Lai mà đặng thấy các thế giới, vậy Đại vương phát Bồ đề tâm muốn cầu lấy thế giới nào”
Vua chấp tay mà thưa với Đức Bảo Tạng Như Lai rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Chẳng biết các vị Bồ Tát tu hạnh gì mà chiếm đặng cõi Phật tốt đẹp trang nghiêm, tu nghiệp gì mà chiếm đặng thế giới xấu xa ác trược.
Do nghiệp gì mà đặng thọ mạng lâu dài, tạo nghiệp gì mà thọ số ngắn ngủi? Xin Ngài chỉ dạy cho tôi biết mà tu học”.
Đức Bảo Tạng Như Lai nói rằng: “Vì bởi các vị Bồ Tát có sức thệ nguyện, muốn ở cõi thế giới thanh tịnh, không có các điều ác trược, nên sau khi thành đạo được về ở cõi ấy rất trang nghiêm.
Còn các vị Bồ Tát nào do sức thệ nguyện, muốn ở cõi thế giới ngũ trược đủ sự phiền não, nên sau khi thành đạo về ở cõi ấy”.
Vua Vô Tránh Niệm lễ Phật rồi lui trở về trong cung, một mình ngồi im lìm mà suy nghĩ đến sự thệ nguyện của mình, mong cầu cho đặng cõi cực kỳ tốt đẹp, đặng tiếp dẫn chúng sanh.
Suy nghĩ rồi vua bèn trở lại lễ Phật mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Vì tôi muốn chứng đạo Bồ đề, nên đem công đức cúng dường Ngài và đại chúng trong ba tháng mà cầu đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm.
Bạch đức Thế Tôn!
Nay tôi nguyện trong khi tôi thành Phật, làm sao đặng một thế giới đủ sự vui đẹp, hình dạng nhơn dân trong cõi ấy toàn là sức vàng và không có những đường địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh xen ở chung lộn. Hết thảy chúng sanh nơi cõi ấy chẳng khi nào còn phải thối chuyển mà đọa vào trong ba đường dử đó nửa, và người nào cũng đủ sáu phép thần thông và căn thân tốt đẹp.
Tôi nguyện tất cả chúng sanh được về cõi ấy, đều thành đàn ông tươi tốt vô cùng, không còn thọ báo sắc thân đàn bà và cũng chẳng cần có danh hiệu của người đàn bà nữa. Hết thảy chúng sanh khi được về đó, thần thức đầu thai trong bông sen, lúc bông nở ra thì căn thân xinh tốt, thọ mạng lâu dài, không kể xiết đặng.
Tôi nguyện cõi ấy đặng trang nghiêm, cảnh vật thiệt xinh đẹp, không có mọi sự nhiễm trược, hằng có hoa tốt hương thơm mùi bay các hướng.
Tôi nguyện cho chúng sanh trong cõi ấy, ai nấy cũng đều đặng ba mươi hai tướng tốt, sáu phép thần thông, trong giây phút dạo khắp các cõi Phật trong mười phương, đặng cúng dường và nghe Pháp, rồi trở về cũng chưa trễ buổi ăn.
Tôi nguyện nhơn dân trong cõi ấy đều đặng mọi sự thọ dụng tự nhiên, đúng giờ ăn thì có đủ các món ngon vật lạ hiện ra trước mắt, còn muốn bận đồ gì thì có áo xiêm tốt đẹp hiện ra bên mình, không cần phải sắm sửa như trong cõi nhơn gian vậy.
Tôi phát nguyện cầu đặng cõi Phật như vậy, đặng từ rày về sau, đời đời kiếp kiếp, thường tu hạnh Bồ tát, làm sự hi hữu mà tạo thành cõi Tịnh Độ, đến thời kỳ chứng đạo thì ngồi dưới cây Bồ đề mà thành quả Chánh Giác, phóng hào quang soi các thế giới cho các Đức Phật đều xem thấy, đặng khen ngợi danh hiệu của tôi.
Tôi nguyện khi thành Phật rồi, những loài chúng sanh ở trong thế giới khác, đã có tu tập thiện căn, hể nghe danh hiệu tôi mà muốn sanh về cõi tôi, đến khi lâm chung đặng vãng sanh, chỉ trừ những người phạm tội ngũ nghịch, tội chê bai các Pháp Đại thừa và phá hư Chánh Pháp mà thôi.
Tôi nguyện khi tôi thành Phật rồi, mà có chúng sanh ở các thế giới đã phát Bồ đề tâm, tu Bồ tát đạo, muốn sanh về cõi tôi, thì đến khi mạng chung, tôi và đệ tử tôi đều hiện thân đến trước mặt người ấy đặng tiếp dẫn.
Tôi nguyện khi tôi nhập diệt, trải vô số kiếp về sau những người nữ nhơn ở trong các thế giới nghe danh hiệu tôi mà chăm lòng vui mến và phát Bồ đề tâm, cho đến lúc thành Phật, cứ cảm báo đặng làm thân đàn ông hoài, chớ không khi nào còn mang lấy thân đàn bà nữa.
Bạch Đức Thế Tôn! Tôi nguyện đặng cõi Phật như vậy, chúng sanh như vậy, mọi sự thanh tịnh trang nghiêm như vậy, thì tôi mới chịu thành Phật.
Đức Bảo Tạng Như Lai nghe vua Vô Tránh Niệm nguyện mấy lời ấy rồi khen rằng: “Hay thay! Hay thay! Đại vương phát nguyện sâu lớn, muốn cõi thanh tịnh. Kìa Đại vương hãy xem qua hướng Tây, cách trăm ngàn muôn ức cõi Phật có một thế giới gọi là Tôn Thiện Vô Cấu, giáo chủ cõi ấy hiệu là Tôn Âm Vương Như Lai, hiện nay đương vì các bực Bồ Tát mà giảng dạy Pháp Đại thừa, giáo hóa các người Thượng căn, chứ không diễn thuyết mấy Pháp quyền tiểu”.
Trong cõi ấy cũng không có chúng sanh căn trí Tiểu thừa và cũng không có một người nữ nhân. Nhưng y báo (y báo là cảnh vật) và chánh báo (chánh báo là căn thân) của Phật Tôn Âm Vương Như Lai thiệt thanh tịnh trang nghiêm, rất xứng hiệp với chỗ cầu nguyện của Đại vương đó! Vì Đại vương có thệ nguyện muôn cõi thanh tịnh, nên nay Ta đổi hiệu Đại vương là Vô Lượng Thanh Tịnh.
Khi Vô Lượng Thanh Tịnh mãn một trung kiếp, thì Đức Phật Tôn Âm Vương Như Lai nhập Niết Bàn, Chánh Pháp truyền bá đặng mười trung kiếp. Đến khi diệt rồi, trải qua sáu mươi trung kiếp, thì cõi Tôn thiện vô cấu đổi tên lại là: Di Lâu Quang Minh có Đức Phật, hiệu là Bất Khả Tư Nghị Công Đức Vương Như Lai, ứng hiện ra đời mà hóa đạo chúng sanh. Sau khi Đức Phật ấy nhập Niết Bàn rồi, trải vô số hằng sa kiếp và vô lượng Phật diệt độ, thì cõi Di lâu Quang Minh đổi tên lại là: An lạc, đến thời kỳ Vô Lượng Thanh Tịnh chứng quả về cõi đó mà thành Phật thì hiệu là: A Di Đà Như Lai ( dịch là Vô Lượng Thọ), sống lâu vô cùng, tiếp dẫn vô lượng chúng sanh trong các thế giới về đó, rồi giáo hóa cho thành Phật đạo tất cả.
Vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng Như Lai thọ ký như vậy liền thưa rằng: “Bạch Đức thế Tôn! Nếu lòng thệ nguyện của tôi quả đặng y như lời thọ ký của Ngài, thì tôi kỉnh lễ xin nhờ Ngài dùng phép thần thông làm cho các Đức Phật ở trong hằng sa thế giới cũng thọ ký cho tôi như Ngài nữa”.
Vua Vô Tránh Niệm thưa rồi, đương cúi đầu thi lễ, tức thì mười phương thế giới thảy đều vang động.
Vua ở trong pháp Hội nghe Chư Phật đều thọ ký cũng như lời Đức Phật Bảo Tạng đã nói trên đó, thì rất đổi vui mừng, liền chấp tay đảnh lễ, rồi ngồi nghe Phật Bảo Tạng thọ ký cho các vị Bồ Tát khác.
Từ đó về sau, vua Vô Tránh Niệm mạng chung thọ sanh ra các đời khác, kiếp nào cũng giữ lời bổn nguyện, tu hạnh Bồ Tát cứu độ chúng sanh, trải vô lượng kiếp quả mãn công viên hiện thành Chánh Giác, đến nay đã mười đại kiếp rồi, Ngài ở cõi Cực Lạc Thế Giới bên Tây Phương, đương giảng dạy các Pháp Đại Thừa và hằng tiếp dẫn chúng sanh đem về cõi ấy.
SỰ TÍCH QUAN THẾ ÂM BỔ TÁT
Đức Quan Thế âm Bồ Tát, khi chưa xuất gia tu hành, có một kiếp Ngài làm con đầu lòng của vua Vô Tránh Niệm, tên là Bất Huyến Thái Tử.
Trong thời kỳ vua ấy thống trị thiên hạ, thì có Phật Bảo Tạng ra đời.
Vua thấy nhơn tâm xu hướng theo lời giáo hóa của Phật càng ngày càng đông, bèn suy nghĩ rằng: “Nếu Đạo Phật không phải chơn chánh, thì đâu có lẻ người ta sùng bái khắp xứ như vậy!”
Nên vua mới phát tâm sắm đủ lễ vật đến cúng dường Phật và chúng Tăng trong ba tháng, và lại khuyên các vị vương tử và đại thần cũng làm như vậy.
Khi ấy Bất Huyến Thái Tử vâng lời Phụ Vương, hết lòng tin kính, sắm đủ các món ngon quý và đem những đồ trân trọng của mình mà dưng cúng cho Phật và đại chúng trong ba tháng, không trễ nãi bữa nào và cũng không món gì kém thiếu.
Quan Đại thần Bảo Hải, là phụ thân của Phật Bảo Tạng, thấy vậy khuyên rằng: “Điện hạ đã sẳn lòng tu phước mà cúng Phật cúng Tăng: vậy xin Điện hạ hãy đem công đức đó mà hồi hướng về Đạo Vô Thượng Bồ Đề, chớ nên cầu sự phước báu trên cõi Trời Đao Lợi hay là cõi Trời Phạm Thiên làm chi.
Bởi vì mấy cõi ấy, tuy là cảnh vật vui tốt, nhơn dân vui sướng, căn thân đẹp đẽ, thọ mạng lâu dài, đặng phép thần thông, dạo đi tự tại, những đồ y thực sẳn có, các cuộc du hí đủ bày, trăm thức tự nhiên thọ dụng đủ đều khoái lạc, không có sự khổ như cõi nhơn gian.
Cái phước báu trong các cõi đó tuy là mỹ mãn như thế, nhưng còn thuộc về hữu lậu, có hư có mất, chắc chắn gì đâu, chính là sự vô thường, thật là tướng vô định, như cơn gió thổi mau không có thế lực gì cầm lại đặng: hết vui thì xảy ra buồn, hết sướng thì trở lại khổ, dầu có sống lâu đến mấy ngàn năm đi nữa, cũng không khỏi con ma sanh tử lôi kéo vào đường nọ ngõ kia.
Nếu Điện hạ cứ cầu phước báu đó, chắc không thoát khỏi ải sanh tử luân hồi: nếu đã không khỏi luân hồi, thì chưa chắc lúc nào đặng tiêu diêu tự tại.
Chi bằng Điện hạ đem công đức đó mà cầu món phước báu vô lậu, không hư không mất, đời đời kiếp kiếp vượt ra ngoài ba cõi bốn dòng hưởng sự an vui vô cùng vô tận, và hồi hướng về Đạo Bồ Đề mà cầu mau thành Phật quả, đặng cứu độ chúng sanh khỏi sông mê biển khổ. Vậy phần tự lợi đã vuông tròn, mà đức lợi tha lại đầy đủ nữa.
Bất Huyến Thái Tử nghe ông Bảo Hải khuyên nói như vậy, bèn đáp rằng: “Ta xem xét cả thảy chúng sanh trong đường địa ngục chịu sự khổ cực: còn kẻ nhơn gian và người thiên thượng thì đủ điều cấu nhiễm, lắm chuyện trần lao, không có chút nào đặng thanh tịnh, bởi đó mà tạo thành tội nghiệp, nên mới thọ quả báo mà đọa vào ba đường dữ là: địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh”.
Bất Huyến Thái Tử đáp lại rồi tự nghĩ rằng: “Bởi chúng sanh ở trong đời không gặp đặng những người hiền nhơn quân tử, khuyên việc lánh dữ làm lành mà dìu dắt lên con đường giải thoát, chỉ gặp những kẻ tàn ác tiểu nhơn cũ dụ nhau kết bạn bè, thường xúi dục những điều bất thiện, và lại phá hư Chánh Pháp, khinh Pháp Đại Thừa, làm cho mất cả căn lành, thêm điều tà kiến, vì vậy mới che lấp tâm tánh, không biết đạo đức là gì, nên phải chịu nổi đày đọa”.
Bất Huyến Thái Tử ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi thưa rằng: ” Nay tôi đối trước mặt Phật và đại chúng mà tỏ lời như vầy: Tôi nguyện đem tất cả các món công đức tôi đã từng cúng dường Tam Bảo và các món công đức tôi đã từng tu tập Pháp mầu mà hồi hướng về đạo Vô Thượng Bồ Đề.
Tôi nguyện trong khi tôi tu những điều công hạnh Bồ Tát, làm những việc lợi ích cho chúng sanh, nếu tôi xem có kẻ mắc sự khốn khổ hiểm nghèo ở trong hoàn cảnh ám muội, không biết cậy nhờ ai, không biết nương dựa đâu, mà có xưng niệm danh hiệu tôi, tức thời tôi dùng phép Thiên nhỉ mà lóng nghe và dùng phép Thiên nhãn mà quan sát coi kẻ mắc nạn ấy ở chỗ nào, cầu khẩn việc gì, đặng tôi hiện đến mà cứu độ cho khỏi khổ và đặng vui . Nếu chẳng đặng như lời thề đó thì tôi không thành Phật.
Thưa Đức Thế Tôn! Nay tôi vì hết thảy chúng sanh mà phát lòng đại nguyện, tu học về Pháp xuất thế, lo làm các công hạnh tự giác tự lợi, nguyện khi phụ vương tôi là Vô Tránh Niệm, trải hằng sa kiếp nhẫn sau thành Phật, hiệu là A Di Đà Như Lai ở cõi An Lạc, Thế giới, hóa độ chúng sanh xong rồi, chừng nhập Niết Bàn, Chánh Pháp truyền lại, thì tôi tu hạnh làm việc Phật sự. Đến lúc Chánh Pháp gần diệt, hễ diệt bửa trước thì bửa sau tôi chứng Đạo Bồ Đề.
Xin Đức Thế Tôn từ bi mà thọ ký cho tôi, và tôi cũng hết lòng yêu cầu các Đức Phật hiện tại ở hằng sa thế giới trong mười phương đều thọ ký cho tôi như vậy nữa?
Đức Bảo Tạng Như Lai nghe mấy lời nguyện ấy, liền thọ ký Bất Huyến Thái Tử rằng: ” Ngươi xem xét chúng sanh trong cõi Thiên Thượng Nhơn gian và trong ba đường dữ đều mắc những sự tội báo, mà sanh lòng đại bi, muốn đoạn trừ mọi sự khổ cực, dứt bỏ những điều phiền não và làm cho cả thảy đều đặng hưởng sự an vui.
Vì người có lòng soi xét những loài yêu cầu của loài hữu tình trong thế gian mà cứu khổ như vậy, nên nay Ta đặt hiệu là: Quan Thế Âm.
Trong khi ngươi tu hạnh Bồ Tát, thì giáo hóa cả vô lượng chúng sanh cho thoát khỏi sự khổ não và làm đủ mọi việc Phật sự.
Sau khi A Di Đà Như Lai nhập Niết Bàn rồi, thì cõi Cực Lạc lại đổi tên là: “Nhứt Thiết Trân Bảo Sở Thành Tựu”, y báo càng tốt đẹp hơn trước đến bội phần.
Chừng đó, đương lúc ban đêm, độ trong giây phút, có hiện ra đủ thức trang nghiêm, thì ngươi sẽ ngồi trên tòa Kim Cang ở dưới cây Bồ Đề mà chứng ngôi Chánh Giác hiệu là: “Biến Xuất Nhất Thiết Quang Minh Công Đức Sang Vương Như Lai”, phước tròn hạnh đủ, muôn sự vẻ vang, đạo Pháp cao siêu, thần thông rộng lớn, rất tôn rất quý, không ai sánh bằng mà lại sống lâu đến chín mươi sáu ức na do tha kiếp, rồi khi diệt độ thì Chánh Pháp còn truyền bá lại đến sáu mươi ba ức kiếp nữa.
Bất Huyến Thái Tử nghe Phật Bảo Tạng thọ ký rồi, liền vui mừng mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu sự thề nguyện của tôi quả đặng hoàn mãn như lời Ngài nói đó, thiệt là hân hạnh biết bao! Nay tôi lạy Ngài xin làm thế nào cho các Đức Phật hiện ở hằng sa thế giới cũng đều thọ ký cho tôi và khiến cho cả thảy thế giới đều đồng thời vang ra những tiếng âm nhạc, và các kẻ chúng sanh nghe tiếng ấy đều đặng thân tâm thanh tịnh mà xa lìa mọi sự dục vọng trên đời”.
Lúc Bất Huyến Thái Tử thưa rồi, đương cúi đầu Lễ Phật, tức thì các Thế giới tự nhiên rung động vang rền, kêu ra những tiếng hòa nhã, ai ai nghe đến cũng sanh lòng vui vẻ, là cho các điều dục vọng bổng nhiên tiêu tan cả.
Khi ấy, thoạt nghe các Đức Phật ở mười phương đồng thinh thọ ký cho Quan Thế Âm rằng: “Đương khi thời kiếp Thiện trụ, ở tại cõi Tán Đề Lam thế giới, nhằm lúc Phật Bảo Tạng ra đời mà giáo hóa chúng sanh, có con của vua Vô Tránh Niệm, tên là Bất Huyến Thái Tử phát tâm cúng dường Phật và Đại chúng trong ba tháng: Do công đức đó, nên trải hằng sa kiếp sẽ thành Phật, hiệu là: Biến Xuất Nhất Thiết Công Đức Quang Minh Sang Vương Như Lai, ở về thế giới Nhứt Thiết Trân Bảo Sở Thành Tựu”.
Bất Huyến Thái Tử khi đặng Chư Phật thọ ký rồi, thì lòng rất vui mừng.
Đến khi mạng chung, thì Ngài thọ sanh ra các đời khác, trải kiếp nọ qua kiếp kia, hằng giữ bổn nguyện, gắng công tu hành, cầu đạo Bồ Đề, làm hạnh Bồ Tát, chăm lòng thi hành những sự lợi ích cho chúng sanh, không có khi nào mà Ngài quên cái niệm đại bi đại nguyện.
Hiện nay Quan Thế Âm đã chứng được bực Đẳng Giác Bồ Tát, ở cõi Cực Lạc mà hầu hạ Đức Phật A Di Đà, hằng ngày tiếp dẫn chúng sanh trong mười phương đem về cõi ấy.
Đến sau, Đức Phật A Di Đà nhập Niết Bàn rồi, thì Ngài kế ngôi Phật vị mà giáo hóa chúng sanh.
SỰ TÍCH ĐẠI THẾ CHÍ BỔ TÁT
Đức Đại Thế Chí khi chưa xuất gia học đạo, thì Ngài chính là con thứ hai của vua Vô Tránh Niệm tên là Ni Ma Thái Tử.
Ngài vâng lời phụ vương khuyên bảo, phát tâm cúng dường Phật Bảo Tạng và đại chúng trọn trong ba tháng.
Quan Đại thần là Bảo Hải thấy vậy, bèn khuyến thỉnh rằng: “Thưa Điện hạ! Trong sự tu phước có hai thứ: một là tu phước hữu lậu hai là tu phước vô lậu.
Song phước hữu lậu dầu có to tát thế nào, thì chỗ cảm báo cũng chỉ ở trong cõi Nhơn Thiên hưởng phần khoái lạc mà thôi: chớ không thoát khỏi luân hồi sanh tử.
Còn như phước vô lậu, thì chỗ kết quả ở ngoài ba cõi bốn dòng, kiếp kiếp đời đời tiêu diêu tự tại.
Vậy xin Điện hạ nên vì tất cả chúng sanh mà cầu đặng “Nhứt Thiết Trí” đem công đức ấy hồi hướng về đạo Vô Thượng Bồ Đề, thì sự phước báu không khi nào cùng tận, mà lại đặng viên mãn cái tâm nguyện nữa.
Ni Ma Thái Tử nghe quan Đại Thần khuyên nói rành rẽ như thế, liền chấp tay thưa với Phật Bảo Tạng rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nay tôi xin đem công đức cúng dường Phật và chúng Tăng trong ba tháng, và những hạnh tu tập của tôi đã từng làm, như là:
Ba nghiệp của thân
Không sát hại chúng sanh,
Không trộm cắp của người và
Không tà dâm
Bốn nghiệp của miệng.
Không nói láo xược
Không nói thêu dệt
Không nói hai lưỡi
Không nói độc dữ thô tục
Và ba nghiệp của ý
Không tham nhiễm danh lợi và sắc dục
Không hờn giận oán cừu
Không si mê ám muội, cùng các món hạnh tu thanh tịnh của tôi, mà hồi hướng về Đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và cầu đặng một thế giới rất trang nghiêm đẹp đẽ, như cõi Phật Biến Xuất Nhứt Thiết Công Đức Quan Minh Sang Vương Như Lai, mà Ngài đã thọ ký cho huynh trưởng tôi đó vậy.
Khi Đức Phật ấy thành đạo, trước hết tôi ra khuyến thỉnh Ngài nói đủ Pháp Tam Thừa liễu nghĩa mà hóa độ chúng sanh.
Trong khi đó, tôi cũng còn tu Bồ Tát Đạo, làm việc Phật sự, dạy dỗ mọi người và làm những sự lợi ích cho các loài hữu tình, mà cầu mau đặng hoàn mãn các món công hạnh đã thệ nguyện.
Đến chừng Phật Biến Xuất Nhứt Thiết Công Đức Quang Minh Sang Vương Như Lai diệt độ rồi, thì tôi sẽ thành đạo, kế ngôi Phật truyền Chánh Pháp mà hóa độ chúng sanh.
Những sự trang nghiêm đẹp đẽ trong quốc độ tôi, cùng là thời kỳ diệt độ và kiếp sơ trụ thế của Chánh Pháp tôi, đều nguyện y như công cuộc ứng hóa của Đức Biến Xuất Nhứt Thiết Công Đức Quang Minh Sang Vương Như Lai vậy”.
Phật Bảo Tạng nghe mấy lời của Ni Ma Thái Tử nguyện, liền thọ ký rằng: ” Theo như lòng của ngươi muốn thành tựu một thế giới rộng lớn trang nghiêm, thì qua đời vị lai, trải hằng hà sa kiếp, người sẽ được hoàn mãn các sự cầu nguyện ấy.
Vì người có lòng mong cầu một thế giới rất đẹp rất lớn như thế, nên ta đặt hiệu cho ngươi là “Đắc Đại Thế”, tức là Đại Thế Chí Bồ Tát.
Sau khi Phật Biến Xuất Nhứt Thiết công Đức Quang Minh Sang Vương Như Lai nhập Niết Bàn rồi, người bổ xứ làm Phật, hiệu là: Thiện Trụ Trân Bảo Như Lai, kế tiếp ra đời mà hóa độ mọi loài hàm thức”.
Ni Ma Thái Tử nghe Phật Bảo Tạng thọ ký rồi liền thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu sự nguyện cầu của tôi quả đặng như lời Ngài thọ ký đó, tôi xin kính lễ Ngài và nhờ Ngài làm sao cho các thế giới đều vang động và ở giữa hư không có rải xuống nhiều thứ hoa thơm đẹp, lại có các Đức Phật ở các thế giới mười phương cũng đều thọ ký cho tôi như vậy nữa”.
Ni Ma Thái Tử thưa rồi, vừa cúi lạy Phật, tức thì các thế giới mười phương, cả núi sông, cây cối, và những vật có hình chất, đều rung động ra thành tiếng vang rền khắp cả, còn giữa hư không lại có các thứ bông rất thơm tho và tốt đẹp rơi xuống như mưa.
Các Đức Phật ở mười phương đều đồng tình thọ ký rằng: “Tại cõi Tán đề lam, có người đệ tử của Phật Bảo Tạng Như Lai tên là Ni Ma, con thứ hai của Vua Vô Tránh Niệm, có phát tâm cúng dường Phật và đại chúng trót ba tháng, đem công đức ấy mà hồi hướng về Đạo Vô Thượng Bồ Đề và nguyện đặng ở cõi thế giới trang nghiêm.
Vì vậy nên trải qua hằng sa kiếp, người ấy sẽ bổ xứ thành Phật, sau khi Đức Biến Xuất Nhứt Thiết Công Đức Quan Minh Sang Vương Như Lai đã nhập Niết Bàn”
Ni Ma Thái Tử nhờ Phật Bảo Tạng và các Đức Phật mười phương thọ ký rồi, lòng rất vui mừng, hằng chăm tu tập công hạnh vô lậu mà cầu cho mau thỏa mãn những điều tâm nguyện.
Từ đó về sau, Ni Ma Thái Tử mạng chung rồi đầu thai ra thân khác đời khác, kiếp nào cũng hằng giữ bổn nguyện, quyết chí tu hành, học đạo Đại Thừa, làm hạnh Bồ Tát, mở mang trí huệ cho chúng sanh và làm những sự nhiễu ích, đặng dìu dắt các loài ra khỏi sông mê mà bước lên đường giác.
Hiện nay, Ngài Đại Thế Chí (tức là Ni Ma Thái Tử) đương làm một vị Đẳng Giác Bồ Tát, hầu gần Đức Phật A Di Đà ở cõi Cực Lạc, trợ đương Phật hóa, tiếp dẫn chúng sanh, chờ đến thời kỳ quả mãn công viên mới bổ xứ làm Phật.
SỰ TÍCH ĐỨC VĂN THÙ SƯ LỢI
Đức Văn Thù Sư Lợi, khi chưa thành đạo thì Ngài là con thứ ba của vua Vô Tránh Niệm, tên là Vương Chúng Thái Tử.
Nhờ phụ vương khuyên bảo, nên Ngài phát tâm cúng dường Phật Bảo Tạng và Tăng chúng trọn ba tháng.
Lúc ấy, có quan Đại Thần là Bảo Hải thấy vậy thì khuyên rằng: ” Nay Điện hạ đã có lòng làm sự phước đức, tạo nghiệp thanh tịnh, nên vì hết thảy chúng sanh mà cầu đặng các món trí huệ, và đem công đức ấy hồi hướng về đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, thì tốt hơn là mong cầu mọi sự phước báu nhỏ nhen”.
Vương Chúng Thái Tử nghe quan Đại thần khuyến như vậy, thì liền chấp tay mà thưa với Phật rằng: ” Bạch Đức Thế Tôn! Công đức tôi cúng dường Phật Tăng và những hạnh nghiệp tu tập thanh tịnh của tôi đó, nay xin hồi hướng về Đạo Vô Thượng Bồ Đề, nguyện trải hằng sa kiếp tu hạnh Bồ Tát, đặng hóa độ chúng sanh, chớ tôi chẳng vì lợi ích một mình mà cầu mau chứng đạo quả.
Tôi nguyện hóa độ hết thảy mọi loài chúng sanh ở các thế giới trong mười phương đều phát tâm cầu đạo Vô Thượng Chánh Giác, giữ gìn tâm Bồ Đề cho bền chắc, và khuyến hóa theo môn lục độ (lục độ là: 1- bố thí, 2- trì giới, 3- nhẫn nhục, 4- tinh tấn, 5- thiền định, 6- trí huệ).
Tôi nguyện giáo hóa vô số chúng sanh ở các thế giới đều đặng thành Phật thuyết Pháp trước tôi, và trong khi thuyết Pháp, làm sao cho tôi đều xem thấy tất cả.
Tôi nguyện trong khi tu Bồ Tát Đạo, làm đặng vô lượng việc Phật, và sanh ra đời nào cũng tu theo Đạo ấy cả.
Bao nhiêu chúng sanh của tôi dạy dỗ đều đặng thanh tịnh, như các người đã có tu phép thiền định ở cõi Phạm Thiên, tâm ý không còn điên đảo. Nếu đặng các kẻ chúng sanh như vậy sanh về cõi tôi, thì khi ấy tôi mới thành đạo.
Tôi nguyện đem các món hạnh nguyện mà cầu đặng cõi Phật trang nghiêm và nguyện hết thảy các cõi Phật đều hiệp chung lại thành một thế giới của tôi.
Đường giới hạn xung quanh trong cõi ấy đều dùng những chất: Vàng, bạc, ngọc lưu ly, pha lê, xa cừ, xích châu và mã não, mà xây đắp cho cao lên đến cõi Phạm Thiên, còn mặt đất thì toàn là ngọc lưu ly tất cả.
Trong cõi ấy không có các món đất, cát, bụi bặm, chông gai, dơ dáy, và không có những sự cảm xúc, thô ác, và xấu xa, cũng không có những người đàn bà và tên hiệu của người đàn bà
Hết thảy chúng sanh đều hóa sanh, chớ không phải bào thai trong bụng mẹ như các cõi khác, và hằng tu tập các pháp thiền định, vui đẹp tự nhiên, chớ không cầu phải ăn uống những đồ vật chất.
7- Trong cõi tôi không có người Tiểu thừa, Thinh Văn và Duyên Giác. Thảy đều là các bực Bồ Tát, căn tánh cao thượng, tâm trí sáng suốt, người nào cũng đã xa lìa mọi sự tham lam, hờn giận, ngu si, và đã tu đặng các môn phạm hạnh cả.
8- Trong khi chúng sanh sanh về cõi tôi, thì tự nhiên đủ tướng mạo Tỳ khưu, đều có cạo tóc và đắp y một cách chỉnh đốn cả.
9- Chúng sanh trong cõi tôi muốn ăn, thì tự nhiên có bình bát thất bảo cầm ở nơi tay và đủ các món đồ ăn ngon đẹp đầy bát. Khi ấy lại nghĩ rằng: Chúng ta chớ nên dùng những đồ này, nguyện đem bố thí, trước hết dâng cúng cho các Đức Phật, Bồ Tát, Thinh Văn, và Duyên Giác, sau nữa thì chúng sanh nghèo hèn và các loài ngạ quỷ đói khát đều dùng no đủ. Còn phần chúng ta thì nên tu pháp thiền định, hưởng sự vui đẹp tức là món ăn.
10- Mọi người suy nghĩ như vậy, liền đặng pháp Tam muội, gọi là “Bất khả tư nghị hạnh”, có sức thần thông, dạo đi tự tại, không có sự gì ngăn ngại tất cả. Độ trong giây phút, mọi người được dạo khắp thế giới mà cúng dường Phật, bố thí và diễn thuyết các pháp cho chúng sanh nghe rồi trở về nước thì vừa đúng bửa ăn.
11- Tôi nguyện trong thế giới của tôi không có tám món chướng nạn và các sự khổ não, và cũng không có những người phá hư giới luật.
12- Tôi nguyện trong thế giới ấy có nhiều món châu báu rất lạ lùng và không cần gì phải dùng đến ánh sáng của mặt trời và mặt trăng. Các vị Bồ Tát tự nhiên xung quanh thân thể có hào quang sáng chói, soi khắp các nơi, thường chiếu luôn không có ngày đêm, chỉ xem lúc nào bông nở thì cho là ban ngày, lúc nào bông xếp lại cho là ban đêm mà thôi. Còn khí hậu thường điều hòa, không nóng quá cũng không lạnh quá.
13-Nếu các vị Bồ Tát nào bổ xứ làm Phật các cõi khác, thì trước hết ở nơi cõi tôi, rồi đến cung Trời Đâu xuất, sau mới giáng sinh đến cõi ấy.
14- Tôi nguyện hóa độ chúng sanh đều thành Phật hết rồi, tôi mới hiện lên trên hư không mà nhập diệt.
15-Trong lúc tôi nhập diệt, thì có nhiều món âm nhạc tự nhiên kêu vang đủ pháp mầu nhiệm và các vị Bồ Tát nghe đều tỏ đặng các lẽ huyền diệu.
16-Thưa Đức Thế Tôn! Tôi nguyện khi làm Bồ Tát mà dạo trong các cõi Phật, xem thấy những thức trang nghiêm những châu báu, những hình trạng, những xứ sở, và những hạnh nguyện của chư Phật, thì tôi đều cầu đặng thành tựu tất cả.
17 – Tôi nguyện các vị Đẳng Giác Bồ Tát đều ở trong cõi tôi mà đợi đến thời kỳ sẽ bổ xứ làm Phật, chớ không thọ sanh các cõi nào khác nữa. Nếu các vị nào muốn đến cõi khác thành Phật mà hóa độ chúng sanh, thì tùy theo ý nguyện.
18-Thưa Đức Thế Tôn! Trong khi tôi tu đạo Bồ Tát, nguyện đặng cõi Phật rất tốt đẹp nhiệm mầu. Các vị Bồ Tát phát Bồ Đề tâm, tu Bồ tát hạnh, mà đặng bực bổ xứ thành Phật, đều sanh về trong cõi tôi cả.
19-Thưa Đức Thế Tôn! Tôi nguyện đặng như vậy, tôi mới thành Phật, và nguyện ngồi khoanh chưn trên tọa Kim Cang ở dưới cây Bồ Đề, trong giây lát chứng thành Chánh Giác.
20- Khi thành Phật rồi, tôi biến hóa ra các vị hóa Phật và các vị Bồ Tát, nhiều như số các sông Hằng, đặng dạo các thế giới mà hóa độ chúng sanh, giảng dạy các Pháp nhiệm mầu và khiến cho hết thảy nghe Pháp rồi đều phát Bồ Đề Tâm, cho đến khi thành đạo cũng không đổi dời tâm trí.
21- Khi tôi thành Phật rồi, chúng sanh ở trong các cõi nếu thấy đặng tướng tốt của tôi, hằng in nhớ trong tâm luôn luôn, cho đến khi thành đạo cũng không quên.
22-Tôi nguyện chúng sanh trong cõi tôi, người nào cũng đủ căn thân toàn vẹn, không hư thiếu món gì. Nếu các vị Bồ Tát muốn xem thấy tướng tôi, hoặc nằm, hoặc ngồi, hoặc đứng, hoặc đi, thì đều thấy đặng cả. Khi thấy rồi, liền phát Bồ Đề tâm, và lại trong lúc thấy tôi, những sự hoài nghi về đạo pháp tự nhiên hiểu biết đặng cả, không cần đợi tôi giải quyết nữa.
23- Tôi nguyện khi tôi thành Phật rồi, thì tôi đặng thọ mạng vô cùng vô tận, không kể xiết. Còn các vị Bồ Tát trong cõi tôi cũng đặng sống lâu như vậy.
24-Trong lúc tôi thành Phật, có vô số Bồ Tát đủ tướng mạo Tỳ khưu, người nào cũng cạo đầu, đắp y, cho đến khi nhập Niết Bàn thì những tóc không khi nào để mọc dài, và những y cũng không khi nào đổi bận như đồ người thế tục.
Đức Bảo Tạng Như Lai nghe mấy lời nguyện rồi, liền thọ ký cho Vương Chúng Thái Tử rằng: “Hay thay! Hay thay! Ngươi là người Đại Trượng phu, trí huệ sáng suốt, tỏ biết mọi lẻ, phát nguyện rất lớn và rất khó khăn, làm những việc công đức rất rộng sâu, không thể nghĩ bàn đặng. Chính ngươi là bậc trí huệ nhiệm mầu, mới làm đặng mọi sự như vậy.
Bởi ngươi vì hết thảy chúng sanh mà phát thệ nguyện rất nặng lớn và cầu đặng cõi Phật rất trang nghiêm như thế, nên ta đặt hiệu ngươi là: Văn Thù Sư Lợi. Trải vô lượng hằng sa số kiếp về sau, ngươi sẽ thành Phật hiệu là: Phổ Hiền như Lai ở thế giới rất đẹp đẽ, tên là Thanh Tịnh Vô Cấu Bảo Chi, thuộc về bên phương Nam.
Tất cả mọi sự trang nghiêm của ngươi ước ao thảy đều thỏa mãn.
Này Văn Thù Sư Lợi, từ rày sắp về sau, trải hằng sa kiếp, ngươi tu Bồ Tát đạo, trồng các căn lành, và tâm trí thanh tịnh. Ngươi hằng vì chúng sanh mà giáo hóa cho chúng nó đều dẹp trừ được các món tâm bịnh, vậy nên chúng nó đều xưng ngươi là một ông Thầy thuốc hay, có một món thuốc thần để chữa lành được bịnh phiền não.
Vương chúng Thái Tử thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu sự thệ nguyện của tôi đặng như lời Ngài thọ ký đó, thì tôi xin cả thế giới đều vang động và các Đức Phật mười phương đều thọ ký cho tôi nữa”.
Vương chúng Thái Tử thưa rồi, đương cúi đầu lễ Phật, tự nhiên giữa hư không có các thứ tiếng âm nhạc vang rền diễn ra các pháp mầu nhiệm, và có các thứ bông tươi tốt thơm tho rải xuống như mưa.
Các vị Bồ Tát ở các thế giới khác xem thấy như vậy, liền hỏi các Đức Phật rằng: “Do nhân duyên gì mà có điềm lành như thế?”
Các Đức phật nói rằng: “Nay Chư Phật ở mười phương đều thọ ký cho Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát sau sẽ thành Phật, nên hiện ra điềm lành ấy”.
Vương chúng Thái Tử thấy vậy, lòng rất vui mừng, liền đãnh lễ Phật, rồi ngồi nghe thuyết Pháp.
Từ đó sắp sau, Thái Tử mạng chung, bào thai ra các thân khác và đời khác, kiếp nào cũng giữ gìn bản thệ, quyết chí tu hành, học đạo Đại thừa, làm hạnh Bồ tát, hóa độ chúng sanh đều thành Phật đạo, mà cầu cho thỏa mãn những sự cầu nguyện của mình.
SỰ TÍCH ĐỨC PHỒ HIỀN BỒ TÁT
Khi Đức Phổ Hiền Bồ Tát chưa xuất gia học đạo, còn làm con thứ tư của vua vô Tránh Niệm, tên là Năng Đà Nô.
Nhờ Phụ Vương khuyên bảo, nên Thái Tử mới phát tâm cúng dường Phật Bảo Tạng và chúng sanh trong ba tháng.
Lúc ấy có quan Đại thần Bảo Hải thấy vậy, khuyên rằng: “Nay Điện hạ có lòng làm đặng món công đức rất tốt như thế, xin hãy hồi hướng về Đạo Vô Thượng Bồ Đề, mà cầu đặng thành Phật, hơn là cầu sự phước báu hữu lậu nơi cõi nhơn Thiên, vì cõi ấy còn ở trong vòng sinh tử”.
Năng Đà Nô Thái Tử nghe quan Đại thần khuyên bảo như vậy, liền thưa với Phật Bảo Tạng rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nay tôi có món công đức cúng dường Ngài và đại chúng trong ba tháng, xin hồi hướng về đạo vô thượng Chánh Giác, nguyện phát tâm Bồ đề, tu hạnh Bồ tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, đặng thành Phật đạo, và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Đức Phổ Hiền Như Lai vậy”.
Đức Bảo Tạng Như Lai nghe Năng Đà Nô Thái Tử phát nguyện như thế, liền thọ ký rằng: Hay thay! hay thay! Ngươi phát thệ nguyện rộng lớn, muốn độ hết thảy chúng sanh đều thành Phật Đạo. Trong khi tu Bồ tát đạo, dùng trí kim cang mà phá nát các núi phiền não của mọi loài chúng sanh, vì vậy nên ta đặt hiệu ngươi là: Kim Cang Trí Huệ Quang Minh Công Đức, trãi hằng sa kiếp làm nhiều công việc Phật sự rất lớn, rồi đến thế giới Bất Huyến ở phương Đông mà thành Phật, hiệu là Phổ Hiền Như Lai, chừng đó những sự tốt đẹp trang nghiêm của ngươi đã cầu nguyện thảy đều thỏa mãn”.
Khi Đức Bảo Tạng Như Lai thọ ký rồi, tự nhiên giữa hư không có nhiều vị Thiên tử ở các cõi Trời đem đủ thứ bông thơm đẹp đến mà cúng dường và đồng thinh khen ngợi.
Năng Đà Nô Thái Tử thưa với Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu những sự ao ước của tôi ngày sau quả nhiên đặng như lời Ngài thọ ký, nay tôi kính lễ Ngài và chư Phật mà xin làm sao hằng sa thế giới có đủ món hương rất tốt rất thơm, mùi bay khắp trong các cõi, và mọi chúng sanh, hoặc ở trong địa ngục, ngạ quỷ cùng súc sanh, cho đến các người ở cõi Thiên Thượng Nhơn gian, đương mắc phải nghiệp báo gì, nếu ngửi đặng món hương thơm ấy, tức thì đều đặng rảnh khổ và lại hưởng sự an vui”.
Năng Đà Nô Thái Tử thưa rồi, đương cúi đầu mà lễ Phật, thì trong các thế giới mười phương tự nhiên có mùi hương thơm bay khắp cả. Lúc đó mọi loài chúng sanh ngửi đặng mùi hương ấy, lòng dạ hớn hở, các bệnh phiền não thảy đều tiêu trừ. Năng Đà Nô Thái Tử nhờ Phật thọ ký như vậy, thân tâm vui mừng, bèn đảnh lễ Phật, rồi ngồi xuống nghe Ngài thuyết Pháp.
Năng Đà Nô Thái Tử nhờ công đức đó, nên sau khi mạng chung, sanh ra các thân khác và các đời khác, kiếp nào cũng nhờ lời thệ nguyện mà chăm làm các việc Phật sự và hóa độ chúng sanh, đặng cầu cho mau viên mãn những sự của mình đã ao ước.
Bởi Ngài có lòng tu hành tinh tấn như vậy, nên nay đã thành Phật, ở cõi Bất Huyến, và hóa thân vô số ở trong các thế giới mà giáo hóa chúng sanh.
SỰ TÍCH ĐỨC ĐỊA TẠNG BỒ TÁT
Đức Địa Tạng là một vị đã chứng bực Đẳng Giác trải đến vô lượng A Tăng Kỳ kiếp rồi.
Ngài có lời đại nguyện rằng: Nếu Ngài chưa độ hết chúng sanh, thì Ngài không chứng quả Bồ Đề, và nếu sự thọ khổ trong địa ngục hãy còn, thì Ngài thề không chịu thành Phật.
Do cái bổn nguyện ấy, nên Ngài phân thân nhiều phen, đặng độ thoát hằng hà sa số chúng sanh đương tội khổ, trải đã không biết bao nhiêu kiếp rồi, mà Ngài cũng còn làm một vị Bồ Tát như vậy.
Còn như nói đến tiền thân của Ngài từ khi chưa chứng quả vị, có kiếp Ngài làm con gái, có kiếp thì Ngài làm con trai, và cũng có kiếp Ngài làm vua nữa.
Nay y theo Kinh Địa Tạng của Phật Thích Ca nói tại cung Trời Đao Lợi rất có chứng cớ rõ ràng, mà lược điển một sự tích, khi Ngài làm con gái dòng Bà La Môn như dưới này.
Hồi đời quá khứ, tại kiếp Bất khả tư nghị A tăng kỳ, có Đức Phật Giác Hoa Định Tự Tại Vương ra đời.
Sau Phật ấy nhập diệt rồi, đến thời kỳ Tượng Pháp thì Ngài Địa Tạng lúc ấy chưa chứng vị Bồ Tát, sanh làm con gái dòng Bà La Môn.
Vì nàng có túc phước rất nhiều, nên hết thảy mỗi người trong hàng thân thích đều tôn trọng cung kính, cho đến khi đi đứng nằm ngồi, cũng đều có hàng Chư Thiên ủng hộ.
Ngặt vì thân mẫu của nàng tín theo ngoại đạo, nên thường đem lòng tà niệm mà khinh khi Tam Bảo, đã không tin nhân quả nghiệp báo, mà lại còn chê bai Chánh Pháp nữa.
Khi đó nàng đã biết mẹ mình không tin Phật pháp, thế nào đến khi thác rồi cũng phải trầm luân nơi khổ ải, nên nàng mới hết lòng khuyên can, sớm tối kiếm nhiều lời, phương tiện mà giảng nói, muốn làm sao cho mẹ mình tín ngưỡng theo Chánh giáo, thì mới đành lòng.
Song khuyên thì khuyên, can thì can, mà thân mẫu của nàng ác nghiệp đã dãy đầy và tín tâm lại cạn cợt, nên chẳng có chút gì tin theo.
Ôi chẳng bao lâu bà đã nhuốm bệnh trầm kha, bổng chốc hóa ra người thiên cổ. Vì lúc sanh tiền ác nghiệp đã thành thục, nên chi thần hồn phải theo nghiệp quả mà đọa lạc vào vô gián địa ngục.
Còn phần nàng, một nỗi thì thương mẹ cách biệt, dậm đất kêu trời, một nổi thì sợ mẹ trầm luân, kinh hồn hãi vía, ngổn ngang trăm mối bên lòng, ăn không ngon, nằm không ngủ, đêm ngày than khóc, ngàn thảm muôn sầu. Tưởng trong cảnh huống ấy, nếu có phương gì mà cứu mẹ được, dầu thịt nát xương mòn nàng cũng không hề tiếc, huống chi nói đến sự gì. Khi ấy nàng mới bán hết nhà cửa ruộng vườn, rồi mua sắm đủ các thứ hương hoa và những đồ quí báu đem đến Chùa Phật mà dâng cúng.
Lúc nàng vào Chùa lễ lạy, xem thấy hình tượng của Đức Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai sơn vẻ trang hoàng, oai dung nghiêm chỉnh, dường như một vị Phật sống thì trong lòng nàng lại bội phần kính ngưỡng.
Nàng lễ bái rồi tự nghĩ rằng: “Phật là bực Đại Giác, đủ trí sáng suốt và hiểu thấu các lẽ, nếu được Phật còn tại thế, thì trong lúc mẹ ta chết rồi, thì có phạm tội gì và sanh về đường nào, ắt nhờ Phật từ bi chỉ bảo cho ta biết đặng, có đến nổi đâu mà thảm như thế này!”
Nàng nghĩ như vậy rồi, cứ đứng nhìn sửng tượng Phật mà khóc, không chịu bước ra, dường có vẻ muốn tỏ lòng cầu khẩn với Phật mà mong Phật chỉ bảo chỗ thọ khổ của mẹ mình và nhờ ơn cứu độ.
Vừa một chập lâu, thoạt nghe giữa thinh không có tiếng gọi rằng: “Nàng Thánh Nữ kia! Thôi đừng buồn rầu khóc lóc nữa, để ta chỉ chỗ thác sanh của mẹ ngươi cho ngươi biết”.
Nàng nghe nói như vậy, liền chấp tay ngữa mặt lên hư không mà bạch rằng: “Từ khi mẹ tôi mất đến nay, ngày đêm thương nhớ, không biết hỏi han ai cho rõ chỗ thác sanh của mẹ tôi, nay không biết đức Thánh thần chi mà có lòng đoái thương đến tôi như vậy”.
Lúc nàng nói vừa rồi, giữa thanh không lại có tiếng trả lời rằng: “Ta đây là Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai mà ngươi cúng dường lễ bái đó! Vì thấy ngươi có lòng thương nhớ mẹ rất tha thiết, thiệt là chí hiếu hơn hạng chúng sanh thường tình, nên ta đến đây mà chỉ bảo”.
Nàng nghe mấy lời Phật nói như thế, thì lòng thiết tha muốn biết rõ tin của mẹ thác sanh về chỗ nào, nên không kể đến thân hình, liền gieo mình xuống đất, tay chân bủn rủn, chết điếng một hồi.
May đâu có những người ở hai bên xúm lại đỡ dậy, nên nàng mới hồi tỉnh lại, rồi bạch với giữa thanh không rằng “Xin Phật đem lòng từ bi thương xót mà chỉ dùm chỗ thác sanh của mẹ tôi cho mau, chứ tôi đây hình mòn tâm khổ chẳng bao lâu phải chết”.
Khi ấy Đức Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai mới nói với nàng rằng: “Ngươi cúng dường và lễ bái xong rồi, mau mau sớm trở về nhà, ngồi ngay thẳng và yên lặng mà nghĩ danh hiệu của ta, tự nhiên biết được xứ sở của mẹ ngươi thác sanh”. Nàng lễ Phật vừa xong, liền trở về nhà cứ y theo lời Phật dạy, nàng ngồi yên lặng một chỗ, niệm danh hiệu của Phật Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai một ngày một đêm. Thình lình nàng thần mộng đi đến một chỗ bờ biển kia, nước cuồn cuộn sôi trào, ba đào sóng bủa, lại thấy nhiều giống ác thú, cả mình bằng sắt, nhảy nhót bơi chạy trên mặt biển, không biết là bao nhiêu, lại thấy những đàn ông và đàn bà, kể hơn trăm ngàn, lặn xuống trồi lên ở trên ấy, thảy đều bị những thú dữ kia dành giựt bấu xé mà ăn thịt.
Còn quỉ Dạ Xoa thì hình thù khác nhau hoặc có thứ nhiều tay nhiều chân, hoặc có thú nhiều con mắt nhiều đầu, hoặc có thứ nanh bén nhọn như gươm mọc ló ra ngoài miệng, thảy đều áp lại lùa đuổi những bọn tội nhơn đến gần cho thú dữ kia ăn thịt. Thiệt cái thảm trạng ấy không dám xem cho lâu!
Nhưng nàng nhờ có sức niệm Phật, nên tâm vẫn thanh tịnh, tự nhiên không có chút cho sự sợ hãi cả. Xảy đâu có một quỷ vương, tên là Vô độc, thấy hình tướng nàng chẳng phải người phàm, oai nghi không giống kẻ tục, bèn đến trước mặt nàng cúi đầu nghinh tiếp mà bạch rằng: “Dám hỏi Đức Bồ Tát vì duyên cớ chi mà đi tới đây?”
Nàng lại hỏi quỷ vương rằng: “Chỗ này kêu là xứ gì?
Quỷ vô độc đáp rằng: “Đây là biển nghiệp thứ nhất, về phía Tây núi Thiết vi”.
Nàng nghe nói liền bảo rằng: “Ta nghe trong núi Thiết vi có địa ngục ở chính giữa, việc ấy quả như vậy hay không?”
Quỷ Vô độc đáp rằng: “Thiệt có địa ngục, chớ không phải huyễn hoặc đâu!”
Nàng nghe rồi bèn khởi lòng kính nghi mà hỏi nữa rằng: “Địa ngục là nơi để giam nhốt những người có tội, còn Ta đây có lòng kính ngôi Tam Bảo, mà duyên cớ gì cũng đi đến chỗ ấy như vậy?”
Quỷ Vô độc đáp rằng: “Phàm người đi đến đây có hai cách: một là có oai đức thần thông, đến cứu độ cho mấy người tội khổ, hay là đến chơi cho biết, hai là mấy người tội ác đã thành thục, phải đi tới đây mà chịu khổ.
Nếu trừ hai lẽ ấy ra, thì không thể đến đây được”. Nàng lại hỏi nữa rằng: “Nước biển này duyên cớ sao mà lại sôi trào lên hoài, còn ở trong thì có nhiều tội nhân lặn lên hụp xuống, lại bị các loài thú dữ xâu xé ăn thịt như thế!”
Quỷ Vô độc đáp rằng: “Đây là chỗ nhốt những kẻ chúng sanh tạo ác ở cõi Diêm phù đề, nên khi chết rồi, trãi qua 49 ngày, không ai kế tự, lo làm việc công đức đặng cứu vớt vong linh bị khốn nạn. Còn những người đã chết đó, lúc sanh tiền lại không có chút mảy gì là điều phước thiện, vì vậy nên cứ theo bổn nghiệp của mình mà chiêu cảm lấy cái khổ báo ở nơi địa ngục tự nhiên trước hết phải đọa tới đây.
Ở bên phía Đông biển này, cách chừng mười vạn do tuần lại có một cái biển nữa, sự đày đọa của chúng sanh bị vào đó còn khổ hơn đây đến bội phần. Còn bên mé Đông biển kia, lại có một cái biển khác, sự thảm trạng thống thiết không thể kể xiết!
Những hạng người thọ khổ là do bình nhựt ở thế gian tạo những nghiệp ác mà phải cảm lấy sự tội báo như vậy, nên ba cái biển đó đều gọi là: “biển nghiệp”.
Nàng lại hỏi quỷ Vô độc rằng: “Sao đây chỉ thấy có biển nghiệp mà thôi, còn địa ngục lại ở chỗ nào đâu?”
Quỷ Vô độc đáp rằng: “Ở giữa ba cái biển ấy là chỗ địa ngục. Nếu kể số riêng ra thì nhiều đến trăm ngàn mà sự thọ khổ đều mỗi mỗi khác nhau, như nói về phần ngục lớn thì có 18 chỗ, còn nói về phần ngục trung thì có năm trăm chỗ và lại có ngàn trăm chỗ ngục nhỏ nữa. Sự khổ độc trong mấy chỗ ngục đó không biết bao nhiêu mà kể cho xiết đặng! “Nàng lại hỏi quỷ vương rằng: “Mẹ ta khi chết đến nay tuy chưa bao lâu mà chẳng biết thần hồn đã đi đến chỗ nào?”
Quỷ vương lại hỏi nàng rằng: “Chẳng hay mẹ của Bồ tát, lúc sanh tiền làm những nghiệp gì, xin tỏ cho tôi rõ”.
Nàng đáp rằng: “Mẹ ta trước bị nhiễm theo tà kiến, chê bai ngôi Tam Bảo, gửi lòng không thường, lập tánh không định, dẫu có nghe lời khuyên can mà tạm tín, rồi cũng trở lại hủy báng nữa. Nay chết tuy chưa bao lâu, ắt có lẻ theo ác nghiệp ấy mà đọa vào khổ thú, nên ta muốn tìm cho biết chỗ sanh xứ của mẹ ta, nhưng không hiểu ở nơi nào?”
Quỷ vô độc hỏi rằng: “Vậy chờ mẹ của Bồ tát tên họ là chi?”
Nàng đáp rằng: “Cha tên là Thi La Thiện Hiện còn mẹ hiệu là Duyệt Đề Lợi, đều là dòng dõi Bà La Môn cả”.
Quỷ Vô độc nghe rồi, lật đật chấp tay mà bạch với nàng rằng: “Xin Thánh giả trở về bổn xứ, chẳng nên thương nhớ lịnh thân mẫu mà buồn rầu làm cho hao mòn quý thể. Số là Duyệt Đề Lợi đã khỏi sự khổ ở chốn địa ngục này mà sanh lên cõi Trời cách nay đã ba ngày rồi. Nguyên Bà nhờ có người con hết lòng thảo thuận, lập đàn tràng tu phước và cúng dường nơi tháp tự của Đức Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như lai, nên mới cảm đến Phật Thánh mà được sanh về cõi Trời như vậy.
Chẳng những thân mẫu của Bồ Tát nhờ phước đó mà thoát khỏi chỗ Vô gián địa ngục, đặng sanh lên cõi Trời mà thôi, cho đến những người đồng thọ tôi ở đó cũng nhờ duyên phước ấy mà đều đặng an vui và đồng sanh về cõi Thiên đàng trong ngày đó nữa?.
Quỷ vương nói rồi, liền chấp tay tỏ vẻ cung kính mà xin lui.
Còn nàng thì trong lúc ấy, dường như chiêm bao tỉnh giấc, mới rõ biết việc này là nhờ Phật lực làm cho thân mình được đi tới chỗ thác sanh của mẹ như vậy. Nên nàng cảm ơn Phật, lập tức đến trước bổn tượng của Đức Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai mà phát lời thệ nguyện lớn rằng: “Nay tôi nguyện cho đến kiếp vị lai nếu có chúng sanh nào tạo tội mà chịu khổ ở nơi Địa ngục, bất luận là kẻ thân thuộc hay người cừu oán, tôi lập ra nhiều pháp môn phương tiện mà cứu độ cho đều được phân giải thoát tất cả”.
SỰ TÍCH ĐỨC ĐỊA TẠNG BỔ TÁT
(ĐỜI KHÁC)
Hồi đời quá khứ vô lượng a tăng kỳ kiếp, có Đức Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục ra đời.
Sau Phật nhập diệt rồi, đến thời kỳ tượng Pháp, thì Ngài Địa Tạng chưa chứng vị Bồ Tát, sanh làm người con gái, tên là Quang Mục.
Khi mẹ nàng từ trần, thì nàng ngày đêm lo sợ, không biết mẹ có thoát khỏi tội khổ hay không.
Có một bửa kia, nàng gặp một Thầy Tỳ khưu đương khất thực, mà Thầy ấy chính là một vị La Hán đi giáo hóa chúng sanh. Nàng bèn sắm đủ các món đồ ăn ngon quý, rồi mời vị La Hán ấy vào nhà mà cúng dường.
Khi Ngài thọ thực rồi, bèn hỏi rằng: “Ngươi muốn cầu nguyện việc chi hay không?”
Nàng thưa rằng: “Bạch Ngài! Bởi vì ngày mẹ tôi mất đến nay, tôi buồn rầu thương nhớ bội phần, nghĩ đến ơn nhũ bộ, đức sanh thành, thì ngàn kiếp muôn đời tôi cũng không quên đặng, nên tôi nguyện làm việc tư phước này đặng cầu siêu vong linh cho mẹ tôi nơi chín suối. Nhưng bổn phận tôi là người phàm mắt thịt, không biết mẹ tôi thác sanh về chỗ nào?
Vậy xin Ngài từ bi chỉ bảo cho tôi biết”.
Vị La Hán thấy nàng Quang Mục tuổi nhỏ mà có lòng hiếu đạo như vậy, bèn nhập định thấy mẹ nàng bị đọa vào chỗ ác thú mà chịu nhiều nổi thống khổ rất nặng nề.
Khi Ngài xuất định rồi, liền hỏi nàng rằng: “Vậy chớ lúc còn sanh tiền ở trên dương thế, mẹ ngươi làm những việc chi, đến nổi nay lại bị hiện báo ngay ở chỗ ác thú mà chịu hình phạt lớn lao như thế ?”
Nàng nghe nói khôn xiết nổi buồn rầu, liền khóc òa một hồi rồi thưa rằng: “Bạch Ngài! Số là bình nhựt sở hảo của mẹ tôi chỉ thích ăn loài cá trạch, mà lại còn ưa ăn những trứng của nó, hoặc chiên xào, hoặc nấu nướng, không biết ngàn vạn nào mà kể xiết. Thường cái nghiệp sát sanh của mẹ tôi đó cũng đã quá nặng, vậy xin Ngài đem lòng từ bi thương xót đến kẻ thơ ấu này làm thế nào cứu vớt mẹ tôi đặng thoát khỏi nơi khổ thú, thì ơn đức ấy vô lượng vô biên”.
Vị La Hán thấy tấm lòng chơn thiệt của nàng yêu cầu khẩn thiết như vậy, liền dùng cơ phương tiện mà khuyên nhủ nàng rằng: “Ngươi nên chí thành xưng niệm danh hiệu của Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục, và phát tâm đắp vẻ sơn thếp hình tượng của Phật mà thờ, thì ngày sau nhờ cái công đức đó mà kẻ còn sống đặng thêm sự lợi ích, và người mất rồi lại khỏi sự khốn nàn, hai đàng đều nhờ phần phước báu tất cả”.
Khi nàng Quang Mục nghe lời của vị La Hán nói trên, nàng dẫu bỏ thân mạng cũng không tiếc, huống chi là sự gì. Nên nàng liền bán hết thảy những đồ nữ trang và có bao nhiêu tiền của cũng đem ra mướn thợ tạo tượng Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục và mua vàng sơn thếp mà cúng dường như tỏ dấu yêu cầu đến Phật, đặng nhờ ơn cứu độ cho từ thân.
Có một đêm kia, ước chừng lúc canh ba, nàng vừa mơ màng giấc điệp, bỗng thấy thân Phật hiện ra sắc vàng rực rỡ, lại có hào quang sáng chói mà tỏ cho nàng biết rằng: “Mẹ ngươi chẳng bao lâu rồi cũng thác sanh vào nhà ngươi, hể vừa biết sự đói lạnh thì nói liền, khi đó ngươi sẽ rõ”.
Nàng Quang Mục tỉnh giấc dậy, thì biết là điềm linh ứng của Phật mách bảo, nhưng chưa hiểu cách thác sanh làm sao, nên luống những ưu sầu mà trông đợi.
Cách ít lâu, người tớ gái của nàng sanh được một đứa con, chưa đầy ba ngày mà đã biết nói.
Có một bửa nọ, đứa nhỏ thấy nàng Quang Mục liền cúi đầu mà khóc lóc rất thảm thiết, rồi nói rằng: “Đường sanh nẻo tử, mối nghiệp dây duyên, nếu đã tạo tội thì tất phải chịu lấy quả báo, chớ không thể tránh được. Ta đây vốn thiệt là mẹ ngươi khi trước. Từ lúc vĩnh biệt đến nay, ta bị đọa vào địa ngục, chịu nổi đắng cay, may nhờ phước lực của ngươi, nên ta mới được đầu thai lên đây. Nhưng vì tội báo còn nặng nên ta phải sanh làm thân hèn hạ như thế này. Đã vậy mà lại không thọ, ta chỉ sống được mười ba tuổi mà thôi, rồi lại phải chết vì bị đọa vào ác đạo nữa. Bây giờ ngươi nghĩ có cách gì làm cho ta ngày sau thoát khổ ấy đặng hay không?
Nàng nghe nói đầu đuôi tự sự, hiệp với lời của Phật mách bảo trong điềm chiêm bao, thì biết là thiệt mẹ của mình, nàng động mối thương tâm, tơ sầu vấn vít, giọt lệ chứa chan, mà thưa với đứa nhỏ ấy rằng: “Nếu quả là mẹ tôi, thì chắc biết đặng những sự tội lỗi trong lúc sanh tiền làm hạnh nghiệp gì mà phải đọa vào ác đạo như vậy? Xin tỏ hết cho tôi làm tin”.
Đứa nhỏ bèn nói rằng: “Bởi ta ngày trước phạm vào hai nghiệp tội: một là sát sanh và hai là hay mắng người, nên phải đọa vào địa ngục mà chịu nổi khổ báo như vậy. Nếu không nhờ phước lực của người niệm Phật và đắp vẻ hình tượng của Ngài mà thờ, đặng cầu cứu vớt cho ta, thì tưởng không phương gì mà ta mong phần giải thoát cho đặng”.
Nàng lại hỏi nữa rằng: “Vậy chớ những sự tội báo ở nơi địa ngục ra thế nào?”
Đứa nhỏ nói rằng: “Ôi sự thống khổ ấy không nở nói ra , mà đã nói thì cũng không biết chừng nào cho hết chuyện”.
Nàng nghe mấy lời ấy liền khóc òa, rồi ngữa mặt lên hư không mà bạch rằng: “Tôi nguyện với Chư Phật xin đem lòng đại bi mà cứu cho mẹ tôi đời đời khỏi đọa vào địa ngục, và từ nay cho mẹ tôi khỏi phạm tội nặng mà sa vào đường ác đạo khác nữa”.
Nàng bèn ra quỳ trước bàn thờ Đức Thanh Tịnh Liên Hoa Mục mà nguyện rằng: ” Nay tôi vái cùng mười phương Chư Phật, xin từ bi thương xót mà chứng minh cho mấy lời thệ nguyện của tôi ở giữa này. Nếu mẹ tôi đời đời lìa khỏi ba đường dữ cùng khỏi làm người hèn hạ, và đến kiếp nào kiếp nấy cũng khỏi đầu thai làm thân con gái nữa, thì từ đó tôi đối trước tượng Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục đây cho đến trăm ngàn muôn ức kiếp về sau, hễ thế giới nào có chúng sanh bị các tội khổ ở trong địa ngục, ngạ quỷ và súc sanh, thì tôi thệ nguyện ra sức cứu vớt cả thảy khỏi sự thống khổ nơi ba đường ấy và chừng người nào người nấy đều đặng thành Phật tất cả, tôi mới chịu chứng bực Chánh Giác”.Khi nàng phát thệ nguyện vừa rồi, bỗng nghe giữa hư không có tiếng nói rằng: “Này Quang Mục! Ngươi có lòng từ bi mẫn rất lớn, biết vì mẹ mà phát lời đại nguyện như thế, nay Ta là Thanh Tịnh Liên Hoa Mục cho mẹ ngươi mãn đến khi 13 tuổi, được thác sanh làm người Phạm Chí, hưởng thọ đến trăm tuổi, rồi sau lại được sanh về cõi Vô ưu, hết sự lo phiền, đủ điều khoái lạc, lại sống lâu đến đời đời kiếp kiếp, và sau được thành Phật quả mà cứu độ tất cả chúng sanh ở cõi Nhân gian và Thiên thượng, nhiều như số cát sông Hằng”.
Nàng nghe đủ mọi điều tiên chúc của Phật tỏ bày, thì lấy làm vui mừng khôn xiết, liền lễ lạy mà cảm ơn đức Ngài.
Từ đó về sau nàng nuôi dưỡng và săn sóc đứa con nít ấy kỹ càng và khi đến 13 tuổi nó chết, nàng thương xót và chôn cất một cách tử tế như mẹ vậy.
SỰ TÍCH ĐỨC ĐỊA TẠNG BỔ TÁT
(ĐỜI KHÁC)
Trước đời quá khứ vô lượng A tăng tỳ na do tha bất khả thuyết kiếp, thì Đức Nhứt Thuyết Thí Thành Tựu Như Lai và Ngài Địa Tạng Bồ Tát đều chưa xuất gia tu hành. Hai người đồng làm vua lân bang với nhau trong một thời kỳ.
Khi ấy, hai vị quốc vương kết nghĩa làm bạn và giao hảo với nhau một cách rất thân thiết, đều phát tâm làm mười điều lành, muốn trên thì quần thần được hưởng cuộc sống hạnh phúc vô vi, dưới thì bá tánh được an cư lạc nghiệp, và sau nữa tất cả chúng sanh đều gội ơn giáo hóa, cảm đức nhơn từ, mà bỏ dữ làm lành, đặng mọi phần lợi ích.
Song nhân dân trong các nước lân bang, phần nhiều hay làm điều ác nghiệp, như là tham lam, nóng giận, ngu si, tà kiến, nói thì ngoa ngôn ác ngữ, mắng rũa lẫn nhau, không kính Phật trọng Tăng, chẳng trì giới sát, tật đố mấy người lương thiện, mưu hại những kẻ trung thành, chẳng có chút gì là lòng nhơn đức cả.
Đã vậy mà hễ có xảy ra những tai bệnh gì, thì cứ rước bóng rước chàng, vái ma vái quỷ, đem thân mạng mà cầu cứu với bọn tà sư ngoại đạo, sát hại vật mà cúng tế luôn luôn, tạo tác không biết bao nhiêu là tội nghiệp. Hai vị quốc vương thấy nhơn dân ở các nước lân bang cứ chuộng sự tà mî và làm việc chẳng lành như vậy, động lòng thương xót, mới bàn luận cùng nhau tìm phương tiện gì, đặng hóa độ cho những kẻ ấy khỏi bị cái ác nghiệp thọ báo, trầm luân nơi biển khổ về sau.
Lúc bàn luận xong rồi, một vị phát nguyện rằng:
“Nay tôi nguyện xuất gia cầu đạo Bồ đề cho đặng mau thành Chánh Giác mà hóa độ tất cả chúng sanh đều được vào cõi Niết Bàn, thì lòng tôi mới lấy làm thỏa mãn”.
Còn một vị, thì phát nguyện rằng: “Nay tôi nguyện xuất gia tu hạnh Bồ Tát, nếu tôi không độ những loài chúng sanh bị tội khổ được mọi điều an lạc và chứng quả Bồâ đề, thì tôi chưa chịu thành Phật”.
Trong hai vị quốc vương đồng thời phát nguyện như đã nói trên, thì phát nguyện sớm thành Phật mà hóa độ chúng sanh, tức là Ngài Nhứt Thiết Trí Thành Tựu Như Lai. Còn vị phát nguyện độ hết chúng sanh rồi sau sẽ thành Phật, tức là Ngài Địa Tạng Bồ Tát.
Vì lời thệ nguyện của Đức Địa Tạng như vậy, nên đã trãi vô số kiếp mà Ngài cũng còn làm một vị Bồ Tát. Thiệt tấm lòng độ sanh của Ngài to lớn biết là dường nào!
SỰ TÍCH ĐỨC ĐỊA TẠNG BỔ TÁT
(ĐỜI KHÁC NỮA)
Hồi đời quá khứ, thuộc về kiếp bất khả thuyết, thì tiền thân của Đức Địa Tạng Bồ Tát lại sanh làm ông Đại Trưởng giả, rất hào tộc và có đức độ.
Đương thời kỳ ấy, có Đức Phật, hiệu là Sư Tử Phấn Tấn Cụ Túc Vạn Hạnh Như Lai ra đời.
Một bữa kia, ông Trưởng giả tình cờ gặp vị Phật ấy, thân tướng tốt đẹp, ngàn phước trang nghiêm, thiệt là tuyệt thắng trên đời, xưa nay chưa thấy. Ông càng xem lại càng thương và càng kính, làm cho ông sanh lòng hân hạnh bội phần.
Ông bèn lại gần, cúi đầu chấp tay mà thưa rằng: “Bạch Thế Tôn! Tôi trộm thấy cái dung quang của Ngài rất đoan trang nghiêm nghị và viên mãn trăm phần, càng ngó lại càng tươi, càng nhìn lại càng đẹp, thiệt là chẳng ai có cái báo thân như thế! Nhưng tôi tự nghĩ rằng nếu được quả tốt, ắt có nhơn lành, vậy chẳng rõ mấy kiếp trước, Ngài làm những hạnh nguyện gì mà ngày nay cảm được thân tướng tốt đẹp như thế!
Xin Ngài từ bi giảng nói cho tôi biết, chứ tôi đây cũng lấy làm ước ao sao cho được cái tướng hảo ấy”.
Sư Tử Phấn Tấn Cụ Túc Vạn Hạnh Như Lai thấy ông Trưởng giả có lòng ước sự làm lành, nên Ngài liền bảo rằng: “Nếu người muốn được kim thân diệu tướng như Ta đây, thì phải phát tâm tu hành, trải vô lượng kiếp cầu đạo bồ đề và một lòng tinh tấn, mà hóa độ tất cả những loài chúng sanh thọ khổ cho thoát khỏi đường tội báo và được phần khoái lạc tiêu diêu, do cái duyên phước ấy mà ngày sau sẽ cảm đặng tướng hảo như Ta đây, chớ không khó gì”.
Ông Trưởng giả nghe Phật dạy bảo như vậy, liền quỳ xuống trước mặt Ngài mà phát nguyện rằng: “Tôi nguyện từ nay cho đến đời vị lai, không biết bao nhiêu kiếp số về sau, nếu có chúng sanh nào ở trong sáu đường, bị thống khổ về sự tội báo, thì tôi dùng đủ phương tiện mà độ cho được giải thoát tất cả, chừng đó tôi mới chứng Phật quả”.
Vì trong kiếp làm Trưởng giả nói trên, Đức Địa Tạng có phát lời đại nguyện như vậy, nên từ đấy đến nay, trải đã trăm ngàn vạn ức na do tha, không biết bao nhiêu kiếp số rồi, mà Ngài hãy còn làm một vị Bồ tát.
Xem đó thì biết cái thệ nguyện “lợi tha” của Ngài là vô cùng vô tận, và cái công đức “cứu khổ” của Ngài thiệt là vô lượng vô biên.
SỰ TÍCH ĐỨC ĐỊA TẠNG BỔ TÁT
(CHUYỂN THẾ)
Trong truyện Thần Tăng có nói rằng: Sau khi Phật Thích Ca nhập diệt 1.508 năm, nhằm đời nhà Tấn, niên hiệu Vĩnh Huy, năm thứ tư, thì Đức Địa Tạng Bồ Tát giáng sanh tại nhà vua nước Tân La. Ngài tục tánh là Kim, tên là Kiều Giác.
Khi được 24 tuổi, Ngài xuất gia tu hành có dắt theo một con chó trắng, kêu là con Thiện thinh ( Thiện thinh là con chó biết nghe tiếng người) qua Tỉnh Giang Nam, huyện Thanh Dương, về phía Đông phủ Trì Châu, Ngài lên trên đảnh núi Cửu Hoa ngồi thiền định trọn 75 năm.
Đến đời nhà Đường niên hiệu Khai Nguyên, năm thứ 16, tối 30 tháng 7, Ngài chứng thành đạo quả. Lúc ấy Ngài đã được 99 tuổi, mà cũng còn ở trong động núi Cửu Hoa.
Thuở đó, có một vị Cát Lão là ông Mẫn Công, sẳn lòng từ thiện, hay làm những sự phước thiện, hay làm những sự phước duyên. Trong nhà ông thường năm, mỗi khi Trai Tăng là 100 vị, mà ông chỉ thỉnh 99 vị, còn một vị để dành thỉnh Ngài cho đủ số.
Có một bửa kia, Ngài xin ông Mẫn Công một chỗ đất, ước vừa trãi đủ cái y Ca Sa của Ngài mà thôi.
Khi ông bằng lòng cho, thì Ngài lấy y trải ra, trùm hết cả khoảng đất tại cạnh núi.
Ông Mẫn Công thấy sự thần kỳ như vậy, biết là một vị Thánh Tăng, nên lại càng bội phần hoan hỉ mà nguyện cúng hết đất ấy, còn người con ông thì xin xuất gia theo Ngài.
Ít lâu ông cũng đi tu, trở lại đầu cơ với con, tức là Thầy Đạo Minh Hòa Thượng.
Sau Ngài lại thiền định 20 năm nữa, đến đời nhà Đường, niên hiệu Chí Đức thứ hai, bữa 30 tháng 7, Ngài nhập diệt.
Vì có sự tích của Ngài chuyển thế như vậy, nên người đời sau tạo tượng mà thờ Ngài, bên tả có Thầy Đạo Minh, còn bên hữu có tượng ông Mẫn Công đứng hầu, và mỗi năm đến ngày 30 tháng 7 Annam, ai cũng làm lễ kỷ niệm Ngài là do tích đó.
SỰ TÍCH ĐỨC DI LẶC BỔ TÁT
Đức Di Lặc là một vị Phật thứ năm trong Hiền kiếp (Bốn vị Phật trong Hiền kiếp đã ra đời, kể ra sau đây: 1. Đức Cấu Lưu Tôn, 2. Đức Câu Na Hàm, 3. Đức Ca Diếp, 4. Đức Thích Ca Mâu Ni) để nối ngôi Phật Thích Ca, ra đời mà giáo hóa chúng sanh.
Nhưng số kiếp chưa đến, Ngài còn ở trên cung Trời Đâu Suất, thường hay hóa thân trong mười phương thế giới mà thuyết pháp độ sanh.
Khi Ngài ứng tích tại Song Lâm, thì tên của Ngài là: Phó Đại Sĩ, và lúc Ngài hóa thân ở Nhạc lâm, thì hiệu của Ngài là: Bố Đại Hòa Thượng.
Công việc hành tàng bước đường lai khứ trong hai khoảng chuyển sanh ấy, nào là lời phương tiện quyền xảo, nào là lời vi diệu pháp âm, làm cho người đời đều tỉnh giấc mộng mà quy đầu về Chánh giáo.
Nay xin lược thuật sự tích lúc Ngài hóa thân làm vị Bố Đại Hòa Thượng ra sau đây cho quý vị độc giả xem.
Đương thời kỳ nước Lương thuộc về đời Ngũ quí, Ngài ứng tích ở nơi Châu Minh, tại huyện Phụng hóa, thân hình khác hơn người thế tục, trán thì nhăn, bụng thì lớn, và hình vóc mập mạp.
Lúc đó không ai biết tên họ của Ngài, chỉ thấy Ngài thường mang theo một cái túi vải mà thôi, nên người kêu là: Bố Đại Hòa Thượng.
Tánh Ngài hay khôi hài và chỗ ăn và nằm ngày đêm không có nhứt định, mà Ngài đi đâu rồi cũng thấy trở về Chùa Nhạc Lâm mà trú ngụ.
Mỗi khi đi đường, Ngài thường cầm gậy Tích trượng và mang cái túi bằng vải, không khi nào rời hai vật ấy ra khỏi mình, lại có 18 đứa con nít (là lục căn, lục trần, và lục thức) nhỏ thường đeo đuổi theo một bên mà diễu cợt làm cho Ngài tức cười mãi mãi. Thường khi Ngài đi vào chốn thôn quê hay là nơi đồng ruộng, hễ ai cho những vật gì, khi Ngài ăn xong, còn dư lại bao nhiêu đều bỏ vào túi.
Lúc đi tới nơi chợ quán, thì Ngài ngồi xuống, mở túi lấy những đồ ăn dư đưa lên, kêu mấy người đứng xung quanh mà nói rằng: “Các ngươi xem coi đó là cái gì ?” Ngài nói rồi một giây lâu bỏ đồ ấy vô túi mà mang đi. Còn có khi Ngài gặp Thầy Sa Môn đi ngang qua, Ngài ở sau vỗ lưng một cái, làm cho Thầy Sa Môn giựt mình, ngó lại mà hỏi rằng: “Hòa Thượng làm cái gì vậy ?”
Ngài liền giơ tay nói: ” Ngươi cho Ta xin một đồng tiền”.
Thầy Sa Môn thấy vậy, bèn nói rằng: “Nếu tôi hỏi một điều mà Hòa Thượng nói đặng, thì tôi cho”.
Ngài liền để cái túi xuống, chấp tay đứng một bên, rồi lấy túi mang trở lại mà lật đật quày quả đi liền. Một bửa kia, Ngài đi vào trong đám đông người, có một ông Tăng hỏi Ngài rằng: “Hòa Thượng ở trong đám đông người làm chi đó?”
Ngài trả lời rằng: “Ta đương đợi một người đến”
Ông Tăng hỏi: “Hòa Thượng đợi ai ?”
Ngài bèn thò tay vào túi lấy một trái quít đưa cho ông Tăng.
Ông vừa giơ tay ra lấy trái quít, Ngài liền thục tay lại mà nói rằng :”Ngươi chẳng phải người ấy”
Lại có một bửa, ông Tăng chợt thấy Ngài đứng bên đường gần chợ, bèn hỏi rằng :”Hòa Thượng ở đây làm chi ?”
Ngài liền đáp rằng :”Ta đi hóa duyên”.
Ông Tăng thấy vậy mới nói rằng :”Hóa duyên ở đâu nơi ngã tư như vậy ?”
Ngài trả lời :” Ngã tư chính là chỗ Ta muốn hóa duyên”.
Ông Tăng vừa muốn hỏi chuyện nữa, thì Ngài liền mang cái túi vải rồi cười ngất mà đi một hơi.
Có một khi, ông Bạch Lộc Hòa Thượng gặp Ngài, liền hỏi rằng :” Thế nào gọi là: cái túi vải ?”
Ngài nghe hỏi liền để túi xuống, rồi khoanh tay mà đứng.
Ông Bạch Lộc Hòa Thượng lại hỏi rằng :”Công việc của cái túi vải ra làm sao ?”
Ngài liền mang túi mà đi, không trả lời chi hết.
Có một bửa kia, ông Bảo Phước Hòa Thượng gặp Ngài hỏi rằng :”Thưa Ngài! Duyên cớ tại sao mà xưa Đức Tổ Sư ở bên Tây phương qua đây là có ý gì ?”
Ngài nghe hỏi liền để cái túi vải xuống, rồi đứng tự nhiên.
Ông Bảo Phước Hòa Thượng lại hỏi nữa rằng: “Chỉ như vậy, hay là còn có cái gì nữa hay không ?”
Ngài nghe hỏi như thế, bèn lấy túi vải mang trở lại mà đi, không hề trả lời.
Từ đó về sau, hễ Ngài đi đến đâu, thì người ta tranh nhau mà chận đón và níu kéo, đặng mời Ngài vào nhà, chớ không cho đi luôn. Bởi vậy cho nên trong các quán rượu và tiệm cơm, người người tha hồ ăn uống no say, không có chút gì nhàm chán, vì Ngài vào đâu thì buôn bán đắt đến bội phần.
Lúc nào gặp trời mưa, thì tản sáng Ngài ngủ dậy mang guốc cao gót, đi ra nằm ngửa trên cái cầu to, co chưn lại dựng hai bắp vế lên, thì ngày ấy nắng. Còn khi nào trời nắng, mà Ngài mang đôi dép cỏ đi ra ngoài đường, ngày ấy trời lại mưa.
Thường bửa Ngài hay tới nhà một nông phu kia mà ăn cơm. Có một hôm người vợ tên ấy thấy vậy nổi giận mà rầy rằng :”Đương lúc lo việc ruộng nương rộn ràng không xiết, mình có công đâu mà nuôi lão Hòa Thượng điên đó hoài! ”
Ngài nghe nói mấy lời ấy, liền đem cơm đổ dưới gốc cây dâu ở bên nhà rồi bỏ đi.
Cơm ấy tự nhiên hoàn lại trong nồi của người nông phu. Hai vợ chồng thấy vậy rất kinh, bèn cùng nhau đi kiếm Ngài, rồi lạy lục mà xin sám hối.
Có một khi, đương buổi mùa hạ, khí trời nóng nực, Ngài cởi quần áo để trên bờ mà xuống khe tắm.
Lũ trẻ khuấy chơi, bèn lén lại lấy cả áo quần. Đương lúc tắm, Ngài thấy vậy thì lật đật để mình trần truồng mà rượt theo bọn con nít. Mấy người ở trên bờ xúm nhau lén coi , thì thấy âm tàng của Ngài như trẻ nhỏ vậy.
Gần chỗ đó có tên Lục Sanh, nghề vẽ rất tinh xảo. Người ấy thấy Ngài, bèn vẽ một bức tượng in hệt mà dán tại Chùa, nơi vách nhà Đông.
Bửa nọ Ngài đi ngang qua bên vách, thấy tượng ấy liền khạc nhổ rồi bỏ đi.
Khi Ngài ở tại xứ Mân Trung, có một người cư sĩ họ Trần, thấy Ngài làm nhiều việc kỳ thần, nên đãi Ngài rất cẩn trọng.
Lúc Ngài từ giã ông Trần cư sĩ mà đi qua xứ Lưỡng Chiết, ông muốn rõ tên họ Ngài, bèn hỏi rằng: “Thưa Hòa Thượng! Xin cho tôi biết họ Ngài là chi, sanh năm nào, tháng nào, ngày nào, giờ nào, và xuất gia đã bao lâu rồi ?”
Ngài đáp rằng :”Ta tỏ thiệt cho ngươi rõ rằng Ta chính là họ Lý, sanh ngày mùng tám tháng hai. Ta chỉ biểu hiệu cái túi vải này mà để độ đời đó thôi. Vậy ngươi chớ tiết lộ cho ai biết”.
Ông Trần cư sĩ nghe nói như vậy, bèn thưa rằng :”Hòa thượng đi đâu, nếu có ai hỏi việc chi thì Ngài trả lời làm sao cho hợp lý, chớ tùy thuận theo người thì không khỏi bàng nhơn dị nghị tiếng thị phi.
Ngài bèn đáp một bài kệ rằng:
Ghét thương phải quấy biết bao là,
Xét nét lo lường giữ lấy ta;
Tâm để rỗng thông thường nhẫn nhục, bửa hằng thong thả phải tiêu ma;
Nếu người tri kỷ nên y phận,
Dẫu kẻ oan gia cũng cộng hòa;
Miễn tấm lòng này không quái ngại,
Tự nhiên chứng đặng “Lục ba la”
Ông Trần cư sĩ lại hỏi rằng :”Bạch Hòa thượng!
Ngài có pháp hiệu hay không ?”
Ngài liền đọc bài kệ mà đáp rằng :
Ta có cái túi vải,
Rỗng rang không quái ngại;
Mở ra khắp mười phương,
Thâu vào Quan tự tại.
Ông Trần cư sĩ hỏi rằng :”Hòa thượng đi đây có đem đồ hành lý hay không?”
Ngài đáp bài kệ :
Bình bát cơm ngàn nhà,
Thân chơi muôn dặm xa;
Mắt xanh xem người thế,
Mây trắng hỏi đường qua.
Ông Trần cư sĩ thưa :”Đệ tử rất ngu, biết làm sao cho đặng thấy tánh Phật”.
Ngài bèn đáp bài kệ:
Phật tức tâm, tâm ấy là Phật, mười phương thế giới là linh vật;
Tung hoành diệu dụng biết bao nhiêu,
Cả thảy chẳng bằng tâm chơn thật.
Ông Trần cư sĩ thưa rằng :”Hòa thượng đi lần này nên ở nơi chùa, chớ đừng ở nhà thế gian.
Ngài bèn đáp bài kệ rằng:
Ta có nhà Tam Bảo,
Trong vốn không sắc tướng;
Chẳng cao cũng chẳng đê,
Không ngăn và không chướng;
Học vẫn khó làm bằng,
Cầu thì không thấy dạng;
Người trí biết rõ ràng,
Ngàn đời không tạo đặng;
Bốn môn bốn quả sanh,
Mười phương đều cúng dường.
Ông Trần cư sĩ nghe bài kệ lấy làm lạ, liền đãnh lễ Ngài mà thưa rằng :”Xin Hòa thượng ở nán lại một đêm mà dùng cơm chay với tôi, đặng tỏ dấu đệ tử hết lòng cung kính, xin Ngài từ bi mà hạ cố”.
Đêm ấy Ngài ở lại nhà Trần cư sĩ. Đến khi đi, thì Ngài viết một bài kệ dán nơi cửa:
Ta có một thân Phật,
Có ai đặng tường tất;
Chẳng vẽ cũng chẳng tô,
Không chạm cũng không khắc;
Chẳng có chút đất bùn,
Không phải màu thể sắc;
Thợ vẽ, vẽ không xong,
Kẻ trộm, trộm chẳng mất;
Thể tướng vốn tự nhiên,
Thanh tịnh trong vặc vặc;
Tuy là có một thân,
Phân đến ngàn trăm ức.
Khi Ngài đi đến quận Tứ minh, Ngài thường giao du với ông Tưởng Tôn Bá một cách rất thân mật, Ngài có khuyên bảo ông mỗi ngày trì niệm câu chú :”Ma ha bát nhã ba la mật đa”. Vì vậy người ta đều kêu ông Tưởng Tôn Bá là: Ma ha cư sĩ.
Có một ngày nọ, ông Ma ha cư sĩ cùng Ngài đồng tắm dưới khe Trường đinh. Khi Ngài đưa lưng bảo ông Ma Ha kỳ giùm, thì ông thấy nơi lưng Ngài có bốn con mắt rực rỡ chói lòa, bèn lấy làm kinh dị vô cùng. Ông liền đãnh lễ Ngài mà nói rằng :”Hòa thượng quả là một vị Phật tái thế”.
Ngài liền khoát tay bảo nhỏ rằng :”Ngươi chớ nói tiết lộ. Ta cùng ngươi ở với nhau đã ba bốn năm nay, vốn là có nhân duyên rất lớn, rồi đây Ta sẽ từ biệt ngươi mà đi, vậy ngươi chớ buồn rầu thương nhớ “.
Ngài nói rồi, bèn về nhà ông Ma Ha cư sĩ mà hỏi rằng :”Ý ngươi có muốn giàu sang hay không?”
Ông Ma Ha cư sĩ thưa rằng :”Sự giàu sang như lùm mây nổi, như giấc chiêm bao, có cái gì là bền lâu chắc chắn đâu, nên tôi nguyện làm sao cho con cháu tôi đời đời được miên viễn mà thôi”.
Ngài bèn lấy cái túi của Ngài thọc tay vào móc ra một cái túi nhỏ, một cái hộp, và một sợi dây, liền đưa cho ông Ma Ha cư sĩ mà nói rằng :”Ta cho ngươi mấy vật này mà từ biệt. Song Ta căn dặn ngươi phải giữ gìn cho kỹ càng mà làm biểu tín những việc hậu vận của nhà ngươi”.
Ông Ma Ha cư sĩ vâng lãnh mấy món ấy mà chẳng rõ được là ý gì. Cách vài bữa sau Ngài trở lại nhà ông mà hỏi rằng :”Nhà ngươi có hiểu được ý Ta hay không?”
Ông thưa rằng :”Thưa Ngài! Đệ tử thiệt chẳng rõ”.
Ngài nói rằng :”Đó là Ta muốn con cháu nhà ngươi ngày sau cũng như mấy vật của Ta cho đó vậy”.
Nói rồi Ngài bèn từ giã mà đi liền.
Đến sau, quả nhiên con cháu của ông Ma Ha cư sĩ được vinh hoa phú quý, hưởng lộc nước đời đời. Đó là mấy vật của Ngài cho có hiệu nghiệm như vậy.
Nhằm ngày mùng ba tháng ba, năm thứ ba, niên hiệu Trịnh Minh, Ngài không tật bệnh gì cả, ngồi trên bàn thạch, gần nơi mái chùa Nhạc Lâm mà nhập diệt.
Nhắc lại khi Ngài chưa nhập diệt, có ông Trấn Đình Trưởng thấy Ngài hay khôi hài không lo sự gì cả, nên mỗi lần gặp Ngài thì buông lời cấu nhục, rồi giựt cái túi vải mà đốt.
Hễ bửa nay đốt rồi, thì qua ngày sau ông Trấn Đình Trưởng cũng thấy Ngài mang cái túi ấy như cũ. Ông nổi giận đốt cháy rụi luôn đến ba lần, cũng vẫn thấy Ngài còn mang còn mang cái túi vải đó.
Từ đó về sau, ông Trấn Đình Trưởng lấy làm lạ, nên đem lòng khâm phục Ngài không dám khinh dễ nữa.
Khi Ngài nhập diệt, thì ông Trấn Đình Trưởng lo mua quan quách mà tẩn liệm thi hài, là cố ý chuộc tội lỗi của ông ngày trước. Nhưng đến chừng đi chôn, thì người khiêng rất đông, mà cứ cái quan tài lên không nổi.
Trong bọn ấy có một người họ Đồng, ngày thường tỏ lòng tôn kính Ngài một cách rất trọng hậu, nên thấy việc linh hiển như vậy, liền vội vã mua cái quan tài khác, rồi liệm thi hài của Ngài lại. Đến khi khiêng đi, thì số người cũng bấy nhiêu đó, mà khiêng nhẹ phơi phới như bông. Ai nấy thấy vậy cũng đều kinh sợ và cung kính.
Lúc đó các người trong quận thiết lập ra một hội rất lớn, xây tháp cho Ngài ở nơi núi Phong Sơn. Núi ấy toàn là đá lởm chởm, hòn cao, hòn thấp, trong mấy hang đá đều là chỗ di tích của Ngài còn lưu truyền lại, nào là chỗ để tích trượng, nào là chỗ để bình bát, v.v..
Những chỗ sâu, chỗ cạn, chỗ lớn, chỗ nhỏ, hình tượng giống như cái bình bát, đều có nước đầy hoài, dẫu cho Trời đại hạn đi nữa, thì cũng chẳng có lúc nào khô kiệt.
Thiệt là nhiều việc anh linh hiển hách vô cùng!
SỰ TÍCH ĐỨC DI LẶC BỔ TÁT
(ĐỜI KHÁC)
Hồi đời Lục Triều, Đức Di Lặc lại ứng tích làm phó Đại sĩ ở tại Chùa Song Lâm một thời kỳ nữa.
Khi Ngài ra mắt Lương Võ Đế, vua liền hỏi Ngài rằng :”Xin Đại sĩ cắt nghĩa cho quả nhơn nghe làm sao kêu là : Đạo?”
Ngài liền bạch rằng: “Tâm thiệt là Đạo”, tôi xin chứng nghiệm như vầy, thì bệ hạ đủ hiểu.
Khi bệ hạ chưa lên ngự tại điện này, trong tâm lúc ban đầu chưa khởi niệm, bổn trí vẫn tự nhiên mà được diệu tịnh quang huy, sáng suốt hiện buổi nay, rực rỡ đến thuở trước, và đầy lấp tất cả cõi Thái hư, cái tịnh quang ấy muôn đời không sanh, vĩnh kiếp không diệt, chẳng phải Thánh mà cũng chẳng phải Phàm, không thúc phược mà cũng không giải thoát.
Đó là tâm thể rất mầu nhiệm và rất vắng lặng. Ngoài cái tâm không có đạo gì riêng khác, và ngoài đạo cũng không có tâm nào phân biệt nữa, vì thế cho nên mới gọi :”tâm là đạo”.
Vua Võ Đế lại hỏi nữa rằng: “Vậy chớ Đại sĩ có tôn ai làm Thầy hay không?”
Ngài bạch rằng :”Thầy thì không có ai là Thầy của bần đạo, còn tôn thì bần đạo cũng không có tôn ai, đến việc tùng sự, thì cũng không có tùng sự với người nào cả”.
Vua Võ Đế nghe Ngài nói như vậy, thì biết là một vị Bồ Tát lâm phàm, nên càng tôn trọng Ngài một cách rất đặc biệt.
Đoạn Ngài lại thưa với Vua rằng :”Bệ hạ ngày nay mà đặng hưởng điều tôn vinh như vầy, nguyên nhân cũng là một vị Bồ Tát hạ trần mà cứu thế.
Vậy xin Bệ hạ phải mở thông ý địa, nên tự lượng nơi mình, tâm để cho thanh tịnh, đừng trước nhiễm vật gì, lấy đó làm căn bản, cần nhứt phải dùng chỗ hư linh làm cơ sở, lấy sự vô tướng làm nguyên nhơn, nguyện vọng chí thành cầu cho đạt tới chỗ Niết bàn mà làm cực quả.
Nếu bệ hạ thi thố những phương pháp trị quốc, thì phải dùng chánh pháp mà sửa trị trong thế gian, và thi hành những điều nhơn đức, đặng làm cho lê dân cảm hóa.
Trong triều thì trọng dụng những người hiền tài mà trừ khử mấy kẻ cưu lòng gian nịnh, còn ngoài thì thi nhơn chánh đến kẻ quan quả, cô độc, bỏ những hình phạt trừng trị nặng nề, và ban chánh lịnh cho có nghiêm minh trật tự. Nếu Bệ hạ trị vì trong thiên hạ, thi nhơn bố đức được như thế, thì kẻ xa người gần đều gội nhuần ơn đức vô cùng vô tận. Chừng đó việc can qua phải dứt, mà trong đội ngũ lại ninh bình, thì ngôi trời được hùng tráng mà an hưởng cuộc thái bình. Nếu chánh sách thi thố được công hiệu như thế, thì Bệ hạ thiên cơ đã thần diệu, lại còn nối ngôi quốc tổ được lâu dài nữa. Đó là bần đạo hi vọng sao cho Bệ hạ được như vậy”.
Có một ngày kia, ông Lưu Trung Thừa ngồi tại chỗ trạm dịch với Ngài, thoạt thấy có Thánh giá vừa đến, liền lật đật đứng dậy làm lễ, còn Ngài ngồi yên lặng một chỗ.
Khi Thánh giá qua khỏi rồi, ông Lưu Trung Thừa bèn hỏi Ngài rằng :”Theo ý tôi tưởng, Ngài chẳng chịu làm tôi với Thiên tử, không muốn làm bạn với Chư hầu, cớ sao mà lại ngã mạn như vậy, xin Ngài nói cho tôi rõ”.
Ngài liền đáp rằng :”Để bần đạo giải cho ông rõ. Phàm việc kỉnh mà biểu lộ ra hình tướng, thì không có tánh kỉnh, còn bề ngoài chẳng cử động sự kỉnh về lễ nghe tham bái, thì thiệt trong tâm có ẩn điều kỉnh vô giá. Bần đạo thấy Thánh giá mà động thân, thì pháp địa tự nhiên cũng rúng động. Hễ pháp địa rúng động, thì tất cả các pháp cũng chẳng an nhẫn, nếu các pháp chẳng an nhẫn, tức là không có kỉnh, nên bần đạo vẫn ngồi tự nhiên là vậy đó”.
Ông Lưu Trung Thừa nghe Ngài nói như thế, thì rất kỉnh phục.
Vua Lương Võ Đế biết Ngài là một vị Bồ Tát tái lai, nên thiết lập một chỗ pháp hội rất nghiêm trang, rồi thỉnh Ngài lên diễn kinh cho bá tánh nghe.
Khi trần thiết xong rồi, Ngài lên ngồi trên pháp tòa, lẳng lặng làm thinh được giây phút, chớ không nói một lời chi cả.
Trong đám người đến nghe kinh đó, có một vị Thái tử thấy vậy mới hỏi Ngài rằng :”Thưa Ngài! Đáng lẻ chỗ Chư Thiên nhơn cưu hội đây, Ngài phải giảng giải cho mọi người rõ thấu lẽ chơn chánh của Phật, đặng nhờ đó mà tu học mới phải, cớ sao Ngài làm thinh mà không biện luận nghĩa lý chi, lại vội xuống pháp tọa như vậy ?”
Ngài liền trả lời rằng :”Phàm việc gì nói hay là nín, đều thuộc về Phật sự cả. Như thế có phải làm đúng theo Phật lý hay không? Vậy mà ông còn buộc tôi nói năng làm chi nữa”.
Thái tử nghe mấy lời bèn làm thinh, trong lòng càng khâm phục Ngài vô cùng.
Cách ít lâu, Ngài ra mắt vua, rồi quì xuống mà tâu rằng :”Muôn tâu bệ hạ! Bần đạo có như ý bửu châu và thanh tịnh giải thoát, chiếu diệu rõ rệt đến mười phương. Nếu Bệ hạ chịu thọ lãnh mấy vật ấy, thì có ngày sẽ chứng đến quả Bồ đề. Vả lại các pháp chẳng phải có, mà cũng chẳng phải không, phàm vật gì thuộc về hữu tình đồng quy nơi thiệt tế . Các việc trong thế gian đều là bức tranh huyễn hóa, rốt cuộc rồi hoàn về chỗ không, cũng ví như trăm sông tuy phân ra muôn dòng ngàn mạch, nhưng tóm lại cũng chảy về biển.
Pháp Thế gian và pháp Xuất thế gian cũng chẳng qua là lý chơn như. Vì lý chơn như thiệt không có sanh và không có diệt, nên không có Niết bàn, tam thế cũng bình đẳng, mười phương đều thanh tịnh. Nếu lấy phần thanh tịnh bình đẳng ấy làm sự nhiêu ích cho các giống hữu tình, thì được đồng lên bờ giác ngạn.
Nếu chỗ sắp đặt phương pháp đặng như thế, thì cuộc trị bình trong thiên hạ sẽ hóa ra cảnh giới trang nghiêm. Đó là Bệ hạ dùng diệu pháp mà tế độ nơi đời, được như vậy thì các khác nào như một vị Từ Bi Vương tái thế”.
Vua Lương Võ Đế nghe mấy lời của Ngài biện giải, càng thêm tôn sùng kính trọng hơn nữa.
Khi Ngài ở tại Chùa Song Lâm, thấy Kinh tạng chứa đầy, Ngài biểu mấy đạo chúng đem từ cuốn mà tả ra. Bổn ý của Ngài muốn khiến cho kẻ sơ địa phàm phu nhờ công đức chuyển kinh đó mà đạt tới nơi chánh chơn của Phật.
Bởi vậy trong thiên hạ, duy có chỗ Song Lâm, thì Thiên Long thường ủng hộ, nên kinh tạng được toàn bổn mà lưu truyền đời sau.
Thoạt một ngày kia, có một làn định quang kim túc của Đức Thích Ca, mùi thơm bát ngát, từ phương đông bay đến mà nhóm nơi mình của Ngài.
Bỗng nhiên có tiếng xướng rằng :”Phó Đại Sĩ xuất hiện ra đây, là thay thế cho Đức Thích Ca mà thuyết pháp, ngồi trên chỗ Long Hoa thắng hội mà chỉ rõ cái bổn nguyện từ mẫn của Đức Văn Thù và xiển dương huệ tập phổ thế của Đức Quan Âm”.
Rõ ràng Ngài cũng như bực y vương, đại thí những lương phương diệu tể mà điều trị tất cả bịnh vô minh phiền não. Thiệt là Ngài có công phu rất lớn và nhiều phương pháp khởi tử siêu sanh.
Có một bửa kia, khí trời nóng nực, Ngài ra ngoài gành biển mà hóng mát, dòm thấy dưới mé có một vùng quanh co theo bờ, và dân cư tại đó chỉ làm được ruộng muối mà thôi. Hễ đến thời tiết mùa thu, thì nước biển tràn lên linh láng, không thế nào mà ngăn cản cho đặng.
Ngài thấy vậy, liền nói với những người bổn xứ rằng: “Bần đạo muốn làm sao cho chỗ này thành ra ruộng tốt, để cho bá tánh cày cấy đặng nhờ đó mà an cư lạc nghiệp”.
Dân chúng nghe mấy lời ấy, đều cười rộ lên mà nói rằng: ” Ông này thiệt điên cuồng! Thuở nay thiền biển mà ai làm thành ruộng cho đặng bao giờ ?”
Ngài thấy dân chúng không đem lòng tin, liền lấy bao đựng cát đem chất xây giáp vòng như vách lũy mà bao ngạn luôn bãi cát ấy.
Lạ thay! Trọn một vùng bờ đê của Ngài làm đó, cách ít lâu cứng cũng như đá vậy, ngăn được ngọn nước thủy triều ngoài biển, không thế nào chảy vô được nữa, nhưng hồi Ngài làm đó có chia ra ba chặng, để ngừa khi Trời hạn và nước lụt.
Đến sau, nội trong khu đất ấy đều thành ra ruộng cả, ước chừng hơn hai ngàn mẫu, thường năm cày cấy đặng mùa luôn luôn. Dân cư trong xứ mỗi năm gặt lúa rồi, trích ra một phần ba để cung cấp cho tăng đồ trong các Chùa lân cận, mua chim cá mà phóng sanh, và làm nhiều việc phước thiện khác nữa.
Hiện nay mấy cái bờ bằng cát của Ngài làm đó hằng bền chắc, không có hư rã chút nào.
Thiệt là linh cảm thay chỗ di tích của bực Đại Thánh ngày xưa! Cho nên dân cư ở dọc theo mé biển ấy đều được phong y túc thực luôn luôn, cùng nhau lập Chùa thờ Ngài và truy tặng ruộng ấy là “phước điền”.
Sau Ngài qua phía Nam núi Phong Sơn mà chỉ điểm những chỗ ẩn tích nơi thâm khê cùng cốc, rồi mấy nơi ấy lần lần trở nên phong cảnh rất thiên nhiên và nét xuân quang bốn mùa đều xuất sắc.
Bửa nọ, Ngài đi chơi tới xứ Bắc thượng, chợt thấy một người đương sửa soạn làm thịt loài súc.
Ngài lật đật chạy lại can rằng :”Bần đạo xin tỏ cho nhà ngươi nghe. Tất cả loài súc sanh, nguyên nhân cũng là người thế gian, chớ không phải khác đâu, vì tạo ác nghiệp rất nặng nề, nên nay phải chịu khổ quả như vậy. Thoảng như mình làm điều phước thiện mà một đời chẳng được giàu sang, thì cũng còn có ngày trông giải thoát, chớ tạo nghiệp sát sanh như vậy, thì ngày sau khó tránh khỏi luân hồi khổ thú.
Bần đạo nguyện sao nhà ngươi hồi tâm tự lượng, đem tấm lòng nhân từ mà dung thứ những loài động vật, vì nó cũng đủ cả Phật tánh và cũng biết ham sống sợ chết như ta vậy.
Những người có nhơn hằng lấy con mắt Từ mà quán xét, xem vạn vật với ta đồng một thể, và muôn tượng với ta đồng một gốc. Nếu tấm lòng nhơn ái được như thế, thì chẳng những trọn đức từ bi lợi vật một thuở mà thôi, lại nhiều kiếp được trường thọ là khác nữa”.
Người ấy nghe Ngài phân giải như vậy, liền tỏ ngộ và chung thân không dám sát sanh loài động vật nữa.
Lại có một khi, Ngài đương đi ngoài đường, tình cờ gặp một người nông phu vừa cột một con trâu, đặng tính bề làm thịt.
Ngài đi hối hả lại can rằng :”Phàm ở đời, có nhơn thì có quả, không có sai chạy mảy nào, đó là lẻ cố nhiên như vậy. Hễ giết loài vật, thì có ngày chúng nó cũng giết lại, vậy mà trong đời có ai biết sợ sệt đâu, non dao rừng kiếm với vạc dầu ở chốn âm ty, để trừng trị những người tạo ác nghiệp như ngươi vậy, thì đời kiếp nào mà trông phần giải thoát cho đặng”.
Người nông phu nghe Ngài nói như thế, liền cúi đầu đãnh lễ và nguyện trọn đời không dám tái phạm nữa.
Ngài thường đi chơi ngoài đồng, bữa nọ lại gặp một ông Sa di hỏi Ngài rằng :”Thưa Đại Sĩ! Làm thế nào mà hàng phục được vọng tâm của mình ?”
Ngài nghe hỏi, liền trả lời rằng :”Tâm là vật gì đâu mà ông phải tìm cho uổng công phu. Vả lại vọng tâm thiệt không có căn bản, hễ buông nó ra thì không thấy dấu tích gì là vọng. Bởi bị các duyên đeo đuổi lăng xăng, nên mới thành ra vọng niệm như vậy. Nếu nhứt chơn của ta đặng yên tịnh rồi, thì toàn thể như như phóng ra khắp cả pháp giới và bốn thể vẫn tự nhiên mà rõ rệt. Chừng đó, dẫu cho bụi trần cấu cũng không có thế nào mà che lấp cho đặng, thì có vật chi đâu mà ngươi gọi rằng điều phục”.
Ông Sa di nghe Ngài biện bạch như thế, vùng tỏ ngộ và tôn kính vô cùng, rồi đãnh lễ mà từ giã.
Cách ít lâu Ngài đi chơi, chợt thấy một ông Sa môn còn nhiễm theo tục trần, cứ khu trục trong trường mộng ảo.
Ngài bèn đón lại mà chỉ dụ rằng :”Bần đạo coi ông vốn thiệt là Phật. Lẽ nào ông nên tự độ lấy mình, đặng mong có ngày chứng đặng quả vô sanh pháp nhẫn, cớ sao ông lại còn yễm trợ theo thói phàm tình, đành che lấp bổn lai diện mục như vậy?
Bây giờ ông phải bỏ các duyên cấu trược, mà giũ sạch những thói tà phong, ráng sức công phu mà suy tìm trong tâm thể vô sanh, thì có ngày sẽ đạt tới chỗ diệu minh chơn tánh. Nếu ông hồi quang phản chiếu cho toàn thủy toàn chung rồi, sẽ đặng vô ngại viên thông.
Bần đạo ao ước làm sao cho ông được như thế, thì có khác nào một vị La Hán xuất trần, nếu chẳng vậy thì cũng làm một vị Khuất sát trượng phu. Chớ cách hành động như ông đó, thì đã không có ích cho mình, mà lại uổng công xuất thế học đạo vô vi, đến chung quy cũng còn lăn lộn trong đường Lục đạo, biết chừng nào mà thoát ra khỏi đặng vòng sanh tử. Như vậy có khổ hay không ?”
Ông Sa môn nhờ Ngài điểm hóa, nên liền tỏ ngộ lý chơn thừa. Từ đó về sau, ông càng lo tu học, không còn nhiễm nữa.
Thiệt cách phô tế của Ngài không khác nào một ông lương y, đã điều trị không biết bao nhiêu là chứng trầm kha phế tật, rõ ràng một hột minh châu có thể chỉ sắt hóa nên vàng, một lời pháp ngữ có thể đổi người phàm trở nên bực Thánh.
Bởi vậy cho nên Ngài thường dùng những phương pháp thiền định rất giản dị mà độ thoát tất cả chúng sanh qua khỏi sông mê bể khổ, dẫn dụ người đời ra khỏi nhà lửa đường mờ.
Ngài lại chẳng nên sự cấu nhục của thế tình, cứ xen lẫn trong chốn trần lao, mà thi hành những sự lợi ích cho hạng người còn sống say thác ngủ. Vì vậy cho nên trong tám phương hồ hải, chỗ nào cũng là chỗ viên giác đạo tràng của Ngài thế thác cả.
Còn đối với thập loại chúng sanh, thì Ngài càng đem lòng quyến luyến như con một cha, như người một nhà, không phân biệt nhơn ngã, và không biện luận Bắc Nam, vì tất cả chúng sanh thảy đều đủ chơn như diệu tánh như Ngài vậy, nhưng vì bị màn vô minh che lấp, nên phải trì trục trong vòng khổ hải sầu thành đó thôi!
Ngài thường đối với quần chúng mà nói rằng :”Muôn tượng chỉ bao la, song một mảy trần chẳng lập, nhứt chơn trong pháp giới, trăm hạnh đều phân vân. Tuy vậy chớ không lọt ra ngoài vòng như như chí lý, cho nên động tịnh đều là pháp tham thiền, nếu một niệm mà được khế chơn, thì sẽ có ngày mau lên bờ bỉ ngạn.
Đó là lời pháp ngữ của Ngài phát ra những lý mầu nhiệm của thiền gia, để bủa khắp chốn mê đồ, đặng mở rộng những nghĩa huyền tôn trong tâm địa, trước là thâu thập những người có lợi căn, sau là thức tỉnh số người còn độn trí. Thiệt công phu của Ngài đến vô lượng vô biên, lòng phổ tế trong đời cũng vô cùng vô tận.
Đến đời Lương, nhằm khoảng vua Quân Vương trị vì, niên hiệu Trinh Minh, năm thứ hai, ngày mùng ba tháng ba, Ngài đối trước chúng nhơn mà nói rằng :”Qua năm tới đây, cũng ngày này và tháng này, thì ta đem trái “Di Lặc” mà cúng dường cho đại chúng”.
Quả nhiên qua năm sau, cũng trong ngày ấy và tháng ấy, đại chúng thấy Ngài ngồi kiết già trên bàn thạch, gần bên Chùa Song Lâm mà nhập diệt. Ai nấy thảy đều kinh dị và than thở vô cùng.
Trong đại chúng mới hiệp lực cùng nhau kết khám mà để thi hài của Ngài, rồi làm một tòa bửu tháp rất tôn trọng, ngoài ngạch bia có khắc hiệu là: Định Ứng Tháp.
Hiện nay tại chỗ bửu tháp ấy, tuy trãi mấy phen tang thương biến đổi, mà công trình vẫn còn đồ sộ như xưa, thánh tích nguy nga, xa trông vọi vọi, bốn mùa người đàn Việt tới lui chẳng ngớt, một phương trời chuông trống rất oai nghiêm.
Đức Di Lặc tuy chưa đến thời kỳ xuất thế, nhưng tấm lòng từ bi vô hạn đối với tất cả quần sanh, đôi phen tùy theo cơ duyên thục thác mà ứng tích nơi đời, đặng nêu bày lẽ chánh tôn định huệ, cố ý nhiếp trì những hạng người đương chìm đắm nơi sông ái hà, và ra công phổ độ những kẻ bị chới với giữa dòng khổ hải.
Thiệt công đức của Ngài không có bút mực nào mà mô tả ra cho hết đặng.
Từ ấy chí nhẫn nay, có trên ngàn năm mà phước điền của Ngài còn lưu trụ các điện Đại hùng, thiện quả vẫn còn bủa khắp nơi trong thế giới.
Chẳng những mười phương đảnh lễ tôn sùng Ngài mà thôi, cho đến sáu chữ “Nam Mô Di Lặc Tôn Phật” thì người thường một lòng trì niệm, chẳng có chút nào biến đổi cả.
Nói tóm lại, Đức Di Lặc còn nhiều số kiếp nữa mới xuất hiện ra đời, để nối ngôi cho Đức Thích Ca mà làm một vị Phật thứ năm trong Hiền kiếp, đặng đại chuyển pháp luân mà tế độ muôn loài và phổ lợi trong sa giới.
Nhưng ngặt vì chúng sanh chưa rõ lẽ thiện chơn, cứ vọng tưởng những việc huyễn hoặc, mà đành chịu sa chìm vào nơi khổ hải và tự mình chuốc lấy nẻo luân hồi.
Chớ Chư Phật tuy đã nhập diệt rồi, song Tam Bảo còn lưu trụ khắp cõi nhơn gian, nếu ai hết lòng tinh tấn vui theo mà thọ trì, thì cũng như Phật đương trụ thế vậy.
Tiếc thay! Người đời trí cạn chướng sâu và tội nhiều phước ít, cho nên đối diện ngôi Tam Bảo coi như cách xa ngàn dặm.
Vì nguyên nhân của chúng sanh như thế, nên bất đắc dĩ Ngài mới ứng tích nhiều thời kỳ, đặng hóa độ các kẻ phàm loại trong nhơn gian đó thôi.
SỰ TÍCH ĐỨC CHUẨN ĐỀ
Đức Chuẩn Đề vốn là Thất Cu Chi Phật Mẫu.
Ngài thường thuyết Kinh Đà La Ni, nguyện cầu cho tất cả trong Thế gian và Xuất thế gian đều thành tựu những sự nghiệp tu tập.
Vì tấm lòng từ bi vô hạn của Ngài với quần sanh như mẹ thương yêu đám con khờ, nên kêu là “Phật mẫu”.
Ngài thường diễn nói rằng : Chơn như thiệt tướng và tánh chơn thường của tất cả chúng sanh xưa nay đều sẳn có trong bản giác chư Phật vậy, nên trong đó gồm đủ các đức dụng khắp cõi Hà sa.
Nhưng ngặt vì cứ hủy báng chánh pháp, chẳng tin lời của Phật, tự mình tổn cho mình, nên phải trầm luân đọa lạc, dẫu cho ngàn vị Phật ra đời cũng khó mà cứu chữa đặng.
Ngài thấy vậy nên mới sanh lòng từ mẫn, lập pháp môn phương tiện mà điều phục các việc trần cấu của người sơ cơ nhập đạo, và muốn đồng với Chư Phật một nguồn giác, để dứt chỗ “vọng” mà quy về nơi “chơn”.
Nay xin tuyên dương bửu tượng của Đức Chuẩn Đề ra đây, đặng cho những người mộ đạo chiêm ngưỡng và lễ bái, thì được phước vô lượng vô biên.
Bửu tượng của Ngài có nhiều vẻ quang minh tốt đẹp, đều chiếu diệu cả mình, còn thân tướng thì sắc vàng mà có lằn điển quang trắng.
Ngài chỉ ngồi kiết già, trên thì đắp y, còn dưới thì mặc xiêm đều trọn một sắc trắng mà có bông, lại có đeo chuỗi anh lạc và trên ngực có hiện ra một chữ “vạn”.
Còn hai cườm tay có đeo hai chiếc bằng ốc trắng, hai bên cánh tay trỏ có xuyến thất châu coi rất xinh lịch, lại hai trái tai có được ngọc bửu đương và trong các ngón tay đều có đeo vòng nhỏ.
Trên đầu thì đội mão Hoa quang, trên mão ấy có hóa hiện ra 5 vị Như Lai.
Nơi mặt Ngài có 3 con mắt, trong mỗi con mắt ấy coi rất sắc xảo, dường như chăm chỉ ngó các chúng sanh mà có ý sanh lòng từ mẫn vậy.
Toàn thân của Ngài có mười tám cánh tay, mỗi bên chín cánh.
Hai bàn tay ở trên hết thì kiết ấn Chuẩn đề, như tướng đương lúc thuyết pháp.
Tay trái thứ hai cầm lá phướn như ý, còn tay mặt cầm cái thí vô úy.
Tay trái thứ ba cầm một bông sen đỏ, còn tay mặt cầm cây gươm.
Tay trái thứ tư cầm một bình nước, còn tay mặt cầm một xâu chuỗi Ni ma bửu châu.
Tay trái thứ năm cầm một sợi dây Kim cang, còn tay mặt cầm một trái la ca quả.
Tay trái thứ sáu cầm một cái bánh xa luân, còn tay mặt cầm một cái búa.
Tay trái thứ bảy cầm cái pháp loa, còn tay mặt cầm cái thiết câu.
Tay trái thứ tám cầm một cái bình như ý, còn tay mặt cầm một cái chày kim cang.
Tay trái thứ chín cầm một cuốn Kinh Bát nhã Ba La Mật, còn tay mặt cầm một xâu chuỗi dài.
Ngài ngồi trên tòa sen, dưới có hai vị Long Vương ủng hộ. Đó là bửu tượng của Ngài đại lược như vậy, nếu ai có lòng trì niệm, muốn chiêm vọng và quán tưởng, thì vọng niệm chẳng sanh mà chơn tâm hiển hiện.
Nếu công phu thuần thục lâu rồi, chẳng có chút gì gián đoạn, thì sẽ đặng phước quả rất rộng lớn, có ngày đạt tới nơi cực quả bồ đề nữa.
Song đương thời kỳ mạt pháp, những người sơ cơ hành giả, tam nghiệp chưa thuần, chẳng hay làm theo phương pháp chư quán, nên tâm sanh biếng nhác, thì tự nhiên phải mất hẳn hột giống bồ đề.
Nếu ai nương theo Kinh Pháp của Ngài mà thọ trì, thì mau đặng chỗ linh nghiệm.
Đương lúc quán tưởng thần chú của Ngài, thì cần nhứt phải tương phù, thì nẻo sanh tử nào mà ra chẳng khỏi, chỗ Niết bàn nào mà chứng chẳng đặng!
Vậy nên phải ân cần chuyên chú mà tu tập theo yếu pháp của Ngài, thì sẽ thấy rõ các việc hiệu quả.
Nghĩ coi, từ đời vô thủy trải vô lượng số kiếp nhẫn nay, chúng sanh chỉ bị màn vô minh che lấp, mắt chánh nhãn phải lu mờ, rồi vọng tâm phấn khởi, thường tạo nghiệp đa đoan, cho nên phải bị luân hồi trong vòng Lục đạo và đọa lạc vào nẻo Tam đồ.
Ai là người có chí nguyện muốn ra khỏi cái nạn khổ ấy, đặng mau đến chỗ diệu quả vô thượng bồ đề, thì phải nhứt tâm chơn thật đến trước Thánh tượng, mà đứng cho ngay và chấp tay đảnh lễ, chí tâm quán tưởng tôn dung của Ngài và duyên niệm thập phương Phật, Pháp, Tăng, Tam Bảo, thì thể của ta như hư không, chẳng có chỗ nào là chỗ chướng ngại, và tánh lại thường trụ, đoạn trừ đặng các tướng qua lại động tịnh. Hễ có cảm thì có ứng là lẽ tất nhiên như vậy.
Bởi vì Ngài thường mẫn niệm các chúng sanh trong đời vị lai, phước căn thiển bạc và ác nghiệp dãy đầy, nên mới lập ra một pháp môn quán tưởng có chín chữ Phạm là :”Chiết lệ chủ lệ chuẩn đề ta bà ha”.
Nếu vẽ chín chữ ấy thành như cái mặt “Viên minh bố liệc phạm thơ đồ” rồi mỗi đêm thường quán tưởng, thì các tội đều tiêu diệt và sẽ được tăng ít phước điền nữa.
Chí như người tại gia hay là người xuất gia mà tu tập theo hạnh chơn ngôn nói trên đây, và tụng trì chú Đà la ni cho đủ chín mươi muôn biến, dẫu cho vô lượng kiếp đến nay có tạo những tội thập ác, ngũ nghịch và tứ trọng, phải mắc vào ngũ vô gián tội đi nữa, thì cũng thảy đều tiêu diệt tất cả.
Chú Đà la ni chép y dưới đây:
Nam mô Phật đà da, Nam mô đạt mạ da, Nam mô tăng già da. Án tất đế, hộ rô rô, tất đô rô chỉ rị ba, kiết rị bà, tất đạt rị bố rô rị ta bà ha.
Nếu trì tụng được như vậy, thì đến ngày thọ chung đặng thác sanh vào chỗ thiện duyên và hưởng nhiều sự khoái lạc nữa.
Nói về phần hiệu quả của những người tại gia, tu theo pháp Tam quy ngũ giới, một lòng kiên cố, chẳng có chút nào thối chuyển, mà lại có lòng xu hướng và trì tụng chú Đà la ni, thì kiếp sau sẽ sanh về cõi Trời, hưởng phước đức đời đời, hay là sanh trong cõi nhơn gian, hoặc làm vị Quốc vương, hoặc làm bực Công hầu..thường gần gũi với các vị Thánh hiền mà chư thiên hay ái kỉnh, thường hết lòng ủng hộ gia trì, chẳng khi nào bị đọa vào đường ác thú.
Còn nếu những người ấy ra kinh doanh trong trường thế cuộc, thì không có tai hại gì, cho đến nghi dung cũng đoan chánh, lời nói rất ôn hòa, tâm không phiền não, an nhàn tự tại, lui tới thung dung, hưởng phước một đời, rất nên mỹ mãn.
Nói về phần hiệu quả của các vị xuất gia, nếu giới cấm đã hoàn toàn, công hạnh đã thuần thục, mỗi ngày ba thời tụng niệm, rồi y theo giáo pháp của Đức Chuẩn Đề mà tu hành, và chí nguyện cầu đến chỗ tất địa Xuất thế gian của Chư Phật, thì tự nhiên tâm không sất ngại, tánh lại viên minh, một màu thanh tịnh, không còn trước nhiễm nơi cảnh hữu vi, chỉ thấy định huệ hiện tiền.
Chừng đó sẽ chứng đặng quả địa “Ba La Mật” rất viên mãn, rồi có ngày sẽ chứng đến quả “Vô Thượng Chánh Đẳng Bồ Đề”.
Thoảng như quán tưởng thấu đáo tới chỗ thâm lý, thì đương lúc hiện tại cũng chứng được Phật quả Đại thừa.
Có phải là pháp môn của Đức Chuẩn Đề rất vi diệu và rất thuần túy hay không?
Tuy chơn ngôn từ ngữ như vậy, chớ toàn thị là vô tướng pháp giới, mà lục độ và vạn hạnh cũng là từ trong pháp giới lưu bố ra.
Nói tóm lại, Đức Chuẩn Đề Phật Mẫu là một vị Pháp thân Bồ tát ở cõi trang nghiêm thế giới, không có gián sanh nơi cõi nhơn gian. Song giáo Pháp của Ngài rất nên bí mật mà nay được rõ biết đây, là nhờ Đức Thích Ca giải rõ chỗ lý địa và hình tướng, nên người sau mới biết công đức và họa bửu tượng mà thờ như vậy.
HẾT
WP: Thanh Tâm
—————–
Quan Am Bo Tat – Avalokitesvara Bodhisattva 大悲觀世音菩薩
Gwan Yin Pu Sa – Avalokitesvara Bodhisattva – Quan Am Bo Tat
(Câu chuyện đắc đạo của công chúa Diệu Thiện)
Quán Thế Âm Bồ Tát
Thần Chú Lăng Nghiêm
Gwan Yin Pu Sa
觀世音
Sự tích đức Quán Thế Âm Diệu Thiện Công Chúa:
(Bồ Tát Quán Thế Âm Nam Hải)
Nam mô đại từ đại bi quảng đại linh cảm Quán Thế Âm Bồ Tát Ma ha tát.
Namah Avalokitesvara Bodhisattva Mahasattva Maha Karunikaya Tadyatha
Cuốn sách được dịch và chép tay lại từ 1 cuốn sách cổ rất lâu rồi:
Nam Hải Quan Âm Phật Sự Tích Ca:
Nam Hải Quan Âm Phật Sự Tích Ca tai lien ket 1
Nam Hải Quan Âm Phật Sự Tích Ca tai lien ket 2
Nam Hải Quan Âm Phật Sự Tích Ca tai lien ket 3
https://app.box.com/s/gvr7e923ucerduip7o1rirbzrg5s50sq
https://www.dropbox.com/s/a53vb1ox5q7x6mv/Nam%20H%E1%BA%A3i%20Quan%20%C3%82m%20Ph%E1%BA%ADt%20S%E1%BB%B1%20T%C3%ADch%20Ca_777.pdf?dl=0
Click to access nam-hai-quan-am-phat-su-ca_777.pdf
———————–
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn:
The śūraṃgama mantra, Thu Lang Nghiem Chu, The Shurangama Mantra, Shurangama Mantra, 楞嚴咒, Chu Dai Phat Danh Thu Lang Nghiem, Chú Lăng Nghiêm, Chu Thu Lang Nghiem.
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 1
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 2
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 3
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 4
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 5
Chú Lăng Nghiêm tiếng Phạn lien ket 6
Download The śūraṃgama mantra link 1
Download 楞嚴咒 link 2
Download The Shurangama Mantra link 3
Download 大佛頂首楞嚴神呪
Download 楞嚴呪
首楞嚴呪
Shortlinks:
https://tinyurl.com/chulangnghiem
https://bit.ly/thulangnghiem
http://tinyurl.com/suramgama
http://tinyurl.com/suramgamamantra
http://bit.ly/suramgamamantra
http://bit.ly/suramgama
http://tinyurl.com/shurangamamantra
https://tinyurl.com/lenyen
https://bit.ly/shurangama
https://bit.ly/lenyan
Click to access the_shurangama_mantra_meaning_____84000.pdf
Hoc Thuoc Chu Dai Bi tiếng Phạn:
Sanskrit Maha Karunikaya Mantra
大悲咒梵漢對照
Sanskrit Maha Karunika citta Dharani
大悲咒 [ 儿童合唱 ]


