Hiếu Kinh * Liệt Nữ Truyện 孝 經 * 列女傳

Hiếu Kinh * Liệt Nữ Truyện 孝 經 * 列女傳

Hiếu Kinh  _ Liệt Nữ Truyện

孝 經  * 列女傳

Hieu Kinh _ Liet Nu Truyen 
Hiếu Kinh  _ Liệt Nữ Truyện  
孝 經  * 列女傳

Hieu Kinh _ Liet Nu Truyen 

Hieu Kinh _ Liet Nu Truyen 
—————–               
Hieu Kinh 
Hiếu Kinh 
孝 經 
The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching
孝 經 
Hiếu Kinh  
The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching
開宗明義章第一 
khai tông minh nghĩa chương đệ nhất  
The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching
孝 經 
 
Hiếu Kinh  
開宗明義章第一 
khai tông minh nghĩa chương đệ nhất  
孝 經 
開宗明義章第一 
仲尼居,曾子持。子曰:「先王有至德要道,以訓天下,民用和睦, 上下無怨,汝知之乎?」 曾子避席曰:「參不敏,何足以知之?」 子曰:「夫孝,德之本也,教之所由生也。復坐,吾語汝。」 「身體髮膚,受之父母,不敢毀傷,孝至始也。立身行道,揚名於後世, 以顯父母,孝之終也。」 「夫孝,始於事親,中於事君,終於立身。」 大雅曰:「無念爾祖,聿修厥德。」
天子章第二 
子曰:愛親者不敢惡於人,敬親者不敢慢於人。愛敬盡於事親, 而德孝加於百姓,刑於四海,蓋天子之孝也。甫刑云:「一人有慶,兆民賴之。」
諸侯章第三 
在上不驕,高而不包。制節謹度,滿而不溢。高而不包,所以長守貴也。 滿而不溢,所以長守富也。富貴不離其身,然後能保其社稷,而和其民人, 蓋諸侯之孝也。詩云:戰戰兢兢,如臨深淵,如履薄冰。
卿大夫章第四 
非先王之法服,不敢服。非先王之法言,不敢道。非先王之德行,不敢行。 是故非法不言,非道不行,口無擇言,身無擇行,言滿天下無口過, 行滿天下無怨惡。三者備矣,然後能守其宗廟,此卿大夫子孝也。 詩云:夙夜匪懈,以事一人。
士章第五 
資於事父以事母,而愛同。資於事父以事君,而敬同。故母取其愛, 而君取其敬,兼之者父也。故以孝事君,則忠以敬事長則順,忠順不失, 以事其上,然後能保其祿位,而守其祭祀,蓋士之孝也。 詩云:夙興夜寐,無忝爾所生。
庶人章第六 
用天之道,分地之利,謹身節用,以養父母,此庶人之孝也。 故自天子至於庶人,孝無終始,而患不及者,未之有也。
三才章第七 
  
曾子曰:甚哉!孝之大也。子曰:夫孝,天之經也,地之義也,民之行也。 天地之經,而民是則之,則天之明,因地之利,以順天下。是以其教不肅而成, 其政不嚴而治。先王見教之可以化民也,是故先之以博愛,而民莫遺其親。 陳之以德義,而民興行。先之以敬讓,而民不爭。道之以禮樂,而民和睦。 示之以好惡,而民和禁。詩云:「赫赫師尹,民具爾瞻。」
孝治章第八 
子曰:昔者明王之以孝治天下也,不敢遺小國之臣,而況於公、侯、伯、子、 男乎,故得萬國之歡心。以事其先王。 治國者不敢侮於鰥寡,而況於士民乎,故得百姓之歡心,以事其先君。 治家者不敢失於臣妾,而況於妻子乎,故得人之歡心,以事其親。 夫然,故生則親安之,祭則鬼享之。是以天下和平,災害不生,禍亂不作。 故明王之以孝治天下也如此。詩云:有覺德行,四國順之。
聖治章第九 
曾子曰:敢問聖人之德,無以加於孝乎? 子曰:天地之性,惟人為貴。人之行,莫大於孝。孝莫大於嚴父, 嚴父莫大於配天,則周公其人也。昔者周公郊祀后稷,以配天。 宗祀文王於明堂,以配上帝。是以四海之內,各以其職來祭。 夫聖人之德,又何以加於孝乎。故親生之膝下,以養父母日嚴。 聖人因嚴以教敬,因親以教愛。聖人之教不肅而成,其政不嚴而治, 其所因者本也。父子之道,天性也。君臣之義也。父母生之,續莫大焉。 君親臨之,厚莫重焉。故不愛其親而愛他人者,謂之悖德。 不敬其親而敬他人者,謂之悖禮。以順則逆民,無則焉不在於善,而皆在於凶德。 雖得之,君子不貴也。君子則不然,言思可道,行思可樂,德義可尊, 作事可法,容止可觀,進退可度,以臨其民。是以其民畏而愛之,則而象之。 故能成其德教,而行其政令。詩云:淑人君子,其儀不忒。
紀孝行章第十 
子曰:孝子之事親也,居則致其敬,養則致其樂,病則致其憂, 喪則致其哀,祭則致其嚴,五者備矣,然後能事親。事親者,居上不驕, 為下不亂,在醜不爭,居上而驕,則亡。為下而亂,則刑。在醜而爭,則兵。 三者不除,雖日用三牲之養,猶為不孝也。
五刑章第十一 
 
子曰:五刑之屬三千,而罪莫大於不孝,要君者無上,非聖人者無法, 非孝者無親,此大亂之道也。
廣要道章第十二 
子曰:教民親愛,莫善於孝。教民禮順,莫善於悌。移風易俗,莫善於樂。 安上治民,莫善於禮。禮者,敬而已矣。故敬其父,則子悅。敬其兄,則弟悅。 敬其君,則臣悅。敬一人而千萬人悅。所敬者寡而悅者眾,此謂之要道也。
廣至德章第十三 
  
子曰:君子之教以孝也,非室至而日見也。教以孝,所以敬天下之為人父者也。 教以悌,所以敬天下之為人兄者也。教以臣,所以敬天下之為人君者也。 詩云:愷悌君子,民之父母。非至德,其孰能順民如此其大者乎?
廣揚名章第十四 
 
子曰:君子之事親孝,故忠可移於君。事兄悌,故順可移於長。 居家理,故治可移於官。是以行成於內,而名立於後世矣。
諫諍章第十五 
曾子曰:若夫慈愛恭敬,安親揚名,則聞命矣。敢問子從父之令,可謂孝乎? 子曰:是何言與?是何言與? 昔者天子有爭臣三人,雖無道不失其天下。諸侯有爭臣三人,雖無道不失其國。 大夫有爭臣三人,雖無道不失其家。士有爭友,則身不離於令名。 父有爭子,則身不陷於不義。故當不義,則天不可以不爭於父, 臣不可以不爭於君,故當不義則爭之,從父之令,又焉得為孝乎。
感應章第十六 
 
子曰:昔者明王事父孝,故事天明事母孝,故事地察,長幼順,故上下治, 天地明察,神明彰矣。故雖天子必有尊也,言有父也必有先也。 言有兄也,宗廟致敬,不忘親也。修身慎行,恐辱先也。宗廟致敬,鬼神著矣。 孝悌之至,通於神明,光於四海,無所不通。 詩云:自西自東,自南自北,無思不服。
事君章第十七 
子曰:君子之事上也。進思盡忠,退思補過,將順其美,匡救其德, 故上下能相親也。詩云:心乎愛矣,遐不謂矣,中心藏之,何日忘之。
喪親章第十八 
子曰:孝子之喪親也,哭不偯,禮無容。言不文服美不安,聞樂不樂, 食旨不甘,此哀戚之情也。三日而食,教民無以死傷生,毀不滅性, 此聖人之政也。喪不過三年示民有終也。為之棺槨衣衾而舉之, 陳其簠簋而哀慼之。擗踊哭泣,哀以送之,卜其宅兆,而安厝之。 為之宗廟,以鬼享之。春秋祭祀,以時思之。生事愛敬,死事哀戚, 生民之本盡矣,死生之義備矣,孝子之事親終矣。 
—————–               
Liet Nu Truyen 
Liệt Nữ Truyện 
列女傳
The most morally virtue sincere innocent pure loyally females in the historic chronicle book 
Liệt nữ truyện  
列女傳 
The most morally virtue sincere innocent pure loyally females in the historic chronicle book 
列女傳 
The most morally virtue sincere innocent pure loyally females in the historic chronicle book 
Liệt nữ truyện  
列女傳 
卷一母儀傳  
有虞二妃 
棄母姜嫄 
契母簡狄 
啟母塗山 
湯妃有德 
周室三母 
衛姑定姜 
齊女傅母 
魯季敬姜 
楚子發母 
鄒孟軻母 
魯之母師 
魏芒慈母 
齊田稷母 
 
卷二賢明傳  
周宣姜后 
齊桓衛姬 
晉文齊姜 
秦穆公姬 
楚莊樊姬 
周南之妻 
宋鮑女宗 
晉趙衰妻 
陶荅子妻 
柳下惠妻 
魯黔婁妻 
齊相御妻 
楚接輿妻 
楚老萊妻 
楚於陵妻 
 
卷三仁智傳  
密康公母 
楚武鄧曼 
許穆夫人 
曹僖氏妻 
孫叔敖母 
晉伯宗妻 
衛靈夫人 
齊靈仲子 
魯臧孫母 
晉羊叔姬 
晉范氏母 
魯公乘姒 
魯漆室女 
魏曲沃負 
趙將括母 
 
卷四貞順傳  
召南申女 
宋恭伯姬 
衛寡夫人 
蔡人之妻 
黎莊夫人 
齊孝孟姬 
息君夫人 
齊杞梁妻 
楚平伯嬴 
楚昭貞姜 
楚白貞姬 
衛宗二順 
魯寡陶嬰 
梁寡高行 
陳寡孝婦 
 
卷五節義傳  
魯孝義保 
楚成鄭瞀 
晉圉懷嬴 
楚昭越姬 
蓋將之妻 
魯義姑姊 
代趙夫人 
齊義繼母 
魯秋潔婦 
周主忠妾 
魏節乳母 
梁節姑姊 
珠崖二義 
郃陽友娣 
京師節女 
 
卷六辯通傳  
齊管妾婧 
楚江乙母 
晉弓工妻 
齊傷槐女 
楚野辨女 
阿谷處女 
趙津女娟 
趙佛肸母 
齊威虞姬 
齊鍾離春 
齊宿瘤女 
齊孤逐女 
楚處莊姪 
齊女徐吾 
齊太倉女 
 
卷七孽嬖傳  
夏桀末喜 
殷紂妲己 
周幽褒姒 
衛宣公姜 
魯桓文姜 
魯莊哀姜 
晉獻驪姬 
魯宣繆姜 
陳女夏姬 
齊靈聲姬 
齊東郭姜 
衛二亂女 
趙靈吳女 
楚考李后 
趙悼倡后 
——-        
卷一 母儀傳 
目錄 
  有虞二妃 棄母姜嫄 契母簡狄 啟母塗山 湯妃有德 周室三母 衛姑定姜 齊女傅母 魯季敬姜 楚子發母 鄒孟軻母 魯之母師 魏芒慈母 齊田稷母 
 
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
有虞二妃
    有虞二妃者,帝堯之二女也。長娥皇,次女英。舜父頑母嚚。父號瞽叟,弟曰象,敖游於嫚,舜能諧柔之,承事瞽叟以孝。母憎舜而愛象,舜猶內治,靡有姦意。四嶽薦之於堯,堯乃妻以二女以觀厥內。二女承事舜於畎畝之中,不以天子之女故而驕盈怠嫚,猶謙謙恭儉,思盡婦道。瞽叟與象謀殺舜。使塗廩,舜歸告二女曰:「父母使我塗廩,我其往。」二女曰:「往哉!」舜既治廩,乃捐階,瞽叟焚廩,舜往飛出。象復與父母謀,使舜浚井。舜乃告二女,二女曰:「俞,往哉!」舜往浚井,格其出入,從掩,舜潛出。時既不能殺舜,瞽叟又速舜飲酒,醉將殺之,舜告二女,二女乃與舜藥浴汪, 遂往,舜終日飲酒不醉。舜之女弟繫憐之,與二嫂諧。父母欲殺舜,舜猶不怨,怒之不已。舜往于田號泣,日呼旻天,呼父母。惟害若茲,思慕不已。不怨其弟,篤厚不怠。既納於百揆,賓於四門,選於林木,入於大麓,堯試之百方,每事常謀於二女。舜既嗣位,升為天子,娥皇為后,女英為妃。封象於有庳,事瞽叟猶若初焉。天下稱二妃聰明貞仁。舜陟方,死於蒼梧,號曰重華。二妃死於江湘之間,俗謂之湘君。君子曰:「二妃德純而行篤。詩云:「不顯惟德,百辟其 刑之。」此之謂也. 
    頌曰:元始二妃,帝堯之女,嬪列有虞,承舜於下,以尊事卑,終能勞苦,瞽叟和寧,卒享福祜。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
棄母姜嫄
    棄母姜嫄者,邰侯之女也。當堯之時,行見巨人跡,好而履之,歸而有娠,浸以益大,心怪惡之,卜筮禋祀,以求無子,終生子。以為不祥而棄之隘巷,牛羊避而不踐。乃送之平林之中,後伐平林者咸薦之覆之。乃取置寒冰之上,飛鳥傴翼之。姜嫄以為異,乃收以歸。因命曰棄。姜嫄之性,清靜專一,好種稼穡。及棄長,而教之種樹桑麻。棄之性明而仁,能育其教,卒致其名。堯使棄居稷官,更國邰地,遂封棄於邰,號曰后稷。及堯崩,舜即位,乃命之曰:「棄!黎民阻飢,汝居稷,播時百穀。」其後世世居稷,至周文武而興為天子。君子謂姜嫄靜而有化。詩云:「赫赫姜嫄,其德不回,上帝是依。」又曰:「思文后稷,克配彼天,立我烝民。」此之謂也。 
    頌曰:棄母姜嫄,清靜專一,履跡而孕。懼棄於野,鳥獸覆翼,乃復收恤,卒為帝佐,母道既畢。 
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
契母簡狄 
    契母簡狄者,有娀氏之長女也。當堯之時,與其妹娣浴於玄丘之水。有玄鳥銜卵,過而墜之。五色甚好,簡狄與其妹娣競往取之。簡狄得而含之,誤而吞之,遂生契焉。簡狄性好人事之治,上知天文,樂於施惠。及契長,而教之理順之序。契之性聰明而仁,能育其教,卒致其名。堯使為司徒,封之於亳。及堯崩,舜即位,乃敕之曰:「契!百姓不親,五品不遜,汝作司徒,而敬敷五教在寬。」其後世世居亳,至殷湯興為天子。君子謂簡狄 仁而有禮。詩云:「有娀方將。立子生商。又曰:「天命玄鳥,降而生商。」此之謂也 。 
    頌曰:契母簡狄,敦仁勵翼,吞卵產子,遂自脩飾,教以事理,推恩有德,契為帝輔,蓋母有力 。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
 啟母塗山
    啟母者,塗山氏長女也。夏禹娶以為妃 。既生啟,辛壬癸甲,啟呱呱泣,禹去而治水,惟荒度土功,三過其家,不入其門。塗山獨明教訓,而致其化焉。及啟長,化其德而從其教,卒致令名。禹為天子,而啟為嗣,持禹之功而不殞。君子謂塗山彊於教誨。詩云:「釐爾士女,從以孫子。」此之謂也 。 
    頌曰 :啟母塗山 維配帝禹,辛壬癸甲,禹往敷土,啟呱呱泣,母獨論序,教訓以善,卒繼其父 。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
湯妃有德
    湯妃有德者,有妊氏之女也。殷湯娶以為妃,生仲壬外丙,亦明教訓,致其功。有妊之妃湯也,統領九嬪後宮有序,咸無妒媢逆理之人,卒致王功。君子謂 妃明而有序。詩云:「窈窕淑女,君子好逑。」言賢女能為君子和好眾妾,其有德之謂也 。 
    頌曰:湯妃有德,質行聰明,媵從伊尹,自夏適殷,勤愨治中,九嬪有行,化訓內外,亦無愆殃 。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
周室三母
    三母者,大姜、大任、大姒。大姜者,王季之母,有台氏之女。大王娶以為妃。生大伯、仲雍、王季。貞順率導,靡有過失。大王謀事遷徙,必與。大姜。君子謂大姜廣於德教。大任者,文王之母,摯任氏中女也。王季娶為妃。大任之性,端一誠莊,惟德之行。及其有娠,目不視惡色,耳不聽淫聲,口不出敖言,能以胎教。溲於豕牢,而生文王。文王生而明聖,大任教之,以一而識百,卒 為周宗。君子謂大任為能胎教。古者婦人妊子,寢不側,坐不邊,立不蹕,不食邪味,割不正不食,席不正不坐,目不視於邪色,耳不聽於淫聲。夜則令瞽誦詩,道正事。如此,則生子形容端正,才德必過人矣。故妊子之時,必慎所感。感於善則善,感於惡則惡。人生而肖萬物者,皆其母感 於物,故形音肖之。文王母可謂知肖化矣。大姒者,武王之母,禹後有莘姒氏之女。仁而明道。文王嘉之,親迎於渭,造舟為梁。及入,大姒思媚大姜、大任,旦夕勤勞,以 進婦道。大姒號曰文母,文王治外,文母治內。大姒生十男:長伯邑考、次武王發、次周公旦、次管叔鮮、次蔡叔度、次曹叔振鐸、次霍叔武、次成叔處、次康叔封、次聃季載。大姒教誨十子,自少及長,未嘗見邪僻之事。及其長,文王繼而教之,卒成武王周公之德。君子謂大姒仁明而有德。詩曰:「大邦有子,俔天之妹,文定厥祥,親迎于渭,造舟為梁,不顯其光。」又曰:「大姒嗣徽音,則百斯男。」此之謂也 。 
    頌曰:周室三母,大姜任姒,文武之興,蓋由斯起。大姒最賢,號曰文母。三姑之德,亦甚大矣!
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
衛姑定姜
    衛姑定姜者,衛定公之夫人,公子之母也。公子既娶而死,其婦無子,畢三年之喪,定姜歸其婦,自送之,至於野。恩愛哀思,悲心感慟,立而望之,揮泣垂涕。乃賦詩曰:「燕燕于飛,差池其羽,之子于歸,遠送于野,瞻望不及,泣涕如雨。」送去歸泣而望之又作詩曰:「先君之思,以畜寡人。」君子謂定姜為慈姑過而之厚。定公惡孫林父,孫林父奔晉。晉侯使郤犨為請還,定公欲辭,定姜曰:「不可,是先君宗卿之嗣也。大國又以為請,而弗許,將亡。雖惡之,不猶愈於亡乎!君其忍之。夫安民而宥宗卿,不亦可乎!」定公遂復之。君子謂定姜能遠患難。詩曰:「其儀不忒,正是四國。」此之謂也。定公卒,立敬姒之子衎為君,是為獻公。獻公居喪而慢。定姜既哭而息,見獻公之不哀也,不內食飲,嘆曰:「是將敗衛國,必先害善人,天禍衛國也!夫吾不獲鱄也使主社稷。」大夫聞之皆懼。孫文子自是不敢舍其重器於衛。鱄者,獻公弟子鮮也。賢,而定姜欲立之而不得。後獻公暴虐,慢侮定姜。卒見逐走,出亡至境,使祝宗告亡,且告無罪於廟。定姜曰:「不可。若令無神,不可誣。有罪,若何告無罪也。且公之行,舍大臣而與小臣謀,一罪也。先君有衛卿以為師保,而蔑之,二罪也。余以巾櫛事先君,而暴妾使余,三罪也。告亡而已,無告無罪。其後賴鱄力,獻公復得反國。君子謂定姜能以辭教。詩云:「我言惟服。」此之謂也。鄭皇耳率師侵衛,孫文子卜追之,獻兆於定姜曰:「兆如山林,有夫出征而喪其雄。」定姜曰:「征者喪雄,禦寇之利也。大夫圖之。衛人追之,獲皇耳於犬丘。君子謂定姜達於事情。詩云:「左之左之,君子宜之。」此之謂也。 
    頌曰 :衛姑定姜,送婦作詩,恩愛慈惠,泣而望之。數諫獻公,得其罪尤。聰明遠識,麗於文辭。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
齊女傅母
    傅母者,齊女之傅母也。女為衛莊公夫人,號曰莊姜。姜交好。始往,操行衰惰,有冶容之行,淫泆之心。傅母見其婦道不正,諭之云:「子之家,世世尊榮,當為民法則。子之質,聰達於事,當為人表式。儀貌壯麗,不可不自脩整。衣錦絅裳,飾在輿馬,是不貴德。」乃作詩曰:「碩人其頎,衣錦絅衣,齊侯之子,衛侯之妻,東宮之妹,邢侯之姨,譚公維私。」砥厲女之心以高節,以為人君之子弟,為國君之夫人,尤不可有邪僻之行焉。女遂感而自脩。君子善傅母之防未然也。莊姜者,東宮得臣之妹也。無子。姆戴媯之子桓公,公子州吁嬖人之子也。有寵,驕而好兵,莊公弗禁。後州吁果殺桓公。詩曰:「毋教猱升木。」此之謂也 。 
    頌曰: 齊女傅母,防女未然,稱列先祖,莫不尊榮,作詩明指,使無辱先,莊姜姆妹,卒能脩身。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
  魯季敬姜
    魯季敬姜者,莒女也。號戴己。魯大夫公父穆伯之妻,文伯之母季康子之從祖叔母也。博達知禮。穆伯先死,敬姜守養。文伯出學而還歸,敬姜側目而盼之。見其友上堂,從後階降而卻行,奉劍而正履,若事父兄。文伯自以為成人矣。敬姜召而數之曰:「昔者武王罷朝,而結絲絕,左右顧無可使結之者,俯而自申之,故能成王道。桓公坐友三人,諫臣五人,日舉過者三十人,故能成伯業。周公一食而三吐哺,一沐而三握髮,所執贄而見於窮閭隘巷者七十餘人,故能存周室。彼二聖一賢者,皆霸王之君也,而下人如此。其所與遊者,皆過己者也。是以日益而不自知也。今以子年之少而位之卑,所與遊 者,皆為服役。子之不益,亦以明矣。」文伯乃謝罪。於是乃擇嚴師賢友而事之。所與遊處者皆黃耄倪齒也,文伯引衽攘捲而親饋之。敬姜曰:「子成人矣。」君子謂敬姜備於教化。詩云:「濟濟多士,文王以寧。]此之謂也。文伯相魯。敬姜謂之曰:「吾語汝,治國之要,盡在經矣。夫幅者,所以正曲枉也,不可不彊,故幅可以為將。畫者,所以均不均、服不服也 ,故畫可以為正。物者,所以治蕪與莫也,故物可以為都大夫。持交而不失,出入不絕者,捆也。捆可以為大行人也。推而往,引而來者,綜也。綜可以為關內之師。主多少之數者,均也。均可以為內史。服重任,行遠道,正直而固者,軸也。軸可以為相。舒而無窮者,摘也。摘 可以為三公。」文伯再拜受教。文伯退朝,朝敬姜,敬姜方績。文伯曰:「以歜之家,而主猶績,懼干季孫之怒,其以歜為不能事主乎!」敬姜歎曰:「魯其亡乎!使童子備官而未之聞耶!居,吾語汝。昔聖王之處民也,擇瘠土而處之,勞其民而用之,故長王 天下。夫民勞則思,思則善心生,逸則淫,淫則忘善,忘善則 惡心生。沃土之民不材,淫也。瘠土之民嚮義,勞也。是故天子大采朝日,與三公九卿組織地德。日中考政,與百官之政事,使師尹維旅牧宣敘民事。少采夕月,與太史司載糾虔天刑。日入監九御,使潔奉禘郊之粢盛,而後即安。諸侯朝脩天子之業令,晝考其國,夕省其典刑,夜儆百工,使無慆淫,而後即安。卿大夫朝考其職,晝講其庶政,夕序其業,夜庀其家事,而後即安。士朝而受業,晝而講隸,夕而習復,夜而討過,無憾,而後即安 。 自庶人以下,明而動,晦而休,無自以怠。王后親織玄紞,公侯之夫人加之以紘綖,卿之內子為大帶,命婦成祭服,則士之妻加之以朝服,自庶士以下皆衣其夫。社而賦事,烝而獻功,男女效績,否則有辟,古之制也。君子勞心,小人勞力,先王之訓也。自上以下,誰敢淫心舍力。今我寡也,爾又在下位,朝夕處事,猶恐忘先人之業,況有怠惰,其何以辟!吾冀汝朝夕脩,我曰必無廢先人,爾今也曰胡不自安。以是承君之官,余懼穆伯之絕嗣也。仲尼聞之曰「弟子記之,季氏之婦不淫矣!」詩曰:「婦無公事,休其蠶織。」言婦人以織績為公事者也。休之非禮也。文伯飲南宮敬叔酒,以露堵父為客,羞鱉焉小,堵父怒,相延食鱉,堵父辭曰:「將使鱉長而食之。」遂出。敬姜聞之,怒曰「吾聞之先子曰:『祭養尸,饗養上賓。』鱉於人何有,而使夫人怒!」遂逐文伯。五日,魯大夫 辭而復之。君子謂敬姜為慎微。詩曰:「我有旨酒,嘉賓式讌以樂。」言尊賓也。文伯卒,敬姜戒其妾曰:「吾聞之,『好內,女死之;好外,士死之。』今吾子夭死,吾惡其以好內聞也,二三婦之辱。共祀先祀者,請毋瘠色,毋揮涕,毋陷膺,毋憂容,有降服,毋加服,從禮而靜,是昭吾子。仲尼聞之曰:「女知莫如 婦,男知莫如夫,公父氏之婦知矣,欲明其子之令德。」詩曰:「君子有穀,貽厥孫子。」此之謂也。敬姜之處喪也,朝哭穆伯,暮哭文伯。仲尼聞之曰:「季氏之婦可謂知禮矣,愛而無私,上下有章。」敬姜嘗如季氏。康子在朝,與之言,不應,從之,及寢門,不應而入。康子辭於朝,而入見曰:「肥也不得聞命,毋乃罪耶?」敬姜 對 曰:「子不聞耶?天子及諸侯合民事於內朝,自卿大夫以下合官職於外朝,合家事於內朝,寢門之內,婦人治其職焉。上下同之。夫外朝子將業君之官職焉,內朝子將庀季氏之政焉,皆非吾所敢言也。康子嘗至敬姜,門而與之言,皆不踰閾。祭悼子,康子與焉,酢不受,徹俎不讌,宗不具不繹,繹不盡飲則退。仲尼謂敬姜別於男女之禮矣。詩曰:「女也不爽。」此之謂也 。 
    頌曰 :文伯之母,號曰敬姜,通達知禮,德行光明,匡子過失,教以法理,仲尼賢焉,列為慈母。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
楚子發母
    楚將子發之母也。子發攻秦絕糧,使人請於王,因歸問其母。母問使者曰:「士卒得無恙乎?」對曰:「士卒并分菽粒而食之。」又問:「將軍得無恙乎?」對曰:「將軍朝夕芻豢黍粱。」子發破秦而歸,其母閉門而 不內。使人數之曰:「子不聞越王句踐之伐吳耶?客有 獻醇酒一器者,王使人注江之上流,使士卒飲其下流,味不及加美,而士卒戰自五也。異日有獻一囊糗糒 者,王又以賜軍士,分而食之,甘不踰嗌,而戰自十也。今子為將,士卒并分菽粒而食之,子獨朝夕芻豢黍粱,何也?詩不云乎:『好樂無荒,良士休休。』言不失和也。夫使人入於死地,而自康樂於其上,雖有以得勝,非其術也。子非吾子也,無入吾門。」子發於 是謝其母,然後內之。君子謂子發母能以教誨。詩云:「教誨爾子,式穀似之。」此之謂也 。 
    頌曰:子發之母,刺子驕泰,將軍稻粱,士卒菽粒,責以無禮,不得人力,君子嘉焉,編於母德。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
 鄒孟軻母
    鄒孟軻之母也。號孟母。其舍近墓。孟子之少也,嬉遊為墓間之事,踴躍築埋。孟母曰:「此非吾所以居處子也。」乃去舍市傍。其嬉戲為賈人衒賣之事。孟母又曰:「此非吾所以居處子也。」復徙舍學宮之傍。其嬉遊乃設俎豆揖讓進退。孟母曰:「真可以居吾子矣。」遂居之。及孟子長,學六藝,卒成大儒之名。君子謂孟母善以漸化。詩云:「彼姝者子,何以予之?」此之謂也。孟子之少也,既學而歸,孟母方績,問曰:「學何所至矣?」孟子曰:「自若也。」孟母以刀斷其織。孟子懼而問其故,孟母曰:「子之廢學,若吾斷斯織也。夫君子學以立名,問則廣知,是以居則安寧,動則遠害。今而廢之,是不免於廝役,而無以離於禍患也。何以異於織績而食,中道廢而不為,寧能衣其夫子,而長不乏糧食哉!女則廢其所食,男則墮於脩德,不為竊盜,則為虜役矣。」孟子懼,旦夕勤學不息,師事子思,遂成天下之名儒。君子謂孟母知為人母之道矣。詩云:「彼姝者子,何以告之?」此之謂也。孟子既娶,將入私室,其婦袒而在內,孟子不悅,遂去不入。婦辭孟母而求去,曰 :「妾聞夫婦之道,私室不與焉。今者妾竊墮在室,而夫子見妾,勃然不悅,是客妾也。婦人之義,蓋不客宿。請歸父母。於是孟母召孟子而謂之曰:「夫禮,將入門,問孰存,所以致敬也。將上堂,聲必揚,所以戒人也。將入戶,視必下,恐見人過也。今子不察於禮,而責禮於人,不亦遠乎!」孟子謝,遂留其婦。君子謂孟母知禮,而明於姑母之道。孟子處齊,而有憂色。孟母見之曰:「子若有憂色,何也?」孟子曰:「不敏。」異日閒居,擁楹而歎。孟母 見之曰:「鄉見子有憂色,曰不也,今擁楹而歎,何也 ?孟子對曰:「軻聞之:君子稱身而就位,不為苟得而受賞,不貪榮祿。諸侯不聽,則不達其上。聽而不用,則不踐其朝。」今道不用於齊,願行而母老,是以憂也。」孟母曰:「夫婦人之禮,精五飯,酒漿,養舅姑,縫衣裳而已矣。故有閨內之脩,而無境外之 志。易曰:『在中饋,攸遂。』詩曰:『無非無儀,惟酒食是議。』以言婦人無擅制之義,而有三從之道也。故年少則從乎父母,出嫁則從乎夫,夫死則從乎子,禮也。今子成人也,而我老 矣。子行乎子義,吾行乎吾禮。」君子謂孟母知婦道。詩云:「載色載笑,匪怒匪教。」此之謂也 。 
    頌曰 :孟子之母,教化列分,處子擇藝,使從大倫,子學不進,斷機示焉,子遂成德,為當世冠。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
魯之母師
    母師者,魯九子之寡母也。臘日休作者,歲祀禮事畢,悉召諸子,謂曰:「婦人之義,非有大故,不出夫家。然吾父母家多幼稚,歲時禮不理。吾從汝謁往監之。」諸子皆頓首許諾。又召諸婦曰:「婦人有三從之義,而無專制之行。少繫於父母,長繫於夫,老繫於子。今諸子許我歸 視私家,雖踰正禮,願與少子俱,以備婦人出入之制。諸 婦其慎房戶之守,吾夕而反。」於是使少子僕,歸辨家事。天陰還失早,至閭外而止,夕而入。魯大夫從臺上見而怪之。使人閒視其居處,禮節甚脩,家事甚理。使 者還以狀對。於是大夫召母而問之曰:「一日從北方來,至閭而止,良久,夕乃入。吾不知其故,甚怪之,是以問也。」母對曰:「妾不幸,早失夫,獨 與九子居。臘日,禮畢事間,從諸子謁歸視私家。與諸婦孺子期,夕而反。妾恐其酺醵醉飽,人情所有也。妾反太早,不敢復返,故止閭外,期盡而入。大夫美之,言於穆公,賜母尊號曰母師。使朝謁夫人,夫人諸姬皆師之。君子謂母師能以身教。夫禮,婦人未嫁,則以父母為天;既嫁,則以夫為天。其喪父母,則降服一等,無二天之義也。詩云:「出宿于濟,飲餞于禰,女子有行,遠父母兄弟。] 
    頌曰 :九子之母,誠知禮經,謁歸還反,不揜人情,德行既備,卒蒙其榮,魯君賢之,號以尊名。
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
魏芒慈母
    魏芒慈母者,魏孟陽氏之女,芒卯之後妻也。有三子。前妻之子有五人,皆不愛慈母。遇之甚異,猶不愛。慈母乃命其三子,不得與前妻子齊衣服飲食,起居進退甚相遠,前妻之子猶不愛。於是前妻中子犯魏王令當死,慈母憂戚悲哀,帶圍減尺,朝夕勤勞以救其罪人。有謂慈母曰:「人不愛母至甚也,何為勤勞憂懼如此?」慈母曰:「如妾親子,雖不愛妾,猶救其禍而除其害,獨於假子而不為,何以異於凡母!其父為其孤也,而使妾為其繼母。繼母如母,為人母而不能愛其子,可謂慈乎!親其親而偏其假,可謂義乎!不慈且無義,何以立於世!彼雖不愛,妾安可以忘義乎!」遂訟之。魏安釐王聞之,高其義曰:「慈母如此,可不救其子乎!」乃赦其子,復其家。自此五子親附慈母,雍雍若一。慈母以禮義之漸,率導八子,咸為魏大夫卿士,各成於禮義。君子謂慈母一心。詩云:「尸鳩在桑,其子七兮,淑人君子,其儀一兮,其儀一 兮,心如結兮。」言心之均一也。尸鳩以一心養七子,君子以一儀養萬物。一心可以事百君,百心不可以事一君。此之謂也 。 
    頌曰 :芒卯之妻,五子後母,慈惠仁義,扶養假子,雖不吾愛,拳拳若親,繼母若斯,亦誠可尊。 
—————————
列女傳 卷一 母儀傳
齊田稷母
    齊田稷子之母也。田稷子相齊,受下吏之貨金百鎰,以遺其母。母曰:「子為相三年矣,祿未嘗多若此也,豈脩士大夫之費哉!安所得此?」對曰:「誠受之於下。」其母曰:「吾聞士脩身潔行,不為苟得。竭情盡實,不行詐偽。非義之事,不計於心。非理之利,不入於家。言行若一,情貌相副。今君設官以待子,厚祿以奉子,言行則可以報君。夫為人臣而事其君,猶為人子而事其父也。盡力竭能,忠信不欺,務在效忠,必死奉命,廉潔公正,故遂而無患。今子反是,遠忠矣。夫為人臣不忠,是為人子不孝也。不義之財,非吾有也。不孝之子,非吾子也。子起。」田稷子慚而出,反其金,自歸罪 於 宣王,請就誅焉。宣王聞之,大賞 其母之義,遂舍稷子之罪,復其相位,而以公金賜母。君子謂,稷母廉而有化。詩曰:「彼君子兮,不素飧兮。」無功而食祿,不為也,況於受金乎 ! 
    頌曰: 田稷之母,廉潔正直,責子受金,以為不德,忠孝之事,盡財竭力,君子受祿,終不素食。
——-        
卷二 賢明傳 
目錄 
  周宣姜后 齊桓衛姬 晉文齊姜 秦穆公姬 楚莊樊姬 周南之妻 宋鮑女宗 晉趙衰妻 陶荅子妻 柳下惠妻 魯黔婁妻 齊相御妻 楚接輿妻 楚老萊妻 楚於陵妻 
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
周宣姜后
    周宣姜后者,齊侯之女也。賢而有德,事非禮不言,行非禮不動。宣王嘗早臥晏起,后夫人不出房。姜后脫簪珥,待罪於永巷,使其傅母通言於王曰:「妾不才,妾之淫心見矣,至使君王失禮而晏朝,以見君王樂色而忘德也。夫苟樂色,必好奢窮欲,亂之所興也。原亂之興,從婢子起。敢請婢子之罪。王曰:「寡人不德,實自生過,非夫人之罪也。」遂復姜后而勤於政事。早朝晏退,卒 成中興之名。君子謂,姜后善於威儀而有德行。夫禮,后夫人御於君,以燭進。至於君所,滅燭,適房中,脫朝服,衣褻服,然後進御於君。雞鳴,樂師擊鼓以告旦,后夫人鳴佩而去。詩曰:「威儀抑抑,德音秩秩。」又曰:「隰桑有阿,其葉有幽,既見君子,德音孔膠。」夫婦人以色親,以德固。姜氏之德行可謂孔膠也 。 
    頌曰 :嘉茲姜后,厥德孔賢,由禮動作,匡配周宣,引過推讓,宣王悟焉,夙夜崇道,為中興君。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
齊桓衛姬
    衛姬者,衛侯之女,齊桓公之夫人也。桓公好淫樂,衛姬為之不聽鄭衛之音。桓公用管仲甯戚,行霸道,諸侯皆朝,而衛獨不至。桓公與管仲謀伐衛。罷朝入閨,衛姬望見桓公,脫簪珥,解環佩,下堂再拜,曰:「願請衛之罪。」桓公曰:「吾與衛無故,姬何請耶?」對曰:「妾聞之:人君有三色,顯然喜樂容貌淫樂者,鐘 鼓酒食之色。寂然清靜意氣沉抑者,喪禍之色。忿然充滿手足矜動者,攻伐之色。今妾望君舉趾高,色厲音揚,意在衛也,是以請也。」桓公許諾。明日臨朝,管仲趨進曰:「君之蒞朝也,恭而氣下,言則徐,無伐國之志,是釋衛也。」桓公曰:「善。」乃立衛姬為夫人,號管仲為仲父。曰:夫人治內,管仲治外。寡人雖愚,足以立於世矣。」君子謂衛姬信而有行。詩曰:「展如之人兮,邦之媛也。] 
    頌曰 :齊桓衛姬,忠款誠信,公好淫樂,姬為脩身,望色請罪,桓公加焉,厥使治內,立為夫人。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
 晉文齊姜
    齊姜,齊桓公之宗女,晉文公之夫人也。初文公父獻公,納驪姬,譖殺太子申生。文公號公子重耳,與舅犯奔狄。適 齊,齊桓公以 宗女妻之,遇之甚善,有馬二十乘,將死於齊,曰:「人生安樂而已,誰知其他。」子犯知文公之安齊也,欲行而患之,與從者謀於桑下,蠶妾在焉。妾告姜氏,姜殺之,而言於公子曰:「從者將 以子行,聞者吾已除之矣。公子必從,不可以貳,貳無成命。自子去晉,晉無寧歲。天未亡晉,有晉國者,非子 而誰,子其勉 之!上帝臨子,貳必有咎。」公子曰:「吾不動,必死於此矣。」姜曰:「不可 。 周詩曰:『莘莘征夫,每懷靡及。』夙夜征行,猶恐無及,況欲懷安,將何及矣!人不求及,其能及乎!亂不長世,公子 必有晉。」公子不聽。姜與 犯謀,醉,載之以行,酒醒,公子以戈逐舅犯曰:「若事有濟 則可,無所濟,吾食舅氏之肉豈有饜哉!」遂行,過曹宋鄭楚而入秦。秦穆公乃以兵內之於晉,晉人殺懷公而立公子重耳,是為文公。迎齊姜以為夫人。遂霸天下,為諸侯盟主。君子謂齊姜潔而不瀆,能育君子於善。詩曰:「彼美孟姜,可與寤言。」此之謂也 。 
    頌曰:齊姜公正,言行不怠,勸勉晉文,反國無疑,公子不聽,姜與犯謀,醉而載之,卒成霸基。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
秦穆公姬
    穆姬者,秦穆公之夫人,晉獻公之女,太子申生之同母姊,與惠公異母。賢而有義。獻公殺太子申生,逐群公子。惠公號公子夷吾,奔梁。及獻公卒,得因秦立。始即位,穆姬使納群公子曰:「公族者,君之根本。」惠公不用,又背秦賂。晉饑,請粟於秦,秦與之。秦饑,請粟 於晉,晉不與。秦遂興兵與晉戰,獲晉君以歸。秦 穆 公 曰:「埽除 先人之廟,寡人將以晉君見。」 穆姬聞之,乃與太子罃、公子宏,與女簡璧,衰絰履薪以迎。且告穆公曰:「上天降災,使兩君匪以玉帛相見,乃以 興 戎。婢子娣姒,不能相教,以辱君命。晉君朝以入,婢子夕以死。惟君其圖之。」公懼,乃舍諸靈臺。大夫請以入,公曰:「獲晉君以功歸,今以喪歸,將焉用!遂改館晉君,饋以七牢而遣之。穆姬死,穆姬之弟重耳入秦,秦送之晉,是為晉文公。太子罃思母之恩,而送其舅氏也,作詩曰:「我送舅氏,曰至渭陽,何以贈之?路車乘黃。」君子曰 : 「慈母生孝子。」詩云:「敬慎威儀,維民之則。」穆姬之謂也 。 
    頌曰: 秦穆夫人,晉惠之姊。秦執晉君,夫人流涕,痛不能救,乃將赴死,穆公義之,遂釋其弟。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
 楚莊樊姬
    樊姬,楚莊王之夫人也。莊王即位,好狩獵。樊姬諫不止,乃不食禽獸之肉,王改過,勤於政事。王嘗聽朝罷晏,姬下殿 迎 曰「何罷晏也,得無飢倦乎?」王曰:「與賢者語,不知飢倦也。」姬曰:「王之所 謂賢者何也?」曰:「虞丘子也。」姬掩口而笑,王曰:「姬之所笑何也?」曰:「虞丘 子賢則賢矣,未忠也。」王曰:「何謂也?」對曰 :「妾 執巾櫛十一年,遣人之鄭衛,求美人進於王。今賢於妾者二人,同列者七人。妾豈不欲擅王之愛寵哉!妾聞『堂上兼女,所以觀人能也。』妾不能以私蔽公,欲王多見知人能也。今虞丘子相楚十餘年,所薦非子弟,則族昆弟,未聞進賢退不肖,是蔽君而塞賢路。知賢不進,是不忠;不知其賢,是不智也。妾之所笑,不亦可乎!」王悅。明日,王以姬言告虞丘子,丘子避席,不知所對。於是避舍,使人迎孫叔敖而進之,王以為令尹。治楚三年,而莊王以霸。楚史書曰:「莊王之霸,樊姬之力也。」詩曰:「大夫夙 退,無使君勞。」其君者,謂女君也。又曰:「溫恭朝夕,執事有恪。」此之謂也 。 
    頌曰 :樊姬謙讓,靡有嫉妒,薦進美人,與己同處,非刺虞丘,蔽賢之路,楚莊用焉,功業遂伯。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
周南之妻
    周南之妻者,周南大夫之妻也。大夫受命,平治水土。 過時不來,妻恐其懈於王事,蓋與其鄰人陳素所與大夫言:「 國家多難,惟勉強之,無有譴怒,遺父母憂。昔舜耕於歷山, 漁於雷澤,陶於河濱。非舜之事,而舜為之者,為養父母也。 家貧親老,不擇官而仕。親操井臼,不擇妻而娶。故父母在, 當與時小同,無虧大義,不罹患害而已。夫鳳凰不離於蔚羅, 麒麟不入於陷,蛟龍不及於枯澤。鳥獸之智,猶知避害,而況 於人乎!生於亂世,不得道理,而迫於暴虐,不得行義,然而 仕者,為父母在故也。乃作詩曰:『魴魚赬尾,王室如毀,雖 則如毀,父母孔邇。』蓋不得已也。」君子以是知周南之妻而 能匡夫也。 
    頌曰 :周大夫妻,夫出治土,維戒無怠,勉為父母, 凡事遠周,之在,作詩魴魚,以敕君子。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
宋鮑女宗
    女宗者,宋鮑蘇之妻也。養姑甚謹。鮑蘇仕衛三年,而 娶外妻,女宗養姑愈敬。因往來者請問其夫,賂遺外妻甚厚。 女宗姒謂曰:「可以去矣。」女宗曰:「何故?」姒曰:「夫 人既有所好,子何留乎?」女宗曰:「婦人一醮不改,夫死不嫁,執麻枲,治絲,織紝組紃,以供衣服,以事夫室,澈漠酒 醴,羞饋食以事舅姑。以專一為貞,以善從為順。貞順,婦人 之至行也。豈以專夫室之愛為善哉!若其以淫意為心,而扼夫 室之好,吾未知其善也。夫禮,天子十二,諸侯九,卿大夫三,士二。今吾夫誠士也。有二,不亦宜乎!且婦人有七見去。夫無一去義。七去之道,妒正為首。淫僻竊盜,長舌驕侮,無子惡病,皆在其後。吾姒不教吾以居室之禮,而反欲使 吾為見棄之行,將安所用此!」遂不聽,事姑愈謹。宋公聞之,表其閭,號曰女宗。君子謂女宗謙而知禮。詩云:「令儀令色,小心翼翼,故訓是式,威儀是力。」此之謂也。 
    頌曰:宋鮑女宗,好禮知理。夫有外妻,不為變己。稱 引婦道,不聽其姒。宋公賢之,表其閭里。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
晉趙衰妻
    晉趙衰妻者,晉文公之女也。號趙姬。初文公為公子時,與趙衰奔狄。狄人入其二女叔隗季隗於公子,公以叔隗妻 趙衰,生盾。及反國,文公以其女趙姬妻趙衰。生原、同、屏、括、樓、嬰。趙姬請迎盾與其母而納之,趙衰辭而不敢。 姬曰:「不可。夫得寵而忘舊,舍義。好新而嫚故,無恩。與 人勤於隘厄,富貴而不顧,無禮。君棄此三者,何以使人!雖 妾亦無以侍執巾櫛。詩不云:『乎采葑采菲,無以下體,德音 莫違,及爾同死。』與人同寒苦,雖有小過,猶與之同死而不 去,況於安新忘舊乎!又曰:『讌爾新婚,不我屑以。』蓋傷之也。君其逆之,無以新廢舊。」趙衰許諾,乃逆叔隗與盾來。姬以盾為賢,請立為嫡子,使三子下之。以叔隗為內婦, 姬親下之。及盾為正卿,思趙姬之讓恩,請以姬之中子屏、括 為公族大夫。曰:「君,姬氏之愛子也。微君姬氏,則臣狄人 也,何以至此!」成公許之。屏、括遂以其族為公族大夫。君 子謂趙姬恭而有讓。詩曰:「溫溫恭人,維德之基。」趙姬之 謂也。 
    頌曰:趙衰姬氏,制行分明,身雖尊貴,不妒偏房,躬 事叔隗,子盾為嗣,君子美之,厥行孔備。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
陶荅子妻
    陶大夫荅子之妻也。荅子治陶三年,名譽不興,家富三 倍。其妻數諫不用。居五年,從車百乘歸休。宗人擊牛而賀之,其妻獨抱兒而泣。姑怒曰:「何其不祥也!」婦曰:「夫 子能薄而官大,是謂嬰害。無功而家昌,是謂積殃。昔楚令尹 子文之治國也,家貧國富,君敬民戴,故福結於子孫,名垂於 後世。今夫子不然。貪富務大,不顧後害。妾聞南山有玄豹, 霧雨七日而不下食者,何也?欲以澤其毛而成文章也。故藏而 遠害。犬彘不擇食以肥其身,坐而須死耳。今夫子治陶,家富 國貧,君不敬,民不戴,敗亡之徵見矣。願與少子俱脫。」姑 怒,遂棄之。處期年,荅子之家果以盜誅。唯其母老以免,婦 乃與少子歸養姑,終卒天年。君子謂荅子妻能以義易利,雖違 禮求去,終以全身復禮,可謂遠識矣。詩曰:「百爾所思,不 如我所之。」此之謂也。 
    頌曰:荅子治陶,家富三倍,妻諫不聽,知其不改,獨 泣姑怒,送厥母家,荅子逢禍,復歸養姑。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
柳下惠妻
    魯大夫柳下惠之妻也。柳下惠處魯,三黜而不去,憂民 救亂。妻曰:「無乃瀆乎!君子有二恥。國無道而貴,恥也; 國有道而賤,恥也。今當亂世,三黜而不去,亦近恥也。」柳 下惠曰:「油油之民,將陷於害,吾能已乎!且彼為彼,我為 我,彼雖裸裎,安能污我!」油油然與之處,仕於下位。柳下 既死,門人將誄之。妻曰:「將誄夫子之德耶,則二三子不如 妾知之也。」乃誄曰:「夫子之不伐兮,夫子之不竭兮,夫子 之信誠而與人無害兮,屈柔從俗,不強察兮,蒙恥救民,德彌 大兮,雖遇三黜,終不蔽兮,愷悌君子,永能厲兮,嗟乎惜哉,乃下世兮,庶幾遐年,今遂逝兮,嗚呼哀哉,魂神泄兮, 夫子之諡,宜為惠兮。」門人從之以為誄,莫能竄一字。君子 謂柳下惠妻能光其夫矣。詩曰:「人知其一,莫知其他。」此 之謂也。 
    頌曰:下惠之妻,賢明有文,柳下既死,門人必存,將 誄下惠,妻為之辭,陳列其文,莫能易之。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
魯黔婁妻
    魯黔婁先生之妻也。先生死,曾子與門人往弔之。其妻 出戶,曾子弔之。上堂,見先生之尸在牖下,枕墼席稿,縕袍 不表,覆以布被,首足不盡斂。覆頭則足見,覆足則頭見。曾 子曰:「邪引其被,則斂矣。」妻曰:「邪而有餘,不如正而 不足也。先生以不邪之故,能至於此。生時不邪,死而邪之, 非先生意也。」曾子不能應遂哭之曰:「嗟乎,先生之終也! 何以為諡?」其妻曰:「以康為諡。」曾子曰:「先生在時, 食不充虛,衣不蓋形。死則手足不斂,旁無酒肉。生不得其美,死不得其榮,何樂於此而諡為康乎?」其妻曰:「昔先生 君嘗欲授之政,以為國相,辭而不為,是有餘貴也。君嘗賜之 粟三十鍾,先生辭而不受,是有餘富也。彼先生者,甘天下之 淡味,安天下之卑位。不戚戚於貧賤,不忻忻於富貴。求仁而 得仁,求義而得義。其諡為康,不亦宜乎!曾子曰:「唯斯人 也而有斯婦。」君子謂黔婁妻為樂貧行道。詩曰:「彼美淑姬,可與寤言。」此之謂也。 
    頌曰:黔婁既死,妻獨主喪,曾子弔焉,布衣褐衾,安 賤甘淡,不求豐美,尸不揜蔽,猶諡曰康。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
齊相御妻
    齊相晏子僕御之妻也。號曰命婦。晏子將出,命婦窺其 夫為相御,擁大蓋,策駟馬,意氣洋洋,甚自得也。既歸,其 妻曰:「宜矣子之卑且賤也。」夫曰:「何也?」妻曰:「晏 子長不滿三尺,身相齊國,名顯諸侯。今者吾從門間觀其志氣,恂恂自下,思念深矣。今子身長八尺,乃為之僕御耳,然 子之意洋洋若自足者,妾是以去也。」其夫謝曰:「請自改何 如?」妻曰:「是懷晏子之智,而加以八尺之長也。夫躬仁義,事明主,其名必揚矣。且吾聞寧榮於義而賤,不虛驕以貴。」於是其夫乃深自責,學道謙遜,常若不足。晏子怪而問 其故,具以實對。於是晏子賢其能納善自改,升諸景公,以為 大夫,顯其妻以為命婦。君子謂命婦知善。故賢人之所以成者,其道博矣,非特師傅朋友相與切磋也,妃匹亦居多焉。詩 曰:「高山仰止,景行行止。」言當常嚮為其善也。 
    頌曰:齊相御妻,匡夫以道,明言驕恭,恂恂自效,夫 改易行,學問靡已,晏子升之,列於君子。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
楚接輿妻
    楚狂接輿之妻也。接輿躬耕以為食,楚王使使者持金百 鎰、車二駟,往聘迎之,曰:「王願請先生治淮南。」接輿笑 而不應,使者遂不得與語而去。妻從市來,曰:「先生以而為 義,豈將老而遺之哉!門外車跡,何其深也?」接輿曰:「王 不知吾不肖也,欲使我治淮南,遣使者持金駟來聘。」其妻曰:「得無許之乎?」接輿曰:「夫富貴者,人之所欲也,子 何惡,我許之矣。」妻曰:「義士非禮不動,不為貧而易操, 不為賤而改行。妾事先生,躬耕以為食,親績以為衣,食飽衣 暖,據義而動,其樂亦自足矣。若受人重祿,乘人堅良,食人 肥鮮,而將何以待之!」接輿曰:「吾不許也。」妻曰:「君 使不從,非忠也。從之又違,非義也。不如去之。」夫負釜甑,妻戴紝器,變名易姓而遠徙,莫知所之。君子謂接輿妻為 樂道而遠害,夫安貧賤而不怠於道者,唯至德者能之。詩曰: 「肅肅兔罝,椓之丁丁。」言不怠於道也。 
    頌曰:接輿之妻,亦安貧賤,雖欲進仕,見時暴亂,楚 聘接輿,妻請避館,戴紝易姓,終不遭難。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
楚老萊妻
    楚老萊子之妻也。萊子逃世,耕於蒙山之陽。葭牆蓬室,木床蓍席,衣縕食菽,墾山播種。人或言之楚王曰:「老萊,賢士也。」王欲聘以璧帛,恐不來,楚王駕至老萊之門,老萊方織畚,王曰:「寡人愚陋,獨守宗廟,願先生幸臨之。」老萊子曰:「僕山野之人,不足守政。」王復曰:「守國之孤,願變先生之志。」老萊子曰:「諾。」王去,其妻戴畚萊挾薪樵而來,曰:「何車跡之眾也?」老萊子曰:「楚王欲使吾守國之政。」妻曰:「許之乎?」曰:「然。」妻曰:「妾聞之:可食以酒肉者,可隨以鞭捶。可授以官祿者,可隨以鈇鉞。今先生食人酒肉,授人官祿,為人所制也。能免於患乎!妾不能為人所制,投其畚萊而去。」老萊子曰:「子還,吾為子更慮。」遂行不顧,至江南而止,曰:「鳥獸之解毛,可績而衣之。据其遺粒,足以食也。」老萊子乃隨其妻而居之。民從而家者一年成落,三年成聚。君子謂老萊妻果於從善。詩曰:「衡門之下,可以棲遲,泌之洋洋,可以療饑。」此之謂也。 
    頌曰:老萊與妻,逃世山陽,蓬蒿為室,莞葭為蓋,楚王聘之,老萊將行,妻曰世亂,乃遂逃亡。
—————————
列女傳 卷二 賢明傳
楚於陵妻
    楚於陵子終之妻也。楚王聞於陵子終賢,欲以為相,使使者持金百鎰,往聘迎之,於陵子終曰:「僕有箕帚之妾,請入與計之。」即入,謂其妻曰:「楚王欲以我為相,遣使者持金來。今日為相,明日結駟連騎,食方丈於前,可乎?」妻曰:「夫子織屨以為食,非與物無治也。左琴右書,樂亦在其中矣。夫結駟連騎,所安不過容膝。食方丈於前,所甘不過一肉。今以容膝之安、一肉之味而懷楚國之憂,其可乎!亂世多害,妾恐先生之不保命也。於是子終出謝使者而不許也。遂相與逃,而為人灌園。君子謂於陵妻為有德行。詩云:「愔愔良人,秩秩德音。」此之謂也。 
    頌曰:於陵處楚,王使聘焉,入與妻謀,懼世亂煩,進往遇害,不若身安,左琴右書,為人灌園。
——-        
卷三 仁智傳 
目錄 
  密康公母 楚武鄧曼 許穆夫人 曹僖氏妻 孫叔敖母 晉伯宗妻 衛靈夫人 齊靈仲子 魯臧孫母 晉羊叔姬 晉范氏母 魯公乘姒 魯漆室女 魏曲沃負 趙將括母 
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
密康公母
    密康公之母,姓隗氏。周共王遊於涇上,康公從,有三女奔之,其母曰:「必致之王。夫獸三為群,人三為眾,女三為粲。王田不取 群,公行下眾,王御不參一族 。夫粲美之物歸汝,而何德以堪之?王猶不堪,況爾小醜乎!」康公不獻,王滅密。君子謂密母為能識微。詩云「無已大康,職思其憂。」此之謂也。 
    頌曰:密康之母,先識盛衰,非刺康公,受粲不歸,公行下眾,物滿則損,俾獻不聽,密果滅殞。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
楚武鄧曼
    鄧 曼 者 , 武 王 之 夫 人 也 。王 使 屈 瑕 為 將 , 伐 羅 。 屈 瑕 號 莫 敖 , 與 群 帥 悉 楚 師 以 行 。 鬥 伯 比 謂 其 御 曰 : 「莫 敖 必 敗 。 舉 趾 高 , 心 不 固 矣 。 」 見 王 曰 : 「 必 濟 師 。 」王 以 告 夫 人 鄧 曼 , 曰 : 「 大 夫 非 眾 之 謂 也 , 其 謂 君 撫 小 民 以 信 ,訓 諸 司 以 德 , 而 威 莫 敖 以 刑 也 。 莫 敖 狃 於 蒲 騷 之 役 , 將 自 用 也 , 必 小 羅 。 君 若 不 鎮 撫 , 其 不 設 備 乎 !於 是 王 使 賴 人 追 之 , 不 及 。 莫 敖 令 於 軍 中 曰 : 「 諫 者 有 刑 。 」 及 鄢 , 師 次 亂 濟 。 至 羅 , 羅 與 盧 戎 擊 之 , 大 敗 ,莫 敖 自 經 荒 谷 , 群 師 囚 於 冶 父 以 待 刑 。 王 曰 : 「 孤 之 罪 也 。 」 皆 免 之 。 君 子 謂 鄧 曼 為 知 人 。 詩 云 : 「 曾 是 莫 聽, 大 命 以 傾 。 」 此 之 謂 也 。 王 伐 隨 且 行 , 告 鄧 曼 曰 : 「余 心 蕩 , 何 也 ? 」 鄧 曼 曰 : 「 王 德 薄 而 祿 厚 , 施 鮮 而 得多 。 物 盛 必 衰 , 日 中 必 移 。 盈 而 蕩 , 天 之 道 也 。 先 王 知 之 矣 , 故 臨 武 事 , 將 發 大 命 , 而 蕩 王 心 焉 。 若 師 徒 毋 虧, 王 薨 於 行 , 國 之 福 也 。 」 王 遂 行 , 卒 於 樠 木 之 下 。 君 子 謂 鄧 曼 為 知 天 道 。 易 曰 : 「 日 中 則 昃 , 月 盈 則 虧 , 天 地 盈 虛 , 與 時 消 息 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 武 鄧 曼 , 見 事 所 興 , 謂 瑕 軍 敗 , 知 王 將 薨 , 識 彼 天 道 , 盛 而 必 衰 , 終 如 其 言 , 君 子 揚 稱 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
許穆夫人
    許 穆 夫 人 者 , 衛 懿 公 之 女 , 許 穆 公 之 夫 人 也 。 初 許 求 之 , 齊 亦 求 之 , 懿 公 將 與 , 許 女 因 其 傅 母 而 言 曰 : 「古 者 諸 侯 之 有 女 子 也 , 所 以 苞 苴 玩 弄 , 繫 援 於 大 國 也 。言 今 者 許 小 而 遠 , 齊 大 而 近 。 若 今 之 世 , 強 者 為 雄 。 如 使 邊 境 有 寇 戎 之 事 , 維 是 四 方 之 故 , 赴 告 大 國 , 妾 在 ,不 猶 愈 乎 ! 今 舍 近 而 就 遠 , 離 大 而 附 小 , 一 旦 有 車 馳 之 難 , 孰 可 與 慮 社 稷 ? 」 衛 侯 不 聽 , 而 嫁 之 於 許 。 其 後 翟 人 攻 衛 , 大 破 之 , 而 許 不 能 救 , 衛 侯 遂 奔 走 涉 河 , 而 南 至 楚 丘 。 齊 桓 往 而 存 之 , 遂 城 楚 丘 以 居 。 衛 侯 於 是 悔 不用 其 言 。 當 敗 之 時 , 許 夫 人 馳 驅 而 弔 唁 , 衛 侯 因 疾 之 ,而 作 詩 云 : 「 載 馳 載 驅 , 歸 唁 衛 侯 , 驅 馬 悠 悠 , 言 至 于 漕 , 大 夫 跋 涉 , 我 心 則 憂 , 既 不 我 嘉 , 不 能 旋 反 , 視 爾 不 臧 , 我 思 不 遠 。 」 君 子 善 其 慈 惠 而 遠 識 也 。 
    頌 曰 : 衛 女 未 嫁 , 謀 許 與 齊 , 女 諷 母 曰 , 齊 大 可 依 , 衛 君 不 聽 , 後 果 遁 逃 , 許 不 能 救 , 女 作 載 馳 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
曹僖氏妻
    曹 大 夫 僖 負 羈 之 妻 也 。 晉 公 子 重 耳 亡 , 過 曹 , 恭 公 不 禮 焉 。 聞 其 駢 脅 , 近 其 舍 , 伺 其 將 浴 , 設 微 薄 而 觀 之。 負 羈 之 妻 言 於 夫 曰 : 「 吾 觀 晉 公 子 , 其 從 者 三 人 皆 國 相 也 。 以 此 三 人 者 , 皆 善 戮 力 以 輔 人 , 必 得 晉 國 。 若 得 反 國 , 必 霸 諸 侯 而 討 無 禮 , 曹 必 為 首 。 若 曹 有 難 , 子 必 不 免 , 子 胡 不 早 自 貳 焉 ? 且 吾 聞 之 : 『 不 知 其 子 者 , 視 其 父 ; 不 知 其 君 者 , 視 其 所 使 。 』 今 其 從 者 皆 卿 相 之 僕 也 , 則 其 君 必 霸 王 之 主 也 。 若 加 禮 焉 , 必 能 報 施 矣 。 若 有 罪 焉 , 必 能 討 過 。 子 不 早 圖 , 禍 至 不 久 矣 。 負 羈 乃 遺 之 壺 冰 , 加 璧 其 上 , 公 子 受 冰 反 璧 。 及 公 子 反 國 , 伐 曹, 乃 表 負 羈 之 閭 , 令 兵 士 無 敢 入 。 士 民 之 扶 老 攜 弱 而 赴 其 閭 者 , 門 外 成 市 。 君 子 謂 僖 氏 之 妻 能 遠 識 。 詩 云 : 「既 明 且 哲 , 以 保 其 身 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 僖 氏 之 妻 , 厥 智 孔 白 , 見 晉 公 子 , 知 其 興 作 , 使 夫 饋 冰 , 且 以 自 託 , 文 伐 曹 國 , 卒 獨 見 釋 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
孫叔敖母
    楚 令 尹 孫 叔 敖 之 母 也 。 叔 敖 為 嬰 兒 之 時 , 出 遊 ,見 兩 頭 蛇 , 殺 而 埋 之 。 歸 見 其 母 而 泣 焉 , 母 問 其 故 , 對 曰: 「 吾 聞 見 兩 頭 蛇 者 死 , 今 者 出 遊 見 之 。 」 其 母 曰 : 「蛇 今 安 在 ? 」 對 曰 : 「 吾 恐 他 人 復 見 之 , 殺 而 埋 之 矣 。」 其 母 曰 : 「 汝 不 死 矣 。 夫 有 陰 德 者 , 陽 報 之 。 德 勝 不 祥 , 仁 除 百 禍 。 天 之 處 高 而 聽 卑 。 書 不 云 乎 : 『 皇 天 無 親 , 惟 德 是 輔 。 』 爾 嘿 矣 , 必 興 於 楚 。 」 及 叔 敖 長 , 為 令 尹 。 君 子 謂 叔 敖 之 母 知 道 德 之 次 。 詩 云 : 「 母 氏 聖 善。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 叔 敖 之 母 , 深 知 天 道 , 叔 敖 見 蛇 , 兩 頭 岐 首 , 殺 而 埋 之 , 泣 恐 不 及 , 母 曰 陰 德 , 不 死 必 壽 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉伯宗妻
    晉 大 夫 伯 宗 之 妻 也 。 伯 宗 賢 , 而 好 以 直 辯 淩 人 。 每 朝 , 其 妻 常 戒 之 曰 : 「 盜 憎 主 人 , 民 愛 其 上 。 有 愛 好 人 者 , 必 有 憎 妒 人 者 。 夫 子 好 直 言 , 枉 者 惡 之 , 禍 必 及 身 矣 。 」 伯 宗 不 聽 , 朝 而 以 喜 色 歸 。 其 妻 曰 : 「 子 貌 有 喜 色 , 何 也 ? 」 伯 宗 曰 : 「 吾 言 於 朝 , 諸 大 夫 皆 謂 我 知 似 陽 子 。 」 妻 曰 : 「 實 穀 不 華 , 至 言 不 飾 , 今 陽 子 華 而 不 實 , 言 而 無 謀 , 是 以 禍 及 其 身 , 子 何 喜 焉 ! 」 伯 宗 曰 :「 吾 欲 飲 諸 大 夫 酒 , 而 與 之 語 , 爾 試 聽 之 。 」 其 妻 曰 :「 諾 。 」 於 是 為 大 會 , 與 諸 大 夫 飲 。 既 飲 , 而 問 妻 曰 :「 何 若 ? 」 對 曰 : 「 諸 大 夫 莫 子 若 也 , 然 而 民 之 不 能 戴 其 上 久 矣 , 難 必 及 子 。 子 之 性 固 不 可 易 也 , 且 國 家 多 貳, 其 危 可 立 待 也 。 子 何 不 預 結 賢 大 夫 , 以 託 州 犁 焉 。 」伯 宗 曰 : 「 諾 。 」 乃 得 畢 羊 而 交 之 。 及 欒 不 忌 之 難 , 三 郤 害 伯 宗 , 譖 而 殺 之 。 畢 羊 乃 送 州 犁 於 荊 , 遂 得 免 焉 。君 子 謂 伯 宗 之 妻 知 天 道 。 詩 云 : 「 多 將 熇 熇 , 不 可 救 藥。 」 伯 宗 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 伯 宗 淩 人 , 妻 知 且 亡 , 數 諫 伯 宗 , 厚 許 畢 羊 , 屬 以 州 犁 , 以 免 咎 殃 , 伯 宗 遇 禍 , 州 犁 奔 荊 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
衛靈夫人
    衛 靈 公 之 夫 人 也 。 靈 公 與 夫 人 夜 坐 , 聞 車 聲 轔 轔 ,至 闕 而 止 , 過 闕 復 有 聲 。 公 問 夫 人 曰 : 「 知 此 謂 誰 ? 」夫 人 曰 : 「 此 必 蘧 伯 玉 也 。 」 公 曰 : 「 何 以 知 之 ? 」 夫人 曰 : 「 妾 聞 : 禮 下 公 門 式 路 馬 , 所 以 廣 敬 也 。 夫 忠 臣 與 孝 子 , 不 為 昭 昭 信 節 , 不 為 冥 冥 墮 行 。 蘧 伯 玉 , 衛 之賢 大 夫 也 。 仁 而 有 智 , 敬 於 事 上 。 此 其 人 必 不 以 闇 昧 廢 禮 , 是 以 知 之 。 」 公 使 視 之 , 果 伯 玉 也 。 公 反 之 , 以 戲 夫 人 曰 : 「 非 也 。 」 夫 人 酌 觴 再 拜 賀 公 , 公 曰 : 「 子 何 以 賀 寡 人 ? 」 夫 人 曰 : 「 始 妾 獨 以 衛 為 有 蘧 伯 玉 爾 , 今 衛 復 有 與 之 齊 者 , 是 君 有 二 賢 臣 也 。 國 多 賢 臣 , 國 之 福 也 。 妾 是 以 賀 。 」 公 驚 曰 : 「 善 哉 ! 」 遂 語 夫 人 其 實 焉。 君 子 謂 衛 夫 人 明 於 知 人 道 。 夫 可 欺 而 不 可 罔 者 , 其 明 智 乎 ! 詩 云 : 「 我 聞 其 聲 , 不 見 其 人 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 衛 靈 夜 坐 , 夫 人 與 存 , 有 車 轔 轔 , 中 止 闕 門 , 夫 人 知 之 , 必 伯 玉 焉 , 維 知 識 賢 , 問 之 信 然 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
齊靈仲子
    齊 靈 仲 子 者 , 宋 侯 之 女 , 齊 靈 公 之 夫 人 也 。 初 , 靈 公 娶 於 魯 聲 姬 , 生 子 光 , 以 為 太 子 。 夫 人 仲 子 , 與 其 娣 戎 子 , 皆 嬖 於 公 。 仲 子 生 子 牙 , 戎 子 請 以 牙 為 太 子 代 光, 公 許 之 。 仲 子 曰 : 「 不 可 。 夫 廢 常 , 不 祥 ; 聞 諸 侯 之 難 , 失 謀 。 夫 光 之 立 也 , 列 於 諸 侯 矣 。 今 無 故 而 廢 之 ,是 專 絀 諸 侯 , 而 以 難 犯 不 祥 也 。 君 心 悔 之 。 」 「 在 我 而 已 。 」 仲 子 曰 : 「 妾 非 讓 也 , 誠 禍 之 萌 也 。 」 以 死 爭 之, 公 終 不 聽 , 遂 逐 太 子 光 , 而 立 牙 為 太 子 , 高 厚 為 傅 。靈 公 疾 , 高 厚 微 迎 光 。 及 公 薨 , 崔 杼 立 光 而 殺 高 厚 。 以不 用 仲 子 之 言 , 禍 至 於 此 。 君 子 謂 仲 子 明 於 事 理 。 詩 云: 「 聽 用 我 謀 , 庶 無 大 悔 。 」 仲 子 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 靈 仲 子 , 仁 智 顯 明 , 靈 公 立 牙 , 廢 姬 子 光 , 仲 子 強 諫 , 棄 適 不 祥 , 公 既 不 聽 , 果 有 禍 殃 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯臧孫母
    臧 孫 母 者 , 魯 大 夫 臧 文 仲 之 母 也 。 文 仲 將 為 魯 使 至齊 , 其 母 送 之 曰 : 「 汝 刻 而 無 恩 , 好 盡 人 力 , 窮 人 以 威, 魯 國 不 容 子 矣 , 而 使 子 之 齊 。 凡 姦 將 作 , 必 於 變 動 。害 子 者 , 其 於 斯 發 事 乎 ! 汝 其 戒 之 。 魯 與 齊 通 壁 , 壁 鄰 之 國 也 。 魯 之 寵 臣 多 怨 汝 者 , 又 皆 通 於 齊 高 子 、 國 子 。是 必 使 齊 圖 魯 而 拘 汝 。 留 之 , 難 乎 其 免 也 。 汝 必 施 恩 布 惠 , 而 後 出 以 求 助 焉 。 於 是 文 仲 託 於 三 家 , 厚 士 大 夫 而 後 之 齊 。 齊 果 拘 之 , 而 興 兵 欲 襲 魯 。 文 仲 微 使 人 遺 公 書, 恐 得 其 書 , 乃 謬 其 辭 曰 : 「 斂 小 器 , 投 諸 台 。 食 獵 犬, 組 羊 裘 。 琴 之 合 , 甚 思 之 。 臧 我 羊 , 羊 有 母 。 食 我 以 同 魚 。 冠 纓 不 足 , 帶 有 餘 。 公 及 大 夫 相 與 議 之 , 莫 能 知 之 。 人 有 言 : 「 臧 孫 母 者 , 世 家 子 也 , 君 何 不 試 召 而 問 焉 ? 」 於 是 召 而 語 之 曰 :「
吾 使 臧 子 之 齊 , 今 持 書 來 云 爾 , 何 也 ? 」 臧 孫 母 泣 下 襟 曰 : 「 吾 子 拘 有 木 治 矣 。 」 公 曰 : 「 何 以 知 之 ? 」 對 曰 : 「 斂 小 器 投 諸 台 者 , 言 取 郭 外 萌 , 內 之 於 城 中 也 。食 獵 犬 組 羊 裘 者 , 言 趣 饗 戰 鬥 之 士 而 繕 甲 兵 也 。 琴 之 合甚 思 之 者 , 言 思 妻 也 。 臧 我 羊 羊 有 母 者 , 告 妻 善 養 母 也。 食 我 以 同 魚 同 者 , 其 文 錯 。 錯 者 , 所 以 治 鋸 。 鋸 者 ,所 以 治 木 也 。 是 有 木 治 係 於 獄 矣 。 冠 纓 不 足 帶 有 餘 者 ,頭 亂 不 得 梳 , 飢 不 得 食 也 。 故 知 吾 子 拘 而 有 木 治 矣 。 於 是 以 臧 孫 母 之 言 軍 於 境 上 , 齊 方 發 兵 , 將 以 襲 魯 , 聞 兵 在 境 上 ,乃 還 文 仲 而 不 伐 魯 。 君 子 謂 臧 孫 母 識 微 見 遠 。詩 云 : 「 陟 彼 屺 兮 , 瞻 望 母 兮 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 臧 孫 之 母 , 刺 子 好 威 , 必 且 遇 害 , 使 援 所 依 , 既 厚 三 家 , 果 拘 於 齊 , 母 說 其 書 , 子 遂 得 歸 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉羊叔姬
    叔 姬 者 , 羊 舌 子 之 妻 也 , 叔 向 、 叔 魚 之 母 也 , 一 姓 楊 氏 。 叔 向 名 肸 , 叔 魚 名 鮒 。 羊 舌 子 好 正 , 不 容 於 晉 ,去 而 之 三 室 之 邑 。 三 室 之 邑 人 相 與 攘 羊 而 遺 之 , 羊 舌 子 不 受 。 叔 姬 曰 : 「 夫 子 居 晉 不 容 , 去 之 三 室 之 邑 , 又 不 容 於 三 室 之 邑 , 是 於 夫 子 不 容 也 , 不 如 受 之 。 」 羊 舌 子 受 之 , 曰 : 「 為 肸 與 鮒 亨 之 。 」 叔 姬 曰 : 「 不 可 。 南 方 有 鳥 名 曰 乾 吉 , 食 其 子 , 不 擇 肉 , 子 常 不 遂 。 今 肸 與 鮒, 童 子 也 。 隨 大 夫 而 化 者 , 不 可 食 以 不 義 之 肉 , 不 若 埋 之 , 以 明 不 與 。 」 於 是 乃 盛 以 甕 , 埋 壚 陰 。 後 二 年 , 攘 羊 之 事 發 , 都 吏 至 , 羊 舌 子 曰 : 「 吾 受 之 , 不 敢 食 也 。」 發 而 視 之 , 則 其 骨 存 焉 。 都 吏 曰 : 「 君 子 哉 , 羊 舌 子! 不 與 攘 羊 之 事 矣 。 」 君 子 謂 叔 姬 為 能 防 害 遠 疑 。 詩 曰: 「 無 曰 不 顯 , 莫 予 云 覯 。 」 此 之 謂 也 。 叔 向 欲 娶 於 申公 巫 臣 氏 , 夏 姬 之 女 , 美 而 有 色 , 叔 姬 不 欲 娶 其 族 。 叔 向 曰 : 「 吾 母 之 族 , 貴 而 無 庶 , 吾 懲 舅 氏 矣 。 」 叔 姬 曰: 「 子 靈 之 妻 殺 三 夫 一 君 一 子 , 而 亡 一 國 兩 卿 矣 。 爾 不 懲 此 , 而 反 懲 吾 族 , 何 也 ? 且 吾 聞 之 : 有 奇 福 者 , 必 有 奇 禍 。 有 甚 美 者 , 必 有 甚 惡 。 今 是 鄭 穆 少 妃 姚 子 之 子 ,子 貉 之 妹 也 。 子 貉 早 死 無 後 , 而 天 鐘 美 於 是 , 將 必 以 是大 有 敗 也 。 昔 有 仍 氏 生 女 , 髮 黑 而 甚 美 , 光 可 監 人 , 名 曰 玄 妻 。 樂 正 夔 娶 之 , 生 伯 封 。 宕 有 豕 心 , 貪 惏 毋 期 ,忿 戾 毋 饜 , 謂 之 封 豕 。 有 窮 后 羿 滅 之 , 夔 是 用 不 祀 。 且三 代 之 亡 , 及 恭 太 子 之 廢 , 皆 是 物 也 。 汝 何 以 為 哉 ! 夫有 美 物 足 以 移 人 , 苟 非 德 義 , 則 必 有 禍 也 。 」 叔 向 懼 而 不 敢 娶 , 平 公 強 使 娶 之 , 生 楊 食 我 , 食 我 號 曰 伯 碩 。 伯 碩 生 時 , 侍 者 謁 之 叔 姬 曰 : 「 長 姒 產 男 。 」 叔 姬 往 視 之, 及 堂 , 聞 其 號 也 而 還 , 曰 : 「 豺 狼 之 聲 也 。 狼 子 野 心, 今 將 滅 羊 舌 氏 者 , 必 是 子 也 。 」 遂 不 肯 見 。 及 長 , 與 祁 勝 為 亂 , 晉 人 殺 食 我 , 羊 舌 氏 由 是 遂 滅 。 君 子 謂 叔 姬 為 能 推 類 。 詩 云 : 「 如 彼 泉 流 , 無 淪 胥 以 敗 。 」 此 之 謂 也 。 叔 姬 之 始 生 叔 魚 也 而 視 之 曰 : 「 是 虎 目 而 豕 啄 , 鳶 肩 而 牛 腹 , 谿 壑 可 盈 , 是 不 可 饜 也 , 必 以 賂 死 。 」 遂 不 見 。 及 叔 魚 長 , 為 國 贊 理 。 邢 侯 與 雍 子 爭 田 , 雍 子 入 其 女 於 叔 魚 以 求 直 , 邢 侯 殺 叔 魚 與 雍 子 於 朝 。 韓 宣 子 患 之。 叔 向 曰 : 「 三 姦 同 罪 , 請 殺 其 生 者 而 戮 其 死 者 。 」 遂 族 邢 侯 氏 , 而 尸 叔 魚 與 雍 子 於 市 。 叔 魚 卒 以 貪 死 , 叔 姬 可 謂 智 矣 。 詩 云 : 「 貪 人 敗 類 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 叔 向 之 母 , 察 於 情 性 , 推 人 之 生 , 以 窮 其 命 , 叔 魚 食 我 , 皆 貪 不 正 , 必 以 貨 死 , 果 卒 分 爭 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉范氏母
    晉 范 氏 母 者 , 范 獻 子 之 妻 也 。 其 三 子 遊 於 趙 氏 。 趙簡 子 乘 馬 園 中 , 園 中 多 株 , 問 三 子 曰 : 「 柰 何 ? 」 長 者 曰 : 「 明 君 不 問 不 為 , 亂 君 不 問 而 為 。 」 中 者 曰 : 「 愛 馬 足 則 無 愛 民 力 , 愛 民 力 則 無 愛 馬 足 。 」 少 者 曰 : 「 可以 三 德 使 民 。 設 令 伐 株 於 山 將 有 馬 為 也 , 已 而 開 囿 示 之 株 。 夫 山 遠 而 囿 近 , 是 民 一 悅 矣 。 夫 險 阻 之 山 而 伐 平 地 之 株 , 民 二 悅 矣 。 既 畢 而 賤 賣 民 , 三 悅 矣 。 」 簡 子 從 之, 民 果 三 悅 。 少 子 伐 其 謀 , 歸 以 告 母 。 母 喟 然 歎 曰 : 「終 滅 范 氏 者 必 是 子 也 。 夫 伐 功 施 勞 , 鮮 能 布 仁 。 乘 偽 行 詐 , 莫 能 久 長 。 」 其 後 智 伯 滅 范 氏 。 君 子 謂 范 氏 母 為 知 難 本 。 詩 曰 : 「 忝 爾 祖 , 式 救 爾 訛 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 范 氏 之 母 , 貴 德 尚 信 , 小 子 三 德 , 以 詐 與 民 , 知 其 必 滅 , 鮮 能 有 仁 , 後 果 逢 禍 , 身 死 國 分 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯公乘姒
    魯 公 乘 姒 者 ,魯 公 乘 子 皮 之 姒 也 。其 族 人 死 ,姒 之 甚 悲 。 子 皮 止 姒 曰 : 「 安 之 , 吾 今 嫁 姊 矣 。 」 已 過 時, 子 皮 不 復 言 也 。 魯 君 欲 以 子 皮 為 相 , 子 皮 問 姒 曰 : 「魯 君 欲 以 我 為 相 , 為 之 乎 ? 」 姒 曰 : 「 勿 為 也 。 」 子 皮 曰 : 「 何 也 ? 」 姒 曰 : 「 夫 臨 喪 而 言 嫁 , 一 何 不 習 禮 也! 後 過 時 而 不 言 , 一 何 不 達 人 事 也 ! 子 內 不 習 禮 , 而 外 不 達 人 事 , 子 不 可 以 為 相 。 」 子 皮 曰 : 「 姒 欲 嫁 , 何 不 早 言 ? 」 姒 曰 : 「 婦 人 之 事 , 唱 而 後 和 。 吾 豈 以 欲 嫁 之 故 數 子 乎 ! 子 誠 不 習 於 禮 , 不 達 於 人 事 。 以 此 相 一 國 ,據 大 眾 , 何 以 理 之 ! 譬 猶 揜 目 而 別 黑 白 也 。 揜 目 而 別 黑白 , 猶 無 患 也 。 不 達 人 事 而 相 國 , 非 有 天 咎 , 必 有 人 禍。 子 其 勿 為 也 。 」 子 皮 不 聽 , 卒 受 為 相 。 居 未 期 年 , 果 誅 而 死 。 君 子 謂 , 公 乘 姒 緣 事 而 知 弟 之 遇 禍 也 , 可 謂 智 矣 。 待 禮 然 後 動 , 不 苟 觸 情 可 謂 貞 矣 。 詩 云 : 「 蘀 兮 蘀 兮 , 風 其 吹 汝 , 叔 兮 伯 兮 , 唱 予 和 汝 。 」 又 曰 : 「 百 爾 所 思 , 不 如 我 所 之 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 子 皮 之 姊 , 緣 事 分 理 , 子 皮 相 魯 , 知 其 禍 起 , 姊 諫 子 皮 , 殆 不 如 止 , 子 皮 不 聽 , 卒 為 宗 恥 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯漆室女
    漆 室 女 者 ,魯 漆 室 邑 之 女 也 。 過 時 未 適 人 。 當 穆 公 時 , 君 老 , 太 子 幼 。 女 倚 柱 而 嘯 , 旁 人 聞 之 , 莫 不 為 之 慘 者 。 其 鄰 人 婦 從 之 遊 , 謂 曰 : 「 何 嘯 之 悲 也 ? 子 欲 嫁 耶 ? 吾 為 子 求 偶 。 」 漆 室 女 曰 : 「 嗟 乎 ! 始 吾 以 子 為 有 知 , 今 無 識 也 。 吾 豈 為 不 嫁 不 樂 而 悲 哉 ! 吾 憂 魯 君 老 ,太 子 幼 。 」 鄰 婦 笑 曰 : 「 此 乃 魯 大 夫 之 憂 , 婦 人 何 與 焉! 」 漆 室 女 曰 : 「 不 然 , 非 子 所 知 也 。 昔 晉 客 舍 吾 家 ,繫 馬 園 中 。 馬 佚 馳 走 , 踐 吾 葵 , 使 我 終 歲 不 食 葵 。 鄰 人 女 奔 隨 人 亡 , 其 家 倩 吾 兄 行 追 之 。 逢 霖 水 出 , 溺 流 而 死。 令 吾 終 身 無 兄 。 吾 聞 河 潤 九 里 , 漸 洳 三 百 步 。 今 魯 君 老 悖 , 太 子 少 愚 , 愚 偽 日 起 。 夫 魯 國 有 患 者 , 君 臣 父 子 皆 被 其 辱 , 禍 及 眾 庶 , 婦 人 獨 安 所 避 乎 ! 吾 甚 憂 之 。 子 乃 曰 婦 人 無 與 者 , 何 哉 ! 」 鄰 婦 謝 曰 : 「 子 之 所 慮 , 非 妾 所 及 。 」 三 年 , 魯 果 亂 , 齊 楚 攻 之 , 魯 連 有 寇 。 男 子 戰 鬥 , 婦 人 轉 輸 不 得 休 息 。 君 子 曰 : 「 遠 矣 漆 室 女 之 思 也 ! 」 詩 云 : 「 知 我 者 , 謂 我 心 憂 , 不 知 我 者 , 謂 我 何 求 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 漆 室 之 女 , 計 慮 甚 妙 , 維 魯 且 亂 , 倚 柱 而 嘯 , 君 老 嗣 幼 , 愚 悖 姦 生 , 魯 果 擾 亂 , 齊 伐 其 城 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魏曲沃負
    曲 沃 負 者 , 魏 大 夫 如 耳 母 也 。秦 立 魏 公 子 政 為 魏 太 子 , 魏 哀 王 使 使 者 為 太 子 納 妃 而 美 , 王 將 自 納 焉 。 曲 沃 負 謂 其 子 如 耳 曰 : 「 王 亂 於 無 別 , 汝 胡 不 匡 之 ? 方 今 戰 國 強 者 為 雄 , 義 者 顯 焉 。 今 魏 不 能 強 , 王 又 無 義 , 何 以 持 國 乎 ! 王 中 人 也 , 不 知 其 為 禍 耳 。 汝 不 言 , 則 魏 必 有 禍 矣 。 有 禍 , 必 及 吾 家 。 汝 言 以 盡 忠 , 忠 以 除 禍 , 不 可 失 也 。 」 如 耳 未 遇 閒 , 會 使 於 齊 , 負 因 款 王 門 而 上 書 曰: 「 曲 沃 之 老 婦 也 , 心 有 所 懷 , 願 以 聞 於 王 。 」 王 召 入。 負 曰 : 「 妾 聞 男 女 之 別 , 國 之 大 節 也 。 婦 人 脆 於 志 ,窳 於 心 , 不 可 以 邪 開 也 。 是 故 必 十 五 而 笄 , 二 十 而 嫁 ,早 成 其 號 諡 , 所 以 就 之 也 。 聘 則 為 妻 , 奔 則 為 妾 , 所 以 開 善 遏 淫 也 。 節 成 , 然 後 許 嫁 , 親 迎 , 然 後 隨 從 , 貞 女 之 義 也 。 今 大 王 為 太 子 求 妃 , 而 自 納 之 於 後 宮 , 此 毀 貞 女 之 行 而 亂 男 女 之 別 也 。 自 古 聖 王 必 正 妃 匹 妃 。 匹 正 則 興 , 不 正 則 亂 。 夏 之 興 也 以 塗 山 , 亡 也 以 末 喜 。 殷 之 興 也 以 有 , 亡 也 以 妲 己 。 周 之 興 也 以 太 姒 , 亡 也 以 褒 姒。 周 之 康 王 夫 人 , 晏 出 朝 關 雎 預 見 , 思 得 淑 女 以 配 君 子。 夫 雎 鳩 之 鳥 , 猶 未 嘗 見 乘 居 而 匹 處 也 。 夫 男 女 之 盛 ,合 之 以 禮 , 則 父 子 生 焉 , 君 臣 成 焉 , 故 為 萬 物 始 。 君 臣、 父 子 、 夫 婦 三 者 , 天 下 之 大 綱 紀 也 。 三 者 治 則 治 , 亂 則 亂 。今 大 王 亂 人 道 之 始 ,棄 綱 紀 之 務 。 敵 國 五 六 ,南 有 從 楚 , 西 有 橫 秦 , 而 魏 國 居 其 間 , 可 謂 僅 存 矣 。 王 不 憂 此 而 從 亂 無 別 , 父 子 同 女 妾 , 恐 大 王 之 國 政 危 矣 。 」王 曰 : 「 然 , 寡 人 不 知 也 。 」 遂 與 太 子 妃 , 而 賜 負 粟 三 十 鍾 , 如 耳 還 而 爵 之 。 王 勤 行 自 脩 , 勞 來 國 家 , 而 齊 楚 強 秦 不 敢 加 兵 焉 。 君 子 謂 魏 負 知 禮 。 詩 云 : 「 敬 之 敬 之, 天 維 顯 思 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 魏 負 聰 達 , 非 刺 哀 王 , 王 子 納 妃 , 禮 別 不 明 , 負 款 王 門 , 陳 列 紀 綱 , 王 改 自 脩 , 卒 無 敵 兵 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
趙將括母
    趙 將 馬 服 君 趙 奢 之 妻 , 趙 括 之 母 也 。秦 攻 趙 ,孝 成 王 使 括 代 廉 頗 為  將 。 將 行 , 括 母 上 書 言 於 王 曰 : 「 括 不 可 使 將 。 」 王 曰 : 「 何 以 ? 」 曰 : 「 始 妾 事 其 父 , 父 時 為  將 , 身 所 奉 飯 者 以 十 數 , 所 友 者 以 百 數 。 大 王 及 宗 室 所 賜 幣 者 , 盡 以 與 軍 吏 士 大 夫 。 受 命 之 日 , 不 問 家 事 。今 括 一 旦 為  將 , 東 向 而 朝 軍 吏 , 吏 無 敢 仰 視  之 者 。 王 所 賜 金 帛 , 歸 盡 臧 之 。 乃 日 視  便  利  田  宅 可 買  者 。 王 以 為  若 其 父 乎 ? 父 子 不 同 , 執 心 各 異 。 願 勿 遣 。 」 王 曰 : 「 母 置 之 , 吾 計 已 決 矣 。 」 括 母 曰 : 「 王 終 遣 之 , 即 有 不 稱, 妾 得 無 隨 乎 ? 」 王 曰 : 「 不 也 。 」 括 既 行 , 代 廉 頗 。三 十 餘 日 , 趙 兵 果 敗 , 括 死 軍 覆 。 王 以 括 母 先 言 , 故 卒 不 加 誅 。 君 子 謂 括 母 為  仁 智 。 詩 曰 : 「 老 夫 灌 灌 , 小 子 蹻 蹻 , 匪 我 言 耄 , 爾 用 憂 謔 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 孝 成 用 括 , 代 頗 距 秦 , 括 母 獻 書 , 知 其 覆 軍 , 願 止 不 得 , 請 罪 止 身 , 括 死 長 平 , 妻 子 得 存 。 
——-        
卷三 仁智傳 
目錄 
  密康公母 楚武鄧曼 許穆夫人 曹僖氏妻 孫叔敖母 晉伯宗妻 衛靈夫人 齊靈仲子 魯臧孫母 晉羊叔姬 晉范氏母 魯公乘姒 魯漆室女 魏曲沃負 趙將括母 
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
密康公母
    密康公之母,姓隗氏。周共王遊於涇上,康公從,有三女奔之,其母曰:「必致之王。夫獸三為群,人三為眾,女三為粲。王田不取 群,公行下眾,王御不參一族 。夫粲美之物歸汝,而何德以堪之?王猶不堪,況爾小醜乎!」康公不獻,王滅密。君子謂密母為能識微。詩云「無已大康,職思其憂。」此之謂也。 
    頌曰:密康之母,先識盛衰,非刺康公,受粲不歸,公行下眾,物滿則損,俾獻不聽,密果滅殞。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
楚武鄧曼
    鄧 曼 者 , 武 王 之 夫 人 也 。王 使 屈 瑕 為 將 , 伐 羅 。 屈 瑕 號 莫 敖 , 與 群 帥 悉 楚 師 以 行 。 鬥 伯 比 謂 其 御 曰 : 「莫 敖 必 敗 。 舉 趾 高 , 心 不 固 矣 。 」 見 王 曰 : 「 必 濟 師 。 」王 以 告 夫 人 鄧 曼 , 曰 : 「 大 夫 非 眾 之 謂 也 , 其 謂 君 撫 小 民 以 信 ,訓 諸 司 以 德 , 而 威 莫 敖 以 刑 也 。 莫 敖 狃 於 蒲 騷 之 役 , 將 自 用 也 , 必 小 羅 。 君 若 不 鎮 撫 , 其 不 設 備 乎 !於 是 王 使 賴 人 追 之 , 不 及 。 莫 敖 令 於 軍 中 曰 : 「 諫 者 有 刑 。 」 及 鄢 , 師 次 亂 濟 。 至 羅 , 羅 與 盧 戎 擊 之 , 大 敗 ,莫 敖 自 經 荒 谷 , 群 師 囚 於 冶 父 以 待 刑 。 王 曰 : 「 孤 之 罪 也 。 」 皆 免 之 。 君 子 謂 鄧 曼 為 知 人 。 詩 云 : 「 曾 是 莫 聽, 大 命 以 傾 。 」 此 之 謂 也 。 王 伐 隨 且 行 , 告 鄧 曼 曰 : 「余 心 蕩 , 何 也 ? 」 鄧 曼 曰 : 「 王 德 薄 而 祿 厚 , 施 鮮 而 得多 。 物 盛 必 衰 , 日 中 必 移 。 盈 而 蕩 , 天 之 道 也 。 先 王 知 之 矣 , 故 臨 武 事 , 將 發 大 命 , 而 蕩 王 心 焉 。 若 師 徒 毋 虧, 王 薨 於 行 , 國 之 福 也 。 」 王 遂 行 , 卒 於 樠 木 之 下 。 君 子 謂 鄧 曼 為 知 天 道 。 易 曰 : 「 日 中 則 昃 , 月 盈 則 虧 , 天 地 盈 虛 , 與 時 消 息 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 武 鄧 曼 , 見 事 所 興 , 謂 瑕 軍 敗 , 知 王 將 薨 , 識 彼 天 道 , 盛 而 必 衰 , 終 如 其 言 , 君 子 揚 稱 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
許穆夫人
    許 穆 夫 人 者 , 衛 懿 公 之 女 , 許 穆 公 之 夫 人 也 。 初 許 求 之 , 齊 亦 求 之 , 懿 公 將 與 , 許 女 因 其 傅 母 而 言 曰 : 「古 者 諸 侯 之 有 女 子 也 , 所 以 苞 苴 玩 弄 , 繫 援 於 大 國 也 。言 今 者 許 小 而 遠 , 齊 大 而 近 。 若 今 之 世 , 強 者 為 雄 。 如 使 邊 境 有 寇 戎 之 事 , 維 是 四 方 之 故 , 赴 告 大 國 , 妾 在 ,不 猶 愈 乎 ! 今 舍 近 而 就 遠 , 離 大 而 附 小 , 一 旦 有 車 馳 之 難 , 孰 可 與 慮 社 稷 ? 」 衛 侯 不 聽 , 而 嫁 之 於 許 。 其 後 翟 人 攻 衛 , 大 破 之 , 而 許 不 能 救 , 衛 侯 遂 奔 走 涉 河 , 而 南 至 楚 丘 。 齊 桓 往 而 存 之 , 遂 城 楚 丘 以 居 。 衛 侯 於 是 悔 不用 其 言 。 當 敗 之 時 , 許 夫 人 馳 驅 而 弔 唁 , 衛 侯 因 疾 之 ,而 作 詩 云 : 「 載 馳 載 驅 , 歸 唁 衛 侯 , 驅 馬 悠 悠 , 言 至 于 漕 , 大 夫 跋 涉 , 我 心 則 憂 , 既 不 我 嘉 , 不 能 旋 反 , 視 爾 不 臧 , 我 思 不 遠 。 」 君 子 善 其 慈 惠 而 遠 識 也 。 
    頌 曰 : 衛 女 未 嫁 , 謀 許 與 齊 , 女 諷 母 曰 , 齊 大 可 依 , 衛 君 不 聽 , 後 果 遁 逃 , 許 不 能 救 , 女 作 載 馳 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
曹僖氏妻
    曹 大 夫 僖 負 羈 之 妻 也 。 晉 公 子 重 耳 亡 , 過 曹 , 恭 公 不 禮 焉 。 聞 其 駢 脅 , 近 其 舍 , 伺 其 將 浴 , 設 微 薄 而 觀 之。 負 羈 之 妻 言 於 夫 曰 : 「 吾 觀 晉 公 子 , 其 從 者 三 人 皆 國 相 也 。 以 此 三 人 者 , 皆 善 戮 力 以 輔 人 , 必 得 晉 國 。 若 得 反 國 , 必 霸 諸 侯 而 討 無 禮 , 曹 必 為 首 。 若 曹 有 難 , 子 必 不 免 , 子 胡 不 早 自 貳 焉 ? 且 吾 聞 之 : 『 不 知 其 子 者 , 視 其 父 ; 不 知 其 君 者 , 視 其 所 使 。 』 今 其 從 者 皆 卿 相 之 僕 也 , 則 其 君 必 霸 王 之 主 也 。 若 加 禮 焉 , 必 能 報 施 矣 。 若 有 罪 焉 , 必 能 討 過 。 子 不 早 圖 , 禍 至 不 久 矣 。 負 羈 乃 遺 之 壺 冰 , 加 璧 其 上 , 公 子 受 冰 反 璧 。 及 公 子 反 國 , 伐 曹, 乃 表 負 羈 之 閭 , 令 兵 士 無 敢 入 。 士 民 之 扶 老 攜 弱 而 赴 其 閭 者 , 門 外 成 市 。 君 子 謂 僖 氏 之 妻 能 遠 識 。 詩 云 : 「既 明 且 哲 , 以 保 其 身 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 僖 氏 之 妻 , 厥 智 孔 白 , 見 晉 公 子 , 知 其 興 作 , 使 夫 饋 冰 , 且 以 自 託 , 文 伐 曹 國 , 卒 獨 見 釋 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
孫叔敖母
    楚 令 尹 孫 叔 敖 之 母 也 。 叔 敖 為 嬰 兒 之 時 , 出 遊 ,見 兩 頭 蛇 , 殺 而 埋 之 。 歸 見 其 母 而 泣 焉 , 母 問 其 故 , 對 曰: 「 吾 聞 見 兩 頭 蛇 者 死 , 今 者 出 遊 見 之 。 」 其 母 曰 : 「蛇 今 安 在 ? 」 對 曰 : 「 吾 恐 他 人 復 見 之 , 殺 而 埋 之 矣 。」 其 母 曰 : 「 汝 不 死 矣 。 夫 有 陰 德 者 , 陽 報 之 。 德 勝 不 祥 , 仁 除 百 禍 。 天 之 處 高 而 聽 卑 。 書 不 云 乎 : 『 皇 天 無 親 , 惟 德 是 輔 。 』 爾 嘿 矣 , 必 興 於 楚 。 」 及 叔 敖 長 , 為 令 尹 。 君 子 謂 叔 敖 之 母 知 道 德 之 次 。 詩 云 : 「 母 氏 聖 善。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 叔 敖 之 母 , 深 知 天 道 , 叔 敖 見 蛇 , 兩 頭 岐 首 , 殺 而 埋 之 , 泣 恐 不 及 , 母 曰 陰 德 , 不 死 必 壽 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉伯宗妻
    晉 大 夫 伯 宗 之 妻 也 。 伯 宗 賢 , 而 好 以 直 辯 淩 人 。 每 朝 , 其 妻 常 戒 之 曰 : 「 盜 憎 主 人 , 民 愛 其 上 。 有 愛 好 人 者 , 必 有 憎 妒 人 者 。 夫 子 好 直 言 , 枉 者 惡 之 , 禍 必 及 身 矣 。 」 伯 宗 不 聽 , 朝 而 以 喜 色 歸 。 其 妻 曰 : 「 子 貌 有 喜 色 , 何 也 ? 」 伯 宗 曰 : 「 吾 言 於 朝 , 諸 大 夫 皆 謂 我 知 似 陽 子 。 」 妻 曰 : 「 實 穀 不 華 , 至 言 不 飾 , 今 陽 子 華 而 不 實 , 言 而 無 謀 , 是 以 禍 及 其 身 , 子 何 喜 焉 ! 」 伯 宗 曰 :「 吾 欲 飲 諸 大 夫 酒 , 而 與 之 語 , 爾 試 聽 之 。 」 其 妻 曰 :「 諾 。 」 於 是 為 大 會 , 與 諸 大 夫 飲 。 既 飲 , 而 問 妻 曰 :「 何 若 ? 」 對 曰 : 「 諸 大 夫 莫 子 若 也 , 然 而 民 之 不 能 戴 其 上 久 矣 , 難 必 及 子 。 子 之 性 固 不 可 易 也 , 且 國 家 多 貳, 其 危 可 立 待 也 。 子 何 不 預 結 賢 大 夫 , 以 託 州 犁 焉 。 」伯 宗 曰 : 「 諾 。 」 乃 得 畢 羊 而 交 之 。 及 欒 不 忌 之 難 , 三 郤 害 伯 宗 , 譖 而 殺 之 。 畢 羊 乃 送 州 犁 於 荊 , 遂 得 免 焉 。君 子 謂 伯 宗 之 妻 知 天 道 。 詩 云 : 「 多 將 熇 熇 , 不 可 救 藥。 」 伯 宗 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 伯 宗 淩 人 , 妻 知 且 亡 , 數 諫 伯 宗 , 厚 許 畢 羊 , 屬 以 州 犁 , 以 免 咎 殃 , 伯 宗 遇 禍 , 州 犁 奔 荊 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
衛靈夫人
    衛 靈 公 之 夫 人 也 。 靈 公 與 夫 人 夜 坐 , 聞 車 聲 轔 轔 ,至 闕 而 止 , 過 闕 復 有 聲 。 公 問 夫 人 曰 : 「 知 此 謂 誰 ? 」夫 人 曰 : 「 此 必 蘧 伯 玉 也 。 」 公 曰 : 「 何 以 知 之 ? 」 夫人 曰 : 「 妾 聞 : 禮 下 公 門 式 路 馬 , 所 以 廣 敬 也 。 夫 忠 臣 與 孝 子 , 不 為 昭 昭 信 節 , 不 為 冥 冥 墮 行 。 蘧 伯 玉 , 衛 之賢 大 夫 也 。 仁 而 有 智 , 敬 於 事 上 。 此 其 人 必 不 以 闇 昧 廢 禮 , 是 以 知 之 。 」 公 使 視 之 , 果 伯 玉 也 。 公 反 之 , 以 戲 夫 人 曰 : 「 非 也 。 」 夫 人 酌 觴 再 拜 賀 公 , 公 曰 : 「 子 何 以 賀 寡 人 ? 」 夫 人 曰 : 「 始 妾 獨 以 衛 為 有 蘧 伯 玉 爾 , 今 衛 復 有 與 之 齊 者 , 是 君 有 二 賢 臣 也 。 國 多 賢 臣 , 國 之 福 也 。 妾 是 以 賀 。 」 公 驚 曰 : 「 善 哉 ! 」 遂 語 夫 人 其 實 焉。 君 子 謂 衛 夫 人 明 於 知 人 道 。 夫 可 欺 而 不 可 罔 者 , 其 明 智 乎 ! 詩 云 : 「 我 聞 其 聲 , 不 見 其 人 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 衛 靈 夜 坐 , 夫 人 與 存 , 有 車 轔 轔 , 中 止 闕 門 , 夫 人 知 之 , 必 伯 玉 焉 , 維 知 識 賢 , 問 之 信 然 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
齊靈仲子
    齊 靈 仲 子 者 , 宋 侯 之 女 , 齊 靈 公 之 夫 人 也 。 初 , 靈 公 娶 於 魯 聲 姬 , 生 子 光 , 以 為 太 子 。 夫 人 仲 子 , 與 其 娣 戎 子 , 皆 嬖 於 公 。 仲 子 生 子 牙 , 戎 子 請 以 牙 為 太 子 代 光, 公 許 之 。 仲 子 曰 : 「 不 可 。 夫 廢 常 , 不 祥 ; 聞 諸 侯 之 難 , 失 謀 。 夫 光 之 立 也 , 列 於 諸 侯 矣 。 今 無 故 而 廢 之 ,是 專 絀 諸 侯 , 而 以 難 犯 不 祥 也 。 君 心 悔 之 。 」 「 在 我 而 已 。 」 仲 子 曰 : 「 妾 非 讓 也 , 誠 禍 之 萌 也 。 」 以 死 爭 之, 公 終 不 聽 , 遂 逐 太 子 光 , 而 立 牙 為 太 子 , 高 厚 為 傅 。靈 公 疾 , 高 厚 微 迎 光 。 及 公 薨 , 崔 杼 立 光 而 殺 高 厚 。 以不 用 仲 子 之 言 , 禍 至 於 此 。 君 子 謂 仲 子 明 於 事 理 。 詩 云: 「 聽 用 我 謀 , 庶 無 大 悔 。 」 仲 子 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 靈 仲 子 , 仁 智 顯 明 , 靈 公 立 牙 , 廢 姬 子 光 , 仲 子 強 諫 , 棄 適 不 祥 , 公 既 不 聽 , 果 有 禍 殃 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯臧孫母
    臧 孫 母 者 , 魯 大 夫 臧 文 仲 之 母 也 。 文 仲 將 為 魯 使 至齊 , 其 母 送 之 曰 : 「 汝 刻 而 無 恩 , 好 盡 人 力 , 窮 人 以 威, 魯 國 不 容 子 矣 , 而 使 子 之 齊 。 凡 姦 將 作 , 必 於 變 動 。害 子 者 , 其 於 斯 發 事 乎 ! 汝 其 戒 之 。 魯 與 齊 通 壁 , 壁 鄰 之 國 也 。 魯 之 寵 臣 多 怨 汝 者 , 又 皆 通 於 齊 高 子 、 國 子 。是 必 使 齊 圖 魯 而 拘 汝 。 留 之 , 難 乎 其 免 也 。 汝 必 施 恩 布 惠 , 而 後 出 以 求 助 焉 。 於 是 文 仲 託 於 三 家 , 厚 士 大 夫 而 後 之 齊 。 齊 果 拘 之 , 而 興 兵 欲 襲 魯 。 文 仲 微 使 人 遺 公 書, 恐 得 其 書 , 乃 謬 其 辭 曰 : 「 斂 小 器 , 投 諸 台 。 食 獵 犬, 組 羊 裘 。 琴 之 合 , 甚 思 之 。 臧 我 羊 , 羊 有 母 。 食 我 以 同 魚 。 冠 纓 不 足 , 帶 有 餘 。 公 及 大 夫 相 與 議 之 , 莫 能 知 之 。 人 有 言 : 「 臧 孫 母 者 , 世 家 子 也 , 君 何 不 試 召 而 問 焉 ? 」 於 是 召 而 語 之 曰 :「
吾 使 臧 子 之 齊 , 今 持 書 來 云 爾 , 何 也 ? 」 臧 孫 母 泣 下 襟 曰 : 「 吾 子 拘 有 木 治 矣 。 」 公 曰 : 「 何 以 知 之 ? 」 對 曰 : 「 斂 小 器 投 諸 台 者 , 言 取 郭 外 萌 , 內 之 於 城 中 也 。食 獵 犬 組 羊 裘 者 , 言 趣 饗 戰 鬥 之 士 而 繕 甲 兵 也 。 琴 之 合甚 思 之 者 , 言 思 妻 也 。 臧 我 羊 羊 有 母 者 , 告 妻 善 養 母 也。 食 我 以 同 魚 同 者 , 其 文 錯 。 錯 者 , 所 以 治 鋸 。 鋸 者 ,所 以 治 木 也 。 是 有 木 治 係 於 獄 矣 。 冠 纓 不 足 帶 有 餘 者 ,頭 亂 不 得 梳 , 飢 不 得 食 也 。 故 知 吾 子 拘 而 有 木 治 矣 。 於 是 以 臧 孫 母 之 言 軍 於 境 上 , 齊 方 發 兵 , 將 以 襲 魯 , 聞 兵 在 境 上 ,乃 還 文 仲 而 不 伐 魯 。 君 子 謂 臧 孫 母 識 微 見 遠 。詩 云 : 「 陟 彼 屺 兮 , 瞻 望 母 兮 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 臧 孫 之 母 , 刺 子 好 威 , 必 且 遇 害 , 使 援 所 依 , 既 厚 三 家 , 果 拘 於 齊 , 母 說 其 書 , 子 遂 得 歸 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉羊叔姬
    叔 姬 者 , 羊 舌 子 之 妻 也 , 叔 向 、 叔 魚 之 母 也 , 一 姓 楊 氏 。 叔 向 名 肸 , 叔 魚 名 鮒 。 羊 舌 子 好 正 , 不 容 於 晉 ,去 而 之 三 室 之 邑 。 三 室 之 邑 人 相 與 攘 羊 而 遺 之 , 羊 舌 子 不 受 。 叔 姬 曰 : 「 夫 子 居 晉 不 容 , 去 之 三 室 之 邑 , 又 不 容 於 三 室 之 邑 , 是 於 夫 子 不 容 也 , 不 如 受 之 。 」 羊 舌 子 受 之 , 曰 : 「 為 肸 與 鮒 亨 之 。 」 叔 姬 曰 : 「 不 可 。 南 方 有 鳥 名 曰 乾 吉 , 食 其 子 , 不 擇 肉 , 子 常 不 遂 。 今 肸 與 鮒, 童 子 也 。 隨 大 夫 而 化 者 , 不 可 食 以 不 義 之 肉 , 不 若 埋 之 , 以 明 不 與 。 」 於 是 乃 盛 以 甕 , 埋 壚 陰 。 後 二 年 , 攘 羊 之 事 發 , 都 吏 至 , 羊 舌 子 曰 : 「 吾 受 之 , 不 敢 食 也 。」 發 而 視 之 , 則 其 骨 存 焉 。 都 吏 曰 : 「 君 子 哉 , 羊 舌 子! 不 與 攘 羊 之 事 矣 。 」 君 子 謂 叔 姬 為 能 防 害 遠 疑 。 詩 曰: 「 無 曰 不 顯 , 莫 予 云 覯 。 」 此 之 謂 也 。 叔 向 欲 娶 於 申公 巫 臣 氏 , 夏 姬 之 女 , 美 而 有 色 , 叔 姬 不 欲 娶 其 族 。 叔 向 曰 : 「 吾 母 之 族 , 貴 而 無 庶 , 吾 懲 舅 氏 矣 。 」 叔 姬 曰: 「 子 靈 之 妻 殺 三 夫 一 君 一 子 , 而 亡 一 國 兩 卿 矣 。 爾 不 懲 此 , 而 反 懲 吾 族 , 何 也 ? 且 吾 聞 之 : 有 奇 福 者 , 必 有 奇 禍 。 有 甚 美 者 , 必 有 甚 惡 。 今 是 鄭 穆 少 妃 姚 子 之 子 ,子 貉 之 妹 也 。 子 貉 早 死 無 後 , 而 天 鐘 美 於 是 , 將 必 以 是大 有 敗 也 。 昔 有 仍 氏 生 女 , 髮 黑 而 甚 美 , 光 可 監 人 , 名 曰 玄 妻 。 樂 正 夔 娶 之 , 生 伯 封 。 宕 有 豕 心 , 貪 惏 毋 期 ,忿 戾 毋 饜 , 謂 之 封 豕 。 有 窮 后 羿 滅 之 , 夔 是 用 不 祀 。 且三 代 之 亡 , 及 恭 太 子 之 廢 , 皆 是 物 也 。 汝 何 以 為 哉 ! 夫有 美 物 足 以 移 人 , 苟 非 德 義 , 則 必 有 禍 也 。 」 叔 向 懼 而 不 敢 娶 , 平 公 強 使 娶 之 , 生 楊 食 我 , 食 我 號 曰 伯 碩 。 伯 碩 生 時 , 侍 者 謁 之 叔 姬 曰 : 「 長 姒 產 男 。 」 叔 姬 往 視 之, 及 堂 , 聞 其 號 也 而 還 , 曰 : 「 豺 狼 之 聲 也 。 狼 子 野 心, 今 將 滅 羊 舌 氏 者 , 必 是 子 也 。 」 遂 不 肯 見 。 及 長 , 與 祁 勝 為 亂 , 晉 人 殺 食 我 , 羊 舌 氏 由 是 遂 滅 。 君 子 謂 叔 姬 為 能 推 類 。 詩 云 : 「 如 彼 泉 流 , 無 淪 胥 以 敗 。 」 此 之 謂 也 。 叔 姬 之 始 生 叔 魚 也 而 視 之 曰 : 「 是 虎 目 而 豕 啄 , 鳶 肩 而 牛 腹 , 谿 壑 可 盈 , 是 不 可 饜 也 , 必 以 賂 死 。 」 遂 不 見 。 及 叔 魚 長 , 為 國 贊 理 。 邢 侯 與 雍 子 爭 田 , 雍 子 入 其 女 於 叔 魚 以 求 直 , 邢 侯 殺 叔 魚 與 雍 子 於 朝 。 韓 宣 子 患 之。 叔 向 曰 : 「 三 姦 同 罪 , 請 殺 其 生 者 而 戮 其 死 者 。 」 遂 族 邢 侯 氏 , 而 尸 叔 魚 與 雍 子 於 市 。 叔 魚 卒 以 貪 死 , 叔 姬 可 謂 智 矣 。 詩 云 : 「 貪 人 敗 類 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 叔 向 之 母 , 察 於 情 性 , 推 人 之 生 , 以 窮 其 命 , 叔 魚 食 我 , 皆 貪 不 正 , 必 以 貨 死 , 果 卒 分 爭 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
晉范氏母
    晉 范 氏 母 者 , 范 獻 子 之 妻 也 。 其 三 子 遊 於 趙 氏 。 趙簡 子 乘 馬 園 中 , 園 中 多 株 , 問 三 子 曰 : 「 柰 何 ? 」 長 者 曰 : 「 明 君 不 問 不 為 , 亂 君 不 問 而 為 。 」 中 者 曰 : 「 愛 馬 足 則 無 愛 民 力 , 愛 民 力 則 無 愛 馬 足 。 」 少 者 曰 : 「 可以 三 德 使 民 。 設 令 伐 株 於 山 將 有 馬 為 也 , 已 而 開 囿 示 之 株 。 夫 山 遠 而 囿 近 , 是 民 一 悅 矣 。 夫 險 阻 之 山 而 伐 平 地 之 株 , 民 二 悅 矣 。 既 畢 而 賤 賣 民 , 三 悅 矣 。 」 簡 子 從 之, 民 果 三 悅 。 少 子 伐 其 謀 , 歸 以 告 母 。 母 喟 然 歎 曰 : 「終 滅 范 氏 者 必 是 子 也 。 夫 伐 功 施 勞 , 鮮 能 布 仁 。 乘 偽 行 詐 , 莫 能 久 長 。 」 其 後 智 伯 滅 范 氏 。 君 子 謂 范 氏 母 為 知 難 本 。 詩 曰 : 「 忝 爾 祖 , 式 救 爾 訛 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 范 氏 之 母 , 貴 德 尚 信 , 小 子 三 德 , 以 詐 與 民 , 知 其 必 滅 , 鮮 能 有 仁 , 後 果 逢 禍 , 身 死 國 分 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯公乘姒
    魯 公 乘 姒 者 ,魯 公 乘 子 皮 之 姒 也 。其 族 人 死 ,姒 之 甚 悲 。 子 皮 止 姒 曰 : 「 安 之 , 吾 今 嫁 姊 矣 。 」 已 過 時, 子 皮 不 復 言 也 。 魯 君 欲 以 子 皮 為 相 , 子 皮 問 姒 曰 : 「魯 君 欲 以 我 為 相 , 為 之 乎 ? 」 姒 曰 : 「 勿 為 也 。 」 子 皮 曰 : 「 何 也 ? 」 姒 曰 : 「 夫 臨 喪 而 言 嫁 , 一 何 不 習 禮 也! 後 過 時 而 不 言 , 一 何 不 達 人 事 也 ! 子 內 不 習 禮 , 而 外 不 達 人 事 , 子 不 可 以 為 相 。 」 子 皮 曰 : 「 姒 欲 嫁 , 何 不 早 言 ? 」 姒 曰 : 「 婦 人 之 事 , 唱 而 後 和 。 吾 豈 以 欲 嫁 之 故 數 子 乎 ! 子 誠 不 習 於 禮 , 不 達 於 人 事 。 以 此 相 一 國 ,據 大 眾 , 何 以 理 之 ! 譬 猶 揜 目 而 別 黑 白 也 。 揜 目 而 別 黑白 , 猶 無 患 也 。 不 達 人 事 而 相 國 , 非 有 天 咎 , 必 有 人 禍。 子 其 勿 為 也 。 」 子 皮 不 聽 , 卒 受 為 相 。 居 未 期 年 , 果 誅 而 死 。 君 子 謂 , 公 乘 姒 緣 事 而 知 弟 之 遇 禍 也 , 可 謂 智 矣 。 待 禮 然 後 動 , 不 苟 觸 情 可 謂 貞 矣 。 詩 云 : 「 蘀 兮 蘀 兮 , 風 其 吹 汝 , 叔 兮 伯 兮 , 唱 予 和 汝 。 」 又 曰 : 「 百 爾 所 思 , 不 如 我 所 之 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 子 皮 之 姊 , 緣 事 分 理 , 子 皮 相 魯 , 知 其 禍 起 , 姊 諫 子 皮 , 殆 不 如 止 , 子 皮 不 聽 , 卒 為 宗 恥 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魯漆室女
    漆 室 女 者 ,魯 漆 室 邑 之 女 也 。 過 時 未 適 人 。 當 穆 公 時 , 君 老 , 太 子 幼 。 女 倚 柱 而 嘯 , 旁 人 聞 之 , 莫 不 為 之 慘 者 。 其 鄰 人 婦 從 之 遊 , 謂 曰 : 「 何 嘯 之 悲 也 ? 子 欲 嫁 耶 ? 吾 為 子 求 偶 。 」 漆 室 女 曰 : 「 嗟 乎 ! 始 吾 以 子 為 有 知 , 今 無 識 也 。 吾 豈 為 不 嫁 不 樂 而 悲 哉 ! 吾 憂 魯 君 老 ,太 子 幼 。 」 鄰 婦 笑 曰 : 「 此 乃 魯 大 夫 之 憂 , 婦 人 何 與 焉! 」 漆 室 女 曰 : 「 不 然 , 非 子 所 知 也 。 昔 晉 客 舍 吾 家 ,繫 馬 園 中 。 馬 佚 馳 走 , 踐 吾 葵 , 使 我 終 歲 不 食 葵 。 鄰 人 女 奔 隨 人 亡 , 其 家 倩 吾 兄 行 追 之 。 逢 霖 水 出 , 溺 流 而 死。 令 吾 終 身 無 兄 。 吾 聞 河 潤 九 里 , 漸 洳 三 百 步 。 今 魯 君 老 悖 , 太 子 少 愚 , 愚 偽 日 起 。 夫 魯 國 有 患 者 , 君 臣 父 子 皆 被 其 辱 , 禍 及 眾 庶 , 婦 人 獨 安 所 避 乎 ! 吾 甚 憂 之 。 子 乃 曰 婦 人 無 與 者 , 何 哉 ! 」 鄰 婦 謝 曰 : 「 子 之 所 慮 , 非 妾 所 及 。 」 三 年 , 魯 果 亂 , 齊 楚 攻 之 , 魯 連 有 寇 。 男 子 戰 鬥 , 婦 人 轉 輸 不 得 休 息 。 君 子 曰 : 「 遠 矣 漆 室 女 之 思 也 ! 」 詩 云 : 「 知 我 者 , 謂 我 心 憂 , 不 知 我 者 , 謂 我 何 求 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 漆 室 之 女 , 計 慮 甚 妙 , 維 魯 且 亂 , 倚 柱 而 嘯 , 君 老 嗣 幼 , 愚 悖 姦 生 , 魯 果 擾 亂 , 齊 伐 其 城 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
魏曲沃負
    曲 沃 負 者 , 魏 大 夫 如 耳 母 也 。秦 立 魏 公 子 政 為 魏 太 子 , 魏 哀 王 使 使 者 為 太 子 納 妃 而 美 , 王 將 自 納 焉 。 曲 沃 負 謂 其 子 如 耳 曰 : 「 王 亂 於 無 別 , 汝 胡 不 匡 之 ? 方 今 戰 國 強 者 為 雄 , 義 者 顯 焉 。 今 魏 不 能 強 , 王 又 無 義 , 何 以 持 國 乎 ! 王 中 人 也 , 不 知 其 為 禍 耳 。 汝 不 言 , 則 魏 必 有 禍 矣 。 有 禍 , 必 及 吾 家 。 汝 言 以 盡 忠 , 忠 以 除 禍 , 不 可 失 也 。 」 如 耳 未 遇 閒 , 會 使 於 齊 , 負 因 款 王 門 而 上 書 曰: 「 曲 沃 之 老 婦 也 , 心 有 所 懷 , 願 以 聞 於 王 。 」 王 召 入。 負 曰 : 「 妾 聞 男 女 之 別 , 國 之 大 節 也 。 婦 人 脆 於 志 ,窳 於 心 , 不 可 以 邪 開 也 。 是 故 必 十 五 而 笄 , 二 十 而 嫁 ,早 成 其 號 諡 , 所 以 就 之 也 。 聘 則 為 妻 , 奔 則 為 妾 , 所 以 開 善 遏 淫 也 。 節 成 , 然 後 許 嫁 , 親 迎 , 然 後 隨 從 , 貞 女 之 義 也 。 今 大 王 為 太 子 求 妃 , 而 自 納 之 於 後 宮 , 此 毀 貞 女 之 行 而 亂 男 女 之 別 也 。 自 古 聖 王 必 正 妃 匹 妃 。 匹 正 則 興 , 不 正 則 亂 。 夏 之 興 也 以 塗 山 , 亡 也 以 末 喜 。 殷 之 興 也 以 有 , 亡 也 以 妲 己 。 周 之 興 也 以 太 姒 , 亡 也 以 褒 姒。 周 之 康 王 夫 人 , 晏 出 朝 關 雎 預 見 , 思 得 淑 女 以 配 君 子。 夫 雎 鳩 之 鳥 , 猶 未 嘗 見 乘 居 而 匹 處 也 。 夫 男 女 之 盛 ,合 之 以 禮 , 則 父 子 生 焉 , 君 臣 成 焉 , 故 為 萬 物 始 。 君 臣、 父 子 、 夫 婦 三 者 , 天 下 之 大 綱 紀 也 。 三 者 治 則 治 , 亂 則 亂 。今 大 王 亂 人 道 之 始 ,棄 綱 紀 之 務 。 敵 國 五 六 ,南 有 從 楚 , 西 有 橫 秦 , 而 魏 國 居 其 間 , 可 謂 僅 存 矣 。 王 不 憂 此 而 從 亂 無 別 , 父 子 同 女 妾 , 恐 大 王 之 國 政 危 矣 。 」王 曰 : 「 然 , 寡 人 不 知 也 。 」 遂 與 太 子 妃 , 而 賜 負 粟 三 十 鍾 , 如 耳 還 而 爵 之 。 王 勤 行 自 脩 , 勞 來 國 家 , 而 齊 楚 強 秦 不 敢 加 兵 焉 。 君 子 謂 魏 負 知 禮 。 詩 云 : 「 敬 之 敬 之, 天 維 顯 思 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 魏 負 聰 達 , 非 刺 哀 王 , 王 子 納 妃 , 禮 別 不 明 , 負 款 王 門 , 陳 列 紀 綱 , 王 改 自 脩 , 卒 無 敵 兵 。
—————————
列女傳 卷三 仁智傳
趙將括母
    趙 將 馬 服 君 趙 奢 之 妻 , 趙 括 之 母 也 。秦 攻 趙 ,孝 成 王 使 括 代 廉 頗 為  將 。 將 行 , 括 母 上 書 言 於 王 曰 : 「 括 不 可 使 將 。 」 王 曰 : 「 何 以 ? 」 曰 : 「 始 妾 事 其 父 , 父 時 為  將 , 身 所 奉 飯 者 以 十 數 , 所 友 者 以 百 數 。 大 王 及 宗 室 所 賜 幣 者 , 盡 以 與 軍 吏 士 大 夫 。 受 命 之 日 , 不 問 家 事 。今 括 一 旦 為  將 , 東 向 而 朝 軍 吏 , 吏 無 敢 仰 視  之 者 。 王 所 賜 金 帛 , 歸 盡 臧 之 。 乃 日 視  便  利  田  宅 可 買  者 。 王 以 為  若 其 父 乎 ? 父 子 不 同 , 執 心 各 異 。 願 勿 遣 。 」 王 曰 : 「 母 置 之 , 吾 計 已 決 矣 。 」 括 母 曰 : 「 王 終 遣 之 , 即 有 不 稱, 妾 得 無 隨 乎 ? 」 王 曰 : 「 不 也 。 」 括 既 行 , 代 廉 頗 。三 十 餘 日 , 趙 兵 果 敗 , 括 死 軍 覆 。 王 以 括 母 先 言 , 故 卒 不 加 誅 。 君 子 謂 括 母 為  仁 智 。 詩 曰 : 「 老 夫 灌 灌 , 小 子 蹻 蹻 , 匪 我 言 耄 , 爾 用 憂 謔 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 孝 成 用 括 , 代 頗 距 秦 , 括 母 獻 書 , 知 其 覆 軍 , 願 止 不 得 , 請 罪 止 身 , 括 死 長 平 , 妻 子 得 存 。 
——-        
卷四 貞順傳 
目錄
  召南申女 宋恭伯姬 衛寡夫人 蔡人之妻 黎莊夫人 齊孝孟姬 息君夫人 齊杞梁妻 楚平伯嬴 楚昭貞姜 楚白貞姬 衛宗二順 魯寡陶嬰 梁寡高行 陳寡孝婦 
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
召南申女
    召 南 申 女 者 , 申 人 之 女 也 。 既 許 嫁 於 酆 , 夫 家 禮 不備 而 欲 迎 之 , 女 與 其 人 言 : 「 以 為 夫 婦 者 , 人 倫 之 始 也, 不 可 不 正 。 傳 曰 : 『 正 其 本 , 則 萬 物 理 。 失 之 豪 釐 ,差 之 千 里 。 』 是 以 本 立 而 道 生 , 源 治 而 流 清 。 故 嫁 娶 者, 所 以 傳 重 承 業 , 繼 續 先 祖 , 為 宗 廟 主 也 。 夫 家 輕 禮 違 制 , 不 可 以 行 。 」 遂 不 肯 往 。 夫 家 訟 之 於 理 , 致 之 於 獄。 女 終 以 一 物 不 具 , 一 禮 不 備 , 守 節 持 義 , 必 死 不 往 ,而 作 詩 曰 : 「 雖 速 我 獄 , 室 家 不 足 。 」 言 夫 家 之 禮 不 備 足 也 。 君 子 以 為 得 婦 道 之 儀 , 故 舉 而 揚 之 , 傳 而 法 之 ,以 絕 無 禮 之 求 , 防 淫 慾 之 行 焉 。 又 曰 : 「 雖 速 我 訟 , 亦 不 女 從 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 召 南 申 女 , 貞 一 脩 容 , 夫 禮 不 備 , 終 不 肯 從 , 要 以 必 死 , 遂 至 獄 訟 , 作 詩 明 意 , 後 世 稱 誦 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
宋恭伯姬
    伯 姬 者 , 魯 宣 公 之 女 , 成 公 之 妹 也 。 其 母 曰 繆 姜 ,嫁 伯 姬 於 宋 恭 公 。 恭 公 不 親 迎 , 伯 姬 迫 於 父 母 之 命 而 行。 既 入 宋 , 三 月 廟 見 , 當 行 夫 婦 之 道 。 伯 姬 以 恭 公 不 親 迎 , 故 不 肯 聽 命 。 宋 人 告 魯 , 魯 使 大 夫 季 文 子 於 宋 , 致 命 於 伯 姬 。 還 , 復 命 。 公 享 之 , 繆 姜 出 於 房 , 再 拜 曰 :「 大 夫 勤 勞 於 遠 道 , 辱 送 小 子 , 不 忘 先 君 以 及 後 嗣 , 使 下 而 有 知 , 先 君 猶 有 望 也 。 敢 再 拜 大 夫 之 辱 。 」 伯 姬 既 嫁 於 恭 公 十 年 , 恭 公 卒 , 伯 姬 寡 。 至 景 公 時 , 伯 姬 嘗 遇 夜 失 火 , 左 右 曰 : 「 夫 人 少 避 火 。 」 伯 姬 曰 : 「 婦 人 之 義 , 保 傅 不 俱 , 夜 不 下 堂 , 待 保 傅 來 也 。 」 保 母 至 矣 ,傅 母 未 至 也 。 左 右 又 曰 : 「 夫 人 少 避 火 。 」 伯 姬 曰 : 「婦 人 之 義 , 傅 母 不 至 , 夜 不 可 下 堂 , 越 義 求 生 , 不 如 守 義 而 死 。 」 遂 逮 於 火 而 死 。 春 秋 詳 錄 其 事 , 為 賢 伯 姬 ,以 為 婦 人 以 貞 為 行 者 也 。 伯 姬 之 婦 道 盡 矣 。 當 此 之 時 ,諸 侯 聞 之 , 莫 不 悼 痛 , 以 為 死 者 不 可 以 生 , 財 物 猶 可 復, 故 相 與 聚 會 於 澶 淵 , 償 宋 之 所 喪 。 春 秋 善 之 。 君 子 曰: 「 禮 , 婦 人 不 得 傅 母 , 夜 不 下 堂 , 行 必 以 燭 。 伯 姬 之 謂 也 。 」 詩 云 : 「 淑 慎 爾 止 , 不 愆 于 儀 。 」 伯 姬 可 謂 不 失 儀 矣 。 
    頌 曰 : 伯 姬 心 專 , 守 禮 一 意 , 宮 夜 失 火 , 保 傅 不 備 , 逮 火 而 死 , 厥 心 靡 悔 , 春 秋 賢 之 , 詳 錄 其 事 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
衛寡夫人
    夫 人 者 , 齊 侯 之 女 也 。 嫁 於 衛 , 至 城 門 而 衛 君 死 。保 母 曰 : 「 可 以 還 矣 。 」 女 不 聽 , 遂 入 , 持 三 年 之 喪 ,畢 , 弟 立 , 請 曰 : 「 衛 小 國 也 , 不 容 二 庖 , 願 請 同 庖 。」 夫 人 曰 : 「 唯 夫 婦 同 庖 。 」 終 不 聽 。 衛 君 使 人 愬 於 齊 兄 弟 , 齊 兄 弟 皆 欲 與 後 君 , 使 人 告 女 , 女 終 不 聽 , 乃 作 詩 曰 : 「 我 心 匪 石 , 不 可 轉 也 。 我 心 匪 席 , 不 可 卷 也 。」 厄 窮 而 不 閔 , 勞 辱 而 不 苟 , 然 後 能 自 致 也 , 言 不 失 也。 然 後 可 以 濟 難 矣 。 詩 曰 : 「 威 儀 棣 棣 , 不 可 選 也 。 」言 其 左 右 無 賢 臣 皆 順 其 君 之 意 也 。 君 子 美 其 貞 壹 , 故 舉 而 列 之 於 詩 也 。 
    頌 曰 : 齊 女 嫁 衛 , 厥 至 城 門 , 公 薨 不 返 , 遂 入 三 年 , 後 君 欲 同 , 女 終 不 渾 , 作 詩 譏 刺 , 卒 守 死 君 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
蔡人之妻
    蔡 人 之 妻 者 , 宋 人 之 女 也 。 既 嫁 於 蔡 , 而 夫 有 惡 疾。 其 母 將 改 嫁 之 , 女 曰 : 「 夫 不 幸 , 乃 妾 之 不 幸 也 , 柰何 去 之 ? 適 人 之 道 , 壹 與 之 醮 , 終 身 不 改 。 不 幸 遇 惡 疾, 不 改 其 意 。 且 夫 采 采 芣 衛 之 草 , 雖 其 臭 惡 , 猶 始 於 將 采 之 , 終 於 懷 擷 之 , 浸 以 益 親 , 況 於 夫 婦 之 道 乎 ! 彼 大 故 , 又 不 遣 妾 , 何 以 得 去 ? 」 終 不 聽 其 母 , 乃 作 芣 衛 之 詩 。 君 子 曰 : 「 宋 女 之 意 甚 貞 而 壹 也 。 」 
    頌 曰 : 宋 女 專 愨 , 持 心 不 願 , 夫 有 惡 疾 , 意 猶 一 精 , 母 勸 去 歸 , 作 詩 不 聽 , 後 人 美 之 , 以 為 順 貞 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
黎莊夫人
    黎 莊 夫 人 者 , 衛 侯 之 女 , 黎 莊 公 之 夫 人 也 。 既 往 而不 同 欲 , 所 務 者 異 , 未 嘗 得 見 , 甚 不 得 意 。 其 傅 母 閔 夫人 賢 , 公 反 不 納 , 憐 其 失 意 , 又 恐 其 已 見 遣 , 而 不 以 時 去 , 謂 夫 人 曰 : 「 夫 婦 之 道 , 有 義 則 合 , 無 義 則 去 。 今 不 得 意 , 胡 不 去 乎 ? 」 乃 作 詩 曰 :「 式 微 式 微 , 胡 不 歸? 」 夫 人 曰 : 「 婦 人 之 道 , 壹 而 已 矣 。 彼 雖 不 吾 以 , 吾 何 可 以 離 於 婦 道 乎 ! 」 乃 作 詩 曰 : 「 微 君 之 故 , 胡 為 乎 中 路 ? 」 終 執 貞 壹 , 不 違 婦 道 , 以 俟 君 命 。 君 子 故 序 之 以 編 詩 。 
    頌 曰 : 黎 莊 夫 人 , 執 行 不 衰 , 莊 公 不 遇 , 行 節 反 乖 , 傅 母 勸 去 , 作 詩 式 微 , 夫 人 守 壹 , 終 不 肯 歸 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
齊孝孟姬
    孟 姬 者 , 華 氏 之 長 女 , 齊 孝 公 之 夫 人 也 。 好 禮 貞 壹, 過 時 不 嫁 。 齊 中 求 之 , 禮 不 備 , 終 不 往 。 躡 男 席 , 語不 及 外 。 遠 別 避 嫌 , 齊 中 莫 能 備 禮 求 焉 。 齊 國 稱 其 貞 。孝 公 聞 之 , 乃 脩 禮 親 迎 於 華 氏 之 室 。 父 母 送 孟 姬 不 下 堂, 母 醮 房 之 中 , 結 其 衿 縭 , 誡 之 曰 : 「 必 敬 必 戒 , 無 違 宮 事 。 」 父 誡 之 東 階 之 上 曰 : 「 必 夙 興 夜 寐 , 無 違 命 。其 有 大 妨 於 王 命 者 , 亦 勿 從 也 。 諸 母 誡 之 兩 階 之 間 , 曰: 「 敬 之 敬 之 , 必 終 父 母 之 命 。 夙 夜 無 怠 , 之 衿 縭 。父 母 之 言 謂 何 。 」 姑 姊 妹 誡 之 門 內 , 曰 : 「 夙 夜 無 愆 。示 之 衿 鞶 , 無 忘 父 母 之 言 。 」 孝 公 親 迎 孟 姬 於 其 父 母 ,三 顧 而 出 。 親 迎 之 綏 , 自 御 輪 三 , 曲 顧 姬 與 。 遂 納 於 宮。 三 月 廟 見 , 而 後 行 夫 婦 之 道 。 既 居 久 之 , 公 游 於 琅 邪, 華 孟 姬 從 , 車 奔 , 姬 墮 車 碎 , 孝 公 使 駟 馬 立 車 載 姬 以 歸 , 姬 使 侍 御 者 舒 帷 以 自 障 蔽 , 而 使 傅 母 應 使 者 曰 : 「妾 聞 妃 后 踰 閾 , 必 乘 安 車 。 輜 軿 下 堂 , 必 從 傅 母 。 保 阿 進 退 , 則 鳴 玉 環 佩 。 內 飾 則 結 紐 綢 繆 , 野 處 則 帷 裳 擁 蔽。 所 以 正 心 壹 意 , 自 斂 制 也 。 今 立 車 無 軿 , 非 所 敢 受 命也 。 野 處 無 衛 , 非 所 敢 久 居 也 。 三 者 失 禮 多 矣 。 夫 無 禮 而 生 , 不 如 早 死 。 使 者 馳 以 告 公 , 更 取 安 車 。 比 其 反 也, 則 自 經 矣 , 傅 母 救 之 不 絕 , 傅 母 曰 : 「 使 者 至 , 輜 軿 已 具 。 」 姬 氏 蘇 , 然 後 乘 而 歸 。 君 子 謂 孟 姬 好 禮 。 禮 ,婦 人 出 必 輜 軿 , 衣 服 綢 繆 。 既 嫁 , 歸 問 女 昆 弟 , 不 問 男 昆 弟 。 所 以 遠 別 也 。 詩 曰 : 「 彼 君 子 女 , 綢 直 如 髮 。 」此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 孟 姬 好 禮 , 執 節 甚 公 , 避 嫌 遠 別 , 終 不 冶 容 , 載 不 並 乘 , 非 禮 不 從 , 君 子 嘉 焉 , 自 古 寡 同 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
息君夫人
    夫 人 者 , 息 君 之 夫 人 也 。 楚 伐 息 , 破 之 。 虜 其 君 ,使 守 門 。 將 妻 其 夫 人 , 而 納 之 於 宮 。 楚 王 出 遊 , 夫 人 遂 出 見 息 君 , 謂 之 曰 : 「 人 生 要 一 死 而 已 , 何 至 自 苦 ! 妾 無 須 臾 而 忘 君 也 , 終 不 以 身 更 貳 醮 。 生 離 於 地 上 , 豈 如 死 歸 於 地 下 哉 ! 」 乃 作 詩 曰 : 「 穀 則 異 室 , 死 則 同 穴 。謂 予 不 信 , 有 如 皦 日 。 」 息 君 止 之 , 夫 人 不 聽 , 遂 自 殺, 息 君 亦 自 殺 , 同 日 俱 死 。 楚 王 賢 其 夫 人 , 守 節 有 義 ,乃 以 諸 侯 之 禮 合 而 葬 之 。 君 子 謂 夫 人 說 於 行 善 , 故 序 之 於 詩 。 夫 義 動 君 子 , 利 動 小 人 。 息 君 夫 人 不 為 利 動 矣 。詩 云 : 「 德 音 莫 違 , 及 爾 同 死 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 虜 息 君 , 納 其 適 妃 , 夫 人 持 固 , 彌 久 不 衰 , 作 詩 同 穴 , 思 故 忘 新 , 遂 死 不 顧 , 列 於 貞 賢 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
齊杞梁妻
    齊 杞 梁 殖 之 妻 也 。 莊 公 襲 莒 , 殖 戰 而 死 。 莊 公 歸 ,遇 其 妻 , 使 使 者 弔 之 於 路 。 杞 梁 妻 曰 : 「 今 殖 有 罪 , 君 何 辱 命 焉 。 若 令 殖 免 於 罪 , 則 賤 妾 有 先 人 之 弊 廬 在 下 ,妾 不 得 與 郊 弔 。 」 於 是 莊 公 乃 還 車 詣 其 室 , 成 禮 然 後 去。 杞 梁 之 妻 無 子 , 內 外 皆 無 五 屬 之 親 。 既 無 所 歸 , 乃 就 其 夫 之 尸 於 城 下 而 哭 之 , 內 諴 動 人 , 道 路 過 者 莫 不 為 之 揮 涕 , 十 日 , 而 城 為 之 崩 。 既 葬 , 曰 : 「 吾 何 歸 矣 ? 夫 婦 人 必 有 所 倚 者 也 。 父 在 則 倚 父 , 夫 在 則 倚 夫 , 子 在 則 倚 子 。 今 吾 上 則 無 父 , 中 則 無 夫 , 下 則 無 子 。 內 無 所 依, 以 見 吾 誠 。 外 無 所 倚 , 以 立 吾 節 。 吾 豈 能 更 二 哉 ! 亦 死 而 已 。 」 遂 赴 淄 水 而 死 。 君 子 謂 杞 梁 之 妻 貞 而 知 禮 。詩 云 : 「 我 心 傷 悲 , 聊 與 子 同 歸 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 杞 梁 戰 死 , 其 妻 收 喪 , 齊 莊 道 弔 , 避 不 敢 當 , 哭 夫 於 城 , 城 為 之 崩 , 自 以 無 親 , 赴 淄 而 薨 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
楚平伯嬴
    伯 嬴 者 , 秦 穆 公 之 女 , 楚 平 王 之 夫 人 , 昭 王 之 母 也。 當 昭 王 時 , 楚 與 吳 為 伯 莒 之 戰 。 吳 勝 楚 , 遂 入 至 郢 。昭 王 亡 , 吳 王 闔 閭 盡 妻 其 後 宮 。 次 至 伯 嬴 , 伯 嬴 持 刃 曰: 「 妾 聞 : 天 子 者 , 天 下 之 表 也 。 公 侯 者 , 一 國 之 儀 也。 天 子 失 制 則 天 下 亂 , 諸 侯 失 節 則 其 國 危 。 夫 婦 之 道 ,固 人 倫 之 始 , 王 教 之 端 。 是 以 明 王 之 制 , 使 男 女 不 親 授, 坐 不 同 席 , 食 不 共 器 , 殊 椸 枷 , 異 巾 櫛 , 所 以 施 之 也。 若 諸 侯 外 淫 者 絕 , 卿 大 夫 外 淫 者 放 , 士 庶 人 外 淫 者 宮 割 。 夫 然 者 , 以 為 仁 失 可 復 以 義 , 義 失 可 復 以 禮 。 男 女 之 喪 , 亂 亡 興 焉 。 夫 造 亂 亡 之 端 , 公 侯 之 所 絕 , 天 子 之 所 誅 也 。 今 君 王 棄 儀 表 之 行 , 縱 亂 亡 之 欲 , 犯 誅 絕 之 事, 何 以 行 令 訓 民 ! 且 妾 聞 , 生 而 辱 , 不 若 死 而 榮 。 若 使 君 王 棄 其 儀 表 , 則 無 以 臨 國 。 妾 有 淫 端 , 則 無 以 生 世 。壹 舉 而 兩 辱 , 妾 以 死 守 之 , 不 敢 承 命 。 且 凡 所 欲 妾 者 ,為 樂 也 。 近 妾 而 死 , 何 樂 之 有 ? 如 先 殺 妾 , 又 何 益 於 君 王 ? 」 於 是 吳 王 慚 , 遂 退 舍 。 伯 嬴 與 其 保 阿 閉 永 巷 之 門, 皆 不 釋 兵 。 三 旬 , 秦 救 至 , 昭 王 乃 復 矣 。 君 子 謂 伯 嬴 勇 而 精 壹 。 詩 曰 : 「 莫 莫 葛 纍 , 施 于 條 枚 , 豈 弟 君 子 ,求 福 不 回 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 闔 閭 勝 楚 , 入 厥 宮 室 , 盡 妻 後 宮 , 莫 不 戰 慄 , 伯 嬴 自 守 , 堅 固 專 一 , 君 子 美 之 , 以 為 有 節 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
楚昭貞姜
    貞 姜 者 , 齊 侯 之 女 , 楚 昭 王 之 夫 人 也 。 王 出 遊 , 留夫 人 漸 臺 之 上 而 去 。 王 聞 江 水 大 至 , 使 使 者 迎 夫 人 , 忘 持 符 , 使 者 至 , 請 夫 人 出 , 夫 人 曰 : 「 王 與 宮 人 約 令 ,召 宮 人 必 以 符 。 今 使 者 不 持 符 , 妾 不 敢 從 使 者 行 。 」 使 者 曰 : 「 今 水 方 大 至 , 還 而 取 符 , 則 恐 後 矣 。 」 夫 人 曰: 「 妾 聞 之 : 貞 女 之 義 不 犯 約 , 勇 者 不 畏 死 , 守 一 節 而 已 。 妾 知 從 使 者 必 生 , 留 必 死 。 然 棄 約 越 義 而 求 生 , 不 若 留 而 死 耳 。 」 於 是 使 者 反 取 符 , 還 則 水 大 至 , 臺 崩 ,夫 人 流 而 死 。 王 曰 : 「 嗟 夫 ! 守 義 死 節 , 不 為 苟 生 , 處 約 持 信 , 以 成 其 貞 。 」 乃 號 之 曰 貞 姜 。 君 子 謂 貞 姜 有 婦 節 。 詩 云 : 「 淑 人 君 子 , 其 儀 不 忒 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 昭 出 遊 , 留 姜 漸 臺 , 江 水 大 至 , 無 符 不 來 , 夫 人 守 節 , 流 死 不 疑 , 君 子 序 焉 , 上 配 伯 姬 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
楚白貞姬
    貞 姬 者 , 楚 白 公 勝 之 妻 也 。 白 公 死 , 其 妻 紡 績 不 嫁。 吳 王 聞 其 美 且 有 行 , 使 大 夫 持 金 百 鎰 、 白 璧 一 雙 以 聘焉 , 以 輜 軿 三 十 乘 迎 之 , 將 以 為 夫 人 。 大 夫 致 幣 , 白 妻 辭 之 曰 : 「 白 公 生 之 時 , 妾 幸 得 充 後 宮 , 執 箕 帚 , 掌 衣 履 , 拂 枕 席 , 託 為 妃 匹 。 白 公 不 幸 而 死 , 妾 願 守 其 墳 墓, 以 終 天 年 。 今 王 賜 金 璧 之 聘 。 夫 人 之 位 , 非 愚 妾 之 所 聞 也 。 且 夫 棄 義 從 欲 者 , 汙 也 。 見 利 忘 死 者 , 貪 也 。 夫貪 汙 之 人 , 王 何 以 為 哉 ! 妾 聞 之 : 『 忠 臣 不 借 人 以 力 ,貞 女 不 假 人 以 色 。 』 豈 獨 事 生 若 此 哉 , 於 死 者 亦 然 。 妾 既 不 仁 , 不 能 從 死 , 今 又 去 而 嫁 , 不 亦 太 甚 乎 ! 」 遂 辭 聘 而 不 行 。 吳 王 賢 其 守 節 有 義 , 號 曰 楚 貞 姬 。 君 子 謂 貞 姬 廉 潔 而 誠 信 。 夫 任 重 而 道 遠 , 仁 以 為 己 任 , 不 亦 重 乎! 死 而 後 已 , 不 亦 遠 乎 ! 詩 云 : 「 彼 美 孟 姜 , 德 音 不 忘。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 白 公 之 妻 , 守 寡 紡 績 , 吳 王 美 之 , 聘 以 金 璧 , 妻 操 固 行 , 雖 死 不 易 , 君 子 大 之 , 美 其 嘉 績 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
衛宗二順
    衛 宗 二 順 者 , 衛 宗 室 靈 王 之 夫 人 及 其 傅 妾 也 。 秦 滅衛 君 角 , 封 靈 王 世 家 , 使 奉 其 祀 。 靈 王 死 , 夫 人 無 子 而 守 寡 , 傅 妾 有 子 。 傅 妾 事 夫 人 八 年 不 衰 , 供 養 愈 謹 。 夫 人 謂 傅 妾 曰 : 「 孺 子 養 我 甚 謹 。 子 奉 祭 祀 而 妾 事 我 , 我 不 聊 也 。 且 吾 聞 主 君 之 母 不 妾 事 人 。 今 我 無 子 , 於 禮 ,斥 絀 之 人 也 , 而 得 留 以 盡 其 節 , 是 我 幸 也 。 今 又 煩 孺 子 不 改 故 節 , 我 甚 內 慚 。 吾 願 出 居 外 , 以 時 相 見 , 我 甚 便 之 。 」 傅 妾 泣 而 對 曰 : 「 夫 人 欲 使 靈 氏 受 三 不 祥 耶 ! 公不 幸 早 終 , 是 一 不 祥 也 。 夫 人 無 子 而 婢 妾 有 子 , 是 二 不 祥 也 。 夫 人 欲 出 居 外 , 使 婢 子 居 內 , 是 三 不 祥 也 。 妾 聞 忠 臣 事 君 無 怠 倦 時 , 孝 子 養 親 患 無 日 也 。 妾 豈 敢 以 小 貴 之 故 變 妾 之 節 哉 ! 供 養 固 妾 之 職 也 。 夫 人 又 何 勤 乎 ! 」夫 人 曰 : 「 無 子 之 人 而 辱 主 君 之 母 , 雖 子 欲 爾 , 眾 人 謂 我 不 知 禮 也 。 吾 終 願 居 外 而 已 。 」 傅 妾 退 而 謂 其 子 曰 :「 吾 聞 君 子 處 順 , 奉 上 下 之 儀 , 脩 先 古 之 禮 , 此 順 道 也。 今 夫 人 難 我 , 將 欲 居 外 , 使 我 居 內 , 此 逆 也 。 處 逆 而 生 , 豈 若 守 順 而 死 哉 ! 」 遂 欲 自 殺 。 其 子 泣 而 止 之 , 不 聽 。 夫 人 聞 之 懼 , 遂 許 傅 妾 留 , 終 年 供 養 不 衰 。 君 子 曰: 「 二 女 相 讓 , 亦 誠 君 子 。 可 謂 行 成 於 內 , 而 名 立 於 後 世 矣 。 」 詩 云 : 「 我 心 匪 石 , 不 可 轉 也 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 衛 宗 二 順 , 執 行 咸 固 , 妾 子 雖 代 , 供 養 如 故 , 主 婦 慚 讓 , 請 求 出 舍 , 終 不 肯 聽 , 禮 甚 閒 暇 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
魯寡陶嬰
    陶 嬰 者 , 魯 陶 門 之 女 也 。 少 寡 , 養 幼 孤 , 無 強 昆 弟, 紡 績 為 產 。 魯 人 或 聞 其 義 , 將 求 焉 。 嬰 聞 之 , 恐 不 得 免 , 作 歌 , 明 己 之 不 更 二 也 。 其 歌 曰 : 「 悲 黃 鵠 之 早 寡 兮 , 七 年 不 雙 。 宛 鵛 獨 宿 兮 , 不 與 眾 同 。 夜 半 悲 鳴 兮 ,想 其 故 雄 。 天 命 早 寡 兮 , 獨 宿 何 傷 。 寡 婦 念 此 兮 , 泣 下數 行 。 嗚 呼 悲 兮 , 死 者 不 可 忘 。 飛 鳥 尚 然 兮 , 況 於 貞 良。 雖 有 賢 雄 兮 , 終 不 重 行 。 」 魯 人 聞 之 曰 : 「 斯 女 不 可 得 已 。 」 遂 不 敢 復 求 。 嬰 寡 , 終 身 不 改 。 君 子 謂 陶 嬰 貞 壹 而 思 。 詩 云 : 「 心 之 憂 兮 , 我 歌 且 謠 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 陶 嬰 少 寡 , 紡 績 養 子 , 或 欲 取 焉 , 乃 自 脩 理 , 作 歌 自 明 , 求 者 乃 止 , 君 子 稱 揚 , 以 為 女 紀 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
梁寡高行
    高 行 者 , 梁 之 寡 婦 也 。 其 為 人 榮 於 色 而 美 於 行 。 夫死 早 , 寡 不 嫁 。 梁 貴 人 多 爭 欲 取 之 者 , 不 能 得 。 梁 王 聞 之 , 使 相 聘 焉 。 高 行 曰 :「妾 夫 不 幸 早 死 , 先 狗 馬 填 溝 壑 , 妾 宜 以 身 薦 其 棺 槨 。守 養 其 幼 孤 , 曾 不 得 專 意 。 貴 人 多 求 妾 者 , 幸 而 得 免 ,今 王 又 重 之 。 妾 聞 : 『 婦 人 之 義 , 一 往 而 不 改 , 以 全 貞 信 之 節 。 』 今 忘 死 而 趨 生 , 是 不 信 也 。 見 貴 而 忘 賤 , 是 不 貞 也 。 棄 義 而 從 利 , 無 以 為 人 。 」 乃 援 鏡 持 刀 以 割 其 鼻 曰 : 「 妾 已 刑 矣 。 所 以 不 死 者 , 不 忍 幼 弱 之 重 孤 也 。王 之 求 妾 者 , 以 其 色 也 。 今 刑 餘 之 人 , 殆 可 釋 矣 。 」 於是 相 以 報 , 王 大 其 義 , 高 其 行 , 乃 復 其 身 , 尊 其 號 曰 高行 。 君 子 謂 高 行 節 禮 專 精 。 詩 云 : 「 謂 予 不 信 , 有 如 皎 日 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 高 行 處 梁 , 貞 專 精 純 , 不 貪 行 貴 , 務 在 一 信 , 不 受 梁 聘 , 劓 鼻 刑 身 , 君 子 高 之 , 顯 示 後 人 。
—————————
列女傳 卷四 貞順傳
陳寡孝婦
    孝 婦 者 , 陳 之 少 寡 婦 也 。 年 十 六 而 嫁 , 未 有 子 。 其夫 當 行 戍 , 夫 且 行 時 , 屬 孝 婦 曰 : 「 我 生 死 未 可 知 。 幸 有 老 母 , 無 他 兄 弟 , 備 吾 不 還 , 汝 肯 養 吾 母 乎 ? 」 婦 應 曰 : 「 諾 。 」 夫 果 死 不 還 。 婦 養 姑 不 衰 , 慈 愛 愈 固 。 紡 績 以 為 家 業 , 終 無 嫁 意 。 居 喪 三 年 , 其 父 母 哀 其 年 少 無 子 而 早 寡 也 , 將 取 而 嫁 之 , 孝 婦 曰 : 「 妾 聞 之 : 『 信 者 人 之 幹 也 , 義 者 行 之 節 也 。 』 妾 幸 得 離 襁 褓 , 受 嚴 命 而 事 夫 。 夫 且 行 時 , 屬 妾 以 其 老 母 , 既 許 諾 之 。 夫 受 人 之託 , 豈 可 棄 哉 ! 棄 託 不 信 , 背 死 不 義 , 不 可 也 。 」 母 曰: 「 吾 憐 汝 少 年 早 寡 也 。 」 孝 婦 曰 : 「 妾 聞 : 『 寧 載 於 義 而 死 , 不 載 於 地 而 生 。 』 且 夫 養 人 老 母 而 不 能 卒 , 許 人 以 諾 而 不 能 信 , 將 何 以 立 於 世 ! 夫 為 人 婦 , 固 養 其 舅 姑 者 也 。 夫 不 幸 先 死 , 不 得 盡 為 人 子 之 禮 。 今 又 使 妾 去 之 , 莫 養 老 母 。 是 明 夫 之 不 肖 而 著 妾 之 不 孝 。 不 孝 不 信 且 無 義 , 何 以 生 哉 ! 」 因 欲 自 殺 , 其 父 母 懼 而 不 敢 嫁 也, 遂 使 養 其 姑 二 十 八 年 。 姑 年 八 十 四 , 壽 乃 盡 , 賣 其 田 宅 以 葬 之 , 終 奉 祭 祀 。 淮 陽 太 守 以 聞 , 漢 孝 文 皇 帝 高 其 義 , 貴 其 信 , 美 其 行 , 使 使 者 賜 之 黃 金 四 十 斤 , 復 之 終 身 , 號 曰 孝 婦 。 君 子 謂 孝 婦 備 於 婦 道 。 詩 云 : 「 匪 直 也人 , 秉 心 塞 淵 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 孝 婦 處 陳 , 夫 死 無 子 , 妣 將 嫁 之 , 終 不 聽 母 , 專 心 養 姑 , 一 醮 不 改 , 聖 王 嘉 之 , 號 曰 孝 婦 。
——-        
卷五 節義傳 
目錄
  魯孝義保 楚成鄭瞀 晉圉懷嬴 楚昭越姬 蓋將之妻 魯義姑姊 代趙夫人 齊義繼母 魯秋潔婦 周主忠妾 魏節乳母 梁節姑姊 珠崖二義 郃陽友娣 京師節女 
—————————
列女傳 卷五 節義傳
魯孝義保
    孝 義 保 者 , 魯 孝 公 稱 之 保 母 , 臧 氏 之 寡 也 。 初 , 孝公 父 武 公 與 其 二 子 長 子 括 、 中 子 戲 朝 周 宣 王 , 宣 王 立 戲 為 魯 太 子 。 武 公 薨 , 戲 立 , 是 為 懿 公 。 孝 公 時 號 公 子 稱, 最 少 。 義 保 與 其 子 俱 入 宮 , 養 公 子 稱 。 括 之 子 伯 御 與 魯 人 作 亂 , 攻 殺 懿 公 而 自 立 。 求 公 子 稱 於 宮 , 將 殺 之 。義 保 聞 伯 御 將 殺 稱 , 乃 衣 其 子 以 稱 之 衣 , 臥 於 稱 之 處 ,伯 御 殺 之 , 義 保 遂 抱 稱 以 出 , 遇 稱 舅 魯 大 夫 於 外 , 舅 問 稱 死 乎 , 義 保 曰 : 「 不 死 , 在 此 。 」 舅 曰 : 「 何 以 得 免? 」 義 保 曰 : 「 以 吾 子 代 之 。 」 義 保 遂 以 逃 。 十 一 年 ,魯 大 夫 皆 知 稱 之 在 保 , 於 是 請 周 天 子 殺 伯 御 立 稱 , 是 為 孝 公 。 魯 人 高 之 。 論 語 曰 : 「 可 以 託 六 尺 之 孤 。 」 其 義 保 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 伯 御 作 亂 , 由 魯 宮 起 , 孝 公 乳 保 , 臧 氏 之 母 , 逃 匿 孝 公 , 易 以 其 子 , 保 母 若 斯 , 亦 誠 足 恃 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
楚成鄭瞀
    鄭 瞀 者 , 鄭 女 之 嬴 媵 , 楚 成 王 之 夫 人 也 。 初 成 王 登臺 , 臨 後 宮 , 宮 人 皆 傾 觀 , 子 瞀 直 行 不 顧 , 徐 步 不 變 。王 曰 : 「 行 者 顧 。 」 子 瞀 不 顧 , 王 曰 : 「 顧 , 吾 以 女 為 夫 人 。 」 子 瞀 復 不 顧 , 王 曰 : 「 顧 , 吾 又 與 女 千 金 而 封 若 父 兄 子 。 」 瞀 遂 行 不 顧 。 於 是 王 下 臺 而 問 曰 : 「 夫 人, 重 位 也 。 封 爵 , 厚 祿 也 。 壹 顧 可 以 得 之 , 而 遂 不 顧 ,何 也 ? 」 子 瞀 曰 : 「 妾 聞 婦 人 以 端 正 和 顏 為 容 。 今 者 ,大 王 在 臺 上 而 妾 顧 , 則 是 失 儀 節 也 。 不 顧 , 告 以 夫 人 之 尊 , 示 以 封 爵 之 重 , 而 後 顧 , 則 是 妾 貪 貴 樂 利 以 忘 義 理 也 。 苟 忘 義 理 , 何 以 事 王 ? 」 王 曰 : 「 善 。 」 遂 立 以 為 夫 人 。 處 期 年 , 王 將 立 公 子 商 臣 以 為 太 子 。 王 問 之 於 令 尹 子 上 , 子 上 曰 : 「 君 之 齒 未 也 , 而 又 多 寵 子 。 既 置 而 黜 之 , 必 為 亂 矣 。 且 其 人 蜂 目 而 豺 聲 , 忍 人 也 , 不 可 立也 。 」 王 退 而 問 於 夫 人 子 瞀 , 曰 : 「 令 尹 之 言 信 可 從 也。 」 王 不 聽 , 遂 立 之 。 其 後 商 臣 以 子 上 救 蔡 之 事 譖 子 上 而 殺 之 。 子 瞀 謂 其 保 曰 : 「 吾 聞 婦 人 之 事 在 於 饋 食 之 間 而 已 。 雖 然 , 心 之 所 見 , 吾 不 能 藏 。 夫 昔 者 , 子 上 言 太 子 之 不 可 立 也 , 太 子 怨 之 , 譖 而 殺 之 。 王 不 明 察 , 遂 辜 無 罪 。 是 白 黑 顛 倒 , 上 下 錯 謬 也 。 王 多 寵 子 , 皆 欲 得 國。 太 子 貪 忍 , 恐 失 其 所 。 王 又 不 明 , 無 以 照 之 。 庶 嫡 分爭 , 禍 必 興 焉 。 」 後 王 又 欲 立 公 子 職 。 職 , 商 臣 庶 弟 也。 子 瞀 退 而 與 其 保 言 曰 : 「 吾 聞 信 不 見 疑 , 今 者 王 必 將 以 職 易 太 子 , 吾 懼 禍 亂 之 作 也 。 而 言 之 於 王 , 王 不 吾 應。 其 以 太 子 為 非 吾 子 , 疑 吾 譖 之 者 乎 ! 夫 見 疑 而 生 , 眾 人 孰 知 其 不 然 。 與 其 無 義 而 生 , 不 如 死 以 明 之 。 且 王 聞 吾 死 , 必 寤 太 子 之 不 可 釋 也 。 」 遂 自 殺 。 保 母 以 其 言 通於 王 。 是 時 太 子 知 王 之 欲 廢 之 也 , 遂 興 師 作 亂 , 圍 王 宮。 王 請 食 熊 蹯 而 死 , 不 可 得 也 , 遂 自 經 。 君 子 曰 : 「 非 至 仁 , 孰 能 以 身 誡 。 」 詩 曰 : 「 舍 命 不 渝 。 」 此 之 謂 也。 
    頌 曰 : 子 瞀 先 識 , 執 節 有 常 , 興 於 不 顧 , 卒 配 成 王 , 知 商 臣 亂 , 言 之 甚 強 , 自 嫌 非 子 , 以 殺 身 盟 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
晉圉懷嬴
    懷 嬴 者 , 秦 穆 之 女 , 晉 惠 公 太 子 之 妃 也 。 圉 質 於 秦, 穆 公 以 嬴 妻 之 。 六 年 , 圉 將 逃 歸 , 謂 嬴 氏 曰 : 「 吾 去國 數 年 , 子 父 之 接 忘 , 而 秦 晉 之 友 不 加 親 也 。 夫 鳥 飛 反 鄉 , 狐 死 首 邱 , 我 其 首 晉 而 死 , 子 其 與 我 行 乎 ? 」 嬴 氏 對 曰 : 「 子 , 晉 太 子 也 。 辱 於 秦 , 子 之 欲 去 , 不 亦 宜 乎! 雖 然 , 寡 君 使 婢 子 侍 執 巾 櫛 以 固 子 也 。 今 吾 不 足 以 結 子 , 是 吾 不 肖 也 。 從 子 而 歸 , 是 棄 君 也 。 言 子 之 謀 , 是 負 妻 之 義 也 。 三 者 無 一 可 行 , 雖 吾 不 從 子 也 。 子 行 矣 ,吾 不 敢 泄 言 , 亦 不 敢 從 也 。 子 圉 遂 逃 歸 。 君 子 謂 懷 嬴 善 處 夫 婦 之 間 。 
    頌 曰 : 晉 圉 質 秦 , 配 以 懷 嬴 , 圉 將 與 逃 , 嬴 不 肯 聽 , 亦 不 泄 言 , 操 心 甚 平 , 不 告 所 從 , 無 所 阿 傾 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
楚昭越姬
    楚 昭 越 姬 者 , 越 王 句 踐 之 女 , 楚 昭 王 之 姬 也 。 昭 王讌 遊 , 蔡 姬 在 左 , 越 姬 參 右 。 王 親 乘 駟 以 馳 逐 , 遂 登 附 社 之 臺 , 以 望 雲 夢 之 囿 。 觀 士 大 夫 逐 者 既 驩 , 乃 顧 謂 二 姬 曰 : 「 樂 乎 ? 」 蔡 姬 對 曰 : 「 樂 。 」 王 曰 : 「 吾 願 與 子 生 若 此 , 死 又 若 此 。 」 蔡 姬 曰 : 「 昔 弊 邑 寡 君 , 固 以 其 黎 民 之 役 , 事 君 王 之 馬 足 , 故 以 婢 子 之 身 為 苞 苴 玩 好, 今 乃 比 於 妃 嬪 , 固 願 生 俱 樂 , 死 同 時 。 」 王 顧 謂 史 書之 , 蔡 姬 許 從 孤 死 矣 。 乃 復 謂 越 姬 , 越 姬 對 曰 : 「 樂 則 樂 矣 , 然 而 不 可 久 也 。 」 王 曰 : 「 吾 願 與 子 生 若 此 , 死 若 此 , 其 不 可 得 乎 ? 」 越 姬 對 曰 : 「 昔 吾 先 君 莊 王 淫 樂 三 年 , 不 聽 政 事 , 終 而 能 改 , 卒 霸 天 下 。 妾 以 君 王 為 能 法 吾 先 君 , 將 改 斯 樂 而 勤 於 政 也 。 今 則 不 然 , 而 要 婢 子 以 死 。 其 可 得 乎 ! 且 君 王 以 束 帛 乘 馬 取 婢 子 於 弊 邑 , 寡 君 受 之 太 廟 也 , 不 約 死 。 妾 聞 之 諸 姑 , 婦 人 以 死 彰 君 之 善 , 益 君 之 寵 , 不 聞 其 以 苟 從 其 闇 死 為 榮 , 妾 不 敢 聞 命。 於 是 王 寤 , 敬 越 姬 之 言 , 而 猶 親 嬖 蔡 姬 也 。 居 二 十 五 年 , 王 救 陳 , 二 姬 從 。 王 病 在 軍 中 , 有 赤 雲 夾 日 , 如 飛 烏 。 王 問 周 史 , 史 曰 : 「 是 害 王 身 , 然 可 以 移 於 將 相 。」 將 相 聞 之 , 將 請 以 身 禱 於 神 。 王 曰 :「將 相 之 於 孤 猶 股 肱 也 , 今 移 禍 焉 , 庸 為 去 是 身 乎 ? 」不 聽 。 越 姬 曰 : 「 大 哉 君 王 之 德 ! 以 是 , 妾 願 從 王 矣 。昔 日 之 遊 淫 樂 也 , 是 以 不 敢 許 。 及 君 王 復 於 禮 , 國 人 皆 將 為 君 王 死 , 而 況 於 妾 乎 ! 請 願 先 驅 狐 狸 於 地 下 。 」 王曰 : 「 昔 之 遊 樂 , 吾 戲 耳 。 若 將 必 死 , 是 彰 孤 之 不 德 也。 」 越 姬 曰 : 「 昔 日 妾 雖 口 不 言 , 心 既 許 之 矣 。 妾 聞 信 者 不 負 其 心 , 義 者 不 虛 設 其 事 。 妾 死 王 之 義 , 不 死 王 之 好 也 。 」 遂 自 殺 。 王 病 甚 , 讓 位 於 三 弟 , 三 弟 不 聽 。 王薨 於 軍 中 , 蔡 姬 竟 不 能 死 。 王 弟 子 閭 與 子 西 、 子 期 謀 曰: 「 母 信 者 , 其 子 必 仁 。 」 乃 伏 師 閉 壁 , 迎 越 姬 之 子 熊 章 , 立 是 為 惠 王 。 然 後 罷 兵 歸 葬 昭 王 。 君 子 謂 越 姬 信 能 死 義 。 詩 曰 :「德 音 莫 違 , 及 爾 同 死 。 」 越 姬 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 昭 遊 樂 , 要 姬 從 死 , 蔡 姬 許 王 , 越 姬 執 禮 , 終 獨 死 節 , 群 臣 嘉 美 , 維 斯 兩 姬 , 其 德 不 比 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
蓋將之妻
    蓋 之 偏 將 邱 子 之 妻 也 。 戎 伐 蓋 , 殺 其 君 , 令 於 蓋 群臣 曰 : 「 敢 有 自 殺 者 , 妻 子 盡 誅 。 」 邱 子 自 殺 , 人 救 之, 不 得 死 。 既 歸 , 其 妻 謂 之 曰 : 「 吾 聞 將 節 勇 而 不 果 生, 故 士 民 盡 力 而 不 畏 死 , 是 以 戰 勝 攻 取 , 故 能 存 國 安 君。 夫 戰 而 忘 勇 , 非 孝 也 。 君 亡 不 死 , 非 忠 也 。 今 軍 敗 君 死 , 子 獨 何 生 ? 忠 孝 忘 於 身 , 何 忍 以 歸 ? 」 邱 子 曰 : 「蓋 小 戎 大 , 吾 力 畢 能 盡 , 君 不 幸 而 死 , 吾 固 自 殺 也 , 以 救 故 , 不 得 死 。 其 妻 曰 :「曩 日 有 救 , 今 又 何 也 ? 」 邱 子 曰 : 「 吾 非 愛 身 也 。 戎 令 曰 『 自 殺 者 誅 及 妻 子 』 是 以 不 死 , 死 又 何 益 於 君 ? 」其 妻 曰 : 「 吾 聞 之 : 『 主 憂 臣 辱 , 主 辱 臣 死 。 』 今 君 死 而 子 不 死 , 可 謂 義 乎 ! 多 殺 士 民 , 不 能 存 國 而 自 活 , 可謂 仁 乎 ! 憂 妻 子 而 忘 仁 義 , 背 故 君 而 事 強 暴 , 可 謂 忠 乎! 人 無 忠 臣 之 道 仁 義 之 行 , 可 謂 賢 乎 ! 周 書 曰 : 『 先 君 而 後 臣 , 先 父 母 而 後 兄 弟 , 先 兄 弟 而 後 交 友 , 先 交 友 而 後 妻 子 。 』 妻 子 , 私 愛 也 。 事 君 , 公 義 也 。 今 子 以 妻 子 之 故 , 失 人 臣 之 節 , 無 事 君 之 禮 , 棄 忠 臣 之 公 道 , 營 妻子 之 私 愛 , 偷 生 苟 活 , 妾 等 恥 之 , 況 於 子 乎 ! 吾 不 能 與 子 蒙 恥 而 生 焉 。 」 遂 自 殺 。 戎 君 賢 之 , 祠 以 太 牢 , 而 以 將 禮 葬 之 , 賜 其 弟 金 百 鎰 , 以 為 卿 , 而 使 別 治 蓋 。 君 子 謂 蓋 將 之 妻 潔 而 好 義 。 詩 曰 : 「 淑 人 君 子 , 其 德 不 回 。」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 蓋 將 之 妻 , 據 節 銳 精 , 戎 既 滅 蓋 , 邱 子 獨 生 , 妻 恥 不 死 , 陳 設 五 榮 , 為 夫 先 死 , 卒 遺 顯 名 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
魯義姑姊
    魯 義 姑 姊 者 , 魯 野 之 婦 人 也 。 齊 攻 魯 至 郊 , 望 見 一婦 人 , 抱 一 兒 , 攜 一 兒 而 行 , 軍 且 及 之 , 棄 其 所 抱 , 抱 其 所 攜 而 走 於 山 , 兒 隨 而 啼 , 婦 人 遂 行 不 顧 。 齊 將 問 兒 曰 : 「 走 者 爾 母 耶 ? 」 曰 : 「 是 也 。 」「母 所 抱 者 誰 也 ? 」 曰 : 「 不 知 也 。 」 齊 將 乃 追 之 , 軍士 引 弓 將 射 之 , 曰 : 「 止 , 不 止 , 吾 將 射 爾 。 」 婦 人 乃 還 。 齊 將 問 所 抱 者 誰 也 , 所 棄 者 誰 也 。 對 曰 : 「 所 抱 者 妾 兄 之 子 也 , 所 棄 者 妾 之 子 也 。 見 軍 之 至 , 力 不 能 兩 護, 故 棄 妾 之 子 。 」 齊 將 曰 : 「 子 之 於 母 , 其 親 愛 也 , 痛 甚 於 心 , 今 釋 之 , 而 反 抱 兄 之 子 , 何 也 ? 」 婦 人 曰 : 「己 之 子 , 私 愛 也 。 兄 之 子 , 公 義 也 。 夫 背 公 義 而 嚮 私 愛, 亡 兄 子 而 存 妾 子 , 幸 而 得 幸 , 則 魯 君 不 吾 畜 , 大 夫 不 吾 養 , 庶 民 國 人 不 吾 與 也 。 夫 如 是 , 則 脅 肩 無 所 容 , 而累 足 無 所 履 也 。 子 雖 痛 乎 , 獨 謂 義 何 ? 故 忍 棄 子 而 行 義, 不 能 無 義 而 視 魯 國 。 」 於 是 齊 將 按 兵 而 止 , 使 人 言 於 齊 君 曰 : 「 魯 未 可 伐 也 。 乃 至 於 境 , 山 澤 之 婦 人 耳 , 猶 知 持 節 行 義 , 不 以 私 害 公 , 而 況 於 朝 臣 士 大 夫 乎 ! 請 還。 」 齊 君 許 之 。 魯 君 聞 之 , 賜 婦 人 束 帛 百 端 , 號 曰 義 姑 姊 。 公 正 誠 信 , 果 於 行 義 。 夫 義 , 其 大 哉 ! 雖 在 匹 婦 ,國 猶 賴 之 , 況 以 禮 義 治 國 乎 ! 詩 云 : 「 有 覺 德 行 , 四 國 順 之 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 君 攻 魯 , 義 姑 有 節 , 見 軍 走 山 , 棄 子 抱 姪 , 齊 將 問 之 , 賢 其 推 理 , 一 婦 為 義 , 齊 兵 遂 止 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
代趙夫人
    代 趙 夫 人 者 , 趙 衛 子 之 女 , 襄 子 之 姊 , 代 王 之 夫 人也 。 衛 子 既 葬 , 襄 子 未 除 服 , 地 登 夏 屋 , 誘 代 王 , 使 廚 人 持 斗 以 食 代 王 及 從 者 , 行 斟 , 陰 令 宰 人 各 以 一 斗 擊 殺 代 王 及 從 者 。 因 舉 兵 平 代 地 而 迎 其 姊 趙 夫 人 , 夫 人 曰 :「 吾 受 先 君 之 命 事 代 之 王 , 今 十 有 餘 年 矣 。 代 無 大 故 ,而 主 君 殘 之 。 今 代 已 亡 , 吾 將 奚 歸 ? 且 吾 聞 之 , 婦 人 之 義 無 二 夫 。 吾 豈 有 二 夫 哉 ! 欲 迎 我 何 之 ? 以 弟 慢 夫 , 非 義 也 。 以 夫 怨 弟 , 非 仁 也 。 吾 不 敢 怨 , 然 亦 不 歸 , 遂 泣 而 呼 天 , 自 殺 於 靡 笄 之 地 。 代 人 皆 懷 之 。 君 子 謂 趙 夫 人 善 處 夫 婦 之 間 。 詩 云 : 「 不 僭 不 賊 , 鮮 不 為 則 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 惟 趙 襄 子 , 代 夫 人 弟 , 襲 滅 代 王 , 迎 取 其 姊 , 姊 引 義 理 , 稱 引 節 禮 , 不 歸 不 怨 , 遂 留 野 死 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
齊義繼母
    齊 義 繼 母 者 , 齊 二 子 之 母 也 。 當 宣 王 時 , 有 人 簡 死於 道 者 , 吏 訊 之 , 被 一 創 , 二 子 兄 弟 立 其 傍 , 吏 問 之 ,兄 曰 : 「 我 殺 之 。 」 弟 曰 : 「 非 兄 也 , 乃 我 殺 之 。 」 期 年 , 吏 不 能 決 , 言 之 於 相 , 相 不 能 決 , 言 之 於 王 , 王 曰: 「 今 皆 赦 之 , 是 縱 有 罪 也 。 皆 殺 之 , 是 誅 無 辜 也 。 寡 人 度 其 母 , 能 知 子 善 惡 。 試 問 其 母 , 聽 其 所 欲 殺 活 。 」相 召 其 母 問 之 曰 : 「 母 之 子 殺 人 , 兄 弟 欲 相 代 死 , 吏 不 能 決 , 言 之 於 王 。 王 有 仁 惠 , 故 問 母 何 所 欲 殺 活 。 」 其 母 泣 而 對 曰 : 「 殺 其 少 者 。 」 相 受 其 言 , 因 而 問 之 曰 :「 夫 少 子 者 , 人 之 所 愛 也 。 今 欲 殺 之 , 何 也 ? 」 其 母 對 曰 : 「 少 者 , 妾 之 子 也 。 長 者 , 前 妻 之 子 也 。 其 父 疾 且 死 之 時 , 屬 之 於 妾 曰 : 『 善 養 視 之 。 』 妾 曰 : 『 諾 。 』今 既 受 人 之 託 , 許 人 以 諾 , 豈 可 以 忘 人 之 託 而 不 信 其 諾 邪 ! 且 殺 兄 活 弟 , 是 以 私 愛 廢 公 義 也 ; 背 言 忘 信 , 是 欺 死 者 也 。 夫 言 不 約 束 , 已 諾 不 分 , 何 以 居 於 世 哉 ! 子 雖 痛 乎 , 獨 謂 行 何 ! 」 泣 下 沾 襟 。 相 入 言 於 王 , 王 美 其 義, 高 其 行 , 皆 赦 不 殺 , 而 尊 其 母 , 號 曰 義 母 。 君 子 謂 義 母 信 而 好 義 , 絜 而 有 讓 。 詩 曰 : 「 愷 悌 君 子 , 四 方 為 則。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 義 繼 信 誠 , 公 正 知 禮 , 親 假 有 罪 , 相 讓 不 已 , 吏 不 能 決 , 王 以 問 母 , 據 信 行 義 , 卒 免 二 子 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
魯秋潔婦
    潔 婦 者 , 魯 秋 胡 子 妻 也 。 既 納 之 五 日 , 去 而 宦 於 陳, 五 年 乃 歸 。 未 至 家 , 見 路 旁 婦 人 採 桑 , 秋 胡 子 悅 之 ,下 車 謂 曰 : 「 若 曝 採 桑 , 吾 行 道 冰 , 願 託 桑 蔭 下 冰, 下 齎 休 焉 。 」 婦 人 採 桑 不 輟 , 秋 胡 子 謂 曰 : 「 力 田 不 如 逢 豐 年 , 力 桑 不 如 見 國 卿 。 吾 有 金 , 願 以 與 夫 人 。 」 婦 人曰 : 「嘻 ! 夫 採 桑 力 作 , 紡 績 織 紝 , 以 供 衣 食 , 奉 二 親, 養 夫 子 。 吾 不 願 金 , 所 願 卿 無 有 外 意 , 妾 亦 無 淫 泆 之 志 , 收 子 之 齎 與 笥 金 。 」 秋 胡 子 遂 去 , 至 家 , 奉 金 遺 母, 使 人 喚 婦 至 , 乃 嚮 採 桑 者 也 , 秋 胡 子 慚 。 婦 曰 : 「 子 束 髮 脩 身 , 辭 親 往 仕 , 五 年 乃 還 , 當 所 悅 馳 驟 , 揚 塵 疾 至 。 今 也 乃 悅 路 傍 婦 人 , 下 子 之 裝 , 以 金 予 之 , 是 忘 母 也 。 忘 母 不 孝 , 好 色 淫 泆 , 是 污 行 也 , 污 行 不 義 。 夫 事 親 不 孝 , 則 事 君 不 忠 。 處 家 不 義 , 則 治 官 不 理 。 孝 義 並 亡 , 必 不 遂 矣 。 妾 不 忍 見 , 子 改 娶 矣 , 妾 亦 不 嫁 。 」 遂 去 而 東 走 , 投 河 而 死 。 君 子 曰 : 「 潔 婦 精 於 善 。 夫 不 孝 莫 大 於 不 愛 其 親 而 愛 其 人 , 秋 胡 子 有 之 矣 。 」 君 子 曰 :「 見 善 如 不 及 , 見 不 善 如 探 湯 。 秋 胡 子 婦 之 謂 也 。 」 詩 云 : 「 惟 是 褊 心 , 是 以 為 刺 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 秋 胡 西 仕 , 五 年 乃 歸 , 遇 妻 不 識 , 心 有 淫 思 , 妻 執 無 二 , 歸 而 相 知 , 恥 夫 無 義 , 遂 東 赴 河 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
周主忠妾
    周 主 忠 妾 者 , 周 大 夫 妻 之 媵 妾 也 。 大 夫 號 主 父 , 自衛 仕 於 周 , 二 年 且 歸 。 其 妻 淫 於 鄰 人 , 恐 主 父 覺 , 其 淫 者 憂 之 , 妻 曰 : 「 無 憂 也 , 吾 為 毒 酒 , 封 以 待 之 矣 。 」三 日 , 主 父 至 , 其 妻 曰 : 「 吾 為 子 勞 , 封 酒 相 待 , 使 媵 婢 取 酒 而 進 之 。 媵 婢 心 知 其 毒 酒 也 , 計 念 進 之 則 殺 主 父, 不 義 , 言 之 又 殺 主 母 , 不 忠 , 猶 與 因 陽 僵 覆 酒 , 主 父 怒 而 笞 之 。 既 已 , 妻 恐 媵 婢 言 之 , 因 以 他 過 笞 欲 殺 之 ,媵 知 將 死 , 終 不 言 。 主 父 弟 聞 其 事 , 具 以 告 主 父 , 主 父 驚 , 乃 免 媵 婢 , 而 笞 殺 其 妻 。 使 人 陰 問 媵 婢 曰 : 「 汝 知 其 事 , 何 以 不 言 , 而 反 幾 死 乎 ? 」 媵 婢 曰 : 「 殺 主 以 自 生 , 又 有 辱 主 之 名 , 吾 死 則 死 耳 , 豈 言 之 哉 ! 」 主 父 高 其 義 , 貴 其 意 , 將 納 以 為 妻 , 媵 婢 辭 曰 : 「 主 辱 而 死 而 妾 獨 生 , 是 無 禮 也 。 代 主 之 處 , 是 逆 禮 也 。 無 禮 逆 禮 有 一 猶 愈 , 今 盡 有 之 , 難 以 生 矣 。 」 欲 自 殺 , 主 聞 之 , 乃 厚 幣 而 嫁 之 , 四 鄰 爭 娶 之 。 君 子 謂 忠 妾 為 仁 厚 。 夫 名 無 細 而 不 聞 , 行 無 隱 而 不 彰 。 詩 云 : 「 無 言 不 酬 , 無 德 不 報 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 周 主 忠 妾 , 慈 惠 有 序 , 主 妻 淫 僻 , 藥 酒 毒 主 , 使 妾 奉 進 , 僵 以 除 賊 , 忠 全 其 主 , 終 蒙 其 福 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
魏節乳母
    魏 節 乳 母 者 , 魏 公 子 之 乳 母 。 秦 攻 魏 , 破 之 , 殺 魏王 瑕 , 誅 諸 公 子 , 而 一 公 子 不 得 , 令 魏 國 曰 : 「 得 公 子 者 , 賜 金 千 鎰 。 匿 之 者 , 罪 至 夷 。 」 節 乳 母 與 公 子 俱 逃, 魏 之 故 臣 見 乳 母 而 識 之 曰 : 「 乳 母 無 恙 乎 ? 」 乳 母 曰: 「 嗟 乎 ! 吾 柰 公 子 何 ? 」 故 臣 曰 : 「 今 公 子 安 在 ? 吾 聞 秦 令 曰 : 『 有 能 得 公 子 者 , 賜 金 千 鎰 。 匿 之 者 , 罪 至 夷 。 』 乳 母 倘 言 之 , 則 可 以 得 千 金 。 知 而 不 言 , 則 昆 弟 無 類 矣 。 」 乳 母 曰 : 「 吁 ! 吾 不 知 公 子 之 處 。 」 故 臣 曰: 「 我 聞 公 子 與 乳 母 俱 逃 。 」 母 曰 : 「 吾 雖 知 之 , 亦 終 不 可 以 言 。 」 故 臣 曰 : 「 今 魏 國 已 破 , 亡 族 已 滅 。 子 匿 之 , 尚 誰 為 乎 ? 」 母 吁 而 言 曰 : 「 夫 見 利 而 反 上 者 , 逆 也 。 畏 死 而 棄 義 者 , 亂 也 。 今 持 逆 亂 而 以 求 利 , 吾 不 為 也 。 且 夫 凡 為 人 養 子 者 務 生 之 , 非 為 殺 之 也 。 豈 可 利 賞 畏 誅 之 故 , 廢 正 義 而 行 逆 節 哉 ! 妾 不 能 生 而 令 公 子 禽 也。 」 遂 抱 公 子 逃 於 深 澤 之 中 。 故 臣 以 告 秦 軍 , 秦 軍 追 ,見 爭 射 之 , 乳 母 以 身 為 公 子 蔽 , 矢 著 身 者 數 十 , 與 公 子 俱 死 。 秦 王 聞 之 , 貴 其 守 忠 死 義 , 乃 以 卿 禮 葬 之 , 祠 以太 牢 , 寵 其 兄 為 五 大 夫 , 賜 金 百 鎰 。 君 子 謂 節 乳 母 慈 惠 敦 厚 , 重 義 輕 財 。 禮 , 為 孺 子 室 於 宮 , 擇 諸 母 及 阿 者 ,必 求 其 寬 仁 慈 惠 , 溫 良 恭 敬 , 慎 而 寡 言 者 , 使 為 子 師 ,次 為 慈 母 , 次 為 保 母 , 皆 居 子 室 , 以 養 全 之 。 他 人 無 事 不 得 往 。 夫 慈 故 能 愛 , 乳 狗 搏 虎 , 伏 雞 搏 狸 , 恩 出 於 中 心 也 。 詩 云 : 「 行 有 死 人 , 尚 或 墐 之 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 秦 既 滅 魏 , 購 其 子 孫 , 公 子 乳 母 , 與 俱 遁 逃 , 守 節 執 事 , 不 為 利 違 , 遂 死 不 顧 , 名 號 顯 遺 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
梁節姑姊
    梁 節 姑 姊 者 , 梁 之 婦 人 也 。 因 失 火 , 兄 子 與 己 子 在內 中 , 欲 取 兄 子 , 輒 得 其 子 , 獨 不 得 兄 子 。 火 盛 , 不 得 復 入 , 婦 人 將 自 趣 火 , 其 友 止 之 , 曰 : 「 子 本 欲 取 兄 之子 , 惶 恐 卒 誤 得 爾 子 , 中 心 謂 何 , 何 至 自 赴 火 ? 」 婦 人 曰 : 「 梁 國 豈 可 戶 告 人 曉 也 ? 被 不 義 之 名 , 何 面 目 以 見 兄 弟 國 人 哉 ! 吾 欲 復 投 吾 子 , 為 失 母 之 恩 , 吾 勢 不 可 以 生 。 」 遂 赴 火 而 死 。 君 子 謂 節 姑 姊 潔 而 不 污 。 詩 曰 : 「彼 其 之 子 , 舍 命 不 渝 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 梁 節 姑 姊 , 據 義 執 理 , 子 姪 同 內 , 火 大 發 起 , 欲 出 其 姪 , 輒 得 厥 子 , 火 盛 自 投 , 明 不 私 己 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
珠崖二義
    二 義 者 , 珠 崖 令 之 後 妻 , 及 前 妻 之 女 也 。 女 名 初 ,年 十 三 , 珠 崖 多 珠 , 繼 母 連 大 珠 以 為 繫 臂 。 及 令 死 , 當 送 喪 。 法 , 內 珠 入 於 關 者 死 。 繼 母 棄 其 繫 臂 珠 。 其 子 男 年 九 歲 , 好 而 取 之 , 置 之 母 鏡 奩 中 , 皆 莫 之 知 。 遂 奉 喪 歸 , 至 海 關 , 關 候 士 吏 搜 索 , 得 珠 十 枚 於 繼 母 鏡 奩 中 ,吏 曰 : 「 嘻 ! 此 值 法 無 可 柰 何 , 誰 當 坐 者 ? 」 初 在 左 右 顧 , 心 恐 母 去 置 鏡 奩 中 , 乃 曰 : 「 初 當 坐 之 。 」 吏 曰 :「 其 狀 何 如 ? 」 對 曰 : 「 君 不 幸 , 夫 人 解 繫 臂 棄 之 。 初 心 惜 之 , 取 而 置 夫 人 鏡 奩 中 , 夫 人 不 知 也 。 」 繼 母 聞 之, 遽 疾 行 問 初 , 初 曰 : 「 夫 人 所 棄 珠 , 初 復 取 之 , 置 夫 人 奩 中 , 初 當 坐 之 。 」 母 意 亦 以 初 為 實 , 然 憐 之 , 乃 因 謂 吏 曰 : 「 願 且 待 , 幸 無 劾 兒 , 兒 誠 不 知 也 。 此 珠 妾 之 繫 臂 也 , 君 不 幸 , 妾 解 去 之 , 而 置 奩 中 。 迫 奉 喪 , 道 遠, 與 弱 小 俱 , 忽 然 忘 之 , 妾 當 坐 之 。 」 初 固 曰 : 「 實 初 取 之 。 」 繼 母 又 曰 : 「 兒 但 讓 耳 , 實 妾 取 之 。 」 因 涕 泣 不 能 自 禁 。 女 亦 曰 : 「 夫 人 哀 初 之 孤 , 欲 強 活 初 耳 , 夫 人 實 不 知 也 。 」 又 因 哭 泣 , 泣 下 交 頸 , 送 葬 者 盡 哭 , 哀 動 傍 人 , 莫 不 為 酸 鼻 揮 涕 。 關 吏 執 筆 書 劾 , 不 能 就 一 字, 關 候 垂 泣 , 終 日 不 能 忍 決 , 乃 曰 : 「 母 子 有 義 如 此 ,吾 寧 坐 之 ? 不 忍 加 文 , 且 又 相 讓 , 安 知 孰 是 ? 」 遂 棄 珠 而 遣 之 , 既 去 , 後 乃 知 男 獨 取 之 也 。 君 子 謂 二 義 慈 孝 。論 語 曰 : 「 父 為 子 隱 , 子 為 父 隱 , 直 在 其 中 矣 。 」 若 繼 母 與 假 女 推 讓 爭 死 , 哀 感 傍 人 , 可 謂 直 耳 。 
    頌 曰 : 珠 崖 夫 人 , 甚 有 母 恩 , 假 繼 相 讓 , 維 女 亦 賢 , 納 珠 於 關 , 各 自 伏 愆 , 二 義 如 此 , 為 世 所 傳 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
郃陽友娣
    友 娣 者 , 郃 陽 邑 任 延 壽 之 妻 也 。 字 季 兒 , 有 三 子 。季 兒 兄 季 宗 與 延 壽 爭 葬 父 事 , 延 壽 與 其 友 田 建 陰 殺 季 宗。 建 獨 坐 死 , 延 壽 會 赦 , 乃 以 告 季 兒 , 季 兒 曰 : 「 嘻 !獨 今 乃 語 我 乎 ! 」 遂 振 衣 欲 去 , 問 曰 :「所 與 共 殺 吾 兄 者 為 誰 ? 」 延 壽 曰 : 「 田 建 。 田 建 已 死, 獨 我 當 坐 之 , 汝 殺 我 而 已 。 」 季 兒 曰 : 「 殺 夫 不 義 ,事 兄 之 讎 亦 不 義 。 」 延 壽 曰 : 「 吾 不 敢 留 汝 , 願 以 車 馬 及 家 中 財 物 盡 以 送 汝 , 聽 汝 所 之 。 」 季 兒 曰 : 「 吾 當 安 之 ? 兄 死 而 讎 不 報 , 與 子 同 枕 席 而 使 殺 吾 兄 , 內 不 能 和 夫 家 , 又 縱 兄 之 仇 , 何 面 目 以 生 而 戴 天 履 地 乎 ! 」 延 壽 慚 而 去 , 不 敢 見 季 兒 。 季 兒 乃 告 其 大 女 曰 : 「 汝 父 殺 吾 兄 , 義 不 可 以 留 , 又 終 不 復 嫁 矣 。 吾 去 汝 而 死 , 善 視 汝 兩 弟 。 」 遂 以 繈 自 經 而 死 。 馮 翊 王 讓 聞 之 , 大 其 義 , 令 縣 復 其 三 子 而 表 其 墓 。 君 子 謂 友 娣 善 復 兄 仇 。 詩 曰 : 「不 僭 不 賊 , 鮮 不 為 則 。 」 季 兒 可 以 為 則 矣 。 
    頌 曰 : 季 兒 樹 義 , 夫 殺 其 兄 , 欲 復 兄 讎 , 義 不 可 行 , 不 留 不 去 , 遂 以 自 殃 , 馮 翊 表 墓 , 嘉 其 義 明 。
—————————
列女傳 卷五 節義傳
京師節女
    京 師 節 女 者 , 長 安 大 昌 里 人 之 妻 也 。 其 夫 有 仇 人 ,欲 報 其 夫 而 無 道 徑 , 聞 其 妻 之 仁 孝 有 義 , 乃 劫 其 妻 之 父, 使 要 其 女 為 中 譎 。 父 呼 其 女 告 之 , 女 計 念 不 聽 之 則 殺 父 , 不 孝 ; 聽 之 , 則 殺 夫 , 不 義 。 不 孝 不 義 , 雖 生 不 可 以 行 於 世 。 欲 以 身 當 之 , 乃 且 許 諾 , 曰 : 「 旦 日 , 在 樓 上 新 沐 , 東 首 臥 則 是 矣 。 妾 請 開 戶 牖 待 之 。 」 還 其 家 ,乃 告 其 夫 , 使 臥 他 所 , 因 自 沐 居 樓 上 , 東 首 開 戶 牖 而 臥。 夜 半 , 仇 家 果 至 , 斷 頭 持 去 , 明 而 視 之 , 乃 其 妻 之 頭 也 。 仇 人 哀 痛 之 , 以 為 有 義 , 遂 釋 不 殺 其 夫 。 君 子 謂 節 女 仁 孝 厚 於 恩 義 也 。 夫 重 仁 義 輕 死 亡 , 行 之 高 者 也 。 論 語 曰 : 「 君 子 殺 身 以 成 仁 , 無 求 生 以 害 仁 。 」 此 之 謂 也。 
    頌 曰 : 京 師 節 女 , 夫 讎 劫 父 , 要 女 間 之 , 不 敢 不 許 , 期 處 既 成 , 乃 易 其 所 , 殺 身 成 仁 , 義 冠 天 下 。
——-        
卷六 辯通傳 
目錄
  齊管妾婧 楚江乙母 晉弓工妻 齊傷槐女 楚野辨女 阿谷處女 趙津女娟 趙佛肸母 齊威虞姬 齊鍾離春 齊宿瘤女 齊孤逐 女 楚處莊姪 齊女徐吾 齊太倉女 
  
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊管妾婧
    妾 婧 者 , 齊 相 管 仲 之 妾 也 。 甯 戚 欲 見 桓 公 , 道 無 從, 乃 為 人 僕 。 將 車 宿 齊 東 門 之 外 , 桓 公 因 出 , 寧 戚 擊 牛角 而 商 歌 , 甚 悲 , 桓 公 異 之 , 使 管 仲 迎 之 , 寧 戚 稱 曰 :「 浩 浩 乎 白 水 ! 」 管 仲 不 知 所 謂 , 不 朝 五 日 , 而 有 憂 色, 其 妾 婧 進 曰 : 「 今 君 不 朝 五 日 而 有 憂 色 , 敢 問 國 家 之 事 耶 ? 君 之 謀 也 ? 」 管 仲 曰 : 「 非 汝 所 知 也 。 」 婧 曰 :「 妾 聞 之 也 , 毋 老 老 , 毋 賤 賤 , 毋 少 少 , 毋 弱 弱 。 」 管 仲 曰 : 「 何 謂 也 ? 」 「 昔 者 太 公 望 年 七 十 , 屠 牛 於 朝 歌 市 , 八 十 為 天 子 師 , 九 十 而 封 於 齊 。 由 是 觀 之 , 老 可 老 邪 ? 夫 伊 尹 , 有 氏 之 媵 臣 也 。 湯 立 以 為 三 公 , 天 下 之治 太 平 。 由 是 觀 之 , 賤 可 賤 邪 ? 皋 子 生 五 歲 而 贊 禹 。 由是 觀 之 , 少 可 少 邪 ? 駃 騠 生 七 日 而 超 其 母 。 由 是 觀 之 ,弱 可 弱 邪 ? 」 於 是 管 仲 乃 下 席 而 謝 曰 : 「 吾 請 語 子 其 故。 昔 日 , 公 使 我 迎 寧 戚 , 寧 戚 曰 : 『 浩 浩 乎 白 水 ! 』 吾不 知 其 所 謂 , 是 故 憂 之 。 」 其 妾 笑 曰 : 「 人 已 語 君 矣 ,君 不 知 識 邪 ? 古 有 白 水 之 詩 。 詩 不 云 乎 : 『 浩 浩 白 水 ,鯈 鯈 之 魚 , 君 來 召 我 , 我 將 安 居 , 國 家 未 定 , 從 我 焉 如。 』 此 寧 戚 之 欲 得 仕 國 家 也 。 」 管 仲 大 悅 , 以 報 桓 公 。桓 公 乃 脩 官 府 , 齊 戒 五 日 , 見 甯 子 , 因 以 為 佐 , 齊 國 以 治 。 君 子 謂 妾 婧 為 可 與 謀 。 詩 云 : 「 先 民 有 言 , 詢 于 芻 蕘 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 桓 遇 寧 戚 , 命 管 迎 之 , 寧 戚 白 水 , 管 仲 憂 疑 , 妾 進 問 焉 , 為 說 其 詩 , 管 嘉 報 公 , 齊 得 以 治 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
楚江乙母
    楚 大 夫 江 乙 之 母 也 。 當 恭 王 之 時 , 乙 為 郢 大 夫 。 有入 王 宮 中 盜 者 , 令 尹 以 罪 乙 , 請 於 王 而 絀 之 。 處 家 無 幾 何 , 其 母 亡 布 八 尋 , 乃 往 言 於 王 曰 : 「 妾 夜 亡 布 八 尋 ,令 尹 盜 之 。 」 王 方 在 小 曲 之 臺 , 令 尹 侍 焉 。 王 謂 母 曰 :「 令 尹 信 盜 之 , 寡 人 不 為 其 富 貴 而 不 行 法 焉 。 若 不 盜 而 誣 之 , 楚 國 有 常 法 。 」 母 曰 : 「 令 尹 不 身 盜 之 也 , 乃 使 人 盜 之 。 」 王 曰 : 「 其 使 人 盜 柰 何 ? 」 對 曰 : 「 昔 孫 叔 敖 之 為 令 尹 也 , 道 不 拾 遺 , 門 不 閉 關 , 而 盜 賊 自 息 。 今 令 尹 之 治 也 , 耳 目 不 明 , 盜 賊 公 行 , 是 故 使 盜 得 盜 妾 之 布 , 是 與 使 人 盜 何 以 異 也 ? 」 王 曰 : 「 令 尹 在 上 , 寇 盜 在 下 , 令 尹 不 知 有 何 罪 焉 ? 」 母 曰 : 「 吁 , 何 大 王 之 言 過 也 ! 昔 日 妾 之 子 為 郢 大 夫 , 有 盜 王 宮 中 之 物 者 , 妾 子 坐 而 絀 , 妾 子 亦 豈 知 之 哉 ! 然 終 坐 之 , 令 尹 獨 何 人 , 而不 以 是 為 過 也 ? 昔 者 周 武 王 有 言 曰 : 『 百 姓 有 過 , 在 予一 人 。 』 上 不 明 則 下 不 治 , 相 不 賢 則 國 不 寧 。 所 謂 國 無人 者 , 非 無 人 也 , 無 理 人 者 也 。 王 其 察 之 。 」 王 曰 : 「善 。 非 徒 譏 令 尹 , 又 譏 寡 人 。 」 命 吏 償 母 之 布 , 因 賜 金 十 鎰 , 母 讓 金 布 曰 : 「 妾 豈 貪 貨 而 干 大 王 哉 , 怨 令 尹 之 治 也 。 」 遂 去 , 不 肯 受 。 王 曰 : 「 母 智 若 此 , 其 子 必 不 愚 。 」 乃 復 召 江 乙 而 用 之 。 君 子 謂 乙 母 善 以 微 喻 。 詩 云: 「 猷 之 未 遠 , 是 用 大 諫 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 江 乙 失 位 , 乙 母 動 心 , 既 歸 家 處 , 亡 布 八 尋 , 指 責 令 尹 , 辭 甚 有 度 , 王 復 用 乙 , 賜 母 金 布 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
晉弓工妻
    弓 工 妻 者 , 晉 繁 人 之 女 也 。 當 平 公 之 時 , 使 其 夫 為弓 , 三 年 乃 成 。 平 公 引 弓 而 射 , 不 穿 一 札 。 平 公 怒 , 將 殺 弓 人 。 弓 人 之 妻 請 見 曰 : 「 繁 人 之 子 , 弓 人 之 妻 也 。願 有 謁 於 君 。 」 平 公 見 之 , 妻 曰 : 「 君 聞 昔 者 公 劉 之 行 乎 ? 羊 牛 踐 葭 葦 , 惻 然 為 民 痛 之 。 恩 及 草 木 , 豈 欲 殺 不 辜 者 乎 ! 秦 穆 公 , 有 盜 食 其 駿 馬 之 肉 , 反 飲 之 以 酒 。 楚 莊 王 臣 援 其 夫 人 之 衣 , 而 絕 纓 與 飲 大 樂 。 此 三 君 者 , 仁 著 於 天 下 , 卒 享 其 報 , 名 垂 至 今 。 昔 帝 堯 茅 茨 不 翦 , 采 椽 不 斲 , 土 階 三 等 , 猶 以 為 為 之 者 勞 , 居 之 者 逸 也 。 今 妾 之 夫 , 治 造 此 弓 , 其 為 之 亦 勞 矣 。 其 幹 生 於 太 山 之 阿, 一 日 三 睹 陰 , 三 睹 陽 。 傅 以 燕 牛 之 角 , 纏 以 荊 麋 之 筋, 餬 以 河 魚 之 膠 。 此 四 者 , 皆 天 下 之 妙 選 也 , 而 君 不 能 以 穿 一 札 , 是 君 之 不 能 射 也 , 而 反 欲 殺 妾 之 夫 , 不 亦 謬 乎 ! 妾 聞 射 之 道 , 左 手 如 拒 石 , 右 手 如 附 枝 , 右 手 發 之, 左 手 不 知 , 此 蓋 射 之 道 也 。 平 公 以 其 言 為 儀 而 射 , 穿 七 札 , 繁 人 之 夫 立 得 出 , 而 賜 金 三 鎰 。 君 子 謂 弓 工 妻 可 與 處 難 。 詩 曰 : 「 敦 弓 既 堅 , 舍 矢 既 鈞 。 」 言 射 有 法 也。 
    頌 曰 : 晉 平 作 弓 , 三 年 乃 成 , 公 怒 弓 工 , 將 加 以 刑 , 妻 往 說 公 , 陳 其 幹 材 , 列 其 勞 苦 , 公 遂 釋 之 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊傷槐女
    齊 傷 槐 女 者 , 傷 槐 衍 之 女 也 , 名 婧 。 景 公 有 所 愛 槐, 使 人 守 之 , 植 木 懸 之 , 下 令 曰 : 「 犯 槐 者 刑 , 傷 槐 者死 。 」 於 是 衍 醉 而 傷 槐 。 景 公 聞 之 曰 : 「 是 先 犯 我 令 。」 使 吏 拘 之 , 且 加 罪 焉 。 婧 懼 , 乃 造 於 相 晏 子 之 門 曰 :「 賤 妾 不 勝 其 欲 , 願 得 備 數 於 下 。 」 晏 子 聞 之 , 笑 曰 :「 嬰 其 有 淫 色 乎 , 何 為 老 而 見 奔 ? 殆 有 說 內 之 至 哉 ! 」既 入 門 , 晏 子 望 見 之 曰 : 「 怪 哉 , 有 深 憂 ! 」 進 而 問 焉, 對 曰 : 「 妾 父 衍 , 幸 得 充 城 郭 為 公 民 。 見 陰 陽 不 調 ,風 雨 不 時 , 五 穀 不 滋 之 故 , 禱 祠 於 名 山 神 水 。 不 勝 麴 糱 之 味 , 先 犯 君 令 , 醉 至 於 此 , 罪 故 當 死 。 妾 聞 明 君 之 蒞 國 也 , 不 損 祿 而 加 刑 , 又 不 以 私 恚 害 公 法 , 不 為 六 畜 傷 民 人 , 不 為 野 草 傷 禾 苗 。 昔 者 宋 景 公 之 時 , 大 旱 三 年 不 雨 , 召 太 卜 而 卜 之 曰 : 『 當 以 人 祀 之 。 』 景 公 乃 降 堂 北 面 稽 首 曰 : 『 吾 所 以 請 雨 者 , 乃 為 吾 民 也 , 今 必 當 以 人 祀 , 寡 人 請 自 當 之 。 』 言 未 卒 , 天 大 雨 , 方 千 里 。 所 以 然 者 何 也 ? 以 能 順 天 慈 民 也 。 今 吾 君 樹 槐 , 令 犯 者 死 。欲 以 槐 之 故 殺 婧 之 父 , 孤 妾 之 身 , 妾 恐 傷 執 政 之 法 而 害 明 君 之 義 也 。 鄰 國 聞 之 , 皆 謂 君 愛 樹 而 賤 人 , 其 可 乎 !」 晏 子 惕 然 而 悟 。 明 日 , 朝 , 謂 景 公 曰 : 「 嬰 聞 之 , 窮 民 財 力 謂 之 暴 ; 崇 玩 好 , 威 嚴 令 謂 之 逆 ; 刑 殺 不 正 , 謂 之 賊 。 夫 三 者 , 守 國 之 大 殃 也 。 今 君 窮 民 財 力 , 以 美 飲 食 之 具 , 繁 鐘 鼓 之 樂 , 極 宮 室 之 觀 , 行 暴 之 大 者 也 。 崇 玩 好 , 威 嚴 令 , 是 逆 民 之 明 者 也 。 犯 槐 者 刑 , 傷 槐 者 死。 刑 殺 不 正 , 賊 民 之 深 者 也 。 」 公 曰 :「寡 人 敬 受 命 。 」 晏 子 出 , 景 公 即 時 命 罷 守 槐 之 役 , 拔 植 懸 之 木 , 廢 傷 槐 之 法 , 出 犯 槐 之 囚 。 君 子 曰 : 「 傷 槐 女 能 以 辭 免 。 」 詩 云 : 「 是 究 是 圖 , 亶 其 然 乎 ! 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 景 公 愛 槐 , 民 醉 折 傷 , 景 公 將 殺 , 其 女 悼 惶 , 奔 告 晏 子 , 稱 說 先 王 , 晏 子 為 言 , 遂 免 父 殃 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
楚野辨女
    楚 野 辨 女 者 , 昭 氏 之 妻 也 。 鄭 簡 公 使 大 夫 聘 於 荊 ,至 於 狹 路 , 有 一 婦 人 乘 車 , 與 大 夫 遇 , 轂 擊 而 折 大 夫 車 軸 , 大 夫 怒 , 將 執 而 鞭 之 , 婦 人 曰 : 「 妾 聞 君 子 不 遷 怒, 不 貳 過 。 今 於 狹 路 之 中 , 妾 已 極 矣 , 而 子 大 夫 之 僕 不 肯 少 引 , 是 以 敗 子 大 夫 之 車 , 而 反 執 妾 , 豈 不 遷 怒 哉 !既 不 怒 僕 , 而 反 怒 妾 , 豈 不 貳 過 哉 ! 周 書 曰 : 『 毋 侮 鰥 寡 , 而 畏 高 明 。 』 今 子 列 大 夫 而 不 為 之 表 , 而 遷 怒 貳 過, 釋 僕 執 妾 , 輕 其 微 弱 , 豈 可 謂 不 侮 鰥 寡 乎 ! 吾 鞭 則 鞭 耳 , 惜 子 大 夫 之 喪 善 也 ! 大 夫 慚 而 無 以 應 , 遂 釋 之 , 而 問 之 , 對 曰 : 「 妾 楚 野 之 鄙 人 也 。 」 大 夫 曰 : 「 盍 從 我 於 鄭 乎 ? 」 對 曰 : 「 既 有 狂 夫 , 昭 氏 在 內 矣 。 」 遂 去 。君 子 曰 : 「 辨 女 能 以 辭 免 。 詩 云 : 「 惟 號 斯 言 , 有 倫 有 脊 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 辨 女 獨 乘 , 遇 鄭 使 者 , 鄭 使 折 軸 , 執 女 忿 怒 , 女 陳 其 冤 , 亦 有 其 序 , 鄭 使 慚 去 , 不 敢 談 語 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
阿谷處女
    阿 谷 處 女 者 , 阿 谷 之 隧 浣 者 也 。 孔 子 南 游 , 過 阿 谷之 隧 , 見 處 子 佩 璜 而 浣 , 孔 子 謂 子 貢 曰 : 「 彼 浣 者 其 可 與 言 乎 ? 」 抽 觴 以 授 子 貢 曰 : 「 為 之 辭 以 觀 其 志 。 」 子貢 曰 : 「 我 北 鄙 之 人 也 。 自 北 徂 南 , 將 欲 之 楚 , 逢 天 之 暑 , 我 思 譚 譚 , 願 乞 一 飲 , 以 伏 我 心 。 」 處 子 曰 : 「 阿 谷 之 隧 , 隱 曲 之 地 , 其 水 一 清 一 濁 , 流 入 於 海 , 欲 飲 則 飲 , 何 問 乎 婢 子 ? 」 授 子 貢 觴 , 迎 流 而 挹 之 , 投 而 棄 之, 從 流 而 挹 之 , 滿 而 溢 之 , 跪 置 沙 上 , 曰 : 「 禮 不 親 授。 」 子 貢 還 報 其 辭 。 孔 子 曰 : 「 丘 已 知 之 矣 。 抽 琴 去 其 軫 , 以 授 子 貢 曰 : 「 為 之 辭 。 」 子 貢 往 曰 : 「 嚮 者 聞 子 之 言 , 穆 如 清 風 , 不 拂 不 寤 , 私 復 我 心 , 有 琴 無 軫 , 願 借 子 調 其 音 。 」 處 子 曰 : 「 我 鄙 野 之 人 也 。 陋 固 無 心 ,五 音 不 知 , 安 能 調 琴 ? 」 子 貢 以 報 孔 子 , 孔 子 曰 : 「 丘 已 知 之 矣 。 過 賢 則 賓 。 」 抽 絺 綌 五 兩 以 授 子 貢 曰 : 「 為 之 辭 。 」 子 貢 往 曰 : 「 吾 北 鄙 之 人 也 。 自 北 徂 南 , 將 欲 之 楚 , 有 絺 綌 五 兩 , 非 敢 以 當 子 之 身 也 , 願 注 之 水 旁 。」 處 子 曰 :「行 客 之 人 , 嗟 然 永 久 , 分 其 資 財 , 棄 於 野 鄙 , 妾 年 甚 少 , 何 敢 受 子 。 子 不 早 命 , 竊 有 狂 夫 名 之 者 矣 。 」 子 貢 以 告 孔 子 , 孔 子 曰 : 「 丘 已 知 之 矣 。 斯 婦 人 達 於 人 情 而 知 禮 。 」 詩 云 : 「 南 有 喬 木 , 不 可 休 息 , 漢 有 遊 女 , 不可 求 思 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 孔 子 出 遊 , 阿 谷 之 南 , 異 其 處 子 , 欲 觀 其 風 , 子 貢 三 反 , 女 辭 辨 深 , 子 曰 達 情 , 知 禮 不 淫 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
趙津女娟
    趙 津 女 娟 者 , 趙 河 津 吏 之 女 , 趙 簡 子 之 夫 人 也 。 初簡 子 南 擊 楚 , 與 津 吏 期 , 簡 子 至 , 津 吏 醉 臥 , 不 能 渡 ,簡 子 怒 , 欲 殺 之 , 娟 懼 , 持 楫 而 走 , 簡 子 曰 : 「 女 子 走 何 為 ? 」 對 曰 : 「 津 吏 息 女 。 妾 父 聞 主 君 東 渡 不 測 之 水, 恐 風 波 之 起 , 水 神 動 駭 , 故 禱 祠 九 江 三 淮 之 神 , 供 具 備 禮 , 御 釐 受 福 , 不 勝 巫 祝 , 杯 酌 餘 瀝 , 醉 至 於 此 。 君 欲 殺 之 , 妾 願 以 鄙 軀 易 父 之 死 。 」 簡 子 曰 : 「 非 女 之 罪 也 。 」 娟 曰 : 「 主 君 欲 因 其 醉 而 殺 之 , 妾 恐 其 身 之 不 知 痛 , 而 心 不 知 罪 也 。 若 不 知 罪 殺 之 , 是 殺 不 辜 也 。 願 醒 而 殺 之 , 使 知 其 罪 。 」 簡 子 曰 : 「 善 。 」 遂 釋 不 誅 。 簡 子 將 渡 , 用 楫 者 少 一 人 , 娟 攘 卷 摻 楫 而 請 , 曰 : 「 妾 居 河 濟 之 間 , 世 習 舟 楫 之 事 , 願 備 員 持 楫 。 」 簡 子 曰 : 「不 穀 將 行 , 選 士 大 夫 , 齊 戒 沐 浴 , 義 不 與 婦 人 同 舟 而 渡 也 。 」 娟 對 曰 : 「 妾 聞 昔 者 湯 伐 夏 , 左 驂 驪 , 右 驂 牝 靡, 而 遂 放 桀 。 武 王 伐 殷 , 左 驂 牝 騏 , 右 驂 牝 , 而 遂 克紂 , 至 於 華 山 之 陽 。 主 君 不 欲 渡 則 已 , 與 妾 同 舟 , 又 何 傷 乎 ? 」 簡 子 悅 , 遂 與 渡 , 中 流 為 簡 子 發 河 激 之 歌 , 其 辭 曰 : 「 升 彼 阿 兮 面 觀 清 , 水 揚 波 兮 查 冥 冥 , 禱 求 福 兮 醉 不 醒 , 誅 將 加 兮 妾 心 驚 , 罰 既 釋 兮 瀆 乃 清 , 妾 持 楫 兮 操 其 維 , 蛟 龍 助 兮 主 將 歸 , 呼 來 櫂 兮 行 勿 疑 。 」 簡 子 大 悅 曰 : 「 昔 者 不 穀 夢 娶 妻 , 豈 此 女 乎 ? 」 將 使 人 祝 祓 ,以 為 夫 人 。 娟 乃 再 拜 而 辭 曰 : 「 夫 婦 人 之 禮 , 非 媒 不 嫁。 嚴 親 在 內 , 不 敢 聞 命 。 」 遂 辭 而 去 。 簡 子 歸 , 乃 納 幣 於 父 母 , 而 立 以 為 夫 人 。 君 子 曰 : 「 女 娟 通 達 而 有 辭 。」 詩 云 : 「 來 遊 來 歌 , 以 矢 其 音 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 趙 簡 渡 河 , 津 吏 醉 荒 , 將 欲 加 誅 , 女 娟 恐 惶 , 操 楫 進 說 , 父 得 不 喪 , 維 久 難 蔽 , 終 遂 發 揚 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
趙佛肸母
    趙 佛 肸 母 者 , 趙 之 中 牟 宰 佛 肸 之 母 也 。 佛 肸 以 中 牟叛 。 趙 之 法 , 以 城 叛 者 , 身 死 家 收 。 佛 肸 之 母 將 論 , 自言 曰 : 「 我 死 不 當 。 」 士 長 問 其 故 , 母 曰 : 「 為 我 通 於主 君 , 乃 言 ; 不 通 , 則 老 婦 死 而 已 。 」 士 長 為 之 言 於 襄 子 , 襄 子 出 , 問 其 故 , 母 曰 : 「 不 得 見 主 君 則 不 言 。 」於 是 襄 子 見 而 問 之 曰 : 「 不 當 死 何 也 ? 」 母 曰 : 「 妾 之 當 死 亦 何 也 ? 」 襄 子 曰 : 「 而 子 反 。 」 母 曰 : 「 子 反 ,母 何 為 當 死 ? 」 襄 子 曰 :「母 不 能 教 子 , 故 使 至 於 反 , 母 何 為 不 當 死 也 ? 」 母 曰: 「 吁 , 以 主 君 殺 妾 為 有 說 也 , 乃 以 母 無 教 邪 ! 妾 之 職 盡 久 矣 , 此 乃 在 於 主 君 。 妾 聞 子 少 而 慢 者 , 母 之 罪 也 。長 而 不 能 使 者 , 父 之 罪 也 。 今 妾 之 子 少 而 不 慢 , 長 又 能 使 , 妾 何 負 哉 ! 妾 聞 之 , 子 少 則 為 子 , 長 則 為 友 , 夫 死 從 子 , 妾 能 為 君 長 子 , 君 自 擇 以 為 臣 , 妾 之 子 與 在 論 中, 此 君 之 臣 , 非 妾 之 子 。 君 有 暴 臣 , 妾 無 暴 子 , 是 以 言 妾 無 罪 也 。 襄 子 曰 : 「 善 , 夫 佛 肸 之 反 , 寡 人 之 罪 也 。」 遂 釋 之 。 君 子 曰 : 「 佛 肸 之 母 , 一 言 而 發 襄 子 之 意 ,使 行 不 遷 怒 之 德 , 以 免 其 身 。 」 詩 云 : 「 既 見 君 子 , 我 心 寫 兮 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 佛 肸 既 叛 , 其 母 任 理 , 將 就 於 論 , 自 言 襄 子 , 陳 列 母 職 , 子 長 在 君 , 襄 子 說 之 , 遂 釋 不 論 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊威虞姬
    虞 姬 者 , 名 娟 之 , 齊 威 王 之 姬 也 。 威 王 即 位 , 九 年不 治 , 委 政 大 臣 , 諸 侯 並 侵 之 。 其 佞 臣 周 破 胡 專 權 擅 勢, 嫉 賢 妒 能 , 即 墨 大 夫 賢 , 而 日 毀 之 , 阿 大 夫 不 肖 , 反日 譽 之 。 虞 姬 謂 王 曰 : 「 破 胡 , 讒 諛 之 臣 也 , 不 可 不 退。 齊 有 北 郭 先 生 者 , 賢 明 有 道 , 可 置 左 右 。 」 破 胡 聞 之, 乃 惡 虞 姬 曰 : 「 其 幼 弱 在 於 閭 巷 之 時 , 嘗 與 北 郭 先 生 通 。 」 王 疑 之 , 乃 閉 虞 姬 於 九 層 之 臺 , 而 使 有 司 即 窮 驗 問 , 破 胡 賂 執 事 者 , 使 竟 其 罪 , 執 事 者 誣 其 辭 而 上 之 ,王 視 其 辭 , 不 合 於 意 , 乃 召 虞 姬 而 自 問 焉 , 虞 姬 對 曰 :「 妾 娟 之 幸 得 蒙 先 人 之 遺 體 , 生 於 天 壤 之 閒 , 去 蓬 廬 之 下 , 侍 明 王 之 讌 , 泥 附 王 著 , 薦 床 蔽 席 , 供 執 埽 除 , 掌 奉 湯 沐 , 至 今 十 餘 年 矣 。 惓 惓 之 心 , 冀 幸 補 一 言 , 而 為 邪 臣 所 擠 , 湮 於 百 重 之 下 , 不 意 大 王 乃 復 見 而 與 之 語 。妾 聞 玉 石 墜 泥 不 為 汙 , 柳 下 覆 寒 , 女 不 為 亂 。 積 之 於 素 雅 , 故 不 見 疑 也 。 經 瓜 田 不 躡 履 , 過 李 園 不 正 冠 , 妾 不 避 , 此 罪 一 也 。 既 陷 難 中 , 有 司 受 賂 , 聽 用 邪 人 , 卒 見覆 冒 , 不 能 自 明 。 妾 聞 寡 婦 哭 城 , 城 為 之 崩 。 亡 士 歎 市, 市 為 之 罷 。 誠 信 發 內 , 感 動 城 市 。 妾 之 冤 明 於 白 日 ,雖 獨 號 於 九 層 之 內 , 而 眾 人 莫 為 豪 釐 , 此 妾 之 罪 二 也 。既 有 汙 名 , 而 加 此 二 罪 , 義 固 不 可 以 生 。 所 以 生 者 , 為 莫 白 妾 之 汙 名 也 。 且 自 古 有 之 , 伯 奇 放 野 , 申 生 被 患 。孝 順 至 明 , 反 以 為 殘 。 妾 既 當 死 , 不 復 重 陳 , 然 願 戒 大王 , 群 臣 為 邪 , 破 胡 最 甚 。 王 不 執 政 , 國 殆 危 矣 。 於 是王 大 寤 , 出 虞 姬 , 顯 之 於 朝 市 , 封 即 墨 大 夫 以 萬 戶 , 烹 阿 大 夫 與 周 破 胡 。 遂 起 兵 收 故 侵 地 , 齊 國 震 懼 , 人 知 烹 阿 大 夫 , 不 敢 飾 非 , 務 盡 其 職 , 齊 國 大 治 。 君 子 謂 虞 姬 好 善 。 詩 云 : 「 既 見 君 子 , 我 心 則 降 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 國 惰 政 , 不 治 九 年 , 虞 姬 譏 刺 , 反 害 其 身 , 姬 列 其 事 , 上 指 皇 天 , 威 王 覺 寤 , 卒 距 強 秦 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊鍾離春
    鍾 離 春 者 , 齊 無 鹽 邑 之 女 , 宣 王 之 正 后 也 。 其 為 人極 醜 無 雙 , 臼 頭 , 深 目 , 長 壯 , 大 節 , 卬 鼻 , 結 喉 , 肥 項 , 少 髮 , 折 腰 , 出 胸 , 皮 膚 若 漆 。 行 年 四 十 , 無 所 容 入 , 衒 嫁 不 讎 , 流 棄 莫 執 。 於 是 乃 拂 拭 短 褐 , 自 詣 宣 王, 謂 謁 者 曰 : 「 妾 齊 之 不 讎 女 也 。 聞 君 王 之 聖 德 , 願 備 後 宮 之 埽 除 , 頓 首 司 馬 門 外 , 唯 王 幸 許 之 。 」 謁 者 以 聞, 宣 王 方 置 酒 於 漸 臺 , 左 右 聞 之 , 莫 不 掩 口 大 笑 曰 : 「此 天 下 強 顏 女 子 也 , 豈 不 異 哉 ! 」 於 是 宣 王 乃 召 見 之 ,謂 曰 : 「 昔 者 先 王 為 寡 人 娶 妃 匹 , 皆 已 備 有 列 位 矣 。 今夫 人 不 容 於 鄉 里 布 衣 , 而 欲 干 萬 乘 之 主 , 亦 有 何 奇 能 哉? 」 鍾 離 春 對 曰 : 「 無 有 。 特 竊 慕 大 王 之 美 義 耳 。 」 王曰 : 「 雖 然 , 何 善 ? 」 良 久 曰 : 「 竊 嘗 善 隱 。 」 宣 王 曰: 「 隱 固 寡 人 之 所 願 也 , 試 一 行 之 。 」 言 未 卒 , 忽 然 不見 。 宣 王 大 驚 , 立 發 隱 書 而 讀 之 , 退 而 推 之 , 又 未 能 得。 明 日 , 又 更 召 而 問 之 , 不 以 隱 對 , 但 揚 目 銜 齒 , 舉 手 拊 膝 , 曰 : 「 殆 哉 殆 哉 ! 」 如 此 者 四 。 宣 王 曰 : 「 願 遂 聞 命 。 」 鍾 離 春 對 曰 : 「 今 大 王 之 君 國 也 , 西 有 衡 秦 之患 , 南 有 強 楚 之 讎 , 外 有 二 國 之 難 。 內 聚 姦 臣 , 眾 人 不 附 。 春 秋 四 十 , 壯 男 不 立 , 不 務 眾 子 而 務 眾 婦 。 尊 所 好, 忽 所 恃 。 一 旦 山 陵 崩 弛 , 社 稷 不 定 , 此 一 殆 也 。 漸 臺五 重 , 黃 金 白 玉 , 琅 玕 籠 疏 翡 翠 珠 璣 , 幕 絡 連 飾 , 萬 民罷 極 , 此 二 殆 也 。 賢 者 匿 於 山 林 , 諂 諛 強 於 左 右 , 邪 偽 立 於 本 朝 , 諫 者 不 得 通 入 , 此 三 殆 也 。 飲 酒 沈 湎 , 以 夜 繼 晝 , 女 樂 俳 優 , 縱 橫 大 笑 。 外 不 脩 諸 侯 之 禮 , 內 不 秉 國 家 之 治 , 此 四 殆 也 。 故 曰 殆 哉 殆 哉 。 」 於 是 宣 王 喟 然 而 嘆 曰 : 「 痛 乎 無 鹽 君 之 言 ! 乃 今 一 聞 。 」 於 是 拆 漸 臺, 罷 女 樂 , 退 諂 諛 , 去 雕 琢 , 選 兵 馬 , 實 府 庫 , 四 辟 公 門 , 招 進 直 言 , 延 及 側 陋 。 卜 擇 吉 日 , 立 太 子 , 進 慈 母, 拜 無 鹽 君 為 后 。 而 齊 國 大 安 者 , 醜 女 之 力 也 。 君 子 謂 鍾 離 春 正 而 有 辭 。 詩 云 : 「 既 見 君 子 , 我 心 則 喜 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 無 鹽 之 女 , 干 說 齊 宣 , 分 別 四 殆 , 稱 國 亂 煩 , 宣 王 從 之 , 四 辟 公 門 , 遂 立 太 子 , 拜 無 鹽 君 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊宿瘤女
    宿 瘤 女 者 , 齊 東 郭 採 桑 之 女 , 閔 王 之 后 也 。 項 有 大瘤 , 故 號 曰 宿 瘤 。 初 , 閔 王 出 游 , 至 東 郭 , 百 姓 盡 觀 ,宿 瘤 女 採 桑 如 故 , 王 怪 之 , 召 問 曰 : 「 寡 人 出 遊 , 車 騎 甚 眾 , 百 姓 無 少 長 皆 棄 事 來 觀 , 汝 採 桑 道 旁 , 曾 不 一 視, 何 也 ? 」 對 曰 : 「 妾 受 父 母 教 採 桑 , 不 受 教 觀 大 王 。」 王 曰 : 「 此 奇 女 也 , 惜 哉 宿 瘤 ! 」 女 曰 : 「 婢 妾 之 職, 屬 之 不 二 , 予 之 不 忘 , 中 心 謂 何 , 宿 瘤 何 傷 ? 」 王 大 悅 之 曰 : 「 此 賢 女 也 。 」 命 後 車 載 之 , 女 曰 : 「 賴 大 王 之 力 , 父 母 在 內 , 使 妾 不 受 父 母 之 教 , 而 隨 大 王 , 是 奔 女 也 , 大 王 又 安 用 之 ? 」 王 大 慚 , 曰 : 「 寡 人 失 之 。 」又 曰 : 「 貞 女 一 禮 不 備 , 雖 死 不 從 。 」 於 是 王 遣 歸 , 使 使 者 加 金 百 鎰 , 往 聘 迎 之 , 父 母 驚 惶 , 欲 洗 沐 , 加 衣 裳, 女 曰 : 「 如 是 見 王 , 則 變 容 更 服 , 不 見 識 也 , 請 死 不 往 。 」 於 是 如 故 , 隨 使 者 , 閔 王 歸 見 諸 夫 人 , 告 曰 : 「今 日 出 遊 , 得 一 聖 女 , 今 至 斥 汝 屬 矣 。 」 諸 夫 人 皆 怪 之, 盛 服 而 衛 , 遲 其 至 也 , 宿 瘤 , 駭 , 宮 中 諸 夫 人 皆 掩 口 而 笑 , 左 右 失 貌 , 不 能 自 止 , 王 大 慚 曰 : 「 且 無 笑 不 飾 耳 。 夫 飾 與 不 飾 , 固 相 去 十 百 也 。 」 女 曰 : 「 夫 飾 與 不 飾 , 相 去 千 萬 , 尚 不 足 言 , 何 獨 十 百 也 ! 」 王 曰 : 「 何 以 言 之 ? 」 對 曰 : 「 性 相 近 , 習 相 遠 也 。 昔 者 堯 舜 桀 紂, 俱 天 子 也 。 堯 舜 自 飾 以 仁 義 , 雖 為 天 子 , 安 於 節 儉 ,茅 茨 不 翦 , 采 椽 不 斲 , 後 宮 衣 不 重 采 , 食 不 重 味 。 至 今 數 千 歲 , 天 下 歸 善 焉 。 桀 紂 不 自 飾 以 仁 義 , 習 為 苛 文 ,造 為 高 臺 深 池 , 後 宮 蹈 綺 縠 , 弄 珠 玉 , 意 非 有 饜 時 也 。身 死 國 亡 , 為 天 下 笑 , 至 今 千 餘 歲 , 天 下 歸 惡 焉 。 由 是 觀 之 , 飾 與 不 飾 , 相 去 千 萬 , 尚 不 足 言 , 何 獨 十 百 也 。」 於 是 諸 夫 人 皆 大 慚 , 閔 王 大 感 , 立 瘤 女 以 為 后 。 出 令卑 宮 室 , 填 池 澤 , 損 膳 減 樂 , 後 宮 不 得 重 采 。 期 月 之 間, 化 行 鄰 國 , 諸 侯 朝 之 , 侵 三 晉 , 懼 秦 楚 , 立 帝 號 。 閔 王 至 於 此 也 , 宿 瘤 女 有 力 焉 。 及 女 死 之 後 , 燕 遂 屠 齊 ,閔 王 逃 亡 , 而 弒 死 於 外 。 君 子 謂 宿 瘤 女 通 而 有 禮 。 詩 云: 「 菁 菁 者 莪 , 在 彼 中 阿 , 既 見 君 子 , 樂 且 有 儀 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 女 宿 瘤 , 東 郭 採 桑 , 閔 王 出 遊 , 不 為 變 常 , 王 召 與 語 , 諫 辭 甚 明 , 卒 升 后 位 , 名 聲 光 榮 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊孤逐女
    孤 逐 女 者 , 齊 即 墨 之 女 , 齊 相 之 妻 也 。 初 , 逐 女 孤無 父 母 , 狀 甚 醜 , 三 逐 於 鄉 , 五 逐 於 里 , 過 時 無 所 容 。齊 相 婦 死 , 逐 女 造 襄 王 之 門 , 而 見 謁 者 曰 : 「 妾 三 逐 於 鄉 , 五 逐 於 里 , 孤 無 父 母 , 擯 棄 於 野 , 無 所 容 止 , 願 當 君 王 之 盛 顏 , 盡 其 愚 辭 。 」 左 右 復 於 王 , 王 輟 食 吐 哺 而 起 。 左 右 曰 : 「 三 逐 於 鄉 者 , 不 忠 也 ; 五 逐 於 里 者 , 少 禮 也 。 不 忠 少 禮 之 人 , 王 何 為 遽 ? 」 王 曰 : 「 子 不 識 也。 夫 牛 鳴 而 馬 不 應 , 非 不 聞 牛 聲 也 , 異 類 故 也 。 此 人 必 有 與 人 異 者 矣 。 遂 見 與 之 語 三 日 。 始 一 日 , 曰 : 「 大 王 知 國 之 柱 乎 ? 」 王 曰 : 「 不 知 也 。 」 逐 女 曰 : 「 柱 , 相 國 是 也 。 夫 柱 不 正 則 棟 不 安 , 棟 不 安 則 榱 橑 墮 , 則 屋 幾 覆 矣 。 王 則 棟 矣 , 庶 民 榱 橑 也 , 國 家 屋 也 。 夫 屋 堅 與 不 堅 , 在 乎 柱 。 國 家 安 與 不 安 , 在 乎 相 。 今 大 王 既 有 明 知, 而 國 相 不 可 不 審 也 。 」 王 曰 : 「 諾 。 」 其 二 日 , 王 曰: 「 吾 國 相 奚 若 ? 」 對 曰 : 「 王 之 國 相 , 比 目 之 魚 也 ,外 比 內 比 , 然 後 能 成 其 事 , 就 其 功 。 」 王 曰 : 「 何 謂 也? 」 逐 女 對 曰 : 「 明 其 左 右 , 賢 其 妻 子 , 是 外 比 內 比 也。 」 其 三 日 , 王 曰 : 「 吾 相 其 可 易 乎 ? 」 逐 女 對 曰 : 「中 才 也 , 求 之 未 可 得 也 。 如 有 過 之 者 , 何 為 不 可 也 ? 今 則 未 有 。 妾 聞 明 王 之 用 人 也 , 推 一 而 用 之 。 故 楚 用 虞 邱 子 , 而 得 孫 叔 敖 ; 燕 用 郭 隗 , 而 得 樂 毅 。 大 王 誠 能 厲 之, 則 此 可 用 矣 。 」 王 曰 : 「 吾 用 之 柰 何 ? 」 逐 女 對 曰 :「 昔 者 齊 桓 公 尊 九 九 之 人 , 而 有 道 之 士 歸 之 。 越 王 敬 螳 蜋 之 怒 , 而 勇 士 死 之 。 葉 公 好 龍 , 而 龍 為 暴 下 。 物 之 所徵 , 固 不 須 頃 。 」 王 曰 : 「 善 。 」 遂 尊 相 , 敬 而 事 之 ,以 逐 女 妻 之 。 居 三 日 , 四 方 之 士 多 歸 於 齊 , 而 國 以 治 。詩 云 : 「 既 見 君 子 , 並 坐 鼓 瑟 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 逐 孤 女 , 造 襄 王 門 , 女 雖 五 逐 , 王 猶 見 焉 , 談 國 之 政 , 亦 甚 有 文 , 與 語 三 日 , 遂 配 相 君 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
楚處莊姪
    楚 處 莊 姪 者 , 楚 頃 襄 王 之 夫 人 , 縣 邑 之 女 也 。 初 ,頃 襄 王 好 臺 榭 , 出 入 不 時 , 行 年 四 十 , 不 立 太 子 , 諫 者 蔽 塞 , 屈 原 放 逐 , 國 既 殆 矣 。 秦 欲 襲 其 國 , 乃 使 張 儀 間 之 , 使 其 左 右 謂 王 曰 : 「 南 游 於 唐 , 五 百 里 有 樂 焉 。 」王 將 往 。 是 時 莊 姪 年 十 二 , 謂 其 母 曰 : 「 王 好 淫 樂 , 出 入 不 時 。 春 秋 既 盛 , 不 立 太 子 。 今 秦 又 使 人 重 賂 左 右 ,以 惑 我 王 , 使 游 五 百 里 之 外 , 以 觀 其 勢 。 王 已 出 , 姦 臣 必 倚 敵 國 而 發 謀 , 王 必 不 得 反 國 。 姪 願 往 諫 之 。 」 其 母 曰 : 「 汝 嬰 兒 也 , 安 知 諫 ? 」 不 遣 , 姪 乃 逃 。 以 緹 竿 為 幟 , 姪 持 幟 伏 南 郊 道 旁 , 王 車 至 , 姪 舉 其 幟 , 王 見 之 而止 , 使 人 往 問 之 , 使 者 報 曰 : 「 有 一 女 童 伏 於 幟 下 , 願 有 謁 於 王 。 」 王 曰 : 「 召 之 。 」 姪 至 , 王 曰 : 「 女 何 為 者 也 ? 」 姪 對 曰 : 「 妾 縣 邑 之 女 也 , 欲 言 隱 事 於 王 , 恐 壅 閼 蔽 塞 , 而 不 得 見 聞 。 大 王 出 遊 五 百 里 , 因 以 幟 見 。」 王 曰 : 「 子 何 以 戒 寡 人 ? 」 姪 對 曰 : 「 大 魚 失 水 , 有 龍 無 尾 。 牆 欲 內 崩 , 而 王 不 視 。 」 王 曰 : 「 不 知 也 。 」姪 對 曰 : 「 大 魚 失 水 者 , 王 離 國 五 百 里 也 , 樂 之 於 前 ,不 思 禍 之 起 於 後 也 。 有 龍 無 尾 者 , 年 既 四 十 , 無 太 子 也。 國 無 強 輔 , 必 且 殆 也 。 牆 欲 內 崩 而 王 不 視 者 , 禍 亂 且成 而 王 不 改 也 。 」 王 曰 : 「 何 謂 也 ? 」 姪 曰 : 「 王 好 臺 榭 , 不 恤 眾 庶 , 出 入 不 時 , 耳 目 不 聰 明 。 春 秋 四 十 不 立太 子 , 國 無 強 輔 , 外 內 崩 壞 。 強 秦 使 人 內 間 王 左 右 , 使王 不 改 , 日 以 滋 甚 , 今 禍 且 構 。 王 遊 於 五 百 里 之 外 , 王 必 遂 往 , 國 非 王 之 國 也 。 」 王 曰 : 「 何 也 ? 」 姪 曰 : 「王 之 致 此 三 難 也 以 五 患 。 」 王 曰 : 「 何 謂 五 患 ? 」 姪 曰: 「 宮 室 相 望 , 城 郭 闊 達 , 一 患 也 。 宮 垣 衣 繡 , 民 人 無 褐 , 二 患 也 。 奢 侈 無 度 , 國 且 虛 竭 , 三 患 也 。 百 姓 飢 餓, 馬 有 餘 秣 , 四 患 也 。 邪 臣 在 側 , 賢 者 不 達 , 五 患 也 。王 有 五 患 , 故 及 三 難 。 」 王 曰 : 「 善 。 」 命 後 車 載 之 ,立 還 反 國 , 門 已 閉 , 反 者 已 定 , 王 乃 發 鄢 郢 之 師 以 擊 之, 僅 能 勝 之 。 乃 立 姪 為 夫 人 , 位 在 鄭 子 袖 之 右 , 為 王 陳 節 儉 愛 民 之 事 , 楚 國 復 強 。 君 子 謂 莊 姪 雖 違 於 禮 , 而 終 守 以 正 。 詩 云 : 「 北 風 其 喈 , 雨 雪 霏 霏 , 惠 而 好 我 , 攜 手 同 。 」 歸 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 楚 處 莊 姪 , 雖 為 女 童 , 以 幟 見 王 , 陳 國 禍 凶 , 設 王 三 難 , 五 患 累 重 , 王 載 以 歸 , 終 卒 有 功 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊女徐吾
    齊 女 徐 吾 者 , 齊 東 海 上 貧 婦 人 也 。 與 鄰 婦 李 吾 之 屬會 燭 , 相 從 夜 績 。 徐 吾 最 貧 , 而 燭 數 不 屬 。 李 吾 謂 其 屬 曰 : 「 徐 吾 燭 數 不 屬 , 請 無 與 夜 也 。 」 徐 吾 曰 : 「 是 何 言 與 ? 妾 以 貧 燭 不 屬 之 故 , 起 常 早 , 息 常 後 , 灑 埽 陳 席, 以 待 來 者 。 自 與 蔽 薄 , 坐 常 處 下 。 凡 為 貧 燭 不 屬 故 也。 夫 一 室 之 中 , 益 一 人 , 燭 不 為 暗 , 損 一 人 , 燭 不 為 明, 何 愛 東 壁 之 餘 光 , 不 使 貧 妾 得 蒙 見 哀 之 ? 恩 長 為 妾 役 之 事 , 使 諸 君 常 有 惠 施 於 妾 , 不 亦 可 乎 ! 」 李 吾 莫 能 應, 遂 復 與 夜 , 終 無 後 言 。 君 子 曰 : 「 婦 人 以 辭 不 見 棄 於 鄰 , 則 辭 安 可 以 已 乎 哉 ! 」 詩 云 : 「 辭 之 輯 矣 , 民 之 協 矣 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 女 徐 吾 , 會 績 獨 貧 , 夜 託 燭 明 , 李 吾 絕 焉 , 徐 吾 自 列 , 辭 語 甚 分 , 卒 得 容 入 , 終 沒 後 言 。
—————————
列女傳 卷六 辯通傳
齊太倉女
    齊 太 倉 女 者 , 漢 太 倉 令 淳 于 公 之 少 女 也 , 名 緹 縈 。淳 于 公 無 男 , 有 女 五 人 。 孝 文 皇 帝 時 , 淳 于 公 有 罪 當 刑。 是 時 肉 刑 尚 在 , 詔 獄 繫 長 安 , 當 行 會 逮 , 公 罵 其 女 曰: 「 生 子 不 生 男 , 緩 急 非 有 益 。 」 緹 縈 自 悲 泣 , 而 隨 其 父 至 長 安 , 上 書 曰 : 「 妾 父 為 吏 , 齊 中 皆 稱 廉 平 , 今 坐 法 當 刑 。 妾 傷 夫 死 者 不 可 復 生 , 刑 者 不 可 復 屬 , 雖 欲 改 過 自 新 , 其 道 無 由 也 。 妾 願 入 身 為 官 婢 , 以 贖 父 罪 , 使 得 自 新 。 」 書 奏 , 天 子 憐 悲 其 意 , 乃 下 詔 曰 : 「 蓋 聞 有 虞 之 時 , 畫 衣 冠 , 異 章 服 , 以 為 戮 , 而 民 不 犯 , 何 其 至 治 也 ? 今 法 有 肉 刑 五 , 而 姦 不 止 , 其 咎 安 在 ? 非 朕 德 薄 而 教 之 不 明 歟 ? 吾 甚 自 媿 。 夫 訓 道 不 純 , 而 愚 民 陷 焉 。詩 云 : 『 愷 悌 君 子 , 民 之 父 母 。 』 今 人 有 過 , 教 未 施 ,而 刑 已 加 焉 。 或 欲 改 行 為 善 , 而 其 道 無 繇 。 朕 甚 憐 之 。夫 刑 者 至 斷 支 體 , 刻 肌 膚 , 終 身 不 息 , 何 其 痛 而 不 德 也! 豈 稱 為 民 父 母 之 意 哉 ! 其 除 肉 刑 。 」 自 是 之 後 , 鑿 顛 者 髡 , 抽 脅 者 笞 , 刖 足 者 鉗 。 淳 于 公 遂 得 免 焉 。 君 子 謂 緹 縈 一 言 發 聖 主 之 意 , 可 謂 得 事 之 宜 矣 。 詩 云 : 「 辭 之 懌 矣 , 民 之 莫 矣 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 緹 縈 訟 父 , 亦 孔 有 識 , 推 誠 上 書 , 文 雅 甚 備 , 小 女 之 言 , 乃 感 聖 意 , 終 除 肉 刑 , 以 免 父 事 。
——-        
卷七 孽嬖傳 
目錄
  夏桀末喜 殷紂妲己 周幽褒姒 衛宣公姜 魯桓文姜 魯莊哀姜 晉獻驪姬 魯宣繆姜 陳女夏姬 齊靈聲姬 齊東郭姜 衛二亂女 趙靈吳女 楚考李后 趙悼倡后 
  
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
夏桀末喜
    末 喜 者 , 夏 桀 之 妃 也 。 美 於 色 , 薄 於 德 , 亂  無 道, 女 子 行 丈 夫 心 , 佩 劍 帶 冠 。 桀 既 棄 禮 義 , 淫 於 婦 人 ,求 美 女 , 積 之 於 後 宮 , 收 倡 優 侏 儒 狎 徒 能 為 奇 偉 戲 者 ,聚 之 於 旁 , 造 爛 漫 之 樂 , 日 夜 與 末 喜 及 宮 女 飲 酒 , 無 有 休 時 。 置 末 喜 於 膝 上 , 聽 用 其 言 , 昏 亂 失 道 , 驕 奢 自 恣。 為 酒 池 可 以 運 舟 , 一 鼓 而 牛 飲 者 三 千 人 , 其 頭 而 飲 之 於 酒 池 , 醉 而 溺 死 者 , 末 喜 笑 之 , 以 為 樂 。 龍 逢 進 諫 曰 : 「 君 無 道 , 必 亡 矣 。 」 桀 曰 : 「 日 有 亡 乎 ? 日 亡 而 我 亡 。 」 不 聽 , 以 為 妖 言 而 殺 之 。 造 瓊 室 瑤 臺 , 以 臨 雲 雨 , 殫 財 盡 幣 , 意 尚 不 饜 。 召 湯 , 囚 之 於 夏 臺 , 已 而 釋 之 , 諸 侯 大 叛 。 於 是 湯 受 命 而 伐 之 , 戰 於 鳴 條 , 桀 師 不 戰 , 湯 遂 放 桀 , 與 末 喜 嬖 妾 同 舟 , 流 於 海 , 死 於 南 巢 之 山 。 詩 曰 : 「 懿 厥 哲 婦 , 為 梟 為 鴟 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 末 喜 配 桀 , 維 亂 驕 揚 , 桀 既 無 道 , 又 重 其 荒 , 姦 軌 是 用 , 不 恤 法 常 , 夏 后 之 國 , 遂 反 為 商 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
殷紂妲己
    妲 己 者 , 殷 紂 之 妃 也 。 嬖 幸 於 紂 。 紂 材 力 過 人 , 手格 猛 獸 , 智 足 以 距 諫 , 辯 足 以 飾 非 , 矜 人 臣 以 能 , 高 天 下 以 聲 , 以 為 人 皆 出 己 之 下 , 好 酒 淫 樂 , 不 離 妲 己 , 妲 己 之 所 譽 貴 之 , 妲 己 之 所 憎 誅 之 。 作 新 淫 之 聲 、 北 鄙 之 舞 、 靡 靡 之 樂 , 收 珍 物 , 積 之 於 後 宮 , 諛 臣 群 女 咸 獲 所 欲 , 積 糟 為 邱 , 流 酒 為 池 , 懸 肉 為 林 , 使 人 裸 形 相 逐 其 閒 , 為 長 夜 之 飲 , 妲 己 好 之 。 百 姓 怨 望 , 諸 侯 有 畔 者 ,紂 乃 為 炮 烙 之 法 , 膏 銅 柱 , 加 之 炭 , 令 有 罪 者 行 其 上 ,輒 墮 炭 中 , 妲 己 乃 笑 。 比 干 諫 曰 : 「 不 脩 先 王 之 典 法 ,而 用 婦 言 , 禍 至 無 日 。 」 紂 怒 , 以 為 妖 言 。 妲 己 曰 :「吾 聞 聖 人 之 心 有 七 竅 。 」 於 是 剖 心 而 觀 之 。 囚 箕 子 ,微 子 去 之 。 武 王 遂 受 命 , 興 師 伐 紂 , 戰 于 牧 野 , 紂 師 倒 戈 , 紂 乃 登 廩 臺 , 衣 寶 玉 衣 而 自 殺 。 於 是 武 王 遂 致 天 之 罰 , 斬 妲 己 頭 , 懸 於 小 白 旗 , 以 為 亡 紂 者 是 女 也 。 書 曰: 「 牝 雞 無 晨 , 牝 雞 之 晨 , 惟 家 之 索 。 」 詩 云 : 「 君 子 信 盜 , 亂 是 用 暴 , 匪 其 止 共 , 維 王 之 邛 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 妲 己 配 紂 , 惑 亂 是 脩 , 紂 既 無 道 , 又 重 相 謬 , 指 笑 炮 炙 , 諫 士 刳 囚 , 遂 敗 牧 野 , 反 商 為 周 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
周幽褒姒
    褒 姒 者 , 童 妾 之 女 , 周 幽 王 之 后 也 。 初 , 夏 之 衰 也, 褒 人 之 神 化 為 二 龍 , 同 於 王 庭 而 言 曰 : 「 余 , 褒 之 二君 也 。 」 夏 后 卜 殺 之 與 去 , 莫 吉 。 卜 請 其 漦 藏 之 而 吉 ,乃 布 幣 焉 。 龍 忽 不 見 , 而 藏 漦 櫝 中 , 乃 置 之 郊 , 至 周 ,莫 之 敢 發 也 。 及 周 厲 王 之 末 , 發 而 觀 之 , 漦 流 於 庭 ,不 可 除 也 。 王 使 婦 人 裸 而 譟 之 , 化 為 玄 蚖 , 入 後 宮 , 宮 之 童 妾 未 毀 而 遭 之 , 既 笄 而 孕 , 當 宣 王 之 時 產 。 無 夫 而 乳, 懼 而 棄 之 。 先 是 有 童 謠 曰 : 「 弧 箕 服 , 寔 亡 周 國 。」 宣 王 聞 之 。 後 有 人 夫 妻 賣 弧 箕 服 之 器 者 , 王 使 執 而 戮 之 , 夫 妻 夜 逃 , 聞 童 妾 遭 棄 而 夜 號 , 哀 而 取 之 , 遂 竄 於 褒 。 長 而 美 好 , 褒 人 姁 有 獄 , 獻 之 以 贖 , 幽 王 受 而 嬖 之 , 遂 釋 褒 姁 , 故 號 曰 褒 姒 。 既 生 子 伯 服 , 幽 王 乃 廢 后 申 侯 之 女 , 而 立 褒 姒 為 后 , 廢 太 子 宜 咎 而 立 伯 服 為 太 子。 幽 王 惑 於 褒 姒 , 出 入 與 之 同 乘 , 不 卹 國 事 , 驅 馳 弋 獵 不 時 , 以 適 褒 姒 之 意 。 飲 酒 流 湎 , 倡 優 在 前 , 以 夜 續 晝。 褎 姒 不 笑 , 幽 王 乃 欲 其 笑 , 萬 端 , 故 不 笑 , 幽 王 為 烽 燧 大 鼓 , 有 寇 至 , 則 舉 , 諸 侯 悉 至 而 無 寇 , 褒 姒 乃 大 笑。 幽 王 欲 悅 之 , 數 為 舉 烽 火 , 其 後 不 信 , 諸 侯 不 至 。 忠 諫 者 誅 , 唯 褒 姒 言 是 從 。 上 下 相 諛 , 百 姓 乖 離 , 申 侯 乃 與 繒 西 夷 犬 戎 共 攻 幽 王 , 幽 王 舉 烽 燧 徵 兵 , 莫 至 , 遂 殺 幽 王 於 驪 山 之 下 , 虜 褒 姒 , 盡 取 周 賂 而 去 。 於 是 諸 侯 乃 即 申 侯 , 而 共 立 故 太 子 宜 咎 , 是 為 平 王 。 自 是 之 後 , 周與 諸 侯 無 異 。 詩 曰 : 「 赫 赫 宗 周 , 褒 姒 滅 之 。 」 此 之 謂也 。 
    頌 曰 : 褒 神 龍 變 , 寔 生 褒 姒 , 興 配 幽 王 , 廢 后 太 子 , 舉 烽 致 兵 , 笑 寇 不 至 , 申 侯 伐 周 , 果 滅 其 祀 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
衛宣公姜
    宣 姜 者 , 齊 侯 之 女 , 衛 宣 公 之 夫 人 也 。 初 , 宣 公 夫人 夷 姜 生 伋 子 , 以 為 太 子 , 又 娶 於 齊 , 曰 宣 姜 , 生 壽 及 朔 。 夷 姜 既 死 , 宣 姜 欲 立 壽 , 乃 與 壽 弟 朔 謀 構 伋 子 。 公 使 伋 子 之 齊 , 宣 姜 乃 陰 使 力 士 待 之 界 上 而 殺 之 , 曰 : 「有 四 馬 白 旄 至 者 , 必 要 殺 之 。 」 壽 聞 之 , 以 告 太 子 曰 :「 太 子 其 避 之 。 」 伋 子 曰 : 「 不 可 。 夫 棄 父 之 命 , 則 惡 用 子 也 ! 」 壽 度 太 子 必 行 , 乃 與 太 子 飲 , 奪 之 旄 而 行 ,盜 殺 之 。 伋 子 醒 , 求 旄 不 得 , 遽 往 追 之 , 壽 已 死 矣 。 伋 子 痛 壽 為 己 死 , 乃 謂 盜 曰 : 「 所 欲 殺 者 乃 我 也 , 此 何 罪, 請 殺 我 。 」 盜 又 殺 之 。 二 子 既 死 , 朔 遂 立 為 太 子 , 宣 公 薨 , 朔 立 是 為 惠 公 , 竟 終 無 後 , 亂 及 五 世 , 至 戴 公 而 後 寧 。 詩 云 : 「 乃 如 之 人 , 德 音 無 良 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 衛 之 宣 姜 , 謀 危 太 子 , 欲 立 子 壽 , 陰 設 力 士 , 壽 乃 俱 死 , 衛 果 危 殆 , 五 世 不 寧 , 亂 由 姜 起 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
魯桓文姜
    文 姜 者 , 齊 侯 之 女 , 魯 桓 公 之 夫 人 也 。 內 亂 其 兄 齊襄 公 。 桓 公 將 伐 鄭 納 厲 公 , 既 行 , 與 夫 人 俱 將 如 齊 也 ,申 繻 曰 : 「 不 可 。 女 有 家 , 男 有 室 , 無 相 瀆 也 , 謂 之 有 禮 , 易 此 必 敗 。 且 禮 婦 人 無 大 故 則 不 歸 。 」 桓 公 不 聽 ,遂 與 如 齊 。 文 姜 與 襄 公 通 , 桓 公 怒 , 禁 之 不 止 。 文 姜 以 告 襄 公 , 襄 公 享 桓 公 酒 , 醉 之 , 使 公 子 彭 生 抱 而 乘 之 ,因 拉 其 脅 而 殺 之 , 遂 死 於 車 。 魯 人 求 彭 生 以 除 恥 , 齊 人 殺 彭 生 。 詩 曰 : 「 亂 匪 降 自 天 , 生 自 婦 人 。 」 此 之 謂 也。 
    頌 曰 : 文 姜 淫 亂 , 配 魯 桓 公 , 與 俱 歸 齊 , 齊 襄 淫 通 , 俾 厥 彭 生 , 摧 幹 拉 胸 , 維 女 為 亂 , 卒 成 禍 凶 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
魯莊哀姜
    哀 姜 者 , 齊 侯 之 女 , 莊 公 之 夫 人 也 。 初 , 哀 姜 未 入時 , 公 數 如 齊 , 與 哀 姜 淫 。 既 入 , 與 其 弟 叔 姜 俱 。 公 使 大 夫 宗 婦 用 幣 見 , 大 夫 夏 甫 不 忌 曰 : 「 婦 贄 不 過 棗 栗 ,以 致 禮 也 。 男 贄 不 過 玉 帛 禽 鳥 , 以 章 物 也 。 今 婦 贄 用 幣, 是 男 女 無 別 也 。 男 女 之 別 , 國 之 大 節 也 。 無 乃 不 可 乎? 」 公 不 聽 , 又 丹 其 父 桓 公 廟 宮 之 楹 , 刻 其 桷 , 以 夸 哀 姜 。 哀 姜 驕 淫 , 通 於 二 叔 公 子 慶 父 、 公 子 牙 。 哀 姜 欲 立 慶 父 , 公 薨 , 子 般 立 , 慶 父 與 哀 姜 謀 , 遂 殺 子 般 於 黨 氏, 立 叔 姜 之 子 , 是 為 閔 公 。 閔 公 既 立 , 慶 父 與 哀 姜 淫 益 甚 , 又 與 慶 父 謀 殺 閔 公 而 立 慶 父 , 遂 使 卜 齮 襲 弒 閔 公 於 武 闈 。 將 自 立 , 魯 人 謀 之 , 慶 父 恐 , 奔 莒 , 哀 姜 奔 邾 。齊 桓 公 立 僖 公 , 聞 哀 姜 與 慶 父 通 以 危 魯 , 乃 召 哀 姜 , 酖 而 殺 之 , 魯 遂 殺 慶 父 。 詩 云 : 「 啜 其 泣 矣 , 何 嗟 及 矣 !」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 哀 姜 好 邪 , 淫 於 魯 莊 , 延 及 二 叔 , 驕 妒 縱 橫 , 慶 父 是 依 , 國 適 以 亡 , 齊 桓 征 伐 , 酖 殺 哀 姜 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
晉獻驪姬
    驪 姬 者 , 驪 戎 之 女 , 晉 獻 公 之 夫 人 也 。 初 , 獻 公 娶於 齊 , 生 秦 穆 夫 人 及 太 子 申 生 , 又 娶 二 女 於 戎 , 生 公 子重 耳 、 夷 吾 。 獻 公 伐 驪 戎 , 克 之 , 獲 驪 姬 以 歸 , 生 奚 齊、 卓 子 。 驪 姬 嬖 於 獻 公 , 齊 姜 先 死 , 公 乃 立 驪 姬 以 為 夫人 。 驪 姬 欲 立 奚 齊 , 乃 與 弟 謀 曰 : 「 一 朝 不 朝 , 其 閒 用 刀 , 逐 太 子 與 二 公 子 而 可 閒 也 。 」 於 是 驪 姬 乃 說 公 曰 :「 曲 沃 , 君 之 宗 邑 也 ; 蒲 與 二 屈 , 君 之 境 也 。 不 可 以 無 主 。 宗 邑 無 主 , 則 民 不 畏 邊 境 ; 無 主 , 則 開 寇 心 。 夫 寇 生 其 心 , 民 嫚 其 政 , 國 之 患 也 。 若 使 太 子 主 曲 沃 , 二 公子 主 蒲 與 二 屈 , 則 可 以 威 民 而 懼 寇 矣 。 」 遂 使 太 子 居 曲 沃 , 重 耳 居 蒲 , 夷 吾 居 二 屈 。 驪 姬 既 遠 太 子 , 乃 夜 泣 , 公 問 其 故 , 對 曰 : 「 吾 聞 申 生 為 人 , 甚 好 仁 而 強 ,甚 寬 惠 而 慈 於 民 , 今 謂 君 惑 於 我 , 必 亂 國 , 無 乃 以 國 民 之 故 , 行 強 於 君 , 君 未 終 命 而 歿 , 君 其 柰 何 ? 胡 不 殺 我, 無 以 一 妾 亂 百 姓 。 」 公 曰 : 「 惠 其 民 而 不 惠 其 父 乎 ?」 驪 姬 曰 : 「 為 民 與 為 父 異 。 夫 殺 君 利 民 , 民 孰 不 戴 。苟 父 利 而 得 寵 , 除 亂 而 眾 說 , 孰 不 欲 焉 。 雖 其 愛 君 , 欲不 勝 也 。 若 紂 有 良 子 , 而 先 殺 紂 , 毋 章 其 惡 , 鈞 死 也 ,毋 必 假 手 於 武 王 以 廢 其 祀 。 自 吾 先 君 武 公 兼 翼 , 而 楚 穆 弒 成 。 此 皆 為 民 而 不 顧 親 , 君 不 早 圖 , 禍 且 及 矣 。 」 公 懼 曰 : 「 柰 何 而 可 ? 」 驪 姬 曰 : 「 君 何 不 老 而 授 之 政 。彼 得 政 而 治 之 , 殆 將 釋 君 乎 ? 」 公 曰 : 「 不 可 , 吾 將 圖 之 。 」 由 此 疑 太 子 。 驪 姬 乃 使 人 以 公 命 告 太 子 曰 : 「 君 夢 見 齊 姜 , 亟 往 祀 焉 。 」 申 生 祭 於 曲 沃 , 歸 福 於 絳 , 公 田 不 在 , 驪 姬 受 福 , 乃 寘 鴆 於 酒 , 施 毒 於 脯 。 公 至 , 召 申 生 將 胙 , 驪 姬 曰 : 「 食 自 外 來 , 不 可 不 試 也 。 」 覆 酒 於 地 , 地 墳 , 申 生 恐 而 出 。 驪 姬 與 犬 , 犬 死 , 飲 小 臣 ,小 臣 死 之 。 驪 姬 乃 仰 天 叩 心 而 泣 , 見 申 生 哭 曰 : 「 嗟 乎! 國 , 子 之 國 , 子 何 遲 為 君 ? 有 父 恩 忍 之 , 況 國 人 乎 !弒 父 以 求 利 , 人 孰 利 之 ? 」 獻 公 使 人 謂 太 子 曰 : 「 爾 其 圖 之 。 」 太 傅 里 克 曰 : 「 太 子 入 自 明 可 以 生 , 不 則 不 可 以 生 。 」 太 子 曰 : 「 吾 君 老 矣 。 若 入 而 自 明 , 則 驪 姬 死, 吾 君 不 安 。 」 遂 自 經 於 新 城 廟 。 公 遂 殺 少 傅 杜 原 款 。使 閹 楚 刺 重 耳 , 重 耳 奔 狄 。 使 賈 華 刺 夷 吾 , 夷 吾 奔 梁 。盡 逐 群 公 子 , 乃 立 奚 齊 。 獻 公 卒 , 奚 齊 立 , 里 克 殺 之 。卓 子 立 , 又 殺 之 。 乃 戮 驪 姬 , 鞭 而 殺 之 。 於 是 秦 立 夷 吾, 是 為 惠 公 。 惠 公 死 , 子 圉 立 , 是 為 懷 公 。 晉 人 殺 懷 公 於 高 梁 , 立 重 耳 , 是 為 文 公 。 亂 及 五 世 然 後 定 。 詩 曰 :「 婦 有 長 舌 , 惟 厲 之 階 。 」 又 曰 : 「 哲 婦 傾 城 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 驪 姬 繼 母 , 惑 亂 晉 獻 , 謀 譖 太 子 , 毒 酒 為 權 , 果 弒 申 生 , 公 子 出 奔 , 身 又 伏 辜 , 五 世 亂 昏 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
魯宣繆姜
    繆 姜 者 , 齊 侯 之 女 , 魯 宣 公 之 夫 人 , 成 公 母 也 。 聰慧 而 行 亂 , 故 謚 曰 繆 。 初 , 成 公 幼 , 繆 姜 通 於 叔 孫 宣 伯, 名 喬 如 。 喬 如 與 繆 姜 謀 去 季 孟 而 擅 魯 國 。 晉 楚 戰 于 鄢 陵 , 公 出 佐 晉 。 將 行 , 姜 告 公 必 逐 季 孟 , 是 背 君 也 , 公 辭 以 晉 難 , 請 反 聽 命 。 又 貨 晉 大 夫 , 使 執 季 孫 行 父 而 止 之 , 許 殺 仲 孫 蔑 , 以 魯 士 晉 為 內 臣 。 魯 人 不 順 喬 如 , 明 而 逐 之 , 喬 如 奔 齊 , 魯 遂 擯 繆 姜 於 東 宮 。 始 往 , 繆 姜 使 筮 之 , 遇 艮 之 六 。 史 曰 :「是 謂 艮 之 隨 。 隨 其 出 也 , 君 必 速 出 。 」 姜 曰 : 「 亡 。是 於 周 易 曰 『 隨 , 元 亨 利 貞 , 咎 。 』 元 , 善 之 長 也 ;亨 , 嘉 之 會 也 ; 利 , 義 之 和 也 ; 貞 , 事 之 幹 也 。 終 故 不 可 誣 也 , 是 以 雖 隨 咎 。 今 我 婦 人 而 與 於 亂 , 固 在 下 位, 而 有 不 仁 , 不 可 謂 元 ; 不 靖 國 家 , 不 可 謂 亨 ; 作 而 害 身 , 不 可 謂 利 ; 棄 位 而 放 , 不 可 謂 貞 。 有 四 德 者 , 隨 而 無 咎 , 我 皆 無 之 , 豈 隨 也 哉 ! 我 則 取 惡 , 能 無 咎 乎 ! 必 死 於 此 , 不 得 出 矣 。 」 卒 薨 於 東 宮 。 君 子 曰 : 「 惜 哉 繆 姜 ! 雖 有 聰 慧 之 質 , 終 不 得 掩 其 淫 亂 之 罪 。 」 詩 曰 : 「士 之 耽 兮 , 猶 可 說 也 , 女 之 耽 兮 , 不 可 說 也 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 繆 姜 淫 泆 , 宣 伯 是 阻 , 謀 逐 季 孟 , 欲 使 專 魯 , 既 廢 見 擯 , 心 意 摧 下 , 後 雖 善 言 , 終 不 能 補 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
陳女夏姬
    陳 女 夏 姬 者 , 陳 大 夫 夏 徵 舒 之 母 , 御 叔 之 妻 也 。 其狀 美 好 無 匹 , 內 挾 伎 術 , 蓋 老 而 復 壯 者 。 三 為 王 后 , 七 為 夫 人 。 公 侯 爭 之 , 莫 不 迷 惑 失 意 。 夏 姬 之 子 徵 舒 為 大 夫 , 公 孫 寧 儀 、 行 父 與 陳 靈 公 皆 通 於 夏 姬 , 或 衣 其 衣 ,或 裴 其 幡 , 以 戲 於 朝 。 泄 冶 見 之 , 謂 曰 : 「 君 有 不 善 ,子 宜 掩 之 。 今 自 子 率 君 而 為 之 , 不 待 幽 閒 於 朝 廷 , 以 戲 士 民 , 其 謂 爾 何 ? 」 二 人 以 告 靈 公 , 靈 公 曰 : 「 眾 人 知 之 , 吾 不 善 無 害 也 。 泄 冶 知 之 , 寡 人 恥 焉 。 」 乃 使 人 徵 賊 泄 冶 而 殺 之 。 靈 公 與 二 子 飲 於 夏 氏 召 徵 舒 也 , 公 戲 二子 曰 : 「 徵 舒 似 汝 。 」 二 子 亦 曰 : 「 不 若 其 似 公 也 。 」徵 舒 疾 此 言 。 靈 公 罷 酒 出 , 徵 舒 伏 弩 廄 門 , 射 殺 靈 公 。公 孫 寧 儀 、 行 父 皆 奔 楚 , 靈 公 太 子 午 奔 晉 。 其 明 年 , 楚 莊 王 舉 兵 誅 徵 舒 , 定 陳 國 , 立 午 , 是 為 成 公 。 莊 王 見 夏 姬 美 好 , 將 納 之 , 申 公 巫 臣 諫 曰 : 「 不 可 。 王 討 罪 也 ,而 納 夏 姬 , 是 貪 色 也 。 貪 色 為 淫 , 淫 為 大 罰 。 願 王 圖 之。 」 王 從 之 , 使 壞 後 垣 而 出 之 。 將 軍 子 反 見 美 , 又 欲 取 之 。 巫 臣 諫 曰 : 「 是 不 祥 人 也 。 殺 御 叔 , 弒 靈 公 , 戮 夏 南 , 出 孔 儀 , 喪 陳 國 。 天 下 多 美 婦 人 , 何 必 取 是 ! 」 子 反 乃 止 。 莊 王 以 夏 姬 與 連 尹 襄 老 , 襄 老 死 於 邲 , 亡 其 尸, 其 子 黑 要 又 通 於 夏 姬 。 巫 臣 見 夏 姬 , 謂 曰 : 「 子 歸 ,我 將 聘 汝 。 」 及 恭 王 即 位 , 巫 臣 聘 於 齊 , 盡 與 其 室 俱 ,至 鄭 , 使 人 召 夏 姬 曰 : 「 尸 可 得 也 。 」 夏 姬 從 之 , 巫 臣 使 介 歸 幣 於 楚 , 而 與 夏 姬 奔 晉 。 大 夫 子 反 怨 之 , 遂 與 子 重 滅 巫 臣 之 族 而 分 其 室 。 詩 云 : 「 乃 如 之 人 兮 , 懷 昏 姻 也 , 大 無 信 也 , 不 知 命 也 。 」 言 嬖 色 殞 命 也 。 
    頌 曰 : 夏 姬 好 美 , 滅 國 破 陳 , 走 二 大 夫 , 殺 子 之 身 , 殆 誤 楚 莊 , 敗 亂 巫 臣 , 子 反 悔 懼 , 申 公 族 分 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
齊靈聲姬
    聲 姬 者 , 魯 侯 之 女 靈 公 之 夫 人 , 太 子 光 之 母 也 , 號孟 子 。 淫 通 於 大 夫 慶 剋 , 與 之 蒙 衣 乘 輦 , 而 入 於 閎 , 鮑 牽 見 之 , 以 告 國 佐 。 國 佐 召 慶 剋 , 將 詢 之 , 慶 剋 久 不 出, 以 告 孟 子 曰 : 「 國 佐 非 我 。 」 孟 子 怒 。 時 國 佐 相 靈 公, 會 諸 侯 於 柯 陵 , 高 子 鮑 子 處 內 守 , 及 還 , 將 至 , 閉 門 而 索 客 , 孟 子 訴 之 曰 : 「 高 鮑 將 不 內 君 , 而 欲 立 公 子 角, 國 佐 知 之 。 」 公 怒 , 刖 鮑 牽 而 逐 高 子 、 國 佐 , 二 人 奔 莒 , 更 以 崔 杼 為 大 夫 , 使 慶 剋 佐 之 , 乃 帥 師 圍 莒 , 不 勝, 國 佐 使 人 殺 慶 剋 , 靈 公 與 佐 盟 而 復 之 。 孟 子 又 愬 而 殺 之 。 及 靈 公 薨 , 高 鮑 皆 復 遂 殺 孟 子 , 齊 亂 乃 息 。 詩 云 :「 匪 教 匪 誨 , 時 維 婦 寺 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 靈 聲 姬 , 厥 行 亂 失 , 淫 於 慶 剋 , 鮑 牽 是 疾 , 譖 愬 高 鮑 , 遂 以 奔 亡 , 好 禍 用 亡 , 亦 以 事 喪 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
齊東郭姜
    齊 東 郭 姜 者 , 棠 公 之 妻 , 齊 崔 杼 御 東 郭 偃 之 姊 也 。美 而 有 色 。 棠 公 死 , 崔 子 弔 而 說 姜 , 遂 與 偃 謀 娶 之 。 既 居 其 室 , 比 於 公 宮 , 莊 公 通 焉 , 驟 如 崔 氏 , 崔 子 知 之 。異 日 , 公 以 崔 子 之 冠 賜 侍 人 , 崔 子 慍 , 告 有 疾 不 出 , 公 登 臺 以 臨 崔 子 之 宮 , 由 臺 上 與 東 郭 姜 戲 , 公 下 從 之 , 東 郭 姜 奔 入 戶 而 閉 之 , 公 推 之 曰 : 「 開 余 。 」 東 郭 姜 曰 :「 老 夫 在 此 , 未 及 收 髮 。 」 公 曰 : 「 余 開 崔 子 之 疾 也 ,不 開 ? 」 崔 子 與 姜 自 側 戶 出 , 閉 門 , 聚 眾 鳴 鼓 , 公 恐 ,擁 柱 而 歌 。 公 請 於 崔 氏 曰 : 「 孤 知 有 罪 矣 , 請 改 心 事 吾 子 。 若 不 信 , 請 盟 。 」 崔 子 曰 : 「 臣 不 敢 聞 命 。 」 乃 避 之 。 公 又 請 於 崔 氏 之 宰 曰 : 「 請 就 先 君 之 廟 而 死 焉 。 」崔 氏 之 宰 曰 : 「 君 之 臣 杼 , 有 疾 不 在 , 侍 臣 不 敢 聞 命 。」 公 踰 牆 而 逃 , 崔 氏 射 公 中 踵 , 公 反 墮 , 遂 弒 公 。 先 是 時 , 東 郭 姜 與 前 夫 子 棠 毋 咎 俱 入 , 崔 子 愛 之 , 使 為 相 室, 崔 子 前 妻 子 二 人 大 子 城 、 少 子 彊 。 及 姜 入 後 , 生 二 子 明 、 成 。 成 有 疾 , 崔 子 廢 成 , 而 以 明 為 後 。 成 使 人 請 崔 邑 以 老 , 崔 子 哀 而 許 之 。 棠 毋 咎 與 東 郭 偃 爭 而 不 成 , 成 與 彊 怒 , 將 欲 殺 之 , 以 告 慶 封 。 慶 封 , 齊 大 夫 也 , 陰 與 崔 氏 爭 權 , 欲 其 相 滅 也 。 謂 二 子 曰 : 「 殺 之 。 」 於 是 二 子 歸 殺 棠 毋 咎 東 郭 偃 於 崔 子 之 庭 。 崔 子 怒 , 愬 之 於 慶 氏 曰 : 「 吾 不 肖 , 有 子 不 能 教 也 , 以 至 於 此 。 吾 事 夫 子 ,國 人 之 所 知 也 , 唯 辱 使 者 , 不 可 以 已 。 」 慶 封 乃 使 盧 蒲 嫳 帥 徒 眾 , 與 國 人 焚 其 庫 廄 , 而 殺 成 、 姜 。 崔 氏 之 妻 曰: 「 生 若 此 , 不 若 死 。 」 遂 自 經 而 死 。 崔 子 歸 見 庫 廄 皆 焚 , 妻 子 皆 死 , 又 自 經 而 死 。 君 子 曰 : 「 東 郭 姜 殺 一 國 君 而 滅 三 室 , 又 殘 其 身 , 可 謂 不 祥 矣 。 」 詩 曰 : 「 枝 葉 未 有 害 , 本 實 先 敗 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 齊 東 郭 姜 , 崔 杼 之 妻 , 惑 亂 莊 公 , 毋 咎 是 依 , 禍 及 明 成 , 爭 邑 相 殺 , 父 母 無 聊 , 崔 氏 遂 滅 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
衛二亂女
    衛 二 亂 女 者 , 南 子 及 衛 伯 姬 也 。 南 子 者 , 宋 女 衛 靈公 之 夫 人 , 通 於 宋 子 朝 , 太 子 蒯 聵 知 而 惡 之 , 南 子 讒 太 子 於 靈 公 曰 : 「 太 子 欲 殺 我 。 」 靈 公 大 怒 蒯 聵 , 蒯 聵 奔 宋 。 靈 公 薨 , 蒯 聵 之 子 輒 立 , 是 為 出 公 。 衛 伯 姬 者 , 蒯 聵 之 姊 也 , 孔 文 子 之 妻 , 孔 悝 之 母 也 。 悝 相 出 公 。 文 子 卒 , 姬 與 孔 氏 之 豎 渾 良 夫 淫 。 姬 使 良 夫 於 蒯 聵 , 蒯 聵 曰: 「 子 苟 能 內 我 於 國 , 報 子 以 乘 軒 , 免 子 三 死 。 」 與 盟, 許 以 姬 為 良 夫 妻 。 良 夫 喜 , 以 告 姬 , 姬 大 悅 , 良 夫 乃 與 蒯 聵 入 舍 孔 氏 之 圃 。 昏 時 二 人 蒙 衣 而 乘 , 遂 入 至 姬 所。 已 食 , 姬 杖 戈 先 太 子 與 五 介 冑 之 士 , 迫 其 子 悝 於 廁 ,強 盟 之 。 出 公 奔 魯 , 子 路 死 之 , 蒯 聵 遂 立 , 是 為 莊 公 。殺 夫 人 南 子 , 又 殺 渾 良 夫 。 莊 公 以 戎 州 之 亂 , 又 出 奔 ,四 年 而 出 公 復 入 。 將 入 , 大 夫 殺 孔 悝 之 母 而 迎 公 。 二 女 為 亂 五 世 , 至 悼 公 而 後 定 。 詩 云 : 「 相 鼠 有 皮 , 人 而 無 儀 。 人 而 無 儀 , 不 死 何 為 ? 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 南 子 惑 淫 , 宋 朝 是 親 , 譖 彼 蒯 聵 , 使 之 出 奔 , 悝 母 亦 嬖 , 出 入 兩 君 , 二 亂 交 錯 , 咸 以 滅 身 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
趙靈吳女
    趙 靈 吳 女 者 , 號 孟 姚 吳 廣 之 女 , 趙 武 靈 王 之 后 也 。初 , 武 靈 王 娶 韓 王 女 為 夫 人 , 生 子 章 , 立 以 為 后 , 章 為 太 子 。 王 嘗 夢 見 處 女 , 鼓 瑟 而 歌 , 曰 : 「 美 人 熒 熒 兮 ,顏 若 苕 之 榮 , 命 兮 命 兮 , 逢 天 時 而 生 , 曾 莫 我 嬴 嬴 。 」異 日 , 王 飲 酒 樂 , 數 言 所 夢 , 想 見 其 人 , 吳 廣 聞 之 , 乃 因 后 而 入 其 女 孟 姚 , 甚 有 色 焉 , 王 愛 幸 之 , 不 能 離 , 數 年 , 生 子 何 。 孟 姚 數 微 言 后 有 淫 意 , 太 子 無 慈 孝 之 行 ,王 乃 廢 后 與 太 子 , 而 立 孟 姚 為 惠 后 , 以 何 為 王 , 是 為 惠 文 王 。 武 靈 王 自 號 主 父 , 封 章 於 代 , 號 安 陽 君 。 四 年 ,朝 群 臣 , 安 陽 君 來 朝 , 主 父 從 旁 觀 窺 , 群 臣 宗 室 見 章 儽 然 也 , 反 臣 於 弟 , 心 憐 之 。 是 時 惠 后 死 久 恩 衰 , 乃 欲 分 趙 而 王 章 於 代 , 計 未 決 而 輟 。 主 父 游 沙 丘 宮 , 章 以 其 徒 作 亂 , 李 兌 乃 起 四 邑 之 兵 擊 章 , 章 走 主 父 , 主 父 閉 之 ,兌 因 圍 主 父 宮 。 既 殺 章 , 乃 相 與 謀 曰 :「以 章 圍 主 父 , 即 解 兵 , 吾 屬 夷 矣 。 」 乃 遂 圍 主 父 , 主父 欲 出 不 得 , 又 不 得 食 , 乃 探 雀  而 食 之 , 三 月 餘 , 遂餓 死 沙 丘 宮 。 詩 曰 : 「 流 言 以 對 , 寇 攘 式 內 。 」 言 不 善 之 從 內 出 也 。 
    頌 曰 : 吳 女 苕 顏 , 神 寤 趙 靈 , 既 見 嬖 近 , 惑 心 乃 生 , 廢 后 興 戎 , 子 何 是 成 , 主 閉 沙 丘 , 國 以 亂 傾 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
楚考李后
    楚 考 李 后 者 , 趙 人 李 園 之 女 弟 , 楚 考 烈 王 之 后 也 。初 , 考 烈 王 無 子 , 春 申 君 患 之 , 李 園 為 春 申 君 舍 人 , 乃 取 其 女 弟 與 春 申 君 , 知 有 身 , 園 女 弟 承 間 謂 春 申 君 曰 :「 楚 王 之 貴 幸 君 , 雖 兄 弟 不 如 , 今 君 相 楚 三 十 餘 年 , 而 王 無 子 , 即 百 歲 後 , 將 立 兄 弟 , 即 楚 更 立 君 後 , 彼 亦 各 貴 其 所 親 , 又 安 得 長 有 寵 乎 ? 非 徒 然 也 , 君 用 事 久 , 多 失 禮 於 王 兄 弟 。 王 兄 弟 誠 立 , 禍 且 及 身 , 何 以 保 相 印 江 東 之 封 乎 ! 今 妾 知 有 身 矣 , 而 人 莫 知 , 妾 之 幸 君 未 久 ,誠 以 君 之 重 而 進 妾 於 楚 王 , 楚 王 必 妾 , 妾 賴 天 有 子 男 ,則 是 君 之 子 為 王 也 , 楚 國 盡 可 得 , 孰 與 身 臨 不 測 之 罪 乎! 」 春 申 君 大 然 之 , 乃 出 園 女 弟 謹 舍 之 , 言 之 考 烈 王 ,考 烈 王 召 而 幸 之 , 遂 生 子 悼 , 立 為 太 子 , 園 女 弟 為 后 ,而 李 園 貴 用 事 , 養 士 欲 殺 春 申 君 以 滅 口 。 及 考 烈 王 死 ,園 乃 殺 春 申 君 , 滅 其 家 , 悼 立 , 是 為 幽 王 。 后 有 考 烈 王 遺 腹 子 猶 立 , 是 為 哀 王 。 考 烈 王 弟 公 子 負 芻 之 徒 聞 知 幽 王 非 考 烈 王 子 , 疑 哀 王 , 乃 襲 殺 哀 王 及 太 后 , 盡 滅 李 園 之 家 , 而 立 負 芻 為 王 。 五 年 , 而 秦 滅 之 。 詩 云 : 「 盜 言 孔 甘 , 亂 是 用 餤 。 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 李 園 女 弟 , 發 跡 春 申 , 考 烈 無 子 , 果 得 納 身 , 知 重 而 入 , 遂 得 為 嗣 , 既 立 畔 本 , 宗 族 滅 弒 。
—————————
列女傳 卷七 孽嬖傳
趙悼倡后
    倡 后 者 , 邯 鄲 之 倡 , 趙 悼 襄 王 之 后 也 。 前 日 而 亂 一宗 之 族 。 既 寡 , 悼 襄 王 以 其 美 而 取 之 。 李 牧 諫 曰 : 「 不 可 。 女 之 不 正 , 國 家 所 以 覆 而 不 安 也 。 此 女 亂 一 宗 , 大 王 不 畏 乎 ? 」 王 曰 : 「 亂 與 不 亂 , 在 寡 人 為 政 。 」 遂 娶 之 。 初 , 悼 襄 王 后 生 子 嘉 為 太 子 。 倡 后 既 入 為 姬 , 生 子 遷 。 倡 后 既 嬖 幸 於 王 , 陰 譖 后 及 太 子 於 王 , 使 人 犯 太 子 而 陷 之 於 罪 , 王 遂 廢 嘉 而 立 遷 , 黜 后 而 立 倡 姬 為 后 。 及 悼 襄 王 薨 , 遷 立 , 是 為 幽 閔 王 。 倡 后 淫 佚 不 正 , 通 於 春 平 君 , 多 受 秦 賂 , 而 使 王 誅 其 良 將 武 安 君 李 牧 。 其 後 秦 兵 徑 入 , 莫 能 距 遷 , 遂 見 虜 於 秦 , 趙 亡 。 大 夫 怨 倡 后 之 譖 太 子 及 殺 李 牧 , 乃 殺 倡 后 而 滅 其 家 , 共 立 嘉 於 代 , 七 年 , 不 能 勝 秦 , 趙 遂 滅 為 郡 。 詩 云 : 「 人 而 無 禮 , 不 死 胡 俟 ? 」 此 之 謂 也 。 
    頌 曰 : 趙 悼 倡 后 , 貪 叨 無 足 , 隳 廢 后 適 , 執 詐 不 愨 , 淫 亂 春 平 , 窮 意 所 欲 , 受 賂 亡 趙 , 身 死 滅 國 。
  
             

Việc học tập – Học tập Nữ Đức

Việc học tập – Học tập Nữ Đức

Học tập Nữ Đức
Việc học tập – Học tập Nữ Đức

Download Sach ve in: 
Học tập Nữ Đức (Tập 1)
Các vị thầy cô tôn kính, xin chào mọi người!
Hôm nay tôi xin phép báo cáo với quý vị về những trải nghiệm tâm đắc khi tôi học tập “Nữ Đức”. Tính đến năm nay tôi đã làm phụ nữ ba mươi tám năm rồi, nhưng trên thực tế thì tôi chưa bao giờ tiếp xúc với “Nữ Đức”, cũng chưa từng học tập một cách có hệ thống. Vào tháng tư khi đến Hồng Kông, tôi nhận được sự quan tâm của Tiến Sĩ Chung, Ngài hy vọng tôi có thể phát tâm vì đại chúng giảng giải về “Nữ Đức”, nên tôi mới trở về nhà bắt đầu học tập vì vậy cảm thấy rất xấu hổ. Ngày hôm nay tại đây, tôi xin đem những trải nghiệm tâm đắc mà bản thân tự tu học “Nữ Đức” ở nhà trong hai tháng qua chia sẻ với quý vị.
Bởi vì bản thân tôi ban đầu khi mới bước chân vào xã hội, chịu sự ảnh hưởng của xã hội, nên tôi có một khái niệm rất kiên cố, đó chính là làm phụ nữ thì phải độc lập, phải có công ăn việc làm, phải tự kiếm tiền để nuôi sống bản thân, phải làm chủ về mặt kinh tế. Cho nên khi vừa tốt nghiệp đại học, vốn dĩ tôi được nhà trường cử đi học nghiên cứu sinh miễn phí, nhưng lúc đó tôi liền nói với chủ nhiệm lớp: “cho dù như thế nào thì em cũng không thể học tiếp được, em nhất định phải nhanh chóng ra ngoài kiếm tiền, nên thầy hãy nhường vị trí này cho người khác”. Lúc đó mới hai mươi mốt tuổi tôi đã tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp thì vào xã hội làm việc. Lúc mới bắt đầu thì tôi làm nhân viên nhà nước. Làm hết một năm, cảm thấy tiền kiếm được quá ít nên tôi đã từ chức, chuyển sang làm việc tại một công ty chứng khoán. Lúc đó, tôi làm nhân viên giao dịch trong công ty chứng khoán nên kiếm được nhiều tiền. Quan niệm này liên tục ảnh hưởng đến tôi, cho đến trước khi tôi học tập “Nữ Đức”.
Năm ngoái, tôi còn nhớ trong buổi họp cho nhân viên, tôi còn nói với các nhân viên nữ là: “Các cô cần phải tự lập để làm một phụ nữ mạnh mẽ, phải có công ăn việc làm. Trong những lúc quan trọng trong túi phải có tiền, phải có thể làm chủ”. Những nhân viên nữ của chúng tôi đều cho rằng nên như vậy.
Thế nhưng, tôi nhớ khoảng mười năm trước lần đầu tiên tôi đến Hồng Kông, tôi gặp được một hướng dẫn viên, khi đó là đi theo đoàn du lịch. Hướng dẫn viên đó nói một câu, để lại cho tôi ấn tượng khá sâu sắc. Người đó nói: “Trên thế gian, phàm là dùng tiền để giải quyết công việc, thì việc đó không gọi là việc”. Tôi thường xuyên suy ngẫm về câu nói này. Tôi còn nhớ trước khi chưa học “Đệ Tử Quy”, tôi còn nói với con tôi: “Con à! Con xem thế giới này có thứ gì mà tiền không thể mua được nào?”. Lúc đó con tôi liền mở miệng trả lời là: “Cha mẹ không thể mua được bằng tiền, hạnh phúc cũng không thể mua được bằng tiền”. Nhưng làm sao có thể sống hạnh phúc, làm thế nào để tạo dựng một cuộc sống mỹ mãn thì không biết làm từ đâu? Cho đến năm ngoái, gặp được “Đệ Tử Quy”, cùng với văn hóa truyền thống , tôi đã bắt đầu từ từ quay đầu.
Hai tháng nay ở nhà học “Nữ Đức” tôi đã dùng cuốn sách của Ban Chiêu thời Đông Hán, gọi là “Nữ Giới” để bắt đầu học tập. Việc đầu tiên mà tôi học được đã để lại cho tôi ấn tượng khá sâu sắc. Tháng tư, từ Hồng Kông quay về tôi đã nói với chồng tôi rằng: “em chuẩn bị học “Nữ Đức”, giảng “Nữ Đức”, bây giờ phải giúp chồng dạy con, quay về với gia đình”. Ông xã tôi rất phấn khích, rất vui vẻ. Bởi vì anh cũng làm kinh doanh, sự nghiệp rất lớn, cũng rất bận. Như có những lúc tôi cùng với những đối tác làm ăn lớn ở bên ngoài đi ăn cơm thì anh rất không vui. Hai đứa con ở nhà còn rất nhỏ, một đứa tám tuổi, một đứa ba tuổi. Người lớn trong nhà tuổi tác cũng đã cao, cha mẹ chồng tôi không an tâm. Lúc đó tôi rất cố chấp, tôi nói tôi nhất định phải kiếm tiền. Chồng tôi nói tôi cũng không nghe. Nên lần này quay về, việc đầu tiên tôi nói với anh là việc này. Anh rất vui và nói: “Anh rất ủng hộ em”. Tôi nói: “Vậy còn việc làm ăn của em thì phải làm sao?”. Bởi vì tôi còn một công ty. Anh nói: “Anh là Chủ tịch công ty mà, em có thể buông nó xuống, cứ giao cho anh”. Tôi nói: “Tốt!” . Tôi lúc đó còn một chút may mắn. Bởi vì trước giờ trong nhà tôi luôn có hai người bảo mẫu, vào tháng ba trước khi tôi đến Hồng Kông, cô bảo mẫu do có việc nhà nên đã xin nghỉ. Tôi vốn cũng định sau khi từ Hồng Kông quay về trước tiên là tìm thêm một bảo mẫu. Khi tôi về đến nơi, tôi suy nghĩ, “không cần tìm thêm bảo mẫu nữa, vẫn còn một người, vẫn được”. Rốt cuộc khi tôi quay về nhà, chưa đến ba ngày thì cô bảo mẫu kia (chính là người giúp tôi trông nom trẻ), cô ấy nói nhà có chuyện và cũng nghỉ việc. Khi đó tôi mới nghĩ, một người khi đã nói sẽ phát tâm làm việc gì đó, lập chí làm việc gì đó, thì sẽ có khá nhiều thử thách. Lời tôi nói là sự thật. Tôi xin thưa với quý vị, tôi đã do dự hơn mười ngày là có nên tìm bảo mẫu hay không? Tôi kiên trì hết hơn mười ngày, cuối cùng tôi đã buông xuống. Tôi quyết định thôi không nghĩ ngợi thêm nữa, tự mình ở nhà chăm nom vậy. Dù gì đứa lớn đã đi học, đứa nhỏ học mầm non, trong nhà thì buổi sáng tôi dọn dẹp làm việc nhà, sau đó làm ba bữa cơm. Vạn sự khởi đầu nan.
Tôi kết hôn được mười sáu năm, cũng luôn có bảo mẫu. Cho nên khi bắt đầu làm việc nhà, tôi cảm giác tôi làm chưa được mấy ngày thì da tay đã bắt đầu nổi sần, rất thô ráp. Lúc đó tôi có chút suy nghĩ không duy trì được nữa. Tôi nghĩ, nhà mình cũng không phải không có điều kiện, người xung quanh họ cũng khuyên tôi nên tìm một người giúp việc bán thời gian. Tôi bắt đầu dao động. Tôi đặc biệt cảm ân vì xung quanh tôi luôn có những người bạn tốt. Vị thầy mà chúng tôi học văn hóa truyền thống đã kể cho tôi một câu chuyện. Thầy nói, thầy quen một diễn viên ca múa, vì muốn bảo vệ đôi tay của mình mà người đó chưa từng làm qua việc nhà. Kết quả là sức khỏe của cô không được tốt. Sau đó cô học Phật biết được phải tiếc phước, phải biết cảm ân, nên cô ấy mới bắt đầu làm việc nhà. Khi mới bắt đầu làm thì tay của cô  cũng giống như tôi vậy, nổi rất nhiều nếp nhăn, nếp sần. Lúc đó cũng có một thầy nói với cô ấy: “Cô làm một thời gian đi sẽ khỏi thôi. Hãy kiên trì, đây là Phật Bồ Tát đang thử thách cô”. Quả nhiên cô làm một thời gian sau đó thì tay đã hồi phục lại, vả lại còn đẹp hơn so với đôi bàn tay mà trước đây cô đã tỉ mỉ chăm sóc nữa. Cho nên vị thầy này khuyên tôi, nói với tôi là phải kiên trì, vượt qua giai đoạn này sẽ tốt thôi. Thật vậy, hôm qua tôi nằm trên giường suy ngẫm, hiện giờ tay tôi rất mượt mà, việc nhà vẫn liên tục làm.
Tôi làm việc nhà có một cảm xúc rất lớn. Lúc trước tôi không cảm thấy biết ơn đối với những cô bảo mẫu kia, cảm thấy cô ấy làm việc, tôi trả công, là việc rất bình thường. Nhưng từ lúc tôi bắt đầu dọn dẹp công việc nhà, tôi đặc biệt cảm ơn bảo mẫu nhà tôi. Nhà tôi rất lớn, để dọn dẹp hết thật sự không dễ dàng. Ấy thế mà việc tôi không thuê bảo mẫu lại có lợi cho con của tôi. Hiệu trưởng trường mầm non nơi đứa con út của tôi học nói với tôi: “Tịnh Du à! Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện. Nếu như cô có một loại vải đặc biệt tốt, muốn may thành một bộ đồ, nhưng nếu như cô đem loại vải này giao cho một người không biết gì về may vá, cô thử nghĩ xem, người này sau khi may xong bộ đồ cho cô, cô có thích không?”. Lúc đó tôi chưa hiểu lắm, tôi hỏi hiệu trưởng: “Ý của cô là sao?”. Cô ấy nói: “Đứa con này của cô rất thông minh, rất giỏi, tại sao cô lại để cho bảo mẫu chăm?”. Bởi vì bảo mẫu đều xuất thân từ nông thôn, văn hóa của họ không cao. Hiệu trưởng nói: “Cô có biết đứa con út này của cô học hỏi rất nhanh, học những lời nói xấu cũng rất nhanh, mà học nói những điều tốt cũng học rất nhanh”. Sau một thời gian bảo mẫu không còn làm nữa, tôi thật sự có một trải nghiệm. Con trẻ rất dễ dàng nhiễm phải thói hư tật xấu, nhưng khi bạn muốn nó sửa đổi, hình thành một thói quen tốt, thì điều này rất khó. Đứa thứ hai của tôi hay nói lời thô tục, ban đầu tôi nghe thấy rất nóng giận, tôi không nhịn được nên đã mắng bảo mẫu. Sau đó ba tôi mới nói với tôi: “Con đừng có trách người khác nữa, quan trọng là con đó. Nếu như con sớm quay về nhà chăm con như bây giờ, thì làm gì xảy ra chuyện này?”. Sau đó tôi không còn oán hận nữa.
Khi tôi thật sự đem tâm mình buông xuống làm công việc nhà, thì đúng lúc đó cha mẹ tôi vừa đi du lịch ở Hoa Kỳ trở về. Nhìn thấy tôi cực khổ như vậy, họ đã từ nơi khác chuyển đến Đại Liên, toàn tâm toàn ý giúp tôi trông nom việc nhà. Ba tôi lúc ấy nói với tôi một câu làm tôi rất cảm động. Ông nói: “Con học “Nữ Đức” không phải học cho riêng mình, mà còn học vì mọi người. Ba với mẹ con sức khỏe vẫn còn tốt, còn trẻ, chỉ sáu mươi mấy tuổi thôi, không sao, ba mẹ tình nguyện sang đây giúp con thành tựu”. Lúc ấy tôi rất cảm động, tôi nói: “Dạ được!”. Nhưng ở đây có một vấn đề rất quan trọng. Bởi vì từ nhỏ tôi đã không sống cùng cha mẹ, tôi từ nhỏ sống cùng ông bà nội. Tôi luôn có một khoảng cách với cha mẹ mình. Tôi nghĩ cha mẹ cũng chưa từng nuôi tôi, học lực của mẹ lại không cao. Tôi tự nhận thấy mình kiến thức nhiều, học lực cao, lại kiếm được nhiều tiền, nên trong tâm luôn không xem trọng cha mẹ của mình. Nhưng khi cha mẹ tôi thật sự chuyển qua đây sống cùng với tôi, tôi mới phát hiện ra, để hiếu kính và hiếu thuận cha mẹ thật là khó khăn.
Tôi còn nhớ, có một lần đang trên lầu học giáo trình về “Nữ Đức”. Nhà tôi là một biệt thự, tôi ở trên tầng bốn. Mẹ tôi thì đang bế đứa nhỏ, chuẩn bị đi xuống dưới lầu ăn cơm. Đứa con lớn của tôi đứng đằng sau, có thể là chọc ghẹo đứa em của nó. Mẹ tôi lúc đó lo lắng sợ mình đi cầu thang bị vấp, nên đã lớn tiếng nói: “Con đừng phá nữa, con muốn bà ngoại té à!”. Tôi đang trên tầng bốn, nghe được câu nói này tôi đặc biệt lớn tiếng hét tên đứa con lớn của tôi. Tôi nói: “Con lên đây cho mẹ, mau lên tầng bốn ngay!”. Tôi nói: “Phạt con đứng đó!”, rất là nghiêm khắc. Kỳ thực, có một phần là tôi muốn nổi nóng với mẹ tôi, bởi vì lúc đó tôi cảm thấy mẹ làm gì phải lớn tiếng như thế, tôi đang học rất nghiêm túc. Sau đó ba tôi mới đi lên theo, rồi nói: “Con nó cũng đâu có làm gì có lỗi đâu, con phạt nó làm gì?”. Con tôi cũng học “Đệ Tử Quy”, nên khi tôi gọi nó một tiếng là nó giật mình, từ lầu một chạy lên nói: Mẹ ơi! Con lên ngay. Mẹ ơi! Con lên đây!”. Nó từng bước nhanh chóng chạy lên lầu bốn, và nói: “Mẹ ơi! Có chuyện gì vậy? Con xin lỗi!”. Tôi nói: “Mẹ còn phải học. Con ra đằng sau đứng mà suy nghĩ lại xem”. Ba tôi lên đến nơi và nói: “Nóng giận của con từ đâu ra vậy?”. Tôi cũng không khách khí nói với ba: “Không cần ba phải lo”. Ba tôi mới nói: “Trong “Đệ Tử Quy” có nói: “Thấy chưa thật, chớ nói bừa”. Con xem, con đã nhìn thấy chuyện gì mà lại lớn tiếng hét con trẻ”. Tôi mới nói: “Ai biểu mẹ con nói lớn tiếng vậy?”. Kết quả bởi vì tính khí của mẹ tôi rất mềm yếu, nên khi nghe tôi nói vậy mẹ liền đi vào trong phòng nằm khóc thầm. Ba tôi cũng khuyên tôi: “Con đến chỗ mẹ nói một tiếng đi”. Tôi vẫn chưa kiềm chế được mình, tôi không lên tiếng. Sau đó tôi đứng dưới tầng một suy ngẫm một lúc, tôi đột nhiên nghĩ: “Rốt cuộc mình đang học cái gì đây? Tôi học một đống lý luận, nói ra câu nào cũng là đạo lý thì có ích gì, bản thân lại không làm được. Kể cả cha mẹ mình cũng không thể kính và thuận, đối với chồng thì khỏi cần phải nói rồi”. Tôi bưng đến một chậu nước, bởi vì lúc đó là buổi tối, nên tôi đã vào phòng mẹ, muốn tìm cách để xuống nước với mẹ. Tôi nói: “Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc nữa, con giúp mẹ rửa chân nhé!”. Mẹ nói: “Mẹ đã rửa rồi”. Tôi bưng chậu nước, đứng đó rất lâu. Mẹ tôi vẫn không lên tiếng. Lúc đó, đứa con lớn cũng ở đó. Sau đó mẹ tôi nói: “Tịnh Du à! Không phải bởi vì con lớn tiếng mà mẹ tổn thương khóc đâu, mà vì trước đó con cũng có một số lời nói, đến hôm nay mẹ nhịn không được nữa nên mới khóc”. Tôi nói: “Lúc trước con nói gì ạ?”. Mẹ nói: “Con lúc trước nói, lần này mẹ đến Đại Liên con cũng nói, con nói là mẹ lúc nào muốn đi thì cứ đi, trên thế gian này con không có nợ nần ai cả, cũng chẳng nợ cha mẹ”. Bởi vì cha mẹ không có nuôi tôi. Mẹ tôi lúc đó rất đau lòng. Đích thực lúc ấy tôi đặt chậu nước xuống, tôi lập tức quỳ xuống. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ quỳ xuống. Tôi nói với mẹ: “Mẹ à! Con thật sự đã sai rồi! Vì con quá ngạo mạn, tự cao. Mẹ không nợ con bất cứ thứ gì, chỉ có con nợ mẹ một mạng sống”. Bởi vì mạng sống này của tôi là do cha mẹ ban cho, nếu như đối với cha mẹ mà mình không thể có tâm cảm ân, thì làm sao đối với cha mẹ chồng, đối với chồng, với những người xung quanh, thậm chí là đối với thầy giáo, làm sao có tâm cảm ân được? Tôi liên tục khấu đầu trước mẹ và nói là: “Thật sự con đã sai rồi!”. Tôi nói: “Con luôn luôn đối xử với mẹ như vậy, con thật sự xin lỗi mẹ!”. Tôi nói tôi đã đọc rất nhiều lần Kinh “Phật Nói Ơn Nặng Của Cha Mẹ Rất Khó Báo Đáp”, thế mà sao trong tâm mình lại không hiểu được đạo lý này vậy. Việc này tôi đã báo cáo hết hai lần, mỗi lần nhắc đến tôi đều cảm thấy xấu hổ với mẹ. Bởi vì lần này mẹ tôi đến nhà tôi bà còn nói: “Mẹ sẽ giúp con trông nom tốt mấy đứa nhỏ. Con cứ yên tâm mà đi học, học thật tốt nha con! Con đừng vì bản thân mà hãy vì mọi người”. Tôi thật sự cảm thấy mình đã xử sự rất tệ, cũng không phải là một cô giáo. Tôi một mực sám hối. Tôi khóc rất lâu.
Ngày thứ hai, tôi phát hiện đôi mắt của tôi đều rướm máu. Tôi nói với mẹ: “Mẹ à! Nếu con còn nói những lời này, con sẽ không là con người”. Mẹ tôi mới nói: “Cũng tại mẹ không tốt. Thật sự con đã rất tốt rồi, con đã không dễ dàng chút nào. Trong số những đứa trẻ hiện nay con đã rất tốt rồi”.  Tôi mới suy ngẫm, tại sao tâm của cha mẹ luôn luôn rộng lượng như vậy? Mẹ mới nói: “Năm đó tại sao con phải rời xa cha mẹ?”. Bởi vì cha mẹ tôi hồi còn trẻ làm về công trình thủy điện. Mẹ tôi kể về sự gian khổ khi phải ở trong một căn nhà, vào mùa đông buổi sáng khi thức dậy, nước rửa mặt trong chậu đã đóng thành băng. Cha mẹ thật không nhẫn tâm để cho con phải chịu khổ, nên đã để cho ông bà nội đem con đến Đông Bắc. Thật sự cha mẹ rất nhớ con, nhưng không còn cách nào khác, bởi vì hoàn cảnh công việc lúc đó. Cha mẹ tôi sinh tôi ra ở Tứ Xuyên. Tôi sinh ra ở Thị trấn Ánh Tú, kế bên nơi đã xảy ra trận động đất lớn ở Văn Xuyên. Năm 2006, tôi đã từng quay về nơi đó. Thật sự, lúc tôi quay về thì điều kiện ở đó cũng không được tốt.
Sau khi cha mẹ đến nhà tôi, cha mẹ đã dạy tôi nhiều bài học. Có một lần mới sáng sớm, tôi đã nói với chồng của mình về văn hóa truyền thống. Tôi nói anh làm việc này không được, việc kia làm không được tốt. Ông xã của tôi rất khiêm tốn, anh nói: “Đúng rồi! Anh nên học tập ở em nhiều hơn”. Nói xong rồi thì tôi đi xuống nói với mẹ: “Mẹ xem! Con đã dùng văn hóa truyền thống giáo dục anh ấy”. Mẹ tôi thấy tâm tình của tôi khá tốt nên đã nhỏ nhẹ nói với tôi thế này: “Con à! Con đừng có nói chồng con như vậy nữa, con làm việc còn thua xa chồng con. Mười sáu năm qua, mẹ chưa từng thấy qua chồng con nói một câu thô tục nào, một câu khiến người khác phiền não, một câu ly gián khiêu khích cũng không hề có, chỉ một việc luôn luôn bao dung con. Con không học hỏi người ta mà còn ở đây khoa tay múa chân”. Lúc đó tôi không lên tiếng, chỉ ở đó cúi đầu ăn cơm. Tôi ở nhà trong hai tháng này học tập nữ đức, nhưng sự thật là cha mẹ tôi đã giúp tôi thành tựu từng chút một.
Có một ngày kia, tôi cùng với ba tôi cũng xảy ra xung đột. Bởi vì sáng hôm đó ba tôi nói: “Tịnh Du à! Ba thấy con ở bên ngoài sống đối xử hòa đồng với người khác, xử sự cũng không tệ chút nào, nhưng khi trở về nhà thì con vẫn luôn làm không tốt”. Lúc đó tôi rất không vui. Trước giờ con người tôi có một đặc điểm là không thích người khác đánh giá và phê bình tôi. Bạn nói tốt thì được, hoặc là bạn dùng lời lẽ ngọt ngào khuyên tôi, tôi cũng chấp nhận. Nhưng nếu nói trực tiếp thì tôi không chấp nhận, hễ nghe được thì tôi liền không vui. Lúc đó không nói tiếng nào, tôi đi lên lầu. Tôi rất nóng giận và nói với chồng mình một hơi. Anh không dám nói gì. Sau đó anh ấy xuống dưới nhà nói với ba, tính tình của tôi không chịu được người khác phê bình. Sau đó ba mới tìm tôi và nói: “Tịnh Du! Ba không có ý nói gì con hết, ba chỉ muốn tốt cho con. Con không phải muốn học “Nữ Đức” sao? Con cần phải làm được chứ!”.
Bài đầu tiên trong sách “Nữ Giới” gọi là “ti nhược”. Năm ngoái, lúc tôi mới bắt đầu đọc sách “Nữ Giới”, tôi rất phản cảm với từ này. Bởi vì tôi không có xem tường tận nội dung bên trong, tôi mới nghe qua thì có cảm giác thấp hèn kém cỏi, đặc biệt thấp tiếng bé họng. So với quan niệm ban đầu về người phụ nữ có công ăn việc làm, rất có khí phách, có tiếng nói riêng, độc lập tự chủ, hoàn toàn không giống nhau. Nhưng thật sự khi tôi mới bắt đầu học “Nữ Giới”, Ban Chiêu giải thích từ “ti nhược” này như thế nào? Sáu câu: “Khiêm nhường cung kính, tiên nhân hậu kỷ, hữu thiện mạc danh”. Tức là bạn làm việc tốt thì không nên phô trương. “Hữu ác mạc từ”. Bạn đã làm những việc không tốt thì nên phản tỉnh, không thể cứ cho rằng không liên quan đến mình. “Nhẫn nhục hàm cấu, thường nhược úy cụ, thị vi ti nhược dã”. Khi nhìn sáu câu này, một việc tôi cũng không làm được, không làm nổi. “Ti nhược” có nghĩa là khiêm tốn và nhu thuận.
Lần trước tôi đến Hồng Kông là để sám hối với quý vị về tính ngạo mạn, đố kỵ, tham lam của tôi. Khi tôi quay về nói với chồng của mình, anh nói với tôi: “Khi kết hôn thì anh đã biết em có những tật xấu này, đặc biệt là tính ngạo mạn của em. Em cứ cho mình là đúng, nên em không thể nghe lọt tai ý kiến của người khác, người ta vừa nhắc đến thì em liền phiền não”. Tôi mới hỏi chồng mình là: “Tại vì sao lại như vậy?”. Anh ấy nói: “Những thứ em cho rằng mình đã làm đúng, kỳ thật chẳng có cái nào đúng cả, em còn xem những thứ đó là thật”. Tôi nghe được những câu nói này, tôi đã ở nhà suy nghĩ rất lâu. Từ trước đến giờ tôi chưa từng nhờ mẹ chỉ dạy mình bất cứ việc gì. Năm ngoái, mẹ rất khiêm nhường viết cho tôi rất nhiều bức thư.
Trình độ văn hóa của mẹ không cao, cũng chưa bao giờ viết thư cho người khác, vậy mà mẹ rất cung kính[pk1]  viết thư cho tôi. Tôi còn nhớ có một bức mẹ viết thế này: “Tịnh Du! Con là con của mẹ, nhưng mẹ phải nhận con làm thầy, bởi vì con học văn hóa truyền thống rất tốt. Mẹ không hiểu, con hãy chỉ dạy mẹ nhiều hơn”. Bởi vì năm rồi, tôi bắt đầu đưa cho mẹ nghe đĩa “Hạnh Phúc Nhân Sinh” của thầy Thái Lễ Húc. Mẹ tôi rất hoan hỷ, vả lại còn nghe lời hơn cả tôi, ở nhà nghe hết bốn mươi mấy lần. Sau đó tôi nói với mẹ: “Việc lễ bái tổ tiên rất tốt”. Mẹ tôi liền ra ngoài đem những tấm ảnh quá cố của bà ngoại, ông ngoại của tôi phóng lớn, mỗi buổi sáng đều lạy ba trăm lạy. Có một lần mẹ gọi điện cho tôi để sám hối: “Khi bà ngoại của con còn trẻ, mẹ cũng đối xử không tốt với bà. Hiện giờ người đã không còn, mẹ rất hối hận”. Có một lần, vào một buổi chiều, tôi pha trà xong lên lầu giả bộ tỏ vẻ đang học “Nữ Giới”. Học không có ích, quan trọng là làm được. Tôi nói với mẹ là: “Mẹ ơi! Mẹ uống ít trà”. Tôi nói là tôi muốn mẹ chỉ dạy một vấn đề. Bởi vì lần trước sau khi báo cáo xong, tôi nói chuyện với thầy Hồ (thầy Hồ Tiểu Lâm), thầy Hồ đã nói: “Tịnh Du à! Cô đừng tưởng cô có rất nhiều phước báo, nhất định là do tổ tiên của cô tích đức nên cô mới có ngày hôm nay, nên hiện giờ cô mới có thể gặp được bao nhiêu thiện tri thức đến để nhắc nhở cô. Cô không tin cứ về mà hỏi thử xem”. Khi thầy Hồ nói những lời này, tôi đã không để vào trong tâm.
Hôm đó, tôi có hỏi mẹ: “Mẹ à! Những bậc tiền bối của nhà mình lúc trước họ như thế nào vậy?”. Mẹ nói: “Trời ạ, truyền thống đều mất hết, đến đời của mẹ đã mất hết một nửa, đến đời con thì sắp không còn gì rồi”. Tôi hỏi: “Phương diện nào không còn vậy mẹ?”. Mẹ chỉ nói một từ chính là: “Cần kiệm”. Mẹ nói về bà nội của mẹ: “Tịnh Du! Con có biết không, bà sống đến chín mươi hai tuổi, cả đời khi đi ra ngoài đường chỉ có một chiếc áo khoác”. Khi đi ra ngoài, bà khoác vào một cái áo, là một cái áo khoác dài. Mẹ tôi nói bên dưới không phải là quần, ngày xưa mặc giống như một bộ quần áo khoác lên người vậy. Chiếc áo dài rất dài, che cả người. Bà có một đôi giày mang đi ra đường. Bà tự mình thêu một chiếc nón hoa để đội ra ngoài. Bà mặc như thế hết cả một đời người. Khi mẹ nói với tôi, suy nghĩ đầu tiên của tôi là gì? Nhất định là nhà mình hơi nghèo nên mới phải làm như vậy. Mẹ tôi còn muốn tiếp tục nói, thì tôi hỏi: “Mẹ à! Mẹ ngưng một chút cho con hỏi, có phải hồi trước bà rất nghèo không? Làm sao bà có thể chỉ mặc một bộ đồ được, là thật sao?”. Mẹ mới nói: “Thật đấy! Không chỉ vậy, mà nhà bà nội còn rất giàu, không nghèo một chút nào, lúc đông nhất còn thuê cả hàng trăm người làm. Bà còn đích thân dẫn con dâu vào bếp làm cơm cho những người này. Đặc biệt bà rất cung kính, chưa bao giờ đối đãi không tốt với người ở”. Tôi hỏi: “Còn có việc gì nữa ạ?”. Mẹ nói: “Hồi đó sử dụng nước làm gì giống mấy con ngày nay mỗi ngày tắm một lần, lại còn dùng nước vô tội vạ”, giống như thầy Hà nói là lãng phí tài nguyên. Mẹ tôi còn nói, ở những đời xa xưa hơn, truyền thống của họ cho rằng, nếu như bạn lãng phí bao nhiêu nước, thì đến khi bạn chết phải uống hết tất cả nước mà bạn đã lãng phí đó một lượt.
Hôm đó nghe thầy Hà giảng, tôi thật sự rất xúc động. Sau khi tôi nghe hết hai câu nói đó của mẹ, tôi không nói câu nào nữa, đi lên lầu tiếp tục phản tỉnh. Sau mấy ngày, tôi lại trao đổi với mẹ. Mẹ nói: “Đời trước của mẹ, người phụ nữ làm việc rất giỏi. Thêu thùa, làm ăn, việc nhà, làm nước tương cũng biết. Đến đời của mẹ còn lưu lại một chút, đời con thì một chút cũng không còn”. Đích thực, việc nấu cơm tôi ít ra còn tạm được, còn lại những thứ khác như dệt, thêu, đan móc thứ gì cũng không biết. Tôi nói: “Vậy con phải làm thế nào đây mẹ?”. Mẹ nói: “Cách duy nhất, nếu có thời gian con hãy tổng hợp ghi chép lại”. Tôi nói: “Con không có con gái, sau này có con dâu rồi thì có cơ hội truyền lại đời sau”. Cho nên khi học tập “Nữ Giới”, tôi có một thể hội rất lớn, chính là chữ “hiếu”. Thật sự phải nói là truyền từ đời cha đến đời con, đời đời có thể tương truyền, đây gọi là “hiếu”. Bất kể là văn hóa truyền thống ưu tú của gia đình, hay là tác phong, hoặc đối với cha mẹ phải có tâm yêu thương. Tất cả đều truyền thừa cho đời sau thì gọi là đạo hiếu.
Sau đó, tôi chia sẻ với nhân viên của mình. Tôi hỏi: “Quý vị có trao đổi với cha mẹ mình về cuộc sống của tổ tiên mình ngày xưa hay không? Bàn về chuyện của ông cố bà cố, ông sơ bà sơ xem có những gia phong nào tốt không?”. Những người xung quanh tôi đều lắc đầu nói: “Chưa từng hỏi qua”. Tôi mới nói: “Nếu quý vị có cơ hội nên trao đổi với cha mẹ, nhất định sẽ có lợi ích”. Khi tôi đang học chương “Ty Nhược” trong sách “Nữ Giới”, đối với câu: “Nhẫn nhục chịu đựng, giữ tâm kính sợ”. Đối với tám chữ này, tôi có ấn tượng rất sâu sắc. Vì sao vậy? Bởi vì bản thân tôi không thể nhẫn nhịn. Đừng nói là nhịn trong tâm, ngay cả miệng cũng không nhịn nổi, có uất ức thì nhất định sẽ nói ra. Tốt nhất là việc gì cũng thuận theo ý tôi, chỉ cần có một chút nghịch ý thì tôi sẽ phân tích, nói lý lẽ với người ta.
Tôi đặc biệt cảm ơn Hiệp hội giáo dục Phật Đà Hồng Kông. Vì sao vậy? Mỗi lần đến là mỗi lần tôi thật sự được giáo dục, được học tập. Lần trước, tôi đến và đem về một cuốn sổ tay nhỏ, hiện tại bên ngoài cũng có. Đó là “Vãng Sanh Ký của Cư sĩ Hoàng Yên Bình” và “Vãng Sanh Ký của Cư sĩ Hoàng Trung Xương”. Tại sao cuốn sổ tay này ảnh hưởng rất lớn đến tôi? Bởi vì tôi nhìn thấy Cư sĩ Hoàng, ông ấy có thể thành tựu là bởi vì ông ấy phát tâm không nói chuyện hơn hai năm. Ông liệt kê ra mười một điều lợi ích khi không nói chuyện. Tôi thì nói chuyện rất nhiều, không sai chút nào. Ví dụ như khi thấy chuyện này không hợp với ý mình, tôi nhất định sẽ phải nói ra để xem bạn xử lý như thế nào. Thấy chuyện kia không đúng, tôi nhất định phải nói. Ở nhà tôi cũng như vậy. Nếu như ba tôi không tắt đèn ở trên lầu và dưới lầu, thì tôi liền nói: “Ba không biết tiếc phước, không tắt đèn”. Sau đó, mỗi ngày tôi đều đọc một lần về những điều tốt khi không nói chuyện. Ba tôi đi đằng trước, thì tôi đi đằng sau tắt đèn.
Hôm đó mẹ tôi có nói là: “Lúc trước con làm việc gì, có bao giờ con hỏi qua ý kiến của cha mẹ đâu. Từ những việc nhỏ như mua quần áo cho con cái, cho đến việc lớn như kết hôn, muốn làm gì con đều tự ý làm hết. Còn hiện tại, đúng là con có chút thay đổi”. Mỗi buổi sáng sớm tôi đều đến hỏi ý của mẹ, tôi không cảm nhận ra điều này mà mẹ tôi nói: “Đến việc hai đứa con của con mặc đồ gì là thích hợp, con cũng hỏi mẹ ”. Mẹ tôi rất vui: “Mặc bộ này đi, hay là mặc bộ kia đi”.
Có một thời gian, khi đang tu học tại nhà, bản thân tôi quyết tâm không nói chuyện, còn viết một đoạn văn phát nguyện nói với công nhân: “Các vị có việc gì thì gửi thư điện tử, nhắn tin cho tôi. Tôi có một trợ lý, tất cả những cuộc gọi cho tôi, tôi đều chuyển đến cho trợ lý hết, việc gì cũng đừng đến tìm tôi”. Kết quả có một hôm, chồng của tôi nổi nóng và nói: “Em làm bộ làm tịch gì vậy? Em có đức hạnh cao thế nào mà điện thoại này không tiếp, điện thoại kia không tiếp vậy”. Tôi nói: “Em phải tu, em phải tu thật tốt”. Chồng tôi nói: “Em đang hiểu nhầm rồi, đây căn bản không phải gọi là tu. Tu không phải là làm những chuyện như vậy”. Tôi hỏi: “Thế phải làm thế nào?”. Tôi đi xuống dưới lầu, ở đó phản tỉnh lại. Ba tôi qua nói với tôi một câu. Ngày thường tôi thường xuyên chỉ dạy ba mình, tôi khuyên ba hãy nghe Kinh nhiều, nghe nhiều bài giảng của lão pháp sư, không thể không nghe, không nghe sẽ không có trí huệ. Kỳ thực, ba tôi đã từng học lớp bồi dưỡng ở Đại học Thanh Hoa, trước khi về hưu ông từng là cán bộ hành chánh. Hôm đó ba nói một câu làm tôi rất kinh ngạc. Ba nói: “Lão pháp sư thường xuyên nói bốn chữ, gọi là “tùy duyên diệu dụng”. Con nên tùy duyên, sau đó thì mới diệu dụng được. Tiếp điện thoại cũng không trở ngại việc gì, con tâm bình khí hòa có phải là tốt rồi không?”. Lúc đó tôi mới nói: “Ba à! Sao ba lợi hại vậy? Ba nghe được ở trong Kinh nào thế?”. Ba nói: “Ba quên mất rồi. Hôm đó con đang nghe, ba đi ở phía sau nghe được, cảm thấy câu này rất hay thì liền ghi nhớ”. Sau đó tôi đã nghe điện thoại như bình thường. Tôi lật cuốn “Đệ Tử Quy” ra xem, tôi nghiên cứu. Tôi thuộc lớp phần tử trí thức, không phải người thượng căn, cũng chẳng phải người hạ căn, mà là người trung căn. Năm xưa Phật giảng Kinh thuyết pháp đặc biệt là đối trị loại người này.
Tôi nghiên cứu thấy Lão phu tử Lý Dục Tú nói những điều liên quan đến miệng, có bao nhiêu điều nói về lỗi lầm từ miệng mà ra. Tôi vừa mở ra xem thì giật mình. Mọi người có cơ hội thì nên đọc qua. Quý vị xem chương về chữ “tín”, về chữ “cẩn” trong phần “Yêu Bình Đẳng”, rất nhiều đoạn nói về khẩu. Làm sao có thể tránh được tội lỗi từ miệng? Tôi liền suy nghĩ xem, tại vì sao lại phải tránh lỗi từ miệng? Tại vì sao Cư sĩ Hoàng có thể không nói chuyện thì được vãng sanh? Bởi vì ông đã nói rất rõ: “Miệng chính là cửa của họa phước”. Tôi đem cánh cửa này đóng lại, phước đều được giữ lại, họa thì cũng không chiêu cảm đến được. Quý vị xem, giữ lại thì toàn là phước, họa thì không chiêu cảm đến, tốt biết bao! Trong “Đệ Tử Quy” có nói: “Nói nhiều lời, không bằng ít”. Ít nói chuyện. Cho nên, tôi ở nhà cố gắng ít nói chuyện nhất có thể. Ví dụ như ba mẹ tôi nói phải làm như thế này, đi ra ngoài phải chạy xe này, phải thế này thế kia. Lời nói của tôi sắp ra tới cửa miệng thì tôi phải nhịn lại, tôi sẽ không phát biểu thêm ý kiến nữa. Mẹ tôi nói: “Tịnh Du! Tối nay hãy nấu món này”. Đáng lẽ tôi nghĩ thầm, đã mấy ngày toàn ăn món này, có thể đổi sang làm món cơm được không? Đến cửa miệng thì tôi lại nhịn. Tôi nghĩ: “Cha mẹ thích món gì thì mình sẽ làm món đó vậy”. Những việc nhỏ thì bắt đầu làm từ trong nhà, khi làm xong sẽ có hiệu quả. Bởi vì tôi đã nghiệm chứng rồi.
Làm sao để tôi nghiệm chứng? Ở nhà tu học đến nay đã được hơn một tháng, bên ngoài có một nơi tổ chức một sự kiện khá lớn mời tôi đi thuyết giảng, cũng chính là giảng “Nữ Đức”. Thầy cô giáo rất nhiều, người nghe cũng khá nhiều. Sau lần đó trở đi, nếu không có việc gì, hầu như là tôi không nói chuyện. Ngoại trừ trên đài giảng giải, hoặc khi họ nhờ tôi thay phiên làm người dẫn chương trình thì tôi mới nói chuyện, còn lại thì tôi cười trừ. Người ta nói cái gì, “rất tốt! Rất tốt!”. Thật sự ai muốn tôi nói chuyện, thì tôi lấy cớ rồi đi ra ngoài. Ra ngoài thì tôi đeo tai nghe mang theo máy MP3 mà bên trong tôi đều lưu trữ bài giảng Kinh, những bài giảng của lão pháp sư và những bài mà trước đây tôi giảng giải với quý vị về “Bồ Tát Tam Trọng Chướng”, những bài học về “Hoa Nghiêm”. Tôi nghe nhiều lần, nghe đi nghe lại gần mười lần. Nghe xong rồi cảm thấy mình làm cái gì cũng không đúng, thật sự là có cảm giác đó. Cho nên, sau đó tôi nghe được từ những thầy giáo khác, chính họ truyền đến tôi, nói là cô Trần có sự thay đổi khá lớn, “cô ấy nói chuyện rất ít, rất tốt, giữ lại được phước báo”. Điều này có thể giúp quý vị thành tựu công phu nhẫn nhục.
Nhẫn nhục không dễ chút nào. Đối với hết thảy sự tướng bên ngoài chúng ta đều có thể nhẫn nhịn được, tuy nhiên đối với một người tu học Phật pháp chân chánh, công phu nhẫn nhục là gì? Chính là không ngừng tinh tấn, chịu đựng được sự khô khan, đơn điệu trong quá trình tu học.
Lần trước, tôi lại được mời đi thuyết giảng. Khi quý vị cảm thấy hình như cảnh giới của mình đã nâng lên một bước, thì ngay lập tức thử thách lớn hơn sẽ đến. Cho nên có một vị thầy giáo đã từng nói: “Tất cả là thử thách, xem bạn làm thế nào, đối mặt với thử thách mà không vượt qua được thì vẫn phải làm lại từ đầu”. Chính là thử thách này luôn lặp đi lặp lại.
Lần thứ hai tôi đi thì tâm thái hoan hỷ, có thể vì đại chúng mà tuyên giảng “Nữ Đức”. Có trên ngàn người tham dự. Tôi ở nhà đã chuẩn bị bài giảng hết một tuần, sau đó ở nhà luyện giảng rất nhiều lần, cảm thấy cái nào thích hợp để nói với đại chúng, có thể thu hút sự quan tâm của mọi người đối với việc giáo dục đức hạnh cho phụ nữ tôi đều liệt kê ra hết. Kết quả là tối hôm đó khi tôi xuống máy bay, ban tổ chức nói với tôi một câu, cũng không hẳn ban tổ chức, một người nào đó đã nói: “Xin lỗi cô Trần! Thời gian cho Hội nghị lần này chúng tôi không sắp xếp được, cô không thể giảng được rồi”. Nếu như lúc trước thì tôi nhất định sẽ rất phiền não, tôi sẽ nói lý lẽ, “không thể thuyết giảng tại sao không nói với tôi sớm một chút? Ban tổ chức xử lý như thế là không được. Tôi từ nơi xa đi đến đây, ở nhà còn có con nhỏ, còn có người già nữa”. Nhưng hôm đó tôi rất hoan hỷ, “đây không phải là bài thi hay sao?”. Tôi nói: “Anh yên tâm, tôi nhất định không có một chút tâm oán hận nào”. Ngồi ở dưới lắng nghe người khác giảng thì tôi hiểu được nhiều thứ hơn là tôi lên thuyết giảng. Tôi có nhiều cơ hội ngồi dưới đài nghe giảng, cho nên tôi đã vui vẻ mà ngồi bên dưới nghe giảng. Tôi nhớ là lúc đó có một thầy đi cùng tôi, ông ấy cảm thấy lạ nên hỏi: “Sao cô nghiêm túc vậy? Từ trước đến giờ tôi chưa từng thấy cô nghe giảng nghiêm túc đến vậy. Vì sao vậy?”. Tôi nói: “Phật Bồ Tát an bài cho tôi đến đây là phải ngồi nghiêm túc để nghe giảng, nên tôi nhất định phải làm tốt công việc này. Tôi nghiêm túc nghe giảng để xem thầy giáo khai thị cho tôi những gì”.
Bao gồm cả việc đến Hồng Kông lần này, tôi không có bất cứ sự chuẩn bị gì để báo cáo với mọi người. Tôi chính là đến để tu học, để nạp năng lượng. Tôi rất giống miếng bọt biển, đặc biệt nghiêm túc nghe bài giảng của thầy giáo Hà. Tôi nghĩ thầm, thầy hôm nay giảng đề tài “Thấy người nhan sắc, tâm khởi ý niệm chiếm đoạt”, tôi rất muốn nghe. Nếu tôi thuyết giảng thì tôi không được nghe rồi, về nhà lại phải bổ sung bài học này. Cho nên, thử thách này bạn tự nhiên vượt qua. Vậy thì, việc này so với việc thuyết giảng có hiệu quả lớn hay nhỏ hơn? Rất lớn. Bởi vì khi tôi quay về, trong ban tổ chức có một vị thầy nói: “Cô Trần à! Hai tháng nay cô tu học có tiến bộ đó. Tuy là cô không thuyết giảng nhưng chúng tôi nhận ra được”. Lúc đó tâm tôi có một chút hoan hỷ, sau đó lập tức nghĩ đến câu: “Thường sanh tâm kính sợ”, không được sanh tâm hoan hỷ. “Thận trọng dè dặt, như bước trên băng mỏng”. Lúc đó tôi nói với thầy bên ban tổ chức là: “Tôi thật sự rất tệ”. Thầy bên ban tổ chức mới nói: “Lần này bài thi đưa ra cho cô rất khó, nhưng cô đã hoàn thành rất tốt”. Tôi nói: “Không có đâu, kỳ thực tôi biết bản thân mình còn kém rất xa”. Bởi vì câu nói của ba tôi cứ mãi bên tai tôi: “Con làm việc ở bên ngoài còn coi được, ở nhà thì không được tốt”.
Nhà là gì? Nhà chính là gốc rễ. Gốc rễ còn không vững, cho dù bên ngoài có đẹp đến đâu, cũng giống như cành hoa trong bình vậy, đều vô dụng. Cho nên, tôi đặc biệt cảm ân ba của mình. Nên trong lần thuyết giảng đó, tôi đã nhắn cho ba một tin nhắn nói là: “Ba ơi! Con thật sự rất biết ơn ba. Con không biết làm sao báo đáp ân của ba. Nhân ngày Lễ Phụ Thân, con quỳ lạy ba được không?”. Khi tôi quay về, ba tôi đã nói một câu: “Tịnh Du à! Con học đã bao lâu nay, đạo lý đơn giản như vậy mà con vẫn không hiểu, chúng ta là người một nhà, cần gì phải cảm ơn chứ? Lão pháp sư khi giảng Kinh thường nói, cái gì gọi là người một nhà, cái gì gọi là một thể. Tay trái của bạn bị ngứa, thì tay phải của bạn sẽ gãi cho tay trái. Tay trái có nói tôi cảm ơn bạn, tôi biết ơn bạn hay không? Không có, không cần phải nói. Răng cắn trúng đầu lưỡi, lưỡi có đánh nhau không, có giận hờn không? Không có!”. Hôm đó tôi thực sự khóc, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Tôi cảm thấy trước đây tôi rất khinh thường cha mẹ, tôi cảm thấy học thức của mình rất cao, sự nghiệp lại rất lớn, cha mẹ không có dạy dỗ tôi gì cả.
Hai tháng nay tôi đặc biệt cảm nhận sâu sắc, tại vì sao họ có thể trở thành cha mẹ của tôi? Họ không chỉ có ân đức đối với sinh mạng này của tôi, mà tôi không có cách gì để báo đáp ân sinh thành. Quan trọng nhất chính là ân cha mẹ dạy dỗ, thật sự là từng giây từng phút họ đều dạy dỗ tôi. Ba tôi nói: “Ba ngẫu nhiên nghe được sư phụ ngài thường hay nói, “quý vị phải làm cho được, quý vị phải làm cho được”. Cho nên Tịnh Du con không thể từ sáng đến tối cứ nghe Kinh mãi trên lầu. Làm sao để làm được đây? Tâm của con phải đồng nhất với tâm của cha mẹ, đồng nhất với tâm của chồng con, đồng nhất với tâm của con con. Nếu con có thể đạt đến nhất tâm, thì con thông rồi”. Lời nói này khiến tôi suy tư rất lâu. Bởi vì có một vị thầy giáo ở Đại Liên cũng nói tương tự. Hiện giờ thầy ấy đang thuyết giảng hoằng dương văn hóa truyền thống ở khắp nơi trên toàn quốc, thầy tên là Vương Hy Hải. Thầy Hy Hải được công nhận là một trong số “Mười nhân vật làm cảm động toàn Trung Quốc”. Người cha già của thầy từ lâu đã nằm liệt giường, sống thực vật. Thầy chăm sóc cho cha của mình. Vì phải chăm sóc cho cha nên thầy đã nghỉ việc, từ bỏ cơ hội xuất ngoại, thầy vẫn chưa kết hôn, toàn tâm toàn ý hầu hạ cho cha mình gần ba mươi năm. Thầy liên tục chăm sóc cha mình đến khi cha thầy tám mươi hai tuổi, tự tại rời khỏi thế gian. Thầy là một trong thập đại hiếu tử làm cảm động Trung Quốc. Thầy Hy Hải nói với tôi: “Tịnh Du! Điều gì mới chính là niềm vui thực sự của cô? Không phải là cô đếm xem mình có bao nhiêu tiền, không phải vậy, không phải là cô ở đó hưởng thụ. Bản thân mình rất sung sướng, đi dạo, làm đẹp, không phải như vậy. Mà thật sự đó là đối với những người bên cạnh cô, như cha mẹ cô, chồng cô, người thân của cô, con của cô. Chính vì sự có mặt của cô nên họ đều vui vẻ. Sau đó cô thấy họ đều rất vui vẻ, thì cô cũng sẽ rất vui vẻ. Đây là niềm vui thật sự”.
Lúc ấy tôi có hỏi thầy Hy Hải: “Sao thầy lại làm được như vậy?” thầy nói: “Chỉ cần một cái tâm. Ví dụ như chồng của cô, tâm của anh ấy nghĩ gì cô đều biết rõ, cô đều có thể đoán được. Tâm tư của cha mẹ là gì cô đều hiểu được. Sau đó, cô có thể từng giây từng phút làm theo những gì mà tâm họ muốn, đương nhiên họ sẽ rất hoan hỷ”. Tôi nói: “Nếu như họ làm trái với luân lý, không phù hợp với ngũ luân đại đạo, không phù hợp với ngũ thường thì sao?”. Thầy Hy Hải nói: “Vậy thì vấn đề vẫn là ở cô! Bởi vì cô phải nghĩ ra phương pháp có thể khiến họ hoan hỷ vui vẻ làm theo những gì cô cho rằng là đúng. Chính là phương pháp của cô có vấn đề, không phải họ có vấn đề”. Tôi nói: “Thế thì, nói qua nói lại cũng là vấn đề ở tôi sao?”. Thầy nói: “Đúng rồi! Quan trọng nhất chính là cô hãy buông xuống cái tôi của mình, không nên nghĩ đến bản thân mình nữa”. Thầy nói khi thầy hầu hạ cha mình thì thầy không còn cái tôi nữa, hoàn toàn có thể trở thành một thể với cha của mình. Cha của thầy không thể nói chuyện, nhưng thầy biết cha của mình ngứa chỗ nào, khi nào phải trở lưng, khi nào cần uống nước. Chưa bao giờ cha của thầy phải dùng ống thông đàm. Mỗi lần thầy dùng ống thông đàm hút đàm ra cho cha mình, thầy canh lúc cha mình thở một hơi thì thầy hút đàm ra, hút vào trong miệng mình. Mỗi lần cha thầy đi đại tiện, thầy cũng rất hạnh phúc mà đưa lên ngửi, “phân hôm nay rất tốt, không khô, cũng không loãng”. Thân thể của cha thầy rất khỏe mạnh.
Ở Đại Liên có một bệnh viện rất nổi tiếng. Thầy dẫn cha mình đi tái khám, khi đó bác sĩ điều trị chính ở bệnh viện đã nói: “Anh Hy Hải! Với khả năng của anh bây giờ (anh Hy Hải không có văn hóa) trình độ hộ lý của anh có thể đến Đại học Y khoa giảng dạy cho sinh viên chuyên ngành hộ lý được rồi đó”. Cho nên, sau khi phát tâm chân thành hiếu thảo, không có điều gì là không thông. Câu nói trong “Hiếu Kinh” thật sự rất đúng: “Thông ư thần minh, quang ư tứ hải”.
Tôi đặc biệt cảm ân, cảm thấy mình rất may mắn có cơ hội được tiếp xúc với những vị thiện tri thức. Chính là câu nói trong “Đệ Tử Quy”: “Yêu bình đẳng, gần người nhân”. Tại sao “yêu bình đẳng” ở phía trước, còn “gần người nhân” ở phía sau. “Đệ Tử Quy” đều có thứ tự. Quý vị xem “Nhập Tắc Hiếu” là chương đầu tiên. Tôi đã suy nghĩ về điều này rất lâu, xin chia sẻ tâm đắc này cho quý vị. Đó là vì, khi bạn đem tâm yêu thương cha mẹ mở rộng ra thành tâm yêu thương mọi người xung quanh, thì bạn mới có thể thực sự có được tâm cung kính. Bạn đem tâm cung kính này thân cận người hiền thì bạn mới được thọ dụng, ngược lại thì làm sao thọ dụng được đây? Người hiền ở ngay bên cạnh bạn, bạn cũng không xem ra gì, cuối cùng nghe không lọt tai, bạn không học được thứ gì cả. Tôi chia sẻ với mọi người là bản thân tôi có tập khí phiền não rất nặng, thật đấy! Tôi cứ ngưỡng mộ những vị đại đức lão sư, như giáo sư Chung tôi rất ngưỡng mộ. Bản thân tôi rất muốn thay đổi, cho nên tôi suy nghĩ rất nhiều phương pháp, kiên định thực hiện nó. Đã rất nhiều năm rồi, gia đình tôi không có xem báo chí, từ trước đến giờ không xem tivi, nếu như xem thì chỉ xem phim về văn hóa truyền thống .
Khi học tập đức tính cung kính khiêm nhường, tôi nghĩ làm sao mình có thể vừa hiểu về mặt lý, mà đối với mặt sự cũng có thể làm được. Làm sao từ trong tâm tôi có thể hiểu được một cách triệt để. Khi mới bắt đầu thì tôi lạy Phật. Lần trước, tôi đã chia sẻ qua với quý vị rồi.
Qua quá trình hai tháng tu học, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi hạ quyết tâm dẫn theo con tôi đi ra ngoài làm công quả. Tôi chưa làm qua công việc này. Những thầy cô giáo thuyết giảng về văn hóa truyền thống nói chính là làm công quả. Kỳ thực, khi đi ra ngoài thì được rất nhiều người tôn sùng, tâm ngã mạn tự cao của mình càng ngày càng nặng. Cho nên, ngày chủ nhật tôi dắt theo con của mình đi đến một ngôi chùa ở Đại Liên để cọ rửa nhà vệ sinh. Quý vị thử nghĩ xem, lúc trước ngay cả nhà vệ sinh trong nhà tôi còn chưa cọ rửa qua. Nói thật lòng, tôi hạ quyết tâm rất lớn. Sau đó, tôi lái xe và nói với cha mẹ. Cha mẹ tôi cũng rất hoan hỷ, họ nói rất tốt. Ba tôi còn đặc biệt mua cho tôi một cây kẹp rác rất dài. Ba nói: “Con dẫn đứa lớn vào trong nhà vệ sinh cọ rửa, ba với mẹ con dẫn theo đứa nhỏ đi nhặt rác ở bên ngoài chùa. Đến giờ thì chúng ta cùng nhau đi ăn, ăn xong rồi về nhà. Làm nguyên một buổi sáng, rất tốt!”. Kết quả là lần đầu tiên khi cọ rửa nhà vệ sinh, lúc đó thật sự tôi có cảm xúc rất lớn. Nói thật lòng là khi tay đeo găng tay, vừa cầm cây cọ lên thì ngửi được cái mùi rất nồng. Tôi cứ tưởng là chỉ có một cái nhà vệ sinh, đến đây rồi mới biết là tự viện rất lớn, có hai khu vệ sinh công cộng. Bên nữ tổng cộng có đến tám phòng. Ngoài tám phòng ra, con tôi còn phải cọ rửa bồn vệ sinh. Trước tiên tôi dạy con cách cọ rửa, sau đó chúng tôi chia nhau ra làm việc. Kết quả, tôi vừa cọ được một lúc thì có người đi vào nói: “Đừng có làm nữa, toàn nước không à, qua bên kia làm đi, tôi phải đi vệ sinh”. Khi đó tôi mới nghĩ: “Tại sao tôi lại đến đây làm gì, ở nhà tôi có thể nhàn nhạ rất sung sướng. Thật là!. Tôi nghĩ dù gì cũng đã đến đây, nên thôi không lên tiếng, sau đó nhường cho cô ấy”. Một lúc sau lại có một người vào, nhìn tôi rồi nói: “cô làm việc ở đây à?”. Tôi nói: “ không phải ạ!, cô ấy nói: “không phải à?”. Lúc đó tôi mới nghĩ: “Mình có nên tiếp tục hay không?”. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi cũng kiên định tiếp tục, vì phải thay đổi bản thân, hãy làm thôi. Dù gì cũng phải luyện tập từ đây, mặc người ta muốn nói gì tôi vẫn cọ rửa từng phòng vệ sinh. Sau đó tôi tịnh tâm trở lại, cầm cây cọ bắt đầu cọ rửa phòng vệ sinh. Thật sự có cảm giác như đang cọ rửa bản thân mình, bao lâu nay tâm mình đã tích lũy những thứ ô uế, rất khó cọ sạch. Khi cọ đến cuối cùng thì trong tâm tôi cảm thấy phiền não tập khí của con người mình thật sự rất khó thay đổi. Nếu như không có tâm kiên định vững vàng như trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” đã nói, nếu không có cái tâm dũng mãnh, tâm kính sợ, tâm hổ thẹn, thì rất khó quay đầu thay đổi. Tôi suy đi nghĩ lại nhiều lần, tại sao cần có tâm kính sợ? Bởi vì tôi biết khi tôi học Phật nhiều năm, hiểu được nhân quả, với nghiệp mà tôi đã tạo thì tương lai tôi nhất định sẽ phải đọa vào ác đạo. Thật sự là tôi thấy sợ hãi, mỗi lần đọc “Kinh Địa Tạng” tôi đều rất sợ. Tôi không muốn đến nơi đó. Bởi vì tôi biết, khi tôi học Đại học tôi rất thích học Triết học. Tôi cứ liên tục nghĩ, tại sao con người lại đến thế gian này? Thân thể của con người có thật sự tồn tại? Rốt cục có linh hồn không? Cái gì là tôi? Đây là những vấn đề thường gặp phải trong Triết học, chính là bản thể, là mối quan hệ giữa thế giới vật chất và thế giới tinh thần.
Lần đó tôi đã đọc một lượng lớn sách Triết học. Như sách của Niết-chê (Nietzsche), Socrates, triết học của cổ Hy Lạp tôi đều đọc qua hết, tu học rất nhiều môn, nhưng không đạt được kết quả gì. Tôi thích Phật học, đích thực là ban đầu tôi đã đem Phật học ra nghiên cứu. Bởi vì tôi cảm thấy nó so với Triết học nói thấu triệt hơn. Tôi còn có tâm lý là xem Phật học như một thứ tiêu khiển cho qua thời gian, tôi cảm thấy như vậy. Sau này khi nghe giảng đi giảng lại thì tôi thấy rất sợ, bởi vì con người thật sự không có chết, người chết thì chưa có hết. “Mọi thứ không thể mang theo được, chỉ có nghiệp theo thân”. Thiện nghiệp thì tôi không có, ác nghiệp thì rất nhiều. Tôi sợ hãi, làm sao để sửa đổi đây? Tôi phải kiên trì.
Làm đến giữa chừng con tôi mệt quá không làm nổi, nó nói: “Mẹ ơi! Chúng ta có thể đi nhặt rác được không, cũng làm công quả mà!”. Tôi nói: “Con à! Không được!”. Con tôi hỏi là vì sao vậy? Tôi nói: “Mẹ rất ngạo mạn, con nhất định phải cùng với mẹ dùng phương pháp này đối trị tính ngạo mạn của mẹ”. Chúng tôi đến chùa làm hết ba lần, lần thứ hai đi thì đỡ hơn nhiều rồi.
Sau này thầy Hy Hải có nói với tôi: “Cọ rửa nhà vệ sinh thì phải kiên trì. Đây là việc rất tốt!”. Cho nên tâm dũng mãnh này phải kiên định. Nguyên nhân có thể làm được việc này chính là bạn có tâm hổ thẹn và tâm kính sợ, nó sẽ thành tựu tâm dũng mãnh của bạn. Lần này tôi đến, đem về cuốn “Chư Kinh Phật Thuyết Địa Ngục Tập Yếu”. Hôm qua, tôi đứng đấy xem được vài đoạn. Tôi quyết định khi đi về có thời gian nên xem nhiều hơn. Tôi biết được có nhân quả nhưng không tin sâu. Bởi vì bạn tưởng tượng không ra bạn trồng ác nhân này sẽ gặt được quả báo gì. Không thấy được quả báo, nên bạn rất dễ khinh thường, xem nhẹ, không xem ra gì cả.
Hôm đó, nghe thầy Hà thuyết giảng tôi rất cảm động. Vì sao vậy? Hồi trước tôi rất sợ sét đánh. Khi tôi lên Đại học, sợ đến mức độ nào? Đến nỗi nếu như có tiếng sét, tôi liền chui vào trong chăn của người khác. Người ta hỏi tôi làm sao vậy? Tôi mới nói là hễ nghe được tiếng sét thì lông tóc dựng đứng. Tôi rất sợ tiếng sét đánh. Thậm chí ngay trong giấc mơ, tôi đã mơ thấy thần thiên lôi trách mắng tôi. Tôi không biết tại sao, nhưng mấy năm nay tôi không còn sợ nữa, đặc biệt là năm nay tôi không còn sợ sét đánh. Như ngày hôm đó ở Đại Liên có sét đánh, tôi mới cảm thấy kỳ lạ. Tôi hỏi: “Tại vì sao lần này tôi không sợ vậy?”. Kết quả là nghe bài giảng của thầy Hà tôi đã hiểu ra. Thầy giảng rất rõ: Lãng phí ngũ cốc chiêu cảm tiếng sét, người đó sẽ sợ hãi. Khi tôi học Đại học, nếu như tôi không thích ăn món nào, tôi chỉ thử một miếng rồi sẽ vứt cả một tô cơm và đồ ăn vào thùng rác, không có cảm giác gì. Hơn nữa, khi tôi ăn cơm thường chỉ ăn một nửa, ăn phần ở giữa, bởi vì tôi nghĩ cơm bên rìa không ngon. Phần rìa còn lại tôi đem đi đổ. Lúc trước, đi ăn ở tiệm tôi không bao giờ mang về, bởi vì tôi cảm thấy đồ ăn thừa rất bẩn, không thể ăn đồ thừa, lãng phí ngũ cốc không kể xiết. Thật sự tôi cảm thấy, vì việc đó mà tôi vẫn còn một chút kiên định tín tâm để sửa đổi. Bởi vì, tôi sợ mình sẽ chiêu cảm lấy ác báo, rất sợ hãi. Thì ra hôm qua thầy Hà nói, bởi vì hai năm trở lại đây tôi đã làm được từng chút một. Lúc mới bắt đầu tôi cho rằng mình tiết kiệm, nhưng những lúc cơm bị thiu thì tôi cũng sẽ đem đổ. Đích thực là đồ ăn dư của con ăn không hết tôi sẽ đổ bỏ.
Nhưng sau khi tôi tu tập “Nữ Đức”, khi cha mẹ tôi đến ở cùng, ba tôi đặc biệt làm một sọt rác nhỏ, gọt xong vỏ táo, vỏ dưa, kể cả những hạt cơm rơi dưới đất đều nhặt bỏ vào sọt rác đó. Tôi mới hỏi ba: “Ba à! Ba muốn làm gì vậy?”. Ba nói: “Ba đem những thứ này đưa ra ngoài, ủ một thời gian thì sẽ thành phân bón”. Bởi vì phía trước nhà chúng tôi lúc trước trồng hoa, có một vườn hoa. Hai tháng sau khi ba tôi đến, ở những khu đất trống ba tôi đều trồng rau xanh, bắp cải, bí đỏ. Ba tôi đem phân vừa ủ xong, bao gồm sữa của đứa con út của tôi vừa uống hết, ba tôi lấy nước tráng qua, sau đó đều đem tưới cho hoa, cho rau. Ba tôi còn hay nói những câu cảm ân như: “Các bạn hãy phát triển cho tốt, những loại phân bón này không biết có hợp khẩu vị hay không”. Hoa nở rất đẹp, rau cũng phát triển rất tốt. Đến mùa hè, hầu như chúng tôi đều ăn rau cải ở nhà trồng. Cho nên, bây giờ tôi thật sự không còn sợ sét đánh nữa, ngày trước thì rất sợ.
Tôi cùng cô giáo Mỹ Huệ cũng thỉnh cuốn “Cảm Ứng Thiên Vựng Biên”, quyết định đem về nhà tu học, xem từng câu chuyện, từng câu chuyện một. Người ta không biết nên mới dám tạo ác, mới không biết sợ. Sau khi biết rõ rồi thì huân tập nhiều lần. Nghe giảng một lần không được thì nghe hai lần, hai lần không xong thì nghe giảng mười lần. Không được nữa thì bạn sẽ giảng lại cho người khác mười lần. Cuối cùng thì cũng hiểu rõ, hóa ra là như thế này. Đích thân tôi đã trải nghiệm rồi.
Cho nên chúng ta học văn hóa truyền thống cũng tốt, học “Đệ Tử Quy” cũng tốt, quan trọng nhất là phải hiểu được nhân quả. Nếu như không tin nhân quả, hoặc không hiểu rõ về nhân quả, thì thực sự mỗi ngày bạn luôn tạo ra ác nghiệp nhiều hơn thiện nghiệp. 
Hiện nay, cũng có lúc ba tôi nói với tôi: “Con hiện tại cũng đang phạm lỗi, cũng may là so với lúc trước con có ưu điểm là con biết quay đầu ngay lập tức, con biết con đã sai”. Chúng ta thường hay làm những việc sai trái nhưng không biết đó là sai trái, còn cho rằng là rất đúng, như việc dạy con trẻ. Tôi luôn nghĩ rằng trẻ con là trẻ con, tôi là tôi, tôi phải phê bình nó, tôi phải nói nó, tôi phải dạy dỗ nó. Tôi tu học ở nhà hai tháng nay có một trải nghiệm rất lớn, không phải dạy trẻ kiểu như vậy. Bạn thay đổi rồi, thì nó sẽ thay đổi.
Bạn với con trẻ cũng giống như thân thể của bạn và hình bóng của bạn vậy. Khi bạn đứng thẳng, thì mặt trời rọi xuống bóng của bạn mới đứng. Nếu thân của bạn nghiêng, thì mặt trời rọi xuống bóng cũng nghiêng. Cho nên, khi nói về việc giáo dục đức hạnh của phụ nữ, Tổ sư Ấn Quang đã từng nói qua một câu rất Kinh điển. Ngài nói, mẹ và con cũng giống như vàng được nung chảy thành khuôn vậy. Đem vàng nung chảy ra, rồi đổ vào trong khuôn, khuôn đó hình thù như thế nào thì hình dạng của vàng cũng như thế đó. Ví dụ như khuôn là hình cột, thì nhất định sẽ tạo ra vàng cây. Khuôn là hình đĩnh vàng, thì nhất định sẽ tạo ra đĩnh vàng. Ngài nói cái khuôn này chính là người mẹ, người con chính là vàng.
Tại sao tôi nói tôi đặc biệt xúc động? Bởi vì sau ba ngày kể từ khi tôi dập đầu xin lỗi với mẹ, vào một buổi tối, đứa con út của tôi chủ động cầm một cái khăn đứng bên cạnh ba của tôi. Ba tôi lúc đó đang rửa chân, cũng không để ý. Ba tôi mới nói: “Con muốn làm gì đó?”. Nó mới nói: “Ông à! Khi nào ông rửa chân xong con muốn lau chân cho ông”. Nó chỉ hai tuổi rưỡi, chưa đến ba tuổi. Ba tôi rửa xong rồi thì nó đã rất chăm chú lau từng bàn chân, từng ngón chân cho ba tôi. Sau khi lau sạch sẽ rồi thì nó đem dép mang vào cho ông. Sau đó nó nói với anh nó: “Anh đem đổ nước đi, em bưng không nổi”. Anh nó liền đem nước đổ đi. Sau đó ba tôi rất là vui, niềm hoan hỷ đó không gì so sánh nổi. Ngày hôm sau, khi gặp chồng tôi, ba liền nói với anh là: “Đứa con này của con đúng thật là …”. Bởi vì ba tôi cũng có hai đứa cháu nữa. Tôi có hai đứa em trai, là song sinh. Ba tôi mới nói: “Con xem hai đứa cháu nội của ba, chúng cũng ba bốn tuổi rồi, lúc trước ở bên cạnh ba không có đứa nào rửa chân giúp ba hết”. Ba tôi rất vui.
Đứa con lớn của tôi có vẻ tủi thân, bởi vì chúng tôi đang khen đứa em nên nó đứng đó không lên tiếng. Sau đó, tôi hiểu được tâm ý của nó, tôi nhẹ nhàng gọi nói qua một bên, tôi nói: “Con à! Mẹ nói cho con nghe một bí mật. Thật ra bà ngoại của con vẫn chưa từng được ai rửa chân. Em của con không phải là người đầu tiên rửa chân cho ông hay sao? Tối hôm nay con có thể là người đầu tiên rửa chân cho bà. Con còn có thể chủ động bưng nước đến rửa chân cho bà. Con làm còn tốt hơn so với em con. Đừng nói với bà là mẹ nói chuyện này với con nhe. Con cứ nói với bà là con nghĩ ra như vậy”. Kết quả là đến tối, nó cứ hỏi, “bà mấy giờ mới ngủ, bà mấy giờ mới rửa chân?”. Mẹ tôi mới nói: “Con muốn làm gì vậy?”. “Con chỉ hỏi thôi ạ”. Cuối cùng mẹ tôi cũng nói: “Bà muốn rửa chân rồi, con có chuyện gì không?”. Con nó nói: “Bà cứ ngồi ở đó, con đi lấy thau nước”. Sau đó đích thực là nó đã làm theo lời của tôi. Mẹ tôi rất vui. Mẹ tôi nói nó làm còn tốt hơn so với em nó, còn làm cả mấy việc từ rửa chân đến cọ chân, mẹ rất vui.
Cho nên, bản thân tôi suy nghĩ rất lâu, chúng ta là người làm mẹ mà cứ luôn trách móc con mình không tốt, cứ luôn cảm thấy trẻ con rất khó dạy bảo, trẻ con không hiếu thuận. Thật sự là tôi chưa bao giờ phản tỉnh lại chính mình. Bởi vì khi nhìn thấy những khuyết điểm của con mình, cũng chính như là nhìn thấy khuyết điểm của chính bản thân mình vậy, chỉ là chính mình ngại không dám thừa nhận, không dám đối mặt.
Lần này trước khi tôi đến Hồng Kông, con tôi đã viết cho tôi một bức thư. Đứa con lớn của tôi, bởi vì nó đã vào tiểu học lớp một, trong hai ngày này nó đang thi cuối kỳ, hôm qua đã bắt đầu thi. Nó biết tôi có chút lo lắng, nên nó đã viết cho tôi một tờ ghi chú vuông vức ngay ngắn. Nó nói: “Mẹ thân yêu! Mẹ đi Hồng Kông chăm chú nghe giảng nhé, con ở nhà sẽ thi thật tốt để mẹ yên tâm”. Tôi rất cảm động. Bởi vì nói thật lòng, chúng ta có thể cảm ân cha mẹ, nhưng có biết cảm ân con của mình hay không? Lúc trước, tôi cảm thấy hai đứa con của mình rất phiền toái, tôi thấy nếu tôi không có chúng nó tôi sẽ sống tốt hơn nhiều, sẽ vô lo vô ưu, tự do tự tại. Hiện tại, chính ngày hôm đó đã khiến tôi suy ngẫm, tại sao tôi có hai đứa con này? Bởi vì tôi thiếu rất nhiều bài học, kiếp này ông trời ban cho tôi hai vị thầy. Trẻ con cũng là thầy, ông trời phái xuống bên cạnh để thành tựu cho tôi.
Lần trước khi tôi giảng bài, tôi còn nhắc đến, tôi phải nhẫn nhịn, đối với tất cả mọi người đều phải nhẫn nhịn. Sau khi quay về, đối với cha mẹ thì tôi dần dần có thể làm được. Khi bạn làm không được trọn vẹn thì luôn sẽ có thử thách. Tôi cứ nghĩ mình làm rất tốt, kết quả là đứa con út liên tục mấy đêm liền không hiểu lý do gì cứ khóc suốt. Ngày đầu tiên tôi có thể chịu được, ngày thứ hai thì tôi cảm thấy rất phiền. Tôi mới hỏi con: “Không bị bệnh cũng không có chuyện gì, con khóc làm gì chứ?”. Ngày hôm sau mẹ tôi thức dậy thì nói với tôi, bởi vì chúng tôi ở sát vách, ngay lầu một. Mẹ tôi nói: “Cháu út đêm hôm qua ngủ không được ngon giấc”. Tôi nói: “Dạ đúng rồi mẹ, mẹ cũng nghe thấy à?”. Mẹ tôi nói: “Quan trọng nhất là mẹ xem biểu hiện của con. Đêm đầu tiên con còn tốt, ngày thứ hai đã nhịn không nổi, vậy làm sao được?”. Sau đó tôi mới nói chuyện với đứa con út. Tôi nói: “Con có thể không khóc được không? Con muốn làm gì đây?”. Đứa con út của tôi rất thông minh, không hiểu tại sao nó nói với tôi một câu khiến tôi rất kinh ngạc. Nó nói: “Dạ con đến để thành tựu mẹ”. Tôi mới nói: “Vậy được rồi, vậy mẹ sẽ bình thản mà chịu đựng”. Khi ý niệm của tôi vừa chuyển đổi, thì con nó không khóc nữa, đều trở lại bình thường. Cho nên, trải nghiệm mà tôi muốn báo cáo cho quý vị là gì? Chúng ta thường nói đến phiền não và trí tuệ chính là bồ đề, cũng giống như mặt úp và mặt ngửa của bàn tay vậy, khi quý vị vừa chuyển ý niệm trở lại thì thử thách sẽ không còn nữa. Bởi vì khi quý vị nghĩ nó là như vậy, nó đến để thành tựu tôi đấy, thì ý niệm này của bạn là ý niệm của trí tuệ, không phải ý niệm của phiền não. Nếu quý vị không còn nghĩ đến những phiền toái đang liên tục xảy ra, thì thử thách sẽ không còn, sẽ vượt qua thử thách. Nếu như quý vị muốn nâng cao cảnh giới, thì sẽ còn những thử thách khó khăn hơn nữa tiếp tục xuất hiện, quý vị sẽ ở trong đây mà luyện tập. Mỗi lần một chuyển đổi, chuyển đến cuối cùng thật sự là như lời sư phụ đã nói: “Đối với thuận cảnh không có một tơ hào ý niệm tham luyến”.
Thuận cảnh là gì vậy? Thuận cảnh là cái mà chúng ta thường ngày hay nói, những người mình gặp đều là những người mà mình ưa thích, những lời nói xung quanh đều là những lời mà mình thích nghe, không lo lắng về chuyện ăn uống, quý vị không có tham luyến. Đây cũng là khảo nghiệm. Nghịch cảnh là gì? Không phải là đại họa đại nạn gì, mà chính là đối với những chuyện vặt vãnh thường hay xảy ra trong gia đình bạn xem thấy việc gì cũng đều vừa mắt, không phải nhìn việc nào cũng không vừa ý. Thấy người này tại sao đi vệ sinh không giội nước, thấy người này tại sao mới ra ngoài mà lớn tiếng thế, thấy người kia tại sao mặc đồ không có thẩm mỹ gì, lại thấy người nào đó đầu tóc sao rối bù, lại còn ngửi được mùi của người khác…. Thật sự ý niệm chuyển rồi thì cảnh giới sẽ thay đổi.
Bởi vì ban đầu tôi đã từng gặp qua tình cảnh như vậy, tự cho mình rất sạch sẽ. Có một vị thầy dạy văn hóa truyền thống, tôi cứ cảm thấy người thầy đó có mùi, mỗi lần tôi đều tránh rất xa. Kết quả có một ngày tôi đã làm thử nghiệm, thử xem thầy là Phật Bồ Tát, tìm những ưu điểm của thầy. Dù gì thầy cũng có duyên với tôi, chúng tôi luôn ở cùng một nơi, nhất định là thầy đến để chỉ dạy tôi bài học gì đây. Tôi tìm kiếm. Khi tôi tìm ra được những thứ tốt đẹp ở thầy, tôi thật sự rất kinh ngạc. Tôi nói, quả thật là thầy đến để đối trị tật xấu của tôi, để tôi phát hiện ra những khuyết điểm và vấn đề của bản thân mình. Thầy có đức hạnh rất tốt. Đột nhiên có một ngày, tôi mới ý thức được sao tôi lại không ngửi được mùi cơ thể của thầy nữa. Thật là tôi muốn ngửi cũng ngửi không ra, vẫn là như vậy. Cho nên mùi ở đâu ra? Ở trong tâm của mình phát ra, không phải bên ngoài.
Quý vị cảm thấy bên ngoài dơ bẩn, quý vị cảm thấy người bên ngoài đều không phải là người tốt, quý vị cảm thấy con mình không tốt, quý vị cảm thấy cha mẹ chồng của mình không tốt, chính là tâm của bản thân quý vị không tốt. Khi tâm quý vị không còn ý niệm xấu này, nhất định mọi thứ sẽ khác. Thay đổi khá là khó. Tôi cảm thấy tôi có được lợi ích gì? Hai tháng nay tôi rất ít đến công ty, mỗi buổi sáng đều nghe Kinh, buổi chiều có lúc cũng nghe Kinh, có lúc thì soạn bài, cả buổi chiều nghiên cứu “Nữ Giới”, buổi tối lại nghe Kinh.
Tôi đã hiểu được câu nói, chính là câu nói thường gặp trong bài giảng của Sư phụ. Chính miệng Ngài nói: “Tôi ngày nào cũng ở cùng Phật Bồ Tát, nên tôi lúc nào cũng vui vẻ”. Trong phút chốc tôi chưa cảm nhận được sự hoan hỷ đó, nhưng tôi có cảm giác phiền não đang giảm bớt từng chút một. Sau đó có vẻ như mình đã hiểu ra một chút một đạo lý nhỏ. Con người ta khi hiểu được đạo lý, lợi ích lớn nhất chính là biết bản thân mình sai rồi, thật sự đã sai. Không phải nói trên miệng là tôi sai rồi, tôi sẽ sửa đổi, không phải như vậy. Ngày trước của tôi là như thế. Chồng của tôi mới nói: “Em sai ở đâu?”. Tôi nói: “Chỗ nào em cũng sai cả”. Anh ta nói: “Em nói cụ thể xem”. Tôi mới nói: “Không có gì để nói cả”. Anh nói: “Vậy thì em vẫn chưa nhận thức được”. Tôi quay người bỏ đi. Đó chỉ là ngoài mặt, chỉ là hình thức. Cho nên, hiểu lý rất quan trọng. Sau khi hiểu rõ lý rồi, bản thân phải chân thật đi thực hiện. Sau khi phản tỉnh lại, thì đó mới gọi là thật sự học tập.
Bởi vì khi tôi học “Nữ Giới”, tôi thường xuyên phải tra “Thuyết Văn Giải Tự” để xem tổ tiên chúng ta khi sáng tạo ra mỗi chữ cái thì họ có hàm ý gì bên trong. Kết quả là sau khi tôi tra xong từ “học”, tôi rất ngạc nhiên. Trong cuốn “Thuyết Văn Giải Tự” có nói: “Học có nghĩa là ngộ”. Từ “ngộ” trong từ giác ngộ. Thì ra từ trước đến giờ tôi đều không có học, bởi vì tôi chưa có giác ngộ, chỉ như là một cái máy ghi nhớ đơn giản vậy, lưu trữ một đống kiến thức, một đống từ ngữ. Tôi tra rất nhiều từ, bao gồm từ “giáo” và “dục”. Từ “giáo” trong “Thuyết Văn Giải Tự” có ghi là: “Trên làm, dưới noi theo”. Còn chữ “dục” là nghĩa gì? “Con cái sẽ theo đó mà trở nên thiện”. Lúc đó tra xong hai từ này, có thể rất nhiều thầy cô đều biết, chỉ có tôi lần đầu mới biết. Tôi rất phấn khích, tôi liền chia sẻ với ba. Ba tôi nói: “Đúng rồi! Con làm như thế nào thì con của con sẽ làm thế đó. Con như thế nào thì con của con sẽ như thế đó. Con tốt rồi thì con con cũng sẽ tốt”. Ba còn nói: “Con xem chữ “giáo”, một bên là chữ hiếu, bên còn lại là chữ “văn” đảo ngược, giống như một cây roi vậy. Bạn không có hiếu thì sẽ đánh bạn, như vậy gọi là “giáo””. Lúc đấy tôi mới suy ngẫm, mình đã sắp bốn mươi tuổi rồi mà đến giờ mới hiểu đạo lý này.
Quý vị xem Khổng Lão Phu Tử, đến bốn mươi tuổi Ngài đã không còn nghi hoặc. Tôi hy vọng trong vòng mười năm có thể nỗ lực cố gắng, có thể đạt đến cảnh giới của Khổng Lão Phu Tử, không mê hoặc, sẽ rất vui vẻ. Bởi vì khi quý vị không có nghi hoặc nữa, thì quý vị sẽ bớt tạo nghiệp rất nhiều.
Trong quá trình chúng tôi học tập, thường xuất hiện những nghi vấn gì? Kể cả việc tôi dẫn dắt nhân viên cùng nhau học tập “Nữ Đức”, học “Nữ Giới”, đã gặp những nghi vấn gì? Những thứ lỗi thời này bây giờ còn học để làm gì, có tác dụng gì? Tôi nói với họ: “Mặt trời có lỗi thời không? Vậy thì chúng ta cần nó chiếu sáng để làm gì?”. Cổ ngữ Trung Hoa chúng ta có câu: “Không nghe lời người xưa, thiệt thòi ngay trước mắt”. Còn có câu: “Nghe người khuyên, ăn cơm no”. Người xưa là ai? Cha mẹ, người lớn trong nhà là người xưa. Thánh Hiền thời xưa để lại những điển tích này cho chúng ta, nó cũng là người xưa. Cho nên Khổng Lão Phu Tử thường nhắc đến câu là: “Tín nhi hiếu cổ”. Tin tưởng lời nói của cổ nhân, nguyện học tập theo người xưa.
Mỗi ngày ở nhà, tôi đem “Câu Chuyện Đức Dục” gồm bốn quyển ra xem. Ba tôi rất hoan hỷ, ba nói sách này rất tốt, đều nói về đức hạnh của cổ nhân, đều dựa trên “Bát Đức”: “Hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ” để biên soạn, và còn phân chia ra phần của người nữ và phần của người nam. Tôi xem người nữ thời xưa họ như thế nào để làm người phụ nữ, làm người vợ, làm người mẹ, làm người con dâu. Chúng ta thật sự có lỗi với tổ tiên, chúng ta bỏ đi rất nhiều thứ. Trong “Bát Đức”, tôi cảm thấy tôi học đi học lại cũng chỉ có một đức, đặc biệt là xã hội ngày nay cần đến, chính là chữ “hiếu”. Vì sao mỗi lần tôi phản tỉnh từ chữ “hiếu” này, thì tôi cảm thấy hiếu chính là gốc. Cha mẹ của mình, họ chính là cái gốc sinh mệnh của mình, quý vị chính là từ đây mà ra. Nếu như các vị niệm niệm đều quay về tâm hiếu thảo đối với cha mẹ, thì nhất định có thể thành tựu, ít nhất là trên thế gian có thể ít tạo nghiệp hơn. 
Chúng tôi trong lúc học tập văn hóa truyền thống, có rất nhiều thầy cô cũng đang chia sẻ cho mọi người, tôi cảm thấy chính mình không biết thuộc loại người nào? Tôi cảm thấy mình thật sự không phải là một tấm gương tốt, tôi chính là đến để phản tỉnh, để sám hối. Bởi vì chúng ta thường quan niệm là đi học vài năm để có được những tấm bằng, những học vị, rồi thì không cần đến giáo huấn của người xưa nữa. Không nghe lời dạy của cha mẹ, cũng không chịu cúi đầu nghe thầy cô giảng dạy, cả một đời này không chỉ là tự hủy đi bản thân mình. Thật vậy, giống như chương đầu tiên “Ti Nhược” trong “Nữ Đức” có nói đến ba cái “thường đạo” của người phụ nữ. Chữ “thường” trong từ luân thường, “đạo” trong từ đạo đức. Thường đạo này siêu việt cả thời gian và không gian. Nói trắng ra, chính là căn bản của sự tu thân dưỡng đức của người phụ nữ, là căn bản của việc thành gia lập nghiệp, căn bản của việc gia hòa vạn sự hưng, căn bản của tất cả mọi thứ mà chúng ta lại không biết nó, không có nó, cho nên học đến cuối cùng thì nhà không ra nhà, người cũng không giống người.
Quý vị xem chương thứ nhất về “Ti Nhược” nói đến ba thứ “thường đạo” của người phụ nữ, là ba thứ “thường đạo” nào?
Thứ nhất, tôi xin báo cáo cho quý vị, “ti nhược” chính là tánh đức khiêm tốn nhu hòa, cung kính khiêm nhường, người trước mình sau, giữ lòng nhẫn nhục. Nói thật ra, chính là chịu thương chịu khó. Ở nhà không để gia đình trở thành nơi chứa đựng đầy oán khí, tất cả những điều không vừa ý đều phải nhẫn nhịn. Giống như đức tính của nước vậy, đổ nó vào cái bình vuông thì nó hình vuông, vào bình tròn thì nó hình tròn, vậy thì gia đình này nhất định có phước.
Thứ hai là nói đến người phụ nữ phải cần cù, cần mẫn. Người phụ nữ nếu không biết cần kiệm thì nhất định là tướng bại gia. Lúc trước tôi là như vậy, rất xa xỉ, rất lãng phí. Trong hai tháng tu học này, tôi đem quyền quản lý tài chính trong gia đình giao cho ba tôi, bởi vì cha mẹ tôi rất tiết kiệm. Tháng đầu tiên, tôi đưa ba 2.000 tệ. Trong nhà có hai đứa trẻ, cha mẹ, cộng thêm tôi nữa. Bởi vì ông xã làm kinh doanh nên thường xuyên ăn cơm bên ngoài, chủ yếu là những chi phí trong nhà. Kết quả sau một tháng, cha tôi rất cẩn thận lấy sổ ghi chép chi tiêu. Các khoản chi tiêu chỉ dùng hết 1.600 tệ. Tôi cảm thấy như thế là rất tiết kiệm rồi. Ngày trước, một tháng tôi chi tiêu rất nhiều. Ba tôi ở đó xem xét những khoản nào cần nên cắt giảm, khoản nào không cần thiết, khoản này có thể tiết kiệm hơn. Trong khu vườn nhỏ này có thể làm thêm vài luống đất, tiền rau có thể cắt giảm đi. Lúc đó, tôi cảm thấy thật sự đời này của chúng ta kém rất xa so với đời trước, không biết tiếc phước, không biết cảm ân. Cho nên, có một vị thầy nói với tôi những lời khiến tôi kinh ngạc. Thầy nói hưởng phước, quý vị hưởng thụ phước báo chính là đang tiêu hao phước báo, hưởng thụ nhiều một phần thì tiêu hao nhiều một phần. Khi không còn để tiêu hao nữa thì phước tận nhân vong, khắp người mang theo ác nghiệp thì bạn phải đi thọ ác báo. Thầy ấy nói, chịu khổ chính là hết khổ. Quý vị chịu khổ nhiều một chút thì nghiệp nợ của quý vị sẽ giảm đi một phần, tích thêm một phần phước. Cho nên, tôi bắt đầu từ bản thân mình, sau đó đến con của tôi.
Trong thời gian đó có ngày quốc tế thiếu nhi. Mọi người đều biết, hồi xưa đến ngày quốc tế thiếu nhi tôi nhất định dắt con ra ngoài, phải ăn, phải chơi, một ngày cũng tiêu đến một ngàn tám trăm tệ. Dịp lễ này chúng tôi không đi đâu cả, ở nhà dọn dẹp nhà cửa.
Chúng ta học được rồi thì chúng ta hãy áp dụng, tuy là có lúc không làm nổi. Đôi khi tôi cũng không thể khống chế bản thân mình được, nhưng vẫn cảm nhận được bản thân đang tiến về phía trước. Mặc dù tiến ba bước, lùi hai bước, nhưng vẫn còn một bước chưa lùi lại chỗ ban đầu, liền mong chóng tiến lên phía trước hai bước nữa. Nếu như không học thì hoàn toàn lùi về sau rồi.
Thứ ba là gì vậy? Trong chương “Ti Nhược” có nói, gọi là “kế tế tự”. Cái gọi là “kế tế tự”, ý nói trọng trách của người phụ nữ trong việc kế thừa gia đạo và truyền thừa lại cho đời sau.
“Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại”. Câu nói này tôi cũng cẩn thận tra cứu trên mạng. “Hậu” ở đây là chỉ cho thế hệ sau có đức, có thể thật sự gánh vác được gia nghiệp, gia đạo. Quý vị sanh nhiều con, không chỉ là hai đứa, quý vị sanh ba đứa, chúng đều không được giáo dục về đức hạnh, không biết hiếu dưỡng phụ mẫu, tôn trọng sư trưởng, thì không khác gì so với cầm thú.
Tôi nghe được một câu chuyện về một doanh nhân rất giàu ở Đại Liên, luôn bận rộn trong công việc. Con của ông ấy bởi vì thiếu sự giáo dục về văn hóa truyền thống, đã tiêu hơn một triệu tệ để mua xe. Mới mua không lâu lại không thích, đòi cha mình phải mua thêm một chiếc xe khác hơn một triệu tệ. Người cha không đồng ý. Anh ta cố ý lái chiếc xe đó ra ngoài đâm vào lề đường, đâm liên tục nhiều lần làm cho chiếc xe bị tông đến vỡ nát, sau đó đem bỏ đi, không cần nữa. Người cha không còn cách nào khác, phải làm theo ý muốn của nó, lại cho nó mua kiểu xe mà nó thích.
Tôi thật sự rất cảm ân, may mắn khi con mình chưa trưởng thành, con vẫn còn nhỏ tôi vẫn kịp quay đầu, tôi có thể giảng cho con mình như thế nào mới thật sự là đạo làm người. Bởi vì ban đầu con tôi cũng như vậy, nó cứ hỏi: “Công ty của ba kiếm tiền nhiều hay là công ty của mẹ kiếm nhiều hơn?”. “Mẹ à! Con muốn cái công ty kiếm nhiều tiền của ba, cái ít hơn mẹ để dành cho em con đi”. Bởi vì tôi kinh doanh vàng, có một lần con tôi đến tiệm vàng của tôi nói: “Mẹ ơi! Cây vàng lớn nhất là của con, nhất định sau này phải để lại cho con”. Hiện giờ tôi nghĩ lại rất sợ. Sau này con mình lớn lên trong mắt chúng chỉ có tiền, tôi sẽ không bao giờ thỏa mãn được chúng. Dục vọng của con người không bao giờ có điểm dừng. Ba – bốn tuổi nó đã trở nên như thế này, sau này ra ngoài xã hội sẽ như thế nào đây? Cho nên, năm ngoái thông qua việc cùng con tôi học tập văn hóa truyền thống, chồng tôi đã nói một câu, câu chuyện này tôi không nhớ là có chia sẻ qua với mọi người chưa. Năm ngoái, chồng tôi có một lần lái xe chở con đi ra ngoài chơi. Lúc đó chồng tôi cũng muốn đổi một chiếc xe mới, nên đã đem những hình ảnh của chiếc xe mới đưa cho con tôi xem. Con tôi xem qua một lần, bởi vì lúc trước con tôi cũng rất thích xe, nhưng lúc đó con tôi xem xong thì không nói gì. Đúng thật là nó rất hờ hững đặt tờ quảng cáo xe ra trước mặt. Sau đó chồng tôi mới hỏi: “Con cảm thấy kiểu xe này như thế nào?”. Con tôi mới trả lời: “Ba ơi! Có phải xe này đắt lắm không?”. Chồng tôi mới nói: “Đúng rồi! Rất đắt đó!”. Con tôi mới nói: “Ba ơi! Nhà mình đã có rất nhiều xe rồi, không cần phải mua thêm xe mới. Ba có thể đem số tiền đó giúp đỡ được nhiều người nghèo khó”. Chồng tôi rất ngạc nhiên. Con tôi quay về có nói với tôi, tôi cũng cảm thấy rất cảm ân. Tôi cảm thấy con nó đã có một chút thay đổi và tiến bộ, nó cũng như đang động viên và nhắc nhở tôi, nói với tôi, làm mẹ như tôi nên biết phải làm như thế nào. “Mẹ dạy như thế nào thì con sẽ như thế đấy, mẹ thay đổi rồi thì tụi con cũng thay đổi”. Nên có những lúc tôi suy nghĩ, một người phụ nữ không nên oán trách bất cứ những chuyện không vừa ý xung quanh mình, như là cha mẹ chồng không tốt, hay chồng mình không tốt, hoặc con mình không tốt. Thật sự không phải như vậy, đều là bản thân mình làm chưa được tốt. Quý vị thay đổi rồi, chồng của quý vị sẽ rất yêu thương quý vị, con của quý vị cũng biết hiếu thuận nghe lời, cha mẹ chồng cũng sẽ rất tôn trọng quý vị. Bản thân tôi tu học rất tệ, rất may mắn tôi có cơ hội được chia sẻ với mọi người. Nếu như có chỗ nào không đúng, khẩn thỉnh các vị lão sư, đại đức ra sức chỉ giáo, Giúp chúng tôi trở thành một người phụ nữ có đức hạnh, thành tựu một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Xin cảm ân mọi người!
—————–
 
Học tập Nữ Đức (Tập 2)
Kính chào các vị thầy cô giáo tôn kính, xin chào mọi người! Chúc mọi người một buổi sáng tốt lành!
Hôm nay, tôi xin tiếp tục báo cáo với mọi người một số những tâm đắc thể hội trong quá trình học tập “Nữ Đức”, chủ yếu liên quan đến đạo quan hệ vợ chồng. “Phu Phụ Thiên” là phần thứ hai trong cuốn “Nữ Giới” mà tôi học tập.
Tôi kết hôn đến nay đã được mười sáu năm. Tôi kết hôn hơi sớm, tốt nghiệp đại học được một năm thì đã kết hôn rồi. Đời sống hôn nhân trong mười sáu năm qua cũng có rất nhiều cảm xúc. Trước khi chưa học văn hóa truyền thống thì tôi cũng đã đi qua rất nhiều con đường vòng, lộ trình tâm thức của bản thân thật sự khó mà nói cho hết được, thật là ngọt bùi cay đắng đều có cả. Cuối cùng tổng kết lại, bất kể là hôn nhân mỹ mãn hay là đời sống gia đình hạnh phúc, thực sự không phải cầu được từ bên ngoài mà cầu từ trong tâm chính mình.
Từ năm ngoái, tôi bắt đầu học tập văn hóa truyền thống, học tập “Đệ Tử Quy”, học tập “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”. Ở trong nước tổ chức rất nhiều những buổi luận đàm văn hóa truyền thống tôi đều đến tham gia nghe, và cảm xúc lớn nhất đó là: văn hóa truyền thống chính là sự giáo dục về tình yêu thương. Nó dạy chúng ta hai điều là “ngũ luân” và “ngũ thường”.
Điều đầu tiên là dạy cho chúng ta thực tế những mối quan hệ trong cuộc sống giữa người với người. Trong văn hóa truyền thống gọi đó là “ngũ luân”.
Điều thứ hai, dạy chúng ta nên căn cứ vào những đạo lý nào để xử lý năm mối quan hệ này. Trong văn hóa truyền thống gọi là “ngũ thường”. Tôi cảm thấy, nói đến cuối cùng chính là bốn chữ này.
Quan hệ vợ chồng là mối quan hệ đứng đầu trong “ngũ luân”. Có vợ chồng rồi mới có quan hệ cha con, quan hệ anh em, quan hệ quân thần. Khi tôi học “Đệ Tử Quy”, tôi nghĩ “Đệ Tử Quy” tổng cộng có bảy chương, nhưng không nhắc đến quan hệ vợ chồng, mà chỉ nhắc đến “nhập tắc hiếu, xuất tắc đễ”. Đó là quan hệ cha con, quan hệ anh thương em kính, phía sau còn nhắc đến quan hệ bạn bè phải giữ chữ “tín”, bao gồm quan hệ quân thần cũng đều nhắc đến. Nhưng  vì sao không nói đến quan hệ vợ chồng? Vấn đề này đã khiến tôi vướng mắc rất lâu.
Tôi là một người rất thích đọc truyện ký. Năm ngoái tôi đọc một cuốn truyện ký, gọi là “Thích Ca Mâu Ni Phật Truyện”. Tôi đọc cuốn truyện ký này, trong đó có một đoạn kể về việc năm đó Đức Phật đã làm thế nào để giáo huấn một người con dâu không hiếu thuận. Năm đó ở Ấn Độ có một người trưởng giả giàu có, trong nhà có rất nhiều tiền của, gia đình đó có bảy người con. Người con trai út lấy được một người vợ gia thế vô cùng tốt, dung mạo cũng rất thanh tú, xinh đẹp, tên là Ngọc Da Nữ. Ngọc Da Nữ cậy nhà mình có tiền, có thế, dung mạo lại rất đẹp, nên sau khi gả vào nhà chồng thì cô vô cùng kiêu ngạo, không làm việc nhà, chỉ ham muốn hưởng thụ. Hơn nữa, cô không hiếu thuận cha mẹ chồng. Cha chồng của cô chính là vị trưởng giả này, ông rất lo lắng. Có một lần, ông đã khẩn cầu Đức Phật đến nhà mình để giáo hóa cô con dâu này. Đức Phật rất từ bi, Ngài nói: “Được, không vấn đề gì, ta sẽ đến nhà ông một chuyến”. Sau khi Đức Phật đến nhà trưởng giả, tất cả mọi người trong nhà đều ra bái kiến Đức Phật, Ngọc Da Nữ rất ngạo mạn, trốn phía sau bình phong không ra. Thế nhưng, khi cô nhìn thấy tướng mạo tốt đẹp, trang nghiêm không gì sánh được của Đức Phật thì cô không kiềm chế được, cũng ra bái kiến Đức Phật. Phật liền bắt đầu dạy cô nên làm một người phụ nữ như thế nào, nên làm vợ ra sao. Điều này đã làm tôi ấn tượng đặc biệt sâu. Mỗi lần học tập văn hóa truyền thống, bao gồm cả việc học “Nữ Giới”, tôi đều nghĩ đến những lời nói đó của Đức Phật, tôi còn lấy đoạn văn này làm thành chương trình Power point để trình chiếu cho toàn thể nhân viên của chúng tôi xem. Nhân viên nam, nhân viên nữ tôi đều cho xem. Đối với những đồng nghiệp nam thì tôi hy vọng, sau khi trở về họ sẽ chia sẻ với vợ của mình.
Hai tháng này tôi ở nhà tu học “Nữ Giới”, tôi cũng đã đọc qua vài lần rồi. Đức Phật nói, làm một người vợ thì bạn phải làm “ngũ phụ”, chính là năm phép làm vợ.
Thứ nhất, bạn phải làm “mẫu phụ”(vợ như mẹ). “Mẫu” trong từ mẫu thân, “phụ” trong từ tức phụ, ý nói bạn phải yêu thương chồng mình giống như một người mẹ yêu thương con trai mình vậy.
Thứ hai, bạn phải làm “thần phụ” (vợ như bề tôi). “Thần” trong từ đại thần, ý nói bạn phải giống như một người thần tử trung thành tuyệt đối với quân vương của mình vậy.
Thứ ba, bạn phải làm “muội phụ” (vợ như em gái). Phải giống như em gái đối với anh trai vậy, “trưởng ấu hữu tự”.
Thứ tư, bạn phải làm một “tỳ phụ” (vợ như nô tỳ). “Tỳ” trong từ nô tỳ, ý nói bạn phải giống một người nô tỳ đối với chủ nhân vậy, chăm sóc thì vô cùng chu đáo, vô cùng cung kính.
Cuối cùng mới là “phu phụ”(vợ như một người vợ). Ý nói vợ chồng phải kính nhau như khách, yêu thương lẫn nhau.
Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Sau đó, một buổi tối tôi đem năm câu nói này của Đức Phật chia sẻ với chồng mình, và hỏi anh ấy. Chồng tôi học vấn cũng rất cao, anh là một thạc sĩ. Trong thời gian học đại học, anh đều là Chủ tịch hội học sinh. Hiện nay thì anh tự mình làm kinh doanh, sự nghiệp cũng rất tốt. Anh là một người đàn ông rất truyền thống. Anh ấy chưa từng tiếp xúc với Phật Pháp, nhưng anh lại nói: “Em còn phải nói nữa sao? Đức Phật thật là trí huệ, sao Ngài có thể tổng kết một cách viên mãn như vậy chứ?”. Anh ấy nói: “Em chỉ cần làm theo năm điều này là được rồi, nhưng trọng điểm là phải làm tốt bốn điều phía trước”. Lúc đó tôi rất kinh ngạc, tôi nghĩ anh ấy chắc phải phản bác một hai điều. Tôi không nói gì nữa, sau đó tôi đã suy nghĩ rất lâu.
Sáng nay tôi gọi điện cho mẹ chồng, tôi nói chuyện với mẹ. Mẹ chồng tôi còn nói: “Phật nói rất hay, nhưng làm được thì rất khó”. Tôi nói: “Mẹ xem điều thứ nhất: là vợ như mẹ”. Tôi nói: “Con cảm thấy, kỳ thực có rất nhiều người nam họ trở về nhà, nhà giống như một nơi tránh gió vậy. Bởi vì họ ở bên ngoài có thể rất kiên cường, hô mưa gọi gió, dốc hết sức để gây dựng sự nghiệp kiếm tiền nuôi sống gia đình, cho nên tất cả những oan ức và tất cả những mệt nhọc họ chỉ giải tỏa được khi trở về nhà. Nhưng nếu trở về nhà mà người vợ lại rất ngang ngược, ăn nói lớn tiếng, thì gia đình sẽ không giống gia đình nữa, không ấm áp”. Do đó tôi luôn nghĩ, người làm mẹ nên yêu thương con mình như thế nào? Nếu tôi không biết cách yêu thương con mình, thì cũng giống như vậy tôi sẽ không biết cách yêu thương chồng mình.
Trước đây tôi thật sự không biết cách yêu thương con, mà là chiều chuộng, con muốn cái gì thì tôi cho cái đó. Lúc con trai tôi ba tuổi, tôi đưa nó đến nhà hàng ăn cơm. Khi xuống xe thì nó không chịu xuống. Lúc đó tôi lái xe, tôi nói: “Tại sao con không xuống xe đi”. Con trai tôi rất ngạo mạn, ngồi trên xe nó nói: “Mẹ à! Nhà hàng này phải có người tới mở cửa cho mình chứ? Con đợi họ đến mở cửa”. Lúc đó tôi cũng rất kiêu ngạo, tôi nghĩ: “Con mình nhỏ vậy mà đã có kiến thức thế kia, còn biết ở đây sẽ có người mở cửa”. Chờ một lúc, quả thật có người đến mở cửa cho nó, lúc đó nó mới xuống xe. Hiện tại, nghĩ lại tôi thấy rất hối hận và sợ hãi. Nếu tôi không học văn hóa truyền thống, con trai tôi tiếp tục lớn lên sẽ biến thành người như thế nào đây?
Mua đồ cũng như vậy. Một lần, có một cô muốn mời nó ăn kem, con tôi liền nói: “Cháu chỉ ăn loại Haagen-Dazs, một viên kem là sáu mươi tệ”. Cô đó rất kinh ngạc. Tôi nói: “Đúng vậy! Con trai tôi chỉ ăn thứ ngon nhất, mặc đồ tốt nhất”. Tôi cảm thấy như vậy chính là yêu nó. Thật là sai lầm!
Thời gian trước tôi đã viết cho con trai mình một bức thư, bởi vì hôm sau nó sẽ tham gia vào đội thiếu niên tiền phong. Thầy giáo chúng đã gửi tin nhắn mời các vị phụ huynh tặng cho con mình một phần quà đặc biệt có ý nghĩa. Tôi đã viết một bức thư đặc biệt sám hối với con trai. Vừa viết tôi vừa khóc. Tôi nói: “Con trai! Trước đây mẹ không biết yêu con, không hiểu cách yêu con, đều thương con một cách sai lầm. Mẹ học tập “Đệ Tử Quy”, học tập văn hóa truyền thống mới biết làm thế nào để dạy con”. Con trai tôi đã hỏi tôi là: “Mẹ à! Ngày mai mẹ sẽ tặng quà gì cho con vậy?”. Tôi nói: “Mẹ sẽ viết cho con một bức thư”. Con trai tôi rất thông minh, không lâu sau nó cũng viết cho tôi một bức thư nói: “Mẹ à! Mẹ xem bức thư này trước đi, mẹ xem bức thư con viết cho mẹ trước đi!”. Tôi vừa mở thư ra xem thì thấy con trai tôi viết là: “Mẹ à! Quà tặng ngày mai, ngoài bức thư mẹ viết ra, con vẫn muốn nhận được một món quà. Những đồ chơi lớn ba mua cho con đều bị mẹ thu hết rồi, ngày mai mẹ có thể tặng con một món đồ chơi lớn được không? Con tin tưởng, mẹ nhất định sẽ tặng cho con. Những lời không cần thiết con sẽ không nói nữa, con rất mong chờ”. Kỳ thực, tâm tôi rất buồn. Ngày thứ hai, sau khi con tôi đi học, nó luôn hỏi tôi. Tôi nói: “Con an tâm, mẹ nhất định sẽ tặng con một món quà đặc biệt có ý nghĩa”. Tôi còn nhấn mạnh sẽ tặng nó. Nó rất vui vẻ đi học. Tôi liền lấy bộ đĩa “Mẹ Hiền Con Hiếu” của thầy Chung bỏ vào trong túi xách và đi đến trường. Đến trường, vốn dĩ tôi muốn đến một cửa hàng nhỏ để gói lại, kết quả nhìn thấy trong cửa hàng đều là những vị phụ huynh đang cầm các loại đồ chơi, thức ăn như là những hộp sô-cô-la rất đẹp mắt, những cái cặp sách lớn,… đang ở đó gói quà. Phí gói quà cũng rất đắt nên tôi không gói nữa, liền đi ra. Ngôi trường này rất xem trọng hoạt động này, họ tổ chức nghi thức rất long trọng cho hơn 100 học sinh lớp một. Cuối cùng là đeo khăn quàng đỏ, và sau đó là phụ huynh lên phía trước để tặng quà cho con mình. Tôi đến trước mặt con trai mình, ngồi quỳ một chân xuống. Tôi rất trang trọng đặt cái đĩa đó lên trên đầu. Tôi nói: “Mẹ sẽ tặng con cái đĩa này”. Con trai tôi rất thất vọng, vẻ mặt nó rất không vui. Sau đó nó ngó nhìn xung quanh và nói: “Mẹ à! Người ta đều tặng đồ chơi mà!”. Kỳ thực, lúc đó tôi đã khóc. Tôi nói: “Đúng vậy! Nhưng đồ chơi có ý nghĩa đặc biệt không? Đồ chơi có thể chơi để thành một Thánh Hiền không? Đồ chơi có thể làm con trở thành một đứa con hiếu thuận với ba mẹ không?”. Tôi nói: “Mẹ đã không từ, nên con cũng  không hiếu. Mẹ xin lỗi ba con, cũng xin lỗi ông bà nội của con. Mẹ rất xấu hổ”. Lúc đó con trai thấy tôi khóc như vậy nó cũng không nói gì nữa, nó rất khoan dung. Sau đó nó đã nhận chiếc đĩa đó của tôi. Sau khi nhận quà, lúc đó kỳ thực tôi rất buồn, vì nhiều phụ huynh học sinh như vậy nhưng ngay đến tặng một quyển sách cũng không có, thực sự chỉ toàn đồ chơi. Sau đó tôi trở về nhà.
Về nhà, bản thân tôi rất sám hối. Tôi cảm thấy trong bảy năm đầu đời của con trai mình tôi đã dẫn nó đi sai đường, không biết cách yêu thương con, để con mình không hiểu được cái gì mới thực sự là tình yêu. Mấy hôm đó, mỗi ngày tôi đều sám hối từng chuyện trước đây với con trai lớn của mình, sám hối từng chuyện một. Tôi nói: “Con trai à! Trước đây mẹ làm thật không đúng, như luôn dẫn con đi ăn cơm ở những nhà hàng năm sao. Tuổi còn rất nhỏ, nhưng con muốn gì mẹ cũng đều cho con, thật là sai lầm”. Ba – bốn ngày sau đó, có một hôm vào buổi tối con trai tôi tự mình chủ động đem đĩa “Mẹ Hiền Con Hiếu” đặt vào đầu DVD, xem rất chăm chú. Nó thật sự rất chăm chú xem hết. Hơn nữa, khi em trai ở bên cạnh làm ồn, nó đều bảo em trai ra ngoài. Nó nói: “Anh phải học cái này, đây là quà mẹ tặng cho anh”. Sau khi xem xong nó nói một câu làm tôi rất cảm động. Nó rất nghiêm túc là: “Mẹ à! Con muốn học tập thầy Chung, con muốn trở thành một người có chí hướng để mẹ cũng cảm thấy tự hào và kiêu hãnh”. Lúc đó tôi thật sự rất xấu hổ. Tôi rất cảm ơn, vì hiện nay trên thế giới này chúng ta vẫn còn có một tấm gương như mẹ của thầy Chung để có thể học tập, để khích lệ tôi. Buổi tối khi tôi đọc quyển “Mẹ Hiền Con Hiếu”, tôi luôn rơi nước mắt, bởi vì tôi thật sự rất xấu hổ. Tôi làm quá kém, cảm thấy rất xấu hổ với hai chữ “mẫu thân”. Tôi cũng rất cảm ơn, vì có tấm gương như thầy Chung để tôi có thể noi theo. Nhìn mọi người xung quanh nhưng không có ai để tôi học tập theo. Do đó, mỗi lần tiếp xúc với thầy Chung, tôi đều cảm thấy rất trân quý. Mỗi câu nói của thầy tôi đều nghĩ rất lâu. Mặc dù tuổi tác chúng tôi gần bằng nhau, nhưng bất luận là học thức hay là tu dưỡng đạo đức, hoặc là đối người tiếp vật tôi đều kém thầy rất xa. Tôi thường nghĩ đến câu nói của Ô Sào Thiền Sư nói với Cư sĩ Bạch Cư Dị: “Đứa bé ba tuổi cũng biết, nhưng lão ông tám mươi làm chẳng xong”. Vậy thì có tác dụng gì chứ?
Tôi cũng dùng trái tim như vậy để yêu thương chồng mình, nhưng cũng yêu sai rồi. Bởi vì không có đạo nghĩa, không hiểu được làm thế nào dùng đạo tâm để giữ gìn quan hệ vợ chồng, do vậy bản thân tôi thường cảm thấy không hạnh phúc. Có lúc chồng tôi nói: “Em thật kỳ lạ! Em không phải lo lắng về chuyện ăn uống, vậy là tốt rồi, em nổi giận cái gì chứ? Có phải là em bị bệnh tiền mãn kinh hay không?”. Bản thân  tôi cũng không biết, tôi luôn cảm thấy không hài lòng. Do vậy, hôm kia tôi nghe Pháp sư Ngộ Hoằng giảng bài, có một câu nói khiến tôi được lợi ích rất lớn. Khi hết giờ, tôi đã thảo luận cùng thầy. Pháp sư Ngộ Hoằng nói: “Tri túc thường lạc”, thì thành Phật rồi, bạn phải biết đủ. Trong “Nữ Giới” cũng nói: “Phải biết đủ”, hiểu được dừng lại đúng lúc. Do đó, khi học thiên thứ hai này tôi đặc biệt được lợi ích, bởi vì mỗi một lần đọc là một lần tôi có cảm giác được gội rửa từ đầu đến chân. Ví dụ trong “phu phụ đệ nhị” có nhắc đến ý nghĩa của “quan thư”. Tối  hôm qua thầy Chung giảng bài cũng có nhắc đến câu này, đó là một câu trong “Thi Kinh”. “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Tôi tin có rất nhiều người đều biết những câu này. Nhưng tôi cũng tin có rất nhiều người giống tôi trước đây, thật sự không hiểu được tổ tiên chúng ta muốn biểu đạt ý nghĩa gì. Giống như sư phụ thường nói, văn hóa truyền thống mấy ngàn năm nay nếu như nó là cặn bã thì sớm đã không lưu truyền được đến ngày nay rồi.
Thời xưa, in ấn cũng không phát triển. Chúng tôi liền nghĩ: Lý Bạch, Đỗ Phủ, Hàn Dũ, Liễu Tông Nguyên, họ đã viết ra biết bao nhiêu thơ từ ca phú, còn lưu giữ lại bao nhiêu? Nhất định là được rất nhiều người tán đồng nên mới có thể đời đời tương truyền.
Thư cưu là một loại chim, một loại chim sống dưới nước. Trước đây tôi từng gặp một thầy giáo, thầy đó nói với tôi: “Thư cưu thực tế là thiên nga, là một loại chim rất cao quý”. Tôi vẫn chưa tìm hiểu nên cũng không biết. Nhưng tôi xem thấy trong chú giải có nói, chim thư cưu có hai đặc tính. Thứ nhất, loài chim này chỉ có một bạn đời, cả đời không hề thay đổi, trong cổ văn gọi là: “Ngẫu bất loạn giao”. Bạn đời của chúng không quan hệ lung tung. Thứ hai, chim thư cưu khi chúng thân mật với nhau, chúng đều tránh người, tránh đồng loại, trốn vào bụi cỏ để thân mật. Điều này làm tôi rất chấn động. Người xưa lấy cầm thú, lấy chim thú để ngụ ý cho chúng ta. Loài chim đều có thể làm được, người hiện đại chúng ta có thể làm được như vậy không? Người xưa nói một cái là nghĩa, một cái là lễ, chính là giữa vợ chồng phải giữ nghĩa, lễ nghĩa.
Lễ thì phải như thế nào? Lễ trong “Khúc Lễ” nói là: “Vô bất kính”. Cảm xúc của tôi đặc biệt sâu. Bản thân tôi có thể hội rất sâu sắc, vì vợ chồng ở cùng nhau thời gian lâu ngày dài tháng người phụ nữ đặc biệt rất dễ sanh tâm khinh mạn. Bởi vì ở rất gần nhau, cũng giống như kính phóng đại vậy, từng li từng tí điểm xấu trên thân người chồng họ đều có thể tìm thấy rồi phóng đại lên, dần dần không còn chú ý đến những ưu điểm của chồng mình nữa, rồi từng chút một xem thường. Khi tâm khinh mạn của bạn xuất hiện, thì sẽ có lúc bạn nói ra những lời làm cho họ cảm thấy vô cùng khó chịu. Thời gian lâu dần thì nhất định sẽ giống như một lớp bụi phủ lên đời sống hôn nhân vậy. Bởi vì tôi từng có cái cảm nhận này. Chồng tôi nói: “Anh đã trưởng thành dưới sự rèn luyện, đả kích của em. Anh rất cảm ơn em!”. Lần trước anh còn nói như vậy, thực sự làm tôi cảm thấy rất xấu hổ. Ví dụ như việc kinh doanh của anh ấy rất tốt, anh sẽ trở về và kể với tôi, nhưng tôi lại nói: “Ây da! Vậy có gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là có thể kiếm thêm chút tiền mà thôi, em lại không thích tiền”. Sau đó tôi nói: “Anh xem, ngay đến một quyển sách anh cũng không đọc, đạo lý gì cũng không hiểu”. Tôi đã giảng đạo lý cho anh ấy nghe. Cuối cùng chồng tôi luôn nói : “Anh thấy rồi, em là nhà lý luận, anh thì theo trường phái thực hành. Em nói nhiều như vậy nhưng cũng không làm được mấy việc. Anh đã làm rồi, mặc dù không nói ra nhưng anh có thể làm được”. Do vậy thời gian trước tôi cũng rất xấu hổ, tôi nói với chồng mình rằng: “Cuối cùng em cũng hiểu vì sao người ta luôn gọi chồng là tiên sinh rồi. Anh thật sự có thể làm thầy giáo của em đó”.
Hôm nay trời vừa sáng tôi liền gọi điện thoại cho mẹ chồng tôi. Vì sao vậy? Vì trong “Thiên Phu Phụ” có nói, một người con trai tốt từ năm tám tuổi đã bắt đầu được mẹ dạy dỗ rồi. Tôi liền hỏi mẹ chồng tôi. Tôi nói: “Mẹ à! Con còn nhớ lúc mới kết hôn, hình như con có nghe qua mẹ từng nói gia đình mình khi tìm con dâu đều có mấy tiêu chuẩn nhưng con đã quên hết rồi”. Tôi nói: “Mẹ có thể nói lại cho con một lần nữa được không?”. Mẹ chồng tôi nói: “Được! Không có vấn đề gì. Ba điểm này rất quan trọng, tương lai con cũng phải dạy cho con trai mình nữa”. Mẹ tôi rất là chất phác. Mẹ nói: “Điều thứ nhất, tìm một người phụ nữ nhất định phải lương thiện, tâm địa phải tốt. Điều thứ hai, tìm một người phải chân thành, không được làm việc hư dối. Điều thứ ba đơn giản hơn, là thân thể phải khỏe mạnh”. Tôi nói: “Mẹ à! Con cảm thấy hình như thân thể con còn tạm được, nhưng hai điều phía trước con đều làm không tốt”. Mẹ nói: “Con rất tốt, rất tốt!”. Mẹ chồng rất khuyến khích tôi. Sau đó tôi liền nói: “Lúc còn nhỏ mẹ đã dạy chồng con như thế nào vậy ạ?”. Mẹ nói: “Thứ nhất, mẹ luôn dạy nó phải nhẫn nhường, phải khiêm nhường”. Con người hiểu được nhường thì mới có người muốn kết giao. Do đó, lúc nhỏ bất luận anh ấy có tranh chấp với ai thì anh ấy cũng nhất định không nói ra. Lời dạy bảo đó khiến tôi lập tức nhớ đến một chuyện. Có một năm chồng tôi làm kinh doanh, có một khách hàng là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi rất chua ngoa, lúc đó cô ta muốn vi phạm hợp đồng, muốn làm lại từ đầu. Cô ta ở trong văn phòng chồng tôi không ngừng la lối om sòm. Chồng tôi đã nói rất rõ ràng với cô ta, vì anh ấy vốn dĩ cũng là một luật sư, cũng có một văn phòng luật sư riêng. Anh nói: “Cô có thể đến toàn án khởi tố tôi nếu hợp đồng của tôi không hợp quy định, hoặc là có chỗ nào không đúng. Chúng ta đều đã ký rồi, nhưng bây giờ cô muốn hủy bỏ, như vậy dường như không hợp tình lý, còn liên lụy đến bên thứ ba”. Nói hai lần nhưng cô ta không chịu tiếp nhận mà vẫn tiếp tục làm ầm lên. Chồng tôi không nói một lời nào nữa. Bởi vì năm ấy lúc xảy ra chuyện tôi cũng ở trong công ty của chồng tôi, ở ngoài cửa, rất sợ hãi. Tôi đứng ở bên ngoài nghe, nhưng cả một buổi sáng chỉ nghe thấy tiếng của cô đó, chồng tôi không nói gì cả. Sau đó, tôi cùng vài nhân viên ghé sát mắt qua khe cửa để nhìn lén, nhưng tôi thấy anh ấy rất an nhiên bình tĩnh ngồi đó uống trà. Sau đó anh rót trà đưa cho cô gái đó nói: “Chị có mệt không? Uống ngụm nước rồi nói tiếp nhé!”. Sau đó đến lúc phải đi ăn cơm trưa, anh ấy lại gói mấy cái bánh bao đưa cho cô ấy, vì anh cũng ăn bánh bao. Anh nói: “Hay là chị ăn xong rồi nói tiếp nhé!”. Đến buổi chiều anh ấy nói: “Thật ngại quá, tôi phải ra ngoài rồi, nếu chị nói chưa xong thì ngày mai đến nói tiếp nhé!”. Cô ấy sau đó rất ngại ngùng tự mình đi về, sau đó cũng không trở lại công ty chúng tôi nữa. Chuyện đó làm tôi bội phục sát đất. Bởi vì cô ta chửi những lời rất khó nghe, đều là vô cớ gây rối. Lúc đó tôi không hiểu được tại sao anh ấy có thể làm được điều đó. Sự việc này đã để lại cho tôi một ấn tượng  rất sâu.
Sáng sớm nay nói chuyện với mẹ chồng tôi mới biết, một người mẹ thật sự có thể ảnh hưởng cả đời một đứa trẻ, làm cả đời nó đều được lợi ích. Hơn nữa, chồng tôi có quan hệ xã hội rất rộng, rất nhiều bạn bè đều muốn kết giao với anh ấy. Tôi thấy rất kỳ lạ, cũng là sáng nay mẹ nói với tôi. Mẹ nói: “Mẹ đặc biệt khuyến khích con trai kết giao nhiều bạn bè, phải có một tấm lòng rộng lượng”. Mẹ chồng tôi nói, tất cả những bạn bè tốt của anh ấy từ tiểu học cho đến đại học mẹ tôi đều quen biết. Hơn nữa, có rất nhiều bạn học của anh ấy đều rất quan tâm mẹ tôi, đều gọi bà là mẹ. Bởi vì họ đều được mẹ anh mời về nhà ăn cơm, đi chơi. Mẹ nói mẹ rất tôn trọng họ, mẹ đều xem họ giống như người lớn vậy, rất tôn trọng họ. Tôi thật sự rất xấu hổ, vì tôi thích yên tĩnh, tôi không thích người ngoài đến nhà tôi. Do đó, kết quả của con trai tôi là nó không có bạn bè. Con trai tôi lên lớp một nó thường buồn bã nói với tôi: “Mẹ à! Con không có bạn bè”. Lúc đó tôi còn cảm thấy rất tốt, tôi nói: “Cần bạn bè làm gì, một mình tốt biết bao!”. Phật Pháp có nói là: “Rộng kết thiện duyên”, cho nên tôi biết vì sao người muốn nghe tôi giảng bài tương đối ít. Vì không có kết thiện duyên, bản thân thích yên tĩnh mà! Trồng nhân gì thì nhất định được quả đó.
Tôi cũng hiểu được tại sao công ty chồng tôi tuyển người rất dễ dàng, còn công ty của tôi tuyển người thì rất khó khăn. Tôi rất lo buồn. Sau cùng, mỗi một lần tôi đều phải tỏ ra khiêm tốn đi nhờ những người ở bên công ty chồng tôi giúp đỡ. Tôi nhờ chồng là: “Anh xem có thể tìm giúp em một nhân viên bảo vệ”, rồi lại “tìm giúp em một nhân viên kinh doanh”. Mỗi lần đều là như vậy. Tôi luôn không hiểu tại vì sao công ty tôi kinh doanh tuyển người sao lại khó như vậy? Sáng nay tôi mới hiểu rõ. Do tôi không hiểu khiêm nhường, không biết dùng lòng khoan dung để yêu thương những người ở bên cạnh. Do vậy bạn xem, mẹ chồng thật sự đã thành tựu rất lớn cho chồng của tôi.
Trong quá trình học tập “Nữ Giới”, tôi bắt đầu từng chút từng chút sanh khởi tâm cảm ân đối với mẹ chồng mình, trước đây thật sự không có. Kể cả năm ngoái trên mặt hình thức thì làm ra vẻ một chút, nhưng trong tận đáy lòng thì tôi không có cái tâm chân thành cảm ân đó, còn có chút xem thường bà. Tôi cảm thấy mẹ chỉ là bà lão, cái gì cũng không hiểu, chỉ quanh quẩn ở trong nhà, dường như cũng chẳng có gì hay. Tôi cảm thấy con người thật sự phải khiêm tốn, phải biết cúi đầu xuống.
Vì sao thiên đầu tiên trong “Nữ Giới” gọi là “ti nhược”? Nếu bạn không hiểu được cúi đầu khiêm tốn thì bạn không học được gì. Tôi được gả vào nhà mẹ chồng đã mười sáu năm, đây là lần đầu tiên tôi nghe mẹ chồng nói với tôi những lời này. Sáng hôm nay tôi dậy từ rất sớm, ngồi trên giường rất lâu để nghe những lời mẹ giảng cho tôi. Trong tâm tôi giống như là đánh đổ một bình ngũ vị vậy, cái cảm giác giữ trong tay một núi vàng mà không biết đó là vàng.
Trước đây, khi tôi mới được gả vào gia đình anh ấy, mẹ đã dạy tôi phải cần kiệm, đều dạy bảo tôi từ những việc rất nhỏ, nhưng tôi lại rất phản cảm. Có một lần chúng tôi mời bạn bè đến nhà ăn cơm, nhưng cơm tôi nấu lại không đủ. Sau đó, tôi liền lấy những chiếc bánh bao thừa đem đi hấp lại. Nhìn thấy một chiếc bánh bao ăn còn thừa một nửa, tôi cảm thấy hấp xong sẽ không đẹp mắt, rất là mất mặt, cho nên thuận tay liền ném nửa cái bánh bao đó vào thùng rác. Mẹ tôi lập tức chạy tới nhặt cái bánh đó từ trong thùng rác ra, còn trách mắng tôi: “Tại sao con có thể lãng phí lương thực như vậy?”. Tôi nói: “Mẹ à! Có chút xíu thôi mà! Thừa lại có một chút như vậy có thể không cần ăn nữa. Họ đều là bạn bè, như vậy thật rất ngại”. Mẹ liền nói với tôi: “Con lãng phí lương thực mới là mất mặt”. Bởi vì mẹ nói tôi trước mặt nhiều người như vậy, nên tôi cảm thấy rất tức giận. Tôi cũng không nói gì, nhưng tôi nói: “Dù gì con cũng không ăn”. Mẹ tôi nói: “Vậy mẹ ăn”. Thật sự, sau khi học văn hóa truyền thống tôi mới thay đổi, thật sự là thay đổi. Ba chồng tôi đem vỏ bánh bao vứt đi tôi đều nhặt lên ăn, trước đây thì tôi sẽ không ăn. 
Tôi tự cho rằng mình rất sạch sẽ, kỳ thực linh hồn lại rất dơ bẩn. Bao gồm việc mặc y phục, tôi cũng rất chú trọng tới việc mặc y phục. Rất nhiều quần áo sau khi mua xong vẫn chưa mở ra, đều vứt ở đó. Mỗi ngày tôi đều phải thay quần áo mới. Mẹ chồng tôi cả đời không đi dạo các trung tâm mua sắm. Khi tôi dẫn mẹ đi ra ngoài, tôi cảm thấy bà rất bủn xỉn. Có một lần tôi nói: “Mẹ à! Mẹ có thể thay một bộ y phục đẹp hơn một chút không? Mẹ mặc như vậy sẽ làm người ta cười chết mất”. Mẹ tôi liền nói một câu: “Họ chết, chứ không phải mẹ chết. Mẹ cảm thấy rất tốt, mẹ mặc cũng rất đẹp mà!”. Lúc mẹ tôi nói những lời này nhưng tôi không có phản ứng gì. Hai ngày trước, tôi nghe sư phụ ngài giảng Kinh nói giống hệt mẹ chồng tôi, lúc đó tôi cảm thấy kinh ngạc. Tôi liền gọi điện thoại cho mẹ, tôi nói: “Mẹ à! Những lời mẹ nói trước đây thật là chính xác”. Sau đó mẹ tôi hỏi tôi đang nói gì vậy? Tôi liền nói lại những lời này. Mẹ nói: “Đúng vậy!”. Mẹ nói: “Bản thân con không cảm thấy gì là được, người khác như thế nào là việc của họ. Mẹ cảm thấy cần kiệm rất tốt”. Cho nên, nếu có cơ hội tôi sẽ lấy khăn lau mặt của mẹ cho mọi người xem, rách tả tơi. Mẹ tôi đã dùng mười mấy năm rồi nhưng chưa thay cái mới. Mỗi lần tôi nói: “Mẹ à! Cái khăn mặt này của mẹ có cho con làm giẻ lau con cũng không dùng”. Mẹ liền nói: “Ây da! Vậy thì cái giẻ lau đó của con quá cao quý rồi”. Do đó, tôi thực sự cảm thấy những truyền thống cũ tốt đẹp đều sắp bị chúng ta vứt bỏ hết rồi, thực sự cần phải đi tìm về. Tìm về chúng ta mới có phước báo, mới chân thật xứng đáng với tổ tiên, mới thực sự thành tựu cho gia đình, xã hội, và cho đất nước.
Cho nên hôm qua tôi nghe thầy Chung giảng bài, thầy nói:  “Cái gốc của một đất nước ở con người. Gốc của người là ở đức, gốc của đức là ở hiếu”. Tôi đổi thành từ gia trong gia đình, vì cảm thấy giống nhau. Gốc của một gia đình nằm ở hai vợ chồng. Họ phải có đức, phải có hiếu, mà hiếu phải có gốc. Có một câu nói mà tất cả các cặp vợ chồng đều nên cùng cố gắng gọi là: “Vợ chồng vừa kết hôn là gì? Là trị bình sơ cơ, đại đạo chi thủy”. Ý nói hai vợ chồng khi vừa trở thành một gia đình, đó chính là nền tảng ban đầu của trị quốc – bình thiên hạ, là bắt đầu của ngũ luân đại đạo. Đạo lý nếu không hiểu thì khi làm càng khó khăn hơn. Đây là tình trạng trước đây của tôi.
Nếu bạn hiểu đạo lý rồi, có phải lập tức sẽ làm được không? Tôi xin nói với mọi người rằng, tập khí của tôi rất nặng, nên ngay tức khắc thì không làm được. Vài hôm trước tôi còn nổi nóng với chồng, bởi vì anh là vị giám khảo đưa ra đề thi cho tôi. Tôi còn cho rằng mình ở nhà tu cũng không tệ, học cũng khá tốt. Bởi vì có một hôm anh ấy nói với tôi: “Ba mẹ em cũng đến giúp em thành tựu. Ban ngày anh cũng phải đi làm, con cái đứa thì đi học, đứa đến trường mẫu giáo rồi, buổi tối anh về nhà cũng rất muộn, như vậy thì em giúp chồng cái gì, dạy con cái gì? Ban ngày em đều làm cái gì?”. Tôi nói: “Ban ngày thì em học tập, học tốt rồi thì em có thể cố gắng giúp chồng dạy con”. Anh ấy nói: “Ừ! Có đạo lý. Hai ngày nữa anh sẽ kiểm tra em”. Anh ấy thuận miệng nói như vậy. Kết quả khi phát bài thi thì tôi quên mất đây là bài kiểm tra. Có một hôm anh ấy rất tự nhiên ngồi ở đó và bắt đầu nói tôi thế này thế kia như: “Điểm này của em còn thế này thế nọ, cho nên công ty em làm không ra sao cả. “Đệ Tử Quy” không thể mỗi sáng đều đọc, mà còn phải làm”. Cuối cùng khi anh ấy nói tới điểm thứ tư thì tôi không chịu nổi nữa, đập bàn đứng dậy nói: “Anh câm miệng lại đi!”. Tôi còn nói: “Không cùng chí hướng không thể đàm đạo. Chúng ta không cùng một con đường đạo”. Tôi liền bỏ đi. Sau khi bỏ đi cũng vẫn chưa nguôi cơn giận, tôi lại gửi cho anh ấy hai tin nhắn, còn cố gắng dạy dỗ anh một trận, còn dùng những lời lẽ khoe khoang như là: “Thấy chưa thật, chớ nói bừa”. Sau khi gửi hai tin nhắn xong, tôi liền cảm thấy không đúng. Tôi nghĩ: ““Đệ Tử Quy” không phải dùng để dạy người khác mà là dạy bản thân mình, đáng lẽ phải: “Hành hữu bất đắc, phản cầu chư kỷ”. Tôi lại sai nữa rồi, cũng rất xấu hổ. Bởi vì anh ấy ở Bắc Kinh bàn chuyện làm ăn rất lớn nên tôi cũng không dám làm phiền anh ấy. Làm thế nào đây? Vậy thì mình đợi anh ấy trở về, hai ngày này ở nhà sám hối. Buổi tối anh ấy trở về, về cũng rất muộn. Tối hôm đó tôi đun nước, pha trà, gọt trái cây cho anh ấy, sau đó vòng vo nửa ngày rồi nói một câu. Tôi nói: “Em lại sai nữa rồi!”. Chồng tôi nói: “Anh đã quen rồi, không sao đâu! Em dần dần sửa vậy”.
Do vậy, lần này tôi đến Hồng Kông, tôi nói với anh ấy tôi đi học tập, anh ấy nói: “Em học vẫn chưa thấy tiến bộ mà”. Tôi nói: “Nhưng cũng phải học chứ!”. Hôm qua tôi còn nói chuyện với anh ấy, tôi nói: “Ngày mai em phải sám hối vì đã đối xử không tốt với anh, nên hôm nay xin anh tha thứ trước cho tất cả những chuyện xấu của em”. Anh ấy trả lời tin nhắn là: “Haha…Không sao đâu! Biết sai mà có thể sửa thì không gì thiện bằng”. Do đó tôi cảm thấy tâm lượng của đàn ông thật rất rộng lớn. Tôi cũng rất may mắn gặp được một vị hiền phu. Bởi vì trong chương “Phu Phụ Thiên” này có nói: “Chồng không hiền đức thì không thể quản lý tốt vợ mình”.
Vậy người chồng phải như thế nào mới được coi là hiền đức? Lúc đó, khi tôi đọc đoạn văn này có một câu nói xuất hiện trong đầu tôi, có thể là do tôi thường đọc “Cảm Ứng Thiên”, là câu: “Nam phải trung lương, nữ phải nhu thuận”. Tôi liền cảm thấy, đàn ông có thể trung lương thì họ mới có thể được xem là một người chồng hiền đức. Tôi hồi tưởng lại chồng tôi đã dạy dỗ tôi như thế nào.
Người xưa có câu: “Dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ buổi ban sơ mới về”. Dạy bảo một người vợ nhất định là khi họ mới gả vào nhà, gọi là đánh đòn phủ đầu. Tôi cũng là như vậy. Khi tôi mới kết hôn, việc đầu tiên là đem hết tài sản cá nhân của mình giao cho chồng. Bởi vì trước khi kết hôn công việc của tôi rất tốt, làm chứng khoán cũng rất biết làm, đầu óc cũng rất thông minh. Lúc đó tôi làm ở phòng giao dịch, do vậy cũng xem là tương đối có tiền. Chồng tôi không chút khách khí đã thu hết tất cả tiền bạc của tôi. Khi mới kết hôn thu tài sản còn khá dễ dàng, vì người vợ còn tương đối nghe lời. Nếu hiện nay tôi đoán là sẽ không thu được. Tôi cũng rất nghiêm túc giao cho anh ấy. Chồng tôi còn nói: “Em còn sổ tiết kiệm riêng nào nữa không?”. Tôi nghiêm túc nghĩ lại và nói: “Chắc là không còn nữa đâu”. Thật sự là không còn một xu dính túi. Sau đó mua ngôi nhà đầu tiên là dùng tiền của tôi để mua. Lúc đó, người làm thủ tục giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đã hỏi: “Chủ nhà tên gì vậy?”. Bởi vì tôi lấy tiền đi mua, nên tôi buột miệng liền nói: “Trần Tịnh Du”. Chồng tôi nói: “Im miệng! Đây là nhà của anh. Ngay đến người em cũng gả cho anh rồi, em lấy đâu ra nhà nữa”. Lúc đó tôi cũng không dám nói, bởi vì lúc đó có mặt rất nhiều người. Trong tâm tôi rất bất bình. Sau khi về nhà tôi luôn buồn rầu không vui. Anh liền dạy dỗ tôi, anh nói: “Em còn may mà ở Trung Quốc đấy, nếu em ở Đài Loan hay Hồng Kông thì ngay đến họ em cũng không còn nữa. Em tên là Trương Trần Tịnh Du, em rất may mắn vẫn còn giữ được họ của mình”. Tôi cũng không nói gì. Cho nên, khi bạn mới kết hôn thì dạy bảo tương đối dễ dàng.
Sau khi chúng tôi nhận được giấy chứng nhận, mấy tháng sau chúng tôi cử hành hôn lễ. Chồng tôi thật sự rất trí huệ. Phụ nữ đều rất thích khoe khoang, tiếng tăm, tôi cũng vậy. Bởi vì điều kiện kinh tế của gia đình cho phép, nên tôi nghĩ đó chắc là một hôn lễ rất long trọng, rực rỡ. Kết quả sau khi tôi sửa soạn xong, vừa từ trong nhà tôi bước ra thì nhìn thấy lác đác lẻ tẻ, ngay đến sáu chiếc xe cũng không nối với nhau được thành một hàng, may mắn vẫn còn một chiếc Mercedes. Tôi cảm thấy khá may mắn, có Mercedes cũng được. Rước dâu từ nhà tôi đến nhà chồng. Đến nhà chồng đợi một chút, khi xuống dưới lầu tôi nói: “Chiếc xe Mercedes đó sao không thấy nữa?”. Chồng tôi nói: “Ây da! Họ còn phải đến một đám cưới khác nữa, em ngồi tạm chiếc xe Lada này vậy”. Xe Lada rất rẻ. Tôi nghĩ: “Dù sao cũng còn một chiếc xe vẫn tốt hơn là đi bộ”, tôi liền đồng ý. Sau khi đến nhà hàng, mới đầu tôi có chút không vui vì đẳng cấp của nhà hàng này rất thấp. Chồng tôi nói: “Em nên cảm thấy hài lòng vì trước đây ba của anh phải tổ chức ở nhà ăn của trường học đó”. Tôi nói: “Hả? Vậy được rồi! Ở đây em đồng ý mà!”. Món ăn cũng rất bình thường. Sau khi dùng xong tiệc cưới, tôi nghĩ: “Ngồi xe Lada về nhà cũng không tệ”. Vừa ra ngoài thì thấy xe Lada cũng không còn, không còn một chiếc xe nào. Tôi rất kinh ngạc, vì tôi còn mặc áo cưới. Tôi nói: “Vậy hai chúng ta phải làm sao đây?”. Chồng tôi nói: “Không được thì chúng ta đi bộ về nhà thôi”. Tôi nói: “Phải đi bộ qua mấy trạm xe đó”. Sau đó một người bạn cấp ba của tôi vô cùng từ bi, anh ấy mang chiếc xe đạp (là hôm đó anh ấy rất may mắn rút thưởng trúng được), đến trước mặt hai chúng tôi và nói: “Bạn xem xe mới tốt biết mấy, tôi vẫn chưa sử dụng qua, hai người lấy xe đạp về nhà đi”. Chồng tôi liền ngồi lên xe nói: “Em vén áo cưới lên ngồi phía sau nhé!”. Tất cả mọi người ở trên đường đều nhìn chúng tôi. Anh ấy đạp qua mấy trạm xe mới về tới nhà. Tôi luôn cúi đầu xuống, cũng không dám nói gì. Sau khi về nhà, chồng tôi liền nói: “Em lấy mấy bông hoa ở trên đầu xuống, vào bếp bắt đầu làm việc đi”. Tôi nói: “Việc này có nhanh quá không, em rất mệt, rất muốn nghỉ ngơi một chút”. Anh ấy nói: “Em xem mẹ chồng đang nấu ăn ở trong bếp, lại còn nhiều người thân bạn bè đến như vậy, em không thể nằm ở trong phòng được”. Lúc đó tôi cảm thấy cuộc hôn nhân này rất đau khổ, không nên kết hôn. Mấy ngày sau tôi mới dám bạo dạn nói: “Ngày tháng sau này của hai chúng ta nếu cứ như vậy thì xong, từ Mercedes thẳng tới xe đạp rồi”. Sau đó chồng tôi nói: “Ngồi xe gì không quan trọng, quan trọng là chiếc xe đó có phải của em hay không”. Tôi nghĩ thấy cũng đúng, đó đều là xe đi mượn, cũng không phải của mình. Cho nên, sau này mỗi lần nhìn thấy hôn lễ (hôn lễ ở Đại Liên đều rất long trọng), khi thấy có rất nhiều xe đẹp tôi liền an ủi bản thân, “những chiếc xe này nhất định không phải của họ, không sao cả”.
Cho nên bạn thấy, anh đã thu hết tiền bạc của tôi như vậy, nếu không thì tôi sẽ ngạo mạn không xem ai ra gì, cho rằng học lực của mình cao, gia đình mình tốt, tướng mạo của mình cũng không tệ, tiền bạc cũng nhiều hơn anh. Giống như con người trước đây của tôi, khi chưa được nhận qua sự hun đúc thì sẽ cưỡi lên cổ người nhà chồng để điều khiển họ rồi.
Kết hôn được hai năm, chồng tôi không hề kiến nghị tôi đi tìm công việc, mà để tôi ở nhà thu dọn việc nhà, làm nữ công gia chánh. Tôi không biết nấu cơm, anh ấy đã mua mười mấy quyển sách dạy nấu ăn để khích lệ tôi nấu ăn, chiên luộc nấu xào món gì cũng có, sau đó mỗi tuần đều mời bạn bè về nhà ăn cơm thưởng thức tay nghề của tôi. Cho nên hiện nay những món duy nhất mà tôi có thể trổ tài được chính là xào rau, nấu cơm rất ngon. Làm bánh sủi cảo, bánh bao, mì vằn thắn, bánh rán tôi đều biết làm. Đó là do được luyện mà ra. Nếu hiện nay bảo tôi luyện thì tôi không luyện ra được.
Sau đó là chuyện y phục. Anh ấy cũng yêu cầu tôi tuyệt đối không được phép mặc đồ hở hang, tuyệt đối không được phép. Khoảng mười sáu năm trước, khi mới gả vào nhà anh ấy thì tôi còn rất trẻ. Lúc đó mới bắt đầu có quần áo mặc ở nhà, tôi cũng mua một bộ. Một lần anh ấy có bạn đến nhà, tôi liền mặc bộ đó đi tiếp khách. Lần đầu tiên tôi bị chồng trách mắng một trận rất nghiêm khắc. Anh ấy nói: “Em vĩnh viễn không được mặc loại y phục này đi tiếp khách, không lễ phép, không trang trọng. Nếu có khách đến nhất định phải mang tất vào, không được phép đi chân trần mang dép, hay đi chân đất”. Mặc dù lúc đó tôi không phục nhưng cũng đồng ý.
Có một lần tôi cũng chạy theo mốt Hàn Quốc, đi mua một chiếc áo rất quyến rũ. Sau khi mua về, đến buổi tối tôi còn khoa chân múa tay nói với anh ấy: “Anh xem cái áo này hơn 1.000 tệ rất đẹp, phía trước còn rất quyến rũ, rất ngắn”. Chồng tôi nhìn qua rồi nói ba câu: “Anh cho em ba chọn lựa: thứ nhất là trả lại, thứ hai cắt bỏ, thứ ba tặng người khác. Em xem rồi làm đi!”. Tôi nói: “Ai sẽ cắt?”. Anh ấy nói: “Anh cắt giúp cho em, không cần làm phiền em.”. Sau đó tôi nghĩ, tặng cho người khác thì tôi cũng không quen biết ai, cắt bỏ thì quá đáng tiếc. Tôi liền cầm cái áo sơ mi đó đến cửa hàng, cố gắng thương lượng với họ. Tôi nói: “Chồng tôi thật sự không đồng ý cho tôi mặc, chị làm ơn cho tôi trả lại. Tôi cũng chưa mặc qua, nhãn mác vẫn còn nguyên”. Họ cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi vì sao lại như vậy? Tôi nói: “Thật sự là anh ấy không cho tôi mặc. Thật mà! Tôi không gạt chị đâu, mặc dù tôi rất thích nhưng cũng không được”. Từ đó về sau, để tránh ba kết quả chọn lựa đó nên tôi không mặc những loại y phục đó nữa.
Sau này, lần đầu tiên tôi đến công ty do anh ấy thành lập; anh ấy thành lập công ty này khoảng hơn mười năm trước. Tôi muốn đến công ty xem anh ấy kiếm được bao nhiêu tiền và kết giao với những người như thế nào, xem nhân viên nữ có những hành vi không tốt hay không? Tôi muốn đến làm người giám sát. Kết quả chồng tôi nói: “Em có thể đi”, nhưng anh cũng lập cho tôi năm quy định. Có ba cái tôi ấn tượng rất sâu, tôi sẽ báo cáo với mọi người. Mỗi lần đi, anh ấy đều bắt tôi học thuộc xong mới cho tôi đến công ty, còn bắt tôi viết vào một cuốn sổ. Anh ấy nói: “Thứ nhất, vĩnh viễn không được bàn luận về chuyện nhà của chúng ta”, chính là không cho phép bàn luận chuyện gia đình của chúng tôi ở trước mặt nhân viên. “Thứ hai, vĩnh viễn không được nói chuyện thị phi của bất cứ một nhân viên nào, tốt hay xấu cũng không được nói. Thứ ba, không được nhúng tay vào việc quản lý của công ty. Em không có quyền quản lý công ty”. Lúc đó, tôi đến công ty để làm những việc như thu dọn vệ sinh, bưng nước rót trà. Rất nhiều người cho rằng tôi là một cô thư ký được thuê về, tố chất tương đối cao nhưng việc gì cũng không cho quản. Tôi chuyên chỉnh lý các văn kiện, làm những công việc này, không cho tôi quản cái gì khác. Ba điều này tôi ấn tượng rất sâu, còn hai điều phía sau tôi đã quên rồi.
Tôi nhớ, lúc đó tôi mới sanh xong đứa con trai lớn nên không thường đến công ty làm. Các nhân viên đều rất hiếu kỳ hỏi: “Con chị như thế nào rồi?”. “Tôi không biết”. Hỏi: “Gần đây nhà chị như thế nào rồi?”. “Tôi không biết”. Các nhân viên đều nói: “Chị làm sao mà hỏi gì cũng không biết vậy?”. Tôi liền mở cuốn sổ đó ra và nói: “Đây là Giám đốc Trương quy định không cho tôi nói”. Việc tôi kết bạn anh ấy cũng rất hạn chế, đều phải được anh xét duyệt. Bây giờ tôi rất cảm ơn, bởi vì sư phụ từng nói như vậy. Hai ngày trước tôi mới nghe được sư phụ nói, đây là thiện tri thức chân thật đến để thành tựu cho bạn, để bạn không có tâm tham; đoạt đi quyền sở hữu tài sản của bạn, để bạn không được có tâm ngạo mạn, không được có tâm dâm dật,… rất nhiều.
Khi tôi mới kết hôn với anh ấy, có rất nhiều điều như người xưa thường nói, đây chính là phòng bị trước khi sự việc xảy ra. Có một lần ăn cơm, bởi vì trong bàn ăn có một đồng học nam nói chuyện rất hay nên tôi thường hay nhìn cậu ấy. Sau đó, về nhà tôi liền bị chồng tôi dạy dỗ một trận. Anh ấy nói: “Không được phép, cái tâm đó của em không tốt”. Tôi nói: “Em thực sự không có gì cả, em chỉ cảm thấy cậu ấy nói chuyện rất hay nên không kiềm chế được thôi”. Anh ấy nói: “Như vậy cũng không được”. Bây giờ học tập “Nữ Đức”, học tập “Nữ Giới”, tôi cảm thấy rất đúng. Một người đàn ông phải biết cách làm thế nào để chăm lo dạy bảo vợ mình, như vậy thì cô ấy mới không xảy ra những chuyện vượt qua giới hạn quá lớn. Nhìn lại cuộc sống hôn nhân mười sáu năm qua, tôi cảm thấy chính là hai chữ giáo dục, thật sự rất chính xác. Đó là giáo dục từ nhất cử nhất động từng lời nói, từng hành động, khởi tâm động niệm và những việc vụn vặt nhỏ nhặt trong cuộc sống. Đây chính là phòng bị trước.
Thời gian trước, có một vị thầy giáo đến Đại Liên nói: “Tôi thấy cô dường như ngoài sát nghiệp tương đối nặng ra thì những phương diện khác cũng không tệ. Trong xã hội hiện nay, cô ở bên ngoài như vậy mà không xảy ra những chuyện linh tinh thật là rất khó được”. Kỳ thực, lúc đó đối với những lời nói của vị thầy giáo này tôi còn không cho là đúng, bởi vì tôi cảm thấy tôi chỉ có ăn chút đồ biển. Trước kia khi chưa học Phật, tôi mua một chút đồ biển về, bởi vì kỹ thuật nấu ăn cũng không tệ nên thường mua về biểu diễn một chút tay nghề. Chúng tôi lại ở cạnh bờ biển; cũng giống với Hồng Kông vậy, Đại Liên chúng tôi cũng là một thành phố ven biển. Điều kiện gia đình lại cho phép nên thường xuyên ăn đồ biển. Vị thầy giáo này đã nói: “Cô sẽ phải nhận quả báo đấy!”. Tôi còn nói đùa là: “Quả báo gì chứ?”. Thầy nói: “Phổi của cô sẽ không tốt. Đến già phổi của cô sẽ có vấn đề”. Tôi nói: “Làm sao có thể như vậy, tôi cảm thấy phổi không có chút vấn đề gì”. Vị thầy giáo này liền nói: “Bởi vì cô trồng cái nhân chưng nấu những chúng sanh này, làm phổi của chúng bị nghẹt. Hải sản khi bị chưng nấu đều chết do phổi bị nghẹt. Cô xem cô hấp cua, cô sẽ bị bệnh phổi”. Đại Liên chúng tôi còn có một loại gọi là tôm tích, khi bị nấu thì phổi của chúng đều bị nghẹt thở mà chết. Lúc đó tôi không hiểu, tôi nói: “Tôi không nhìn thấy hiện tượng gì cả, liệu có đúng không vậy? Tôi lại vẫn chưa già, hiện tại tôi cũng rất tốt. Tôi lại làm nhiều việc tốt như vậy, chắc sẽ không xảy ra như vậy đâu”. Kết quả ông trời thật sự sẽ an bài cho bạn. An bài cái gì?
Tôi quen một vị thiện tri thức là thầy Tân. Sau đó vài ngày, có một hôm thầy gọi điện thoại cho tôi. Thầy nói mẹ của thầy bệnh rất nặng, có thể trong mấy ngày này sẽ qua đời. Thầy nói: “Cô có thể đến giúp tôi khai thị một chút được không?”. Tôi nói: “Tôi nào biết khai thị chứ! Tôi không biết”. Thầy nói: “Thì cô cứ đến nói vài lời an ủi mẹ tôi cũng đã rất tốt rồi, làm việc tốt mà”. Tôi cũng chưa làm qua việc này. Tôi đã tự mình lái xe đến đó. Sau khi đến, tôi đứng bên ngoài giường bệnh nhân bệnh. Lúc nhìn thấy bà cụ tôi rất sợ hãi, bởi vì bà cụ phải đeo bình dưỡng khí, trên đầu còn có một ống truyền dịch, hô hấp rất khó khăn. Chính là rất lâu, rất vất vả há miệng thật to mới có thể thở ra một hơi, sau đó dừng rất lâu mới thở ra một hơi nữa. Tôi không dám nhìn. Tôi ở bên ngoài, bởi vì bên trong bác sĩ còn đang bận. Ở bên ngoài tôi liền hỏi thầy Tân. Tôi nói: “Tại sao lại như thế? Đây là bệnh gì vậy?”. Thầy Tân nói: “Phổi của bà bị tắc nghẽn rất nghiêm trọng, hô hấp rất khó khăn”. Thầy nói: “Bởi vì mẹ tôi sanh tiền vô cùng thích ăn hải sản. Điều kiện gia đình cũng rất tốt, những con bào ngư rất to trước khi đưa vào thị trường đều phải qua nhà thầy ấy trước. Nhà thầy ấy giữ lại những con to, sau đó họ mới tiếp tục đem bán, đều là chọn ăn rất nhiều những con to nhất”. Sau đó khi bước vào phòng, nhìn thấy bà cụ tôi đã khóc rất nhiều. Lúc đó tôi cảm thấy, đây là một vị Bồ Tát đang thị hiện cho tôi xem, “chẳng phải hai ngày trước tôi còn cảm thấy điều đó không đúng hay sao? Không có chuyện gì hay sao?”. Bởi vì thầy Tân nói mẹ của thầy cũng không gây ra sát nghiệp nào khác, chỉ là thích ăn hải sản. Người Đại Liên chúng tôi đều rất thích ăn hải sản. Bà cụ hô hấp rất khó khăn, mỗi một lần bà thở ra một tiếng là tôi không chịu được mà khóc lên. Sau đó tôi nói: “Lão Bồ Tát à! Con vô cùng cảm ơn bác! Nếu không thì con còn phản đối, không nghĩ đến sẽ có quả báo như thế nào khi tổn hại những chúng sanh đó, tương lai bản thân con sẽ ra làm sao?”. Cho nên hôm qua tôi giảng bài cho mọi người, lúc báo cáo tôi nói, tôi thực sự sợ hãi cái quả báo này, thật sự như vậy. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy.
Do vậy, bạn thấy phụ nữ họ rất quan trọng. Trong gia đình họ nắm đại quyền chế biến món ăn, họ mua gì thì người trong nhà phải ăn những thứ đó. Trước đây tôi cũng như vậy, cua thì phải chọn mua con to nhất, (hải sản) thì phải mua loại sò điệp. Ba chồng tôi rất thích ăn, tôi còn tự cho rằng mình rất hiếu thảo. Hiện nay ba chồng tôi cũng giống mẹ của thầy Tân, đầu óc rất không tốt. Tôi rất sám hối. Cho nên, có lúc chúng ta phải nhìn rõ ràng quả báo thì bạn mới triệt để không dám tạo cái nhân đó.
Tôi rất kỳ vọng thầy Chung sẽ sớm giảng bộ “Chư Kinh Phật Thuyết Địa Ngục Tập Yếu”. Giảng rõ từng điều thì mọi người thật sự không dám làm điều này nữa. Vì biết rõ quả báo trong tương đang đợi mình, thì họ nhất định có thể ngăn cấm bản thân. Tôi cảm thấy điều này so với giáo dục luân lý đạo đức đều phải xem trọng. Bởi vì có lúc con người thật sự không có tâm hổ thẹn, nhưng họ có tâm kính sợ.
Từ sự việc của thầy Tân, tôi còn có một cảm xúc rất lớn, đó là phận làm con cái phải sớm giúp ba mẹ tiếp xúc với Phật Pháp, sớm nghe Phật Pháp. Hơn nữa, cái hiếu lớn nhất của con cái đối với ba mẹ chính là biến tất cả những duyên phận bên cạnh mình thành thiện duyên và pháp duyên. Nếu được như vậy thì ba mẹ thật sự được thơm lây cùng  bạn.
Giống như hôm qua, tôi có nhắc đến một bộ sách “Hoàng Yên Bình Cư sĩ Vãng Sanh ký”. Con gái của cô tên là Hồ Ni Ni, là một đại hộ pháp trong Phật môn nên mới có sự việc thù thắng như vậy. Tôi thật sự khuyến khích chúng ta đều nên hộ trì Phật Pháp, hoằng dương chánh pháp, không vì người khác thì chí ít cũng vì ba mẹ, hay người thân của mình. Trong “Phu Phụ Đệ Nhị”, phía sau còn nhắc đến “phụ bất hiền, tắc vô dĩ sự phu”. Vợ không hiền đức thì không thể phụng sự chồng. Cái hiền của phụ nữ là hiền ở đâu?
Phần tiếp theo chương thứ ba của sách “Nữ Giới” có nhắc đến, tâm kính cẩn thận trọng, nhắc đến bốn đức hạnh của phụ nữ, nhắc đến chuyên tâm. Bây giờ chúng ta mở lại những điển tịch của lão tổ tông, khi học tập chúng ta sẽ phát hiện có một đặc điểm chính là chúng ta không hiểu người xưa đang nói gì, xem không hiểu người xưa muốn biểu đạt ý gì. Đối với lão tổ tông cảm thấy thật sự không có khái niệm gì, vậy thì chúng ta làm gì còn truyền thống, làm gì còn gia đạo và gia nghiệp nữa chứ?
Có một lần khi tôi giảng “Nữ Giới” cho mấy người bạn, có một cô gái thuộc phái tiên phong hiện đại xem qua một lần rồi nói: “Cô Trần à! Nếu cô không giảng thì tôi xem một chữ cũng không hiểu, tôi căn bản không biết họ nói cái gì. Cô giảng xong thì đại khái tôi cũng hiểu, hình như là nói chúng ta phải tu dưỡng đức hạnh, tu thân dưỡng tánh”. Cô ấy là một phụ nữ tri thức, có thể coi là tương đối có văn hóa. Tôi nói: “Đúng vậy! Tu thân rồi mới có thể tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Nhưng chúng ta không biết tu như thế nào, làm thế nào mới được”. Phụ nữ thời xưa có quyển “Nữ Tứ Thư”, còn có “Nữ Hiếu Kinh”. Tôi giống thầy Chung, đều rất hy vọng có nhiều phụ nữ học tập nữ đức, nên tôi thường khích lệ những bạn bè bên cạnh.
Thời gian trước có một cô gái, cô hy vọng tôi giúp cô tìm một công việc. Tôi nói: “Điều kiện gia đình bạn rất tốt, chồng bạn làm việc  ở một tập đoàn công ty lớn, lương tháng phải hơn 10.000 tệ, thu nhập trước đây của bạn cũng không ít, tiền để dành cũng rất nhiều, nhà cửa cũng không phải lo, con thì mới sanh, sao bạn không ở nhà cố gắng dạy con của mình chứ?”. Cô ấy nói: “Vậy tôi thành kẻ vô dụng, trở thành người phụ nữ của gia đình rồi. Tôi muốn tìm bảo mẫu để bảo mẫu chăm sóc”. Tôi nói: “Tôi đã rất hối hận rồi. Hai đứa con của tôi lúc nhỏ đều do bảo mẫu chăm sóc, không thể lặp lại được nữa. Hiện tại giáo dục chúng tôi đã cảm thấy có chút khó khăn rồi”. Tôi nói: “Người mẹ nhất định phải đích thân chăm sóc con mình, không ai có thể so sánh với người mẹ. Bảo mẫu có thể yêu thương con của bạn giống như bạn hay không? Lúc đầu tôi học văn hóa truyền thống chính là vì yêu thương con trai tôi, sau đó tôi mới phát tâm đi học “Đệ Tử Quy”, cùng con trai tôi học thuộc “Đệ Tử Quy”. Đó chính là trái tim của một người mẹ. Do lúc đó không hiểu nên tôi không có cách gì dạy con trai tôi”. Cô ấy liền do dự, một lúc sau cô ấy nói: “Nếu con tôi đi mẫu giáo thì tôi phải làm sao? Tôi sẽ không còn việc gì để làm nữa, vậy thì tôi vẫn phải đi tìm việc”. Tôi nói: “Bạn thực sự cũng không thiếu tiền tiêu, bạn có thể làm một cô giáo dạy văn hóa truyền thống, cô giáo nghĩa công cống hiến cho xã hội”. Tôi nói: “Cuộc đời con người thực sự qua rất nhanh, tất cả bạn nên tích phước cho con cái của mình. Tuyên giảng đức hạnh của phụ nữ tốt biết bao”. Tôi đem quyển “Nữ Giới” đưa cho cô ấy, đĩa giảng cũng tặng cho cô ấy. Sau khi cô ấy nghe giảng xong vài lần thì một hôm cô ấy đã gửi tin nhắn cho tôi. Cô ấy nói: “Tịnh Du! Cảm ơn cô! Tôi sẽ nghe theo lời của cô. Tôi cảm thấy xã hội thực sự cần nền giáo dục này. Hiện tại tôi ở nhà cố gắng học, nếu có duyên phận tôi cũng hy vọng ra ngoài giảng cho mọi người nghe. Trước tiên, tôi sẽ chăm sóc con cho tốt để bản thân có được một số thể hội”.
Bản thân tôi làm cũng rất kém, phần “Nữ Đức” này tôi làm vẫn chưa tốt, vì thiên thứ nhất “ti nhược” hôm qua tôi vẫn chưa làm được, không khiêm tốn cũng không dịu hiền, tâm rất cứng rắn. Tâm cứng rắn biểu hiện đối với rất nhiều việc, rất nhiều người bên cạnh nhưng tôi đều thờ ơ không chút quan tâm. Trước khi học văn hóa truyền thống, tôi chưa từng rơi nước mắt, thật đấy! Khi tôi mang thai đứa con trai lớn, tôi đều nôn ra máu, phản ứng rất khủng khiếp, nhưng tôi không hề rơi nước mắt. Mẹ tôi ở bên cạnh khóc, và nói: “Tại vì sao con không có nước mắt vậy?”. Tôi nói: “Không có gì ạ, nôn thì nôn thôi”. Nhìn thấy những người bên cạnh tôi cũng không có cảm giác gì, tôi hoàn toàn sống trong thế giới tự ngã của mình. Có khi tranh cãi với chồng nhưng tôi chưa bao giờ khóc, trong tâm đều rất lý trí để xử lý. Thực sự sau khi tôi học văn hóa truyền thống thì tâm tôi lại trở nên rất mềm yếu, rất dễ khóc. Tâm tôi đã có chút thay đổi, vừa nhìn thấy những việc cảm động, việc thương tâm đau lòng tôi cũng khóc. Do vậy, vài hôm trước có một người bạn nói với tôi: “Tịnh Du! Gần đây bạn làm gì thế, tướng mạo của bạn sao không giống trước kia vậy?”. Bởi vì khoảng hơn một năm nay chúng tôi không gặp mặt, trong thời gian một năm này tôi học văn hóa truyền thống tương đối dũng mãnh. Tôi thấy rất kỳ lạ nên nói: “Trước đây tướng mạo tôi như thế nào?”. Anh ấy nói: “Bạn trước đây là nữ doanh nhân, tướng mạo rất kiên cường, nói một là một”. Còn có những chuyện anh ấy rất ngại nói ra. Tôi nói: “Vậy hiện nay thì sao?”. Anh ấy nói: “Hiện nay bạn có một chút dịu dàng, giống phụ nữ rồi”. Tôi nói: “Bạn đang khích lệ tôi đó à!”.
Tôi hy vọng mình có thể sống trở về đúng với hình dáng của một người phụ nữ. Phụ nữ nên vĩnh viễn có một trái tim tràn đầy tình thương của một người mẹ. Giống như Đức Phật dạy bảo Ngọc Da Nữ vậy, bắt đầu làm từ “vợ như mẹ”. Bạn phải học cách làm sao yêu thương con mình, làm sao để che chở cho chồng mình giống như che chở con mình vậy. Điều này tôi cũng đang trong quá trình dần dần học tập.
Hôm qua tôi cũng nói đến lợi ích lớn nhất của việc học tập rồi, phải từng chút một hiểu rõ đạo lý. Hiểu rõ đạo lý thì tốc độ sửa sai sẽ tương đối nhanh, tốc độ quay đầu cũng khá nhanh. Bản thân tôi học  phần “Phu Phụ” này còn có một thể hội khá sâu sắc. Trong đây có nhắc đến dạy người nam, chính là từ xưa tới nay giáo dục người nam từ lúc còn nhỏ vô cùng nghiêm túc, có trường tư thục để dạy học, nhưng giáo dục nữ giới thì  đều qua loa. Do đó Ban Chiêu nói, giáo dục phụ nữ không kém phần quan trọng so với nam giới, cần phải coi trọng, cần dạy giống như nam giới. Phải dạy họ “Thư Tịch Truyện Ký”. Trong “Tứ Khố Toàn Thư”, “Thập Tam Kinh”, đối với người hiện đại mà nói thì quá nhiều, rất khó để bạn có thể định tâm lại học. Do đó chúng ta nên bắt đầu học từ những điều giới nhỏ nhặt trong “Đệ Tử Quy”, vậy là rất tốt! 113 điều trong “Đệ Tử Quy” phải thực hiện từng câu một, sau đó chúng ta mới có thể hiểu sâu nhân quả.
Bản thân tôi cũng có những thể hội trong thực tiễn cuộc sống. Con trai tôi rất thích xem phim hoạt hình, ví dụ như xem “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”. Xem xong nó liền chia sẻ với em trai: “Đó là phim dạy về nhân quả”. Nó đã chia sẻ với em trai mình như thế nào vậy? Nó đưa cho em trai một món đồ chơi nhỏ và nói: “Đây là đồ chơi phải không?”. Em trai nói: “Vâng!”. Bởi vì con trai nhỏ của tôi mới có hai tuổi rưỡi. Nó nói: “Em đưa cho anh”, em trai liền đưa cho nó. Nó lại đưa cho em trai một món đồ chơi lớn hơn. Nó nói: “Hiện giờ em nhận được có phải là một món đồ chơi lớn hơn không?”. Em trai nói: “Đúng vậy!”. Nó nói: “Đây chính là nhân quả đấy!”. Ở nhà nó đã dạy em trai như vậy. Con trai út của tôi cũng mơ mơ hồ hồ, nhưng tôi cảm giác nó có một chút nhận thức mơ hồ về quan hệ giữa nhân và quả.
Trước đây, đứa con lớn của tôi có một đặc điểm khi nhìn thấy những thứ mà nó thích thì nó liền muốn chiếm làm của riêng. Hơn nữa nó rất thông minh, cho nên có lúc thông minh sẽ bị thông minh hại. Cũng giống như hôm qua thầy Chung có nói đến. Nó nói đến mức em bé kia bất giác liền cầm đồ chơi của mình đưa cho nó. Nó liền lấy mấy miếng dán hình nhỏ, hoặc cái gì đó ra để đáp lại. Có một lần, nó lấy được không phải là đồ chơi, mà là lấy điện thoại của người bạn nhỏ đó về nhà, vì nhà bạn nhỏ đó cũng tương đối có tiền. Lúc đó tôi rất tức giận, nổi trận lôi đình. Cho nên, so với mẹ của thầy Chung thì tôi rất kém cỏi. Tôi biết khi cơn thịnh nộ này bùng lên mà đi trách mắng con thì sẽ không đúng, nhưng tôi lại không kiềm chế được, nên tôi nhờ chồng mình trợ giúp. Tôi nói: “Việc này em đã khống chế không nổi rồi, không cách gì kiềm chế được. Em mà nói chuyện chắc chắn rất giận dữ, cho nên anh ra mặt đi”. Chồng tôi làm việc gì cũng đều tâm bình khí hòa. Anh ấy nói: “Em yên tâm đi, không có chuyện gì đâu. Anh sẽ dạy dỗ nó”. Chồng tôi kỳ thực chưa có học qua văn hóa truyền thống, nhưng tôi cảm thấy rất kỳ lạ là anh ấy có thể làm được. Anh ấy rất nghiêm túc bảo ban con trai tôi và cầm cái điện thoại đó đi. Sau đó chồng tôi hẹn người bạn nhỏ bị nó lấy điện thoại cùng với mẹ của bạn ấy đến văn phòng của chồng tôi. Sau đó anh ấy còn lấy bộ cờ vây và bàn cờ mà nó rất thích đều cầm đi. Vì con tôi từ nhỏ đã đánh cờ vây, nó có một bộ. Chồng tôi cũng không nói nhiều. Sau khi đến văn phòng, chồng tôi liền bảo nó cầm cái điện thoại đó, còn anh thì cầm bàn cờ. Anh ấy dẫn con trai mình cung cung kính kính cúi mình trước mẹ và cô bé đó, cúi mình ba lần. Sau đó nhận lỗi, rồi nói: “Chúng tôi làm ba mẹ dạy dỗ con cái không tốt, chúng tôi rất xấu hổ. Bây giờ chúng tôi trả lại điện thoại cho chị và tặng bộ cờ vây của nó cho chị để biểu đạt thành ý xin lỗi của chúng tôi. Xin chị nhất định phải nhận giúp”. Mẹ của cô bé không nhận. Chồng tôi liền nói: “Xin chị nhận giúp để hai bên chúng ta phối hợp dạy dỗ con cái ”. Cô ấy liền nhận lấy và ra về. Chồng tôi nói với con trai là: “Con đã chiếm lấy những đồ vật mà người khác yêu thích nhất làm của riêng cho mình, bây giờ con hãy nếm thử mùi vị khi con mất đi thứ mà mình yêu thích nhất xem cảm giác của con ra sao”. Sự việc này của con trai tôi xảy ra vào năm ngoái. Thực sự từ năm ngoái đến hiện tại nó không hề tái phạm, tôi cũng quên rồi.
Bởi vì thời gian trước, có một hôm nó nói với tôi rằng: “Mẹ à! Đã rất lâu rồi con không còn lấy đồ của các bạn nhỏ nữa, cũng không còn ý nghĩ đổi đồ chơi nữa, mẹ có thể xin ba mua cho con một bộ bàn cờ khác được không ạ? Con rất muốn đánh cờ vây”. Bởi vì từ nhỏ nó đã học đánh cờ vây, học cũng rất tốt. Tôi nói: “Con nói thật không?”. Nó nói: “Thật mà mẹ, mẹ có thể đi hỏi thầy giáo, hỏi bạn học của con”. Tôi liền đi nói chuyện với thầy chủ nhiệm của nó, Thầy giáo nói nó thật sự rất tốt, hơn nửa năm nay đều rất ngoan, nên tôi đã thương lượng với chồng tôi. Chồng tôi nói: “Có thể được! Con đã biết sửa đổi rồi, biết sai rồi, vậy thì mua cho nó bộ khác đi. Học đánh cờ cũng không phải xấu, có thể luyện định lực”. Nó thường tự mình bày một ván cờ, sau đó tự ngồi đó đánh một mình. Một lần nó có thể chơi cờ vài giờ đồng hồ.
Ở bên cạnh tôi cũng có một vị thiện tri thức như vậy để nhắc nhở tôi. Tôi cũng nhắc nhở chồng mình, bởi vì anh ấy thường xuyên đi công tác. Sau đó quen biết rất nhiều bạn bè, cho nên họ thường mua cho con tôi một số những món đồ chơi. Thời gian trước anh còn lấy về nhà một món, bị tôi tịch thu lại bỏ vào trong kho. Tôi chuẩn bị đem quyên tặng cho cô nhi viện, kết quả ngày hôm sau anh ấy lại lấy về một món nữa, tôi rất tức giận. Tôi nói: “Sao anh lại lấy về hoài vậy?”. Anh ấy nói: “Ở văn phòng anh còn hai cái vẫn chưa lấy về đó. Đó là của bạn bè tặng”. Tôi nói với anh ấy: “Đồ chơi không thể chơi được”. Anh ấy nói: “Em đừng nói nữa, em làm như vậy rất đúng. Cái này ngày mai anh sẽ bảo bác lái xe mang trở lại văn phòng. Ba cái đó anh sẽ đem tặng người khác. Những thứ ở nhà thì cứ mang đi tặng theo ý của em. Điều này em làm rất đúng, anh ủng hộ em”. Hơn nữa, đứa trẻ này nó đặc biệt chịu ảnh hưởng của ba mẹ. Nếu bạn làm ba mẹ mà có tâm trạng  tốt, khi trao đổi với con cái thì con cái cũng sẽ cảm thấy rất vui vẻ. Nếu ba mẹ có mâu thuẫn, có chướng ngại, từ nhỏ con cái đã chịu ảnh hưởng những từ trường không tốt này, chúng sẽ sinh ra một số tâm trạng uất ức, thậm chí mắc bệnh tự kỷ. Những bệnh này trẻ nhỏ hiện nay đều mắc phải. Thầy cô giáo nhất định phải dạy trẻ nhỏ làm sao để hiếu thảo ba mẹ. Người làm ba mẹ nhất định phải dạy con mình làm sao để tôn trọng thầy cô giáo.
Con trai tôi có một vị gia sư. Vị thầy gia sư này là một nhân viên của tôi, do đó tôi đã không cung kính cậu ấy. Mỗi lần khi vị thầy này đến nhà dạy cho con trai tôi, bởi vì trong tâm tôi cảm thấy cậu ấy là nhân viên của tôi, nên tôi cũng không đứng dậy chào. Cậu ấy đến thì tôi nói: “Ờ, đến rồi hả”. Cậu ấy đi thì tôi nói: “Ờ về nhé!”. Cậu ấy đều chủ động đi lên lầu chào hỏi tôi. Nhà chúng tôi tầng lầu tương đối nhiều. Cho nên, việc hiểu rõ lý lẽ rất quan trọng.
Đột nhiên có một ngày khi tôi nghe sư phụ giảng Kinh, ngài có nhắc đến điều này. Tôi rất là kinh ngạc, tôi nói: “Thảo nào con trai mình luôn không nghe lời thầy giáo, thì ra là do mình đã không cung kính vị thầy giáo này”. Do vậy lúc đó, khi cậu ấy rời khỏi nhà tôi, bởi vì khi cậu ấy đến tôi vẫn còn đang nghe giảng, khi cậu ấy đi thì tôi vụt đứng dậy, lần đầu tiên tôi gọi con trai mình. Tôi nói: “Con mau chóng xuống tầng một cung kính tiễn thầy rời khỏi nhà mình đi”. Tôi liền đỡ lấy cặp đựng máy tính và túi xách tay của thầy giáo. Con trai liền nhìn tôi như vầy. Sau đó khi thầy ra về, lúc đứng ở cửa để mang giầy tôi liền ở đó cúi người và nói:  “Thầy giáo à! Vô cùng cảm ơn thầy, thầy vất vả rồi”. Thầy giáo cũng vô cùng kinh ngạc, bởi vì cậu ấy còn rất trẻ, nhỏ tuổi hơn tôi. Cậu ấy nói: “Giám đốc Trần à! Xin đừng khách khí, không sao đâu”. Tôi nói: “Không thể được, thầy là thầy giáo của con trai tôi, cũng là thầy giáo của tôi. Thầy mỗi ngày đều là nghĩa vụ đến đây để hướng dẫn con tôi học bài, tôi thật sự rất cảm ơn thầy”. Ngày thứ hai, khi tôi gọi con trai mình thì con tôi đã chủ động cầm lấy cái cặp đựng máy tính. Đến cửa, nó còn cầm giầy của thầy giáo ra ngoài đặt ở trước chân thầy và nói: “Thầy mang giầy vào đi ạ!”. Con tôi còn tranh nói: “Thầy vất vả rồi, con cảm ơn thầy ạ!”. Sự việc này đại khái xảy ra khoảng hơn một tháng trước. Bây giờ thì không cần gọi nhau nữa, mà có lúc con trai còn gọi tôi. Bởi vì học xong thì con trai liền gọi: “Mẹ ơi, thầy giáo phải đi rồi, cung kính tiễn thầy về thôi ạ!”. Tôi liền nhanh chóng từ trên lầu đi xuống nói: “Thầy giáo vất vả rồi, chúng tôi cùng tiễn thầy về”. Quả thực, sau khi tôi bắt đầu làm như vậy thì con trai tôi nghe thầy giáo giảng bài rất nghiêm túc, vô cùng  lợi ích. Ví dụ như trước đây tư thế ngồi của nó không chính xác, thầy giáo nói rất nhiều lần nhưng nó vẫn ngồi như vậy, sau đó nó còn nhìn thầy giáo một cái, rất không cung kính. Hiện tại, thầy giáo vừa nói một cái là nó sẽ ngồi rất ngay ngắn và nói: “Con xin lỗi thầy, con sai rồi!”. Cho nên, tôi cảm thấy không phải con trẻ không cung kính thầy cô giáo, mà là người làm mẹ như tôi không để thầy giáo vào trong mắt .
Năm nay khi đón Tết Đoan Ngọ, tôi cũng là lần đầu tiên mang bánh ú cung kính tới thăm thầy chủ nhiệm của con trai tôi. Tôi cũng dẫn con trai tới cúi người với thầy chủ nhiệm, và nói: “Vô cùng cảm ơn thầy! Con tôi học ở trường đã làm phiền thầy Dương rất nhiều”. Sau đó thực sự là thầy giáo rất quan tâm đến nó, bởi vì ba mẹ cung kính thầy giáo như vậy, thầy giáo sẽ tự nhiên cảm nhận được tinh thần và trách nhiệm. Lần đầu tiên con trai trở về nhà nói: “Mẹ à! Thầy giáo khích lệ con, biểu dương con, nói gần đây con thay đổi rất tốt. Lần đầu tiên thầy giáo biểu dương con trước mặt đồng học cả lớp, con nhất định phải tiếp tục nỗ lực nữa”. Do đó, chúng ta làm ba mẹ phải biểu diễn cho con cái xem. Ngoài việc hiếu dưỡng ba mẹ và ba mẹ chồng của chúng ta ra, còn một việc phải biểu diễn cho chúng thấy, đó là phải hiếu kính thầy giáo của chúng. Bất luận vị thầy giáo đó bao nhiêu tuổi, con cái sẽ nghiêm túc mà học tập, không cần bạn phải lo lắng. Tôi cũng nói với thầy gia sư của con tôi rằng: “Tôi khẩn cầu thầy một việc, là nhất định phải thường dạy nó phải hiếu thuận ba mẹ”. Bởi vì ba mẹ rất ngại khi mở miệng nói: “Con phải hiếu thuận mẹ đấy!”. Cậu nhân viên này của tôi cũng học văn hóa truyền thống, cậu ấy nói: “Giám đốc Trần! Xin cô yên tâm, tôi nhất định sẽ nói với nó”.
Vì con trai, cho nên ở đơn vị tôi cũng thành lập một trường tư thục quốc học nhỏ. Những hội viên và khách hàng của tôi có con cái muốn học tập ở đó đều dạy học nghĩa vụ, miễn phí. Con trai tôi một mình học, không có bạn bè sẽ tương đối nhàm chán. Lớp học này đã bắt đầu kể từ đầu năm nay. Lớp nghỉ đông đã được khai giảng, gần đây lại bắt đầu mở lớp nghỉ hè. Các lớp nghỉ đông và nghỉ hè một tuần có ba ngày lên lớp, bình thường là học mỗi thứ bảy hàng tuần. Hai nhân viên của tôi chuyên giảng về văn hóa truyền thống, văn hóa doanh nghiệp. Họ phụ trách dạy học, tạo nên thay đổi đặc biệt lớn. Con trẻ cũng cần phải có đồng tham đạo hữu. Thời gian nghỉ hè cuối tháng này chúng lại cùng nhau tham gia trại hè “Đệ Tử Quy”. Những thầy cô giáo là nhân viên của tôi sẽ dẫn chúng cùng đi. Một kỳ mười hai ngày. Học gì vậy? Trại hè “Đệ Tử Quy” này nhận các em từ tám tuổi đến mười tuổi vào lớp thiếu nhi. Còn có lớp thành niên. Nội dung học tập chính là quét dọn ứng đối, gấp mền, giặt quần áo, cung kính ba mẹ, tập trung vào những vấn đề này. Bởi vì bạn rất khó tìm được một môi trường rộng lớn như vậy. Phải làm sao đây? Cho nên tôi đã tận hết năng lực của bản thân để xây dựng cho con mình một môi trường nhỏ như vậy từ nhà đến trường. Bởi vì ở trường học nó cũng không được học, trường học thì lấy dạy học làm chính. Tôi không tìm được một trường học văn hóa truyền thống “Đệ Tử Quy” nào như vậy. Nhưng bầu không khí nhỏ của ngày thứ bảy, mười đứa nhỏ tập trung lại học “Đệ Tử Quy”, học “Hiếu Kinh”, học “Thường Lễ Cử Yếu”, học “Tam Tự Kinh”, chúng còn tập diễn những tiết mục nhỏ như “Hai Mươi Bốn người con hiếu”, tập diễn rất hay. Tôi nói: “Các con diễn thuộc và hát cho hay bài hát “Dê con quỳ bú”, chúng ta sẽ tới viện dưỡng lão biểu diễn cho các cụ già xem”. Bọn trẻ rất thích thú.
Tôi cảm thấy, một người mẹ làm tất cả những điều này là xuất phát từ trong tâm yêu thương con cái mãnh liệt. Bắt đầu từ điểm khởi nguồn này mà từng chút, từng chút mở rộng ra. Tôi tin rằng, mẹ của thầy Chung cũng là như vậy, hết sức thương yêu con của mình, đứa con trai duy nhất cuối cùng từng chút một trưởng thành đến ngày hôm nay. Cái tâm đó cũng là từng chút một mà phát ra. Lúc bắt đầu tôi cũng không có cái tâm rộng lớn như vậy, không phải vì mọi người, chỉ cảm thấy dạy tốt con cái, không có lỗi với con trai tôi thì đã tốt lắm rồi.
Nhưng có một lần trong quá trình giảng bài, có một cô giáo dạy văn hóa truyền thống nói: “Bạn phải xem tất cả phụ nữ trong thiên hạ đều là chị em ruột của mình, xem tất cả trẻ nhỏ trong thiên hạ đều là con trai của mình, được vậy thì bài giảng của bạn nhất định sẽ có rất nhiều người muốn nghe, bởi vì cái tâm đó là tương thông”. Lời của cô ấy đã làm tôi bị chấn động. Tôi cảm thấy tôi vẫn chưa đạt đến cái tâm lượng lớn như vậy, nhưng tôi sẽ đem tâm yêu thương của mình từng chút từng chút mở rộng ra.
Năm rồi, thực sự là trong hơn một năm này tôi tham gia rất nhiều luận đàm như vậy. Tôi nhận được rất nhiều tin nhắn, nhưng nội dung chân thật chỉ trên hai phương diện. Một là hôn nhân không hạnh phúc. Có một cô giáo gọi điện thoại cho tôi, khẩn cầu tôi đến nói chuyện với chồng cô ấy. Gia đình rất bất hạnh. Còn một cái nữa chính là vấn đề con cái, có 1 cô giáo, bởi vì ly hôn nên con của cô mới mười mấy tuổi bị mắc bệnh tự kỷ, trầm cảm, bỏ học, muốn tự sát. Làm một người mẹ nên cô rất đau lòng, cô ở trước mặt tôi khóc rất nhiều, hỏi tôi phải làm như thế nào? Cô nói hiện tại đứa trẻ không muốn ở cùng ai, không muốn ở cùng ba, cũng không muốn ở cùng mẹ. Không có việc gì thì nó chỉ ở trong quán điện tử, và chỉ muốn chết. Thực sự là tôi đã tiếp xúc qua với một số người như vậy, bao gồm thời gian trước đây có một cô giáo đã tới văn phòng của tôi để tìm tôi. Tôi nói: “Làm sao cô có thể tìm được tôi vậy?”. Cô nói: “Tôi đã hỏi rất nhiều người mới xin được số điện thoại của cô. Trong tâm tôi thực sự rất đau khổ nên muốn kể với cô một số việc”. Vậy làm sao mới có thể đạt được hạnh phúc, đạt được vui vẻ? Nếu niềm hạnh phúc này chỉ là nhất thời thì cái đó là giả. Cũng giống như chúng ta ra ngoài hưởng thụ một chút vậy, đi dạo phố mua mấy bộ y phục đẹp, đi làm đẹp, đi mát-xa, đó chỉ là nhất thời, qua mấy ngày nếu không làm những việc này nữa thị lại không vui. Lúc không mua y phục mà thấy không vui thì cái vui đó là giả thôi. Niềm vui chân thật là trong tâm tánh đạo đức lưu lộ ra, bởi vì nó không thay đổi. Đạo vợ chồng cũng vậy. Không chỉ có ân nghĩa, có tình nghĩa, mà quan trọng nhất chính là có đạo nghĩa.
Tôi xem “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” của thầy Chung giảng, tôi xem rất nhiều lần rồi, hai tháng này đại khái có thể đã xem bốn – năm lần rồi, đọc rất tỉ mỉ. Trong sách tôi đánh dấu rất nhiều đạo lý, rất có lợi ích. Tôi cũng mua rất nhiều cuốn “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” tặng bạn bè. Bởi vì bên trong có một câu nói làm tôi ấn tượng rất sâu. Thầy Chung giảng bài cũng có nhắc đến: “Dĩ thế giao giả, thế khuynh tắc giao tán”. Ý nói, nếu bạn dựa vào quyền thế, ỷ quyền cậy thế phan duyên đi kết giao, đến khi quyền thế đều không còn nữa thì giao tình cũng tan. “Dĩ lợi giao giả, lợi cùng tắc giao tán”. Ý nói dùng lợi ích để kết giao thì cũng như vậy, đến khi không còn lợi ích, không còn tiền tài nữa thì tình bạn sẽ chấm dứt. “Dĩ sắc giao giả, hoa lạc nhi ái du”. Vì sắc mà kết giao, hoa tàn thì tình cũng hết. Đàn ông thích tìm một người phụ nữ xinh đẹp, qua bốn mươi tuổi không còn đẹp nữa thì cũng hết yêu. Cuối cùng là: “Dĩ đạo giao giả, địa lão nhi thiên hoang”. Dùng đạo kết giao thì thiên trường địa cửu. Lần đầu tiên khi tôi đọc đến đoạn này, vừa lúc tôi nhìn thấy trên mạng có một đoạn tin tức như vậy, tôi liền cảm thấy có thể giải thích được khi thấy hiện nay có rất nhiều phụ nữ chọn đối tượng.
Một tỷ phú rất giàu tìm bạn đời, thì có hàng ngàn mỹ nữ đến ứng tuyển. Các cô gái đẹp đều hỏi: “Cụ thể là tiền có mấy tỷ? Kinh doanh ngành nghề gì? Trong tay anh có bao nhiêu công ty?”. Phụ nữ đều hỏi những vấn đề này. Còn đại diện bên phía người nam thì chỉ có một tiêu chuẩn, chính là: “Có đẹp không? Có phải là nghiêng nước nghiêng thành không?”. Một bên thì chạy theo lợi, còn một bên thì chạy theo sắc đẹp, như vậy làm sao có thể duy trì được cuộc sống hôn nhân lâu dài chứ?
Bạn xem, tổ tiên của chúng ta đã giải thích sự kết giao giữa người với người vô cùng tinh tế, sâu sắc. Có thể hiện nay người học tập văn hóa truyền thống còn khá ít, mà tự mình thực hành thì lại càng ít hơn. Nhưng tôi tin chắc, chỉ cần chúng ta đều bắt đầu làm từ chính mình, cho dù là từng li từng tí, nhưng nhất định sẽ có thể ảnh hưởng và cảm hóa đến rất nhiều người bên cạnh. Bạn thật làm, thật thực hành. Tôi từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến việc này, năm ngoái vì con trai mình mà tôi học “Đệ Tử Quy”, còn năm nay tôi lại có may mắn ngồi đây cùng chia sẻ với mọi người, tôi chưa bao giờ từng nghĩ đến việc này. Bởi vì tôi cảm thấy suy nghĩ của tôi vào lúc đó rất đơn giản là học tập “Đệ Tử Quy”. Con trai lớn thì tương đối nghe lời, không quá bướng bỉnh, chung sống với em trai rất tốt. Trong nhà khá yên ổn, trải qua những ngày tháng bình yên, tôi cũng cảm thấy rất an nhiên. Khi tôi quay đầu hồi tưởng lại chặng đường của một năm qua, bất giác như trong mộng vậy. Thực sự hiện nay tôi cảm thấy mình có một sứ mệnh với những người ở bên cạnh mà tôi quen biết. Hoàn cảnh trong lúc học tập khá tốt. Nhưng khi tôi quay về cuộc sống thường ngày của mình, thì nhiều người họ đều hỏi “Đệ Tử Quy” là gì? Lần đầu tiên khi tôi đưa “Đệ Tử Quy” cho người chị chồng thứ hai của tôi xem, chị nói: “Cái này ai viết vậy? Viết cũng không tệ, viết cũng rất hay”. Chị còn là một giáo sư đại học.
Tôi cảm thấy không chỉ bản thân có thể đạt được lợi ích, nếu có thể giúp nhiều người bên cạnh mình đạt được lợi ích hơn nữa thì đó mới là niềm vui chân thật. Trong quá trình học văn hóa truyền thống có mấy điểm mà tôi thể hội rất sâu sắc.
Điểm đầu tiên, kỳ thực rất giống với thầy Hồ Tiểu Lâm, chính là phải thật làm. Bạn thật sự buông xuống các loại mê hoặc, có lúc không nhẫn nổi. Ví dụ trước đây rất thích đi dạo phố, định kỳ nhất định phải đi làm đẹp, rất thích đi tiêu tiền, nhưng khi bạn hiểu rõ những đạo lý này thì bạn sẽ cảm thấy mình làm như vậy không phù hợp với yêu cầu của luân lý đạo đức văn hóa truyền thống. Nhất định phải chân thật hạ quyết tâm thay đổi. Rất khó! Tôi sửa đổi vẫn chưa triệt để, nhưng mỗi lần khi tôi đối diện với nhân viên của mình, khi đối diện với rất nhiều thính chúng thì tôi sợ hãi. Bởi vì bản thân chưa làm được, nên tôi không dám nói, không dám lừa người. Bạn cũng không thể chỉ sám hối suông, bạn chỉ nói mà không sửa thì làm sao được chứ? Do vậy mỗi lần sau khi trở về nhà, tôi nghĩ cho dù là giả, là giả thì mình từ từ làm có thể sẽ trở thành thật. Cho nên khi chưa có cơ duyên ra ngoài giảng bài, tôi có một câu lạc bộ riêng do tôi thành lập, có lúc cùng một số người bạn tốt tụ tập lại nói chuyện, ở đó tôi có đặt một cái máy quay nhỏ. Hai tháng này tôi đều lên chia sẻ với mọi người. Tôi giảng vào thứ ba, thứ năm và thứ bảy, từ chín giờ đến mười một giờ. Bất luận người ngồi phía dưới là bốn người hay năm người thì tôi cũng đều rất nghiêm túc giảng bài, lấy việc này để khích lệ bản thân, làm rõ những đạo lý đã học, không được qua loa đại khái. Trước đây tôi học tập rất qua quýt, xem thấy mình biết rồi nên liền bỏ qua. Bây giờ thì không dám nữa, chăm chỉ nghiêm túc tra từ điển, tra những tài liệu liên quan, liên tục giảng, giảng rõ ràng cho mình hiểu, sau đó về nhà thì nghiêm túc sửa chữa.
Thứ hai là tôi có một thể hội rất lớn, phải sám hối. Sám hối nhất định phải sám hối trước mặt đại chúng, lén lén lút lút sám hối sau lưng người thật sự không hiệu quả. Phát lộ sám hối trước mặt đại chúng thì tâm hổ thẹn của chúng ta mới có thể xuất hiện, bạn mới chịu chân thật mong muốn sửa đổi.
Điều thứ ba là nhất định bên cạnh phải quen biết nhiều thiện tri thức chân chánh. Nếu như không có cái duyên phận đó thì chúng ta cũng đừng đi phan duyên. Thiện tri thức ở trong Kinh điển, ngày ngày không rời xa những lời giáo huấn trong Kinh điển. Hiện nay chúng ta rất thuận tiện, có rất nhiều sách, rất nhiều đĩa giảng, chúng ta có thể xem, có thể nghe. Mọi người phải thật sự định tâm lại để nghe, để làm, đoạn dứt tất cả các ngoại duyên. Ở nhà lúc mới nghe giảng, muốn định tâm lại nhưng tâm không định lại được. Tôi ngồi nghe mà vọng niệm lan tràn, ước đoán tôi nghe hai giờ đồng hồ thì có một giờ tâm đều chạy ra ngoài. Nghe một lúc thì tôi nghĩ: “Hôm nay có phải nên đi mua chút gì không? Hôm nay có phải nên gọi điện thoại cho ai không?”. Chuyện này chuyện nọ đều nghĩ, rất khó để định lại được. Chờ đến khi nghe qua khoảng mười ngày, bạn thử lại sẽ ít đi một chút, thêm một tháng thì lại giảm đi một chút nữa, khoảng một tháng rưỡi bạn sẽ cảm thấy rất thoải mái, rất tự tại. Không có ai gọi điện thoại, yên tĩnh, ở nhà có thể thu tâm lại. Tâm phải định.
Tôi cảm thấy hiện tại chúng ta có quá nhiều những thứ mê hoặc rối rắm, cám dỗ. Cái chúng ta thiếu là tịnh duyên. Tịnh trong từ an tịnh, tịnh duyên, có thể rất an tịnh đặt bản thân vào trong bầu không khí văn hóa của cổ Thánh tiên Hiền nhất môn thâm nhập, trường thời huân tu. Cho nên, một câu nói trong “Chu Tử Gia Huấn” tôi viết trước tất cả những cuốn Kinh điển mà tôi đọc là: “Đọc sách chí tại Thánh Hiền”.
Trước đây tôi đọc sách chỉ là tiêu khiển giải trí, xem qua loa, không xem trọng. Ba tôi từng nói, hơn hai mươi năm trước ông đã biết “Đệ Tử Quy”, nhưng chỉ coi nó là một cuốn Kinh điển để đọc, không ngờ nó có thể thay đổi cuộc sống, thay đổi vận mạng, thay đổi chính mình. Chúng ta cũng là như vậy. Nó có thể giúp chúng ta không ngừng nâng cao. Tôi cảm thấy đó chính là một loại hưởng thụ của đời người.
Hiện nay chúng ta luôn đề xướng xã hội hài hòa, bắt đầu làm từ đâu? Điểm khởi đầu của nó chính là hài hòa thân tâm của chính bản thân mình. Tôi rất có cảm xúc, vì có một lần tôi cùng con trai và ba mẹ mang một số bánh bao đến bờ biển ở Đại Liên, đem những chiếc bánh bao này ném xuống biển. Bởi vì đây là bánh bao cúng dường trong niệm Phật đường nhà tôi vẫn còn thừa, tôi liền xé ra ném xuống biển. Mọi người có thể không thể tưởng tượng ra, chúng tôi đã đếm được khoảng 70, 80 con Hải Âu rất thản nhiên ở đó ăn bánh bao. Lúc đó ba tôi rất xúc động. Bởi vì ông nói: “Một – hai con Hải Âu đến còn được, nhưng tại vì sao nhiều như vậy? Chúng có trao đổi thông tin với nhau không? Có tín hiệu không? Có biết con người không hại chúng không?”. Sau đó vào một ngày, vào buổi tối tôi cùng ba mẹ và con trai cùng đi tản bộ, khoảng vào tháng trước. Hoa đại biểu cho Thành phố Đại Liên là hoa hòe, khoảng tháng trước hương thơm của hoa hòe bay khắp mọi nơi. Dọc  đường trên núi mà chúng tôi đi tản bộ đều là cây hòe, chúng tôi cảm thấy rất thanh thản dễ chịu khi đi trên con đường đó. Ba tôi liền nói: “Tịnh Du à! Đại tự nhiên nó thật sự có tín hiệu, nó có cảm giác”. Tôi nói: “Làm sao ba biết ạ?”. Ba tôi nói: “Con xem cây hoa hòe này, chỗ nào mà tay người có thể với tới và hái hoa của nó thì chỗ đó sẽ không ra hoa nữa. Còn bên trên và bên cạnh có những cành cao mà tay người không thể với tới thì hoa mọc đều rất đẹp. Nó không muốn bị làm tổn thương”. Thực nghiệm về nước tôi vẫn chưa thử qua, nhưng từng li từng tí trong cuộc sống đều phù hợp với những đạo lý mà chúng ta học.
Chúng ta sẽ phát hiện ra, con người mà yêu thương vạn sự vạn vật thì thế giới này nhất định sẽ hài hòa. Nếu một người mà thiếu đi tình yêu thương, thì họ sẽ không cảm nhận được những sự việc này. Cho nên, trong giáo huấn của lão tổ tông có một câu gọi là:“Nhân giả vô địch”. Chúng ta cũng thường học, nhưng không để vào trong tâm. Một người nhân ái, có tâm nhân từ, vì sao họ không có kẻ địch vậy? Vì họ không đối lập với tất cả người, tất cả sự, tất cả vật. Giống như hư không vậy, nó có thể dung chứa vạn vật, bất luận vạn vật đối đãi với nó như thế nào. Bản thân tôi cũng chưa đạt được cảnh giới cao như vậy, nhưng tôi muốn thực hành từng chút một trong cuộc sống để hiểu thấu đáo những đạo lý này.
Tối hôm qua, khi nghe thầy Chung giảng bài cũng có nhắc đến chữ “nhân” này. Khổng Tử nói: “Tìm điều nhân thì được nhân, có gì đâu mà oán hận”. Tôi nghĩ, vợ chồng chính là một chữ “nhân”. Phía trên là chồng, phía dưới là vợ, hợp thành một chữ nhân, thành tựu một chữ ái. Một gia đình hài hòa, một gia đình hạnh phúc sẽ giúp thế giới này giảm thiểu đi rất nhiều động loạn. Do đó có một câu ngạn ngữ nói rất hay gọi là: “Nhổ một sợi tóc động đến toàn thân”. Chúng ta là một gia đình nhỏ, một đôi vợ chồng nhỏ bé, cũng  giống như một sợi tóc nhỏ trên thân thể vậy, cảm giác rất là nhỏ bé. Nhưng bởi vì họ là một thể với xã hội, thậm chí là cùng một thể với vũ trụ, bạn kéo một sợi tóc của mình bạn có thấy đau không? Bản thân tôi là một phụ nữ rất bình thường, cũng không có đức hạnh và học vấn gì, tôi cảm thấy mình cũng không cống hiến được gì lớn lao, nhưng tôi phát nguyện bắt đầu làm tốt từ gia đình mình, học tập cổ Thánh tiên Hiền của chúng ta là Đại Thuấn. Đại Thuấn bởi vì bản thân ông rất nhân ái, ông bắt đầu từ việc thành tựu cho ba mẹ, cho gia đình, cuối cùng có thể trị lý thiên hạ. Tôi sẽ học tập ông. Không biết đời này có thể đạt được hay không, nhưng từ tận đáy lòng tôi thật sự hy vọng đem hai đứa con của tôi bồi dưỡng chúng thành người giống như thầy Chung vậy, thật sự làm lợi ích cho xã hội, lợi ích cho đại chúng. Buông bỏ những truy cầu đối với danh và lợi, tận hết khả năng của bản thân làm tốt bổ phận của một người mẹ, làm tốt bổn phận một người vợ. Tôi cảm thấy tôi không phải đang thành tựu chồng mình, mà là anh ấy đến thành tựu cho tôi. Do vậy không dám nói là giúp chồng, chỉ là xử lý tốt những việc trong nhà để anh ấy có thể an tâm làm tốt sự nghiệp của mình không còn phải bận tâm lo lắng. Phụng dưỡng tốt ba mẹ chồng của tôi. Họ tuổi tác cũng cao, để họ không có lo buồn thì tôi đã làm tròn bổn phận của mình rồi. Bản lĩnh lớn hơn nữa thì tôi không có, do đó trong lúc tôi báo cáo nhất định có những chỗ không thỏa đáng, không thích hợp, xin khẩn cầu các vị thầy cô phê bình chỉ dạy. Vô cùng cảm ơn mọi người!. Xin cảm ơn mọi người!
—————–
 
Học tập Nữ Đức (Tập 3)
Các vị thầy cô giáo tôn kính, xin chào mọi người!
Hôm nay, tôi xin tiếp tục chia sẻ với mọi người về những thể hội trong quá trình  học tập “Nữ Đức”. Năm nay tôi bắt đầu căn cứ vào quyển “Nữ Giới” của Ban Chiêu thời Đông Hán để học tập đức hạnh của phụ nữ. Phụ nữ tốt là do dạy, do học mà ra. Kỳ thực bản thân tôi rất khó có thể ngộ ra được điều này.
Hai ngày trước chồng tôi có nói: “Nếu sớm biết em là một học sinh ngoan như vậy thì anh đã tìm thầy giáo và tài liệu cho em rồi”. Sau khi tôi xem xong quyển “Nữ Giới” của Ban Chiêu, lúc mới bắt đầu thì ý niệm đầu tiên của tôi chính là làm không được, nó quá xa vời so với xã hội hiện nay. Bởi vì năm nay tôi ba mươi tám tuổi, trước khi chưa được huân tập văn hóa truyền thống tôi là một nữ doanh nhân khá hiện đại, nên đối với giá trị quan của Phương Tây tôi cũng khá tán thành  một số việc . Nhưng năm ngoái khi tôi bắt đầu tiếp xúc với văn hóa truyền thống, đặc biệt là năm nay, sau khi bắt đầu học tập “Nữ Đức”, bản thân tôi phát hiện ra rất nhiều thứ, đặc biệt là những lời giáo huấn của lão tổ tông đích thực có thể giúp chúng ta đạt được một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Hôm nay tôi xin chia sẻ với mọi người chương thứ ba của “Nữ Giới” là chương “Kính Thuận”.
Một gia đình có thể hưng vượng hay không, có thể hài hòa hay không, mấu chốt là phải xem gia đình này có thể giữ vững được chữ “kính” không? Giữa người với người thương kính lẫn nhau thì tự nhiên có thể hài hòa, gia đình tự nhiên liền có thể hưng vượng. Có câu: “Gia hòa vạn sự hưng”.
Gia đình hiện nay chủ yếu có ba mối quan hệ tương đối khó xử lý là: quan hệ vợ chồng, vấn đề giáo dục con cái, mẹ chồng nàng dâu. Nếu ba mối quan hệ này không hài hòa thì lý do căn bản nhất chính là ở chỗ thiếu tâm cung kính, ái kính và lễ kính. Ba mối quan hệ này phải bắt đầu làm từ người phụ nữ, vì phụ nữ là cái gốc của gia đình.
Trước đây tôi cũng không ý thức được điểm này, sau khi học tập “Nữ Đức” thì bản thân thực sự đã có sự thay đổi rất lớn. Chỉ cần bạn giữ tâm “kính” thì có thể xử lý ba mối quan hệ này rất hài hòa, ổn thỏa. Trước khi chia sẻ nguyên văn của “Nữ Giới”, tôi xin chia sẻ với mọi người một câu chuyện xảy ra hai ngày trước trong gia đình tôi.
Hai ngày trước là sinh nhật của mẹ chồng tôi. Trước ngày sinh nhật của mẹ một tháng thì bà rất nghiêm túc nói với người trong nhà chúng tôi là bà kiên quyết không ra ngoài ăn cơm vì bà rất tiết kiệm, nhưng người trong nhà tôi đều phản đối. Bởi vì năm nay bà đã bảy mươi ba tuổi, chúng ta đều nói bảy mươi ba, tám mươi tư Diêm Vương không mời cũng tự mình đi, cho nên mọi người đều rất xem trọng việc này. Già trẻ trong nhà có khoảng hơn hai mươi người đều bất đồng quan điểm với bà. Bà nói: “Trong nhà có người giúp việc mà”. Nhưng lúc đó cô giúp việc có vẻ không vui lắm, bởi vì cô phải làm cơm cho nhiều người, vả lại đang là mùa hè nên thực sự tương đối khó khăn. Sau đó ở trước mặt bà, lúc đó có chồng tôi, chị chồng thứ hai của tôi đều hỏi tôi. Kỳ thực, phản ứng đầu tiên của tôi chính là sự “kính thuận” mà tôi đã học ở trong “Nữ Giới”. Tôi nói: “Mẹ nói rất đúng, chúng ta nên tiết kiệm, cứ làm theo ý của mẹ đi. Nếu không được thì chúng ta có thể xuống bếp mỗi người một tay”. Mẹ nghe vậy thì vô cùng vui mừng, sau đó liền nói: “Đúng vậy! Con xem Tịnh Du nói chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà”. Sau đó không ai nói gì nữa. Khi trở về nhà, tôi bị chồng mắng cho một trận. Anh nói: “Nhiều người như vậy, cái bàn ăn nhỏ thế kia thì phải chia thành mấy nhóm ăn đây? Trời nóng như vậy, mẹ lại không cho bật điều hòa”. Bởi vì còn cách ngày sinh nhật gần một tháng, nên tôi nói: “Anh nói chuyện này trước hơn hai mươi ngày sẽ làm mẹ không thoải mái, tâm mẹ sẽ luôn nghĩ đến chuyện đó. Trước tiên chúng ta cứ thuận theo ý mẹ đi, đợi đến lúc đó sẽ tính tiếp, dù sao thì xe đến trước núi ắt sẽ có đường mà”. Chồng tôi nói: “Vậy đến lúc đó em chịu trách nhiệm giải quyết việc này nhé”. Tôi nói: “Được!”.
Trước ngày sinh nhật của mẹ một ngày, chồng tôi, chị chồng của tôi đều gọi điện thoại cho tôi nói: “Em chẳng phải nhận lời xử lý việc này hay sao? Vậy em nói với mẹ sao để mẹ đến nhà hàng ăn cơm đi, dù thế nào thì chúng ta cũng không ăn ở nhà”. Tôi nói: “Được! Để em nói”. Sau đó tôi nghĩ đi nghĩ lại rồi gọi điện thoại cho mẹ nói: “Mẹ à! Ngày mai đến sinh nhật mẹ rồi. Đúng lúc có người tặng cho con một thẻ ưu đãi ăn cơm ở nhà hàng, trong thẻ này đã có sẵn tiền rồi. Mẹ xem, nếu chúng ta không dùng thì thẻ ưu đãi đó sẽ hết hạn, bởi vì nó có kỳ hạn ạ. Hay là lúc tổ chức sinh nhật cho mẹ chúng ta sẽ dùng nó. Còn một điều nữa là, nhiều người như vậy ngộ nhỡ làm cô giúp việc mệt, có thể sau này cô ấy làm việc sẽ không thấy thoải mái”. Mẹ tôi nghe thấy thẻ ưu đãi này được ăn cơm miễn phí, thì rất vui vẻ nói: “Dù sao thì tiền ăn nhà hàng chúng ta cũng không phải trả, vậy thì đi thôi!”.
Sau đó toàn bộ chúng tôi rất vui vẻ tụ họp ở một gian phòng lớn của nhà hàng để dùng cơm. Sau khi chồng tôi và chị chồng thứ hai đến, họ đều rất kinh ngạc nhìn tôi. Tôi nói: “Mọi người đừng nhìn em nữa, dù sao thì mẹ cũng rất vui vẻ đến đây ăn cơm rồi”. Họ nói: “Em dùng cách gì vậy?”. Tôi nói: “Đây là trí huệ”. Sau đó mọi người đều ăn uống rất vui vẻ.
Bởi vì sinh nhật năm nay của mẹ chồng tôi cảm thấy không giống trước đây, đặc biệt là sau khi tôi học tập “Nữ Đức”. Trước đây sinh nhật thì tôi chỉ đơn thuần cho mẹ tiền, cảm thấy tuổi tác của mẹ lớn như vậy rồi cũng không biết nên mua gì, có khi mua đồ về còn bị nói. Năm nay, trước khi đến ngày sinh nhật tôi đã thương lượng với con trai rằng: “Con trai! Sinh nhật lần này của bà nội con rất quan trọng, chúng ta phải làm cho bà nội con vui vẻ, hài lòng, nếu chỉ mừng tiền cho bà thôi thì không được”. Sau đó con trai tôi nói: “Mẹ à! Con phụ trách hát một bài. Con sẽ hát chúng ta là người một nhà tương thân tương ái. Sau đó mẹ với Nhị Bảo (chính là con trai út của tôi) sẽ phụ họa”. Tôi nói: “Việc này mẹ không biết làm”. Con trai lớn của tôi nói: “Vậy con sẽ dạy hai người”. Tôi nói: “Được!”.
Sau đó chúng tôi ở nhà luyện tập một buổi chiều. Luyện tập xong rồi thì viết bao đỏ, lần đầu tiên tôi để con trai lớn viết. Tôi nói: “Con viết cho bà nội mấy câu để đại diện cho cả nhà chúng ta nhé”. Sau đó con trai lớn của tôi vô cùng nghiêm túc viết lên bao đỏ là: “Cháu nội Trương Khôn Bằng đại diện cho toàn thể thành viên gia tộc họ Trương chúc bà nội sinh nhật vui vẻ, thọ tỉ nam sơn, phúc như đông hải!”, viết rất là nghiêm túc. Nó vừa mới lên tiểu học, đang học lớp hai.
Hôm đó chúng tôi ăn cơm xong, khi chuẩn bị cắt bánh kem, tôi liền nói với mẹ chồng là: “Mẹ à! Trước đây đến sinh nhật thì chúng con chỉ tặng mẹ bao đỏ, hôm nay trước khi tặng bao đỏ thì chúng con muốn biểu diễn một tiết mục tặng cho mẹ”. Mẹ tôi rất bất ngờ, bởi vì bình thường tôi là một người khá hướng nội, không biết hát, hát sai điệu. Mẹ tôi hỏi tiết mục gì vậy? Tôi nói: “Mọi người đứng nghiêm túc nhé, chúng tôi chuẩn bị biểu diễn đây”.Tôi cùng hai con trai biểu diễn. Con trai lớn thì hát, tôi và con trai út ở bên cạnh phụ họa. Tôi phát hiện có một dòng lệ trong khóe mắt mẹ, bà vô cùng vui vẻ. Sau đó hai con trai của tôi đã lạy bà ba lạy. Tiếp theo, con trai lớn của tôi lại đặt bao đỏ vào trong tay của bà. Bà rất hạnh phúc! Tôi cảm thấy điều này thực sự không có quan hệ gì với việc tặng bao nhiêu tiền.
Chồng tôi nhìn thấy cảnh này, vì đây là việc chưa từng xảy ra, nên lần đầu tiên anh đã chủ động xin phát biểu. Anh nói: “Con muốn nói hai câu”. Trước tiên, anh ấy phản tỉnh chính mình về những điều đã làm không tốt. Bởi vì anh mở công ty nên vô cùng bận rộn, rất nhiều việc trong nhà không thể chăm nom, đặc biệt nhiều năm nay ba mẹ chồng đều do tôi phụ trách chăm sóc. Sau đó chồng tôi đã nhận lỗi với ba mẹ và cũng xin ba mẹ có thể thông cảm. Thứ hai, cũng là lần đầu tiên trước mặt toàn thể người trong nhà anh đặc biệt tán thán tôi, nói tôi rất hiền đức, cho nên anh ấy làm việc tâm trạng rất vui vẻ, gặp rất nhiều áp lực nhưng khi về nhà thì không còn cảm thấy nữa. Quan trọng nhất chính là anh ấy đã tán thán văn hóa truyền thống rất tốt, bởi vì lúc mới bắt đầu anh ấy có chút không hiểu rõ nên không tán thành.
Sau đó mẹ chồng tôi đã nói: “Mẹ chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như vậy, vui vẻ như vậy”. Tôi nói : “Mẹ à! Xã hội hài hòa trước tiên bắt đầu từ sự hài hòa của gia đình chúng ta, từ sự hài hòa từ thân tâm mỗi người chúng ta, như vậy thì chúng ta cũng xem như đã cống hiến cho quốc gia rồi”. Mẹ tôi vô cùng vui mừng. Lúc đó chị chồng thứ hai của tôi nói, bởi vì năm 2004 tôi tiếp xúc Phật Pháp thì chị ấy rất phản đối. Lúc đó chị nói: “Tịnh Du à! Chị luôn nghĩ em học Phật là rất mê tín, hiện tại chị mới cảm thấy học Phật thật sự rất tốt. Nhìn thấy em bây giờ rất thoải mái, rất vui vẻ, rất hạnh phúc”. Tôi nói: “Kỳ thực mục đích học Phật chính là vì muốn gia đình chúng ta hài hòa hơn, thân tâm đều khỏe mạnh hơn, quan hệ giữa người với người viên mãn hơn và không xảy ra xung đột”.
Sau đó, còn có một chi tiết nhỏ trong ngày sinh nhật mẹ chồng tôi. Mẹ chồng tôi hơn bảy mươi tuổi, còn mẹ tôi đúng sáu mươi tuổi, trước lúc sinh nhật mẹ chồng, tôi đã nói với mẹ ruột của tôi mấy câu là: “Mẹ à! Bởi vì mẹ nhỏ tuổi hơn mẹ chồng con, nên mẹ chồng con là chị của mẹ. Sinh nhật lần này người trong gia đình con rất xem trọng, nên con sẽ gói một bao đỏ, đó là tiền của con, mẹ cứ nói đây là bao đỏ của mẹ. Sau đó lúc ăn cơm mẹ đem cái bao đỏ này tặng cho mẹ chồng con, mẹ chồng con nhất định sẽ rất vui”. Mẹ tôi cũng rất vui, mẹ tôi nói: “Được! Dù sao thì cũng không phải tiền của mẹ, mẹ sẽ mượn hoa cúng Phật vậy”. Mẹ tôi liền nhận lấy. Kết quả, ngày hôm đó lúc sắp ăn cơm xong mẹ tôi liền lấy cái bao đỏ đó ra tặng cho mẹ chồng tôi. Chồng tôi lại đứng dậy phát biểu một đoạn cảm nghĩ, đặc biệt cảm ơn ba mẹ tôi. Cho nên, kỳ thực tất cả những điều này tôi cảm thấy đều xuất phát từ tâm cung kính. Nếu như bạn không có tâm cung kính đối với chồng, không có tâm cung kính đối với ba mẹ chồng, thì bạn sẽ không chân thành làm. Chỉ là hình thức trên bề mặt, như vậy thì bạn làm những điều này cũng không thể làm tâm họ cảm động. Lúc ban đầu tôi cũng không phải như vậy.
Do vậy, đoạn thứ hai trong chương “Kính Thuận” Ban Chiêu viết một câu rất quan trọng là: “Tu thân không gì hơn cung kính, tránh sự cang cường không gì bằng nhu thuận” (Tu thân mạc nhược kính, tỵ cường mạc nhược thuận), cũng chính là nói tâm cung kính của bạn là do tu mà sanh ra. Chúng ta thường nói, tánh đức nếu không tu thì nó sẽ không hiển lộ được, ngọc không mài thì không sáng được.
Vậy tu là gì? Tu kỳ thực chính là không ngừng sửa sai, không ngừng chuyển ý niệm, không ngừng chuyển tâm phiền não của mình thành tâm trí huệ, không ngừng đem những thứ mà mình mê hoặc chuyển thành thông suốt. Phương pháp duy nhất, tôi cảm thấy hơn nửa năm nay tôi đặc biệt được lợi ích, chính là do mỗi ngày nghe lời giáo huấn của Thánh Hiền. Ở nhà tôi nghe thời gian dài nhất là hơn mười giờ đồng hồ, thật sự là không ăn không uống. Nếu như bạn nghe ít, thời gian ít nhất là phải nghe bốn giờ một ngày, phải để tâm mình tịnh lại. Trong quá trình nghe, bản thân phải không ngừng hiểu, phải đi thể hội. Ví dụ, bản thân tôi có lúc ở nhà tôi luôn nghĩ đến chữ “kính” này. Tôi nghĩ, “kính” không đơn thuần thể hiện ở trong tâm, quan trọng hơn là thông qua tâm nó được biểu hiện qua ngôn ngữ, hành vi của bạn.
Ví dụ trước đây tôi đã sai lầm, khoảng ba – bốn năm trước tôi vẫn còn như vậy. Chồng tôi gọi tôi vào trong thư phòng, anh ấy nói: “Việc này em làm sai rồi, em nói xem có phải vậy không?”. Tôi cũng biết mình sai nhưng tôi không có cái tâm cung kính đó, tương đối ngạo mạn, lại ngại ngùng không thừa nhận. Tôi liền gật đầu nói: “Đúng! Em sai rồi”, nhưng tôi lại không cho là như vậy. Sau đó anh ấy nói: “Vậy em nói xem, em sai ở đâu?”. Lúc đó tôi liền nói: “Chỗ nào cũng sai”. Anh ấy nói: “Làm sao có thể chỗ nào cũng sai. Em nói xem sự việc này sai ở đâu”. Tôi nói: “Xin lỗi em không nói được”. Sau đó anh ấy rất tức giận nói: “Thái độ này của em không nghiêm túc”. Tôi nói: “Chính là cái thái độ này đấy, anh còn nói nữa thì em sẽ không nói gì thêm”. Tôi từ chối trả lời, dùng im lặng để kháng cự. Sau đó anh ấy cũng không còn cách nào khác.
Hai ngày trước cũng như vậy. Tức là có một chuyện anh ấy cũng phê bình tôi, sau đó tôi thực sự cảm thấy mình sai, tôi liền rất nghiêm túc xin lỗi anh ấy. Tôi nói: “Thật sự xin lỗi anh, sự việc này em thật đã làm sai rồi, xin anh tha thứ, về sau em không tái phạm nữa. Sau này em nhất định sửa đổi”. Đó là một chuyện trong công việc có liên quan đến chính sách quyết định phát hành một loại sản phẩm mới và tôi đã quyết định không đúng. Tôi nói xong thì chồng tôi nói: “Thái độ hiện tại của em rất tốt, anh nghe rồi thấy rất thoải mái”. Thực ra, đó là dựa vào sự chuyển đổi ý niệm của bản thân, sau đó thông qua những lời giáo huấn của Thánh Hiền để huân tập, không phải tự động tự phát bạn có thể thay đổiđược. Căn tánh của tôi rất kém, không thể thay đổi ngay được.
Vậy thì trong quá trình cung kính, trong quá trình học tập, chúng ta cần phải tránh ba điều sai lầm. Sai lầm gì vậy? Đừng nên chỉ vì thích cái gì đó mà đi học. Ví dụ chúng ta rất thích nghe giáo huấn của Thánh Hiền, cũng rất thích ngồi đó để học tập, nhưng chúng ta nên nghĩ xem mục đích chúng ta học những thứ này là gì? Mục đích chúng ta học những thứ này không phải vì bản thân, mà vì để người trong nhà hạnh phúc hơn, để cuộc sống của con cái có được một nền giáo dục tốt đẹp hơn, đồng thời cũng có thể trợ giúp tốt cho chồng. Do vậy, khi mới bắt đầu học tôi không phải suy nghĩ như vậy. Ví dụ ba tôi muốn gọi tôi đi tản bộ, tôi liền nói: “Không được! Không thể đi tản bộ được, con còn phải học, con vẫn chưa học đủ”. Sau đó chồng tôi lại nói: “Em xuống đây nói chuyện với anh”. Bởi vì nhà tôi có mấy tầng lầu, tôi ở trên lầu. Tôi nói: “Em không xuống được, em còn phải học”. Chồng tôi nói: “Có phải em học thành ngốc rồi không?”. Sau đó có một ngày tôi tự mình ở đó nghĩ: “Mình học những thứ này là vì cái gì? Nếu mình học như vậy thì thành mọt sách rồi”. Có một hôm tôi tự mình ngồi đó suy nghĩ, sau đó tôi đã nghĩ thông. Ngày hôm sau, khi ăn cơm xong ba tôi nói: “Hôm nay con cùng mọi người ra ngoài tản bộ nhé, có hai đứa nhỏ cùng đi nữa”. Tôi nói: “Dạ được ạ!”. Tôi liền đem bát đũa thu dọn hết, vô cùng vui vẻ cùng ba mẹ tôi ra ngoài. Ba mẹ tôi rất là vui vẻ. Ba tôi nói: “Hôm nay sao con không ôm mấy quyển sách đó nữa, đã nghĩ thông rồi hả?”. Tôi nói: “Con đọc sách cũng chỉ vì muốn mọi người vui vẻ hơn, chỉ cần ba mẹ muốn thì bất cứ lúc nào con cũng có thể đi cùng mọi người”. Khi ba mẹ không cần thì chúng ta mỗi người đều tự mình học tập. Ví dụ ban ngày xem đĩa giảng của cô Lưu Tố Vân, tôi ở trên lầu nghe, mẹ tôi ở dưới lầu nghe. Đến buổi trưa lúc nấu cơm chúng tôi cùng nhau tụ hợp lại trong bếp, sau đó mẹ tôi nói những cảm nhận học tập của bà, tôi nói những cảm nhận học tập của tôi. Nói xong thì chúng tôi lại tự mình kiểm điểm xem còn chỗ nào làm chưa tốt. Buổi tối thông thường chúng tôi đều ra ngoài tản bộ hơn một tiếng. Do vậy chúng ta đừng nên chết cứng trong sách vở mà phải thường xuyên nghĩ mục đích học của chúng ta là gì? Ví dụ nói, chúng ta cho dù là niệm Phật cũng được, học kinh giáo cũng được, mục đích là gì? Nếu như chúng ta chỉ học, hoàn toàn quên mất mục đích là gì thì sẽ dễ dẫn đến sai lầm.
Sai lầm thứ hai là gì? Chính là không được đối lập. Sự đối lập này không chỉ đơn thuần là đối lập với người, có lúc chúng ta đối với những giáo huấn của lão tổ tông vẫn chưa học thì đã đối lập trước rồi. Ví dụ tôi quen rất nhiều bạn bè, họ căn bản chưa từng xem qua “Nữ Giới”, tôi vừa mới nhắc đến họ liền nói “đó là lễ giáo phong kiến, cái này cổ hủ rồi, đã thời đại nào rồi mà cô còn học cái này chứ”. Bạn vừa đối lập thì trên thực tế tâm cung kính của bạn đã mất rồi, tâm ngạo mạn sẽ khởi lên, bạn sẽ không đạt được lợi ích.
Tôi phát hiện văn hóa của cổ Thánh tiên Hiền trong xã hội hiện nay chúng ta có thể dùng một câu thành ngữ để biểu đạt, gọi là: “Tích phi thành thị” (sai riết thành đúng). “Tích” là tích trong từ tích cóp, “phi” là phi trong từ phi thường, “thành” là thành của thành tựu, “thị” là thị trong từ thị phủ. Ý nói những thứ không đúng, nhưng tích lũy quá nhiều rồi thì mọi người sẽ cho rằng nó là đúng. “Nữ Đức” cũng giống như như vậy. Rất nhiều người không học sẽ cảm thấy học xong “Nữ Đức” rồi thì sẽ giống như những phụ nữ chân nhỏ thời xưa, ở nhà vâng vâng dạ dạ, cái gì cũng không đúng, đó hoàn toàn đều là sai lầm. Cho nên khi bạn buông cái tâm đối lập xuống, bạn dùng tấm lòng rộng mở để tiếp nhận những lời giáo huấn của Thánh Hiền, của lão tổ tông, thì sự thọ dụng của chính bạn không cách gì có thể diễn tả được. Cũng giống như chữ “kính” trong phẩm này. Bởi vì sau khi học xong “ Nữ Giới” thì tôi lại cùng thầy Chung tiếp tục học “Nữ Luận Ngữ”. “Nữ Giới” chủ yếu giảng lý, “Nữ Luận Ngữ” chủ yếu giảng sự, từng phần trong các sách đó đều giảng cụ thể những việc nhỏ nên làm như thế nào.
Tôi có một thể hội rất lớn trong quá trình học tập. Cả đời này của tôi có thể không có bản lĩnh gì, cũng không có năng lực làm những chuyện vĩ đại, nhưng làm một người phụ nữ có thể dùng một phương thức vĩ đại để làm những chuyện nhỏ trong cuộc sống, đó chính là chúng ta giữ một cái tâm hết sức kiền thành và cung kính để làm tốt từng việc nhỏ nhất trong nhà. Đó là bắt đầu từ chính mình làm ra một tấm gương tốt, làm một người vợ tốt, thê tử tốt, người mẹ tốt, con gái tốt. Từ việc học tập “Nữ Đức” có thể tôi không thể ảnh hưởng đến toàn thế giới, toàn Trung Quốc, thậm chí những người bên cạnh, nhưng chí ít tôi có thể thay đổi bản thân mình, có thể khiến cho chính mình sống cuộc đời vui vẻ. Bởi vì từ sau khi học tập “Nữ Đức”, cảm xúc lớn nhất của bản thân tôi chính là những lời nói oán giận dường như không còn nữa, rất ít hoặc dường như không còn nữa. Bởi vì mỗi lần sắp nói ra thì tôi đột nhiên liền nghĩ “điều này không giống một người phụ nữ học tập “Nữ Đức” nên có”, tự nhiên liền chuyển trở lại. Sau khi chuyển trở lại thì tâm sám hối, tâm xấu hổ có thể sanh khởi. Do vậy, huân tập một thời gian lâu dài thực sự có thể làm cho con người biết hổ thẹn, khiến con người có thể dũng cảm sửa sai, khiến họ có thể không ngừng đổi mới.
Chữ “kính” này không chỉ đơn thuần là đối với người, mà còn bao gồm đối với vạn vật. Tôi xin lấy một ví dụ cho mọi người xem. Ví dụ trước đây khi tôi thu dọn đồ thì tôi chỉ thu dọn ở bên ngoài, còn những chỗ góc nhỏ thì tôi không chú ý, hoặc có lúc bỏ mặc không quan tâm. Nhưng sau khi học “Nữ Giới”, tôi liền bắt đầu thu dọn những góc nhỏ. Bởi vì nhà chúng tôi có một vườn hoa, sau đó tôi luôn nói với ba tôi rằng: “Ba à! ra ngoài ba đừng dẫm lên cỏ, mà hãy bước trên những tấm đá đó nếu ba muốn tỉa cành cho những hoa cỏ này thì…” .Bởi vì nhà tôi có rất nhiều cây, ở trước vườn có khoảng sáu cây đinh hương, phía sau vườn còn có cây hạnh, cây anh đào. Thời gian trước ba tôi muốn tỉa cành. Tôi nói: “Trước khi cha muốn cắt cành thì phải thương lượng, phải nói rõ với chúng. Nói là tôi cần phải cắt cành, chủ yếu muốn giúp bạn chỉnh sửa thông thoáng một chút, để quá dày như vậy không tốt”. Ba tôi liền cười và nói: “Con đang nói gì với nó vậy?”. Tôi nói: “Vạn vật đều có linh tánh nên phải nói rõ với nó”.
Hai ngày trước tôi đi tham gia một diễn đ[pk1] àn, vừa gặp mặt thì họ liền tặng tôi rất nhiều hoa. Nếu như trước đây, ví dụ họ tặng hoa cho tôi thì tôi sẽ không chăm sóc cẩn thuận cho chúng, bạn tặng xong rồi thì tôi liền đặt chúng ở trong phòng. Bởi vì không có nước, nên qua mấy ngày thì những bông hoa đó có thể sẽ khô héo hết. Hôm đó, tôi nhìn những bông hoa đó và nghĩ “chúng nhất định cũng có sanh mạng, chúng ta nên có tâm cung kính đối với chúng”. Tôi nói với một vị thầy giáo nghĩa công là: “Có thể giúp tôi tìm hai bình hoa được không”. Sau đó cậu ấy nói: “Những bông hoa này qua một hai ngày nữa thì sẽ héo hết, không cần bình hoa đâu”. Tôi nói: “Hay là chúng ta cứ tìm một bình hoa, bởi vì chúng cần nước”. Sau đó, cậu ấy tìm giúp tôi hai bình hoa lớn. Tôi liền cắt tỉa cành chỉnh sửa từng bông một rồi cắm chúng vào bình hoa. Kết quả, tôi ở lại buổi luận đàm khoảng ba – bốn ngày, đến hôm tôi về thì hoa vẫn nở rất đẹp. Buổi sáng tôi thay nước một lần, buổi tối thay nước một lần. Do vậy, hôm tôi đi vị thầy giáo nghĩa công còn nói: “Những bông hoa này tại vì sao lại nở đẹp như vậy?”. Tôi nói: “Bởi vì nó biết tâm ý của thầy mà, thầy đừng vứt đi nhé. Sau khi tôi đi thì thầy lấy chúng mang qua văn phòng của thầy nhé!”, chính là phòng riêng, phòng làm việc của thầy ấy. “Thầy hãy cầm sang phòng của thầy rồi lại đặt ở đó, chú ý mỗi ngày thay nước cho chúng”. Do vậy, tâm cung kính của bạn có thể sanh ra tình yêu thương đối với vạn sự vạn vật, tình yêu thương này cũng có thể giúp bạn sinh trí huệ mà không sinh phiền não.
“Tránh sự cang cường không gì bằng nhu thuận”. Vì sao “thuận” lại ở phía sau “kính”? Bởi vì bạn có cái tâm cung kính này rồi thì bạn vô cùng dễ dàng làm được thuận. Hơn nữa, trong quá trình bạn thuận thì nhất định không phải thuận một cách ngu ngốc, mà phải thuận một cách rất trí huệ.
Trước tiên chúng ta nói về “thuận” với chồng. Bởi vì chồng tôi là một người theo chủ nghĩa đại nam tử, khá là có chủ kiến. Chủ kiến của anh ấy rất kiên định. Thời gian trước có xảy ra một sự việc. Vào mùa hè thì có rất nhiều muỗi, muỗi thường xuyên đốt anh ấy. Tối hôm đó anh ấy trở về nhà thì không vui, anh ấy liền nói với tôi: “Em phải đuổi muỗi đi, đám muỗi này quá ngông cuồng rồi”. Bởi vì phía trước nhà tôi có vườn hoa nên nhất định sẽ có muỗi. Trước đây anh ấy cũng biết tôi không đập muỗi. Anh ấy nói: “Hôm nay em nhất định phải đập muỗi cho anh, chúng đốt anh không chịu nổi”. Sau đó tôi nói với anh ấy rằng: “Anh à! Anh có thể thương lượng với những con muỗi này”. Anh ấy vừa nghe nói thế liền cười rồi nói: “Đầu óc em có vấn đề rồi phải không?”. Tôi nói: “Không có, anh xem”, liền lấy quyển “Nước Biết Câu Trả Lời Về Cuộc Sống” của Tiến sĩ Giang Bổn Thắng (Masaru Emoto), vì nhà tôi có quyển sách này. Tôi nói: “Anh xem, những điều này nước đều biết. Dán cho nước những thông tin không giống nhau, nước đều có thể nhận được. Đây là thí nghiệm của một nhà khoa học người Nhật Bản không có tín ngưỡng tôn giáo. Đây là thực nghiệm khoa học”. Tôi nói: “Anh nghĩ xem, những con muỗi này thông minh hơn nước rất nhiều, nó biết bay, còn biết hút máu của anh, chắc chắn là máu của anh rất ngon”. Sau đó tôi nói: “Hơn nữa, em có thể chứng minh cho anh xem”. Bởi vì hai hôm lúc tôi nghe giáo huấn của Thánh Hiền thì muỗi đều bay ở đó, âm thanh của chúng rất lớn, tôi liền thương lượng với chúng. Tôi nói: “Các Bồ Tát muỗi, các vị có thể đừng bay quanh quẩn ở đây được không? Nếu các vị đói rồi thì các vị hãy đốt tôi một vết, nhưng với điều kiện là đừng đốt ở phía trên của tôi. Con người tôi vẫn còn khá chú trọng đến ngoại hình, các vị hãy đốt phía dưới chân đi, cắn chân không nhìn thấy. Ngoài đốt chân ra các vị đừng làm tôi bị ngứa, bởi vì ngứa thì tôi không có cách gì nghiêm túc nghe Kinh được”. Tôi nói xong thì sau đó muỗi cũng không bay nữa. Tôi cũng không chú ý. Đến sáng hôm sau tôi phát hiện hai chân tôi, mỗi một chân có hai nốt đỏ. Những nốt đỏ đó không có sưng lên. Nốt đó chính là do muỗi cắn, hơn nữa không ngứa một chút nào. Tôi vô cùng cảm ơn các Bồ Tát muỗi, tôi nói: “Vô cùng cảm ơn các vị! Nếu các vị muốn đốt thì có thể đốt nhiều một chút, dùng phương thức này để đốt thì không có vấn đề gì”. Sau đó tôi liền đem việc này kể cho chồng tôi nghe. Chồng tôi rất vui mừng nói: “Ừm, muỗi nhà mình cũng học văn hóa truyền thống rồi. Em có thể nói chuyện với đàn muỗi trong phòng của anh được không? Trước tiên phải giáo dục chúng mới được, nếu đốt như vậy thì anh cũng đồng ý”. Sau đó tôi nói: “Đúng rồi! Quan trọng là đốt anh hai vết anh cũng không bị sao. Chúng đói như vậy thì anh cứ để chúng đốt một chút”. Việc này sau đó anh ấy cũng không nói với tôi nữa.
Sau đó, ba tôi rất thương anh ấy liền mua một cái máy đuổi muỗi đặt ở trong phòng anh ấy. Đương nhiên trước khi đặt máy tôi đã vào phòng và nói với chúng. Tôi mở hết cửa ra và nói: “Mùi trong phòng này không tốt, các vị đổi sang phòng khác nhé! Sang phòng của tôi đốt tôi, còn phòng này thì nhường cho anh ấy”. Do vậy bạn nói xem, đây có thể xem là “thuận” không? Có lúc tôi cảm thấy, trong lúc “thuận” bạn nhất định phải tâm bình khí hòa. Bởi vì nếu bạn không tâm bình khí hòa, mà trước tiên đã đối lập và có một số những cảm xúc khác, vậy thì họ sẽ không chấp nhận cái “thuận” này của bạn, cho dù bạn “thuận” nhưng họ cũng không xem trọng bạn.
Chồng của tôi mở công ty làm kinh doanh, có thể là chồng của nhiều người bạn của chúng tôi cũng vậy. Tôi có một nguyên tắc lớn, bởi vì anh ấy mở công ty mười mấy năm rồi. Nguyên tắc của tôi trước khi chưa học văn hóa truyền thống đều là như vậy.
Thứ nhất, tôi chưa bao giờ hỏi qua bất cứ việc gì trong công ty của anh ấy. Tất cả những quyết định tôi đều không hỏi đến.
Thứ hai, tôi chưa bao giờ hỏi anh kiếm được bao nhiêu tiền, anh ấy đưa hay không thì tùy ý.
Thứ ba, tất cả những nhân viên, công nhân trong công ty của anh tôi không bình luận. Bởi vì từng có một số lãnh đạo cấp trung của công ty họ đã tìm riêng tôi, nói với tôi chuyện này chuyện nọ trong công ty, hy vọng tôi ở trước mặt Giám đốc Trương nói thế này thế nọ. Chồng tôi họ Trương. Sự việc này đại khái cũng có khoảng hai lần như vậy. Tôi liền nói với họ rằng: “Tôi không tham dự vào bất cứ việc gì trong công ty của chồng tôi, bản thân anh ấy có năng lực và trí huệ để xử lý. Tôi chỉ phụ trách quản việc trong nhà”.
Bởi vì, trước đây khi tôi chưa học văn hóa truyền thống thì chồng tôi đã quy định rất rõ ràng, anh ấy lo việc bên ngoài, tôi quản việc trong nhà. Tôi dùng điều này để nói vòng vo cho qua chuyện. Từ đó về sau không ai đến tìm tôi nữa, nhưng tôi cảm thấy công ty của chồng tôi càng làm càng lớn. Hơn nữa càng làm càng thoải mái, không có những lời to nhỏ, không có. Nhưng thỉnh thoảng anh ấy trở về cũng có hỏi ý kiến của tôi. Khi anh ấy hỏi tôi, tôi chỉ kiến nghị những điều có tính nguyên tắc.
Ví dụ, năm ngoái anh ấy bắt đầu xây dựng một viện dưỡng lão, anh ấy đã hỏi tôi một số ý kiến đối với viện dưỡng lão. Tôi liền lấy một đoạn khai thị đối với viện dưỡng lão của sư phụ thượng nhân. Sau khi mở đoạn khai thị ra tôi liền nói: “Kiến nghị tốt nhất chính là cái này”. Tôi nói: “Kiến nghị của em là không thể lấy tiền của người già, cần phải vì những người già này làm một số việc thiện. Toàn bộ là tích công lũy đức. Nếu như cần em làm nghĩa công, lúc nào em cũng có thể đến đó làm nghĩa công”. Sau đó anh ấy nhìn tôi và không nói gì nữa.
Sau đó tôi xem một chút, chính là trong quá trình học tập “Nữ Đức” tôi đã học được rất nhiều tấm gương tốt trong thời cổ đại. Giống như những câu chuyện “Giáo Dục Đức Hạnh” vậy, trong đó có một câu chuyện. Không phải trong những câu chuyện “Giáo Dục Đức Hạnh”, mà là câu chuyện tôi xem ở trên mạng nói về Trưởng Tôn Hoàng Hậu và Lý Thế Dân. Khi Trưởng Tôn Hoàng Hậu giúp đỡ Lý Thế Dân chính là như vậy, bà không bao giờ tham dự vào bất cứ công việc nào của quốc gia. Lý Thế Dân nếu như hỏi bà ý kiến liên quan đến bất cứ chuyện lớn nào của quốc gia, bà chỉ nói một câu. Ví dụ như: “Bệ hạ hãy tiếp nhận lời khuyên nhủ của hiền thần tài đức, thần thiếp chỉ biết điều này thôi”. Nhưng nếu khi Ngụy Trưng và Lý Thế Dân có mâu thuẫn thì bà liền dùng phương pháp vô cùng trí huệ để đi hòa  giải. Tôi vô cùng kính phục những phụ nữ như vậy. Mặc dù bà là hoàng hậu của một nước, nhưng tôi cảm thấy đối với những gia đình nhỏ của chúng ta kỳ thực cũng không có gì khác biệt, bởi vì nó đều cùng một đạo lý. Nam giới họ thực sự có thể chống đỡ được bầu trời ở bên ngoài, nhưng nếu như bạn luôn không tín nhiệm họ, bạn cứ muốn can thiệp vào việc của họ, vậy bạn cứ giúp đi, bản thân bạn cũng sẽ rất mệt. Mặt đất của bạn không có ai gánh vác nó sẽ vô cùng lỏng lẻo. Do đó chúng ta phải làm tốt bổn phận là “đất” của mình, để người nam đi làm “trời”. Giữ tốt bổn phận của mình như vậy thì rất tốt.
Trong quá trình học tập tôi cũng gặp rất nhiều phụ nữ vô cùng mạnh mẽ, tôi xin nêu một ví dụ cho mọi người. Ví dụ này cũng đã nhận được sự đồng ý của cô ấy. Cô ấy đã mắc một căn bệnh cực kỳ hiếm thấy trên toàn thế giới, mười một năm rồi. Đó là bệnh teo cơ mức độ cao, đại khái là một loại bệnh như vậy. Biểu hiện bên ngoài của cô ấy chính là triệu chứng toàn bộ thân thể từ trên xuống dưới đều không có sức lực, toàn bộ xương cốt đều bị mềm. Ví dụ cô ấy muốn ngồi xuống thì cô ấy không thể đứng lên được mà phải có người giúp cô ấy, đỡ cô ấy lên. Cô ấy muốn đứng dậy thì sẽ không ngồi xuống được, lại phải có người giúp cô ấy ngồi xuống. Bệnh này nếu mắc phải thì thông thường sau khoảng bốn năm, không tới bốn năm sẽ nằm liệt, sau đó nếu muốn đút cơm thì cần phải kéo miệng ra và đổ thức ăn lỏng vào. Nhưng ý thức của cô ấy vô cùng rõ ràng, lục phủ ngũ tạng tất cả các cơ quan đều rất tốt, nhưng cô ấy một chút cũng không thể động đậy được. Căn bệnh này rất đau khổ.
Bạn nghĩ xem, một người còn sống, thân thể rất tốt, lục phủ ngũ tạng đều rất tốt, ý thức rất rõ ràng, cô ấy cũng không phải người thực vật, nhưng cô ấy lại không thể có bất cứ một năng lực hành vi nào. Mắc bệnh này không bao lâu thì cô ấy học Phật. Cô bị bệnh này đến nay là mười một năm, nhưng sau khi học Phật cô vẫn có thể đi lại. Trạng thái mà tôi đang nói ở đây là đứng lên ngồi xuống được đều rất khó khăn, ở đâu cũng phải dựa vào người khác. Cô ấy nói với tôi, cô ấy rất mạnh mẽ, tất cả mọi việc đều do cô ấy làm chủ: chống đối với ba mẹ, chống đối với chồng. Cô đã ly hôn vài lần, chống đối với ba mẹ chồng, nhìn ai cũng không thuận mắt. Trong thời gian sinh bệnh, em gái nấu cơm cho cô ăn, có chút không vừa ý thì cô liền gạt đổ hết cả bát cơm xuống đất, một miếng cũng không ăn. Cô ấy vô cùng cang cường. Sau đó cô ấy khóc, nói với tôi là: “Cô Tịnh Du à! Nếu tôi học tập “Nữ Đức” thì tôi sẽ không như thế này. Đây có phải, đơn giản là vì tôi muốn làm đàn ông hay sao? Nhưng rõ ràng tôi là thân một người phụ nữ”. “Ông trời thật tốt, ông ấy đã cho chị quả báo hiện tại chính là làm cho chị hoàn toàn mềm ra, chị muốn mạnh mẽ cũng mạnh mẽ không nổi”. Hiện nay, điều mạnh mẽ duy nhất chính là cô ấy đi vệ sinh phải đứng giống như nam giới vậy, vô cùng đau khổ. Sau đó tôi nói: “Chị hãy từ từ học, vẫn có thể chuyển hóa được từng chút. Cảnh do tâm chuyển, nhất định có thể chuyển được!”. Do vậy, phụ nữ nhất định phải học kính, học nhu, học thuận, để tâm và thân của chúng ta có thể thuận với tất cả các cảnh giới ở bên ngoài, không xảy ra xung đột.
“Thuận” với chồng chỉ là một phương diện. Trong nhà không chỉ có chồng, thể hội của bản thân tôi là đối với con cái cũng phải kính thuận. Chúng ta là bậc làm ba mẹ thường xuyên có chút không vừa ý, con cái không phù hợp với cách nghĩ của bạn thì hoặc chửi bới, mắng nhiếc hoặc ra tay đánh đập. Bởi vì tôi nhìn thấy rất nhiều phụ huynh ở trước mặt con cái, ở trước mặt rất nhiều người đều trách mắng và chửi bới con cái, không biết tôn trọng con trẻ. Đứa bé đó sau khi lớn lên tâm tình của chúng sẽ rất không tốt. Bởi vì có một số ví dụ đã xảy ra ngay bên cạnh tôi.
Vị phụ huynh đó ở trước mặt tôi chỉ vào đứa con trai của anh ấy nói những lời rất khó nghe, nên cậu bé đó đã biểu hiện tâm trạng không tốt. Lúc đó tôi đã xoa đầu cậu bé đó, tôi nói: “Đứa bé này rất tốt, thực sự rất tốt, anh đừng nói nữa, nó thật sự rất tốt mà”. Sau đó tôi nói với nó rằng: “Con nghe lời của cô, qua bên kia chơi, qua phòng bên kia chơi nhé”. Sau đó tôi nói với vị thầy giáo này là: “Thầy nhất định đừng mắng con cái như vậy, con trẻ chúng đều có lòng tự tôn”. Bởi vì tôi đã từng trải qua chuyện như vậy, đã nếm mùi tổn hại và đã nhận được một bài học kinh nghiệm rồi.
Trước đây tôi rất nghiêm khắc đối với đứa con trai lớn, bất luận là trước mặt đông người hay ít người. Thỉnh thoảng nếu như nó làm không tốt; trẻ nhỏ làm sao có thể gọn gàng ngăn nắp, tôi lại rất nghiêm khắc trách mắng nó. Việc này xảy ra vào khoảng năm – sáu năm trước. Chồng tôi nói nhưng tôi không nghe. Kết quả, lúc ba tuổi đứa con trai lớn của tôi đã mắc một trận bệnh, là bệnh nháy mắt liên tục, không ngừng chớp mắt. Sau đó chồng tôi vô cùng lo lắng nói: “Em xem! Cảm mạo, phát sốt đều có thể trị, em nói xem chứng nháy mắt liên tục này làm sao để trị đây?”. Tôi đã  hỏi qua rất nhiều bệnh viện ở Bắc Kinh, sau đó họ nói nguyên nhân của bệnh chính là tâm lý của đứa bé bị kiềm nén rất lớn, mà nó lại không có cách nào điều giải và giải tỏa. Bởi vì đứa trẻ còn rất nhỏ, nên sẽ phản ứng lên các cơ quan của nó, sẽ thông qua cách này để phản xạ, để điều giải. Nó hai – ba tuổi tôi đã đánh nó, dùng cây chổi lông gà để đánh nó rất là nghiêm khắc. Bởi vì lúc nhỏ tôi đã được giáo dục như vậy nên tôi cảm thấy trẻ nhỏ hiện nay cũng nên dạy như vậy, nhất định phải nghiêm, không thể vì gia đình có điều kiện tốt mà không nghiêm khắc với chúng. Sau đó tôi phát hiện mình sai. Sai lầm căn bản nhất mọi người biết là gì không? Bởi vì tôi là phụ nữ, nó là nam, nó là con trai, phụ nữ từ nhỏ nhất định phải được dạy nghiêm khắc. Bạn xem thiên thứ nhất trong “Nữ Giới”, sanh xong con gái thì đặt chúng xuống dưới đất cho chúng đùa nghịch với con thoi dệt vải[DTNT2] , con trai thì không như vậy, con trai thì cho chúng viên ngọc làm đồ chơi. Nam – nữ không giống nhau. Đàn ông họ đại biểu cho trời, là tôn quý ở phía trên. Lúc đó tôi không biết, nhưng lúc đó thực sự là chí thành cảm thông, cũng là từ lúc đó tôi bắt đầu chăm chỉ học Phật, bởi vì lúc đó tôi đã cầu Quán Thế Âm Bồ Tát, nhất tâm cầu Ngài, niệm danh hiệu Ngài hai mươi bốn giờ không gián đoạn. Tôi nói nếu Ngài thật sự có thể trị khỏi bệnh cho con trai tôi, tôi sẽ phát tâm chăm chỉ học Phật. Tôi tin tưởng có Phật Bồ Tát. Thực sự là con trai tôi đã khỏi bệnh, nhưng sau đó tôi đã nhận được một bài học, chính là không được quá nghiêm khắc như vậy đối với nó. Đặc biệt là sau khi học “Nữ Đức”, bạn phải hiểu được cách tùy thuận thiên tánh của chúng, sau đó mới biết cách để giáo hóa chúng.
Tôi xin kể cho mọi người một ví dụ hai ngày trước, đều là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi lại lấy ví dụ này bởi vì còn có một ví dụ của một cô giáo khác, lấy nó để so sánh một chút. Có người tặng cho con trai tôi mấy viên kẹo, nó liền đặt trên tủ trong phòng của nó. Nó đang ngồi  làm bài tập, nhìn thấy viên kẹo đó tôi liền nghĩ răng của nó không tốt, nên tôi không muốn để cho nó ăn. Tôi liền nói với nó: “Viên kẹo này chắc là rất ngon, mẹ lấy ăn nhé con”. Nó đương nhiên không nói gì. Nó nói “Được ạ! Mẹ ăn đi”. Tôi liền lấy và ăn viên kẹo đó. Ăn xong, kỳ thực tâm nó rất không thoải mái. Đợi đến buổi tối nó buồn buồn, không vui tới tìm tôi. Nó nói: “Mẹ à! Con muốn nói chuyện với mẹ một chút”. Tôi nói: “Được! Con nói đi, có chuyện gì vậy?”. Nó nói: “Mẹ học văn hóa truyền thống tại sao mẹ lại không có tâm cung kính vậy?”. Tôi nói: “Vì sao vậy?”. Nó nói: “Mẹ lấy kẹo của con nhưng mẹ không nói cảm ơn con,, sau đó ăn xong mẹ cũng không có phản hồi gì”. Lúc đó tôi đã sững người ra. Nếu như trước đây tôi nhất định sẽ nói: “Đúng, nên như vậy!”, nhưng hôm đó tôi cảm thấy không đúng. Sau đó tôi liền nghĩ, bởi vì “ Hiếu Kinh” nó đã học thuộc lòng rồi, nhưng tôi không để nó đọc thuộc tôi nói:“Con mở  quyển “ Hiếu Kinh” này ra, con đem chương một đọc qua một lần, mẹ ngồi đây nghe con đọc”. Nó cũng không biết ý của tôi là gì, nó liền đọc “Khai tông minh nghĩa chương đệ nhất”. Sau khi nó đọc xong, tôi nói con giải thích cho mẹ xem cái gì gọi là: “Thân thể phát phu, thọ chi phụ mẫu”. Nó nói: “Chính là thân thể của con, tóc của con đều là nhận được từ mẹ, từ ba”. Tôi nói: “Thân thể của con đều là ba mẹ ban cho con, có viên kẹo con cho mẹ, mẹ có phải nói lời cảm ơn con không?”. Tôi nói: “Con có viên kẹo này, suy nghĩ đầu tiên của con nên làm gì? Mẹ mình có muốn ăn không? Bà ngoại ông ngoại mình có muốn ăn không? Mình trước tiên nên hiếu thuận họ, chứ không phải trước tiên nên bỏ vào trong bụng mình. Khi mẹ dạy dỗ con, con nên sanh tâm hổ thẹn”. Sau đó nó đứng đó không nói gì. Một hồi lâu nó nói một câu: “Được ạ! Mẹ à, sau này có đồ ăn ngon con sẽ đưa mẹ ăn trước, mẹ cũng không cần nói cám ơn con”.
Vì sao tôi lại nói ví dụ này cho quý vị? Bởi vì trong quá trình tôi dạy “Nữ Đức”, có một cô giáo khoảng năm mươi tuổi ở trước mặt tôi khóc nức nở cả một buổi sáng. Con gái của cô ấy làm việc tại một công ty nước ngoài, lương mỗi tháng rất cao, nhưng một đồng cô ấy cũng không cho mẹ. Mua đồ ăn ngon mang về nhà thì xách vào trong phòng, ngồi trong phòng ăn một mình. Nếu mẹ cô ấy vào nếm thử một ít thì cô ấy liền trách mắng mẹ mình là: “Ngay đến một tiếng cảm ơn mẹ cũng không biết nói hay sao?”. Mẹ cô ấy liền mau chóng nói: “Cảm ơn con con gái! Món này rất ngon”. Người mẹ này đã khóc và nói với tôi rằng: “Tại sao nó có thể như vậy chứ?”. Tôi nói: “Việc đó sao cô lại hỏi tôi, cô nên hỏi chính bản thân mình”. Tôi nói: “Ông bà mình chẳng phải đã nói hành hữu bất đắc, phản cầu chư kỷ hay sao? Đứa con gái này của cô có phải từ nhỏ cô rất cưng chiều, chiều chuộng nó phải không?”. “Đúng vậy! Tôi yêu thương nó, thương nỗi đến hơn hai mươi tuổi tôi vẫn còn giặt quần lót cho nó, việc gì cũng không để nó làm, không để nó phải lo lắng chuyện gì cả. Đối với nó vô cùng tốt, nhưng tại vì sao nó có thể đối xử với tôi như vậy chứ?”. Tôi nói: “Cô đã yêu sai rồi, cô đối tốt với nó, nhưng cách cô đối tốt với nó lại là sai, không phù hợp với giáo dục luân lý đạo đức. Bởi vì “mẹ nhân từ, con hiếu thảo”. Chữ “từ” này tuyệt đối không phải là cô chăm sóc cho nó từng li từng tí mọi mặt trong cuộc sống. “Từ” chân thật chính là cô làm thế nào để dẫn dắt con trẻ nâng cao linh tánh, để chúng có thể trong tương lai khi đối người, tiếp vật, đối nhân xử thế, khi đối diện với quan hệ ngũ luân, chúng hoàn toàn căn cứ vào ngũ luân để ứng xử. Cô phải làm gương cho chúng”.
Tôi xin kể thêm một ví dụ nữa cho mọi người, cũng là câu chuyện xảy ra giữa tôi và con trai tôi. Bởi vì bản thân tôi có sự thay đổi rất lớn, do đó tôi sẽ chia sẻ với mọi người. Có một lần vào buổi tối, tôi cũng dẫn con trai đi tản bộ (không phải ngày nào cũng vậy) qua nhà hàng xóm. Cô hàng xóm này không có con nên rất thích hai đứa con trai của tôi. Sau đó cô ấy lấy bánh ngọt, kẹo, kẹo mè rất ngon cho hai con trai tôi ăn. Hai đứa con tôi rất vui mừng, bởi vì những thứ này ở nhà chúng tôi đều không có. Sau đó chúng mỗi đứa ăn một cái, trên tay lại cầm thêm một cái rồi đi ra. Sau khi đi ra, cô hàng xóm muốn đưa cho chúng những thứ này cầm đi ăn, nhưng tôi ngăn lại, tôi nói: “Những thứ này cứ để ở nhà chị, đợi hôm nào đi tản bộ chúng muốn ăn thì lại tới ăn nữa, đừng để chúng tập thành thói quen ăn rồi lại còn mang về”. Sau đó chị hàng xóm này nói: “Được!”. Sau khi ra về, con trai lớn của tôi mau chóng ăn hai viên kẹo vào bụng. Kết quả bởi vì đứa út còn nhỏ, nó vẫn chưa ba tuổi, vừa ăn hết một viên kẹo mè, trong tay thì vẫn còn cầm một viên kẹo mè khác. Đứa con lớn liền đến nói với tôi: “Mẹ à! Mẹ xem Nhị Bảo còn nhỏ như vậy phải giữ gìn răng cho tốt, nên viên kẹo kia con ăn giúp em một nửa có được không ạ?”. Tôi nói: “Được!”. Tôi mới nói “được”, vẫn chưa nói xong, vẫn chưa nói câu tiếp thì nó đã bước nhanh xông tới dành viên kẹo của Nhị Bảo muốn bẻ làm đôi. Bạn nghĩ xem, trẻ con mà. Nhị Bảo nhỏ như vậy nó chắc chắn nắm chặt, chết cũng không chịu đưa. Sau đó đứa lớn bắt đầu khóc lớn, rồi nhảy dựng lên nói: “Mẹ nói rồi, phải chia mỗi người một nửa”. Lúc đó chúng tôi vẫn chưa rời khỏi sân nhà cô hàng xóm. Sau đó cả hai cũng không chịu, đều bắt đầu khóc, khuyên thế nào cũng không được. Cô hàng xóm liền chạy ra nói: “Đừng khóc nữa, mỗi người một hộp mang về nhà từ từ ăn nhé”. Nếu như trước đây tôi nhất định sẽ nổi nóng, bởi vì tôi cảm thấy rất mất thể diện, nhưng lúc đó cơn tức giận của tôi lại không nổi lên. Bởi vì tôi nghe đĩa giảng của cô Lưu Tố Vân, tôi nhớ một từ, đó là hoán đổi vị trí để suy nghĩ. Tôi nghĩ nếu tôi là đứa lớn, tôi có thể cũng sẽ như vậy, tôi nghĩ viên kẹo đó nhất định rất ngon nên nó mới có thái độ như vậy. Tôi liền cười và nói với đứa lớn rằng: “Con trai à! Con đừng kích động, sự kích động này chính là ma quỷ. Con vừa kích động thì mà quỷ sẽ xuất hiện đấy!”. Con trai lớn của tôi lớn tiếng nói: “Con chính là muốn để ma quỷ xuất hiện, ma quỷ không xuất hiện thì viên kẹo này có thể xuất hiện không?”. Sau đó tôi không nói gì nữa. Cô hàng xóm lấy hộp kẹo đưa cho chúng tôi, sau đó chúng tôi liền ra về. Sau khi trở về tôi rất nghiêm túc, tôi nói với mẹ tôi rằng: “Hộp kẹo này mẹ giữ lại mang về cho con của em trai con ăn, hai đứa chúng không được ăn nữa”. Hai đứa con tôi trở về nhà đều biết mình sai rồi nên không ai nói lời nào. Khi tôi nói câu này, hai đứa đều mở to mắt không dám nói lời nào. Mẹ tôi liền cầm lấy hộp kẹo rồi đi. Tôi nói: “Mẹ à! Mẹ khóa cẩn thận lại nhé, để vào trong tủ của mẹ ấy”. Sau đó tôi không nói gì, xuống chuẩn bị nước tắm. Sau đó tôi nói: “Nhị Bảo, đi tắm thôi!”. Sau đó, đứa con trai lớn đi theo sau nhưng tôi cũng không nói chuyện, giống như không nhìn thấy nó vậy. Tôi tắm xong cho Nhị Bảo rồi đi ra. Khi tôi lên lầu mặc quần áo cho Nhị Bảo thì tôi phát hiện trên bàn có một mẩu giấy. Trên mẩu giấy đó viết: “Mẹ thân yêu! Con xin lỗi, con sai rồi, sau này con sẽ không nói to hét lớn nữa. Con trai lớn của mẹ!”. Sau đó tôi giữ lại mẩu giấy đó. Sau khi giữ lại thì con trai lớn cũng xuống tắm. Nó tắm xong, đi lên lầu nhìn vẻ mặt của tôi vẫn không có gì thay đổi, nó liền nói: “Mẹ à! Mẹ có nhìn thấy thứ gì ở trên bàn không?”. Tôi nói: “Mẹ không thấy gì cả”. Tiếp theo nó nói: “Mẹ không nhìn thấy thì thôi vậy! Mẹ đừng giận nữa, sau này con sẽ không để ma quỷ xuất hiện nữa đâu”. Tôi nói: “Được. Con trai à! Con người phải có thể khống chế được chính mình. Đặc biệt là con trai, nếu một viên kẹo đã có thể lôi con đi, tương lai con lớn lên liệu có bị những thứ khác kéo đi mất không? Lúc đó con không còn là chính mình nữa đâu”.
Vì sao tôi lại kể ví dụ này cho mọi người? Với tính cách trước đây của tôi, nếu con cái như vậy thì tôi rất dễ nổi giận, đặc biệt là ở trước mặt người ngoài. Nhưng tôi cảm thấy nổi nóng không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Giống như có người nói oán hận, oán hận không thể đối trị được oán hận, mà chỉ có yêu thương mới có thể chấm dứt oán hận. Nhưng tình yêu thương này không chỉ đơn thuần nói trên miệng, mà phải chân thành từ tận đáy lòng tôn kính con trai mình, xem chúng chính là thầy của bạn. Tôi đã xem hai đứa con trai của mình thành thầy giáo của tôi, ngày ngày đưa ra đề thi, thật sự là càng ngày càng khó. Chúng thường xuyên ra đề thi cho bạn, đề thi vừa phát ra bạn phải nhìn vào đó mà làm. Sau đó, quay đầu nhìn lại chúng vẫn rất yêu bạn. Cho nên tôi nghĩ, rất nhiều phụ nữ có thể người mà cả đời họ qua lại nhiều nhất, thường không nhất định là ba mẹ, có thể là chồng mình, con mình, cho nên nếu giải quyết tốt hai vấn đề này thì có thể cả đời này họ sẽ rất hạnh phúc, rất thoải mái. Những chuyện này đều là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày, nhưng bản thân chúng ta phải điều chỉnh từng li từng tí một.
Chúng tôi đang chia sẻ chương “Kính Thuận” trong sách “Nữ Giới”, đoạn tiếp theo nói: “Phu kính phi tha”. Ý nói ngoài việc kính chồng ra thì không có gì khác. “Trì cửu chi vị dã”, mấu chốt là có thể kính trọng dài lâu. “Trì cửu giả, tri chỉ túc dã”, chính là bạn biết dừng lại, biết được đủ. “Trì cửu”, hai chữ này rất quan trọng. Cái gì là “chỉ”? Chính là cái gì cũng đều phải biết dừng lại đúng lúc.
Tôi xin lấy một ví dụ đơn giản nhất, như có đồ ăn ngon không thể ăn mà không biết dừng, có những thứ thú vị không thể chơi mà không biết chán, không thể vừa nổi giận thì giận mãi không nguôi. Thường khi phụ nữ nổi giận thì giống như hiệu ứng Domino vậy, vốn dĩ cãi nhau với chồng là vì chuyện này, nhưng cãi tới sau cùng đã lôi cả những chuyện mười năm trước ra nói. Bởi vì tôi từng nghe một phụ nữ ngồi đó than phiền với tôi, vốn dĩ là cô đang oán trách về chuyện này, đến cuối cùng sau khi nghe một giờ đồng hồ thì cô ta đã lôi cả những chuyện mấy năm trước ra kể. Thường thường đều là như vậy. Cho nên chúng ta phải đem hai chữ này học cho tường tận. Chữ “chỉ” này trong cuộc sống thực tế chỉ có hai loại hoàn cảnh mà chúng ta thường xuyên gặp phải, một loại là thuận cảnh, một loại là nghịch cảnh. Thuận cảnh chính là ngày hôm nay mọi việc đều hài lòng vừa ý, gặp thấy đều là những người mình thích, nghe thấy đều là những lời mình muốn nghe, làm việc gì cũng đều vui vẻ, ưa thích, hy vọng ngày ngày đều như vậy. Sai rồi! Bạn phải biết được dừng lại. Khi thuận cảnh không khởi tham luyến, không có tâm muốn chiếm hữu liên tục bất cứ thứ gì, như vậy là đúng! Tôi luôn dùng những lời trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” để đối trị với cái “chỉ” này.
Trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” có sáu loại quán tưởng. Ví dụ khi số mệnh đương gặp lúc vinh hiển thì phải thường nghĩ đến lúc cô quạnh, bạn liền biết chừng mực. Khi trước mắt ăn uống sung túc thì phải thường nghĩ đến lúc bần hàn, nên cũng có thể dừng lại. Khi học vấn có phần cao phải thường nghĩ rằng mình còn kém cỏi, cũng có thể dừng lại. Bạn vừa dừng lại thì cái tâm ngạo mạn của bạn sẽ không sanh khởi, mà tâm cung kính sẽ sanh khởi, con người này liền có thể không ngừng tiến về phía trước. Khi gặp nghịch cảnh, ví dụ ngày hôm nay đều là những việc không thuận ý, bạn nhất định đừng nổi nóng, mà ngay lúc đó phải biết đem ý niệm này toàn bộ chuyển trở lại.
Tôi xin chia sẻ với mọi người, kỳ thực trong cuộc sống có một câu nói, đó là “chuyện không vừa ý thường chiếm đến tám – chín phần”. Trong mười việc thì có đến tám – chín việc không như ý muốn, vậy phải làm sao? Bạn phải nghĩ tất cả theo chiều hướng tốt đẹp. Nếu bạn nghĩ theo chiều hướng tốt đẹp thì tâm thái của bạn chẳng phải đã khác rồi sao? Ví dụ như trước đây tôi luôn nghĩ là mình chỉ cần ở nhà, tôi nghĩ tôi không cần đi làm, ở nhà học “Nữ Đức” thật thoải mái, việc trong nhà xử lý tốt là được rồi. Nhân viên của công ty rất nhớ tôi, thường gọi điện thoại cho tôi, lúc đó tôi rất phiền toái, tôi nói tại sao họ cứ gọi điện thoại làm phiền tôi như vậy, trong lòng khởi lên phiền não. Vì tôi xem việc này là nghịch cảnh nên tôi đã khởi lên tâm sân giận. Sau đó tôi liền chuyển ý niệm. Tôi nghĩ, họ có duyên với mình như vậy, quý mến mình từ tận đáy lòng như vậy, mình nên quý trọng, quý tiếc cái duyên này, mến tiếc cái phước này, không nên đối lập với họ. Sau đó, có một lần tôi đến chỗ các nhân viên, tôi nói: “Hiện nay các bạn đều đã công tác được mấy năm rồi, mọi việc ở công ty cũng đều bình thường, kỳ thực bản thân các bạn đều có thể làm tất cả mọi việc rất tốt, đừng cứ mãi coi tôi là chỗ dựa, coi tôi là một cái gậy chống, cần vứt bỏ thì phải vứt bỏ. Nhưng nếu các bạn thực sự không vứt nổi, muốn tôi đến giúp các bạn giải quyết vấn đề, thì lúc nào các bạn cũng có thể gọi điện thoại cho tôi. Một tuần tôi sẽ cố định đến công ty để nói chuyện với các bạn về những chuyện trong công việc, những chuyện trong cuộc sống và nhiều việc khác nữa”.
Nhân viên trong công ty đều gặp phải những sự việc như thế này, ví dụ như có một cô nhân viên quen bạn trai nhưng không vừa ý, sau đó gọi tôi đến công ty. Tôi liền đến đó nói chuyện với cô ấy một buổi chiều, giải quyết vấn đề tình cảm yêu đương của cô ấy. Còn có một nhân viên có tình cảm không tốt với chồng, tôi cũng đến giải quyết vấn đề này. Còn có một lần, hai nhân viên xích mích với nhau, bên này gọi điện thoại cho tôi đòi khiếu nại, bên kia cũng gọi điện thoại khiếu nại. Sau đó khi tôi đến, tôi liền cười và nói: “Cả hai bạn đều nên dùng cách hoán đổi vị trí để suy nghĩ cho người khác. Bạn đứng ở góc độ của cậu ấy mới nhận thấy cậu ấy cũng không dễ dàng gì. Bạn lại đứng ở góc độ của cậu ấy để nghĩ xem có phải cậu ấy cũng không dễ dàng gì phải không? Chẳng phải là không có chuyện gì rồi sao?”. Con người mỗi một ngày đều sống rất vui vẻ, không cần thiết phải làm cho bản thân mình căng thẳng như vậy. Nhìn cái này không vừa mắt, nhìn cái kia không thuận mắt, chính là vì đã không làm tốt chữ “chỉ” này. Làm tốt chữ “chỉ” này thì bạn lúc nào cũng có thể ngăn được cơn thịnh nộ trong tâm mình, không để nó phát triển thành một cơn sóng biển, sóng lớn, sóng thần. Tôi từng nhìn thấy sóng, bởi vì tôi sống ở ven biển Đại Liên. Bạn nhìn thấy những cơn sóng nhỏ, gợn sóng nhìn rất đáng yêu, nhưng khi có cuồng phong sóng lớn thì thật sự rất đáng sợ. Do vậy không nên để cái tâm mình khởi cuồng phong sóng lớn, mà hãy dần dần dập tắt nó.
Thời gian trước đây, nhân viên của chúng tôi nói rằng: “Giám đốc Trần à! Những lúc cần thiết cô phải thường xuyên đến nói chuyện trị liệu một chút”. Nói chuyện trị liệu, “liệu” trong từ trị liệu. Tôi nói: “Được! Nếu các bạn cần thì chúng ta sẽ nói chuyện để trị liệu”.
Từ “chỉ” này là gì? Trong “Đại Học” cũng có nói: “Tri chỉ nhi hậu hữu định, định nhi hậu năng tịnh, tịnh nhi hậu năng an, an nhi hậu năng lự, lự nhi hậu năng đắc”. Tôi cảm thấy từ “chỉ” này chính là bước đầu tiên, vô cùng quan trọng, đặc biệt là phụ  nữ. Còn “túc” đương nhiên chính là “tri túc thường lạc” rồi.
Hôm trước tôi đã chia sẻ cùng mọi người rồi, tôi đã tổng kết ra có năm loại tình yêu. Tổng kết xong tôi còn rất vui. Tôi căn cứ vào việc học đĩa giảng của cô Lưu Tố Vân mà tổng kết ra. Sau đó tôi liền chạy đến chỗ chồng tôi chia sẻ với anh ấy. Tôi nói: “Anh à! Em đã tổng kết ra là tình yêu có năm loại, hợp năm loại này lại chính là một loại tình yêu mà con người cần phải có, là tình yêu giữa vợ chồng cần phải có”. Anh ấy rất tán thán.
Tôi nói: “Thứ nhất, yêu chính là cảm ơn. Con người không có tâm cảm ân thì sẽ không có tâm yêu thương”. Nếu bạn không biết cảm ân chồng bạn đã cho bạn một mái nhà, cho bạn một chỗ dựa, thì bạn cũng không có tâm yêu thương. Bạn nói bạn vì tiền của anh ấy, vì quyền của anh ấy, vì danh của anh ấy mà bạn kính anh ấy, bạn yêu anh ấy, nếu một ngày những thứ đó không còn nữa thì sao?
“Thứ hai, yêu là biết đủ”. Biết đủ thường vui. Những thứ bạn đang có chính là những thứ tốt nhất, đừng đi ngưỡng mộ người khác nữa, ngưỡng mộ cũng không có được. Đặc biệt có rất nhiều người rất thích đem so sánh chồng mình với chồng người khác, so tới so lui kết quả bản thân mình là kém nhất, những thứ tốt đẹp đều rơi vào tay người khác.
Bởi vì thời gian trước có hai vị giám đốc dẫn vợ mình đến Đại Liên chơi, chúng tôi cùng nhau ăn cơm. Vợ của họ chưa từng gặp mặt chồng tôi, nên họ đem hai người chồng của họ ra so sánh với tôi. Ngày thứ hai ăn cơm, có một vị giám đốc nói: “Bà xã tôi cứ luôn bảo tôi phải học tập cô, làm tôi rất phiền muộn”. Sau đó tôi nói: “Sai rồi, đàn ông phải học tập với đàn ông, phụ nữ phải học tập với phụ nữ, anh không cần học tôi. Mặc dù tôi là giám đốc nhưng tôi là phụ nữ, hai chúng ta nên cùng nhau học tập, học “Nữ Đức”. Nếu có cơ hội tôi sẽ giới thiệu chồng tôi với chồng các chị để họ cùng thảo luận xem nên làm đàn ông như thế nào. Việc này nhất định đừng nên nói nữa”. So sánh chồng mình với chồng người khác là chuyện không nên rồi, thế thì sao còn có thể đem chồng mình so sánh với vợ người khác được chứ? Đó là sai lầm lớn, rất là sai lầm. Cho nên tuyệt đối không nên so sánh, vì vừa so sánh thì tâm của bạn liền sẽ có cao thấp.
Tôi chưa từng so sánh, bởi vì trước đây có một lần duy nhất tôi đã nhận được một bài học. Đó là gì vậy? Lúc mới kết hôn, chồng tôi không biết làm việc nhà, vào phòng thì tất vứt một cái bên đông, một cái bên tây, sau đó nằm dài ở đó không làm gì. Tôi rất tức giận nhưng không dám nói với ba mẹ, lén lút gọi điện thoại cho cô của tôi. Cảm tình giữa tôi và cô rất tốt. Tôi vẫn chưa oán trách, chưa nói quá ba câu thì đã bị cô tôi mắng cho một trận. Cô nói: “Nó như vậy sao con còn lấy nó? Tầm nhìn của con thế nào vậy, không được vạch áo cho người xem lưng”. Tôi lập tức gác máy. Tôi đặt điện thoại xuống, từ đó về sau thực sự cho đến hôm nay tôi chưa từng than phiền với ai. Ví dụ như chồng tôi cái này hay cái kia không tốt, tôi tin là mọi người có thể chưa nghe qua. Bởi vì trước đây tôi thường buồn bực, cảm thấy anh ấy tại sao lại như vậy. Nhưng bình thường tôi rất thích xem sách, tôi thường lấy sách để điều chỉnh bản thân, hoặc là chuyển sự chú ý sang việc khác, như ra ngoài đi dạo, đi làm đẹp, tôi sẽ quên đi và không nhớ đến chuyện đó nữa. Hiện tại tôi biết cách đó là trị ngọn không phải trị gốc, bởi vì thật sự thuận là tâm bạn thuận, nếu thuận trên sự thì sẽ không thể trị được gốc.
Có một lần chồng tôi đã khai thị cho tôi. Chúng ta nói nhẫn nó có ba cấp bậc, có thể nhẫn thì chính là thuận. Anh ấy nói: “Thứ nhất gọi là nhẫn chịu, đây là tầng thấp nhất. Đây là mức tổi thiểu mà con người đều nên có, là mức tu dưỡng thấp nhất của một người. Anh ấy nói chữ nhẫn này chính là trên trái tim có một con dao, ý nói em nhìn thấy người khác làm sai, nhìn thấy người khác không thuận mắt em cũng phải nhẫn, chí ít thì em cũng phải bịt chặt cái miệng mình lại không được tùy tiện đi bình luận người khác, không được động một tý là đi tranh tới tranh lui với người khác. Anh ấy nói đây là tầng thấp nhất, tầng này nếu em không vượt qua được thì kết cục và kết quả của em chính là một thân bệnh tật. Bởi vì những thứ trong tâm em nghĩ đều có con dao, trong lòng em vừa uất ức vừa nổi giận thì em có thể không sanh bệnh được không?”. Anh ấy nói: “Thứ hai gọi là khoan dung. Khoan dung tức là đối phương sai, đối phương không đúng, đối phương lăng nhục em, nhưng em có thể tha thứ cho họ, tâm của em phải lớn. Tâm lớn lượng lớn thì phước liền lớn. Nên em phải đem những cái đó buông xuống”. Anh ấy nói đây là tầng thứ hai. Anh ấy nói tầng thứ ba là cao nhất, và cũng khuyên tôi cần phải đạt tới tầng này, gọi là bao dung. Anh ấy nói: “Bất cứ việc gì cũng không có đúng sai, chỉ là do đứng ở góc độ khác nhau. Nếu em đạt tới tầng này thì em sẽ không nhìn thấy lỗi lầm của người khác, làm gì có sai chứ? Cảnh giới của họ như vậy, sự tu dưỡng hàng ngày của họ như vậy, nên họ nói câu này, họ lý giải như vậy là có đạo lý, vì họ mê hoặc điên đảo nên cho rằng như vậy là được. Anh ấy lại nói cảnh giới này của em như vậy, hoàn cảnh này của em là như vậy, môi trường giáo dục này của em là như vậy nên em sẽ cho rằng như vậy là đúng, điều này cũng có thể lý giải”. Sau khi anh ấy nói với tôi xong, lúc đó tôi đã rất tán thán anh ấy, tôi nói: “Cảnh giới của anh cao hơn em, thảo nào thời xưa đều gọi chồng là tiên sinh”. Thực sự họ là cấp thầy giáo rồi mới có thể cả đời giáo hóa bạn.
Tôi vô cùng kính phục anh ấy, bởi vì anh ấy có thể dẫn dắt tôi trên rất nhiều phương diện, bao gồm cả việc học văn hóa truyền thống. Năm ngoái, anh ấy đã nói với tôi là: “Em học văn hóa truyền thống phải làm được nhân hậu mà không bảo thủ, nhìn xa trông rộng mà không gian xảo, theo kịp thời đại mà không theo kiểu nước chảy bèo trôi. Trước tiên bản thân em phải thực sự làm được, bản thân phải có thể ngộ sau đó mới đi nói. Nói hay không nói, có thể làm thầy người khác hay không không quan trọng, quan trọng nhất chính là bản thân em có làm được hay không”.
Do vậy, thật sự từ trong tâm tôi có một cảm giác hài lòng, có một sự tôn kính đối với anh. Trên sự bạn làm được, thì bạn sẽ cảm thấy rất tự nhiên. Ví dụ như khi anh ấy về nhà muộn, tôi thường ở trong thư phòng của anh ấy vì sau khi anh ấy về nhà thì thường sẽ dùng máy tính một lúc. Anh ấy thích chơi cờ tướng. Sau đó thông thường tôi sẽ chuẩn bị cho anh ấy một số thứ bao gồm như trái cây, sữa, trà, đồ ăn vặt, rồi nước rửa chân. Bởi vì chậu rửa chân của anh ấy có thể chỉnh thời gian cố định, độ ấm cố định, đến lúc anh ấy ngâm chân hay làm gì cũng đều được tôi chuẩn bị sẵn. Có một lần, bởi vì quá bận nên tôi đã sơ suất. Ngày hôm sau, sáng sớm hơn ba giờ tôi đi lên xem anh ấy (thông thường hơn ba giờ là tôi thức dậy, hiện tại buổi sáng học “Nữ Đức” nên canh năm, trước bốn giờ phải mau chóng dậy), thì anh ấy vẫn ngồi đó chơi cờ tướng, sau đó đặt hai cái chân lên bàn nhìn tôi. Cảm giác đầu tiên của tôi là quên lấy khăn lau chân, nên tôi nói: “Anh à! Em xin lỗi em quên lấy khăn lau chân cho anh”. Anh ấy nói: “Đúng vậy! Anh đã hong khô rồi”. Tôi nói: “Thật ngại quá, đây là sơ suất, sơ xuất nghiêm trọng, lần sau em nhất định chuẩn bị đầy đủ cho anh”. Khi bạn làm những việc này, bạn không nên có những cảm giác như bản thân mình hèn mọn, thấp kém hoặc là bản thân không thoải mái vì sao tôi phải làm những việc này chứ. Không có cảm giác như vậy, mà bạn phải nên hoan hỷ, vui vẻ, vô cùng vui thích đi làm cho anh ấy. Sau khi bạn làm xong rồi, bạn có thể nhận được hồi báo, thật đấy!
Trước đây chồng tôi là một đại nam nhân, anh ấy không chú ý đến những chuyện nhỏ nhặt, nhưng mùa hè năm nay vô tình tôi đã nói một câu là: “Quạt trong nhà mình đều là quạt lớn”. Mọi người chắc thấy qua loại quạt lớn đó rồi. Tôi nói: “Tay em nhỏ quá, sao không có cái quạt nhỏ nào nhỉ?”. Tôi chỉ thuận miệng nói câu đó. Kết quả buổi sáng ngày thứ hai, trên cái tủ trước đầu giường của tôi, anh ấy đã tự mình đi mua một cái quạt lụa nhỏ, là quạt đàn hương của Hàng Châu đặt ở đầu giường. Lúc đó tôi không ngờ của anh ấy mua, tôi còn đứng đó nhìn, “sao ở đây lại có cái quạt nhỏ nhỉ?”. Sau đó tôi liền cầm cái quạt đó, cũng rất thích nó. Sau đó anh ấy liền hỏi tôi: “Em có thích cái quạt đó không? Là anh mua đấy!”. Tôi vô cùng cảm động. Có thể nó chỉ đáng mấy đồng, khoảng mười đồng, hai mươi đồng, nhưng tôi cảm thấy chỉ cần bạn cống hiến một cách vô tư thì nó nhất định sẽ được báo đáp. Tôi nói điều này là “tình yêu chính là phụng hiến”. Chẳng phải tôi đã nói yêu là cảm ân, yêu là biết đủ hay sao? Yêu còn là phụng hiến. Thật sự bạn cống hiến một cách vô tư, không tính toán, thì bạn sẽ nhận được những sự báo đáp mà mình không hề nghĩ tới.
“Thứ tư, tôi tổng kết rằng, yêu chính là chuyên nhất”. Bởi vì tình yêu hiện nay đều không chuyên nhất, ba tâm hai ý. Yêu nhất định phải chuyên nhất, một lòng một dạ. Chúng ta chẳng phải nói: “Nhất môn thâm nhập trường thời huân tu sao?”. Môn học làm vợ chồng này bạn cũng phải “nhất môn thâm nhập, trường thời huân tu”, nếu bạn cứ thay đổi thì huân tu sẽ không thành. Do vậy, khi mười ba tuổi tôi đã quen biết chồng tôi, chúng tôi là bạn học cấp ba. Mười sáu tuổi tôi thi lên đại học nhân dân Trung Quốc, anh ấy thi lên đại học Cát Lâm. Năm hai mươi tuổi tôi tốt nghiệp, anh ấy lớn hơn tôi một tuổi, hai mươi mốt tuổi. Hai năm sau tôi hai mươi ba tuổi, tôi được gả cho anh ấy mãi đến bây giờ. Do vậy mà việc “nhất môn thâm nhập này” đến hiện nay chúng tôi đã huân tu mười lăm – mười sáu năm rồi. Chúng tôi huân tu cũng không tệ, nhưng ở giữa cũng có rất nhiều thăng trầm, thật sự là như vậy. Bạn thấy thời gian huân tu của cô Lưu Tố Vân còn dài hơn tôi, do vậy cô cũng thành tựu rồi. Cho nên, tôi tin tưởng một người phụ nữ chỉ cần một lòng một dạ tiếp tục huân tu thì nhất định sẽ đạt được chân đế của hôn nhân, chân đế của tình yêu, bạn sẽ thấu suốt. Khi bạn xử lý nó sẽ không phức tạp, sẽ làm tốt mọi việc.
Ngày mốt tôi có thể sẽ giảng chương thứ năm, chính là “chuyên tâm”. Tôi sẽ chia sẻ với mọi người những trọng điểm này.
Thứ năm, tôi cảm giác tình yêu chính là bao dung. Tâm của người phụ nữ phải lớn. Làm sao tâm mới có thể rộng lớn được? Chính là không nên quá để ý đến những thứ bên ngoài, đặc biệt là đừng nên quá quan trọng tiền bạc. Việc phụ nữ hay so đo tính toán phần nhiều đều là tiền bạc, thích chiếm những món lợi nhỏ. Khi ra ngoài mua đồ, bạn thấy cửa hàng giảm giá, tặng sản phẩm, đều là phụ nữ đổ xô vào mua. Mua món này thì được tặng thêm mấy sản phẩm nữa, nên một nhóm phụ nữ đều đổ xô đến mua. Vốn dĩ chuẩn bị mua loại mỹ phẩm này, đến cuối cùng mua cả túi mang về nhà.
Vì sao tôi lại nói như vậy? Bởi vì tôi phát hiện rất nhiều mâu thuẫn, rất nhiều vấn đề trong gia đình đều là do tiền bạc gây ra, chính là quá quan trọng đến tiền bạc. Tôi nghĩ, hôm nay tôi có thể cùng chia sẻ với mọi người niềm hạnh phúc trong hôn nhân hoặc là những thể hội, những lợi ích của bản thân trong nhiều năm qua thực sự là do tôi không quá xem trọng đối với tiền bạc. Bởi vì cách nhìn nhận của tôi đối với tiền bạc là gì? Tôi từng có một cuộc đối thoại với chồng tôi ở Thượng Hải vào mùa hè năm ngoái. Anh ấy cùng hai vị lãnh đạo ở đại sảnh một nhà hàng ngồi uống trà, trong đó có một vị lãnh đạo đã nói với anh ấy. Bởi vì ban đầu hai chúng tôi có một công ty tư vấn chứng khoán, nếu là người làm chứng khoán thì sẽ biết công ty đó địa vị rất cao, rất khó tìm. Nhưng sau đó, vào năm 2002 tôi đã chuyển nhượng công ty, chuyển nhượng quyền nắm giữ cổ phần. Bởi vì lúc đó tôi kiên quyết không muốn bước chân vào thị trường cổ phiếu mà rút khỏi hoàn toàn. Năm 2000 thì tôi đã rút khỏi, đến năm 2002 thì tôi kiên quyết chuyển nhượng. Sau đó vị lãnh đạo đó đã nói với chồng tôi rằng: “Nếu như anh không chuyển nhượng, bây giờ anh bán hết quyền nắm giữ cổ phần công ty thì có thể bán được mấy mươi triệu tệ đó, vậy thì anh sẽ thu được rất nhiều tiền”. Chồng tôi vừa nghe thì ánh mắt liền thay đổi, sau đó nhìn tôi. Anh nhìn tôi, tôi liền nghĩ: “lúc đó quyết định đều là mình đưa ra, mình tìm người để chuyển nhượng. Mức giá lúc đó thấp hơn rất nhiều, rất nhiều so với hiện nay, chỉ là một số lẻ thôi. Tôi rất điềm nhiên nói rằng: “Anh à, anh phải nghĩ thoáng một chút. Tiền trong ngân hàng chỉ là một dãy số, tiền cầm trong tay chỉ là một đống giấy mà thôi. Sau khi có nhiều tiền rồi, nếu anh muốn sử dụng thì anh phải suy nghĩ sử dụng thế nào để không tạo nghiệp, phải dùng tiền cho phù hợp, còn phải có trí huệ nữa”. Đây là quan điểm đối với tiền của tôi. Sau đó ba người đàn ông nghe xong đều nhìn tôi, không ai nói gì. Sau đó có một vị lãnh đạo, bởi vì ông rất thích sưu tầm ngọc, ông sững người ra hồi lâu rồi nói: “Tịnh Du! Theo cách lý giải của cô thì số ngọc của tôi nếu như không bán thì chỉ là một đống đá bày ở nhà, còn nếu bán đi thì vẫn chỉ là một đống giấy vụn”. Sau đó tôi nói: “Đúng rồi!”. Tôi nói xong thì không dám ngồi lại đó nữa, sợ ba người họ sẽ nói tiếp. Tôi nói: “Mọi người cứ nói chuyện, tôi về phòng nghỉ ngơi”, liền chạy về phòng. Nhưng từ đó về sau, chồng tôi nói với tôi rằng: “Quan niệm này của em thật mới mẻ, rất nhiều người sẽ đi tuyên truyền điều này”. Tôi nói: “Đích thực là như vậy. Bởi vì nếu anh không thấu rõ việc này, anh sẽ luôn bị mệt mỏi vì những sự việc này đeo bám không buông được”.
Tôi xin nêu một ví dụ cho mọi người, là việc trong gia đình tôi. Bởi vì chị cả của chồng tôi  gia đình chịtương đối khó khăn, không được tốt lắm, con của chị từ tiểu học lên trung học, trung học lên cấp ba, cấp ba lên đại học, tất cả chi phí đều do tôi giúp đỡ. Tôi giúp đỡ chị với quan niệm gì? Chính là dù sao chị ấy có việc nên mới gọi điện thoại cho tôi. Sau đó tôi liền gửi tiền cho chị. Chị chưa bao giờ tìm em trai mình. Sau khi đứa cháu gái này của tôi lên đại học, mỗi tháng tôi đều cố định gửi tiền phí sinh hoạt vào thẻ ở trường đại học cho nó. Thời gian trước, bởi vì chồng tôi có một khoản tiền gửi vào trong thẻ của chị tôi, sau đó nói với chị ấy số tiền này tặng cho chị để chị nộp học phí cho con cái. Tôi không biết việc này, chị tôi cũng không  nói với tôi. Vốn dĩ tôi đang chuẩn bị tiếp tục gửi tiền học phí học kỳ mới cho nó, sau khi chồng tôi nói với tôi chuyện này, tôi  nói: “Thật khéo, vậy em không cần gửi tiền nữa”. Kết quả, hai ngày trước chị chồng tôi gọi điện thoại đến nói chị muốn để con chị xin học bổng. Tôi liền nói với chị: “Chị không cần phải làm như vậy, chẳng phải đã có tiền rồi sao? Điều kiện nhà mình đã có đủ rồi thì mình không cần xin khoản học bổng đó nữa, hãy nhường khoản tiền đó cho người khác”. Nhưng tôi nói lời này là có ý gì? Tức là chúng ta chung sống với tất cả người thân, bạn bè của mình, có thể giúp đỡ được thì nên giúp đỡ một tay. Nếu cảm thấy tài lực của bản thân không đủ thì chí ít có tâm niệm này cũng rất tốt, không nên quá xem trọng tiền bạc. Xem trọng tiền bạc nhất định sẽ làm tổn thương tình cảm, không xem trọng tiền bạc thì sẽ không làm tổn thương tình cảm.
Trong “Nữ Giới” có nói đến “thuận” cũng là như vậy: “Phu thuận phi tha, khoan dụ chi vị dã”. Ý nói “thuận” không có gì khác chính là “khoan” và “dụ”. “Khoan” nghĩa là rộng trong từ rộng hẹp, “dụ” chính là phong phú. Nó hình dung cái tâm của bạn phải rộng lớn, tâm phải phong phú, có thể dung chứa vạn sự vạn vật. Còn sự phong phú này chính là người dưới cung kính người trên. Cung là cung kính, người dưới luôn luôn ở phía dưới, không nên cứ ở phía trên lớn tiếng la hét rồi đi bình luận. Ví dụ có một số bạn nữ rất có năng lực, còn có công việc rất tốt, hoàn cảnh điều kiện gia đình cũng rất tốt, sau đó điều kiện kinh tế của bản thân cũng không tệ thì bạn nên dùng số tiền đó đi giúp đỡ người thân trong gia đình nhà chồng hoặc là bạn bè của chồng thì trên miệng tuyệt đối đừng nên nhắc đến những chuyện đó nữa. Bạn không nhắc đến việc đó thì chồng bạn còn cảm ơn bạn, người thân bạn bè của bạn còn cảm niệm bạn. Nếu bạn ở trước mặt chồng thường nhắc đến những chuyện đó thì tâm cảm ân đó của anh ấy sẽ không còn nữa, cuối cùng sẽ biến thành bạn cầm tiền đi cho còn mua về một đống oán hận, người ta cũng không tin bạn, còn rất chán ghét bạn. Bởi vì bên cạnh tôi đã có người bạn như vậy.
Cô ấy nói cô cũng là một người vợ rất có tiền, cô giúp đỡ những bạn bè nghèo khó. Những người thân nghèo khổ cô giúp đỡ rất nhiều nhưng lại không có kết quả tốt. Sau đó cô ấy nói: “Vì cái gì mà tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy?”. Tôi nói: “Chị đừng nói nữa, tiền thì chị cũng đã đưa rồi, đưa xong rồi thì chị phải quên hết đi, toàn bộ coi như không đưa thì họ còn cảm niệm chị. Nếu chị cứ thường nhắc thì người ta một chút cũng không cảm ơn chị đâu. Có một số chuyện chị đừng cho rằng nên hay không nên, chị đừng nghĩ đến nó nữa”.
Ví dụ năm ngoái tôi đi công tác ở bên ngoài, trước tiên là chị chồng thứ hai gọi điện cho tôi. Tôi có hai người chị chồng đều lớn hơn tôi mười mấy tuổi, nhưng nếu gia đình họ có chuyện thì tôi trở thành chị cả, còn họ đều là em gái. Tôi đang ở bên ngoài đi công tác, sau đó đi họp thì chị hai gọi điện thoại đến nói: “Hôm nào em về, mau về nhà đi”. Tôi nói có chuyện gì vậy ạ? Chị nói: “Cần phải tìm người giúp việc cho ba mẹ”. Tôi nói: “Em còn phải ở đây hai ngày nữa, nếu thực sự cần gấp thì chị đến chỗ dịch vụ nhờ tìm một người”. Chị nói: “Các chị không biết tìm, chờ em về rồi tính tiếp nhé!”. Cô liền đặt điện thoại xuống. Đến ngày thứ hai, chị cả của chồng của tôi lại ở bên ngoài gọi điện thoại đến nói: “Em mau về đi, việc tìm người giúp việc rất gấp, nhất định phải tìm rồi. Em không thể kết thúc chuyến công tác trước được hay sao?”. Tôi nói: “Các chị ở nhà có thể tìm được mà”. Chị nói: “Các chị không làm được”. Do vậy, gặp phải những chuyện này thì không có cái gì là nên hay không nên cả, bạn cũng đừng oán giận. Sau đó tôi nói với bên tổ chức ở đó: “Nhà tôi có chút chuyện gấp, tôi nhất định phải trở về để xử lý”, liền mau chóng chạy về. Sau khi trở về thì tôi sắp xếp tìm người giúp việc, đi nộp phí, làm xong thủ tục và dẫn họ về nhà.
Tôi nhớ khi tới Tết Trung Thu năm ngoái cũng vậy. Tôi đi công tác ở bên ngoài, lúc đó ba chồng tôi nhìn một vòng các con của ông rồi nói: “Sao không  thấy Tịnh Du? Tịnh Du không ở nhà thì chẳng có ý nghĩa gì, không đón Trung Thu nữa”. Họ khá là đau lòng, đặc biệt là chồng tôi. Anh nói: “Cô ấy không phải con gái của ba, chúng con mới là con gái, con trai của ba”. Sau đó ba chồng tôi không nói gì nữa. Bởi vì từ khi kết hôn tôi đã sống cùng với ba chồng, sống cùng cũng gần hai mươi năm rồi, có lẽ tôi đối với ông còn kính trọng, tôn trọng hơn cha ruột của mình. Ông cũng khá lớn tuổi, tám mươi tuổi rồi, thân thể cũng không được tốt lắm. Do vậy, bạn nói cái gì là nên, cái gì là không nên chứ? Ở nhà không thể có cái đạo lý này.
Phía sau chương “Kính Thuận” có nói, trong nhà “việc có cong thẳng, lời nói có đúng sai, thẳng thì đi tranh giành, cong thì kiện tụng nhau, đến cuối cùng thì sanh ra phẫn nộ”. Chương “Kính Thuận” nói, nếu trên mặt sự tướng bạn đi tranh chấp đúng sai, tranh chấp cong thẳng vậy thì bạn đã sai rồi. Cho nên tôi nói với mọi người, gia đình không phải là nơi nói lý lẽ, gia đình là nơi nói yêu thương. Bởi vì có một lần, con trai lớn chạy tới trước mặt tôi nói: “Mẹ à! Mẹ nói xem việc này rốt cuộc là con đúng hay Nhị Bảo đúng? Mẹ nhất định phải cho chúng con một lời bình luận”. Tôi nói: “Không có đúng sai, con phải nhớ lời giáo huấn trong “Đệ Tử Quy”: Anh thương em, em kính anh. Anh em thuận, hiếu trong đó”. Các con giữ vững nguyên tắc này thì đều đúng, nếu không giữ được thì mỗi người phải tự phản tỉnh. Một bàn tay không thể vỗ ra tiếng được”. Nó nói: “Vậy dựa vào cái gì chứ?”. Tôi nói: “Bởi vì chúng ta là một gia đình, chúng ta không phải là tòa án, con muốn nói lý đi kiện tụng thì con đến tòa án, đừng ở nhà, ở nhà con cũng không có cách gì tranh luận, mẹ chỉ có thể lấy “Đệ Tử Quy” ra để nói đạo lý với các con thôi”. Từ đó về sau, con trai lớn của tôi không đến tìm tôi nói những chuyện như vậy nữa. Do đó bạn xem phải “hòa”, chúng ta nói lục hòa kính điều đầu tiên là “kiến hòa đồng giải”, trong gia đình đều phải có gia quy. Vậy áp dụng “Đệ Tử Quy” vào gia đình chính là đồng giải, dựa theo “Đệ Tử Quy” để thực hành, có thể học tập và sử dụng linh hoạt “Đệ Tử Quy”.
Tại sao gọi là học tập và sử dụng linh hoạt? Bởi vì có một buổi sáng, cũng là con trai lớn của tôi (lúc đó nó tám tuổi, học “Đệ Tử Quy” một năm rưỡi rồi) rất thông minh, nó thức dậy muộn nhưng vẫn không nhanh chóng đi rửa mặt, mặc quần áo. Mẹ tôi có chút sốt ruột, mẹ tôi liền nói: “Cháu nhanh lên một chút”. Kết quả con trai tôi cứ từ từ, ung dung thong thả nói: “Chớ làm vội, vội sai nhiều”. Mẹ tôi không còn lời gì để nói, bà sững người một lúc lâu rồi đến nói với tôi: “Đã bảy giờ rồi mà nó còn nói chớ làm vội là thế nào đây?”. Lời này trong quyển “Đệ Tử Quy” có đạo lý. Sau đó tôi nói với nó: “Con trai à! “Chớ làm vội, vội sai nhiều” là ở phía trước hay ở phía sau của “Nhập Tắc Hiếu”? Con phải có trước, có sau chứ. Cái phía trước thì con phải làm được trước”. Nó nói: “Ở phía sau ạ!”. Tôi nói: “Nhập tắc hiếu ở phía trước nói như thế nào?”. Nó nói: “Ba mẹ bảo, chớ làm biếng. Ba mẹ dạy, phải kính nghe”. Tôi nói: “Vậy ba mẹ của ba mẹ có phải là càng phải kính nghe, càng phải chớ làm biếng hay không?”. Nó nói: “Đúng ạ!”. Tôi nói: “Đúng vậy! Vậy bà ngoại con chính là mẹ của mẹ, tức là lời nói của mẹ của mẹ con thì con phải nghe trước”. Sau đó nó nói: “ Ồ! Thế à!”. Dù sao nó cũng bị tôi khảo cho một vòng, liền nhanh chóng đi rửa mặt. Nó còn nói với bà ngoại là: “Sao bà không nói sớm chứ?”. Cho nên, bạn thấy trẻ nhỏ thực sự có lúc chúng rất đáng yêu, bạn cũng không nên sốt ruột với chúng, mà phải giảng đạo lý cho chúng. Bạn đem đạo lý giảng tường tận cho chúng nghe, vì người lớn và trẻ nhỏ đều giống nhau. Người lớn cũng như vậy, trẻ nhỏ cũng vậy.
Nhân viên công ty tôi cũng giống như trẻ nhỏ vậy. Thời gian trước tôi nói với họ: “Chúng ta làm kinh doanh nên cái miệng này phải đặc biệt chú ý, tuyệt đối không được làm người khác dao động, không được nói lung tung. “Nói nhiều lời, không bằng ít”. Câu phía trước tôi không biết, không nhớ lắm, nhưng câu cuối cùng tôi nhớ rất rõ ràng là: “Nói nhiều lời, không bằng ít”. Kết quả, hôm đó một vị quản lý cấp cao của tôi vô cùng tức giận gọi điện thoại cho tôi nói: “Chị nhanh chóng đến đây. Cái gì mà “nói nhiều lời, không bằng ít”. Tôi muốn hỏi cái gì cũng không hỏi được, làm việc đều không thể câu thông, vừa hỏi thì “nói nhiều lời, không bằng ít”, không thể làm việc”. “Được! Tôi đến liền”. Đến nơi tôi cũng như vậy, để mọi người ngồi xuống rồi tôi mới nói: “Phàm nói ra, tín trước tiên. Lời dối trá, sao nói được”. Sau đó mới: “Nói nhiều lời, không bằng ít”, có phải không?”. Tôi nói: “Các bạn nói câu: “Nói nhiều lời, không bằng ít”, nhưng các bạn phải tuân thủ câu phía trước “lời dối trá sao nói được”. Rõ ràng lãnh đạo hỏi bạn về công việc, bạn lại nói không biết, đây có phải là lừa gạt không? Có phải là nói dối hay không?”. Tôi nói: “Lời bạn nói ra phải tuân thủ ngũ luân và ngũ thường. Khi người với người giao tiếp với nhau thì bạn không được làm trái với ngũ thường”. Nhân viên và người quản lý đó chẳng phải là quân thần hữu nghĩa, quân nhân thần trung hay sao? Tôi nói với họ một lúc, cuối cùng không ai nói lời nào. Sau đó thì mọi người đều trở lại vị trí bình thường của mình.
Do vậy, học “Đệ Tử Quy” cũng được, học “Nữ Giới” cũng được, nhất định không được học một cách cứng nhắc. Nếu cái mà bạn học được đều biến thành một loại vũ khí, một loại dụng cụ để bản thân tự tư tự lợi, vậy thì bạn đã hoàn toàn chà đạp lên những thứ của lão tổ tông để lại rồi. Học xong rồi cần phải như thế nào? Bản thân vui vẻ, người khác cũng vui vẻ, hai bên đều vui vẻ. Không phải học xong rồi thì chỉ có bản thân tôi vui vẻ, người khác vui hay không tôi không quan tâm, hoặc học xong rồi thì tôi muốn người khác vui vẻ còn bản thân tôi thì rất đau khổ, học như vậy cũng sai rồi. Hai bên đều vui vẻ thì đúng. Cho nên, bạn phải tường tận những đạo lý này, vậy thì sẽ không có vấn đề gì.
Trong chương “Kính Thuận” này có nói: “Phu phụ chi hảo, chung thân bất ly, phòng thất chu hoàn, toại sanh tiết độc”. Trong tay mọi người có thể không có đoạn văn này, ý của đoạn văn này là nói giữa vợ chồng. Bởi vì đều ở trong một căn phòng, ở cùng nhau lâu ngày dài tháng thì rất dễ dàng sinh ra khinh nhờn[pk3] . Đây chính là tâm khinh mạn. Vì sao lại như vậy? Có một câu nói tôi cũng không biết có gọi là thành ngữ hay không, gọi là “quen rồi sanh lờn mặt”. Không biết mọi người có cái cảm nhận này hay không? Ý nói, quá thân quen rồi thì sẽ không còn lễ nghĩa nữa. Bạn nghĩ thử xem, có phải như vậy không? Bởi vì giữa bạn bè quá thân thiết rồi, khi vừa gặp mặt thì “anh này tốt, anh kia xấu”, vậy thì không còn lễ tiết nữa.
Giữa anh em cũng như vậy. Đối với chồng thì không cần phải nói. Vì sao một số người chồng lại có chút xem thường đối với những phụ nữ ở nhà giúp chồng dạy con vậy? Có đấy! Tôi từng gặp qua rồi. Chúng ta không nên trách chồng mình, hãy phản tỉnh bản thân chúng ta. Bạn cung kính đối với chồng, kỳ thực cũng chính là cung kính bản thân mình. Bạn không khinh thường họ, cũng giống như bạn không xem thường bản thân mình. Bạn thử nghĩ xem, nếu cả ngày bạn ở nhà lôi thôi lếch thếch, bạn nói xem khi chồng bạn nhìn bạn thì anh ấy có thấy thoải mái hay không? Bình thường dù thế nào tôi cũng tương đối chỉnh tề. Do vậy có một hôm tôi ở nhà cũng mặc như vậy, chồng tôi buổi sáng thức dậy vừa nhìn thấy tôi đã giật mình nói: “Em không phải ở nhà hay sao? Em chuẩn bị ra ngoài à?”. Tôi nói: “Không phải, em ở nhà cũng phải như vậy”. Anh ấy liền cười. Bất luận người chồng như thế nào, thì người phụ nữ nhất định trước tiên phải chỉnh đốn bản thân gọn gàng sạch sẽ. Nếu chúng ta học “Nữ Luận Ngữ”, khi nói đến phần lập thân, hoặc là giảng đến những chi tiết rất nhỏ, bạn liền phát hiện phụ nữ cũng phải thu dọn ngăn nắp chỉnh tề tất cả môi trường xung quanh. Vệ sinh là điều đầu tiên. Một người phụ nữ lôi thôi thì không thể nào phục vụ và giúp đỡ chồng mình tốt được. Điều này chúng ta học tập “Nữ Giới”, học tập “Nữ Luận Ngữ” phải đặc biệt chú ý, bởi vì có rất nhiều phụ nữ có thể không chú ý đến điều này, ở nhà tùy tiện cẩu thả, không phải cái dáng vẻ này.
Còn khi chung sống với chồng, phía sau có nói:“Tâm khinh mạn một khi đã sanh, thì sẽ nói lời lầm lỗi. Một khi nói lời lầm lỗi, thì sẽ phóng túng ý tứ” (Tiết độc ký sanh, ngữ ngôn quá hỹ. Ngữ ngôn ký quá, túng tứ tất tác). Ý nói khi tâm khinh mạn của bạn vừa sanh khởi, thì trong ngôn ngữ sẽ dễ dàng nói lời quá đáng. Chúng ta có cảm thấy như vậy không? Không cảm thấy. Bởi vì khi một người ngạo mạn, thường xuyên xem thường người khác, thì bản thân họ hoàn toàn không có cảm giác. Nếu không tin, bạn hãy tịnh tâm lại suy xét, thì bạn sẽ có thể suy xét ra. Đây là một số vấn đề thường dễ phát sinh trong cuộc sống thực tế của chúng ta. Đặc biệt trong cuộc sống gia đình, người phụ nữ không chú ý đến ngôn ngữ, vừa nói ra những lời này thì đã sai rồi.
Cho nên, tôi nghe đĩa giảng của cô Lưu Tố Vân đã cho tôi một cảm xúc rất lớn. Cô ấy đã đề xuất “bốn không”, không biết mọi người còn nhớ không?
Thứ nhất, không tranh luận.
Thứ hai, không biện luận.
Thứ ba, không thảo luận.
Thứ tư, không giải thích.
Tôi muốn cùng mọi người trên cơ sở này thêm một điều nữa.
Thứ năm, không đánh giá.
Chung sống với chồng, không nên đánh giá bất cứ người nào trong gia đình chồng. Cha chồng như thế này, mẹ chồng như thế kia, chị của anh thế này, em trai anh thế kia, cũng không đánh giá bất cứ người nào ở bên ngoài, trừ khi bạn có thiện ý muốn nhắc nhở. Cũng không đi thảo luận, tranh luận và biện luận. Nói chuyện với chồng thì phải phù hợp với luân lý đạo đức văn hóa truyền thống. Bạn muốn có được sự tôn trọng của chồng thì đây là bước đầu tiên. Nếu khi nói chuyện mà bạn không chú ý, thì trong gia đình sẽ thường xảy ra tình trạng người vợ thì cứ ở đó nói luôn miệng, còn người chồng thì ở đó nghe, sau đó thì sẽ như thế nào vậy? Nếu bạn nói chuyện có rất nhiều sai sót mà bản thân bạn lại không hay biết, kết quả người chồng kỳ thực có lúc sẽ sanh tâm khinh mạn bạn trước tiên, sau đó bản thân bạn cũng có thể sẽ sanh ra cái tâm đó, xung đột giữa đôi bên sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn.
Bản thân tôi cũng có thể hội này. Bởi vì trước đây tôi ở Hiệp hội giáo dục Phật Đà Hồng Kông, lần đầu tiên lên giảng bài tôi đã sám hối ba loại nghiệp chướng nặng. Đề mục là: “Học Tập “Kinh Hoa Nghiêm” Bồ Tát Tam Trọng Chướng”.
Thứ nhất chính là ngạo mạn.
Thứ hai là đố kỵ.
Thứ ba là tham lam.
Nói một cách chính xác thì chính là dục vọng. Điều này phụ nữ đặc biệt dễ phạm phải. Khi bạn ngạo mạn thì bạn rất dễ dàng khinh thường người khác. Đặc biệt là một số nữ doanh nhân, khi điều kiện công việc, hoàn cảnh sinh sống tương đối tốt, điều kiện gia đình tương đối ổn định, thì cô ấy sẽ không lưu tâm đến người chồng. Còn một loại người nữa, đó là chấp lý, bắt lỗi người. Ví dụ bạn nắm được cái lý này rồi, rõ ràng là chồng sai còn bạn thì đúng, bạn liền nắm lấy cái lý này nói mãi không thôi. Điều này rất làm tổn thương người khác. Đây cũng là thuộc vào điều phía trước đã nói, chính là không biết dừng, không biết đủ. Bởi vì bạn xem thường anh ấy, bạn lấy cái lý này để sống chết, đối đầu với anh ấy.
Tôi xin chia sẻ với mọi người một ví dụ sau. Năm ngoái, có một lần vào buổi tối nhà chúng tôi bị người ta dùng một cây gậy đập vỡ kính. Trước khi bị đập vỡ thì có người gọi điện thoại đến tìm tôi, họ nhắc đến tên tôi. Sau đó người trong nhà tôi đều cho đó là người mà tôi đã đắc tội nên họ mới đến đập phá. Bởi vì lúc đó đúng lúc tôi đi công tác nên tôi không biết. Sau khi tôi trở về nhà, chồng tôi rất tức giận. Bởi vì trước đây tôi không đi đâu khỏi nhà, tan ca là về thẳng nhà, nhưng năm ngoái sau khi học tập văn hóa truyền thống tôi thường xuyên ra ngoài tham học. Chồng tôi vô cùng tức giận nói: “Có phải em đi ra ngoài nói chuyện cũng không biết nói nên đắc tội với ai rồi không?”. Con người tôi kỳ thực có lúc rất đơn thuần, ví dụ sáng nay đến hiệp hội thì bị lạc đường, đi vòng vòng ở đó nửa ngày. Sau đó tôi đã suy nghĩ vô cùng nghiêm túc, tôi thật sự không nghĩ ra là ai đã đập cửa kính. Bởi vì tôi biết có thể mình làm vẫn chưa tốt, nhưng tôi vẫn không nghĩ ra ai lại oán hận tôi như vậy. Sau đó chồng tôi rất tức giận. Buổi tối hôm đó căn bản là cả đêm tôi không ngủ, nghiêm khắc ngồi đó phản tỉnh đến nửa đêm vẫn chưa nghĩ ra. Ngày hôm sau, anh ấy lại bắt tôi ngồi phản tỉnh. Tôi vẫn không phản tỉnh ra, nhưng tôi rất nghiêm túc suy nghĩ, “đó là ai nhỉ?”. Tôi vô cùng sám hối, tôi làm sao có thể như vậy được. Kết quả, khoảng ba ngày sau người đập kính đó gửi một bức thư đến nói rõ anh ta là ai. Họ chính là muốn mua một loại sản phẩm của công ty chồng tôi nhưng không mua được nên rất tức giận, bất mãn. Bức thư đó tôi cũng không xem kỹ. Sau đó tôi liền đưa bức thư đó cho chồng tôi. Chồng tôi vừa xem thì liền hiểu rõ. Bởi vì chồng tôi có một công ty dùng tên tôi để đăng ký, nên họ cho rằng chính là tôi làm, cho rằng chính tôi là bà chủ. Kỳ thực thì cái gì tôi cũng không biết. Sau đó chồng tôi cũng không nói gì. Lúc đó tôi còn nói với chồng tôi rằng: “Tốt quá, may mà dùng tên của em. Anh xem, dùng tên của em nên họ tìm em. Dù sao thì cái gì em cũng không biết nên cũng sẽ không việc gì. Nếu họ tìm anh, vậy thì không ổn rồi, anh ở bên ngoài bận như vậy”. Sau đó chuyện này cũng qua đi. Chuyện qua một năm rồi, đến hiện tại chồng tôi vẫn chưa bao giờ nhận mình đã sai, kể cả việc anh ấy bắt tôi phản tỉnh là sai lầm, nhưng trong tận đáy lòng thì anh ấy đã thừa nhận với tôi, bởi vì anh ấy từng nói với bạn bè bên cạnh mình như vậy.
Do vậy khi chúng ta xử lý công việc, cho dù bản thân không có chút sai lầm nào thì bạn cũng phải nghĩ, bởi vì bạn và họ là cộng nghiệp. Chỉ cần những tình huống này xảy ra thì bạn phải phản tỉnh, vì đức hạnh của bản thân có vấn đề. Chúng ta học văn hóa truyền thống đều học đến hai chữ chiêu cảm rồi. Tại sao người như vậy, việc như vậy lại đổ lên đầu của chúng ta chứ? Không có việc gì vô cớ, nhất định là do chiêu cảm. Đức hạnh của bạn vẫn chưa đạt đến mức đó nên bạn mới chiêu cảm ra sự việc như vậy. Nếu như bạn vô cớ bị hủy báng thì tốt, quá tốt! Nếu dùng lời trong Phật Pháp thì chính là tiêu nghiệp. Nếu dùng lời trong “Liễu Phàm Tứ Huấn”, thì đó là “khi bị hủy báng thì xem đó là cơ hội để tôi luyện bản thân”. Bản thân bạn không nổi nóng thì cũng giống như bạn cầm đuốc đốt không trung vậy, không có cảm giác gì, bản thân nó sẽ tự tắt.
Tôi cũng chưa đạt được đến mức 100 % không tức giận, không nổi nóng, nhưng so với ngày trước, so với trước đây thì đã giảm đi rất nhiều, rất nhiều rồi. Đặc biệt là một năm nay học tập “Nữ Giới” và “Nữ Đức”, những người bên cạnh tôi đều nói tôi đã thay đổi rất nhiều.
Có một người bạn từ Nhật Bản trở về, khoảng hai – ba năm chưa gặp lại tôi. Cô ấy nói: “Ồ! Tướng mạo của bạn thay đổi rồi, trở nên dịu dàng hơn so với trước đây”. Tôi cũng không biết, tôi hỏi cô ấy rằng: “Vậy trước đây tướng mạo của tôi như thế nào?”. Cô ấy nói: “Trước đây bạn là một nữ doanh nhân rất cang cường”. Cho nên bạn xem, thân thể của chúng ta không thể gạt được người khác. Tất cả ngôn ngữ, tất cả tâm niệm của bạn đã chuyển đổi, nó đều có thể biểu hiện trên tướng mạo của bạn. Kỳ thực không chỉ là những người này.
Thời gian trước có một vị thầy giáo nói tư thế ngồi của tôi không tốt lắm, bảo tôi đi khám chỉnh xương, chính là chỉnh hình xương khớp. Kết quả, vị bác sĩ này vừa sờ vào xương của tôi, chính là mấy đốt xương phía sau lưng tôi, sờ vào thì liền biết. Ông nói: “Con người cô khá là quy củ, rất giữ quy củ”. Lúc đó tôi không hiểu, tôi nói: “Làm sao vừa sờ vào xương mà anh có thể biết được?”. Bác sĩ đó nói: “Cô là phụ nữ, nếu cô không giữ quy củ, ví dụ như hành vi rất phóng túng, rất lười nhác, thì xương của cô sẽ bị vẹo”. Một dãy xương trên cột sống phía sau lưng đều có quan hệ rất mật thiết đến những hành vi thường ngày của bạn. Do vậy, mọi người khi có điều kiện có thể xem những đĩa giảng của Tiến sĩ Bành Hâm, ông nói về những lý luận trong Đông Y rất hay.
“Việc thì có cong có thẳng, lời thì có đúng có sai, thắng lý vẫn không tranh luận, đuối lý vẫn không kiện tụng”. Chúng ta thường cho rằng mình còn có một ưu điểm, chính là tình tình thẳng thắn, cảm thấy bản thân chúng ta là người tốt, nếu việc này không nói ra thì không thoải mái, tôi nhất định phải giúp anh ấy, nếu không giúp thì tôi không làm tròn nghĩa vụ của một người bạn, không làm tròn nghĩa vụ của một người vợ, phải như thế nào đây? Bạn sai rồi!
Sư phụ khi giảng Kinh đã từng nói, người hai mươi tuổi đến ba mươi tuổi, bạn nêu ý kiến về một sự việc mà họ làm sai, đối với cùng một sự việc bạn có thể nhắc nhở họ ba lần; với người ba mươi đến bốn mươi tuổi thì nhắc nhở họ hai lần; bốn mươi tuổi đến năm mươi tuổi thì nhắc nhở họ một lần; người trên năm mươi tuổi thì một lần cũng không cần nhắc, bạn nhắc nhở họ thì chỉ làm họ khởi lên tâm oán hận mà thôi. Đạo lý này rất dễ hiểu.
Khi tôi đến Hàng Châu, tôi đã từng nhìn thấy cây cổ thụ 800 năm. Bạn nghĩ xem, bên ngoài có một cái cây nhỏ và một cái cây lớn, cây lớn đó đều rất cao, cành lá đan xen rất rậm rạp, bạn nói “cây à, tôi sẽ giúp bạn chỉnh sửa một chút nhé”. Cái cành cây này, cái gốc này, cái thân này đều không đúng, làm sao có thể chỉnh sửa lại được chứ? Thói quen xấu rất khó sửa. Hơn nữa, bạn còn nói năm lần bảy lượt, thẳng thắn khuyên răn thì chỉ có thể kết oán thù.
Trước đây tính cách của tôi chính là nghĩ sao nói vậy, chính là làm việc thiếu suy nghĩ. Tôi cảm thấy việc này nên làm như vậy thì tôi một phát liền nói ra những lời đó. Trước đây mẹ chồng tôi từng nói tôi rằng: “Tịnh Du nhà mình khá là thẳng tính”, nhưng lúc đó tôi cũng không thể hội được là như thế nào. Bây giờ tôi đã gần bốn mươi tuổi rồi, khi phản tỉnh bản thân mình tôi thấy đặc biệt điều này cần phải sửa đổi.
Gặp phải một số sự việc rõ ràng là không đúng, họ làm sai rồi, bạn cũng nên nghĩ xem bạn nhắc nhở rồi họ có thể tiếp nhận hay không? Tôi thực sự đã gặp phải một tình huống như vậy. Tôi không thể nói anh ấy là ai. Đó là một người bên cạnh tôi. Rõ ràng biết anh ta sai ở đâu, bạn thấy rất rõ ràng, nhưng bạn càng nói thì anh ta càng hận bạn. Sau đó tôi khống chế bản thân, chính là không nói nữa.
Còn có người rõ ràng họ đến hỏi bạn, nhưng bạn cũng không thể nói, vì sao vậy? Vì khi họ hỏi bạn, nhưng bản thân họ lại không có tâm cung kính, họ có thể cũng không hy vọng, cũng không mong đợi. Bạn có thể nói một, hai, ba lần, có lúc sau khi bạn nói xong thì những lời nói này ngược lại còn bị xuyên tạc, sau khi họ truyền đi thì lệch lạc không đúng. Tôi thật sự là, chính tôi rất chân thành nói chuyện với một người bạn chuyện này nên làm như thế này, như thế kia, bởi vì tôi nói không nhiều nên tôi nhớ rất rõ ràng tôi đã nói những gì. Kết quả chưa đến hai ngày, có một người khác truyền đạt lại rằng tôi nói thế này thế nọ, lời này đã hoàn toàn sai sự thật rồi. Sau đó tôi đã phản tỉnh chính mình. Sự sai lầm này nhất định không phải tại người khác mà ở bản thân tôi, tôi liền phản tỉnh. Chính là bạn lấy tâm chân thành để nghe những lời không chân thành của người khác nói chuyện, nhưng bạn nghe thấy đều là những lời tốt đẹp. Nói cách khác, ví dụ như bạn dùng trái tim của Phật Bồ Tát để nghe phàm phu nói chuyện, bạn sẽ nghe thấy đều là lời của Phật Bồ Tát; bạn lấy tâm phàm phu để nghe Phật Bồ Tát nói chuyện thì bạn nghe thấy cũng đều là những lời của phàm phu. Cho nên trước khi nói chuyện bạn cần phải vô cùng đặc biệt suy xét kỹ càng người này thuộc luân nào trong ngũ luân? Không thuộc mẹ hiền con hiếu, không thuộc phu phụ hữu biệt, không thuộc quân thần hữu nghĩa, không thuộc anh nhường em kính, nếu như rơi vào luân bạn bè thì trước tiên bạn phải phản tỉnh bản thân, bạn và họ có phải bằng hữu không? Nếu không phải bằng, cũng không phải hữu, thì còn lời gì mà nói chứ? Lời nói ra chính là tạo nghiệp.
Thực sự con người tôi có duy nhất một đặc điểm, chính là tôi tuyệt đối sẽ không rơi hai lần xuống cùng một cái hố. Thông thường khi tôi phạm một sai lầm, bản thân tôi sẽ ở đó suy nghĩ, “tại vì sao mình có thể phạm cái lỗi này được chứ?”. Thật sự là trước đây tôi còn oán hận người khác, hiện nay thì tôi tuyệt đối không oán giận nữa, mà tôi sẽ nghĩ nhất định là bản thân mình có vấn đề. Bản thân bạn chỗ nào có vấn đề, bạn cũng không nghĩ ra, thì đó chính là ngu si. Vì sao người ta lại đối đãi với bạn như vậy? Nếu không phải là do đức của bạn chưa tu thì là do bản thân bạn chiêu cảm đến. Bạn xem, tôi luôn phản tỉnh bản thân mình.
Tôi xin chia sẻ với mọi người, trước đây tôi rất nhiệt tình, nhìn thấy người ta mùa đông ở đây không có lò sưởi thì tặng họ một cái lò sưởi, thấy ở đó thiếu bánh thì tặng bánh trung thu, thấy ở đây thiếu cái gì đó tôi tặng tiền. Bản thân cảm thấy rất vui khi làm việc thiện. Thấy người ta thiếu sách thì tôi in sách tặng họ. Tặng một số lượng lớn rồi thì tôi bị một nhóm người chửi mắng. Không có gì tốt cả. Tôi liền phản tỉnh, mình làm sao vậy? Đây là giúp đỡ hay không phải là giúp đỡ, sao làm việc tốt mà lại rước lấy một đống tiếng xấu vậy? Sau đó tôi nghĩ, nguyên nhân căn bản là gì? Nếu bạn là người nghèo, bạn làm như vậy thì có thể người ta sẽ tán thán bạn, còn như điều kiện của bản thân bạn không tệ, vậy bạn có cái gì để khoe khoang chứ? Chính là khoe khoang bạn có tiền, khoe khoang bạn có thể làm gì đó.
Trước đây, có một câu chuyện kể một người, có lẽ là họ Bàng. Tôi nhớ đó là một cư sĩ vào thời xưa, ông muốn một lòng tu đạo. Ông có rất nhiều tiền, cuối cùng khi ông xuất gia tu đạo ông quyết định đem tất cả tiền tài gói lại đặt trên một chiếc thuyền, sau đó toàn bộ đều nhấn chìm xuống đáy biển, nhà cũng đốt đi. Vì sao lại như vậy? Ông nói: “Nhiều việc không bằng ít việc, ít việc không bằng không có việc gì, hưởng phước thanh nhàn là quan trọng nhất”, còn tôi chính là phan duyên. Sau khi tôi phản tỉnh bản thân xong thì tôi không tặng nữa, cũng không dằn vặt nữa, tôi liền yên tĩnh ở nhà, chính mình tu tốt cái đạo này, cái lý này. Chí ít ở nhà tôi phải đóng ba vai trò là: làm vợ, làm mẹ, làm con gái. Phải làm cho thấu triệt.
Hôm nay thời gian có hạn, bản thân tôi cũng làm không tốt lắm, nhưng thông qua học tập “ Nữ Giới”, “Nữ Luận Ngữ”, giáo dục “Nữ Đức” truyền thống xa xưa, sau khi hiểu rõ những đạo lý này từng chút một thì cuộc sống gia đình tôi đã có thọ dụng, chồng tôi vui vẻ, con cái có tiến bộ, ba mẹ hài lòng. Tôi xin cùng chia sẻ lại với mọi người, nếu có chỗ nào không thỏa đáng xin các vị thầy cô có thể chỉ bảo, góp ý. Xin cảm ơn các vị đại đức, thầy cô giáo! Xin cảm ơn mọi người!
—————–
 
Học tập Nữ Đức (Tập 4)
Các vị thầy cô giáo tôn kính! Xin chào mọi người!
Hôm nay, tôi xin tiếp tục chia sẻ tâm đắc khi học tập chương thứ tư  “Phụ hạnh” trong “Nữ Giới”. “Phụ hạnh” trên thực tế chính là bốn đức hạnh của phụ nữ: Phụ đức, phụ dung, phụ ngôn, phụ công. trong “Nữ Giới”, bốn đức hạnh “đức, ngôn, dung, công” là phần mà tôi có cảm xúc lớn nhất trong quá trình học tập bảy chương này. Bởi vì tầm tuổi này (tôi sinh năm 1972, năm nay tôi ba mươi tám tuổi), nhưng đối với tam tòng tứ đức tôi lại không có bất cứ khái niệm gì. Hơn nữa, nếu như nghe những lời này thì tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu, rất phản cảm, vì một chút tôi cũng chưa từng tiếp xúc qua. “Nữ Giới” là do tình cờ năm ngoái khi học tập văn hóa truyền thống, tôi nhìn thấy một quyển sách nhỏ hay, chính là “Quyển sách mà phụ nữ đời nay không thể không đọc”. Sau đó tôi thuận tay lật vài trang đặc biệt, nhìn thấy phần “phụ hạnh” tôi rất chấn động, bởi vì tôi cảm thấy nó hoàn toàn khác so với tưởng tượng của tôi. Sau đó, tôi liền đem cuốn sách này về công ty. Lúc đó tôi đã in khoảng 1.000 quyển. Trước tiên tôi phát cho nhân viên nữ trong công ty, sau đó thì phát cho các hội viên. Kỳ thực tôi cũng không nghiêm túc học tập, chỉ cảm thấy nó rất hay. Đương nhiên sau đó tôi cũng in mấy vạn cuốn phát ra bên ngoài để cho các nhân viên nữ học tập, nhưng họ lại không hiểu lắm. Lúc đó các nhân viên nữ còn nói với tôi: “Giám đốc Trần à! Cô giảng cho chúng tôi đi!”. Tôi nói: “Kỳ thực, tôi làm cũng không tốt, nên không giảng nổi. Mọi người hãy đọc nhiều lần. Chẳng phải nói, đọc sách ngàn lần nghĩa kia tự hiểu hay sao?”.
Trước khi giảng giải thì tôi xin chia sẻ một chút với mọi người sự kết duyên của tôi với quyển “Nữ Giới” này. Việc mà giúp họ thay đổi nhiều nhất chính là khi học phần “phụ hạnh”. Lúc đó, bởi vì tất cả nhân viên nữ trong công ty chúng tôi đều là con một, phần lớn đều là thế hệ 9X, tức là khoảng hơn hai mươi tuổi, cho nên thứ nhất là không biết nấu cơm, thứ hai là không biết dọn dẹp nhà cửa. Khi học “Nữ Giới”, mặc dù các nhân viên nữ không hiểu tầng ý nghĩa thâm sâu bên trong, nhưng sau khi học xong thì thay đổi đầu tiên họ nói với tôi là: “Giám đốc Trần à! Buổi trưa chúng tôi có thể tự nấu cơm”, là do các nhân viên nữ tự họ yêu cầu. Lúc đó tôi cảm thấy rất vui, tôi nói: “Được, vậy chúng ta tự nấu cơm nhé!”. Bởi vì trước đây họ đều mua cơm hộp về ăn, sau khi tự nấu ăn thì tôi đã nói với toàn thể nhân viên là: “Mỗi buổi trưa tôi sẽ trợ cấp tiền cơm trưa cho các bạn. Nếu các bạn ở lại tự nấu cơm thì tôi sẽ xuất ra một phần tiền của tôi, nhưng chỉ dùng số tiền này để nấu cơm trưa mà phải nấu chay. Nếu các bạn muốn ăn thì các bạn ăn, còn các bạn không muốn ăn thì có thể tiếp tục dùng tiền trợ cấp ăn trưa để mua thịt kho tàu. Nhưng nếu các bạn ăn cơm chay tôi nấu thì không thể tay này lại cầm một cái lạp xưởng được. Hai bên đều muốn, đều ăn, thì không được”. Lúc mới bắt đầu thì chỉ có hai – ba người hưởng ứng. Sau khi họ tính toán kỹ lại thì thấy, nếu ăn cơm chay của tôi thì một ngày tiết kiệm mười đồng, một tháng chí ít có thể tiết kiệm được ba trăm đồng. Sau đó tất cả đều ăn chay. Khi mới bắt đầu ăn chay thì ai cũng than đói, có thể do họ đang ăn thịt lại chuyển qua ăn chay, đặc biệt là những đồng nghiệp nam. Sau đó tôi nói: “Nếu đói các bạn có thể ăn thêm mấy bát. Dù sao trên bàn cũng không thể nhìn thấy thịt, nhìn thấy thịt vậy thì không đúng rồi, không công bằng”. Sau đó dần dần họ cũng quen.
Tôi đã mở một khóa học riêng khoảng ba ngày cho các nhân viên nữ, không phải giảng “Nữ Giới” mà học về nấu ăn như thế nào. Tôi nói: “Hiện tại xem sách dạy nấu ăn thì quá khó, nên trước tiên tôi sẽ đơn giản nói qua với các bạn, ví dụ như cơm phải nấu như thế nào?”. Bởi vì có khoảng hơn hai mươi nhân viên, nồi cơm đó rất lớn nên họ đều không biết nấu cần phải đổ bao nhiêu nước. Tôi liền nói cho họ biết phương pháp. Nồi rau lớn như vậy cần phải xào như thế nào? Xào phải có trước, có sau. Ví dụ từ khâu rửa rau, chuẩn bị rau, sau đó làm cái gì trước, làm cái gì sau. Bởi vì không có nhiều nồi như vậy nên bạn phải nấu trước, xào trước, hay là hấp trước. Tôi nói đại khái về trình tự nấu ăn, sau đó trọng điểm nói mấy nguyên tắc. Tôi nói: “Đầu tiên, ăn chay thì phải có rau ngũ sắc, không thể kén ăn. Thứ hai, không thể thiếu những món đậu, tức là đậu tương, đậu nành đều nên ăn thường xuyên. Thứ ba, các loại nấm không thể thiếu. Ví dụ như: mộc nhĩ, nấm hương nên thường xuyên ăn. Thứ tư, hạnh nhân không được thiếu. Thường xuyên rang đậu phộng, hạt điều”. Sau đó họ đều nói: “Giá thành cao quá”. Tôi nói: “Chúng ta không thể vì ham rẻ mà ăn chay. Thứ nhất, phải khiến tất cả mọi người đều cảm thấy ngon miệng. Thứ hai, phải để họ ăn xong thì cảm thấy thân thể khỏe mạnh hơn, có dinh dưỡng hơn trước đây. Do vậy, về mặt tiền bạc không thể keo kiệt. Các bạn chỉ cần mua là được rồi, bao nhiêu tiền tôi sẽ đưa một sổ tài khoản cho các bạn, các bạn tự đi rút tiền mua”.
Học “Nữ Giới” là một sự thay đổi lớn nhất đối với các nhân viên nữ trong công ty chúng tôi. Đến hiện tại thì tài nghệ nấu ăn của họ đều rất tốt, nấu ăn rất ngon. Tôi đến công ty thấy họ còn làm sủi cảo chay, bánh bao chay, nào là khoai tây kho tàu, đều do họ tự nghiên cứu ra. Đến Tết họ trở về nhà nấu cơm cho cha mẹ, cha mẹ họ đều nói: “Công ty các con còn dạy cả nấu ăn nữa sao?”. Sau đó họ đều nói: “Điều này rất tốt, bởi vì tương lai kết hôn có thể đều phải cần đến”.
Học tập “Nữ Đức” tôi cảm thấy quan trọng không phải là học tri thức, mà là sau khi học xong thì thân tâm, cuộc sống của chúng ta có phải hài hòa, vui vẻ hơn hay không.
Khi chúng tôi giảng bài có chia sẻ phần “kính thuận” trong chú giải của Vương Tương. Ông đã nói, “kính thuận” chủ yếu ở tâm. Đức hạnh của phụ nữ là nhìn ở trên sự, cũng chính là nói trong lòng bạn luôn giữ tâm cung kính và nhu thuận thì biểu hiện ra bên ngoài chính là bốn đức tướng. Do vậy, chúng ta xem phần mở đầu trong “Nữ Giới” nói như thế nào về “tứ đức”?
“Phụ đức không nhất định phải thông minh tuyệt đỉnh, phụ ngôn không nhất định phải mồm mép lanh lợi, phụ dung không nhất định phải nhan sắc mỹ lệ, phụ công không nhất định tay nghề phải khéo léo hơn người”.
Mọi người xem xong đoạn này thì tâm liền sẽ buông xuống. Kỳ thực nó rất dễ làm. Bởi vì, nếu một điều nào đó mà bạn làm rất xuất sắc, thì tâm kính thuận của bạn sẽ không còn nữa, đặc biệt bạn rất dễ sinh ngạo mạn. Bạn nghĩ xem, nếu như một người rất xinh đẹp hoặc một kỹ năng nào đó rất tốt, hoặc rất giỏi biện luận, vậy thì người phụ nữ này rất dễ trưởng dưỡng tâm ngạo mạn. Cho nên, phía trên Ban Chiêu – Tào Thái Cô [DTNT1] đã nói ra tổng nguyên tắc, tức là bốn điều này đều phải có đủ, nhưng không được chìm đắm ở trong đó. Mấu chốt là cái tâm đó của bạn. Những điều bà nói kỳ thực chính là thực hành cái đạo “Trung Dung” trong “Đại Học”. “Trung Dung” tức là không được bất cập, cũng không được thái quá. Chúng ta sẽ chia sẻ từng điều một.
Trước khi chia sẻ, lần đầu tiên tôi nhìn thấy “tứ đức” thì ấn tượng đầu tiên của tôi là gì? Trên thực tế chính là giúp ba nghiệp: thân, khẩu, ý của chúng ta đều có thể thanh tịnh, không nhiễm. Bạn xem, Ban Chiêu nói “phụ đức” là gì? “Tâm chi sở thí vị chi đức” (những thứ từ tâm thể hiện ra gọi là đức). “Phụ ngôn” là: “Khẩu chi sở tuyên vị chi ngôn” (lời tuyên truyền từ miệng gọi là ngôn). “Phụ dung” là: “Mao chi sở sức vị chi dung” (phục sức dung mạo gọi là dung). “Phụ công” là: “Thân chi sở vụ vị chi công” (việc làm của thân gọi là công). Trên thân phải thêm một cái, là dung mạo của phụ nữ, bởi vì phụ nữ đều rất chú ý đến dung mạo.
Bà đã chú giải cho “phụ đức” như vầy: “U nhàn trinh tịnh, thủ tiết chỉnh tề, hành kỷ hữu sỉ, động tịnh hữu pháp”. Mười sáu chữ, nếu chúng ta học qua “Luận Ngữ” của thầy Chung giảng thì sẽ biết chữ “trinh” trong “u nhàn trinh tịnh” có bốn hàm nghĩa. Nếu chúng ta học “Nữ Tứ Thư” thời xưa sẽ phát hiện thấy chữ “trinh” này số lượng xuất hiện rất nhiều và chữ “tịnh” số lượng xuất hiện cũng rất nhiều. “Trinh”, tôi cảm thấy trong xã hội hiện tại nên đặc biệt nhấn mạnh trinh tiết. Đó chính là hàm nghĩa thứ tư. Bởi vì trước tiên chúng ta làm người thì hiếu thân tôn sư là đức hạnh vốn có, cần phải có của chúng ta. Nhưng là một người phụ nữ, thì trên cơ sở này cần phải nhấn mạnh điều gì? Tôi cảm thấy cái đức hạnh đó chính là trinh tiết.
Vì sao tôi lại nói như vậy? Bởi vì tôi từng tiếp xúc với một số phụ nữ, họ đối với mẹ cũng rất hiếu thuận, cho rằng mình rất hiếu thuận, rất cung kính, không tiếc dùng tiền phụng dưỡng mẹ, nhưng về mặt tình cảm trong đời sống hôn nhân thị lại rất phóng túng, không chú ý trên phương diện này. Khi tôi trao đổi với cô giáo này, cô ấy nói với tôi là: “Hiện tại là xã hội gì rồi?”. Bởi vì tuổi của cô ấy và tôi gần bằng nhau. Cô ấy nói: “Cô hãy xem giá trị quan của phương Tây, chúng ta đừng nên cứ mãi nắm chặt, không buông những thứ cổ hủ, phải buông xuống”. Cô ấy nói: “Cô là đồ cổ hủ”. Cô ấy nói tôi là đồ cổ hủ, vì sao vậy? Bởi vì người bạn trai đầu tiên của tôi chính là chồng tôi. Sau khi tốt nghiệp đại học, mặc dù chúng tôi là bạn học cấp ba nhưng cấp ba không có tiếp xúc, sau khi tốt nghiệp đại học thì anh ấy theo đuổi tôi. Lúc đó tôi đã hỏi bà nội của tôi, bởi vì từ nhỏ tôi đã sống chung với bà. Bà nội tôi nói: “Con nên mau lấy chồng đi, nếu không để lớn tuổi sẽ không còn đẹp. Nếu không lấy được chồng thì phải làm sao?”. May mà các bạn học khá hiểu rõ, tôi rất sớm, hai mươi tuổi tốt nghiệp đại học, hai mươi hai tuổi thì lấy chồng. Thế nên lúc đó cô giáo đó đã nói: “Cô là đồ cổ hủ”. Bởi vì ở bên ngoài tôi không hiểu rõ lắm. Sau đó tôi liền hỏi cô ấy: “Có phải hiện nay các cô đều có những quan điểm như vậy đúng không? Có thể ở bên ngoài có rất nhiều những mối quan hệ gọi là tình một đêm phải không?”. Cô ấy nói: “Đúng rồi! Điều này chẳng xem là gì cả”. Cô ấy cho rằng điều đó cũng không trái ngược với luân lý đạo đức, bởi vì cô ấy nói “tôi cũng rất hiếu thuận cha mẹ tôi”. Sau đó tôi cũng không nói gì.
Nhưng tôi nghĩ, nếu chúng ta nhìn từ góc độ của “Đệ Tử Quy”, trong “Đệ Tử Quy” có nói: “Đức hạnh kém, cha mẹ tủi”. Việc này có được xem là đức hạnh kém hay không? Tôi cảm thấy một người phụ nữ chân chánh thì không những tâm thanh tịnh, không nhiễm, mà thân của cô ấy cũng phải thanh tịnh, không nhiễm. Hơn nữa, tôi nghĩ hiện nay không phải chỉ có tôi nói như vậy, hai ngày trước trước khi tôi đến giảng bài ở buổi luận đàm Hàm Đan, cha tôi đã đặc biệt đưa cho tôi xem một đoạn tin tức trên báo. Hiện nay ông có một công việc, bởi vì ông muốn xem báo mà gia đình chúng tôi nhiều năm không đặt mua báo. Tôi cũng đồng ý với ông nhưng tôi nói: “Ba có một nhiệm vụ, đó là giúp con cắt lấy một số minh chứng, ví dụ như quả báo của việc bất hiếu cha mẹ, hoặc những tin tức như gia đình rất hòa thuận”. Đây là một đoạn tin tức mà cha tôi đặc biệt đưa cho tôi. Tin tức này là ở tỉnh Vân Nam. Họ đã chính thức đưa chủ đề “Giữ Trinh Tiết Trước Khi Kết Hôn” vào trong giáo trình, hơn nữa còn trích dẫn những tài liệu của phương Tây. Phương Tây cũng đang tuyên truyền giảng giải điều này. Đó là một đoạn tin tức ngắn nhưng vô cùng quan trọng. Sau đó, trong buổi luận đàm ở Hàm Đan tôi còn tuyên đọc trước đại chúng. Điều này nói rõ, nước ngoài đã ý thức được phụ nữ giữ trinh tiết là một đức hạnh rất quan trọng. Đây là truyền thống mỹ đức của dân tộc, đất nước chúng ta từ xưa tới nay đều như vậy, là mỹ đức mà phụ nữ dân tộc ta nên có. Nghĩa là phải giữ trinh tiết của mình, phải giữ thân mình như ngọc vậy. Bạn không thể học những thứ không tốt của người khác, còn những thứ quý giá của mình thì vứt bỏ. Cho nên, đoạn này tôi có thể chia sẻ những trọng điểm cần thiết với mọi người, bởi vì trên phương diện này bản thân tôi không có kinh nghiệm, chỉ là tôi nhìn thấy một số ví dụ bên cạnh mình.
Ví dụ trong số những bạn nữ mà tôi từng tiếp xúc, có một phụ nữ lớn hơn tôi mười mấy tuổi, có mối tình với một người đàn ông đã có vợ từ rất sớm, khoảng mười mấy năm. Người đàn ông đó là một vị lãnh đạo, cũng chưa hề chuẩn bị ly hôn để ở với cô ấy. Cô ấy vẫn luôn ôm suy nghĩ trông ngóng, trông ngóng. Từ năm ba mươi tuổi cô ấy trông ngóng đến năm bốn mươi tuổi, nhưng không có kết quả. Sau đó vì việc này mà cô ấy đã phá thai khoảng sáu lần, toàn bộ thân tâm đều tiều tụy. Cô ấy mắc rất nhiều bệnh phụ khoa, nhìn rất già. Đương nhiên với tình trạng hiện nay của cô ấy, người đàn ông đó cũng đối xử với cô ấy không tốt lắm. Do vậy, lúc đó tôi còn nói với cô ấy rằng: “Vì sao chị phải làm như vậy?”. Cô ấy nói, vì cô ấy rất yêu người đàn ông này, còn nói như thế này, như thế kia. Do vậy tôi cảm thấy phụ nữ nên có một tình yêu lý trí, chứ không phải một tình yêu chấp trước si mê, không hay không biết, hủy hoại bản thân mình, hủy hoại gia đình mình, còn nghĩ rằng giữ mối tình đó cả đời là một việc tốt mà không hề nghĩ đến con cái, cha mẹ của mình.
Một người phụ nữ đức hạnh chân chánh thì cả đời của họ trên thực tế chịu ảnh hưởng lớn nhất đầu tiên chính từ người mẹ. Tôi cảm thấy sự ảnh hưởng cả đời này của tôi kỳ thực không phải sau này ở bên ngoài học giáo dục văn hóa truyền thống, mà là gia giáo lúc tôi còn nhỏ. Trong buổi luận đàm văn hóa truyền thống trong nước, tôi từng có một bài giảng khá có tiếng vang, chính là “Hai Người Phụ Nữ Hai Cuộc Đời”. Lúc đó, tôi cùng một cô giáo khác cùng tuổi, cùng học lực, cùng một công việc rất tốt, nhưng đời sống nhân sinh thì hoàn toàn tương phản. Hiện nay thì tôi vẫn là người chồng, hai đứa con trai này, còn cô ấy thì đã ly hôn, tự mình nuôi một đứa con và gặp rất nhiều bất hạnh. Sau đó, chúng tôi bắt đầu chia sẻ về gia giáo lúc còn nhỏ. Bởi vì lúc tôi còn rất nhỏ, khoảng hơn một tuổi đã được ông bà nội đón về nuôi. Lúc đó mẹ tôi thân thể không được tốt lắm, lại mang song thai hai đứa em trai của tôi, nên tôi sống chung với bà nội.
Bà nội tôi là một người phụ nữ rất truyền thống, mười sáu tuổi đã được gả cho ông nội tôi. Nhà ông nội tôi là một gia đình khá giả, nhưng ông là con một. Đến năm nay thì bà nội tôi đã tám mươi lăm tuổi, ông nội tôi tám mươi tuổi, nhưng họ vẫn sống với nhau rất hạnh phúc. Bà nội tôi không có học lực gì, cũng không có văn hóa, còn ông nội thì từ nhỏ đã đọc nhiều thơ kinh, rất có văn hóa, cũng có một chức vụ nhất định, nhưng ông chưa từng ghét bỏ bà nội tôi. Cả đời của bà nội cho tôi một cảm giác, chính là nhẫn nhục, chịu khó. Tôi chưa từng thấy bà la mắng ai, chưa từng thấy bà nội nói ai. Cũng giống như hôm qua cô giáo Lưu đã chia sẻ một số sự việc, lúc nhỏ tôi đều đã trải qua. Gia đình chúng tôi giống như một khách sạn vậy, tức là ai đến cũng được, ăn ở tự nhiên. Nếu không có ai đến, tôi nhớ có một lần bà nội tôi cứ đứng bên bệ cửa sổ nhìn xuống dưới. Tôi nói: “Bà nội! Bà nhìn gì vậy?”. Bà tôi nói: “Hôm qua bà nhìn thấy một người giống như ăn xin vậy, bới trong thùng rác tìm thức ăn”. Bà nội tôi đã đặc biệt hấp mấy cái bánh bao, sau đó lấy túi ni lông bọc lại cẩn thận rồi bỏ vào trong thùng rác đó. Bà luôn để ý xem người ăn xin đó hôm nay có đến tìm đồ ăn hay không. “Vừa tìm chẳng phải ông ấy liền có thể lấy được những cái bánh bao mới hấp rồi hay sao?”. Tôi nói: “Bà à! Bà đừng nhìn nữa, họ muốn lấy thì họ lấy”. Bà nội tôi nói: “Bà đợi ông ấy đến lấy. Tốt nhất ăn lúc còn nóng, không nên ăn nguội. Nên bà cứ đứng đó nhìn”.
Hơn nữa, từ nhỏ khi lên lớp tôi cũng từng chia sẻ những sự dạy dỗ của bà đối với tôi. Ví dụ: Tôi chưa từng có quần áo mới, đều là mặc đồ thừa của bà nội, của cô, của thím. Bà nội tôi nói: “Con gái không được coi trọng việc mặc đồ như vậy”. Cho nên, sau khi lớn lên tôi cũng có phản đối, phản kháng. Bởi vì sau này điều kiện kinh tế của tôi tương đối tốt, đã có một thời gian tôi điên cuồng mua y phục. Đương nhiên học xong văn hóa truyền thống thì tôi đã quay đầu. Lúc nhỏ thì tôi chưa từng được mặc áo mới.
Còn một điều nữa, bà nói không được phép kén ăn. Con gái không được kén cá chọn canh. Có một lần tôi không thích ăn mì, bà nội liền phạt tôi đứng ở dưới lầu từ bốn giờ chiều đến hơn mười giờ tối, cứ đứng đó. Tôi cũng không nói gì. Sau đó, sau khi đưa tôi lên lầu bà nội hỏi tôi có đói không? Tôi nói: “Có đói ạ!”. Bà nội lại mang bát mì đó ra rồi nói: “Đói rồi thì ăn đi!”. Tôi lại ăn bát mì đó. Do vậy, sau này nhà tôi thuê người giúp việc vì sao tay nghề nấu ăn không có tiến bộ vậy? Vì tôi không kén ăn, cô ấy nấu gì thì tôi ăn cái đó. Chồng tôi nói: “Khó ăn như vậy mà em cũng ăn được sao?”. Tôi nói: “Cũng được”. Có thể đó chính là thói quen của tôi.
Một điều nữa, chính là bà nội không cho phép tôi chiếm lợi ích. Bà nói: “Con chiếm bất cứ chút lợi ích nhỏ nào thì đó chính là con chịu thiệt lớn. Con gái đặc biệt không được có tâm lý chiếm lợi ích”. Hơn nữa, từ nhỏ tất cả việc nhà bà đều bắt tôi làm, khoảng năm – sáu tuổi tôi đã gói sủi cảo với bà rồi. Hơn nữa, nếu gói không đẹp thì bà sẽ trách mắng tôi, do vậy mà tôi gói sủi cảo rất đẹp. Sau đó vào dịp tết, ngày lễ, tất cả việc nhà đều do tôi làm.
Những điều này thực sự đã ảnh hưởng cả đời của tôi. Có thể sau khi kết hôn, bước vào trong môi trường xã hội mới bị tiêm nhiễm phải những thứ không tốt, nhưng gặp được văn hóa truyền thống, gặp được thiện duyên này, thì tôi quay đầu đặc biệt nhanh. Bởi vì trước đây tôi cảm thấy hình như từ tận đáy lòng trồng cái hạt giống đó chưa nảy mầm. Có thể trước đây có một số thứ che lấp mất, nhưng khi bạn gặp được duyên phận tốt thì nó sẽ mọc lên rất nhanh. Hơn nữa, trong cuộc sống hôn nhân không thể nói tôi đều thuận buồm xuôi gió, cũng có một số những mê muội, vì tôi không có những đức hạnh tốt như cô giáo Lưu Phương. Trong hôn nhân tôi cũng có những sự mê muội.
Ví dụ sáu – bảy năm trước, lúc đó tôi chưa có con, tôi làm việc tại một công ty nước ngoài ở Bắc Kinh. Công ty đó vô cùng xem trọng tôi. Tổng giám đốc là người nước ngoài, ông hy vọng đưa tôi đến Thượng Hải để phát triển sự nghiệp. Lúc đó, cách nghĩ của tôi tương đối ấu trĩ. Tôi nghĩ, dù sao mình cũng chưa có con, nếu dứt khoát ly hôn, thì tôi sẽ phát triển sự nghiệp của mình càng nhanh chóng, nhẹ nhàng hơn. Tôi liền trở về nhà và vô cùng điềm nhiên nói với chồng tôi rằng tôi muốn ly hôn. Bởi vì con người tôi thuộc loại người không quá chấp trước tình cảm, tức là đối với tình cảm không xem trọng. Chồng tôi nói: “Vì sao vậy?”. Tôi nói: “Em muốn phát triển tốt sự nghiệp”. Chồng tôi rất tức giận, anh ấy nói: “Em có thể ly hôn nếu em viết lý do này rồi trước tiên thưa trình lên ông bà nội của em và ba mẹ em. Họ ký tên thì anh cũng sẽ ký tên”. Sau đó tôi không dám viết, bởi vì tôi rất sợ ông bà nội mắng. Từ nhỏ thực sự họ quản tôi rất nghiêm.
Tôi nhớ, có một lần tôi đứng thổi kẹo cao su, lúc đó khoảng mười tuổi, còn rất nhỏ. Lúc đó nổi lên [phong trào] một loại kẹo cao su (chewing-gum), tôi cũng vừa mới thổi. Tôi về nhà cảm thấy rất thích thú, đang ở đó thổi một cái bong bóng lớn, còn đang ở đó thưởng thức liền bị ông tôi tát một cái vào miệng. Bỗng nhiên tôi nuốt nó vào bụng. Nuốt vào bụng rồi, kỳ thực tôi cũng không nghĩ vì sao ông nội đánh tôi, tôi chỉ nghĩ có phải nó sẽ dính vào bao tử của tôi, hay tôi có còn ăn cơm được hay không? Sau đó ông tôi liền nói: “Đứng vào tường đi! Vì sao ông đánh, con có biết hay không?”. Tôi nói: “Con không biết ạ!”. Ông nói: “Làm gì có đứa con gái nào như vậy chứ, thổi phì phì phì phì, quá xấu! Cả đời này con không được phép thổi nữa”. Sau đó thực sự cả đời này tôi không dám thổi kẹo cao su nữa. Sau đó tôi còn lén hỏi bà nội là: “Nuốt cái đó vào bụng có vấn đề gì không nội?”. Bà tôi nói: “Không sao cả! Con muốn ăn cơm thì cứ ăn đi”. Nhưng giáo dục lúc nhỏ có ảnh hưởng đặc biệt suốt cuộc đời một người.
Hơn nữa, tấm gương của cha mẹ, những tấm gương của tổ tiên sẽ cho bạn sự khích lệ rất tốt. Gia đình chúng tôi không có chuyện ly hôn. Giống như cha mẹ, tôi cũng kết hôn rất sớm, khoảng hai mươi hai – hai mươi ba tuổi là tôi kết hôn. Hiện tại họ cũng đều hơn sáu mươi tuổi rồi, sống cùng nhau rất đằm thắm, giống như chồng cày ruộng, vợ dệt vải vậy. Cha tôi lái xe, mẹ tôi ngồi xe; cha tôi quét dọn vườn hoa, mẹ tôi ở nhà nấu cơm, hai người phối hợp với nhau vô cùng tốt. Giống như rất nhiều hàng xóm trong khuôn viên của chúng tôi rất ngưỡng mộ họ. Có cơ hội tôi có thể dẫn mẹ tôi đến. Mẹ tôi rất trẻ, giống như người hơn bốn mươi tuổi vậy, việc gì cũng không quản, không lo nghĩ. Bà nói: “Những việc này đều do ba con làm chủ, mẹ chỉ nấu cơm cho ngon, nhà cửa dọn dẹp cho sạch vậy là việc của mẹ đã làm xong rồi, những việc lớn khác cũng không liên quan gì đến mẹ”. Do vậy, mặc dù tôi cảm thấy mẹ tôi một đời chẳng phải là một phụ nữ thành công hay là một nữ doanh nhân gì, nhưng cuộc sống như vậy của bà có ảnh hưởng đặc biệt lớn đối với phận làm con cái như chúng tôi. Trong gia đình thì tôi kết hôn được mười sáu năm rồi, em trai tôi cũng kết hôn được hơn mười năm. Chúng tôi đều sống cuộc sống rất bình thường như vậy.“U nhàn trinh tịnh, thủ tiết chỉnh tề”, điều tôi có thể lý giải chính là trinh tiết.
Tôi nhớ có một lần tôi tới Hàng Châu uống trà Long Tĩnh, lúc đó họ đã nói với tôi: “Tịnh Du à! Cô thưởng thức loại trà này đi, nó đặc biệt thơm”. Tôi không biết nghệ thuật thưởng thức trà. Sau đó tôi liền nói: “Tại sao nó lại thơm như vậy?”. Anh ấy nói: “Tôi quen biết gia đình này, khi họ sao trà họ đều dùng các cô gái trong trắng, đều là những cô gái phẩm hạnh rất tốt đi sao trà, cho nên trà của gia đình họ đặc biệt thơm, đặc biệt ngon. Nếu như để những người không giữ quy củ ở đây sao trà, thì vị của trà sẽ không thơm như vậy”. Đương nhiên tôi không thường uống trà nên tôi cũng không biết, nhưng tôi cảm thấy anh ấy nói như vậy có thể có đạo lý. Bởi vì một người phụ nữ phẩm hạnh rất tốt thì từ trường của cô ấy nhất định rất tốt, sẽ cảm hóa được một số cảnh vật bên cạnh.
Vậy “hành kỷ hữu sỉ”(biết hổ thẹn khi chính mình phạm sai) là câu thứ ba của “phụ đức”. Câu nói này do Khổng Lão Phu Tử nói. Chúng ta học “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”, trong đó cũng có nói: “Mới giàu có một chút đã kiêu căng chạy tội, không biết xấu hổ”. Con người sợ nhất chính là không có tâm hổ thẹn. Bạn xem “Liễu Phàm Tứ Huấn” có nói cách để sửa lỗi. Cái tâm đầu tiên cần phải có chính là tâm hổ thẹn. Con người không có tâm hổ thẹn thì không khác gì cầm thú, làm việc gì cũng kiêu ngạo, không biết hổ thẹn, cảm thấy mình làm gì cũng có đạo lý, đều tự cho mình là đúng. Đặc biệt phụ nữ hiện nay, có thể trên phương diện này không có cảm giác hổ thẹn. Điều này tôi nghĩ, không thể trách phụ nữ hiện nay, phải bắt đầu làm từ chính mình, đặc biệt những đệ tử học Phật như chúng ta phải làm một tấm gương tốt để cảm hóa được những người bên cạnh mình.
Tôi có quen một cô học Phật nhỏ hơn tôi vài tuổi. Cô phản bội chồng mình đi ngoại tình với một người đàn ông khác bên ngoài, nhưng ngày ngày vẫn lên công phu khóa sáng, khóa tối. Sau khi cô ấy ngoại tình thì lại phá thai. Sau đó, có một người bạn trung gian quen biết tôi, cũng quen biết cô ấy, đã hỏi tôi. Tôi nói: “Như vậy thì quả báo sau này sẽ rất nặng nề. Cô ấy không nhận thức được chính xác thế nào là học Phật”. Ví dụ có một người nói với tôi là: “Bạn trai của cô ấy học Phật, cô ấy phát hiện thấy anh ấy có rất nhiều điểm sai sót”. Tôi nói: “Vậy cô hãy hỏi anh ta Phật là người thế nào? Anh ta đã học vị Phật nào vậy?”. Có thể trên thân chúng ta có rất nhiều phiền não tập khí, nhưng chỉ cần bạn có tâm hổ thẹn này thì bạn sẽ muốn sửa đổi.
Tập khí của tôi cũng rất nặng. Lần cuối cùng tôi nổi nóng một trận rất lớn với chồng tôi là khoảng ba năm về trước, lúc đó tôi vẫn chưa học “Đệ Tử Quy”. Lúc đó nộ khí của tôi rất lớn, thực sự là không tìm được người để thổ lộ. Bởi vì bình thường tôi cũng không có bạn bè gì, chỉ tình cờ quen một vị trưởng bối tu học rất tốt. Ông là một bác sĩ Đông y chữa bệnh miễn phí cho mọi người. Ông đã hơn bảy mươi tuổi. Tôi thường gọi ông là bác sĩ Tống. Tôi gọi điện thoại cho ông, tôi đã khóc. Tôi nói: “Con rất đau khổ, con đã gặp phải một vấn đề về tình cảm, không phải bởi vì tình cảm mà là chấp ngã”. Lúc đó bác sĩ Tống đã cười và câu đầu tiên ông nói là: “Con đang làm gì?”. Tôi buột miệng nói: “Con học Phật ạ!”. Ông nói: “Vậy con học Phật vì cái gì?”. Tôi nói: “Để thành Phật ạ!”. Ông nói: “Vậy chẳng phải đủ rồi sao? Con muốn thành Phật mà con còn đi so đo với cậu ấy làm gì? Con nói xem, voi có đi tính toán với kiến hay không?”. Đương nhiên sự so sánh này cũng không được thích hợp lắm, nhưng lúc đó tôi lại thấy nhẹ nhõm. Tôi nhẹ nhõm là do tôi nghĩ, mình có chí hướng cao như vậy thì sao phải đi so đo những chuyện phàm tục của thế gian này làm gì. Do vậy, hiện nay tôi cũng thường lấy điều này để hóa giải một số chuyện. Ví dụ như, việc này chẳng có quan hệ gì đến việc tôi thành Phật, chẳng  cuốn sách nào nói nhất định phải làm việc này thì bạn có thể thành Phật, vậy là tôi liền nghĩ đều tốt, tùy duyên vậy! Ví dụ giảng bài, cũng không nói nhất định phải giảng bài thì mới có thể thành Phật. Giảng hay không giảng đều tốt, có duyên thì giảng, không có duyên thì không giảng. Có duyên làm việc gì thì làm việc đó, không có duyên làm gì thì thôi. Do vậy tôi cảm thấy, đệ tử Phật thực hiện “Nữ Đức” có lẽ là dễ nhất. Bởi vì khi trong tâm có chí hướng vô cùng cao, thì chúng ta sẽ xem những việc này rất đỗi bình thường. Chúng ta còn có một tấm gương tốt như sau. Tôi từng in 1.000 cuốn “Thích Ca Mâu Ni Phật Truyện”. Tôi rất thích đọc, không rời tay, cũng tặng cho rất nhiều người. Từ đầu đến cuối tôi đã xem qua một lượt. Ngài là thầy giáo, là bổn sư của chúng ta. Ngài làm như thế nào? Mặc dù Ngài là nam, còn tôi là phụ nữ, nhưng Ngài có rất nhiều lời chỉ dạy, giáo huấn cho phụ nữ. Một người phụ nữ nên làm vợ, nên làm phụ nữ như thế nào, Ngài đã dạy như vậy thì chúng ta cũng nên làm theo như vậy, nếu không thì chúng ta đừng nói là mình học Phật. Bạn nói tôi có hứng thú với lời Phật dạy, tôi hiểu rõ, ấy thế mà thực sự lại là người không tốt.
Tâm hổ thẹn là do thông qua học tập, thông qua việc không ngừng phản tỉnh bản thân mà sanh khởi. Con người nếu không phản tỉnh bản thân thì sẽ không có cảm giác hổ thẹn. Bạn làm rồi bạn sẽ cảm thấy rất có đạo lý, nên làm như vậy. Khi bạn vừa phản tỉnh bản thân thì tâm hổ thẹn của bạn sẽ sanh khởi.
Phản tỉnh như thế nào? Tôi cảm thấy, ví dụ bạn gặp phải một số nghịch cảnh, gặp phải một số chuyện không như ý, gặp phải một số chuyện phiền não, hoặc là bạn sanh bệnh, những lúc này bạn phải tịnh tâm lại phản tỉnh chính mình một chút. Vì sao bạn lại sanh bệnh, vì sao người như vậy lại đến bên cạnh bạn? Do chiêu cảm mà ra. Chẳng phải là: “Vật ở theo bầy, người chơi theo nhóm” (vật dĩ loại tụ, nhân dĩ quần phân) hay sao? Tại sao người như vậy lại đến tìm bạn? Chẳng phải họ nói ra đều là những lời nói rất khó nghe hay sao? Thế nên bạn phải phản tỉnh chính mình.
Hôm đó tôi nghe thầy Chung giảng “Luận Ngữ”, phần để lại cho tôi ấn tượng sâu nhất chính là: “Dân vô tín tắc bất lập”. Đây là một chương trong “Luận Ngữ”. Tôi cảm thấy cho dù là học gì thì “tín” có lẽ là quan trọng nhất, nếu không có “tín” thì đều sẽ xuất hiện vấn đề. Cũng giống như sáng hôm qua, kỳ thực tôi không lạc đường, con đường tôi đi hoàn toàn chính xác, nhưng đi nửa đường thì tôi lại nghĩ, “có phải con đường này không, hình như không phải”, liền quay lại. Quay lại rồi tôi đứng ở đó. Sau đó tôi nghĩ, sắp đến giờ rồi không tìm nữa, hay là tìm thiện tri thức đến dẫn về. Tôi liền gọi điện thoại cho cô Du. Tôi nói: “Hình như tôi lạc đường rồi, tôi ở đây chờ cô”. Kết quả, chờ chưa đến hai phút thì cô Du đến. Cô nói: “Cô đi đúng đường rồi, chính là con đường này. Cô cứ đi thẳng là đến”.
Trong quá trình học của chúng ta đều là như vậy, đều do dự mình học cái này có đúng không, có phải như vậy không? Nếu vậy thì bạn đã làm lỡ thời gian. Do vậy, kiên định lòng tin chính là không cần gì phải do dự, chỉ cần làm như vậy thì đúng rồi. Học “Nữ Đức” có thể thành tựu một đời này của chúng ta. Nó là nền tảng để chúng ta học Phật.
Nếu mọi người có hứng thú thì mở “Ấn Quang Đại Sư Văn Sao”, sẽ thấy một lượng lớn đều giảng về “Nữ Đức”. Chi tiết đến mức, đeo đồ trang sức hay không, có thể xuất gia hay không, làm sao dạy con cái, làm sao chỉ bảo chồng, nên cho con cái xem những sách gì, đặt tên như thế nào, nhất cử nhất động Ngài đều nói. Tôi cảm thấy Tổ Sư Ấn Quang thật từ bi, bao gồm cả việc đặt tên Ngài cũng nói cho bạn. Con gái nên đặt những tên gì, cần đặt những tên tương tự như là “u nhàn trinh tịnh”, không nên quá khoa trương[DTNT2] . Đặt tên như vậy để lúc nào chúng cũng nhắc nhở chính mình.
Tên của tôi là do ông nội tôi đặt cho. Bởi vì lúc đó ông đã chọn hai cái tên. Một là Trần Vũ Tâm, hai là Trần Tịnh Du. “Vũ” nghĩa là trời mưa; “tâm” là tâm linh, cảm giác khá thanh tịnh mà linh hoạt. Ông nội tôi là người rất thích đọc sách. Sau đó ông tôi chọn tên cho tôi là Tịnh Du. “Tịnh” là ông hy vọng cả đời tôi giống như một người phụ nữ phải yên tĩnh, giữ được sự thanh tịnh. Ông nói với tôi: ““Du” có nghĩa là ngọc đẹp, không tỳ vết, hy vọng phẩm hạnh của con có thể giống như một viên ngọc đẹp, không tỳ vết vậy”. Nhưng bản thân tôi rất hổ thẹn, vì tôi có rất nhiều khuyết điểm. Do vậy mà tôi cần phải thông qua học tập giáo huấn của Thánh Hiền để có thể loại bỏ từng chút một, chuyển hóa những khuyết điểm đó.
“Động tịnh hữu pháp”. “Động tịnh hữu pháp” đứng sau ba câu phía trước. Chữ “pháp” này chính là quy tắc, quy củ, cũng chính là nói khi bạn khởi lên một lời nói, một hành động hay khi bạn trầm mặc tĩnh tọa, thì đều phải có một cái tướng uy nghi. Kỳ thực, một người phụ nữ sau khi bạn làm được bốn câu này thì sẽ khiến mọi người cảm thấy người phụ nữ này rất đức hạnh đoan trang, bao dung, không lẳng lơ, rất đúng mực, lịch sự nho nhã, điềm đạm, khiêm tốn. Tôi tin đây có lẽ cũng là tiêu chuẩn của yểu điệu thục nữ.
Nhưng một người phụ nữ như vậy, trong xã hội hiện nay thật sự vô cùng khó tìm. Nguyên nhân căn bản chính là thiếu sự giáo dục, không có người dạy. Cha mẹ chúng ta không dạy, trường học không dạy, xã hội đương nhiên càng không dạy. Chúng ta hãy mở tất cả tạp chí ra xem, có quyển nào chuyên dạy về “Nữ Đức” hay không? Tất cả tạp chí đều chỉ dạy bạn làm sao để trang điểm, làm đẹp, mặc những trang phục hết sức gợi cảm. Đều là những tạp chí bới móc đời tư của các minh tinh, làm thế nào để tìm người có tiền,….
Tôi đến thẩm mỹ viện, sau đó tôi đã kiến nghị họ nên thay những quyển sách tạp chí đó bằng quyển “Hạnh Phúc Nhân Sinh” của thầy Thái Lễ Húc, “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn”. Sau đó họ nói, họ không có những loại sách này, không mua được. Tôi liền mang đến rất nhiều sách, tôi nói: “Những quyển sách này có thể xem, những quyển kia nếu khách hàng thích có thể thỉnh về”. Nhưng họ cũng không thay đổi toàn bộ sách, mà vẫn giữ lại những quyển sách báo của họ. Sau đó họ nói, hiệu quả cũng khá tốt. Có người xem liền nói: “Quyển sách này tôi chưa từng xem qua, hoàn toàn mới mẻ, cũng có đạo lý”. Bởi vì trước đây tôi cũng đi mỹ viện, tiền trong thẻ của thẩm mỹ viện trước đây vẫn chưa dùng hết nên vẫn phải tiếp tục sử dụng, muốn trả lại họ cũng không đồng ý. Tôi đến rồi ngồi ở đó. Tôi nói: “Tôi muốn xem tạp chí”. Sau đó tôi nói đùa với họ là: “Những quyển tạp chí này của bạn tôi không cách gì xem được, chúng đều ảnh hưởng không tốt đến thân tâm của tôi”, nên tôi muốn giúp họ đổi sang sách khác.
Khi yên tĩnh một mình phải nhất tâm hướng thiện, không nên có tạp niệm, không nên để những chuyện hỗn tạp vào trong tâm. “Phật Thuyết Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh” có nói: “Thường tư duy thiện pháp, thường quán sát thiện pháp”. Đây chính là việc chúng ta cần làm khi yên tĩnh một mình. Bạn phải luôn tư duy thiện pháp, quán sát thiện pháp. Nhìn mọi người, nhìn nhất cử nhất động của người bên cạnh bạn, họ đều đáng để bạn học tập. Bạn học như thế nào, làm như thế nào, làm sao để giúp đỡ người khác, bạn hãy tùy duyên tùy phận, không cần phải đặc biệt cố gắng đi tìm cầu.
Con người ai cũng có một đặc điểm, khi họ quen làm việc thiện thì thiện tâm và thiện căn của họ sẽ tích lũy càng ngày càng sâu dày, khi sâu dày tới một mức độ nhất định thì sẽ xuất hiện một cảnh giới bất khả tư nghì. Nhưng nếu bạn không đi tích lũy, bạn không tích công lũy đức, thì cảnh giới đó vĩnh viễn sẽ không xuất hiện. Vậy khi làm những việc này bạn nên tùy duyên là được.
Ví dụ năm ngoái, khi tham gia buổi luận đàm ở đảo Tần Hoàng tôi đã quen được một nhà hảo tâm. Nhà hảo tâm đó đã giúp đỡ tất cả những nông dân nghèo khổ ở vùng núi, chủ yếu là giúp đỡ gửi một số quần áo cũ, mua một số gạo, mì, dầu đến đó. Sau khi trở về, bởi vì quần áo cũ của tôi, quần áo lao động của các nhân viên không mặc cũng rất nhiều, một số thứ khác như: ga giường, mền, chăn, giày mà gia đình của các nhân viên này không dùng chúng tôi đã thu gom được khoảng sáu thùng lớn. Chúng tôi gom xong đem đi giặt sạch sẽ, xong gửi qua bên đó. Hoạt động này làm từ năm ngoái, đến hiện tại vẫn duy trì việc gửi đồ qua bên đó. Hoạt động này sau đó đã được nhân rộng ra.
Tôi có một hội tịnh tâm [DTNT3] riêng. Trong hội chúng tôi, có một số bạn bè đều cùng nhau học văn hóa truyền thống. Họ đều là một người truyền cho hai người, hai người truyền cho ba người, định kỳ mang một số quần áo trong nhà không dùng đem đến hội. Sau đó, trong hội có hai cô giáo đem chúng đi giặt sạch sẽ rồi đóng gói lại  gửi qua bên đó. Họ làm việc này dường như đã trở thành một việc vô cùng tự nhiên. Không phải bạn ráng sức đi làm, hoặc như thế nào đó, mà dần dần nó sẽ khởi phát cái tâm thiện lành của mọi người.
Khi nói đến động, đương nhiên bao gồm miệng động và thân động. Phía sau có nói nên làm như thế nào? Nói tóm lại, một người phụ nữ đức hạnh họ biểu hiện ra luôn là một người có quy tắc, có khuôn phép, nghiêm túc, không nóng vội, tâm rất an tĩnh, có định lực. Một người có định lực thì sẽ khiến mọi người cảm thấy rất vững vàng, khiến mọi người cảm thấy có thể nương tựa được. Họ sẽ cảm thấy khi gần bạn tâm sẽ định lại, họ sẽ muốn đến tìm bạn.
Trước tiên hãy khoan nói đến lo cho mọi người bên ngoài, mà chính là bạn có thể lo liệu tốt cho gia đình nhỏ trong nhà bạn hay không. Ví dụ, tôi không thể nổi giận hoặc nóng vội. Tâm tôi vừa nóng vội thì chồng tôi liền không định. Anh ấy nói: “Trong tâm anh thấy bất ổn, dạo này em làm sao vậy?”. Do vậy, tâm của phụ nữ phải yên tĩnh, tâm phải định. Tâm bạn vừa định thì từ trường trong nhà bạn cũng sẽ định lại. Bạn ở trong nhà giống như là vật báu trấn biển vậy. Cho nên bạn không được dao động, bạn vừa dao động thì gia đình bạn liền sẽ nổi sóng thần, cuồng phong dữ dội, đều sẽ  làm bất ổn đến con cái cũng hoảng sợ, chồng bạn cũng thấp thỏm, họ sẽ cảm thấy ở đây có vấn đề gì vậy. Do vậy bạn xem, từ xưa đến nay những bà lão trong gia đình rất uy nghiêm ngồi ở đó. Các bà ngồi ở đó thì gia đình đều rất ổn định. Tương lai chúng ta nên trở thành những bà lão như vậy, không nên dao động.
Sau đây chúng ta tiếp tục chia sẻ phần “phụ ngôn”. “Phụ ngôn” vô cùng hay, cũng có bốn câu là: “trạch từ nhi thuyết” (“từ” là ngôn từ), “bất đạo ác ngữ” (nghĩa là không nói những lời thô ác), “thời nhiên hậu ngôn” (“thời” là thời gian). “Thời nhiên hậu ngôn, bất yếm ư nhân” (“yếm” là đáng ghét).
Bốn câu này có ý nghĩa gì vậy? Nghĩa là bạn phải suy nghĩ xem, những lời mà bạn nói ra, những lời mà bạn chọn lựa đó có nên nói hay không, có thể nói hay không?
“Trạch từ nhi thuyết”. Nhìn một cách đơn giản thì những lời chúng ta nói ra không thể là những lời thô ác. Nhưng trên thực tế, nếu phân tích ra thì cũng không dễ dàng. Trước tiên bạn phải phân biệt được thiện – ác. Bạn còn cho rằng những lời nói ra đều là lời thiện lương, nhưng trên thực tế đều là những lời thô ác, vậy phải làm sao? Học tập tiêu chuẩn của thiện – ác, kỳ thực trong “Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh” đã phân biệt rất rõ ràng, đặc biệt là trên phương diện ngôn ngữ. Lời lưỡng thiệt, lời vọng ngữ, lời ỷ ngữ, lời ác khẩu đều thuộc lời nói thô ác. Vậy, những lời nói thông thường khác nên nói như thế nào?
Đối với phụ nữ, tôi xin phân tích những điểm trọng yếu như sau. Thứ nhất, phụ nữ không nên tụ tập nói chuyện phiếm, tán gẫu. Đây là điều mà phụ nữ đặc biệt dễ phạm. Vì sao vậy? Bởi vì những nhân viên nữ trong công ty chúng tôi trước đây đều là như vậy. Nghĩa là hai – ba người một tốp, ba đến năm người một nhóm, ngồi đó nói chuyện y phục của bạn như thế này, khuyên tai của tôi như thế kia, hôm qua bạn xem phim gì, phim Hàn Quốc gì…. Bạn xem, đó không phải vọng ngữ, cũng không phải ác khẩu, cũng không phải lưỡng thiệt, cũng chẳng phải ỷ ngữ, nhưng những lời nói này không có một chút tác dụng gì. Sau đó, sau khi tôi học tập “Nữ Giới” tôi liền nói rất rõ ràng với họ là: “Chúng ta phải sửa đổi một chút, có thể không túm năm tụm ba nói những lời vô nghĩa này được không. Các bạn tập trung lại, nếu có công việc thì nói công việc, khi không có chuyện gì thì chúng ta xem giáo huấn của Thánh Hiền hoặc nghĩ xem việc này nên làm như thế nào để có kết quả tốt hơn”. Tôi nói: “Những lời này thực chất lãng phí thời gian, tinh lực, và thể lực của chúng ta”. Hơn nữa, còn dễ dẫn tới mâu thuẫn. Đó là tâm so sánh cao thấp. Bộ y phục này của bạn đẹp, ngày mai tôi cũng đi mua một bộ; bạn xem bộ phim Hàn Quốc đó, ngày mai tôi cũng xem. Những chuyện không tốt sẽ truyền đi càng ngày càng nhiều. Hơn nữa, ba đến năm người tụ tập lại dễ xảy ra vấn đề là mọi người cảm thấy, có phải hai – ba người kia họ cũng khá tốt, như thế này thế kia. Đặc biệt sẽ dễ xảy ra tranh cãi trong đoàn thể. Đây là một điều mà sau khi học “Nữ Giới” tôi đã chia sẻ cùng các nhân viên của mình.
Còn một điều mà tôi đã nói với rất nhiều thầy cô giáo và bạn bè rằng, không nên nói những lời bông đùa. Bởi vì, có rất nhiều phụ nữ đặc biệt thích nói đùa, đặc biệt những phụ nữ phương Bắc chúng ta tính cách rất qua loa, thoải mái. Chúng ta nói chuyện thường tùy tiện, cẩu thả, thuận miệng là nói ra những lời nói đùa. Những lời nói đùa này thường là: “Người nói vô tình người nghe hữu ý”. Có thể người nói không có ý gì, nhưng người nghe lại để tâm, nên họ sẽ tính toán so đo. Bởi vì bên cạnh tôi đã xảy ra một số việc. Trong số họ, có một cô gái đặc biệt thích nói đùa, kết quả đã đắc tội với người khác nhưng cô lại không hề biết, cô còn cảm thấy mình rất biết nói chuyện rất hài hước. Việc này không gọi là hài hước. Nếu chúng ta học “Nữ Luận Ngữ”, trong  “Nữ Luận Ngữ” đã chỉ ra, đối với những lời nói này phải rất cẩn trọng, đặc biệt là phụ nữ không được nói những lời bông đùa.
Thứ ba, chính là không được nói những lời không nghiêm túc, đặc biệt khi bên cạnh có những bạn khác giới. Bởi vì tôi cũng phát hiện có một số phụ nữ, ví dụ khi ăn cơm cùng khách hàng hay cùng một số những vị lãnh đạo chức vị tương đối cao thì rất thích biểu hiện bản thân, nói hoài nói mãi, đến lúc nói ra những lời không thực tế. Thêm vào đó, có thể dáng vẻ tương đối ưa nhìn, khá xinh đẹp, những lời này càng nói càng không nghiêm túc. Kết quả, dẫn đến một số phiền phức. Có thể người nam này cho rằng, có phải bạn có tâm tư gì không, hay thế này thế nọ. Điều này sẽ rước họa vào thân. Do vậy, nếu bản thân chúng ta có thể trang nghiêm thì sẽ không dẫn đến những việc không tốt đó.
Trong cuộc sống, mỗi người có thể đều đã trải qua cám dỗ, nhưng quan trọng là xem bản thân bạn cư xử như thế nào. Bạn có thể rất kiên định thì một lần là nắm bắt được, vượt qua được đề thi này rồi, sẽ không có lần thứ hai. Cuộc đời của tôi, trong ấn tượng thì có hai lần tôi trực tiếp đối diện.
Lần thứ nhất, lúc đó tôi đang làm việc trong công ty của chồng tôi. Sau đó có một khách hàng lớn, ông không biết thân phận của tôi nên thường đến công ty mời tôi đi ăn cơm. Bởi vì tôi không làm bên nghiệp vụ, tôi làm văn phòng. Tôi nói: “Anh làm bên nghiệp vụ không có liên quan gì với tôi cả, nên anh không cần thiết phải mời tôi đi ăn cơm. Anh nên mời giám đốc nghiệp vụ đi ăn cơm”. Sau đó anh ta nói: “Tôi ăn cơm với cô thì tôi sẽ mua đồ của công ty cô”. Tôi nói: “Anh mua hay không mua không quan hệ gì với việc có ăn cơm với tôi hay không”. Tôi đã nói trước toàn thể nhân viên. Lúc đó tôi đã không hề khách khí mà nói như vậy.
Sau đó khi lần thứ ba anh ta đến tìm tôi, tôi đã trực tiếp nói rằng: “Tôi có con rồi, có gia đình rồi, nên tôi không cần phải ra ngoài ăn cơm với người khác, trong nhà tôi cũng rất bận”. Anh ta nói: “Vậy cô mang cả con đi cùng”. Tôi liền cười và nói: “Điều đó không thể được. Con người tôi tương đối truyền thống, tôi là người như vậy”. Sau khi anh ta đi rồi, mọi người nói với tôi rằng: “Chị có nghĩ, anh ta có thể là một vị lãnh đạo không?”. Tôi nói: “Điều đó không có quan hệ gì với tôi. Anh ta thích thì mua, không mua thì thôi”. Đây là một lần.
Còn có một lần, chính là khi tôi đã rời khỏi tập đoàn công ty của chồng tôi để lập công ty riêng. Tôi cũng gặp một vị giám đốc. Lúc đó, chúng tôi cũng đang cùng ăn cơm để nói những việc liên quan đến công việc. Nói một lúc anh ta liền chuyển chủ đề, anh ta nói: “Tịnh Du à! Cô có biết trong xã hội hiện nay nam nữ qua lại có thể còn có quan hệ gì không?”. Tôi nói: “Điều đó không liên quan gì với bữa cơm hôm nay của chúng ta. Anh muốn ăn thì anh hãy nghiêm túc ăn, nếu không ăn thì sau này đến đây là kết thúc”. Đó là lần cuối cùng chúng tôi cùng nhau ăn cơm. Trước đây, khi anh ta đến còn thường gọi tôi là Tịnh Du này Tịnh Du kia, nhưng từ đó về sau khi anh ta đến công ty chúng tôi mua một số đồ thì anh ta khá nghiêm túc nói: “Giám đốc Trần à! Tôi muốn mua cái này (cái kia), cô có thể giảm giá được không?”. Tôi nói: “Cái đó giảm giá một chút cũng có thể được”. Tôi đã gặp qua hai lần như vậy, sau này thì không còn những loại đề thi này nữa. Bởi vì dường như ông trời chính là như vậy, phát cho bạn một bài thi, rồi lại phát thêm một bài thi nữa, nếu thấy ý chí của bạn khá kiên định thì ông trời sẽ không thử bạn nữa, nếu không thì sẽ luôn có những bài thi như vậy. Cuộc đời tôi đã gặp chuyện này hai lần. Chồng tôi cũng biết tôi gặp chuyện đó, nhưng rất thản nhiên, trở về tôi còn nói đùa với anh ấy. Sau đó anh ấy nói: “Em vẫn còn sức hấp dẫn sao? Tại sao anh không nhìn ra vậy?”. Tôi nói: “Đúng! Con người em rất bình thường, thật không ngờ!”. Cho nên là phụ nữ, bạn chỉ cần giữ vững bản thân thì sẽ không gặp phải những vấn đề này, mọi người sẽ rất tôn trọng bạn. Khi nói chuyện đừng nên nói những lời ngả ngớn, bởi vì sau khi nói ra những lời này đều sẽ dẫn đến một số phiền phức cho chính mình.
Còn một điều quan trọng nhất, cũng là điều mà chúng ta có thể cần phải làm được, chính là không được trách móc người khác. Phụ nữ chúng ta đặc biệt bản thân có một số những ưu điểm như vóc dáng rất xinh đẹp, công việc tương đối tốt, nhận được tiền lương cao hơn chồng, trở về nhà trước tiên chúng ta không nói người khác, mà sẽ nói này nói nọ với chồng, nói những lời thị phi. Vậy nói ra những lời này có tác dụng hay không? Tôi cảm thấy không có tác dụng gì. Bởi vì bạn trách móc người khác thì họ cũng không nhất định sẽ nghe, sau đó bạn còn đắc tội với họ. Do vậy, tốt nhất không nên nói.
Nói tóm lại, tối hôm qua tôi đã tổng kết lại, những lời nói ra nên “nhu ngôn ái ngữ”. Vì sao gọi là “nhu ngôn”? Tức là ngữ khí phải dịu dàng, ôn hòa, lời nói ra đều là ái ngữ, trân trọng bảo hộ người khác. Đặc biệt là trân trọng bảo hộ tánh đức của người khác, trân trọng bảo hộ tánh đức của bản thân. Những lời nói tuân theo tự tánh thì bạn nên nói với anh ấy. Nói chuyện rất quan trọng, bởi vì từ xưa đến nay đều nói: “Họa từ miệng ra, bệnh từ miệng vào”. Miệng là cửa của họa – phước. Cái cửa này thường bị phụ nữ chúng ta hễ không cẩn thận một chút là liền mở ra[DTNT4] . Sau khi mở ra thì thường xuyên là họa nhiều, phước ít. Chúng ta nghĩ xem, những lời chúng ta nói ra trong một ngày được phước báo nhiều hay tai họa nhiều? Tỉ mỉ mà suy xét thì thường là phước ít, họa nhiều. Có lúc chúng ta còn tự cho những lời nói ra rất có lợi ích đối với người khác, trên thực tế bạn nghĩ xem, những lời bạn nói ra có khế cơ hay không, có thực sự khế lý hay không? Không khế cơ, không khế lý, thì họ không thể tiếp nhận, nếu nói vô ích còn dẫn đến oán hận. Ở nhà sống cùng chồng cũng như vậy.
Chúng ta giúp chồng dạy con không hoàn toàn chỉ dùng thân giáo, bởi vì người trong nhà không phải là người câm, nên nói nhiều hơn, thường nói nhiều hơn so với bên ngoài một chút. Nếu bạn muốn lời nói của bạn có thể khởi được tác dụng giúp đỡ và dạy dỗ, thì mỗi một câu nói phải rất cẩn thận. Nếu như vậy thì mỗi lời bạn nói ra sẽ có trọng lượng. Bởi vì bạn ít nói những lời vô nghĩa, ít nói những lời tạp nhạp, mà những lời bạn nói ra đều có mục tiêu, vậy thì tự nhiên họ sẽ tương đối nghe theo bạn.
Tôi nói chuyện với chồng tôi cũng không nhiều, bởi vì anh ấy khá bận rộn. Thông thường khi trở về nhà, nếu anh ấy mệt thì tôi sẽ không nói chuyện gì với anh ấy. Nếu khi bạn nhìn thấy anh ấy không mệt mỏi mà khá vui vẻ, thì nhất định là anh ấy rất muốn nói chuyện với bạn. Sau đó tôi nói đùa với anh ấy là: “Tối nay có phải anh muốn buôn dưa lê một tí phải không?”. Anh ấy nói: “Đúng vậy!”. Sau đó tôi liền đến nói chuyện với anh ấy. Bởi vì anh ấy trở về khá muộn, nói chuyện với anh ấy nhưng thường thì tôi luôn lắng nghe anh ấy nói nhiều hơn. Mọi người nên nhớ, bất luận là chồng hay người già trong nhà thì bạn nên làm người lắng nghe nhiều hơn. Đặc biệt là người già, họ muốn nói thì bạn nên ở đó lắng nghe.
Ví dụ mẹ chồng tôi, có những chuyện tôi tin chắc bà đã nói với tôi hơn trăm lần rồi. Tôi gả vào trong nhà bà mười lăm năm, thực sự tôi có thể thuật lại, đọc thuộc lại. Bởi vì bà đặc biệt thích nói, còn tôi thì luôn ở đó lắng nghe. Sau đó, có một lần chồng tôi nói: “Anh vô cùng hoài nghi cái tâm chân thành của em. Làm sao em có thể nghiêm túc nghe mẹ nói như vậy?”. Tôi nói: “Thật sự em có thể đọc thuộc câu phía sau của mẹ, nhưng mẹ thích nói thì em sẽ ở đó nghe”. Bởi vì mọi người trong nhà đều không muốn nghe, cuối cùng là tôi nghe. Tôi nói: “Mẹ à, mẹ cứ nói đi!”. Sau đó bà lại tiếp tục đem những chuyện huy hoàng khi bà còn trẻ nói thêm lần nữa với tôi. Chồng tôi có lúc cũng như vậy, anh ấy cũng phạm cái lỗi này. Kỳ thực anh ấy đã từng nói rồi, nhưng anh ấy vẫn nói. Tôi lại nghiêm túc lắng nghe. Cuối cùng anh ấy nói xong rồi, tôi nói: “Việc này hôm đó anh đã nói rồi!”. Anh ấy nói: “Nói rồi sao? Sao anh không cảm thấy vậy?”. Tôi nói: “Đúng vậy!”.
Có lúc tôi cảm thấy mình không cần nói gì, nhưng cũng có lúc tôi sẽ ở bên cạnh dẫn dắt anh ấy một chút. Tôi xin nói một ví dụ đơn giản liên quan đến việc quản lý doanh nghiệp. Bởi vì anh ấy quản lý công ty này là một tập đoàn. Anh ấy mở công ty được mười mấy năm, còn công ty của tôi mới mở được ba năm, thêm năm nay nữa là bốn năm. Chúng tôi có hai phong cách quản lý khác nhau. Anh ấy thì hoàn toàn thả lỏng để nhân viên tự mình tùy ý làm, hoàn toàn dùng cách của Phương Tây để khích lệ họ. Nghĩa là bạn làm được việc thì tôi thưởng tiền cho bạn, còn bạn không làm được thì bạn không được thưởng. Còn tôi chẳng phải đã học văn hóa truyền thống rồi hay sao, đặc biệt là năm ngoái bắt đầu đặc biệt chú trọng đến đức hạnh. Mọi người giống như dùng chung một nồi cơm lớn vậy, chúng ta chẳng phải lợi hòa đồng quân sao? Trên căn bản thì lương cũng không thấp hơn quá nhiều, mà tiền thưởng cũng không ít hơn quá nhiều, đãi ngộ đều rất tốt, có hai mươi người. Nhân viên của tôi không nhiều bằng chỗ anh ấy, người của anh ấy nhiều hơn tôi. Anh ấy nói với tôi cách thức quản lý của tôi như vậy là không được. Tôi nói: “Kỳ thực em tin chắc văn hóa truyền thống có một điểm “đức hạnh là gốc, tiền tài là ngọn”. Nếu như đức là gốc, vậy thì đối với gia đình cũng là như vậy, đối với một doanh nghiệp có phải cũng là như vậy không? Đối với một đất nước có phải cũng là như vậy không? Nếu như đạo lý này chỉ thích hợp cho một người mà không phù hợp cho một doanh nghiệp, vậy thì nó sai rồi, nó không phải là chân lý. Doanh nghiệp cũng là do rất nhiều người tạo thành”. Tôi nói: “Nếu như nó phù hợp với doanh nghiệp, vậy thì em chỉ chú trọng đến đức hạnh của nhân viên. Cho dù đức hạnh của nhân viên rất bình thường, nhưng ít nhất nhân viên này sẽ không gây ra những sai lầm quá lớn”. Bởi vì chúng tôi kinh doanh “tiền tệ theo pháp luật quy định”, cũng thuộc về nhà bán lẻ được cấp phép. Tôi nói tôi làm như vậy thì chí ít tôi cũng không có lỗi với tổng công ty, tâm tôi không thẹn, hỏi lòng không hổ thẹn. Thực sự điều này tôi không cảm thấy có lỗi, bởi vì tôi chấp hành các quy định của Tổng công ty vô cùng nghiêm ngặt.
Kết quả, hai ngày trước lãnh đạo của Tổng công ty tới nói tôi là: “Điều này cô có chút si mê rồi. Cô xem cùng ngành của chúng ta, cô phải học cách khen thưởng, khích lệ, cô không thể chia đều như vậy được. Đạo đức chỉ để nói vậy thôi, hiện tại thì ai còn thực sự đi chú trọng nữa. Trong công ty mà cô chú trọng đạo đức, vậy còn có thể kiếm được tiền nữa hay không?”. Sau đó tôi ở đó lắng nghe, cũng không lên tiếng. Lời của lãnh đạo chúng ta nên lắng nghe, “đúng, đúng!”. Tôi ngồi lắng nghe cũng không lên tiếng, rồi tôi pha trà cho anh ấy. Sau đó lãnh đạo nói tôi rằng: “Nếu không thì cô đừng làm nữa, công ty này sẽ bại trong tay cô mất. Cô cũng không giống một giám đốc, cả ngày chỉ bồi dưỡng văn hóa truyền thống cho nhân viên”. Sau đó tôi nói: “Lãnh đạo à! Chỗ tôi có mấy quyển sách, anh mang về xem qua để hiểu thêm về công ty của chúng tôi. Chúng tôi căn cứ vào cuốn “Làm sao để đầu tư một nhân sanh hạnh phúc” và giảng giải “Đệ Tử Quy” để học tập. Việc này thực sự có thể thấy hiệu quả rất chậm”. Bạn nói xem, “mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”, nhưng tôi tin tưởng thời gian tồn tại của công ty này sẽ dài lâu. Chúng ta không gấp gáp đi tranh cái lợi ích nhất thời này, cần phải phóng tầm mắt ra xa hơn. Sau khi vị lãnh đạo này mang sách về xem thì anh ấy đã gọi điện thoại cho tôi. Anh ấy đã nói với chồng tôi là: “Tầm mắt của vợ anh thực sự rất xa. Làm được điều này cần phải có một lòng nhẫn nại và nghị lực nhất định”. Tôi nghĩ, chúng ta học rồi thì phải tin tưởng. Như cô Lưu Tố Vân đã nói: “Lão thật, nghe lời, thực làm”. Nếu bạn học rồi mà không làm thì đó là giả.
Tôi thường xuyên thảo luận với chồng tôi, thảo luận khoảng hơn một năm. Hai ngày trước, anh ấy đến công ty chúng tôi mở một cuộc họp. Anh ấy nói rằng: “Tố chất này của em thực sự rất tốt. Khí chất của nhân viên thực sự rất khác”. Chúng ta không thể nói tố chất của văn hóa truyền thống là như thế nào, nhưng khi bạn nhìn nhân viên này sẽ có cảm giác họ rất trong sạch, cảm giác không giống với hiện tượng tranh đoạt trong xã hội, cảm thấy ai cũng rất lịch sự nho nhã, khi giao tiếp thì đều nghĩ cho đối phương trước mà không nghĩ cho bản thân mình, đối với khách hàng cũng như vậy. Chồng tôi nói, anh ấy cảm thấy tôi làm điều này sẽ có hiệu quả. Đương nhiên anh ấy vẫn chưa hoàn toàn đồng ý, vẫn còn phải đợi thời gian để chứng minh. Bởi vì tôi không giống thầy Hồ Tiểu Lâm. Thầy là người đứng đầu, còn tôi dù sao cũng đứng ở vị trí thứ hai, phía trên tôi còn có chủ tịch. Công ty này anh ấy là Chủ tịch nên tôi đều phải nghe lời của anh ấy, do vậy mà chỉ có thể làm từng chút một.
Khi tôi học phần “phụ ngôn” này thì cảm xúc lớn nhất là phụ nữ không đơn thuần chỉ chú ý đến lời nói. Hiện  nay chúng ta có rất nhiều tác giả là phụ nữ, còn có rất nhiều tác giả ở trên mạng là phụ nữ, nghĩa là họ viết một số thứ ở trên mạng. Việc này có thuộc về ngôn ngữ hay không? Bởi vì thực sự nó có ảnh hưởng rất lớn đến xã hội. Tôi từng xem một quyển tiểu thuyết do một tác giả nữ viết, tôi xin phép không nói tên của cô ấy. Tôi đã xem mấy năm về trước. Lúc đó, khi xem xong tôi có một nghi vấn, “sau khi cuốn sách này xuất bản thì sẽ có ảnh hưởng gì đối với mọi người”. Năm ngoái, bộ sách này đã được quay thành phim truyền hình dài tập, đã gây chấn động lớn. Nó đã thịnh hành một quan niệm gì vậy?
Thứ nhất, phụ nữ làm người thứ ba không cảm thấy đáng xấu hổ, hơn nữa còn rất đẹp.
Thứ hai phụ nữ phải giàu có. Bởi vì sau khi giàu có thì cô ấy sẽ sống trong nhung lụa, tương lai có thể kết hôn với một người giàu sang, người nghèo thì không xứng với cô ấy .
Lần này tôi đến Hồng Kông, một người bạn ở Hồng Kông của tôi là phó chủ tịch một ngân hàng đến đón tôi. Vị phó chủ tịch này đã hỏi tôi: “Đến đây làm gì?”. Tôi nói: “Tôi đến Hiệp hội Phật Đà Hồng Kông học tập văn hóa truyền thống”. Cô ấy nói: “Vậy tôi hỏi cô một vấn đề, phụ nữ có cần giàu có hay không?”. Bởi vì cô ấy có một đứa con gái mười mấy tuổi, điều kiện gia đình cũng rất tốt. Tôi nói với cô ấy là: “Không cần giàu có”. Trên đường tôi đã chia sẻ với cô ấy rất nhiều. Tôi nói: “Phụ nữ giàu có, từ nhỏ sống trong nhung lụa, một ngày nào đó bạn bước vào xã hội mà có chút không hài lòng thì bạn sẽ có cảm giác bực bội, khó chịu đúng không? Cô ấy có cảm giác bực bội khó chịu vậy thì cô ấy có thể tự nghĩ thông suốt được không? Nếu một khi nghĩ không thông, liệu cô ấy có làm một số việc cực đoan hay không? Cô có thể bảo đảm cô sẽ mãi ở bên cạnh con gái để bảo vệ nó không?”. Bởi vì khi tôi học nghiên cứu sinh, tôi đã tận mắt chứng kiến một cô gái ở bên cạnh ký túc xá của tôi. Sau khi đi làm tôi mới học nghiên cứu sinh, còn cô ấy thì học trực tiếp lên nghiên cứu sinh, hơn hai mươi tuổi. Buổi trưa hôm đó, khi tôi ăn cơm trở về thì cô gái đó đã tự chốt trái cửa trong phòng và nhảy từ tầng ba xuống, chết ngay tại chỗ. Mẹ của cô ấy ở bên ngoài khóc rất đau thương. Sau đó chúng tôi đều đến khuyên mẹ của cô gái này. Chúng tôi đều không dám xuống dưới xem thảm cảnh đó. Chúng tôi đã hỏi mẹ của cô gái này: “Vì sao lại như vậy?”. Mẹ cô ấy nói: “Từ nhỏ đã nuông chiều nó không giống những đứa trẻ khác, chiều chuộng mọi thứ”. Việc này là do khi lên đại học cô ấy quen một cậu bạn trai, chưa quen được mấy ngày thì cậu bạn trai đã bỏ cô ấy đi quen một người bạn gái khác. Cô ấy nghĩ không thông, sau đó đã nhảy lầu. Trường học đã phát hiện một số dấu hiệu không bình thường nên đã gọi mẹ cô ấy đến. Hôm đón mẹ đến thì cô ấy đã chết trước mặt mẹ mình. Năm đó tôi hai mươi sáu tuổi, học nghiên cứu sinh ngành pháp luật. Cô gái chết như vậy. Tôi nói, đây là thứ nhất.
Thứ hai, phụ nữ nếu từ nhỏ đã sống trong nhung lụa thì cô ta sẽ không có đức hạnh tốt. Bạn nói xem, cô ấy có biết nấu cơm không, có biết thu dọn nhà cửa không, biết cách chăm sóc người khác hay không? Những điều kiện thấp nhất của một người vợ cô ấy cũng không có. Cô ấy lấy chồng, bạn có thể đảm bảo người chồng này nhất định sẽ có tiền tìm người giúp việc để cô ấy không cần làm việc gì hay không. Hơn nữa, có rất nhiều việc mà người giúp việc không thể thay thế được. Bạn nói xem, buổi tối người chồng trở về nhà, người giúp việc pha một tách trà tốt hơn, hay là bạn pha cho anh ấy một tách trà tốt hơn? Bạn nói xem, người chồng mặc y phục để bạn đi chọn tốt hơn, hay để người giúp việc đi chọn tốt hơn? Bạn nói xem, người chồng ăn cơm do người giúp việc nấu thì tâm tình anh ấy thoải mái hơn hay là bạn xuống bếp nấu một bữa ăn thì anh ấy sẽ thoải mái hơn? Nhất định là không giống nhau. Bởi vì bản thân tôi đã có những thể hội này.
Chồng tôi chưa bao giờ ăn cơm do người giúp việc nấu, người giúp việc nấu có nấu ngon hơn nữa thì anh ấy cũng thấy không ngon. Tôi cảm thấy tôi nấu không ngon lắm, nhưng anh ấy lại cảm thấy rất ngon. Tôi nói: “Anh thật kỳ lạ, chọn người cũng chọn thật lợi hại”. Do vậy, thông thường anh ấy ở nhà thì tôi nhất định phải nấu cơm, cho dù là món đơn giản nhất. Những món đơn giản nhất như chiên trứng gà, xào ớt xanh với thịt, sau đó làm một món canh chua cay gì đó, rồi cắt hai miếng lạp xưởng vào. Những món vô cùng đơn giản mười phút là có thể nấu xong, nhưng anh ấy cũng thấy rất ngon. Người giúp việc nấu thịt kho tàu gì đó, nấu rất nhiều, anh ấy nói không ngon. Tôi nói: “Em thật không hiểu anh như thế nào nữa, anh thật sự đã quá xem trọng em rồi. Em rất cảm ơn anh!”. Nhưng đó là cầu nối trong tình cảm vợ chồng.
Cho nên phụ nữ viết văn chương, đặc biệt là diễn tả những việc trên phương diện này nên chú ý. Hiện nay trên mạng Internet truyền tải cũng rất nhanh, một tác phẩm ngôn tình, một tác phẩm bóp méo đức hạnh phụ nữ của bạn một khi được lưu truyền thì nhân quả sẽ rất nặng. Bạn nói xem, những người chịu ảnh hưởng những tác phẩm của bạn họ sẽ từng đời truyền lại cho thế hệ sau. Họ đã xuất bản thành sách, đều diễn thành phim, nó sẽ  như vậy mà lưu truyền.
“Phụ ngôn”, chúng ta xem kỹ hơn trong “Đệ Tử Quy”. Phần “tín” trong “Đệ Tử Quy” giảng rất nhiều về cách nói chuyện như thế nào như: “Phàm nói ra, tín trước tiên”, “Nói nhiều lời, không bằng ít”, “Khen người thiện, tức là thiện. Chê người ác, tức là ác”. Chúng ta phải bắt đầu làm từ đây. Sư phụ nói, đây là những giới nhỏ, chúng ta phải bắt đầu làm từ những giới nhỏ này. Sau khi có những oai nghi nhỏ rồi thì hãy tiếp tục tích lũy từng chút một.
Phương diện thứ ba là: “Quần áo dơ phải mau chóng giặt giũ sạch sẽ. Tắm gội đúng giờ, giữ cho thân thể sạch sẽ. Không có cáu bẩn gọi là phụ dung”. Chúng ta thấy Ban Chiêu viết đoạn này có thể rất đơn giản. Nghĩa là chúng ta phải giữ cho bản thân luôn sạch sẽ, gọn gàng, để thân thể không bị cáu bẩn. Nhưng trên thực tế nó có một hàm nghĩa rất sâu. Chữ “cáu bẩn” này không phải chỉ bụi bặm, hơn nữa nó còn chỉ những thứ ô nhiễm không thanh khiết trong tâm bạn, khiến đức hạnh của bạn bị vấy bẩn, biểu hiện ra bên ngoài chính là dung mạo của bạn.
Hôm qua chúng ta nghe “Kinh Vô Lượng Thọ”, bạn thấy trước khi Phật giảng Kinh thì Ngài dùng tướng mạo để nhiếp thọ chúng sanh trước. Tướng mạo trang nghiêm, vẻ mặt vô cùng rạng rỡ. Một người phụ nữ cũng là như vậy. Bạn xem, một người phụ nữ có tâm tà dâm nặng, có thể bạn vừa nhìn thì sẽ thấy tướng mạo của cô ta giống như hồ ly vậy. Tôi từng gặp qua phụ nữ như vậy, chính cô ấy kể trong buổi luận đàm văn hóa truyền thống. Khi tôi giảng xong bài “Nữ Đức” thì cô giáo này đã tìm riêng tôi để sám hối. Cô ấy nói, khi cô ấy hơn bốn mươi tuổi, những người đàn ông mà cô ấy quen biết quan hệ với cô ấy có khoảng mười mấy người, những người cô ấy không quen biết thì không đếm xuể. Trên phương diện này thì cô ấy vô cùng phóng túng. Sau đó tôi nói: “Cô tự nhìn lại dung mạo của mình xem? Mặt mày thì đen thui, môi thì không còn sắc hồng, khuôn mặt thì nhọn nhọn, nhãn thần của đôi mắt không đoan chánh”. “Tướng do tâm sanh”. Cho nên, phụ nữ không nên trang điểm quá lộng lẫy.
Từ nhỏ tôi đã không trang điểm, trước khi chưa học văn hóa truyền thống tôi còn đánh chút son, xịt một chút nước hoa mùi khá dịu nhẹ, sau khi học tập văn hóa truyền thống thì tôi đã không dùng những thứ này nữa. Có một số người cũng từng hỏi tôi, tôi ba mươi tám tuổi nhưng một số người cảm thấy không giống. Tôi chưa từng dưỡng sinh, chỉ cần không thiếu nước là được rồi. Bởi vì có thể tôi thuộc chòm sao song ngư, nên chỉ cần không thiếu nước là được. Môn thể thao duy nhất mà tôi ưa thích chính là bơi lội. Hiện nay, cơ bản tôi cũng không có thời gian đi bơi. Mấy năm đầu tôi còn đến thẩm mỹ viện, hiện nay căn bản tôi không đi nữa, thỉnh thoảng mới đi cùng mẹ hoặc là mẹ tôi tự đi.
Tướng mạo của con người không phải dựa vào đồ trang sức. Nếu bạn có đức hạnh tốt thì tướng mạo của bạn sẽ trang nghiêm, người khác sẽ muốn nhìn bạn, sẽ sanh tâm hoan hỷ. Hiện nay phụ nữ trang điểm quá cầu kỳ.
Tôi từng gặp một phụ nữ, khi nhìn thì cô ấy rất xinh đẹp, kết quả buổi tối trở về nhà khi cô ấy tẩy trang xong đã làm tôi giật mình. Cô ấy lớn hơn tôi vài tuổi. Trước đây tôi cho rằng cô ấy rất trẻ, sau đó tôi thấy, cô giáo này tại sao lại già như vậy. Cô ấy nói: “Chỗ này của tôi không được, tôi nhất định phải bôi một lớp phấn nền. Phải đánh phấn, phải đánh một số loại phấn gì đó”. Bạn nghĩ xem, buổi tối khi bạn về nhà với dáng vẻ như vậy gặp chồng bạn, có phải làm anh ấy kinh sợ hay không? Ban ngày còn xinh đẹp, đến tối thì lại như vậy, người chồng sẽ nghĩ “có phải đổi thành người khác rồi không?”. Do vậy dáng vẻ như thế nào thì nên như vậy, không cần phải hóa trang. Bạn nên cố gắng giữ gìn cái tâm của mình là tốt rồi. Đặc biệt bạn không nên đi phẫu thuật thẩm mỹ.
Hiện nay phụ nữ có thể tốn rất nhiều tiền để đi phẫu thuật thẩm mỹ. Môn học này nếu mọi người từng ngồi đây nghe qua cô giáo Đinh Gia Lệ chia sẻ, có thể cô ấy chia sẻ hay hơn tôi vì kinh nghiệm của cô ấy nhiều hơn tôi. Tôi cũng có kinh nghiệm một lần đi thẩm mỹ. Không phải tôi muốn đi thẩm mỹ, là tôi đi cùng một người bạn nữ muốn nâng mũi. Kỳ thực, trước đây tôi cũng không hài lòng với cái mũi của tôi lắm. Cô ấy nói: “Cô cứ xem tôi nâng mũi trước, sau đó cô hãy quyết định là nên nâng hay không”. Tôi nói: “Được!”. Tôi đi cùng cô ấy, nhưng sau khi đi thì cô ấy lại sợ, cuối cùng cô ấy do dự hơn một giờ đồng hồ. Cô ấy nói: “Hay là chúng ta cứ cùng nhau làm thì tôi không sợ nữa. Tôi cũng hoàn toàn làm bố thí vô úy”. Cô ấy nâng rất nhiều. Tôi nói: “Tôi chỉ nâng một chút”, đại khái nâng chưa to bằng hạt đậu tương, là nâng ở đây. Bởi vì tôi cảm thấy chỗ này hơi thấp, nên nâng thêm một chút. Phẫu thuật xong cũng không có cảm giác gì. Tôi cũng không dám nói với chồng tôi. Bởi vì anh ấy rất phản đối việc tôi động vào bất cứ bộ phận nào trên thân thể, đặc biệt là mũi. Có một lần anh ấy đã vì cái mũi của tôi mà an ủi, đặc biệt tìm một thầy tướng số, là một vị thuộc cấp đại sư. Vị thầy này nhìn tôi không nói điểm nào, chỉ khen ngợi cái mũi của tôi. Nói cái mũi của cô như thế nào đó…, dù sao cũng đều là tướng vĩ nhân, lại có thể phát tài, rồi lại nói thế nào đó… Cuối cùng tôi rất lấy làm lạ, liền hỏi chồng tôi: “Ông ấy tại sao chỉ chọn cái mũi của em để nói vậy?”. Anh ấy nói: “Anh chú trọng để ông ấy xem cái mũi của em đó, tuyệt đối không được động vào”. Nhưng tôi đã động vào rồi. Sau khi phẫu thuật thì tôi nghĩ, tôi mới chỉ nâng có chút xíu, như vậy chồng tôi nhất định không nhìn thấy, nhưng trong tâm cũng thấy xấu hổ. Buổi tối khi trở về nhà tôi luôn cúi đầu xuống, cũng không dám lên tiếng, không nói chuyện. Sau đó sáng ngày thứ hai, lúc đó tôi vẫn làm ở công ty của anh ấy, khoảng sáu – bảy năm trước. Tôi ngồi ở ghế phụ trên xe anh ấy, tôi cũng không nói chuyện. Tôi luôn như thế này nhìn ra bên ngoài, anh ấy thì lái xe. Khi sắp tới nơi thì tôi xuống xe, còn anh ấy phải đi xử lý việc khác. Kết quả, lúc đó anh ấy nói một câu đã khiến tôi chột dạ. Anh ấy nói: “Em phải nhớ thời gian này biểu hiện tốt một chút. Nếu thái độ của em không tốt thì anh sẽ đấm cho cái mũi của em bị lệch đi đấy!”. Tôi nói: “Sao vậy?”. Anh ấy nói: “Em mới đi nâng mũi phải không?”. Tôi vô cùng sợ hãi, tôi nói: “Vâng, em đã cùng (ai đó) đi nâng mũi, nâng cũng không nhiều”. Sau đó anh ấy nói: “Có thể lấy cái đó ra được không?”. Tôi nói: “Có thể không lấy ra được nữa rồi, để như vậy thôi. Nếu như ảnh hưởng đến tài vận của anh thì em rất xin lỗi, sau này em sẽ không bao giờ làm nữa”.Vì cái mũi này mà tôi rất đau khổ. Thật sự thời gian đó tôi biểu hiện rất tốt. Vì cái mũi này tôi vô cùng lo lắng anh ấy sẽ đánh tôi thật.
Khi tôi nghe cô Đinh Gia Lệ giảng bài, tôi luôn cảm thấy mũikhông thoải mái. Sau khi cô ấy đi xuống dưới, tôi nói với cô Đinh là tôi cũng nâng mũi, nhưng tôi không làm nghiêm trọng như cô ấy. Cô ấy dùng một miếng nhựa silicone to nhét vào trong, còn tôi làm còn nhỏ hơn hạt đậu tương một chút, sau đó như vậy mà tiêm vào bên trong. Nói tóm lại, tốt nhất không nên phẫu thuật thẩm mỹ. Lúc đó tôi còn trẻ, đặc biệt chưa học văn hóa truyền thống, nên cũng không nghĩ nhiều như vậy, bạn bè vừa lôi kéo thì liền đi theo làm cùng cô ấy.
Ấn Tổ Ngài từng khai thị phụ nữ không nên tích đồ trang sức. Nguyên nhân vì nó đặc biệt làm hao tổn phước báo của bạn. Bởi vì chúng ta dùng một số tiền lớn để mua những thứ này, cuối cùng thì không có tác dụng gì. Tôi nghĩ, nếu tôi sớm thấy được những điều này thì tôi sẽ không mua đồ trang sức. Những đồ trang sức của tôi rất nhiều, hiện nay tôi cũng không có cách gì xử lý được. Hôm đó tôi còn nghĩ, không biết có hiệu cầm đồ không, nếu có thì tôi có thể mang đến đó. Bởi vì hiện nay học văn hóa truyền thống rồi nên tôi cũng không đeo mấy thứ leng keng đó, hơn nữa  cảm thấy rất phiền phức.
Năm ngoái bởi vì đã học văn hóa truyền thống rồi, tôi cùng chồng tôi tham gia một buổi gặp gỡ của những người có tiền. Có một bà vợ rất giàu có, cô ngồi bên cạnh tôi. Đó là một buổi gặp mặt gia đình. Sau đó tôi đã nói nhỏ với chồng tôi là: “Từ đầu đến chân cô ấy nếu như bị người ta cướp, thì kẻ cướp đó rất vừa ý”. Bởi vì một khuyên tai bằng kim cương rất lớn, tay bên này đeo hai cái nhẫn lớn, tay bên kia hai cái nhẫn lớn; tay này một cái vòng lớn, tay kia một cái vòng kim cương lớn, sau đó đeo những chiếc vòng ngọc đều rất lớn. Toàn thân trên tay cô đều đeo quá nhiều những thứ leng keng. Thông thường tôi cảm thấy, đeo một chiếc nhẫn còn có thể chấp nhận được, nhưng cô ấy đeo một tay hai chiếc, rồi còn đồng hồ, dây chuyền. Sau đó chồng tôi liếc nhìn tôi và nói: “Ừ, cũng hơi nhiều một chút”. Những thứ ngọc ngà châu báu, trang điểm lộng lẫy, trong văn hóa truyền thống chúng ta học như “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” thì biết, thầy Chung từng giảng qua rồi. Đó gọi là trang điểm diêm dúa, bạn rất dễ chuốc lấy tai vạ. Bạn nói xem, người ta thực sự muốn cướp thì đến cướp một chút đồ của bạn là họ đã vừa ý rồi. Hơn nữa, cô ấy khoe khoang như vậy thì rất dễ ra bên ngoài khoe khoang.
Hiện nay, đặc biệt phụ nữ Hồng Kông nên đặc biệt chú ý. Bởi vì trước đây tôi cũng như vậy, vô cùng thích chạy theo hàng hiệu nổi tiếng như túi xách nhất định phải là hãng LV, mặc y phục nhất định phải là Chanel hay Prada. Lúc đó, những nhãn hiệu mà tôi chạy theo tôi đều đã từng tìm hiểu qua, cảm thấy vô cùng có ý nghĩa. Nhất định phải mặc những đồ hàng hiệu có ý nghĩa, vì lúc tôi đó rất chấp trước, rất mê hoặc. Quay đầu nghĩ lại, kỳ thực không có tác dụng, vì những vật ngoài thân thì một thứ cũng không mang theo được, bạn chỉ đang làm hao tổn phước báo của bạn mà thôi. Con người hưởng phước tức là họ đang tiêu phước, con người chịu khổ tức là họ đang thoát khổ, vậy thì không bằng chịu khổ. Bởi vì tôi đã nếm đủ các thứ khổ rồi, nên đến lúc già bảy mươi – tám mươi tuổi thì tôi không có bệnh tật, không có tai họa. Không bệnh mà chết thì tốt biết bao!
Rất nhiều phụ nữ vì mặc những thương hiệu nổi tiếng này, hay nhìn thấy những người giàu có mặc những thứ ngọc ngà châu báu này thì cực kỳ ngưỡng mộ. Họ hoặc là không tiếc dùng thân thể của mình để đi đổi lấy tiền bạc, hoặc là ra sức làm việc để kiếm tiền, hoặc là cố gắng đi tìm những người giàu có,… những cách như vậy.
Tôi từng gặp một cô giáo dạy văn hóa truyền thống. Bởi vì từ nhỏ cuộc sống rất gian khổ, lại cực kỳ ham thích cuộc sống vật chất, nhưng lại không muốn làm những công việc rất cực khổ nên cô đã đi làm gái mại dâm. Cuối cùng cũng kiếm được một số tiền, nhưng cô đã làm thân thể mình bị các bệnh phụ khoa tổn hại rất nghiêm trọng. Còn một vấn đề là phước báo của cô ấy có thể giữ được hay không? Không thể giữ được.
Chúng ta đọc “Liễu Phàm Tứ Huấn” thì liền rõ ràng. Trong mạng của bạn nhiều tiền tài như vậy, bạn đi làm những việc chánh đáng, tiền tài có thì nó sẽ đến. Dù bạn dùng phương pháp không chánh đáng để có được tiền, nhưng vẫn là trong mạng bạn vốn có tiền. Kết quả sẽ như thế nào? Vốn dĩ là năm triệu, bạn dùng phương pháp này nên cuối cùng bị hao tổn biến thành còn hai triệu. Bạn vẫn cảm thấy rất nhiều tiền, tôi có thể kiếm được hai triệu thật sung sướng, nhưng lại không biết, nếu bạn đường hoàng đi làm người thì có thể kiếm được hơn năm triệu.
Tôi nói với những nhân viên của chúng tôi, còn có rất nhiều bạn bè ở bên cạnh là: “Chúng ta học văn hóa truyền thống thì phải nhìn cho thấu chữ tài này. Điều này quan trọng nhất”. Người thế gian chẳng phải có câu: “Người khắp thiên hạ đều vì lợi mà chạy đôn chạy đáo”, nghĩa là họ đều vì tiền bạc mà xảy ra chuyện. Tôi nói một câu bạn sẽ dễ hiểu hơn một chút: “Đức là gốc của tài”. Bạn có đức thì sẽ có tài. Mọi thứ bạn đều phải buông xuống. Có rất nhiều người không nhìn thấu điểm này, do vậy mà xảy ra rất nhiều vấn đề.
Còn một điểm nữa, “phụ dung” chính là bạn mặc y phục. Đặc biệt là phụ nữ, nhất định không được mặc những y phục rất hở hang. Bao gồm rất nhiều đệ tử học Phật, mặc y phục đều không chú ý. Đặc biệt vào mùa hè, mặc bộ y phục đó, vừa cúi người xuống thì các bộ phận bên trong thân thể có thể bị hở ra. Mặc váy ngắn cũng không kiểm tra kỹ.
Vì sao không nên mặc những bộ y phục hở hang, gợi cảm như vậy?
Thứ nhất, đối với bản thân không tôn trọng, không trang nghiêm. Thứ hai, dễ dẫn khởi những tà tư tà niệm cho người khác giới. Như vậy bạn chẳng phải đang tạo nghiệp hay sao? Rất nhiều người nam chính là như vậy.
Khi tôi mới giảng về “Nữ Đức”, có một phóng viên đến công ty phỏng vấn tôi. Cô ấy nói: “Chị giảng đều là những thứ cổ hủ, không có tác dụng”. Tôi liền giảng cho cô ấy nghe “Nữ Đức” là như thế nào. Cô phóng viên này là một cô gái còn rất trẻ, hơn ba mươi tuổi. Sau đó cô ấy nói: “Chị Trần à! Chị nói thật rất có đạo lý”. Đại Liên chúng ta là một thành phố tương đối phóng khoáng, phụ nữ cũng rất xinh đẹp, vóc dáng cao lớn, rất thích mặc đẹp. Cô ấy nói: “Chị nói rất có đạo lý! Thời gian trước tôi thấy sở trưởng của một đồn công an nói, thật lo buồn lại đến mùa hè rồi. Đến mùa hè là các vụ án phạm tội cưỡng dâm đều tăng lên rất nhanh. Tóm lại một câu là gì? Đều trách các cô gái đó ăn mặc quá hở hang”. Tôi tin tưởng nếu họ học “Nữ Đức”, học phần “phụ dung”, thì họ sẽ không bị như vậy, cũng sẽ không thích mặc những loại y phục như vậy nữa. Chúng ta kiểm tra xem, trong tủ quần áo của chúng ta có những bộ y phục như vậy hay không, nếu có thì phải bỏ hết ra.
Vì sao chúng ta học văn hóa truyền thống đều đề xướng mặc những y phục truyền thống? Vì nó vô cùng trang nghiêm. Tôi và mẹ tôi còn tổng kết, không chỉ phía trên rất đoan trang mà thông thường phía dưới còn rất dài. Do vậy khi bạn cúi xuống làm việc gì đó cũng không bị hở lưng. Bạn xem, phụ nữ chúng ta hiện nay mặc áo rất ngắn, vừa cúi người xuống, không chỉ là lưng bị hở, mà quần lót cũng bị hở ra. Bản thân bạn không nhìn thấy, vì bạn không có một đôi mắt ở phía sau, nhưng những người nam ở phía sau thì họ nhìn thấy, họ đều chăm chăm nhìn vào đó.
Nhân viên nữ trong công ty tôi khi mới vào làm cũng như vậy. Tôi nói: “Y phục của các bạn nhất định phải đến đây, đến cổ”. Cô ấy nói: “Mặc như vậy không thoải mái, hơi khó thở. Mặc đến ngực như vậy thì thấy dễ chịu, thoải mái”. Tôi nói: “Các bạn thoải mái, khi bạn đến quầy hàng cúi người xuống lấy đồ cho khách thì khách hàng không nhìn vào đồ mà chỉ nhìn bạn”. Sau đó, các nhân viên nữ của chúng tôi nói: “Vậy phải làm thế nào?”. Tôi nói: “Vậy thì thống nhất may một kiểu đồng phục”. Ban đầu đồng phục của chúng tôi là áo sơ mi, đều yêu cầu nút áo phải cài từ đây. Sau này, từ năm ngoái học văn hóa truyền thống thì đổi thành y phục văn hóa truyền thống. Y phục văn hóa truyền thống trên căn bản đều cài nút như vậy, là ở đây. Sau khi chúng tôi đổi thành y phục văn hóa truyền thống thì người tán thán nhất chính là những hội viên nam (những khách hàng nam của công ty chúng tôi). Họ nói: “Những bộ y phục này tại sao lại đẹp như vậy? Các cô mua ở đâu thế?”. Sau đó tôi nói: “Tại sao nam giới họ lại đặc biệt tán thán như vậy?”. Cho nên, chúng ta từ trong tâm mà suy nghĩ, tánh người thật sự vốn thiện. Bạn là phụ nữ,  bạn thật sự trở về tự tánh, quay về đức hạnh tự tánh của bạn, thì người nam sẽ tán thán, tôn trọng, kính trọng bạn, đều sẽ yêu kính bạn từ tận đáy lòng. Bạn nói xem, có người đàn ông nào lấy một cô gái bán hoa về nhà hay không? Giống như lời thầy Chung nói, không phải là đại trí thì cũng là đại ngu. Đại trí thì chưa thấy xuất hiện, họ thật sự là như vậy. Bạn nói ai có thể lấy một cô gái phong trần ở bên ngoài về nhà làm vợ chứ? Bạn là một người phụ nữ, bạn nói thời gian sống trong phong trần dài hay là thời gian bạn chân thật sống dài? Dẫu sao thì cả đời này thời gian xinh đẹp mỹ miều của bạn cũng không nhiều, hai mươi – ba mươi tuổi, mười năm hai mươi năm, cuối cùng đến lúc hơn bốn mơi tuổi kỳ thực bạn rất khó có thể dùng nhan sắc của mình để nuôi sống mình nữa, lúc đó bạn sẽ rất thê thảm.
Năm ngoái, khi tôi tham gia buổi luận đàm ở Đường Sơn, có một cô giáo không phải mặc quần áo hở hang, nhưng cô lại chuyên bán những loại y phục đó. Cho nên sau này khi cô phản tỉnh lại, cô nói những y phục này xem ra cô không thể tiếp tục bán được nữa, cũng là đang trồng một cái nhân không tốt. Đúng lúc chúng tôi lại quen biết nhau, cô ấy còn nói với tôi là: “Vậy cô nói xem, tôi nên bán cái gì?”. Tôi nói: “Cô bán y phục truyền thống Trung Hoa đi! Cô xem người nam, người nữ mặc đều đẹp như vậy, trang nghiêm như vậy. Đừng nên bán những loại áo hai dây, y phục diêm dúa nữa”. Cô nói: “Không học cái này thực sự không biết, tôi còn cảm thấy việc kinh doanh đó của tôi rất tốt. Hiện tại nghĩ kỹ lại, tôi thấy đều là những cô gái bán hoa đến chỗ của tôi mua đồ”.
Có một cô giáo nói với tôi là: “Trước đây tôi luôn không hiểu tại sao tôi thường nhận được những cuộc điện thoại do những người nam không đứng đắn gọi cho tôi. Sau đó, tôi nghe cô giảng về “Nữ Đức” thì tôi mới hiểu rõ, đều là do khuôn mặt của tôi gây ra. Cô nhìn tôi hóa trang, dùng mascara vẽ lông mi rất đậm. Ba tôi còn nói, cảm giác như không tìm thấy mắt nữa. Môi tôi đánh rất đỏ, mi mắt thì phải vẽ thành màu đen. Đây là màu hun khói đang kiểu thịnh hành nhất. Khi tôi trở về nhà thường làm ba tôi giật mình. Ba tôi nói: Tại sao con lại trang điểm giống như quỷ vậy?”, nhưng cô ấy lại cảm thấy rất đẹp, rất xinh. Đây là một cô gái trẻ hai mươi tám – hai mươi chín tuổi. Cô nói: “Tôi không hiểu tại sao tôi luôn nhận những cuộc điện thoại nói những lời rất khó nghe từ những người nam. Tôi không phải là người như vậy, tôi cũng không làm những việc đó”. Tôi nói: “Đó là do dáng vẻ của cô gây ra. Họ nhìn vào tướng mạo mà! Nếu cô trang điểm nhẹ nhàng, thanh  lịch, gọn gàng thì sẽ không dẫn đến những việc như vậy”. Cho nên, dung mạo của phụ nữ rất quan trọng.
Chúng ta học bốn đức hạnh này của phụ nữ, trên thực tế chính là trồng một cái nhân tốt cho cuộc sống của mình. Bạn đem bốn cái nhân tốt này trồng xuống là được rồi. Cũng giống như một cái bàn, bốn chân vững chắc thì mặt bàn sẽ được ổn định. Phước báo của bạn từ đây mà sinh ra, bạn liền tạo phước cho gia đình. Bạn đừng nóng vội, đáng có tiền thì sẽ có tiền, đáng có quyền thế thì sẽ có quyền thế, đáng có một người chồng tốt thì sẽ có một người chồng tốt, đáng có con cái tốt thì sẽ có con cái tốt. Mọi người chẳng phải nói: “Không trồng cây ngô đồng làm sao dẫn phượng hoàng vàng đến”. Nếu bạn là cây ngô đồng, thì chồng bạn sẽ là chim phượng hoàng vàng. Bạn nói xem, nếu bạn không phải là người như vậy, thì bạn còn hy vọng tìm được một người chống tốt như vậy hay không? Vật cùng loại sẽ tụ hợp lại với nhau. Nam châm còn có một nguyên lý, cùng chiều thì đẩy nhau. Quy luật của đại tự nhiên nói với chúng ta vô cùng rõ ràng. Bạn nói bạn là một người rất phóng túng, bạn lại hy vọng tìm được một người chồng chung thủy, rất giữ lễ tiết với bạn, điều này trên mặt đạo lý nói không thông rồi. Cho nên, chúng ta trồng tốt bốn cái nhân này, thì có thể đạt được những quả báo tốt.
Trong “phụ dung”, ngoài vẻ bề ngoài ăn mặc, trang điểm thì đôi mắt trên khuôn mặt rất quan trọng. Đặc biệt phải nhớ kỹ, đôi mắt của phụ nữ chúng ta không được nhìn Đông, ngó Tây. Điều này trong “Nữ Tứ Thư” nói vô cùng nhiều. Ánh mắt của phụ nữ phải nhìn xuống dưới, không được xem xem ở đây xảy ra chuyện gì vậy, lại ngó xem cô gái nào đẹp hơn tôi, lại nhìn xem có anh chàng nào đẹp trai hay không. Điều này đều sẽ gây ra một số nhân thị phi. Bạn nói, tôi không nói những lời lẳng lơ, nhưng bạn có ánh mắt lẳng lơ; bạn nói, tôi không trang điểm hay ăn mặc như vậy, nhưng ánh mắt bạn lại như vậy. Người ta chẳng phải nói: “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” hay sao?
Tâm rất quan trọng nhất, nó không ở những việc bên ngoài. Nếu chúng ta đọc qua “Du Tịnh Ý Công Ngộ Táo Thần Ký”, sẽ thấy Du Tịnh Ý Công làm rất nhiều việc tốt như: kính trọng giấy có chữ viết (kính giấy, tiếc chữ), in Kinh, phóng sanh, kết Văn Xương Xã, khuyên người giữ giới dâm, nhưng kết quả ông lại bị nhiều quả báo xấu. Do ý niệm ác của ông quá nặng, sau đó may mắn ông đã cảm được Táo Thần xuất hiện khai thị cho ông rõ. Rất nhiều ý niệm xấu ác của ông cũng xuất hiện từ đôi mắt. Táo Thần nói: “Ông không gian dâm với vợ người khác, nhưng nhìn thấy gái đẹp thì ánh mắt của ông không ngừng dõi theo họ[DTNT5] ”. Cho nên, tâm không động thì mắt cũng không động; mắt động thì tâm bạn cũng động. Do vậy, người phụ nữ nên giữ ánh mắt không được nhìn Đông, Ngó tây, phải nhìn xuống, phải giữ an định.
Bạn xem tam thái, đặc biệt là Thái Nhậm mẹ của Chu Văn Vương. Khi bà mang thai, bà đã giữ vững ba điều: miệng không nói lời kiêu ngạo, tai không nghe dâm thanh, mắt không nhìn ác sắc. Ác sắc chính là những việc lung tung, lộn xộn. Sắc là chỉ những hiện tượng vật chất, báo chí, tạp chí, truyền hình, mạng Internet, đều thuộc về sắc. Đây chẳng phải thuộc về sắc pháp hay sao? Bạn không nhìn những thứ đó thì đúng rồi. Bạn nói tôi không xem, cả ngày tôi chỉ dán mắt vào máy tính lên những trang mạng sắc tình, điều đó cũng không đúng, mắt bạn đã đặt sai vị trí rồi. Do vậy đôi mắt rất quan trọng, phải khéo dùng đôi mắt của chúng ta.
Cuối cùng tôi xin chia sẻ cùng mọi người về đức hạnh cuối cùng chính là “phụ công”. “Phụ công” là: “Chuyên tâm kéo sợi dệt vải, không thích cười đùa ồn náo, biết làm những món ăn ngon để tiếp đãi khách”. Đây là phần “phụ công”. Phần “phụ công” này chúng ta xem, cũng rất đơn giản. Dường như Tào Thái Cô nói với chúng  ta, phụ nữ thời xưa họ đều dệt vải cho nhà mình, tự mình may y phục. Ý nói phải chuyên tâm, một lòng một dạ dệt vải. Sau đó phải chuẩn bị tốt một số món ăn, chăm sóc tốt những người thân, bạn bè của chồng. Nhìn trên sự tướng thì có thể chỉ là những sự tướng như vậy, nhưng trong cuộc sống thực tế có thể làm tốt được “phụ công” thì rất khó. Vì làm tốt “phụ công” là bạn đang tích đức, tích phước. “Phụ công” làm không tốt thì bạn bị tổn đức, tổn phước.
Chúng ta nói, ở nhà phụ nữ có ba việc thường làm nhất là: nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Chúng ta xem, hiện nay giặt quần áo có thể có máy giặt làm thay, dọn dẹp nhà cửa và nấu cơm có thể tìm người giúp việc, thử hỏi xem cái gia đình này có giống một gia đình hay không? Tôi dùng người giúp việc rất nhiều năm, tôi cảm thấy gia đình không giống gia đình. Nửa năm nay từ khi người giúp việc rời đi thì tôi cảm thấy gia đình giống gia đình rồi. Do vậy tôi đã kêu gọi mọi người trong khu vực của chúng tôi, có thể tự làm được việc gì thì phải tận sức để làm, đừng nên làm phiền người giúp việc. Bởi vì chúng ta có đức hạnh cũng không cách gì có thể quản giáo tốt những người giúp việc hiện nay, sẽ xảy ra rất nhiều những sự việc như vậy. Nghĩa là người giúp việc và chủ nhà xảy ra rất nhiều những việc tranh cãi.
Thời gian trước tôi có quen một người bạn nữ, là nhân viên quản lý cao cấp trong ngân hàng. Cô nói với tôi là: “Tịnh Du à! Hai năm nay sau khi tôi kết hôn đều do mẹ đẻ giúp tôi chăm sóc gia đình. Hiện tại mẹ tôi phải trở về nhà cũ rồi, tôi có cần tìm người giúp việc không?”. Tôi nói: “Cô nhất định đừng tìm. Cô xem, cô chưa có con cái, nhà cô mặc dù hơn 200 mét vuông, nhưng y phục có thể giặt bằng máy giặt. Lại không có trẻ nhỏ chạy nhảy trong phòng, nên cô hoàn toàn có đủ tinh lực để dọn dẹp. Toàn bộ đều là rèn luyện thân thể, vừa khéo cô ở nhà nấu cơm để chồng cô nếm thử tay nghề của cô, vậy thì tốt biết mấy”. Cô ấy nghe lời của tôi thì bán tín bán nghi, sau đó cô ấy đến nhà một người bạn khác của cô ấy để tìm hiểu về tình trạng nhà cô ấy thuê người giúp việc như thế nào. Kết quả sau mấy ngày điều tra, trở về nhà cô ấy quyết định không tìm người giúp việc nữa, sau đó tự mình bắt đầu làm những việc này, làm cũng rất tốt.
Chúng ta thường nói nấu một bữa cơm, nếu như bà chủ gia đình không biết làm thế nào để nấu cho người nhà một bữa cơm. Trong này thực sự là một đại học vấn. Đối với đệ tử học Phật có thể sẽ tốt hơn một chút, bởi vì chúng ta ăn chay nên sẽ ít tạo nghiệp hơn.
Trước đây khi tôi chưa học Phật, đặc biệt vào mùa hè tháng bảy, tháng tám là lúc cua mập nhất, gia đình chúng tôi nấu từng nồi, từng nồi cua như vậy. Nhìn thấy chúng ở trong nồi nhưng không có cảm giác gì. Cho nên, vì sao chúng sanh trên thế giới này phải học nhân từ? Vì tâm của bạn đã chai sạn, vô cảm nên sẽ hoàn toàn ngăn cách; chúng là chúng, tôi là tôi. Do đó, tôi vô cùng cảm ân đời này tôi có thể may mắn gặp được Phật Pháp.
Tôi từng phá thai một lần. Tôi vô cùng cảm ân đứa con mà tôi đã phá thai. Sáng nay, khi thức dậy tôi rất sám hối, tôi đã khóc. Vì nếu không có đứa con này thì tôi sẽ không định lại chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp. Mặc dù tiếp xúc Phật Pháp rồi, nhưng nhân duyên rất lớn chính là vì đứa con này. Sau khi tôi phá thai tôi luôn nằm mộng thấy nó. Trong giấc mộng, nó là một cậu bé mập mạp, trắng trẻo. Nó nói: “Mẹ à! Mẹ tắm cho con đi. Mẹ à! Con muốn uống  sữa”, chính là như vậy. Có một thời gian, kỳ thực lúc đó tôi vô cùng mê muội, cảm thấy có chuyện này hay không, nó thật sự tồn tại, nhưng tôi lại vô cùng rõ ràng việc này không giống như mộng. Đặc biệt là khi tôi mới phá thai một – hai năm thì thường xuyên mộng thấy nó, thân thể cũng không được tốt lắm. Năm 2004 tôi học Phật. Sau khi học Phật tôi liền hỏi người giúp việc trong nhà tôi, bởi vì cô ấy là người dẫn tôi vào cửa Phật. Tôi nói: “Trong Phật Pháp có cách nào để bù đắp, giúp đỡ người đã mất không?”. Lúc đó cô ấy nói: “Có thể”. Cô ấy nói với tôi là: “Cô hãy tụng “Kinh Địa Tạng”. Nếu làm như vậy thì họ sẽ dễ chịu một chút”. Do vậy từ năm 2004 thật sự lúc đó tôi vô cùng thành tâm tụng “Kinh Địa Tạng”. Tôi tụng khoảng ba năm; buổi sáng tụng “Phổ Môn Phẩm”, buổi tối tụng “Kinh Địa Tạng”, sau đó đến tháng bảy âm lịch thì một ngày tôi tụng tám – chín lần, đều tụng như vậy. Lúc đó tôi tụng khoảng hơn một năm, tôi còn nghĩ “con à! Mẹ cũng không biết con có cảm nhận được không”. Lúc đó, khi nói tôi đã khóc. Thật sự sau khi học Phật rồi tôi mới biết xin lỗi nó. Nếu như tôi sanh nó ra thì có thể hiện tại tôi đã có ba đứa con trai, nó cũng sẽ rất hạnh phúc, rất vui vẻ. Nhưng hiện nay tôi cảm thấy, bởi vì có nó nên tôi rất muốn thành tựu, hy vọng tương lai có thể giúp đỡ đứa con này. Bởi vì, có thể tâm giữa mẹ và con tương đối khó đoạn dứt. Do vậy, tôi cảm thấy việc gì cũng có mặt tốt, mặt xấu. “Trong họa thường tiềm ẩn phúc, họa và phúc thường gần kề nhau”. Bạn thật sự có thể đem cái nhân duyên này chuyển trở lại, cũng có thể biến nó thành động lực để bản thân mình hướng lên.
Từ sau khi học Phật tôi bắt đầu ăn chay, cũng gặp phải rất nhiều vấn đề. Ví dụ, công ty chúng tôi có một cô nhân viên cũng học Phật, ăn chay, ba chồng cô ấy (ba của chồng cô) ông không học Phật, rất thích ăn cá. Cô ấy nói: “Tôi vì không muốn để ông ăn cá hoặc là đoạn dứt ý niệm muốn ăn cá của ông nên khi nấu cá đã tôi cố ý cho thật nhiều muối hoặc không cho chút muối nào, nên món cá này làm xong hoặc là rất mặn hoặc không có chút mùi vị nào”. Sau đó thì ba chồng cô ấy rất tức giận nói: “Con cố ý có phải không? Trước đây con nấu đâu có như vậy, vì sao hiện tại lại nấu thành như vậy?”. Sau đó cô ấy nói: “Ba à! Con nấu không ngon thì ba đừng ăn nữa”. Sau khi tôi tiếp xúc với cô ấy, tôi nói với cô ấy không thể làm như vậy. Bởi vì tôi không làm như vậy. Người trong gia đình, chồng tôi hiện tại vẫn ăn thịt, tôi cũng vẫn nấu những món rất ngon cho anh ấy. Tôi nói: “Anh ấy có thể có duyên phận của anh ấy, chúng ta có duyên phận của chúng ta. Anh ấy muốn ăn, chúng ta làm bà chủ gia đình  thì phải cố gắng làm tốt cho họ, đặc biệt là phải phụng dưỡng tốt người già”. Nguyên tắc của tôi mọi người trong gia đình đều biết. Tôi nói: “Em tuyệt đối không đến chợ mua những động vật sống để nấu cho mọi người ăn. Em kiến nghị mọi người cũng cố gắng không nên mua, nếu mọi người thực sự phải mua thì em cũng không còn cách gì”. Sau này, nhà tôi trên căn bản là không mua động vật sống nữa, nhưng thỉnh thoảng có người tặng thì họ không để tôi biết, vì nếu biết thì tôi đều thả chúng đi.
Một lần, có người tặng cua cho chồng tôi. Họ không để tôi biết. Anh ấy lén đem đi nấu, rồi lại mang về nhà. Tôi nói: “Vậy mọi người ăn đi, em cũng không có ý kiến gì đâu”. Hơn nữa, bạn cũng đừng nên chấp trước việc này, bạn càng chấp trước thì những sự việc như vậy càng xuất hiện trước mắt bạn.
Năm nay, có một thời gian tôi luôn nghĩ tại sao chồng tôi vẫn còn ăn? Tốt nhất là không nên ăn. Vốn dĩ anh ấy nói với tôi: “Được! Anh không ăn nữa”. Tôi rất vui mừng. Kết quả một hôm anh ấy trở về, tôi liền cảm thấy có mùi khác lạ, bởi vì mũi của tôi rất mẫn cảm. Anh ấy đem ra mười con chim bồ câu nướng. Lúc đó tôi nói: “Tại sao anh lại mua nhiều như vậy?”. Anh ấy nói: “Anh rất muốn ăn”. Tôi cũng không nói gì. Cách vài hôm, anh ấy mang về năm – sáu con. Cách mấy hôm anh ấy lại mang về nữa. Sau đó tôi liền nói: “Tại sao anh vẫn thích ăn bồ câu như vậy?”. Anh ấy nói: “Không sao, anh ở đây ăn. Em qua bên kia, cần làm gì thì làm đi”. Do vậy tôi nghĩ, con người có thể mỗi người đều có duyên phận riêng, không nên đi cưỡng cầu, cũng không nên chấp trước cái tướng này, làm tốt công việc của mình là được rồi.
Phần “phụ công” còn bao gồm những gì? Phụ nữ chúng ta hiện nay ngoài việc cố gắng làm tốt việc nhà ra, quan trọng nhất là chúng ta vẫn còn công việc ở bên ngoài. Bởi vì hiện nay phụ nữ có thể đều có công việc, dù sao phụ nữ ở nhà vẫn là số ít, vậy thì “phụ công” của chúng ta cũng là một sở trường. Chúng ta đều biết, trong bốn môn giáo học của Khổng Tử bao gồm: thứ nhất là đức hạnh, thứ hai là ngôn ngữ, cuối cùng có thể là thành thạo một nghề. Trong công ty thì phụ nữ phải nên giữ tốt bổn tánh, bổn phận của một người phụ nữ.
Nếu chúng ta xem phần thứ nhất của “Nữ Giới”, chính là nói ba điều thường đạo của phụ nữ. Thứ nhất là khiêm tốn. Thứ hai là làm việc cần mẫn. Cần là cần mẫn. Thứ ba là tiếp nối việc hương hỏa, trên thực tế chính là làm sao để nuôi dạy con cháu tốt. Do vậy, chân thật một người phụ nữ làm việc trong xã hội không phải vì kiếm tiền, không phải vì thể  hiện tài hoa của mình giỏi cỡ nào, điều kiện tiền đề là có thể chăm sóc tốt cho gia đình; dùng nhiều tinh thần và công sức hơn nữa để có thể chăm sóc tốt con cái, sau đó mới làm những việc trong công ty.
Có người nói, khí chất doanh nhân của tôi đã bị giảm đi một ít. Mặc dù mấy năm làm giám đốc, nhưng tôi luôn có một nguyên tắc từ khi tôi kết hôn cho đến hiện tại đều là gia đình luôn thứ nhất. Đặc biệt khi tôi có con cái, thì con cái ở vị trí đầu tiên. Con tôi bị bệnh hay làm bất cứ việc gì tôi đều đích thân làm cùng nó, do vậy mà hai đứa con trai của tôi có cảm tình rất sâu với tôi. Tôi cũng nói với con trai là tương lai các con tìm vợ, quan trọng nhất người phụ nữ này thứ có thiện lương hay không, thứ hai có chăm chỉ hay không, thứ ba có rộng lượng hay không. Có thể tôi nói điều này có chút hơi sớm, nhưng tôi muốn đả thông tư tưởng cho nó sớm một chút sẽ tương đối tốt. Phụ nữ phải khoan dung rộng lượng. Cuối cùng con mới xem dung mạo, học vấn của cô ấy. Những việc này đều là thứ yếu. Mặc dù chúng hiện nay vẫn còn quá nhỏ, nhưng chúng tiếp xúc với xã hội rất nhanh.
Năm trước, con trai tôi còn giới thiệu cho tôi một người. Nó nói, trong trường mầm non có một bạn rất hợp ý, bạn ấy gần như đều phù hợp yêu cầu, hỏi tôi có được hay không? Tôi nói với nó là: “Con trai à! Con nói xem, con tìm sớm như vậy? Tương lai chúng ta lại gặp một người tốt hơn vậy phải làm sao? Con không thể thay lòng đổi dạ được”. Lúc đó nó vô cùng nghiêm túc, nhìn tôi và nói: “Mẹ nói có đạo lý! Việc này tạm thời con không nghĩ nữa, tương lai sẽ có người tốt hơn”. Cho nên, trẻ nhỏ hiện nay thực sự không giống với thời đại của chúng ta.
Chúng tôi vào những năm bảy mươi, khoảng tuổi con trai tôi (đứa lớn sanh năm 2002, đứa út sanh năm 2007), hiện tại chúng ở trong xã hội bạn không thể hoàn toàn kìm hãm chúng được, chúng tiếp xúc chính là môi trường như vậy. Bản thân chúng ta ở nhà làm gương tốt cho chúng.
Ở nhà chúng tôi thường mở đĩa giảng pháp. Con trai lớn của tôi rất thích xem đĩa giảng của thầy Chung, nhưng có lẽ nó cũng chịu ảnh hưởng của bà nội. Nó nói: “Mẹ à! Thầy Chung vô cùng tốt, nhưng con là con trưởng của nhà họ Trương, tương lai con vẫn phải kết hôn, con phải nối dõi tông đường”. Tôi không dám nói nhiều, bởi vì nói nhiều mẹ chồng tôi sẽ tức giận, người già họ luôn có cách nghĩ của họ. Tôi nói: “Được, có thể! Như thế nào cũng đều tốt cả, không có cái gì là không tốt, chỉ cần bản thân làm một tấm gương tốt thì rất tốt rồi”.
Ví dụ khi xem đĩa giảng của cô Lưu Tố Vân, hai đứa chúng đều ngồi vây quanh tôi cùng xem. Sau đó chúng nói: “Bà cụ này giảng rất hay”. Tôi nói: “Đúng vậy!”. Ví dụ xem đĩa giảng của Tiến sĩ Bành Hâm, con trai lớn của tôi ngồi ở trước chân tôi, hai chúng tôi cùng nhau xem. Có chỗ nó xem không hiểu, nó còn nói: “Bác ấy nói điều này là có ý gì vậy?”. Tôi nói: “Ý của bác ấy đại khái, đàn ông nếu không cố gắng làm người tốt thì sẽ có rất nhiều quả báo hiện tiền. Ví dụ như mắc những căn bệnh không tốt, sự nghiệp bị tổn thất”. Sau khi con trai lớn của tôi xem xong, nó còn chính thức nói: “Bác ấy giảng rất chính xác, giảng rất hay. Mẹ à! Chúng ta có thể xem thêm một lần nữa không?”. Tôi không cảm thấy quá sớm để trẻ nhỏ xem những đĩa giảng này, bởi vì trong đầu chúng sẽ luôn lưu lại ấn tượng. Chúng lưu lại cái ấn tượng này, tương lai sau này chúng lớn lên, trưởng thành rồi thì nó sẽ luôn khởi hiện hành. Ví dụ cảnh giới này hiện tiền, có thể đột nhiên chúng sẽ nghĩ ra, “lúc nhỏ tôi cùng mẹ xem qua cái gì, cùng mẹ chia sẻ qua cái gì”.
Dường như một người phụ nữ có ảnh hưởng vô cùng quan trọng đối với gia đình, đặc biệt là đối với con cái. Bởi vì tôi có hai đứa con, cho nên có lúc tôi nghĩ: “Sở dĩ đời này tôi tới thế gian này, tôi lại đầu thai làm người, trong lục đạo luân hồi, vì sao lại cho tôi hai đứa con trai?”. Tôi nghĩ, làm sao để đem những thể nghiệm dạy dỗ con cái, những thể nghiệm chung sống cùng chồng tôi chia sẻ lại với mọi người, để mọi người cùng trưởng thành học tập với chúng tôi. Cuối cùng, chính là khóa học này. Sau khi hoàn thành thì buông xuống. Chúng ta nên đi đâu thì sẽ đi đến đó. Có lúc tôi nghĩ, con người không nên có tình chấp. Con người có tình chấp thì sẽ xuất hiện rất nhiều chướng ngại, lý trí của bạn sẽ không hiện tiền.
Con người tôi tình chấp tương đối ít một chút, nhưng những người bên cạnh tôi thì tình chấp rất nặng. Con trai tôi thường nói: “Mẹ à! Mẹ nhất định phải vĩnh viễn ở cùng với chúng con”. Tôi nói: “Không có chuyện như vậy, trên thế gian này không có bữa tiệc nào mà không tàn. Chỉ cần đời này mẹ làm tốt mẹ của con, con làm tốt con của mẹ, chúng ta có thể làm tốt tấm gương của người thế gian thì rất tốt rồi, không nhất thiết. Trừ khi chúng ta đến Thế giới Cực Lạc, thì có thể đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn ở cùng nhau”. Cho nên, mỗi buổi tối trước khi tôi và hai con trai đi ngủ thì chúng tôi có một tiết mục rất quan trọng, là quán tưởng cảnh tượng của Thế giới Cực Lạc. Có một vị Phật A Di Đà to lớn đứng trước mặt ba chúng tôi, là ở đây, giữa chân mày phóng quang. Chúng tôi mỗi người chọn một tòa hoa sen mà mình yêu thích. Tôi thường chọn hoa sen trắng, hai đứa chúng thì đứa chọn hoa sen màu đỏ, đứa chọn màu xanh lục, xanh lá cây. Chúng tôi nghĩ, ở đó thật thoải mái, thật tự tại biết bao. Sau đó chúng tôi niệm thầm Phật hiệu, an định đi vào giấc ngủ. Cho nên, học Phật thực sự là sự hưởng thụ tối cao của đời người. Tôi lại nhắc đến vấn đề của Phật pháp. Bởi vì tôi cảm thấy ba nhà Nho – Thích – Đạo, kỳ thực cuối cùng vẫn là quy kết về học Phật pháp mới có thể chân thật khiến bản thân đạt được giải thoát.
Hôm nay xin chia sẻ với mọi người một chút về bốn đức hạnh của phụ nữ. Có chỗ nào tôi giảng không thỏa đáng, xin các vị thầy cô giáo chỉ giáo nhiều hơn. Xin cảm ơn các vị thầy cô giáo!
Báo cáo tâm đắc về việc học tập “Nữ Đức” – Tập 4
Chủ giảng: Cô Trần Tịnh Du
Giảng ngày 8/7/2010
Tại hiệp hội giáo dục Phật Đà Hồng Kông
Cẩn dịch: Ban Biên Dịch Tịnh Không Pháp Ngữ
Biên Tập: Ban Biên Tập Tịnh Không Pháp Ngữ 
 
Mục Lục
Muc Luc
(The Content Pages numbers)
Table of Contents
Học tập Nữ Đức (Tập 1)
Học tập Nữ Đức (Tập 2)
Học tập Nữ Đức (Tập 3) /div>

Học tập Nữ Đức (Tập 4)
Mục Lục 131

Nữ Đức Vi Yếu – Kinh Văn

Nữ Đức Vi Yếu – Kinh Văn

Nữ Đức Vi Yếu – Kinh Văn
Nu Duc Vi Yeu

Nu Duc Vi Yeu – Kinh Van 

 

The avalokiteshvara boddhisattva Sutram
 
 
 
 
Nu Duc Vi Yeu – Kinh Van 

 

The avalokiteshvara boddhisattva Sutram

 

 
 

 

  Download: 

Nữ
Đức Vi Yếu – Kinh Văn

Nu
Duc Vi Yeu

 

 

 

 

 

Nu Duc Vi Yeu – Kinh Van

 

 

 

 



 

 

 

Mục Lục

 

Contents

CHƯƠNG
MỘT: TI NHƯỢC
. 4

CHƯƠNG HAI: PHU PHỤ.. 5

CHƯƠNG BA: KÍNH THUẬN.. 6

CHƯƠNG BỐN: PHỤ HẠNH.. 7

CHƯƠNG NĂM: CHUYÊN TÂM8

CHƯƠNG SÁU: KHÚC TÒNG.. 8

CHƯƠNG BẢY: HÒA THÚC MUỘI 9

NỮ ĐỨC VI YẾU –. 11

PHẦN MỞ ĐẦU. 11

Chương Thứ Nhất: Ti Nhược. 55

Chương Hai: Phu Phụ. 85

Chương Ba: Kính Thuận. 122

Chương Bốn: Phụ Hạnh. 152

Chương Năm: Chuyên Tâm.. 185

Chương 6: Khúc Tòng. 219

Chương 7: Hòa Thúc Muội 254

Mục lục. 280

 

 

 

 



 

 

 

 

 

Nữ Đức Vi Yếu – Kinh Văn

 

 

Nữ Đức Vi Yếu – Kinh Văn

 

    

NỮ GIỚI

 

Tác giả là Tào Đại Gia (âm là Thái Cô), họ
Ban, tên Chiêu, là hiền thê của Tào Thế Thúc thời nhà Hán, là con gái của Ban
Bưu. Thế Thúc qua đời sớm, Tào Đại Gia ở vậy thủ tiết, dạy con là Tào Cốc thành
người. Anh trai lớn của bà là Ban Cố viết tác phẩm Tiền Hán Thư, chưa hoàn
thành xong thì đã qua đời. Vua Hán Hòa Đế biết bà là người có tài nghệ, học vấn
nên đã bảo bà hoàn thành tiếp bộ sách này. Người anh thứ hai của bà là Ban
Siêu, từng trấn thủ nhiều năm ở Tây Vực, muốn cáo lão về nhà, nhưng Hán Đế
không cho phép. Ban Chiêu đã viết một bản tấu chương, khẩn cầu Hán Đế cho anh
của bà được trở về nhà. Đặng Thái Hậu của triều Hán rất coi trọng bà, ra ý chỉ
mời bà vào cung làm vị Nữ Sư, ban tặng cho bà danh xưng là Đại Gia. Hoàng hậu
và các quý nhân của triều Hán đều xem bà là thầy mà phụng sự. Tác phẩm “Nữ
Giới” gồm có 7 chương là do bà viết.

 

 

 

LỜI MỞ ĐẦU SÁCH CỦA TÀO ĐẠI GIA (BAN CHIÊU)

 

Tại hạ Ban Chiêu kém hèn, chẳng tường sự
lý, bẩm sinh lại không thông minh cũng chẳng có tài cán. Nhờ ân đức của tiên
phụ che chở, được nhậm chức Nữ Sư dạy học. Năm 14 tuổi được gả vào nhà họ Tào,
đến nay đã hơn 40 năm. Trong 40 năm qua, tôi thường nơm nớp lo lâu, hết lòng
cẩn thận, sợ mình đức hạnh kém khuyết, bị đuổi ra khỏi Tào gia, làm mất thể
diện của cha mẹ, liên lụy tới cả họ hàng. Thế nên tôi từ sáng đến tối, không
giờ khắc nào mà không cần mẫn, lao tâm lao lực, tuy làm việc vất vả nhưng không
dám oán than. Hiện giờ, tôi tuổi tác đã cao, con cái cũng đã trưởng thành, nỗi
vất vả lo toan đã vơi đi bớt.

 

Tính tôi xao nhãng, đối với việc bảo ban
con cái chẳng giữ được hằng tâm, thường sợ Tào Cốc (con trai của Ban Chiêu)
không biết đạo lý làm quan, cô phụ sự thanh minh thịnh trị của triều đình. Nào
ngờ được Thánh đế gia ân, phong cho chức quan, vinh dự được thắt dây đai màu
tía. Ân sủng này tôi quả thật không dám nghĩ tới. Giờ đây con trai đã trưởng
thành, có thể tận trung trong chức vụ với triều đình, tâm tôi không còn lo lắng
vì nó nữa. Nhưng đối với các nữ nhân nhà họ Tào tôi không thể không lo âu. Các
cô đều đã đến tuổi gả chồng, nếu như không từ từ mà bảo ban, các cô sẽ không
biết lễ nghi bổn phận của người làm vợ, sợ rằng khi gả qua nhà chồng sẽ bị mất
thể diện, lại còn liên lụy đến tông tộc họ hàng, phải mang tiếng xấu. Bệnh của
tôi hiện nay đã nặng, việc sống chết chưa biết khi nào. Nghĩ đến những nữ nhân
họ Tào chưa hiểu rành về lễ, tôi thật sự chưa thể yên tâm. Những lúc nhàn rỗi,
tôi có viết bộ sách “Nữ Giới” gồm 7 chương, mỗi người nữ nhà họ Tào hãy sao
chép ra một lần, sẽ có ích cho việc bồi dưỡng đức hạnh của các cô vậy. Khi các
cô được gả đi rồi, hãy nhớ luôn khích lệ lẫn nhau, y theo sách “Nữ Giới” này mà
làm.

 

 

CHƯƠNG MỘT:
TI NHƯỢC

 

CHƯƠNG MỘT: TI NHƯỢC

 

Người xưa sau khi sanh hạ con gái ba ngày,
đặt con ngủ ở dưới giường, lấy con thoi dệt vải bằng đất nung cho con làm đồ
chơi. Sau đó, tắm gội trai giới, đến từ đường tác bạch với tổ tiên về việc hạ
sanh trẻ gái.

 

Để bé gái ngủ ở dưới giường thể hiện rằng
phụ nữ phải biết khiêm hạ, đối xử với người khiêm hòa, nhẫn nhường. Để cho bé
gái dùng con thoi dệt vải làm đồ chơi vì bé gái đó sau này sẽ là người giữ việc
canh cửi, làm những việc lao tác trong gia đình, giữ đạo cần kiệm. Vì sao phải
cáo trình với tổ tiên? Vào thời xưa, chức phận của phụ nữ là bếp núc, phải
chuẩn bị rượu và thức ăn tươm tất sạch sẽ, giúp chồng lo việc tế tự tổ tiên. Ba
điều trên là thường đạo của phụ nữ, là cái gốc để lập thân của người nữ, cũng
là lời dạy Kinh điển từ xưa đến nay về mặt lễ nghi phép tắc. Làm phụ nữ thì
phải khiêm hạ, nhẫn nhường, đối với người cung kính. Khi gặp việc tốt thì luôn
nhường người lên trước, mình lui lại phía sau. Dù bản thân làm điều tốt cũng
không được khoe khoang tự mãn, còn làm việc sai thì không được thoái thác trách
nhiệm. Hàm dưỡng đức nhẫn nhục, không tranh biện với người. Thường giữ tâm kính
sợ, dè dặt cẩn thận. Nếu có thể thực hành không mỏi những việc trên thì đã tận
đạo nghĩa ti nhược, khiêm nhường rồi vậy.

 

Phụ nữ nên thức khuya dậy sớm, không vì sự
vất vả ngày đêm mà có tâm sợ khó, tự tay chăm sóc lo liệu việc nhà. Dù là việc
hệ trọng hay giản đơn cũng đều kiên nhẫn xử lý từ đầu đến cuối. Cẩn thận thâu
vén sắp xếp mọi việc cho được chỉnh tề, gọn gàng, sạch sẽ. Nếu có thể thực hành
không mỏi, tức đã tận được đạo chuyên cần rồi vậy.

 

Phụ nữ phải có cử chỉ đoan trang, phẩm hạnh
đoan chánh, phụng sự chồng mình. U nhàn trinh tịnh, giữ cho bản thân được thanh
tịnh, biết tự trọng, không ăn nói lung tung, cười đùa cợt nhả. Sắm sửa rượu và
thức ăn thanh khiết, cùng chồng cúng tế tổ tiên. Nếu có thể thực hành không mỏi
điều trên tức đã tận đạo nghĩa kế thừa việc tế tự rồi vậy.

 

Phụ nữ nếu như có thể làm chu toàn ba điều
trên: Khiêm nhường với người, chịu thương chịu khó, kế thừa tế tự thì tiếng
thơm sẽ lan tỏa khắp trong ngoài, tiếng xấu không thể đến được nơi thân. Nếu
không làm được vẹn toàn ba việc trên thì còn gì là tiếng thơm, tránh sao khỏi
sự hổ thẹn bị người chê bỏ.

 

 

 

CHƯƠNG HAI:
PHU PHỤ

 

(ĐẠO VỢ CHỒNG)

 

Đạo nghĩa vợ chồng là sự phối hợp âm-dương,
cảm ứng thần minh. Đây là đại đạo nghĩa trong trời đất, cũng là đạo lớn trong
quan hệ nhân luân. Thế nên chương đầu tiên của sách “Lễ Ký” xem trọng đến sự
khác biệt về vai trò giữa nam và nữ. Bài thơ đầu tiên trong “Kinh Thi” là “Quan
Thư” cũng ngụ ý rằng vợ chồng nên có quan hệ tình nghĩa như đôi chim Thư Cưu
một đời trung thành với nhau. Từ những lời dạy trên có thể thấy, đạo vợ chồng
là điểm khởi đầu của nhân luân, ngàn vạn lần không được xem nhẹ. Người làm
chồng nếu như không có phẩm hạnh hiền đức thì sẽ không thể quản thúc được vợ.
Vợ nếu như không phải là người hiền huệ thì cũng không thể phụng sự được chồng.
Nếu như chồng không thể quản giáo được vợ thì sẽ mất đi sự uy nghiêm. Vợ nếu
như chẳng thể phụng sự chồng thì đạo nghĩa cũng chẳng còn. Tác dụng của hai
việc này là như nhau, thiếu đi một thứ cũng không được. Hãy nhìn những bậc quân
tử xem trọng đạo đức hiện nay, biết phải quản giáo vợ cho tốt, không thể không
giữ oai nghi của người làm chồng. Thế nên họ thường xuyên dạy dỗ con trai trong
gia đình đọc các sách xưa, Kinh điển, truyện ký. Dùng kinh nghiệm truyền lại
trong các Kinh điển mà kiểm điểm lời nói, hành vi, phẩm đức của mình. Nếu như
trọng nam khinh nữ, không dùng những đạo lý trong Kinh điển xưa để dạy dỗ con
gái thì phụ nữ sẽ không biết phụng sự chồng và lễ nghi chốn khuê môn. Chồng
không thể không phụng sự, lễ nghi không thể không tuân giữ. Nếu như chỉ dạy con
trai mà không dạy con gái, há chẳng phải đã có sự thiên chấp không rõ lý rồi
hay sao? Trong sách “Lễ Ký” có nói: “Con trai từ tám tuổi trở đi thì phải dạy
chúng đọc tụng Kinh điển, truyện ký, đến mười lăm tuổi thì dạy chúng chuyên chí
vào học vấn để thành nhân”. Nếu như có thể giáo dục con trai như thế thì sao
không thể dạy dỗ con gái như vậy chứ?

 

 

 

CHƯƠNG BA:
KÍNH THUẬN

 

Một âm một dương là đạo của trời đất, tánh
của âm và dương không đồng nhau. Người nam thuộc tính dương, người nữ thuộc
tính âm. Hai tính âm-dương không đồng nhau, thế nên phẩm hạnh giữa nam và nữ có
sự khác biệt. Dương lấy cương làm đức tính của nó. Âm lấy nhu là tướng dụng của
mình. Người nam lấy cương cường làm quý, người nữ lấy nhu thuận làm mỹ đức. Thế
nên, tục ngữ có câu: “Sanh con trai mạnh mẽ như sói, mà sợ nó nhút nhát nhu
nhược. Sanh con gái gan nhỏ như chuột mà sợ nó hung dữ như hổ”. Đạo tu thân của
người nữ không gì hơn chữ “kính”. Có thể chung sống với người cang cường mà
không xung đột, được lợi ích dài lâu, không gì hơn thực hành chữ “thuận”. Thế
nên nói rằng: “Dùng Lễ để hộ vệ chính mình, kính và thuận là hành vi chuẩn tắc
quan trọng nhất của phụ nữ, cũng là sự bảo vệ lớn nhất của phụ nữ”.

 

Kính không có gì khác ngoài việc giữ được
bền lâu, thuận không có gì khác ngoài việc có thể khoan dụ. Thế nào là giữ được
bền lâu? Chính là biết dừng lại, biết đủ, biết đủ thường vui, an với bổn phận.
Thế nào là khoan dụ? Chính là biết khoan dung, cung kính, khiêm hạ. Tình yêu
thương giữa vợ và chồng phải giữ được cho đến trọn đời. Vợ chồng chung sống với
nhau dưới một mái nhà, lâu ngày chầy tháng sự thân mật đùa giỡn thái quá sẽ trở
thành tâm khinh mạn. Đã sanh tâm khinh mạn thì ngôn ngữ sẽ thành bất kính. Khi
lời nói đã bất kính thì hành vi sẽ phóng túng. Hành vi một khi đã phóng túng
thì nào tránh khỏi việc xúc phạm chồng. Đây đều do không biết lẽ chừng mực,
không biết tri túc an phận, phóng túng do nết cang cường mà ra. Sự tình có cong
có thẳng, lời nói có đúng có sai. Vì để tranh mình đúng, người sai mà hai bên
phát sinh tranh cãi, từ tranh cãi sẽ sinh ra phẫn nộ. Đây là do người nữ không
biết kính thuận, khiêm hạ mà nên. Tâm khinh mạn, xúc phạm chồng nếu như không
tiết chế ắt dẫn đến việc nhiếc móc, trách cứ. Nếu nhiếc móc, trách cứ không thể
khống chế được lòng phẫn nộ thì sẽ dùng đến roi, đến gậy. Đạo vợ chồng vốn dĩ
dùng lễ nghĩa mà chung sống hòa thuận, dùng ân nghĩa mà hòa hợp thân ái. Nếu
như dùng đến roi gậy mà đối đãi nhau thì còn chi là lễ nghĩa nữa! Lời nhiếc móc
đã thốt ra thì còn gì là ân ái nữa đâu! Nếu không còn lễ nghĩa và ân tình thì
vợ chồng ắt sẽ phân ly.

 

 

 

CHƯƠNG BỐN:
PHỤ HẠNH

 

(ĐỨC HẠNH PHỤ NỮ)

 

Trong đời sống hằng ngày, phụ nữ có bốn quy
phạm hành vi cần phải có là: phụ đức, phụ ngôn, phụ dung và phụ công.

 

Phụ đức không hẳn là phải tài hoa hơn
người, thông minh tuyệt đỉnh. Phụ ngôn không phải là khéo nói, miệng mồm nhanh
nhẩu, biện tài hơn người. Phụ dung không phải là nhan sắc mỹ lệ rung động lòng
người. Phụ công không phải là kỹ xảo điêu luyện hơn người.

 

Tao nhã, hiền thục, thanh khiết, trầm tĩnh,
cung kính, cẩn thận, giữ tiết tháo, cử chỉ đoan chánh, tâm biết hổ thẹn, lời
nói, việc làm đều có quy củ, phù hợp lễ nghi, đây chính là phụ đức.

 

Suy nghĩ ba lần rồi mới nói, lựa lời hay mà
nói, không nói lời khó nghe. Cho dù là lời tốt cũng phải chọn thời điểm thích
hợp mới nói ra, sẽ không khiến người phản cảm, đây chính là phụ ngôn.

 

Y phục dù cũ hay mới cũng phải giặt cho
sạch sẽ, tắm gội đúng lúc, giữ thân thể thanh khiết sạch sẽ, phục sức tươi tắn
chỉnh tề, đây chính là phụ dung.

 

Chuyên tâm may vá, dệt vải, không nói đùa
cười cợt với người khác, chuẩn bị rượu và thức ăn ngon, tiếp đãi khách chu đáo,
đây chính là phụ công.

 

Phụ đức, phụ ngôn, phụ dung, phụ công là
bốn đức hạnh quan trọng của phụ nữ, một điều cũng không thể thiếu. Làm được bốn
điều này không hề khó, chỉ cần chân thật dụng tâm là có thể làm được. Người xưa
nói: “Đức nhân có xa ta không? Chỉ cần khởi tâm muốn làm điều nhân thì sẽ có
nhân thôi”. Đạo lý chính là như thế.

 

 

 

CHƯƠNG NĂM:
CHUYÊN TÂM

 

Trong “Lễ Ký” có nói: “Người chồng nếu
không có vợ thì không có người giúp việc cúng tế tổ tiên, không có con cái để
kế thừa gia nghiệp, thế nên bất đắc dĩ mới tái hôn. Đạo nghĩa của người vợ là
trọn đời chung thủy với chồng, khi chồng qua đời không nên tái giá”. Cho nên,
chồng chính là trời của vợ. Không cách nào có thể nhảy thoát khỏi bầu trời, nên
cũng không thể nào phản bội, xa rời chồng được. Phụ nữ nếu như làm trái với đạo
trời (luân lý đạo đức) thì ông trời sẽ giáng tai ương trừng phạt. Nếu như làm
trái lễ nghĩa thì sẽ bị chồng khinh khi, bạc bẽo. Thế nên trong “Nữ Hiến” có
nói: “Người phụ nữ chỉ cần được lòng của chồng thì có chỗ nương tựa cả đời,
hạnh phúc mỹ mãn. Nếu như không được lòng chồng thì một đời này hạnh phúc không
được vẹn toàn”. Thế nên nói, phụ nữ không thể không được lòng chồng. Nhưng muốn
được sự yêu thương và tôn trọng chân thật phát ra từ trong tâm chồng, thì tuyệt
đối không dùng lời xảo nịnh, đường mật bùi tai mà có được, mà phải chuyên tâm,
chánh sắc. Giữ gìn lễ nghĩa, cử chỉ đoan trang, thanh khiết, tai không nghe
những điều không nên nghe, mắt không nhìn những thứ không nên nhìn, đây gọi là
chuyên tâm. Ra ngoài không điểm trang diêm dúa, ở nhà không được đầu bù tóc
rối, cáu bẩn, không tụ họp bạn bè nô đùa cười giỡn, không đứng trước cửa nhìn
đông ngó tây, đây chính là chuyên tâm, chánh sắc. Nếu như cử chỉ lẳng lơ, tâm
chí bất định, ở nhà thì lôi thôi lếch thếch, ra ngoài thì chải chuốt điểm
trang, nói những lời không nên nói, xem những thứ không nên xem, đây chính là
không chuyên tâm, chánh sắc vậy.

 

 

 

CHƯƠNG SÁU:
KHÚC TÒNG

 

Phía trên đã nói: “Người phụ nữ chỉ cần
được lòng của chồng thì có nơi nương tựa cả đời, hạnh phúc mỹ mãn. Nếu như
không được lòng chồng thì một đời này hạnh phúc không được vẹn toàn”, đây chính
là câu khuyên nhủ hàng nữ nhân định chí chuyên tâm để được lòng của chồng. Lòng
của chồng còn không được để mất, vậy đối với cha mẹ chồng há có thể để mất lòng
được sao? Trong đời sống có lúc xảy ra cớ sự là: Vì ân tình chưa đủ mà chia ly,
cũng vì chưa trọn đạo nghĩa mà ly tán. Chồng đối với bạn có lòng ân ái nhưng
cha mẹ chồng chưa chắc đã thích bạn. Có khi vì chữ nghĩa mà phải ly tan. Dẫu
cho cha mẹ chồng đã có lòng như vậy thì bạn cũng chẳng còn có cách nào khác,
tốt nhất nên khuất mình mà thuận theo cha mẹ chồng. Mẹ chồng cho điều này là
không tốt, bạn cảm thấy điều này tốt, bạn vẫn nên nghe theo mẹ chồng. Mẹ chồng
cho là tốt, bạn cảm thấy không tốt, bạn càng phải thuận theo mẹ chồng mà đi
làm, nhất định không được xung đột, tranh biện đúng sai, đây chính là khúc tòng
vậy. Cho nên sách “Nữ Hiến” có câu: “Con dâu vâng theo mệnh lệnh của cha mẹ
chồng như bóng đi sát theo hình, như tiếng vọng gắn liền với âm thanh thì đâu
có lý nào không có được sự yêu thương của cha mẹ chồng cơ chứ?”.

 

 

 

CHƯƠNG BẢY:
HÒA THÚC MUỘI

 

(HÒA THUẬN VỚI ANH CHỊ EM CHỒNG)

 

Phụ nữ có được tình yêu của chồng là do
được cha mẹ chồng yêu thương. Cha mẹ chồng yêu thương là do được em trai, em
gái của chồng yêu mến. Từ đó suy ra, sự vinh hay nhục của chính mình là do em
trai, em gái của chồng mà nên, vì vậy không được để mất lòng em trai, em gái
của chồng. Người thông thường không biết rằng không được để mất lòng em trai em
gái của chồng, họ không chung sống hòa thuận với các em của chồng mà vẫn mong
được lòng cha mẹ chồng, đây là việc hồ đồ lắm vậy. Người ta nào phải Thánh
Hiền, khó mà không mắc lỗi phạm sai. Nhan Hồi hay ở chỗ biết lỗi liền sửa, thế
nên Khổng Tử khen ông là người không mắc lỗi hai lần. Nhan Hồi còn có lỗi thì
người làm vợ sao tránh khỏi không có lỗi lầm? Dẫu là người phẩm hạnh hiền huệ,
thông minh mẫn tiệp, há có thể không mắc lỗi ư? Thế nên, nếu như có thể chung
sống hòa thuận với cả nhà, cho dù mình phạm lỗi vẫn có thể được che giấu, tiếng
xấu không đến nỗi lan truyền ra ngoài khiến người cười chê. Nếu không thể chung
sống hòa thuận với người trong nhà, một khi mắc phải lỗi lầm, tiếng xấu sẽ
nhanh chóng lan truyền đi xa.

 

Trong “Kinh Dịch” có câu: “Hai người đồng
tâm thì sức mạnh có thể cắt được vàng. Lời nói đồng lòng thì sẽ như hoa lan tỏa
hương thơm vậy”. Đây nói về cái đạo “dĩ hòa vi quý”. Chị dâu và em chồng vốn
không  cùng quan hệ huyết thống, nhưng
tôn ti địa vị hơn kém nhau. Từ hai gia đình khác nhau trở thành người chung một
nhà, lúc ban đầu ân tình chưa thể sâu đậm, nhưng vì đạo nghĩa mà chung sống
thân ái với nhau. Nếu là người phụ nữ hiền thục, khiêm tốn thì có thể y theo
đạo nghĩa mà xây dựng quan hệ tốt với các em của chồng, bố thí ân huệ, khiến họ
trở thành sự trợ giúp cho chính mình về sau, khiến đức hạnh của chính mình mỗi
ngày được nêu ra, còn lỗi lầm của chính mình đều được che giấu, được cha mẹ
chồng khen ngợi, chồng cũng sẽ ngợi khen, tiếng tốt lan xa khắp xóm làng, cha
mẹ ruột cũng vì đó mà nở mày nở mặt. Còn như những phụ nữ ngu si, cậy mình làm
chị dâu, kiêu căng tự đại với em trai chồng, ỷ vào sự sủng ái của chồng mà lên
mặt với em gái chồng. Đôi bên hễ có tâm ngạo mạn thì sao còn có thể hòa thuận
được chứ? Người cùng một nhà đã không còn ân nghĩa thì sao còn có tiếng tốt để
được ngợi khen? Như thế nết tốt của mình sẽ ngày ngày bị vùi lấp, còn lỗi lầm
sẽ dần dần bị nêu ra, cha mẹ chồng tức giận, chồng cũng phẫn nộ. Lời chê bai
hủy báng sẽ lan khắp trong ngoài, chính mình chuốc lấy sự hổ thẹn. Ở lại nhà
của chồng thì khiến cho cha mẹ mình xấu hổ, mà trở về nhà mẹ ruột thì sẽ làm
lụy cho chồng.  Mối quan hệ với các em
của chồng là cái gốc của sự vinh nhục, là căn bản của danh thơm, tiếng xấu, há
không thể không cẩn thận được ư?

 

Muốn được lòng các em của chồng, chỉ cần
làm được khiêm hạ, nhu thuận. Khiêm hạ là cái gốc của đức hạnh, thuận là hành
vi chuẩn tắc của phụ nữ. Nếu có thể làm được hai điều này, đủ để tạo nên mối
quan hệ tốt với các em chồng rồi vậy. Kinh Thi có câu: “Bên mình không có tâm
ghen ghét thì bên kia cũng chẳng có lòng đố kỵ”, đạo lý chính là như thế.

———————-                   

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Phần mở đầu

      

TỀ GIA TRỊ QUỐC,

 

NỮ ĐỨC VI
YẾU –

PHẦN MỞ
ĐẦU.

 

 

Nhãn

Kính thưa các thầy cô giáo!

 

Xin chào mọi người!

 

Hôm nay chúng ta có được nhân duyên thù
thắng như thế này, mọi người cùng nhau học tập sách “Nữ Giới”, thật sự vô cùng
cảm ân. Nữ Đức, đối với phụ nữ chúng ta trong xã hội hiện nay là một từ khá xa
lạ. Tôi còn nhớ cách đây hai ngày có một giáo viên vẫn hỏi tôi: thế nào là Nữ
Đức?

 

Nữ Đức là gì vậy? Nữ Đức chính là phẩm hạnh
đạo đức của phụ nữ. Trong xã hội hiện nay, rất ít người quan tâm đến chủ đề
này, ngược lại rất nhiều người quan tâm đến làm thế nào để kiếm tiền, làm thế
nào để nâng cao danh vọng và địa vị của mình trong xã hội. Phụ nữ thì quan tâm
nhiều đến việc gia đình của mình có ngày càng trở nên hạnh phúc hay không, chỉ
số cuộc sống có cao hơn hay không, tuy nhiên nguyên nhân ngọn nguồn của hạnh
phúc lại không có người nào chú ý đến. Trong văn hóa truyền thống 5000 năm của
dân tộc, tổ tiên đã để lại cho chúng ta sự giáo dục đạo đức về đức hạnh của phụ
nữ thuần hậu thiện lương, đó chính là phụ nữ làm thế nào để đạt được suối nguồn
hạnh phúc trong đời sống.

 

Trong mấy năm học tập văn hóa truyền thống
vừa qua, bản thân tôi có rất nhiều tâm đắc, và cũng đã nhiều lần chia sẻ với
mọi người tại các buổi luận đàn và giảng tọa. Nhận lời mời của rất nhiều bạn
bè, tôi đến đây cùng với mọi người học tập sách “Nữ Giới”. “Nữ Giới” là cuốn
sách nhỏ, chỉ có hơn 1800 chữ, là cuốn sách giáo dục đạo đức chuyên dành cho
phụ nữ do Ban Chiêu thời Đông Hán viết, đây chính là giáo trình giáo dục đức
hạnh phụ nữ sớm nhất của nước ta. Thế nên, chúng ta có thể thấy rằng, vào thời
xưa thực sự rất xem trọng việc giáo dục tố chất cho phụ nữ. Vì sao vậy? Bởi vì
có câu nói rằng: “vương hóa xuất tự khuê môn”. “Vương” trong từ “quốc vương”,
“hóa” trong từ “giáo hóa”. Việc giáo hóa của một đất nước bắt nguồn từ chốn
khuê môn. Khuê môn chính là cửa ngõ nơi khuê phòng mà phụ nữ thường ra vào.
“Gia lợi thủy ư nữ trinh”, trong gia đình nếu như muốn được lợi ích thì cũng
bắt nguồn từ sự trinh đức của phụ nữ. Thế nên, từ xưa đến nay, muốn có hiền tài
thì trước hết phải có người con hiền. Muốn có con hiền thì trước hết phải có mẹ
hiền. Để có hiền mẫu thì trước tiên phải có hiền nữ. Truy đến ngọn nguồn thì
vẫn là ở nơi người mẹ, người mẹ rất quan trọng. Vậy người mẹ tốt từ đâu mà đến?
Từ dạy mà ra. Trong xã hội hiện nay, vì sao lại xem nhẹ vấn đề này? Là do chúng
ta đã xem nhẹ sự giáo dục của văn hóa truyền thống.

 

Trong buổi giảng thứ nhất này chúng ta hãy
cùng nhau tham thảo và học tập ý nghĩa quan trọng của Nữ Đức, tôi xin chia sẻ
với mọi người dựa trên ba phương diện. Vấn đề thứ nhất chính là phụ nữ trong xã
hội hiện nay không hiểu rõ bổn phận của chính mình là gì. Cái gọi là “đôn luân
tận phận” chính là nói phụ nữ trong xã hội, trong gia đình rốt cuộc có địa vị
như thế nào, sứ mạng của bản thân là gì, có trách nhiệm gì, có ý nghĩa quan
trọng ra sao. Nếu bản thân phụ nữ không biết những điều này, thì đây là một vấn
đề phiền phức, họ sẽ băn khoăn không hiểu, không biết nên bắt tay làm từ đâu,
làm như thế nào. Thế nên, trong “Kinh Dịch” có câu nói: “Người nữ làm tròn bổn
phận bên trong, người nam làm tròn bổn phận bên ngoài, đây là nghĩa lớn của
trời đất”. Câu nói này hiện nay rất ít người nhắc đến, thế nhưng nó đã chỉ ra
chỗ khác biệt giữa nam và nữ, đây chính là một trong năm mối quan hệ Ngũ Luân
của văn hóa truyền thống, đó là “phu phụ hữu biệt”. Điểm khác biệt này là ở chỗ
nào? Chính là chỗ mà “Kinh Dịch” đã chỉ ra, một người lo việc bên ngoài, người
kia lo việc bên trong. Những việc bên ngoài gia đình do người nam đảm trách, có
nghĩa là người nam ở bên ngoài gánh vác trọng trách kinh tế của gia đình. Việc
trong nhà thì do phụ nữ đảm đương, phụ nữ lo bồi dưỡng thế hệ kế thừa tiếp theo
của gia tộc. Sự nghiệp bên trong quan trọng hơn bên ngoài, vì sao vậy? Bởi vì
sứ mạng của phụ nữ chính là “giúp chồng dạy con” (tướng phu giáo tử). “Tướng”
nghĩa là giúp đỡ, chính là giúp chồng thành tựu đức hạnh, giúp cho đức hạnh của
chồng được tăng thêm. Chúng ta hãy nghĩ xem, nếu như bản thân không có đức hạnh
thì làm sao có thể thành tựu đức hạnh cho người khác được? Không thể có sự việc
này. Bản thân mình không hiểu biết, còn mơ mơ hồ hồ thì sao có thể biết được
vấn đề của người khác nằm ở đâu? Càng không cần nói đến việc hướng dẫn cho
người khác. Dạy con chính là khéo dạy dỗ con cái. So sánh hai bổn phận giúp
chồng và dạy con với nhau thì dạy con còn quan trọng hơn giúp chồng. Thế nào
gọi là giúp chồng? Thế nào gọi là khéo dạy dỗ con cái? Chúng ta hiện nay cũng
đang dạy đấy thôi, nhưng đã dạy con trở nên người như thế nào vậy? Khi chúng
lớn lên thì cha mẹ sẽ rất đau đầu, đến trường sẽ khiến thầy cô giáo đau đầu,
đây là một vấn đề rất phiền phức. Làm thế nào để dạy con cho tốt? Trước tiên
chúng ta phải có năng lực giáo dục, bản thân phải có đạo đức, phải có học vấn.
Thế nên, bàn về sứ mạng của người phụ nữ, chúng ta từ đây có thể nhìn thấy, sự
khác biệt về vai trò giữa nam và nữ vô cùng quan trọng, vai trò bên trong quan
trọng hơn bên ngoài. Giống như một đất nước, có thể không có sự giao lưu đối
ngoại bên ngoài, thế nhưng tuyệt đối không thể không có việc quản lý đối nội
bên trong. Gia đình là như vậy, còn xã hội thì sao, quốc gia thì sao? Cũng đều
như vậy cả.

 

Phần tiếp theo trong “Kinh Dịch” có nói:
“trong gia đình có vị nghiêm quân, đó chính là bậc cha mẹ, cha ra cha, con ra
con, anh ra anh, em ra em, chồng ra chồng, vợ ra vợ, đó chính là gia đạo đúng
đắn, gia đạo chính rồi thì thiên hạ mới an định”. Câu này có ý nghĩa như thế
nào? Nghĩa là trong gia đình cần có vị đứng đầu uy nghiêm, đó chính là cha và
mẹ. Trong một gia đình, các mối quan hệ giữa cha con, anh em, vợ chồng cần phải
dựa vào luân thường mà làm, chỉ có như vậy thì gia phong mới đoan chính. Gia
phong một khi đoan chính thì thiên hạ sẽ an định. Câu nói này có ý nghĩa rất
sâu sắc, đồng thời còn bao hàm sự tinh túy của văn hóa truyền thống xưa. Thế
nên, chúng ta học tập văn hóa truyền thống thực sự là việc rất đơn giản, đó
chính là bốn chữ mà tôi thường nói với mọi người, hai chữ thứ nhất là “Ngũ Luân”,
hai chữ sau là “Ngũ Thường”. Ngũ Luân giúp chúng ta hiểu rõ năm mối quan hệ qua
lại giữa con người với con người, hết thảy các mối quan hệ đều không lìa khỏi
năm loại này. Ngũ Luân bao gồm: phụ tử hữu thân, trưởng ấu hữu tự, phu phụ hữu
biệt, quân thần hữu nghĩa, bằng hữu hữu tín. Ngũ Thường là năm cái gốc căn bản
tu hành của chúng ta, đó là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

 

Chúng ta hãy xem từng điều một. Trước tiên,
chúng ta hãy xem thế nào là phụ tử hữu thân. Hàm nghĩa của từ “thân” là không
có phân biệt. Sự “không có phân biệt” này đã nói lên điều gì? Đó là cảm tình
giữa cha và con không hề có bất kỳ điều kiện nào. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ
hai là tình cảm giữa cha và con cũng cần đến lý trí, phải có trí tuệ. Chúng ta
hiện nay gọi là “không điều kiện”, ví dụ như người cha có rất nhiều tiền, nhưng
lại mua cho đứa con nhiều thức ăn ngon và đồ chơi một cách không điều kiện,
người làm cha như vậy là không có trí tuệ, không dựa vào lý trí, hoàn toàn dựa
vào cảm tình. Việc nuông chiều con như vậy đã hoàn toàn phóng túng sự giáo dục
con cái. Cho nên, câu “phụ tử hữu thân” trong văn hóa truyền thống thời xưa có
hàm nghĩa vô cùng thâm sâu. Học thấu suốt điều này rồi thì sẽ hiểu được thế nào
gọi là “phụ từ tử hiếu”. Người làm cha phải nhân từ thế nào, người làm mẹ phải
nhân từ ra sao, chúng tôi sẽ giảng đến điều này ở chương “Dạy Con” ở phần sau.
“Từ ái không thể đến mức nuông chiều”, chính là không được phóng túng. “Nghiêm
khắc không được đến mức tổn thương tình cảm”, đối với con cái nghiêm khắc nhưng
không được khiến ân tình bị tổn thương. Người hiện nay không học tập, không có
trí tuệ, không hiểu rõ thế nào là đúng chừng mực, việc này khá là phiền phức.

 

Điều thứ hai là “trưởng ấu hữu tự” (anh em
có thứ tự). Trưởng ấu hữu tự là nói trong một gia đình, giữa các anh chị em có
thứ tự về mặt luân lý ra sao. Như trong “Đệ Tử Quy” có nói: “anh thương em, em
kính anh”, phải giữ vững bổn phận của chính mình.

 

Điều thứ ba là quan trọng nhất, chính là
“phu phụ hữu biệt”. Thực tế sự khác biệt về vai trò giữa vợ và chồng đó là “phu
nghĩa phụ thính” (chồng nghĩa vợ thuận). Chúng ta khi học tập giáo dục Nữ Đức
trong văn hóa truyền thống đã từng có một câu nói để hình dung ý nghĩa quan
trọng của giáo dục Nữ Đức đó là “trị thiên hạ thủ chính nhân luân”, có nghĩa là
muốn quản lý tốt thiên hạ thì trước tiên phải làm cho mối quan hệ giữa người và
người chính trước đã. “Luân” chính là quan hệ giữa người với người. Để “chính
nhân luân” thì trước tiên phải “chính phu phụ”, và trong năm mối quan hệ thì
mối quan hệ giữa vợ và chồng là quan hệ quan trọng nhất. Cần phải hiểu rõ mối
quan hệ này, phải giữ cho được chính thì các mối quan hệ khác đều sẽ tốt đẹp,
vì đây là mối quan hệ then chốt. Muốn làm được “chính phu phụ” thì trước tiên
phải “chính nữ đức”. Cũng là nói, trong mối quan hệ vợ chồng thì người phụ nữ
có tác dụng then chốt. Trong xã hội hiện nay, chúng ta cũng thường phát hiện
cảnh gia đình không an định, đảo lộn, oán trách, gây ra chuyện thị phi, chủ
động đòi ly hôn, trong đó có không ít là phụ nữ. Phụ nữ nếu như tâm rất định
thì gia đình sẽ thái bình, giống như “định hải thần châm” (gậy thần trấn biển)
vậy, việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không. Phu nghĩa phụ thính là điều quan
trọng nhất trong mối quan hệ vợ chồng. “Thính” có nghĩa là thuận theo. Thế
nhưng, trong xã hội hiện đại, khi một số người vừa nhắc đến từ “Nữ Đức” thời
xưa, thì khái niệm đầu tiên chính là phụ nữ cần phải “nam tôn nữ ti, tam tòng
tứ đức”, điều này không tốt, đàn áp nữ quyền, không bình đẳng với phụ nữ, một
gậy là đã đập chết [khái niệm] này rồi. Trên thực tế, chúng ta đã không thực sự
hiểu hàm nghĩa chân thật bên trong của nó, mà hoàn toàn dựa vào cách nghĩ của
chính mình, ngang nhiên cho điều này là sai lầm. Trong việc giáo dục phụ nữ
thời xưa, chữ “thính” đứng ở phía sau chữ “nghĩa”, điều đó có nghĩa là “chồng có
nghĩa thì vợ mới nghe theo”. Cái nghĩa của người chồng thể hiện ở chỗ nào? Đối
với vợ có tình nghĩa, đối với bạn bè có đạo nghĩa, đối với cha mẹ có ân nghĩa.
Về mặt tình nghĩa, đạo nghĩa và ân nghĩa đều có thể tuân theo lời dạy của tổ
tiên mà xử sự thì sẽ có thể làm người có nhân có nghĩa. Cái gọi là “nhân ái,
nhân nghĩa” chính là “điều mình không muốn thì đừng đem cho người khác”, nghĩ
đến bản thân thì có thể suy ra người khác. “Nghĩa giả, tuân lễ dã” (người có
nghĩa tức là người biết tuân theo lễ vậy). “Tuân” có nghĩa là “chấp hành”, “phù
hợp với”, tức là làm việc xử sự phải phù hợp với đạo lý, chứ không phải dựa
trên cảm tình cá nhân mà làm việc. Trong tình huống này, người làm vợ phải hoàn
toàn nghe theo lời chồng, trợ giúp anh ấy thành tựu sự nghiệp ở bên ngoài, ở
trong nhà thì giúp chồng giáo dục tốt thế hệ sau để kế thừa sự nghiệp của anh
ấy. Nếu không như vậy thì người chồng bận rộn suốt cả một đời, đến đời kế tiếp
thì không có người tiếp nối. Việc bạn giúp gia đình chồng bồi dưỡng ra thế hệ
kế thừa tiếp nối là việc rất quan trọng. Với trọng trách này thì người làm vợ
sao có thể nói là không có địa vị chứ? Sao không thể được chồng mình tôn trọng?
Việc này là không thể nào. Người chồng đối với người quản lý và dạy dỗ thế hệ
kế thừa sự nghiệp của anh ấy nhất định sẽ vô cùng xem trọng, hết lòng tôn
trọng. Lời của bạn nói ra chồng của bạn sẽ phải cân nhắc, bởi vì nó có ảnh
hưởng đến sự nghiệp sau này của anh ấy. Thế nên, trong một gia đình nếu như có
thể xác định rõ mối quan hệ giữa vợ và chồng, thì cuốn “Kinh” trong mỗi gia
đình sẽ tương đối dễ tụng!. Thường có câu nói rằng “mỗi gia đình đều có một
quyển kinh khó tụng”, việc khó tụng này là vì người phụ nữ “không hiểu lý,
không rõ sự”, khi làm việc thì mơ mơ hồ hồ, thế nên dễ bị rối tung bởi những
việc trong nhà, khiến cho gia nghiệp không thể phát huy. Vợ chồng, đặc biệt là
người vợ, nếu như hiểu rõ mối quan hệ này rồi thì nhà sẽ ra nhà thôi. Làm thế
nào để nhà ra nhà vậy? Gia đình phải có bốn yếu tố, giống như một căn phòng, để
xây phòng thì ít nhất phải có bốn bức tường, bốn cây cột trụ. Đó là bốn bức
tường nào? Thứ nhất phải có gia đạo, thứ hai phải có gia quy, thứ ba phải có
gia học, thứ tư phải có gia nghiệp. Sau khi bốn bức tường được xây lên thì gia
đình này nhất định sẽ có gia phong. Gia phong tốt đẹp thì cái nhà này sẽ tồn
tại được lâu, sẽ là cơ nghiệp trăm năm, còn có thể kéo dài về sau. Nếu như gia
phong bất thiện thì có câu rằng “giàu không quá hai đời”, sớm muộn gì cũng bị
đứt đoạn.

 

Thế nào gọi là Gia Đạo? Chữ “đạo” này có
nghĩa là người trong nhà phải có đạo đức. Tôi xin nói đơn giản, rõ ràng hơn, đó
là người trong gia đình phải tích đức, phải hành thiện. Gọi là “chư ác mạc tác,
chúng thiện phụng hành” (chớ làm các việc ác, vâng làm các việc lành). Trong
việc học tập văn hóa truyền thống, có một bộ Kinh điển rất quan trọng là “Thái
Thượng Cảm Ứng Thiên”, phần mở đầu Kinh đã nói: “Họa phúc vô môn, duy nhân tự
triệu, thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình” (họa phúc không có cửa, do người
chiêu cảm lấy, quả báo thiện và ác, như bóng theo sát hình). Vợ chồng kết hợp
thành một gia đình, làm thế nào làm cho gia đình này không ngừng tích phúc,
không ngừng tránh họa, biết cách đón kiết tránh hung, người phụ nữ trong gia
đình cần phải biết điều này, bản thân phải làm được, rồi dẫn dắt con cái, dẫn
dắt chồng hành thiện, phải không ngừng làm những việc như thế này. Trong “Liễu
Phàm Tứ Huấn”, chúng ta thấy vợ của Viên Liễu Phàm mỗi ngày đều giúp chồng mình
tích đức hành thiện. Có một lần Viên Liễu Phàm thấy vợ may áo bông cho con, bà
đã dùng những sợi bông không tốt, ông hỏi bà tại sao làm vậy? Vợ ông trả lời
rằng: “Như vậy có thể tiết kiệm được nhiều tiền hơn, có thể làm thêm nhiều
chiếc áo bông tặng cho các gia đình nghèo khổ”. Số mạng của Viên Liễu Phàm có
thể chuyển biến, từ đoản mạng trở nên trường thọ, từ không con trở thành có
con, việc này đều không rời khỏi sự giúp đỡ của vợ hiền trong nhà. Thế nên, từ
xưa đến nay, vợ hiền là bảo bối ở trong gia đình, người vợ tốt có thể “chính kỷ
hóa phu” (sửa mình cho tốt mà ảnh hưởng đến chồng), dạy con thành tài, có thể
thay đổi một gia đình, thậm chí là vận mạng của một gia tộc, một dân tộc. Một
người phụ nữ có đức hạnh, có học vấn có thể dẫn dắt gia đình đi trên con đường
chính đạo, lương thiện, đây chính là Gia Đạo đơn giản nhất. Nói cụ thể hơn, thế
nào gọi là Đạo? Trong sách “Đại Học” có rất nhiều cách phân tích rằng, nếu dựa
trên những điều phù hợp với nhân tính, phù hợp với tự tính, phù hợp với quy
luật tự nhiên trong vũ trụ mà làm thì chính là đang ở trong Đạo. Nếu không dựa
vào những điều này mà làm thì không ở trong Đạo vậy. Thế nên, vào thời xưa, chữ
“đức” (
) trong từ “đạo
đức”
(道德) tương thông với
chữ “đắc”
(得)trong
từ “đắc đáo”
得到
(đạt được). Cũng chính là nói, bạn làm theo quy luật tự nhiên, dựa vào tự tính,
bản tính của con người mà làm thì sẽ có thể đạt được hết thảy thứ mà bạn muốn.
Nếu bạn không làm như vậy thì sẽ không đạt được. Đây chính là Gia Đạo.Thế nào
gọi là Gia Quy? Đó chính là “Đệ Tử Quy” mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta. Ai
là đệ tử? Chúng ta đều là đệ tử. Chúng ta đều là học trò của lão tổ tiên, là
học trò của Thánh Hiền. Tôi có lần nghe thầy Thái Lễ Húc giảng bài, thầy Thái
nói rằng, những người họ Trần như tôi là hậu duệ của ai vậy? Là hậu duệ của vua
Thuấn, là từ “Thuấn” trong “Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang (Thương)”. Lúc đó tôi cảm
thấy rất hổ thẹn, bản thân tôi không có đức hạnh của vua Thuấn, cũng chẳng có
bất kỳ học vấn gì. Vậy sau vài trăm năm nữa, vài ngàn năm nữa, phải chăng đức
phong của tổ tiên, học vấn của tổ tiên sẽ bị mai một hết rồi không? Chúng ta là
thế hệ con cháu thật không có mặt mũi nào đi gặp tổ tiên nơi chín suối, đây là
một việc đáng hổ thẹn. Thế nên, từ xưa đến nay có câu nói rằng: “Không nghe lời
người xưa, thiệt thòi ngay trước mắt”. Ai là người xưa vậy? Tổ tiên chúng ta
chính là người xưa. Người hiện nay chúng ta tự cho là mình rất thông minh, nói
rằng hiện nay không cần đến những lời dạy đó của lão tổ tiên, những lời dạy đó
không còn hợp thời đại nữa rồi. Có phải như vậy không? Trí tuệ của tổ tiên
chúng ta, kho báu trí tuệ của các ngài hoàn toàn siêu vượt thời gian và không
gian, thực sự là như vậy! Bởi vì nó phù hợp với nhân tính. Chỉ cần là người thì
những thứ ở bên trong bổn tính vĩnh viễn đều như nhau. Thông qua sự truyền tải
của Văn Ngôn Văn, Văn Ngôn Văn không giống như ngôn ngữ thông thường tùy theo
sự biến hóa của thời đại mà biến hóa, nó hoàn toàn gìn giữ được ý nghĩa của tổ
tiên. Chúng ta chỉ cần chịu học là có thể biết, có thể hiểu rõ, sau đó vận dụng
vào trong đời sống của chúng ta, rất đơn giản! Hai ngày trước tôi đã cảm khái
mà nhận ra rằng, phương pháp mà chúng ta hiện nay dùng để dạy dỗ con cái là như
thế nào vậy? Là phương pháp “thức ăn nhanh”, dạy hai câu thì muốn con cái lập
tức phải đọc thuộc, nếu chúng không đọc thuộc thì chúng ta sẽ rất lo lắng, đã
dạy chúng bốn, năm lần rồi, sao mà câu “cha mẹ gọi” cũng không thuộc được chứ?
Sau đó, tôi quay đầu nhìn lại chương Dạy Con trong sách “Dưỡng Chính Di Quy”
thì mới hiểu rõ, cách dạy của chúng ta đã sai rồi! Bởi vì cách giáo dục vỡ lòng
mà tổ tiên chúng ta dạy cho trẻ nhỏ không phải là như thế, không giống với cách
dạy của chúng ta, đọc qua một lần thì lập tức bắt chúng đọc thuộc, mà là phải
đọc tới đọc lui, đọc tới khi tự nhiên chúng có thể thuộc nằm lòng thì bản thân
chúng sẽ hoàn toàn ghi nhớ, điều này phù hợp với tự tính của chúng, không cần
ép buộc. Lúc mới đầu, tôi dạy cho đứa con út của tôi, nó được 3 tuổi, ví dụ như
dạy nó một đoạn thì tôi rất muốn nó đọc thuộc, nó liền cảm thấy rất bực, thuộc
cũng không thuộc nổi, lại nóng lòng muốn đi chơi. Thứ bảy, chủ nhật vừa rồi,
tôi cầm cuốn sách nhỏ ngồi đối diện với nó đọc từng lần từng lần một. Vào thời
xưa, nếu như đọc liên tục mười lần thì cơ bản có thể đọc thuộc được, đó là đứa
trẻ có ngộ tính rất cao, có khả năng thiên phú tốt. Có đứa thì phải đọc một
trăm lần mới có thể đọc thuộc, việc này cũng không sao cả. Kết quả là đọc
khoảng độ mười mấy lần thì bản thân nó hoàn toàn có thể đọc thuộc, rất tự
nhiên. Sáng nay lúc ngồi trên xe thì tự mình bắt đầu đọc “Nhập tắc hiếu…”, đọc
từ đầu đến cuối, tiếng đọc cứ sang sảng. Thế nên, có lúc tôi cảm thấy thật sự
rất xấu hổ, tôi tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng cho dù có tốt nghiệp tiến sĩ đi chăng
nữa thì cũng đều đem những tinh hoa trí tuệ và kinh nghiệm mà tổ tiên đã đúc
kết lại vứt bỏ hết rồi. Chính mình thì dùng phương pháp hiện đại thời nay mà
dạy con, điều này không phù hợp với quy luật tự nhiên, cho nên mới cảm thấy ưu
phiền, khổ não.

 

Điều thứ ba chính là Gia Học. Một gia đình
nếu như có không khí học tập, đọc sách Thánh Hiền, thì tuyệt đối sẽ không xem
việc ăn uống hưởng thụ làm chính, đến kỳ nghỉ hè, dẫn con cái đi du lịch nước
ngoài, du lịch trong nước, còn bình thường thì suy nghĩ nên cho con cái ăn cái
gì để có nhiều dinh dưỡng. Những quan niệm này của chúng ta hiện nay thực sự
cần phải xem xét lại. Dinh dưỡng thật sự không phải đến từ thịt cá ê hề, tuyệt
đối không phải như vậy. Trà thô, cơm đạm mà tâm thái bình hòa, thanh tịnh an
vui mới là dinh dưỡng tốt nhất. Mỗi ngày ăn bào ngư, hải sâm, mà mỗi ngày đều
tức giận, phiền não thì cũng rất phiền phức, sức khỏe không thể tốt được, rất
nhiều người đều là như thế. Người giàu sở dĩ mắc bệnh nhà giàu, bệnh tiểu đường
chính là bệnh nhà giàu, đến sau cùng cái gì cũng không ăn được, chính là bắt
bạn phải quay về với trà thô cơm đạm. Thế nên, dinh dưỡng tốt nhất của một gia
đình chính là học vấn, trong nhà có không khí học tập. Việc này phải bắt đầu từ
người mẹ, người mẹ nếu như bớt chút thời gian đi dạo phố, bớt chút thời gian
trang điểm làm đẹp, bớt chút thời gian ra ngoài đi chơi, bớt chút thời gian
đánh mạt-chược thì sẽ có thể dẫn dắt con trẻ, cho dù mỗi ngày chỉ đọc một ít, nhưng
công phu sẽ được tích lũy qua từng ngày từng tháng. Hôm qua, trong lúc tôi đang
học Cổ Văn, một chương trong sách “Hoài Nam Tử” có nói: “người ta ai cũng biết
học tập thì có ích cho bản thân, học tập có thể làm lợi cho bản thân, thế nhưng
vì sao không thể đạt được lợi ích chân thật? Là do bởi hai chữ “đùa bỡn” mà ra.
Một khi có sự “đùa bỡn” trong việc học thì việc học bị dang dở, gọi là “sự
nghiệp tinh thông bởi cần cù, dở dang do đùa bỡn”. Bạn mỗi ngày không cảm thấy
điều này, mỗi ngày lãng phí một chút, bất tri bất giác đến lúc con cái trưởng
thành rồi, muốn dẫn dắt chúng học thì đã không còn cơ hội nữa, có thể chúng sẽ
hoàn toàn không nghe lời bạn nữa. Đây là vấn đề rất lớn mà chúng ta hiện nay
phải đối mặt. Thế nên trong xã hội hiện nay, phụ nữ chúng ta nên tiên phong làm
trước, hãy bắt đầu từ mỗi một người mẹ, chân thật giữ tâm của mình bình lặng,
chân thật học tập, không được chán ghét việc học, làm mẹ mà không thích học tập
là một việc rất nguy! Bạn xem những người có thành tựu lớn, mẹ của họ về cơ bản
đều khá yêu thích học tập, hiểu biết một số đạo lý. Đây là Gia Học.

 

Sau cùng là Gia Nghiệp. Trong gia đình có
đạo đức, có quy củ, có học vấn thì mới có thể thành tựu sự nghiệp của gia đình.
Gia nghiệp của mỗi gia đình tuy là không như nhau, thế nhưng cái gốc được cắm
xuống là giống nhau. Sự nghiệp mà thời nay chúng ta nói đến cũng là kiểu “thức
ăn nhanh”, phải nhanh chóng phát tài, kiếm tiền. Thế nhưng, không có người nghĩ
đến sau khi kiếm tiền rồi thì làm thế nào? Hôm qua, con trai của tôi đã nói một
câu rằng: “Mẹ xem chiếc xe này rất tốt, sau này con lớn lên sẽ mua một chiếc
cho mẹ ngồi có được không ạ?”. Như vậy có phải là rất hiếu thuận hay không?
Theo tôi là không phải. Chúng ta học văn hóa truyền thống có bốn từ, đó là “đức
bất phối vị”, chính là đức hạnh của bạn không tương xứng với địa vị. Chiếc xe
đó rất tốt, nó đại biểu cho một địa vị. “Vậy mẹ hỏi ngược lại con, đức hạnh của
con đã tương xứng với địa vị đó chưa?”. Tôi nói xong câu này, con trai lớn của
tôi cả buổi không nói lời nào, sau cùng mới nói với tôi rằng: “Thưa mẹ, con
phải từ việc học tập tốt, hiếu thuận với cha mẹ mà bắt đầu ạ”. Tôi nói: “Đúng
vậy!”. Một người không có đức hạnh, được địa vị rồi thì sẽ ra sao? Phúc lộc của
bạn, chúng ta thường nói có tiền là phúc, có quyền có thế là lộc. Bạn có quyền
rồi, có tiền rồi, thế nhưng đức hạnh của bạn không tương xứng, người như vậy dễ
dàng gặp chuyện. Bạn xem rất nhiều người trúng vé số giàu to thì đột nhiên lại
mắc trọng bệnh. Có người vừa mới thăng quan, thăng chức rất lớn, đột nhiên lại
bị tai nạn giao thông. Tôi còn nhớ nhiều năm về trước nghe người ta kể có một
người còn rất trẻ, chưa đến bốn mươi tuổi, mới được thăng chức làm chánh án tòa
án, đã tiếp nhận thông báo nhưng vẫn chưa nhậm chức thì phải đi công tác, nào
ngờ ông ngồi xe Audi trên đường cao tốc gặp phải tai nạn, xe tông vào gầm của
một chiếc xe lớn khác, lúc đó ông trở thành người thực vật, còn người tài xế
thì bị chết. Chúng ta để tâm quan sát thì thấy xung quanh chúng ta những sự
việc xảy ra như thế này rất nhiều. Nghĩ đến chính mình, nếu như chúng ta hiện
nay có danh vọng, có địa vị, có tài sản, có quyền thế thì càng phải nên có tâm
nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng vậy. Vì sao thế? Bạn có phúc báo lớn như
vậy thì thời thời khắc khắc phải nghĩ xem đức hạnh của chính mình có đủ hay
không. Nếu như không đủ thì tai họa phía sau lúc nào cũng có thể xảy ra. Chúng
ta nói họa phúc đi đôi với nhau, đạo lý này bản thân chúng ta phải biết. Thế
nên, hiểu rõ đạo lý này rồi thì gia nghiệp của bạn mới có thể kéo dài tốt đẹp!

 

Gia nghiệp càng dầy thì càng phải chú trọng
đến việc bồi dưỡng đức hạnh của bản thân và đức hạnh của con cháu, như vậy thì
nền tảng của gia đình sẽ rất vững chắc. Chúng ta xem ông Tăng Quốc Phiên thời
nhà Thanh, ông là Tổng Đốc của hai tỉnh, ông không những đối với con cái chính
mình, mà đối với gia tộc và con cháu của mình và họ hàng đều giáo dục nghiêm
khắc. Trong thư, ông đã không ngại nhắc đến những việc tưởng chừng như nhỏ nhặt
trong cuộc sống. Thế nên bàn về Nữ Đức, không phải là vấn đề viễn vông, mà là
những điều rất đơn giản, là những sự việc nhỏ trong gia đình. Ví dụ có một lần,
ông nhìn thấy cháu trai (con của em trai) đi đường rất nhanh, ông về nhà liền
viết một cuốn Gia Thư, trong đó có phần dặn dò riêng đứa cháu này: “Cháu đi
đường tốc độ phải chậm rãi. Ta đã quan sát kỹ cháu, phát hiện cháu nói chuyện
cũng rất nhanh, nên nói chậm lại. Cháu ăn cơm cũng hơi nhanh, nên ăn chậm lại”.
Vì sao vậy? Ông đã đem đạo lý nói ra cho cháu rằng: “Cái nhanh này của cháu cho
thấy tâm của cháu bắt đầu bao chao, xốc nổi. Tâm một khi xốc nổi thì khí sẽ bất
bình, không thể bước vào con đường học vấn chân chính, sẽ không học được thứ
gì, con người như thế thì không có định lực. Không có định lực thì cháu làm
việc gì cũng không thể dài lâu.” Ông đã giảng giải đạo lý một cách sâu sắc và
thấu triệt cho cháu. Khi tôi xem Gia Thư của Tăng Quốc Phiên đã vô cùng cảm
khái, cảm khái về việc gì? Chúng ta hiện nay đối với việc giáo dục con cái và
giáo dục tố chất của chính mình không có được độ sâu như vậy, chỉ có bề ngoài
mà thôi, chuộng hình thức, chỉ là cái trống rỗng bên ngoài. Trong nhà mới thật
sự là nơi có thể nhìn thấy Đạo, nhìn thấy Đức. Phía sau cánh cửa, chúng ta ăn
cơm như thế nào, ngủ nghỉ ra sao, nói chuyện như thế nào, từng lời nói và hành
vi của con cái, từng lời nói và hành vi của chính mình phải thể hiện ra sao,
đây mới là đạo đức chân thật.

 

 

 

Khổng Tử đã từng nói rằng: “từ việc nhỏ mà
biết việc lớn, từ việc gần mà biết được việc xa”. Từ việc nhỏ chúng ta có thể
suy đoán sự phát sinh của việc lớn trong tương lai. Từ việc xảy ra trước mắt có
thể dự đoán sự việc về sau. Trong việc dạy học của Khổng Tử có hai ví dụ rất là
quan trọng đó là “từ việc nhỏ mà biết việc lớn, từ việc gần mà biết được việc
xa”. Một ví dụ là về học trò của Ngài là Tử Lộ, Tử Lộ nhìn thấy người rơi xuống
nước, ông nhảy xuống cứu người lên, người đó vì để cảm ơn ông đã tặng ông một
con trâu, Tử Lộ không chút khách khí đã nhận lấy. Khổng Tử rất khen ngợi ông,
nói rằng: “Sau này ở nước Lỗ khi thấy người khác gặp nguy thì sẽ có người ra
tay cứu giúp, phong khí này sẽ được lan tỏa rộng ra”. Bởi vì họ thấy người cứu
giúp người khác nhận được con trâu, việc này rất tốt, vậy thì họ cũng sẽ đi cứu
người. Còn một người học trò khác của Ngài là Tử Cống, ông đã dùng tiền chuộc
người dân bị bán ở nước khác đem về, nhưng ông không nhận lời khen và tiền
thưởng của quốc gia, Khổng Tử không tán thành việc làm của ông, Ngài nói rằng
sau này ở trong nước sẽ không có người làm việc này nữa. Vì sao vậy? Họ thấy Tử
Cống chuộc người đều không lấy tiền, nếu mình lấy tiền thì có vẻ như không được
hay lắm, vậy mình cũng không nhận tiền, nhưng không nhận tiền thì trong lòng
lại không cam tâm, thôi được rồi, sau này nhất quyết không làm việc này. Gia
đạo của Tử Cống rất tốt, rất khá giả, gia đình của người khác chưa chắc được
như vậy. Thế nên, hai sự việc này đều được nhắc đến rất nhiều trong các điển
tịch cổ, nhằm nói lên điều gì? Chúng ta nhìn thấy những thứ là thiện, là tốt,
nhưng chưa chắc là chân thiện, là thật sự tốt, phải nhìn xa mới được. Cái nhìn
của Thánh Nhân không giống với của chúng ta, chính là ở chỗ các ngài có thể suy
đoán những sự việc sẽ phát sinh trong tương lai, tầm nhìn của các ngài siêu
vượt thời gian, không gian, nhìn thấy được sự việc ở tương lai mười năm, trăm
năm, cho đến nghìn năm sau. Bởi vì Thánh Nhân đã hoàn toàn buông xuống bản
thân, nên hiển lộ đại trí tuệ của chân tâm bổn tính, có thể nhìn thấy hết thảy
chân tướng của vũ trụ vạn hữu.

 

Tôi ở HongKong nghe một vị trưởng bối rất
có đức hạnh kể rằng, mười năm về trước tại các tàu điện ngầm ở HongKong, trẻ em
không tùy tiện uống nước giải khát, đều rất quy củ. Thế nhưng lần này bà ngồi
tàu điện đến HongKong, bà thấy trẻ em rất bướng bỉnh, còn uống nước giải khát
một cách không có quy củ. Bà đã dùng tiếng Quảng Đông nói với chúng, “con không
nhìn thấy tờ cảnh báo trên toa tàu điện sao, không cho phép ăn uống ở trong toa
tàu”. Đứa trẻ đó gật đầu nói nó có nhìn thấy. Bà chỉ vào lon Cô-ca trên tay của
nó hỏi cái này là cái gì? Đứa bé nói là Cô-ca, bà lại chỉ vào tờ cảnh báo, đứa
trẻ đó đã nói một câu rằng: “Không sao đâu!” Bà nghe xong rất đau lòng, bà đã
nói một câu là: “Nhất diệp tri thu”, nghĩa là nhìn thấy một chiếc lá rơi thì
biết mùa thu đã không còn xa nữa, tương lai những chiếc lá trên cái cây này sẽ
đều rụng xuống hết. Bà nói, hãy nhìn những đứa trẻ hiện nay đã như thế này, thì
mười năm sau, chúng lớn lên rồi, con của chúng sinh ra sẽ như thế nào đây? Thế
nên bà đã lớn tiếng than rằng: “giáo dục văn hóa truyền thống, giáo dục luân lý
đạo đức sắp đến bờ vực rồi”. Mỗi một người chúng ta là thế hệ sau của dân tộc,
đều có trách nhiệm và nghĩa vụ gánh vác, có câu rằng “quốc gia hưng vong, thất
phu hữu trách”. Không phải quốc gia hùng mạnh thì đó là sự hùng mạnh thật sự,
chỉ khi nào người người tin tưởng luân lý đạo đức, có tinh thần dân tộc thực sự
thì dân tộc đó mới có hồn, mới có phương hướng, mới không suy bại trong bất kỳ
nghịch cảnh nào. Nếu như không có nền tảng đạo đức chân thật thì quốc gia có
hùng mạnh đến đâu cũng sẽ ngã quỵ trước biến cố. Chúng ta có thể từ trong rất
nhiều ví dụ mà có được sự cảnh tỉnh, thế nhưng chân thật thực hành vào trong
gia đình của chính mình thì không có mấy người chịu làm đến nơi đến chốn. Nữ
Đức chân thật là công việc vĩ đại nhất mà mỗi một người phụ nữ thông thường có
thể làm được tại gia đình mình, thế nên xin đừng xem nhẹ trách nhiệm, nghĩa vụ
và sứ mạng này của bản thân. Đây chính là gia nghiệp của một gia đình, nếu như
mỗi một gia đình đều có gia nghiệp dựa trên nền tảng đạo đức thì tương lai của
đất nước sẽ vô cùng xán lạn, đây là một đạo lý rất rõ ràng!

 

Hai mối quan hệ luân lý phía sau là “quân
thần hữu nghĩa” và “bằng hữu hữu tín”. Quân thần hữu nghĩa là “làm vua phải
nhân từ, làm thần phải trung thành”. “Quân” là chỉ cho người lãnh đạo, “thần”
là chỉ cho người bị lãnh đạo. Ví dụ như, trong công ty thì tôi là chủ, là “quân”,
những nhân viên là thần, làm thế nào yêu thương nhân viên giống như yêu thương
con cái của chính mình? Bạn biết dạy tốt con cái của chính mình thì bạn mới có
năng lực dạy tốt nhân viên của mình. Nếu như không biết cách dạy con thì cũng
sẽ không biết dạy nhân viên của mình. Trong quá trình sáu năm tôi học tập Kinh
điển văn hóa truyền thống đã không ngừng sửa lỗi, không ngừng nâng cao, đã từng
đi qua những con đường vòng vèo. Trước đây tôi đối với nhân viên không hề quan
tâm, cho rằng tôi là người thành lập công ty, họ làm việc của họ, tôi làm việc
của tôi. Sau đó, tôi lại hiểu sai lầm, một mực đối tốt với họ, về mặt ăn, uống,
tiền lương đãi ngộ tôi đều cố gắng đáp ứng yêu cầu của họ, thế nhưng họ vẫn
không vừa lòng, sau đó tôi mới phát hiện vấn đề thật sự là ở tôi. Chính là ở
chữ “nhân” (
),
nó có hàm nghĩa rất sâu, không phải là sự lý giải của phàm phu chúng ta là cho
họ những đãi ngộ về mặt vật chất bên ngoài, mà chính là sự dẫn dắt về mặt tinh
thần. Sự dẫn dắt về mặt tinh thần tuyệt đối không phải là dùng ý của chín mình
mà cưỡng ép họ làm, bạn cảm thấy văn hóa truyền thống tốt thì họ phải học,
không phải là như vậy, mà phải đứng ở góc độ của họ mà suy xét đến kinh nghiệm,
năng lực, trình độ và cách nghĩ hiện thời của họ. Sau đó dựa vào tình hình và
thời điểm thích hợp mà dẫn dắt họ mới đúng, nếu không thì sẽ gây nên sự đối lập
rất lớn. Giữa người và người một khi có sự đối lập thì chữ “nhân” đó của bạn
không phải là “nhân từ” thực sự, mà là nhân từ cá nhân, cái mà bạn cho là nhân
từ không phải là sự nhân từ mà mọi người đều công nhận. Cấp dưới của bạn sẽ cảm
thấy bạn rất bảo thủ cố chấp, cho mình là đúng. Bạn cảm thấy văn hóa truyền
thống tốt, bạn muốn giới thiệu cho họ, nhưng bạn là cấp trên, bản thân bạn
không phải lo cái ăn cái mặc, còn họ hiện nay phải lo kế sinh nhai, họ còn phải
vay tiền mua nhà, điều kiện kinh tế vẫn chưa tốt, trong khi áp lực của xã hội
hiện nay lại rất lớn. Cho nên trong quá trình học tập tôi quả thật là đã đi sai
đường vài lần. Hiện nay có thể từ từ điều chỉnh trở lại. Sự điều chỉnh này dựa
vào những sự việc đã trải nghiệm trong đời sống thực tế, đem những đạo lý của
tổ tiên mổ xẻ ra từng lớp, không ngừng thâm nhập, quán sát một cách thấu triệt.
Sau đó nghiễn ngẫm sự việc nhiều lần, không ngừng buông xuống ngã chấp, buông
xuống tự tư tự lợi thì sẽ có thể đến gần với Đạo. Cảm giác đến gần với Đạo là
phiền não của bạn sẽ giảm đi rất nhiều, càng ngày càng ít, không ngừng đột phá
bản thân, sau đó hiểu rõ ý mà tổ tiên dạy bảo rốt cục là ý gì, không phải là
cái ý mà chúng ta tưởng tượng ra.

 

“Bằng hữu hữu tín” cũng chính là sự thành
tín mà xã hội thường nói đến. Thành tín là thứ mà xã hội hiện nay rất thiếu
sót. Phải làm sao đây? Trước tiên phải tự mình làm trước. Tự mình làm trước thì
điều quan trọng là nhất định không được yêu cầu người khác. Ví dụ nói bạn cho
người khác mượn tiền, người đó không trả, bạn bị gạt một lần thì sẽ khôn ra.
Lần sau sẽ biết nên làm như thế nào cho tốt, không được trách móc, mắng chửi,
vô ích. Tôi cũng đã từng gặp phải sự việc như vậy, tự mình đã khôn ra, lần sau khi
gặp phải chuyện như thế này sẽ biết nên làm thế nào để tốt cho người và cho
mình, chỉ yêu cầu chính mình như vậy mới tốt. Đây là nguyên tắc rất quan trọng
trong văn hóa truyền thống, khi làm hết thảy mọi việc chỉ yêu cầu mỗi bản thân
mình. Kể cả trong quá trình tôi giảng Nữ Đức, có một lần tôi giảng cho mọi
người về chữ “kiệm” trong từ “cần kiệm”, sau khi chúng ta học tập rồi, xin đừng
về nhà nói với chồng rằng “Nữ Đức dạy cần phải siêng năng, mà anh mỗi ngày đều
ngủ đến mười giờ, như vậy là không được, anh phải cùng làm việc với em, phải
tiết kiệm, cái áo này anh mua đắt quá, mua đến những 200 tệ, phải mua cỡ 50 tệ
thôi”. Cần kiệm là đối với bản thân chúng ta, còn đối với người khác phải lấy
rộng lượng làm chính. Đối với người khác mà bạn cũng yêu cầu tiết kiệm kiểu thế
này, nếu người khác không hiểu, bạn hơi thái quá một tí thì sẽ trở nên hà khắc.
Người khác sẽ rất oán ghét văn hóa truyền thống, nói rằng ngày tháng của họ
trước đây rất tốt, từ sau khi bạn học văn hóa truyền thống thì cuộc sống của họ
trở nên rất đau khổ. Thế nên, mọi thứ đều cần phải “phản cầu chư kỷ” (xét lại
chính mình), sau đó bản thân cần tích lũy đức hạnh để cảm hóa người khác. Nếu
như không thể cảm hóa cũng không thành vấn đề, chúng ta phải nhớ câu nói này,
cũng là câu nói mà tôi hay động viên và an ủi bản thân: “lúc nghèo khó thì lo
hoàn thiện chính mình, khi thành đạt rồi thì giúp cho thiên hạ”. Chúng ta là
phụ nữ mặc dù không thể giúp cho cả thiên hạ, nhưng cũng phải giúp được cho gia
đình mình. Tôi chính là người nghèo đây, nghèo đạo đức, nghèo học vấn, nói
chuyện không rõ ràng, người khác không tiếp nhận, tích lũy đức hạnh mỏng, nên
người khác xem không hiểu. Chúng ta trước tiên cần phải giữ cho tất cả hành vi,
lời nói và tâm niệm của mình được tốt lành, sau đó không được yêu cầu người
khác, khi đức hạnh của chúng ta dần dần sâu dày rồi thì sẽ có được lòng người,
được lòng của người thân bạn bè, được cả thiên hạ, việc này chúng ta cần phải
hiểu rõ. Thế nên, gia phong đoan chính thì thiên hạ sẽ an định.

 

Trong xã hội, nếu như phụ nữ hiểu rõ bổn
phận của chính mình, nói một cách đơn giản đó là “đôn luân tận phận, nhàn tà
tồn thành”. “Đôn” có nghĩa là thực hành. “Luân” chính là vai trò của chúng ta
trong các mối quan hệ. Ví dụ như trong mối quan hệ vợ chồng thì chúng ta là vợ,
chúng ta có con cái, trong mối quan hệ mẹ con thì chúng ta là mẹ, trong mối
quan hệ mẹ chồng nàng dâu thì chúng ta là con dâu, chúng ta cần thực hiện bổn
phận của mình, làm tròn bổn phận của chính mình, không được yêu cầu người khác.
“Nhàn” nghĩa là ngăn ngừa, “tà” là tất cả những cách nghĩ và ý niệm bất chính,
bao gồm những thứ nhìn thấy, nghe thấy đều phải cự tuyệt đem chúng để ra ngoài,
giữ vững một niệm thành tâm của chính mình. Việc này trong xã hội hiện nay
không hề dễ dàng, vì sao vậy? Vì trong xã hội hiện nay, hoàn cảnh bên ngoài,
những thứ khiến chúng ta tìm về với giáo huấn của văn hóa truyền thống rất ít,
những thứ dụ hoặc lại rất nhiều. Chúng ta thử mở một cuốn tạp chí, hoặc là lên
mạng, xem phim, xem phim truyền hình, cho dù trước đó bạn đã nghe ba giờ đồng
hồ lời dạy của Thánh Hiền, nhưng chỉ cần xem những thứ này trong ba phút thì
những thứ bạn nghe sẽ bị xóa sạch, bạn sẽ bị cuốn theo dòng nước, sức dụ hoặc
này rất lớn. Thế nên, để cho chính mình chân thật có thể giữ được định tâm lâu
dài, kiên trì không mỏi đối với giáo dục đức hạnh, cần phải có nghị lực và chí
hướng kiên định, phải có tâm hướng thượng, biết cái mình làm là gì, vì sao phải
làm. Nếu nghĩ đến con cái của chúng ta, thường nghĩ đến lời dạy của tổ tiên,
thì mỗi ngày đều nghe, bạn sẽ không thể quên. Có một vị thầy đã từng nói rằng,
chúng ta học tập Kinh điển không kỳ vọng có thể xuất hiện những người như Mạnh
Tử, mà chỉ cầu mong có thể bồi dưỡng ra vài vị như Mạnh Mẫu. Bởi vì những người
làm mẹ nếu như có thể lấy Mạnh Mẫu làm tấm gương thì có thể lấy việc bồi dưỡng
con cái của mình trở thành Thánh Hiền làm chí hướng. Tôi tin rằng không cần
thật nhiều, có một người thì có thể ảnh hưởng đến mười người rồi, có mười người
thì có thể ảnh hưởng đến trăm người, từ một làng cho đến một thành phố, từ một
thành phố cho đến một tỉnh, rất nhanh, phong hóa này sẽ lan khắp thiên hạ, then
chốt là có người kiên định làm hay không mà thôi.

 

Bàn về “đôn luân tận phận”, tôi cũng muốn
chia sẻ với mọi người. Tôi năm nay 38 tuổi, năm 1993 tôi tốt nghiệp Đại Học Nhân
Dân Trung Quốc, sau đó tôi đã học nghiên cứu sinh chuyên ngành pháp luật thương
mại quốc tế Đại Học Hàng Hải ở Đại Liên. Trước khi học văn hóa truyền thống,
tôi là một phụ nữ công chức hiện đại, theo đuổi một sự nghiệp khá tốt, tôi làm
chuyên gia phân tích cho một công ty chứng khoán. Sau đó tôi làm việc tại công
ty của chồng tôi, năm năm trước tôi thành lập một công ty kinh doanh tiền tệ và
đảm nhận vị trí tổng giám đốc. Công ty của chúng tôi là Công ty con duy nhất ở
Đại Liên trực thuộc tổng công ty kinh doanh tiền tệ Trung Quốc. Thành tích kinh
doanh rất tốt, xếp hàng đầu cả nước. Nếu như mười năm trước tôi tiếp xúc với
văn hóa truyền thống thì có lẽ so với bây giờ đã khác xa. Trước đây, đối với
văn hóa phương Tây tôi khá tán đồng, không hề có sự thâm nhập thật sự vào Kinh
điển của văn hóa truyền thống để học tập và nâng cao chính mình. Sau khi tôi
học tập Nữ Đức, tôi đã có duyên gặp một vị giáo sư người Mỹ của học viện quân
sự West Point, là một trưởng bối người Mỹ, 69 tuổi. Ông dạy học tại học viện quân
sự West Point gần 40 năm, là một người phương Tây chính gốc. Khi tôi tiếp xúc
gần gũi với ông, tôi phát hiện rằng ông rất tôn trọng Khổng Tử, việc đầu tiên
ông đến Bắc Kinh là thăm Miếu Khổng Tử, tôi đã tặng cho ông một tượng Khổng Tử
bằng thủy tinh, ông rất thích, nói với người phiên dịch rằng đây là món quà ý
nghĩa nhất mà đời này ông được nhận. Sau đó tôi hỏi ông có cái nhìn như thế nào
về Nữ Đức? Người phương Tây đối với Nữ Đức có thái độ ra sao? Người phương Tây
phải chăng rất xem trọng nữ quyền? Ông nghe xong rất vui mừng, ông nói với tôi
rằng ông nhận thấy Nữ Đức vô cùng quan trọng, cần phải được đề xướng mạnh mẽ.
Ông nói với tôi rằng vợ chồng ông đã cùng nhau đồng cam cộng khổ hơn 40 năm,
sinh được 2 người con, sau đó còn nhận nuôi 3 người con gái ở Việt Nam, cả gia
đình hòa thuận vui vẻ. Ông nói rằng vợ ông, nếu theo truyền thống mà nói là một
hiền thê từ mẫu điển hình, tức là chỉ ở nhà phụ trách nhiệm vụ dạy dỗ con cái,
làm việc nhà, nấu ăn. Hiện nay các con đều trưởng thành, vợ ông mỗi tuần đến bệnh
viện làm nghĩa công, đến giúp chăm sóc các bé sơ sinh. Ông đã từng trao đổi với
vợ mình về vị trí của người phụ nữ trong gia đình. Sau đó ông đã trích một câu
nói trong ngôn ngữ kinh điển Hebrew: “Một người phụ nữ giống như một ngọn đèn
ấm áp dịu dàng, vĩnh viễn có thể chiếu sáng những người đàn ông từ ngoài trở
về. Người phụ nữ tốt ở nhà nấu cơm ngon, may vá quần áo, lo toan chăm sóc tốt
mọi thứ trong gia đình, đây chính là hạnh phúc gia đình. Người phụ nữ tốt giống
như ngọn hải đăng trên biển lớn, vĩnh viễn có thể soi đường cho những chiếc
thuyền nhỏ trong gia đình đi về nơi xa, tránh được phong ba bão táp.” Sau đó
ông đã động viên tôi, ông nói rằng việc này (Nữ Đức) nếu như được đề xướng tốt
thì toàn thế giới sẽ nhận được lợi ích, đây là lời nói của một người lớn tuổi
phương Tây.

 

Tôi học văn hóa truyền thống cũng quen biết
với tổng giám đốc Lý Mộ của tập đoàn Phoenix ở Nam Kinh, mỗi lần gặp mặt ông
đều nói chuyện với tôi, thế nên ấn tượng rất sâu sắc. Ông mong rằng khi tôi
giảng bài có thể nhắc đến câu chuyện của ông. Ông nói năm xưa ông được đào tạo
tại Đức, khi được đào tạo tại tập đoàn Phoenix ở Đức chỉ có một mình ông là
giám đốc người Trung Quốc. Lúc đó là đang thảo luận nhóm, có một hôm thảo luận
về đề tài “phụ nữ có nên ở nhà hay không”? Nhóm của ông và tất cả nhóm khác đều
có câu trả lời nhất trí rằng nên ở nhà, chỉ có mỗi mình ông cho rằng không cần
ở nhà. Sau đó thầy giáo hỏi ông vì sao cho rằng phụ nữ không cần ở nhà? Ông trả
lời rằng có những phụ nữ rất ưu tú, nếu như ở nhà thì thật là lãng phí, nên ra
ngoài cống hiến cho xã hội. Sau đó vị thầy hướng dẫn cũng không đưa ra kết luận
cuối cùng cho ông, mà thầy chỉ nói rằng, kỳ thực người phương Tây chúng tôi vẫn
cho rằng phụ nữ nên ở nhà, bởi vì nếu cô ấy ở nhà làm một người mẹ tốt thì
tương lai con trai, con gái của cô ấy sẽ cống hiến càng lớn hơn cho xã hội.
Ngược lại, nếu như giao con cái cho trường mẫu giáo, rồi mình ra ngoài làm
việc, có thể sẽ kiếm được tiền, hoặc là có một ít cống hiến, nhưng thế hệ sau
của cô ấy có thể sẽ bị hủy hoại. Vì sao thế? Bởi vì một người mẹ ở nhà đều dồn
hết tinh thần sức lực cho một đứa con, hai đứa con, thế nhưng ở trường mẫu
giáo, các giáo viên mầm non phải chăm sóc tới 30-40 em học sinh, tinh thần và
sức lực của các cô không thể như người mẹ kia dốc toàn lực, toàn tâm mà chăm
sóc. Giám đốc Lý mỗi lần gặp tôi đều rất cảm khái mà nói rằng: “Nếu như tôi
biết được sự khác biệt vai trò giữa nam và nữ, hiểu được ý nghĩa quan trọng của
việc phụ nữ ở nhà dạy con, thì năm xưa tôi đã không có quan điểm như thế.” Cho
nên, nếu như chúng ta chân thật hiểu rõ địa vị quan trọng của người phụ nữ thì
chúng ta hãy tự mình nghĩ xem làm thế nào có thể đem tinh thần, sức chú ý đặt ở
gia đình, đem việc giáo dục con cái đặt vào việc bồi dưỡng đức hạnh của người
làm mẹ. Như vậy thì gia đình sẽ rất an ổn, những vấn đề trong quan hệ vợ chồng
chắc chắn sẽ được giải quyết. Tôi còn nhớ một lần để chuẩn bị cho bài giảng,
tôi đã tra thông tin về tỉ lệ ly hôn, không ngờ rằng tỉ lệ ly hôn hiện nay lại
cao như vậy. Đại Liên đứng thứ 10, các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải,
Thâm Quyến đều đứng hàng trên cùng. Thành phố càng nhỏ thì có vẻ như phong hóa
người dân ở nơi đó càng đôn hậu hơn, tốt hơn một chút, thành phố càng lớn thì
càng thoáng, càng tự do, nên có sự phóng túng về phương diện này. Chúng ta nghĩ
nếu như mỗi đất nước giống như một cơ thể con người, thì mỗi gia đình giống như
tế bào bên trong cơ thể, tế bào đều hư hỏng thì cơ thể nhất định có vấn đề.
Chúng ta hiện nay đề xướng hài hòa xã hội, hài hòa xã hội nên làm từ đâu? Phải
làm từ việc hài hòa gia đình, hài hòa gia đình bắt đầu từ đâu, bắt đầu từ người
phụ nữ hài hòa thân tâm của chính họ.

 

Vấn đề thứ hai tôi muốn chia sẻ với mọi
người là làm thế nào tận bổn phận của chính mình? Cần phải “tu thân, tề gia,
trị quốc, bình thiên hạ”. Đây chính là con đường để thành tựu mà tổ tiên đã để
lại cho chúng ta, con đường này có thứ lớp của nó. Tôi cũng đã viết một câu
rằng: “hài hòa xã hội, bắt đầu làm từ Nữ Đức”. Tôi cảm thấy rằng nếu như mỗi
người phụ nữ đều rất lương thiện thì phong khí xấu của xã hội sẽ dễ dàng được
chuyển đổi. Thời gian trước Bắc Kinh đã chấn chỉnh lại những chốn ăn chơi đồi
trụy, rất nhiều người thảo luận ở trên mạng, có người gọi họ là những phụ nữ sa
ngã, có rất nhiều cách gọi. Tôi cảm thấy bài thảo luận này chỉ nói đến cái tên
gọi bên ngoài, danh xưng không quan trọng, quan trọng là họ vì sao lại làm như
thế, điều gì đã thúc đẩy họ làm như vậy, phải nắm vấn đề từ căn bản. Người phụ
nữ làm ra việc này là do hai nguyên nhân, thứ nhất là vì tiền, vì lợi; nguyên
nhân thứ hai có thể là do tâm dâm dục thúc đẩy. Đại đa số đều vì lợi, nếu như
vì lợi mà làm thì phải giáo dục họ, nếu như không giáo dục thì họ sẽ gây chuyện
không chỉ ở trên vấn đề này mà ở các vấn đề khác cũng có chuyện. Nếu không thì
sẽ không có những sự việc như làm sữa bột giả, thuốc giả, đều là bị cái lợi sai
khiến. Thế nên, sau khi đã tìm ra được căn nguyên thì phải bắt tay làm từ giáo
dục. Tôi thường nói nhiều lần với nhân viên của tôi rằng, mọi người muốn phát
tài, rất tốt, tôi không khuyên mọi người đừng phát tài, thế nhưng các bạn phải
biết làm thế nào phát tài một cách an toàn nhất, cái gì là gốc rễ căn bản của
tài, cái thuộc về bản chất là gì? Nếu không biết thì bạn cầm tiền trong tay
cũng sẽ không vui. Tôi bảo nhân viên rằng khi làm ra sản phẩm nên in bốn chữ
“đức vi tài thổ” (đức hạnh là mảnh ruộng sinh ra tài) vào phần đáy bằng thủy
tinh của sản phẩm, làm như vậy để khiến cho nhân viên và khách hàng niệm niệm
đề khởi việc tu dưỡng đức hạnh của mình. Bốn chữ này bắt nguồn từ câu nói: “Đức
là gốc, tài là ngọn” của sách “Đại Học”. “Đức vi tài thổ”, lấy một cây đại thụ
làm ví dụ, cái cây này đại biểu cho tài phú, bạn rất muốn phát tài, mong cho
cây lớn lên tươi tốt, vậy thì cây này phải có rễ, không thể hạ công phu ở trên
cành lá, bạn mỗi ngày tỉa cành, tỉa lá, mỗi ngày tưới nước bón phân thì cây này
cũng chẳng thể tốt lên được, quan trọng là phải từ rễ mà chăm bón. Rễ là gì? Rễ
chính là đức hạnh của chúng ta. Gốc rễ của đức hạnh là gì? Là hiếu đạo. Vì vậy,
người xưa có nói: “người trung thành, liêm khiết từ hiếu thảo mà ra”. Bạn muốn
tìm thanh quan, liêm tướng, tìm kiếm hiền tài thì phải tìm từ gia đình có người
con hiếu thảo. Đạo hiếu của chúng ta đã thiếu sót từ rất lâu rồi, một người đối
với cha mẹ không ra gì thì sao có thể mong người đó đối xử tốt với khách hàng,
với bạn bè, với ông chủ. Không thể nào! Tôi xem rất nhiều báo cáo ở trên mạng,
rất là cảm khái. Cái gốc rễ này là giáo dục, gọi là “kiến quốc quân dân, giáo
học vi tiên”. Nếu như mỗi ngày đều cho họ sự giáo dục lương thiện, họ hiểu đạo
lý này rồi, đã hiểu rõ căn nguyên rồi thì sẽ tự nguyện buông xuống, rồi sau đó
sẽ đi làm những việc thật sự có lợi cho bản thân và xã hội. Tôi đã gặp những
phụ nữ như vậy, họ đã sám hối trong nhóm văn hóa truyền thống của chúng tôi,
phản tỉnh lại mình đã vì tiền mà làm gái bán hoa, khi họ hiểu rõ đạo lý này thì
tự động bỏ nghề, đồng thời còn đồng ý đem tài sản của chính mình, dùng vào
những việc tốt trong luận đàn công ích văn hóa truyền thống. Bạn thấy khi họ đã
hiểu rõ đạo lý này rồi, không cần phải bức ép họ, họ vẫn làm một cách rất tự
nguyện, vui sướng. Thế nên, điều mà chúng ta hiện nay thiếu là cái gì? Là giáo
dục, chỉ có giáo dục mới có thể thay đổi lòng người, mới có thể khiến cho mọi
người tự nguyện đi làm việc thiện, như vậy phong khí xã hội mới chuyển biến.

 

Thời đại Minh Thanh có một thiên văn chương
là “Khuê Huấn Thiên Tự Văn” chuyên về giáo dục con cái. Phần mở đầu có một câu:
“Không tu thân sao có thể tề gia, không tề gia sao có thể trị quốc, không trị
quốc sao có thể bình thiên hạ. Lòng người ngày càng bạc bẽo, phong tục ngày mỗi
suy vi là do cớ đó mà ra. Người làm cha mẹ thời nay, dù cho giàu nghèo khác
biệt nhưng vẫn còn biết giáo dục con em của mình. Thế nhưng việc dạy dỗ người
nữ, ít có người nói đến, nên về sau trong thiên hạ mới có người nữ ương bướng,
đố kỵ, cũng do từ đầu không có phụ nữ hiền đức, không hiểu lễ nghi, chẳng trách
ngày càng xa rời thiên tính.” Dạy ra người phụ nữ hiền đức nên bắt đầu dạy từ
đâu? Quan trọng chính là tu thân. Phụ nữ nên tu thân như thế nào? Trước tiên
phải xem, tu thân là gì? Tu thân phải cần “cách vật”, cách vật mới có thể “trí
tri”. Hai từ “cách vật” này có hàm nghĩa gì? “Cách” có nghĩa là chiến đấu,
“vật” chính là dục vọng, phải chiến đấu với dục vọng của chúng ta, đây là việc
rất khó. Trong một lần giảng bài tôi gặp phải một thính giả, sau khi tôi giảng
xong thì cô ấy bước lên, cô nói tôi giảng rất hay, “tôi cũng rất muốn được như
cô, nhưng hiện giờ tôi cảm thấy mình không có thời gian”. Tôi hỏi cô ấy: “Có
phải chị làm việc bận lắm phải không?” Cô ấy nói: “tôi không đi làm, điều kiện
gia đình của tôi rất tốt, trong nhà còn có người giúp việc nhà”. Tôi hỏi: “Vậy
chị bận việc gì?” “Tôi mỗi tuần có hẹn gặp gỡ bạn bè, định kỳ còn hẹn đi tắm
hơi, mỗi ngày còn tập yoga, còn đi thẩm mỹ viện, dạo phố, mỗi tháng còn đi du lịch
nước ngoài, thời gian rất eo hẹp, một mình tôi dạy con cái học kinh điển thật
không có thời gian”. Cô ấy hỏi: “Cô có thể giới thiệu cho tôi một cô giáo được
không, tôi gửi tiền cho cô ấy, tìm cô giáo về nhà dạy”. Sau đó tôi đã nói với
cô: “Một người làm mẹ nếu như không học, chỉ mong thông qua tiền tìm người dạy
con mình học, thì cái học được chỉ là cách học ghi chép, chỉ là tri thức sách
vở mà thôi, con trẻ có nhận được lợi ích hay không? Không có lợi gì cả. Bởi vì
chúng mỗi ngày ở nhà đều nhìn thấy một cuốn sách giáo khoa sống động, giáo
trình Nữ đức, giáo trình Đệ Tử Quy chính là cha mẹ chúng. Đặc biệt là khi người
mẹ mỗi ngày ở nhà, cha thì rất bận nên còn tốt một chút, nó nhìn thấy mẹ diễn
Đệ Tử Quy như thế nào, biễu diễn Nữ đức ra sao, biểu diễn văn hóa truyền thống
như thế nào. Rồi nó nói với cô giáo rằng: “Lời trong sách không giống với những
gì đang diễn ra, những thứ trong sách là tri thức chết, không có tác dụng gì,
bỏ qua một bên, thứ thọ dụng từ cuộc sống mới quan trọng”. Sau đó cô ấy nói: “Tôi
thật sự không có thời gian, thật đó, tôi làm không được.” Tôi nói: “Vậy thì
thật là tiếc, giống như một ly nước vậy, bên trong ly nước hiện giờ là nước bẩn
mà chị không nỡ đổ nó đi thì làm sao mong có thể chứa thêm nước trong được,
không thể chứa được”. Sau đó cô ấy bỏ đi, không nói lời nào. Trong lòng tôi cảm
thấy người trong xã hội hiện nay không đành lòng buông xuống dục vọng và sự
hưởng thụ của chính mình. Con đường học vất rất gian khổ, bản thân mỗi ngày ở
nhà, nhất là lúc mới bắt đầu không cảm nhận được niềm vui học tập, thế nên cần
phải có sự kiên trì. Hơn nữa, khi học đến một trình độ nhất định, lúc học lên
cao vẫn có thể có phiền não, vẫn cần phải có sự khắc phục và đột phá, giống như
vượt qua nút thắt cổ chai vậy. Tôi cảm thấy then chốt là ở người làm mẹ có tâm
hướng thượng và ý chí xa rộng hay không. Nếu như muốn bồi dưỡng con cái thành
thánh hiền thì người làm mẹ nhất định có thể khắc phục được trăm ngàn gian khó.
Người làm mẹ có tâm yêu thương con cái một cách nhân từ thực sự hay không? Nếu
như thật sự có tâm yêu thương thì nhất định có thể chịu đựng cái khổ này,
nguyện vì con cái mà buông xuống một số hưởng thụ cá nhân. Vì vậy, sự vĩ đại
của người mẹ là ở chỗ có thể buông xuống tự tư tự lợi, thành tựu chính mình
đồng thời cũng thành tựu cho con cái. Cái cửa ải tự tư tự lợi này bản thân tôi
đã từng thể hội qua, trước đây tôi cũng giống như cô ấy, thích đi dạo phố mua
sắm, có những hưởng thụ như thế, đồng thời cũng có điều kiện để làm. Thế nhưng,
tôi phát hiện thấy con cái ngày càng khó dạy, xuất hiện rất nhiều vấn đề. Lúc
đầu tôi rất tức giận, cảm thấy việc này không có liên quan gì đến tôi, sao con
cái lại trở nên như thế chứ? Lúc nhỏ tôi đâu có như vậy. Tôi thật sự học “Đệ Tử
Quy”, văn hóa truyền thống từ tháng tư năm ngoái khi bắt đầu dạy con. Tôi nhớ
rất rõ, ngày hôm đó tôi còn chia sẻ với con. Hai mẹ con chúng tôi ngồi trên
giường, mỗi người cầm một cuốn “Đệ Tử Quy”, tôi nói từ hôm nay trở đi mẹ sẽ
cùng học tập với con. Sau đó, trong nhà đã xảy ra rất nhiều thay đổi, sau khi
hai cô bảo mẫu nghỉ việc vào năm nay, tôi bắt đầu tự mình làm việc nhà, bắt đầu
nấu ăn, bắt đầu buông xuống rất nhiều thời gian giải trí của riêng mình, đến
sau cùng hoàn toàn không có nữa, cùng với con mà trưởng thành. Mỗi ngày tôi để
tâm đến từng li từng tí thay đổi của con. Con trai lớn của tôi lúc đầu viết chữ
rất ẩu, rất tệ, chữ viết bay nhảy lung tung, thầy cô của nó cũng rất mệt mỏi.
Bắt đầu từ năm ngoái tôi kèm con luyện chữ, hiện giờ nó viết chữ rất đẹp. Ngày
nọ nó nói với tôi: “Mẹ ơi, kiểm tra cuối kỳ tiếng Anh đối với con không thành
vấn đề, được một trăm điểm toán không thành vấn đề. Nhưng ngữ văn thì còn kém
một tí, hai ngày trước con được 99 điểm.” Cái “một tí” này của nó chính là
riêng về việc viết chữ vẫn còn phạm quy một chút. Nó nói: “con nhất định sẽ nỗ
lực”. Năm ngoái vừa mới đi học, điểm vở sạch chữ đẹp của nó, cả lớp chỉ có 3
cuốn tập bị trừ điểm vở sạch chữ đẹp, trong đó có con trai tôi. Năm nay, nó đã
nói với tôi rằng: “Mẹ ơi, con không còn bị vấn đề này nữa rồi.” Đây là kết quả
của việc người làm mẹ đã buông xuống chính mình, để cùng con trưởng thành. Thế
nên, việc đầu tiên của tu thân là phải buông xuống dục vọng của chính mình.

 

Thế nhưng, buông xuống dục vọng, chúng ta
gọi là “cách vật”, phía trước cần phải có điều gì? Nhất định phải có lòng tin
kiên định, sức mạnh của niềm tin này phải rất lớn. Hai ngày trước tôi đọc một
thiên văn chương, lúc đọc xong đã khóc, quả thực rất là xúc động. Đó là bài
viết của tổng thống Hàn Quốc tiền nhiệm với tên là “Hãy suy nghĩ giống mẹ, hành
động giống mẹ”, ông kể về cuộc đời ông đã chịu sự ảnh hưởng của mẫu thân như
thế nào, niềm tin của mẹ ông cực kỳ kiên định, không hề lay động. Ví dụ lúc ông
còn đi học bị người khác đả kích, khi về nhà tâm trạng rất sa sút, bởi vì có
người đã phỉ báng mẹ của ông, đồng thời còn đánh ông. Ông về nhà kể cho mẹ
nghe, kết quả mẹ của ông sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện xong đã nói với ông
câu nói thế này: “Con à, con cần phải học nhẫn nại, sau này trên thế gian còn
có những việc oan ức hơn, con cũng phải biết nhẫn nại, có thể nhẫn đến sau cùng
thì con sẽ chiến thắng!” Câu nói này đã ảnh hưởng cả đời của ông. Cho nên, từ
đó về sau bất kỳ sự việc nào kích động ông, ông đều nhẫn nhịn, lời nói của mẹ
không ngừng vang vọng bên tai. Bà chỉ là một người mẹ rất đỗi bình thường, mẹ
của ông là một phụ nữ nông thôn, thế nhưng đã thành tựu cả cuộc đời ông ấy. Mẹ
của ông có niềm tin vào Cơ Đốc giáo, bà đọc “Thánh Kinh”. Vì vậy, tôi cảm thấy
lòng tin của người mẹ, tấm lòng rộng lượng của người mẹ có thể thành tựu rất
nhiều sự việc. Có thể bạn cảm thấy đó chỉ là một câu nói thoáng qua nhưng thật
sự đã ảnh hưởng đến cả cuộc đời của người con. Ví dụ, một người mẹ khác buột
miệng nói “chiếc xe hơi của người ấy thật là đẹp, bộ quần áo hàng hiệu đó đẹp
quá!”, con cái của họ nghe thấy rồi bất giác sẽ đặt dục vọng vật chất ở vị trí
số một. Đứa con đó sẽ nghĩ “mẹ của mình khen nức nở như vậy, hóa ra món đồ đó
rất tốt”, trong tâm con trẻ sẽ khởi lên sự truy cầu đối với những vật chất này.
Ngược lại, nếu như bạn không màng đến những thứ như vậy, không cảm thấy hưởng
thụ vật chất là hay là tốt, mà vô cùng khen ngợi đức hạnh của người khác, thì
một cách âm thầm bạn đã dạy con làm thế nào để góp nhặt tích lũy phúc báo của
chính mình, cuộc đời của chúng sẽ có thể gặp kiết tránh hung, đây là sự đảm bảo
bình an cho cả đời con cái. Vô hình trung, con của bạn sẽ xem trọng phẩm đức
của chính mình, giữ mình trong sạch. Cho nên, một người mẹ tốt quả thật giống
như kim chỉ nam trong gia đình. “Cách vật trí tri” rồi mới có thể “thành ý
chính tâm”, đây chính là căn bản của việc tu thân. Khi tôi xem lá thư của ngài
tổng thống viết cho người mẹ quá cố của ông, có một đoạn đã để lại trong tôi ấn
tượng sâu sắc. Ông nói có một lần ông vì một số việc mà bị bắt giam, mẹ của ông
đi thăm ông, ông nghĩ rằng mẹ ông sẽ tức giận, sẽ phê bình ông. Thế nhưng, khi
mẹ đến thăm không hề nói với ông một câu, sau khi yên lặng một hồi lâu, mẹ của
ông đã rất bình tĩnh mà nói ba câu, thực ra là hỏi ông ba câu hỏi. Câu thứ nhất
là “con đã học tập chưa?”, câu thứ hai là “con đã cầu nguyện chưa?”, câu thứ ba
là “con đã đọc Kinh Thánh chưa?” Hỏi xong ba câu đó bà nói: “Mẹ tin tưởng con,
con cứ kiên trì làm những điều con cho là đúng”. Vậy là xong, bà đã không nghe
câu trả lời mà đứng lên đi, ông im lặng nhìn mẹ, ba câu hỏi của mẹ ông là câu
nói dài nhất thẫm đẫm nước mắt, tôi tin rằng đây là ba câu nói có thể ảnh hưởng
đến cả đời của ông. Ý nghĩa của ba câu này rất là sâu xa: phải học làm người,
người không học thì không biết đạo lý; làm người cần có tâm niệm tốt, tâm tốt
thì mạng mới tốt; làm người cần có tín ngưỡng, có tín ngưỡng thì mới có yêu
thương.

 

Hơn nửa năm nay tôi vẫn đang học tập “Liệt
Nữ Truyện”, bộ sách này kể về những tấm gương điển hình của các vị nữ nhân thời
xưa. Đối với bộ sách “Liệt Nữ Truyện” chúng ta cũng cần có cái nhìn chính xác.
Chúng ta thường hiểu lầm chữ “liệt” (
) trong “Liệt Nữ Truyện” là chữ “liệt” () “cương liệt”,
trên thực tế từ lâu nó chỉ cho chữ “liệt” trong từ “bài liệt” (
排列: sắp xếp theo thứ
tự). Nếu như thêm bốn dấu chấm ở cuối thì sẽ có người cho rằng những người nữ
được nói đến trong bộ sách này có tính cách rất nóng nảy, là cuốn truyện ký về
những phụ nữ rất mạnh mẽ cứng rắn, sai rồi! Chữ “liệt” (
) trong “Liệt Nữ
Truyện” được giải thích trong cổ ngữ thế nào? Có nghĩa là “những người như thế
đó rất nhiều”, là cuốn truyện ký về những phụ nữ đã được liệt kê ra, có người
tốt lẫn người xấu, người tốt nhiều, người xấu ít, để cho mọi người xem đó làm
tấm gương để học tập, hoặc là một bài học để phản tỉnh. Sách này có nhiều
chương, chương mở đầu là “Mẫu Nghi”, sau đó là “Trinh Thuận”, “Biến Thông”,
“Nhân Trí”. “Nghi” trong “mẫu nghi” chính là phép tắc, chính là phép tắc làm mẹ
là như thế nào. Chương mở đầu liền nêu ra Tam Thái khai quốc triều Chu là: Thái
Khương, Thái Nhậm, Thái Tự. Nhà Chu có cơ nghiệp 800 năm, làm thế nào có thể thành
tựu 800 năm cơ nghiệp? Là do lúc dựng nước có ba phụ nữ này đã nuôi dạy nên
những Thánh hiền như Chu Văn Vương, Chu Vũ Vương và Chu Công, thành tựu nên 800
năm cơ nghiệp triều Chu. Tôi quan sát thấy tất cả những chương về làm mẹ, bao
gồm những chương về làm vợ, làm phụ nữ, trong quá trình tu thân của họ, trước
tiên họ đều yêu cầu nghiêm khắc đối với bản thân, sau đó kiên trì với nguyên
tắc, tiếp theo dẫn dắt con cái của họ, chồng của họ. Ví dụ như một chương trong
“Liệt Nữ Truyện” kể về câu chuyện như sau, một vị đại tướng quân đánh trận được
nửa chừng thì lương thảo cạn kiệt nên phái sứ giả trở về nước cầu cứu, nhân
tiện ghé thăm mẫu thân giùm. Mẹ của ông đã hỏi: “các binh sĩ đều khỏe chứ?” Sứ
giả nói: “Binh sĩ không khỏe, họ không có cái ăn, mỗi ngày chỉ phát cho họ vài
hạt đậu ăn.” Mẹ của ông hỏi tiếp: “Tướng quân có khỏe không?”, tức là con trai
bà có khỏe không. Sứ giả nói: “Tướng quân rất khỏe, mỗi ngày đều uống rượu ăn
thịt, ăn khỏe lắm”. Mẹ của ông không nói không rằng. Mấy ngày sau, viện binh đã
vận chuyển lương thực đến nên đã đánh thắng trận. Sau khi đánh thắng, việc đầu
tiên ông làm là trở về nhà thăm mẹ, kết quả đến cửa nhà, mẹ ông đã không cho
ông vào, phạt ông quỳ ở bên ngoài mà phản tỉnh. Ông cảm thấy không hiểu được,
đánh thắng trận rồi mà mẹ lại bắt ông ở bên ngoài phản tỉnh. Sau đó ông nhờ A
hoàn hỏi mẹ ông là việc gì, mẹ ông đã kêu ông vào phòng hỏi: “Năm xưa Việt
Vương Câu Tiễn khi đánh giặc đã đánh như thế nào? Có người tặng cho ông một
bình rượu ngon, ông đem rượu đổ xuống đầu nguồn con sông, rượu sẽ theo dòng
nước mà chảy xuống hạ nguồn, mỗi một binh sĩ ở ven triền sông đều có thể uống
được một ngụm, mặc dù mùi vị đã khác xa vị rượu ngon ban đầu, thế nhưng sức
mạnh chiến đấu lại tăng gấp năm lần. Người khác tặng cho một thạch lương thực
ngon, ông đem lương thực ngon hòa vào trong lương thực không ngon của binh sĩ,
mặc dù lúc ăn các binh sĩ không cảm nhận được mùi vị của thức ăn ngon, nhưng
tinh thần chiến đấu lại tăng lên gấp mười. Còn con thì ngược lại, đồ ăn thức
uống ngon riêng mình con hưởng thụ, binh sĩ ngậm đắng nuốt cay, vậy thì thắng
lợi này có đạo nghĩa gì đâu cơ chứ? Không có đạo nghĩa, con đối với binh sĩ là
thần tử của con đã không nhân từ, thì con làm thần tử đối với hoàng thượng sao
có thể trung thành được chứ? Với cả hai bên con đều không có đạo nghĩa, mẹ cảm
thấy con cần phải phản tỉnh, không có gì để khen ngợi cả”. Mẹ của ông rất tức
giận, tướng quân sau cùng phải quỳ dưới đất khóc mà phản tỉnh, nhận lỗi với mẹ.
Những câu chuyện này vào thời xưa rất nhiều. Bạn xem nếu như con cái ngày nay
đánh thắng trận, người làm mẹ nhất định sẽ khen ngợi, giống như hiện nay người
mẹ nhìn thấy con cái có thể kiếm được nhiều tiền, cũng cảm thấy rất kiêu ngạo,
không có một người mẹ nào hỏi rằng: “Con à, con kiếm tiền bằng cách nào vậy, có
xoay xở lừa gạt hay không? Có trốn thuế hay không?” Nếu như có thì phải mau dạy
con đoạn ác tu thiện. Người làm mẹ hiện nay không biết hỏi như thế, chỉ tiếp
nhận sự cúng dường của con cái, con cái mang đồ đến, cho nhà ở, cho đồ ăn đồ
uống ngon lành nhưng không quan tâm đến tiền từ đâu mà có. Vào thời xưa, người
làm mẹ không như thế, đối với con cái sẽ hỏi: “Con làm quan như thế nào? Tiền
tài này từ đâu mà có?”, người làm mẹ nhất định sẽ hỏi cho đến cùng, đồng thời
còn lấy mình làm gương. Phụ nữ thời xưa không những biết dạy con như thế nào,
mà còn biết giúp chồng ra sao. Tôi thường chia sẻ với mọi người câu chuyện về
“Vợ của Nhạc Dương Tử”. Nhạc Dương Tử có một lần nhặt được một nén vàng trên
đường, về nhà đưa cho vợ, vợ nói: “Thiếp nghe nói bậc chí sĩ không uống nước
sông Đạo Tuyền, người liêm khiết không nhận thức ăn được dâng một cách coi
thường, huống hồ là nhặt của rơi để cầu lợi, chẳng phải đã làm hoen ố đức hạnh
rồi hay sao?” Dương Tử nghe xong mười phần hổ thẹn, quăng luôn nén vàng, đi tầm
sư học đạo ở nơi xa. Lời nhắc nhở của người vợ đối với chồng như thế, phụ nữ
chúng ta ngày nay quá thiếu sót. Chỉ cần chồng đem tiền về nhà, chúng ta mặc
đẹp, ăn ngon, những điều còn lại không màng hỏi đến, câu được hỏi nhiều nhất là
chồng ở bên ngoài có ngoại tình hay không, mục đích câu hỏi vẫn không phải là
để giữ gìn tiết tháo và sự lương thiện của chồng, mà mục đích là không muốn
người khác xâm phạm đến tình cảm và lợi ích của bản thân, họ không hề đứng trên
chính đạo, đứng trên đạo nghĩa mà suy xét vấn đề. Thế nên, tu thân là vấn đề
lớn của phụ nữ.

 

Phần mở đầu của sách “Nữ Luận Ngữ” là “Lập
Thân” nói đến chính là tu thân. Tu thân là điều mà người thời nay lơ là, cho
nên thế nào là phụ nữ tốt, hiền thê tốt, đều không có tiêu chuẩn. Một khi thiếu
đi tiêu chuẩn thì mỗi một cá nhân đều có có cách nhìn của riêng mình, đồng thời
cũng thuận theo tiêu chuẩn của đại chúng trong xã hội. Hiện nay tiêu chuẩn của
đại chúng trong xã hội là gì? Chúng ta xem thấy trên mạng tiêu chuẩn lấy vợ của
các đại gia nhà giàu, trong đó dung mạo xinh đẹp là tiêu chuẩn duy nhất. Phụ nữ
vì muốn xinh đẹp mà đổ xô đi phẫu thuật chỉnh sửa, nâng ngực, gây ra vấn đề sức
khỏe. Tiêu chuẩn này sẽ dẫn mọi người đến sai lầm, kiểu như phụ nữ chỉ cần xinh
đẹp là sẽ có tất cả. Tuy nhiên, thực tế không phải như thế, phụ nữ xinh đẹp
chưa chắc sẽ có hạnh phúc thật sự, cũng chưa chắc có được tâm thái khỏe mạnh,
điều quan trọng nhất là sự xinh đẹp đó có lâu dài không? Đến một ngày cô ấy
không còn xinh đẹp nữa thì ái tình cũng chẳng còn, hôn nhân phải chăng cũng
chẳng còn? Tiêu chuẩn này không thể tồn tại dài lâu vì sắc đẹp không phải vĩnh
hằng bất biến. Đến khi lớn tuổi nhan sắc nhạt phai thì sẽ có kết cục như thế
nào? Thế nên, chúng ta phải hiểu “đẹp người không bằng đẹp nết”. Bên cạnh đó,
tiêu chuẩn tìm chồng duy nhất của phụ nữ [hiện nay] là tiền tài và địa vị. Ví
dụ như, anh lái xe của chồng tôi hiện nay đã hơn 30 tuổi nhưng vẫn chưa kết
hôn, rất rầu rĩ. Anh ấy nói với tôi: “Chị Trần ạ, tôi không thể nào tìm được
đối tượng. Vừa gặp mặt thì họ đã hỏi có nhà chưa, câu thứ hai là có xe chưa,
câu thứ ba là có tài khoản tiết kiệm không?”. Phần còn lại thì không hề hỏi
đến, anh ấy trả lời: “Đều không có”. “Nếu không có thì miễn bàn”. Tôi muốn hỏi
rằng có thể giữ được tiền tài từ đầu đến cuối không? Nếu như tiền tài không thể
vĩnh hằng thì cuộc hôn nhân này sẽ kéo dài được bao lâu, đây cũng là vấn đề rắc
rối. Cho nên, thế nào là thiên trường địa cửu? Đó chính là cả hai người có thể
thống nhất với nhau trên phương diện đạo và đức, có chí hướng tương đồng, có
truy cầu như nhau thì hôn nhân mới có thể dài lâu. Thế nào là người phụ nữ tốt
chân thật? Trong phần sau chúng ta sẽ học đến, đó là đoan trang, u nhàn, trinh
tịnh, có những đức hạnh tốt, hiếu thuận cha mẹ, những việc này đều là tu thân.
Bàn về tu thân, điều đầu tiên chính là phải không ngừng buông xuống chính mình,
có thể đặt người khác ở trong tâm, trong xã hội ngày nay, đây là việc rất khó.
Trong quá trình chúng ta học tập Nữ Đức sẽ nhìn thấy một hiện tượng rất nghiêm
trọng, đó chính là quan niệm về đạo đức và giữ gìn tiết tháo của phụ nữ trong
xã hội hiện nay đều bị mất. Nếu phụ nữ học tập Nữ Đức thì sẽ không xuất hiện
những vấn đề nghiêm trọng như vậy. Nếu như chúng ta không xem trọng tiết tháo,
việc này nói lên điều gì? Đối với bản thân không tôn trọng thì sao có thể tôn
trọng người khác. Bất kể là trên mạng hay trên báo, tạp chí chúng ta hiện nay
đều nhìn thấy hết thảy đều là sự xuất hiện và dẫn dắt của rất nhiều ngôi sao
điện ảnh, ca sĩ, thật khó nhìn thấy hình ảnh một phụ nữ đoan trang, hiền lương,
trinh thiện. Trên mạng, báo chí và tạp chí sắc tình và bạo lực là đề tài chính.
Vì sao hiện nay xuất hiện rất nhiều vấn đề xã hội, vấn đề gia đình, đều là vì
nguyên nhân phụ nữ không biết tự trọng tự ái, không biết làm thế nào tu thân,
không biết làm thế nào để bồi dưỡng đức hạnh của chính mình.

 

Cách đây không lâu, tôi nghe được một câu
chuyện này, cảm thấy rất sợ. Các cô thiếu nữ thường hâm mộ những người có tiền,
có một tên nhà giàu chuyên môn kết giao với những cô thiếu nữ hơn hai mươi tuổi
trẻ trung, xinh đẹp. Sau khi làm quen một thời gian, hắn sẽ dụ dỗ cô gái này đi
nâng ngực, hắn bỏ tiền cho đi nâng ngực, giới thiệu cho một vài phòng khám, cô
thiếu nữ vì gã nhà giàu này nên đi làm. Sau khi làm chưa được bao lâu, phần
ngực của cô ấy bắt đầu bị viêm nhiễm. Gã nhà giàu liền nói: “Ái chà, em bị
nhiễm trùng rồi, không ngờ lại như vậy, em đừng điều trị trong nước, anh sẽ đưa
em đi Mỹ điều trị, toàn bộ chi phí để anh lo”. Cô gái cảm thấy rất tốt, cứ thế
mà xuất ngoại, được đưa đến nước Mỹ, cũng là phòng khám do hắn ta liên hệ, phẫu
thuật lần nữa, sau đó hết bị nhiễm trùng. Kết quả, những thiếu nữ đã từng qua
tay của hắn đại khái có mười mấy người, đều là nâng ngực xong là bị viêm nhiễm,
sau đó đưa ra nước ngoài. Sau đó bị bộ công an phát hiện, kết quả là thế nào?
Hắn lợi dụng các cô thiếu nữ vận chuyển ma túy cho hắn. Các bạn thấy, các thiếu
nữ vì lợi mà ngay cả thân thể của mình cũng không cần, trinh tiết cũng chẳng
cần, nên mới xuất hiện hành vi vi phạm pháp luật, bị những người đàn ông có mục
đích, có tiền lợi dụng. Thế nên, phụ nữ nếu như chân thật tự trọng tự ái thì
phước báo bạn không cầu mà tự đến. Bạn phải hiểu rằng phước báo chân thật là do
bản thân mình tích lũy, bân thân có đức thì sẽ có tiền tài, bạn sẽ không bị
thiếu, cũng không cần lo lắng việc này, bạn không cần hâm mộ. Nếu như phụ nữ ái
mộ hư vinh thì dễ dàng sa đọa. Nếu như từ nhỏ các em gái được tiếp nhận giáo
dục này, tương lai khi gặp phải những vấn đề này trong xã hội sẽ có thể ngăn
ngừa được.

 

Vấn đề thứ ba là gần đây tôi mới tổng kết,
phụ nữ tốt là do dạy mà ra, thế nên Nữ Đức cần phải học mới biết, chứ không
phải bản thân tự ngộ ra. Không phải tôi ở nhà, tự mình học tập thì sẽ ngộ ra,
như thế thì cần phải có thiên phú rất tốt, có gia phong tốt và bản tánh thiện
lương. Vì thế, chúng ta cần chủ động học tập. Khổng Tử nói: “cái học từ nhỏ
thành thiên tánh, thói quen lâu ngày thành tự nhiên”. Trong quá trình tôi học
tập Nữ Đức nhìn thấy rất nhiều bé gái của các phụ huynh, tôi đều đặc biệt chú ý
đến, tôi nói với họ con gái rất quan trọng, còn quan trọng hơn con trai, các vị
nhất định phải học cho tốt, sau đó còn dạy con gái của mình. Bởi vì muốn cho
các cháu khi bước vào xã hội có thể có năng lực kiểm soát bản thân tốt thì phải
có căn gốc sâu, nền tảng vững chắc thì mới có năng lực chống chọi với phong ba
bão táp ở bên ngoài, giống như một cây non vậy, bạn thấy rễ của nó không sâu,
mới trồng xuống mấy ngày, một trận cuồng phong thổi đến, ngay cả gốc cũng bị
trốc lên. Nếu như bạn cắm rễ cho sâu, cho dù bên ngoài có thổi đến đâu thì cũng
không lay động. Muốn cắm gốc cho con gái của bạn được sâu, thì phải làm sao?
Bắt đầu từ bạn trước, từng li từng tí của bản thân, mỗi một hành vi, mỗi một
khởi tâm động niệm bạn đều có thể làm được thì con gái của bạn nhất định sẽ dạy
được tốt. Trải qua mười năm cắm rễ, rồi lại mười năm tiếp theo nữa, nó sẽ bước
vào xã hội rất dễ dàng.

 

Bản thân tôi cũng rất cảm xúc. Sau khi tôi
kết hôn cũng gặp phải một vài thử thách, nhưng vì sao tôi có thể rất kiên trì?
Tôi đã kết hôn cùng chồng 17 năm rồi, chúng tôi có hai đứa con, sự nghiệp của
chồng tôi rất tốt. Bởi vì tôi từ nhỏ lớn lên trong một gia đình rất truyền
thống, ông bà nội, cha mẹ tôi đều kế thừa mẫu gia đình nam chủ ngoại, nữ chủ
nội. Được truyền thừa gia huấn như vậy nên cả cuộc đời tôi chịu ảnh hưởng rất
sâu sắc, cho đến hôm nay gia đình tôi được hòa thuận như thế này, phải cảm ân
tổ tiên đã tích đức. Gần đây tôi có duyên phận rất tốt đó là công tác chú thích
và phiên dịch bộ “Quần Thư Trị Yếu”. Bộ “Quần Thư Trị Yếu” là do đại thần Ngụy
Trưng của Đường Thái Tông triệu tập những phần tử trí thức, hội tập những kinh
điển xưa, chọn lọc ra những đoạn tinh hoa trong ba bộ phận Kinh, Sử, Tử mà biên
tập lại để dâng lên cho Đường Thái Tông. Đường Thái Tông thông qua việc đọc đi
đọc lại bộ sách này, sau đó chế định phương hướng và kế sách chính trị của quốc
gia, dẫn dắt thần dân làm theo lời dạy của bộ sách này, mở ra thời đại “Trinh
Quán Chi Trị”. Trong quá trình tôi học tập bộ sách này phải tra cứu rất nhiều
văn hiến, và gọi điện thoại cho ông nội vì kho sách của ông nội rất phong phú, trong
nhà có hơn ngàn cuốn sách. Sau đó ông nội đã gửi cho tôi rất nhiều điển tịch
như “Chư Tử Trị Yếu”, “Nhị Thập Ngũ Sử”, “Thập Tam Kinh Chú Sớ”, đáng tiếc là
cho đến bây giờ tôi mới đọc đến, tôi đã gần 40 tuổi rồi mới bắt đầu học tập.
Lúc nhỏ có sách, ông nội bảo tôi xem nhưng tôi không xem, nhưng sự dạy dỗ
thường ngày của ông bà nội thật sự đã tạo nên ảnh hưởng đến một đời này của
tôi, ví dụ như đã kết hôn thì không được ly hôn, phụ nữ thì phải an với bổn
phận, việc nhà toàn bộ phải tự mình làm, thiệt thòi là phước, v.v. Tôi từ nhỏ
huân tu gần hai mươi năm, thế nhưng sau khi bước vào xã hội vẫn còn bị một vài
ảnh hưởng, đã làm ra một số việc không như lý như pháp, do đó có thể thấy giáo
dục nền tảng văn hóa truyền thống quan trọng đến mức nào! Không những phải làm
được trên mặt sự mà then chốt là phải rõ lý. Thời gian trước tôi đã nói với
chồng rằng: “mặc dầu 20 năm qua em đã làm trên mặt sự, nhưng về đạo lý thì mấy
năm nay em mới học hiểu rõ”. Bởi vì đã hiểu rõ về lý rồi thì khi làm trên mặt
sự mới không có sự oán trách. Tôi trước đây làm trên mặt sự, nhưng trong tâm
vẫn có oán trách và có chỗ không hiểu, căn cứ vào đâu lại bắt tôi làm như vậy?
Học lực của tôi không thấp, tại sao việc nhà lại để tôi làm, trong tâm cảm thấy
không công bằng. Thế nhưng thông qua việc mình tự học tập, dần dần tôi cảm thấy
tâm đã bình lặng rồi, cảm thấy không chỉ bởi vì tôi là phụ nữ nên phải thực sự
gánh vác trọng trách của gia đình, mà sau khi bạn gánh vác phải không oán không
hối. Làm không phải làm vì chính mình, mà còn vì tích phước báo cho con cháu,
vì người nhà mà làm ra một tấm gương. Bạn mong muốn con dâu của bạn như thế
nào? Hy vọng sau này lấy một phụ nữ như thế nào về nhà? Nếu như hiện giờ bạn
tham ăn lười làm, không làm việc nhà, thì khả năng là các cô ấy cũng đều như
thế cả. Ngược lại, nếu như bạn có thể làm được những việc này thì những phụ nữ
trong gia đình bạn đều sẽ như thế, bạn phải làm, nhưng không phải làm vì chính
mình. Thế nên phụ nữ tốt nhất định do dạy mà ra, dạy như thế nào? Người mẹ mỗi
ngày dạy dỗ trong đời sống thường ngày.

 

Trong “Nhan Thị Gia Huấn” có nói: “nhân
sinh tiểu ấu, tinh thần chuyên nhất lợi”, nghĩa là em bé vừa mới được sinh ra
còn rất nhỏ, nên tinh thần khá dễ dàng chuyên nhất. Sau khi trưởng thành “do lo
nghĩ nên tinh thần phân tán, thế nên phải sớm được dạy dỗ, đừng để lỡ thời cơ”,
không được bỏ mất thời cơ. Thời cơ tốt nhất không phải là sau khi sinh ra, mà
là lúc mang thai, gọi là thai giáo. Vào thời xưa, trước khi thời Tam Thái khai
quốc của triều nhà Chu thì tổ tiên của chúng ta đã dùng thai giáo để dạy dỗ
rồi. Trong điển tịch cổ thư tôi đã xem thấy, chính là trong cuốn “Chu Tử Tập
Yếu”, khi tôi tra cứu tài liệu đã phát hiện ra. Vào thời thượng cổ, tổ tiên của
chúng ta đã giáo dục phụ nữ như thế nào? “Thực bất chính bất thực”, bởi vì vào
thời xưa thịt phải được cắt ra, cơm cũng phải chia ra từng nắm, “thực” là chỉ
cho thức ăn, cắt mà không ngay thì không ăn. “Tịch bất chính bất tọa”, người
xưa thường ngồi trên chiếu, nếu chiếu trải không thẳng thì họ sẽ không ngồi.
“Nhĩ bất thính dâm thanh”, “dâm” không phải là “dâm” trong “dâm dục” mà là chỉ
những ngôn từ thái quá, chữ “dâm” này chỉ cho sự quá độ. Chúng ta nói “cấm
dâm”, trên thực tế dâm dục là chỉ cho điều gì? Con người khi truy cầu một cách
quá mức sẽ làm trái với câu “dục bất khả túng”, tự mình sẽ chuốc lấy diệt vong.
Vì thế, dục vọng nhất định phải được giới hạn trong một phạm vi nhất định. Ví
dụ như lỗ tai, thế nào là “tai không nghe dâm thanh”? Quá nhiều những lời khen
ngợi là dâm thanh, bạn đừng nghe, bản thân phải biết tránh xa, đừng để càng
nghe càng thích thú, càng nghe càng muốn nghe. Những loại âm nhạc quá xuất sắc,
mang tính hưởng thụ thái quá cũng không được nghe quá nhiều. Những lời than
trách người khác quá nhiều cũng phải tránh xa. Đây là “nhĩ bất thính dâm
thanh”.

 

“Mục bất thị ác sắc”. Ác sắc, có nghĩa là
hết thảy những hiện tượng không tốt thì không nhìn đến. Ngày nay những hiện
tượng như thế rất nhiều, ngày nọ tôi đi cắt tóc, đã nói với thợ làm tóc rằng,
bởi vì anh ấy là ông chủ, tôi nói: “Anh có thể thu hết những cuốn tạp chí và
tiểu thuyết linh tinh lại được không, cố gắng đừng để khách hàng xem đến, nên
để những thứ có ích hơn, ví dụ như sách và băng đĩa về văn hóa truyền thống”.
Sau đó tôi lấy từ trong túi một cuốn “Đệ Tử Quy” đưa cho anh ấy, tôi nói: “Anh
đọc cái này rất tốt, anh có thể để những cuốn này cho khách xem, để cho những
người đến tiệm, vừa làm tóc vừa đọc, nếu thích lấy về cũng được, hãy làm một
chút việc có ích”. Hiện nay các tiệm như thẩm mỹ viện, tiệm làm tóc đều rất
hiện đại hóa, mở những nhạc có tiết tấu rất nhanh, bày những tạp chí linh tinh
về ngôi sao điện ảnh, sao có thể không làm ô nhiễm tâm người khác cho được? Bởi
vì những sách vở và băng đĩa như thế này để người xem thấy sẽ gây nên những suy
nghĩ hỗn loạn, tư tưởng tán loạn. Từ trường của chúng không tốt, cũng sẽ ảnh
hưởng đến từ trường của bạn, sẽ làm hao tổn phước báo của bạn, cũng ảnh hưởng
đến tài vận của bạn. Nếu như bạn không dẫn dắt những người đó đi theo đường tốt
thì cũng giống như phạm tội, họ là chủ mưu, bạn là tòng phạm, thậm chí bạn có
khả năng là chủ mưu, họ là tòng phạm, dù sao cũng cùng một giuộc. Truyền hình
cũng như vậy, hiện nay con trẻ vừa mở truyền hình lên rất khó nhìn thấy được
những tiết mục tốt cho thân tâm của các em. Ví dụ như phim hoạt hình của trẻ
nhỏ, gọi là thiếu niên ma thuật gì đó, đều về những việc đánh đánh giết giết,
cho nên tôi không để cho hai đứa con của tôi xem. Những bộ phim hoạt hình như
thế không hề dạy cho trẻ nhỏ làm thế nào để thực hành hiếu đạo, làm điều nhân,
thực hành bát đức “hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ”. Thời gian trước,
con của tôi muốn đặt mua tạp chí, tôi liền đi kiểm tra một lần, bởi vì năm
ngoái lúc nó đặt mua tôi không biết, sau khi đặt mua rồi mới phát hiện có một
tạp chí dạy bạn làm thế nào chống đối thầy giáo, đùa giỡn với thầy cô, đùa giỡn
với cha mẹ, đều là những câu chuyện và tranh vẽ như vậy. Mỗi lần nó đem về một
cuốn là tôi đều tịch thu, cuốn tạp chí này rất tồi, mỗi lần đem về tôi đều
không cho nó đọc. Học kỳ này khi nó đặt tạp chí, nó nài xin thế nào tôi cũng
không cho nó đặt mua. Tôi nói những thứ này rất không tốt, mẹ nhất định không
cho con đặt, không phải là vì vấn đề tốn tiền nhiều hay ít. Cho nên, sau khi nó
tan học, hai ngày đó nó không vui, nói nói tất cả bạn bè trong lớp đều đặt cả,
đồng học còn gọi nói là “tên ngoan cố”, nhưng tôi vẫn không cho nó đặt. Kết
quả, hai ngày trước con trai lớn của tôi đã về nói với tôi: “Mẹ ơi, may mà mẹ
không cho con đặt, trong trường của con có một bạn học sinh lớp trên xem tạp
chí đó trong thời gian dài đã xảy ra việc rồi, bị rối loạn thần kinh, sau đó
người nhà đã đi kiện tờ tạp chí đó, hiện nay trường học đã đình chỉ việc đặt
tạp chí đó rồi”. Mạng Internet hiện nay càng không cần phải nói, vừa lên mạng
xem thì những thứ hỗn tạp bát nháo gì cũng đều có.

 

Phần sau cùng của thai giáo là “khẩu bất
xuất ngạo ngôn”, ngạo chính là ngạo mạn. Kiêu ngạo, ngạo mạn là bản tính của
con người, ai sinh ra cũng đều có, nhưng không chỉ đơn thuần chỉ cho sự ngạo
mạn này, ngạo mạn này còn có hàm nghĩa rất sâu, đó là hết thảy những lời nói
không tốt cũng đều được gọi là ngạo ngôn. Cũng bao gồm cả những chuyện thị phi,
chuyện tốt xấu của người này người kia mà chị em phụ nữ thường nói đến, tất cả
những lời như thế này cần nên dứt tuyệt. Lúc mới bắt đầu học tập Nữ Đức thì rất
khó khăn, phải chiến đấu, lúc mới bắt đầu thế lực của đối phương rất lớn mạnh,
thế lực chính diện rất yếu ớt, bởi vì chúng ta vẫn còn trong quá trình tu dưỡng
rèn luyện, khả năng là nhẫn không nổi lại thốt ra lời nói. Lúc tôi mới bắt đầu
cũng như thế, rất hối hận về những lời không nên nói. Không thành vấn đề, chính
mình biết đã sai rồi là được, tự khích lệ bản thân lần sau phải cố gắng nhẫn,
tranh thủ trong khoảng thời gian này bồi dưỡng thiện căn của chính mình, không
ngừng trưởng dưỡng phúc báo của mình, nên nghe nhiều những điều tốt đẹp. Sau
khi huân tập một thời gian dài, lực lượng thiện đã lớn mạnh rồi, hai bên đã có
sức lực chống chọi ngang nhau. Ví dụ như khi cảnh giới hiện tiền, chính mình có
thể lập tức giác ngộ, có thể suy xét kỹ rồi mới nói, có thể đối kháng được. Đến
sau cùng khi lực lượng của thiện lớn mạnh, vượt hơn lực lượng xấu ác, có thể
trong chốc lát đánh bại bên kia, thì “cách vật” đã thành công rồi! Vì vậy, mọi
người không nên gấp gáp, “cách vật” là một quá trình lâu dài từ từ, chỉ cần
chúng ta không ngừng trưởng dưỡng thiện căn của chính mình là được. Cổ huấn có
nói: “biểu chính tắc ảnh trực, phạm đoan tắc khí lương”, là ý nghĩa gì? Tức là
nói quan hệ giữa mẹ và con giống như thân hình và cái bóng của bạn vậy, thân
ngay thì bóng sẽ không lệch, thân lệch thì bóng sẽ cong, không thể thẳng được.
“Phạm” và “khí” chỉ cho khuôn đúc và đồ vật. Nếu như khuôn đúc tốt, ngay ngắn,
ví dụ như làm khối vàng, khuôn đúc thẳng thì vàng được đúc ra sẽ thẳng. Nếu như
khuôn đúc có tạp chất, khuôn đúc sẽ không thẳng, thì vàng được đúc ra sẽ có tạp
chất, sẽ không thẳng, khối vàng sẽ có những vết hằn. Nếu như nhận thức được mối
quan hệ của chúng ta và con cái là như vậy thì sẽ cảm thấy việc giáo dục con
cái không phải là việc khó khăn, chỉ cần chính mình có thể làm được, gọi là “tự
hóa hóa tha”, trước tiên chính mình thay đổi thì cảm hóa người khác sẽ dễ
dàng. 

 

Trước đây tôi học tập có nghe đến một đoạn
giáo huấn như thế này, thế gian có hai việc khó khăn nhất, một là lên trời khó,
hai là cầu người khó. Việc dễ nhất trên thế gian chính là cầu chính mình, mọi
việc chẳng cầu người, chỉ cầu chính mình là được. Bản thân chỉ cần dựa vào lời
dạy của cổ thánh tiên hiền mà làm thì việc giáo dục con trẻ sẽ như nước chảy
thành sông, tự nhiên mọi việc sẽ thay đổi. Vì vậy, trong quá trình giáo dục,
điều quan trọng nhất là giáo dục bản thân, giáo dục như thế nào? Đây là một vấn
đề rất then chốt, giáo dục phải cắm rễ, chúng ta học tập Nữ Đức kỳ thực cũng là
cắm cái rễ của văn hóa truyền thống, cái rễ quan trọng nhất của văn hóa truyền
thống là quy củ, gọi là “không có quy củ thì không có chuẩn mực”, từ “Đệ Tử
Quy” mà bắt đầu học. Nếu mở hết thảy giáo trình dạy Nữ Đức của thời xưa ra xem,
kỳ thực chúng chính là “Đệ Tử Quy”, có điều chúng phù hợp với phụ nữ hơn “Đệ Tử
Quy”, gọi là “Đệ Tử Quy” dành cho phụ nữ. Thế nên, chúng ta phải học thuộc “Đệ
Tử Quy”, học cho tốt. Tôi mỗi ngày đều dành thời gian cùng nhau đọc thuộc với
con, cùng nhau đọc tụng. Nếu bạn đã học thuộc rồi thì khi bạn làm sẽ khá tiện
lợi, bởi vì khi bạn làm thì câu nói này chợt hiện ra “cha mẹ bảo, chớ làm
biếng”, cha mẹ lúc nãy bảo mình làm việc gì, động tác của mình chậm chạp trì
hoãn, có hơi lười một tí, như vậy là không ổn rồi. “Cha mẹ dạy phải kính nghe”,
lúc nãy hình như mình chưa cung kính lắng nghe. Đọc thuộc là bước quan trọng đầu
tiên, trước tiên phải cắm cái rễ quy củ này xuống. Người hiện nay không có quy
củ, tự làm theo ý mình. Hôm qua tôi đưa con ra ngoài ăn cơm, nhìn thấy rất
nhiều cô gái khoảng 17-18 tuổi, nếu dùng lời của người xưa mà nói thì như thế
nào? “Đứng không có tướng đứng, ngồi không có tướng ngồi, nói chuyện không có
cách nói chuyện”, rất phóng túng, buông tuồng, đứng thì nghiêng bên này ngả bên
kia, nói chuyện thì bất kể nơi chốn, cười hi hi ha ha, nói chuyện rất lớn
tiếng.

 

Việc cần phải cắm rễ thứ hai là gì? Chúng
ta có thể gọi là cái rễ của giáo dục nhân quả. Thế nhưng thế nào là giáo dục
nhân quả? Có thể rất nhiều người vừa nghe thấy liền nghĩ rằng đó có phải là của
nhà Phật hay không, họ rất nhạy cảm, kỳ thực không phải như vậy. Thật ra, nhân
quả chính là sự giáo dục tinh thần trách nhiệm, đó là bạn làm sự việc này rồi
thì biết rõ về sau sẽ gây ra hậu quả gì, hậu quả này là trách nhiệm mà bạn phải
gánh vác. Không thể nói việc này đã làm xong rồi, không có liên quan gì đến
tôi. Tôi nói xong rồi, tôi muốn nói gì thì nói, không liên quan gì đến tôi cả,
rồi bỏ đi. Những việc bạn làm chính là cái nhân bạn đã trồng, tương lai bạn sẽ
nhận được kết quả như thế nào đều do bạn tự mình đối mặt và gánh vác. Nếu như
mỗi một người đều có tinh thần trách nhiệm, đều có thể đề khởi sứ mệnh gánh vác
của chính mình thì sẽ rất cẩn thận khi làm việc, cẩn thận mà làm người, chăm
chỉ nỗ lực cầu học vấn, cầu đạo đức, đều muốn trồng nhân tốt, kết thành quả
tốt, sẽ không phóng túng, tự tung tự tác như hiện nay. Trong quá trình giáo dục
cắm rễ, nền tảng của giáo dục nhân quả cần phải được cắm sâu hơn cái gốc của
“Đệ Tử Quy”, vì đây là nền tảng của nền tảng.

 

Tổ tiên của chúng ta có lời dạy như sau,
trong hết thảy các loại hình giáo dục nhất định phải đưa giáo dục nhân quả vào.
Tôi xin chia sẻ với mọi người vài lời dạy của tổ tiên: “Khéo dạy con cái, đây
là cái gốc của việc bình trị thiên hạ, mà trong đó dạy con gái còn quan trọng
hơn”. Lại nói, “đại quyền trị quốc bình thiên hạ hàng nữ nhân nắm hơn quá nửa”.
Đây là lời dạy của tổ tiên, nói về ý nghĩa quan trọng của giáo dục Nữ Đức. Câu
nói này nói lên điều gì? Trong việc giáo dục con cái, việc giáo dục con gái đặc
biệt quan trọng. Phía trước đã nói rất nhiều, phía sau lại nói: “Ngày nay thiếu
hiền nhân là vì thế gian thiếu hiền nữ. Có hiền nữ sẽ có hiền thê, hiền mẫu. Có
hiền thê, hiền mẫu mà chồng và con cái của họ không phải là người hiền, việc
này hiếm có vậy”. Đoạn văn này nói đến cái gốc thái bình của quốc gia là nằm ở
hiền thê, hiền mẫu trong gia đình, hiền thê hiền mẫu thật sự càng ngày càng ít.
Vì sao lại ít? Bởi vì nếu như khắp mặt đất đều là người như thế thì chúng ta đã
không cần học. Nếu như nói trên mặt đất đều là vàng thì chúng ta sẽ không xem
vàng là vật quý hiếm, ai còn muốn cất vào tủ két chứ, không cần nữa. Mọi người
nếu như phát hiện ra một người rất hiếu thuận, phát hiện ra một người vợ rất
hiền lương thì giống như tìm thấy bảo vật vậy, đều muốn xem đó là hình mẫu, cố
gắng tuyên dương, chúng ta nên cảm thấy đây là việc khiến chúng ta hổ thẹn. Bởi
vì hiếu thuận cha mẹ vốn là việc nên làm, nếu như người hiếu thuận cha mẹ hiện
nay được nhắc đi nhắc lại, được xem là tấm gương, thì việc này nói lên điều gì?
Nói lên người trong thiên hạ đã không xem trọng hiếu, nên khi có một người hiếu
thuận cha mẹ như vậy, mọi người cảm thấy đây là tấm gương, muốn học tập theo
anh ấy. Phụ nữ tận bổn phận làm phụ nữ, làm vợ, làm mẹ là điều đương nhiên, nếu
như không tận bổn phận, kiêu ngạo xa hoa thì phải nên phản tỉnh. Nếu như phát
hiện có người phụ nữ rất dịu dàng, hiền lương, có quan hệ hôn nhân vợ chồng rất
tốt, con cái rất hiếu thuận, gia đình hài hòa, nếu như đột nhiên phát hiện có
người như vậy, mọi người đều muốn học tập cô ấy, điều này cho thấy trong xã hội
hiện nay thế đạo đã suy vi rồi. Điều này cho thấy chức năng của giáo dục đã mất
rồi, giáo dục thực sự không chỉ là ở trong sách vở nhà trường và giáo hóa tri
thức, mà còn ở việc giáo hóa lòng người. Quốc gia nếu như có pháp luật tốt, ví
dụ như nước Mỹ có pháp luật rất tốt, nhưng pháp luật chỉ có thể nghiêm trị
những đứa con đại bất hiếu, giết cha giết mẹ đều bị trừng trị nghiêm khắc. Thế
nhưng, pháp luật không thể bồi dưỡng ra những người con hiếu như Khổng Tử, Tăng
Tử, Mẫn Tử Khiên. Chúng ta xem trong 3000 môn đồ của Khổng Tử, trong đó Hiền
Nhân là 72 người, họ làm thế nào có thể làm được “học vi nhân sư, hành vi thế
phạm”, mỗi người họ vì sao có thể tốt được như thế? Đây là kết quả do Khổng Tử
giáo dục. Thế nên, loại giáo dục này nếu như được bắt đầu từ gia đình, từ mỗi
một người mẹ mà bắt đầu thì có thể thay đổi thời thế, hài hòa thiên hạ.

 

Lại nói, “Dạy con gái là cái gốc của tề gia
trị quốc, có thể xem là hiểu đạo lý thấu triệt. Nhà Chu từ khi khai quốc nhờ
vào nền tảng Tam Thái, Thánh nhân Văn Vương là do thai giáo mà ra, thế nên biết
rằng thời thế không có Thánh hiền là do ít có người mẹ Thánh hiền. Nếu mỗi một
bà mẹ đều như Tam Thái, mà các con của họ không được như Vương Quý, Văn Vương,
Chu Công, làm việc sai trái gian xảo, ắt là hiếm có vậy. Người đời chỉ biết yêu
thương con gái, mặc cho chúng quen thói được nuông chiều mà không biết dùng mẫu
nghi để dạy chúng thì đây là một đại bất hạnh cho nước ta.” Vừa rồi đã nêu ra
ví dụ về ba vị Tam Thái nhà Chu, chúng tôi đều đã giảng qua rồi. Trong quá
trình mọi người học tập, thường xem thấy phần mở đầu của “Liệt Nữ Truyện”,
chương đầu tiên nói về Tam Thái, nói rất hay, mọi người nên thường xuyên đọc đi
đọc lại. Mỗi lần tôi ngồi máy bay đều để trong túi cuốn “Liệt Nữ Truyện” để xem
đi xem lại, lúc mới bắt đầu giở ra đọc, cảm thấy rất khó hiểu, xem không hiểu,
nhưng càng xem càng thích không rời tay, có thể ngộ ra rất nhiều điều. Bạn xem
những tấm gương về phụ nữ thời xưa, sự “thuận” và “tòng” của phụ nữ tuyệt đối
không phải theo kiểu mà chúng ta hiện nay lý giải là một mực vâng lời làm theo,
vâng vâng dạ dạ, không phải như vậy. Các phụ nữ ấy vô cùng có tính cách, họ có
thể nói ra những lời có đạo lý, có căn cứ, đồng thời bản thân không lơi lỏng
nguyên tắc, được chồng rất mực tôn trọng, không có một người chồng nào không
tôn kính vợ của mình. Trong những câu chuyện đó, trước khi người chồng muốn làm
quan đều về nhà hỏi vợ, tôi có nên đi làm chức quan đó không, nếu người vợ dùng
đạo lý giảng giải là không nên làm, hai vợ chồng đều dọn nhà đi ẩn cư.

 

Thế nào là sự tôn trọng chân thực? Thế nào
là thấp kém thật sự? Quan niệm “Nam tôn nữ ti” vào thời xưa không phải như
chúng ta hiện nay tưởng tượng, chữ “ti” có nghĩa là khiêm hạ, thành tựu đức
hạnh gì của người phụ nữ? Là đức hạnh của đại địa. Trong “Kinh Dịch” có nói về
“càn khôn lưỡng quái”, chương mở đầu nói về quẻ Càn. Quẻ Càn đại biểu cho người
nam, người nam nên noi theo đạo trời, “thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất
tức” (Sự vận chuyển của trời đất rất mạnh, người quân tử cũng theo trời mà tự
cường không nghỉ), người nam ở địa vị cao nên xưng là “tôn vị”. Quẻ Khôn đại
biểu cho người nữ, người nữ nên noi theo đạo của đất, “địa thế khôn, quân tử dĩ
hậu đức tải vật” (Khôn mang trọng trách của đất, người quân tử nhờ đức dầy mà
dung chở được vạn vật). Làm thế nào có thể “hậu đức tải vật”? Người đó cần
khiêm hạ, ở vị trí thấp, đại địa nếu như không an ổn vững chãi, mà lại muốn
hướng lên trên thì sẽ loạn, chắc chắn sẽ trở thành địa chấn. Đại địa bằng phẳng
vững chãi có đức dầy, mặt đất có thể sản sinh ngũ cốc, cho chúng ta có đủ thức
ăn áo quần; dưới mặt đất có chứa khoáng sản, chúng ta mới có thể được kim ngân
tài bảo, đây chính là đức hạnh của đại địa. Đại địa nhẫn nhục chứa đựng, khi
chúng ta nhổ nước bọt xuống đất, đất vẫn không tức giận. Bạn rưới lên đất nước
thơm, đất cũng không vui mừng, đây cũng là đức hạnh của đại địa. Bạn nhìn thấy
những chỗ có địa thế trũng có thể chứa được nước, nơi có địa thế cao thì không
thể, điều này cho thấy chúng ta cần phải giữ đức khiêm hạ thì mới có thể chứa
được phước báo. Chúng ta đều biết bồn địa Tứ Xuyên là đất quý, “thiên phủ chi
quốc” (nước của nhà Trời), bồn địa chính là nơi đất trũng, điều này nói lên đức
khiêm hạ của phụ nữ. Nếu không có “ti” (khiêm hạ) thì chắc chắn thiên hạ đại
loạn, không có đức hạnh thì không dung chở được vạn vật. Bao gồm việc chúng ta
lý giải câu nói của thời xưa “người nữ vô tài thì có đức”, rất nhiều người cảm
thấy câu nói này đàn áp phụ nữ. Trên thực tế là chỉ điều gì? Những phụ nữ từ
xưa đến nay, bao gồm tác giả của sách “Nữ Giới” là Ban Chiêu, tác giả sách “Nữ
Luận Ngữ” là Tống Nhược Tân, Tống Nhược Chiêu, tác giả sách “Nội Huấn” là Từ
Hoàng Hậu, những phụ nữ như thế có người nào mà không có tài chứ? Vậy cái gọi
là “vô tài” này là gì? Bản thân có tài nhưng không cho rằng mình có tài. Đức
hạnh khiêm hạ chính là “có đức”, họ không cho rằng bản thân mình có tài hoa,
thế nên từ đầu đến cuối họ đều dùng sự khiêm tốn làm nguyên tắc chỉ đạo tối
cao, đồng thời cũng là phương châm làm người của mình, trưởng dưỡng hậu đức
(đức dầy) của chính mình.

 

Chúng ta phải thể hội cho sâu lời dạy của
cổ đức, học tập đi học tập lại thì mới có thể hiểu rõ. Bạn không có học, cũng
không xem, cũng chưa từng thể hội thì người khác nói sao bạn cũng nói như thế,
hại luôn chính mình. Bạn không học, người khác nói không tốt, bạn nghe cảm thấy
điều này có đạo lý, nên không học, đó chính là hại chính mình. Nếu bạn chân
thật buông xuống tự ngã, nghiêm túc học tập thì sẽ nhận được lợi ích suốt đời,
mới hiểu ra những lời dạy của tổ tiên hóa ra hoàn toàn không như chúng ta tưởng
tượng, bạn sẽ sinh khởi tâm cảm ân khôn xiết.

 

Người hiện nay yêu thương con gái, con
trai, ở đây đặc biệt nói về con gái, để chúng quen thói kiêu ngạo là một việc
rất là phiền phức. “Người lúc tuổi còn nhỏ thường thân cận mẫu thân nên chịu
thói quen ô nhiễm sâu nhất từ đó, ngày nay trở thành vợ người, rồi trở thành mẹ
người, muốn bồi đắp nước nhà thì phải lấy việc dạy con gái làm việc cấp thiết”.
Giáo dục con gái là nhiệm vụ tối quan trọng. “Nên biết vì trời đất bồi dưỡng ra
một công dân lương thiện, biết giữ bổn phận là công đức vô cùng to lớn”, “muốn
chấn hưng nước nhà, nếu không có hiền mẫu thì sẽ không có người hiền giúp sức.
Thời thế không có mẹ hiền thì không những nước không có lương dân, mà nhà cũng
không có lương tử (người con ngoan)”. Đoạn giáo huấn này của tổ tiên tôi mỗi
lần học tập đều để tâm thể hội nhiều lần.

 

Trong việc học tập giáo dục Nữ Đức, ai là
người nên học Nữ Đức? Tôi cũng đã tổng kết rồi. Thứ nhất là nam nữ, già trẻ đều
nên học Nữ Đức. Thế nên, khi tôi giảng Nữ Đức, mặc dù đều là phụ nữ đến nghe,
thỉnh thoảng cũng có một hai người nam, nhưng bởi vì số nam ít nên họ cảm thấy ái
ngại mà chạy mất, xin đĩa giảng của tôi về học ở nhà. Vì sao người nam nên học?
Nếu như bạn là chồng, đã kết hôn rồi, bạn không biết tiêu chuẩn của một người
vợ tốt là như thế nào thì bạn sẽ không thể nào dẫn dắt vợ mình. Trong tâm bạn
không có tiêu chuẩn, không có nguyên tắc thì sẽ không thể dạy được vợ. “Phu bất
hiền, vô dĩ ngự phụ”, chồng không phải là người hiền đức thì không thể dẫn dắt
được vợ mình. Sự hiền đức của anh ấy là gì? Trong tâm của anh ấy phải biết phán
xét, nếu như không biết phán xét, được, bạn muốn tiêu tiền, anh ấy sẽ kiếm tiền
về cho bạn, kiếm không được thì đi ăn trộm, ăn cướp, đi gạt người đem về cho
bạn, rắc rối to rồi! Đẹp là điều tốt, bạn muốn phẫu thuật thẩm mỹ, anh ấy cho
bạn tiền đi phẫu thuật, phiền phức rồi! Những người chưa kết hôn dựa vào tiêu
chuẩn này lựa chọn bạn đời, thì sẽ chọn được bạn đời tốt. Vì vậy, người nam nên
học, chưa kết hôn thì biết chọn bạn đời, kết hôn rồi thì dùng chính pháp để tề
gia, đây là bổn phận của nam giới. Từ xưa đến nay những người đề xướng Nữ Đức
toàn là nam giới, chúng ta thấy thời nhà Minh có Vương Tương, nhà Thanh có Trần
Hoằng Mưu biên soạn cuốn “Giáo Nữ Di Quy”. Và ở trong Phật môn cũng có những tổ
sư đại đức đều xem trọng “nữ giáo”, tầm nhìn của nam giới rất sâu xa. Thứ hai
là người làm cha mẹ nên học, để giáo dục con cái của mình, đặc biệt là dạy con
gái. Thứ ba là phụ nữ nên học, chưa kết hôn có thể tu thân, kết hôn rồi có thể
phản tỉnh tâm mình, nhằm nâng cao đức hạnh của bản thân. Sau cùng, người lớn
tuổi cũng cần học, việc học tập của người lớn rất quan trọng, chúng ta đối với
cha mẹ không những phải chú ý đến việc dưỡng thân, mà gần đây tôi thể hội rất
sâu rằng, nhất định cần phải dưỡng trí tuệ của cha mẹ. Vì sao thế? Dưỡng trí
tuệ của cha mẹ thì sẽ dưỡng tâm của cha mẹ được tốt. Nếu không dưỡng trí tuệ
của cha mẹ thì bạn sẽ rất khó dưỡng tâm của cha mẹ. Nếu như tâm của họ tham
lam, vô tri, thích chiếm lợi, rất tầm thường theo thế tục thì phải dưỡng thế
nào? Cái tâm đó rất khó dưỡng cho tốt. Vì cha mẹ, bạn cũng đi xu nịnh bợ đỡ
sao? Nếu cha mẹ bạn học rồi, họ đã khai trí tuệ, họ biết cái gì là đúng, cái là
sai, họ sẽ không ỷ vào tuổi tác lớn của mình, bạn dưỡng tâm của họ sẽ tương đối
dễ. Nếu như họ có chí hướng lớn thì càng tốt hơn. Người lớn tuổi học tập là
việc rất tốt, họ có thể thay đổi phong tục. Bởi vì lời nói của người già có
trọng lượng, họ lớn nhất trong nhà, phương châm chính sách do họ chế định ra
thì sẽ thuận lợi cho con cái chấp hành. Nếu như con cái học văn hóa truyền
thống mà người lớn trong nhà lại phang cho một gậy: “những thứ này không cần
học, lãng phí thời gian, công sức, nhất là học Nữ Đức”, thế thì sẽ là việc vô
cùng phiền phức.

 

LỜI MỞ ĐẦU.

 

Kính chào các thầy cô giáo, chúng ta tiếp
tục học tập Nữ Đức. Chúng ta hiện nay có được phúc báo và chí hướng, muốn nâng
cao đức hạnh của chính mình, muốn học tập phương pháp tu thân dưỡng tính, từ
đâu mà bắt đầu? Cổ thánh tiên hiền đã để lại một lượng lớn tài liệu dạy học Nữ
Đức, chúng ta có thể y theo giáo trình thời xưa mà học tập. Bốn bộ sách chủ yếu
của giáo dục Nữ Đức được gọi là “Nữ Tứ Thư”, đó là “Nữ Giới”, “Nữ Luận Ngữ”,
“Nội Huấn” và “Nữ Phạm Tiệp Lục”, cũng có người gọi bốn bộ này là “Nữ Hiếu
Kinh”. Bốn bộ Kinh điển này kỳ thực đều được lưu truyền ra nước ngoài, truyền
đến Nhật Bản, Hàn Quốc, cũng được nước ngoài xem trọng. Nước ta từ sau cuộc vận
động Ngũ Tứ, những cuốn sách như thế này về cơ bản đều tuyệt tích. Năm ngoái
tôi gặp được một cơ hội rất ngẫu nhiên, lần đầu tiên gặp được cuốn sách nhỏ “Nữ
Giới”, bìa sách màu hồng, không phải là bản chính quy do nhà sách xuất bản. Tôi
nhìn thấy thì rất hoan hỷ, lúc đó chỉ xem qua một ít nội dung của sách, tổng
cộng có bảy chương, gồm ti nhược, phu phụ, kính thuận, phụ hạnh, khúc tòng, hòa
thúc muội và chuyên tâm.

 

Bảy chương này giảng về tâm pháp tu hành
của người nữ, là pháp môn dựa trên tâm niệm. Bản thân tôi cũng rất vui mừng,
thế nhưng thành thực mà nói, tôi xem không hiểu lắm, sau đó tôi lấy đem về nhà,
đưa cho các nữ nhân viên của công ty chúng tôi, bởi vì nhân viên nữ của công ty
tôi rất nhiều, tôi để toàn thể nữ nhân viên công ty đọc “Nữ Giới”. Sau đó nhân
viên đều lại nói với tôi là đọc không hiểu, kỳ thực bản thân tôi cũng không
hiểu rõ lắm, thế nhưng tôi đã nói với mọi người: “đọc sách ngàn lần, nghĩa kia
tự hiểu”. Đây cũng là một cơ duyên rất là ngẫu nhiên khiến tôi phát tâm giảng
cuốn sách này, nghiêm túc nỗ lực bắt đầu từ từng con chữ, nghĩa lý, cho đến
thực tế mà bắt đầu từ từ thâm nhập liễu giải, sau đó càng ngày càng hoan hỷ.
Khi đã hiểu thông bộ sách “Nữ Giới”, sau này khi tôi giảng sách “Nữ Luận Ngữ”,
“Nữ Nhi Kinh”, bao gồm việc làm “Quần Thư Trị Yếu”, xem chương “Hoài Nam Tử”
đều cảm thấy giống như đang giảng Nữ Đức. Lời dạy xưa có câu: “Một kinh thông,
tất cả kinh thông”, mặc dù chính mình vẫn chưa hoàn toàn thông, nhưng sau khi
giảng đi giảng lại 6-7 lần “Nữ Giới” thì thật sự có cảm giác “Học tập rồi thực
hành chẳng vui lắm sao”.

 

Tiếp theo đây, chúng ta chính thức học tập
“Nữ Giới”, trước tiên xin xem lời mở đầu sách. Tôi xin đọc cho mọi người:

 

“TÀO THÁI CÔ, TÍNH BAN THỊ, DANH CHIÊU, HẬU
HÁN BÌNH DƯƠNG TÀO THẾ THÚC THÊ, ,  BAN
BƯU CHI NỮ DÔ (Tạm dịch: Tác giả là Tào Đại Gia (âm là Thái Cô), họ Ban, tên
Chiêu, là hiền thê của Tào Thế Thúc thời nhà Hán, là con gái của Ban Bưu)

 

Tào Đại Gia, tên gọi Ban Chiêu, là vợ của
Tào Thế Thúc nhà Hậu Hán, cũng là tác giả của bộ sách “Nữ Giới”. Vì sao gọi bà
là Tào Đại Gia? Bởi vì bà lấy Tào Thế Thúc, nên lấy họ của chồng. Còn chữ “Đại
Gia” thì sao? Hai chữ “Đại Gia” này không đọc là “Đại Gia”, trước đây tôi cũng
thường đọc là “Tào Đại Gia”, tôi nói tại sao lại đặt tên này? Sau khi nghiên
cứu kỹ thì mới phát hiện chữ “đại” này đọc là “thái”, giống chữ “thái” trong
“thái thái”. Còn chữ “gia” là “cô”, là chữ cô trong từ “cô thúc”, nên phải đọc
“Tào Đại Gia” thành “Tào Thái Cô”, đây là cách xưng hô tôn trọng đối với người
có học thức vô cùng uyên bác vào thời xưa, là cách xưng hô cổ điển. Thế nên,
rất nhiều văn tự thời cổ so với thời nay khác biệt rất lớn, nếu như chúng ta
dùng cách nhìn của hiện nay mà xem thì có khi sẽ không hiểu nó có ý nghĩa gì,
vì vậy mọi người xin chớ để mắc cái lỗi này. Bà là “Phù Phong Ban Bưu chi nữ
dã”, Phù Phong là địa danh, hiện nay là nơi thuộc miền đông bắc Hàm Dương-Thiểm
Tây. Ngày nay vẫn có cách nói thế này, sau khi một người nào đó trở nên nổi
tiếng thì quê hương của họ cũng theo đó mà bắt đầu được biết đến, thế nên đã
đem địa danh quê hương đọc ra theo. Bà là con gái của Ban Bưu.

 

THẾ THÚC TẢO TUẤT, CHIÊU THỦ CHÍ, GIÁO TỬ
TÀO CỐC THÀNH NHÂN. TRƯỞNG HUYNH BAN CỐ, TÁC TIỀN “HÁN THƯ”, VỊ TẤT NHI TUẤT,
CHIÊU TỤC THÀNH CHI. THỨ HUYNH BAN SIÊU, CỬU TRẤN TÂY VỰC, VỊ MÔNG CHIÊU HOÀN.
CHIÊU PHỤC KHUYẾT THƯỢNG THƯ, KHẤT THỨ HUYNH QUY LÃO. (Tạm dịch: Thế Thúc qua
đời sớm, Tào Đại Gia ở vậy thủ tiết, dạy con là Tào Cốc thành người. Anh trai
lớn của bà là Ban Cố viết tác phẩm Tiền Hán Thư, chưa hoàn thành xong thì đã
qua đời. Vua Hán Hòa Đế biết bà là người có tài nghệ, học vấn nên đã bảo bà
hoàn thành tiếp bộ sách này. Người anh thứ hai của bà là Ban Siêu, từng trấn
thủ nhiều năm ở Tây Vực, muốn cáo lão về nhà, nhưng Hán Đế không cho phép. Ban
Chiêu đã viết một bản tấu chương, khẩn cầu Hán Đế cho anh của bà được trở về
nhà)

 

Chồng của bà là Tào Thế Thúc qua đời từ rất
sớm, Ban Chiêu giữ chí hướng của mình, không lấy người khác, đức hạnh của bà vô
cùng tốt, đồng thời dạy dỗ con trai là Tào Cốc danh là Tào Thành, tự Trực Cốc
khôn lớn thành người. Ban Chiêu có một người anh trai tên Ban Cố rất nổi tiếng,
là tác giả của bộ “Hán Thư”. “Hán Thư” là bộ sách viết về lịch sử theo thể Kỷ
Truyện (lịch sử được trình bày theo tiểu sử nhân vật) đầu tiên trong lịch sử cổ
đại Trung Quốc. Trong lịch sử, nó cùng với sách “Sử Ký” nổi tiếng như nhau,
viết rất hay. Thế nhưng, Ban Cố chưa viết xong thì qua đời, phần tiếp theo là
do em gái của ông là Ban Chiêu giúp ông hoàn thành. Từ đây có thể thấy, tài văn
chương của Ban Chiêu không phải tầm thường. Tương truyền năm xưa khi bà ở trong
cung viết phần tiếp theo của bộ “Hán Thư” thì đại học giả đương thời là Mã Dung
đã quỳ ở bên ngoài Tàng Thư Các mà cung kính lắng nghe lời giáo huấn của bà. Bà
vừa viết vừa giảng bài cho mọi người, vị đại Nho một thời là Mã Dung cũng đến
quỳ nghe bài giảng. Bà còn có một người anh là Ban Siêu, thường xuyên ở Tây Vực
trấn thủ biên cương, hoàng đế không cho phép trở về, ông trước giờ cũng chưa về
nhà, nhưng tuổi tác của ông đã cao, rất nhớ quê nhà, luôn mong được về nhà. Vì
vậy, Ban Chiêu đã tự mình dâng lên hoàng đế một bức thư, khẩn cầu hoàng thượng
ân chuẩn cho anh của mình được cáo lão hồi hương. Ở đây cũng có một đoạn bối
cảnh lịch sử. Tôi đã lên mạng tra cứu, lúc đó hoàng đế và anh của bà, cùng một số
đảng phái bất đồng giữa họ phát sinh mâu thuẫn, thế nên hoàng đế đối với anh
của bà có chỗ không hài lòng, không muốn cho ông trở về. Ban Chiêu nghĩ đến
tình cốt nhục và lòng nhớ mong quê hương của anh trai, bà không sợ cơn thịnh nộ
của hoàng đế có thể giáng tội cho mình, đã đem hết văn tài viết một bài văn vô
cùng cảm động khiến người rơi lệ. Sau khi viết xong, Ban Chiêu vô cùng mềm mỏng
uyển chuyển khuyên can hoàng đế. Hoàng đế xem xong thì hồi tâm chuyển ý, đồng ý
cho anh của bà trở về quê. Thế nhưng anh trai tuổi tác đã cao, sau khi về đến
nhà được hai tháng thì qua đời, cũng may là mất tại quê nhà.

 

“HÒA HI ĐẶNG THÁI HẬU, GIA KỲ CHÍ TIẾT,
TRIỆU NHẬP CUNG, DĨ VI NỮ SƯ, THÍCH HIỆU ĐẠI GIA. HOÀNG HẬU CẬP CHƯ QUÝ NHÂN,
GIAI SƯ SỰ CHI, TRƯỚC “NỮ GIỚI” THẤT THIÊN”. (Tạm dịch: Đặng Thái Hậu của triều
Hán rất coi trọng bà, ra ý chỉ mời bà vào cung làm vị Nữ Sư, ban tặng cho bà
danh xưng là Đại Gia. Hoàng hậu và các quý nhân của triều Hán đều xem bà là
thầy mà phụng sự. Tác phẩm “Nữ Giới” gồm có 7 chương là do bà viết)

 

Lúc đó Đặng Thái Hậu vô cùng khen ngợi đức
hạnh và chí hướng cao xa rộng lớn của Ban Chiêu, đồng thời ngưỡng mộ học thức
uyên thâm của bà, đã triệu bà vào cung làm thầy, làm vị nữ sư. Thái hậu học tập
với bà, sau đó ban cho bà hiệu là “Đại Gia” (đọc là Thái Cô). Sau đó hoàng hậu
và tất cả tì thiếp cùng quý nhân trong hậu cung đều dùng lễ đối với thầy mà đối
đãi với Ban Chiêu, học tập theo bà. Chúng ta từ đây xem thấy Ban Chiêu chắc
chắn không phải là một phụ nữ tầm thường, mà xác thực có thể làm được “học vi
nhân sư, hành vi thế phạm”, đồng thời xác thực làm được tu thân, tề gia, trị
quốc, bình thiên hạ, bà tu tốt tâm hạnh của chính mình, dạy dỗ con cái thành
người, giúp đỡ hoàng thái hậu và các tì thiếp trong hậu cung, dẫn dắt họ,
trưởng dưỡng học thức và đức hạnh của họ, làm ra tấm gương “bình thiên hạ”. Thế
nên, Ban Chiêu thực sự là tấm gương và niềm tự hào của phụ nữ chúng ta. Đây là
phần giới thiệu mở đầu đơn giản, do người đời sau viết.

 

Chúng ta tiếp tục học phần tiếp theo của
“Nữ Giới”.

 

“BỈ NHÂN NGU ÁM, THỤ TÁNH BẤT MẪN. MÔNG
TIÊN QUÂN CHI DƯ SỦNG, LẠI MẪU SƯ CHI ĐIỂN HUẤN, NIÊN THẬP HỮU TỨ, CHẤP KI QUY
Ư TÀO THỊ, Ư KIM TỨ THẬP DƯ TẢI HĨ. CHIẾN CHIẾN CĂNG CĂNG, THƯỜNG CỤ TRUẤT
NHỤC, DĨ TĂNG PHỤ MẪU CHI TU, DĨ ÍCH TRUNG NGOẠI CHI LỤY. THỊ DĨ TÚC DẠ CÙ TÂM,
CẦN BẤT CÁO LAO, NHI KIM NHI HẬU, NÃI CHÍ MIỄN NHĨ. NGÔ TÍNH SƠ NGU, GIÁO ĐẠO
VÔ TỐ, HẰNG KHỦNG TỬ CỐC, PHỤ NHỤC THANH TRIỀU, THÁNH ÂN HOÀNH GIA, ỔI TỨ KIM
TỬ, THỰC PHI BỈ NHÂN THỨ KỈ SỞ VỌNG DÃ. NAM NĂNG TỰ MƯU HĨ, NGÔ BẤT PHỤC DĨ VI
ƯU, ĐÃN THƯƠNG CHƯ NỮ, CỤ THẤT DUNG THA MÔN, THỦ NHỤC TÔNG TỘC. NGÔ KIM TẬT TẠI
TRẦM TRỆ, TÍNH MỆNH VÔ THƯỜNG, NIỆM NHỮ TÀO NHƯ THỬ, MỖI DỤNG TRÙ TRƯỚNG. NHÂN
TÁC “NỮ GIỚI” THẤT THIÊN, NGUYỆN CHƯ NỮ CÁC TẢ NHẤT THÔNG, THỨ HỮU BỔ NGHI, TỈ
TRỢ NHỮ THÂN. KHỨ HĨ, KÌ ÚC MIỄN CHI”. (Tạm dịch: Tại hạ Ban Chiêu kém hèn,
chẳng tường sự lý, bẩm sinh lại không thông minh cũng chẳng có tài cán. Nhờ ân
đức của tiên phụ che chở, được nhậm chức Nữ Sư dạy học. Năm 14 tuổi được gả vào
nhà họ Tào, đến nay đã hơn 40 năm. Trong 40 năm qua, tôi thường nơm nớp lo lâu,
hết lòng cẩn thận, sợ mình đức hạnh kém khuyết, bị đuổi ra khỏi Tào gia, làm
mất thể diện của cha mẹ, liên lụy tới cả họ hàng. Thế nên tôi từ sáng đến tối,
không giờ khắc nào mà không cần mẫn, lao tâm lao lực, tuy làm việc vất vả nhưng
không dám oán than. Hiện giờ, tôi tuổi tác đã cao, con cái cũng đã trưởng
thành, nỗi vất vả lo toan đã vơi đi bớt.

 

Tính tôi xao nhãng, đối với việc bảo ban
con cái chẳng giữ được hằng tâm, thường sợ Tào Cốc (con trai của Ban Chiêu)
không biết đạo lý làm quan, cô phụ sự thanh minh thịnh trị của triều đình. Nào
ngờ được Thánh đế gia ân, phong cho chức quan, vinh dự được thắt dây đai màu
tía. Ân sủng này tôi quả thật không dám nghĩ tới. Giờ đây con trai đã trưởng
thành, có thể tận trung trong chức vụ với triều đình, tâm tôi không còn lo lắng
vì nó nữa. Nhưng đối với các nữ nhân nhà họ Tào tôi không thể không lo âu. Các
cô đều đã đến tuổi gả chồng, nếu như không từ từ mà bảo ban, các cô sẽ không
biết lễ nghi bổn phận của người làm vợ, sợ rằng khi gả qua nhà chồng sẽ bị mất
thể diện, lại còn liên lụy đến tông tộc họ hàng, phải mang tiếng xấu. Bệnh của
tôi hiện nay đã nặng, việc sống chết chưa biết khi nào. Nghĩ đến những nữ nhân
họ Tào chưa hiểu rành về lễ, tôi thật sự chưa thể yên tâm. Những lúc nhàn rỗi,
tôi có viết bộ sách “Nữ Giới” gồm 7 chương, mỗi người nữ nhà họ Tào hãy sao
chép ra một lần, sẽ có ích cho việc bồi dưỡng đức hạnh của các cô vậy. Khi các
cô được gả đi rồi, hãy nhớ luôn khích lệ lẫn nhau, y theo sách “Nữ Giới” này mà
làm)

 

 

 

Chương này là lời mở đầu của phần kinh văn
do Ban Chiêu viết cho người đời sau biết lý do vì sao bà viết cuốn “Nữ Giới”.
Chúng ta từ lời mở đầu đơn giản này mà cảm thấy được Ban Chiêu thân là thầy của
Thái hậu mà có thể khiêm tốn như thế, thực khiến chúng ta lấy làm hổ thẹn. Lần
đầu tiên khi tôi đọc lời mở đầu cảm thấy không thể hiểu được tại sao lại viết
một cách khiêm hạ như vậy, chúng ta cho dù muốn tỏ ra khiêm tốn cũng không viết
được như vậy, bởi vì tâm chúng ta chưa đạt được như thế. Chúng tôi y cứ và chú
giải của Vương Tương thời nhà Minh, chia ra từng phần từng đoạn mà học tập. Mẹ
của Vương Tương cũng rất nổi tiếng, mẹ của ông là Lưu Thị chính là tác giả của
cuốn sách thứ tư “Nữ Phạm Tiệp Lục” trong bộ “Nữ Tứ Thư”.

 

“BỈ NHÂN NGU ÁM, THỤ ÍNH BẤT MẪN. MÔNG TIÊN
QUÂN CHI DƯ SỦNG”

 

Đoạn này Ban Chiêu nói về bản thân mình ngu
độn, bẩm sinh không thông minh mẫn tiệp, đều nhờ vào âm đức của phụ thân che
chở. “Bỉ nhân” là Ban Chiêu dùng chỉ cho chính mình, “ngu ám” nghĩa là ngu
xuẩn, ngu độn. Trên thực tế, đều là những lời khiêm tốn của Ban Chiêu, giống
như các đồng học chúng ta học tập văn hóa truyền thống đều nói: “mạt học bất
tài”, “mạt học” nghĩa là trong số các đồng học mình xếp ở vị trí sau cùng,
không có tài hoa, không có tài năng, trên thực tế thì không hẳn là như vậy, chỉ
là lời nói khiêm hạ. “Thụ tính bất mẫn” là chỉ cho thiên tính không thông tuệ.
“Mông tiên quân chi dư sủng”, “tiên quân” là chỉ cho Ban Bưu, phụ thân của Ban
Chiêu. Bởi vì Ban Bưu làm quan thời Quang Vũ Đế, làm trưởng huyện Vọng Đô (nay
là thành phố Bảo Định, tỉnh Hà Bắc), vào lúc đó cũng là nổi tiếng một thời, rất
có danh vọng. Ở đây có nghĩa là Ban Chiêu chỉ thừa hưởng danh tiếng này của cha
chứ bản thân không có đức hạnh.

 

“LẠI MẪU SƯ CHI ĐIỂN HUẤN, NIÊN THẬP HỮU
TỨ, CHẤP KI QUY Ư TÀO THỊ”.

 

Đoạn này có nghĩa là nhờ vào sự dạy dỗ của
mẫu thân, năm mười bốn tuổi Ban Chiêu được gả vào nhà họ Tào. “Lại mẫu sư chi
điển huấn” ở đây chỉ cho việc bà không quên lời dạy của mẫu thân, không quên ơn
của mẹ. “Ki quy” là cái mà chúng ta hay gọi là cái chổi quét nhà, là công cụ
dùng để quét trừ những thứ ô uế, ở đây Ban Chiêu tỉ dụ cho bản thân thời thời
quét sạch sự ô nhiễm trong tâm, hoàn thiện đức hạnh của chính mình. Đây cũng là
cách nói khiêm hạ của bà, thường cảm thấy đức hạnh và học vấn của mình không
đủ, khi được gả vào nhà họ Tào để phụng sự chồng bà sợ không đảm đương được.

 

“Ư KIM TỨ THẬP DƯ TẢI HĨ. CHIẾN CHIẾN CĂNG
CĂNG, THƯỜNG CỤ TRUẤT NHỤC”.

 

Đoạn này nói bà được gả vào nhà họ Tào hơn
bốn mươi năm, bản thân trước giờ đều sống với tâm thái nơm nớp lo sợ, đều là sợ
hổ thẹn nếu bị đuổi khỏi Tào gia, cũng chính là nói bà sợ đức hạnh của mình
không đủ, khiến cho cha mẹ chồng và người nhà xấu hổ. “Chiến căng” chỉ cho diện
mạo sợ sệt bất an, “truất” có nghĩa là bị chồng đuổi, bởi vì vào thời xưa chưa
có tòa án, không có kiện cáo, người chồng nếu như phát hiện vợ mình có sự không
phù hợp với gia quy, gia đạo thì có quyền đuổi cô ấy trở về nhà.

 

“DĨ TĂNG PHỤ MẪU CHI TU, DĨ ÍCH TRUNG NGOẠI
CHI LỤY”.

 

Đoạn này nói bà lo lắng đạo làm vợ của mình
tu không được tốt, khiến cha mẹ hổ thẹn, họ hàng thân quyến bên gia đình chồng
và nhà cha mẹ ruột cũng bị liên lụy. “Trung” là chỉ cho quyến thuộc thân thích
bên nhà mẹ đẻ.

 

“THỊ DĨ TÚC DẠ CÙ TÂM, CẦN BẤT CÁO LAO, NHI
KIM NHI HẬU, NÃI CHÍ MIỄN NHĨ.”

 

Đoạn này nói bà cả ngày lẫn đêm đều rất vất
vả, lao tâm lao lực, thế nhưng trước giờ không dám khen ngợi chính mình, luôn
khiêm tốn. Hiện nay tuổi tác đã cao, con cháu đều thành gia lập nghiệp, có thể
tạm thời buông xuống cái tâm ưu lo ấy. “Túc” có nghĩa là buổi sớm, “cù” có
nghĩa là vô cùng vất vả lao nhọc, “cáo” có nghĩa là khoa trương khen ngợi, tự
khen chính mình. “Miễn” trong câu “nãi chí miễn nhĩ” là nghĩa là buông xuống.

 

“NGÔ TÍNH SƠ NGU, GIÁO ĐẠO VÔ TỐ, HẰNG
KHỦNG TỬ CỐC, PHỤ NHỤC THANH TRIỀU”.

 

Đoạn này nói tài học của bản thân còn thấp
kém, ngu độn không thông minh, dạy dỗ con cái không có hằng tâm (tâm bền lâu),
cho nên vô cùng lo sợ con trai là Tào Cốc cô phụ trách nhiệm quan trọng, ảnh
hưởng xấu đến sự thanh minh thịnh trị của triều đình đương thời. “Sơ” nghĩa là
sơ sài, ý nói bà đều rất hậu đậu, sơ sài ở rất nhiều phương diện. Trong việc
dạy dỗ, “vô tố” có nghĩa là không có tâm dài lâu, “tố” nghĩa là thường hằng,
nghĩa là lúc thì dạy dỗ, lúc thì lơ là. “Thanh” không phải chỉ cho triều nhà
Thanh, “thanh” có nghĩa là triều đại thanh minh thịnh trị, nhằm khen ngợi việc
trị nước trong sáng của đất nước thời đó, bà sợ mình dạy dỗ con không tốt, có
lỗi đối với trọng trách mà triều đình đã giao cho con.

 

Từ phần mở đầu đến lúc này có thể thấy
rằng, ở ngoài thì bà khen ngợi cha mẹ của mình, gia đình chồng của mình, bao
gồm luôn cả triều đình; còn trong thì ba đặt mình ở vị trí thấp nhất, đây là lý
do chương đầu tiên khai tông minh nghĩa của sách “Nữ Giới” gọi là “Ti nhược”,
từ chỗ này có thể thấy Ban Chiêu thực sự đã làm được hai chữ này, nên mới có
thể viết ra được thiên văn chương này.

 

“THÁNH ÂN HOÀNH GIA, ỔI TỨ KIM TỬ, THỰC PHI
BỈ NHÂN THỨ KỈ SỞ VỌNG DÔ

 

Nói về việc con trai của bà đột nhiên được
sự ân sủng của hoàng thượng, với đức hạnh thấp kém mà tiếp nhận địa vị cao mà
thánh thượng ban cho, thực sự đây là điều mà chính bà không dám kỳ vọng. Từ đây
chúng ta thấy Ban Chiêu là người phụ nữ như thế nào? Bà là thầy của Thái hậu,
con của bà cũng có địa vị cao như thế, có được phước báo to như thế, bà đã
“khiêm tốn mà nhận phước”. Từ toàn bộ chương mở đầu chúng ta có thể nhìn thấy
bà là người khiêm tốn chí thành. “Hoành gia” có nghĩa là vô duyên vô cớ mà có
được. “Kim tử” là chỉ cho chức quan, y phục của thời xưa biểu thị cho các chức
vị khác nhau, đai lưng của y phục có màu sắc khác nhau biểu thị cho đẳng cấp
khác nhau. Được đeo đai lưng màu vàng tía tức địa vị này khá cao.

 

“NAM NĂNG TỰ MƯU HĨ, NGÔ BẤT PHỤC DĨ VI ƯU,
ĐÃN THƯƠNG CHƯ NỮ, CỤ THẤT DUNG THA MÔN, THỦ NHỤC TÔNG TỘC.”

 

Ý nói con trai của bà ở triều đình làm
quan, có thể “tự thiện kỳ thân” (làm tròn chức vụ), còn những người con gái thì
sao? “Thời đương xuất giá” có nghĩa là đến tuổi xuất giá, gả vào nhà người, thế
nhưng vẫn chưa được dạy dỗ tốt, không được giáo huấn dần dần, sợ khi gả vào nhà
người không biết hổ thẹn, khiến cho gia đình mẹ ruột mất mặt.

 

“NGÔ KIM TẬT TẠI TRẦM TRỆ, TÍNH MỆNH VÔ
THƯỜNG, NIỆM NHỮ TÀO NHƯ THỬ, MỖI DỤNG TRÙ TRƯỚNG.”

 

Đoạn này nói bản thân bà hiện giờ mắc bệnh
đã lâu, sợ rằng có thế ra đi vào bất kì lúc nào, nghĩ đến các thiếu nữ trong
nhà như thế, bà đều lo lắng ưu tư cho từng người.

 

Lúc Ban Chiêu viết sách “Nữ Giới” đã là bà
lão mấy chục tuổi rồi, sức khỏe cũng không được tốt lắm, thực sự là mang bệnh
nặng. Trong tình cảnh như vậy bà vẫn một lòng một dạ lo nước lo dân nên mới viết
ra sách “Nữ Giới” này. Với tuổi tác của Ban Chiêu chúng ta nghĩ đến con gái của
bà, tuổi của họ không thể là 17-18 sắp gả về nhà người được, trên thực tế con
gái của bà đã đi lấy chồng rồi. Vậy sao bà lại nói “đến tuổi cập kê mà không
được dạy dỗ”? Ở đây có hàm nghĩa rất sâu, trên thực tế bà thông qua thiên văn
chương viết cho các cô gái trong gia đình mình là để dẫn dắt người trong thiên
hạ xem trọng Nữ Đức. Đối với tình hình phụ nữ chuyên quyền, Nữ Đức suy vi bà vô
cùng lo lắng, bà có lòng muốn đề xướng Nữ Đức, nhưng không tiện nói ra, thế nên
bà thông qua việc dạy dỗ các nữ nhân trong nhà mà viết ra bảy chương sách “Nữ
Giới”. Viết xong không bao lâu thì sách được truyền đến các gia tộc hoàng thất,
lúc đầu mọi người dùng phương thức chép tay để sao chép lại, mỗi một gia tộc
đều lấy đây làm tài liệu dạy đạo đức cho phụ nữ. Vì vậy, chúng ta có thể thấy
được sự dụng tâm này của Ban Chiêu, với địa vị này của bà, bà có thể viết lên
triều đình một bài kiến nghị, nói phải xem trọng Nữ Đức, phải từ Trịnh Thái hậu
mà làm. Thế nhưng, bà đã cân nhắc đến rất nhiều phương diện nên không tiện viết
như thế, vì vậy bà đã viết ra sách dành riêng cho gia đình mình. Việc này cho
thấy bà đã khéo nghĩ cho người, có trí tuệ, nghĩ sâu xa, cân nhắc kỹ, cho nên
bà có thể ở triều đình hầu hạ bốn vị Hoàng hậu kế nhiệm không suy, có thể ở tại
triều đình mấy chục năm an nhiên vô sự. Sau khi bà qua đời, Hoàng thái hậu mặc
áo tang, dùng nghi lễ quốc tang, dùng nghi thức lễ tang đối với thầy đề tiễn
đưa bà. Từ đây có thể thấy, Ban Chiêu đã làm người rất chuẩn mực.

 

“NHÂN TÁC “NỮ GIỚI” THẤT THIÊN, NGUYỆN CHƯ
NỮ CÁC TẢ NHẤT THÔNG, THỨ HỮU BỔ NGHI, TỈ TRỢ NHỮ THÂN. KHỨ HĨ, KÌ ÚC MIỄN
CHI”.

 

Cuối cùng bà nói, tôi viết sách “Nữ Giới”
này với hy vọng có thể cảnh tỉnh chị em phụ nữ trong nhà, mong rằng mọi người
có thể theo đây mà phụng hành để không đánh mất cái gốc của người phụ nữ. Thông
qua học tập cũng có thể giúp cho mọi người nâng cao đức hạnh của bản thân. Tôi
dù có ra đi, ý nói sau khi bà qua đời, thì gia tộc của chúng ta cũng có thể duy
trì được về sau, không ngừng đốc thúc khuyên răn nhau. Đây là lời mở đầu sách,
chúng ta mỗi lần đọc đi đọc lại đều có thể thể hội sâu sắc hơn, Ban Chiêu là
một người phụ nữ xác thực là quân tử trong giới quần thoa, là mô phạm trong bậc
nữ lưu, chúng ta vô cùng cảm ân vị tổ tiên này. Trong sách “Hậu Hán Thư” có
truyện ký của Ban Chiêu, tôi đọc truyện ký của bà, bà và phu quân Tào Thế Thúc
thật là phu thê hòa mục, tính cách của Tào Thế Thúc rất là hướng ngoại, Ban
Chiêu rất là hướng nội, là người phụ nữ hiền hậu nhu hòa. Việc bà lấy Tào Thế
Thúc cũng có một bối cảnh lịch sử, không phải là bà thích Tào Thế Thích mà lấy
làm chồng, không phải như vậy. Anh trai của bà, lúc đó vì để viết bộ “Hán Thư”,
triều đình ra lệnh cho ông viết bộ “Hán Thư”, ông đảm nhận việc quốc gia đại sự
nên đã triệu tập một lớp học, lớp học này bao gồm những đệ tử rất có học thức,
sau đó họ đã giúp ông hoàn thành bộ sách “Hán Thư”. Anh của bà nói với bà, muốn
bà lấy một trong những vị đệ tử viết bộ “Hán Thư” ưu tú nhất, đó chính là Tào Thế
Thúc. Anh của bà cũng nghĩ đến việc chẳng may ông không còn nữa, thì vị đệ tử
này có thể giúp ông hoàn thành sự nghiệp. Không ngờ rằng Tào Thế Thúc cũng sớm
qua đời, chính là em gái của ông đã giúp ông hoàn thành vậy.

———————-                    

 

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương Thứ Nhất: Ti Nhược

    

 

Chương Thứ
Nhất: Ti Nhược.

 

Nhãn

 

Phía sau là phần chính văn của sách “Nữ
Giới”.

 

Chúng ta trước tiên xem qua hàm nghĩa của
từ “Nữ Giới” (
女誡),
“Nữ Giới” là thiên văn chương để khuyên dạy phụ nữ. Thế nào là “giới” (
)? Tôi còn nhớ một
lần tham gia luận đàn, có một vị lớn tuổi không cho tôi lên luận đàn giảng “Nữ
Giới”, nói cái “giới” (
)này
không tốt, vị trưởng bối này nói phụ nữ đã bị trói buộc rồi mà cô còn muốn
“giới” (
:
ngăn cấm) họ nữa, không thể giảng thứ này được. Sau khi câu thông với trưởng
bối này, đồng thời tặng cho vị đó những băng đĩa bài giảng ở những nơi khác của
tôi để ông về nhà nghe, ông nghe xong rất hoan hỷ. Sau đó ông quay lại nói với
ban tổ chức rằng: “Tốt lắm! Không giống với những gì tôi đã hiểu, nhưng cần
phải giảng chữ “giới” (
)
này cho thật rõ.” Sau buổi luận đàn lần đó, tôi mỗi lần giảng đều giải thích
chữ “giới” (
)
trong “Nữ Giới” một lần cho mọi người, cho nên tôi rất cảm ơn vị trưởng bối đó.
Chữ “giới” (
)
này tôi tra trong từ điển Cổ Hán Ngữ thấy có bốn ý nghĩa; nghĩa thứ nhất là
nhắc nhở và khuyên răn, nghĩa thứ hai là cảnh giác và cẩn thận, nghĩa thứ ba là
một loại châm ngôn, một tiêu chuẩn khuyên răn người cần tuân thủ, nghĩa cuối
cùng chính là cái nghĩa được dùng ở đây, chính là tên của một thể văn chương
mang tính chất giáo dục khuyên răn, giống như tên gọi của các thể hành văn thời
xưa. Ví dụ như chữ “minh” (
) trong “Lậu Thất Minh” là tên của một thể văn chương
(bài minh thường được khắc chữ vào đồ vật, hoặc để tự răn mình, hoặc ghi chép
công đức). Vào thời xưa “giới” (
) cũng là một thể văn chương, có nghĩa
tương đồng với từ “giới” (
: ngăn cấm), ví dụ như Gia Cát Lượng có viết bài “Giới
Tử Thiên” (
戒子篇),
chữ “giới” (
)
đó với chữ giới (
)
này là cùng một nghĩa, cũng là tên một thể văn chương. Thể văn chương này biểu
thị đây là văn chương mang tính chất giáo dục răn nhắc, là lời dạy dỗ của tiền
nhân dành cho hậu nhân, chỉ dạy, nhắc nhở người đời sau cần chú ý để có thể có
được lợi ích.

 

Chương đầu tiên trong “Nữ Giới” tên là “Ti
Nhược”. Trong những tác phẩm văn chương thì chương đầu tiên luôn luôn là chương
quan trọng nhất, vì sao vậy? Bởi vì nó là phần cương lĩnh, toàn bộ phần phía
sau là phần triển khai của nó, phần tinh hoa được đúc kết lại ở chương đầu tiên
mang tính tổng kết. Ví dụ, chúng ta thấy chương đầu tiên của sách “Lễ Ký” là
“Khúc Lễ”, câu đầu tiên nói rằng: “Lễ tức là không được bất kính”, câu nói này
đã hàm nhiếp hết thảy phần tinh túy của “lễ”. Ví dụ như câu đầu tiên trong
“Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” là “Họa phước vô môn, duy nhân tự triệu, thiện ác
chi báo, như ảnh tùy hình”. Phần kinh văn phía sau giảng cái gì là thiện, cái
gì là ác, cái gì là họa, cái gì là phúc. Còn có tất cả các chương mở đầu trong
các sách “Đại Học”,  “Trung Dung”, “Hiếu
Kinh”, chương đầu tiên rất quan trọng, và là chương được nói đến nhiều nhất.
Lúc tôi mới học “Nữ Giới”, vì mới học nên rất to gan, bất cứ ai mời, tôi đều đi
giảng Nữ Đức, mỗi lần đều giảng đi giảng lại chương đầu tiên, đại khái là đã
giảng hơn 10 lần, càng giảng thì chính mình càng hiểu rõ, lúc mới bắt đầu không
hiểu rõ lắm, lại còn cảm thấy khá là phản cảm. Vì sao phụ nữ cần phải “ti
nhược”? Vừa nhìn hai từ này thì cảm thấy một sự xem thường đối với phụ nữ, một
sự phân biệt, phụ nữ không cần “ti nhược”, phụ nữ là nửa bầu trời, nhất định
phải mạnh mẽ, nếu không sẽ bị người ức hiếp, “người hiền bị bắt nạt, ngựa giỏi
sẽ bị người cưỡi”. Sau này tôi phát hiện quan niệm của mình hoàn toàn điên đảo,
là sai lầm, không phù hợp luân lý đạo đức.

 

“Ti nhược” mở rộng ra là bốn chữ, “ti”
nghĩa là khiêm hạ, “nhược” nghĩa là dịu dàng. Khiêm hạ và dịu dàng đại biểu cho
hai đức hạnh quan trọng nhất của phụ nữ. Khiêm hạ chính là chỉ đức hạnh “hậu
đức tải vật” (đức dầy chứa chở vạn vật), chúng ta luôn dùng đại địa để hình
dung cho bốn chữ này, đại địa có đức dày mới có thể chuyên chở dung chứa vạn
vật. Dịu dàng là chỉ cho đức hạnh “thượng thiện nhược thủy” (thiện lành như
nước), nước là thứ mềm yếu nhất trên thế giới, thế nhưng nó có đức thiện. Vì
vậy, dùng đại địa và nước để ví với hai loại đức hạnh đáng quý nhất vốn có
trong bản tính của phụ nữ. Sau khi được cô đọng, hàm súc lại thì dùng hai chữ
“ti nhược” để thể hiện ra. Thế nên, nó không chỉ là phần mở đầu của chương mà
còn là phần đầu tiên trong hết thảy giáo dục đức hạnh phụ nữ. Bạn học hết thảy
đức hạnh của phụ nữ, nếu như rời khỏi hai từ “ti nhược” này thì không thể làm
được khiêm hạ với người, không làm được tâm tính dịu dàng, như vậy toàn thể đức
hạnh của phụ nữ sẽ mất đi ý nghĩa, chỉ là “khẩu nhĩ chi học, mộng trung ngật
phạn”, tức là trên miệng thì nói, tai thì nghe nhưng bản thân không được thọ
dụng, giống như ăn cơm trong mộng vậy. Thế nên, trong quá trình chúng ta học
tập, lúc nào chúng ta cũng không được quên khiêm hạ và dịu dàng. Thế nhưng, làm
thế nào thể hiện được sự khiêm hạ và dịu dàng chân thật, nhất định chúng ta sẽ
gặp rất nhiều bài thi thử thách, đây là một quá trình gian nan để quay trở về
với tự tính. Chúng ta bị hoàn cảnh ô nhiễm, từ nhỏ lại không nhận được giáo dục
gia đình tốt, tâm đều tự tư tự lợi, tâm vô cùng cang cường khó cảm hóa, chỉ có
giáo dục mới có thể khiến cho chúng ta quay về tự tính.

 

“Nhân chi sơ, tính bổn thiện; tính tương
cận, tập tương viễn; cẩu bất giáo, tính nãi thiên.” Tự tính của chúng ta thuần
tịnh thuần thiện, nhưng tập tính lại bất thiện. Hiện nay chúng ta muốn thông
qua học tập, quay trở về tự tính, tuy rất khó để một bước mà đến nơi, nhưng chỉ
cần chúng ta kiên trì không giải đãi thì sẽ gặt hái được hạnh phúc và niềm vui
đích thực.

 

Khi chúng ta học tập chương “Ti Nhược”, đây
không phải là sự “ti nhược” của hình thức bên ngoài, mà cần có một cái tâm nhu
hòa chất trực. Ví dụ, có một bạn nữ học chương “Ti Nhược”, bị đánh không đánh
lại, bị mắng không mắng lại, ở nhà một mực phục tùng, phục tùng đến cùng, yếu
đuối đến cùng, sau cùng khổ không lời nào để nói, oán kết trong tâm không thể
hóa giải, sinh ra một thân bệnh tật, lại còn oán trách lời dạy của cổ thánh
tiên hiền không tốt, việc này là do không thực sự khéo học. Thế nên, mỗi lần
tôi đều nói, sự dịu dàng mềm mỏng này là chỉ cho sự dịu dàng mềm mỏng của tâm
tính, tâm dịu dàng nhu nhuyến thì biểu hiện ra bên ngoài là cách nói chuyện an
định bình hòa. Giở sách “Liệt Nữ Truyện” ra, những phụ nữ trong sách đều là
“bên trong cung kính, bên ngoài có nghĩa, kính nghĩa đều đủ thì người có đức sẽ
không cô đơn”. Khi họ đối mặt với đủ loại cảnh giới trong cuộc sống đều không
trái ngược với nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, họ đều có một tâm yêu thương chân
thành, nhân từ, nhân ái. Tôi xin nêu ra một ví dụ, nếu bạn vứt bỏ chuẩn mực làm
người cơ bản, rồi cứ một mực nhu thuận, thì sẽ có kết quả như thế nào? Bạn sẽ
nuông chiều một người thân nào đó trong gia đình, khiến họ sinh hư, về sau đến
một lúc nào đó khi năng lực của bạn không thể nào duy trì được nữa, bạn hy vọng
họ đưa tay ra giúp đỡ bạn, nhưng họ loại oán trách bạn rằng sao bạn không thể
làm tốt như trước đây. Thế nên, sự nhu thuận của chúng ta dã dung túng cho thói
quen, sự ỷ lại của họ, trưởng dưỡng tâm tham lam của họ, vì vậy “ti nhược” kỳ
thật cần có đầy đủ đại trí huệ.

 

Trong quá trình học tập, chúng ta cần phải
không ngừng thể ngộ. Khổng Tử có năm đức hạnh là ôn, lương, cung, kiệm, nhượng,
thế nhưng ngài làm việc có nguyên tắc và phương pháp, vô cùng phương thiện xảo,
không phải sự việc nào Ngài cũng một mực thuận theo, nhưng cũng không phải là
bảo thủ. Khi học tập văn hóa truyền thống, chồng của tôi đã tổng kết ra ba
nguyên tắc: có trí nhưng không giảo hoạt, nhân hậu nhưng không bảo thủ, đi cùng
thời đại chứ không nước chảy bèo trôi. Tôi thường nghĩ đến câu nói này của anh,
vì sao gọi là đi cùng thời đại chứ không nước chảy bèo trôi? Ví dụ như một số
cổ lễ của thời xưa không còn thích hợp ở thời nay nữa. Việc hành lễ chào cúi
đầu vẫn có thể sử dụng phổ biến, bởi vì Nhật Bản, Hàn Quốc vẫn còn dùng, thế
nhưng có một số cổ lễ của thời xưa như chúng ta xem trong sách “Lễ Ký” không
còn phù hợp nữa. Có phải là chúng ta hiện nay kiên trì học tập văn hóa truyền
thống thì nhất định phải dùng hay không? Không đúng, bạn phải đi cùng thời đại,
phải học tập những phần tinh hoa nhất của người xưa, đó chính là dụng tâm cung
kính mà học tập, sau đó tùy thời mà vận dụng vào những hoàn cảnh, nơi chốn khác
nhau, cần phải tùy thuận theo hình hình và tình thế hiện nay. Nếu như không
biết tùy thuận thì sau cùng sẽ trở nên như thế nào? Những người học tập văn hóa
truyền thống sẽ trở thành một nhóm người cực kỳ lập dị. Trước tiên là người
trong nhà không tiếp nhận, sau đó công ty không tiếp nhận, sau cùng bị đại đa
số các đoàn thể trong xã hội bài trừ, trở thành một nhóm người ít ỏi cao siêu
không ai hiểu nổi, tự sống riêng lẻ tách biệt. Điều này không phù hợp với tinh
thần của văn hóa truyền thống, văn hóa truyền thống có thể hòa cùng thiên hạ,
dùng sự tu dưỡng của bản thân để bao dung người trong thiên hạ, dùng đức hạnh
của chính mình mà cảm hóa người trong thiên hạ. Nếu như bạn không làm được thì
cần phải hỏi lại chính mình, sao mình càng làm thì càng xa rời quần chúng, mọi
người vậy? Nếu không thể dung hợp với mọi người đây là một việc rất phiền phức.

 

Trong phần tiên chú của Vương Tương có
viết: “thiên tôn địa ti, dương cương âm thuận, ti nhược nữ tử chính nghĩa dã,
cẩu bất cam ư ti nhi dục tự tôn, bất phục ư nhược nhi dục tự cường, tắc phạm
nghĩa nhi phi chánh hĩ, tuy hữu tha năng, hà túc thượng hồ?” (Trời tôn quý, đất
thấp kém; dương cứng mạnh, âm nhu thuận; phụ nữ ti nhược phù hợp chính nghĩa,
nếu không chịu ti nhược mà muốn tự tôn, không chịu giữ phận yếu mà muốn tự
cường tức bất nghĩa, bất chính vậy, cho dù có tài năng thế nào vẫn không đáng
được tôn sùng) Tôi nhớ một lần có bạn học đạo ở nơi khác nói với tôi muốn học Nữ
Đức, tôi liền gửi sách đến, cô ấy nói xem không hiểu, tôi nói không sao cả, có
phần tiên chú. Cô ấy nói tiên chú cũng xem không hiểu. Hiện nay tôi xin đem
phần tiên chú giảng một lượt cho mọi người. Lẽ quý tiện của trời đất hoàn toàn
dẫn lời từ trong “Chu Dịch”, bởi vì toàn bộ sách “Nữ Giới” chỉ có hơn 1600 chữ,
không nhiều, nhưng đều dẫn dụng lời nói từ trong điển tịch xưa như “Luận Ngữ”,
“Chu Dịch”,  “Lễ Kí”, “Thượng Thư”, tổng
cộng có hơn 17 chỗ, có thể thấy “Nữ Giới” là một tác phẩm tinh hoa được Tào Thái
Cô viết sau khi tinh thông kinh điển của cổ thánh tiên hiền, cộng với sự tu
dưỡng đức hạnh của bản thân trong mấy mươi năm, chứ không phải là lời nói của
riêng một nhà. Giống như Khổng Tử chỉ truyền thuật lại những lời dạy của cổ
thánh tiên hiền, bản thân Ngài không hề sáng tác điều gì mới, như Ngài đã nói:
“tín nhi hiếu cổ, thuật nhi bất tác.”

 

“Thiên tôn địa ti, dương cương âm thuận”.
Dương cương âm thuận chính là đạo, một âm một dương gọi là đạo. Chúng ta từng
xem qua bát quái đồ của Thái Cực, nó đại biểu cho dương và âm, cương và nhu,
thiên và địa, trắng và đen, đều là một cặp. Nếu như toàn bộ đều như nhau, ví dụ
trong 24 giờ đều là ban ngày hoặc ban đêm thì con người không thể nào sống
được; trong nhà nếu toàn là con gái, không có con trai cũng có vấn đề, nhưng
nếu toàn là nam mà không có nữ thì cũng không được, mà phải phối hợp với nhau.
Mà tiền đề của việc phối hợp với nhau là mỗi người giữ phận nấy, nếu như không
giữ đạo của riêng mình, ví như phụ nữ đòi đứng ở vị trí dương, còn nam thì đứng
ở vị trí âm thì sẽ loạn hết. Thế nên, trong “Kinh Thi” tôi nhớ có đọc qua một
đoạn thế này “tẫn kê chi thần” (gà mái gáy sáng), đây là điềm báo chẳng lành, ý
nói gà mái không đẻ trứng mà đi gáy báo trời sáng, đây là điềm thiên hạ chẳng
lành. Từ xưa đế nay nam nữ ai giữ phận nấy, chúng ta ngày nay nếu như không ý
thức đến điều này, sẽ sinh ra loạn, chúng ta dẹp loạn tức đem điều sai trái sửa
lại cho ngay. Có một lần, một giáo viên chia sẻ tại luận đàn văn hóa truyền
thống rằng: “nhà của tôi đều là gà mái gáy, gà trống đẻ trứng, chồng của tôi ở
nhà nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, còn tôi ra ngoài làm người phụ nữ mạnh mẽ, về đến
nhà tôi vào thư phòng, đứng sau bàn sách, còn anh ấy thì ngoan ngoãn đứng trước
mặt nghe tôi ra chỉ thị, tôi nói xong rồi ra lệnh, anh đi làm việc đi”.  Trong “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” có nói:
“luân thường đảo lộn, sẽ có tiêu vong”, cho nên cô giáo này gặp rất nhiều
nghịch cảnh trong cuộc sống.

 

“Ti nhược nữ tử chính nghĩa dã”, ti nhược
chính là chính nghĩa của phụ nữ, cái nghĩa này chính là từ “nghĩa” trong “nhân,
nghĩa, lễ, trí, tín”, người có nghĩa thì sẽ tuân thủ đạo lý, tức làm việc hợp
với đạo lý. Nếu như phụ nữ dựa vào thiên tính ti nhược mà tu dưỡng đức hạnh của
mình thì đây là việc hợp với đạo lý, đây là chính đạo. Nếu như bản thân không yên
phận với vị trí của mình, ở vị trí bên dưới nhưng trong lòng không có tâm cung
kính thì sẽ luôn muốn làm chủ cả việc trong nhà lẫn ngoài nhà.

 

“Cẩu bất cam ư ti nhi dục tự tôn, bất phục
ư nhược nhi dục tự cường, tắc phạm nghĩa nhi phi chính dã”. Không cho rằng bản
thân nhỏ bé, yếu thế mà từ ngoài vào trong đều tỏ ra hung hãn, muốn thể hiện sự
mạnh mẽ trong nhà thì điều này trái với nghĩa, “tắc phạm nghĩa phi chính giã”,
việc này không phù hợp nghĩa lý, không hợp với đạo, trái lệch đạo làm vợ.

 

“Tuy hữu tha năng, hà túc thượng hồ?”. Cho
dù rất có năng lực, tài cán thì có gì đáng để tôn sùng đâu? Việc này không đáng
được tôn sùng, nếu như phụ nữ quản lý hết tất cả sự việc ở bên ngoài thì sẽ làm
loạn thiên đạo.Trong xã hội hiện nay nói đến điều này, có thể rất nhiều người,
bao gồm cả phụ nữ trước tiên sẽ phản đối, rất nhiều nam giới cũng không tán
đồng. Bản thân tôi trong quá trình học tập kinh điển cảm thấy không phải nói
phụ nữ “nhược” thì như vậy nhất định là không tốt. Từ “nhược” này không phải là
“nọa nhược” (yếu hèn), mà chỉ đức hạnh “thượng thiện nhược thủy” của nước. Nước
có những đặc tính, thứ nhất là khi nó gặp chướng ngại vật thì nhất định sẽ
chuyển hướng để vượt qua, chứ không cứng nhắc một mực đâm vào một chỗ, ví dụ
như có một tảng đá lớn chắn phía trước thì nó sẽ chảy vòng mà đi qua. Ý nói khi
gặp việc thì phải xét hoàn cảnh mà biến hóa, đối với hoàn cảnh bên ngoài bản
thân phải biết cách biến hóa để xử lý, không được đối chọi cứng rắn với người.
Đặc biệt là trong gia đình, “thanh quan thì khó xử việc nhà”, nhà không phải là
nơi để nói lý lẽ, nếu như bạn cứng rắn đối chọi với mọi người thì không thể
giải quyết được việc gì, dù có ngàn lý do để nói với người nhà thì họ cũng
không hiểu rõ, họ cho rằng họ đúng, bạn cho rằng bạn đúng, dù sao đôi bên cũng
cần phải sống, chúng ta hãy nhường bước mà rời khỏi, cho dù có dây dưa đối chọi
tạm thời thì cũng không phải là phương pháp giải quyết, nên học tính nhường
bước mà rời khỏi của nước. Đặc tính thứ hai của nước là giọt nước có thể xuyên
đá, giọt nước nhỏ tí tách, nhìn có vẻ chẳng có sức mạnh gì, nhưng thời gian lâu
dài có thể xuyên thấm vào đá. Trong nhà cũng như vậy, cho dù chồng có ngoan cố
không chịu thay đổi ra sao, cho dù anh ấy thích lên mạng chơi game thế nào thì
cũng không nên quản, bạn cần kiên trì bền vững, dùng tính cách nhu hòa ấm áp
dịu dàng của mình mà cảm hóa anh ấy, mỗi ngày bạn đều nói với anh ấy lên mạng
không tốt cho sức khỏe, thế nhưng nên chăm sóc cho anh ấy thế nào bạn vẫn chăm
lo cho anh ấy như thế đó, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm… rồi sẽ có ngày
anh ấy quay đầu. Tâm thường hằng (bền lâu) đó dễ dàng thể hiện được trong gia
đình, đây là đặc tính thứ hai của nước. Đặc tính thứ ba là “thủy thiện lợi vạn
vật nhi bất tranh” (nước làm lợi cho vạn vật mà không tranh). Nước có thể tưới tiêu
ruộng đồng, có thể tưới tẩm vạn vật, có thể giúp cho khách bộ hành qua cơn
khát, nhưng không hề tranh lợi với bất kì ai. Làm phụ nữ cũng như vậy, chỉ cần
bạn tranh thì nhất định sẽ loạn. Phụ nữ trong gia đình giống như quả tim vậy,
nếu như quả tim tranh với những bộ phận khác thì cảm giác của toàn thân sẽ lập
tức tê liệt, quả tim chẳng tranh với ai, mà không ngừng phụng hiến, không ngừng
vận chuyển máu, không ngừng cống hiến. Tôi cũng thường nghĩ rằng phụ nữ nên làm
cái lưỡi, chứ đừng làm răng, vì răng rất cứng, đến khi ta già thì nó là thứ ra
đi đầu tiên, còn cái lưỡi thì khi già răng rụng hết nó vẫn còn ở lại, cho nên
có câu nói “nhu thắng cương” là bởi đạo lý này. Tôi lúc đầu cũng đặc biệt ưa
thích nói lý lẽ, nói lý với chồng và mẹ chồng, nói tới nói lui cũng chẳng nói
được rõ ràng, sau đó tôi mới hiểu gia đình không phải là nơi nói lý lẽ, do
không nói lý lẽ nữa nên tôi cảm thấy rất tốt, họ nói thế nào thì cứ để họ nói,
cho dù họ nói vô lý đi chăng nữa, tôi cũng không lên tiếng, phiền não dần dần
cũng không còn nữa. Làm phụ nữ nhất định cần phải nhìn cho rõ, rất nhiều người,
rất nhiều việc bạn không thể thay đổi được, điều này không có nghĩa là bạn
không tốt, chỉ là bạn không có duyên phận này, nên bạn cũng không cần tiêu hao
quá nhiều tinh thần sức lực, làm bất kì việc gì cũng không nên chấp trước, nếu
không nhìn thấu được thì nhìn tan nhạt đi một chút, không buông xuống được thì
cũng thoải mái một tí, đời người chớp mắt là qua mau, chúng ta cần phải làm một
phụ nữ có trí tuệ.

 

Trọng điểm của chương “Ti nhược” nói về ba
việc. Thứ nhất là “minh kì ti nhược, chủ hạ nhân”; thứ hai là “minh kì tập lao,
chủ chấp cần”; thứ ba là “trai cáo tiên quân, chủ kế tế tự”. Chúng ta cùng xem
câu thứ nhất.

 

CỔ GIẢ SINH NỮ TAM NHẬT, NGỌA CHI SÀNG HẠ.
LỘNG CHI NGÕA CHUYÊN, NHI TRAI CÁO YÊN (Tạm dịch: Người xưa sau khi sinh hạ con
gái ba ngày, đặt con ngủ ở dưới giường, lấy con thoi dệt vải bằng đất nung cho
con làm đồ chơi. Sau đó, tắm gội trai giới, đến từ đường tác bạch với tổ tiên
về việc hạ sinh con gái)

 

 Ý
nghĩa của câu này là vào thời xưa nếu sinh ra con gái, ba ngày đầu sau khi sinh
thì đem đặt ở dưới giường, cho nó một con thoi dệt vải làm đồ chơi, đồng thời
cần tế cáo tổ tiên. Lời dạy này lúc tôi mới bắt đầu học cảm thấy không hiểu, vì
sao lại đặt con ở dưới giường rồi đưa cho con thoi? Sau này tôi xem tiên chú
thì hiểu ra, điều này biểu thị người nữ khi đến thế gian này cần phải biết sự
khác biệt giữa nữ và nam, biết đại đạo luân thường “nam chủ ngoại nữ chủ nội”.
Đồng thời việc tế cáo tổ tiên có hàm nghĩa rất sâu xa, thể hiện phụ nữ cần hàm
dưỡng đức hạnh và nuôi dưỡng cho tốt thế hệ sau để an lòng tổ tiên. Câu này
xuất phát từ “Kinh Thi”. Trong “Kinh Thi” có nói: “nãi sinh nam tử, tải tẩm chi
sàng, tải y chi thường, tải lộng chi chương”. Nếu như sinh con trai thì để con
nằm trên giường cao rộng lớn, mặc quần áo đẹp, cho cái mề đay bằng ngọc thạch
làm đồ chơi, vào thời xưa người nam có chức quan đều chơi đá quý. “Nãi sinh nữ
tử, tải tẩm chi địa, tải y chi thị, tải lộng chi ngõa”, nếu như sinh con gái
thì để nó ngủ dưới đất, mặc quần áo rất đơn giản, quần áo chính là cái tã của
trẻ con, chơi với con thoi là được rồi. “Tẩm chi sàng, tôn chi dã”, để con trai
ngủ trên giường biểu thị ý nghĩa tôn quý; “tẩm chi địa, ngọa chi sàng hạ, ti
chi dã”, để con gái ngủ dưới đất, ở dưới giường biểu thị muốn cho con gái có
thể giữ được đức hạnh khiêm nhường. Ở điểm này thì tôi tin rằng đối với trẻ là
con một hiện nay sẽ không có tình hình như vậy. Tôi nhớ lúc mới vừa học thì một
nhân viên nữ của công ty nói rằng, sao lại để nằm dưới giường vậy? Sau này tôi
sinh con chẳng lẽ cũng làm như vậy hay sao? Chúng ta không thể bắt chước một
cách máy móc như vậy, mà cần phải hiểu đạo lý bên trong, như vậy mới chân thật
học được tinh hoa của văn hóa truyền thống.

 

Chúng ta học cổ văn nhất định phải dựa trên
văn tự mànhìn ra được đạo lý thực sự ở bên trong mà người xưa muốn truyền lại
cho hậu thế. Ví dụ như hoàng đế thời xưa, vương miện họ đội đều có những dây
hạt châu rũ xuống, những hạt châu đó sẽ che mắt họ, tại sao họ lại làm như thế?
Trên thực tế là muốn ngụ ý với hoàng đế rằng, cho dù trí tuệ của ngài cao hợn
một bậc so với tất cả người trong thiên hạ, nhưng không nên vừa trực tiếp nhìn
một cái là việc gì cũng xuyên thấu, họ cần dùng dây hạt châu rũ xuống để che
lại, che lại nhằm biểu thị rằng bản thân mình vẫn có thể nghe và tiếp nhận lời
tâu của của các đại thần. Trong sách xưa có ghi chép rằng lỗ tai của hoàng đế
đều bị bít lại bằng bông tơ màu vàng, tất nhiên là không phải bịt chặt cứng.
Bởi vì đó là bông tơ, ý nói do thính lực của hoàng đế rất nhạy bén, có thể phân
biệt các loại âm thanh, thế nhưng không nên hiển lộ ra như vậy, biểu thị rằng
bản thân vẫn có thể nghe lọt tai kiến giải của người khác. Ngay cả phụ nữ thời
xưa, y phục của họ đều có đính những cái chuông nhỏ, vì sao lại đeo chuông?
Trên thực tế là để nhắc nhở bản thân, khi đi đường, chuông vừa rung lên là để
nhắc nhở bản thân hành động cần có cử chỉ đoan trang, không được để phát ra âm
thanh hỗn tạp, động tác không được hấp tấp vội vàng, mà uy nghi có phép tắc.
Đồng thời âm thanh ấy cũng nhắc nhở mọi người là có một phụ nữ sắp đến, nếu như
không tiện thì mọi người có thể tránh đi. Thế nên, rất nhiều đồ vật của thời
xưa đều có ngụ ý rất sâu, không phải đơn giản như chúng ta hiện nay nghĩ. Trong
giáo học thời xưa, “Kinh Dịch” có một câu nói rất quan trọng là “đồng mông
dưỡng chính, thánh công dã”. “Đồng” là chỉ cho nhi đồng, “mông” nghĩa là vỡ
lòng, “dưỡng” nghĩa là trưởng dưỡng, “chính” là hạo nhiên chính khí. Đó là
những thứ mà chúng nghe, chúng nhìn, chúng nghĩ toàn bộ đều phải là chính, đây
mới là công lao thần thánh trong việc nuôi dạy con trẻ. Đối với trẻ gái thì nên
dưỡng chính thế nào? Trước tiên cần dạy chúng học đức hạnh khiêm tốn, khiêm
nhường. Vào thời xưa, phụ nữ không giống như nam giới ở bên ngoài có thể có
trải nghiệm rộng, có thể học được rất nhiều học vấn, có thể kết giao với nhiều
bạn tốt, mà họ bị khép kín trong gia đình, vậy làm thế nào để họ có đức hạnh
tốt? Thế nên giáo dục vào thời xưa là một việc hao tốn rất nhiều công phu sức
lực. Chúng ta ngày nay so với phụ nữ thời xưa hạnh phúc hơn rất nhiều, chúng ta
có thể có sự trải nghiệm rộng, có thể học được rất nhiều tri thức, thế nhưng
cái học đó có chân thật nằm ở đạo hay không, chúng ta lại không thể phân biện
được; cái học đó có thể cắm vững nền tảng làm phụ nữ hay không, chúng ta có thể
cũng không ý thức đến. Thế nên, chúng ta học Nữ Đức đầu tiên quan trọng ở nền
tảng, cái học căn bản chính là tính đức khiêm tốn của phụ nữ.

 

NGỌA CHI SÀNG HẠ, MINH KÌ TI NHƯỢC, CHỦ HẠ
NHÂN DÃ; LỘNG CHI NGÕA CHUYÊN, MINH KÌ TẬP LAO, CHỦ CHẤP CẦN DÃ. TRAI CÁO TIÊN
QUÂN, MINH ĐƯƠNG CHỦ KẾ TẾ TỰ DÃ. (Tạm dịch: Để bé gái ngủ ở dưới giường thể
hiện rằng phụ nữ phải biết khiêm hạ, đối xử với người khiêm hòa, nhẫn nhường.
Để cho bé gái dùng con thoi dệt vải làm đồ chơi vì bé gái đó sau này sẽ là
người giữ việc canh cửi, làm những việc lao tác trong gia đình, giữ đạo cần
kiệm. Vì sao phải cáo trình với tổ tiên? Vào thời xưa, chức phận của phụ nữ là
bếp núc, phải chuẩn bị rượu và thức ăn tươm tất sạch sẽ, giúp chồng lo việc tế
tự tổ tiên)

 

Ý nghĩa của đoạn này là gì? Chính là đặt
trẻ gái ở dưới giường nhằm thể hiện cần phải giữ đức khiêm tốn nhu thuận. Còn
“lộng chi ngõa chuyên” là gì? Để cho trẻ chơi con thoi, thứ nhất là nói về bổn
phận chủ nội của phụ nữ, thứ hai là nói với họ rằng làm phụ nữ thì phải biết
rằng lao động và cần kiệm thì mới có thể trì gia, “phụ nữ siêng năng cả nhà
hưng thịnh, phụ nữ lười nhác cả nhà suy”, thế nên phụ nữ siêng năng thì gia
nghiệp dễ dàng hưng vượng, nếu như phụ nữ tham ăn nhác làm thì gia tộc này sẽ
nhanh chóng bại hoại. “Trai cáo tiên quân”, “tiên quân” là chỉ cho tổ tiên, tế
tự tổ tiên, “minh đương chủ kế tế tự dã” tức là việc quan trọng nhất là cúng tế
tổ tiên trong nhà đều do phụ nữ lo liệu. Chúng ta không hiểu vì sao công việc
quan trọng như thế mà thời xưa lại giao cho phụ nữ làm? Từ đây có thể thấy rằng
thời xưa không hề xem thường phụ nữ, bởi vì người phụ nữ đến với một gia đình
là để giúp cho gia tộc đó nuôi dưỡng thế hệ sau, làm hiển vinh gia tộc, nhưng
quan trọng nhất là có thể giúp gia tộc này bồi dưỡng ra thế hệ sau. “Kế tế tự”,
“kế” có nghĩa là kế thừa, làm thế nào có thể giúp đỡ người người trong nhà,
giúp gia tộc này, bồi dưỡng ra thế hệ tiếp theo, then chốt là người phụ nữ này
có đức hạnh, có học vấn hay không? Việc lớn như thế này từ nhỏ phải bảo cho cô
ấy, phải nhắc nhở cô ấy chú ý, sau này khi được gả vào nhà chồng, toàn bộ sứ
mạng chính là đến làm sự việc này. Lời xưa có câu: “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi
đại”. Từ “hậu” không phải là nói con cái, chúng ta sinh con xong là có “hậu”
rồi, nên làm thế nào để vui chơi hưởng thụ thì người làm mẹ cứ mặc sức, việc
này chẳng khác gì với việc nuôi con mèo, con chó trong nhà. Chữ “hậu” này then
chốt là có thể kế thừa gia nghiệp của tổ tiên, gia đức và gia phong của tổ
tiên, có thể khiến cho gia tộc hưng vượng, đời này truyền cho đời sau. Có được
cái “hậu” này thì mới thật sự xứng đáng với tổ tiên. Không có cái “hậu” này thì
dù cho nuôi ra cả bầy cũng không ích gì, mỗi đứa đều là con phá của, đối với tổ
tiên vẫn là bất hiếu.

 

Trong sách “Liệt Nữ Truyện” tôi thấy Mạnh
Mẫu nói như thế này: “phụ nhân chi lễ, tinh chủ phạn, mịch tửu tương, dưỡng cữu
cô, phùng y thường nhi dĩ. Cố dã khuê môn chi tu, nhi vô cảnh ngoại chi chí,
thử chi vị dã”. Câu này có ý nghĩa thế nào? Lễ tiết của phụ nữ là ở chỗ có thể
tinh thông việc làm cơm, có thể nấu rượu, có thể hiếu dưỡng cha mẹ chồng, may
vá quần áo, chỉ những việc này thôi. Chính là ở chốn khuê môn, đóng cửa lại,
những việc cần phải tu hành ở nhà của người phụ nữ chính là tu ở trong những sự
việc này. Không có “cảnh ngoại chi chí”, “cảnh ngoại” tức là ra ngoài xông xáo
trong thiên hạ, giống như người nam kiến công lập nghiệp, không có chí hướng
này. “Nữ tử thủy sinh, tức dĩ thị kỳ chi, 
thị chi, kì thực phụ nhân chi đạo, diệc tức thử nhi vô gia dã”. Khi sinh
hạ con gái rồi thì dùng điều này mà kì vọng nó, dạy dỗ nó, không cần gì thêm
nữa, như vậy sẽ dạy dỗ tốt được con gái. Mạnh Mẫu chỉ đơn thuần biết nấu cơm,
vá áo thôi sao? Chúng ta chỉ cần nhắc đến Mạnh Tử thì không có người nào không
nghĩ tới Mạnh Mẫu. Một vị thánh hiền nhân là do ai dạy ra vậy? Do người mẹ tốt
dạy ra. Cho nên, tuy Mạnh Mẫu không ở bên ngoài gây dựng sự nghiệp lẫy lừng,
nhưng bà đã nuôi dưỡng ra một người con là Thánh Hiền một đời, có thể khiến cho
văn hóa truyền thống được truyền thừa đến mấy ngàn năm sau. Chí hướng của bà,
sức ảnh hưởng này của bà quá sâu rộng, há chỉ dừng lại ở việc bà biết nấu cơm,
may quần áo thôi sao? Từ đây chúng ta có thể nhìn thấy, đức khiêm hạ của phụ nữ
là gì? Đó chính là chân thật có đạo đức, có học vấn nhưng trước giờ không thể
hiện bản thân, mà an phận giữ mình. Trước tiên làm tốt gia đạo, quan trọng nhất
là nuôi con cho tốt, những thứ khác như là kiếm tiền nhiều ít, ở bên ngoài có
tiếng tăm bao lớn đều là thứ yếu. Tôi nhớ có một nhà giáo dục học đã nói, kiếm
được rất nhiều tiền nhưng khi quay đầu nhìn lại thì con của mình chẳng ra thứ
gì, lúc lìa đời thì hai bàn tay trắng, một phân tiền cũng không mang theo được,
danh vọng, địa vị gì cũng không mang đi được, mà con cái thì không được nuôi
dưỡng nên người, gia đạo lại thêm một lần suy bại, đây là sự việc hối hận cả
đời. Tôi cũng đã từng gặp một cặp vợ chồng rất nhiều tiền, nhưng con cái của họ
khiến họ rất tức giận, con cái đã hơn 20 tuổi rồi, căn bản là không nghe lời
cha mẹ dạy. Hai vợ chồng họ nói với tôi, sớm biết như thế này thì chúng tôi chỉ
để một người kiếm tiền thôi, ví dụ như cô ấy không cùng tôi làm kinh doanh mà ở
nhà giáo dục con cho tốt. Thế nhưng thời gian không thể quay ngược trở lại, con
cái đã lớn cả rồi, cũng không nghe lời cha mẹ nữa, đã là việc không thể làm
được rồi. Thế nên, chúng ta hiện nay nếu như có cơ hội nghe thấy hoặc là hiểu
được đạo lý này thì nhất định nên từ bây giờ mà bắt đầu làm ngay.

 

TAM GIẢ, CÁI NỮ NHÂN CHI THƯỜNG ĐẠO, LỄ
PHÁP CHI ĐIỂN GIÁO HĨ, KHIÊM NHƯỢNG CUNG KÍNH, TIÊN NHÂN HẬU KỈ, HỮU THIỆN MẠC
DANH, HỮU ÁC MẠC TỪ, NHẪN NHỤC HÀM CẤU, THƯỜNG NHƯỢC ÚY CỤ, TI NHƯỢC HẠ NHÂN.
(Tạm dịch: Ba điều trên là thường đạo của phụ nữ, là cái gốc để lập thân của
người nữ, cũng là lời dạy Kinh điển từ xưa đến nay về mặt lễ nghi phép tắc. Làm
phụ nữ thì phải khiêm hạ, nhẫn nhường, đối với người cung kính. Khi gặp việc
tốt thì luôn nhường người lên trước, mình lui lại phía sau. Dù bản thân làm
điều tốt cũng không được khoe khoang tự mãn, còn làm việc sai thì không được
thoái thác trách nhiệm. Hàm dưỡng đức nhẫn nhục, không tranh biện với người.
Thường giữ tâm kính sợ, dè dặt cẩn thận. Nếu có thể thực hành không mỏi những
việc trên thì đã tận đạo nghĩa ti nhược, khiêm nhường rồi vậy)

 

Ba điều này là thường đạo của phụ nữ. Chữ
“thường” này có hàm nghĩa rất sâu, thường nghĩa là gì? Có thể siêu vượt thời
gian, không gian, vào thời xưa và thời nay không hề thay đổi, vẫn như vậy nên
mới gọi là thường. Nếu thời xưa là một kiểu, thời nay là một kiểu thì không gọi
là thường. Phụ nữ thời xưa có thể sinh con, nam giới không sinh được, hiện nay
cũng là như vậy, không thay đổi. Còn bản tính thì sao? Phụ nữ thời xưa giữ bổn
phận, thời nay cũng nên như vậy, cũng không nên thay đổi. Nếu như thay đổi thì
nói lên điều gì? Giáo hóa đã mất rồi, phong tục thế gian đã xuống cấp rồi, mọi
người đã bắt đầu quên mất rồi. Giống như là khắp cả mọi người trên đường đều đi
ăn trộm mà không cảm thấy ăn trộm là một việc xấu hổ, mọi người đều làm như thế
cả. Hiện nay nếu như có công ty nào mà không trốn thuế, gian lận thuế thì cảm
thấy đó là một việc bất khả tư nghị, mọi người đều làm như thế cả. Nếu như mọi
người trên đường đều nhai kẹo cao su mà bạn không nhai thì mọi người cảm thấy
bạn rất kì lạ, vấn đề là ở chỗ này. Thế nên, chúng ta hiện nay nên đem thường
đạo nói ra để mọi người đều biết cái gì là thường đạo của phụ nữ. “Lễ pháp chư
điển giáo hĩ”, điển giáo là chỉ lời dạy trong Kinh điển, sự giáo hóa của Kinh
điển, Kinh điển vĩnh cửu bất biến với thời gian, chỉ vì người thời nay chúng ta
hiểu sai, không hiểu được hàm nghĩa chân thật của tổ tiên, rồi đem ý của chính
mình thêm vào ý của tổ tiên mà nói thì sai mất rồi. Ba điều này, điều thứ nhất
là ti nhược, trong hết thảy giáo dục Nữ Đức thì khiêm hạ là căn bản của căn
bản.

 

KHIÊM NHƯỢNG CUNG KÍNH.

 

Chữ “khiêm” có nghĩa “nhường” và “kính” ở trong,
đồng thời còn có nghĩa không tự mãn. Chân thật khiêm nhường, cung kính là chỉ
cho điều gì? Làm thế nào làm được khiêm nhường cung kính, từ đâu mà bắt đầu
làm? Tôi xin chia sẻ với mọi người, là từ hiếu đạo mà bắt đầu làm, chúng ta
nói: “bách thiện hiếu vi tiên”, hạt nhân của văn hóa truyền thống là bốn chữ
này: hiếu thân tôn sư. Đối với cha mẹ trước tiên phải hiếu kính, hiếu thuận,
sau đó đối với tất cả trưởng bối, thầy giáo đều tôn trọng, cung kính,lễ phép.
Nhưng trong cuộc sống thực tế chúng ta rất khó thực hiện, giảng đạo lý thì rất
dễ, lúc giảng bài thì đều giảng rất quy củ nhưng đến khi thực hành sẽ phát hiện
có rất nhiều việc không dễ làm, nguyên nhân không làm tốt được là do đâu? Không
phải chúng ta xung đột với cha mẹ, với xã hội, hoặc là xung đột với bất kì
người nào, suy cho cùng là do tập tính của chúng ta có xung đột và mâu thuẫn
với tự tính của chính mình. Học tập Thánh Hiền chính là làm cho tập tính của
chúng ta quay trở về tự tính, không còn có xung đột, mâu thuẫn. Chúng ta trước
tiên cần hỏi chính mình có thực sự muốn học tập giáo huấn của Thánh hiền hay
không, nếu như thực sự muốn nâng cao bản thân thì đối với hết thảy pháp đều
dùng tâm cung kính mà cầu. Gọi là “một phần thành kính được một phần lợi ích,
mười phần thành kính được mười phần lợi ích”, nếu không có tâm chân thành cung
kính thì sẽ không học được thứ gì, đều là cái học nông cạn, học cái văn chương
ở bề mặt. Thế nào là chân thành? Tiên sinh Tăng Quốc Phiên có một câu chú giải
rất hay “chân tức là không vọng”. Vọng chính là tâm hư giả, “thành tức là một
niệm chẳng sinh”, không có cái tâm tạp niệm, không nghĩ cái này cái kia. Chúng
ta muốn tận hiếu với cha mẹ thì đừng nghĩ đến điều gì khác, chỉ một mực làm là
được. Nếu như lại nghĩ thế này thế kia, nghĩ em trai mình thế này, chị gái mình
thế kia thì chính mình sẽ không làm được. Rồi lại nghĩ tiếp xã hội này như thế
nào? Tổ tiên có một câu giáo huấn rất hay: “không thấy lỗi của người”. “Nếu
chân thật là người tu đạo, không thấy lỗi của người, nếu nhìn thấy lỗi người,
thì chính mình cũng sai”. Đây là câu nói của Lục Tổ Huệ Năng, bạn đã nhìn thấy
lỗi lầm của người khác chưa? Nói thật ra nếu như không thấy trừ phi là mù mắt,
hoặc là người vô tri, người đó rõ ràng đã phạm lỗi mà bạn nói là không nhìn
thấy. Mắt đã nhìn thấy nhưng trong tâm không hề động chút ý niệm. Bất luận là
cha mẹ hay là người bên cạnh, đối với những lỗi lầm mà họ đã phạm, đừng để tâm
của mình bị tác động, hễ động tâm thì phiền phức rồi. Chính mình cũng không cần
đi phan duyên, cứ muốn đi giúp đỡ người, kì thực người cần giúp nhất là chính
mình, thử hỏi chính mình xem đã thành Thánh thành Hiền chưa? Nếu chưa thì bạn
rất “nghèo” đấy. “Lúc nghèo cùng thì hãy lo hoàn thiện bản thân” là tốt rồi,
nếu người khác chạy đến trước mặt nói “anh nhất định phải giúp tôi!”, vậy được,
chúng ta tận hết bổn phận của chính mình, cũng chẳng có gì gọi là giúp, chỉ
chia sẻ với họ một chút tâm đắc của chính mình. Ngay cả tôi đây cũng không phải
là cô giáo của các bạn, tôi chỉ là chia sẻ tâm đắc của tôi với mọi người, chúng
ta cùng nhau học tập, cùng nhau tiến bộ. Không dám xưng hô là “lão sư”, không
xưng nổi từ “lão”, cũng không dám gọi là “sư”, hai chữ này đều không dám làm.
Tự mình học tập làm sao có thể đặt lỗi lầm của người khác qua một bên, học tập
cư sĩ Hứa Triết 113 tuổi của Singapore. Mọi người hỏi bà khi nhìn thấy lỗi của
người khác thì làm thế nào? Bà trả lời rằng “thì giống như đang đi trên đường
vậy, xung quanh có rất nhiều người qua lại, bạn nói tôi đã nhìn thấy, ừ thì có
nhìn thấy, bạn hỏi có lưu lại ấn tượng gì không, người ấy như thế nào, đều
không lưu lại thứ gì cả, không biết gì hết.” Toàn tâm toàn lực đặt vào chính
mình, đặt vào việc trưởng dưỡng đức hạnh của chính mình. Nếu như cả ngày nhìn
thấy lỗi lầm của người khác, thì “chính mình đã sai rồi”, bản thân mình đã bắt
đầu đọa lạc rồi. Vì vậy, tâm chân thật cung kính khiêm nhượng chính là từ
“không thấy lỗi người” mà bắt đầu, từ “hiếu thuận cha mẹ” mà bắt đầu, từ việc
không nhìn thấy lỗi của cha mẹ. Sau đó mở rộng ra, không thấy lỗi của chồng,
rồi lại dần dần mở rộng ra một chút nữa, không thấy lỗi của cha mẹ chồng, mở
rộng ra nữa không nhìn thấy lỗi của anh chị em chồng, rồi lại mở rộng ra đến
sau cùng bạn không còn nhìn thấy lỗi của bất kì người nào nữa thì bạn đã thành
Thánh Hiền rồi đó. Cho nên, có thành Thánh Hiền hay không thì chính mình biết
rõ nhất, nếu như vẫn nhìn thấy lỗi của người thì vẫn là phàm phu tục tử, vẫn
cần phải tiếp tục tu học.

 

TIÊN NHÂN HẬU KỈ.

 

 Thứ
tự trước sau được nói ở đây chính là quá trình cầu đạo, trong sách “Đại Học” có
nói: “Sự có gốc ngọn, vật có trước sau, hiểu thứ tự trước sau tức gần với Đạo
vậy”. Thế nào là gốc ngọn của sự, trước sau của vật? Làm người tận hiếu, giữ
vẹn nhân nghĩa, đây là cái gốc, đây là điểm khởi đầu. Cái gốc của làm việc
chính là “hành hữu bất đắc phản cầu chư kỉ” (làm việc không thành thì xét lại
chính mình), đây là gốc, là điểm khởi đầu của làm việc. Bất luận là làm người
hay làm việc đều biết nghĩ cho cho người khác, đứng ở góc độ của đối phương mà
cân nhắc thì mới không bị tình trạng gốc ngọn điên đảo.

 

Giáo dục của Thánh hiền là gì? Chính là
buông xuống bản thân, toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho người khác. Nhìn lại thì
cũng được hết thảy những người xung quanh lo nghĩ cho mình, họ lo nghĩ còn chu
đáo hơn chính mình lo cho bản thân. Có thể lúc mới bắt đầu làm sẽ gặp một chút chướng
ngại, nhưng tôi tin rằng nếu như mọi người kiên định tín niệm, kiên trì không
mỏi mà làm thì nhất định có được thu hoạch. Mỗi ngày phản tỉnh, phản tỉnh xem
mình làm việc có phải là vì chính mình hay không, có khi nếu không vì cái danh
của mình thì cũng vì cái lợi của bản thân. Rất nhiều giáo viên văn hóa truyền
thống không vì danh, cũng chẳng vì lợi, thế nhưng cũng phải nghĩ thử xem phải
chăng cũng đang vì dục vọng nào đó của mình và tập tính nào đó của chính mình,
nếu như còn có như vậy thì cũng là vì chính mình. Cho nên, chữ “buông” này càng
về sau càng khó làm được, lúc mới đầu rất dễ buông, rất dễ dàng buông những thứ
thô, càng về sau những thứ càng vi tế, càng ẩn kín thì càng khó buông, thế nên
mọi người trong lúc học tập cần phải không ngừng đề khởi chí hướng.

 

HỮU THIỆN MẠC DANH, HỮU ÁC MẠC TỪ.

 

Ở đây nói về thiện ác, đối với thiện ác cần
có lý niệm rõ ràng. Phía trước đã nói với mọi người thiện là gì rồi. “Khiêm
nhường cung kính, người trước mình sau” là thiện, ngược lại chính là ác. Thế
nên, định nghĩa về thiện ác trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” cũng giống với chúng ta ở
đây nói, đó chính là gì vậy? Vì người khác chính là thiện, vì chính mình chính
là ác, đây chính là định nghĩa căn bản về thiện ác. “Hữu thiện mạc danh” ý nói
làm thiện mà muốn người khác biết thì không phải chân thiện, làm ác mà sợ người
biết đến là ác thật sự. Làm một chút việc tốt, rất muốn được người biết đến,
điều này không thuộc về điều thiện thực sự. Bạn tạo ra một chút việc ác, sợ
người khác biết đến thì thực là là cái ác thật sự. Chúng ta ở nhà làm việc cũng
như vậy, ví dụ chúng ta là nội trợ, khi chồng đi làm về thì kể cho chồng biết
hôm nay chúng ta đã làm bao nhiêu việc, nấu cơm ra sao. Nếu như làm cơm mà
chồng không khen ngợi, không có người biểu dương thì không còn tinh thần nấu
cơm nữa, không muốn làm tiếp nữa. Phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ mà không có người
khen thì không muốn dọn dẹp nữa. Trên thực tế, điều này vẫn là tự lợi, làm vì
chính mình, kì vọng được tán thán, đây chính là tâm danh văn lợi dưỡng. Thiện
chân thật là như thế nào? Không nghĩ đến bất kì điều gì, cũng không hy vọng đạt
được bất kì hồi báo nào, làm là làm thôi, làm xong thì quên hết, quên hết những
việc đã làm, quên hết đã làm cho ai, và cũng quên luôn mình là người đã làm
việc này. Từ trong ra ngoài đều buông xuống sạch sẽ, khiến trong tâm mỗi ngày
đều trong suốt, giống như một hồ nước trong có thể phản chiếu rõ ràng cảnh vật
bên ngoài, đây chính là trí tuệ. Trong lòng nếu suy nghĩ quá nhiều thì giống
như mặt nước hồ bẩn, rất khó phản chiếu cảnh vật bên ngoài. Lúc hành thiện cần
phải biết tri ân báo ân. Lời dạy xưa có nói: “ân đức dù là giọt nước, cũng xin
báo đáp cả suối nguồn”. Thế nhưng người hiện nay đối với sự việc đã qua thì
quên ân trời biển, còn điều lỗi như giọt nước lại ghi nhớ rất rõ ràng. Việc này
cũng không có gì kì lạ, đó là do tập tính của con người, vừa khởi ý niệm thì
nghĩ ngay đến cái tốt của mình và cái xấu của người. Thế nên, khi xảy ra vấn đề
thì “tôi đối với anh ta tốt như vậy, anh ấy lại đối với tôi không tốt”, những
việc này nên quên đi. Thế nên, con người cần học cảm ân, thời thời khắc khắc
giữ tâm cảm ân, đặc biệt là cảm ân những người đã mang lại nghịch cảnh cho bạn.
Bạn cần hiểu rằng có thể có được phước báo của ngày hôm nay, địa vị của ngày
hôm nay, những phúc này đều từ nghịch cảnh mang đến. Phúc báo do thuận cảnh
mang đến không lớn, từ nghịch cảnh mang đến mới lớn, càng cho bạn nghịch cảnh
thì càng cho bạn sự khảo nghiệm, bạn càng âm thầm tiếp tục làm và nhận chịu thì
càng tích lũy được phúc báo. Vì vậy, bản thân vừa học vừa phản tỉnh lại chính
mình, phước báo của mình là do những người xung quanh mang nghịch cảnh đến, đặc
biệt là người thân mang đến, bạn âm thầm làm trong mười mấy, hai mươi mấy năm
thì con đường nhân sinh của bạn sẽ ngày càng xán lạn.

 

Nếu muốn hiểu rõ thiện và ác, tốt nhất nên
nghiêm túc học tập “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”, đây chính là giáo dục cắm rễ
quan trọng. Thiện ác nằm trong mỗi một việc nhỏ trong cuộc sống chứ không nhất
định là những việc lớn. Tất cả thiện đều cần phải phụng hành, hết thảy điều ác
cần phải tránh xa, đây chính là Nữ Đức. Đối với các sự việc trong gia đình, cần
nghiêm túc thực hiện tứ đức của phụ nữ là: phụ đức, phụ dung, phụ ngôn, phụ
công. Ví dụ như bạn trang điểm rất đoan trang, chỉnh tề, không phản cảm, không
hở hang, không khêu gợi tà tư tà niệm của người khác phái thì đây chính là
thiện. Nếu như bạn nói chuyện khéo léo đúng mực, không nói lỗi người, không nói
chuyện hay dở của người, khiến miệng của mình xa lìa thị phi, thì đây cũng là
thiện. Thậm chí việc bạn dạy con cái của mình không được lãng phí một chút
nước, một chút điện, việc nhỏ như vậy cũng là thiện. Thế nên, làm việc thiện
không phải là quyên bao nhiêu tiền mà thiện và ác là ở trong từng việc nhỏ mỗi
ngày, gọi là “thiện không tích thì không đủ thành danh, ác không tích thì không
đủ diệt thân”, phải hiểu đạo lý này.

 

NHẪN NHỤC HÀM CẤU.

 

Cái nhẫn này gồm có ba thứ lớp, trước tiên
phải nhẫn cái miệng, việc này quan trọng nhất, chúng ta thường hễ không cẩn
thận là không nhẫn được cái miệng, tôi cũng thường nhẫn được hồi lâu rồi cũng
buột miệng nói ra, vừa hay lại có người đến dẫn dụ tôi nói ra một tràng rất
sướng miệng, nhưng nói xong rồi thì thực sự cảm thấy rất hối hận. Đây là do
thiện căn của chính mình không sâu dày, lực tu dưỡng không lớn, sức định không
đủ, nếu đủ định lực thì dù cho có ai dụ hoặc cũng không nói, đây là sự tu dưỡng
tối căn bản trong việc làm người. Thứ hai là nhẫn được sắc, về việc này tôi tu
cũng rất kém, hễ gặp phải người tôi không muốn nhìn thấy, nghe thấy những điều
tôi không muốn nghe thì mặt sẽ không nén được giận, do trong lòng còn có phân
biệt tốt xấu nên trên mặt mới bị cảnh giới xoay chuyển, mặc dù miệng không nói
ra nhưng trong lòng thì có, cái nhẫn này là nhẫn nhưng không chuyển hóa được,
nội tâm vẫn không chuyển hóa được nên trong thân thể thường xảy ra đau bệnh.
Sau cùng là nhẫn trong tâm, không những nhẫn trên miệng, nhẫn trên dung mạo sắc
mặt mà tâm niệm cũng không động, thậm chí không có cảm giác nhẫn chịu, căn bản
đều không xem việc này là nghiêm trọng thì đây mới chân thật là cảnh giới cần
tu học của chúng ta. Làm phụ nữ thì cần có công phu như thế nào? Việc lớn hóa
nhỏ, việc nhỏ hóa không, trong lòng chuyển hóa thành không. Hiện nay thì ngược
lại, không có việc gì thì làm thành việc nhỏ, việc nhỏ làm thành việc lớn, việc
lớn làm cho nó càng lớn hơn, sau cùng trời long đất lở dẫn đến li hôn, thật là
đáng sợ.

 

Hết thảy nhẫn nại là gì? Là trong tâm có độ
lượng, có ba tầng độ lượng. Nhứ nhất phải biết khoan dung người khác. Thế nào
là khoan dung người khác? Ít nhất cần có thể nhẫn nhịn người khác, cho dù họ
hoàn toàn sai lầm, không đúng chỗ nào, không có lý gì cả, nhưng mình nhẫn nhịn
được, không cần tranh luận lôi thôi với họ. Ở nhà và ở công ty bạn gặp phải rất
nhiều sự việc như thế, đều cần phải có thể nhẫn nhịn. Nếu chỉ là nhẫn nhịn
không thì tuyệt đối không được, bạn muốn nâng cao chính mình mà chỉ đơn thuần
nhẫn nhịn không thôi thì sẽ khiến bản thân nhẫn nhịn thành bệnh, học Nữ Đức học
thành bệnh, nén vào trong thì không được. Thứ hai là bao dung, bao dung là thế
nào? Đó là có thể đứng ở vị trí của đối phương mà nghĩ, bao dung chính là đổi
vị trí suy nghĩ. Bạn có thể đứng ở góc độ tuổi tác của họ, kinh nghiệm làm việc
của họ, đặc điểm tính cách của họ thì có thể hiểu được vì sao họ làm như thế.
Bạn sẽ cảm thấy họ ăn nói và làm việc như vậy là bình thường, không cần tức
giận với họ. Tầng thứ ba cao nhất là gì? Chính là không còn có gì gọi là đúng
sai cả, chính là đứng ở góc độ nhìn nhận vấn đề của họ, không cần quá xét nét
người khác. Giống như một chậu nước, nhìn thấy trong nước mặt của mình là tròn.
Nếu như lấy một cái ly hình bầu dục, bạn nhìn mặt của mình lần nữa thì ảnh bên
trong sẽ là hình bầu dục, vật chứa bên ngoài không như nhau, là chậu, là ly,
nhưng mặt của chúng ta không thay đổi. Cho nên, trong lúc học khiêm nhường chỉ
cần chú ý đến việc tu dưỡng đức hạnh trong nội tâm của chính mình là được,
không cần xét nét đến người khác.

 

Trong quá trình hoằng dương văn hóa truyền
thống, tôi đã bị rất nhiều chê trách. Lúc ban đầu tôi không hiểu nổi, tôi rõ
ràng là nghĩ như thế này, làm việc với tâm nguyện như thế này vì sao người khác
lại nói tôi như vậy? Rất tủi thân, tôi đã khóc, cũng đã đau lòng. Sau đó hai lỗ
tai tôi không còn nghe chuyện bên ngoài cửa sổ nữa, người khác muốn nói gì thì
nói. Bản thân mỗi ngày xét lại chính mình, âm thầm gột rửa bụi bặm trần cấu của
tâm linh, thanh tịnh thân khẩu ý của chính mình, mỗi ngày làm bạn với Thánh
hiền, đọc sách thiện, nghe thiện tri thức giảng, có duyên thì đi làm việc lợi
ích cho đại chúng, lúc làm thì không nên quá để ý đến cách nhìn của người khác,
nếu quá để ý đến thì có lúc sẽ không nhẫn được phiền não trong nội tâm của
mình, như vậy thì không phải là làm thiện với tâm thanh tịnh. Nếu như có người
nói bạn, bạn cảm thấy vẫn có thể nhẫn được; mười người nói, bạn vẫn chịu được;
nếu như một ngàn người chỉ trích việc làm của bạn thì có thể bạn không chịu
nổi. Bởi vì bạn vẫn chưa tu luyện đến cảnh giới của Thánh Hiền nên bị ngã đổ
thôi. Phương pháp tốt nhất là không nghe, không cần nhẫn, bản thân vẫn cam tâm
tình nguyện làm tiếp tục. Làm thế nào để có được hạt ngọc trai, hạt cát chui
vào bên trong con trai, vốn dĩ nó là hạt cát, con trai nghĩ mình có đuổi cũng
không đuổi nó đi được, chi bằng hãy bao dung nó, sau đó con trai không ngừng
bao dung, cuối cùng bên trong người nó đã hình thành nên hạt ngọc trai. Bản
thân chúng ta cũng vậy, nếu như có duyên gặp phải những sự việc, hoặc là những
người mà cả đời không thể nào tránh né được, ví như không thể trốn tránh được
cha mẹ, con cái, bạn bè người thân, vậy thì những kí ức mà họ đã mang đến cho
bạn, bạn hãy nuôi dưỡng chúng trở thành những hạt ngọc trai bên trong tâm mình
là được rồi.

 

Ở đây có câu chuyện tôi xin chia sẻ với mọi
người, nói về Quý Tử, là Quý Tử trong bách gia chư Tử thời cổ đại. Có một lần
môn khách của Quý Tử tiến cử cho ông một vị khách, sau khi vị khách đó rời
khỏi, Quý Tử nói với môn khách rằng: “Người mà anh dẫn đến có ba điều lỗi: nhìn
thấy ta là cười, đây là biểu hiện của sự ngạo mạn; nói chuyện với ta không xưng
là “lão sư”, đây là biểu hiện của vi phạm lễ tiết; giao hảo giữa ta và người đó
chưa thân mà cách nói chuyện lại thân thiết, đây là biểu hiện của việc nói
chuyện thiếu chừng mực. Kết quả, môn khách của ông cũng rất có tầm nhìn, đã
phản bác lại rằng: “Người đó nhìn ngài mỉm cười vì đây là thói quen chung của
mọi người. Nói chuyện với ngài mà không xưng ngài là “lão sư” là biểu hiện của
học thức uyên bác. Mới quen mà nói chuyện thân mật là biểu hiện của người trung
thành.” Bạn thấy hai người khác nhau cùng nhìn nhận một sự việc thì sẽ có hai
quan điểm hoàn toàn trái ngược nhau. Ở đây tôi muốn nói lên điều gì? Chúng ta
muốn tu đức khiêm tốn, muốn tu Nữ Đức thì bản thân mình làm là được rồi, người
khác có nói thế nào cũng không cần để ý. Chúng ta dùng tâm chân thành, chân
thật cắm gốc từ trên đạo lý học vấn, mỗi ngày cảm nhận thể hội từ trong Kinh
điển, rồi thực hành trong cuộc sống. Sự nâng cao này người khác không thể nào
hiểu được, nhưng bản thân có thể đạt được học vấn chân thật.

 

THƯỜNG NHƯỢC ÚY CỤ

 

Ở đây có nghĩa là bản thân thường có tâm hổ
thẹn và tâm nơm nớp lo sợ thì mới có thể chân thật gìn giữ được phúc báo và
phúc phần của chính mình. Cổ ngữ có câu: “Người không lo xa, ắt có buồn gần”.
Người xưa thường cho rằng nguy hiểm nhất là điều gì? Người ở địa vị cao mà
không có đức hạnh, điều này rất nguy hiểm. Người có lộc lớn mà không có đức
hạnh thì điều này cũng rất nguy hiểm. Nếu có gia nghiệp rất lớn mà trong nhà
không có đức hạnh, cũng rất nguy hiểm. Dù biến đổi thế nào nhưng bản chất vẫn
luôn không đổi, nên khi có danh tiếng lẫy lừng thì phải phản tỉnh trở lại đức
hạnh của chính mình, mỗi ngày đều xét lại bản thân. Nếu như không có đức hạnh
thì chúng ta sẽ không gánh nổi phước báo lớn, rất nhiều thứ sẽ dễ dàng bị thất
thoát. Tôi xin kiến nghị mọi người hãy chân thật học tập “Liễu Phàm Tứ Huấn”.
Trong chương thứ tư của sách “Liễu Phàm Tứ Huấn” có nói đến lợi ích của đức
khiêm tốn”, nói một cách khác là bạn biết được phương pháp để lập mệnh, biết
làm thế nào thay đổi vận mạng, sau đó cũng biết làm thế nào để sửa lỗi tích
thiện. Tuy nhiên, nếu như bạn không biết hàm dưỡng đức khiêm tốn thì tất cả
nước trong sông hồ cũng không thể đổ đầy cái ly bị thủng được, sẽ bị chảy ra
hết. Thế nên, chỉ có không ngừng hàm dưỡng đức hạnh khiêm tốn của chính mình
thì mới có thể giữ được công đức của việc sửa lỗi và tích thiện. Trong sách
“Thượng Thư” lại nói: “Mãn chiêu tổn, khiêm thọ ích”, làm người nhất định không
được kiêu ngạo, trái nghĩa của khiêm tốn là ngạo mạn. Thái độ ngạo mạn có nhiều
cách biểu hiện, không hẳn là cách nói chuyện kiêu ngạo, ăn nói không kiêng nể,
trong mắt không có ai, loại ngạo mạn đó là ngạo mạn dạng thô thiển bề ngoài.
Loại ngạo mạn đáng sợ nhất trong xã hội hiện nay là gì? Đó là biểu hiện vẻ
ngoài rất nho nhã, người khác nhìn không thấy sự ngạo mạn, nhưng trong lòng
không coi hết thảy mọi người mọi vật ra gì, nhất là khi người đó có địa vị, học
thức, phúc báo nhất định nào đó. Người khác quả thật không nhìn ra còn cảm thấy
người đó thật khiêm tốn, văn nhân nho nhã. Người đó trước giờ chưa từng xét lại
bản thân, tự hỏi bản thân rằng mình có phải là người ngạo mạn hay không? Loại
ngạo mạn này rất dễ hại người, thế nên ngạo mạn là tật xấu căn bản nhất của con
người, rất khó trừ bỏ. Trong quá trình học tập của mỗi người hiện nay, chúng ta
mỗi ngày nên tự hỏi chính mình có ngạo mạn hay không, cách nói chuyện thế này
có ngạo mạn hay không, suy nghĩ kiểu này có ngạo mạn hay không, làm việc thế
này có ngạo mạn hay không? Có thể buông xuống học lực, danh vọng, địa vị gia
đình, tài phú, dung mạo của bản thân mà thời thời khắc khắc dùng tâm khiêm tốn
để đối người tiếp vật hay không? Nếu như không thể buông xuống thì dù khởi một
ý niệm ngạo mạn rất nhỏ bé cũng giống như nhỏ một giọt mực vào chậu nước trong
veo của cuộc đời bạn, cho dù chỉ nhỏ một giọt thôi nhưng trong chốc lát nước
trong sẽ chuyển thành đen. Thế nên, sự ngạo mạn của con người giống như thức ăn
trên khay, bản thân luôn cố sức làm đầy nó. Hôm nay ta cảm thấy học vấn của
chính mình rất tốt, đã làm rất nhiều việc cho nhân viên, đã làm rất nhiều việc
cho xã hội, địa vị của mình, danh vọng của mình đều đang góp phần làm đầy khay
thức ăn đó. Đập vào mắt là một khay thức ăn cao chót vót, đến nỗi không nhìn
thấy con đường trước mắt, lời nói của người khác hoàn toàn không nghe lọt tai,
đến lúc đó thì quả thực là hết thuốc chữa. Có câu “nghe người khuyên thì mới ăn
no”, người hiện nay không nghe khuyên, khuyên càng hăng thì họ sẽ bỏ chạy. Vì
vậy, đối với người ngạo mạn không cần nói với họ, làm như vậy có trí tuệ.

 

Ti nhược là một chương rất quan trọng,
ngược lại với ti nhược chính là ngạo mạn. Chương ti nhược này nếu như bây giờ
học cũng được, sau này học cũng được, chỉ cần có thể học thấu suốt thì sẽ được
lợi ích. Đây là chủ đề mà có nói mỗi ngày cũng không có gì là quá đáng, tôi có
một giai đoạn không học tập, không phản tỉnh chính mình, tâm ngạo mạn liền dấy
khởi. Thế nên, chúng ta thời thời khắc khắc phải giữ gìn cảnh giác, ngạo mạn
vừa chớm khởi lên thì phải dập tắt nó, nếu không ngăn chặn, nó sẽ phát triển
rất nhanh.

 

TI NHƯỢC HẠ NHÂN DÃ.

 

Trong “Đạo Đức Kinh” của Lão Tử có một câu
nói: “không dám đứng trước thiên hạ”. Thế nào là “không dám đứng trước thiên
hạ”? Ví dụ khi chúng ta đi đường thì nhường cho người đi trước, bạn đi sau
cùng, không nên chen lấn; khi người khác muốn chụp chung ảnh với một vị thầy,
một vị đại đức nào đó thì bạn nên tạm lui ra sau. Hãy thường nhắc nhở trong tâm
có thể đặt mình vào vị trí thấp nhất được hay không, hễ nghĩ đến câu “không dám
đứng trước thiên hạ” này thì bạn liền hiểu rõ. Nếu bạn nghĩ mình không có đức
hạnh gì, không có học vấn gì, không có điều gì đáng được khen ngợi, quả thực là
nhỏ bé không đáng nhắc đến thì dần dần bạn sẽ buông xuống được toàn bộ.

 

Chúng ta trong lúc học tập “Nữ Giới” cần
chú ý, bảy chương trong sách “Nữ Giới” đều giảng về lý, thế nhưng chúng ta nhất
định không được chấp vào lý mà phế bỏ sự. Nếu như chúng ta chấp lý bỏ sự, xem thường
những việc nhỏ không làm thì sẽ rất phiền phức. Nhất định phải đem lý áp dụng
vào mặt sự, khiến lý sự viên dung, không có chướng ngại. Nếu không thể thực
hiện được đạo lý này vào trong thực tế cuộc sống, như vậy thì lý và sự có
chướng ngại rồi, bạn đã học không đúng rồi. Trước tiên, giữa đạo lý và đạo lý
với nhau không có chướng ngại, như “Nữ Giới” và “Nữ Luận Ngữ” cùng tất cả Kinh
điển về Nữ Đức đều tương thông về mặt lý, là cùng một đạo lý. Chúng ta làm việc
cũng như vậy, việc nhà, việc công ty, thậm chí là việc lớn trong thiên hạ,
những việc này đều tương thông, cũng là một sự việc. Bạn xử lý việc nhà như thế
nào, thì cũng xử lý việc trong công ty như vậy. Lão Tử nói: “Trị đại quốc như
nấu nồi cá nhỏ”. Ở nhà làm thế nào xào rau thì cũng như thế ấy mà trị quốc, đây
là cùng một đạo lý. Về mặt lý và sự phải làm cho thông, nếu như lý và sự không
thông thì sao? Trong “Đệ Tử Quy” chúng ta cũng có học rằng: “Không gắng làm,
chỉ học văn. Chỉ bề ngoài, thành người nào. Nếu gắng làm, không học văn, theo ý
mình, mù lẽ phải.” Nếu chỉ đơn thuần học văn hoặc là đơn thuần thực hành thì
đều sẽ có vấn đề. Những điều nói trong “Đệ Tử Quy” vô cùng tốt, bao gồm cả lý
lẫn sự, chúng ta không nên chấp sự mà không rõ lý. Tôi cứ một mực làm trên sự,
đã làm rất tốt. Người trong ngoài nhà đều khen tôi là một người con dâu tốt,
người vợ tốt, người mẹ tốt, nhưng về mặt lý thì sao? Tôi xem thường không học.
Nên đã thế nào? “Mù lẽ phải”, nếu bạn mơ hồ về mặt lý thì trên mặt sự ắt sẽ có
chướng ngại. Thế nhưng khi so sánh hai mặt với nhau thì chẳng thà chấp sự bỏ
lý, chứ đừng chấp lý bỏ sự. Tức là về mặt sự không chịu đi làm nhưng đạo lý thì
hiểu rất thông, như thế không được. Chúng ta hiểu đạo lý rồi thì cần phải làm
trên mặt sự.

 

VÃN TẨM TẢO TÁC, BẤT ĐẠN TÚC DẠ, CHẤP VỤ TƯ
SỰ, BẤT TỪ KỊCH DỊ, SỞ TÁC TẤT THÀNH, THỦ TÍCH CHỈNH LÝ, SỰ VỊ CHẤP CẦN DÃ.
(Tạm dịch: Phụ nữ nên thức khuya dậy sớm, không vì sự vất vả ngày đêm mà có tâm
sợ khó, tự tay chăm sóc lo liệu việc nhà. Dù là việc hệ trọng hay giản đơn cũng
đều kiên nhẫn xử lý từ đầu đến cuối. Cẩn thận thâu vén sắp xếp mọi việc cho
được chỉnh tề, gọn gàng, sạch sẽ. Nếu có thể thực hành không mỏi, tức đã tận
được đạo chuyên cần rồi vậy)

 

Đoạn này có nghĩa là tối ngủ trễ, sáng dậy
sớm, không sợ vất vả, từ sáng đến tối đều lo liệu việc nhà, mỗi ngày dù là làm
những việc vặt nhỏ nhưng đều xử lý chúng thật ngăn nắp chỉnh tề, đây chính là
hàm nghĩa của chữ cần lao. “Túc” có nghĩa là buổi sáng, “tư sự” là chỉ cho
những công việc vặt, “kịch” chỉ cho những việc rất hệ trọng, “dị” chỉ những
công việc đơn giản, những công việc trong nhà bao gồm những việc đơn giản như
nấu cơm, quét nhà cho đến những công việc hệ trọng. Tôi nhớ khi vừa mới kết
hôn, nhà tôi ở tầng sáu, khi đổi bình gas, vác lên lầu rất khó khăn. Chúng tôi
dọn nhà ba lần, lần đầu dọn nhà cho hết đồ vào hai mươi mấy cái rương, đến lần
thứ hai tôi suy nghĩ làm cách nào để giảm bớt số rương xuống, nhưng mỗi lần đều
không thể bớt số sách được, bởi vì sách chiếm một phần rất lớn, tôi cảm thấy
dọn nhà là một việc thuộc về “kịch” có nghĩa là nghiêm trọng. “Dị” là những
việc rất đơn giản, ví dụ như chúng ta mỗi ngày đều nấu cơm, giặt đồ. Mỗi ngày
bất luận là việc đơn giản hay hệ trọng trong nhà, chúng ta đều không được thoái
thác, đều kiên trì làm. Những công việc như thế này đều nên hoàn thành trong
ngày, việc trong ngày thì xong trong ngày. Sau khi làm xong đều phải dọn dẹp
cho sạch sẽ, ngăn nắp, như vậy gọi là “chấp cần chi đạo”, cần là cần kiệm. Đoạn
này chính là sự tiến thêm bước nữa trong việc thực hành sự khiêm hạ trong gia
đình.

 

Ba phương diện này, một cái nói về thể,
khiêm hạ chính là tính thể, tâm tính của chúng ta. Cái thứ hai nói về tướng, về
mặt sự tướng cần phải làm những việc này. Cái sau cùng là dụng, là có thể kế
thừa việc tế tự, cũng chính là có thể truyền thừa lại cho đời sau, không hổ
thẹn với tổ tiên. Đây là điểm quan trọng nhất, bạn làm ra một đống việc nhưng
không thể nuôi dạy ra một đứa con tốt, bận rộn làm việc nhà, cho dù bạn làm cơm
có ngon đến đâu nhưng con của bạn lại là đứa chẳng chịu làm việc gì, là kẻ ham
ăn nhác làm thì cũng vô dụng. Thế nên ba phương diện này đều có thứ lớp từ
trong ra ngoài là: thể, tướng, dụng. Còn chữ “cần” thì giải thích ra sao? Chúng
ta có rất nhiều ví dụ về việc này, trong sách “Tiến Học Giải” của Hàn Dũ có câu
“sự nghiệp tinh thông bởi do cần, hoang phế bởi do đùa bỡn, thành tựu do biết
suy nghĩ, hủy hoại do tùy tiện. Lại còn có câu “thiên đạo thù cần” (đạo trời
vun bồi cho người cần kiệm).

 

VÃN TẨM TẢO TÁC, BẤT ĐẠN TÚC DẠ. (Tạm dịch:
Phụ nữ nên thức khuya dậy sớm)

 

Trong phần “Tảo tác” của sách “Nữ Luận Ngữ”
có nói phụ nữ nhất định phải thức dậy sớm, không được ngủ đến lúc mặt trời lên
cao ba ngọn tre mới thức dậy. Chúng ta thấy phụ nữ hiện nay dường như không có
mấy người thức dậy sớm, đặc biệt là các cô thiếu nữ, lười biếng ngủ cho đẫy
giấc, vì ban đêm thức khuya lên mạng chơi game, xem phim truyền hình, đi quán
bar với bạn bè, hoàn toàn trái ngược với thiên thời, trái ngược thiên đạo. Sự
vận hành của cơ thể của con người trong hai mươi bốn giờ tương ưng với bốn mùa
trong năm. Bốn mùa của một năm là xuân, hạ, thu, đông, thì hai mươi bốn giờ
trong một ngày cũng có giờ mùa xuân, giờ mùa hè, giờ mùa thu và giờ mùa đông.
Giờ mùa xuân là từ ba giờ sáng cho đến chín giờ sáng. Mùa xuân vạn vật bắt đầu
sinh trưởng, nếu bạn không cho chúng sinh trưởng mà nằm đó ngủ thì sẽ luống qua
mùa sinh trưởng, bạn cứ để lỡ hết lần này đến lần khác, toàn bộ đều sẽ luống
uổng. Từ chín giờ sáng đến ba giờ chiều là mùa hạ, mùa hạ là mùa phát triển
trưởng thành, bạn cần phải làm việc. Từ ba giờ chiều cho đến chín giờ tối là
mùa thu, bắt đầu thu hoạch. Từ chín giờ tối đến ba giờ sáng là mùa đông, bạn
cần ngủ nghỉ, mỗi một bộ phận trong cơ thể đều tiến vào giai đoạn miễn dịch
trao đổi chất, gan, phổi, thận đều theo thứ tự tiến hành thải độc, nếu bạn
không để cho chúng thải độc, không cho chúng nghỉ ngơi mà lại bắt chúng làm
việc thì chúng sẽ bị rối loạn. Ngoài ra, việc thức dậy sớm còn giúp cho phụ nữ
buông xuống tâm dâm dục, “ấm no nghĩ đến dâm dục”, ăn no rồi, mặc ấm rồi, cộng
thêm ngủ dậy muộn, nuôi dưỡng mấy thứ này thì tâm dâm dục sẽ khá nặng. Phụ nữ
nếu như tâm dâm dục nặng thì nhất định sẽ không nghĩ đến cần, đến kiệm. Tâm ái
mộ hư vinh, kiêu ngạo, xa xỉ, dâm dục nặng thì gia đạo sẽ bại hoại. Ông Tăng
Quốc Phiên đã từng nói rằng, gia đạo suy bại là do xa xỉ phóng dật, người thất
bại do bởi kiêu ngạo mà ra. Mỗi câu giáo huấn của tổ tiên đều chỉ ngay trọng
điểm, đều đang nhắc nhở chúng ta, chứ không chỉ đơn giản mang ý nghĩa trên bề
mặt là bảo bạn đừng ngủ dậy muộn, dậy sớm mới tốt, mà nó còn có đạo lý rất sâu
xa ở bên trong. “Bất đạn túc dạ” có nghĩa là phải có tâm chuyên cần dài lâu, từ
sáng đến tối cứ vậy mà làm, làm cả một đời. Chẳng phải nói lúc mới kết hôn làm
rất là nghiêm túc, làm được ba ngày, càng về sau càng phóng túng, không phải
như vậy, mà từ đầu đến cuối đều gìn giữ được bản tính cần lao, từ sáng đến tối
tâm phải niệm niệm ghi nhớ điều này, đó chính là “hằng tâm” (tâm bền lâu),
“hằng tâm” rất quan trọng, nếu không có hằng tâm tức không có thường đạo.

 

CHẤP VỤ TƯ SỰ, BẤT TỪ KỊCH DỊ. (Tạm dịch:
không vì sự vất vả ngày đêm mà có tâm sợ khó, tự tay chăm sóc lo liệu việc nhà)

 

Câu này nói về tâm nhẫn nại chịu khó, phụ
nữ nếu có tâm nhẫn nại chịu khó thì từ việc may vá thêu thùa cho đến những việc
nặng trong gia đình, khi không có nam giới bên cạnh, bạn vẫn gánh vác được, cần
có tâm nhẫn nại chịu khó này, không nên oán trách than thở. Chúng ta xem trong
“Liệt Nữ Truyện” có câu chuyện về vợ của hoàng đế thời cổ là Đại Vũ. Đại Vũ mới
kết hôn đã rời khỏi nhà, bắt đầu đi trị nạn nước lụt. Chúng ta đều biết Đại Vũ
ba lần đi ngang nhà mà không vào, con của ông là Khải hoàn toàn là do vợ ông
bồi dưỡng dạy dỗ khôn lớn thành người. Câu chuyện này tôi xem đi xem lại mười
mấy lần. Vợ của ông tên là Đồ Sơn Thị, không hề oán than, những việc ăn, uống,
ngủ nghỉ, việc trong ngoài nhà toàn bộ đều do chính tay Đồ Sơn Thị gánh vác.
Bất kể là việc lớn, việc nhỏ, việc nặng việc nhẹ bà đều giáo dục Khải rất tốt.
Thế nên, sau khi Khải khôn lớn thành người, dân chúng đề cử Khải kế thừa sự
nghiệp của Đại Vũ, bởi vì họ không tìm ra được người hiền đức hơn Khải, từ đó
về sau mới bắt đầu truyền thống cha truyền con nối trong lịch sử Trung Quốc.
Càng truyền về sau thì càng không ra thể thống gì, là do không có người mẹ tốt
bồi dưỡng ra người con Thánh Hiền như Khải. Thế nên, người làm mẹ, làm vợ cần
có cái tâm mong muốn thành tựu sự nghiệp lớn bên ngoài của chồng, cần có năng
lực lo liệu hết thảy mọi việc trong ngoài gia đình. Nếu như bạn để cho chồng
phải tiêu hao một phần tinh lực vào việc gia đình thì sự nghiệp của anh ấy sẽ
tụt hậu một phần, bạn càng lôi kéo anh ấy vào việc gia đình một phần thì anh ấy
sẽ thụt lùi một phần. Nếu như bạn bạn lôi kéo một nửa đôi chân của anh ấy về
giúp bạn làm việc trong nhà thì sự nghiệp của anh ấy sẽ suy giảm một nửa. Nếu
như bạn hoàn toàn kéo anh ấy về nhà giúp bạn thâu vén thì anh ấy sẽ chẳng có sự
nghiệp gì cả. Bản lĩnh nhỏ thì chỉ có thể duy trì sinh kế, kiếm tiền nuôi đủ
miệng ăn mà thôi, không thể có sự nghiệp lớn, sự nghiệp của người nam lớn hay
nhỏ đều do tâm lượng của phụ nữ định đoạt.

 

SỞ TÁC TẤT THÀNH, THỦ TÍCH CHỈNH LÝ. (Tạm
dịch: . Dù là việc hệ trọng hay giản đơn cũng đều kiên nhẫn xử lý từ đầu đến
cuối. Cẩn thận thâu vén sắp xếp mọi việc cho được chỉnh tề, gọn gàng, sạch sẽ)

 

Câu này có nghĩa là làm việc cần có tâm cẩn
thận tinh tế. Phải có tâm kiên trì bền bỉ, nhẫn nại chịu khó, dụng tâm tinh tế
mà làm việc. Ý nói tâm của phụ nữ vẫn có thể an định trong đời sống đơn điệu,
không hâm mộ sự hào hoa, không ưa chuộng sự náo nhiệt, có thể định tâm ở nhà.
Tâm không được bất định, hai ngày rồi chưa đi dạo phố thì trong tâm cảm thấy
bồn chồn; ba ngày chưa cùng bạn bè đi ăn uống, trò chuyện thì cảm thấy khó
chịu, mười ngày nếu như không đi ra ngoài vui chơi một chút, đi hát karaoke một
chút thì sẽ cảm thấy khổ sở. Như vậy thì bạn vĩnh viễn không đạt được đạo. Thế
nên vào thời xưa rất nhiều phụ nữ mặc dầu không có học vấn tốt và kiến thức
rộng như phụ nữ hiện nay nhưng đều rất đáng để chúng ta noi gương học tập. Họ
đều có đức hạnh sâu rộng, được tuyên dương mãi cho đến ngàn năm sau, đến tận
ngày nay chúng ta vẫn còn có thể nghe thấy sự tích của các vị ấy, bởi vì họ có
thể an phận nơi chốn khuê môn tu dưỡng đức hạnh của chính mình, họ có hậu đức
(đức dầy). Chúng ta nhìn khắp các phụ nữ trong thiên hạ thời nay, có được mấy
người dám nói rằng 3000 năm sau vẫn còn có người đọc câu chuyện về tôi. Đối với
ca sĩ, diễn viên hiện nay thì mới thoáng chốc người ta đã quên họ rồi, không có
người nghe bài họ hát nữa, toàn là kiểu thức ăn nhanh cả. Vì sao vậy? Vì không
có cái gốc của đức hạnh làm nền tảng, không có chỗ nâng đỡ.

 

THỊ VỊ CHẤP CẦN DÃ (Tạm dịch: Nếu có thể
thực hành không mỏi, tức đã tận được đạo chuyên cần rồi vậy)

 

Câu này nói về đạo lý rất sâu. Nếu như có
thể làm được chữ “cần” thì chính là câu mà Lão Tử nói: “đài cao chín tầng bắt
đầu từ đống đất nhỏ, hành trình vạn dặm bắt đầu từ bước chân đầu tiên”. Bắt đầu
từ từng chút việc nhỏ trong gia đình mà làm, trước đây chúng ta không hiểu Nữ
Đức, không học Nữ Đức, nhưng hiện nay gặp được cơ duyên này, biết đến sách “Nữ
Giới”, còn có “Nữ Tứ Thư”, còn có những bài học về Nữ Đức, cần phải tin tưởng
vào lời dạy của cổ thánh tiên hiền, hãy từ ngay đây mà làm, bắt đầu làm từ
những việc nhỏ, “chớ chê việc thiện nhỏ mà không làm, chớ khinh điều ác nhỏ mà
làm” thì nhất định có thể thành tựu. Thành tựu không phải ở thời gian dài hay
ngắn, mà ở ngộ tính cao, quyết tâm lớn, nghị lực làm việc lớn. Có khi sự giác
ngộ trong ba ngày của bạn còn lớn hơn việc học của tôi trong ba năm. Chương
“Cẩn” trong “Đệ Tử Quy” cũng có nói về chữ “cần” này, sách “Chu Tử Trị Gia Cách
Ngôn” cũng có viết “sáng sớm thức dậy, quét dọn sân vườn, để trong ngoài đều
sạch sẽ”, đây là câu đầu tiên trong phần mở đầu, cũng là nói việc trị gia bắt
đầu từ việc sáng sớm thức dậy, quét dọn sân vườn, để trong ngoài đều sạch sẽ mà
làm. Quét đất cũng giống như quét dọn mảnh đất tâm của mình vậy, dọn dẹp hết
những cỏ rác bẩn thỉu trên mặt đất, đây chính là ý nghĩa của chữ “cần”, mang
hàm nghĩa “ngay ngắn sạch sẽ”. Ở đây, tôi hy vọng mọi người học rồi thì hãy đi
làm, lập tức thực hành, chứ đừng học rồi lại để qua một bên. Chúng ta học ra
sao thì làm thế đó, như vậy mới không uống phí thời gian, mới không hổ thẹn đối
với tổ tiên. Tôi phát hiện rất nhiều người nghe giảng đều là như vậy, lúc nghe
thì rất hăm hở, rất thích thú, hai ngày sau thì ném sang một bên, vẫn sống
những ngày ca múa vui vẻ, làm như thế chẳng có ý nghĩa gì cả, học uổng công mà
thôi.

 

CHÍNH SẮC ĐOAN THÁO, DĨ SỰ PHU CHỦ, THANH
TĨNH TỰ THỦ, VÔ HÁO HÍ TIẾU, KHIẾT TRAI TỬU THỰC, DĨ CÚNG TỔ TÔNG, THỊ VỊ KẾ TẾ
TỰ DÃ. (Tạm dịch: Phụ nữ phải có cử chỉ đoan trang, phẩm hạnh đoan chính, phụng
sự chồng mình. U nhàn trinh tịnh, giữ cho bản thân được thanh tịnh, biết tự
trọng, không ăn nói lung tung, cười đùa cợt nhả. Sắm sửa rượu và thức ăn thanh
khiết, cùng chồng cúng tế tổ tiên. Nếu có thể thực hành không mỏi điều trên tức
đã tận đạo nghĩa kế thừa việc tế tự rồi vậy)

 

Đoạn này giảng về nên làm thế nào kế thừa
tổ tiên. Là phụ nữ thì dung mạo và sắc diện của chúng ta phải đoan chính, tiết
tháo và phẩm hạnh của chúng ta phải đoan chính, dùng điều này mà phụng sự
chồng, phụng sự người nhà của chúng ta. Đồng thời, tâm địa cần thanh tịnh, có
thể giữ tâm không bị ngoại cảnh bên ngoài dụ hoặc, đặc biệt là không nói những
lời bỡn cợt, đùa giỡn. Chuẩn bị rượu và thức ăn sạch sẽ tươm tất chỉnh tề để
dâng cúng tổ tiên, dùng điều này để tế tự tổ tiên, kế thừa việc lớn tế tự.

 

CHÍNH SẮC ĐOAN THÁO, DĨ SỰ PHU CHỦ.

 

Trong phần Tiên Chú có ghi, “chính” là
“chính kỳ nhan sắc” (nhan sắc đoan chính), “đoan” là “đoan kỳ tháo hạnh” (phẩm
hạnh đoan chính). Phụ nữ chúng ta thời nay vì sao không đủ đoan trang? Vì tính
tính rất là xốc nổi, không an tĩnh vững chãi, sở thích không bền lâu. Vì sao
ngôi sao điện ảnh cứ thay đổi người mới liên tục? Bởi vì [người xem] không có
sự yêu thích bền lâu, nên sau hai ba năm lại có người mới xuất hiện. Do không có
sự hàm dưỡng của đức hạnh sâu dầy, nên trong khí chất lẫn việc tu thân không có
cái nhìn thông suốt đối với sự việc, không hiểu rõ nghĩa lý. Hai phương diện,
thứ nhất là không có đạo đức, thứ hai là không có học vấn, thì sẽ rất khó làm
được chính sắc. Bình thường dùng nét mặt và toàn bộ cử chỉ hành vi đoan chính
để phụng sự chồng.

 

THANH TĨNH TỰ THỦ.

 

“Thanh tĩnh” là chỉ u nhàn trinh tĩnh, nói
cười không tùy tiện. Phụ nữ làm thế nào để làm được u nhàn trinh tĩnh? Khi dục
vọng trong tâm càng ngày càng ít thì sẽ dễ được thanh tịnh. Dục vọng nhiều thì
khó mà thanh tịnh. Hôm nay muốn mua một cái túi hàng hiệu, ngày mai họ ra một
cái túi khác cũng lại muốn mua. Hôm nay nhìn thấy bạn bè dọn đến ở ngôi nhà to,
nhà của mình không đủ to, lại muốn tiếp tục đổi nhà, như thế không thể nào
thanh tịnh được. Người xưa nói: “nhân đáo vô cầu phẩm tự cao”, làm được vô dục
vô cầu thì phẩm hạnh tự nhiên sẽ cao. Nhưng cái “cao” này không phải là sự
thanh cao giả tạo mà người thế gian nói đến. Mà thực sự là nội tâm của người
phụ nữ đó không có mong cầu, thanh tĩnh vô vi, còn biểu hiện ra bên ngoài thì
khoan hậu, nhân ái, nhu hòa, có thể chung sống hòa hợp với đại chúng trong xã
hội, có thể làm được cái gọi là “hòa quang đồng trần”. Chúng ta không được xem
thường bất kỳ người nào, không phải vì họ có nhiều dục vọng mà chúng ta khinh
thường họ. “Bạn xem tôi đây chẳng có dục vọng, còn bạn thì cả ngày truy cầu
tài, truy cầu danh, tầm thường quá!” Người không có một chút nào kiểu suy nghĩ
như vậy thì chân thật là người phụ nữ tốt. Họ sẽ không nói “chồng tôi cả ngày
chỉ kiếm tiền, còn tôi học văn hóa truyền thống nên không cảm thấy hứng thú với
việc đó”, bạn xem thường chồng mình, như vậy hoàn toàn đã học sai rồi. Bạn đã
đem cái gọi là thanh tĩnh của chính mình trở thành thứ để mình ngạo mạn, về sau
sự ngạo mạn này sẽ trở thành viên thuốc độc khiến bạn không được thanh tịnh,
bạn vẫn chưa nhìn ra được điều này mà còn so sánh mình với người khác. Giống
như tiên sinh Liễu Phàm nói: “đừng đem cái giỏi của mình mà so sánh với người”,
hãy nên bao dung hết thảy những người xung quanh, đồng thời cần khen ngợi tất
cả thiện hạnh của người khác, cái bất thiện thì không nhìn đến, vậy thì người
phụ nữ đó sẽ thực sự được thanh tịnh, chứ không phải là chính mình được thanh
tịnh rồi nên xem thường người khác, thứ thanh tịnh đó là giả.

 

Vì sao phía sau dùng từ “tự thủ”? Nghĩa là
chính mình cần giữ vững, nói một cách đơn giản đó là cần phải định ra quy củ
cho bản thân. Là phụ nữ nhất định cần có quy củ, không có quy củ thì không ra
chuẩn mực, nếu có thể giữ được quy củ do chính mình đặt ra thì sẽ có định lực
có thể chế ngự được những dụ hoặc ở bên ngoài, cùng những thứ xấu xa khác. Tâm
của bạn dần dần đạt được thanh tịnh thật sự. Thế nên, chữ “thanh tĩnh” phía
trước là chỉ kết quả, còn chữ “tự thủ” phía sau là phương pháp để đạt được.

 

VÔ HÁO HÍ TIẾU

 

Chính là không thích nói đùa, đây là nói về
mặt ngôn ngữ. Chúng ta hãy xem ba phương diện phía trước. “Chính sắc đoan tháo”
đó là ấn tượng tổng thể mà người phụ nữ tạo ra đối với người khác khi cô ấy
không nói chuyện. “Thanh tĩnh tự thủ” là nói về trạng thái nội tâm của họ. “Vô
háo hí tiếu” là ấn tượng bên ngoài đối với người khác. Hiện nay rất nhiều phụ
nữ đặc biệt thích nói đùa, những lời bông đùa tục tĩu dâm ô càng không nên nói,
sự bỡn cợt đối với đồng nghiệp, bạn bè và người khác, chẳng có tôn ti lớn nhỏ
mà tùy tiện nói đùa với ông chủ là những việc làm rất tổn phúc báo của chính
mình. Bạn phải biết ông chủ có thể làm chủ của bạn, có thể quản lý bạn, bạn
hiện nay cần làm tròn bổn phận của vị trí và chức phận của mình, không được ở
sau lưng công kích, bàn tán về ông chủ. Rất nhiều nhân viên rất thích ở sau
lưng cười cợt ông chủ, đây là việc làm vô cùng tổn phúc báo. Có người thích ở
sau lưng chế nhạo chồng mình, hoặc là cười cợt người nhà của mình, giống như
nói chuyện đùa vậy, cảm thấy mình không có mắng họ, cũng không than trách họ,
nhưng không biết rằng kiểu nói đùa như vậy gây phản cảm đối với tổ tiên nhất,
thế nên trong lúc cúng tế không được cười đùa cợt nhả. Nếu thích đùa giỡn như
vậy lâu ngày thì thói quen trở thành tự nhiên, không cảm thấy đây là lời nói
đùa mà sẽ tự nhiên mở miệng nói ra. Đối với người trước giờ không nói đùa với
người, bạn kêu họ nói họ cũng sẽ không nói. Thế nên, thói quen là thứ rất đáng
sợ, cần phải chiến đấu với thói quen xấu của chính mình.

 

KHIẾT TRAI TỬU THỰC, DĨ CÚNG TỔ TÔNG.

 

Làm cơm, rượu ngon để cúng tổ tiên. Mạnh Tử
nói: “Đạo của Nghiêu, Thuấn, chỉ hiếu đễ mà thôi”, đối với cha mẹ thì tận hiếu,
đối với anh em thì tận đễ. Việc tế tự ở đây kì thực mà nói cũng là đạo hiếu đễ,
vì sao vậy? Đối với tổ tiên đã khuất mà chúng ta còn tôn trọng như vậy thì đối
với cha mẹ hiện đời làm sao không hiếu kính được chứ? Chúng ta xem chữ “hiếu”
này, phía trên là chữ “lão”, bên dưới là chữ “tử”, chúng ta ở giữa, đối với bề
trên thì thời thời khắc khắc không quên tổ tiên, đối với kẻ dưới thì không quên
con cháu. Người phụ nữ cần phải gánh vác trách nhiệm kết nối thế hệ lớn tuổi
bên trên với thế hệ nhỏ tuổi bên dưới. Làm thế nào để kết nối? Gia đạo trước
đây không hưng vượng, chúng ta kế thừa làm cho hưng vượng, chúng ta nếu muốn kế
thừa hương hỏa, thì hương hỏa sẽ hưng vượng. Trước đây gia đạo hưng vượng, gia
nghiệp rất tốt, chúng ta cần phải tiếp tục kế thừa, đừng để bị đứt đoạn trong
tay của chúng ta. Hiện nay rất ít gia đình tế tự tổ tiên vào dịp Tết, hoặc dẫn
con cái đi bái tế tổ tiên vào tiết Thanh Minh. Ngày thường chúng ta nên thường
xuyên kể cho con cái nghe những câu chuyện về tổ tiên thì đây mới là sự giáo
dục tốt nhất, luôn luôn nhắc nhở con cái không quên tổ tiên.

 

Từ sau khi học văn hóa truyền thống tôi mới
bắt đầu hỏi cha mẹ tôi cùng với tất cả những người lớn tuổi là ông bà của họ
như thế nào, sau khi hỏi xong tôi cảm thấy rất xấu hổ và nhận được sự giáo dục
rất lớn từ họ. Thế nên tôi cũng kiến nghị với mọi người có cơ hội hãy về nhà hỏi
thăm cha mẹ về tổ tiên của mình, xem các vị đó là người như thế nào. Cổ đức có
nói: “thận chung truy viễn, dân đức quy hậu”. “Thận” nghĩa là cẩn thận, “chung”
là chỉ cho thế hệ con cháu của chúng ta trong tương lai. Đối với những lời nói
và hành vi hiện nay, chúng ta cần thận trọng suy nghĩ xem thế hệ sau của chúng
ta sẽ học tập và truyền thừa như thế nào. “Truy viễn” chính là thường xuyên
nhắc đến những lời dạy bảo của tổ tiên, gia giáo của người xưa. Chữ “dân” trong
“dân đức” là chỉ người dân thông thường, “đức” chính là đức hạnh.  Có nghĩ nhớ về tổ tiên thì đức hạnh mới càng
trở nên sâu dày, bởi vì có tính trách nhiệm và tinh thần gánh vác sứ mạng.
Chúng ta hiện nay không nghĩ đến người xưa, không nghĩ đến thế hệ mai sau, mà
chỉ nghĩ đến thế hệ của chúng ta, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ cho thỏa thích,
điều này thật là đáng sợ. Một người nghĩ như vậy, nếu như cả dân tộc, cả đất
nước, mỗi một gia đình đều nghĩ như thế thì thế hệ sau của đất nước dân tộc đó
sẽ đi về đâu?

 

TAM GIẢ CẨU BỊ, NHI HOẠN DANH XƯNG CHI BẤT
VĂN, TRUẤT NHỤC CHI TẠI THÂN, VỊ CHI KIẾN DÃ. (Tạm dịch: Phụ nữ nếu như có thể
làm chu toàn ba điều trên: Khiêm nhường với người, chịu thương chịu khó, kế
thừa tế tự thì tiếng thơm sẽ lan tỏa khắp trong ngoài, tiếng xấu không thể đến
được nơi thân)

 

Câu này nói nếu như phụ nữ luôn giữ được sự
khiêm hạ, quán xuyến tất cả mọi việc trong gia đình, một đời chăm chỉ, quan
trọng nhất là giáo dục tốt thế hệ sau của gia tộc, nếu làm đủ ba điều này thì
sao còn lo rằng tiếng thơm không thể truyền xa, và bị chồng ruồng bỏ cơ chứ?
Trước giờ chưa từng có việc như vậy. Phụ nữ cần có tầm nhìn xa, tâm lượng rộng
lớn, nhưng khi có tầm nhìn xa và tâm lượng lớn rồi vẫn có thể an với bổn phận
trong gia đình, âm thầm thâu vén việc nhà, trưởng dưỡng đạo đức, không ngừng nỗ
lực tu học, giáo dục tốt con cái thì thanh danh nhất định sẽ lan xa, giống như
danh tiếng của Mạnh Mẫu vậy, đã truyền đến mấy ngàn năm sau, hiện nay mọi người
vẫn xem bà như một tấm gương.

 

TAM GIẢ CẨU THẤT CHI, HÀ DANH XƯNG CHI KHẢ
VĂN, TRUẤT NHỤC CHI KHẢ MIỄN TAI. (Tạm dịch: Nếu không làm được vẹn toàn ba
việc trên thì còn gì là tiếng thơm, tránh sao khỏi sự hổ thẹn bị người chê bỏ)

 

Nếu như cả ba điều trên đều không làm được
mà còn mong danh tiếng của mình được lan xa thì đây là việc không thể. Nếu
không làm được cả ba điều thì nhất định sẽ chuốc lấy nỗi nhục bị chồng bỏ, đây
là việc khó tránh khỏi. Chúng ta thử nghĩ xem, nếu một người phụ nữ kiêu mạn,
không xem ai ra gì, lại còn lười nhác không làm việc nhà, không dạy con cái, ở
trong nhà chỉ ham ăn lười làm thì có người chồng nào thích người vợ như vậy
chứ? Lúc tôi đang học Nữ Đức có đưa cho nhân viên nam trong công ty giáo trình
này, hy vọng vợ của họ ở nhà đều tu học tốt, nếu như có điều kiện thì hãy cố
gắng ở nhà mà dạy con, đặc biệt là khi con còn nhỏ. Trong xã hội có rất nhiều
người đàn ông thúc vợ mình mau chóng đi làm kiếm tiền không lâu sau khi vợ sinh
con, con cái thì giao cho cha mẹ trông hoặc là thuê người giúp việc. Tôi đã hỏi
một vị thiện tri thức về vấn đề này, vị ấy nói rằng, người chồng này nếu như
không phải là đại ngu thì là đại trí, đại trí nghĩa là rất có trí tuệ, vợ của
ông rất xuất sắc, nhất định có sự cống hiến cho xã hội, nên ông đã hy sinh gia
đình nhỏ để thành tựu cho đại chúng, có bồi dưỡng con cái hay không không quan
trọng, không cần lo. Đại ngu là quả thực ngu xuẩn đến cực điểm, chỉ nhìn thấy
cái lợi nhỏ trước mắt, giống như liếm mật trên lưỡi dao vậy, mặc dù nếm được
chút mật ngon trên đầu lưỡi, nào ngờ lưỡi sẽ bị cắt đứt. Vậy thì chút ít tiền
đó cũng giống như một chút mật ong vậy, kiếm về được một ít tiền, mười hai năm
sau thử xem con của bạn là người như thế nào, mọi thứ đều không thể quay trở
lại như trước được. Vị thiện tri thức này sau cùng lại nói rằng, ông ước đoán
99,9% người như vậy thuộc về đại ngu, rất ít khả năng là đại trí. Hiện nay rất
nhiều nam giới trong xã hội đều là như vậy, vợ phải đi kiếm tiền, con cái giao
cho cha mẹ trông, nếu không được thì tìm người giúp việc, họ có tiền, có thể
thuê bảo mẫu đến làm việc nhà, chăm con cái. Vậy bạn có muốn thuê bngười giúp
việc làm luôn cái chức phận của người vợ không? Một người vợ thực sự thì nhất
định có thể đảm đương được trách nhiệm quan trọng trong gia đình. Nô bộc trong
nhà của tiên sinh Tăng Quốc Phiên rất nhiều, thế nhưng tất cả mọi việc trong
nhà toàn bộ đều do người nhà của ông đích thân làm, không có sai người làm,
người làm chỉ làm những việc không thuộc về việc bên trong gia đình, ví dụ như
làm nông trồng trọt, hoặc là làm một số việc không thể không làm, còn người nhà
của ông thì phải tự mình may vá quần áo, tự xới cơm ăn, tự dọn dẹp. Tôi trước
đây thì có người giúp việc phục vụ, tôi không làm việc nhà, thế nên con cái
cũng học theo không chịu làm việc nhà. Khi tôi lập chí học Nữ Đức, may là hai
cô giúp việc có việc đều nghỉ cả, quả thực là “người có ước nguyện lành thì ông
Trời cũng phù hộ cho”, một năm sau đó tôi càng ngày càng hoan hỷ, phát hiện
rằng công việc nhà không đáng sợ như trong trí tưởng tượng, là bạn đã tưởng
tượng chúng thành đáng sợ, thực ra chúng rất đơn giản. Chỉ cần tâm của bạn
không mệt thì bạn càng làm việc nhà càng cảm thấy nhẹ nhàng. Nhưng nếu như tâm
của bạn mệt thì làm một chút việc thôi cũng cảm thấy mệt không chịu được. Đứa
con trai lớn chín tuổi của tôi hiện giờ cùng tôi đun nước, dọn bát đũa, lau
nhà. Đứa con trai nhỏ ba tuổi rưỡi của tôi cũng học theo, giành làm việc với
anh. Thậm chí, sau khi ăn cơm tối xong tôi phải phân công cho đứa lớn đi dọn
đĩa lớn, đứa nhỏ đi dọn đĩa nhỏ, mọi người đều tranh nhau làm. Thế nên công
việc nhà đã có hai đứa con này giúp tôi được một phần, mà có lao động thì mới
biết cảm ân, chúng nó thường nói rằng: “Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi!” Cuộc sống chính
là sự giáo dục tốt nhất, sau khi học xong mới phát hiện hóa ra Kinh Điển toàn
nằm trong cuộc sống. Thế nên không có người giúp việc cũng tốt, đỡ tốn tiền, mà
còn có thể bồi dưỡng phúc báo của chính mình, lại còn có thể dạy con cái biết
cần lao. Vì vậy, phụ nữ không được lười biếng, bản thân cần cố gắng làm việc
nhà.

 

Hôm nay, chúng ta đã học xong chương “Ti
Nhược”, lần sau sẽ học tiếp đến chương “Phu Phụ”, cám ơn các  thầy cô giáo, cám ơn mọi người.

———————-                   

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương Hai: Phu Phụ

  

 

Chương Hai:
Phu Phụ

 

Nhãn

Kính thưa các thầy cô giáo, hôm nay chúng
ta tiếp tục học tập chương thứ hai trong sách “Nữ Giới” là chương “Phu Phụ”.

 

Chương này nói về đạo vợ chồng, chúng ta
biết vợ chồng là mối quan hệ then chốt nhất trong nhân luân. Trong năm mối quan
hệ ngũ luân thì mối quan hệ vợ chồng là vô cùng quan trọng. “Thuyết Quái
Truyện” trong “Chu Dịch” có nói: “Có trời đất rồi mới có vợ chồng, có vợ chồng
rồi mới có cha con, có cha con rồi mới có quân thần, có quân thần rồi mới có
trên dưới, có trên dưới thì mới có lễ nghĩa, nên đạo vợ chồng không thể không
trường cửu”. Đoạn văn này nói rõ vợ chồng là điểm khởi nguồn của nhân loại, có
vợ chồng thì mới có năm loại quan hệ nhân luân, mới có tôn ti lớn nhỏ. Trong xã
hội hiện nay mối quan hệ vợ chồng là đề tài được mọi người quan tâm nhất. Hiện
nay tỉ lệ ly hôn rất cao, làm thế nào để xử lý mối quan hệ vợ chồng? Đều là
“người nhân có cách nhìn của người nhân, kẻ trí có cách nhìn của kẻ trí”, mỗi
người nói một kiểu, nên mọi người không tìm ra được căn bản của vấn đề. Vậy cái
căn bản của vấn đề là gì?

 

Trong phần Tiên Chú của Vương Tương có nói:
“Phụ nữ nếu làm đủ ba điều trên, thì sau đó có thể làm vợ”. Cũng chính là nói
khi bạn đã hiểu rõ ba việc cần làm trong chương “Ti Nhược” rồi thì bạn mới có
tư cách làm vợ người, bạn mới đủ điều kiện gả vào nhà người khác. Nếu như nhắm
mắt gả cho người thì đây là việc rất nguy hiểm. Thế nên, trong mối quan hệ vợ
chồng thì người phụ nữ chiếm một vị trí rất quan trọng. Trong cuộc sống đời
thường, đặc biệt là trong quá trình tôi học tập Nữ Đức đã gặp phải rất nhiều
trường hợp phát sinh từ thực tế. Có một vị thầy kể cho tôi nghe rằng người bạn
trai mà cháu gái của thầy quen không được người nhà của cháu gái thầy đồng ý,
thầy hỏi tôi nên làm thế nào? Tôi nói trước tiên phải trao đổi với cháu gái về
tiêu chuẩn mà cô ấy lựa chọn bạn trai là gì? Từ nhỏ cha mẹ đã dạy dỗ cô ấy như
thế nào, vì sao cô ấy lại có tiêu chuẩn chọn bạn đời như vậy? Hiện nay cha mẹ
chỉ đơn thuần cực lực phản đối, nên cô ấy không thể tiếp nhận. Lúc cô ấy còn
nhỏ cha mẹ đã không dạy dỗ, nên hiện giờ cô ấy yêu chỉ dựa trên cảm tình, người
nhà đã cảm thấy hai đứa không phù hợp nên chúng sẽ không ở với nhau lâu đâu.
Tôi nói cần phải tùy duyên, có khi áp đặt quá cũng không tốt. Thế nên, sự kết
hợp của vợ chồng không thể vì lợi, không thể vì sắc, không thể vì quyền thế,
nếu như xem trọng về mặt nghĩa, thì nên dùng lý trí chứ không nên dùng cảm
tình.

 

Trong quá trình chúng ta trưởng thành, lý
tính của con người rất quan trọng, nếu như thời thời có thể đặt lý tính ở vị
trí đầu tiên, đặt cảm tình ở vị trí thấp hơn thì khi làm việc sẽ dễ dàng đề
khởi được chữ nghĩa, sẽ nghĩ làm như thế này có phù hợp đạo nghĩa hay không, có
phù hợp ân nghĩa, tình nghĩa hay không, sẽ không dễ dãi lựa chọn đối tượng.
Chúng ta đã xem thấy rất nhiều ví dụ rất hay, như ví dụ về thầy Chung Mao Sâm
chẳng hạn, mẹ của thầy đã bồi dưỡng và dẫn dắt thầy cách lựa chọn người bạn đời
đầy lý trí và chín chắn. Lúc thầy học năm thứ hai đại học đã thích một người
bạn gái, mẹ của thầy đã nói chuyện một cách chính thức với cô gái đó, đồng thời
cũng nói chuyện với thầy, giúp con trai xác lập chí hướng xa rộng, không nên
đem tinh lực đặt vào chuyện tình cảm cá nhân sớm như vậy, cho dù người đó có ưu
tú đến đâu cũng phải nên có cái nhìn xa rộng hơn. Bởi vì thầy Chung từ nhỏ đã
được mẹ dạy dỗ rất tốt, nên khi nghe mẹ giải thích như vậy, thầy đã buông việc
này xuống một cách dễ dàng, cô gái kia nghe xong cũng cảm thấy tiếp nhận được.
Thế nên, thầy Chung mới có thể ra nước ngoài học lên Tiến Sĩ một cách thuận
lợi, sau đó còn dấn thân vào sự nghiệp của Thánh Hiền. Rất nhiều người mẹ đối
với quan niệm lựa chọn bạn bè và bạn đời của con cái không xử lý một cách
nghiêm túc, không thể phân tích một cách lý trí, cho nên con của họ đã đi sai
ngay từ bước đầu tiên. Nhân sinh có một câu nói là “thận ư thủy” (cẩn thận từ
lúc ban đầu), lúc mới bắt đầu rất quan trọng. Thầy Thái đã từng giảng rằng,
chúng ta rất nỗ lực, rất dụng công nhưng phương hướng đã sai mất rồi thì bước
đầu tiên vẫn là sai, cho dù có dụng công nỗ lực đến đâu thì cũng sẽ hành động
trái với mục đích, sẽ không có được hiệu quả. Thế nên, lúc ban đầu cần bồi
dưỡng cho con quan niệm chính xác trong việc lựa chọn bạn, sau đó giúp con biết
lựa chọn người bạn đời của mình như thế nào. Bên cạnh đó cũng phải giáo dục con
gái cho tốt, có câu rằng “không có cây ngô đồng thì không thể nào dẫn chim
phượng hoàng vàng đến được”, nếu như bản thân không có đức hạnh và học vấn tốt
thì người nam có tốt đến mấy cũng không chịu lấy bạn về làm vợ.

 

Tôi còn nhớ vào năm 1989, tôi mới vừa 17
tuổi, đi học đại học, thời đó vẫn còn rất đơn thuần không giống như hiện nay,
tôi còn trẻ nên cũng không hiểu chuyện lắm. Vào học không bao lâu thì tôi nhận
được một lá thư tình của bạn học nam. Lúc đó tôi đọc không hiểu, tôi còn hỏi
bạn cùng phòng với tôi, bạn ấy nói là người kia muốn kết bạn, tôi nói tôi chưa
từng có kinh nghiệm. May mà lúc đó ông nội tôi đến Bắc Kinh công tác, bởi vì từ
nhỏ gia giáo trong nhà của tôi là có việc gì phải trình lên người lớn, nên tôi
đã đưa lá thư đó cho ông tôi xem, ông nội đã nghiêm khắc nói với tôi rằng không
được yêu đương khi học đại học, phải chuyên tâm học tập, học xong rồi hẵng
tính. Mặc dầu bốn năm đại học có vài bạn nam bày tỏ tình cảm với tôi nhưng tôi
đều từ chối, cho nên bốn năm đại học tôi không quen bạn trai, thực sự là chuyên
tâm học tập. Chồng của tôi là bạn học cấp ba với tôi, sau khi tốt nghiệp đại
học chúng tôi mới bắt đầu qua lại. Chồng tôi là người bạn trai duy nhất trong
đời này mà tôi kết giao, sau khi chúng tôi tìm hiểu hơn một năm thì kết hôn,
cho đến hôm nay tôi đã kết hôn mười bảy năm, có hai đứa con trai, tôi thấy việc
này phải cảm ân sự gia giáo nghiêm khắc của trưởng bối. Kỳ thực nhân sinh không
cần quá nhiều lựa chọn, quá nhiều lựa chọn sẽ dễ bị hoa mắt, đặc biệt là đối
với phụ nữ. Chúng ta đều có kinh nghiệm khi đi mua sắm quần áo, chọn tới chọn
lui, đi thêm năm sáu tiệm nữa rốt cuộc cả buổi sáng cũng không mua được bộ nào.
Bạn chỉ cần vào một tiệm nhỏ, chỉ có vài bộ quần áo thôi thì bạn sẽ nhanh chóng
lựa chọn được. Thế nên quá nhiều lựa chọn không phải là một việc tốt. Tôi cũng
gặp rất nhiều bạn nữ chọn bạn đời, lựa tới chọn lui, sau cùng lại kết hôn với
người ít vừa ý nhất. Vợ chồng là duyên, có thiện duyên, ác duyên, không duyên
thì không gặp, giữa vợ chồng với nhau không được đòi hỏi quá khắt khe, muốn tìm
một người thập toàn thập mỹ thì có thể cả đời này sẽ tìm không ra. Đối với nam
giới cũng vậy, nếu như “không phải Tây Thi thì không lấy” thì có thể cả đời này
sẽ không kết hôn. Thế nên, khi gặp nhau, tuổi tác tương xứng, hoàn cảnh tương
xứng, điều kiện bản thân đều đầy đủ thì các bạn có thể kết hợp với nhau. Tôi
kết hôn với chồng cho đến ngày nay, cả hai đều có thay đổi rất lớn, bất luận là
chồng tôi hay tôi thay đổi đi chăng nữa, anh ấy nói tôi đã thành tựu cho anh
ấy, còn tôi cũng cảm thấy anh ấy thành tựu cho tôi. Chúng tôi đều là cùng nhau
tiến bộ, mười mấy năm sánh bước cùng nhau, trải qua những bước thăng trầm, và
cũng đã từng đi trên thảm đỏ, đến ngày hôm nay tôi tự xét chính mình ít ra cũng
xứng đáng với cha mẹ, không như những gia đình hiện nay bất hòa, ly hôn, sự
nghiệp sa sút. Thế nên, tôi cảm thấy hôn nhân cũng giống như học tập, cũng cần
phải “nhất môn thâm nhập, trường thời huân tu”. Chỉ có như vậy thì mới có thể
dụng tâm vào sự nghiệp gây dựng cuộc sống gia đình, biết trân quý cái duyên
được làm vợ chồng này.

 

PHU PHỤ CHI ĐẠO, THAM PHỐI ÂM DƯƠNG, THÔNG
ĐẠT THẦN MINH, TÍN THIÊN ĐỊA CHI HOẰNG NGHĨA, NHÂN LUÂN CHI ĐẠI TIẾT DÃ. (Tạm
dịch: Đạo nghĩa vợ chồng là sự phối hợp âm-dương, cảm ứng thần minh. Đây là đại
đạo nghĩa trong trời đất, cũng là đạo lớn trong quan hệ nhân luân.)

 

Câu mở đầu của chương này nói về quan hệ vợ
chồng. Ở đây mượn câu nói trong sách “Lễ Ký” là “phu giả, thị phụ chi thiên
dã”, tức “chồng là bầu trời của vợ”. “Dương cứng rắn, âm nhu thuận là đại khí
của trời đất, vợ chồng hòa hợp yêu thương nhau là điều quý giá.” Câu này nói về
sự kết hợp giữa vợ chồng. Âm đại biểu cho nhu, dương đại biểu cho cương, chữ
“tham” có nghĩa là hòa, tức nói quan hệ vợ chồng là sự phối hợp giữa âm và
dương, cương và nhu, không phải đơn thuần chỉ có một mặt, như vậy thì không thể
hòa được. Khi có sự phối hợp thỏa đáng thì mối quan hệ hài hòa này phù hợp với đạo
của trời đất, phù hợp với bản tính con người, có thể thông đạt thần minh. Chữ
“thông” ở đây có nghĩa là “minh liễu” (thấu suốt), “đạt” có nghĩa là “cứu cánh”
(rốt ráo), chính là thấu suốt rốt ráo. Chúng ta xem chữ “thần”, nếu tra chữ
“thần” trong “thuyết văn giải tự” thì không phải như chúng ta hiện nay nghĩ là
“thần” trong “thần tiên”, theo cách viết phồn thể thì phần bên trái của chữ
“thần” này, phía trên có hai nét ngang, còn bên dưới thì giống như chữ xuyên (
: con suối), ở đây
có nghĩa là tam tài, bao gồm thiên, địa và nhân, giống như con suối vậy, suối
không ngừng chảy thì nước mới trong, mới thấu suốt. Nói một cách khác, người mà
đối với hết thảy sự việc của vũ trụ vạn vật không gì không biết thì được gọi là
thần. Thế nên, phối hợp với chữ “thần” là chữ 
“minh”, bởi vì người này đã thấu suốt, đã thông đạt rốt ráo rồi. Vì sao
có thể liễu giải, thông đạt, hiểu rõ thấu đáo vậy? Là do hai phần cương và nhu
phía trước đã phối hợp hết sức tốt đẹp, từ đây mà hiểu ra được đạo lý vận hành
của vạn vật trong vũ trụ. Vì vậy, muốn hiểu rõ đạo, muốn thấy đạo thì hãy bắt
đầu từ mối quan hệ vợ chồng mà tìm ra lẽ đạo. “Tín thiên địa chi hoằng nghĩa”,
“hoằng” có nghĩa là lớn, chính là tin tưởng cái nghĩa to lớn trong trời đất.
“Nhân luân chi đại tiết dã”, đại tiết là đại đạo, chính là đạo lớn trong mối
quan hệ giữa người với người. Cổ huấn có nói: “trời đất hòa hợp rồi thì vạn vật
hưng, âm dương hòa hợp rồi thì mưa tuôn xuống, vợ chồng hòa hợp thì gia đạo
thành, đó chính là cái nghĩa của cương-nhu hòa hợp vậy”. Đoạn này có hàm nghĩa
rất sâu, trong lúc học tập thường ngày chúng ta cần tham cứu nhiều lần để tỏ
ngộ, nếu như ngộ ra đạo lý này rồi thì sẽ hiểu thấu được tất cả. Ví dụ như
chúng ta xem thấy quan hệ giữa vợ chồng có hai loại, một loại là thiện duyên,
tức là duyên phận rất tốt, cả một đời không cãi cọ, ân ái cho đến bạc đầu. Cái
còn lại là ác duyên, hễ gặp mặt là cãi nhau, sau đó thậm chí chưa hết một đời
mà mới vừa kết hôn thì đã ly hôn, như vậy vẫn còn tốt, còn có khi đánh đập
nhau, tạo thành án hình sự. Hai mối quan hệ này rất là vi diệu, có khi thiện
duyên biến thành ác duyên, có khi ác duyên dần dần chuyển hóa thành thiện
duyên. Thế nên, số mạng không phải là cố định, mà có thể thay đổi. Thế nhưng,
sự thay đổi này cần dựa vào sự tích đức hành thiện của bản thân, cần không
ngừng nỗ lực, không chán nản mệt mỏi. Hai loại duyên phận này nếu như nói một
cách tường tận hơn nữa thì có thể có đến bốn loại, bốn loại quan hệ này nếu như
từ góc nhìn đơn thuần hiện nay mà nói thì rất nhiều người sẽ khó mà hiểu thấu.
Tôi xin giới thiệu với mọi người một cuốn sách, tôi đã mua tặng cho rất nhiều
bạn bè, là cuốn sách “Kiếp trước kiếp này” của tiến sĩ Weiss của Mỹ. Cuốn sách
này từng là cuốn sách bán chạy nhất trong một thời gian, hiện nay trên mạng vẫn
là sách bán chạy. Tiến sĩ Weiss là một bác sĩ tâm lý học nổi tiếng, là tiến sĩ
y học, ông chủ yếu làm nghiên cứu về tâm lý và thôi miên tâm lý. Trong quá
trình ông thôi miên cho bệnh nhân tình cờ phát hiện con người có đời trước, có
đời này, không phải đơn thuần chỉ sống đời này. Sách “Kiếp trước kiếp này” chủ
yếu kể về một nữ bệnh nhân tên Catherine, thông qua quá trình thôi miên, cô ấy
đã nhớ đến rất nhiều sự việc trước đây, thông qua thôi miên cô ấy có thể nhìn
thấy được những người hiện tại ở bên cạnh cô có duyên phận gì với cô, có một
người đã làm mẹ của cô trong rất nhiều đời, thật bất khả tư nghị. Còn có ác
duyên, duyên phận không tốt, cho đến đời này vẫn là không tốt, hai người vẫn là
gặp mặt là cãi nhau. Xem cuốn sách này bạn sẽ hiểu rõ rằng, vợ chồng trên thực
tế là từ hai loại duyên phận này mà triển khai ra, duyên phận tốt thì là báo
ân, trả nợ, duyên phận không tốt thì là báo oán, đòi nợ. Nếu là báo ân thì hai
người đều rất tốt, cảm ân lẫn nhau. Còn nếu là trả nợ thì có thể sẽ không có
tâm cung kính, chỉ là cung cấp tiền tài cho gia đình. Ví dụ như người chồng chỉ
có đưa tiền chứ không thực sự hết lòng, người vợ cũng là như thế. Báo oán thì
quan hệ rất không tốt, rất tệ. Còn đòi nợ thì cũng như thế, dày vò nhau xong
rồi, xài hết tiền rồi cuối cùng thì đường ai nấy đi. Cho dù là mối quan hệ như
thế nào, tôi nghĩ chỉ cần giữ trọn bổn phận của chính mình, sau khi đã thông
đạt, minh liễu thì số mạng có thể thay đổi. Chúng ta học Nữ Đức, bản thân phụ
nữ thuộc về tính âm, tính âm đi với tính nhu. Sự nhu hòa này nhất định phải là
sự nhu hòa xuất phát từ trong tâm thể hiện ra bên ngoài, chứ không phải là sự
nhu hòa bề ngoài mà trong tâm thì rất cang cường, như vậy hoàn toàn không đúng
rồi. Thế nào gọi là tâm nhu hòa? Chính là cần phải nhân từ, nếu như tâm của phụ
nữ không mềm mỏng, tâm cang cường bất thiện thì còn độc hơn cả bọ cạp, có thể
là ngoài mặt thì tươi cười nhưng có thể giết người chết tươi, từ xưa đã có câu
nói: “không gì độc hơn tâm địa phụ nữ”. Có một ông chủ rất có tiền, chúng tôi
đã từng ăn uống trò chuyện với nhau, ông ấy nói đùa rằng, ông ấy nhất định phải
đối xử tốt với ba người, thứ nhất là phải đối tốt với bà xã, nếu không thì sẽ
không biết mình vì sao mà chết. Thứ hai là phải đốt tốt với người giúp việc,
đặc biệt là người giúp việc nấu cơm, không được tùy tiện mắng cô ấy. Thứ ba là
phải đối xử tốt với tài xế, nếu không anh ấy ngủ mất thì không biết sẽ lái
chiếc xe về hướng nào, thế nên bản thân ông phải cẩn thận. Lời nói đùa này của
ông bên trong có hàm nghĩa rất sâu. Cho nên, tôi cảm thấy phụ nữ cần phải có tâm
nhu hòa, tâm phải thiện, thế nhưng trong sự nhu hòa và thiện này nhất định cần
phải có nguyên tắc của chính mình, có trí tuệ của chính mình. Trong nhà Phật
chúng ta có một câu nói là: “từ bi đa họa hại, phương tiện xuất hạ lưu”, đừng
vì cái tâm mềm yếu, tốt bụng của mình mà trở thành người không có nguyên tắc,
như vậy thì rất là phiền phức. Thế nên, mẹ chồng tôi dạy tôi làm bất cứ việc gì
cũng đều chừng mực, không được đối tốt với người một cách quá mức, nhưng đối
với người không tốt thì không đúng mực. Cái tâm này khi cần cứng rắn thì phải
cứng rắn, không thể quá mềm yếu, quá mềm yếu kỳ thực là đã nhân nhượng cho dục
vọng nào đó của bản thân, nhưng như thế có thể khiến cho đối phương sinh ra
phóng túng mà làm một số việc không tốt. Vì vậy, sự nhu hòa của chúng ta bên
trong cần có nguyên tắc, phải nhu hòa nhưng vẫn chánh trực, nhu và hòa đi đôi
với nhau. Chữ “hòa” có rất nhiều hàm nghĩa, chúng ta làm thế nào để hòa với
người? Trước tiên về mặt kiến giải, chúng ta có hòa với người hay không? Nếu
không hòa về mặt kiến giải thì không phải là hòa chân thật. Mỗi người chấp vào
thành kiến của riêng mình, gọi là “đạo bất đồng không thể cùng mưu sự”, kiến
giải của bạn và kiến giải của họ hoàn toàn là hai con đường khác nhau thì không
cần cứng nhắc mà kết hợp với nhau làm gì, cũng không nên chỉ trích người kia có
chỗ nào không tốt, người ta đến lúc hồi đầu giác ngộ thì có khi còn tốt hơn cả
chúng ta. Chúng ta cần phải lùi một bước. Sau cùng cần phải quay về chữ “kính”,
chính là chương phía sau “Kính Thuận”. Đi với nhu là hòa, đi với hòa là kính,
cho nên chữ “nhu” của phụ nữ kỳ thực có hàm nghĩa rất sâu. Chân thực thâm nhập
vào việc học tập Nữ Đức, nhất định phải đào sâu và những hiện tượng bề ngoài,
tham thấu vào bên trong, đừng chỉ học trên lời văn mà thôi. Nếu học và thực
hành trên mặt văn tự thì đó là việc chúng ta về nhà bưng nước rửa chân, mua
thức ăn ngon, giặt quần áo, toàn bộ đều là hình thức bên ngoài. Nếu thực sự đã
học hiểu thấu đáo rồi thì thế nào? “Một khi thấu hiểu rồi thì thế thái nhân
tình thảy đều là học vấn”. Hiểu rõ ngọn ngành nhân tình thế thái rồì thì sẽ có
biểu hiện như thế nào? Trong tâm của chính mình không có bất kỳ phiền não gì,
làm bất kỳ việc gì cũng đều vô cùng có trí huệ, trong lúc làm đều hết sức an
định vững chãi, vô cùng tự tại, vô cùng điềm đạm. Người khác vừa nhìn sẽ khen
ngợi bạn, nhưng không biết khen bạn tốt ở chỗ nào, đó là cảm giác không thể
diễn đạt được, không quá nồng nhiệt, cũng không quá lãnh đạm, mọi thứ đều rất
vừa vặn thỏa đáng. Thế nên, tôi nghĩ có thể học đến sau cùng, đến trình độ như
thế này chúng ta sẽ có một chút cảm giác “thông đạt thần minh”, làm vợ, làm mẹ
đều rốt ráo. Sau cùng xin nói thẳng ra là, khi bạn làm phụ nữ một cách hoàn
thiện rốt ráo rồi thì sẽ thông đạt được mọi thứ. Có thể cả đời này chúng ta
trên phương diện này mà học tập, nhưng không nhất định là sẽ học tới nơi, không
sao cả, chỉ cần mỗi ngày tiến bộ hơn một chút là tốt rồi.

 

THỊ DĨ LỄ QUÝ NAM NỮ CHI TẾ, THI TRƯỚC QUAN
THƯ CHI NGHĨA, DO TƯ NGÔN CHI, BẤT KHẢ BẤT TRỌNG DÃ. (Tạm dịch: Thế nên chương
đầu tiên của sách “Lễ Ký” xem trọng đến sự khác biệt về vai trò giữa nam và nữ.
Bài thơ đầu tiên trong “Kinh Thi” là “Quan Thư” cũng ngụ ý rằng vợ chồng nên có
quan hệ tình nghĩa như đôi chim Thư Cưu một đời trung thành với nhau. Từ những
lời dạy trên có thể thấy, đạo vợ chồng là điểm khởi đầu của nhân luân, ngàn vạn
lần không được xem nhẹ.)

 

Câu nói này vô cùng quan trọng, là phần
tiếp theo câu ở phía trước. Trong phần Tiên Chú của Vương Tương, câu này nói về
Thánh Vương, tức chỉ cho Thánh nhân, tiên Vương, như Chu Văn Vương, Chu Vũ
Vương, các ngài chế lễ (Lễ được chế định bắt đầu từ Chu Văn Vương, nên được gọi
là Chu Lễ). Cẩn thận từ lúc bắt đầu, từ sự khác biệt vai trò giữa nam và nữ,
bởi vì giữa nam và nữ có rất nhiều điểm không giống nhau. Trong khi Khổng Tử biên
soạn “Kinh Thi”, bài thơ đầu tiên trong 300 bài “Kinh Thi” là “Quan Thư” nói về
việc Văn Vương muốn tìm người thục nữ để việc nội trị được tốt đẹp, phần này
nói về Nữ Đức và mối quan hệ giữa vợ và chồng. Đạo vợ chồng là điểm khởi đầu
của nhân luân, không thể không xem trọng. Phần này lời ít ý nhiều, ý nghĩa được
nói đến bên trong thật sâu xa vô cùng.

 

LỄ QUÝ NAM NỮ CHI TẾ.

 

Ý nghĩa của câu này là nam nữ qua lại giao
thiệp với nhau cần chú trọng lễ. Trước tiên nhìn chữ “lễ”, trong sách “Lễ Ký”
phần đầu tiên nói lễ tức là “không được bất kính”. Như thế nào mới gọi là kính?
Phần phía sau nói chữ “lễ” này quý ở chỗ “nam nữ chi tế”, chữ “tế” này nếu như
tra trong “Thuyết Văn Giải Tự” thì thấy nó có nghĩa là gì? Chỗ cát và đá kết
hợp với nhau, sự kết hợp này không có kẽ hở, không có vết tì hằn, vô cùng hoàn
hảo, đây được gọi là “tế”. Nam nữ làm thế nào kết hợp với nhau một cách hoàn
hảo không sai khuyết? Quý ở chỗ có cái “lễ” này. Từ bên trong mà nói thì lễ
chính là đối xử với hết thảy người, sự, vật đều giữ lòng cung kính. Biểu hiện
bên ngoài của lễ là làm người hiểu lễ tiết và có lễ độ. Lễ tiết là gì? Là làm
bất kỳ việc gì đều có tiết chế, ví dụ như cúi chào, gật đầu chào một chút như
vậy chưa gọi là cúi chào, nhưng nếu như bạn cúi người mà như muốn nằm sấp xuống
thì hơi quá lố rồi. Thế nên, cần có tiết chế, vừa vặn thích hợp, cho nên chữ
“lễ” đi kèm với chữ “tiết”. Còn lễ độ chính là hiểu quy củ, đối người tiếp vật
đều hiểu rõ và giữ bổn phận. Ví dụ như tiếp đãi các lãnh đạo khác nhau thì cần
dùng lễ nghi không như nhau, chúng ta đi du lịch đến các quốc gia khác nhau thì
cần phải biết nhập gia tùy tục, việc này nhằm thể hiện tâm lễ kính của chúng
ta. Cho nên, đối với tất cả người, tất cả việc, tất cả vật đều cần có tâm cung
kính. Tâm cung kính đó trước tiên là giữa nam nữ với nhau. Vào thời xưa lễ là
để “định thân sơ, dứt hiềm nghi, phân biệt giống nhau khác nhau, hiểu rõ phải
trái”, có thể thấy lễ rất quan trọng. Cổ lễ quy định nam nữ từ nhỏ phải ăn khác
chiếu, ngồi khác chiếu, không được tùy tiện cùng nhau đùa giỡn. Vì sao vậy? Bởi
vì cần phải xác định tính quan trọng của lễ trong sự qua lại giữa nam và nữ,
một khi đã xác định tính quan trọng thì bản thân sẽ sinh khởi tâm hổ thẹn, sinh
khởi sự tôn trọng đối với người khác và chính mình, sẽ không làm ra những việc
trái ngược luân lý đạo đức.

 

Người thời nay chúng ta nhìn người xưa
thường cảm thấy quá nhiều quy củ, dường như không cần thiết phải lắm thứ như
vậy, nhưng lại không biết có câu thành ngữ gọi là: “ngăn lỗi ngay từ ban đầu”.
Con trẻ từ nhỏ cùng nhau ăn uống, vui chơi, tùy tiện nói đùa, sau này có thể sẽ
cùng nhau làm những việc trái với luân lý đạo đức. Hôm qua sau khi tôi giảng
bài xong, về nhà, cha mẹ tôi kể với tôi về một chuyện có thật được phát trong
truyền hình. Có một em học sinh nam, điều kiện gia đình rất tốt, cha mẹ đều là
giáo viên, hình như là giáo viên trung học của huyện, mẹ dạy ngữ văn, cha dạy
toán, em trai đó từ nhỏ học tập rất ưu tú. Khi em lên cấp hai, trường học cho
học ở ký túc xá, cha mẹ em cảm thấy điều kiện trong ký túc xá của trường học
không tốt, họ rất cưng chiều em nên đã thuê riêng cho em một căn nhà kế bên
trường học để cho em ở một mình, thỉnh thoảng dì và mẹ của em đến thăm em, giúp
đỡ chăm sóc em. Kết quả không ngờ rằng sau khi ở một mình em bắt đầu lên mạng,
chơi game, vào những trang web sắc tình, lúc đó em cũng đã 15-16 tuổi rồi, em
đã có quan hệ bất chính đối với một bạn nữ cùng lớp. Em học sinh nữ này cũng có
điều kiện gia đình rất tốt, ở biệt thự, cha mẹ của em cảm thấy em là một cô gái
rất ngoan, mỗi ngày tan học đều về nhà, đúng giờ đi ngủ. Không ngờ rằng biệt
thự có căn phòng ở dưới tầng hầm, căn phòng tầng hầm có cửa garage, em mỗi tối
đợi khi cha mẹ đi ngủ đã len lén đi ra ngoài bằng cửa garage, hẹn hò với bạn
trai. Sau khi quen nhau nửa năm thì không muốn qua lại với người bạn trai đó
nữa, kết quả người bạn trai đó không đồng ý. Không đồng ý thì như thế nào? Có
một lần nọ, cậu ta giả vờ hẹn người bạn gái ra ngoài, trong túi thủ sẵn con dao
gọt trái cây, sau khi nhìn thấy người bạn gái đó chẳng nói chẳng rằng muốn đâm
cho chết. Do ở kế bên trường học, cô bé đó la lên kêu cứu, hai người bạn nam
học cùng lớp chạy đến muốn cứu cô, đều là những em 14-15 tuổi, kết quả người
bạn trai đó đã đâm chết luôn hai người bạn học nam kia, giết luôn ba mạng
người, lại đâm bị thương hai người nữa, sau cùng đã bị bắt giam vào ngục. Cha
mẹ của em trai này đau đớn vô cùng, cảm thấy mình là giáo viên mà dạy ra đứa
con trai như vậy, vì sao con của mình đã trở nên như vậy?

 

Vì sự việc này mà cha mẹ tôi bảo với tôi
rằng việc giáo dục con cái thực sự là rất quan trọng, may mà tôi đã học văn hóa
truyền thống nên không thể không hiểu đạo lý, lời dạy của tổ tiên không thể
không nghe. Sau khi bản thân học tập văn hóa truyền thống, tôi luôn luôn giáo
dục con cái phải làm việc nhà, không được kết bạn lung tung, không xem truyền
hình, không lên mạng, dựa vào lời dạy của cổ Thánh tiên Hiền trong “Đệ Tử Quy”,
“Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” mà áp dụng từng ly từng tí vào trong cuộc sống, cắm
vững nền tảng giáo dục căn bản. Ví dụ, trước đây con trai của tôi rất thích
chơi con quay Yo-Yo, bảo rằng bạn trong lớp ai cũng có, nó nói với cha của tôi
mấy lần, tôi nói nếu muốn mua thì mua loại rẻ tiền nhất, nên đã dùng năm tệ mua
cho con một cái. Một ngày nọ, nó cùng với các bạn chơi trong xóm, phát hiện con
quay Yo-Yo của các bạn rất tốt, nó rất hâm mộ. Tôi hỏi thăm một bé ở đó mới
biết loại rẻ nhất là 180 tệ, đắt nhất là 390 tệ, đều là hàng nhập khẩu. Con
trai của tôi lúc đó đã nói với tôi một cách ủ rũ rằng con Yo-Yo của nó chẳng ra
sao cả. Tôi đã cười mà nói với con rằng: “Đây chỉ là một món đồ chơi mà thôi,
càng tốn nhiều tiền thì phúc báo của con càng bị tổn hao nhanh chóng, không
phải là việc tốt, chúng ta có một cái như vậy chơi là tốt rồi, con và em trai
đừng nên so sánh với người khác về cái này, mà hãy so sánh về đức hạnh, về sự
hiếu thuận cha mẹ, lao động tiết kiệm, vậy thì đức hạnh và phúc báo của các con
sẽ càng tích càng dầy, tương lai mới đạt được niềm vui hạnh phúc thực sự”. Con
trai nghiêng đầu lắng nghe xong cảm thấy rất vui, nó không còn bận lòng nữa.
Những phụ huynh chúng ta trong quá trình học tập văn hóa truyền thống xin đừng
hành động cực đoan, ví dụ như vừa mới học văn hóa truyền thống thì không cho
con đi học nữa, nói rằng hoàn cảnh ở trường học không học “Đệ Tử Quy” nên không
tốt, không thể để cho con bị ô nhiễm, không cho con chơi đồ chơi nào cả v.v. Có
khi như vậy sẽ phản tác dụng, nếu như áp đặt thái quá, dù sao chúng cũng chỉ là
đứa trẻ 8-9 tuổi, chúng ta cũng không thể hoàn toàn cách ly chúng với hoàn cảnh
bên ngoài, thế nên sự giáo dục mưa dầm thấm lâu của cha mẹ mỗi ngày là vô cùng
quan trọng. Nhất định phải giúp con hiểu rõ đạo lý, trường thời huân tập có thể
giúp con sinh ra sức mạnh miễn dịch, có thể tự động chế ngự được sự ảnh hưởng
của tà tri tà kiến lên chúng. Thế nên, chúng ta làm mẹ phải biết hoàn thành sự
giáo hóa con cái một cách tùy thuận mà có trí huệ.

 

Nói đến câu “lễ quý nam nữ chi tế” tôi cũng
nghĩ đến một sự việc nhỏ vừa mới xảy ra. Tối hôm qua con trai lớn của tôi ở nhà
làm thiệp chúc mừng năm mới, nó đến trưng cầu ý kiến của tôi, nói muốn tự mình
làm thiệp chúc tết mẹ, thầy cô và bạn học, sau đó nó còn nói rằng: “Mẹ ơi, con
muốn tặng thiệp cho một bạn học nữ, bạn ấy là lớp trưởng lớp con, nhân phẩm rất
tốt, có thể tặng bạn ấy được không ạ?” Bởi vì tôi thường nói với con trai rằng
nam nữ có sự khác biệt, cần chú ý việc qua lại với bạn học nữ, con trai tôi tuy
mới 8 tuổi nhưng rất nghe lời. Tôi nghe con trai nói như thế, suy nghĩ rồi nói
rằng có thể được, nhưng làm xong phải đưa tôi xem. Kết quả, nó dụng tâm làm
xong tấm thiệp đến đưa cho tôi xem, tôi lập tức liền nói không phù hợp, không
thể tặng. Nó rất ỉu xìu hỏi rằng vì sao không thể tặng? Tôi nói con xem tấm
thiệp này phía trên dán một trái tim, phía sau trái tim còn có vòng tròn, nếu
như mẹ là phụ huynh của bạn nữ này thì sẽ nghĩ, ai đã tặng cho con mình cái
thiệp này vậy, người này muốn gì đây? Con tôi nói: “Mẹ ơi, đây là sự thể hiện
của tình yêu, giữa người và người đều cần nói lời yêu thương”. Tôi nói không
thể tùy tiện nói yêu được, đặc biệt là người không học văn hóa truyền thống sẽ
hiểu nhầm, tôi nói con hãy đem tấm thiệp này tặng cho bà ngoại. Thay vào đó,
con có thể vẽ ngôi sao, hoặc mặt trăng, mặt trời, rồi dán thêm vài bông hoa và
cỏ, viết vài lời chúc bạn ấy học tập tốt, giúp đỡ lẫn nhau. Con trai tôi sau
khi nghe hiểu thì rất vui mừng mà đồng ý. Chúng ta trong lúc học tập đừng cảm
thấy việc học này xa rời cuộc sống thực tế của chúng ta quá. Thế nào gọi là:
“Lễ quý nam nữ chi tế” vậy? Không hề xa rời chút nào, từ việc giáo dục con cái
cho đến việc tiếp xúc với chồng, rồi việc giao tế qua lại với người trong xã
hội. Cổ nhân có dạy rằng: “Mắt tùy tiện nhìn thì ắt bị dụ hoặc, tai tùy tiện
nghe thì ắt bị mê hoặc, miệng tùy tiện nói thì ắt bị loạn, ba điều này phải cẩn
thận mà giữ gìn vậy”.

 

Những chi tiết nhỏ mà chúng ta cần phải chú
ý trong cuộc sống hằng ngày rất nhiều. Có một cuốn sách rất hay tên là “Thường
Lễ Cử Yếu” do Thầy Lý Bỉnh Nam biên soạn. Chúng ta có thể thông qua việc học
tập “Thường Lễ Cử Yếu” để biết làm thế nào nói chuyện với người, làm thế nào xử
sự, thậm chí làm thế nào ăn cơm, đi đứng, nằm ngồi. Người không học thì không
biết đạo lý. Khi học “Thường Lễ Cử Yếu” tôi nhớ lời dạy như thế này: “Qua ruộng
dưa thì chớ buộc giày, dưới cây mận thì đừng sửa mũ”, bởi vì khi bạn chỉnh mũ
lại cho ngay ngắn thì người khác nghi ngờ là có phải bạn muốn ăn trộm mận hay
không? Ở trong ruộng dưa thì chớ cúi người xuống mà buộc giày, người khác sẽ
nghĩ có phải bạn muốn trộm dưa hay không? Sự hiềm nghi này thông thường khi
giao tiếp qua lại với người khác giới đặc biệt cần chú ý, bao gồm cả việc tiếp
xúc với chồng, ví dụ bạn gọi điện thoại, len lén lút lút vào trong phòng gọi
điện thoại cho một người nam, chồng của bạn sẽ cảm thấy vì sao mà lại tránh mặt
mình thế không biết? Khi bạn đi ra ngoài công tác mà không nói với chồng một
câu, đến nơi cũng không báo một tiếng, đúng lúc lại cùng đi với một người nam
khác, cùng nhau làm việc, thế thì phiền phức rồi. Bởi vì phụ nữ thời nay không
giống thời xưa, vào thời xưa không có phụ nữ ra ngoài đi làm, đều đóng cửa ở
trong nhà, quy phạm khá tốt. Hiện nay chúng ta ra ngoài làm việc, có rất nhiều
mối quan hệ giao tế, lúc này chúng ta cần chủ động đặt cho mình một vài quy củ.
Những quy củ này chính là lễ tiết và lễ độ mà chúng ta hôm nay đã học, sau đó
chúng ta cần phải cung kính thể hiện lễ tiết và lễ độ này trong cuộc sống, như
vậy mới là xác lập cái “lễ” trong mối quan hệ vợ chồng.

 

THI TRƯỚC QUAN THƯ CHI NGHĨA.

 

“Thi” là chỉ cho “Kinh Thi”. Đoạn này thể
hiện rằng “Kinh Thi” chú trọng việc hiển bày nghĩa lý của chương “Quan Thư”.
Nghĩa lý ở phần này là gì? Như trong chương “Chu Nam” có viết: “Quan Thư, hậu
phi chi đức dã,  Phong chi trị dã, sở dĩ
phong thiên hạ nhi chánh phu phụ dã. Cố dụng chi hương nhân yên, dụng chi bang
quốc yên”. Ý nói rằng, bài thơ “Quan Thư” nhằm nói lên đức hạnh của bà hậu phi,
khởi nguồn từ thể thơ tên là “Phong”, dùng để giáo hóa thiên hạ, đồng thời đoan
chính đạo vợ chồng, có công dụng rất lớn đối với dân chúng ở thôn quê và phong
khí của đất nước. Ngoài ra, “thị dĩ Quan Thư nhạo đắc thục nữ dĩ phối quân tử,
ưu tại tiến hiền, bất dâm kỳ sắc, ai yểu điệu, tư hiền tài, nhi vô thương thiện
chi tâm yên. Thị Quan Thư chi nghĩa dã”. Trên thực tế ở đây là tán thán tâm
lượng của bà Thái Tự, một trong ba bà Tam Thái khai quốc triều nhà Chu, bà có
thể không có tâm đố kỵ, vì Chu Văn Vương tuyển chọn hiền nữ, hy vọng triều nhà
Chu có người kế thừa.

 

Quan Thư là cách nói rút gọn của “Quan Quan
Thư Cưu”, “quan quan” là âm thanh tiếng chim kêu, Thư Cưu là một loại chim, khá
giống loài Thủy Ưng, chúng quen sống ở phần mỏm đất nhô lên trên sông. Loài
chim này vì sao được đưa và trong “Kinh Thi” và được khen ngợi như vậy? Bởi vì
loài chim này có hai đặc tính. Thứ nhất là con trống và con mái suốt đời chỉ có
một người bạn đời, khi chúng đã chọn được đối tượng tốt rồi thì sẽ kết hợp với
nhau, không hề có người bạn đời thứ hai, nếu một trong hai con chết đi thì con
còn lại sẽ ở một mình cả đời. Đặc điểm thứ hai là khi chúng giao phối thì đều
tránh né con người và những loài chim khác, chúng núp vào phía sau bụi cỏ,
chúng cũng có lễ tiết và cảm giác xấu hổ. Từ hai điểm này chúng ta có thể nhìn
thấy cái nghĩa của chim Thư Cưu. Cái “lễ” mà phần trước đã nhắc đến nên thực
hiện ra sao, chính là đến sau cùng thể hiện được cái nghĩa của loài chim Thư
Cưu, nếu như không làm được thì không có cái lễ thực sự. Nói một cách khác, cho
dù bạn có đối xử tốt với chồng như thế nào, làm việc nhà có tốt đến đâu, đồng
thời còn thể hiện ra sự khiêm hạ và chăm chỉ, nhưng sau lưng bạn lại cùng một
người đàn ông khác làm những chuyện không hay, không giữ trinh tiết thì vợ
chồng không thể nào có thể sống với nhau đến bạc đầu được. Thế nên, làm phụ nữ
trước tiên cần phải giữ trinh tiết, tâm phải chuyên, phải định, phần “Chuyên
Tâm” ở phía sau sẽ giảng làm thế nào để nhất tâm. Phụ nữ nhất tâm thì sẽ thành
tựu đức hạnh lớn nhất của phụ nữ, đó là đức hạnh gì? Đó chính là toàn bộ đức
hạnh sâu dày của cô ấy (là hậu đức).

 

Chúng ta xem chữ “trinh” có 4 lớp hàm
nghĩa.

 

Tầng nghĩa thứ nhất chỉ cho sự trong sạch
trinh tiết, phụ nữ cần giữ trinh tiết, đối xử tốt với bản thân bắt đầu từ việc
giữ trinh tiết. Tầng nghĩa thứ hai của chữ “trinh” là “chính”, chính thì sẽ
chuyên, chuyên thì sẽ không đối lập, không đối lập với tất cả người, sự, vật.
Không có đối lập thì có thể buông xuống tự ngã, buông xuống tự ngã thì có thể
mở rộng tâm lượng, thành tựu cho người khác. Phụ nữ có tâm lượng lớn thì phúc
báo sẽ lớn. Tầng nghĩa thứ ba của chữ “trinh” chính là “thành” trong “chân
thành”. Tâm chân thành thì không có tạp niệm, không có hai ý niệm, đối xử với
người bằng tâm chân thành là phẩm hạnh rất hiếm có của người phụ nữ. Tầng nghĩa
thứ tư của “trinh” là “định”. Định chính là làm bất kỳ việc gì tâm cũng không
động, tâm không bị cảnh giới bên ngoài dao động. Nếu bên ngoài gió vừa thổi thì
cỏ đã lay động rồi, tâm thần lỏng lẻo dễ lay động như thế thì sao được. Ví dụ
như có người gọi điện thoại cho bạn nói chồng của bạn ở bên ngoài thế này thế
nọ, bạn liền lập tức cảm thấy đất trời sụp đổ, về nhà la hét ỏm tỏi không chút
an định, kỳ thực có thể là chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Những sự việc như thế
này rất nhiều, bất luận trên sự nghiệp gặp phải thách thức gì, hay là trong gia
đình xuất hiện mâu thuẫn gì, thì người phụ nữ phải giữ được “định”, giữ được
“chính” không loạn, giữ tâm như như bất động, định tâm trong công việc gia đình
thì hết thảy sự việc bên ngoài người chồng sẽ tự nhiên có thể giải quyết được.

 

Có một câu chuyện về một phụ nữ rất đức
hạnh đã khiến tôi xúc động sâu sắc. Khi cô còn trẻ thì chồng của cô ra ngoài
ngoại tình, đối với việc chi trả tất cả những chi phí trong gia đình cô ấy đều
không một lời than oán. Có khi chồng của cô còn dắt cả nhân tình về nhà, cô còn
phải làm đồ ăn cho họ, nhưng không hề than trách, cũng không oán trách. Sau đó,
chồng của cô và người phụ nữ đó có với nhau một đứa con, họ cũng chẳng nuôi
dưỡng, đem về cho cô, cô ngoài việc nuôi đứa con trai lớn của mình ra còn phải
nuôi đứa con trai nhỏ của họ. Đứa bé ấy ở với cô cho đến năm 17 tuổi, nó không
hề biết cô không phải là mẹ ruột của nó. Sau này, chồng của cô cùng người phụ
nữ kia ra ngoài sống, không quay về nữa. Đột nhiên có một ngày có người bảo cô
vào bệnh viện, nói có người tìm cô, không tìm được người khác thay thế. Hóa ra
chồng của cô bị ung thư giai đoạn cuối, nằm ở trong bệnh viện, không có người
chăm nom, còn người phụ nữ kia của chồng cô đã bị tai nạn xe cộ trở thành người
thực vật rồi, cả hai người đều nằm viện. Người thân bạn bè của họ không có
người nào đến thăm, đều khinh bỉ họ. Vì vậy, bệnh viện phải tìm đến người vợ
trước, thật ra vợ chồng họ vẫn chưa ly hôn, bệnh viện mong người vợ đến chăm
sóc cho chồng. Người phụ nữ đó thật là vĩ đại, cô lấy đức báo oán, không hề có
chút oán trách, đến bệnh viện không chỉ chăm sóc hầu hạ chồng mà còn chăm sóc
cho người phụ nữ kia của chồng. Cô gọi đứa con mà cô đã nuôi nấng đến kể hết sự
tình cho nó nghe, cô nói “hiện giờ con cần phải vì mẹ ruột của mình mà tận
hiếu, tận nghĩa vụ, con phải giúp mẹ chăm sóc cho mẹ của con, mẹ đã 60 tuổi
rồi, tuổi tác đã lớn sợ không lo xuể”. Đứa con trai đó đã không thừa nhận, nói
rằng không thể được, “mẹ chính là mẹ của con!”. Cô ấy nói không phải vậy, sau
cùng cô ấy đã dẫn con trai đến trước giường của người vợ hai của chồng, nói
“con của cô đây, hôm nay tôi để nó đến chăm sóc cô”. Kết quả, kỳ tích xuất
hiện, người phụ nữ đó vốn là người thực vật nằm trên giường bệnh đã chảy nước
mắt. Chúng tôi nghĩ đó là giọt nước mắt hổ thẹn, xấu hổ, hối hận. Người chồng
của cô cũng mắc bệnh nặng đầy thân, sống không còn bao lâu nữa, cô mỗi ngày đều
chăm sóc tận tình. Kết quả, một ngày nọ người chồng của cô đột nhiên giật hết
tất cả các ống truyền dịch trên người mình ra, dùng hết sức lực lăn xuống dưới
giường, quỳ xuống chân vợ khấu đầu rất lâu, nói lời xin lỗi. Câu chuyện này tôi
đã đọc được từ nhiều năm trước, mỗi lần đọc xong đều rất cảm động, cảm thấy
trên thế gian này vẫn còn có người như vậy, đáng cho phụ nữ chúng ta học tập.
Chúng ta có bao giờ ngẫm xem, cái gì mới là tình yêu thương lớn lao trên thế
gian, thế nào mới là người có lòng nhân đích thực? Trong lời dạy xưa có nói về
chữ “nhân” (
)
là “trời đất và ta cùng một cội, vạn vật và ta cùng một thể”, đây chính là lòng
nhân đích thực, nên mới có câu “nhân giả vô địch” (người nhân không có kẻ thù).
Một người thật sự nhân ái từ bi sẽ không đối lập với bất kỳ người nào. Khi
không có đối lập thì bên trong không có phiền não, bên ngoài cũng không có kẻ
địch. Một người có thể bao dung hòa ái với tất cả người trong thiên hạ thì thực
sự sẽ không có người thù địch. Chúng ta vẫn còn gặp phải những người có ác ý
với mình, nhất định là do vấn đề của chính mình, buông xuống đối lập chính là buông
xuống phiền não, chỉ có buông xuống sự đối lập trong tâm thì hết thảy ô nhiễm
trong tâm đều biến thành những đóa hoa sen. Nghĩ đến đời người ngắn ngủi có bao
lâu thực sự là không cần tự chuốc lấy phiền não, ngàn vạn lần đừng lấy sai lầm
của người khác trừng phạt bản thân, đối xử tốt với người tức là đối xử tốt với
chính mình.

 

Còn có một câu chuyện khác cũng khiến tôi
rất là xúc động. Thời xưa có một người phụ nữ, không giữ trinh tiết, ở bên
ngoài lang chạ, kết quả chồng của cô ta biết được, nhưng người chồng không hề
nói gì cả. Một ngày nọ, người chồng kêu vợ đến nói “hai ngày nữa ta phải đãi
khách, nay báo với nàng trước một tiếng”, người vợ không xem chuyện đó là quan
trọng, nói “được thôi”. Người chồng mỗi ngày ra ngoài làm việc, phải lao động
vất vả, trong lúc làm việc trong tâm anh biết rất rõ là vợ của mình ở nhà tư
thông với người đàn ông khác. Trưa hôm đó anh đột nhiên trở về nhà, còn mua rất
nhiều rượu và thức ăn. Bởi vì anh ấy về nhà quá đột ngột, gã nhân tình của vợ
còn chưa đi khỏi, kẹt ở trong nhà, trong lúc cuống quýt gã liền chui xuống gầm
giường. Vợ của anh bước ra hỏi anh sao hôm nay về nhà sớm vậy? Anh nói “chẳng
phải ta đã nói với nàng là phải đãi khách đó sao?” Vợ của anh hỏi “khách nào?”
Người chồng nói “khách ở trong phòng, nàng hãy giúp ta mời anh ấy ra đây, ta đã
làm cơm xong rồi.” Vợ của anh nói “anh đừng có ăn nói linh tinh, trong phòng
làm gì có khách nào”. Anh không hề tức giận mà nói “nàng hãy mau mời anh ấy ra
đây, đừng để trễ nải thời gian, cơm nước tôi đã làm xong rồi, đừng để nguội
lạnh”. Sau cùng, ép người đàn ông đó phải đi ra cùng anh ăn cơm, ăn nửa chừng
anh rót một ly rượu, sau đó anh đột nhiên quỳ xuống đất dâng rượu cho người đàn
ông kia. Gã kia nói anh đừng làm như vậy, anh nói không sao cả, “bữa cơm này là
bữa cơm cuối cùng của tôi, sau khi ăn xong tôi sẽ đưa cho anh ba thứ, thứ nhất
là giao cái nhà này cho anh, thứ hai là giao vợ cho anh, thứ ba là giao tất cả
tài sản cho anh, sau đó tôi sẽ ra đi, tôi vô cùng biết ơn anh đã đem những gánh
nặng này đi cho tôi”. Gã đàn ông kia sợ quá không dám nhận, người chồng nói
không nhận không được, “nếu anh không nhận thì tôi sẽ dùng con dao này chém
anh”. Gã đàn ông kia đành phải nhận. Người chồng ăn cơm xong thì rất tiêu
sái[1] ra đi xuất gia. Xuất gia một thời gian không lâu thì đạo nghiệp thành
tựu. Kết quả, chưa đến ba năm gã đàn ông của người vợ cả ngày không chịu làm
việc, gia sản nhanh chóng lụn bại, sau cùng đối với người vợ không đánh thì
mắng. Ng,ười vợ rất hối hận, chạy đến chùa tìm người chồng, cầu mong anh về
nhà. Anh nói “nàng đừng đến tìm ta, việc này không thể được”. Người vợ nhớ đến
việc trước đây chồng mình thích ăn cá, liền làm một món cá mang đến nói người
chồng nhất định phải ăn, “là do chính tay em làm cho chàng”. Nào ngờ, người
chồng ném đĩa cá ấy xuống nước, con cá đột nhiên sống lại, cho đến nay cái hồ
nước ấy vẫn còn, gọi là “Đầm Hắc Ngư”.

 

Từ hai câu chuyện trên có thể thấy rằng,
thế nào mới được gọi là “thông đạt”, phía trước đã nói đến câu “thông đạt thần
minh”. Hãy từ cái nghĩa của loài chim Thư Cưu mà phản tỉnh chính mình, không
ngừng nâng cao đức hạnh của bản thân, đồng thời cũng có thể buông xuống tình
chấp của thế gian, không nên quá chấp trước vào cái gọi là “tình cảm”. Vợ chồng
là duyên, duyên tụ duyên tan, khi có duyên ở chung với nhau nhất định phải trân
quý, đối với nhau có lễ. Còn khi duyên phần không tốt, ví dụ như chồng ở bên
ngoài ngoại tình thì cũng đừng nên đau thương quá mức, chúng ta tu cho tốt đức
hạnh của chính mình đến đúng lúc thì tự nhiên sẽ có sự chuyển hóa. Người chồng
sẽ có báo ứng của anh ấy, giống như câu chuyện thứ nhất, người vợ rất tốt,
trong ngoài thôn đều khen ngợi cô ấy, kết quả chồng của cô ấy không bao lâu sau
mắc bệnh nặng, rồi chết, trước khi chết rất hối hận, dập đầu nhận lỗi với cô
ấy. Ngoài ra, cái nghĩa của loài chim Thư Cưu còn khiến cho chúng ta phản tỉnh
rằng là phụ nữ cần phải có tâm biết hổ thẹn. Hiện nay chúng ta rất ít khi nhìn
thấy phụ nữ biết yêu thương mình, biết tự trọng, tự tôn. Có một lần tôi đi
giảng ở nơi khác trở về, lúc ở sân bay nhìn thấy các cô gái và chàng trai rất
trẻ, ở ngay trong nhà hàng tại sân bay, bá vai ôm eo rất phóng túng. Cô gái đó
không cảm thấy ngại ngùng, chàng trai kia được thể càng phóng túng hơn. Nếu như
đối với bản thân không có sự ước thúc và yêu cầu, chính mình đã không trân trọng
bản thân, thì sao đàn ông có thể tôn trọng mình được chứ? Cái gọi là “yêu” đó
chỉ là tình dục mà thôi. Nếu phụ nữ không tôn trọng bản thân, mặc tình để người
đùa bỡn, trên thực tế đã hạ thấp bản thân mình đến mức không bằng cầm thú. Nếu
có một ngày bị người nam kia bỏ rơi thì cũng là việc bình thường. Giống như ở
ví dụ trên, cô gái đó chỉ mới 15 tuổi thôi nhưng đã chôn vùi sinh mạng của mình
rồi, vì đã không tôn trọng chính mình. Thế nên, sự giáo dục tu dưỡng đạo đức
cho bé gái từ nhỏ rất là quan trọng, cần dạy các em tôn trọng chính mình, thông
qua việc xem trọng thân thể mà xem trọng tiết tháo của chính mình, xem việc bảo
vệ trinh tiết như bảo vệ thanh danh của chính mình. Người xưa có câu, trên thế
gian có bốn việc cần phải cẩn thận, thứ nhất là danh tiếng, rất khó để tạo nên
tiếng tăm tốt nhưng nếu như muốn đạp đổ thì rất dễ dàng, chỉ cần cử chỉ khinh
xuất là tiếng tăm sẽ bị hủy. Thứ hai là sự nghiệp, sự nghiệp thì dễ làm nhưng
thành công thì lại khó. Ví dụ như mở công ty rất dễ, nhưng rất ít công ty có sự
nghiệp thành công. Thứ ba là dối trá, nói được nhưng làm không được, đó chính
là dối trá. Thứ tư là làm được nhưng không nói được, thực sự làm người khi đối
mặt với hoàn cảnh, khi phải lựa chọn giữa việc làm và lời nói thì cứ làm đi là
tốt rồi.

 

DO TƯ NGÔN CHI, BẤT KHẢ BẤT TRỌNG DÃ.

 

“Tư” nghĩa là ở đây, nghĩa là nói từ đây mà
học tập, “bất khả bất trọng dã” chính là vô cùng quan trọng. Trong “Luận Ngữ”
có nói “bất học lễ, vô dĩ lập”. Vô dĩ lập là thế nào? Là không thể lập thân,
không thể cắm được cái gốc làm người trong thế gian này.

 

Thời xưa, có câu chuyện tên là “Châu
Tuyên       Khương Hậu”, xuất phát từ
“Liệt Nữ Truyện”. Châu Tuyên Khương Hậu là con gái của Tề Hầu, là hoàng hậu của
Chu Tuyên Vương, vô cùng hiền đức. Phàm những gì không hợp lễ bà đều không nói,
hành vi cử chỉ không hợp lễ bà đều không làm. Tuyên Vương có một lần thức khuya
nên dậy trễ, một vài phu nhân và quý phi cũng chưa ra khỏi phòng. Khương hoàng
hậu sau khi bước ra đã gỡ hết trâm cài tóc và hoa tai xuống đứng đợi ở lối đi,
giống như người có tội đang đợi sự trừng phạt. Đồng thời nhờ cha mẹ chuyển lời
đến Chu Tuyên Vương rằng “thiếp không đủ tốt, tâm ý bất chính để lộ ra ngoài
khiến cho quân vương có hành vi lỗi lầm dẫn đến dậy muộn”. Ý muốn nói quân
vương dường như tham luyến sắc đẹp mà quên đi đức hạnh. “Nếu như tham luyến sắc
dục sẽ phóng túng xa hoa, họa loạn sẽ phát sinh, truy cứu nguyên nhân của họa
loạn là khởi nguồn từ hoàng hậu, xin hoàng thượng trừng phạt thiếp”. Nhà vua
nghe xong hổ thẹn nói rằng: “Là do trẫm làm không đúng, là do lỗi của trẫm,
khanh nào có lỗi gì đâu.” Nhờ vậy, ngôi hoàng hậu vẫn giữ được mà đối với việc
chính sự Vua càng thêm cần mẫn, mỗi ngày đều lên triều sớm, tối mới hạ triều,
thành tựu nghiệp đế một đời. Vào thời xưa, chúng ta thấy những câu chuyện về
việc xem trọng lễ rất nhiều, hiện nay không có người dạy lễ, đây là một vấn đề
lớn. Chúng ta rất muốn học, muốn cung kính với người nhưng không biết làm thế
nào. Làm sao đây? Chúng ta hãy từ kinh điển mà bắt đầu học, tư duy suy nghĩ
nhiều lần. Tôi cũng không biết học, có khi đắc tội với người mà cũng không biết
vì sao lại đắc tội, việc gì làm không đúng không biết vì sao lại không đúng,
thế nên tôi đem theo bên mình một cuốn sách nhỏ. Ví dụ như khi tôi đi cắt tóc
tôi đem theo cuốn sách “Thái Căn Đàm”, bên trong toàn là những câu nói ngắn gọn
nhưng rất tinh túy, đơn giản dễ hiểu, hết sức rõ ràng. Tôi ngồi ở đó giở sách
ra xem, xem đến chỗ nào thích thú liền dùng bút dạ quang tô đoạn đó, mỗi lần
đều xem một ít. Bởi vì thời gian nhãn rỗi như thế này rất nhiều, ví dụ như khi
ngồi trên xe, khi tài xế lái xe thì tôi giở sách ra đọc, tôi lợi dụng thời gian
như vậy mà học tập, rất là hữu dụng. Năm ngoái có một sự việc như thế này, có
một người bạn giận tôi, tôi không biết giận tôi về việc gì, nhưng tôi rất muốn
cải thiện. May thay ba ngày sau là tết Trung Thu, tôi nhanh chóng bảo nhân viên
đến tặng bánh cho anh ấy, nhưng càng làm càng hỏng, bánh bị trả về. Tôi không
hiểu tại làm sao. Kết quả, trong quá trình học tập tôi phát hiện ra có một câu
nói: “vũ hậu tán, thiết vật chi; oán hậu ân, thiết vật thí”, nghĩa là đừng đợi
mưa tạnh rồi mới giương dù lên cho người khác, không còn cần nữa rồi; người ta
vừa mới tức giận bạn xong thì bạn đừng thi ân vào ngay lúc đó, người đó vẫn
chưa nguôi giận thì sao nhận đồ của bạn được. Thế nên, lúc đó hãy buông xuống,
hãy khoan gấp gáp biểu lộ ý định muốn chuộc lỗi. Trong tâm của bạn có ý định đó
là được rồi, là tốt rồi, hãy để thời gian xóa nhòa đi những điều không vui. Đó
là lời dạy của tổ tiên, tôi cảm thấy rất có ích.

 

PHU BẤT HIỀN TẮC VÔ DĨ NGỰ PHỤ, PHỤ BẤT
HIỀN TẮC VÔ DĨ SỰ PHU. PHU BẤT NGỰ PHỤ, TẮC UY NGHI PHẾ KHUYẾT. PHỤ BẤT SỰ PHU
TẮC NGHĨA LÝ ĐỌA KHUYẾT. PHƯƠNG TƯ NHỊ GIẢ, KỲ DỤNG NHẤT DÃ. (Tạm dịch: Người
làm chồng nếu như không có phẩm hạnh hiền đức thì sẽ không thể quản thúc được
vợ. Vợ nếu như không phải là người hiền huệ thì cũng không thể phụng sự được
chồng. Nếu như chồng không thể quản giáo được vợ thì sẽ mất đi sự uy nghiêm. Vợ
nếu như chẳng thể phụng sự chồng thì đạo nghĩa cũng chẳng còn. Tác dụng của hai
việc này là như nhau, thiếu đi một thứ cũng không được.)

 

Ý nghĩa của đoạn này là nếu như người chồng
không có tài đức thì không thể quản giáo được vợ. Chữ “ngự” này có nghĩa là
tiết chế. Còn nếu như vợ không phải là người tài đức thì không thể phụng sự
chồng mình. Nếu như người chồng không thể quản giáo tiết chế vợ thì uy nghi của
chính mình sẽ mất, không có uy nghi. Nếu như vợ không thể phụng sự chồng thì
thiếu mất đi lễ nghĩa. Hai việc này thiếu mất một điều cũng không được. Phần
sau chúng ta sẽ học tập chi tiết.

 

PHU BẤT HIỀN TẮC VÔ DĨ NGỰ PHỤ.

 

Cái chữ “hiền” này của người chồng nghĩa là
gì? Trong giáo dục của văn hóa truyền thống, giữa vợ chồng với nhau cần phải
làm được “phu nghĩa phụ thính”, nên cái “hiền” của người chồng quan trọng ở chỗ
hiểu nghĩa, đạo nghĩa đối với người nam rất quan trọng. “Nghĩa giả nghi dã”,
người có nghĩa thì làm bất kỳ việc gì cũng hợp đạo lý, khí chất mạnh mẽ, có thể
cầm được lên, có thể buông được xuống. Người đó ở bên ngoài có thể thành tựu sự
nghiệp, ở nhà nhờ vào sự thành công của sự nghiệp nên có quyền lực mà hoạch
định phương kế cho vợ. Đối với sự việc nhỏ nhặt trong gia đình thì không bận
tâm, chuyện tiểu tiết như dầu muối trong nhà không bàn đến, nhưng đối với hoạch
định lớn lao thì nắm rất vững. Ví dụ như việc dạy con cái thành người như thế
nào, phát hiện ra vợ mình có sai sót chỗ nào thì cần kịp thời dẫn dắt, đây
chính là tài đức của người chồng. Trong quá trình học tập tôi cũng không ngừng
tư duy, người nam nhất định cần có khí chất mạnh mẽ, nếu như người nam không có
khí chất mạnh mẽ thì người phụ nữ của họ sẽ khó mà thành tựu khí chất nhu thuận
của nàng. Như thế thì bầu trời sẽ sụp xuống, còn mặt đất cũng không thể nào
gánh chở nổi, dù có đức dầy đến đâu thì cũng sẽ rất khó khăn để gánh vác bầu
trời. Thế nên, người nam cần phải đứng thẳng chống đỡ một vùng trời thì người
nữ mới có thể an nhiên trở thành một dải đất được. Trong quá trình mười mấy năm
chung sống với chồng, trước giờ tôi luôn cho rằng chồng tôi là người gia
trưởng. Thế nhưng hiện nay tôi thấy rằng sự gia trưởng đó ngược lại có một khí
chất mạnh mẽ, việc hy hữu hơn là từ chồng tôi có thể nhìn thấy được ý nghĩa của
chữ “hiền” của người nam là như thế nào. Đó là có sự nghiệp, trọng nghĩa khí,
hiếu thảo với cha mẹ, đối đãi khoan hậu với người nhà, không xét nét những tiểu
tiết, thế nhưng đối với một vài phương diện nhỏ cần phải ngăn ngừa phòng lỗi
anh ấy vẫn có thể làm được rất tốt. Lúc chúng tôi mới kết hôn, đối với những
việc nhỏ anh ấy đã yêu cầu tôi làm một cách nghiêm khắc. Cho nên, tổ tiên có
một câu nói “dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở ban sơ mới về”. Ai sẽ là
người “dạy vợ từ thuở ban sơ mới về” vậy? Trước tiên người chồng phải dạy, khi
vừa bước vào cửa nhà thì phải dạy ngay, nếu như không dạy vào lúc này, bỏ qua
thời cơ này thì về sau có dạy như thế nào cũng rất khó. Lúc tôi mới về nhà
chồng hai ba năm đầu đã được dạy dỗ rất nhiều, anh ấy đã dạy tôi buông xuống
dục vọng khống chế đối với tiền tài, đồng thời dạy tôi buông bỏ một số tập khí
của một đại tiểu thư, phải làm việc, làm đến mức nào? Chồng tôi bảo, quan trọng
là ở hai nơi: nhà bếp và nhà vệ sinh. Nhà bếp không được dính dầu, nhà vệ sinh
không được có mùi hôi, đây chính là hai tiêu chuẩn lớn của việc nhà. Phòng
khách thì anh ấy không cần kiểm tra vì anh ấy nói phụ nữ đi ra ngoài lúc nào
cũng tươi tắn, nhưng nhìn vào nhà thì thấy bừa bãi lộn xộn, như thế làm sao
được? Chồng tôi còn dạy tôi làm thế nào tiếp đãi khách, nói chuyện có chừng
mực. Chồng tôi quả thực là một vị thầy quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.
Những việc anh ấy yêu cầu lúc mới kết hôn đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong
cả đời này của tôi. Tôi còn nhớ lúc mới kết hôn, có một lần anh ấy mời bạn bè
ăn cơm, lúc ở bàn ăn tôi cảm thấy là tôi không nói nhiều, hình như chỉ nói có
hai câu, vậy mà về nhà bị anh ấy dạy cho một bài học. Anh ấy nói “lúc ở bàn ăn
khi có bạn bè là nam giới nhiều thì phụ nữ không cần nói nhiều lời xen vào, em
chỉ cần ăn cơm, ngồi nghe là được rồi.” Đó chính là cổ lễ. Tôi cũng đã đem
những ví dụ về sự dạy dỗ của chồng tôi chia sẻ cho các nhân viên nam trong công
ty thì họ đặc biệt là những người đã kết hôn nói rằng “cho tôi xin, giám đốc
Trần à, chúng tôi sao dám làm như thế, chúng tôi đều nộp lương và tiền tiết
kiệm cho vợ cả rồi, sao dám ăn nói mạnh bạo như thế được, nếu làm như vậy chắc
thế nào chúng tôi cũng bị họ lấy chổi quét ra khỏi nhà”. Tôi nói: “Thế không
được, vậy nam tính mạnh mẽ của các anh để ở đâu?”. Họ nói: “Cần gì nam tính
mạnh mẽ chứ, có thể chung sống với nhau là tốt rồi”. Thế nên, thời đại ngày nay
không như vậy nữa, chúng ta nhìn thấy có một số việc không thể nào làm được, đó
là vì bản thân các anh ấy không có cách nghĩ và sự yêu cầu như thế, mà đều muốn
xuôi theo, đều đồng ý về nhà làm cơm, giặt đồ, vợ ra ngoài bươn chải làm sự
nghiệp, làm việc điên đảo như thế. Thế nhưng điều này trái ngược với đạo của
trời đất, trái ngược đạo âm dương. “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” nói “nam bất
trung lương, nữ bất nhu thuận”. Khi giảng bài ở một số buổi luận đàn, tôi cũng
không dám nói chữ “ngự” này có nghĩa là tiết chế, nhưng trên thực tế nó mang
nghĩa tiết chế. Vì sao tôi không dám nói ra, là vì cảm thấy nói ra nghe không
dễ chịu, “lễ giáo của phong kiến truyền thống dựa vào điều gì mà tiết chế chúng
tôi chứ?”. Kỳ thực, hai từ “tiết chế” này nếu như tách ra để xét thì chữ “tiết”
có nghĩa là làm bất cứ sự việc gì cũng cần có tiết độ. Vì sao người nam lại đến
để giúp chúng ta làm việc gì cũng có tiết độ? Bởi vì người nam có phương thức
tư duy tương đối thiên về lý tính, còn người nữ thì thường tư duy theo cảm
tính. Nếu bạn không tin thì cứ ra cửa hàng mà xem, trước những quầy hàng khuyến
mãi lớn chắc chắn đều là phụ nữ, bất kể thế nào cũng mua về cái đã, thực tế khi
mua về một đống rồi lấy ra tính lại thấy cũng chẳng khác gì với giá chưa khuyến
mãi. Còn nam giới thì rất ít người bị kích động bởi những sự việc này. Thế nên,
sự kết hợp vợ chồng chính là sự phối hợp tốt đẹp của nam và nữ, đối với một số
sự việc anh ấy có thể giúp cho bạn không xử sự quá dựa trên cảm tình. Chữ “chế”
có nghĩa là ngăn chặn, ngăn chặn không để bạn làm một số việc không tốt. Thiên
tính nào của phụ nữ thì nặng hơn so với nam giới? Chính là đố kỵ, ngạo mạn, hẹp
hòi, thích than phiền. Rất nhiều phụ nữ như thế, xem trọng tiền bạc, không xem
trọng tình bằng hữu bằng nam giới. Nam giới ở bên ngoài đối với bạn bè rất rộng
rãi, có thể liều mình vì bạn, có thể buông xuống một vài thứ vì bạn, còn phụ nữ
thì quan tâm đến những tình cảm nhỏ cho riêng mình. Thế nên, nam giới có thể
ngăn chặn sự lan rộng của tâm đố kỵ, than phiền, tham lam của phụ nữ, phát hiện
mầm mống liền kịp thời ngăn ngừa cô ấy làm việc ác. Bởi vì giữa vợ chồng với
nhau dễ câu thông và lắng nghe lẫn nhau. Có lúc tôi nghĩ phải chăng chúng ta dễ
nghe lời của chồng hơn lời của cha mẹ? Lúc mới kết hôn, dường như những gì
chồng nói chúng ta có thể tiếp nhận, nhưng cha mẹ nói thì không dễ tiếp nhận.
Thế nên, ở trong đây có một đạo lý rất sâu.

 

PHỤ BẤT HIỀN TẮC VÔ DĨ SỰ PHU.

 

Trong sách “Tăng Quảng Hiền Văn” có câu
“thê hiền phu họa thiểu, tử hiếu phụ tâm khoan”. Nghĩa là nếu vợ là người hiền
thì người chồng gặp ít họa hoạn; nếu con cái là kẻ hiếu thuận thì lòng của cha
mẹ sẽ thư thái dung dung. Từ xưa đến nay quả thực là như thế, nhỏ là bá tính
bình dân, lớn là gia đình quyền quý, đa số gặp họa đều khởi nguồn từ chốn khuê
môn. Những ví dụ như thế từ xưa đến nay rất nhiều, chúng ta xem “Liệt Nữ
Truyện” có riêng một chương chuyên nói về các quốc gia đã bại vong trong bàn
tay của người nữ như thế nào. Thế nên, Lưu Hướng trong cuốn thứ ba của “Liệt Nữ
Truyện” có nói “Thánh Vương thuở xưa, chính việc phi thất, phi thất chính tất
hưng, bất chính tắc loạn. Nhà Hạ hưng thịnh do Đồ Sơn Thị, diệt vong bởi nàng
Muội Hỷ; nhà Ân hưng thịnh ở Hữu Nhung, diệt vong bởi vì Đát Kỷ; nhà Chu hưng
nhờ Thái Tự, diệt vong bởi nàng Bao Tự”. Có thể thấy quốc gia hưng vong đều có
quan hệ mật thiết đến hàng nữ nhân. Chúng ta có thể không đến nỗi làm hại quốc
gia, nhưng có thể khiến cho gia đình mình bị hủy hoại hay không? Chúng ta phản
tỉnh lại xem, nếu như chính mình không tham phấn son quần áo, không tham nhà
cao cửa rộng, không tham lái xe đẹp thì chồng sẽ không dốc hết trí xảo, thậm
chí làm ra những việc tham ô lừa đảo. Dục vọng của người nữ luôn luôn thôi thúc
chồng mình, mỗi lần chồng về nhà liền thúc một tí, đến sau cùng người chồng như
uống phải thuốc độc, mỗi ngày một chút nhưng không cảm giác, lâu ngày chầy tháng
cho đến sau cùng vì tiền tài mà bất chấp thủ đoạn. Thế nên chúng ta nói người
hiện nay đều là “Nhị Lang Thần”, một cái là “tài lang” (sói mê tiền tài), một
cái là “sắc lang” (sói mê sắc đẹp). Tài lang và sắc lang này có phải nói về nam
giới hay không? Tôi cảm thấy không phải, nếu như phụ nữ không có hai thứ dục
vọng này thì nam giới sẽ không như vậy. Nếu như bạn không hề tham tài, bản thân
đối với tiền tài không hề có cảm giác gì, thì người nam trong nhà bạn sẽ nghĩ
“mình ra sức kiếm tiền để làm gì?” họ sẽ nhìn được thông. Bản thân tôi sau khi
học văn hóa truyền thống được sáu năm thì dục vọng đối với vật chất càng ngày
càng nhạt, nghĩ đến người ta đến với thế gian này với hai bàn tay trắng, lúc ra
đi cũng hai bàn tay trắng, tất cả những thứ bên thân giống như khói mây thoáng
qua trước mắt, vì sao không lợi dụng đời người tốt đẹp này mà hành thiện tích
đức, nỗ lực nâng cao cảnh giới của chính mình? Dục vọng vật chất đều là gánh
nặng và khối u của cuộc đời, chẳng có gì tốt đẹp cả. Thế nên, tôi thường nói
với chồng rằng tiền gửi trong ngân hàng chỉ là một dãy số, cầm trên tay thì là
một nắm giấy, nhưng lúc tiêu tiền phải xem bạn có trí tuệ hay không, nếu dùng
tiền sai chỗ thì nguy rồi, sẽ rước lấy phiền phức vào thân. Ví dụ như dùng tiền
đánh bạc, uống rượu, vui chơi, làm những việc thế này chính là rước họa vào
thân. Không có tiền rất tốt, không tiền thì nhẹ người. Thế nên có một lần chồng
tôi có một hạng mục cần phải đàm phán, anh ấy về nhà nhìn có vẻ hơi u sầu, chắc
là có chướng ngại. Sau đó, tôi đã nói với anh “anh đừng suy nghĩ nhiều như thế,
trước tiên anh đừng nghĩ cần phải kiếm được bao nhiêu tiền, mà anh hãy nghĩ đến
việc thành tựu sự nghiệp, nghĩ đến việc thành tựu cho các nhân viên trong công
ty, anh hãy nghĩ như thế, anh phải đặt cái tâm mong cầu xuống. Mưu sự tại nhân,
thành sự tại thiên”, làm được thì tốt, có thành hay không cũng không nên mong
cầu quá mức, “nhân đáo vô cầu phẩm tự cao” (người không mong cầu thì phẩm hạnh
tự nhiên cao”. Ngày hôm sau, anh ấy đàm phán rất thuận lợi, anh ấy cảm thấy dường
như đã buông xuống được cái tâm mong cầu, không có nhiều phiền não nữa. Ngược
lại, nếu như chúng ta nói để kiếm được tiền thì cần phải thế này thế kia, sau
đó nghĩ đến khi có tiền rồi thì chính mình sẽ hưởng thụ ra sao, nếu không kiếm
được thì sẽ rất đau khổ. Cho nên, cần phải biết buông xuống, buông xuống tự tư
tự lợi, buông xuống danh văn lợi dưỡng, buông xuống ngũ dục lục trần. Ví dụ như
phụ nữ nếu như quá để ý đến vóc dáng, diện mạo của chính mình, mỗi ngày đều ra
vào thẩm mỹ viện, lo trang điểm, thì nam giới cũng sẽ như thế, bạn chú trọng
điều này họ cũng sẽ như vậy. Nếu như bên ngoài họ nhìn thấy người khác xinh đẹp
hơn bạn, vậy thì phiền phức rồi, con “sắc lang” (con sói mê sắc đẹp) đó đã bị
bạn dắt đến rồi. Thế nên, hai con sói này cần phải tránh xa chúng, đừng dẫn sói
vào nhà, phụ nữ trước tiên hãy tự mình làm trước, bạn đối với chúng không có
hứng thú, thì sẽ không rước lấy chúng vào cửa, chồng của bạn sẽ không gặp phải
chúng.

 

Sáu chương đầu trong sách “Liệt Nữ Truyện”
đều nói về đức hạnh của phụ nữ: chương thứ nhất là Mẫu Nghi, chương thứ hai là
Hiền Minh, chương thứ ba là Nhân Trí, chương thứ tư là Trinh Thuận, chương thứ
năm là Tiết Nghĩa, chương thứ sáu là Biện Thông Truyện. Trong đó có phần chú
giải của chương Hiền Minh là: “Duy nhược hiền minh, liêm chính dĩ phương. Động
tác hữu tiết, ngôn thành văn chương. Hàm hiểu sự lý, tri thế kỷ cương. Tuần
pháp hưng cư, chung nhật vô ương. Phi hậu hiền yên, danh hiệu tất dương.” (Chỉ
có hiền minh, liêm chính thì mới có thể giữ được chính khí. Hành động quy củ,
lời nói ý tứ. Hiểu rõ sự lý, biết kỷ cương thế đạo. Hành theo phép tắc thì
không tai ương cho đến cuối đời. Nếu Hoàng Hậu và Phi tần đều là bậc hiền đức
thì danh ấy ắt được tuyên dương). Ý của câu này là chỉ có hiền đức thì mới có
thể minh lý, mới có thể thanh liêm, giữ được chính khí. Liêm là biểu thị cho
kiệm, thanh liêm chính trực, buông xuống dục vọng đối với tiền tài, nói một
cách khác, trước tiên đối với tiền tài cần phải xem nhẹ, không nên quá chú
trọng vào tiền tài. “Chính” là giữ gìn được chính tâm, chính niệm của mình.
“Động tác hữu tiết” chính là có lễ, biết lễ độ, hiểu lễ tiết. “Ngôn thành văn
chương” chính là có văn tài, câu này ý nói phụ nữ cần phải đọc sách để biết lễ,
chứ không phải là con mọt sách nhưng không hiểu lễ tiết, như vậy thật phiền
phức. “Hàm hiểu sự lý, tri thế kỷ cương” nghĩa là hiểu đạo lý của sự việc, đồng
thời biết kỷ cương chính sách. “Tuần pháp dữ cư, chung nhật vô ương” nghĩa là
sống theo pháp luật, không làm trái cương thường, luân thường đạo lý thì như
vậy mỗi ngày đều không có tai nạn. “Phi hậu hiền yên, danh hiệu tất dương”, nếu
người phụ nữ này có thể trở thành Hoàng Hậu của một nước, thì thanh danh của bà
nhất định sẽ được lưu truyền đến tận thiên thu về sau. Quả thật là như vậy,
chúng ta hiện nay vẫn đang học tập và noi gương Tam Thái của nhà Chu, danh
tiếng của các bà đã siêu vượt thời gian, siêu vượt không gian.

 

Thời nhà Minh, sách “Nội Huấn” do Nhân Hiếu
Hoàng Hậu viết cũng có sự giải thích hết sức tường tận về sự hiền đức của phụ
nữ. Thế nào là sự hiền đức của phụ nữ? “Trung thành dĩ vi bổn, lễ nghĩa dĩ vi
phòng, cần kiệm dĩ suất hạ, từ hòa dĩ xử chúng, tụng đọc thi thư”. “Trung thành
dĩ vi bổn” mở đầu đã nói đến chữ “trinh”, chữ “trinh” này quán thông hết toàn
chương, về phương diện này phụ nữ nhất định không thể phạm sai lầm. Chữ “trinh”
này không những chỉ cho thân thể, nếu như thân thể phạm sai lầm thì quá đáng
rồi, ở đây còn bao gồm cả ý niệm. Ngày nay chúng ta có Internet, có thể ở sau
lưng chồng lên mạng làm ra một số việc trái với luân lý đạo đức. Nếu tích lũy
nhiều ác niệm thì sẽ dễ gặp phải ác duyên mà kết thành ác quả, ngàn vạn lần chớ
nên khinh suất. Có câu “tâm tưởng sự thành”, tâm thường nghĩ ác thì việc ác sẽ
hiện tiền, vậy sao chúng ta niệm niệm không nghĩ thiện, thành tựu thiện sự? Ví
dụ hiện nay trên mạng có một số trang web chat xấu, không nên tham gia. Bởi vì
chỉ cần vào rồi thì cũng giống như hút ma túy vậy, càng lún càng sâu, rất khó
dừng lại. Chỉ cần bạn bước vào không gian như thế, từ trường như thế, giao lưu
với loại người như thế thì sẽ giống như đặt mình bỏ vào trong đống cá ươn vậy,
bản thân thì lại không cảm thấy hôi thối. Kế bên mình là một con cá ươn, thời
gian lâu dần họ lại quăng thêm vào những con cá ươn nữa, đến sau cùng khi bạn
không còn ngửi thấy mùi hôi thối của chính mình thì bạn đã hết thuốc chữa. Nếu
như bạn tiếp xúc với người tốt, bạn nói hiện nay tìm không ra người tốt, vậy
thì hãy đi xem sách tốt, đọc sách của cổ thánh tiên hiền, cho dù mỗi ngày đọc
một trang, nhưng trong tâm có ý niệm tìm kiếm bạn lành thì “người có thiện
nguyện, ông trời ắt phù hộ cho”, ông trời nhất định sẽ đưa một người bạn tốt
đến bên bạn, như thế sẽ giống như bước vào căn phòng chứa đầy hoa lan vậy, có
thể bạn cũng chẳng cảm thấy có gì là thơm, như thời gian lâu dần khi bạn bước
ra thì người khác sẽ ngửi được hương thơm trên thân bạn. Thế nên, chúng ta cần
có cái tâm chứa đựng mùi hương, đồng thời còn có thể xông mùi hương đó đến mọi
người xung quanh, chứ đừng để thân mình phát ra mùi hôi thối. Người khác khi
nhìn thấy ánh mắt của người phụ nữ như vậy, nhìn đến hành vi cử chỉ của cô ấy,
lại nghe tiếng cô ấy nói chuyện, cảm thấy cô ấy rất bộp chộp xốc nổi thì quả
thực làm xấu chính mình, xấu lây cả người nhà, nếu bản thân vẫn không cho đó là
xấu thì quả thật là một sự việc rất hổ thẹn. Câu sau nói “lễ nghĩa dĩ vi
phòng”, cái lễ này đi cùng với nghĩa trong từ “đạo nghĩa”, có lễ thì mới có
nghĩa, mang ý nghĩa phòng thủ. “Trung thành dĩ vi bổn, cần kiệm dĩ suất hạ, từ
hòa dĩ xử chúng”, căn bản làm người chính là tâm trung thành, trung thì không
nghiêng lệch, xiêu vẹo, thành tức tâm không hư dối. Đối với người nhà của chính
mình, người phụ nữ cần lấy mình làm gương trong việc dùng cần kiệm để tề gia,
cần có thái độ nhân từ, an tường, bình hòa mà đối đãi với hết thảy mọi người
trong và ngoài nhà. Then chốt là cần phải học tập, cần phải đọc thơ, đọc sách.
Cho nên, sự dạy dỗ từ xưa đến nay đều không nói rằng phụ nữ không được đọc
sách, không được học tập, trước giờ chưa từng nói câu đó. Vì vậy, giáo dục đức
hạnh phụ nữ là yêu cầu bạn cần phải học, điều quan trọng trong việc học tập là
không được kiêu ngạo tự đại, không được cảm thấy thứ mình học, thứ mình xem đều
nhiều hơn chồng mình, hiểu biết hơn chồng mình. Thế nên, trước tiên dạy bạn
phải khiêm hạ, dạy bạn phải buông xuống sau đó bạn mới học. Học ở đây là học
đạo lý của học vấn chân thật. Phía sau lại nói “bất vong quy gián, tẩm dữ túc
dạ, duy thức ái quân”, ý câu này nói đối với chồng thì không được quên khuyên
can nhắc nhở. Sự hiền đức của phụ nữ không phải là một mực nhắm mắt nghe theo,
mà khi chồng có hành vi không phù hợp thì mình phải biết khuyên can.

 

Trong chương “Sự Phu” của “Nữ Luận Ngữ”
cũng nói về sự hiền đức của phụ nữ. Phụ nữ không hiền đức thì như thế nào?
Chính là phụ nữ ngu si, ngây ngốc, lười biếng, ngang ngược. Một người phụ nữ
ngu ngốc, lười biếng, ngang ngược thì không phải là người hiền. Thế nên trong
chương “Sự Phu” khuyên phụ nữ thứ nhất là “đừng học theo những phụ nữ thiếu trí
tuệ, sẽ rước lấy họa vào thân”. Khi chồng làm việc xấu ác thì cần phải chân
thành khuyên can. Từ xưa đến nay những ví dụ về việc khuyên can chồng như thế
này rất nhiều. Chúng ta trong xã hội hiện nay có biết khuyên can hay không?
Then chốt ở chỗ là chính mình cũng không nhận ra. Khi chồng vừa mới chớm có
hành vi bất thiện, bản thân chúng ta lại không nhận biết được. Vì sao vậy? Bởi
vì bản thân mình cũng như thế, nên bạn mới nhìn không ra. Điều không đúng lại
cảm thấy là rất tốt. Cho nên, chỉ có tu dưỡng đức hạnh, thiện căn của chính
mình, sau khi phúc báo của chính mình xuất hiện thì trí huệ sẽ hiện tiền, mới
phát hiện được chồng mình làm như thế này hình như không đúng, kịp thời nói cho
anh ấy biết, khuyên can anh ấy. Phụ nữ lười biếng và ngang ngược thì không cần
phải giảng chi tiết, việc này mọi người đều biết rõ. Lười biếng là căn bệnh phổ
biến của hiện nay, bởi vì một khi hưởng lạc thì sẽ dễ phóng dật, hễ phóng dật
thì sẽ lười biếng. Đời sống vật chất nâng cao đến một trình độ nhất định thì
rất nhiều dục vọng của con người bị phóng túng, dẫn khởi lên sự đọa lạc của con
người. Thế nên, khi điều kiện cuộc sống càng tốt thì chúng ta càng cần kiểm
điểm, xét lại bản thân, đây có phải là khởi nguồn của sự xa hoa dẫn đến bại
hoại hay không? Cuộc sống nhất định cần phải có kiểm soát, có tiết chế, không
được phóng túng thái quá. Lúc đời sống chưa được tốt thì mình còn có thể làm
được, nhưng rất nhiều người khi điều kiện cuộc sống tốt lên thì dễ xuất hiện ra
vấn đề. Bản thân tôi có sự thể hội rất sâu sắc. Điều kiện gia đình của chúng
tôi rất tốt, làm thế nào trong điều kiện như thế này giữ được sự tiết kiệm
trong sinh hoạt, có thể yêu cầu con cái tiết kiệm theo. Chứ không phải do gia
đình có điều kiện thì không thành vấn đề, một khi nghĩ như vậy thì đã mở ra một
tiền đề, về sau cứ thế mà phóng túng cho đến khi lụn bại, nhất định là sẽ như
thế. Thế nên, người phụ nữ hiền minh là một sự việc then chốt, chúng ta trong
cuộc sống nhất định cần chú ý đến điểm này.

 

PHU BẤT NGỰ PHỤ, TẮC UY NGHI PHẾ KHUYẾT.

 

Người làm chồng nếu như không biết tiết chế
vợ mình thì bản thân sẽ chẳng có uy nghi. Làm thế nào để chính mình có đức
tướng uy nghi? Trong tâm của người nam nhất định phải có đức thì biểu hiện ra
bên ngoài trong lúc xử sự nhất định sẽ trong vuông mà thấy tròn. Còn phụ nữ thì
ngược lại, trong tròn mà thấy vuông. Hai mặt này vừa vặn khớp với nhau. Người
nam rất chính trực, nhìn sự việc tuy không được chuẩn chỉnh nhưng vẫn cảm thấy
viên dung, không quá để ý đến những thứ vặt vãnh tiểu tiết, như vậy nên họ có
uy nghi, có sự độ lượng. Người nam cũng cần học tập văn hóa truyền thống, cũng
cần không ngừng học tập. Nếu như nam giới không học tập thì họ sẽ không hiểu.
Nếu như người chồng trong gia đình mình không học thì chính mình hãy học rồi
dần dần dẫn dắt anh ấy, nuôi dưỡng thành bầu không khí học tập trong gia đình,
từ từ anh ấy sẽ chịu học.

 

PHỤ BẤT SỰ PHU, TẮC NGHĨA LÝ ĐỌA KHUYẾT,
PHƯƠNG TƯ NHỊ GIẢ, KỲ DỤNG NHẤT DÃ.

 

Phụ nữ nếu như không biết làm thế nào phụng
sự chồng thì đạo nghĩa và đạo lý làm người của cô ấy sẽ dần dần mất đi, thế nên
câu này có hàm nghĩa rất sâu sắc. Thường ngày bạn bạn biết cách giao tiếp chung
sống với chồng thì đối với rất nhiều sự việc ở bên ngoài bạn sẽ dễ dàng hiểu
thấu. Ở đây, một chính là nhiều, nhiều chính là một, không có đối lập. Nếu bạn
không biết cách giao tiếp chung sống với chồng thì bạn cũng không biết cách
giao tiếp với người khác. Nếu bạn biết cách giao tiếp chung sống với chồng thì
bạn sẽ có thể thấu hiểu được rất nhiều đạo lý nhân sinh từ đây, thế nên trong
chốn khuê môn xác thật là có đại học vấn. Ví dụ như, sự nghiệp của chồng vô
cùng khó khăn rối rắm thì bản thân mình nhất định phải biết quán xuyến tất cả
sự việc trong nhà. Nếu như bản thân chồng mình không có năng lực thành tựu sự
nghiệp, là một người bình phàm, là một anh chồng bình thường trong các gia đình
phổ thông hiện nay thì chúng ta cũng cần giữ tâm bình lặng, điềm nhiên mà trải
qua cuộc sống của một người bình thường cũng là việc rất tốt. Đại phú đại quý
vốn rất ít, không có được mấy người, nên nghèo thì an phận nghèo, giàu thì an
phận giàu. Chúng ta sống cuộc đời của một người dân bình thường, cả hai người
chung sống với nhau chỉ cần cảm thấy thoải mái thì tốt rồi. Trong quá trình học
tập Nữ Đức có một số thầy cô đến hỏi tôi có cần phải thay đổi một số phương
thức sinh hoạt để hoàn toàn dựa trên Nữ Đức mà làm hay không? Tôi nói, chúng ta
học tập Nữ Đức thứ nhất không được chấp trước vào công phu bề mặt của văn tự,
chấp trước vào tướng văn tự, bắt chước một cách máy móc cứng nhắc. Thứ hai,
không được chấp trước vào tướng danh từ, bạn rất là chấp trước vào một từ ngẫu
nhiên nào đó, rồi đào sâu vào nó một cách chấp trước thì sẽ có vấn đề, cần phải
vào được và ra cũng được. Thứ ba, không được chấp trước vào tướng ngôn thuyết,
không phải tôi nói việc đó thế nào thì nhất định phải làm thế đó, mà phải thông
hiểu đạo lý, còn về mặt sự thì dùng phương tiện thiện xảo mà xử lý.

 

Có một lần tôi giảng bài ở bên ngoài, có
một phụ nữ chung sống rất tốt với chồng của cô ấy, khi nghe bài giảng của tôi
cô ấy nói rằng “gia đình tôi trước giờ chồng tôi là người nấu cơm, bây giờ có
cần thay đổi ngược lại hay không?” Tôi nói không sao cả, chỉ cần hai anh chị chung
sống hòa thuận là được rồi. Nếu như anh ấy cam tâm tình nguyện, chị cũng cam
tâm tình nguyện trải qua đời sống của người dân thông thường, có thể là không
có sự nghiệp gì, nhưng cũng chẳng bận rộn. Anh ấy đồng ý về nhà giúp chị, chị
có thể là cũng tương đối vất vả, chăm sóc con cái, chăm sóc cha mẹ chồng, công
việc có thể là khá bận bịu thì việc này không có gì là không được cả. Nếu như
anh ấy ở bên ngoài có sự nghiệp rất lớn, rất bận, về nhà lại còn làm cơm cho
chị thì việc này không được rồi. Tôi nói với chị ấy “chỉ cần chung sống hài hòa
là được”. Có một số người sau khi nghe tôi giảng rồi về nhà phê bình chồng của
mình, nói chồng của cô ấy không tốt bằng chồng tôi. Sau đó, chồng của cô ấy rất
là ấm ức. Từng có một giám đốc gọi điện thoại cho tôi một cách đau khổ, anh nói
“tôi để cho vợ tôi nghe chị giảng bài, kết quả cô ấy chẳng thay đổi gì cả,
ngược lại còn trách tôi không bằng chồng của chị”, việc này như vậy là không
được. Kỳ thật, con người nào phải Thánh Hiền, ai mà không có lỗi? Quan trọng là
chúng ta cần nhìn nhiều vào ưu điểm của người khác, khen ngợi sở trường của
người khác. Khi nghe bất kỳ người nào giảng về Nữ Đức, trước tiên cần phản tỉnh
những chỗ mà mình làm chưa được tốt, chứ đừng đem lời người giảng nói ra mà đối
chiếu với những người xung quanh, đây chính là sai lầm lớn. “Làm người đừng sợ
mình mắc lỗi, chỉ sợ không nhìn ra lỗi của mình”. Cho nên, kỳ thật có lỗi cũng
không sao, quan trọng là mình không nhìn ra, nhưng khi có người khác chỉ ra cho
mình thì mình lại phủ nhận hoàn toàn, như vậy thì phiền phức rồi. “Phương tư
nhị giả, kỳ dụng nhất dã” nghĩa là hai phương diện này kỳ thật chỉ là một sự
việc. Chữ “dụng” chỉ cho tác dụng, tác dụng gì? Khi người nam và người nữ kết
hợp lại thành một gia đình thì có tác dụng gì? Trên phương diện nhỏ thì là tiếp
nối hương hỏa của gia tộc, trên phương diện lớn là làm cho nhân loại được tiếp
nối về sau, đây là tác dụng quan trọng nhất. Làm thế nào mới có thể thực sự làm
được việc truyền thừa đời đời cho con cháu? Phần then chốt không phải là nuôi dưỡng
ra một sinh mạng mà là có thể biểu diễn ra được sự hiền đức của người nam và
người nữ trong cuộc sống gia đình. Một người có lỗi thì người kia giúp đỡ sửa
chữa để nâng cao và ngược lại. Chúng tôi kết hôn với nhau được 20 năm, cả hai
đều có sự nâng cao. Sinh ra thế hệ sau thì phải có thể “con hơn cha là nhà có
phúc”, con gái giỏi hơn mẹ, con trai giỏi hơn cha, đây là tác dụng lớn nhất.
Thông qua sự kết hợp giữa hai người, đứa con được sinh ra cùng với cha mẹ là
một thể, là sản phẩm cùng một thể với cha và mẹ, tác dụng này từ đứa trẻ có thể
phát sinh ra sức ảnh hưởng rất lớn, và được gìn giữ bởi từng thế hệ kế tiếp. Sự
việc này là một thể không thể tách rời, nếu như người chồng là một người thật
sự tốt thì người vợ không thể không tốt; người vợ nếu thực sự tốt thì người
chồng cũng tốt. Thế nên, đôi bên cũng đừng trách người nào cả, khi kết hợp lại
cả hai có thể làm được việc quy về nhất thể.

 

SÁT KIM CHI QUÂN TỬ, ĐỒ TRI THÊ PHỤ CHI BẤT
KHẢ BẤT NGỰ, UY NGHI CHI BẤT KHẢ BẤT CHỈNH, CỐ HUẤN KỲ NAM, KIỂM DĨ THƯ TRUYỆN.
(Tạm dịch: Hãy nhìn những bậc quân tử xem trọng đạo đức hiện nay, biết phải
quản giáo vợ cho tốt, không thể không giữ oai nghi của người làm chồng. Thế nên
họ thường xuyên dạy dỗ con trai trong gia đình đọc các sách xưa, Kinh điển,
truyện ký. Dùng kinh nghiệm truyền lại trong các Kinh điển mà kiểm điểm lời
nói, hành vi, phẩm đức của mình)

 

Ý nghĩa của đoạn này chính là: hãy xem
những người nam thời nay, họ biết là cần phải tiết chế vợ mình, cần phải chấn
chỉnh lại uy nghi, thế nên cần phải không ngừng dạy dỗ con trai đọc sách, đọc
truyện, dùng Kinh điển mà kiểm điểm lời nói hành vi của mình. Chính là nói từ
nhỏ phải bồi dưỡng cho con trai có năng lực của hiền nhân, nhằm hy vọng chúng
sau này biết làm thế nào tiết chế vợ chúng, làm thế nào chấn chỉnh uy nghi của
chính mình. Nhưng nam giới thời nay đều không biết điều này, phải làm sao đây?
Cho nên “kiến quốc quân dân, giáo học vi tiên”, người nam tốt là do dạy mà ra,
người phụ nữ tốt cũng do dạy mà ra, tất cả mọi thứ đều do dạy mà ra, quan trọng
là dạy ra sao. Bạn dạy con tốt, dẫn dắt nó hướng thượng, thông qua sự truyền
thừa của Kinh điển thời xưa tự thân chúng sẽ có thể hiểu rõ, những giáo viên
học tập văn hóa truyền thống đều có sự thể hội rất sâu sắc. Thực tế điều này
bắt nguồn từ đạo vợ chồng, tiếp theo là làm thế nào giáo dục tốt con cháu đời
sau. Bạn muốn thành tựu đạo vợ chồng, thì nhất định phải từ cái gốc mà làm,
phải giáo dục con cái từ thuở nhỏ. Nếu không khi con cái trưởng thành thì tập
tính đã sâu, bạn mới nghĩ đến việc dạy chúng thì trừ phi phước báo, phước đức,
thiện căn của chúng rất sâu dày, chúng mới có thể nhanh chóng quay đầu, nếu
không thì mấy mươi năm bị ô nhiễm, vừa nghe được văn hóa của Thánh Hiền liền
nhanh chóng quay đầu, thay đổi hoàn toàn, người như vậy rất ít. Thế nên, việc giáo
dục từ nhỏ rất quan trọng. Từ nhỏ thông qua Kinh điển mà giáo dục, trong lúc
giáo dục chúng ta cần chú ý đến một vài vấn đề, tôi xin nêu ra với mọi người
như sau.

 

Đầu tiên là khi dạy con thì người làm mẹ
cần có thái độ như thế nào? Tôi là một người đang học tập, nên con của tôi là
đồng học với tôi, thậm chí có khi là thầy của tôi, nó là quan chủ khảo ra đề
thi cho tôi, tôi cần phải đưa ra được câu trả lời, sau đó chia sẻ với vị quan
chủ khảo này. Đừng có quan niệm rằng tôi là thầy nó, tôi cần giáo dục đứa con
này. Có rất nhiều lúc con cái sẽ kháng cự, không chịu tiếp thu, bạn cần nên hạ
mình xuống, đặc biệt nếu chúng là con trai thì bạn cần hạ mình, đây chính là sự
khiêm hạ của bạn, không chỉ đơn thuần là đối với chồng, mà đối với con cũng
vậy, hạ mình xuống thấp, sau đó hãy cùng nhau mà học tập. Dù sao thì sức ảnh
hưởng và giáo hóa của văn hóa truyền thống đã bị mai một hơn một trăm năm qua
rồi, thế nên trong xã hội hiện thời rất ít người từ nhỏ được dạy dỗ thâm nhập
vào sự giáo dục của văn hóa truyền thống, rất ít gia đình có gia giáo, có gia
truyền, có gia đạo, có gia quy. Lúc ban đầu khi tôi đưa ra những giáo trình dạy
Nữ Đức như “Nữ Giới”, “Nữ Luận Ngữ”, “Nội Huấn”,  “Nữ Phạm Tiệp Lục”, thì không có người nào hiểu,
không biết đây là cái gì. Tôi còn nhớ năm ngoái khi đưa “Đệ Tử Quy” cho một
giáo sư đại học xem, tôi tặng cho cô ấy sách này, vị nữ giáo sư xem xong hỏi
tôi một câu làm tôi dở khóc dở cười. Cô ấy nói: “Cuốn sách này quả thật là viết
rất hay, câu cú đều rất hoàn hảo, không biết là do ai viết, sao người đó thông
minh đến như vậy?” Đó là giáo sư đại học đã hơn bốn mươi tuổi rồi, lần đầu tiên
đọc sách này. Cho nên, tình hình là như vậy, chúng ta nên giữ lòng khiêm tốn mà
học tập cùng với con. Tôi đã gặp rất nhiều phụ huynh đều than phiền con cái đã
không nghe lời ra sao, đủ thứ vấn đề. Trên thực tế trong lòng họ đã đem bản
thân đặt ở vị trí cao, đem con cái đặt ở vị trí thấp. Nếu như bạn xem con cái
thành Thánh Hiền, xem chúng như thầy giáo ở trước mặt, còn bạn ở vị trí thấp
hơn, dùng thái độ như vậy mà học tập từ chúng thì nhất định sẽ học rất tốt. Tối
hôm qua con của tôi đã trò chuyện cùng tôi, tôi rất cảm ơn hai đứa con của
mình, bởi vì toàn bộ sự học tập của tôi đều là do các con của tôi dẫn dắt. Con
của tôi nói: “Mẹ ơi, con có một tâm sự, tối nay con phải nói với mẹ mới được”.
Tôi hỏi: “Con có tâm sự gì?” Nó nói: “Mẹ ơi, các bạn học trong lớp con không
đoàn kết, các bạn không chơi với nhau, chiều hôm qua còn lén đánh nhau, thầy
giáo không biết việc này” Tôi nói: “Vậy con kể cho mẹ nghe để làm gì?” Nó nói:
“Con học Đệ Tử Quy mà, con phải khuyên các bạn hòa thuận chứ, nhưng con không
biết khuyên thế nào, các bạn rất lợi hại, con cũng hơi sợ”. Tôi nói: “Con nói
đúng rồi, dù sao chúng ta cần có trí tuệ, lúc các bạn đánh nhau con đừng đến tụ
tập, Đệ Tử Quy chẳng phải đã nói “chỗ ồn náo chớ đến gần” đó sao? Con người khi
bị kích động thì ai khuyên họ cũng không nghe, bởi vì kích động là ma quỷ, nơi
đó có ma quỷ đến rồi, con nên tránh xa, đợi đến khi các bạn bình tĩnh trở lại,
con tìm cơ hội mà nói chuyện với các bạn, hoặc là con nghĩ ra biện pháp ảnh
hưởng đến các bạn một chút.” Nó nói: “Như thế này đi, con sẽ đem một vài đĩa
“Những câu chuyện đạo đức” đến trường tặng cho Thầy và bạn học.” Kết quả, con
trai đã kể với tôi rằng hiện tại có ba lớp hai vào buổi chiều không xem hoạt
hình “Tom and Jerry” nữa mà xem hoạt hình “Những câu chuyện đạo đức”, con trai
của tôi rất vui. Giống như Sơ Teresa đã nói, con cái là người thầy tốt nhất.

 

Thứ hai, việc quan trọng nhất khi dạy con
cái là gì? Dạy người trước hãy dạy mình, chính kỷ rồi mới có thể hóa nhân, thế
nên việc gì thì trước tiên mình hãy làm trước. Khi bản thân mình chưa làm được
mà con cái chỉ ra được điều đó, hoặc là khi chính mình phát hiện ra thì phải
can đảm thừa nhận và tiếp thu. Ví dụ bản thân có những thói quen không tốt,
thay quần áo quăng lung tung, con cái nhìn thấy nói: “Đệ Tử Quy nói rằng nón
quần áo để cố định, mẹ ơi, quần áo của mẹ chưa xếp ngay ngắn. Lúc mới đầu bản
thân còn có thể diện nên sẽ không nói gì hoặc là nói “mẹ có việc gấp”. Kết quả
một ngày nọ phát hiện thấy con cái cũng bắt đầu tùy tiện quăng quần áo, nó nói:
“Mẹ đều là như thế, con cũng có việc gấp”, lúc này mới phát hiện bản thân đã
sai rồi, phải nhanh chóng thừa nhận sai lầm, nói với con rằng: “Con phê bình mẹ
là đúng rồi, mẹ thật là có chút không phải, kỳ thật mẹ đã sai rồi, quần áo cần
phải xếp cho ngay ngắn”. Một khi thừa nhận sai lầm với con, chúng sẽ tiếp nhận
một cách tự nhiên, đồng thời sẽ rất vui vẻ chủ động đi làm những việc này. Đôi
khi thật là cám ơn con cái, ví dụ khi tôi để chúng làm một số công việc, tôi
nói “mẹ rất mệt, mẹ tin rằng con là một đứa con vô cùng thấu hiểu mẹ, con nên
làm gương cho em trai, con nhất định có thể làm được rất tốt.” Bạn nói xong thì
chúng sẽ được nạp thêm sức lực mà lau nhà, làm việc, chạy lên chạy xuống giúp
bạn xách đồ, đặc biệt không sợ vất vả.

 

Thứ ba, đối với con cái cần động viên khích
lệ nhiều, bớt trách mắng. Thực ra, đối với chồng và nhân viên cũng như thế. Nếu
có thể dạy con tốt thì sẽ có thể dẫn dắt nhân viên tốt, đây là đạo tu thân, tề
gia, trị quốc, việc này cần có trí tuệ. Biểu dương khích lệ cần phải hợp lý,
không được quá nhiều, đừng để lời nói không khớp với sự thật, động viên khích
lệ phải đúng nơi đúng lúc. Khi con cái làm việc tốt cần phải biểu dương khích
lệ kịp thời, đừng để 10 ngày sau mới đột nhiên nhớ ra việc chúng làm rồi mới
khen. Tốt nhất là khen ngay lúc đó, “việc này con đã làm rất tốt! Nên làm như
vậy. Việc làm này thật có nghĩa khí, là một nghĩa cử đẹp”. Khi con biết tắt
đèn, chúng ta sẽ lập tức khen con hôm nay rất tốt, biết tắt đèn tiết kiệm điện,
rất tốt, cần kịp thời khích lệ con. Khi phê bình con cái thì nên phê bình kín
đáo, đối với con trai và con gái cũng đều như thế, thậm chí không được phê bình
con trước mặt cha của chúng. Khi chồng của tôi phê bình con trai, tôi đều tránh
đi nơi khác, anh ấy dẫn con một mình vào thư phòng, còn tôi thì tựa vào cửa ở
bên ngoài nghe ngóng để hiểu được đại khái sự việc, trong lòng biết được việc
gì xảy ra. Bản thân tôi cũng làm như vậy, không bao giờ trách mắng con cái trước
mặt người khác, bởi vì khi ở trước mặt người khác con cái cho dù 8-9 tuổi hoặc
là 2-3 tuổi đi chăng nữa nó cũng sẽ có cảm nhận, nó sẽ ghi nhớ sự việc này. Bạn
đối xử với nó như vậy thì sau này nó đối xử với người khác cũng sẽ như thế. Con
người đều có thể diện, đều có sự tự ái, thế nên không được làm như thế.

 

Thứ tư, nhất định phải làm cho được bền
lâu, không được “ba ngày đánh cá thì hai ngày đã phơi lưới rồi”. Thông thường
sau khi chúng ta nghe xong một buổi luận đàn, xem xong một đĩa giảng thì tràn trề
nhiệt huyết, lập tức nhanh chóng đi dạy con, hôm nay chỉ muốn đem “Đệ Tử Quy”
và tất cả những điều trong Bách Gia Chư Tử ra dạy hết, qua hai ngày thì bản
thân lại xìu xuống, cũng chẳng quản đến con. Học tập là một cuộc chạy marathon,
mỗi ngày cho dù chỉ dạy một ít, nhưng quan trọng là làm được lâu bền, mỗi ngày
một ít, dần dần mới có sự thay đổi. Vì sao chúng tôi không gọi là giáo dục mà
gọi là giáo hóa nhiều hơn? Vì khí chất của con trẻ được chuyển hóa, tâm niệm
chuyển hóa, hành vi được chuyển hóa một cách âm thầm không hay không biết, cho
nên chúng ta hay lấy việc trồng cây làm ví dụ cho việc trồng người, “mười năm
trồng cây, trăm năm trồng người”. Nếu không có sự tích lũy về thời gian thì sẽ
không thành tựu. Ví như việc đọc tụng Kinh điển, quý tại việc kiên trì, mỗi
buổi sáng đọc một khoảng thời gian thì lâu dài sẽ thuộc. Việc đọc Kinh điển của
con tôi đều do tôi tay nắm tay mà chỉ dạy, không cần dạy quá nhiều, tôi sợ con
quên nên mỗi tuần đều kiểm tra tới lui, vì vậy hiện nay nó đọc Kinh điển rất thuộc.
Mỗi ngày đều đọc tụng, giữ được bền lâu mới là quan trọng. Đạo lý trong Kinh
điển nên cố gắng để con tự mình cảm ngộ, bạn chớ nên gấp gáp đem đạo lý giảng
chi tiết cho chúng. Các con thông qua việc đọc tụng Kinh điển, tự mình sẽ tư
duy cảm ngộ những điều trong Kinh dạy. Chúng ngộ thấu hoặc chưa thấu đáo cũng
không sao, khi chúng giao lưu trao đổi với bạn thì đây là một cơ hội tốt để bạn
dẫn dắt chúng, vì chúng đã có sự mài dũa quán chiếu, tư duy, thấm vào trong
xương cốt. Chứ không phải chúng bị đặt trong tình thế bị động, còn bạn thì cố
hết sức giảng “con phải nên thế này, thế này”, kỳ thực không cần nói mà bản
thân chúng sẽ có sự cảm ngộ, đợi đến khi chúng ngộ được tương đối rồi, bạn hãy
nắm lấy cơ hội giáo dục chúng, chúng sẽ hiểu rõ những đạo lý mà Kinh điển đã
dạy, việc này đối với bạn cũng là một sự nâng cao và nhắc nhở.

 

THÙ BẤT TRI PHU CHỦ CHI BẤT KHẢ BẤT SỰ, LỄ
NGHĨA CHI BẤT KHẢ BẤT TỒN DÃ. (Tạm dịch: Nếu như trọng nam khinh nữ, không dùng
những đạo lý trong Kinh điển xưa để dạy dỗ con gái thì phụ nữ sẽ không biết
phụng sự chồng và lễ nghi chốn khuê môn. Chồng không thể không phụng sự, lễ
nghi không thể không tuân giữ.)

 

Trong phần Tiên Chú của Vương Tương có nói
rằng thời bấy giờ do không có sách chuyên dạy cho phụ nữ, nên đã lơ là việc
giáo dục Nữ Đức. Thế nhưng, trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Phụ nữ được gả
làm vợ người ta thì nên làm thế nào để phụng sự chồng, làm thế nào để hiểu lễ
giữ nghĩa? Không có người dạy. Vì thế mới có nhân duyên để Ban Chiêu viết sách
“Nữ Giới”. Chúng ta ngày nay có được lời dạy của cổ thánh tiên hiền mà lại
không ngó ngàng đến, giáo dục Nữ Đức cũng bị lơ là, chẳng phải là đáng tiếc lắm
sao? Không được chỉ chú trọng việc dạy con trai mà lơ là việc dạy con gái. Dạy
con trai con gái đều cần dùng đến ý nghĩa trong điển tịch của Thi, Thư, Kinh,
Truyện mà dạy dỗ, chứ không được căn cứ vào hàm nghĩa của bạn, dục vọng của
bạn, ý riêng của bạn mà dạy dỗ, nếu làm như thế là sai rồi. Vào lúc đó không có
sách dạy phụ nữ nên rất ít phụ nữ biết được “cái nghĩa lớn của việc phụng sự
chồng”, không hiểu “lễ nghĩa khuê môn”. Dạy con gái lúc nhỏ nhất định cần giảng
đi giảng lại những tấm gương về đức hạnh phụ nữ trong “Câu chuyện đạo đức”, có
thể ở nhà cho các con xem đi xem lại phim hoạt hình “Những câu chuyện giáo dục
đức hạnh”. Nếu như sau này có phim hoạt hình chuyên về giáo dục Nữ Đức, ví dụ
như chọn ra trong số hơn 40 câu chuyện trong “Liệt Nữ Truyện” làm phim hoạt
hình riêng cho các bé gái xem, dạy con gái thông qua việc huân tập nhiều lần
như thế có thể bồi dưỡng ra đức nhân trí, trinh thuận, hiền minh của các con.
Nếu như có công ty làm phim hoạt hình nào phát tâm làm thì tôi nghĩ sẽ có công
rất lớn, là một nghĩa cử đem lại sự lợi ích lâu dài. Mở trường dạy Nữ Đức, làm
tọa đàm giáo dục Nữ Đức, lập ra trang web giáo dục Nữ Đức, đây đều là những
việc tốt. Những người có năng lực và sức lực nên phát nguyện làm, lợi mình lợi
người, gia đình của bạn nhất định hưng vượng. “Nhà tích điều thiện ắt có thừa
niềm vui”, để lại cái gì cho con cháu đều không bằng để lại phước báo từ việc
tích đức hành thiện cho chúng. Chúng ta làm mẹ ở nhà dạy dỗ con thì đã có Kinh
điển trong tay, nên không sợ dạy sai, bởi vì Kinh điển đã được truyền thừa qua
mấy ngàn năm rồi, nếu như là cặn bã thì sao có thể được truyền trong mấy ngàn
năm như vậy? Giống như thơ của Lý Bạch và Đỗ Phủ, tôi nghĩ những bài thơ các
ngài ấy đã làm đương thời không phải chỉ có mấy bài được truyền lại đến ngày
nay mà thôi, nhưng vì sao chỉ có thể xem thấy có mấy bài thơ này thôi, vì đây
là những bài tinh hoa nhất được người trong mỗi một thế hệ truyền lại, khi đại
chúng cảm thấy không hay thì bỏ qua bài thơ đó, không có tâm tư mà lưu truyền.
Đặc biệt là do thời xưa việc in ấn không phát triển, in một cuốn sách rất là
phức tạp, những tác phẩm được lưu truyền cho đến ngày nay, chúng ta có thể xem
được cuốn thiện thư như “Nữ Giới” đây, xác thực là có đạo lý bên trong.

 

ĐẢN GIÁO NAM NHI BẤT GIÁO NỮ, BẤT DIỆC TẾ Ư
BỈ THỬ CHI SỐ HỒ. (Tạm dịch: Nếu như chỉ dạy con trai mà không dạy con gái, há
chẳng phải đã có sự thiên chấp không rõ lý rồi hay sao?)

 

Ở đây lại nhấn mạnh thêm lần nữa, nếu như
chỉ dạy con trai mà không dạy con gái, như vậy chẳng phải là đã che lấp lễ
nghĩa phép tắc rồi hay sao? Chữ “tế” có nghĩa là che lấp. Nếu chỉ dạy con trai
hiểu lễ nghĩa, mà không dạy con gái thì chính là sự che lấp. Câu nói này được
Ban Chiêu nói trong bối cảnh lịch sử thời bấy giờ. Đặt trong thời đại hiện nay
chúng ta phát hiện ra điều gì? Không những là thời nay con gái không được dạy
mà con trai cũng không được dạy, không có người dạy. Ban Chiêu là nhân vật sống
cách đây gần 2000 năm, bà có thể nói ra câu nói này, nếu như bà sống đến bây
giờ, thì bà sẽ nói “nam nữ đều cần phải dạy, nhưng không có người dạy, đều là
bị che lấp mất rồi.” Con trai thì như thế nào? Xem hoạt hình Nhật Bản, chơi
game, so ăn so mặc v.v. Còn con gái thì càng bị buông xuôi bỏ mặc, thật không
nhẫn tâm mà nhìn. Tương lai, những đứa trẻ này lớn lên sẽ trở thành trụ cột của
dân tộc, liệu chúng có thể gánh vác nổi dân tộc hay không? Chúng có cảm thấy
mình có sứ mạng gánh vác hay không? Chúng ta làm cha mẹ làm sao có thể ăn nói
với tổ tiên đây? Đây là những đứa con do chúng ta dạy ra mà. Thế nên, ngày nay
mỗi một người mẹ cần phải phấn chấn lên, nghĩ đến mình phải dạy con cái điều gì
đây? Dạy chúng ăn uống chơi bời hưởng thụ cuộc đời, tự tư tự lợi tổn người lợi
mình, hay là dạy chúng làm thế nào lập chí, vì cha mẹ, vì gia tộc, vì đất nước,
vì toàn nhân loại mà phụng hiến bản thân.

 

LỄ, BÁT TUẾ THỦY GIÁO CHI THƯ, THẬP NGŨ NHI
CHÍ Ư HỌC HĨ, ĐỘC BẤT KHẢ DĨ THỬ VI TẮC TAI. (Tạm dịch: Trong sách “Lễ Ký” có
nói: “Con trai từ tám tuổi trở đi thì phải dạy chúng đọc tụng Kinh điển, truyện
ký, đến mười lăm tuổi thì dạy chúng chuyên chí vào học vấn để thành nhân”. Nếu
như có thể giáo dục con trai như thế thì sao không thể dạy dỗ con gái như vậy
chứ?)

 

Theo cổ lễ, khi con trai con gái lên sáu
tuổi thì dạy chúng học các con số và tên gọi. Vào thời xưa dạy con cái tuyệt
đối không dạy chúng các bài toán khó như thi Olympiad hiện nay, không dạy chúng
học văn tự nhiều như hiện nay chúng phải học Anh Văn, âm nhạc, không dạy những
thứ này. Mà quan trọng nhất là dạy chúng làm thế nào quét dọn, làm việc nhà,
làm thế nào đối nhân xử thế tiếp vật, làm thế nào hiếu thuận với cha mẹ, đây là
ba thứ quan trọng nhất cần phải dạy. Con của bạn có biết làm việc nhà hay
không, đây chính là tiêu chuẩn căn bản nhất của một con người,  “lao động mới biết cảm ân”, tâm cảm ân từ đây
mà bắt đầu, “tứ chi lười nhác, đầu óc phát triển” thì nhất định là đạo đức bại
hoại, chẳng dùng được. Điều thứ hai là dạy chúng đối nhân xử thế tiếp vật, hiểu
được lễ tiết và sự tu dưỡng căn bản nhất để làm người, từ đây để đánh giá một
đứa trẻ có gia giáo hay không. Trong quá trình dạy học của Khổng Tử, ngài xem
trọng đức hạnh đầu tiên rồi mới đến ngôn ngữ. Trong đức hạnh thì “bách thiện
hiếu vi tiên” (hiếu đứng đầu trăm nết tốt), thế nên có thể hiếu thuận cha mẹ
hay không là điều quan trọng. Hai mươi bốn tấm gương hiếu thảo trong “Nhị Thập
Tứ Hiếu” chính là tấm gương để chúng ta dạy con cái học tập, dạy cho chúng học
được cái tâm hiếu là một thể với cha mẹ. Đồng thời, cách nói chuyện với người
khác cũng rất quan trọng, đây cũng là học vấn nền tảng.

 

Lấy việc ăn cơm mà nói, hiện nay trong gia
đình đều đặt những thức ăn đồ uống ngon lành trước mặt con cái, con cái ăn xong
cơm là đẩy bát sang một bên rồi chạy đi chơi, thế nên vì sao việc ăn cơm vào
thời xưa lại là nội dung để dạy học. Khi con cái vào bàn ăn thì trước tiên phải
xem người lớn đã ngồi vào bàn chưa, người lớn đã cầm đũa chưa, nếu người lớn
chưa cầm đũa thì nó không được cầm đũa. Thức ăn ngon phải để ở trước mặt trưởng
bối, không được phép đem đặt ở trước mặt mình. Ăn cơm xong nếu như muốn rời
khỏi bàn thì phải thưa một tiếng “các vị trưởng bối, xin mọi người cứ từ từ
dùng, con đã ăn xong rồi”, sau đó cúi đầu lui ra. Tiếp điện thoại hay gọi điện
thoại cũng như thế. Hôm qua con trai của tôi gọi điện thoại cho ba của nó, ba
của nó đi công tác, con trai cầm điện thoại lên nói: “Ba ơi, khi nào ba về
vậy?”, sau đó hai cha con nói chuyện, sau khi nó gác điện thoại, tôi đã nói với
nó “ba đang đi công tác ở bên ngoài, mỗi lần con gọi điện thoại trước tiên nên
hỏi ba rằng lúc này ba có tiện nói chuyện điện thoại hay không? Nếu như không
tiện thì con sẽ gọi cho ba sau. Nếu như ba nói là tiện thì con mới nói chuyện
với ba tiếp, sau cùng nên nói với ba một câu, ba ơi, ba vất vả rồi, ba nhớ giữ
gìn sức khỏe, mọi việc ở nhà đều ổn, ba hãy yên tâm, sau đó hãy gác điện
thoại.” Con trai tôi chớp chớp mắt, nghiêng đầu nói: “Sao trước đây mẹ không
dạy con?” Tôi lập tức nhận sai nói với con: “Mẹ xin lỗi, mẹ đã làm không đúng,
hôm nay mẹ đã dạy con, hy vọng sau này con hãy làm như thế, khi ba đi công tác,
con gọi điện thoại cho ba đừng quên câu mở đầu và câu kết thúc như vậy nhé, bởi
vì nếu như ba đang bàn chuyện công việc mà con cứ kể hết chuyện này đến chuyện
nọ thì ba sẽ rất khó xử, con nghĩ xem ba có đang nghe con nói hay không? Trước
tiên con nhớ hỏi ba có tiện nói chuyện điện thoại hay không, và con cũng nhớ
nói hai câu sau cùng để thể hiện lòng yêu thương và quan tâm đối với ba”. Sau
đó con trai của tôi nói: “Dạ, con biết rồi ạ, xin mẹ yên tâm”. Sau đó nó quay
sang nói với đứa em trai ba tuổi của nó rằng: “Em đã nghe chưa? Hai câu này
phải nhớ nói đó nhé.” Đứa em cũng học theo anh: “Dạ, em biết rồi!”.

 

Những lễ tiết này đều rất nhỏ, nhưng từng
chút từng chút một được tích lũy trong vòng mười năm, hai mươi năm sẽ thành tựu
nên sự giáo dưỡng căn bản nhất của một con người. Vì sao hiện nay điều kiện
kinh tế của người dân Trung Quốc không tệ, đi nước ngoài, rất có tiền, nhưng
tại sao rất nhiều người ngoại quốc, nhất là người Âu Mỹ xem thường người Trung
Quốc, cảm thấy người Trung Quốc nói chuyện ồn ào giống như hét vậy, mua đồ
không chịu xếp hàng, cứ chen lên trước mua, tự tiện xả rác, khạc nhổ, không có
lịch sự lễ tiết. Mà chúng ta còn không cho điều này là xấu hổ, ngược lại xem đó
là vinh dự. Ví dụ như người nam cảm thấy như vậy là có khí khái to lớn, còn phụ
nữ thì cũng to tiếng thành quen, đặc biệt là phụ nữ Đông Bắc thì hơi nghiêm
trọng hơn nữa. Có một lần ở Hong Kong đã đăng một loạt các bức ảnh chụp về
người Trung Quốc đại lục đi Hong Kong khạc nhổ ở bên đường, xả rác, ăn mì gói
trong tàu điện ngầm, đều là những việc thuộc về phép lịch sự. Đều là do từ nhỏ
không được dạy, đây là một sự việc rất phiền phức, từ nhỏ cần phải được dạy dỗ.

 

Phần Tiên Chú của Vương Tương có nói rằng:
“Theo cổ lễ, lên bảy tuổi thì nam nữ không được ăn chung với nhau, không ngồi
chung với nhau”, đây là quy phạm. Sự phân biệt này để cho nam và nữ tránh được
sự tị hiềm, từ nhỏ đã nuôi dưỡng cái tâm liêm khiết, biết hổ thẹn của người nữ.
Khi bé gái đó lớn lên sẽ không làm ra những việc phạm quy, vượt lễ. Lên tám
tuổi thì con trai vào Tiểu Học, bắt đầu đọc thi, thư, đọc Kinh điển. Mười lăm
tuổi thì vào Đại Học, ở Đại Học thì nghe thầy giáo giảng giải Kinh điển. Cho
nên, khác biệt giữa Tiểu Học và Đại Học chính là lúc học Tiểu Học thì con trẻ
không ngừng đọc tụng, nhưng không cầu giải, đợi đến khi vào Đại Học thì thầy
giáo mới bắt đầu giảng giải, vừa giảng giải vừa dẫn dắt đi du sơn ngoạn thủy,
đi thăm các vị danh sư, đi trải nghiệm để học trò có thể khai ngộ.

 

“Bé gái lên tám tuổi thì được mẹ dạy lễ
nhượng, dạy may vá thêu thùa, mười lăm tuổi cài trâm, hai mươi tuổi gả chồng”.
Thời xưa, khi bé gái lên tám tuổi thì không được học Tiểu Học, người mẹ chính
là vị thầy trong gia đình dạy con về lễ tiết và lễ nhượng. Chúng ta trong “Liệt
Nữ Truyện” có thể xem thấy rất nhiều phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ quý tộc, khi đi
ra ngoài thì có một Bảo A, tức bảo mẫu kiêm làm thầy dạy của gia đình. Những vị
thầy dạy của gia đình đều dạy về đức hạnh và lễ tiết, ví dụ như khi y phục
không hợp lễ tiết thì vị Bảo A này sẽ lập tức nói cho cô ấy biết. Nếu như cô ấy
làm việc không phù hợp với quy phạm thì Bảo A sẽ lập tức chỉ dạy. Phụ nữ còn
được dạy may vá, thêu thùa. Lên mười lăm tuổi là tuổi sắp lấy chồng nên dùng
trâm cài tóc bới tóc cao lên, không được tùy tiện thả xuống, đến năm hai mươi
tuổi thì gả đi. “Đối với trẻ trai thì biết dùng thi, thư để dạy, há nào lại
chẳng dạy trẻ gái lễ nhượng hay sao?”. Ý nói đối với con trai, chúng ta biết
dùng “Kinh Thi” và sách “Thượng Thư” để dạy, nếu như không dạy con gái lễ
nhượng, không hiểu lễ nghĩa thì nam và nữ sẽ rất khó hòa hợp thành một thể, sẽ
không tương xứng. Giống như mặt trước và mặt sau của bàn tay vậy, đều là một
thể. Mặt này hiểu biết thì mặt kia cũng cần hiểu biết, sau khi trở thành người
một nhà thì có thể hô ứng cùng nhau, chồng làm thế này thì người vợ sẽ biết
cách hô ứng mà làm theo. Bằng ngược lại, nếu như chồng làm thế này mà người vợ
không hiểu thì sẽ phản kháng. Trong xã hội hiện nay, chúng ta đừng nên ỷ y rằng
người chồng sẽ làm như thế, bởi vì người chồng chưa được học, không biết nên
làm như thế nào, vậy chúng ta hãy làm trước, không ngừng thực hành đạo lễ nghĩa
mà Kinh điển đã dạy.

 

Chương Phu Phụ tổng cộng chỉ có 205 chữ
nhưng hàm nghĩa lại thâm sâu vô biên, cảnh giới tu học của tôi còn rất cạn mỏng
nên trong hai giờ đồng hồ vẫn chưa giảng được rốt ráo, hy vọng mọi người vừa
học, vừa thể ngộ. Bản thân tôi từ lúc bắt đầu giảng thì phần khiến tôi có cảm
xúc sâu sắc nhất chính là đạo vợ chồng, nam nữ mỗi người nên giữ bổn phận của
mình. Bản thân tôi tuy là giảng Nữ Đức, nhưng cũng xin khuyên nam giới trong
thiên hạ nên học Nam Đức. Nam nhi cần có dáng vóc riêng, có thể gánh vác trọng
trách nuôi gia đình, làm rường cột kinh tế trong nhà, làm người có khí phách
lớn, không tính toán so đo, thực sự giống như bầu trời rộng mở vậy, đem ánh
nắng mặt trời và mưa móc đến cho mặt đất, và cũng giống như bầu trời vận hành
có trật tự, xuân hạ thu đông, hai mươi bốn giờ không ngừng nghỉ.

 

Phụ nữ cũng càng nên như vậy, nhất định cần
phải biết những điều không hay trong tính cách của mình mà kịp thời sửa chữa.
Phụ nữ đều có một số tính cách chung là hâm mộ hư vinh, đố kỵ, nên vì sao hai
từ “đố kỵ” (
嫉妒)
đều có bộ “nữ”
(女)
bên trái, người xưa là nhắm đến phụ nữ mà phát minh ra hai từ này. Người nam
cũng có đố kỵ nhưng phụ nữ đố kỵ nghiêm trọng hơn. Trong gia đình, quan trọng
là phụ nữ không được xử sự dựa vào cảm tính, cảm tình, động một chút là khóc,
trước khóc, sau gào rồi đòi ly hôn, không được như thế. Đời sống hôn nhân cần
đến lý trí, cần dùng chân tâm mà gây dựng như vậy thì vợ chồng mới có thể lâu
bền, gia đình mới có thể hài hòa. Rất nhiều việc nên xem nhạt đi một chút,
không nên nghiêm trọng hóa, vấn đề tạm thời chưa giải quyết được thì thực sự
nghĩ cũng nghĩ không thông, trước tiên cứ để đó, khi nào nghĩ thông rồi thì hãy
đi làm, đồng thời cần phản tỉnh chính mình xem có chỗ nào làm chưa được, hoặc
là làm quá đáng. Giữ cho tâm của chính mình không thiên lệch, thay đổi, khi mới
về nhà chồng thì đối xử với người bên nhà chồng rất tốt, qua hai ngày thì tinh
lực có hạn, không còn tốt nữa, người ta sẽ oán trách bạn, thế nên bạn cần phải
học trung dung, không quá nhiệt tình cũng không quá lạnh nhạt, như vậy là tốt
nhất, đây chính là lễ nghĩa, tức là trước sau đều giữ được mức trung dung.
Chúng ta cần phải thường xuyên xét lại bản thân xem coi có ở trong đạo trung
dung hay không, ví dụ như đối với mẹ chồng lúc đầu thì mỗi ngày thăm một lần,
còn bây giờ thì một tháng cũng không thăm được một lần, như thế không phải là
đạo trung dung, một tuần hoặc mười ngày đến thăm là được, trước sau cần làm
theo quy luật như thế thì rất tốt.

 

Chương Phu Phụ là một chương rất quan
trọng, nói về Nữ Đức đều nhắc đến chương này, chúng ta cần phải học tập tới
lui, thể hội nhiều lần, hy vọng chúng ta trong lúc học tập chung với nhau có
thể đạt được lợi ích, gia đình hòa thuận, có thể đạt được hạnh phúc, đồng thời
có thể không ngừng nâng cao chính mình, hoàn thiện phẩm cách của chính mình,
sau cùng có thể thành tựu nhân sinh của chính mình, thành tựu thế hệ sau của
mình.

———————-                   

 

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương Ba: Kính Thuận

     

 

 

Chương Ba:
Kính Thuận

 

Nhãn

Các vị thầy cô giáo tôn kính, xin chào mọi
người. Chúng ta tiếp tục học chương thứ ba của sách “Nữ Giới” là Kính Thuận.

 

Chương này cũng rất quan trọng, kính thuận
là lễ nghĩa quan trọng nhất trong việc học tập về đức hạnh của người vợ. Trong
phần Tiên Chú của Vương Tương có viết: “Tiền chương đản ngôn phu phụ chi đại
đoan, bất khả bất kính dĩ vi phu chi đạo. Thử chương phương phát minh kính
thuận chi lễ, kính thuận, tức thủ chương ti hạ tập lao chi sự dã”. Ý câu này
nói, chương trước đã nói về đạo chung sống với nhau giữa vợ chồng, trong đạo vợ
chồng đặc biệt nêu ra bổn phận mà người làm vợ cần nên tuân thủ đó chính là lễ
tiết kính thuận. Sự kính thuận này được thể hiện trong hai sự việc mà chương Ti
Nhược đã nhắc đến, một là khiêm hạ, hai là cần lao. Hai việc này cần phải dụng
tâm cung kính, thuận tòng mà làm. “Kính” phải giữ cho được bền lâu, nếu chỉ
cung kính nhất thời thì không phải là cung kính thật sự. Đối với chồng, người
và sự việc xung quanh có thể giữ được tâm cung kính trong một khoảng thời gian,
nhưng thời gian lâu hơn thì không còn giữ được nữa, hoặc là khi gặp sự khảo
nghiệm thì mất đi sự cung kính, vậy thì tâm cung kính đó không phải là cung
kính chân thật. “Thuận” chính là khoan dụ. Thế nào là khoan dụ? Nghĩa là tâm
khoan dung, quảng đại, bản thân từ “dụ” mang ý nghĩa giàu có, sung túc, quảng
đại. Kính thuận là nói về tâm ý, kính là quả, thuận là nhân. Chỉ khi trong tâm
làm được “thuận” thì ở bề ngoài mới có thể biểu đạt được sự cung kính. Nội tâm
lúc nào cũng rất khoan khoái rộng mở, trong tâm sung túc, thanh tĩnh vô nhiễm
thì sẽ dễ dàng thể hiện sự cung kính ra bên ngoài. Nếu trong tâm hẹp hòi, hiểm
trở mà muốn làm ra bộ dạng cung kính thì cũng không dễ dàng.

 

Phía sau chúng ta sẽ xem xét cụ thể chi
tiết từng câu, xem coi Ban Chiêu đã hướng dẫn cho chúng ta như thế nào.

 

ÂM DƯƠNG THÙ TÁNH, NAM NỮ DỊ HÀNH. DƯƠNG DĨ
CƯƠNG VI ĐỨC. ÂM DĨ NHU VI DỤNG. NAM DĨ CƯỜNG VI QUÝ, NỮ DĨ NHƯỢC VI MỸ. CỐ BỈ
NGẠN HỮU VÂN: SANH NAM NHƯ LANG, ƯU KHỦNG KỲ UÔNG, SANH NỮ NHƯ THỬ, ƯU KHỦNG KỲ
HỔ. (Tạm dịch: Một âm một dương là đạo của trời đất, tính của âm và dương không
đồng nhau. Người nam thuộc tính dương, người nữ thuộc tính âm. Hai tính âm-dương
không đồng nhau, thế nên phẩm hạnh giữa nam và nữ có sự khác biệt. Dương lấy
cương làm đức tính của nó. Âm lấy nhu là tướng dụng của mình. Người nam lấy
cương cường làm quý, người nữ lấy nhu thuận làm mỹ đức. Thế nên, tục ngữ có
câu: “Sinh con trai mạnh mẽ như sói, mà sợ nó nhút nhát nhu nhược. Sinh con gái
gan nhỏ như chuột mà sợ nó hung dữ như hổ”)

 

“Âm dương thù tính, nam nữ dị hành” có
nghĩa là thiên tính của nam và nữ vốn là không như nhau. Người nam thuộc tính
dương, có khí chất cương cường. Người nữ thuộc tính âm, có bản tính nhu mì.
Người nam cần lấy khí chất cương cường làm đức tính của mình, người nữ cần dùng
sự nhu thuận làm tướng dụng của mình. Cương cường là mỹ đức của người nam, nhu
thuận là mỹ đức của người nữ, nên tục ngữ có câu: Sinh con trai hy vọng nó mạnh
mẽ như sói mà sợ nó yếu ớt, hèn nhát; sinh con gái thì mong nó giống như chuột,
chứ không mong nó giống như hổ. Kỳ thực nghĩa thâm sâu bên trong không phải là
nói về cái dáng vẻ bề ngoài, chúng ta hãy phân tích cho rõ một chút. Thế nào
mới chân thật là “dương cương chi đức dụng”? Đức dụng của tính cương cường
chính là nói người nam cần toát ra hạo nhiên chính khí (khí khái chánh trực
quảng đại) từ trên thân. Hạo nhiên chính khí lấy trung lương làm thể. Chúng ta
hãy xem chữ “trung” (
),
bao gồm chữ “trung” (
)
ở trên chữ “tâm” (
),
ý muốn nói tâm trước sau cần luôn luôn ở trong trung đạo, không nghiêng cũng
chẳng lệch. Tôi xin nêu một ví dụ đơn giản nhất, khi vợ chồng chung sống với
nhau, người nam luôn giữ trạng thái trung đạo, không nghiêng về cảm tình, cũng
không phải quá lý trí. Nếu như quá lý trí thì người nữ sẽ cảm thấy anh ấy chẳng
có tình cảm, chẳng có ý vị tình người. Nếu như người nam lại thiên về cảm tình
thì sẽ bị người nữ đánh giá thấp, cảm thấy anh ấy không mạnh mẽ, nhỏ mọn quá,
giống đàn bà quá. Khi xử lý mối quan hệ giữa mẹ ruột và vợ, người nam cần có
thái độ trung đạo, việc gì cũng không được quá nghiêng về phía mẹ hoặc là quá
nghiêng về phía vợ. Mà bất kỳ việc gì cũng phải giữ vững được cái “nghĩa”,
“nghĩa” chính là làm việc phù hợp, đúng mực, cân nhắc khi làm việc, nếu như đó
là việc nhỏ nhặt trong gia đình thì đừng quản, phải biết vỗ về vợ, lấy đại cục
làm trọng. Ví dụ như khi mẹ ruột của mình có vấn đề về đạo nghĩa, vợ mình đã
đúng, lúc này nếu như hoàn toàn nghiêng về mẹ để tận hiếu đạo thì cái hiếu này
là giả, sẽ làm nguy hại đến thế hệ sau. Nếu như con cái của bạn hoặc là người
ngoài nhìn thấy biểu hiện như vậy cho rằng đó là hiếu, rồi đi tuyên dương thì
sẽ dẫn dắt xã hội đi sai đường. Lúc này bạn cần phải khuyên can mẹ ruột của
mình, đồng thời cũng mong vợ mình có thể xử sự một cách hòa hoãn. Đối đãi với
bạn bè cũng cần giữ trung đạo, người nam tương đối nghĩa khí, nếu như bạn bè
mượn tiền thông thường sẽ không chút do dự mà cho mượn. Tôi quen với một ông
chủ ông ty, ông ấy đã nói với tôi một cách đau khổ: “Ôi chao, tôi cho bạn mượn
nhiều nhất là 10 triệu tệ, cho đến bây giờ anh ấy vẫn chưa trả tiền cho tôi”.
Sau đó, ông ấy rất lo lắng mà nói rằng: “Hiện nay tôi đang cần vốn gấp, hy vọng
anh hãy trả tiền cho tôi.” Người bạn của ông ấy đã nói một câu rằng: “Ai bảo
anh cho tôi mượn tiền làm chi, dù sao chúng ta cũng là bạn bè, tôi thực sự
không có khả năng trả, anh hãy cho tôi luôn đi”. Ông ấy rất khổ não, đây không
phải là một số tiền nhỏ. Thế nên, làm bất kỳ việc gì cũng không được nhất thời
nông nổi, mà phải nghĩ xem trong tâm có trung đạo hay không. Có chữ “trung” thì
mới có thể giữ được bản tính tốt đẹp thiện lương, chính là cái đức cương cường
của nam giới.

 

Tính nhu thuận của phụ nữ là chỉ cho khí
chất nhu hòa, khí chất nhu hòa này chính là xem “nhược” là đẹp. Trong lần giảng
trước tôi đã nói nhiều đến chữ “nhu”, hôm nay tôi xin chia sẻ với mọi người về
chữ “nhược”. Lúc ban đầu tôi cũng không hiểu về chữ “nhược” này, tôi đã tra
nguồn gốc chữ “nhược” trong sách “Thuyết Văn Giải Tự” thì nhận thấy rằng mỗi
một chữ Hán đều là một ký hiệu mang tính trí tuệ, tổ tiên sáng tạo ra chữ này
không phải là sự sáng tạo vô duyên vô cớ mà bên trong nó có hàm nghĩa rất sâu.
Chữ “nhược” này có nguồn gốc từ đâu? Vào thời xưa, ở giữa trục bánh xe có một
bộ phận phụ trợ gọi là dây chằng, bộ phận này được làm từ nhánh cây, tuy mảnh
mai nhưng có độ dẻo dai, sau khi làm xong lấy tay sờ vào sẽ cảm thấy khá làm
mềm nhưng nó có thể chịu đựng được sức nặng của chiếc xe và trục bánh xe, giúp
cho trục bánh xe chuyển động được, người ta gọi vật này là “nhược”. Chúng ta từ
nguồn gốc của chữ “nhược” này có thể nhìn thấy vì sao chữ “nhược” này dùng cho
phụ nữ, ý muốn nói bên trong “nhu” có “cương”, chứ không phải bị va đập là sẽ
gẫy, đó không phải là “nhược” thật sự. Giống như nước sông vậy, nếu dùng đao để
chém đứt thì dòng nước vẫn chảy qua đao rồi tiếp tục chảy mạnh lên phía trước,
không bị chém đứt được. Nó có thể biến thành tròn, vuông. Khi rót vào ly thì
nước có hình tròn, bỏ vào chậu gỗ thì nó có hình vuông, ở bầu thì tròn, ở ống
thì dài nhưng bản tính của nó không hề thay đổi, đây chính là nghĩa gốc của chữ
“nhược”.

 

“Nam dĩ cường vi quý”. Chúng ta hãy cùng
nhau học về chữ “cường” và “quý”. Thế nào gọi là cường? Thế nào gọi là quý?
“Cường” thật sự không phải là vẻ bề ngoài rất mạnh mẽ, rất có sức mạnh, đó
không phải là “cường”. Mà phía trước đã nói là bên trong phải có đức, tức là
nói trong tâm của người nam phải có nhân đức thì cái gọi là “cường” đó mới là
“cường” thật sự. Thế nào gọi là “quý”? Phú quý thực sự là gì? Chúng ta thường
nói là “hậu giả phú, thanh giả quý”, hậu là chỉ cho tâm địa nhân hậu, người có
tâm nhân hậu là người giàu có đầy đủ. “Thanh giả quý” nghĩa là người có tâm
thanh tịnh thì cao quý, đó chính là phú quý thực sự, chứ không phải là có rất
nhiều tiền, có quyền lực địa vị cao mới là phú quý. Bởi vì tiền tài thì sẽ có
một ngày tán tận, quyền thế rồi cũng có ngày bị khuynh đảo, đến lúc đó phú quý
chẳng còn, bị tiêu mất, không thể giữ được vĩnh cửu, không phải là đồ thật, là đồ
giả, là hư vọng. Đức hạnh phát xuất từ trong tâm, biểu hiện ra bên ngoài là chữ
“phú” của tâm nhân hậu và chữ “quý” của tâm thanh tịnh thì mới là thứ trường
cửu không bao giờ mất. Thế nên, cái “quý” của người nam trước tiên chính là tâm
địa thanh tịnh, không bị ô trọc, được những người xung quanh tôn trọng và yêu
kính, người như vậy mới thực sự là cao quý.

 

“Nữ dĩ nhược vi mỹ”, từ “mỹ” này có hàm
nghĩa rất sâu, hoàn toàn không phải là khái niệm về tướng mạo xinh đẹp mà người
hiện nay lý giải. Một người phụ nữ có tâm địa nhân hậu, nhân từ, thiện lương và
có trí tuệ thì dung mạo của cô ấy toát ra nét đẹp, nét đẹp này cùng với nét đẹp
về hình dáng bề ngoài là hai khái niệm khác nhau. Vẻ đẹp hình dáng bề ngoài
giống như bông hoa cắm ở trong bình, khi nước trong bình không còn nữa thì hoa
sẽ trở nên khô héo. Nước trong bình chỉ có hạn, tượng trưng cho tuổi tác của
chúng ta, qua tuổi xuân sanh rồi, đến 50-60 tuổi sẽ không thể đẹp được nữa. Cái
đẹp chân thật giống như hoa cỏ mọc sâu từ đất, rễ sâu lá rậm, quanh năm tươi
tốt. Vẻ đẹp chân thật bao gồm hàm nghĩa của bốn từ “chân thiện mỹ huệ”. Bên
trong cái đẹp có sự chân thành, lương thiện, trí huệ, vẻ đẹp này khi người nhìn
thấy không có khởi lòng tà, không dẫn khởi tà tư tà niệm của người khác. Bất
luận là người khác phái hay người cùng phái khi nhìn thấy sẽ sinh tâm ngưỡng
mộ, không suy nghĩ vẩn vơ, bậy bạ. Vẻ đẹp được hình thành từ “chân thiện mỹ
huệ” chính là vẻ đẹp của sự trang nghiêm. Nét đoan trang và độ lượng của người
phụ nữ giống như một vị tiểu thư khuê tú chứ không phải là một cô gái đẹp trong
một gia đình thông thường. Nét đẹp đó càng nhìn càng thấy đẹp, càng lớn tuổi
càng đẹp, không phải khi đã lớn tuổi thì khiến người chán ghét. Trải qua thời
gian, mọi người càng cảm thấy cô ấy có ý nghĩa, đây chính là vẻ đẹp toát ra từ
trong một tâm hồn thuần tịnh thuần thiện, chứ không phải sự xinh đẹp bên ngoài
còn nội tâm thì đầy ắp sự tự tư tự lợi. Đặc biệt thời nay có một số phụ nữ vừa
mở miệng ra là chửi bới, nói chuyện không kiêng nể ai, không xét hoàn cảnh, thời
điểm, nơi chốn. Thế nên, lấy “nhược” làm cái đẹp là chỉ trong tâm có sự dịu
dàng, nhân từ, lương thiện, nhưng thể hiện ra bên ngoài thì vô cùng có trí tuệ,
linh hoạt uyển chuyển, có khả năng phán đoán tình hình, hoàn cảnh khiến người
khác cảm thấy cô gái này có ý tứ, không phải là người bốc đồng xốc nổi, phụ nữ
như vậy mới có uy nghi, khiến người lập tức sinh tâm ngưỡng mộ, nên có câu rằng
“quân tử bất trọng tắc bất uy” (người quân tử không điềm tĩnh thì chẳng có uy
nghiêm).

 

BỈ NGẠN HỮU VÂN: SINH NAM NHƯ LANG, DO
KHỦNG KỲ UÔNG. (Tạm dịch: “Sinh con trai mạnh mẽ như sói, mà sợ nó nhút nhát
nhu nhược)

 

Tục ngữ nói, sinh con trai thì mong nó
giống như sói, chỉ sợ nói yếu đuối nhu nhược. Chữ “uông” nghĩa là gầy yếu, chỉ
một loại động vật có xương cốt rất là cong quẹo, hình dung như một người tàn
tật. Vì sao dùng chó sói để hình dung người nam, điều này có rất nhiều ý nghĩa
ở bên trong. Đặc điểm của chó sói là chúng có một ý chí rất kiên trì, chúng có
thể chịu khổ, có cảm giác vô cùng nhạy bén, có thể nhẫn chịu sự thống khổ lớn,
cho dù thế nào cũng không chịu cúi đầu xin tha mạng. Đặc biệt là con sói đầu
đàn rất có trí tuệ, có tài lãnh đạo và tinh thần đoàn đội, khi một con sói xuất
hiện thì bao giờ cũng có một bầy sói ở phía sau, rất có tinh thần tác chiến cùng
đồng đội. Hy vọng người nam có được phẩm chất và phẩm hạnh như thế.

 

SINH NỮ NHƯ THỬ, DO KHỦNG KỲ HỔ. (Tạm dịch:
Sinh con gái gan nhỏ như chuột mà sợ nó hung dữ như hổ)

 

Chúng ta biết gan của chuột rất nhỏ, thường
nơm nớp sợ sệt, thế nhưng chuột là loài rất nhạy bén, xử lý sự việc hết sức cẩn
thận. Đồng thời chuột rất biết lo cho gia đình, chúng biết dự trữ lương thực để
đủ ăn đủ uống, khi làm việc không có dã tâm lớn, những điều này hình dung cho
tính cách của phụ nữ. Đặc biệt rất sợ sinh ra con gái thì lại giống như con cọp
mẹ, đây là việc rất đáng sợ. Mặc dù hai sự so sánh trên không hoàn toàn miêu tả
chính xác, bởi vì chỉ là tục ngữ nên chỉ nói lên từ một góc độ nào đó mà thôi,
người nam và người nữ trong xã hội có địa vị khác nhau, công việc khác nhau, sứ
mạng khác nhau, đặc điểm tính cách khác nhau là để phù hợp với thiên tánh riêng
của bản thân họ. Người nam khi sinh ra cần có tính cách mạnh mẽ của dương, còn
người nữ nên có tính cách nhu thuận của âm, điều này là phù hợp với đạo của
trời đất. Trong quá trình học tập, thể tính riêng của nam và nữ cùng với cái
đạo riêng của mỗi người sẽ được nhắc đi nhắc lại. Đồng thời trong quá trình học
tập, hy vọng mọi người có thể vận dụng những đạo lý mà cổ Thánh tiên Hiền đã
dạy chúng ta vào cuộc sống, nếu như sống trái với đạo lý này, ví dụ như là
người nữ nhưng lại muốn mình giống như sói, như hổ thì sẽ hoàn toàn trái ngược
với thiên tánh, kết quả của người ấy sẽ như thế nào? Sẽ không thể nào vui vẻ,
tự tại, không thể hạnh phúc được. Lúc nghe tôi giảng, có một cô cắt tóc rất
ngắn nhìn giống như nam giới, có một hôm cô đến nói với tôi: “Thưa cô, tôi học
Nữ Đức rất muốn giống hình tượng người phụ nữ mà cô đã giảng, rất nhiều người
không hiểu được vì sao tôi để tóc như vậy, nhưng tôi cảm thấy cắt tóc như thế
này rất thoải mái, rất tự tại, cũng không cần chải chuốt, cô xem tôi có nên giữ
kiểu tóc này hay không?” Sau đó tôi nói: “Nếu như chị đã học Nữ Đức rồi, vậy
thì người khác sẽ xem chị như một tấm gương, mỗi lời nói hành động của chị,
cách ăn mặc trang điểm của chị sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của người khác đối
với Nữ Đức, nếu như chị nghĩ như vậy thì hãy buông xuống sở thích của mình mà
thành tựu lòng tin của mọi người đối với Nữ Đức, đây không phải là việc của
riêng một cá nhân.” Bao gồm cả chính tôi cũng như vậy, bản thân tôi cũng có
những sở thích riêng, thế nhưng nếu như trong quá trình hoằng dương Nữ Đức, đại
chúng mong rằng thông qua sự hành trì và cách ăn mặc của tôi nhằm tạo nên niềm
tin đối với đức hạnh này thì tôi cần phải phối hợp với mọi người, không nên cho
rằng tôi thích như thế này, như vậy sẽ không tốt, cần phải biết buông xuống sở
thích của bản thân. Trong quá trình này, tôi tin rằng rất nhiều giáo viên hoằng
dương văn hóa truyền thống đã buông xuống rất nhiều sở thích của bản thân họ,
hưởng thụ của bản thân, thậm chí là sự nghiệp của bản thân chỉ với mục đích là
để cho mọi người có thể tiến xa hơn. Có một cô giáo đã gửi cho tôi một bức
tranh chữ ghi rằng: “Yêu thương cha mẹ mình thì cũng yêu thương cha mẹ người,
yêu thương con cái của mình thì cũng yêu thương con cái của người”. Câu nói này
làm tôi suy nghĩ rất lâu, khi nhìn thấy cha mẹ và con cái của mình, câu nói này
đã hiện lên trong lòng tôi, chính mình âm thầm lập chí, vì các người con trong
thiên hạ biết hiếu kính cha mẹ, vì các người mẹ trong thiên hạ biết dạy dỗ con
cái nên người tôi sẽ buông xuống tất cả hưởng thụ của mình, buông xuống tự tư
tự lợi, hy vọng chính mình có thể làm được “học vi nhân sư, hành vi thế phạm”.

 

Bởi vì trong quá trình dạy dỗ con cái tôi
thường xét lại chính mình giáo dục con cái như thế này có như lý như pháp hay
không? Khi tôi giảng bài cho mọi người có khiến mọi người nhận được lợi ích
chân thật hay không? Phải chăng con cái của người khác cũng gặp phải vấn đề
tương tự mà người làm mẹ không biết nên xử trí thế nào? Những câu hỏi như vậy
thật sự có lúc đã làm đầu óc tôi thức tỉnh, không còn chấp trước vào cách nghĩ
của chính mình, sẽ biết “hành hữu bất đắc phản cầu chư kỷ” (làm việc không
thành xét lại chính mình). Kỳ thật phải cám ơn con trai của tôi, nếu như mọi
mặt nó đều tốt cả, không có một chút khuyết điểm gì thì chẳng có gì để dạy cả,
người khác sẽ nói “con của cô thiên tính tốt như vậy, còn con của tôi thì không
được thế”. Con trai của tôi cứ ra hết bài thi này đến bài thi khác cho tôi, để
tôi giải quyết, sau đó chia sẻ với mọi người làm thế nào để tìm ra đáp án. Thế
nên, con người cần nên cảm ân hết thảy nghịch cảnh và nghịch duyên, trong
nghịch cảnh con người thường tiến bộ nhanh hơn. Nếu như bạn có một người mẹ
chồng xét nét nghiêm khắc, hoặc là một người chồng tối ngày bận rộn làm ăn
chẳng chút quan tâm, có một đứa con không chịu nghe lời, thì gia đình sẽ giống
như phòng thi, mỗi người xuất hiện chính là vị quan ra đề cho bạn, đề ra càng
khó thì điểm số bạn ghi được sẽ càng cao, nếu như chúng ta than đề ra phức tạp
không muốn trả lời, thậm chí bỏ thi thì chẳng phải là việc ngu ngốc hay sao?
Tôi phát hiện rằng những vấn đề mà bạn chưa giải quyết được trong đời sẽ luôn
xuất hiện bên bạn, bạn có trốn cũng trốn không được. Con người đến với thế gian
này cần phải có dũng khí mà đối diện, giải quyết, mà đáp án duy nhất để giải
quyết đó chính là sự tin tưởng vào tình yêu, dụng tâm mà yêu thương, tâm yêu
thương chính là câu trả lời cho tất cả.

 

NHIÊN TẮC TU THÂN MẶC NHƯ KÍNH, TỊ CƯỜNG
MẶC NHƯỢC THUẬN, CỐ VIẾT: KÍNH THUẬN CHI ĐẠO, VI PHỤ CHI ĐẠI LỄ DÃ. (Tạm dịch:
Thế nên nói rằng: “Dùng Lễ để hộ vệ chính mình, kính và thuận là hành vi chuẩn
tắc quan trọng nhất của phụ nữ, cũng là sự bảo vệ lớn nhất của phụ nữ”)

 

Ý của đoạn này nói rằng đạo tu thân của phụ
nữ không gì hơn chữ “kính”, để tránh sự cang cường không gì bằng chữ “thuận”.
Thế nên, cung kính và nhu thuận chính là đại lễ của người nữ. Trong phần Tiên
Chú của Vương Tương cũng nói rằng: “Kính là cái gốc để tu thân, thuận là cái
gốc để thờ Trời, đó là cái lễ lớn vậy”.

 

Thế nào là sự kính thuận thật sự? Chúng ta
hãy từ ý nghĩa đối lập mà học tập thì sẽ hiểu rõ hơn. Trái nghĩa với “kính” là
ngạo mạn, cống cao ngã mạn, tự cho mình là đúng. Trái nghĩa của “thuận” là cang
cường, ngang ngược hung tợn. Nói một cách rõ hơn, bất kính bất thuận chính là
tự tư tự lợi, tất cả đều xem mình là trung tâm, không nghĩ đến người khác,
không xem người người khác thậm chí là cha mẹ ra gì, như vậy sao có thể được
chứ? Hiện nay, nếu phụ nữ bất kính, bất thuận thì hai điều này sẽ chướng ngại hạnh
phúc của cô ấy. Làm thế nào để trừ bỏ tập khí xấu này, khôi phục tự tính vốn
sẵn tốt đẹp? Chẳng phải “nhân chi sơ tính bổn thiện” đó sao? Phải dựa vào giáo
dục. Giáo dục như thế nào? Chúng ta thông qua học tập và quan sát những trường
hợp chung quanh chúng ta mà trước tiên cần phản tỉnh, sửa lỗi. Thế nhưng, người
tâm khí nóng vội bộp chộp sẽ không nhìn thấy được vấn đề của chính mình, cho
nên con người cần thường xuyên dành thời gian để tĩnh tâm, ví dụ như vào buổi
tối hoặc lúc sáng sớm, tĩnh tọa trong vòng 10 phút, suy nghĩ khi ta làm việc đã
dùng tâm thái gì đối với cha mẹ, đối với người nhà, đối với con cái, đối với bè
bạn, có chỗ nào không phù hợp với lời dạy của “Đệ Tử Quy”? Dùng 113 điều trong
“Đệ Tử Quy” mà đối chiếu bản thân, phát hiện vấn đề của mình, tìm ra nguyên
nhân sai lầm của chính mình, chỉ có không ngừng phản tỉnh chính mình thì mới có
thể phát hiện ra vấn đề, sau cùng là nâng cao chính mình. Cho nên, tâm nhất
định phải tĩnh, tâm tĩnh thì mới phát hiện ra vấn đề của bản thân.

 

“Kính” không chỉ đơn thuần đối với người,
mà còn đối với sự, với vật. Các chương trong “Đệ Tử Quy” đều dạy làm thế nào để
kính. Chương đầu tiên “Nhập Tắc Hiếu” dạy chúng ta kính cha mẹ. Chương “Cẩn”
dạy chúng ta kính vật, dùng đồ vật cần cung kính. Chương “tín” dạy chúng ta
kính sự, làm việc phải nghiêm túc giữ thành tín. “Đệ Tử Quy” là giáo dục cắm rễ
tốt nhất, muốn học Nữ Đức thì không thể tách rời “Đệ Tử Quy”. Thế nên, kính
người nên bắt đầu làm từ đâu? Bắt đầu từ việc hiếu kính đối với cha mẹ, đối với
cha mẹ không có chút phiền não oán trách, không có ý niệm nóng giận, ngay cả
cái tâm cảm thấy cha mẹ không đúng cũng không được có mảy may, hãy từ đây mà tu
dưỡng, rèn luyện. Đây không phải là việc đơn giản, nhất là trong xã hội hiện
nay. Nếu như chúng ta không làm được điều này đối với cha mẹ thì đối với những
người khác ở chung quanh đều là giả, bởi vì chúng ta cùng với cha mẹ là một
thể, máu huyết trong thân, xương thịt trên người đều là do cha mẹ ban cho, trải
qua năm tháng chúng ta ngày một khôn lớn, càng đối lập và xa rời cái tâm xem
cha mẹ là một thể, nhìn thấy cha mẹ già cả lọm khọm cảm thấy không hài lòng, đó
chính là trái ngược với tự tính của chúng ta, nhưng khi chúng ta gặp việc không
vừa lòng, trùng trùng chướng ngại xuất hiện thì lại mờ mịt không biết tại sao,
tôi tin tưởng rằng người chân thật hiếu thuận cha mẹ nhất định sẽ được cát
tường như ý. Bạn xem lúc chúng ta còn là trẻ nhỏ, trước khi lên ba tuổi, thiên
tính vô cùng thuần thiện, hoàn toàn là sự hiển lộ của tự tính thanh tịnh, tâm
rất mềm mỏng, tóc cũng mềm, bàn tay cũng rất mềm, thân thể đều vô cùng mềm mại,
thế nên người có tâm mềm mỏng thì tay chân đều mềm mại, nếu bạn không tin thì
hãy quan sát thật kỹ mà xem, những phụ nữ nóng tính tâm cang cường thì chắc
chắn bàn tay của họ cũng rất cứng, gân cốt của họ cũng cứng đờ thiếu linh hoạt.
Tiếp theo bạn hãy xem những cụ 70-80 tuổi, khi họ khom lưng xuống đều rất khó
khăn. Nếu như người 80 tuổi mà cơ thể vẫn còn mềm mại, vậy thì người lớn tuổi
đó là người như thế nào?  Đó chính là cụ
Hứa Triết ở Singapore 113 tuổi có một tấm lòng nhân ái nhu hòa nên đến tuổi này
mà bà vẫn còn tập được Yoga. Tôi đã nhìn thấy tấm hình của bà, thoáng một cái
là chân của bà có thể giơ cao lên đầu, động tác tập Yoga của bà vô cùng linh
hoạt. Tâm của bà nhu hòa mềm mại nên bà có khí chất nhu hòa, có khí chất nhu
hòa thì thân thể nhất định không cứng ngắc. Thật sự tâm và tướng của chúng ta
là một thể, nên “kính” chính là từ sự cung kính khiêm hạ của chúng ta đối với
cha mẹ mà bắt đầu làm. Nếu như đối với cha mẹ bất hiếu, bất kính, thì không thể
hiếu kính với người khác được, đối với chồng cung kính chỉ là giả mà thôi, đều
xuất phát từ lợi ích, vì tư tình ái dục của bản thân.

 

Đối sự cung kính chính là đối với mỗi một
sự việc đều nghiêm túc hoàn thành tốt, đã không làm thì thôi, nếu làm thì từ
đầu đến cuối phải tận tâm tận lực mà làm cho tốt, bất luận là việc nhà hay việc
công thì cũng đều giữ tâm cung kính. Hiện nay phụ nữ trong xã hội đều có một
nghề nghiệp, các bạn có ý thức rằng khi làm việc cũng cần phải cung kính hay
không, sự cung kính này chính là tinh thần trách nhiệm. Chúng ta hiện nay quan
sát, rất ít người tận tâm với công việc, bất luận là việc lãnh đạo giao hay
chồng giao, hay là do cha mẹ giao thì thường làm đối phó, qua quýt cho xong.
Đối với sự không có tâm cung kính, cũng không có tinh thần trách nhiệm, nếu cứ
tiếp tục như thế thì sao có thể tu thân được? Tu thân là tu trong lúc làm việc,
nếu như chẳng tu thân từ trong công việc thì chỉ là sáo rỗng mà thôi, cả đời sẽ
chẳng có được thành tựu, ở nhà thì sống hồ đồ cho qua ngày, khi đi làm thì thờ
ơ qua loa, chẳng thành tựu gì được cả.

 

Sau cùng là cung kính đối với vật, chính là
phần “Cẩn” trong “Đệ Tử Quy” dạy rằng “nón quần áo, để cố định”, đối với y phục
cần có sự cung kính, “vớ và giầy, mang chỉnh tề”, mang vớ mang giầy cũng có sự
cung kính, “bàn học sạch, bút nghiên ngay”, đặt sách, bút, thỏi mực cho ngay
ngắn. Chúng ta là phụ nữ, khi làm việc nhà nếu không có tâm cung kính đối với
đồ vật trong nhà thì sẽ thế nào? Ví dụ khi bạn rửa bát với tâm tức giận thì dễ
làm vỡ bát, đồ đạc sẽ không thể dùng được lâu. Trong nhà nên cố gắng đừng thuê
người làm, những việc nhà mình có thể làm thì hãy tận hết khả năng mà làm. Một
khi biết được cách thức làm công việc nhà thì sẽ phát hiện rằng hóa ra việc nhà
không vất vả và phức tạp đến thế. Tâm thay đổi thì cảnh giới bên ngoài cũng
thay đổi. Hiện nay, khó có thể thuê được người làm có tốt chất tốt, nếu như
người làm không có trách nhiệm, sử dụng đồ vật một cách không trân quý thì chi
phí trong gia đình có thể còn tăng lên. Về lâu về dài thì phước báo của chúng
ta sẽ bị tổn giảm nghiêm trọng, cho nên con người đừng nên hưởng quá nhiều
phước. Cho dù người giúp việc làm tốt công việc nhà nhưng nếu như đức hạnh của
cô ấy không tốt thì lâu dài sẽ ảnh hưởng đến sự trưởng thành của con cái trong
nhà, điều này chúng ta cần đặc biệt chú ý. Trong không gian nhỏ của gia đình,
từng lời nói, hành vi của cô giúp việc đều có ảnh hưởng then chốt lên con cái
của bạn. Sau khi cô giúp việc của gia đình tôi nghỉ việc, tôi tự mình chăm sóc
cho đứa con trai út hai tuổi rưỡi, phát hiện ra đứa con này thỉnh thoảng nói ra
những lời thô tục, sau đó đứa con trai lớn nói với tôi là cô giúp việc cũng nói
như vậy, điều này khiến tôi rất đau lòng, cũng rất hối hận rằng mình đã lơ là
sự việc này, may mà đã phát hiện kịp thời. Lúc đó, cô hiệu trưởng trường mẫu
giáo đã nói với tôi một câu rất thâm thúy rằng: “Nếu như chị có một xấp vải
tốt, muốn may thành một bộ đồ tốt, nhưng bạn lại đem xấp vải này giao cho một
người chẳng biết cắt may để may thì khi họ may xong sẽ làm cho chị thất vọng,
nhưng chị cũng không thể nào khôi phục trở về hiện trạng ban đầu của xấp vải
được.” Giáo dục con cái cũng là như vậy, giáo dục phải cẩn thận từ lúc đầu, từ
0 đến 3 tuổi là thời điểm then chốt trong giáo dục con cái, thời gian này tốt
nhất là để cho người mẹ dạy dỗ, mẹ chính là người thầy tốt nhất của trẻ, nếu
như bạn hoàn toàn giao cho bảo mẫu, đến khi con lớn lên bạn phát hiện ra con có
rất nhiều vấn đề, bạn muốn con quay trở lại thời điểm hai tuổi để bạn đích thân
dạy dỗ thì không được nữa rồi.

 

Cung kính đối với vật, chúng tôi muốn nhấn
mạnh một chút về việc đối với chữ và giấy viết cũng cần có tâm cung kính. “Văn
Xương Đế Quân Âm Chất Văn” cũng thường nhắc đến việc kính tiếc giấy có chữ
viết. Bởi vì Thương Hiệt phát minh ra chữ viết thì nhân loại mới khai mở được
trí huệ, nếu như không cung kính đối với chữ viết thì thật sự có lỗi với tổ
tiên. Chữ có hình còn phải cung kính, huống chi là chữ vô hình. Đối với tám chữ
nói về tám đức hạnh “hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ” chúng ta cần
phải cung kính, còn chữ vô hình chính là ý nghĩa về tám đức hạnh này, chúng ta
càng cần phải cung kính nó hơn. Đối với giấy viết cũng phải cung kính, từ đây
mà suy ra thì mỗi một giọt nước, quần áo, hạt cơm, nguồn điện trong gia đình,
thậm chí đối với rác chúng ta cũng cần phải cung kính. Ví dụ như khi nhà chúng
ta có cơm thừa, hoặc là ngũ cốc thừa, có thể giã nát ra cho chim ăn, mùa đông
chim khó tìm được thức ăn, nên mỗi sáng mùa đông cha của tôi thường ra vườn cho
chim ăn, nếu không có thức ăn dư thì dùng gạo cho chúng ăn. Chúng cũng đến đúng
giờ, rất có trật tự, chim khách đến trước ăn thì chim sẻ ở trên cây đợi, chim
khách bay đi rồi thì chim sẻ mới đến ăn, rất là tường hòa. Thế nên, con người
cần có tâm yêu thương, như trong “Đệ Tử Quy” đã nói “phàm là người, đều yêu
thương, che cùng trời, ở cùng đất”, người và người cần chung sống hài hòa,
người và đại tự nhiên cùng vạn vật trong vũ trụ cũng phải chung sống hài hòa
thì địa cầu mới trở nên ngày một tốt đẹp hơn. Cha mẹ tôi vào mỗi buổi chiều,
sau khi uống trà xong đều đi leo núi, có khi mẹ của tôi còn ở trên núi đọc “Đệ
Tử Quy”. Trong lúc leo núi, họ còn mang theo túi đựng rác để nhặt rác ở trên
núi, cha mẹ đã làm công tác tình nguyện đó gần một năm nay. Bạn xem cha mẹ đã
tích lũy cho chúng ta bao nhiêu là phước báo, có câu “nhà tích điều thiện ắt có
thừa niềm vui”, bản thân sao không cảm ân cha mẹ được chứ? Phận làm con cần
phải biết làm thế nào hiếu kính cha mẹ, quan trọng nhất là trưởng dưỡng trí huệ
của cha mẹ, dưỡng chí hướng của cha mẹ, giúp họ có chí nguyện cao xa, mở rộng
tâm nhân ái, đừng bị hạn cuộc vào những việc nhỏ nhặt trong gia đình. Người
càng lớn tuổi càng nên có cái nhìn thoáng hơn, xa hơn, việc gì cũng nên buông
xuống, càng lớn tuổi càng nên nhân từ, khoan hòa, đừng cậy vào tuổi tác cao mà
lên mặt.

 

Con người làm thế nào để có được phước báo?
Phước điền tâm canh (phước do tâm tạo), con người nên biết canh tác mảnh đất
tâm của mình, đem nó chuyển thành kính điền, bi điền và ân điền. Ba mảnh đất
tâm này là gì? Kính điền chính là khiêm hạ lễ kính, tuyệt đối không cho mình là
đúng, không cống cao ngã mạn, cung kính có thể chiến thắng trăm tà, hết thảy
điều tà không thể xâm phạm bạn được. Bi điền chính là con người cần có tâm từ
bi, tâm từ ái. Hai chữ từ bi này có nghĩa là gì? Từ là ban tặng niềm vui cho
người, bi là cứu khổ cho người, vậy nó khác “ái” ở chỗ nào? “Ái” mà chúng ta
thường hay nói đến là dục vọng tình cảm chứ không có trí tuệ, còn từ bi là chân
thành dùng trí huệ để giúp người lìa khổ được vui. Cho nên, “từ bi” khác với
“ái”, nó siêu vượt hơn ái, cao hơn ái. Ân điền chính là làm người phải biết tri
ân báo ân, tri ân báo ân bắt đầu làm từ hiếu thân tôn sư, con người một đời này
chỉ cần hiếu kính cha mẹ, tôn trọng sư trưởng, người như vậy sẽ có phước. Vì
vậy, nhìn một người có phước hay không thì phải xem tâm của người ấy có kính
điền, bi điền và ân điền hay không. Nếu như ba điều này có trong tâm thì bạn là
người có phước báo, bạn không cần lo, trong xã hội mọi việc đều sẽ thuận tâm
vừa ý.

 

Khi tôi xem “Thích Ca Mâu Ni Phật Truyện”
có một đoạn nhỏ khiến cho tôi xúc động. Một lần nọ, Đức Phật đang đi bộ bên bờ
ruộng, có một người nông dân nhìn thấy Ngài tỏ vẻ xem thường, nói rằng: “Ngài
cả ngày vô sự, chẳng làm việc gì cả, chỉ mở miệng nói mà thôi, người như Ngài
không đáng để chúng tôi học tập, Ngài xem chúng tôi mỗi ngày đều lao động vất
vả, còn phải trừ sâu, diệt cỏ, đến mùa thu thì phải đi thu hoạch, vất vả biết
bao, đổ biết bao nhiêu mồ hôi, còn Ngài thì thong dong tự tại như thế.” Đức
Phật đã nói với ông ấy một cách từ bi rằng: “Ruộng mà ông đang trồng là ruộng
trên mặt đất, còn ruộng mà ta trồng là ruộng tâm của con người, cỏ ông nhổ là
cỏ trên mặt đất, còn cái ta nhổ bỏ là cỏ trong tâm của con người, ông trồng ra
ngũ cốc giúp người no bụng, chỉ là giúp họ tạm thời có được ấm no, giải quyết
được nỗi cơ hàn nhất thời, còn sự dạy dỗ của ta trưởng dưỡng trí huệ của họ,
khiến họ biết làm thế nào mà làm người, hiểu rõ sự khác biệt người và cầm thú
khác nhau ở chỗ nào, thì sao ta lại là người vô dụng được? Nếu như con người
chỉ biết có ăn cơm mà không biết làm người như thế nào, như vậy chẳng phải càng
đáng sợ hơn sao?” Người nông dân nghe xong xấu hổ vạn phần, lập tức quỳ xuống
hành lễ với Đức Phật, sám hối sai lầm của mình. Từ xưa đến nay, “thầy là vị
truyền đạo, cho ta sự nghiệp và giải trừ nghi hoặc cho ta”, xưa nay người đời
đều tôn kính thầy giáo, bởi vì thầy có thể khai mở mảnh đất tâm trí huệ của con
người. Vì vậy, đối với thầy cần phải tôn trọng, yêu thương như đối với cha mẹ
của chính mình, thậm chí còn càng phải cảm ân của thầy hơn nữa, vì cha mẹ nuôi
dưỡng thân mạng của mình, còn thầy nuôi dưỡng huệ mạng của mình.

 

Câu “tị cường mạc nhược thuận” ý nói rằng
nếu muốn tránh những người hung hãn, hoặc sự vật hung tợn thì không gì hơn chữ
“thuận” này. “Thuận” là như thế nào? Chữ “thuận” này rất khó giảng, có người
ngoài mặt thì nhu thuận nhưng trong lòng bất thuận, có ý xem thường. Hoặc là
bên ngoài không thuận nhưng trong tâm lại thuận. Thuận thực sự chính là bốn chữ
“tùy duyên bất biến”, gặp thuận cảnh tâm không sinh tham luyến, gặp nghịch cảnh
tâm không sinh phiền não oán hận, bất luận là thuận cảnh nghịch cảnh tâm đều có
định lực, như như bất động, đối diện với hết thảy cảnh giới đều an nhiên xử
trí, chỉ cần có định lực thì sẽ sinh trí huệ, bạn sẽ biết cách làm thế nào xử
lý sự việc bên ngoài, đây chính là tùy duyên bất biến. Ví dụ như chồng làm kinh
doanh, chúng ta làm vợ không thể vì hôm nay chồng kiếm được tiền thì hết sức
vui mừng, ngày mai ngộ nhỡ phá sản thì trong lòng oán trách, phiền não. Khi sự
việc không tốt xảy đến đừng khởi tâm tức giận, tâm phiền não oán hận. Người xưa
có câu: “nước chảy thì lấy đất ngăn, binh đến thì có tướng chặn”, “xe chạy đến
trước núi ắt sẽ có lối vào”, đều có đạo lý rất sâu ở bên trong. Chúng ta học
tập Nữ Đức cần nhu thuận, nhưng không phải không có chủ ý, chủ kiến, đó là ngu
si không phải trí huệ, đó là biến đổi theo hoàn cảnh, không phải là hành vi của
bậc trí giả. Đối mặt với cảnh duyên bên ngoài, cho dù là hoàn cảnh nhân sự hay
hoàn cảnh vật chất mà chúng ta lại tùy theo đó mà biến đổi tới lui, ví như khi
người khác khen ngợi trong tâm lập tức liền vui mừng, người khác hủy báng thì
mình lập tức không vui; gặp người nói chuyện thị phi mình cũng góp vào hai ba
câu, việc này chúng ta cần đề khởi tâm cảnh giác. Thế nên, thực sự muốn làm
được “thuận” thì nhất định trong mỗi một cảnh giới tâm của bạn đều có thể định
trên năm chữ “nhân, nghĩa, lễ, trí, tín”, năm chữ này chỉ là một, đều là một
thể. Nếu trong một lúc mà quy năm chữ này về một mối sẽ hơi khó, chúng ta có
thể quy chúng về thành hai mối đó là nhân và trí. “Người nhân yêu thương người,
người trí hiểu biết người”. Câu nói này nói với chúng ta làm người không những
cần có tâm thương người, mà còn cần có trí tuệ biết người đó như thế nào, đối
với người nào thì nên nói lời gì, làm việc gì cũng hiểu rõ nên làm thế nào, ví
dụ như bạn giảng đạo lý cho người không hoàn toàn tiếp nhận thì chỉ có thể sanh
ra đối lập. Nếu không phân biệt được thiện ác, tà chánh, thật giả thì đó là ngu
si, ngu muội, hồ đồ. Nếu như trong tâm phân minh hiểu rõ ràng, dùng trí tuệ soi
sáng hoàn cảnh nhân sự, vật chất ở bên ngoài thì đó mới là “nhân” thật sự.

 

Hiểu được những đạo lý này rồi thì sẽ dễ
dàng xử lý những mối quan hệ trong và ngoài gia đình, tâm không bị hồ đồ. Giữa
người và người với nhau không rời khỏi chữ “duyên”, những người có duyên thì
không nhất định vì thời gian quen biết nhau lâu, nhưng đối với đạo lý họ sẽ
chịu nghe, chịu tin và chịu làm, nếu có duyên thì chúng ta hãy tùy duyên mà
hành thiện, nếu vô duyên thì chúng ta an tâm tự mình tu học. Bản thân tôi có
thể hội rằng duyên phận của chúng ta với con cái và với nhân viên rất sâu, nếu
như họ không nghe lời chúng ta thì trước tiên mình cần phản tỉnh lại, phải
chăng mình vẫn chưa làm được, chính kỷ mới có thể hóa nhân. Vì vậy, khi thấy
nhân viên phạm sai lầm, thấy con cái có lỗi trước tiên hãy xét lại chính mình,
sau đó cần nhẫn nại mà dạy dỗ họ, họ sẽ dần dần thay đổi. Ví dụ, con cái thích
lấy đồ của người khác, chúng ta làm cha mẹ trước tiên phản tỉnh lại xem mình có
tâm ham chiếm tiện nghi của người khác hay không? Đặc biệt là người làm mẹ, phụ
nữ thường ưa thích chiếm một số tiện nghi nho nhỏ, đó không phải là tiết kiệm,
tiết kiệm là dùng tâm thanh tịnh mà làm, trong tâm không tạp niệm thì mọi thứ
trong cuộc sống đều đơn giản thuần phác, chứ không phải ý niệm tự tư tự lợi
trong tâm mỗi khắc chẳng dừng, khi nhìn thấy chỗ tiện nghi thì lập tức khởi
niệm tham. Cho nên, việc người mẹ cần sám hối là điều quan trọng, nếu như người
mẹ nhất mực yêu cầu con cái, luôn cho rằng con mình chỗ này không tốt, chỗ kia
không tốt, sự đối lập này căn bản không thể giải quyết được vấn đề, giáo dục
con cái nhất định phải bắt đầu từ việc người làm mẹ tự giáo dục chính mình, mẹ
chính là người thầy tốt nhất của con.

 

Thế nên, chữ “thuận” này có đạo lý rất sâu,
có thể cả đời này đều cần phải học hai chữ “kính” và “thuận”, thực sự sống đến
già thì học đến già, có thể học đến lúc 70 tuổi, rồi quay lại giảng hai chữ này
thì sẽ có thể hội càng sâu sắc hơn nữa. Lần này tôi giảng và lần đầu tiên tôi
giảng đều không giống nhau, tâm cảnh càng được nâng cao thì sự thể hội đối với
hai chữ này càng sâu sắc hơn, càng lúc càng sinh tâm biết kính sợ. Hy vọng các
cô thiếu nữ sớm hiểu được đạo lý này để có thể tránh bớt đi vào các con đường
vòng và nghịch cảnh. Vì vậy, đạo lý kính thuận là cái lễ lớn của phụ nữ, đại lễ
chính là thứ căn bản nhất, kỳ thực chính là sự trở về tự tính. Nếu như không
những là phụ nữ mà cả nam giới có thể một mực thực hành đại đạo kính thuận thì
sẽ có thể có được trí huệ chân thật, trong cuộc sống sẽ không có bất kỳ phiền não
nào, đây mới là cảnh giới mà chúng ta truy cầu. Giống như Khổng Phu Tử “bốn
mươi tuổi không còn nghi hoặc”, còn tôi sắp bốn mươi tuổi rồi mà vẫn còn rất
nhiều chỗ khó khăn nghi hoặc. “Lục thập nhi nhĩ thuận”, sáu mươi tuổi nghe điều
gì cũng đều cảm thấy thuận tai, không có lời nói nào trái nghịch. “Đến bảy mươi
tuổi thì tùy tâm sở dục, không vượt quy củ” làm việc gì cũng tùy theo tâm của
mình, làm mà không vượt trái quy củ, như vậy từ trong ra ngoài hoàn toàn đều là
một thể. Chúng ta hiện nay còn xa mới đạt được cảnh giới này, làm sao đây? Một
vị trưởng bối rất có trí huệ đã nói với tôi rằng hãy từ cái giả mà bắt đầu làm,
vừa làm vừa học, thì càng lúc càng hiểu rõ đạo lý, cái giả mà làm hoài làm mãi
rồi cũng thành cái thật. Bản thân nghe rồi đã làm theo như thế, ví dụ phụ nữ
cần mỉm cười ôn hòa, nhìn thấy người tuy chưa mở lời đã dùng khuôn mặt tươi
cười để nghênh đón, khiến lòng người sinh hoan hỷ. Thế nên, sau khi tôi giảng
Nữ Đức thì đã bắt mình khi giảng bài phải tươi cười, tươi cười với mọi người,
vừa giảng thì tâm vừa thay đổi, hiện giờ đây là nụ cười xuất phát từ nội tâm.
Tôi còn nhớ một lần khi giảng bài xong thì ra phi trường, có một vị nghe giảng
đã đuổi theo tôi đến phi trường để chụp ảnh chung với tôi, nói rằng thích nhìn
thấy khuôn mặt tươi cười của tôi, nụ cười làm cô ấy không còn phiền não, cô ấy
mong rằng sau này nhìn thấy nụ cười của tôi trong tấm hình này thì sẽ nhớ nên
làm phụ nữ như thế nào, cần phải nhu hòa khiêm tốn, cần tươi cười trong cuộc
sống. Câu nói của cô ấy khiến tôi hiểu ra lời của Thầy dạy chân thật không hư
dối, chỉ cần thực thà nghe lời, thật làm là tốt, trong lòng khởi lên tâm cảm ân
vô ngần đối với Sư Trưởng.

 

PHU KÍNH PHI THA, TRÌ CỬU CHI VỊ DÃ; PHU
THUẬN PHI THA, KHOAN DỤ CHI VỊ DÃ. TRÌ CỬU GIẢ, TRI CHỈ TÚC DÃ, KHOAN DỤ GIẢ,
THƯỢNG CUNG HẠ DÃ. (Tạm dịch: Kính không có gì khác ngoài việc giữ được bền
lâu, thuận không có gì khác ngoài việc có thể khoan dụ. Thế nào là giữ được bền
lâu? Chính là biết dừng lại, biết đủ, biết đủ thường vui, an với bổn phận. Thế
nào là khoan dụ? Chính là biết khoan dung, cung kính, khiêm hạ)

 

Câu này có nghĩa là tâm cung kính không có
gì khác ngoài việc giữ được bền lâu, thuận không có gì khác ngoài việc có thể
khoan dụ. Thế nào là giữ được bền lâu? Chính là biết dừng lại, biết đủ, biết đủ
thường vui, an với bổn phận. Thế nào là khoan dụ? Chính là biết khoan dung,
cung kính, khiêm hạ. Trong Tiên Chú của Vương Tương có câu: “Sự bền lâu của đạo
vợ chồng không phải là sự cung kính nhất thời, mà có thể cung kính bền lâu, làm
đến bạc đầu mà không mỏi. Cũng chẳng phải là cái thuận nhất thời, khoan dụ ôn
hòa, nhẫn nại, nhu thuận. Cần biết đủ an phận, đối với chồng không có tâm mong
cầu hoàn hảo mà có thể kính trọng lâu dài. Làm được khoan dung, nhu hòa, cung
kính, khiêm hạ đối với chồng, làm đến mức ấy mà vẫn  thuận được bền lâu thì xem như giữ vẹn được
đạo kính thuận vậy”. Nếu chúng ta không thể gìn giữ sự kính thuận lâu dài là do
tâm của chúng ta không đủ lớn, có một số việc nhìn không thông thoáng được,
phải làm thế nào? Không ngừng học tập, khi có vấn đề khiến bạn không thể nhìn
thông thoáng thì đó chính là cơ hội để nâng cao bản thân, giống như muốn tốt
nghiệp Tiểu Học thì cần phải thi, muốn tốt nghiệp Trung Học cũng cần phải thi,
lúc làm bài thi thì không thể bỏ thi, bỏ thi thì ở lại lớp, không nâng cao lên
được. Đối diện với bài thi cần phải thản nhiên nghênh tiếp, cần nóng giận thì
nóng giận, cần tức giận thì tức giận, thế nhưng khi trả lại bài thi thì phải
suy xét xem tại sao lại có vấn đề như vậy? Làm thế nào để vượt qua? Sau khi đã
nâng cao được bản thân, đứng ở trên cao nhìn xuống cái vấn đề đó, dùng tâm
thanh tịnh mà nhìn thì sẽ dễ dàng giải quyết được vấn đề. Nếu như muốn giữ gìn
được tâm cung kính lâu bền, thì người phụ nữ đó trừ khi thiên tính vô cùng
thuần hậu, thiên tính và bản tính phải rất tốt, nếu không thì phải được giáo
dục. Lúc nhỏ cần phải được mẹ dạy dỗ, khi lớn lên thì chính mình dạy chính
mình, lúc được gả vào nhà người thì người chồng cũng cần phải dạy, sau khi sinh
con thì cùng với con học tập, người dạy và người học cùng nhau tiến bộ. Dùng sự
giáo dục này cả một đời thì tâm của bạn mới có thể giữ được bền lâu. Thế nên,
kính cũng do dạy mà ra, bất kính là do không có người dạy nên mới phóng túng,
không có người ở bên cạnh như chồng và bạn bè nhắc nhở, bảo ban. Trong xã hội
hiện nay muốn tìm một người bạn tốt có ích, có thể chân thành bảo ban chúng ta
làm thế nào thay đổi để nhân cách hoàn thiện, phẩm hạnh được nâng cao, đức hạnh
viên mãn thì không tìm ra được người như vậy. Chúng ta xem sách cũng xem không
hiểu, cảm thấy cuốn sách này là nói cô gái kia, cô ấy chưa làm được tốt, cho dù
xem xong rồi thì đều cảm thấy là nói về người khác, còn mình thì rất tốt, không
có liên quan gì cả. Hiện nay cha mẹ cũng không biết dạy, lại xem thấy truyền
hình, báo chí, tạp chí cũng chẳng dạy điều này, mà ngược lại còn dạy sự bất
kính, bất thuận, làm thế nào để khẳng định đề cao bản thân, làm thế nào để được
tự do tự tại, làm thế nào để bản thân hưởng thụ là trên hết. Thế nên, chúng ta
trước mắt cần tĩnh tâm lại, nếu như phát hiện có người đồng đạo thì cùng nhau
giao lưu, cùng nhau nâng cao, nâng cao một khoảng thời gian thì cảm thấy người
đó và mình có sự khác biệt, không sao cả, chúng ta tiếp tục nâng cao. Giống như
tàu con thoi vậy, khi tàu không gian con thoi bay lên một cự ly cao hơn thì các
ống tên lửa sẽ  rơi xuống dần, khi chúng
ta nâng cao lên từ từ thì bên cạnh mình sẽ có một số người theo không kịp, bạn
không cần kéo họ theo, trước tiên bạn hãy thành tựu chính mình đi rồi tính. Bạn
thành tựu rồi thì sẽ quay về giúp đỡ người khác, có thể bao dung người trong
thiên hạ. Có những người thật sự là không thể tiếp nhận bất kỳ câu nói nào,
không xem đĩa, không xem sách, nói lời nào cũng chẳng nghe, chỉ biết có tiền,
cho rằng có tiền để mua túi LV, sống ở biệt thự lớn, đi xe sang là mục tiêu duy
nhất của cuộc đời, những chuyện còn lại đều để ngoài tai. Khi gặp những người
như vậy ở xung quanh chúng ta, chúng ta đừng tức giận họ, cũng đừng cảm thấy
rằng họ có chỗ nào đại nghịch bất đạo, vì trong Kinh đã nói: “Người trước chẳng
thiện, không hiểu đạo đức là do không có người dạy, đừng trách họ”. Nếu như
chúng ta gặp người như vậy thì nhớ lấy câu của Khổng Tử “trong ba người cùng đi
ắt có người là thầy của ta”. Trong ba người này, có một người là vị thầy dạy
bạn hướng thiện, một người là vị thầy thị hiện ra hành vi ác nhằm nhắc nhở
chúng ta đừng tạo ác, vị còn lại chính là mình, mình cũng là thầy của chính
mình. Nếu như họ là vị thầy thể hiện ra hành vi ác, có thể xung quanh chúng ta
có rất nhiều vị thầy như vậy, chúng ta phải sinh khởi tâm cảm ân, phản tỉnh lại
chính mình đừng để trở nên bất hảo như thế.

 

“Phu thuận phi tha, khoan dụ chi vị dã”,
khoan dụ là nói về tâm địa, có câu “tâm lớn, lượng lớn, phước báo lớn”, tâm
lượng không đủ lớn thì phước báo sẽ không lớn. Cho nên, cổ đức có nói: “Có tâm
khoan dung thì đức mới lớn, có tâm nhẫn nại thì sự mới thành”, câu nói này xuất
phát từ sách “Thượng Thư”. Chúng ta thông thường vì sao tâm không rộng lớn? Là
vì chỉ chú ý vào những việc nhỏ nhặt chẳng đáng kể trước mắt, nếu như phụ nữ có
thể có tầm nhìn thoáng rộng, tấm lòng sẽ rộng mở, sẽ không bị giới hạn bởi
những sự việc lặt vặt nhỏ nhít trong nhà mà nhìn không thông, buông không
xuống. Ví dụ, nếu như chúng ta lập chí nuôi dạy con trở thành những nhân vật
Thánh Hiền như Khổng Tử, Mạnh Tử, những nhân vật lãnh đạo với hy vọng chúng trở
thành người giúp quốc gia thành tựu, hoặc là bồi dưỡng ra một vị thầy văn hóa
truyền thống ưu tú, nếu chúng ta có chí hướng như vậy thì đối với những việc
nhỏ nhặt lúc bình thời chúng ta sẽ dễ dàng buông xuống, sẽ dễ làm được “thuận”,
sẽ không tính toán so đo mà sẽ làm ra tấm gương cho con cái. Ví dụ như khi tôi
khởi phiền não thì con của tôi biết an ủi tôi, khiến tôi ngược lại cảm thấy xấu
hổ. Nó nói rằng: “Mẹ ơi, đừng nên tính toán, hãy nhìn thoáng một tí”, thế nên
người làm mẹ cần có tầm mắt xa rộng.

 

Giữ được bền lâu hay không là bởi hai từ
“chỉ túc”, “chỉ túc” là gì? Trong cuộc sống bình thường, ví dụ như giữa hai vợ
chồng nói chuyện với nhau, nếu như đột nhiên có lời nào không trúng ý mình thì
sau đó sẽ đem những lời oán trách tích chứa bao nhiêu năm mà lôi ra, cứ như vậy
mà từ từ gây nên chiến tranh. Thế nên biết dừng là tốt. Khi không biết dừng thì
không thể khống chế cơn nóng giận của mình, không khống chế được cảm xúc của
mình, rất là phiền phức, chúng ta sẽ thốt ra những lời không nên nói và làm ra
những việc quá đáng. Những lời đã thốt ra thì giống như nước đã bị hất ra sẽ
rất khó thâu trở lại. Nếu như nổi tức giận thì phải làm sao? Chỉ cần bạn hạ
quyết tâm sửa đổi, mỗi lần gặp phải tình huống khiến nổi giận phải lập tức
ngưng nói ngay, hoặc là bỏ đi chỗ khác, hoặc là không tiếp tục nói nữa, sau đó
từ từ điều chỉnh cơn nóng giận của mình xuống, khi đã nghĩ thông suốt rồi thì
hãy đối mặt tiếp tục, phải giữ cho tâm bình khí hòa rồi mới tiếp tục câu thông
với nhau. Nếu như cứ phải cãi cho ra ngô ra khoai thì vấn đề sẽ càng ngày càng
lớn, ai đúng ai sai đây, kỳ thật chẳng có đúng sai, bạn chấp một câu, anh ấy
chấp vào cái lý của anh ấy, mỗi người có lý của riêng mình, tranh nhau như vậy
không phải là việc tốt. Khi chung sống với chồng, nếu như phát hiện trong tâm
có sự ngăn cách, khi bạn chê chồng có chỗ không đúng, cha mẹ chồng có chỗ không
đúng thì trước hết bản thân phải ngăn cái tâm đó của mình lại, đừng để cỏ càng
mọc càng cao. Làm sao để ngăn chặn? Phải câu thông, trò chuyện với chồng để
hiểu rõ, cần kịp thời loại trừ sự ngăn cách, nếu không thì lỗi nhỏ trong tâm sẽ
biến thành lỗi lớn, khi oán nhỏ tích chứa lâu dần trở thành oán thù thâm sâu,
bạn muốn nhổ bỏ nó sẽ không biết nhổ bỏ từ đâu. Lâu dần sẽ tạo ra từ trường
không tốt giữa hai vợ chồng. Mọi người đều biết cuốn sách “Nước biết câu trả
lời” của tiến sĩ Giang Bổn Thắng, từ thí nghiệm nước của ông chúng ta biết nước
tiếp nhận được thông tin, kỳ thật giữa người và người với nhau cũng là như thế.
Bạn không cần nói những lời không tốt lành với anh ấy, nếu như mỗi ngày trong
tâm của bạn có ý niệm oán trách anh ấy thì khi đối mặt anh ấy sẽ cảm thấy rất
khó chịu khi nhìn thấy bạn, bạn đương nhiên sẽ nhìn anh ấy càng thấy khó chịu
hơn. Điều này không thể là giả vờ được, huống chi là hai vợ chồng ngày ngày gặp
mặt nhau thì sao có thể giả vờ tốt đẹp với nhau được chứ. Trong quá trình tôi
học tập có thể hội sâu sắc nhất là mâu thuẫn giữa hai vợ chồng cần phải được
kịp thời hóa giải, nếu như bạn đã câu thông với anh ấy rồi, đã hiểu rõ suy nghĩ
của anh ấy bạn sẽ cảm thấy nhẹ lòng. Bởi vì hai người sống chung với nhau sẽ có
một số thói quen về ăn uống, sinh hoạt, đối người, tiếp vật và cách nhìn không
hoàn toàn giống nhau. Ví dụ như tôi và chồng tôi, anh ấy mỗi ngày thích ăn
thịt, còn tôi từ nhỏ thích ăn uống thanh đạm. Khi chúng tôi đi ra ngoài ăn cơm
là tôi sẽ tức giận bởi vì anh ấy chọn món ăn toàn là gà vịt thịt cá, tôi vừa
nhìn thấy không có món nào mình ăn được là sẽ sinh tức giận. Tôi nghĩ, rõ ràng
anh ấy biết tôi không ăn những thứ này nhưng anh ấy vẫn ở đó ăn hết sức vui vẻ,
còn hỏi “sao em không ăn?” Tôi tức giận nói với anh ấy là “anh biết em không ăn
những món này mà”, anh ấy nói: “em không nói thì anh làm sao biết được nên gọi
món nào cho em?”. Vì những điều này mà xảy ra xung đột kịch liệt, sau này nghĩ
lại thật không cần thiết chút nào, dần dần tôi đã buông xuống được, muốn ăn món
gì thì tự mình chọn. Con người ta không nên quá kén chọn, cho dù là vợ chồng
thì anh ấy không thể đi guốc trong bụng của bạn được, vẫn cần phải câu thông,
thông cảm với nhau. Trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” có một câu nói khiến tôi có một
ấn tượng rất sâu sắc đó là “nước trong sẽ không có cá”, tức là đối với những
người xung quanh chúng ta xét nét quá thì sẽ chẳng có bạn bè nào cả, sẽ chẳng
có người nào có thể có tiếng nói chung với bạn được bởi vì bạn chẳng hiểu cho
ai cả, cứ cho mình là đúng, còn những người khác đều là sai. Chậu nước đó của
bạn sạch sẽ quá, ngay cả một con cá nhỏ cũng không nuôi nổi, vậy thì con của
bạn cũng nuôi không nổi, không sinh ra vạn vật được “đất tuy dơ nhưng sinh vạn
vật”, bạn xem mặt đất tuy ô uế nhưng có thể sinh dưỡng ra vạn vật, đó chính là
sự bao dung. Thế nên, trong cuộc sống, hai vợ chồng nhất định cần phối hợp với
nhau như các bánh răng của dây chuyền, phụ nữ nên phối hợp với nam giới, bạn
không nên để cho một người đàn ông “vai năm tấc rộng thân mười thước cao” khom
xuống nghe theo chị em phụ nữ được, như thế chẳng ra dáng nam nhi, là phụ nữ
chúng ta cần phải biết xử sự uyển chuyển linh hoạt, biết tùy thuận, kỳ thực đây
cũng chính là đức tính “thượng thiện nhược thủy” (tốt đẹp như nước) quan trọng
trong Nữ Đức, hãy học tập như nước thì cuộc sống sẽ ngày càng hạnh phúc.

 

PHU PHỤ CHI HẢO, CHUNG THÂN BẤT LY, PHÒNG
THẤT CHU HOÀN, TOẠI SANH TIẾT ĐỘC.  (Tạm
dịch: Tình yêu thương giữa vợ và chồng phải giữ được cho đến trọn đời. Vợ chồng
chung sống với nhau dưới một mái nhà, lâu ngày chầy tháng sự thân mật đùa giỡn
thái quá sẽ trở thành tâm khinh mạn)

 

Vợ chồng tuy rất ân ái, thế nhưng nếu như
cả đời không rời nhau, cả ngày ở trong phòng mặt đối mặt tới lui với nhau thì
sẽ sinh ra khinh mạn. “Tiết” có nghĩa là bỡn cợt, “độc” nghĩa là trái nghịch.
“Tiết” là biểu hiện ở bên ngoài, đối với chồng không tôn trọng. “Độc” là biểu
hiện ở trong tâm, có cảm giác chống trái với chồng. Hễ có tâm đối lập đối với
chồng thì chính mình đã đem chương thứ nhất là “Ti Nhược” bỏ đi rồi, đã quên
mất rồi, đã không khiêm hạ thì sẽ không nhu thuận, giọng điệu lời nói sẽ từ từ
lớn tiếng, thế nào rồi cũng đóng cửa cãi nhau. Đối với lời chồng nói thì xem
thường, đối với việc anh ấy làm cũng đều coi khinh, cho dù sự nghiệp bên ngoài
có lớn đến đâu thì cũng cho rằng do có cơ hội tốt, không cảm nhận được sự vất
vả của chồng. Việc này là do thời gian lâu dần cái tâm cung kính của chính mình
bị mai một, tâm ngạo mạn được nuôi lớn. Đó là lý do vì sao chương mở đầu của
sách yêu cầu phụ nữ cần học tính khiêm hạ, đây không phải là quan điểm của Ban
Chiêu, mà là lời dạy của cổ Thánh tiên Hiền, giống như Khổng Tử nói “thuật nhi
bất tác” chỉ đơn giản tường thuật lại thôi, không có sự sáng tác của chính
mình. Người xưa vì sao xem trọng việc giáo dục sự khiêm hạ của phụ nữ? Vào thời
xưa mới sinh con gái được ba ngày thì đã làm biểu pháp cho nó thấy. Trong ba
ngày này, đứa bé gái đó không biết gì cả, trẻ sơ sinh còn lờ mờ chưa hiểu chuyện
gì thì đã truyền thụ cái ý thức này cho nó, làm biểu pháp thực tế, có phải là
biểu pháp cho đứa bé gái này xem không? Không phải, đứa trẻ mới sinh ba ngày
thì biết gì chứ? Chủ yếu là biểu pháp cho mẹ của nó xem để biết cái tôn chỉ
giáo dục bất biến quan trọng nhất của người làm mẹ đối với con gái là gì, chính
là dạy nó khiêm hạ, dạy nó nhu thuận. Nếu như không dạy nó bốn chữ này thì cho
dù học vấn của nó có cao đến đâu, năng lực có giỏi đến đâu, nấu ăn có ngon đến
đâu, làm việc nhà có tốt đến đâu cũng không đáng gì cả. Sau khi nó lập gia đình
thì quả thật là trời long đất lở, vợ chồng bất hòa, sẽ khiến cho mẹ ruột mất
mặt, tục ngữ gọi là không có gia giáo. Thế nên đã làm ra việc này cho người mẹ
xem, để người làm mẹ hiểu được điều này. Chúng ta thường ngày nếu như cùng ở
cạnh chồng trong thời gian lâu thì phải luôn luôn có tâm cảnh giác xem chính
mình có sinh ra tâm ngạo mạn hay không, tâm khiêm hạ cung kính chồng có hay
không, nếu như không có thì phải bồi dưỡng, hãy nghe bài hát “Chồng ơi, anh vất
vả rồi!” xem coi họ tán thán người chồng như thế nào, lập tức đem những thứ cỏ
dại trong tâm nhổ bỏ đi, sau đó lắng lòng nghĩ đến ân nghĩa của chồng đối với
chính mình và gia đình này, phản tỉnh chính mình, làm như vậy sẽ khiến tâm
khiêm hạ của chính mình có thể giữ được dài lâu.

 

TIẾT ĐỘC KÝ SINH, NGỮ NGÔN QUÁ HĨ, NGỮ NGÔN
KÝ QUÁ, TÚNG TỨ TẤT TÁC, TÚNG TỨ KÝ TÁC, TẮC VŨ PHU CHI TÂM SINH HĨ, THỬ DO Ư
BẤT TRI CHỈ TÚC GIẢ DÃ.  (Tạm dịch: Đã
sinh tâm khinh mạn thì ngôn ngữ sẽ thành bất kính. Khi lời nói đã bất kính thì
hành vi sẽ phóng túng. Hành vi một khi đã phóng túng thì nào tránh khỏi việc
xúc phạm chồng. Đây đều do không biết lẽ chừng mực, không biết tri túc an phận,
phóng túng do nết cang cường mà ra)

 

“Tiết” là bất kính, “độc” là bất thuận, nếu
như sinh tâm bất kính bất thuận thì thế nào? Lời nói sẽ dễ trở nên quá đáng,
một khi nói lời quá đáng thì về mặt ngôn ngữ cử chỉ sẽ dễ có thái độ quá đáng,
một khi đã làm ra hành động và lời nói như thế thì tâm xúc phạm chồng nhất định
sẽ sinh ra. Điều này là do căn bản không biết dừng lại, chỉ biết cầu toàn chê
trách, không an bổn phận mà tự tung tự tác, không biết đạo lý kính trọng chồng.

 

Trong quá trình học tập, khi tôi giảng về
chữ “nhẫn” thì trước tiên phải giảng về “miệng phải nhẫn”, nói một cách khác
chính là “thận ngôn”. Thận ngôn tức nói chuyện không thể không cẩn thận, nếu
bạn nói chuyện không cẩn thận thì luôn luôn sẽ là những lời quá đáng, khi đã
nói ra lời như vậy thì cái miệng sẽ không còn là cánh cửa nữa mà sẽ thao thao
bất tuyệt, thế nên “miệng là cửa ngõ họa phước”. Tai họa trong gia đình là từ
miệng mà ra, bạn không nói càng tốt, ngăn nó lại, thời gian lâu dần thì chính
mình không còn nhớ lời nói đó nữa, còn nếu như bạn nói mỗi ngày thì mỗi ngày
đều nói cường điệu hơn, mỗi ngày đều ghi nhớ cái lỗi đó. Cho nên, khi chung
sống với chồng thì quan trọng là bớt lời nói. Tôi trước đây không biết cách ăn
nói, tính tình thẳn thắn, thấy là nói ra, còn cho đó là ưu điểm, cảm thấy làm
người không cần thảo mai như vậy, nhìn thấy điều gì không tốt thì phải chỉ ngay
ra. Hiện nay, thông qua học tập văn hóa truyền thống tôi dần dần hiểu ra rằng
nếu nói chuyện không khế cơ thì sẽ kết oán với người, đó không hề là ưu điểm.
Thế nên, nếu như không biết cách ăn nói thì chi bằng đừng nói, “thận ngôn bất
như quả ngữ” (cẩn trọng lời nói không bằng ít lời), tốt nhất là đừng nói. Trong
“Đệ Tử Quy” có câu: “Nói nhiều lời, không bằng ít”, tốt nhất là đừng nói, trừ
khi chồng có vấn đề lớn, đồng thời đích thân tìm đến bạn để nói chuyện, chúng
ta làm vợ thì nên đưa ra một vài kiến nghị, còn lúc bình thời thì lấy câu “phản
cầu chư kỷ” (xét lại chính mình) làm nguyên tắc chỉ đạo tối cao. Đối với những
người xung quanh, người thân trong gia đình, đặc biệt là gia đình chồng, cha mẹ
chồng, anh chị em chồng nhất định đừng nên phê bình chỉ trích, nếu bạn muốn
khen ngợi họ thì lời khen phải phát xuất từ nội tâm, nếu muốn nói thì nói, nếu
không muốn nói thì theo tôi là không nói cũng tốt. Bởi vì tôi đã học được một
bài học, có một lần do kích động tôi khen người nào đó rất tốt, hai ngày sau thì
người ấy làm ra việc khiến tôi đau lòng, vừa định đi nói thì bị chồng tôi ngăn
lại nói “cách đây hai hôm còn khen người ta tốt, qua hai ngày thì trở mặt rồi”,
đúng là tự mình vả vào mặt mình, nên lời tán thán cũng không nói, họ tốt cũng
được, không tốt cũng được, nếu như không có liên quan gì đến mình thì cứ đóng
cửa ở nhà học tập, đọc sách, dạy con cho tốt, tận bổn phận làm vợ làm mẹ là
được rồi, không nên quản nhiều việc, bớt tham dự, nếu không thì lời nói sẽ rước
họa vào thân. Đối với người nhà, đặc biệt là người bên nhà chồng, khi chúng ta
cùng ở chung thì “lễ” rất quan trọng, cái “lễ” này mọi người cần nhớ cho đó là
trước tiên về mặt ngôn ngữ cần phải thận ngôn (ăn nói cẩn thận), nói ít lời.

 

Lời dạy xưa có câu: “Ngôn nhi trúng tiết,
khả dĩ miễn hối, ngôn bất đương lý, họa tất tòng chi”. “Ngôn nhi trúng tiết” có
nghĩa là lời nói trung dung, có tiết chế thì sẽ có thể tránh được những sự việc
gây hối hận về sau. “Ngôn bất đương lý, họa bất tòng chi” nghĩa là nói lời
không có đạo lý thì họa sẽ đi theo sau. Thế nên, lúc bình thường đối với lời
nói cần hết sức chú ý, đừng cho rằng người có sao nói vậy là người tốt, không
biết rằng mình đã đắc tội với người khác. Tôi có một người bạn ăn nói rất thẳng
thắn, tôi còn nhớ năm đó tôi sắp thi nghiên cứu sinh, ở nhà chuẩn bị thi, anh
bạn này đến nhà thăm tôi, đã nói với tôi một câu rằng: “Người như chị mà thi
nghiên cứu sinh sao? Có thể thi đậu hay không?”. Lúc anh ấy nói xong câu này
tôi đã sững sờ, không biết nên đáp lời thế nào nên đã không trả lời. Tuy rằng
lời nói này làm tổn thương tôi nhưng dù sao nó cũng đã khích lệ tôi đỗ đầu kỳ
thi nghiên cứu sinh. Cho nên, con người nên học sống trong thế giới cảm ân, tôi
xin chia sẻ với mọi người bài thơ dưới đây:

 

Hãy cám ơn người đã làm hại bạn, vì họ giúp
bạn tôi luyện tâm chí.

 

Hãy cám ơn người đã lừa gạt bạn, vì họ giúp
bạn tăng trưởng kiến thức.

 

Hãy cám ơn người đã đánh đập bạn, vì họ
giúp bạn tiêu trừ nghiệp chướng.

 

Hãy cám ơn người đã bỏ rơi bạn, vì họ giúp
bạn học cách tự lập.

 

Hãy cám ơn người đã làm bạn vấp ngã, vì họ
khiến cho năng lực của bạn thêm mạnh mẽ.

 

Hãy cám ơn người đã khiển trách bạn, vì họ
giúp trí huệ của bạn được tăng trưởng.

 

Hãy cám ơn tất cả mọi người đã giúp bạn
kiên định và thành tựu, giúp bạn đạt được hạnh phúc và niềm vui chân thật!

 

Đối với những người làm mình tổn thương,
bạn đừng ghim trong lòng, nếu ghim trong lòng thì sẽ làm bạn thêm thương tổn,
ngược lại hãy chuyển hóa nó thành động lực, thế nên người mà biết trưởng thành
trong nghịch cảnh là người có trí tuệ nhất.

 

TÚNG TỨ TẤT TÁC, TẮC VŨ PHU CHI TÂM SANH
HĨ. (Tạm dịch: Hành vi một khi đã phóng túng thì nào tránh khỏi việc xúc phạm
chồng.)

 

Ý của câu này là lời nói, vẻ mặt, cử chỉ,
động tác và thái độ biểu hiện ra sự phóng túng, đối với chồng không có tâm cung
kính thì bạn đã xem thường, khinh mạn chồng của mình rồi. Trên thực tế, xem
thường chồng chính là xem thường bản thân, bởi vì vợ chồng là người một nhà,
bạn đã chọn anh ấy, nếu anh ấy không ra gì thì bạn cũng không ra gì, thế nên
bạn cần tôn trọng, tôn kính anh ấy, cũng là tôn trọng chính mình. Chúng ta, nhất
là phụ nữ bình thường cấn chú ý đến lời nói, động tác, kể cả âm thanh và sắc
mặt. Phụ nữ cần biết tri túc, đừng cầu toàn than trách, phải biết an phận thủ
thường, đối với các lỗi lầm của phụ nữ như không biết đủ, quá xét nét việc nhỏ
nhặt, thì cần phải hết sức chú ý.

 

PHU SỰ HỮU KHÚC TRỰC, NGÔN HỮU THỊ PHI,
TRỰC GIẢ BẤT NĂNG BẤT TRANH, KHÚC GIẢ BẤT NĂNG BẤT TỤNG, TỤNG TRANH KÝ THI, TẮC
HỮU PHẪN NỘ CHI SỰ HĨ, THỬ DO Ư BẤT THƯỢNG KÍNH HẠ GIẢ DÃ. (Tạm dịch: Sự tình
có cong có thẳng, lời nói có đúng có sai. Vì để tranh mình đúng, người sai mà
hai bên phát sinh tranh cãi, từ tranh cãi sẽ sinh ra phẫn nộ. Đây là do người
nữ không biết kính thuận, khiêm hạ mà nên)

 

“Khúc trực” nghĩa là bản thân vốn không
hiểu đạo lý, vốn là cong quẹo nhưng muốn làm cho thẳng, làm việc không có đạo
lý và cứng nhắc. “Ngôn hữu thị phi” nghĩa là trong lời nói có thị phi, chính là
có đối lập, có đối lập thì sẽ sinh ra chiến tranh, nếu giữa vợ chồng mà dễ dàng
bất hòa thì không thể “gia hòa vạn sự hưng được”. Nên từ đâu mà hòa? Từ trên
lời nói, nên kiểm điểm lời nói của mình, có bàn chuyện đúng sai của người khác
không. Xin nêu lên một ví dụ đơn giản, tôi đúng còn chồng của tôi sai rồi, hoặc
là tôi đúng rồi, mẹ chồng tôi sai rồi. Nếu như có vấn đề như thế, thì gọi là
“ngôn hữu thị phi”. “Trực giả bất năng bất tranh, khúc giả bất năng bất tụng”
có nghĩa là bản thân mình cho rằng sự việc nào có đạo lý thì phải chanh chấp
đến cùng, cho rằng bản thân rất bị thiệt thòi cần phải kiện cáo lên quan. Nếu
như có cái tâm tranh tụng đó thì những sự việc khiến mình phẫn nộ sẽ dễ sinh
ra, đây đều là do không biết đạo lý khoan dung, nhu thuận, kính thuận, khiêm
nhường. Những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh trong gia đình thường ngày chúng ta
không nên tranh tụng, chúng ta cần phải kiên định thực hiện nhân nghĩa đại đạo.
Thế nào là nhân nghĩa đại đạo, đó chính là năm mối quan hệ ngũ luân: phụ từ tử
hiếu, huynh hữu đệ cung, phu nghĩa phụ thính, trưởng huệ ấu thuận, quân nhân
thần trung, mười điều nghĩa này là nhân nghĩa. Mười điều nghĩa này nhìn có vẻ
như đơn giản nhưng nghĩa lý lại thâm sâu, nhìn không thấy đáy, dưới một tầng
nghĩa còn có một tầng nghĩa sâu nữa, nhìn được rốt ráo thì gọi là “thông đạt
thần minh”, thông hiểu mọi thứ, đạt được cứu cánh. Nếu như chưa làm được rốt
ráo thì rất nhiều sự việc không thể thấu triệt, giữa các sự việc sẽ có mâu
thuẫn, lý sẽ không được sâu.

 

Tôi xin nêu một vài ví dụ trong “Liệt Nữ
Truyện” để xem các vị ấy đã kính thuận như thế nào, đạo vợ chồng chung sống với
nhau ra sao. Chúng ta cùng xem truyện “Sở Trang Phàn Cơ”. Phàn Cơ là thê tử của
Sở Trang Vương, lúc Sở Trang Vương mới lên ngôi thì thích đi săn, Phàn Cơ can
ngăn mấy lần đều không được, thế nên nàng đã không ăn thịt những động vật bị Sở
Vương săn, Sở Vương nhân đó mà thay đổi, bắt đầu tinh tấn đối với việc triều
chính. Có một lần Sở Vương có một buổi hạ triều muộn, Phàn Cơ xuống điện nghênh
tiếp hỏi han Vua vì sao hôm nay xuống triều trễ, có đói và mệt hay không? Sở
Vương nói rằng ông nói chuyện với một vị đại thần hiền đức nên quên cả đói
khát, mệt mỏi. Phàn Cơ hỏi Vua vị hiền giả này là ai? Vua trả lời là Ngu Khâu
Tử. Phàn Cơ liền che miệng cười, Sở Vương hỏi “Vì sao nàng lại cười? Vị đại
thần này thật là người hiền mà.” Phàn Cơ nói Ngu Khâu Tử là người hiền đức,
nhưng đáng tiếc không đủ trung thành. Sở Vương hỏi, vì sao lại nói như vậy?
Phàn Cơ nói “thiếp phụng sự Hoàng Thượng mười một năm qua, đã từng phái người
đi đến các nước như nước Trịnh, nước Vệ tìm kiếm mỹ nữ để dâng lên cho Hoàng
Thượng, hiện nay đã có hai người còn hiền thục hơn cả thiếp, có bảy người tương
xứng với thiếp, thiếp há không muốn chỉ được Hoàng Thượng ân sủng thôi sao?”
Đoạn này chúng ta thấy Phàn Cơ giống như bà Thái Tự của triều nhà Chu. Phần
trước chúng ta nói về ý nghĩa của bài thơ “Quan Thư”, bài thơ “Quan Thư” trên
thực tế là tỉ dụ cho đức hạnh của bà Thái Tự, bà cũng đi tìm những cô gái hiền
thục, hiền đức để tiến vào trong triều, cùng với bà phò tá Chu Văn Vương thành
tựu đại nghiệp trăm năm của nhà Chu. Đức hạnh này của bà chính là sự thể hiện
bà không có tâm đố kỵ, thứ hai là bà có tầm nhìn chiến lược xa rộng. Bà là vì
người trong thiên hạ mới làm ra như thế, chứ không vì tình cảm riêng tư của
chính mình.

 

Tiếp theo Phàn Cơ nói: “Ngu Khâu Tử làm tể
tưởng mười mấy năm ở nước Sở, những người mà ông ấy tiến cử nếu không phải là
học trò của mình thì cũng là người thân của mình, trước giờ chưa từng tiến cử
bậc nhân sĩ hiền đức, loại bỏ kẻ bất hiếu, đây chẳng phải là che mắt quân
vương, vùi lấp người tài hay sao? Người như ông ấy, biết người hiền đức mà
không tiến cử thì là bất trung, không nhận ra tài năng của người tài thì là kẻ
hồ đồ, thế nên thiếp mới cười, chẳng lẽ không đúng hay sao?”

 

Các bạn xem phụ nữ thời xưa thật là lợi
hại, họ có năng lực như thế thì mới có thể phò tá Quân Vương thành tựu đại
nghiệp của một quốc gia được. Sở Trang Vương cảm thấy những gì Phàn Cơ nói rất
có đạo lý, ngày hôm sau ông đã đem lời nói của Phàn Cơ kể cho Ngu Khâu Tử nghe,
Ngu Khâu Tử đứng lên nhưng không biết trả lời thế nào. Thế nên, ông đã rời khỏi
đất nước, phái người nghênh tiếp Tôn Thúc Ngao tiến cử cho nhà Vua, Sở Vương
phong cho Tôn Thúc Ngao làm Lệnh Doãn, ông trị lý nước Sở được ba năm thì Sở
Vương nhờ đó mà xưng bá. Câu chuyện về Tôn Thúc Ngao chúng ta đã được nghe kể
qua rồi, Tôn Thúc Ngao là do mẹ ông bồi dưỡng nên người. Câu chuyện nổi tiếng
nhất đó là “Câu chuyện đánh chết Rắn hai đầu”. Vì sao ông đánh nó chết? Ông sợ
người khác nhìn thấy rắn hai đầu sẽ gặp xui xẻo mà chết, nên ông đã quyết định
đánh chết nó rồi đem đi chôn, năm đó ông chỉ có 6-7 tuổi, về nhà ông nhìn thấy
mẹ rồi khóc, mẹ ông ngạc nhiên hỏi vì sao ông khóc. Ông nói: “Chắc là con sắp
chết rồi!”. Người mẹ hỏi rõ sự tình, sau khi nghe xong bà nói một câu, câu này
được ghi lại trong “Liệt Nữ Truyện” đó là: “Có đức sẽ gặp trăm điều may, lòng
nhân trừ được trăm mối họa”. Bạn có đức hạnh thì sẽ gặp được một trăm điều cát
tường may mắn, chữ “bách” có nghĩa là rất nhiều; nếu bạn có lòng nhân thì sẽ
tránh xa được tất cả họa hoạn. Tiếp theo mẹ của ông nói: “Con là người như thế
sẽ không bị chết đâu, không những không chết mà còn làm chức quan lớn nữa”, quả
nhiên Tôn Thúc Ngao sau khi lớn lên đã được như thế. Từ câu chuyện về nàng Phàn
Cơ chúng ta có thể thấy rằng, một người phụ nữ làm được chữ “thuận” là làm như
thế nào? Là không câu nệ, tính toán, tranh hơn thua ở những việc nhỏ trong gia
đình, mà bà giúp chồng thành tựu đức hạnh để làm sự nghiệp lớn, bà thành tựu
việc tìm kiếm người kết giao với chồng, đó chính là thuận.

 

Câu chuyện thứ hai cũng rất nổi tiếng tên
là “Đào Đáp Tử Thê”, nói về người vợ của Đáp Tử, Đáp Tử làm quan tại một địa
phương tên Đào được ba năm, chẳng được tiếng tăm gì, nhưng của cải trong nhà
tăng lên gấp ba lần. Vợ của ông đã mấy lần khuyên ông đừng thâu nạp những tài
vật riêng tư cho mình như vậy. Sau khi làm quan được năm năm, nhà ông có trăm
cỗ xe. Lúc ông về hưu thì họ hàng dắt trâu, mang rượu đến chúc mừng ông, thế
nhưng vợ của ông ôm lấy đứa con đứng qua một bên khóc một mình, người mẹ chồng
nhìn thấy rất tức giận nói “ngươi thấy con trai của ta công thành danh toại
thoái quan mà đứng đó khóc thật là xui xẻo mà.” Người con dâu nói: “Chồng của
con tài năng nhỏ mà chức quan lại lớn thì thế nào cũng sẽ gặp họa, chẳng có
công lao gì mà gia đạo lại rất hưng vượng, đây chính là tích lũy tai ương. Năm
xưa quan Lệnh Doãn của nước Sở là Tử Văn làm việc cho quốc gia, gia đạo tuy
nghèo mà đất nước giàu có, Quốc vương vô cùng kính trọng ông, dân chúng cũng
rất yêu thương ông, thế nên phúc lộc đều truyền lại cho con cháu, danh tiếng
được lưu truyền hậu thế. Chồng của con hiện giờ không phải là người như thế,
chỉ tham cầu phú quý, vinh quang hiển hách mà không suy xét đến hậu quả. Con
nghe nói ở Nam Sơn có một con báo đen, khi trời mưa có sương mù trong bảy ngày
nó đã nhịn ăn, vì sao vậy? Là vì nó muốn dưỡng cho lông của nó trở nên óng mượt
và có vằn nên nó náu mình để tránh xa họa hoạn. Còn con heo thì một ngày cái gì
nó cũng ăn, mỗi ngày đều ăn, ăn đến nỗi thân thể béo mập chỉ đợi đồ tể đến giết
mạng mà thôi. Ngày nay chồng của con trị lý ở ấp Đào này, trong nhà mỗi ngày
đều trở nên giàu có, mà vùng đất nơi anh ấy cai quản thì càng ngày càng nghèo,
nhà Vua cũng xem thường anh ấy, nhân dân bá tính cũng không ủng hộ anh, điềm
báo tai họa đã hiện ra rõ ràng, nên con muốn đưa con của con rời khỏi nơi đây”.
Mẹ chồng của nàng rất tức giận, đã đuổi nàng ra khỏi nhà. Một năm sau, Đáp Tử
quả nhiên bị khép vào tội tham ô, mẹ già do tuổi tác cao mà được miễn tội, vợ
của ông ta cùng đứa con quay về phụng dưỡng mẹ chồng cho đến ngày bà nhắm mắt.
Chúng ta từ câu chuyện này thấy được sự kính thuận chân thật của người làm vợ
là như thế nào, sự kính thuận thực sự là nằm ở năm chữ “nhân, nghĩa, lễ, trí,
tín”. Nên người làm vợ có thể thời thời bồi dưỡng tâm kính, tâm thuận trong Ngũ
Luân, Ngũ Thường, mỗi ngày trưởng dưỡng, như vậy cái gốc của tâm cung kính sẽ
sâu, sau này sẽ cùng chồng mình nâng cao đức hạnh. Tâm cung kính này có thể
khiến vợ chồng yêu thương lẫn nhau, kính trọng nhau như khách, mới được người
đời thực sự kính ngưỡng. Không chỉ thành tựu bản thân mà còn thành tựu cho
chồng, thành tựu một gia đình, thành tựu cho con cháu đời sau, đồng thời còn
ảnh hưởng đến bà con thôn xóm, mọi người sẽ theo đó mà noi gương, thậm chí còn
truyền đi khắp thiên hạ. Vì vậy, hãy từ đây mà trưởng dưỡng cái tâm kính thuận
của phụ nữ.

 

Câu chuyện thứ ba tên là “Sở Tiếp Dư Thê”,
câu chuyện kể về người vợ của Tiếp Dư, người nước Sở. Tiếp Dư sinh sống bằng
nghề cày cấy, Sở Vương sai Sứ Giả đến cầm theo 300 lạng vàng, thắng hai cỗ xe
ngựa đến nghênh tiếp ông, trông mong ông ra trị lý vùng Hoài Nam, bởi vì ông là
người có đức lẫn tài. Tiếp Dư chỉ cười không đáp lời, vì sao ông không trả lời?
Bởi vì ông có ý muốn bàn bạc với vợ nên ông chỉ cười mà không trả lời, Sứ Giả
thấy ông không nhận lời thì bỏ đi. Không lâu sau đó, vợ của ông từ trên đường
về nhà thấy trước nhà có vết xe ngựa lún rất sâu, bởi vì hai cỗ xe ngựa đó kéo
cả trăm lượng vàng rất nặng nên để lại vết lún sâu. Vợ ông đã tinh ý thấy được
bèn hỏi ông cớ sự. Tiếp Dư nói: “Nhà vua không biết ta bất tài mà phái ta đi
trị lý vùng Hoài Nam, phái Sứ Giả đem tiền và xe ngược đến mời ta.” Sau đó vợ
của ông nói: “Vậy chàng đã đồng ý chưa?” Tiếp Dư đã thử lòng vợ mà nói: “Phú
quý thì ai mà chẳng muốn, nếu ta nhận lời ông ấy nàng có giận không?” Vợ của
ông đã nói: “Người chính nghĩa đối với những sự việc không hợp lễ thì sẽ không
động ý niệm, sẽ không vì bần cùng mà thay đổi tiết tháo, cũng không vì địa vị
thấp mà thay đổi hành vi. Thiếp cùng chàng tự mình làm ruộng, nấu cơm, may vá,
được ăn no, mặc ấm, hành vi đều phù hợp chính nghĩa, có được niềm vui như thế
này là đủ rồi. Nếu như chàng tiếp nhận cái lộc lớn của người ta, ngồi xe cao
sang của họ, ăn sơn hào hải vị của nhà người thì chúng ta nên làm thế nào để
báo đáp họ chứ?” Tiếp Dư nói: “Nếu như vậy thì không phải là điều ta muốn làm
rồi.” Vợ của ông nói: “Không nghe lệnh Vua là bất trung, nếu nghe lệnh Vua mà
làm trái với ý nguyện của chính mình thì bất nghĩa, chi bằng chúng ta hãy rời
khỏi nơi này.” Nói rồi, chồng cắp nồi niêu, bếp lò, vợ đội rổ kim chỉ may vá,
thay tên đổi họ mà bôn tẩu về phương xa, chẳng ai biết là họ đã đi đâu. Chúng
ta từ câu chuyện này mà nhìn thấy, vào thời xưa, người vợ có sự ảnh hưởng sâu
sắc đối với chồng, bất kể là việc chồng ra làm quan hay là kết giao với bạn bè
thì người làm vợ đều khuyên “hợp với lễ thì được, hợp với nghĩa thì làm”, họ đã
thành tựu cho những nhân tài hiền đức vào thời xưa. Ngày nay chúng ta dùng nhãn
quang của người thời nay mà học tập câu chuyện về những phụ nữ ưu tú của thời
xưa thì rất có cảm xúc.

 

VŨ PHU BẤT TIẾT, KHIỂN HA TÒNG CHI; PHẪN NỘ
BẤT CHỈ, SỞ THÁT TÒNG CHI. PHU VI PHU PHỤ GIẢ, NGHĨA DĨ HÒA THÂN, ÂN DĨ HẢO
HỢP, SỞ THÁT KÝ HÀNH, HÀ NGHĨA CHI TỒN, KHIỂN HA KÝ TUYÊN, HÀ ÂN CHI HỮU? ÂN
NGHĨA CÂU PHẾ, PHU PHỤ LY HÀNH. (Tạm dịch: Tâm khinh mạn, xúc phạm chồng nếu
như không tiết chế ắt dẫn đến việc nhiếc móc, trách cứ. Nếu nhiếc móc, trách cứ
không thể khống chế được lòng phẫn nộ thì sẽ dùng đến roi, đến gậy. Đạo vợ
chồng vốn dĩ dùng lễ nghĩa mà chung sống hòa thuận, dùng ân nghĩa mà hòa hợp
thân ái. Nếu như dùng đến roi gậy mà đối đãi nhau thì còn chi là lễ nghĩa nữa!
Lời nhiếc móc đã thốt ra thì còn gì là ân ái nữa đâu! Nếu không còn lễ nghĩa và
ân tình thì vợ chồng ắt sẽ phân ly)

 

Đoạn này nói về việc không khắc chế tâm
khinh mạn đối với chồng, nên khi nói chuyện với chồng dễ dàng mắng nhiết chì
chiết, không có sự cung kính khiêm hạ ở trong. Nếu tiếp tục ở mức độ cao hơn
thì trở thành sự phẫn nộ, sân si, nóng giận. Nếu tiếp tục nữa thì sao? Thì sẽ
dùng đến gậy gộc, đòn roi. Khi người chồng khởi cơn nóng giận thì sẽ cầm gậy mà
đánh vợ bởi vì vợ ăn nói quá đáng, không thể nhịn nổi nên mới ra tay đánh đập,
thời nay vẫn còn có việc như vậy. Lần trước tôi có nghe một nhân viên trong
công ty kể rằng bạn của cô ấy muốn ly hôn, cô ấy đã khuyên bạn mình đừng ly
hôn. Nguyên nhân là do người chồng đã đánh cô ấy, vì sao bị chồng đánh? Vì cô
ấy thường xuyên khinh thường chồng, lúc nói chuyện ăn nói rất quá đáng, chồng
của cô ấy tức không chịu được, mới lúc đầu còn đánh nhẹ, sau đó mới chuyển
thành đánh mạnh, thỉnh thoảng ra tay trở thành ra tay thường xuyên như cơm bữa,
cô ấy lại không có sức mạnh như đàn ông nên khi đánh không lại chồng cô ấy chịu
không nổi nên mới đề xuất ly hôn, sự việc chính là như vậy. Sau đó, tôi đã mở
cuốn “Nữ Giới” này ra cho đồng nghiệp nữ đó xem, tôi nói trường hợp của cô ấy
hoàn toàn giống với lời trong sách nói, từ sự nhiếc móc biến thành phẫn nộ rồi
trở thành đánh đập. Thế nên người làm vợ cần phải “nghĩa dĩ hòa thân” nghĩa là
hai vợ chồng chung sống với nhau cần có đạo nghĩa và tình nghĩa. Chữ “thân”
trong “hòa thân” nghĩa là khi trong tâm không có quá nhiều phân biệt thì sẽ dễ
làm được hòa. Phân biệt càng nhiều thì chướng ngại càng nhiều, không thể nào
hòa hợp chung sống được. Để làm được “hòa thân” thì trước hết phải làm được
“nghĩa”, nếu trước tiên mà dựa vào “tình” thì sẽ khó làm được. Khi mới vừa kết
hôn thì tâm tình vẫn còn rất tốt, có thể hòa được, khi tâm tình không tốt hoặc
là sau một thời gian lâu thì sẽ không thể làm được “hòa thân”. Thế nên “nghĩa”
là trí huệ, dùng nghĩa để kiểm soát cảm tình, sẽ không bị cảm tình khống chế,
đó chính là đại nghĩa giữa vợ chồng với nhau, biểu hiện ra chính là vợ chồng
vẫn giữ được hòa khí trong hết thảy hoàn cảnh xảy ra trong gia đình. Ví dụ như
khi chồng không đem tiền về nhà thì cũng không tính toán, chúng ta có thể gánh
vác được, chúng ta tự mình nuôi chính mình. Hoặc khi chồng không mua quà cho
chúng ta, phụ nữ thường mong muốn vào dịp kỷ niệm ngày cưới sẽ nhận được một
món quà, hay là sinh nhật sẽ có quà, nhưng lại không nhận được, thì tâm tình sẽ
ũ rũ sa sút, như vậy thì sẽ không dễ làm được “hòa thân”. Bản thân hãy nghĩ
thoáng một chút, hãy tự mua quà cho chính mình, nếu không nhận được cũng không
sao, hãy tự mời chính mình đi ăn cơm, mua quà cho chính mình. Tôi còn nhớ một
việc xảy ra cách đây hơn mười năm, có một lần chồng của tôi rất kinh ngạc mà
hỏi rằng: “sợi dây chuyền bằng ngọc trai đó của em là ai đã mua vậy?” Tôi nói:
“Đó là quà sinh nhật em tự mua lấy.” Thế nên, bản thân nhất định phải hiểu,
không nên chấp trước, cần phải buông xuống, hãy mang lại niềm vui cho chính
mình thì mới dễ dàng mà hòa được. Thế nhưng, hành vi trước đây của tôi không hề
có “lễ” ở trong, đơn thuần chỉ là khiến cho bản thân không phiền não. Sau khi
học văn hóa truyền thống thì đã không còn tự mình tìm phiền não thông qua dục
vọng vật chất nữa, có thể nâng cao bản thân hơn, đã dễ dàng đứng trên chữ
“nghĩa” mà làm được chữ “hòa”.

 

“Ân dĩ hảo hòa”, chúng ta xem chữ “ân” (), phía trên chữ
“tâm” (
) có chữ “nhân” () trong từ “nguyên
nhân”, nói một cách khác, bạn hiểu được nguyên nhân, trong tâm đã rõ nguyên
nhân thì sẽ dễ làm được “hòa”, chứ không phải “hòa” theo kiểu qua loa hồ đồ, “hòa”
một cách qua loa thì không thể nào lâu dài được. Thế nên đối với chồng, bạn làm
thế nào để cảm kích ân đức của anh ấy? Đó là khi anh ấy đối với bạn dù tốt hay
xấu thì bạn cũng đều cảm tạ cái duyên phận đời này của mình. Chúng ta gọi là nợ
tình cảm thì đời này phải trả xong, nếu bạn nói nhìn anh ấy không vừa mắt đòi
ly hôn, nhưng khi còn có món nợ tình cảm thì sẽ không qua nổi cửa ải tình cảm.
Thế nên, bạn bạn cần dùng tâm bình hòa, khi nghịch cảnh đến thì chúng ta biết
tùy thuận nó, tiếp nhận nó, thản nhiên mà nhận lấy, không oán than, oán trách
cũng chẳng có ích lợi gì. Phụ nữ thường thích than trách, người oán trách thì
chính mình sẽ rất đau khổ, đó là đem sai lầm của người khác mà trừng phạt bản
thân, chẳng có ích lợi gì cả. Thế nên khi trong lòng khởi chút tâm oán trách
thì ngay lập tức phải biết chuyển, chúng ta có thể đi ra ngoài một chút cho
khuây khỏa, như thế tốt hơn là tìm người để trút sự oán trách sang họ. Nâng cao
hơn một chút, chúng ta có thể đọc sách, nâng cao hơn chút nữa thì có thể chọn
cách tĩnh tọa để tĩnh tâm, có thể tập Thiền Yo-ga. Nói tóm lại, chúng ta cần
biết chuyển đổi, sau đó khởi tâm cảm ân thì sẽ có thể làm được hòa. Nếu như để
xảy ra việc phải đụng đến đòn, roi, gậy gộc thì “nghĩa” sẽ không còn nữa. Nếu
như người chồng thường xuyên quát mắng vợ, do người vợ có tâm khinh mạn chồng,
từ quát mắng chuyển sang đánh đấm thì cả “hòa” lẫn “ân” đều không còn nữa. Ân
nghĩa đã mất thì vợ chồng sẽ đường ai nấy đi, cho dù vẫn ở chung một nhà nhưng
đã không còn chung lòng nữa rồi. Vì vậy, vợ chồng chung sống với nhau là một
môn học vấn, cũng là một nghệ thuật. Đây là khóa học quan trọng nhất trong đời,
thậm chí có thể là khóa học duy nhất. Làm thế nào tốt nghiệp khóa học này vậy?
Trong quá trình chúng ta học tập, trên thực tế vợ chồng chung sống chỉ là sự
rèn luyện mà thôi, nếu là sự rèn luyện thì hãy cùng nhau rèn luyện hết một đời
đi. Anh ấy sẽ giúp cho chúng ta khắc phục tất cả những tật xấu, khuyết điểm và
dục vọng trên thân của chính mình. Sau khi bạn đã khắc phục được từng thứ một
rồi, ngày mà bạn đạt được thành tựu bạn sẽ vô cùng cảm ân anh ấy. Đại đa số các
ông chồng đều đưa ra sự rèn luyện rất nghiêm ngặt, cho bạn nghịch cảnh để mà
rèn luyện. Khi đối diện với sự rèn luyện này chúng ta nhất định phải hướng vào
trong mà cầu, đừng cầu bên ngoài, “đạo” ở bên trong chẳng phải ngoài, điều này
nhất định cần phải hiểu, khi phản tỉnh lại bản thân thì hết thảy vấn đề đều có
thể được giải quyết.

 

Khi chúng ta học tập chương “Kính Thuận”
này chúng ta cần không ngừng thể hội và nâng cao, toàn bộ chương “Kính Thuận”
chính là bản chú giải chi tiết rõ ràng cho cho chương “Ti Nhược”. Nếu như phụ
nữ thường xuyên có tâm ngỗ nghịch đối với chồng, điều này nói lên điều gì? Họ
đã không đặt cái tâm vào trong việc nhà, cũng không thật sự làm tròn phận sự. Tôi
từng nhìn thấy rất nhiều người vợ giàu có nhưng mâu thuẫn với chồng, kỳ thực là
do an nhàn mà ra, an dật thái quá, họ có tiền nên không lo cái ăn cái mặc,
trong nhà có người làm quét dọn, nên tứ chi không còn siêng năng nữa, ở nhà bắt
đầu trở nên như thế nào? Bắt đầu oán trách, chồng mình chỗ này không đúng, chỗ
kia không đúng. Trong “Liệt Nữ Truyện” có một câu chuyện tên là “Kính Khương
Giáo Tử”. Có một ngày, Công Văn Bá sau khi triều kiến vua nước Lỗ rồi trở về
nhà nhìn thấy mẹ mình đang dệt vải thì nói với mẹ rằng: “Gia đình nhà ta thế
này mà mẹ còn phải dệt vải nữa hay sao? Mẹ cho rằng con không thể hầu hạ mẹ
được sao?”. Bà Kính Khương sau khi nghe con trai trách như thế đã dạy rằng:
“Con người lao động thì có suy tư, suy tư thì thiện tâm sinh; còn như phóng dật
thì ắt sẽ dâm, đã dâm thì sẽ quên điều thiện, quên điều thiện thì ác tâm sẽ
sinh”. Bà cho rằng trên từ Thiên Tử, chư Hầu, tam Công, cửu Khanh, dưới cho đến
lê dân bá tính đều cần phải lao động, hoặc là lao tâm, hoặc là lao lực thì nền
chính trị mới trong sáng, nhân dân an hòa, quốc thái dân an, đây chính là nền
tảng và tiền đề của việc trị quốc an bang. Ở chỗ này bà Kính Khương đã nêu ra
một chân lý rất mộc mạc đó là “cần cù chăm chỉ thì đất nước mới hưng, phóng dật
lười nhác thì nước sẽ bại”. Thế nên, con người không được quá an dật, đặc biệt
là người nữ, cho dù trong nhà có điều kiện thì người phụ nữ cũng cần phải bắt
đầu từ bản thân mình mà dưỡng thành nề nếp siêng năng chăm chỉ trong gia đình,
nếu có thể không cần người làm thì cố gắng đừng có, tự mình có thể làm việc nhà
thì tốt nhất hãy tự mình đi làm, vừa làm vừa học tập lời dạy của Thánh Hiền thì
sẽ khắc phục được phiền não tập khí. Đối với người thông thường, khi vẫn còn có
sự lo toan về đời sống kinh tế thì đều nỗ lực làm việc, rất nhiều cặp vợ chồng
trong quá trình nỗ lực vất vả đều có thể chung sống hạnh phúc với nhau, nhưng
sau khi có tiền thì sanh ra cãi vả. Vì sao lại xuất hiện tình trạng này? Bởi vì
lúc đó bạn có quá nhiều thời gian nhàn rỗi, có dư sức lực để nghĩ đến những
việc không nên nghĩ nên dễ sinh ra sự rạn nứt lớn. Thế nên, nếu như điều kiện
gia đình khá giả thì người phụ nữ nên để tâm vào những sự việc công ích (lợi
ích cộng đồng), để tâm vào việc giáo dục con cái, nếu như con cái đã nên người
rồi thì hãy làm thêm nhiều việc thiện hơn để lợi ích cộng đồng. Nếu như điều
kiện gia đình chỉ bình thường hoặc là không tốt thì hãy cứ an với bổn phận làm
người vợ tốt, làm xong công việc rồi về nhà chăm sóc việc nhà điều này cũng rất
tốt rồi. Chương “Kính Thuận” chúng ta hôm nay học đến đây, xin cảm ơn các thầy
cô giáo cùng mọi người.

———————-                   

 

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương Bốn: Phụ Hạnh

      

 

Chương Bốn:
Phụ Hạnh

 

 

Nhãn

Xin kính chào các thầy cô giáo, chúng ta
tiếp tục học chương bốn sách “Nữ Giới” là “Phụ Hạnh” (đức hạnh phụ nữ). Chương
“Phụ Hạnh” chủ yếu nói về “tứ đức”, trong “tam tòng tứ đức”. “Tam tòng” có
nghĩa là khi chưa kết hôn thì theo cha, kết hôn rồi thì theo chồng, chồng qua
đời rồi thì theo con trai. “Tứ đức” bao gồm: phụ đức, phụ dung, phụ ngôn, phụ
công. Khái niệm “tam tòng tứ đức” trong xã hội hiện nay có khả năng đều bị giá
trị quan của xã hội hiện đại và nữ quyền vùi lấp, mọi người đều không tán đồng,
cảm thấy đây là sự áp bức đối với phụ nữ. Vậy thì hôm nay chúng ta cùng nhau
xem xét lại câu “tam tòng tứ đức” thông qua việc tìm hiểu sâu về tấm lòng của
người xưa, vì sao cổ nhân lại có cách nói như vậy? Đồng thời đây còn là đề xuất
của người có đại trí huệ, người không có trí huệ thì sẽ không nói được lời như
vậy. Chú ta hãy xem xét “tứ đức” trước.

 

Cái gọi là phụ đức, phụ dung, phụ ngôn và
phụ công kỳ thực chính là sự thuyết minh cụ thể hay nhất cho cái mà người hiện
nay gọi là Nữ Đức. Nữ Đức là gì? Nếu như bạn không thể trả lời chính xác hoặc
là không giải thích được thì hãy dùng “tứ đức” này mà trả lời, Nữ Đức là nói về
đức, dung, ngôn, công; nói một cách đầy đủ từ trong ra ngoài. Có tứ đức thì
người phụ nữ giống như cái bàn có đủ bốn chân có thể đứng vững chãi trong gia
đình và ngoài xã hội, thiếu một cái chân thì không được, sẽ không đứng vững
được, thế nên tứ đức rất quan trọng. Chúng ta xem phần Tiên Chú của Vương Tương
có nói: “Kính thuận chủ yếu ở nơi tâm, hành vi thì nhìn ở nơi sự, có tứ hạnh
tức có tứ đức.” Cũng chính là nói rằng chương thứ ba “Kính Thuận” ở phần trước
chủ yếu nói về cái tâm, hạ công phu từ trên tâm. Còn biểu hiện ra trên mặt sự
là như thế nào? Chính là bốn việc mà chúng ta hôm nay nói đến, đó là:  đức, dung, ngôn, công. Có người đối với chữ
“đức” đầu tiên không hiểu rõ lắm, nói rằng “đức” chẳng phải cũng chỉ cho công
phu trên tâm đó sao, có phải là trùng lặp hay không? Tôi cũng suy nghĩ hồi lâu,
nhưng sau sự thể hội đi thể hội lại tôi đã phát hiện không phải là như thế. Ở
đây đem “phụ đức” đặt ở vị trí đầu tiên với mục đích nhằm tạo cho mọi người một
ấn tượng cảm quan mang tính tổng thể, toàn bộ khí chất ấn tượng mà người phụ nữ
tạo ra cho người khác chính là sự thể hiện của “phụ đức”. Ở phần sau tôi sẽ
giải thích một cách cụ thể thì mọi người sẽ hiểu rõ, nếu như người phụ nữ làm
được “phụ đức” thì sẽ rất có dáng vẻ của Nữ Đức, sau đó mới xét đến dáng điệu
và diện mạo của cô ấy, trang điểm như thế nào, nói năng ra sao, làm việc nhà
thế nào, cô ấy vừa cử động thì thể hiện ra ba phương diện: dung, ngôn, công ở
phía sau; còn như khi cô ấy không động thì chính là biểu hiện của chữ “đức” đầu
tiên.

 

Chúng ta hãy xem cụ thể một chút, “phụ đức”
là chỉ khí chất, điều đầu tiên của “tứ đức” chính là khí chất, “trong lòng có
đạo thì đạo đó mới biểu hiện ra hành vi bên ngoài”, đó chính là phụ đức. Phụ
dung chủ yếu nói về hai phương diện dung nhan tướng mạo và cách ăn mặc trang
điểm. Phụ ngôn bao gồm ngữ âm, ngữ điệu của lời nói, nội dung của lời nói, thời
điểm nói chuyện cho đến hiệu quả của lời nói. Ngoài những phương diện này ra
thì thời nay rất nhiều phụ nữ còn biết viết văn, viết blog trên mạng, những cái
này cũng thuộc về phụ ngôn. Phụ công chỉ những công việc thường ngày trong nhà
như giặt áo, làm cơm, thế nhưng ngày nay phụ công của phụ nữ còn vượt xa những
việc này, nó còn bao gồm cách thức làm việc của chúng ta ở công ty như công
việc của kế toán, luật sư, lãnh đạo và cả lái xe, lái xe cũng phải có đạo đức,
thế nên khái niệm về phụ công của thời nay đã được mở rộng hơn rất nhiều, nhưng
về bản chất so với lời dạy của tổ tiên vẫn là không hai không khác. Nếu như có
thể hiểu rõ về mặt “lý” lời dạy của tổ tiên thì về mặt “sự” chúng ta sẽ làm
được một cách tự nhiên thông suốt. Chúng ta xem tiếp phần cụ thể bên dưới.

 

NỮ HỮU TỨ HẠNH, NHẤT VIẾT PHỤ ĐỨC, NHỊ VIẾT
PHỤ NGÔN, TAM VIẾT PHỤ DUNG, TỨ VIẾT PHỤ CÔNG. (Tạm dịch: Trong đời sống hằng
ngày, phụ nữ có bốn quy phạm hành vi cần phải có là: phụ đức, phụ ngôn, phụ
dung và phụ công)

 

Phần Tiên Chú của Vương Tương nói bốn đức
hạnh này là “thường hạnh” của phụ nữ. Thế nào gọi là “thường”? Đó chính là
những đạo lý không thể nào làm trái lại và không tách rời khỏi đời sống hằng
ngày. Ví dụ bạn không thể không nói nói chuyện, cũng không thể không mặc áo
trang điểm, đều không thể rời khỏi những sự việc này. “Tâm chi sở thí, vị chi
đức”, cái “đức” này là chỉ cho cái chỉnh thể ở bên ngoài xuất phát từ cái đạo ở
trong tâm. Chữ “thí” chính là từ “bố thí” trong nhà Phật, xem tâm điền (mảnh
đất tâm) của bạn như thế nào, biểu hiện ra bên ngoài là cái cảm giác bạn tạo ra
cho người khác nói lên đức hạnh của bạn như thế nào. “Khẩu chi sở tuyên, vị chi
ngôn”, lời từ miệng thốt ra gọi là “ngôn”. “Mạo chi sở sức, vị chi dung”, tu
dưỡng chăm sóc diện mạo ra sao đó gọi là phụ dung. “Thân chi sở vụ, vị chi
công”, những sự việc mà thân mỗi ngày bận rộn đi làm, những việc này gọi là phụ
công. Chúng ta xem bất luận là “thân chi sở vụ, mạo chi sở sức”, hay là “khẩu
chi sở tuyên” thì chữ “chi” này là động từ, là ai đã tác động lên cái miệng,
lên dung mạo, lên thân thể này vậy? Chính là tâm của chúng ta, nhưng cái tâm
này không phải là trái tim máu thịt, trái tim không có tác dụng. Chúng ta hiện
nay có phẫu thuật thay tim, bạn lấy trái tim này ra, thay trái tim của người
khác vào thì nó cũng chỉ là trái tim máu thịt mà thôi, nó không có tư tưởng hay
ý thức gì cả. Cái “tâm” ở đây là chỉ cho tinh thần và ý thức của phụ nữ, nói
một cách khác thì đó chính là linh hồn. Nếu linh hồn của bạn trong sạch thì bốn
điều được thể hiện ra chính là đức hạnh trong sạch, là một phụ nữ có khí chất,
có đạo đức, có học vấn, có tu dưỡng khiến người khác cung kính ngưỡng mộ. Nếu
như tâm không trong sạch thì linh hồn của chúng ta sẽ bị vấy bẩn, bị ô nhiễm,
cho dù có ăn nói khéo léo sắc sảo đến đâu, bên ngoài cho dù có trang điểm đẹp
đẽ đến đâu, làm việc dù có khéo léo tài năng đến đâu nhưng cái cảm giác tổng
thể mà người khác cảm nhận được từ bạn vẫn là không ổn, đó không phải là phụ
đức. Phía sau Ban Chiêu đã giải thích rất tường tận, chúng ta hãy tiếp tục xem.

 

PHÙ VÂN PHỤ ĐỨC, BẤT TẤT TÀI MINH TUYỆT DỊ
DÃ; PHỤ NGÔN, BẤT TẤT BIỆN KHẨU LỢI TỪ DÃ; PHỤ DUNG, BẤT TẤT NHAN SẮC MỸ LỆ DÃ;
PHỤ CÔNG, BẤT TẤT KỸ XẢO QUÁ NHÂN DÃ. (Tạm dịch: Phụ đức không hẳn là phải tài
hoa hơn người, thông minh tuyệt đỉnh. Phụ ngôn không phải là khéo nói, miệng
mồm nhanh nhẩu, biện tài hơn người. Phụ dung không phải là nhan sắc mỹ lệ rung
động lòng người. Phụ công không phải là kỹ xảo điêu luyện hơn người)

 

Đoạn này Ban Chiêu giải thích tường tận cho
bốn đức hạnh kể trên. Chữ “phù” ở đầu là trợ từ ngữ khí, không có hàm nghĩa
thực tế. “Vân” có nghĩa là nói. Phụ đức không hẳn là phải có tài hoa tuyệt nghệ
phi phàm. Phụ ngôn nghĩa là nói chuyện không hẳn là phải khéo ăn khéo nói. Phụ
dung thì không phải là có nhan sắc mỹ lệ rung động lòng người. Còn phụ công thì
không phải là năng lực và kỹ xảo phải xuất sắc hơn người, không phải là những ý
này. Ban Chiêu đã dùng từ “bất tất” (không hẳn là vậy) ở đây có ý nghĩa rất
thâm sâu. Ở đây có hai tầng nghĩa, tầng nghĩa thứ nhất của từ “bất tất” mang ý
nghĩa đây là điều mà phụ nữ thông thường đều có thể làm được, không phải là thứ
cao siêu. Thông thường hễ nói đến phụ nữ có đức hạnh thì người ta thường cho
rằng mình làm không được, tôi nấu ăn rất bình thường, nhan sắc cũng tầm thường,
không biết cách ăn nói, rất ngốc, xem ra còn cách “tứ đức” rất xa. Kỳ thực,
không phải là như vậy. Tầng nghĩa thứ hai của từ “bất tất” có nghĩa là phụ nữ không
phải trên phương diện nào cũng đều cần phải kiệt xuất, vì sao không cần vậy?
Bởi vì như thế sẽ khiến tăng trưởng tâm ngạo mạn, nếu như có tâm ngạo mạn thì
sẽ cách xa sự khiêm tốn, nhã nhặn, nhu mì mà chương mở đầu đã nhắc đến. Nếu như
một người phụ nữ có tài năng tuyệt vời, ăn nói khéo léo sắc sảo, nhan sắc mỹ
lệ, tay nghề kỹ xảo hơn người, khoan nói bốn điều trên cô ấy đều có đủ, mà nếu
chỉ có một điều thôi thì cũng đủ “vốn” để khiến cho cô ấy kiêu ngạo rồi. Cái
“vốn” của sự ngạo mạn ấy có thể sẽ hại một đời của cô ấy, có tâm ngạo mạn giống
như cầm một chiếc lá che mắt của mình vậy, lời của người khác nói không nghe
vào tai, đồng thời cũng không nhìn thấy chỗ thiếu sót của chính mình, nên không
có cách nào nâng cao bản thân, đây là một sự việc rất đáng sợ. Nói đến Ban
Chiêu, bà bốn điều đều có đủ. Nếu như bà không phải là người thông minh tuyệt
đỉnh thì sẽ không viết nổi “Hán Thư”, tác phẩm “Hán Thư” là do chính tay của bà
hoàn thành. Nếu như bà không có tài ăn nói thì không thể làm Thầy dạy của Hoàng
Thái Hậu. Nếu như chẳng phải bà có nhan sắc mỹ lệ thì những cung phi trong
hoàng cung cũng sẽ không khẳng định bà, cả nước từ trên xuống dưới sẽ không tôn
sùng bà như vậy. Tôi xem trong truyện ký thấy Ban Chiêu là một phụ nữ vô cùng
ôn nhu, mỹ lệ, hiền huệ. Tôi còn tải về xem tấm hình của bà, bà rất đẹp, đó là
một bức họa thời cổ, bạn xem thấy tài văn chương của bà rất tuyệt, thế nhưng
trước tiên bà lại nói “bất tất”- không cần phải như vậy, những gì bà làm được
thì mọi người đều có thể làm được. Từ điều này mà thấy, nếu như thực sự muốn
học Nữ Đức thì nhất định cần có tín niệm kiên định, chỉ cần mình muốn tiến đức
tu nghiệp, có cái tâm như vậy thì không cần phải hâm mộ những thứ bên ngoài, và
cũng không cần phải tự ti, cứ giữ tâm bình thường mà âm thầm đi làm. Tâm bình
thường đó là đạo, thứ mà tâm bình thường làm ra chính là đức, như vậy thì rất
tốt. Chúng ta xem câu kế tiếp.

 

U NHÀN TRINH TĨNH, THỦ TIẾT CHỈNH TỀ, HÀNH
KỶ HỮU SỈ, ĐỘNG TỊNH HỮU PHÁP, THỊ VỊ PHỤ ĐỨC. (Tạm dịch: Tao nhã, hiền thục,
thanh khiết, trầm tĩnh, cung kính, cẩn thận, giữ tiết tháo, cử chỉ đoan chính,
tâm biết hổ thẹn, lời nói, việc làm đều có quy củ, phù hợp lễ nghi, đây chính
là phụ đức)

 

Điều đầu tiên nói về phụ đức. Chữ “u” có
nghĩa là thanh lương tiêu sái. Trong phần Tiên Chú, chữ “nhàn” có nghĩa là nhàn
hạ, nghĩa là có thời gian nhàn hạ. Một người phụ nữ có phụ đức thì sẽ không bận
tối mặt như một trận gió, mỗi ngày đều bận rộn, nhìn thấy tâm của cô ấy đều
đang nóng vội, khẩn trương, vội vội vàng vàng, không phải là người phụ nữ như
vậy. Chữ “trinh” trong “u nhàn trinh tĩnh” có nghĩa là chính trực, vững chãi.
Phần trước chúng ta đã học rất nhiều hàm nghĩa của chữ “trinh”, nên chữ “trinh”
này đã giúp cho phụ nữ chúng ta có được rất nhiều thọ dụng. Chữ “tĩnh” có nghĩa
là tinh tế tỉ mỉ. Bốn chữ “u nhàn trinh tĩnh” đặt ở phần đầu tiên của phụ đức
đã đem lại cho chúng ta một ấn tượng về một người phụ nữ nho nhã, thong thả, tự
tại, thanh tĩnh. Dùng câu nói trong Kinh Điển để hình dung thì chính là “ngoại
nhược trì hoãn, nội độc sử cấp”. Nhìn ở bên ngoài thì cô ấy rất thanh nhàn, tự
tại, làm việc gì đều nắm chắc, đều rất có định lực, bất cứ sự việc gì xảy ra
trong tâm đều có chủ trương. Thế nhưng, trong tâm của cô ấy phải chăng cũng hết
sức an nhàn hay không? Không phải như vậy. Trong tâm cô ấy sự yêu cầu nâng cao
bản thân mỗi phút giây đều không lơi lỏng. Những phụ nữ lười biếng tham hưởng
lạc, an dật thì chẳng chịu làm gì cả nên không thể thể hiện ra được sự u nhàn
trinh tĩnh. Ngược lại, phụ nữ có tính cách cang cường đanh đá chua ngoa cũng không
thể hiện ra được sự u nhàn trinh tĩnh. Người phụ nữ như thế nào mới có thể biểu
hiện ra được sự u nhàn trinh tĩnh? Trước tiên người đó nhất định có thể buông
bỏ được sự đòi hỏi, dục vọng về vật chất trong nội tâm, sau khi buông xuống đòi
hỏi về vật dục rồi, đối với bản thân rất mực nghiêm cẩn, rất có quy củ, người
phụ nữ như vậy sẽ khiến người khác cảm nhận được sự u nhàn trinh tĩnh. Nếu như
không thể buông xuống nhu cầu đòi hỏi đối với vật dục thì sẽ trở thành người
phụ nữ thích tranh đua hiếu thắng trong mọi công việc, đều mong muốn mọi việc
đều hoàn hảo, như vậy không phải là một phụ nữ thật sự hiền thục. Bởi vì cô ấy
không nghĩ cho mọi người mà vẫn là nghĩ cho chính mình, vì để lấp đầy dục vọng
của bản thân nên muốn tranh hơn với người. Rất nhiều phụ nữ khi đi mua sắm đều
lựa tới lựa lui, nếu như có khuyến mãi thì càng muốn tranh lên trước. Thậm chí
lúc thắp hương ở chùa nhất định phải thắp cây hương đầu tiên mới chịu, người
phụ nữ như vậy thì bạn không thể nhìn thấy ở họ có được chữ “nhàn”, chữ “tĩnh”.
Thế nên, phụ nữ u nhàn trinh tĩnh nhất định sẽ vô dục và vô cầu, nhưng cô ấy
không tiêu cực, trong tâm của cô ấy đối với đức hạnh và học vấn của chính mình
mỗi ngày đều không ngừng nâng cao và tinh tấn. Vì vậy, chúng ta dùng hai câu
trong Kinh Điển để hình dung, gọi là “ngoại nhược trì hoãn”, bên ngoài có vẻ
như chậm chạp, “nội độc sử cấp” bên trong mỗi ngày đều âm thầm gia tăng công
phu, đều đang tiến đức tu nghiệp.

 

Câu tiếp theo là “Thủ tiết chỉnh tề”, “thủ”
nghĩa là phòng thủ, không phải là phòng thủ người bên ngoài, không cần như vậy,
vì không thể phòng được, mà quan trọng nhất đó là phòng thủ được nội tâm của
chính mình. Trong giảng thuật của các cổ Đại Đức có nói rằng dục vọng trong nội
tâm của chính mình mọi lúc mọi nơi đều tuôn trào ra như thác lũ, bạn phải làm
sao để phòng thủ, ngăn chặn nó đây? Bạn không thể dốc hết sức chặn đứng được,
nếu ra sức chặn đứng một khi nó bạo phát sẽ càng hung mãnh hơn, mà hãy nên khơi
thông từ từ. Trong “Lễ Ký” có nói: “Chí bất khả mãn, ngạo bất khả trưởng, dục bất
khả túng”, có chí nhưng chí không được quá tràn trề, quá tràn trề sẽ dễ sinh
vấn đề. Nếu như chúng ta có thứ đáng để kiêu ngạo thì không được trưởng dưỡng
tâm kiêu ngạo ấy, vừa khởi chút tâm ngạo mạn phải nhanh chóng trấn áp nó xuống.
Con người nếu như có một chút dục vọng thì cũng không sao, ví dụ như có một số
cô gái thích trang điểm ở nhà, nhưng vậy cũng được nhưng không được quá lố.
Không được phóng túng dục vọng mà phải có thể phòng ngừa nó, như thế mới có thể
“chỉnh tề”. Chữ “chỉnh” và “tề” này là nói về mặt tâm tính, không phải nói bên
ngoài thu vén rất chỉnh tề sạch sẽ, đó không phải là phụ đức, mà là trong tâm
rất sạch sẽ chỉnh tề, ngăn nắp không hỗn loạn. Một người phụ nữ mà trong tâm có
sự ngăn nắp chỉnh tề thì làm bất kỳ việc gì trước tiên sẽ biết cân nhắc mặt
nặng nhẹ, nhanh chậm, biết việc nào nên làm, việc gì không nên làm, việc gì nên
làm trước, việc gì nên làm sau. Lúc tôi đọc chương “Hoài Nam Tử” trong “Quần
Thư Trị Yếu” có một ấn tượng rất sâu, sách nói rằng có một số sự việc tuy rất
khó làm nhưng vẫn phải làm, đó là việc gì vậy? Đó gọi là “thủ xả” (nên lấy hay
nên bỏ). Khi trong tâm có sự “thủ xả” thì sẽ khó quyết định sự việc, “mình nên
làm như thế này, hay làm như thế kia”. Bởi vì đời người có hạn, ở mỗi bước
ngoặt cuộc đời đều cần phải lựa chọn. Mỗi một người trong cuộc đời đều sẽ đối
mặt với việc lấy hay bỏ. Nên lựa chọn ra sao để cho tâm có được “chỉnh, có được
“tề”. Trong lúc lấy bỏ thì có thể đưa ra quyết định nhanh chóng, có thể đi làm
ngay lập tức, thứ nào cần nên buông bỏ thì hãy buông bỏ, có khi buông xuống sẽ
rất khó, nếu như có thể buông xuống thì tâm sẽ trở nên chỉnh tề, còn như không
buông xuống được thì chắc chắn là tâm bị tạp loạn, đang làm việc này mà nghĩ
đến việc kia. Rất nhiều người đều biết tôi là chủ công ty, nhưng khi tôi đang
giảng bài hoặc tham dự các buổi luận đàn thì điện thoại của tôi hoặc là đưa cho
trợ lý của tôi giữ hoặc là tắt luôn chứ không reo. Lúc đó trong lòng tôi cũng
không nghĩ rằng sáng nay công việc kinh doanh có tốt hay không, doanh số bán ra
là bao nhiêu, kiếm được bao nhiêu tiền, đều không nghĩ đến những việc đó, bao
nhiêu cũng không cần nghĩ đến chúng. Lúc mới bắt đầu, mỗi ngày tôi đều nghĩ
sáng nay không biết có khách hàng quan trọng nào đến tìm mình hay không, chủ
tịch không biết có gọi điện thoại cho mình hay không? Sau đó vì sao tôi không
suy nghĩ nữa? Vì nghĩ cũng chẳng ích gì, việc gì nên xảy ra thì sẽ xảy ra thôi,
ông Trời cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa, không cần lo lắng làm gì. Tôi cho rằng việc
gì cần làm thì hãy đi làm, không nên đang làm việc này lại muốn làm cả việc
kia, bên này thì muốn kinh doanh phát đạt, bên kia thì muốn giảng bài thật viên
mãn,  cả hai bên đều muốn nắm lấy cả,
việc này không thể được, thế nên chỉ nắm được một trong hai là tốt rồi. Giữa
hai thứ thì chọn cái nào quan trọng hơn, việc giảng bài lúc này là quan trọng
hơn, cái nào kém quan trọng hơn thì buông xuống, chỉ cần đời sống an ổn là được
rồi, đời sống của nhân viên trong công ty ổn là tốt rồi, đó chính là hàm nghĩa
của “thủ tiết chỉnh tề”. Ở đây còn có một tầng nghĩa bên ngoài quan trọng đối
với phụ nữ, đó là nói về trinh tiết và tiết tháo của phụ nữ. Tiết tháo của phụ
nữ đặc biệt cần phải “thủ tiết chỉnh tề”, trong chương “Chuyên Tâm” phía sau
tôi sẽ chia sẻ với mọi người vì sao quan niệm về trinh tiết và tiết tháo của phụ
nữ lại quan trọng đến như thế.

 

Điều thứ ba là “hành kỷ hữu sỉ”, câu này là
lời Khổng Tử nói. Câu “hành kỷ hữu sỉ” có nghĩa là khi chúng ta hành động thì
biết khởi lên tâm hổ thẹn. Tâm hổ thẹn này nói một cách khác chính là sự phản
tỉnh, con người thời thời khắc khắc đều phản tỉnh chính mình. Vì sao tôi lại
nói như vậy? Bạn hãy nhìn chữ sỉ (
), bên trái chữ sỉ là chữ nhĩ () là lỗ tai, bên
phải là chữ (
).
Đây là lỗ tai và trái tim của ai vậy? Không phải là của người khác mà là của
chính mình. Lỗ tai của mình lúc nào cũng phải lắng nghe tiếng lòng của chính
mình, nếu như có thể nghe thấy được thì người này có “sỉ”, biết hổ thẹn, thì
mới có thể có dũng khí để sửa đổi những điều không đúng của bản thân, mới có
thể chân thật đạt được ý nghĩa đích thực của cuộc đời, đây là hàm nghĩa của chữ
“sỉ”. Ví dụ khi bạn nói chuyện với người khác thì đó có phải là lời nói thật
lòng hay không? Có phải là lời a dua nịnh hót hay không? Có phải là lời châm
biếm hay không? Hay là nói lời hai chiều? Nói lời hai chiều là trước mặt nói
một đằng, sau lưng nói một nẻo, chia rẽ ly gián, tạo chuyện thị phi. Khi bạn
nói những lời như thế, làm ra việc như thế thì bạn đã không lắng nghe kỹ tiếng
lòng của mình rồi, hoàn toàn đã trái ngược với tự tính rồi, đương nhiên là bạn
không biết hổ thẹn rồi. Người như vậy rất ngu si, sẽ bị nhiều thất bại về sau,
đồng thời cũng mất luôn sự “u nhàn trinh tĩnh” ở phía trước. Thế nên, trong
Kinh Điển cổ Đại Đức có nói: “Con người nhất định phải có hành vi an định từ
tốn”, tâm có an thì có định, “từ” có nghĩa là chậm rãi, hãy từ tốn mà làm việc,
nếu như làm việc vội vàng hấp tấp thì chắc chắn sẽ hối hận về sau, vì sao hối
hận? Bởi vì lúc đầu đã không lắng nghe bản thân cho kỹ càng.

 

“Động tĩnh hữu pháp”, “động” và “tĩnh” ở
đây chỉ cho điều gì? “Tĩnh” là chỉ cho khi chúng ta ở một mình, hoặc là lúc có
nhiều người, lúc chúng ta nói chuyện, lúc chúng ta không làm việc thì làm thế
nào để giữ được an tĩnh. Lúc đó cần ngăn tâm của mình không nghĩ tưởng lung
tung, cũng đừng “ai nói gì cũng lắng nghe”, nghe ai đó nói chuyện thì trong tâm
cũng hùa theo một câu, mà tâm phải định lại. Còn “động” là khi tai đang động,
mắt đang động, mũi đang động, miệng đang động, tay đang động thì làm sao để
chúng có khuôn phép. Khổng Tử nói rất hay: “Phi lễ không nghe, phi lễ không nói,
phi lễ không nhìn, phi lễ không làm”, 
bởi vì nếu như đã phi lễ mà bạn còn làm thì bạn không có khuôn
phép,  đó chính là chuẩn mực, chuẩn tắc,
là giới hạn thấp nhất về mặt đạo đức mà bạn không được vi phạm. Nếu bạn vượt
qua giới hạn thấp nhất của đạo đức thì bạn sẽ vi phạm pháp luật quốc gia, đây
không những là vấn đề liên quan đến đức hạnh phụ nữ mà còn bị trực tiếp xử
phạt. “Phi lễ không nhìn”, khi mắt chúng ta hoạt động, nên xem thứ gì thì tâm
của chính mình phải hiểu rõ, có phải là mỗi ngày đều xem Kinh Điển và lời dạy
của Thánh Hiền hay không, hay là mỗi ngày xem tạp chí giải trí? Hiện nay có rất
nhiều tạp chí thời thượng mỗi ngày đều bày cho người cách ăn mặc, trang điểm,
tiêu xài. Khi lỗ tai đang hoạt động thì phải nghĩ xem có phải mình thích nghe
những lời khen ngợi bản thân, nghe những ca khúc không tốt. Phía sau tôi sẽ nói
với mọi người về âm nhạc vào thời xưa là một công cụ rất quan trọng để chuyển
hóa phong tục xã hội. Thời xưa vừa có “lễ” vừa có “nhạc”. Hết thảy lễ tiết đều
được giảng trong sách “Chu Lễ”, “dùng lễ để điều thân, dùng nhạc để điều tâm”.
Lễ dùng để điều thân, khiến cho động tác của thân thể có chuẩn mực, có quy tắc.
Âm nhạc là để tu dưỡng điều hòa tâm hồn, khiến cho tâm thông qua những khúc
nhạc thuần tịnh lương thiện mà dần dần quay trở về tự nhiên, dần dần trở về với
trạng thái bình hòa. Khi Khổng Tử san định “Kinh Thi” ngài có một nguyên tắc
duy nhất đó chính là “tư vô tà” (tư tưởng không tà vạy), những bài thơ đó đều
có thể khởi được tác dụng điều hòa tình cảm, giáo hóa người đời. Còn hiện nay
thì sao? Hoàn toàn tương phản, gần như không còn “lễ” nữa, lễ đã bị mất rồi,
nên ăn cơm ra làm sao, ngủ như thế nào, đi đứng như thế nào, không còn người
giảng về lễ nữa, trong khi “nhạc” hiện nay thì lại khiến cho tâm của chúng ta
bị xáo động bất an. Đến tiệm thức ăn nhanh chúng ta nhất định sẽ nghe thấy loại
âm nhạc có tiết tấu rất nhanh, nếu như đến hộp đêm và phòng karaoke thì âm nhạc
ở những nơi đó đều không phải là đức âm nhã nhạc. Rất nhiều bạn trẻ bây giờ
nghe nhạc mp3 bằng tai phone, mỗi ngày đều khiến cho nhĩ căn của họ bị tiêm
nhiễm bởi những ca khúc đó. Chúng ta thử nghĩ xem, có được mấy ca khúc thực sự
có thể khiến cho chúng ta quay về với tự nhiên, khởi lên tác dụng giáo hóa nhân
tâm? Trong xã hội hiện nay, bất kể là nam hay nữ, có thể khiến cho thân tâm của
mình thanh tịnh quả thật là việc rất khó. Lòng người không thanh tịnh, tâm tính
lúc nào cũng nóng nảy bộp chộp thì học thứ gì cũng không học vào được, không có
tâm lâu bền. Thế nên, tôi cảm thấy chúng ta nếu như muốn học tập Nữ Đức thì
quan trọng nhất phải có sự kiên trì, không được “một ngày nóng, mười ngày
lạnh”, đó không phải là đạo lý học tập. Đạo học vấn là mỗi ngày đều như thế,
mỗi tháng đều như thế, mỗi năm đều như thế, lâu dài cũng vẫn như thế. Không
phải hôm nay rất hăng hái đọc tụng Kinh Điển một ngày mười lần, quả thật là tôi
đã gặp một người như thế, ba tháng sau gặp lại anh ấy thì mười ngày cũng không
đọc một lần nào cả, đây là việc không tốt. Khi anh ấy hỏi tôi, tôi nói mỗi ngày
anh kiên trì đọc một biến là tốt rồi, chí ít có thể làm được không thối chuyển,
nếu như có thể kiên trì đến già thì rất tốt, cái đáng quý là ở sự kiên trì bền
bỉ.

 

“Động tĩnh hữu pháp” là phần quy kết của cả
bốn câu. Chúng ta học Nữ Đức thì hãy thường niệm bốn câu này, ví như khi nói
chuyện với người khác thì trong tâm hãy niệm thầm bốn câu “u nhàn trinh tĩnh,
thủ tiết chỉnh tề, hành kỷ hữu sỉ, động tĩnh hữu pháp”, hãy thường niệm 16 chữ
này thì chắc chắn miệng sẽ không nói linh tinh, hành vi sẽ không phóng túng,
mọi người sẽ nhìn thấy khí chất của bạn ngày một khác đi, càng ngày càng giống
dáng vẻ của người có Nữ Đức. Các bạn nữ trong công ty chúng tôi đều là như vậy,
tôi đã dạy các cô ấy như thế, làm thế nào để có định lực, để chính mình không
nghĩ ngợi lung tung, hãy chọn ra một câu nói mà mình thích nhất trong sách “Nữ
Giới” sau đó niệm tới niệm lui nhiều lần là được. Nếu như bạn niệm thường xuyên
thì bỗng nhiên sẽ có chỗ ngộ, đột nhiên sẽ có được cảm giác “học mà thường
xuyên thực hành chẳng phải là vui sao”. Bởi vì khi con người có chỗ cảm ngộ sẽ
rất vui sướng, đó gọi là không thầy mà tự hiểu ra, không có người dạy nhưng ngộ
ra được một ít, cảm giác đó rất vui. Niềm vui đó không phải là do sự thỏa mãn
về vật chất mang đến, ví dụ như hôm nay bạn mua một cái túi LV cảm thấy rất vui
sướng, nhưng niềm vui đó không lâu dài, lâu nhất là ba ngày, không thể kéo dài
ba năm, bởi vì ba năm sau có một kiểu dáng khác xuất hiện, bạn nhìn lại cái túi
này sẽ không còn vui nữa, khi nhìn thấy cái túi mới ra thì rất vui, muốn đi mua
nó. Thế nên, cái mà khiến chúng ta vui sướng thật sự thì cái đó phải trường
cửu, lâu dài. Những thứ không mang lại niềm vui lâu dài thì đó giả, không phải
thật. Bạn nói cơm rất ngon, nếu như cho bạn ăn mười bát một lúc thì sẽ không
còn ngon nữa, sẽ bị đau bụng. Vì vậy, cần phải nắm chắc cái chân thật, còn đồ
giả thì không cần quá lưu tâm. Ăn ngon cũng được, ăn không ngon cũng được, đừng
quá bận lòng. Bốn câu trên đây chỉ ra rằng làm phụ nữ cần có nguyên tắc, nói
chuyện cần có nguyên tắc, mặc áo trang điểm cũng cần có nguyên tắc, trước khi
làm một việc gì cũng đều xét bản thân một chút, hỏi nội tâm của chính mình vì
sao cần làm như thế? Làm như thế có ý nghĩa gì? Có ảnh hưởng đến đức hạnh hay
không? Nếu như ảnh hưởng đến đức hạnh tức đã tổn giảm phước báo, bởi vì đức
chính là phước, người không có đức thì sao có phước được? Nếu như không muốn
phước báo bị tổn giảm thì không được làm việc đó. Thế nên, trong sách “Đại Học”
có câu: “Tri chỉ nhi hậu hữu định, định nhi hậu năng tĩnh, tĩnh nhi hậu năng
an, an nhi hậu năng lự, lự nhi hậu năng đắc”. Phần đầu của câu nói này chúng ta
có thể hiểu, chỉ xin giải thích về chữ “lự” với mọi người một chút. Chữ “lự”
này là chỉ cho trí huệ, khi tâm của bạn có thể định, có thể tĩnh, có thể an thì
mới có thể có được trí huệ. Người mà có trí tuệ thì cái gì cũng đều có được,
không cần đi cầu xin. Thế nên, “lự nhi hậu năng đắc”, chính là nghĩa như thế.
Chúng ta nói: “Tâm phải hòa, ý phải bình” là nghĩa làm sao? “Người có học vấn
uyên thâm thì tâm khí sẽ bình”, khi sự học đạt đến rốt ráo, càng học càng cảm thấy
mình giống như ếch ngồi đáy giếng, đạo của học vấn giống như biển lớn, cái mà
mình biết không bằng giọt nước trong biển cả thì tâm này của bạn sẽ rất hòa.
Nếu như có người có kiến thức cao hơn mình, mình cũng không cần đi tranh với
họ, chỉ có không ngừng nâng cao bản thân thì sẽ làm được tâm bình khí hòa.

 

TRẠCH TỪ NHI THUYẾT, BẤT ĐẠO ÁC NGỮ, THỜI
NHIÊN HẬU NGÔN, BẤT YẾM Ư NHÂN, THỊ VI PHỤ NGÔN. (Tạm dịch: Suy nghĩ ba lần rồi
mới nói, lựa lời hay mà nói, không nói lời khó nghe. Cho dù là lời tốt cũng phải
chọn thời điểm thích hợp mới nói ra, sẽ không khiến người phản cảm, đây chính
là phụ ngôn)

 

Chúng ta thấy, tiếp ngay sau đức hạnh là
“phụ ngôn”, Ban Chiêu sắp xếp thứ tự rất có ý nghĩa, không phải sắp xếp một
cách tùy tiện như đem “phụ công” để lên trước tiên, không phải như vậy. Việc
này cùng với thứ tự dạy học của Khổng Tử “không hẹn mà giống nhau”. Chúng ta
thấy Khổng Phu Tử dạy học cũng đặt đức hạnh ở vị trí đầu tiên, tiếp theo là
ngôn ngữ, rồi đến chính sự, sau cùng là văn học, chứ không phải mới mở đầu là
học văn học ngay, không phải như vậy. Vì vậy, điều thứ hai mà phụ nữ cần học đó
là nói chuyện như thế nào. “Trạch từ nhi thuyết” chính là lựa chọn nội dung nói
chuyện, chọn xong rồi mới nói. “Bất đạo ác ngữ” là khi nói chuyện nhất định
không được nói lời ác. Lát nữa tôi sẽ giải thích kỹ hơn thế nào là ác. “Thời
nhiên hậu ngôn” là nhắc nhở chúng ta nghĩ cho kỹ rồi mới nói, không được muốn
gì nói đó. Sau khi nói chuyện thì “bất yếm ư nhân”, tức không để người khác
sinh tâm chán ghét, chán chường. Người mà nơi nơi đều có thể khiến người khác
sinh tâm hoan hỷ thì trong nhà Phật gọi họ là Bồ Tát, Bồ Tát ở nơi nào thì sẽ
khiến cho hết thảy chúng sinh sanh tâm hoan hỷ. Giáo học của nhà Nho cũng dạy
rằng phải lựa lời mà nói. Thế nào là lựa lời? Trước khi lựa lời thì cần phải
“giam khẩu nội tu”, câu này xuất phát từ chương thứ ba “Thận Ngôn” của sách
“Nội Huấn” tác giả là Nhân Hiếu Hoàng Hậu. Làm thế nào để làm được “giam khẩu
nội tu”? Đó là phải “ninh kỳ tâm, định kỳ chí, hòa kỳ khí, thủ chi dĩ nhân hậu,
trì chi dĩ trang kính, chất chi dĩ tín nghĩa” (tâm an tĩnh, chí kiên định, khí
hài hòa, giữ lòng nhân hậu, gìn sự trang nghiêm cung kính, khí chất tín nghĩa),
đó chính là “giam khẩu nội tu”. Nếu không thì sẽ không biết lựa lời mà nói, lựa
cả buổi cảm thấy mình lựa đã tốt rồi, đến khi nói ra thì lại khiến người nghe
tức muốn chết, như vậy đã không biết lựa lời rồi. Thế nên việc lựa lời mà nói
có hàm nghĩa rất sâu, hàm nghĩa của việc lựa chọn đây chính là muốn chúng ta
hiểu được trước tiên phải ngậm miệng lại, phải nội tu trước đã. Về việc nội tu,
người xưa nói rất rõ ràng “ninh kỳ tâm, định kỳ chí, hòa kỳ khí”, an định tâm
thần lại, điều hòa khí, cần có chí hướng xa rộng. “Định kỳ chí” nghĩa là phải
có chí đồng thời phải kiên định với chí hướng đó. Nếu như chúng ta không có chí
lớn thì có chí hướng nhỏ cũng được, ví dụ như “gia hòa vạn sự hưng” là chí
hướng nhỏ của chúng ta; vợ chồng có thể “bách niên giai lão” là chí hướng nhỏ,
nhưng có chí hướng như thế cũng rất tốt, vì cái chí hướng này chúng ta khi làm
điều gì cũng đều có sự cân nhắc, suy xét. Như khi nói đến “hòa kỳ khí” (khí
phải hòa), phụ nữ hay nam giới nếu như lúc nói chuyện mà có sự tức giận thì cho
dù lời nói có hay có tốt đến đâu chăng nữa đối phương cũng không thể tiếp nhận,
vì từ trường toát ra không tốt. Bởi vì sóng ý niệm phát ra từ tâm của bạn, khi
mọi người tiếp nhận liền cảm thấy chói tai, nghe xong cảm thấy khó chịu. Bạn
nghĩ bạn có tâm tốt nhưng lời bạn nói ra đối phương không tiếp nhận thì bạn nói
cũng uổng công, nói không tác dụng thì chi bằng đừng nói, nói ra còn tổn thương
hòa khí. Xét đến nguyên nhân tận cùng thì chính là câu nói: “Hành hữu bất đắc
phản cầu chư kỷ”, hết thảy mọi việc đều xét lại chính mình, nội dung lời nói
không sai, xuất phát điểm của lời nói cũng rất tốt, thế nhưng do tâm của bạn có
sự bực dọc mà chính mình không phát giác được. Ví dụ như “sao mẹ chồng của mình
lại nói chuyện như vậy chứ, mình vốn là muốn tốt cho mẹ, muốn chữa bệnh cho mẹ
mà mẹ vẫn không tiếp nhận, mẹ lại sợ tốn tiền.” Nếu như bạn đứng ở một góc độ
khác, hóa giải toàn bộ sự bực dọc, khi không còn chút bực dọc nào nữa, bạn lại
dùng ngữ khí ôn hòa mà nói chuyện với mẹ lần nữa: “Mẹ ơi, sức khỏe của mẹ hiện
giờ cần uống một ít thuốc, có thể không cần tốn nhiều tiền đâu, đi bệnh viện
công hoặc là dùng bảo hiểm y tế cũng được”, dùng lời nói đầy thiện ý thì mẹ có
thể sẽ vui vẻ mà tiếp nhận ý tốt của bạn. Sau đó, bạn hãy khuyên mẹ hãy xem nhẹ
chuyện tiền bạc mà cần giữ gìn sức khỏe cho tốt, người lớn tuổi có sức khỏe tốt
chính là phước báo của con cháu, có thể mẹ của bạn nghe câu nói này sẽ vừa tai.
Bản thân chúng ta thường nói chuyện với ngữ khí bực dọc mà chúng ta không hay
biết, “người này vì sao lại như thế, mình phải nói chuyện với anh ấy mới được”,
bạn trước tiên đã có sự đối lập rồi thì nói sẽ không có ích gì cả. Trước hết
bạn hãy buông sự đối lập trong lòng xuống, đây chính là câu nói “hòa kỳ khí”.
Sau khi đã buông xuống hoàn toàn thì bạn hãy hỏi chính mình có phải đã buông
xuống hết chưa, sau đó mới đi nói chuyện với anh ấy.

 

Ba câu phía sau, “thủ chi dĩ nhân hậu”
chính là giữ tâm nhân hậu, “trì chi dĩ trang kính”, “trang” là đoan trang,
“kính” là kính trọng, nghĩa là chí hướng phải đoan chính, khiến người sinh tâm
kính trọng. Tiểu nhân cũng có chí hướng, “mình nhất định phải làm quan lớn,
nhất định phải kiếm ngàn vạn tiền”, chí hướng đó không phải chí hướng khiến
người kính trọng. Để “hòa kỳ khí” thì “chất chi dĩ tín nghĩa”, làm người phải
có tín, có nghĩa. Tôi cảm thấy đoạn này Nhân Hiếu Hoàng Hậu nói rất hay. Trong
phần sau Nhân Hiếu Hoàng Hậu còn nói rằng: “Nhất ngữ nhất mặc, tòng dung trung
đạo, dĩ hợp ư càn tĩnh chi thể”, bất luận là nói chuyện hay yên lặng thì cũng
đều điềm tĩnh mà giữ trung đạo, giữ gìn được bản thể của Nữ Đức.

“Càn tĩnh chi thể”, chữ “càn” biểu thị cho
người nữ, chúng ta hay nói là đạo Càn Khôn, “càn” đại biểu cho nữ tính, biểu
thị cho tính cách “u nhàn trinh tĩnh” của người nữ. Tóm lại, “lựa lời mà nói”
đó là trong những hoàn cảnh khác nhau chúng ta cần phải biết lựa chọn cách nói
chuyện như thế nào cho thích hợp, cần lựa chọn cho thấu đáo. Trước khi mở miệng
nói thì cần phải cân nhắc kỹ càng, có sự tu dưỡng bên trong thì lời nói ra mới
không mất lễ nghĩa. Phía sau lại nói: “Không nói lời ác”, nếu như bạn không
biết “ác” là gì thì bạn lựa chọn lời nói cả buổi cũng sẽ không chọn ra được.
Trước tiên chúng ta cần xem thế nào gọi là lời nói thiện. Lời nói thiện nhất
định phải từ trong tâm nhân hậu phát ra. Cổ đại đức nói rằng: Trước tiên không
được nói càn nói xằng, thứ hai không xoi mói việc đúng sai của nhà người, việc
này phụ nữ dễ phạm phải. Điều thứ ba là không hoa ngôn xảo ngữ, có những lúc
nói chuyện dường như rất dễ nghe, rất bùi tai nhưng tâm không hề chân thành,
những lời nói hư tình giả ý thì không nên nói. Thứ tư là đừng nói lời làm tổn
thương người khác, như lời nói mỉa mai châm chọc, lời oán trách, những lời này
không nên nói; lời thô lỗ cũng không được nói. Chúng ta hãy phân tích từng thứ
một, thế nào là không được nói càn? Ngày nay phụ nữ đi bán hàng rất nhiều, có
người cái gì cũng dám nói chỉ cần bán được hàng là được, lời hứa nào với khách
hàng cũng đều dám hứa, làm như thế là không xét đến hậu quả nghiêm trọng về
sau. Tôi đã từng gặp phải nhân viên bán hàng như thế, vì để bán được hàng đã
hứa hẹn với khách đủ thứ, đáp ứng điều kiện này kia, cứ ăn nói càn, kỳ thực
không có quyền lợi như thế, đến khi khách hàng sau này đòi hỏi thì người chủ sẽ
gặp rắc rối. Năm ngoái, tôi đã thay đổi toàn bộ nhân viên bán hàng ở lầu một.
Những người nào giỏi ăn nói thì chuyển lên lầu hai làm công việc giấy tờ, những
người không nói giỏi thì xuống lầu một bán hàng. Lúc đó giám đốc phụ trách bán
hàng đã kiến nghị với tôi rằng: “Giám đốc Trần à, như thế không được, người này
cả ngày không nói chuyện như vậy thì việc kinh doanh chết mất.” Tôi cũng không
nói năng gì. Lúc mới bắt đầu tôi còn giải thích cho ông ấy, nói cả buổi mà ông
ấy không chịu tiếp thu nên sau đó tôi không nói nữa, tôi cứ làm như thế. Sau
khi làm rồi thì kết quả bán hàng lại rất tốt, hơn nữa còn tăng trưởng một cách
bình ổn. Lúc mới đầu thì dao động lên xuống, ví dụ như tháng này bán được 180
vạn, tháng sau bán được 30 vạn. Nhưng từ năm ngoái trở đi thì mỗi tháng đều rất
bình ổn, vào mùa cao điểm thì doanh số còn cao hơn mùa cao điểm của các năm
trước. Tôi đã nói với nhân viên rằng lời nói không cốt ở nói nhiều, “Đệ Tử Quy”
có câu: “Nói nhiều lời, không bằng ít”, nhất định là có đạo lý rất sâu. Thế nên
chúng ta làm buôn bán cần phải hiểu rõ cái gì là đức, có đức thì mới có tài. Sự
biểu hiện của đức là “thận ngôn” (ăn nói thận trọng), biết cách ăn nói, nếu như
không có đức thì lời nói ra đều là lời nói càn, hoàn toàn bị lợi ích sai xử,
hoàn toàn là để thể hiện chính mình, việc này rất nguy. Trong số các nhân viên
bán hàng có thể nhìn thấy rõ rằng, những người nào không khéo nói thì làm việc
rất ưu tú, lúc bình thường chẳng nói tiếng nào, chẳng khoe công cũng chẳng khoe
khoang tài năng, không buôn dưa lê cũng chẳng mỉa mai cạnh khóe, nhưng làm việc
thì lại rất tốt. Còn những người khéo ăn khéo nói, hay nói những chuyện trong
nhà ngoài cửa thì những người đó thường làm không bền, làm hai năm là đi mất,
thế nên bạn không cần chú trọng bồi dưỡng những người như thế. Làm ông chủ cần
phải biết nhìn người, “người trí biết nhìn người, người nhân biết yêu người”,
hai điều này không thể thiếu.

 

Điều thứ hai là không được bới móc chuyện
thị phi. Trước tiên, ở nhà không được ở trước mặt chồng nói lỗi của mẹ chồng,
vĩnh viễn không được nói, đó là hành vi ngu xuẩn. Bạn hãy nghĩ xem, nếu như anh
ấy là kẻ bất hiếu, ngay cả mẹ mình mà không có hiếu, đi nghe lời bạn thì bạn có
thể chung sống với anh ấy được hay không? Không thể được! Nếu như anh ấy là một
đại hiếu tử, bạn nói ra những lời này đã làm tổn thương anh ấy, bất luận như
thế nào cũng không được nói, nếu có thể cảm hóa thì cảm hóa, nếu như không thể
cảm hóa thì hãy xem như không nhìn thấy, trước tiên hãy tu tốt đức hạnh của
chính mình, khi đức hạnh đã nâng cao thì có thể bao dung mẹ chồng, yêu thương
mẹ chồng. Thứ hai là vĩnh viễn không được nói đến lỗi lầm của anh chị em, chỉ
nhìn ưu điểm của họ là được rồi, đừng nhìn khuyết điểm, đối với người nhà đặc
biệt là phải như thế. Nếu như ở trong nhà dưỡng thành thói quen rồi thì đến
công ty sẽ nhất định làm được như thế. Đừng ở trước mặt ông chủ nói người này
không đúng, người kia không đúng. Nếu như bạn thực lòng muốn đưa ra ý kiến để
cải thiện tình hình công ty thì trước tiên hãy chân thành đi câu thông với nhân
viên đó trước, nếu như không thể câu thông mà sự việc này có lợi ích rất lớn
đối với công ty thì bạn hãy chân thành mà đi nói với ông chủ. Nếu như tạo
chuyện thị phi, biến chuyện nhỏ thành chuyện to để gây rối loạn, trong lòng
thích thú thì đó là hành vi cực ác, phước báo của bản thân sẽ bị tổn giảm rất
lớn.

 

Điều thứ ba là không được hoa ngôn xảo ngữ,
ở đây cũng bao gồm luôn lời nói đùa, nói giỡn. Có phụ nữ thích nói đùa, hoặc
nói năng tùy tiện, thậm chí còn nói những lời dâm ô tục tĩu. Phải biết, nếu nói
những lời như thế thì nhất định sẽ nhận hậu quả, vĩnh viễn không được nói lời
như thế. Có một lần tôi gặp một nhân viên nam đã tùy tiện nói với một nữ nhân
viên rằng: “Nếu sau này anh tìm không được bạn gái thì anh sẽ tìm em”, nữ nhân
viên này cũng tùy tiện trả lời rằng: “Được thôi, không thành vấn đề”. Việc này
tôi vô tình biết được nên đã nghiêm khắc phê bình riêng từng người một. Tôi nói
với nhân viên nam đó rằng không được nói như vậy, hôn nhân là việc lớn của đời
người, sao có thể xem như trò đùa được? Tôi nói: “Nếu như cậu thực sự thích cô
ấy thì cứ đường đường chính chính mà nói với cô ấy, chứ đừng nói những lời như
vậy”. Còn đối với nhân viên nữ thì tôi phê bình còn nghiêm khắc hơn, khiến cô ấy
khóc, tôi nói: “Sao em có thể đem cuộc đời của mình ra nhận lời dễ dàng với
người khác như thế? Nếu như em thực muốn lấy anh ấy thì được, nếu như không
muốn lấy thì sao lại nói lời như thế?” Sau đó cô ấy cũng rất xấu hổ. Đối với
các em nhân viên nữ vừa mới tốt nghiệp đến làm ở công ty tôi, tôi thực sự xem
họ như con gái của mình, rất nghiêm khắc với họ. Lúc mới vào làm các em còn sơn
móng tay, đều bị tôi bắt tẩy đi hết, có em xót tiền mà nói rằng đã bỏ ra hơn
một trăm tệ để sơn móng tay, tôi nói “dù là một ngàn tệ cũng phải tẩy sạch,
chìa tay ra một cái nhìn như móng tay quỷ vậy, ghê quá!”, để móng tay sạch sẽ
có phải tốt hơn không, đừng để móng tay dài quá. Thế nên, tuyệt đối không được
nói đùa, những lời tục tĩu càng không nên nói. Chúng ta nói lời “hoa ngôn xảo
ngữ” là do chúng ta có tâm nịnh bợ từ lâu mà chúng ta không phát hiện ra, thậm
chí trước mặt cha mẹ cũng có cái tâm nịnh hót này. Trước mặt những khách hàng
có quyền thế, có địa vị hoặc là đem lợi ích đến cho mình thì mình đều dùng cái
tâm này mà nói chuyện, dùng cái tâm này nói chuyện trong một thời gian lâu thì
sẽ có ngày bạn vừa buột miệng là thốt ra mà không hay không biết. Lúc ban đầu
người khác sẽ cảm thấy người này nói chuyện rất ngọt ngào, thế nhưng nếu như
tiếp xúc lâu rồi thì cảm thấy người như vậy không thể kết giao bạn bè chân thật
được, bởi vì người khác đều cảm thấy con người này miệng lưỡi ngọt lịm, chỉ có
nói chứ không làm được, không có tâm chân thành, không thể khiến bất kỳ người
nào cảm động, thế nên không nên nói những lời nịnh bợ.

 

Loại sau cùng là lời nói khiến người khác
tổn thương, lời nói thô lỗ. Thông thường chúng ta cũng ít khi gặp phải loại phụ
nữ chanh chua đanh đá, nói lời thô lỗ rất khó nghe. Nhưng chúng ta có khẳ năng
nói ra những lời oán trách, nói lời hơn thua, lời thị phi, cái xấu của những
lời nói này là gì? Sẽ khiến cho người khác nghe rồi trong tâm không vui, trong
tâm không thoải mái, không tự tại. Phàm những lời nói khiến người khác không
thoải mái thì chúng ta đừng nên nói. Cần phải dưỡng khí chất nhu hòa, đồng thời
giữ gìn tốt mối quan hệ với đồng nghiệp, bạn bè và người ngoài. Theo lời của
chồng tôi, tôi trước đây vốn là không nói thì thôi, nhưng hễ nói ra thì khiến
người khác tức giận bật ngửa. Tuy tôi không biết nói những lời mắng người,
nhưng lại nói những lời của một phụ nữ có học thức khiến người khác tổn thương,
trong chốc lát có thể đâm người một nhát, khiến họ tức nghẹn, nói không nên
lời, tôi không nổi giận nhưng họ thì tức không chịu được, hiện nay tôi đã hiểu
rõ lời này thuộc về ác khẩu. Sau khi tôi học văn hóa truyền thống đã nỗ lực sửa
đổi tật xấu này, không nói những lời khiến người khác tức giận, mà biết nén
lại. Nếu như nói chuyện với người có oán thù với bạn thì oán sẽ chồng thêm oán,
bạn đã kết thành mối họa rồi, đến ngày nào đó không biết chừng bạn sẽ gặp rủi
ro với họ, cho nên cái miệng quả thật là cái cửa của họa phước.

 

Thế nào là lời nói thiện lành? Đó là lời
khi được nói ra khiến cho tất cả mọi người đều được lợi ích, điều này có nghĩa
là lời nói ra là lời trí huệ, lời nói trí huệ nhất định hàm chứa tấm lòng nhân
từ, nếu có lời nói như vậy thì hãy nói ra, còn nếu không thì đừng nói. Chúng ta
cần phải luyện tập, cần phải phản tỉnh, ít nói chuyện thì trước tiên sẽ bớt
được lỗi lầm, ví dụ như hôm nay nói mười câu, trong đó có một câu là trí huệ,
tỉ lệ như vậy là rất cao. Nếu như hôm nay nói một trăm câu mà chỉ có một câu có
trí huệ thì tỉ lệ như vậy là rất thấp. Thế nên, năm ngoái chồng của tôi đã từng
nói rằng anh ấy không mong muốn tôi ra giảng, anh ấy nói: “Nói nhiều sai nhiều,
trình độ của em còn thấp như thế mà ra ngoài giảng cho người khác cái gì”. Lúc
đó tôi không biết ý của câu nói “trình độ thấp” nghĩa là thế nào, nên tôi còn
tranh biện với anh ấy. Năm nay, anh ấy đã nêu ra ví dụ, và tôi đã hiểu. Mấy
tháng trước nhân viên của anh ấy hỏi anh ấy rằng nguyên nhân để sự nghiệp thành
công là gì, anh ấy trả lời: “Chẳng có gì khác ngoài việc đừng oán trách, phải
khiêm tốn”. Sau đó, anh ấy đã giải thích con người vì sao cần khiêm tốn, thế
nào là khiêm tốn, anh đã nêu ra hai ví dụ mà tôi cảm thấy rất hay. Anh ấy cầm
một ấm trà lên nói: “Bạn xem khi nước trà trong ấm đầy thì bạn rót ra tách trà
sẽ rất dễ dàng, ngược lại nếu như trong ấm không đầy nước thì bạn phải đưa ấm
lên cao, dùng lực để rót nước ra. Người khiêm tốn thì bụng dạ đã đầy đủ, đầy đến
mức tràn ra ngoài, một câu nói tình cờ thốt ra cũng khiến người được thọ dụng.
Người không khiêm tốn thì nôn nóng muốn biểu đạt, rất phí sức lực, nói cả buổi
mới nói ra một câu khiến người thọ dụng.” Anh ấy lại nêu ra một ví dụ khác: “Ví
dụ như con muỗi mỗi ngày kêu vo vo nhưng lại rất dễ bị người đập chết. Còn hổ,
sư tử và voi bình thường không nghe thấy tiếng chúng kêu, chúng an nhàn thong
dong tự tại mà đi, thế nhưng hổ và sư tử là vua của bầy thú, một khi chúng phát
ra âm thanh giận dữ thì sẽ cắn người, không phải người cắn chúng. Người khiêm
tốn thì có tướng vương giả, không dễ nói lời tùy tiện, nhưng khi nói chuyện thì
nhất định khiến người được thọ dụng”. Tôi cảm thấy ví dụ này rất hay, thế nên
người ta hay gọi chồng minh là “tiên sinh” (thầy giáo) thật có đạo lý, anh ấy
quả thực là thầy của tôi.

 

Phụ nữ chúng ta khi nói chuyện cần hết sức
chú ý đến âm điệu, tôi đã từng nghe một số cô gái nói chuyện với giọng điệu quá
mật ngọt lẳng lơ. Có một lần tôi đi cùng xe với một cô gái, âm điệu lời nói của
cô ấy qua điện thoại rất là nhẹ nhàng, ngọt lịm, khiến người nghe cảm thấy như
rót mật vào tai, đồng thời những cuộc nói chuyện của cô ấy qua điện thoại đều
là gọi cho nam giới. Tôi ở bên cạnh nghe xong cảm thấy âm điệu lời nói này
không được, không trang trọng. Thế nên, phụ nữ nói chuyện thanh âm cần phải nhu
hòa, là chữ  “nhu” của tâm địa “ôn nhu
thiện lương”, và chữ “hòa” của “tâm bình khí hòa”, tuyệt đối không phải là lời
mật ngọt lẳng lơ. Những lời mật ngọt chết ruồi đó, loại âm thâm đó là tà âm,
không phải chính âm. Chúng ta cần phân biệt tà chính rõ ràng thì mới không uổng
công học tập Nữ Đức, làm phụ nữ phải có trí huệ.

 

Tổng kết lại, phụ nữ không quý ở chỗ nói
nhiều mà quý ở chỗ nói lời phù hợp thích đáng. Nếu bạn biết nói chuyện thì bạn
mới có thể biết làm thế nào để giúp chồng, làm thế nào để dạy con, làm thế nào
để trị quốc, bình thiên hạ.

 

THỜI NHIÊN HẬU NGÔN, BẤT YẾM Ư NHÂN.

 

Chữ “thời” có nghĩa là thời cơ, thời cơ là
gì? Nghĩa là khi chúng ta nói chuyện nhất định cần phải xét đến bối cảnh. Chúng
ta thường nói rằng: “khen ngợi phải công khai, phê bình cần kín đáo”. Tuy
nhiên, nếu như trong một công ty mà các thành viên không chung sống hòa thuận
với nhau, nếu bạn công khai khen ngợi một người nào đó thì có thể sẽ khiến anh
ấy càng bị tập thể cô lập, càng tạo nên sự bất hòa trong đoàn thể, vậy thà rằng
đừng khen ngợi công khai còn tốt hơn. Nhưng khi phê bình thì nhất định phải kín
đáo, chỉ một người nói chuyện với một người thôi. Đối với người lớn tuổi cũng
như vậy,  khi người lớn tuổi nổi giận
hoặc không vui thì lời nói của bạn liệu có thể giúp họ điều giải được hay
không, nếu như không điều giải được thì đừng nói. Khi họ đang tức giận thì chớ
thêm dầu vào lửa. Còn trên gấm có cần thêu thêm hoa nữa hay không? Khi bản thân
tôi học tập Kinh điển thì thấy không cần như vậy, nếu như người này nhận được
quá nhiều lời tán thán mà bạn còn tặng thêm lời khen cho anh ấy thì đức năng và
phước báo của anh ấy sẽ không giữ được, ngược lại còn đẩy anh ấy đi về hướng
ngược lại, sẽ xuất hiện một số hiện tượng khiến người khác thất vọng. Tôi có
khi cảm thấy dường như những người bên cạnh đang hùa theo phụ họa, mọi người
tán thán thì mình cũng tán thán, nếu như mình không tán thán thì bị hiểu lầm là
đố kỵ. Tôi không cho là như vậy, khi tôi cảm thấy người đó không trụ nổi với vô
số lời khen thì tôi không thể hùa theo họ, mọi người khen người này tốt, tôi
không nói anh ấy không tốt, nhưng tôi sẽ không nói gì cả. Nếu như họ khăng
khăng muốn tôi có nhận xét đối với anh ấy thì tôi có thể nói rằng trên một
phương diện nào đó anh ấy đáng để tôi học tập, còn những phương diện khác thì
tôi một lời cũng chẳng nói ra.

 

Làm người thực sự cần phải có trí huệ, khi
đi hỏi người khác cũng cần có trí huệ. Ví dụ có một trường hợp, có một ông chủ
công ty, khi chúng tôi cùng ăn cơm với nhau, trên bàn ăn còn có những người
khác. Ông ấy đã hỏi tôi nên làm thế nào để dẫn dắt nhân viên trong công ty học
tập văn hóa truyền thống, “nếu như tôi dẫn nhân viên ra ngoài tham gia luận đàn
học tập văn hóa truyền thống, như thế có tốt không?” Tôi đã trực tiếp trả lời
với ông ấy là: “Không tốt”. Ông ấy hỏi tôi: “Tại vì sao?” Tôi nói: “Việc này
tôi đã trải qua rồi, bắt đầu từ năm ngoái tôi dẫn nhân viên của mình tham gia
đủ loại luận đàn, thậm chí họ còn dắt vợ và mẹ theo, tất cả chi phí đều do tôi
lo, vẫn trả lương đầy đủ, kết quả thế nào? Kết quả chỉ là sự thể hiện của cái
tâm tự tư tự lợi của tôi, chính là thể hiện ra tôi rất nhân từ, hình như đối xử
với nhân viên rất tốt. Họ có thay đổi hay không? Không hề thay đổi, mà đa số
còn từ chức bỏ đi, vì sao lại như thế? Sau cùng tôi đã “phản cầu chư kỷ” (xét
lại chính mình) rằng nhân viên hiện nay không cần đi ra ngoài học, mà bản thân
tôi ở nhà cần nội tu trước, tôi học hiểu một điều thì dạy họ một điều. Thế giới
phù hoa bên ngoài rất loạn, mười người thầy thì sẽ có mười kiểu giảng khác
nhau, tôi là người vừa mới học tập, nhân viên còn học sau tôi, họ ở bên ngoài
nghe không hiểu, nhìn không hiểu về hỏi tôi, kỳ thực tôi cũng không hiểu rõ.
Hơn nữa, sau khi ra ngoài, họ tiếp xúc với nhiều người như thế thì tâm sẽ tán
loạn. Bạn xem từ xưa đến nay cổ đại đức dạy học nhất định là đóng cửa tự tu,
trước tiên không phải dẫn học trò đi du sơn ngoạn thủy. Trước tiên phải làm cho
tâm của họ định lại đã. Giám đốc có thể ra ngoài tham học vì định lực của giám
đốc dù sao cũng cao hơn nhân viên một chút, sau đó để các nhân viên ở nhà tu
định trước tiên, chọn ra một hoặc hai bộ sách để họ học tập nhiều lần, nghe đi
nghe lại, thể ngộ nhiều lần trong công việc. Không cần đem tiền đi tiêu một
cách vô ích như thế, không cần thiết.” Sau khi nghe tôi nói xong, ông ấy lại
hỏi một nhân viên kế bên, cũng là một nhân viên quản lý cấp cao ở một công ty
khác, anh ấy đã nói với ông rằng: “Ông nên dẫn nhân viên đi ra ngoài học tập,
có thể thông qua học tập mà nâng cao chính mình.” Lúc đó, ông giám đốc ấy bắt
đầu cảm thấy rất bối rối, rốt cuộc có nên dẫn nhân viên ra ngoài học hay không,
ông ấy đã hỏi tôi, lúc đó tôi không nói gì cả. Bởi vì địa vị của ông chủ và
nhân viên vốn dĩ không như nhau, bạn hỏi ông chủ thì sẽ có đáp án này, bạn hỏi
nhân viên thì nhất định có một đáp án khác, như vậy thì bạn phải biết cần nên
hỏi ai, đây cũng thuộc về nói chuyện cần phải quán thời cơ. Không chỉ bao gồm
việc phải quán sát thời cơ mà còn phải biết quán sát đối tượng. Trước mặt mẹ
chồng bạn đừng nên kể tội chồng của mình, vì không có ích gì cả, hoàn toàn là
kể tội vô ích, phát ngôn vô ích, hoàn toàn không có tác dụng. Bạn có thời gian
mà lại làm những việc vô ích chi bằng hãy làm những việc có ích đi, đừng lãng
phí thời gian của chính mình, bạn không cần đi kể tội bất kỳ người nào cả.  Nếu như bạn đi kể lể với bạn bè của mình về
ông xã, nhưng bạn bè của bạn không thể giải quyết được, bạn đi kể lể với cha mẹ
ruột của mình về anh ấy, cha mẹ bạn tuy có lo lắng bực bội nhưng liệu họ có
khuyên bạn ly hôn anh ấy hay không? Không bao giờ. Nếu như bạn đi kể lể với cha
mẹ chồng về chồng của mình thì họ cũng không thể đi chỉ trích con trai của họ
được, cho nên tôi cảm thấy phương thức tốt nhất đó chính là bản thân tự nội hóa
để giải quyết vấn đề, sau này cũng không cần đi kể lể về ai nữa.

 

“Thời nhiên hậu ngôn” chúng ta cần phải
biết với mỗi một lời nói thì từ việc lựa chọn lời cho đến việc quán sát thời cơ
là nhằm để chúng ta định lại, trong quá trình định đó có thể sinh ra trí huệ
chân thật. Sau cùng sẽ đạt được hiệu quả là khiến người không chán ghét. Từ xưa
đến nay đều hết sức xem trọng “phụ ngôn”, trong tất cả các giáo học của chư vị
cổ đức, giáo học về Nữ Đức đặc biệt nhấn mạnh đến “phụ ngôn”. Trong Kinh Thi
phần “Đại Nhã” có câu nói rằng: “Bạch khuê chi điếm, thượng khả ma dã. Tư ngôn
chi điếm, bất khả vi dã”. Câu này có nghĩa là gì? Bạch khuê chỉ cho bạch ngọc,
dùng bạch ngọc làm con dấu, nếu như ở phía trên có chút tì vết thì có thể mài
nhẵn đi một chút là được. Tuy nhiên, nếu như lời nói có vết nhơ, như là nói lời
ác, lời không nên nói ra, thì bạn có thể nuốt vào được hay không? Không thể
được, không có cơ hội để hối hận. Có một đoạn câu như thế này, tôi xin chia sẻ
với mọi người phần tôi đã sao chép lại: “Bớt nói những lời oán trách, hãy nói
nhiều lời khoan dung, oán trách mang lại hận thù, khoan dung mới là trí huệ.
Bớt nói những lời mỉa mai, hãy nói nhiều lời tôn trọng, mỉa mai thể hiện sự xem
thường, tôn trọng tăng thêm lòng thấu hiểu. Bớt nói những lời tổn thương, hãy
nói nhiều lời quan tâm, tổn thương tạo nên đối lập, quan tâm thắt chặt tình
thân. Bớt nói những lời ra lệnh, hãy cùng bàn bạc thêm với nhau, mệnh lệnh chỉ
có thể tiếp thu, còn bàn bạc mới chính là lãnh đạo. Bớt nói những lời phê bình,
hãy nói nhiều lời cổ vũ, phê bình tạo ra ngăn cách, cổ vũ khơi mở tiềm năng”.
Tôi rất thích năm câu nói trên, dán nó lên trên bàn đọc sách, khi không có việc
gì thì có thể đọc lại nó. Bạn có đang nói những lời oán trách, mỉa mai, tổn
thương, ra lệnh và phê bình hay không? Nếu như có nói thì hãy mau chóng mà
chuyển đổi trở lại, hãy đem chúng chuyển thành những lời tốt đẹp. Giống như
cánh cửa sổ vậy, bên trong cửa sổ là màn đêm u ám tối tăm, nếu mở cửa sổ ra thì
sẽ nhìn thấy rực rỡ sáng chói, chỉ là cách nhau một bức tường, một khi thay đổi
thì sẽ có thể chuyển đổi trở lại, chúng ta cũng thường xuyên phản tỉnh chính
mình, như vậy mới tốt.

 

Tiếp theo tôi xin chia sẻ với một người một
chút về ngôn từ trong lời văn của phụ nữ thời nay trên các trang mạng và
podcast nhất định cần chú ý, đừng viết những điều không tốt, không phải là lời
nói thiện lương hoặc là lời nói khiến tâm người đọc trở nên xấu ác thì đừng
viết ra. Nếu như bạn viết ra một cuốn sách lưu truyền hậu thế có rất nhiều
người đọc mà nội dung đi ngược lại với luân lý đạo đức, bạn có cần gánh trách
nhiệm này hay không, có gánh lấy hậu quả hay không? Chúng ta thấy tác giả Thi
Nại Am của tiểu thuyết “Thủy Hử Truyện”, trong tác phẩm của ông có một số cảnh
liên quan đến sắc tình, là những thứ không tốt, nên con cháu 3 đời của ông đều
bị câm. Còn tác giả Tiếu Tiếu Sinh của “Kim Bình Mai” thì con cháu năm đời bị
tuyệt tự. Tác giả của cuốn sách “Nhân tình của quý cô Chatterley” là
D.H.Lawrence, cuốn sách này có thể rất nhiều người đã xem qua, ông ấy viết xong
hơn một năm thì qua đời ở tuổi 44. Bao gồm cả tác giả của truyện tranh
“Shin-cậu bé bút chì” đã qua đời ở tuổi 51, cuốn truyện tranh “Shin-cậu bé bút
chì” chưa viết xong thì ông ấy đã chết do ngã từ trên vách núi xuống đất. Vì
sao vậy? Bởi vì viết ra những câu chuyện tà ám như vậy sẽ dẫn dắt lòng người đi
về hướng trái nghịch với luân thường đại đạo, bạn phải gánh lấy nhân quả, giống
bạn như xúi dục người khác giết người thì việc này sao có thể không liên quan
với bạn được chứ? Có quan hệ rất lớn. Đặc biệt là những nữ tác giả có tài văn
chương hãy nên suy nghĩ, hãy dùng ngòi bút của mình mà viết về những văn chương
của Thánh Hiền, khuyên người hướng thiện, chớ nên xem thường mà phê bình người
xưa. Khi tôi lên mạng thâu thập những tư liệu về Ban Chiêu, tôi cũng nhìn thấy
rất nhiều bài viết phê bình Ban Chiêu, tôi cảm thấy rất đau lòng, họ chưa đọc
kỹ tác phẩm của bà, vẫn chưa nghiên cứu ý nghĩa sâu bên trong, không hiểu được
ý nghĩa thực sự của nó mà đã tự ý phê bình, khiến cho huệ căn, huệ mạng của
nhiều người bị đoạn mất. Những người khác xem thấy lời bình như vậy sẽ không đọc
tác phẩm này nữa, có thể sẽ vĩnh viễn không thể nào có được sự giáo hóa về đức
hạnh phụ nữ, đây là một sự việc rất nghiêm trọng. Thế nên, không có tài đôi khi
cũng là một điều hay, tài năng kém thì chí ít cũng sẽ không gây ra những lỗi
lầm lớn, ngược lại đối với những người rất có tài hoa thì là đó lại là một việc
nguy hiểm. Nếu như phụ nữ có đức mà vô tài thì vẫn còn được, vẫn là một món
hàng an toàn. Nếu vô đức vô tài thì là món hàng kém chất lượng, nhưng cũng
không gây ra ảnh hưởng xấu lớn, cò như vô đức mà có tài thì tuyệt đối sẽ là món
hàng nguy hiểm, đó là một gói thuốc nổ. Trong công ty của tôi, nếu như tôi phát
hiện người này không có đức thì sẽ không bao giờ trọng dụng, bất kể người đó có
tài năng đến đâu, cho dù anh ấy có đem tiền về cho công ty nhưng tôi cũng xem
như không. Bởi vì liệu số tiền ấy sẽ mang lại hậu quả không tốt hay không,
khách hàng có than phiền hay không, có mối họa ngầm nào bên trong hay không tôi
cũng không biết rõ. Cho nên, tôi thà rằng dùng người có đức vô tài, đây là tiêu
chuẩn thấp nhất, rồi giúp cho người có đức vô tài nâng cao lên thành có đức có
tài, bồi dưỡng cho họ, nâng cao tư chất của họ, tăng trưởng phước báo cho họ,
sau này họ sẽ có đức lẫn tài. Rất nhiều người đến cửa hàng chúng tôi đều cảm
thấy kinh ngạc, các nhân viên nữ đều rất bình thường, rất phổ thông, không có
cô nào mồm mép lanh lợi cả mà đều là những cô gái ăn nói rất bình thường, mộc
mạc nhưng tâm địa thiện lương.

 

QUÁN HOÁN TRẦN UẾ, PHỤC SỨC TIÊN KHIẾT, MỘC
DỤC DĨ THỜI, THÂN BẤT CẤU NHỤC, THỊ VỊ PHỤ DUNG. (Tạm dịch: Y phục dù cũ hay
mới cũng phải giặt cho sạch sẽ, tắm gội đúng lúc, giữ thân thể thanh khiết sạch
sẽ, phục sức tươi tắn chỉnh tề, đây chính là phụ dung)

 

“Quán hoán” có nghĩa là giặt, ý chỉ thường
xuyên giặt giũ quần áo sạch sẽ, đừng để dơ bẩn. “Phục sức tiên khiết” có nghĩa
là mặc y phục thanh khiết, sạch sẽ. “Mộc dục dĩ thời, thân bất cấu nhục” nghĩa
là thường xuyên tắm gội, thân thể đừng để cáu bẩn, đó là phụ dung. Trên thực tế
mỗi một câu mà Ban Chiêu viết đều có hàm nghĩa rất sâu. Chẳng nhẽ chỉ có nghĩa
là phải mặc quần áo sạch sẽ và giữ gìn thân thể sạch sẽ thôi sao? Kỳ thực không
chỉ là như vậy, mà là thông qua hành vi như thế để luôn luôn nhắc nhở bản thân
về mặt đức hạnh về mặt tâm hạnh của chúng ta xem coi có bị cấu uế hay không?
Nếu như cũng bị ô nhiễm, cũng bị vấy bẩn thì như thế không gọi là phụ dung.
Trong “Chu Dịch” có câu nói rằng: “Mạn tàng hối đạo, trị dung hối dâm”. “Hối”
có nghĩa là dẫn dắt, dẫn dụ, có nghĩa là nếu như bạn thu thập cất giữ những
châu báu đẹp đẽ tức là đang dụ kẻ trộm vào nhà của bạn ăn trộm. Người thời nay
không những cất giữ châu báu trong nhà mà còn phô bày ra ngoài, đi xe siêu
sang, mặc quần áo hàng hiệu, như thế chẳng khác nào dẫn dụ người khác đến cướp,
như vậy chẳng khác nào dạy người đi cướp bóc hay sao? “Trị dung hối dâm” nghĩa
là phụ nữ ăn mặc rất hở hang khêu gợi, chẳng khác nào nói rằng “tôi là cô gái
không đàng hoàng, anh hãy đến đùa bỡn với tôi, tà dâm với tôi”, tức đang dạy
cho người khác những sự việc như thế, chỉ chiêu cảm những hành vi phi lễ đến
với mình. Thế nên, lời nói hành vi của phụ nữ lúc bình thời rất là quan trọng,
nếu như bạn có chính tâm chính nghĩa, ăn mặc trang điểm nghiêm chỉnh đoan trang
thì bất kỳ người nào cũng không dám thất lễ với bạn, sẽ không có những hành vi
phi lễ. Nếu như chúng ta hời hợt không chú ý đến hành vi và lời nói của chính
mình nhưng lại không biết rằng chúng là một loại ám thị đối với người khác, có
thể trong tâm của bạn không nghĩ như thế, nhưng người khác lại nghĩ đến điều
phi lễ. Chúng ta cần thường xuyên phản tỉnh xem những hành vi cử chỉ của chúng
ta có khiến cho người khác khởi lên những suy nghĩ như vậy không, có dựa trên
những lời dạy của cổ Thánh tiên Hiền hay không?

 

Trên phương diện y phục và trang điểm,
chúng ta cần chú ý nên làm thế nào thì mới có thể gọi là “tắm rửa sạch sẽ, phục
sức tươi tắn”? Về mặt ngôn từ thì chúng ta cảm thấy phụ nữ thời nay đều có thể
làm được, có ai mà cả ngày không tắm đâu, có ai ăn mặc lôi thôi lếch thếch đâu?
Không có phụ nữ như vậy mà các cô gái đều trang điểm rất tươi tắn sáng sủa, tóc
mỗi ngày đều chải chuốt, tắm rửa mỗi ngày mấy lần. Nhưng điều then chốt đó là y
phục có phù hợp với bản thân hay không? “Đệ Tử Quy” đã dạy cho chúng ta về điều
này, trước tiên phải ăn mặc đoan trang, không được hở hang khêu gợi, đặc biệt
là vào mùa hè. Đầu năm nay khi bắt đầu học tập Nữ Đức, có một ký giả đến phỏng
vấn tôi và doanh nghiệp của tôi, sau đó tôi đã gợi ý với cô ấy nên tuyên truyền
về văn hóa truyền thống, cô ấy nói: “Thứ này lỗi thời rồi, tôi không cần viết
bài về đề tài này đâu.” Sau đó tôi nói rằng: “Cô hãy ngồi xuống, để tôi rót cho
cô tách trà và trò chuyện cùng cô, tôi không nói gì khác ngoài bốn chữ.” Cô
nói: “Cái đó càng cổ lỗ xỉ hơn, ai còn học tam tòng tứ đức nữa chứ?” Tôi nói:
“Tôi xin nói với cô về đề tài phụ dung”. Bởi vì lúc đó không có nhiều thời
gian, sau khi tôi nói xong cô ấy có hơi kinh ngạc rồi nói: “Chị nói những điều
này có vẻ như là điều cần thiết trong thời buổi hiện nay, không phải là thứ lỗi
thời.” Tôi nói: “Quả đúng như vậy”. Cô ấy kể cho tôi nghe về lời nói của một
cảnh sát trưởng là “vào mùa đông thì những vụ án cưỡng dâm rất ít, như khi mùa
hè đến thì các vụ án đột nhiên tăng vọt, đặc biệt là vào tháng 8 và 9 khi các
cô gái ăn mặc thiếu kín đáo thì các vụ án tăng lên rất nhanh, các cô gái cần
chú ý đến việc ăn mặc trang điểm, nếu không thì sẽ rước họa vào thân.” Thế nên,
chúng ta hãy nghĩ xem nếu như tất cả phụ nữ đều học về phụ đức, biết cách ăn
mặc phù hợp thì các vụ án hình sự sẽ không nhiều như thế, cha mẹ cũng không
phải lo lắng nhiều về con cái. Việc ăn mặc của con gái từ nhỏ phải được mẹ dạy
dỗ, việc này phải xem xem người làm mẹ ăn mặc như thế nào, nếu như người mẹ
cũng ăn mặc hở hang khêu gợi, thì cũng sẽ cho con ăn mặc như thế, việc này là
điều rất bình thường, bạn thích như vậy thì cũng thích con cái của mình ăn mặc
như vậy. Có một lần tôi xem thấy tin tức nói về một diễn viên điện ảnh nổi
tiếng của HongKong dẫn theo con gái du lịch Châu Âu, trên mạng đăng rất nhiều
tấm hình, con gái của cô ấy là một phiên bản y hệt như cô ấy, nó chỉ mới 5 tuổi
mà mặc áo khoác da báo, tay mang một túi xách hàng hiệu nhỏ, đội một chiếc mũ
lệch, tóc uốn, mang đôi ủng cao, ngón tay đều sơn đỏ, sau đó cầm chiếc điện
thoại nhỏ đi dạo phố. Tuy nhiên, quan trọng nhất đó chính là gì? Lúc đó là thời
gian đi học, nhưng cô ấy đã xin thầy giáo cho con của cô nghỉ học để đi du lịch
Châu Âu, thầy giáo không đồng ý nhưng đó là trường học quý tộc nên dường như
cũng chẳng có cách nào không cho nghỉ. Chúng ta nghĩ xem đứa bé gái đó lớn lên
sẽ như thế nào? Đương nhiên trường hợp của bé là một trường hợp cực đoan, chúng
ta hãy xem những gia đình phổ thông khác xem có giống như vậy hay không? Ngoài
ra chúng ta thấy những phụ nữ bán những y phục khêu gợi thì giống như những
người bán sách báo và băng đĩa đồi trụy vậy, liệu con cái của họ có ăn mặc
giống như thế không, người nhà của họ có ăn mặc giống như thế không? Nếu như
người nhà bạn không mặc những quần áo như thế này thì bạn cũng đừng bán chúng,
hãy bán những y phục truyền thống, y phục đoan trang hoặc trang phục công sở
cho phụ nữ. Có một nữ doanh nhân của một chủ tiệm nhỏ nói với tôi rằng khách
đến mua đều là những cô tiểu thư, chi tiền rất thoáng, nên kiếm được rất nhiều
tiền. Tôi nói rằng bên này chị kiếm được, còn bên kia thì sao? Có thể sẽ để lại
di hại vô cùng. Bao gồm những người bán những băng đĩa đồi trụy, liệu con cháu
đời sau của họ có xem hay không, nếu như chúng xem thì hại người đời sau cũng
là hại chính mình. Điều thứ hai, chúng ta mặc y phục nhất định không được xa xỉ
lãng phí, phải phù hợp với thân phận và điều kiện kinh tế của chính mình, thậm
chí khi điều kiện của gia đình rất tốt có thể mua những quần áo hàng hiệu nhưng
vẫn có thể giảm bớt nhu cầu và tiêu chuẩn của chính mình mà không mua chúng.
Tiết kiệm những phước báo này dành cho con cháu đời sau của mình, để dành phước
cho lúc tuổi già, khi còn trẻ chớ phung phí phước, chớ mê muội truy cầu hưởng
thụ. Nếu như không có điều kiện để mua thì càng tốt, bởi vì tâm ái mộ hư vinh
sẽ hại cả đời của chính mình, chỉ vì đống quần áo hàng hiệu đắt tiền hay chỉ vì
một cái túi xách mà không tiếc sự hy sinh, thậm chí còn bán luôn cả chính mình,
thực tế cái được sẽ không bù nổi cái mất, được hạt mè mà mất cả quả dưa, các
bạn gái nên hiểu rõ điều này.

 

Việc ăn mặc không phù hợp còn bao gồm cả
việc phục sức giống như nam giới. Tôi xin nêu ra một ví dụ trong sách “Liệt Nữ
Truyện”. Hạ Kiệt là vị vua cuối cùng của nhà Hạ, ông có một phi tử là nàng Muội
Hỷ, nhan sắc rất xinh đẹp nhưng thiếu đức hạnh. Việc phụ nữ phục sức với trang
phục của nam giới, đeo kiếm, đội mũ cao của nam giới, nhìn rất oai phong là bắt
đầu từ nàng ta. Hạ Kiệt cũng chẳng màng đến việc tu dưỡng lễ nghĩa, vô cùng
hiếu sắc tham dâm, tìm kiếm mỹ nữ để đưa vào hậu cung. Ông còn tuyển vào cung
những tên hề và những kẻ biểu diễn mua vui cho ở cạnh bên, chế tác và biểu diễn
loại âm nhạc dâm dật, ngày đêm không ngừng. Ông cho cung nữ uống rượu, nghe
theo lời của nàng Muội Hỷ nên mê loạn u tối, không giữ gìn quy củ, phóng túng
xa xỉ, dâm dật vô độ. Ông còn xây một cái ao chứa rượu rộng đến nỗi có thể đi
lại bằng thuyền. Một tiếng trống vang lên thì có 3000 người khom người như con
trâu đi đến thủ phục xuống uống rượu, họ bị bức đẩy xuống ao uống rượu, uống
say rồi thì chết chìm luôn trong ao, Muội Hỷ xem thấy cảnh đó rất thích thú. Có
một vị đại thần rất chính nghĩa tên Long Bàng 
đã khuyên can rằng: “Làm vua mà vô đạo thì sẽ mất nước” nhưng vua không
nghe, nên sau đó đất nước này đã bị giệt vong. Hạ Kiệt đã nói rằng: “Mặt trời
có thể mất được sao? Nếu như mặt trời mất thì ta mới mất.” Vua không những
không nghe lời khuyên mà còn cho rằng đây là lời yêu ngôn hoặc chúng nên đã
giết chết Long Bàng. Tiếp theo, ông ta đã cho xây đền đài cung điện bằng ngọc,
vét sạch tiền tài của đất nước, kết quả vua Thang khởi nghĩa. Lúc đó Thang là
một chư hầu, khi đánh nhau với quân của Hạ Kiệt thì quân lính của Hạ Kiệt đều
quy giáo đầu hàng vua Thang, sau cùng giúp Thang bắt Hạ Kiệt và Muội Hỷ lưu
đày, đưa đến bờ biển, sau cùng thì chết ở trên núi Nam Sào. Cho nên, những phụ
nữ có nhan sắc nhưng vô đức thì nhất định sẽ hại người, hại gia đình, hại đất
nước, đây là một ví dụ cực đoan trong lịch sử đáng để chúng ta phản tỉnh. Chúng
ta đọc lịch sử như chính mình soi gương, vì vậy phụ nữ không nên phục sức như
nam giới. Hiện nay chúng ta nhìn thấy một số ngôi sao ca nhạc nữ nhưng thích
mặc đồ như nam giới, rất nhiều fan nữ cũng theo đó mà sùng bái, việc này có sức
ảnh hưởng đến rất nhiều người. Vì sao rất nhiều ca sĩ, diễn viên đoản mạng,
thậm chí qua 40 tuổi thì bắt đầu đi xuống, vận mạng đen đủi? Bởi vì họ có sức
ảnh hưởng đến rất nhiều người, nhưng không dẫn dắt mọi người đi trên chính đạo,
nên vận mạng của họ nhất định sẽ suy.

 

Bên cạnh đó chúng ta cũng cần lưu ý là
không được sửa sắc đẹp, bởi vì thân thể của chúng ta “thân thể tóc da nhận từ
cha mẹ, không dám để tổn thương”, đây là câu nói trong “Hiếu Kinh”. Vì sao thời
xưa người ta giữ gìn thân thể rất tốt, là vì sợ cha mẹ nhìn thấy sẽ đau lòng.
Hiện nay thậm chí có cha mẹ không hiểu biết còn chủ động đưa tiền cho con gái
đi sửa sắc đẹp. Nếu làm như thế thì thân và tâm đều bị tổn hại rất lớn, thời gian
lâu sau thì thân thể có thể sẽ không được bình thường. Thân thể mà Trời ban cho
này là tốt nhất rồi, nếu có tiền tài thì hãy đi làm từ thiện, nếu có thời gian
và tinh lực thì hãy tích lũy đức hạnh cho chính mình. Sắc đẹp rồi cũng sẽ có
ngày nhạt phai, cho dù sửa sắc đẹp có tuyệt đến đâu thì qua 40 tuổi cũng sẽ già
nua, đó là quy luật của tự nhiên. Bất kỳ người nào cũng không thể chống lại quy
luật tự nhiên, chi bằng chúng ta hãy thuận theo, ông Trời cho sao thì hãy để
như vậy, cho khuôn mặt tròn thì cứ để mặt tròn, cho mắt một mí thì cứ để mặt
một mí, sống mũi có hơi thấp thì cứ để như vậy, đừng đi nâng chỗ này, cắt chỗ
kia mà làm gì, như vậy là trái ngược với quy luật tự nhiên. Con người nếu như
quá để ý đến nhan sắc ngoại hình của chính mình, đặc biệt là phụ nữ thì cô ấy
nhất định chẳng để tâm vào việc học tập và nâng cao đức hạnh của mình, quả thật
là “tâm vô nhị dụng” (một tâm không thể dùng vào hai việc một lúc).

 

Phụ nữ khi mang thai cũng phải chú ý đến sự
đoan trang, rất nhiều phụ nữ sau khi kết hôn thời gian lâu rồi ở nhà thì ăn mặc
khá là cẩu thả. Mặc quần áo ở nhà cũng cần phải chú ý giữ gìn sạch sẽ, tươm
tất, chỉnh tề để chồng và con nhìn vào cảm thấy tinh thần phấn chấn. Sau khi
mang thai cũng cần phải như thế, bởi vì bạn sạch sẽ thì đứa trẻ con bạn cũng
sạch sẽ. Bản thân tôi có cảm nhận rất rõ ràng, đặc biệt là đối với đứa con thứ
hai của mình, khi tôi mang thai thì rất chú ý giữ gìn sạch sẽ, lúc bình thường
đã sạch sẽ, lúc mang thai còn sạch sẽ hơn, đứa con trai thứ hai của tôi sau này
cũng rất sạch sẽ, nó chơi đồ chơi xong đều chủ động xếp ngăn nắp, bình thường
cũng thích rửa đồ chơi của mình. Cái chén nhựa của nó đều do chính nó rửa, quần
áo nếu như bị dơ nó đều chủ động thay ra. Nó mới lên 3 tuổi, hồi 2 tuổi cũng đã
như vậy rồi, đôi tất nhỏ của nó là do nó tự giặt, giặt rất sạch. Chúng ta sinh
con ra bất luận là con trai hay con gái cũng đều nên siêng năng và sạch sẽ, khi
chúng còn ở trong bụng mẹ là có thể bắt đầu giáo dục được rồi. Người phụ nữ
trong lúc mang thai cần giữ cho mình đoan trang, thanh tịnh, sạch sẽ, tinh
khiết. Đừng để một khi mang thai thì đầu tóc rối bù, quần áo thì bạ cái gì mặc
cái đấy, không được để bộ dạng như vậy.

 

Tiếp theo là khi trong nhà xảy ra biến cố
lớn, vì dụ như sự nghiệp của chồng đột nhiên gặp biến cố hoặc người thân xảy ra
biến cố thì người làm vợ, bà chủ của gia đình nhất định cần giữ được điềm tĩnh,
sắc mặc và dung mạo lúc đó phải an định không được rối loạn. Đừng để xảy ra bất
kỳ việc gì tay chân đều cuống quýt lên, hấp tấp, nóng nảy vội vàng, “không xong
rồi, làm sao bây giờ”. Thực sự khi gia đình xảy ra chuyện thì người chủ gia
đình không phải là nam giới mà nhất định là phụ nữ, bởi vì tình yêu của người
mẹ sâu dầy khôn sánh, bạn sẽ khiến cho lòng của chồng lúc nào cũng vững dạ, bất
kỳ việc gì xảy ra bạn cũng đều có thể điềm tĩnh thì sẽ không có việc lớn xảy
ra. Bất cứ lúc nào bạn cũng đều mang đến cho gia đình sức định tĩnh như vậy,
bạn cần có năng lực này. Tôi đã từng nói rằng phụ nữ giống như cây “định hải
thần châm” (gậy thần trấn biển) trong gia đình, đừng để cây gậy thần này bị lấy
đi, cho dù là biển động đến cấp độ nào thì gậy thần trấn biển này không được
dao động, anh ấy động là việc của anh ấy, còn bạn nên giải quyết thế nào thì
giải quyết như thế đó, việc lớn trong gia đình cũng không nhiều, một năm thậm
chí mấy năm mới xảy ra một lần, nhưng bình thường chúng ta phải tu luyện định
lực trong những việc nhỏ trong cuộc sống, khi việc lớn xảy ra thì chúng ta có
thể làm được “lâm nguy bất loạn”.

 

“Mộc dục dĩ thời, thân bất cấu nhục” tức là
không để cho bản thân bị bất kỳ nỗi nhục nào. Nỗi nhục này không phải do người
khác mang đến cho mình, như là bị người khác hủy báng, nhục mạ chúng ta, không
phải vậy, bấy kỳ người nào cũng đều không thể gây ra cho bạn, chỉ có bản thân
mới có thể mang nhục đến cho chính mình. Bạn đã nắm vững lời ăn tiếng nói, hành
vi, cách ăn mặc trang điểm của chính mình, sau cùng là nắm vững nội tâm của
chính mình, thì “nước dơ” ở bên ngoài không thể bắn vào thân được, người khác
hắt vào cũng không hắt được, chỉ có mình vấy bẩn chính mình mà thôi. Trong lúc
học tập chúng ta cần biết rõ sự việc nào có thể khiến chúng ta rước lấy nhục
nhã, sự việc nào thì không. Chúng ta học tập lời dạy của cổ đức nhiều lần thì
thấy rằng việc quan trọng hàng đầu của phụ nữ đó là trinh tiết. Đặc biệt là hiện
nay rất nhiều người không chú ý đến lời nói và hành vi trên phương diện này,
xem đó là việc không sao cả, cách đây 20 năm khi nói đến việc ngoại tình thì
cảm thấy đỏ mặt, còn hiện nay thì nói chi đến việc ngoại tình, việc có bao
nhiêu mối tình mọi người đều không cảm thấy đó là việc hổ thẹn mà là ngược lại
còn cảm thấy tự hào. Chúng ta gọi sự việc này là “tích phi thành thị”, có nghĩa
là sự việc sai trái tích lũy quá nhiều rồi, mọi người đều cảm thấy việc này trở
thành đúng. Chúng ta hiện nay cần loại bỏ cái sai, quay về nẻo chánh, đem sự
việc sai trái này nói rõ với mọi người rằng làm như thế là không tốt, đem việc
tốt nói với mọi người rằng hãy nên làm như vậy. Bởi vì trên thế gian này chỉ có
đi trên con đường chính đạo thì mới có được hạnh phúc thực sự, những phụ nữ
ngoại tình đều không hạnh phúc, họ đã làm trái với thường đạo của thế gian thì
làm sao hạnh phúc cho được? Thế nên mọi người cần phải hiểu rõ cái gì là thật,
cái gì là giả, cái gì là vĩnh cửu, cái gì là tạm thời.

 

Còn một điểm nữa tôi xin nói với mọi người,
cũng là nhắc nhở mọi người rằng phụ nữ không nên tích chứa nữ trang, đây cũng
là lời dạy của cổ Đại Đức. Hiện nay phụ nữ vì tích chứa trang sức vàng bạc,
châu báu ngọc ngà mà không ngần ngại tiêu hao cạn kiệt gia tài, việc này không
hề có chút ích lợi gì cả. Nếu như có tiền tài như thế chi bằng hãy nên đem ra
tích đức hành thiện. Nếu đeo quá nhiều đồ trang sức sẽ dễ dàng khiến người khác
khởi tư tưởng bất thiện, tuy nhiên điều này không có nghĩa là chúng ta không
mua bộ trang sức nào cả, có một hai bộ nữ trang là đủ rồi. Ví dụ như quà tặng
hoặc tín vật mà chồng tặng cho bạn thì bạn hãy giữ lấy, những thứ dư thừa không
dùng đến thì đừng đi mua. Đây cũng là nội dung rất quan trọng trong việc “cách
vật tu thân”, hãy từ đây mà bắt đầu tu, bắt đầu “cách vật”. Bởi vì phụ nữ nói
chung đều thích nữ trang, nhưng trong sách “Đại Học” có câu: “Tâm còn có thứ
yêu ghét tức đã không thuần chính”.

 

CHUYÊN TÂM PHƯỞNG TÍCH, BẤT HIẾU HÍ TIẾU,
KHIẾT TỀ TỬU THỰC, DĨ CÚNG TÂN KHÁCH, THỊ VỊ PHỤ CÔNG HỸ. (Tạm dịch: Chuyên tâm
may vá, dệt vải, không nói đùa cười cợt với người khác, chuẩn bị rượu và thức
ăn ngon, tiếp đãi khách chu đáo, đây chính là phụ công)

 

Sau cùng chúng ta cần học về phụ công. Dệt
vải là công việc thường ngày của phụ nữ, cần chuyên tâm làm mà không mỏi, còn
sự cười đùa cợt nhả thì phụ nữ không nên có. Phụ nữ cần giữ đoan chính an tĩnh,
khi khách đến thì phải chuẩn bị rượu và thức ăn đầy đủ để thết đãi. Vào thời
xưa nam giới làm nông ở bên ngoài, phụ nữ ở nhà dệt vải, may vá, sau đó làm
cơm, thết đãi khách khứa, như thế gọi là phụ công, ý nghĩa rất là đơn giản. Thế
nhưng trên thực tế ý nghĩa của nó rất sâu, khi thực hiện phụ công cần phải
chuyên tâm, không được tam tâm nhị ý, không tạp, không loạn. Nhất tâm dệt vải
cũng chính là nói phụ nữ đem tâm định lại trong công việc nhà, nói một cách
khác là định tâm trong sứ mạng của mình ở trong gia đình. “Dệt vải” phải chăng
chỉ có nghĩa là dệt ra y phục để mặc cho ấm không? Nó là một danh từ thay thế,
là danh từ để Ban Chiêu dùng để biểu pháp, biểu thị pháp môn gì vậy? Biểu thị
cho pháp môn về đức hạnh phụ nữ mà Ban Chiêu muốn tuyên truyền, phần quan trọng
nhất của Nữ Đức đã được nói đến ngay ở phần mở đầu, đó là cần phải hiểu bổn
phận của chính mình. Bổn phận đó là gì? Đó là bạn có sứ mạng khác với sứ mạng
của nam giới, bạn ở nhà cần thực hành tốt đạo làm vợ và giáo dục con cái. Làm
thế nào để dạy tốt con cái? Bắt đầu từ việc làm tốt phụ công, nếu như bạn chẳng
làm một việc gì, một người phụ nữ lười biếng sao có thể dạy ra con cái tốt được
chứ? Nếu như có thể nhất tâm thì người đó có thể thông. “Bất hiếu hí tiếu”
nghĩa là phụ nữ cần phải liêm khiết, trinh khiết, thanh tịnh, không đùa cợt,
không sân nộ, không mắng chưởi. Nếu như ưa thích đùa cợt thì nhất định không
thể chuyên tâm được. Sau cùng là nói về việc chuẩn bị rượu và thức ăn ngon để
mời khách. “Khiết tề” ngoài nghĩa làm cơm canh thanh khiết chỉnh tề ra còn chỉ
cho tâm của chúng ta cần phải thanh khiết và chỉnh tề. Bất luận khách khứa và
bạn bè của chồng đến nhiều hay ít người thì phụ nữ không để tâm tư vào việc đó.
Nếu như nhìn thấy bạn bè của chồng đến chơi mà vui mừng phấn chấn, muốn trổ một
chút tài nữ công của mình, muốn khoe tướng mạo ngoại hình của mình, trước mặt
bạn của chồng nói vài câu thể hiện sự khoe khoang về tài năng như vậy người
chồng nhìn thấy sẽ không vui, vì vợ mình nói chuyện với bạn bè của mình không
ra làm sao cả, cử chỉ rất khinh suất tùy tiện, cho dù thức ăn làm có ngon đến
đâu thì trong tâm của chồng cũng cảm thấy phiền muộn. Thế nên, hai chữ “khiết
tề” này là chỉ cho lúc làm cơm, nấu ăn cần phải giữ tâm một cách ngăn ngắn
chỉnh tề, thanh khiết, chỉ tập trung vào việc làm cơm cho tốt để thết đãi khách
là được, không nên có một tư tưởng bất chính nào khác.

 

Trên phương diện phụ công như trong phần mở
đầu tôi đã nói rằng phụ công của phụ nữ thời hiện nay không chỉ đơn thuần là ở
nhà làm tốt các công việc nhà, vì hiện nay làm công việc nhà đã tương đối đơn
giản hơn nhiều so với thời xưa. Hiện nay giặt đồ đã có máy giặt, nấu cơm không
cần chụm củi nhóm lửa mà dùng bếp gas nấu rất tiện lợi, chúng ta đã không còn
phí sức làm việc nhà nữa. Thời nay, phụ công của phụ nữ được thể hiện trên
cương vị công tác, làm thế nào có thể nhất tâm làm tốt công tác nghề nghiệp của
mình. Ví dụ như bạn làm kế toán, một kế toán giỏi cần có đức hạnh tốt, chẳng lẽ
lãnh đạo làm sai bạn cũng làm sai theo ông ấy hay sao? Ông ta muốn trốn thuế,
bạn lại giúp cho ông ta lập danh mục để trốn thuế, lậu thuế hay sao? Bạn có thể
không làm việc này, nếu như bạn làm thì bạn và ông ấy là cùng một giuộc. Ví dụ
bạn là luật sư, hiện nay rất nhiều luật sư khi không có vụ kiện thì kiếm vụ
kiện để thụ lý, khi phụ trách công tác ghi tài liệu văn kiện, có lúc do không
tự chủ mà làm ra những việc trái với luân thường đạo đức. Khi bạn đang làm một
công việc gì thì phải xét xem nghề nghiệp mà mình đang theo đuổi đó nó như thế
nào. Có một bác sĩ đã từng nghe qua bài giảng của tôi, cô ấy làm việc tại bệnh
viện phụ sản chuyên môn làm phẫu thuật phá thai, đã từng thực hiện vô số ca. Cô
ấy hỏi tôi có nên làm hay không, tôi lập tức nói không được làm, cô ấy hỏi tại
vì sao, tôi kể với cô ấy về những tư liệu có liên quan mà tôi đã tra cứu chứng
minh rằng sinh mạng của con người bắt đầu từ lúc thụ thai, hiện nay khoa học
hiện đại dùng sóng siêu âm để quan sát bên trong tử cung của người mẹ đã ủng hộ
cho quan điểm này. Tiến sĩ Bemard Nathanson cho biết sự phát triển của khoa học
hiện đại đã khiến cho ông thay đổi quan điểm ủng hộ việc phá thai của mình một
trăm tám mươi độ. Ông từng được mệnh danh là “ông vua phá thai” bởi vì ở trên
phương diện này ông rất nổi tiếng, ông đã từng chủ trì hơn 60.000 ca phá thai,
thế nhưng hiện nay ông lại lớn tiếng kêu gọi phản đối việc phá thai, bởi vì
những phát hiện của ngành Thai Nhi Học cận đại đã không thể không thừa nhận
rằng thai nhi là một con người sống động. Vậy thì công việc mỗi ngày của bạn
đang làm là gì vậy? Tốt nhà là đừng làm công việc này nữa. Vị bác sĩ này nói
với tôi rằng những người đến phá thai đều là những cô gái vị thành niên 17-18
tuổi, thậm chí 14-15 tuổi, có người đi cùng với bạn học, có người đi một mình,
có em không chỉ phá thai một lần mà đến mấy lần. Vì vậy, nếu như việc giáo dục
đạo đức cho phụ nữ có thể được triển khai trên toàn quốc, thậm chí là trên toàn
thế giới thì ý thức bảo vệ chính mình của phụ nữ trước tiên sẽ được nâng cao, các
cô gái sẽ không tùy tiện làm những việc như thế, đó chẳng khác nào việc chà đạp
bản thân mình.

 

Phụ công còn thể hiện ở việc biết cách lái
xe. Ngày nọ khi tôi đang lái xe đã nghĩ rằng việc này có thể cũng là phụ công.
Khi chính mình lái xe tôi đã có thể hội rằng nếu như chúng ta lái xe một cách
ngạo mạn thì sẽ lạng lách lấn đường, lái xe với tốc độ nhanh; lái xe không giỏi
thì trong tâm sẽ so sánh mình với người không có xe, đó cũng là sự ngạo mạn khi
không tuân thủ quy tắc giao thông. Có một lần tài xế của tôi đã phải dừng xe
lại đợi vì phía trước có kẹt xe (tắc đường), chiếc xe bên cạnh tôi là do một
phụ nữ lái, cô ấy ra sức nhấn còi, sau đó đã vô cùng bất mãn hạ cửa kính của xe
xuống bắt đầu chưởi mắng. Tài xế lái xe của tôi là một thanh niên, lúc đầu anh
còn nhẫn nhịn, sau đó thực quá tức giận nên anh cũng muốn cãi nhau với cô ấy.
Nhưng tôi đã bảo anh ấy rằng: “Cậu không cần cãi với cô ấy, chúng ta biết là cô
ấy chưa từng học qua Nữ Đức nên mới la mắng như thế, cậu không cần để ý đến cô
ấy làm gì, chúng ta đi thôi”. Hiện nay còn có rất nhiều công việc thuộc về “phụ
công” khác nữa, nhưng trọng điểm là ở chỗ chuyên tâm, không cười đùa, la mắng,
làm việc sạch sẽ ngay ngắn chỉnh tề. Ý nghĩa chân thật của “phụ công” mà Ban
Chiêu muốn dạy cho chúng ta là gì? Đó là chân thật làm ra được công đức, làm ra
được công lao. Thời xưa định nghĩa chữ “công” như thế nào? “Dĩ lao định quốc
dã”, nghĩa là công việc lao tác của bạn có thể an định được một quốc gia, bạn
nghĩ xem bạn có thể làm được hay không? Nếu như không thể làm được thì đã mất
đi ý nghĩa rồi.

 

Trong phần “phụ công” chúng ta thường nhắc
đến hai chữ  là “cần” và “kiệm”, hai chữ
này xuyên suốt phần phụ công. Trong chương “Ti nhược” có nói về việc “chấp
cần”, không những tay chân cần mẫn mà mắt cũng phải chuyên cần, phải linh hoạt,
nếu như mắt không linh hoạt thì bạn không thể nào “cần” nổi, cảm thấy mọi thứ
đều ổn rồi, không cần đi làm. Chỉ cần cái miệng không cần mẫn là được rồi, còn
tay và mắt thì phải cần mẫn linh hoạt. Bàn về chữ “kiệm” tôi xin trích một câu
trong sách “Thái Căn Đàm” để chia sẻ với mọi người. “Cần kiệm là mỹ đức, tuy
nhiên nếu như thái quá sẽ trở thành nhỏ mọn, bủn xỉn.” Có câu “vi phú bất nhân”
có tiền mà không nỡ dùng, ngược lại tính toán từng chút một, như vậy tuyệt đối
sẽ làm hại đến chính đạo làm người. “Khiêm nhượng cũng là một hành vi đẹp,
nhưng nếu thái quá sẽ thể hiện ra sự nịnh bợ. Có ý lấy lòng người khác thể hiện
ra ở việc quá cẩn thận với những điều nhỏ nhặt. Khiêm cung giả tạo thì trong
lòng đang có ý mưu mô”. Bàn về cần kiệm chúng ta cần phải hiểu rằng, kiệm là
đối với bản thân, không phải đối với người khác, bản thân cần tiết kiệm đối với
tất cả vật dụng. Đối với người khác thì phải khuyên bảo, dùng thân giáo mà cảm
hóa. Đối với bạn bè thì rộng rãi, nhưng rộng rãi phải có nguyên tắc, không phải
mình có tiền thì nói đưa là đưa, nếu như làm việc không nguyên tắc thì không
những làm hại chính mình mà còn hại luôn bạn mình, người đó có thể dùng tiền
của bạn đi làm những việc không nên làm. Tôi từng nghe một ông chủ công ty kể
cho tôi về một người nhân viên của ông ấy. Người nhân viên ấy thiếu tiền của
các nhân viên khác lên đến mấy ngàn tệ, sau khi ông chủ biết được đã nghĩ đến
gia cảnh của anh ta quá khó khăn nên rộng lượng mang mấy ngàn tệ thay anh ta
trả nợ, anh ta cũng cảm động khóc lóc. Ông chủ này không hề hỏi kỹ là anh ta
dùng số tiền đó làm những gì. Sau này anh ta cảm thấy tiền của ông chủ thật dễ
lấy nên lại đến than khóc với ông chủ rằng chưa có tiền để trả một số thẻ ngân
hàng, ông chủ nhất thời xúc động suýt chút nữa lại thay anh ta thanh toán tiền
thẻ, nhưng anh quản lý tài vụ đã ngăn chặn việc này và bảo với ông chủ cần phải
hỏi rõ anh ta bị vấn đề gì? Kết quả, ông chủ phát hiện ra nhân viên này trên
thực tế phẩm chất đạo đức có vấn đề, đã gây ra rất nhiều việc, sau cùng thì từ
chức, gây ra sự việc tổn hại nghiêm trọng đến đức hạnh và lợi ích của tông ty.
Vì vậy, tiền có thể đưa ra giúp đỡ, thế nhưng làm thế nào có thể mang lại lợi
ích thật sự cho đối phương thì chúng ta cần phải hiểu rõ. Không được chứng tỏ
bản thân mình rất tiết kiệm nên không cho tiền, cũng đừng vì chứng tỏ mình rất
rộng rãi mà tùy tiện vung tiền ra. Tóm lại, nếu như xuất phát từ mục đích vì
bản thân thì  là ác, chỉ có thực sự vì
người mà suy nghĩ thì đó là thiện. Cho dù người khác không hiểu cho còn nói
rằng: “Con người này sao lại rắc rối thế, xin hắn một ít tiền thật là khó” thì
bạn vẫn phải làm như thế vì muốn tốt cho anh ta. Thế nên, làm việc tốt thật
không dễ, thường sẽ bị người khác hiểu lầm hoặc đả kích, tuy nhiên nếu như
chúng ta giữ tâm vô tư bình thản, tôi nghĩ trời đất vốn có chính đạo, vốn có
chính khí, đừng nên quá câu nệ lời nói của người khác, họ muốn nói sao cứ để họ
nói, bản thân nên làm như thế nào thì cứ y theo lời dạy của tổ tiên, lời dạy
của Thánh Hiền mà làm là được rồi.

 

THỬ TỨ GIẢ, NỮ NHÂN CHI ĐẠI TIẾT, NHI BẤT
KHẢ PHIẾM VÔ GIẢ DÃ. NHIÊN VI CHI THẬM DỊ, DUY TẠI TỒN TÂM NHĨ. CỔ NHÂN HỮU
NGÔN: NHÂN VIỄN HỒ TAI? NGÃ DỤC NHÂN, NHI NHÂN TƯ CHÍ HĨ. THỬ CHI VỊ DÃ. (Tạm
dịch: Phụ đức, phụ ngôn, phụ dung, phụ công là bốn đức hạnh quan trọng của phụ
nữ, một điều cũng không thể thiếu. Làm được bốn điều này không hề khó, chỉ cần
chân thật dụng tâm là có thể làm được. Người xưa nói: “Đức nhân có xa ta không?
Chỉ cần khởi tâm muốn làm điều nhân thì sẽ có nhân thôi”. Đạo lý chính là như
thế)

 

Kỳ thực, bốn thứ: đức, ngôn, dung, công là
thường đạo của phụ nữ, không thể thiếu một cái, thế nhưng làm không khó, chỉ là
có tâm muốn làm hay không mà thôi, nếu như không có tâm thì sẽ không làm. Khổng
Phu Tử có nói: “Đức nhân có xa ta không? Chỉ cần khởi tâm muốn làm điều nhân
thì sẽ có nhân thôi”, vậy còn lo gì “tứ đức” không vẹn toàn chứ? Câu nói này là
lời kết của chương “Phụ Hạnh”, tôi cảm thấy rất quan trọng, nó chỉ ra làm thế
nào để thực hành “tứ đức”, là do ở cái tâm, từ trong tâm mà cầu, không phải cầu
ở bên ngoài. Rất nhiều bạn học văn hóa truyền thống cầu trên mặt sự mà không
biết cầu đức nhân ở ngay trong tâm của chính mình. Ví dụ như họ cần kiệm đến
nỗi khiến người khác cảm thấy muốn xa rời văn hóa truyền thống luôn. Tôi nhớ có
một lần một người bạn nói với tôi rằng: “anh ấy kéo tôi đi nghe bài giảng về
văn hóa truyền thống, bắt tôi phải ngồi tàu hỏa bằng ghế cứng, không cho chọn
toa giường nằm, ăn hộp cơm chỉ có 5 đồng, quả thực khó mà chịu nổi” Chúng ta
tin rằng người bạn học văn hóa truyền thống đó phát ra cái tâm ban đầu rất tốt,
tuy nhiên không nên ép người khác phải làm giống như mình, chính mình làm là
tốt rồi, người khác đồng ý làm theo thì rất tốt, không làm theo cũng được. Bên
cạnh đó tôi cảm thấy có khi chúng ta cũng cần tùy thuận đại chúng một chút,
nhất là khi bạn vẫn chưa được mọi người công nhận. Ví dụ như có một lần tôi
giảng văn hóa truyền thống cho các khách hàng cao cấp của một ngân hàng tư
nhân, ba trăm vị khách đó đều có tài khoản trị giá trên 5 triệu tệ trong ngân
hàng, nếu như tôi mặc trang phục đơn giản chỉ trị giá mười mấy tệ thôi, thì họ
nhìn thấy sẽ cảm thấy quá xuề xòa, nên tôi đã mặc bộ y phục khác, đơn giản
thanh khiết mà sang trọng, không đánh mất lễ nghi chính là sự tôn trọng đối với
họ. Chủ tịch của họ rất hoan hỷ đã xin tôi rất nhiều sách, từ chủ tịch tập đoàn
cho đến giám đốc ngân hàng đều xin một số sách để đọc, họ nói văn hóa truyền
thống rất tốt, cần phải học. Thế nên, đối với một số lễ tiết trong xã hội hiện
đại này chúng ta không được làm trái ngược. Đừng để học văn hóa truyền thống
rồi chúng ta lại sống tách biệt theo kiểu của riêng mình, như vậy sẽ làm tổn
thương đến những người xung quanh, họ sẽ nhìn bạn với ánh mắt quái dị, cảm thấy
bạn dường như chẳng giống ai. Chúng ta đừng để mọi người có cảm giác kỳ quặc đối
với chúng ta, cần phải tùy thuận hoàn cảnh. Mọi người như thế thì chúng ta cũng
như thế, tuy chúng ta ăn mặc giống như họ nhưng cách nói chuyện và chủ tâm của
chúng ta không như họ. Chúng ta hãy dùng tấm lòng và cách nói chuyện của mình
mà cảm hóa họ, chỉ cần họ từ từ bị cảm hóa thì ăn mặc như thế nào cũng không
quan trọng, dần dần sẽ thay đổi cách ăn mặc, ăn cái gì cũng không quan trọng,
từ từ sẽ thay đổi, tâm thay đổi được thì sẽ rất tốt, nên từ đây mà sửa đổi.

 

Vì vậy, tấm lòng nhân này không hề khó cầu,
chỉ cần nghĩ đến mình và nghĩ đến người, từ mình suy ra người, luôn luôn phản
tỉnh bản thân thì tấm lòng nhân ái sẽ đến với chúng ta thôi. Vì sao đến vậy? Vì
nó là thứ mà tự tính vốn sẵn có, không phải từ bên ngoài đến. Nếu như hướng
ngoại mà cầu thì sẽ rất phiền phức, nếu như cầu xin ai đó cho chúng ta chút
lòng nhân thì sẽ rất khó. Nó là cái mà bản thân chúng ta vốn có. Cho nên, nhân,
nghĩa, lễ, trí, tín là báu vật sẵn có trong tự tính của chúng ta mà chúng ta
chưa khai thác, nếu hiện giờ được khai thác thì nó là món đồ của chính mình,
sao có thể là thứ xa vời được chứ?

 

“Tứ đức” của phụ nữ cũng là như thế. “Tứ
đức” của phụ nữ không phải là thứ ở bên ngoài, mà là thứ vốn sẵn có trong tự
tính. Chúng ta đang học tập thứ mà chính mình vốn có, giống như một thứ đã ngủ
quên trong tâm của chúng ta từ rất lâu, bây giờ cần dùng một cây búa nhỏ để gõ
cho nó tỉnh lại, từ trạng thái ngủ mê đến khi tỉnh lại gọi là hốt nhiên tỉnh
ngộ, hóa ra chính mình vốn là như thế, như thế mới giống giáng vẻ của một phụ
nữ chân chính. Phụ nữ hóa ra nên nói chuyện như thế, xử sự như thế, trang điểm
như thế, tất cả đều được khôi phục trở về trạng thái tự nhiên, thật là dễ chịu.
Nếu như bạn làm trái với tự nhiên, nhất định phải làm cho hai mắt to ra như gấu
trúc, xâm môi đỏ như máu, mặc y phục thì giống như không mặc, như thế thì đã
hoàn toàn trái ngược với con người vốn có của bạn rồi. Con người mặc quần áo
ngoài mục đích che thân và chống lạnh ra, còn có công năng là che đậy chỗ hổ
thẹn, đừng để người khác nhìn thấy khởi tà niệm, cần có tâm hổ thẹn. Nói chuyện
cũng như vậy, người biết nói chuyện thì nói ra đều là lời nói thiện, nếu như
nói ác ngôn ác ngữ thì chính là tiếng nói của cầm thú, không được nói những lời
như vậy. Làm việc cũng như thế, phải làm việc của con người, phụ nữ thì nhất
định làm việc của phụ nữ. Sứ mạng của phụ nữ chúng ta rất quan trọng, sứ mạng
đó là vì tương lai của gia tộc, vì tương lai của dân tộc mà dụng tâm bồi dưỡng
ra thế hệ tiếp theo, bồi dưỡng ra một thế hệ có đức hạnh, có năng lực và có
trách nhiệm, chứ đừng làm hỏng cả một thế hệ. Vì vậy “tứ đức” của phụ nữ là lễ
tiết lớn, vì sao vậy? Vì có bốn điều này thì chúng ta mới có thể thành tựu sứ
mạng, mới có năng lực dạy dỗ con cái, thành tựu sự nghiệp của chồng, truyền
thừa gia nghiệp, nếu không thì không thể bồi dưỡng tốt thế hệ tiếp theo được.
Tục ngữ nói “giàu không quá hai đời”, vì sao vậy? Là vì không có người mẹ tốt
dạy ra thế hệ tốt tiếp theo.

 

“Tứ đức” rất là quan trọng, thế nhưng xã
hội hiện nay giải thích “tứ đức” khiến cho nhiều người cảm thấy rất khó khăn
hoặc là không hiểu được, hoàn toàn tương phản với khi chúng tôi giảng về “tứ
đức” đã khiến rất nhiều người hoan nghênh đón nhận. Có một lần trong một luận
đàn tôi đã giảng về hai điều trong “tứ đức” của phụ nữ vì phần mở đầu đã mất
một khoảng thời gian để giảng về tầm quan trọng của Nữ Đức. Kết quả rất nhiều
vị lãnh đạo đã nói sao không cho tôi hai giờ đồng hồ để giảng, họ chưa nghe đủ
vì còn thiếu hai điều sau của “tứ đức”. Thế nên, chỉ cần là thứ phù hợp với tự
tính của chính mình thì mọi người sẽ vui vẻ lắng nghe. Vị lãnh đạo đó là một vị
đã về hưu, lúc trò chuyện riêng với tôi ông nói rằng vì sao mọi người nghe
giảng đến đề tài này thì ngay cả việc đi vệ sinh cũng không chịu rời khỏi để đi
vậy? Bởi vì nó phụ hợp với tự tính, là bản tính của con người, chỉ cần là bản
tính của con người thì mỗi một người đều có, mỗi một người đều muốn như vậy,
mỗi một người nghe xong đều cảm thấy hoan hỷ. Làm được rồi thì sẽ rất vui, vậy
thì sao chúng ta không chịu làm đi? Thế nên, sau khi nghe xong đĩa giảng này, tất
cả các thầy cô giáo đặc biệt là nữ giới đều muốn chính mình bắt đầu đi làm,
biểu diễn “tứ đức” ra cho mọi người. Cái “lễ” trong sách “Nữ Giới” chính là nằm
bên trong “tứ đức” này, đây là một chương rất quan trọng, điều tốt nhất là chân
thật làm được điều trong chương này đã nói. Nếu như bạn cho rằng khó thực hành
chương “Ti Nhược”, vậy bạn hãy thực hành “tứ đức”  là được. Nếu như nam giới nghe được bài này
hãy dẫn dắt vợ mình, bạn gái mình, những phụ nữ chung quanh mình, thậm chí là
mẹ của mình học tập, nam giới có nghĩa vụ dẫn dắt họ. Nam giới rất quan trọng,
kỳ thực quan niệm thẩm mỹ của họ quyết định phương hướng giá trị của phụ nữ.
Nếu như họ là chính thì phụ nữ nhất định sẽ chính. Đương nhiên, ngược lại mà
nói nếu như phụ nữ chúng ta là chính thì cũng có thể dẫn dắt nam giới về nẻo
chính, đây là sự tác động qua lại lẫn nhau.

 

Phần “tứ đức” chúng ta hôm nay học tập đến
đây, sau này có thời gian chúng ta cần cố gắng tiếp tục học tập và thảo luận
lại nhiều lần. Cám ơn mọi người.

———————-                    

 

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương Năm: Chuyên Tâm

     

 

Chương Năm:
Chuyên Tâm

 

Nhãn

Các thầy cô giáo tôn kính, xin chào mọi
người, chúng ta tiếp tục học chương thứ 5 của sách “Nữ Giới” là “Chuyên tâm”.
Văn tự của chương “Chuyên tâm” không dài nhưng hàm nghĩa vô cùng sâu rộng. Tựa
đề của chương là “chuyên tâm”, trong lời dạy của cổ Đại Đức có câu rằng: “Nếu
người hiểu được tâm, đại địa không tấc đất”, cái chân tâm này rất khó hiểu rõ,
trái tim máu thịt này của chúng ta không phải là chân tâm, nó không có tác
dụng, nếu như quả tim bị hư thì có thể thay bằng quả tim của người khác vào,
nhưng nó không khởi lên được tác dụng gì. Vậy cái tâm ý thức thường ngày của
chúng ta có tác dụng hay không? Cũng không có tác dụng, bởi vì đa số tâm ý thức
đều là những tập tính thường ngày của chúng ta, không phải là chân tâm của
chúng ta, không phải là bản tính của chúng ta. Vì vậy, chúng ta học tập Kinh
Điển của cổ Thánh tiên Hiền là muốn khôi phục lại bản lai diện mục của chân tâm
tự tính. Làm sao có thể khôi phục được diện mục của chân tâm bản tính? Chúng ta
phải “chuyên”, chữ “chuyên” này chính là “nhất”, “nhất” có ý nghĩa gì? Cái tâm
này giống như quả địa cầu, chân tâm bản tính của chúng ta là hạt nhân của địa
cầu, nếu như từ trên bề mặt địa cầu muốn tiến vào điểm tròn trung tâm của địa
cầu thì chúng ta cần phải chọn một chỗ trên bề mặt địa cầu rồi kiên trì không
mỏi mà khoan sâu vào bên trong, khoan đến tận cùng thì sẽ tiến vào được tâm của
địa cầu. Nếu như chúng ta chọn quá nhiều vị trí trên bề mặt, mỗi một nơi chúng
ta khoan một chút rồi đổi sang vị trí khác thì vĩnh viễn không thể nào tiến vào
bên trong kho báu được, cũng không thể nào ngộ được bản tính.

 

Thế nên, chữ “chuyên” là đạo lý trọng yếu
trong việc học tập tất cả các pháp môn, nói một cách cụ thể hơn đó là “nhất môn
thâm nhập, trường kỳ huân tu”, chỉ có như vậy thì mới huân tu đạt được chân
tâm. Phần sau của chương nói về phụ nữ làm thế nào thông qua sự chuyên tâm để
tu luyện đức hạnh của bản thân. Trong phần Tiên Chú của Vương Tương có nói:
“chuyên nhất dã vi phụ nhân chi đạo, chuyên ư phu nhi vô nhị chí dã” (chuyên
nhất là đạo của người làm vợ, đặt tâm vào chồng mình, không được có hai chí
hướng). Vương Tương nói không hề sai, bởi vì trong cuộc sống hiện nay cái chúng
ta cần làm đầu tiên chính là chuyên nhất đối với chồng mình, nói một cách khác
là chuyên nhất đối với gia đình mình. Vì sao “mỗi nhà đều có quyển Kinh khó
tụng”? Là bởi vì tâm tính của người phụ nữ trong gia đình không đủ chuyên,
không đủ định, tâm bị tạp loạn, nghĩ đông nghĩ tây. Khi đối diện với sự dụ hoặc
hoặc quá nhiều lựa chọn thì khó dụng tâm chuyên chú vào một môn, vào một người.
Nếu như chân thật đặt toàn bộ tâm tư vào chồng mình, thì đó là chân tâm, dụng
tâm chân thành, chứ không phải dụng tâm theo kiểu bộ phim truyền hình “Ly hôn
kiểu Trung Quốc” là cả ngày gọi điện thoại bàn, gọi điện thoại di động cho
chồng, như thế không phải là chuyên tâm, mà đó gọi là lấp đầy tư tâm tạp niệm
của chính mình, không phải chân thật đem tâm mình đặt vào tâm tư của chồng.
Nghĩ xem anh ấy nghĩ điều gì, suy tư điều gì, sau đó tìm cách làm thế nào có
thể dẫn dắt suy nghĩ, tư duy của chồng đi về hướng chính đạo của cổ Thánh tiên
Hiền, để cả hai người cùng nhau tiến bộ thì đó mới thực sự gọi là “chuyên nhất
vào chồng mà không phân hai chí hướng”. Có thể khiến cho tâm của mình thông với
tâm của chồng, tâm tâm tương thông thì mới chân thật có thể yêu mến kính trọng
nhau, đây là hàm nghĩa chân thật của “chuyên tâm”. Nếu như bạn chỉ chuyên trên
cái tâm của chính mình, cho dù chuyên nửa ngày trời thì sau đó vẫn không hiểu
được chồng mình cả ngày nghĩ điều gì, bận việc gì, bạn nói mình rất chuyên tâm,
nhưng sau cùng đôi bên đường ai nấy đi, như vậy là không đúng rồi. Muốn chuyên
tâm thì cần phải “định”, phải buông xuống các tạp niệm, chuyên nhất nghĩ đến
người trong gia đình, làm thế nào để nâng cao đời sống vật chất và đặc biệt là
đời sống tinh thần của họ.

 

Mỗi lần giảng đến chương này tôi đều đặc
biệt nhấn mạnh phụ nữ làm thế nào chuyên tâm vào việc giữ gìn tiết tháo, đây là
khóa trình quan trọng nhất của Nữ Đức. Thứ nhất, phụ nữ trong cuộc sống hằng
ngày làm thế nào có thể làm được “chuyên nhất vào chồng mà không phân hai chí
hướng”? Trước tiên bạn không được có quan niệm rằng “nếu như sống không được
thì ngày mai ly hôn, nếu sống không được thì ngoại tình”, đây là sai lầm căn
bản. Tiếp theo, không được sống bừa bãi theo ý mình khi còn trẻ, không được có
quan hệ nam nữ hỗn tạp, sống như vậy sau này sẽ hối hận vô cùng. Trong quá
trình chung sống với chồng mong rằng tất cả chị em phụ nữ đều ghi nhớ rằng, thứ
nhất không được hoài nghi, ít nhất phải có lòng tín nhiệm, không được hễ một
chút là nghi ngờ chồng mình thế này thế nọ. Tâm niệm hoài nghi vừa khởi thì
nhìn thấy điều gì sẽ tưởng đúng mà hóa ra sai. Ví dụ có câu chuyện tên là “nghi
hàng xóm trộm rìu”, có một người bị mất cây rìu, anh ta cảm thấy đứa trẻ con
nhà hàng xóm nhìn rất giống kẻ ăn trộm rìu, nhìn như thế nào anh cũng đều thấy
nó giống tên trộm cả, càng nhìn càng thấy giống, thậm chí anh rất muốn kiện lên
quan. Nhưng có một lần anh lên núi đốn củi phát hiện ra rìu của mình để ở trên
cây quên lấy xuống. Sau khi anh lấy lại rìu rồi anh nhìn đứa trẻ nhà hàng xóm
thì lại cảm thấy nó rất ngoan, nhìn thế nào cũng chẳng giống kẻ trộm. Vì vậy,
rất nhiều hình tướng đều là do chính mình ảo tưởng mà nhìn thấy. Nếu như bạn
cảm thấy chồng của mình có vẻ như không chung thủy thì nhìn thế nào cũng sẽ
thấy có triệu chứng để hoài nghi. Hình như đầu tóc anh ấy chải không giống như
ngày thường, trên người hình như có xịt nước hoa, lại còn về nhà trễ, phải
chăng đã có nhân tình bên ngoài? Chúng ta phải biết rằng sức mạnh của tâm rất
lớn, vì thế cần phải có chính tâm, chính niệm. Tục ngữ nói “tâm tưởng sự
thành”, vậy sao chúng ta lại không nghĩ đến những điều tốt đẹp chứ? Phụ nữ cần
có trí tuệ, cần tin tưởng chính mình, tin tưởng chồng mình, cho dù chồng của
mình có gây ra tình huống không hay thì chính mình phải bình tĩnh, tin tưởng
bản thân vẫn có thể sống tốt được. Điều thứ hai là tâm không được xen tạp, xen
tạp chính là dục vọng quá nhiều, nghĩ đông nghĩ tây, suy nghĩ quá nhiều, tâm
không chuyên được, đối với những công việc trong gia đình không thể làm một
cách ổn thỏa chắc chắn. Ví dụ như đang nghĩ đến việc  tập thể dục thì lát sau lại nghĩ đến việc đi
mua sắm, rồi lại nghĩ đến việc đi làm đẹp, đi uống rượu tán gẫu với bạn bè, rủ
vài người bạn đến chơi mạt-chược, như vậy là quá xen tạp, không thể nào chuyên
được. Điều thứ ba là không được gián đoạn việc học tập Kinh Điển, nếu muốn nâng
cao sự tu dưỡng của bản thân thì một ngày cũng không được để gián đoạn. Cổ nhân
nói “ba ngày không đọc sách Thánh Hiền thì mặt mũi trông khó coi”, tôi cảm thấy
trong thời đại hiện nay ba giờ không đọc sách Thánh Hiền thì mặt mũi đã khó coi
rồi, đây không phải là lời quá đáng. Bên cạnh chúng ta nếu có sự dụ hoặc hay là
có người nào đó xuất hiện thì lại tùy thuận thói quen xấu, sai lầm cũ của mình
liền. Nếu như bên cạnh có người nào đó nói rằng cô ấy rất bất mãn đối với
chồng, bực mình chuyện gia đình, đúng lúc trong ba ngày qua bạn không đọc sách
Thánh Hiền, nên tâm oán giận cùng khởi lên, bạn lại bắt đầu nói theo cô ấy “tôi
cũng vậy, chồng của tôi thế này thế nọ, mẹ chồng của tôi như thế này thế nọ”.
Kết quả sau khi nói xong cảm thấy rất hối hận, cảm thấy không nên nói ra như
vậy, mình đã học văn hóa truyền thống uổng công rồi, đã quên mất câu “hành hữu
bất đắc phản cầu chư kỷ” rồi. Thế nên sự không gián đoạn này là không gián đoạn
việc học tập Kinh Điển của Thánh Hiền. Chỉ có làm như thế thì mới từng bước làm
được chuyên tâm, nhất tâm, khiến cho chân tâm của mình không ngừng hiển lộ.

 

LỄ, PHU HỮU TÁI THÚ CHI NGHĨA, PHỤ VÔ NHỊ
THÍCH CHI VĂN (Tạm dịch: Trong “Lễ Ký” có nói: “Người chồng nếu không có vợ thì
không có người giúp việc cúng tế tổ tiên, không có con cái để kế thừa gia
nghiệp, thế nên bất đắc dĩ mới tái hôn. Đạo nghĩa của người vợ là trọn đời
chung thủy với chồng, khi chồng qua đời không nên tái giá”)

 

Chữ “thích” ở đây nghĩa là tái giá. Đoạn
này nghĩa là người chồng nếu như mất vợ thì vì lý do cần con cháu nối dõi nên
có thể lấy thêm vợ; người vợ nếu như chồng đã qua đời hoặc là ly hôn thì tốt
nhất nên ở vậy suốt đời, đây là cái lễ vậy. Ngày hôm nay chúng ta cùng học đoạn
này, tôi cảm thấy rất khó giảng, thật lòng mà nói khi tôi học “Nữ Giới” đã từng
hỏi qua một vị thiện tri thức rằng đoạn này có thể tỉnh lược không giảng đến
được không, vì tôi cảm thấy rất nhiều phụ nữ nghe xong đoạn này sẽ sinh phản
cảm, họ có thể nghĩ rằng: “Như vậy thật không công bằng, vì sao anh ấy có thể
tìm người khác còn tôi lại không thể tái hôn?” Vị thiện tri thức ấy đã tránh
trả lời câu hỏi này của tôi mà chỉ nói tôi cần nên nhấn mạnh một điều rằng nếu
như người chồng tái hôn thì người làm vợ không được có tâm đố kỵ, còn việc có
kết hôn nữa hay không thì phải xem tình hình mà định đoạt. Vì sao theo “lễ” thì
có cái đạo lý như vậy? Thế nào là “lễ” thật sự? Bản chất của chữ “lễ” là  “vô bất kính”, không chỉ là sự biểu hiện lễ
nghi ở bên ngoài. Chương này là để viết cho phụ nữ chúng ta đọc, là phụ nữ
chúng ta làm thế nào làm được “vô bất kính” với bản thân? Chúng ta thử xét xem,
nếu như sau khi ly hôn hoặc sau khi chồng qua đời, chúng ta mù quáng đi tái giá
cùng người khác, đầu tiên về mặt thân thể thì đã làm trái với chữ “trinh” rồi,
đã bất kính rồi. Nếu như có năng lực chúng ta hãy tự mình sống độc lập, hãy xem
từ xưa đến nay rất nhiều trinh phụ, tiết phụ đã bồi dưỡng ra những người con
hết sức ưu tú mà không cần tái giá với người khác. Chúng ta xem tấm gương về
Doãn Hội Nhất thời nhà Thanh, mẹ của ông góa chồng năm 27 tuổi, bà sống đến 77
tuổi với một mình Doãn Hội Nhất, ngoài ra bà còn phải phụng dưỡng bốn vị trưởng
bối lớn tuổi, đó là cha mẹ mình và cha mẹ chồng. Bà chỉ dựa vào công việc thêu
thùa may vá mà sinh kế, nuôi dưỡng bốn người già và một đứa con thơ, bà dạy dỗ
Doãn Hội Nhất trở thành một vị tướng tài của đất nước, hoàng đế Càn Long đích
thân ban tặng cho bà tấm biển “ngự phụ tiết phụ”. Bà cả đời không trang điểm,
sợ rằng nếu như mình trang điểm xinh đẹp và hãy còn trẻ thì sẽ rước lấy một số
chuyện thị phi, trước giờ bà đều không tham dự hay qua lại với bà con thân
thích, không ra ngoài dự tiệc. Mẹ của Doãn Hội Nhất biết đọc biết viết, bà ở
nhà một lòng một dạ chuyên tâm dạy dỗ con mình, bồi dưỡng con nên người. Vì
vậy, nếu như phụ nữ tái giá với người thứ hai thì sẽ không thể nào đem hết toàn
bộ tinh lực đặt vào việc bồi dưỡng con cái, tâm niệm đó không thể chuyên nhất
được, sứ mạng và sự nghiệp lớn lao của cô ấy sẽ rất khó mà duy trì tiếp tục
được. Thế nên, người xưa khi chế định ra cái lễ này có hai tầng hàm nghĩa. Thứ
nhất là sự cung kính, tôn kính đối với bản thân, không để cho thân thể mình
tiếp xúc với người khác giới nào khác, đó là chuyên nhất, là giữ được chữ
“trinh”. Thứ hai là đem toàn bộ tinh thần đặt vào sứ mạng và trách nhiệm quan
trọng của chính mình, bởi vì nếu như kết hôn lần thứ hai thì sẽ tiêu hao rất
nhiều tinh lực vào việc chung sống vợ chồng, có thể lại có thêm đứa con nữa,
rồi lại có thêm rất nhiều việc khác nữa, chúng ta sẽ không thể nào đem toàn bộ
sức lực làm tốt sứ mạng này được, đây là thể hội trong việc học tập của tôi.

 

Ngày nay chúng ta xem đoạn Kinh văn này,
trước tiên tôi nghĩ khi chúng ta học tập chúng ta không được phê bình nó, khi
chúng ta muốn thâm nhập vào Kinh điển của người xưa thì phải bồi dưỡng tâm
thành kính. Nếu như chúng ta dùng tâm phê phán, tâm đối lập mà đọc những văn
chương do tổ tiên viết ra thì sẽ giống như câu chuyện “nghi con nhà hàng xóm
trộm rìu” vậy, càng nhìn càng thấy khó chịu, cảm thấy nó cách biệt với con
người thời nay, không có một chút lợi ích gì đối với cuộc sống hiện đại, là thứ
lỗi thời cần vứt vào thùng rác. Trước tiên chúng ta cần buông cái tâm này
xuống, phải nghĩ rằng tổ tiên của chúng ta không có ngốc như thế đâu, mà rất có
trí tuệ, giống như đứng trước mặt một vị lão nhân ba ngàn tuổi, năm ngàn tuổi,
thì chúng ta chỉ là một đứa trẻ nít. Nếu như không dùng tâm chân thành, cung
kính mà lắng nghe lời dạy bảo của họ thì làm sao có thể nghe ra được ý nghĩa
bên trong chứ? Lời dạy của tổ tiên vốn là có dụng ý và hàm nghĩa rất sâu, thêm
vào đó tôi còn nghĩ vì sao tổ tiên lại chế định ra cái yêu cầu hà khắc như vậy
đối với phụ nữ? Phải chăng tổ tiên của chúng ta sớm đã dự liệu rằng mấy ngàn
năm sau phụ nữ sẽ phóng túng một cách ngông cuồng, nguy hiểm. Nếu như thời đó
các Ngài dùng những lời nói nhẹ nhàng thì tương lai sẽ không thể nào thu dọn
được tàn cuộc. Vì vậy, tổ tiên đã làm ra tấm gương rất tốt cho chúng ta, nếu
chúng ta so sánh với các Ngài thì một chút thật chẳng thể sánh bằng. Chúng ta
xem thấy những vị nữ nhân thời xưa, khi bị người khác phái xúc chạm vào tay thì
vì sự trinh tiết có thể xả thân vì nghĩa, chặt đứt luôn cánh tay đó. Ngày nay
nhìn thấy việc như vậy cảm thấy đó là việc không thể nghĩ bàn, vì sao cần phải
làm như thế chứ? Phải chăng là quá cực đoan rồi sao? Thế nhưng, ngày nay trong
quá trình học tập, bản thân tôi cảm thấy trong lòng rất hổ thẹn, cũng rất kính
ngưỡng các vị ấy. Kỳ thật, tổ tiên làm như vậy là muốn nói với chúng ta rằng
“đạo nghĩa” rất quan trọng, con người khi truy cầu đạo đức thì nên đặt đạo đức
ở vị trí tối cao vô thượng. Nếu như chúng ta ngày nay không xem trọng giáo dục
văn hóa truyền thống, không xem trọng giáo dục luân lý đạo đức thì quả thật có
lỗi với tổ tiên chúng ta. Thế nên, phần Kinh văn này đã được đặt ở phần mở đầu
của chương là có một hàm nghĩa hết sức sâu sắc. Ngày nay chúng ta học tập, nếu
như muốn có quan hệ vợ chồng tốt đẹp thì phải biết giữ gìn, bảo vệ, duy trì,
bản thân mình phải biết trân quý. Tôi cũng ghi chép lại được một câu nói rằng:
“Hôn nhân là một lời hứa, còn là một trách nhiệm, đôi bên nương tựa vào nhau,
đồng tâm chăm lo và cống hiến, hôn nhân cần phải trải qua thử thách nghiêm ngặt
của năm tháng, sự thử nghiệm của thời gian. Trước tiên hãy nghĩ rằng trong
tương lai nếu như chúng ta phải đối mặt với bất đồng, dụ hoặc và thử thách,
liệu chúng ta có thể vượt qua, nếu như chưa suy nghĩ kỹ về điều này thì tạm
thời đừng nên kết hợp, nếu đã nghĩ kỹ rồi thì đừng tùy tiện mà nói lời chia
tay.” Vợ chồng thời hiện nay dường như là chưa suy nghĩ kỹ càng thì đã kết hợp,
cũng chưa suy nghĩ kỹ càng thì đòi chia tay. Thế nên, cần phải “suy nghĩ ba lần
rồi mới làm”, nếu như đã ly hôn rồi mới gặp được giáo dục Nữ Đức, thì hiện giờ
cần phải lập chí nuôi dưỡng con nên người, đừng tiếp tục làm những việc mà
khiến cả đời phải hối hận.

 

CỐ VIẾT PHU GIẢ THIÊN DÃ, THIÊN CỐ BẤT KHẢ
VI, PHU CỐ BẤT KHẢ LY DÃ. (Tạm dịch: Cho nên, chồng chính là trời của vợ. Không
cách nào có thể nhảy thoát khỏi bầu trời, nên cũng không thể nào phản bội, xa
rời chồng được)

 

Chúng ta xem tiếp câu thứ hai này. Trong
phần Tiên Chú có nói: “Chồng chính là trời của vợ, không thể làm trái thiên
mệnh, không thể phụ nghĩa của chồng. Nếu như chồng qua đời mà tái giá tức là
bội bạc với chồng”, đây là câu nói trong sách Lễ Ký. Ý nghĩa của đoạn này là
gì? Chồng là bầu trời của chúng ta, đã là Trời thì chúng ta không được tự tiện
trái nghịch, và cũng không thể rời khỏi được. Nếu như dùng trời, đất để làm ví
dụ thì bạn xem có dải đất nào mà không có bầu trời ở phía trên đâu?  Nếu như bạn nói “tôi không cần Trời”, việc
này không phải cứ nói là được, chữ “trời” này là biểu thị cho quy luật tự
nhiên, là thiên đạo, không thể làm trái với quy luật tự nhiên. Trong đời sống
hiện thực chúng ta cần phải suy nghĩ cho rõ ràng, bạn đừng chỉ đơn thuần xem
chồng mình là một con người, nếu như bạn quá chú trọng vào con người anh ấy thì
bạn sẽ dễ bị chấp trước vào mặt tình cảm, đã chấp trước vào tình cảm thì rất
khó tìm được lý trí, bạn kết hôn xong thì bị mê muội rồi. Chúng ta xem từ “kết
hôn” này, chữ “kết” (
)
là đem nhiều sợi dây tơ (
)
đến quấn chặt lấy chữ “cát” (
) trong từ “cát tường”, nên “cát tường” rất khó tỏa
sáng được.  Chữ “hôn”  (
) này là nhìn thấy phụ nữ () thì đầu óc liền
mê muội (
:
hôn nghĩa là mê muội). Tôi cảm thấy không hẳn là vì nhìn thấy người nữ, mà bản
thân người nữ tự mình đã mê muội mất rồi, người nam cũng dễ bị mê mờ, vì vậy mà
trước và sau khi kết hôn đều cần phải giữ cho đầu óc tỉnh táo, giữ cho lý trí,
đừng để tình dục làm đầu óc mờ mịt. Bản thân làm thế nào để không bị mê hoặc
điên đảo? Bạn phải thời thời khắc khắc nhìn thấy được tự tính của chồng mình,
nhìn thấy bản tính của đức nhân. Anh ấy so với người đàn ông khác tuy có chỗ
không như nhau nhưng về bản chất thì đều là người, bạn đừng quá chấp trước vào
anh ấy, chấp trước sẽ sinh ra vấn đề. Giống như chúng ta nhìn những trang sức
được làm bằng vàng, có đến hàng ngàn hàng vạn kiểu dáng, nhưng về thực chất thì
chúng đều là vàng, vàng là bản tính của chúng, khi chúng ta nhìn thấy đủ loại
trang sức bằng vàng thì đừng bị mê hoặc, nên xem chúng đều là như nhau.

 

“Thiên bất khả vi”, chữ “thiên” này là chỉ
quy luật tự nhiên, nghĩa là không được làm trái ngược với quy luật tự nhiên,
vậy quy luật tự nhiên ở đây là gì? “Vợ chồng là duyên, có thiện duyên, có ác
duyên, không duyên thì không hội tụ”, câu nói này đã nói ra chân tướng sự thật
giữa vợ chồng với nhau, nhìn thấy chân tướng này rồi chúng ta tùy duyên mà
chung sống chính là tuân thủ quy luật tự nhiên. Câu đầu tiên trong chương bốn
của sách “Nữ Luận Ngữ” có câu rằng: “Nhân duyên đời trước, tình duyên đời này”,
vì sao trong số hàng trăm chúng sinh mà bạn lại kết hôn với anh ấy? Vì sao vừa
gặp anh ấy là bạn cảm mến, nhất định muốn chung sống trọn đời? Duyên phận này
chúng ta cần phải gìn giữ, đem tâm ý ban đầu của chính mình gìn giữ cả một đời.
Vì sao không thể gìn giữ được? Bởi vì ngay từ lúc ban đầu phần tình cảm chiếm
quá nhiều trong tâm, theo thời gian nó tan nhạt dần đi, yếu tố tình cảm càng ngày
càng ít, lý trí xuất hiện, trên thực tế đây cũng chẳng phải lý trí chân thật.
Thế nên, một mặt cần gìn giữ được yếu tố tình cảm, bên cạnh đó thời thời khắc
khắc không được thiếu thành phần của lý trí. Nếu như luôn luôn gìn giữ được cái
tâm ban đầu thì chính là phù hợp với quy luật tự nhiên. Thế nên, vợ chồng chung
sống với nhau cũng cần rất nhiều nghệ thuật, ví dụ như giữa vợ chồng với nhau
cũng cần thường mời nhau đi ăn, tặng quà cho nhau, cần giao lưu trao đổi nhiều
hơn thì sẽ có thể kịp thời hóa giải rất nhiều vấn đề, khiến cho mối quan hệ
giữa đôi bên càng hài hòa hơn nữa.

 

Tôi từng nói chuyện với một người bạn về
đạo vợ chồng, cô ấy là một lãnh đạo, cô ấy nói rằng: “Việc này khẳng định là
cần phải làm, anh ấy mời anh trai của tôi ăn cơm, sau đó tôi cũng lập tức đáp
lại mời em gái của anh ấy ăn cơm, mời qua mời lại, nếu không như vậy anh ấy sẽ
không vui, dường như tôi không xem trọng người nhà của anh ấy”. Cô ấy còn nói
rằng: “Người và người sống chung với nhau trong một nhà có lúc phải chăng tình cảm
cũng không được tốt phải không?” Tôi nói: “Đúng là như vậy, chị hãy xem hôn
nhân, vừa mới kết hôn thì mọi việc đều tốt, mỗi ngày muốn được xỏ giày cho
chồng, nhưng càng về sau thì càng lạnh nhạt, sau đó vợ chồng còn cãi nhau. Vì
sao có người sau ba năm, bảy năm thì không thể chung sống được với nhau? Vì
sống với nhau như hai con nhím, bạn châm anh ấy, anh ấy cũng châm lại bạn, thế
rồi chia tay. Sau đó tôi mở sách “Thái Căn Đàm” ra đọc một đoạn nói rằng: “Ân
tình nên từ nhạt chuyển sang sâu đậm, chứ đừng từ sâu đậm chuyển thành nhạt
phai, nếu làm như vậy thì đối phương sẽ quên đi ân huệ trước đây”. Người ta sẽ
quên đi những việc tốt mà bạn đã làm cho họ trước đây mà chỉ nhớ đến sự mất
lòng mà bạn gây ra cho họ hiện tại hoặc là ngày hôm qua. Phụ nữ là như thế, khi
mới kết hôn thì có biểu hiện rất tốt, sau đó càng lúc càng kém. Nếu như lúc ban
đầu bạn chưa ổn, nhưng càng về sau thì càng tốt, anh ấy sẽ phát hiện ra, lúc
ban đầu anh ấy cảm thấy bạn chỉ là viên đá, nhưng khi mang về nhà một thời gian
thì bạn trở nên một viên ngọc quý, càng ngày càng giá trị, không ngờ rằng bạn
biết làm cơm, càng làm càng ngon, biết cách ăn nói, anh ấy sẽ càng ngày càng
ghi nhớ những điểm tốt của bạn. Vì vậy trong quá trình học tập chúng ta phải từ
bề ngoài mà nhìn thấy được thực chất, chữ “Trời” này có phải là chỉ một khoảng
trời xanh hay không? Không phải như vậy, mà đó là quy luật tự nhiên, vậy quy
luật tự nhiên của đạo vợ chồng đó là gì? Trăm năm hòa thuận, nuôi dưỡng thế hệ
sau, kế thừa mạng mạch, đó chính là thiên đạo, cũng là thiên ý. Nếu như không
có thiên đạo, thiên ý thì hai người kết hôn xong lại cãi nhau, không vui là ly
hôn, đối với đứa con mình sinh ra không có một chút trách nhiệm, đó không phải
là thiên đạo, thiên ý rồi. Vì vậy, chúng ta nên nghĩ rằng người chồng kết tóc
se duyên với mình trong đời này là người chồng tốt nhất trên thế giới, nếu như
anh ấy cờ bạc hoặc là có điều gì không tốt thì nhất định là do mình chưa tốt,
mình phải thay đổi bản thân, nhất định tin tưởng rằng anh ấy có thể thay đổi.
Có một đại thiếu gia người Mỹ gốc Hoa, anh ấy là một công tử ăn chơi, lấy vợ là
người Hoa, cô vợ của anh rất ôn nhu hiền lương, là một người vợ tốt, thế nhưng
lúc ban đầu mọi người đều khuyên cô đừng lấy anh ấy, nói rằng anh ấy không tốt,
mặc dù có tiền nhưng nhân cách không tốt, rất buông thả. Cô ấy nói: “Tôi ưng
anh ấy ở một điểm đó là anh ấy rất hiếu thuận với mẹ, tuy hành vi của anh ấy
không kiểm soát nhưng tôi tin tưởng anh ấy sẽ thay đổi”. Nhân duyên của hai
người này là như thế, anh ấy cũng theo đuổi cô, sau cùng hai người kết hôn. Sau
khi kết hôn, người phụ nữ này một lòng giữ đạo làm vợ, mỗi ngày ở nhà, dọn dẹp
nhà cửa ngăn nắp, cho dù trong nhà có người làm. Bất kể chồng đi làm về trễ đến
mức nào cô cũng tự mình xuống bếp nấu ăn, đối với chồng rất mực thông cảm, hết
sức ấm áp nhu hòa, trước giờ cô chưa từng hỏi chồng vì sao tối nay anh không về
nhà? Vì sao anh lại về trễ như thế? Anh đã làm gì? Cô không hề hỏi đến, đối với
mẹ của anh cô phụng dưỡng rất chu đáo. Bảy, tám năm sau người chồng của cô đã
hồi tâm chuyển ý, đến sau cùng đã cùng với cô học đạo Thánh Hiền, sau này hai
người họ trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc khiến bao người ngưỡng mộ. Đây là
câu chuyện có thực về việc phụ nữ “chính kỷ hóa nhân”. Vì sao cô làm được như
thế? Phụ nữ chúng ta nên biết rằng cho dù người đàn ông có tốt đến đâu nhưng
nếu như anh ấy ở trong tay một người phụ nữ không tốt thì cũng sẽ trở thành một
gã không ra gì. Ngược lại, cho dù người nam ấy có nhiều điểm không tốt, khi ở
trong tay một người phụ nữ tốt thì sẽ giống như bước vào một trường học tốt
vậy, thông qua sự giáo hóa thuần tịnh thuần thiện, thông qua sức ảnh hưởng của
tai nghe mắt thấy, anh ấy sẽ thay đổi. Thế nên, chỉ cần có người phụ nữ tốt thì
không lo không có người chồng tốt, không lo không có con cái tốt.

 

HÀNH VI THẦN KỲ, THIÊN TẮC PHẠT CHI; LỄ
NGHĨA HỮU KHIÊN, PHU TẮC BẠC CHI. (Tạm dịch: Phụ nữ nếu như làm trái với đạo
trời (luân lý đạo đức) thì ông trời sẽ giáng tai ương trừng phạt. Nếu như làm
trái lễ nghĩa thì sẽ bị chồng khinh khi, bạc bẽo)

 

Đoạn này ý nói rằng nếu hành vi của con
người trái nghịch với luân lý đạo đức, thì sẽ khiến Thần minh tức giận, Trời ắt
giáng tai ương trừng phạt người đó. Theo lễ, người phụ nữ nên thường xuyên phản
tỉnh chính mình, nếu như có sai sót về mặt lễ nghĩa thì người chồng sẽ không đối
xử tốt đẹp với cô ấy. Về nghĩa thô trên văn tự thì đoạn này hơi khó giảng, thế
nào gọi là “hành vi thần kỳ”, “thần kỳ” là gì? Chính là hiện nay chúng ta gọi
là “luân lý đạo đức”, chữ không phải là thần tiên, bát quái, không phải là mê
tín. Vì sao gọi luân lý đạo đức là “thần kỳ”. Bởi vì Kinh Điển của cổ Thánh
tiên Hiền dạy chúng ta rằng: “Con người cần có thiện tâm, thiện niệm, lời nói
thiện, ý nguyện thiện và hành vi thiện, như vậy sẽ được Trời và người phù hộ,
người này đi đến đâu cũng đều được thuận lợi”. “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” có
dạy: “Người hiền nói thiện, nhìn thiện, hành thiện, mỗi ngày làm ba việc thiện,
ba năm sau Trời sẽ ban phước cho.”

 

Có một lần tôi nhận được một cuộc điện
thoại của một người từ nơi khác gọi đến muốn nhờ tôi xem phong thủy. Tôi nói:
“Sao anh lại tìm tôi?” Anh ấy nói: “Chẳng phải chị đang hoằng dương văn hóa
truyền thống hay sao? Văn hóa truyền thống hình như có việc này mà”. Anh ấy là
giám đốc của một công ty, anh ấy nói: “Chị hãy xem giúp tôi đi, tôi muốn đổi
một văn phòng làm việc, không biết phong thủy tốt hay xấu”. Tôi cười mà nói
rằng: “Anh đánh giá cao tôi quá, tôi không hề biết chút gì về phong thủy, nhưng
tôi có biết một đạo lý có thể nói cho anh rằng anh không cần tìm người xem
phong thủy mà cũng sẽ có phong thủy rất tốt.” Anh ấy không hiểu, tôi nói tiếp:
“Tục ngữ có câu, người phước ở đất phước, đất phước người phước ở. Chỉ cần có
đức thì sẽ có phước, anh có phước thì khi anh đến bất cứ nơi đâu, nơi đó sẽ bị
anh ảnh hưởng, anh không cần đi tìm người xem phong thủy cho tốn công, cho dù
tìm được nơi phong thủy tốt mà bản thân anh không đàng hoàng thì có vào nơi đó
ở, nơi đó cũng sẽ biến thành xấu, lúc đó anh sẽ oán trách người xem phong
thủy.” Quả thật là như vậy, người có phước thì ở nơi đâu nơi đó sẽ  là vùng đất phong thủy tốt lành, con người
phải biết tích phước, đặc biệt người phụ nữ chủ của gia đình cần phải biết điều
này, thì gia đình của cô ấy sẽ là “nhà tích điều thiện ắt có thừa niềm vui”.

 

Nói về văn hóa truyền thống, kỳ thực rất
đơn giản, đó chính là: ngũ luân, ngũ thường, tứ duy, bát đức. Ngũ luân chính là
giữa người và người cần chung sống với nhau cho có nghĩa, nên gọi là “ngũ luân
thập nghĩa”, con người không ai đứng ngoài năm mối quan hệ “phụ tử hữu thân,
phu phụ hữu biệt, trưởng ấu hữu tự, quân thần hữu nghĩa, bằng hữu hữu tín”. Ngũ
thường chính là làm người cần phải có năm đức hạnh căn bản đó là: nhân, nghĩa,
lễ, trí, tín. Tứ duy là: lễ, nghĩa, liêm, sỉ. Bát đức là: hiếu, đễ, trung, tín,
nhân, ái, hòa, bình. Bạn xem, đơn giản chỉ mấy chữ này thôi đã khái quát được
toàn bộ văn hóa truyền thống. Thế nên, tổ tiên của chúng ta chân thật có trí
tuệ, cho dù đã truyền hơn mấy ngàn năm qua vẫn không truyền sai.

 

Nếu như bạn có thể khôi phục lại tự tính
vốn có của chính mình thì sẽ “thông đạt thần minh”, chính là hiểu một cách thấu
triệt về chân tướng của sự vật trong vũ trụ, khi bạn đã hiểu được chân tướng
thì hành vi của bạn sẽ không trái nghịch. Nếu không thì sẽ bị sự trừng phạt,
không phải ông Trời trừng phạt bạn, Trời đây là biểu thị cho quy luật tự nhiên,
chính là chịu sự xử phạt của quy luật tự nhiên. Ví dụ như vào mùa đông mà bạn
mặc váy của mùa hè đi ra ngoài dạo hai vòng thì xem bạn có bị cảm lạnh hay
không, bạn đã làm trái quy luật tự nhiên rồi, nhất định sẽ bị cảm. Rất nhiều sự
việc bạn đừng nghĩ rằng đây có phải là quỷ thần trừng phạt mình, ông Trời trừng
phạt mình hay không, không phải, không ai có thể trừng phạt bạn được, tất cả
những gì bạn gặp phải đều là do lực tác dụng và lực phản tác dụng của chính
hành vi của bạn gây ra. Việc này mọi người có thể hiểu được, ví dụ như một bao
cát, bạn đấm nó một cái thì nhất định lực phản hồi của nó sẽ còn lớn hơn, cái
lực này là do ai gây ra? Là do bạn tạo ra. Thế nên, thấu triệt đạo lý này rồi
thì những người, sự, vật mà hiện nay bạn đang đối mặt chính là nhân và quả. Tất
cả hành vi, thậm chí tất cả ý niệm của bạn đều là đang trồng xuống cái nhân,
nếu như cái nhân ấy trái ngược với quy luật tự nhiên thì bạn sẽ gặp cái quả
không tốt. Nếu như là thiện nhân thì nhất định sẽ có thiện quả, khi chúng ta
hiểu rõ điều này rồi thì thời thời khắc khắc cần phải nhắc nhở chính mình phải
gieo nhân tốt.

 

“Lễ nghĩa hữu khiên, phu tắc bạc chi”, nếu
như có lỗi về mặt lễ nghĩa thì chồng càng ngày đối với bạn càng bạc bẽo, chữ
bạc này nghĩa là như vậy. Thế nào gọi là có lỗi? Đó là bạn không hiểu lễ nghĩa,
không biết giữ lễ của người làm vợ, không biết cách làm vợ. Chữ “nghĩa” này là
“nghĩa” của của người làm vợ, đó chính là “phu nghĩa phụ thính, là cái nghĩa
trong “ngũ luân thập nghĩa”. Người làm chồng có nghĩa thì người làm vợ chúng ta
mới nghe theo, nghe theo có nghĩa là thuận theo, chính là tùy thuận đạo nghĩa,
tình nghĩa, ân nghĩa của chồng. Ngược lại, nếu như chồng là người bất nhân bất
nghĩa thì sao? Ở chỗ này có một ý nghĩa rất sâu, nếu như lời nói và hành vi của
chồng không phù hợp với luân lý đạo đức, ví dụ như anh ấy có những hành vi
không tốt, đối với cha mẹ anh ấy không tốt, lại còn bài bạc, uống rượu, đánh
nhau, vậy bạn làm thế nào để “nghe” anh ấy đây? Bạn phải “nghe” được rằng tự
tính của anh ấy không phải là như thế, tự tính của anh ấy so với tự tính của
các vị Thánh Hiền như Khổng Tử, Mạnh Tử là không hai không khác, đều là thuần
tịnh thuần thiện. Hiện giờ cái hiện ra là tập tính của anh ấy, vì sao tập tính
lại như thế? Vì không có người dạy anh ấy, như trong “Tam Tự Kinh” có nói:
“Tính tương cận, tập tương viễn, cẩu bất giáo, tính nãi thiên”. Ngày nay bạn có
duyên cùng với anh ấy kết hôn, bạn có nghĩa vụ giáo hóa anh ấy như một người
mẹ, bạn hãy đem tình yêu thương, quan tâm, nhẫn nại đối với con cái mà đối đãi
với chồng mình, cảm hóa anh ấy, dẫn dắt anh ấy, hướng dẫn anh ấy, nhẫn nại kiên
trì một đời này mà giáo hóa anh ấy. Nếu như bạn không hoàn thành được bài thi
này, không dạy dỗ tốt, sa thải học sinh này của mình, tức ly hôn với anh ấy thì
thầy giáo như vậy không phải là thầy giáo đạt tiêu chuẩn. Nếu như bạn chưa hoàn
thành nhiệm vụ thì có khả năng là bạn sẽ gặp phải một bài thi tương tự như thế.

 

Để làm một người vợ tốt, tôi xem thấy trong
Kinh Điển có dạy về năm vai trò của người làm vợ. Thứ nhất, vợ như mẹ, dùng
tình yêu thương bao dung của người mẹ mà đối đãi với chồng mình, xem chồng như
con của mình. Nếu như bạn có thể làm được như vậy thì bạn sẽ không có sự tính
toán với anh ấy. Có lúc tôi không chỉ xem chồng tôi mà thậm chí còn xem một vài
người tuổi tác thậm chí còn lớn hơn tôi, những khi họ nổi nóng tôi đều xem họ
giống như những đứa trẻ. Tôi chỉ cười rồi thôi, cảm thấy họ rất đáng yêu, chắc
là tính cách ương bướng của những anh đàn ông xuất hiện ra đó mà, anh ấy cảm
thấy lòng tự tôn nam giới của anh ấy bị tổn thương nên mới biểu hiện ra một
chút bất mãn đối với bạn, có một số hành động trong lúc tức giận của anh ấy tôi
cũng không để tâm làm gì. Bước thứ nhất là đặt bản thân mình vào vị trí của một
người mẹ. Bước thứ hai là làm “thần phụ”, xem chồng của mình như vua, còn mình
là thần tử, vua nhân từ thần trung nghĩa, bạn phải giữ được tâm trung nghĩa.
Khi làm mẹ thì có tâm nhân từ, làm thần thì có tâm trung nghĩa, giữ được
“trung” thì sẽ nhất tâm, không có hai tâm. Luôn biết nghĩ cho anh ấy, anh ấy có
sự nghiệp ở bên ngoài, rất bận rộn, rất vất vả, chúng ta ở nhà cần có năng lực
quán xuyến dọn dẹp nhà cửa, thấu hiểu anh ấy nhiều hơn, đừng gây chướng ngại
cho anh ấy, tận hết khả năng của chính mình mà thành tựu sự nghiệp cho anh ấy.
Thứ ba là vợ như em gái, xem chồng mình như huynh trưởng, còn mình là em gái,
lúc này phải làm được “trưởng ấu hữu tự, anh thương em kính”, làm em gái thì
phải cung kính và lễ phép đối với chồng. Anh ấy giống như huynh trưởng chăm sóc
bảo vệ chúng ta, gánh vác trọng trách của gia đình, còn chúng ta mỗi giờ mỗi
khắc đều giữ tâm cung kính đối với anh ấy. Thứ tư là vợ như tỳ nữ, ở đây không
hề có ý xem thường mà có nghĩa là chúng ta có thể đảm trách những công việc nhỏ
nhặt nhất ở trong gia đình, từ việc ăn uống hằng ngày cho đến chăm sóc chồng
giống như tỳ nữ thời xưa chăm sóc chủ nhân, chăm nom anh ấy chu đáo từng chút
một. Vì sao cần phải dùng cái tâm như vậy? Kỳ thực là để bồi dưỡng đức hạnh
khiêm hạ của phụ nữ. Nếu như không có cái tâm như vậy mà chỉ nấu cho anh ấy bữa
ăn ngon, hoặc là lau giầy cho anh ấy xong rồi quăng ở đó, “anh mang vào đi, làm
xong rồi đó, anh mau ăn đi, anh ăn cơm có ngon không?”, nếu như anh ấy bảo là
không ngon thì còn đập cả bàn, như vậy đã hoàn toàn làm trái với đạo làm vợ
rồi. Thế nên, khi làm những việc nhỏ để chăm sóc chồng thì cần phải dùng cái
tâm khiêm hạ này. Sau cùng thì mới đến vai trò của người làm vợ, giúp cho chồng
giữ gìn tốt địa vị của anh ấy ở trong gia tộc. Ví dụ như giúp anh ấy xử lý tốt
mối quan hệ với mẹ chồng, mối quan hệ với anh chị em của chồng, với các bạn bè
thân thiết của anh ấy. Ngoài việc đóng những vai làm mẹ, làm thần tử, làm em
gái, làm tỳ nữ của chồng ra, thì với vai trò làm vợ sau cùng này mọi người đều
biết rõ bạn là vợ của chồng bạn, nên bạn phải làm cho tốt vai trò của một “nhân
viên ngoại giao”, anh ấy không có thời gian chăm sóc người thân, bạn bè thì bạn
cần giúp anh ấy làm việc này cho tốt. Nếu như trên những phương diện này bạn
đều làm rất tốt thì tôi tin rằng bất kỳ người chồng nào sẽ không bao giờ đối xử
bạc bẽo với bạn, mà sẽ cảm thấy rằng vợ của mình rất biết vào bếp, biết tiếp
khách, trong ngoài đều đảm đang, anh ấy sẽ công nhận bạn. Đồng thời anh ấy cũng
sẽ rất tôn trọng và cung kính bạn, sẽ không trách được bạn điều gì.

 

Trong quá trình học tập chúng ta cần phải
thường xuyên dụng tâm thể hội, học tập nhiều lần năm vai trò này của người làm
vợ. Tôi còn nhớ có lần đọc được một bài văn viết rằng người làm vợ cần nấu ăn
vừa miệng của chồng mình, khiến anh ấy ăn cảm thấy rất ngon, trước tiên phải
lấy lòng anh ấy từ điều này, “có thực mới vực được đạo”, khoan chuyển bánh xe
Pháp mà trước tiên hãy chuyển bánh xe ẩm thực trước đã, đây là việc thứ nhất.
Việc thứ hai là phải biết cách giao tiếp giữa vợ chồng với nhau, như ở phần
trước tôi đã nói, biết tặng quà, biết hỏi han, gửi tin nhắn, phải biết giao lưu
và kết nối với chồng. Việc thứ ba, phụ nữ cần nên có một chút kiến thức, đừng
chỉ làm một bao rơm vô dụng, xinh đẹp nhưng thiếu kiến thức, bởi vì người làm
chồng không phải chỉ luôn nhìn ngoại hình của bạn, khi trình độ và sự nghiệp
của chồng càng ngày càng nâng cao mà người vợ không hề nâng cao bản thân, cả
ngày chỉ nói với anh ấy những chuyện vặt vãnh nhỏ nhặt xảy ra trong gia đình
thì anh ấy sẽ không thích nghe nữa, bởi vì những việc đó thì người giúp việc có
thể làm được, cả hai vợ chồng càng ngày sẽ càng khác biệt xa rời nhau, nếu như
bị chồng bỏ rơi thì bạn đừng trách chồng mình, hãy nghĩ vấn đề là do ở bạn. Thế
nên, những điều cần học thì bạn hãy học đi, gặp phải đúng thời cơ thì nói ra
một hai câu, chồng của bạn sẽ cảm thấy bà xã mình cũng rất có trình độ, không
thể xem thường được, vẫn có thể câu thông được với nhau, sự nghiệp của mình có
thể cùng bàn bạc với cô ấy, như vậy thì hai người sẽ vĩnh viễn cùng chung một
con đường, bạn sẽ không bị anh ấy bỏ lại quá xa, đạo vợ chồng có thể giữ được
dài lâu. Việc thứ tư sau cùng là quan trọng nhất, đó chính là cần phải hạ công
phu về mặt đức hạnh, tâm lượng của phụ nữ nhất định phải nhân hậu. Có một câu
nói từ rất xưa rằng: “Không gì độc hơn bụng dạ đàn bà”, nếu như phụ nữ có tâm
độc ác thì sẽ rất đáng sợ, vì vậy phụ nứ có tâm địa thiện lương thì tốt hơn hết
thảy, tâm cần phải thuần thiện. Mặc dù người có hơi lôi thôi một chút, nói
chuyện còn hơi lớn tiếng, diện mạo cũng trung bình thôi nhưng có tấm lòng nhân
hậu thì một cái phước này có thể đánh bại được cả trăm mối họa. Vì vậy, tâm của
phụ nữ cần phải tốt, cần phải thiện, không được phạm sai lầm về mặt lễ nghĩa.
Nếu như muốn không có sai lầm thì phải nỗ lực thực hành “ngũ luân thập nghĩa”,
hiểu rõ về đạo lý rồi thì khi làm sẽ tương đối dễ. Vì thế mà mỗi lần tôi giảng
bài đều chia sẻ với mọi người về năm vai trò của người làm vợ, lúc chúng ta học
tập cần phải phải thể hội, bởi vì điều này có thể giúp chúng ta trở thành một
người vợ hạnh phúc, một người vợ tốt, một phụ nữ khiến người khác rất ngưỡng
mộ, tâm thái của bạn cũng sẽ có sự thay đổi tốt.

 

ĐẮC Ý NHẤT NHÂN, THỊ VỊ VĨNH TẤT, THẤT Ý
NHẤT NHÂN, THỊ VỊ VĨNH CẬT. (Tạm dịch: Thế nên trong “Nữ Hiến” có nói: “Người
phụ nữ chỉ cần được lòng của chồng thì có chỗ nương tựa cả đời, hạnh phúc mỹ
mãn. Nếu như không được lòng chồng thì một đời này hạnh phúc không được vẹn
toàn”)

 

“Nữ Hiến” là một bộ sách rất cổ xưa dạy về
Nữ Đức, nhưng đáng tiếc hiện nay đã bị thất truyền. Bộ sách này đã được Ban
Chiêu dùng làm tài liệu tham khảo khi viết cuốn “Nữ Giới”, câu nói trên xuất
phát từ sách “Nữ Hiến”. Dựa trên ý nghĩa về mặt văn tự thì đó là nếu như bạn
được lòng của chồng thì đời sống hôn nhân của bạn sẽ gặp những điều may mắn tốt
lành, cả hai người có thể đồng một lòng một dạ sống với nhau đến già. Nếu như
để mất lòng chồng, tâm tư của anh ấy không còn để nơi bạn nữa thì cả hai người
có khả năng sẽ không sống được với nhau bền lâu, thế nên không thể không cầu
được lòng của chồng. “Thị vị vĩnh tất” có nghĩa là bạn đã tốt nghiệp được khóa
học về Nữ Đức, bạn đã được chồng cho tốt nghiệp. Còn chữ “cật” có nghĩa là ly
tán, hai người chia tay, không thể sống đến già.

 

Chúng ta hãy tiến vào xem hàm nghĩa sâu bên
trong của câu nói trên. Có phải là được chồng yêu thương nghĩa là được lòng
chồng hay không? Hoặc là hai người cùng nhau trải qua ngày tháng ân ái yêu
thương, hôm nay cùng nhau đi xem phim, ngày mai đi nước ngoài du lịch, có phải
như vậy là được lòng của chồng hay không? Cứ cách hai ba ngày thì được chồng
tặng quà có phải là rất tốt không? Ở đây có một hàm nghĩa rất sâu, chính là nói
phụ nữ chúng ta dùng tâm tính của chính mình mà có được đạo nghĩa của chồng,
dùng lời nói và hành vi của mình để có được tình nghĩa, ân nghĩa, đạo nghĩa của
chồng, chứ không phải là hư tình giả ý bề ngoài. Chúng ta xem thấy rất nhiều
cuộc hôn nhân bề ngoài rất tốt đẹp nhưng đâu ngờ trong âm thầm họ lại làm ra
những việc đi ngược lại với hôn nhân, ví dụ như ngoại tình. Thế nên, làm phụ nữ
nhất định cần phải hiểu bản tính của chồng mình, anh ấy là người như thế nào,
ví dụ anh ấy có phải là người con hiếu thuận trong gia đình hay không, đối với
gia đình có trách nhiệm hay không, đối với con cái có phải là người cha tốt hay
không? Trong công việc, anh ấy có làm được “đôn luân tận phận, nhàn tà tồn
thành” hay không? Nếu làm việc cho cơ quan nhà nước thì anh ấy có phải là viên
chức thanh liêm hay không? Nếu anh ấy làm bác sĩ thì có phải là vị lương y cứu
người hay không? Nếu như làm kinh doanh thì có kinh doanh như lý như pháp hay
không? Từ trên những phương diện này mà quan sát thì mới có thể hiểu chính xác
đạo nghĩa của chồng. Nếu như không tìm hiểu trên những phương diện trên mà chỉ
nhìn những thứ bên ngoài, như là hôm nay anh ấy tặng hoa cho bạn, ngày mai tặng
bánh sinh nhật cho bạn, ngày hôm sau mua hai bộ quần áo cho bạn, những thứ đó
đều là giả, nhìn vào chúng chẳng có tác dụng gì. Có thể qua hai ngày sau anh ấy
không tặng cho bạn nữa mà tặng cho người khác. Thế nên, chúng ta cần hiểu rõ
anh ấy qua những việc trong và ngoài gia đình, trên thực tế là xét xem anh ấy
thực hành “ngũ luân thập nghĩa” như thế nào? Nếu như anh ấy đối với cha mẹ của
chính mình không hiếu thuận thì bạn hãy giúp cho anh ấy làm tròn hiếu đạo. Nếu
như đối với gia đình anh ấy không có trách nhiệm, thì bạn cần khơi dậy tâm
trách nhiệm của anh ấy. Nếu như trong cơ quan nhà nước anh ấy không phải là
quan viên tốt, mà tham ô nhận hối lộ, đọa lạc thì bạn cần nhắc nhở anh ấy làm
thế nào để trở thành một vị quan liêm khiết. Nếu như anh ấy là bác sĩ thì bạn
phải nhắc nhở anh ấy không được nhận bao đỏ. Nếu như anh ấy là giáo viên thì
bạn cần nhắc nhở anh ấy về sư đạo trong việc dạy dỗ học sinh. Nếu như anh ấy là
luật sư thì bạn đừng vì tiền mà xúi anh ấy kiện cáo, mà nên nói với anh ấy câu
nói trong “Chu Tử Trị Gia Cách Ngôn” là “trong nhà đừng nên kiện tụng nhau”,
nếu như xử lý việc kiện cáo thì phải làm theo chính đạo, chính nghĩa, đừng vì
tiền mà làm những việc bất nhân bất nghĩa. Thời nay những phụ nữ làm được như
thế rất ít, nên những người vợ tốt giúp chồng thành người có nghĩa cũng rất ít,
vì sao vậy? Vì họ không hiểu được những điều này mà họ lại cho rằng người làm
kinh doanh đều trốn thuế lậu thuế, đem tiền về nhà để ăn uống hưởng thụ, còn
làm quan thì đều nhận của hối lộ, rất nhiều quan chức nhà nước bại hoại là do
bàn tay của ai, là do bàn tay của những người vợ và nhân tình của họ. Không
tham không được, vì bà xã bắt phải tham, các bà còn đứng sau lưng để nhận quà
hối lộ, hại chết chồng của mình, xô chồng vào hố lửa. Thế nên, hôn nhân giống
như trường học, người làm vợ phải không ngừng học tập mà trưởng thành, người
dạy và người học cùng tiến bộ. Lúc bạn đang dạy cũng chính là lúc bạn đang học,
còn trong quá trình bạn học cũng chính là lúc bạn đang dạy, dạy và học là một
thể, mỗi ngày đều dạy, mỗi ngày đều học. Hãy dùng thân giáo mà dạy học, dùng
lời nói và hành vi mà không ngừng học tập, như vậy thì mới có thể khiến cho một
gia đình hưng thịnh. Thế nên, cổ đại đức thường nói rằng “một người phụ nữ tốt
sẽ đem phước đến cho cả gia đình”, phước từ đâu mà đến vậy? Phước từ đức mà
đến. Nếu không tích đức mà chỉ hưởng phước, hưởng hết phước rồi thì sẽ biến
thành họa, họa phước đi đôi với nhau.

 

Có một người bạn kể rằng, do điều kiện của
cô rất tốt nên cô rất thích giúp đỡ người thân, bạn bè. Kết quả, một ngày nọ mẹ
chồng của cô đã dạy cô rằng: “Con không nên giúp họ nữa, việc giúp đỡ của con
sẽ khiến họ trở nên ỷ lại”. Cô cảm thấy trong lòng không vui, “chị xem tôi có
lòng tốt như thế, lấy xe đưa rước những người bà con và bạn bè khó khăn đi nơi
này nơi kia, ba chồng tôi cũng bực mình, mẹ chồng cũng nổi giận với tôi, còn
chồng tôi thì không hiểu cho tôi, người tôi giúp đỡ đều là những người thân
trong gia đình họ, sao họ lại như thế chứ?” Khi cô ấy kể với tôi như vậy, tôi
đã nói rằng: “Kỳ thực, tôi cũng mắc lỗi y hệt như vậy, thế nên mới nói “từ bi
đa họa hại, phương tiện xuất hạ lưu”, câu này dành cho những người như chúng
ta, nếu như chị không giúp họ thì chưa chắc đã xảy ra những việc như vậy, chị
có bao giờ nghĩ đến câu “khổ tận cam lai hay chưa”? Ý nói khi chịu đủ khổ cực
rồi thì điều ngọt ngào sẽ đến. Nếu như chị không để họ chịu khổ, mà cứ để cho
họ nếm những thứ ngọt ngào, hiện giờ họ không có năng lực, không có đức hạnh,
không có phước báo, vậy thì cách làm này của chị trên thực tế chính là thỏa mãn
dục vọng tâm lý của bản thân mà thôi.” Cô ấy nói: “Lời này cũng có đạo lý, tôi
cảm thấy nếu như tôi không cho họ cái gì đó thì trong tâm cảm thấy khó chịu”.
Tôi nói: “Chúng ta đều là như thế cả, tôi cũng như vậy, đều làm ra những việc
ngu ngốc như thế, chỉ có nhìn thấu bản ngã, buông xuống bản ngã thì mới đề khởi
được trí huệ.” Vì vậy, con người thường xuyên cần phản tỉnh, làm việc tốt quá
thừa thì việc tốt không còn là việc tốt nữa, đương nhiên không phải là nói bạn
không làm việc tốt nữa, làm việc gì cũng phải giữ được trung đạo, phải cân đối
được hai bên, nghĩ cẩn thận rồi hãy làm, nếu nghĩ chưa kỹ thì không làm cũng
được. Ví dụ như khi chúng ta đi thăm người già thì đều cho họ tiền, cho tiền có
phải là một việc tốt hay không? Nếu như người già đó không thích tiền thì bạn
cho họ tiền tức là tạo thêm gánh nặng cho họ, vì họ ra đi một xu tiền cũng
không mang theo được, nên họ phải nghĩ cách làm thế nào để dùng số tiền đó, lúc
họ nghĩ cách phân chia số tiền đó ra thì thật là việc rắc rối nhức đầu đối với
họ. Lúc đầu có 100 tệ thôi thì dễ chia, bây giờ có đến một triệu tệ, phân chia
thế nào đây? Nếu như người già đó là người tham tiền, khi bạn cho họ tiền, phải
chăng bạn đã nuôi lớn tâm tham của họ hay không? Thế nên, không cần cho họ, đối
với người tuổi tác cao thì nên để họ ăn no mặc ấm, tốt nhất đừng để họ suy nghĩ
việc gì, tâm càng thanh tịnh càng tốt, buông xuống tất cả điều phiền muộn, tốt
nhất là để cho họ không bị vướng mắc điều gì, thân không bệnh khổ, tự tại ra
đi.

 

“Thất ý nhất nhân, thị vị vĩnh cật”. Câu
này nghĩa là nếu như bạn không thực sự thể hội và hiểu được tâm ý của chồng,
tức là nói nếu bạn không tận bổn phận của mình giúp chồng thành tựu đức hạnh,
nếu như bạn không làm như thế thì hai người sẽ dễ bị ly tán. “Giúp chồng dạy
con là bổn phận lớn của người vợ”, cái thiên chức này thuộc về ngũ luân thập nghĩa
trong tự tính của chúng ta. Làm phụ nữ nhất định cần phải hiểu được tâm ý của
chồng, đồng thời còn phải biết hiểu thấu tâm ý của chính mình. Rất nhiều việc
khi chúng ta làm xong rồi cần phải xét lại lòng mình, tâm ý của mình đặt ở đâu,
dụng ý chân thật là gì? Phải chăng là để thỏa mãn bản thân, hay là muốn cho
người khác thực sự có được niềm vui. Nếu như chúng ta làm việc này mà chỉ có
một người vui còn mười người không vui, còn đang phê bình và chỉ trích chúng ta
thì chúng ta cần nên phản tỉnh, có thể có chỗ làm chưa thỏa đáng, làm chưa được
tốt. Khi chưa hiểu rõ đạo lý thì sẽ cảm thấy rất hoang mang, làm cũng không
đúng, mà không làm cũng không đúng, làm thì đau khổ mà không làm cũng đau khổ.
Thế nhưng khi đã hiểu rõ đạo lý rồi, đã biết việc gì nên làm và không nên làm
rồi thì bạn sẽ đưa ra quyết định rất nhanh chóng, rất nhẹ nhàng, tự tại.

 

DO TƯ NGÔN CHI, PHU BẤT KHẢ BẤT CẦU KỲ TÂM.
NHIÊN SỞ CẦU GIẢ, DIỆC PHI VỊ GIAN MỴ CẨU THÂN DÃ, CỐ MẠC NHƯỢC CHUYÊN TÂM
CHÁNH SẮC. LỄ NGHĨA CƯ KHIẾT, NHĨ VÔ ĐỒ THÍNH, MỤC VÔ TÀ THỊ, XUẤT VÔ TRỊ DUNG,
NHẬP VÔ PHẾ SỨC, VÔ TỰU HỘI QUẦN BỐI, VÔ KHÁN THỊ MÔN HỘ, TẮC VỊ CHUYÊN TÂM
CHÍNH SẮC HỸ. (Tạm dịch: Thế nên nói, phụ nữ không thể không được lòng chồng.
Nhưng muốn được sự yêu thương và tôn trọng chân thật phát ra từ trong tâm
chồng, thì tuyệt đối không dùng lời xảo nịnh, đường mật bùi tai mà có được, mà
phải chuyên tâm, chính sắc. Giữ gìn lễ nghĩa, cử chỉ đoan trang, thanh khiết,
tai không nghe những điều không nên nghe, mắt không nhìn những thứ không nên
nhìn, đây gọi là chuyên tâm. Ra ngoài không điểm trang diêm dúa, ở nhà không
được đầu bù tóc rối, cáu bẩn, không tụ họp bạn bè nô đùa cười giỡn, không đứng
trước cửa nhìn đông ngó tây, đây chính là chuyên tâm, chính sắc)

 

Đoạn này nói về làm thế nào để có thể có
được tâm ý của chồng, chủ yếu là từ việc đoan chính phẩm hạnh, bắt đầu từ việc
giữ gìn tiết tháo, từ xưa đến nay đây được xem là một vấn đề lớn, nên Ban Chiêu
đã không tiếc giấy mực mà viết về phần này, để được lòng chồng thì không phải
dùng cách nịnh nọt chồng để có được tình yêu thương, việc này không phải là
chuyên tâm chánh sắc. Chuyên tâm chính sắc là gì? Phải đoan chính tâm niệm của
chính mình, dùng lễ mà đối xử, tuân thủ đạo nghĩa, không được khinh thường mà
làm trái. “Phi lễ không nghe, phi lễ không nhìn”, đó chính là chuyên tâm thực
sự. Khi đi ra ngoài không được trang điểm diêm dúa khêu gợi, khi về nhà cũng
không được chỉ vì có một mình ta ở trong phòng mà không chú ý đến hành nghi của
bản thân, khi đi ra ngoài cũng không được tùy tiện cùng với các bạn nữ tụ tập
cười đùa ồn náo, cũng không được tùy tiện ở trong nhà mà nhìn trộm ra ngoài
phòng, như vậy mới thật gọi là chính sắc. Chúng ta nghĩ xem, trong cuộc sống
hiện nay làm được những điều này thật khó, làm thế nào mới có thể đoan chính
tâm niệm của chính mình, khiến cho bản thân quay về với đạo? Chúng ta hãy cùng
nhau học tập một chút, điều mà phụ nữ mong cầu là gì? Nếu như tùy tiện dùng
dung nhan hoặc là lời nói ủy mỵ của chúng ta để lấy lòng chồng, cho dù dung
nhan có yêu kiều đến đâu, lời nói có mật ngọt thế nào, dùng những thứ ở bên
ngoài này để lấy lòng chồng của mình, cho dù nhất thời có được tình yêu của
chồng đi chăng nữa thì cái tâm niệm mong được lòng của chồng đó đã không còn là
chính niệm rồi, cũng chẳng phải là sự chuyên tâm chân chính, tương lai sẽ không
thể có kết quả tốt được. Tà tâm tà niệm của bản thân sẽ dẫn khởi tà tâm tà niệm
của chồng, sau cùng chồng của mình có thể sẽ làm ra một số hành vi buông thả,
việc này nên trách ai đây? Nói một cách khác, phụ nữ không nên dùng nhan sắc mà
mua chuộc lòng chồng, mà nên dùng đức để đối đãi với chồng, hiểu được điều này
rồi thì sẽ khiến tâm của mình trụ nơi chính niệm. Vậy thế nào mới có thể làm
được chuyên tâm chính sắc? Cần phải “lễ nghĩa cư khiết”, chính là dùng lễ mà cư
xử, tuân thủ đạo nghĩa. Cái lễ ở đây chính là trong tâm luôn luôn giữ được sự
khiêm hạ, cung kính, không dám đứng trước thiên hạ. Còn biểu hiện ở bên ngoài
thì sao? Phải tuân thủ đạo nghĩa, chính là ngũ luân thập nghĩa, mỗi luân trong
ngũ luân đều làm được, đối với vợ chồng thì chính là câu “phu phụ hữu biệt, phu
nghĩa phụ thính”, cần hiểu rõ bổn phận của chính mình, bản thân cần biết làm
thế nào để thuận tòng, cần biết cái gì là tự tính của chính mình.

 

Câu tiếp theo nói “nhĩ mục xuất nhập”, tức
nói năm giác quan của chúng ta là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân thường ngày tiếp
xúc với ngũ dục, với những cảnh giới không tốt ở bên ngoài dễ dấy khởi tà tư tà
niệm. “Nhĩ vô đồ thính, mục vô tà thị” nghĩa là hai bộ phận quan trọng là tai
và mắt, tai không được nghe lung tung, mắt cũng không được nhìn lung tung,
chính là phi lễ không nghe. Chữ “đồ thính” có hai hàm nghĩa, nghĩa thứ nhất là
nghe một cách hồ đồ, nghe không rõ ràng, lời nói tốt thì nghe không hiểu, lời
nói xấu thì nghe hiểu rõ ràng, đó gọi là nghe một cách hồ đồ. Nghĩa thứ hai là
ưa thích nghe những lời thị phi, lời không phù hợp, với ác ngữ cảm thấy rất
thích thú, ưa thích nghe âm thanh xấu ác, đó gọi là “đồ thính”. Hiện nay trong
cuộc sống chính là như vậy, nghe lời nói tốt thì tâm không hoan hỷ, càng nghe
càng cảm thấy “sự thật mất lòng”, điều này cho thấy thiện căn của chúng ta
không đủ, phước báo không đủ nên mới có phản ứng như vậy. Vì vậy có câu là
“thuốc tuy đắng miệng nhưng khỏi bệnh, lời thật trái tai giúp sửa mình”, câu
này chính là phần trọng điểm khi bàn về “phụ ngôn”. Thế nào gọi là “mục vô tà
thị”? Đó là phi lễ không nhìn, người hiện nay không phân biệt được tà chính,
đối với những thứ tà, thứ bất thiện thì rất thích nhìn, đây là một vấn đề rất
lớn. Tôi nhớ một lần đi thang máy, bên trong thang máy có màn hình chiếu quảng
cáo về phẫu thuật thẩm mỹ làm tăng kích cỡ vòng ngực, những phụ nữ trong quảng
cáo đó rất khêu gợi, hở hang, những thứ như thế thì không được nhìn đến, nếu
không thì sẽ dẫn dắt những ý niệm bất thiện của chúng ta. Có một lần khi tôi
trò chuyện cùng với bạn, khi nói đến vấn đề phụ nữ cần phải giữ gìn tiết tháo
của mình thì cô ấy nói: “Ồ, vấn đề chị nói tôi từ trước đến giờ chưa từng nghĩ
đến.” Tôi nói rằng không những là tai và mắt, mà thân thể của chúng ta cũng
không được ưa thích mặc những quần áo mượt mà mềm mại. Lúc đó tôi đã kể cho cô
ấy nghe một câu chuyện từ một bộ Kinh điển nói về Phật Thích Ca Mâu Ni. Khi đức
Phật còn tại thế có một cô gái là con gái của một vị quốc vương, cô hết sức
xinh đẹp, thực là tuyệt thế vô song, cho nên cô rất kiêu hãnh với nhan sắc của
mình, cô treo giải thưởng ngàn lạng vàng cho người nào có thể trong 30 ngày dám
nói rằng cô không đẹp, chỉ ra được khuyết điểm của cô, thì cô sẽ tặng vàng cho
người đó. Thế nhưng, gần đến kỳ hạn rồi mà không có người nào dám nói, bởi vì
không nói ra được khiếm khuyết của cô, cô ấy thực sự có một vẻ đẹp không tì
vết. Kết quả, tin tức này truyền đến tai đức Phật, Ngài đã rất nghiêm túc mà
nói một câu rằng: “Cô gái ấy đã sai hoàn toàn, cô ta không hề đẹp đẽ chút nào,
không có chỗ nào là đẹp cả.” Đệ tử của Ngài là A-nan cảm thấy rất kỳ lạ, bèn
hỏi Phật: “Cô gái đó quả thật rất xinh đẹp, sao đức Phật lại nói như thế? Chúng
con không hiểu.” Đức Phật đã nói: “Đôi mắt của cô gái đó thích nhìn những thứ
tà sắc, nhĩ căn thích nghe những lời khen tặng bùi tai, mũi thích ngửi mùi
hương nước hoa trên thân, lưỡi ưa nếm những món ăn ngon, còn thân thì sao? Thân
thích mặc những quần áo trơn mịn và láng mượt, từ trên đến dưới, cả người của
cô ấy đều bị dục vọng ngăn lấp, không hề có một chút trí huệ hiện tiền. Bên
trong hình dáng bề ngoài của cô ấy là một quả tim dơ bẩn, vậy thì sao con có
thể nói cô ấy đẹp được chứ? Các con nhìn thấy đẹp, còn ta thì chỉ nhìn thấy một
cô gái rất xấu được bao bọc bởi một lớp da hôi thối.” Khi ngài A-nan đem lời
nói đó chuyển đến cho cô gái, cô gái đó rất hổ thẹn, gỡ giải thưởng xuống, từ
đó về sau không còn dám xuất đầu lộ diện khoe khoang nữa.

 

Chúng ta trong cuộc sống thường bị mê hoặc,
không biết cái nào là tốt, cái nào là xấu, đó là bởi vì không có vị thầy tốt
dạy bảo chúng ta, nếu như có thì chúng ta nhất định sẽ biết rõ, thế nên giáo
dục rất là quan trọng. Cổ đại đức có nói: “Giới sắc tiên giới tâm, giới tâm
tiên giới nhãn”, nếu muốn trì giới sắc dục thì trước hết phải trì được giới
trong tâm, muốn làm được giới tâm thì trước tiên phải canh giữ đôi mắt, giữ
mình cho chắc trước đã, vì hiện nay ngoài những bộ phim không tốt ra, còn có
những băng đĩa không tốt, khắp nơi đều là quảng cáo dụ hoặc không kháng cự lại
nổi, đồng thời trên đường còn có các cô gái không biết hổ thẹn, thế nên bạn
phải thực sự biết cách mà ngăn ngừa. Không những các cô gái cần phải chú ý mà
các chàng trai cũng phải như vậy. Lần trước tôi đi công tác, ngồi xe buýt của
sân bay, sau khi lên xe buýt thì trên xe rất đông người, tiếp đó có một cô gái
bước lên xe, lúc đó trời cũng vào mùa đông rồi, nhưng cô gái đó ăn mặc rất là
thiếu kín đáo, chân chỉ mặc một đôi vớ lưới mỏng tang, quấn khăn choàng cổ bằng
lông, mặc một chiếc quần bằng da rất ngắn, tóc dài đến tận đầu gối. Tôi lúc đó
lấy làm kinh ngạc trước mái tóc rất dài của cô ấy, sao cô ấy để tóc dài đến như
thế, trang điểm rất lòe loẹt. Sau khi cô ấy bước lên thì ôm lấy eo của một
người đàn ông đứng bên cạnh, anh ta cũng không có phản ứng gì, cả hai người đó
đứng trước mặt tôi. Lúc đó tôi nghĩ, hai người này chắc là bạn bè, người đông
như thế nên cô ấy không đứng vững được phải ôm lấy anh ấy là điều bình thường,
tôi cũng không suy nghĩ nhiều, sắp đến chỗ xuống xe, cô ấy còn cười với người
đàn ông kia, anh ấy cũng chẳng nói gì, người đàn ông ấy xuống xe buýt, đi về
phía máy bay, cô ấy cũng xuống xe đi lên máy bay, khi lên máy bay thì người đàn
ông ấy vừa khéo ngồi kế bên tôi, còn cô gái ấy thì ngồi ở phía sau cùng. Đến
khi máy bay hạ cánh thì tôi quan sát thấy mỗi người đi một ngả, căn bản là họ
không quen biết nhau, việc này làm tôi hết sức kinh ngạc. Thế nên, sự dụ hoặc
và thử thách trong xã hội hiện nay đối với nam giới rất nhiều, nếu thực sự có
định lực thì cần phải chân thật học tập ông Liễu Hạ Huệ (ôm người nữ trong lòng
mà tâm không khởi ý đồ xấu).

 

Thời xưa, việc “nam nữ thọ thọ bất thân”
(trao cho nhau vật gì đều không chạm tay nhau) là rất có đạo lý. Bạn không có ý
nghĩ gì không có nghĩa là đối phương cũng không có ý nghĩ gì, cho dù hai người
các bạn đều không có ý nghĩ gì cũng không có nghĩa là người xung quanh các bạn
không có suy nghĩ gì. Nếu như dẫn khởi tà tư tà niệm của người khác vậy thì bản
thân bạn đang tạo nghiệp rồi, đây là việc không tốt, sẽ làm tổn phước báo của
chính bạn. Trong xã hội hiện nay, truyền hình, quảng cáo, báo chí, tạp chí,
mạng Internet quả thực là đã bị ma vương bao vây đặc kín, rất khó tìm được thứ
gì thuộc về Thánh Hiền, mà đều dẫn dắt con người khởi phát tâm ma. Chúng ta hãy
nhìn chữ ma (
)
này, thực ra thời xưa vốn không có chữ “ma” này, chữ này là do Lương Võ Đế tạo
ra, hồi xưa chỉ có chữ “ma” (
) với bộ “thạch” (), hình dung cho dùng đá mài vào vật gì đó,
có nghĩa là giày vò khốn khổ người khác. Về sau, Lương Võ Đế phát hiện ra rằng
rất nhiều dục vọng của con người trong thế gian đã dày vò, cám dỗ con người còn
nghiêm trọng hơn thế nữa, cũng đáng sợ như quỷ vậy, nên ông quyết định đổi bộ
“thạch” thành bộ “quỷ”, và gọi đó là chữ “ma”. Vì sao gọi là ma? Phàm những thứ
gì có thể dẫn dụ dục vọng của con người thì đó chính là ma. Bạn đối với tiền
tài có dục vọng, có sự truy cầu, thứ mà có thể khiến bạn không ngừng đi về
hướng dục vọng cực đoan chính là ma. Bạn quá để ý săm soi đến nhan sắc, dung
mạo của mình, điều này sẽ làm tăng trưởng sự truy cầu quá mức của bạn đối với
những dục vọng về những chai nước hoa đắt tiền, và đủ loại mỹ phẩm, với la liệt
nào là quần áo nữ trang, đó đều là ma, chúng không ngừng khiến cho dục vọng của
bạn tăng trưởng đến cực điểm. Có danh tiếng cũng được, nhưng nếu được quá nhiều
lời tán thán thì cần phải cẩn thận, có thể là ma đến khảo nghiệm bạn đó, bạn
không tốt như thế mà họ khen ngợi bạn quá lố, việc này quá đáng sợ. Tôi là một
người ăn nói thẳng thắn, có một lần có người khen ngợi tôi rất nhiều, lúc đó
tôi đã không khách khí mà nói rằng: “Anh đừng làm ma nữa, tôi thực tình không
tốt như anh nói đâu, anh nói nhầm rồi.” Nói xong tôi quay người bỏ đi, sau này
anh ấy còn nói với bạn của tôi rằng: “Cô giáo Tịnh Du sao lại nói như thế
chứ?”. Tôi nói: “Tôi không thích nghe, bởi vì điều đó quá khác xa với thực tế
của tôi, đức hạnh và học vấn của tôi chưa phải như thế.” Nếu như chúng ta có
nhận thức như vậy thì sẽ có thể gìn giữ được phước điền thanh tịnh trong tâm
của chính mình, mà không tùy tiện phung phí nó. Thế nên, cổ đại đức nói rằng:
“Mục vọng thị tắc dâm, nhĩ vọng văn tắc họa, khẩu vọng ngôn tắc loạn, tam quan
giả bất khả bất thận thủ hĩ”, có nghĩa là nếu như mắt của chúng ta nhìn tùy
tiện thì sẽ dễ dàng khởi niệm dâm. Chữ “dâm” ở đây mang ý nghĩa quá lố. Ví dụ
như có người rất thích ngọc thạch, nhìn thấy cửa hàng bán ngọc thì chân cất
bước không đành, mắt nhìn chằm chằm không chớp, ngay lúc đó thì chữ “dâm” đã
xuất hiện rồi. Nếu có phụ nữ nhìn thấy những món nữ trang châu báu mà không cất
bước nổi, không mua thì trong lòng rất đau khổ, vậy thì ngay lúc đó mắt đã vọng
động rồi, tâm đã bị cảnh chuyển rồi. Nếu như vậy thì bạn đừng nhìn chúng sẽ tốt
hơn, sẽ không có phiền não. “Nhĩ vọng văn tắc họa” có nghĩa là nếu như tai nghe
những lời linh tinh tạp nhạp sẽ khiến chính mình bị mê hoặc, nghe cái này thấy
có đạo lý, nghe cái kia cũng cảm thấy có đạo lý, bản thân sẽ không phân biệt
được rõ ràng, mối họa sẽ theo đó xuất hiện. Vì vậy mà từ xưa đến nay cổ đại đức
tu học đều phải “nhất môn thâm nhập trường kỳ huân tu”, chữ “nhất môn” không
những chỉ cho việc chúng ta xem sách hoặc Kinh điển, mà còn không được học theo
quá nhiều thầy, mỗi một vị thầy lại giảng không như nhau. Ví dụ như về Nữ Đức,
cũng là cuốn sách “Nữ Giới” mà tôi giảng thì thế này, nhưng người khác đến xem
thì nhất định sẽ giảng một kiểu khác. Giống như một ngọn núi vậy, người đứng ở
những góc độ khác nhau thì sẽ nhìn thấy dáng núi khác nhau, cho nên nếu bạn tu
học với hết người này sang người khác thì cái mà bạn nhìn thấy cũng không như
nhau.

 

Thời xưa có một câu chuyện thế này, có một
người thanh niên tâm vô cùng thành kính, một lòng muốn cầu đạo, đặc biệt là
muốn học được pháp thuật của Đạo gia để có thể thành tiên. Vì vậy, anh ta đi
khắp nơi thăm hỏi: “Tôi muốn thành tiên, có ai có đạo thuật ấy không?” Có một
người nhà giàu thấy anh thanh niên này thành thật như vậy thì nói với anh ta
rằng: “Anh đừng đi hỏi khắp nơi nữa, hãy đến học với ta đi, ta biết thuật thành
tiên đây, nhưng với một điều kiện là trước khi anh học với ta thì phải làm công
cho ta trong ba năm, nếu anh làm tốt thì ta sẽ nói cho anh biết thuật thành
tiên.” Anh thanh niên đó nói: “Không thành vấn đề”, anh cũng không màng đến
tiền công mà cần cù làm việc trong ba năm. Sau ba năm, anh ấy hỏi: “Ông có thể
nói cho tôi biết được không?” Người nhà giàu đó nói: “Anh chưa đủ thành tâm,
sau ba năm nữa tôi mới nói cho anh biết.” Anh ta lại làm việc thêm ba năm nữa.
Sau đó, anh lại hỏi: “Có thể nói cho tôi biết được chưa?” Người nhà giàu đó
nói: “Chưa được, cần phải làm thêm ba năm nữa, sự thành tâm của anh vẫn chưa
đủ.” Anh ta lại thành tâm mà dốc sức làm việc trong ba năm nữa. Đợi đến năm thứ
chín, anh lại đi hỏi người nhà giàu đó, lúc này gã nhà giàu đó không còn lời
nào để nói, không thể lừa anh được nữa rồi, nên quyết định muốn hại chết anh.
Gã nói rằng: “Được rồi, anh hãy đi lên núi với tôi, phải lên núi thì tôi sẽ nói
cho anh biết.” Hắn muốn lên núi rồi sẽ đẩy anh ấy xuống dưới vực. Sau khi dẫn
anh lên đến đỉnh núi, hắn ta nói: “Anh có nhìn thấy không, ở chỗ vực núi kia có
một cây tùng, nếu anh nhảy về hướng cây tùng đó thì sẽ thành tiên”. Chúng ta
đều biết rằng nếu như nhảy qua thì chắc chắn sẽ chết, thế nhưng anh thanh niên
đó nói: “Thưa thầy, con vô cùng cảm ân thầy đã dạy dỗ trong chín năm qua”, sau
khi lạy thầy ba lễ anh ấy đã tung mình nhảy xuống, kết quả không ngờ rằng anh
thanh niên ấy đã bay lên trời mà thành tiên. Tên nhà giàu vô cùng kinh ngạc,
nói rằng: “Lẽ nào ta đã chỉ hắn đúng rồi sao, cây tùng đó quả thật là đã thành
cây tiên rồi sao? Ta cũng nhảy thử xem để được thành tiên, làm người khổ quá”.
Tên nhà giàu đó cũng nhảy, nào ngờ hắn nhảy xuống dưới đáy vực chết tốt. Câu
chuyện này nói lên đạo lý gì vậy? Chàng thanh niên đó với một niệm thành tâm,
không hề có hai niệm, nhờ đó mà chính mình thành tựu cho chính mình, không có
người nào thành tựu cho anh ngoài anh ra. Thế nên, “thầy đã dẫn vào cửa, tu
hành là do ta”. Ngay cả bản thân thầy nếu muốn thành tựu cũng phải như thế,
cũng cần phải tu, cần phải “nhất môn thâm nhập trường kỳ huân tu”, không được
học loạn. “Khẩu vọng ngôn tắc loạn” nghĩa là miệng nói chuyện tùy tiện thì sẽ
dễ gây ra họa loạn, ba điều này chúng ta cần phải cẩn thận gìn giữ. 

 

“Xuất vô trị dung, nhập vô phế sức”, câu
này có nghĩa là khi đi ra ngoài không được trang điểm diêm dúa và ăn mặc hở
hang. Nếu bạn như thế mà ra đường thì thật ra mà nói trong tâm của bạn có sự
vướng mắc, chính là bạn mong muốn nam giới nhìn ngắm đến mình, có người đến
khen ngợi mình, nhãn thần sẽ không định được. Những phụ nữ mà tâm niệm bất định
thì ánh mắt của cô ấy không chuyên nhất, thường hay nhìn đông ngó tây, rất nóng
vội bộp chộp. Khi về đến nhà, cũng đừng vì lý do trong nhà chỉ có một mình
mình, không có người khác nên mình muốn ăn mặc ra sao thì cứ tùy tiện. Hai câu
này nói về nguyên tắc trang điểm và ăn mặc của phụ nữ khi đi ra ngoài và ở nhà,
ra ngoài không được diêm dúa, ở nhà không được phóng túng, trên thực tế đây
chính là tâm tính của chúng ta. Khi phụ nữ bước ra khỏi nhà cần phải có uy
nghi, không những nam giới có uy nghi mà phụ nữ cũng cần có uy nghi, vì vậy nên
mới có bốn chữ “mẫu nghi thiên hạ”. Bốn chữ này dùng để hình dung hoàng hậu của
một đất nước cần phải có uy nghi. Khi người làm vợ bước ra đường thì người khác
nhìn vào sẽ biết đây là vợ của ai, là con dâu của nhà nào, vậy nên từng cử chỉ
hành vi quả thực là cần phải có uy nghi để người khác không dám xem thường.
Cũng như vậy, khi phụ nữ trở về nhà cũng không được có tâm phóng túng, tùy
tiện, mà luôn luôn phải cẩn thận ý tứ, không được để mất sự trang nghiêm.

 

“Vô tụ hội quần bối, vô khán thị môn hộ”,
câu này có nghĩa là phụ nữ ở bên ngoài không được đàn đúm với bạn bè cả ngày,
cũng không đưa quá nhiều bạn bè về nhà tụ tập. Vào thời xưa còn đỡ hơn một
chút, trong xã hội hiện nay thì thật là nghiêm trọng, tâm của người nữ không
thể định được ở một nơi mà thích đi chỗ này chỗ kia, mặc dù học tập văn hóa
truyền thống nhưng tâm của chính mình cũng rất khó mà định được lại. Nếu muốn
chân thật làm được nhất tâm thì phải nghĩ rằng mình không cần nghe nhiều quá,
ví dụ như đối với những luận đàn văn hóa truyền thống, nếu như bạn chân thật
dụng tâm thì nghe một lần là đủ rồi, quan trọng là sau khi bạn về nhà bạn làm
thế nào áp dụng điều bạn đã học thì mới chân thật có được thọ dụng. Phải hiểu
rằng học tập chỉ là một phương thức, chỉ là một công cụ mà thôi, đừng biến công
cụ thành mục tiêu, mục tiêu của bạn là gì? Cái bạn cầu là gì? Nếu như cái bạn
cầu là chân tâm của bạn, là cầu đạo thì đạo không ở bên ngoài. Đạo ở ngay trong
tâm của bạn, đạo ở ngay trong nhà của bạn, trong chính cuộc sống thường ngày
của bạn. Bất luận bạn học tập bao lâu, bạn học tập bao nhiêu, quen biết được
bao nhiêu bậc đại đức, nếu như chúng ta vẫn còn nổi nóng, còn có tật xấu, thích
làm người thế nào thì làm người như thế đó, tật xấu nổi nóng một chút cũng
không hề giảm bớt, bản thân một chút cũng không tiến bộ, học vấn không hề tăng
trưởng, vậy thì việc học đó không có chút công dụng gì cả.

 

Vậy việc tụ tập với bạn bè ở đây tức là tâm
của bạn không chịu đặt ở nơi an tĩnh, không chịu an định, thích cùng một vài
người bạn tụ tập lại nói chuyện nhà người này nhà người kia rất là vui vẻ. Nếu
không có người cùng nói chuyện, cùng dạo chơi thì sẽ cảm thấy yên ắng buồn bã
quá. Nếu đi dạo phố mua sắm thì cũng kéo theo năm ba người bạn, uống trà cũng
rủ theo năm ba người bạn, trong xã hội hiện nay nếu như không có bạn bè thì
giống như đây là điều mất mặt vậy. Quan điểm đó thật ra sai rồi, có nhiều bạn
không quan trọng mà quan trọng là những người đó có phải là bạn bè hữu ích hay
không. Nếu như có bạn bè mà khi tụ hội lại thì cùng nhau ăn uống chơi bời, hoặc
là kết giao vì tài lợi, sự kết giao như vậy thực tế chẳng có ích lợi gì. Tôi
trước đây có rất ít bạn, dường như tôi không chủ động kết giao bạn bè, lúc còn
đi học thì tan học xong về nhà, trong trường thành tích luôn là đứng đầu, bởi
vì tâm của tôi chỉ chuyên nhất vào việc học. Đến khi đi làm thì hết giờ về nhà,
về đến nhà công việc tôi yêu thích nhất là đọc sách, nguyên nhân trước đây tôi
không thích kết giao bạn bè là gì? Nói ra thật xấu hổ, là do tôi ngạo mạn, tâm
cống cao ngã mạn, xem thường người khác, thường cảm thấy người này ăn nói quá
thô, còn người kia thì học vấn không đủ. Nhờ thông qua việc học tập văn hóa truyền
thống, tôi đã buông xuống sự ngạo mạn, thế nhưng tôi cũng ít khi chủ động kết
giao bạn bè, vì tâm tôi đã thay đổi, cảm thấy đức hạnh và sự tu dưỡng của chính
mình còn quá kém. Thời gian chính là sinh mạng, phải tranh thủ nâng cao bản
thân, vượt qua chính mình, cần phải giữ tâm an tĩnh mà phản tỉnh sửa đổi, tinh
tấn học tập. Nếu như dùng thời gian để giao tiếp qua lại với người này người
kia thì sẽ lỡ mất thời gian học tập nâng cao chính mình, cũng rất khó có thể
khiến cho tâm của chính ta được thanh tịnh. Thế nhưng thật ra mà nói, hiện nay
bạn bè của tôi đã nhiều hơn so với trước đây, tuy rằng không thường gặp mặt,
nhưng mỗi khi gặp mặt thì mọi người đều nói về đề tài văn hóa truyền thống,
trao đổi với nhau làm thế nào để nâng cao bản thân, mỗi lần đàm đạo cùng bạn bè
thì chúng tôi đều cởi bỏ được rất nhiều khúc mắc trong lòng, mỗi dịp nói chuyện
qua điện thoại thì đều khiến cho chính mình buông xuống rất nhiều phiền não.
Đời người vốn ngắn ngủi tạm bợ, trên đường đời có thể có được những thiện tri thức
bầu bạn là hạnh phúc lớn nhất của chúng ta.

 

“Vô khán thị môn hộ” có nghĩa là nhất định
phải canh giữ cho tốt cánh cửa của lòng mình, cửa lòng không phải là cánh cửa
nhà, cả ngày phải trông coi đừng để ăn trộm vào nhà, không phải như vậy. Vào
thời xưa còn có một hàm nghĩa nữa, thời xưa không như thời nay có tòa nhà cao
ốc, mà đều là nhà thấp tầng (nhà trệt), có phòng trong và gian nhà ngoài, người
xưa không muốn phụ nữ chốn khuê môn tùy tiện bước ra gian nhà ngoài trông ngóng
xem có khách đến chơi, hay là có hàng xóm đến thăm hay không, nếu làm như vậy
thì người phụ nữ trong gia đình này không có giáo dưỡng, có tà tư tà niệm. Thế
nhưng trong xã hội hiện nay thì tôi cảm thấy phần nhiều có nghĩa là chúng ta
phải giữ cho tốt cái cửa trong lòng mình, nhân đây tôi cũng chia sẻ với mọi
người một vài câu chuyện trong sách “Liệt Nữ Truyện” để xem phụ nữ thời xưa làm
thế nào giữ gìn cánh cửa của tâm mình.

 

Đầu tiên là chuyện “Sở Bạch Trinh Cơ”. Sở
Bạch Trinh Cơ là vợ của Bạch Công Thắng nước Sở. Sau khi Bạch Công Thắng qua
đời, người vợ dựa vào nghề may vá nuôi thân chứ không tái giá. Ngô Vương nghe
nói nàng rất xinh đẹp đồng thời đức hạnh rất tốt, liền phái quan đại phu cầm
theo một trăm lạng vàng và một đôi vòng ngọc để làm sính lễ, đem theo ba mươi
cỗ xe có phủ rèm và người hầu nữ đến để hỏi cưới nàng về làm vợ. Sau khi quan
đại phu đưa sính lễ thì nàng nói chỉ có Bạch Công mới là chồng của nàng, “lúc
chồng tôi còn sống tôi cảm thấy mình rất may mắn, tôi ở nhà làm những công việc
nhà cho chàng như quét dọn, giặt y phục giày tất, trải giường chiếu, xếp chăn
màn, đây đều là những việc mà phụ nữ nên làm. Chàng đã không may qua đời, tôi
nguyện ở vậy giữ mộ tế tự cho chàng cho đến hết đời. Hiện nay nhà Vua ban cho
vàng bạc, vòng tay làm sính lễ, còn ban cho tôi địa vị phu nhân, đây đều là
những thứ tôi không dám tiếp nhận. Nếu như tôi bỏ đạo nghĩa mà chạy theo dục
vọng của riêng mình thì đây là việc làm rất ngu xuẩn, kẻ thấy lợi mà quên mất
người đã khuất là kẻ tham lam. Một người phụ nữ tham lam và ngu xuẩn như vậy
làm sao có thể xứng với Đại Vương được chứ? Tôi nghe nói trung thần không thờ
hai vua, gái trinh không lấy hai chồng, không những đối với người sống cần phải
như vậy mà đối với người đã khuất cũng phải như vậy, hiện nay tôi không thể
cùng theo chàng xuống suối vàng mà còn đi lấy người khác, chẳng phải tôi là kẻ
bất nhân ư?”. Thế là nàng từ chối sính lễ và không chịu tiến cung, Ngô Vương vô
cùng tán thán sự thủ tiết của nàng, vì vậy mà tôn xưng nàng là “Sở Trinh Cơ”.
Bậc quân tử cũng vô cùng tán thán nàng bằng câu nói “trách nhiệm nặng nề mà
đường thì xa, hãy lấy nhân đức làm trách nhiệm”.

 

Ngoài ra còn có một câu chuyện khác tên là
“Lương Quả Cao Hạnh”. Cao Hạnh là người nước Lương, là một quả phụ có dung mạo
vô cùng xinh đẹp, làm việc rất khéo léo nhanh nhẹn. Chồng của nàng cũng không
may mất sớm, nàng không tái giá, những người giàu sang trong nước Lương đều
tranh nhau muốn lấy nàng làm vợ, nhưng không có người nào có được nàng. Vua
nước Lương hay tin liền phái Thừa Tướng đến nạp sính lễ muốn lấy nàng làm vợ. Nàng
nói: “Chồng tôi không may mất sớm, thọ mạng thật vô cùng ngắn ngủi, tôi lẽ ra
nên chôn cùng với chàng nhưng vì còn phải nuôi dưỡng con thơ côi cút nên không
thể tuẫn tiết, những nhà giàu sang đến cầu hôn tôi đều từ chối. Hiện nay nhà
Vua lại có ý như vậy thì tôi vẫn giữ trọn chí hướng của mình, quyết không hề
thay đổi khí tiết. Tôi nghe nói rằng người làm vợ nếu như quên mất người đã
khuất, đi theo người khác thì là kẻ không giữ tín nghĩa, thấy sự phú quý mà
quên thuở hàn vi thì người đó chẳng đủ kiên trinh, bỏ đạo nghĩa mà chạy theo
cái lợi thì không được gọi là người vậy.” Sau đó nàng cầm cái gương và một con
dao cắt đứt mũi của chính mình, cắt xong nàng nói: “Tôi đã nghiêm khắc trừng
phạt chính mình, tôi không tự sát là vì không đành lòng nhìn con thơ mất cha
nay thêm mất mẹ. Nhà Vua vì nhan sắc của tôi mà muốn lấy tôi, nay tôi không còn
xinh đẹp nữa, lại trở thành người tàn tật, xin Vua hãy bỏ việc nạp sính lễ đi.”
Thừa tướng về bẩm báo với vua Lương, Vua hết lời ca ngợi đức hạnh giữ gìn tín
nghĩa của nàng, chẳng những miễn trừ lao dịch cho nàng cả năm mà còn ban tặng
cho nàng danh hiệu là “cao hạnh” (đức hạnh cao quý).

 

Còn có một câu chuyện nữa tên là “Trần Quả
Hiếu Phụ”, kể về một quả phụ tuổi còn rất trẻ ở nước Trần. Nàng mười sáu tuổi
kết hôn, chưa sinh con, chồng của nàng làm lính canh gác biên phòng, trước khi
ra đi chồng của nàng có dặn dò nàng rằng: “Nếu như ta tác chiến ở nơi xa quá
lâu, sống chết không biết ra sao, trong nhà còn có mẹ già, không có anh em chăm
sóc, nếu như ta không trở về, nàng có thể giúp ta nuôi mẫu thân được không?”
Nàng trả lời: “Không sao cả, thiếp nhận lời với chàng”. Quả nhiên người chồng
ra đi rồi tử trận. Nàng trước sau phụ dưỡng mẹ chồng không đổi, đồng thời còn
rất hiếu thuận, nàng may vá nuôi thân, không hề có ý định tái giá. Sau ba năm
thủ tang, cha mẹ ruột của nàng thương nàng còn trẻ, lại không có con cái, nên
muốn đưa nàng về nhà để gả cho người khác. Nàng nói rằng: “Tín nghĩa là nền
tảng làm người, chính nghĩa là chuẩn mực của hành vi, con vâng lời cha lấy chàng
làm chồng, khi chàng ra đi đã gửi gắm mẹ già lại cho chon, con đã nhận lời rồi,
đã nhận lời của người thì đó là trách nhiệm cả đời của con, sao có thể làm trái
được chứ? Làm trái lại sự phó thác là thất tín, phản bội lại người đã khuất là
phụ nghĩa, thất tín phụ nghĩa là điều không thể làm, đó là sự bất hiếu đối với
cha mẹ.” Mẹ của nàng nói: “Mẹ thương con tuổi còn trẻ phải chịu cảnh góa bụa”.
Nàng trả lời: “Con nghe nói con người thà giữ đạo nghĩa mà chết chứ không thể
tham lợi mà sống, huống chi con đã nhận lời phụng dưỡng mẹ của chàng, nhận lời
của người mà thất tín thì sao có thể đứng được ở thế gian này chứ? Phàm làm vợ
người ta đều có bổn phận chăm sóc phụng dưỡng cha mẹ chồng, chồng con không may
qua đời, không thể giữ tròn bổn phận của kẻ làm con, nếu như mẹ bảo con rời
khỏi nhà anh ấy, tức không giúp anh ấy chăm sóc mẹ già thì chồng của con sẽ
mang danh bất hiếu, con cũng là kẻ đại bất hiếu vậy. Nếu như làm người mà bất
hiếu, bất tín, bất nghĩa thì sao có thể tiếp tục sống trên đời được chứ?” Nàng
nghĩ đến việc tự sát, cha mẹ của nàng sợ hãi không dám bảo nàng tái giá nữa.
Nàng phụng dưỡng mẹ chồng hai mươi tám năm, mẹ chồng sống đến tám mươi bốn tuổi
mới qua đời, nàng bán hết ruộng đất, nhà cửa, an tang bà cụ xong, cả đời còn
lại nàng lo công việc tế tự. Thái thú Hoài Dương bẩm báo lên kinh thành sự hiếu
hạnh của nàng, Hán Hiếu Văn hoàng đế hết lời tán thán rằng “Nghĩa ấy cao vợi!
Tín ấy đáng quý! Đẹp thay người đức hạnh”, Vua phái sứ giả tặng cho nàng bốn
mươi cân hoàng kim, miễn lao dịch cả đời, còn ban tặng cho hai chữ “hiếu phụ”.

 

Nếu như thường xuyên đọc những câu chuyện
như thế này thì chúng ta sẽ nhận được lợi ích đặc biệt. Thế nào là hiếu chân
thật? Xét ở bề ngoài thì nàng không nghe lời của cha mẹ, đó là bất hiếu, thế
nhưng đại hiếu chân thật của nàng thì nằm ở phía sau. Nếu như nàng nghe lời cha
mẹ, bội tín phụ nghĩa thì đó mới thực sự là bất hiếu. Thế nên, đối với lời của
cha mẹ thì nên nghe theo thế nào? Người xưa có sự phân minh rõ ràng giữ “tín”
và “lợi”, còn người hiện nay thì thế nào? Thấy lợi thì phụ nghĩa, quên mất ân
tình, nhìn thấy cái lợi bé xíu trước mắt thì vứt bỏ tất cả đạo nghĩa, tình
nghĩa, ân nghĩa. Thế nên, hôm nay chúng ta học được những ví dụ hay như thế này
thật sự là sự giúp đỡ rất tốt đối với chúng ta.

 

NHƯỢC PHU ĐỘNG TĨNH KHINH THOÁT, THỊ THÍNH
THIỂM THÂU, NHẬP TẮC LOẠN PHÁT HOẠI HÌNH, XUẤT TẮC YỂU ĐIỆU TÁC THÁI, THUYẾT SỞ
BẤT ĐƯƠNG ĐẠO, QUÁN SỞ BẤT ĐƯƠNG THỊ, THỬ VỊ BẤT NĂNG CHUYÊN TÂM CHÍNH SẮC HỸ.
(Tạm dịch: Nếu như cử chỉ lẳng lơ, tâm chí bất định, ở nhà thì lôi thôi lếch
thếch, ra ngoài thì chải chuốt điểm trang, nói những lời không nên nói, xem
những thứ không nên xem, đây chính là không chuyên tâm, chính sắc vậy)

 

Đây là đoạn sau cùng của chương “Chuyên
Tâm”, Ban Chiêu nhắc lại lần nữa để nhấn mạnh, thế nào là không chuyên tâm
chính sắc?  Nếu khi đi đứng ngồi nằm,
hành vi lúc động lúc tĩnh đều khinh suất, đối với những thứ mắt thấy tai nghe
trong tâm đều không có định lực, gọi là tâm tính nóng nảy bộp chộp, lúc ở nhà
thì đầu bù tóc rối, đối với dung mạo của bản thân không ngó ngàng gì đến, khi
đi ra ngoài thì giắt trâm cài tóc, động tác yểu điệu, ăn nói không phù hợp với
lễ nghĩa, nhìn những thứ về mặt lễ nghĩa không nên nhìn, như vậy tâm niệm không
thể chuyên nhất vào chính đạo.

 

“Động tĩnh khinh thoát” chính là trái ngược
với phụ đức. Trong tứ đức, câu sau cùng của đức đầu tiên là “động tĩnh hữu
pháp”, hành vi lúc động và tĩnh đều có chuẩn mực, nguyên tắc, đương nhiên sẽ
không khinh suất, khinh suất thì sẽ xa rời chuẩn mực. Vì sao lại khinh suất?
Điều này là do từ nhỏ không có gia giáo tốt đẹp, đặc biệt là phụ nữ khi còn nhỏ
đã buông tuồng phóng túng, cho đó là chuyện bình thường, sẽ không nghĩ lời nói
và hành vi của mình như vậy là khinh suất, vội vã. Chúng ta có câu rằng “Thiếu
thành nhược thiên tính, tập quán thành tự nhiên” (Tập luyện từ nhỏ sẽ trở thành
tính tình bẩm sinh, do thói quen trở thành tự nhiên), từ nhỏ đã như vậy, lớn
lên tự nhiên cũng sẽ như vậy. Chúng ta thấy trên đường, phụ nữ thời nay đi
đứng, nói chuyện, đại đa số đều rất phóng túng, ít nhìn thấy được người có hành
nghi đoan trang, khí chất u nhàn trinh tĩnh. Nữ nhân viên trong công ty của tôi
cũng khá nhiều, từ khi thành lập công ty cho đến nay tôi đều yêu cầu họ giữ gìn
vệ sinh thanh khiết, bản thân tôi ở công ty nếu có thời gian cũng tự mình làm
gương. Hiện nay môi trường làm việc ở công ty đều rất chỉnh tề, ngăn nắp. Ở nhà
tôi cũng có yêu cầu như vậy, trong nhà sạch sẽ hay không quan trọng là ở hai
chỗ, phòng vệ sinh không được có mùi hôi, nhà bếp không được bám dầu mỡ. Phòng
ốc ở công ty cũng như thế, khi nhân viên làm việc thì tinh thần sảng khoái,
khách vừa rời khỏi thì lập tức thu dọn chỉnh tề cho khách sau đến. Phụ nữ hiện
nay rất ít người biết nấu cơm, năm ngoái tôi dạy cho các nhân viên nữ cách làm
cơm, cách đây hai ngày thì người anh họ của một nhân viên nữ trong công ty đã
gọi điện thoại đến cho tôi, anh nói rằng em gái họ của anh ấy là thành viên nhỏ
nhất trong gia đình, cha mẹ đều rất cưng cô ấy, chẳng những cô ấy không làm
việc nhà mà ngay cả tất của mình cô ấy cũng không giặt, anh ấy nói năm nay dì
của anh tức mẹ của cô hết sức kinh ngạc, muốn đến công ty xem vì sao lại như
thế. Hiện nay đứa con này của bà về nhà là làm việc nhà, còn biết giúp mẹ làm
cơm, giặt quần áo, người mẹ nhìn thấy ngây người ra nói rằng trước đây con của
bà không biết nấu cơm, hiện nay vì sao làm cơm ngon đến như vậy? Cho nên, người
làm chủ công ty cần phải làm được câu “tác chi quân, tác chi thân, tác chi sư”,
bắt đầu dạy cho nhân viên từ cách làm người, nếu như không biết làm người thì
sao có thể làm tốt công việc được?

 

Có câu nói rằng “có lao động mới biết cảm
ân”, hiện nay các cô gái không buồn động đến tay chân, chẳng làm việc gì mà chỉ
bàn đến việc ăn việc chơi, như thế sao có thể có tâm cảm ân được chứ? Sao có
thể có tâm cảm ân đối với cha mẹ và sư trưởng được? Khi cô ấy biết làm việc,
biết đồng cảm thấu hiểu người khác thì tâm cảm ân sẽ từ từ tự nhiên sinh ra.
Khi có tâm cảm ân thì tâm của người này sẽ không còn nóng vội như trước nữa,
động tác cũng không khinh suất như xưa. Các nhân viên nữ trong công ty tôi so
với trước đây đã có sự thay đổi rất lớn, động tác càng trở nên từ tốn vững
chãi, tinh thần trang nghiêm hơn trước, ngôn ngữ cử chỉ khiến người khác nhìn
vào cảm thấy thoải mái. Vì sao lại có sự thay đổi lớn như vậy? Là vì có người
dạy, nếu như kiên nhẫn dạy dỗ thì con người ta sẽ được giáo dục tốt thôi, chỉ
cần có tâm nhẫn nại, tâm yêu thương là được. Tôi hướng dẫn các cô ấy làm cơm
gần một năm, thường tôi đích thân xuống bếp, dạy các cô ấy món nóng làm thế
nào, món lạnh chế biến ra sao, món hầm thì làm thế nào, làm sao xào thức ăn,
cho cái gì vào trước cái gì vào sau, bạn dạy cho họ thì họ sẽ học được, họ học
xong rồi thì họ sẽ thay đổi. Nếu như con người một chút cũng chẳng chịu học thì
chắc chắn rằng một chút cũng chẳng thay đổi. Học một chút thì nhất định sẽ thay
đổi một chút, trường kỳ học tập thì sẽ khác xưa. Tôi thường nói với các cô ấy
rằng, các bạn đừng xem việc làm cơm là công việc tốn hao sức lực, mà ngược lại
hãy nghĩ rằng mọi người có thể cho bạn cơ hội này, bạn có duyên phận này thì
mỗi ngày hãy làm cơm mà cống hiến cho mọi người, đó chính là tích phước báo cho
chính mình, phước báo của bạn sau khi được nâng cao, tương lai của bạn sau này
thế nào tôi không nói chắc được, nhưng tôi tin rằng con đường của bạn đi sẽ
càng ngày càng rộng rãi, càng ngày càng thênh thang rộng mở, sẽ không lâm vào
bước đường cùng, bởi vì trước tiên bạn không phải là người tự tư tự lợi. Hiện
nay các cô ấy đều rất thích làm việc, mỗi ngày đều kiên trì, không hề gián
đoạn, mới đó mà được hai năm rồi. Từ một cô gái ẻo lả ở nhà chẳng biết làm việc
gì đã trở thành cô gái đảm đang, siêng năng cần mẫn. Thế nên, mẹ của các cô rất
cảm động, đều muốn gặp tôi. Trong công ty tôi có một nhân viên nữ 40 tuổi,
chồng của cô ấy rất muốn viết thư cảm ơn tôi, muốn gặp tôi, bởi vì cô ấy sau
khi học Nữ Đức đã có sự thay đổi rất lớn. Chồng của cô ấy đã nói trong niềm
hạnh phúc rằng: “Ái chà, may mà vẫn còn có người dạy cho em những điều này, sau
khi em học Nữ Đức thì những tháng ngày của anh đã trở nên tốt đẹp hơn trước
rồi”. Vì vậy, cần phải dạy Nữ Đức cho phụ nữ, chỉ cần có một người dẫn đường
cho các cô ấy thì sau này các cô ấy sẽ có thể tự học, không thầy vẫn có thể
thông, thế nên người dẫn dắt lúc ban đầu vô cùng quan trọng.

 

“Thị thính thiểm thâu”, “thiểm thâu” có
nghĩa là bất định, nghe và không nghe đều như nhau, nhìn đông nhìn tây, tâm
không định, vì sao không định? Bởi vì bản thân không có quy củ, nói rõ hơn đó
chính là làm người và làm việc không có nguyên tắc, lúc làm thế này lúc làm thế
kia, tùy thuận theo tập khí, tính khí của mình mà làm, muốn thế nào thì làm thế
đó, tùy ý phóng túng. Những phụ nữ như thế hiện nay rất nhiều, vấn đề của họ là
gì? Cho dù họ đã học văn hóa truyền thống nhưng nếu như họ không chịu thay đổi
từ trong gốc rễ thì học Kinh điển gì cũng vô ích, cho dù mỗi ngày đọc một ngàn
lần “Đệ Tử Quy” cũng vô ích, đồng thời bất kể vấn đề nào cũng không nghe hiểu
rõ, đây là sự phiền phức rất lớn. Nếu như không định thì sẽ giống như chiếc
thuyền nhỏ lắc lư trong sóng gió, không thể thấy rõ phương hướng phía trước,
lắc qua bên này rồi dạt qua bên kia, bạn nhìn cô ấy chắc cũng hoa cả mắt. Nếu
như việc học tập của bản thân chúng ta vẫn còn nông cạn, gặp phải người như thế
cần phải có biện pháp tránh xa, cố gắng giữ gìn tâm thanh tịnh của chính mình.
Có một giai đoạn tôi gặp phải người như vậy, tôi hết sức tránh xa họ, họ ăn nói
hết sức nóng nảy, đặc biệt thích ngắt lời người khác, người khác nói điều gì họ
đều nghe không vào, cho mình là đúng, nếu như chúng ta sợ bị tổn thương và ảnh
hưởng bởi họ thì nên cố gắng tránh xa họ. Một lần nọ tôi đi công tác với một
người như thế, tôi đã đeo tai phone vào nghe giảng tọa về văn hóa truyền thống,
nghe một cách rất chuyên chú, khiến cho tâm của mình được tĩnh lặng, bởi vì sức
tu học của bản thân vẫn chưa đạt đến cảnh giới nhất định thì nên càng ít tiếp
xúc với người khác càng tốt, hoàn cảnh càng đơn thuần càng tốt, tâm càng tĩnh
lặng càng tốt, cho đến khi nào có sự nắm chắc thì mới mở miệng nói một ít. Ví
dụ như trước tiên chỉ tiếp xúc với một ít người, từ từ mở rộng ra từng chút
một, xét xem có ổn hay không, nếu như không ổn thì tiếp tục trở về tu tiếp, nếu
như cảm thấy ổn, cảm thấy những người này không có vấn đề, có thể định ở trong
phạm vi này, sau đó tu thêm một thời gian nữa cảm thấy có công phu hơn một chút
thì lại mở rộng phạm vi hơn chút nữa. Nếu như trong phút chốc lao mình vào môi
trường ô nhiễm thì bản thân sẽ không còn nhận ra được chính mình nữa, thế nên
thứ tự của việc tu học rất là quan trọng.

 

“Nhập tắc loạn phát hoại hình, xuất tắc yểu
điệu tác thái” (ở nhà thì lôi thôi lếch thếch, ra ngoài thì chải chuốt điểm
trang) có nghĩa là hai tư thái lúc ở nhà và đi ra ngoài đều không đúng. Hiện
nay đầu tóc loạn cả lên không phải là do phụ nữ họ vô tâm mà là cố ý. Rất nhiều
cô gái thích kiểu tóc nổi loạn, nhuộm đủ màu sặc sỡ lên tóc, đây là biểu hiện ở
bên ngoài. Nhìn biểu hiện bên ngoài của một người có thể thấy được tâm của cô
ấy hay không? Quả thật là như vậy. Nếu như bạn muốn biểu diễn cho mọi người xem
một chút Nữ Đức của văn hóa truyền thống thì quả thật không thể làm như vậy.
Trong quá trình chúng ta học tập cũng cần phải nghĩ rằng vì sao người xưa lại
nói như vậy? Bởi vì như vậy có thể giúp cho chúng ta giữ cho tâm của mình được
trang nghiêm. Chúng ta vẫn chưa đạt được cảnh giới đó là ngoại hình bên ngoài
rất nổi loạn nhưng trong tâm vẫn giữ được chỉnh tề. Người như thế chính là vị
Tế Công hòa thượng trong phim truyền hình, vẻ ngoài của Ngài rất phóng túng,
chẳng có quy củ gì cả, nhưng tâm vẫn rất thuần tịnh, chúng ta không làm được
như Ngài. Chúng ta cần phải từ việc giữ quy củ mà làm, từng bước mà nâng cao.
Thế nên, đầu tóc rất quan trọng, phụ nữ thời nay có thể làm tóc cho phù hợp thì
rất tốt, đừng làm quá lố là được.

 

“Xuất tắc yểu điệu tác thái” có nghĩa là
khi đi ra ngoài giao tiếp với người rất là tùy tiện, muốn gây sự chú ý của
người, đây là việc không hợp với lễ nghĩa. Trong ngũ luân thập nghĩa, qua lại
giao tiếp với bạn bè cần giữ thành tín; giao tiếp giữa quân với thần thì cấp
trên phải nhân từ, kẻ dưới phải trung tín; giữa quan hệ lớn nhỏ với nhau thì
phải làm được “anh thương em, em kính anh”. Giả như không thuộc vào bất cứ mối
quan hệ ngũ luân nào thì không cần thiết qua lại giao tiếp với nhau. Ví dụ như
giữa bạn bè với nhau chúng ta cần có chữ “tín”. Chữ “tín” này (
), bên trái là chữ
“nhân” (
)
nghĩa là người, bên phải phía trên có ba nét ngang, bên dưới là chữ “khẩu” (
), cái miệng được
đặt ở vị trí thấp nhất. Khi giao tiếp với bạn bè không thể không nói chuyện,
nhưng nên nói lời như thế nào? Cần phải lấy lợi ích cho người làm căn bản.
Trước khi nói chuyện cần phải suy nghĩ ba lần, việc này biểu thị cho nhất tâm,
suy nghĩ ba lần cho được nhất tâm rồi mới nói, nói rồi phải giữ chữ tín. Có chữ
tín thì đủ làm bạn rồi. Những người bạn còn lại nếu như chỉ chăm chăm nhìn vào
vóc dáng của bạn ra sao, ăn mặc như thế nào, chi tiền có hào phóng hay không,
có mời họ ăn cơm hay không, bạn như thế không gọi là bạn. Sự giao lưu qua lại
này chẳng có chút lợi ích gì cả, vậy thì chúng ta cũng không cần lãng phí thời
gian và sức lực và việc này.

 

“Thuyết sở bất đương đạo, quán sở bất đương
thị” (nói những lời không nên nói, xem những thứ không nên xem). Từ đầu đoạn
đến cuối đoạn đều là nhắc nhở chúng ta phải quản cho tốt miệng, mắt, tai, đừng
để chúng trở thành nguyên nhân của họa loạn. Ba cơ quan này của chúng ta giống
như máy vi tính vậy, mỗi ngày cần nạp vào cho nó những dữ liệu tốt, có hệ
thống. Nếu như cả ngày chúng ta nhập và những thông tin rối loạn, trình tự
không đúng thì máy tính không lâu sau sẽ bị treo. Bộ não chúng ta cũng giống
như máy vi tính, cần phải nhập vào dữ liệu tốt, nói chuyện phải ở trong đạo,
nghe và nhìn cũng dựa trên lễ nghĩa. Tóm lại, chúng ta thấy Ban Chiêu trước sau
đều nhấn mạnh đến lời nói và hành vi của phụ nữ, ngôn hành của phụ nữ là đề tài
xuyên suốt trong toàn bộ các chương về Nữ Đức. Thế nên Nữ Đức cần phải được dạy
từ lúc nhỏ, “đồng mông dưỡng chính, thánh công dã” (giáo dục dưỡng chính trẻ
thơ là một công lao thần thánh), từ khi trẻ vỡ lòng đã dạy cho chúng về chính
đạo, những thứ chúng tiếp xúc đều là chính đạo, từ đó trưởng dưỡng công lực của
bậc Thánh nhân nơi chúng. Vỡ lòng không phải là dạy sau khi chúng được sinh ra,
mà khi người mẹ mang thai, em bé còn nằm trong bụng mẹ thì phải tiến hành sự
giáo dục này rồi. Khi bà Thái Tự của nhà Chu mang thai Chu Văn Vương thì “miệng
không nói lời ngạo mạn, mắt không nhìn tà sắc, tai không nghe dâm thanh”, bà đã
làm được ba điều này. Thế nên, thời xưa các vị Hoàng Đế làm thế nào để bồi
dưỡng ra những người kế vị mình? Họ cho Thái tử học với ba vị thầy là Thái Bảo,
Thái Phó, Thái Sư. Ba vị thầy dạy dỗ huấn luyện Thái Tử về mặt đức hạnh, rèn
luyện thân thể tráng kiện và học thức. Ba vị Thái Bảo, Thái Phó, Thái Sư mỗi vị
phụ trách một môn riêng, phàm những gì bất chính đều không để cho Thái Tử tiếp
xúc. Sau đó còn sắp xếp cho ba vị là Thiếu Bảo, Thiếu Phó và Thiếu Sư đến giám
sát và đốc thúc xem Thái Tử có hoàn thành nhiệm vụ mà lão sư đã giao phó hay
không, lão sư dạy phải tu đức Thái Tử đã làm được hay chưa? Lão sư dạy phải rèn
luyện thân thể, Thái Tử đã làm được chưa? Lão sư dạy phải cầu học vấn Thái Tử
đã học tập chưa? Từ trên ba phương diện này các Hoàng Đế bồi dưỡng ra người kế
nhiệm đất nước, do đó mà cơ nghiệp của họ mới có thể trường tồn mấy trăm năm.

 

Nếu như chúng ta hy vọng con cái được như
thế thì người làm mẹ chúng ta phải huấn luyện con trên ba phương diện này, phải
xem đức hạnh của chúng thế nào, sức khỏe của chúng có tốt không, phần “Phụ
Công” phía trước tôi giảng thiếu mất phần này, đó là lúc làm cơm thì người làm
mẹ cần phải biết làm thế nào để nấu món ăn tốt nhất và giàu dinh dưỡng cho cả
gia đình. Hai đứa con của tôi đều ăn chay nhưng sức khỏe của chúng rất tốt. Đặc
biệt là đứa thứ hai, lúc tôi mang thai nó thì đã ăn chay, không ăn chút thịt
nào, đứa bé này đến nay đã được ba tuổi rồi, trước giờ chưa từng vào bệnh viện,
rất là rắn rỏi, mạnh khỏe. Rất nhiều người bài bác việc này, nhưng tôi nghĩ
rằng chúng ta cần có sự hiểu biết chính xác, và cần phối hợp với một tâm thái
khỏe mạnh. Tôi đã nói với mẹ tôi rằng: “Nếu như mẹ ăn chay mà tâm thái của mẹ
không tốt, cả ngày ở đó la mắng, oán hận thì càng ăn chay sẽ càng không đủ dinh
dưỡng. Nếu như tâm của mẹ luôn hoan hỷ thì cho dù mỗi ngày chỉ ăn bắp cải với
củ cải thôi thì vẫn rất khỏe mạnh.” Đặc biệt tôi còn nói với con của tôi rằng:
“Ông trời có đức hiếu sinh, từ xưa đến nay đều như thế, động vật cũng có sinh
mạng như chúng ta, lúc con giết nó nó cũng có cảm giác, cảm giác đó không thể
nào là cảm giác vui vẻ được, độc tố trong các cơ thịt của nó sẽ nhanh chóng
tích tụ và phát tán từ sự phẫn nộ, sau đó nó được chúng ta hấp thu vào người.”
Nếu như người mẹ cự tuyệt ăn những thứ thịt có độc đó thì đứa con sẽ khỏe mạnh.
Hơn nữa, từ góc độ của y học thì thân thể của chúng ta thích hợp với sự tiếp
nạp rau xanh, những người thường ăn rau xanh thì thân thể càng trở nên thư
thái, thoải mái. Có rất nhiều đứa trẻ hiện nay ba bữa đều ăn chay, chúng ăn một
cách rất thích thú, còn khiến cho người trong nhà ăn theo. Nhân viên ở công ty
của chúng tôi cũng được cung cấp thức ăn chay miễn phí vào bữa trưa, lúc đầu
không có người nào hưởng ứng vì họ được trợ cấp phí ăn uống. Tôi đã nói chuyện
với mọi người là tiền trợ cấp ăn uống họ vẫn được nhận, chỉ là có thêm một bữa
trưa ăn chay miễn phí cho họ thôi. Sau đó có vài người hưởng ứng vì nhận thấy
họ có thể tiết kiệm thêm tiền, sau cùng thì toàn bộ đều hưởng ứng, cho nên hiện
nay công ty chúng tôi đảm bảo ba bữa ăn thì có một bữa chay, nhưng lúc ăn chay
thì họ không được mang theo lạp xưởng và thịt kho vào ăn. Ý kiến phản hồi của
họ dành cho tôi đó là đến mùa đông, đặc biệt là mùa đông của hai năm gần đây
thì tỉ lệ mắc bệnh đã giảm xuống rõ rệt, không còn cảm mạo, sốt, ho hen nữa,
quả thật ăn chay đã giúp họ khỏe mạnh. Thế nên, người phụ nữ trong gia đình có
một trách nhiệm rất quan trọng, cái “công” trong phụ công của họ chính là công
đức, công lao, nếu như mọi người ăn thức ăn họ nấu mà đều đi bệnh viện cả thì
họ chẳng có được công đức gì. Nếu như hai vợ chồng chung sống với nhau được mấy
năm mà người chồng bị mỡ máu cao, huyết áp cao, đường huyết cao, hoặc bị tiểu
đường thì người làm vợ cần phải phản tỉnh, phải chăng trên phương diện ẩm thực
mình đã không am hiểu đạo dưỡng sinh. Lúc đầu chồng của tôi không nghe lời tôi,
vì sao sau cùng anh ấy đã nghe vậy? Bởi vì về sau anh ấy phát hiện mình bị
gout, do anh ấy ăn quá nhiều hải sản, sau đó anh ấy không thể ăn hải sản được
nữa, nên đành phải ăn chay cùng với tôi. Có người hỏi rằng vì sao tôi đã ba
mươi tám tuổi rồi mà sắc mặt vẫn trẻ trung như thế, tôi đã nói với họ hai điều
rằng: thứ nhất là cố gắng giữ tâm cho thanh tịnh, bớt suy nghĩ nhiều việc, đừng
oán trách, tùy duyên bất biến thì tâm sẽ an; thứ hai đó là ăn chay lâu dài,
không được ăn thịt. Tôi thỉnh thoảng cũng nổi nóng, nhưng không quá hai phút,
sau đó thì không nghĩ đến nữa, hiện nay tôi cố gắng không nổi giận, nghĩ thông
suốt rất nhiều sự việc của bản thân.

 

Toàn bộ chương “Chuyên Tâm” này đều dạy phụ
nữ làm thể nào giữ gìn thân, khẩu, ý của chính mình, không để xảy ra vấn đề,
chung quy lại vẫn là hy vọng quan hệ hôn nhân của chúng ta có thể được khỏe
mạnh, có thể được bình thường, đừng để bản thân vi phạm chuẩn mực đạo đức, về
sau hối hận không kịp. Khi tôi giảng khóa trình này, đã từng giảng ba lần “Văn
Xương Đế Quân Giới Dâm Văn”, có một cô nghe giảng xong đến phản tỉnh với tôi
rằng, cô trước đây đã lừa dối chồng qua lại với nhiều người đàn ông khác, chồng
của cô ta không biết. Thế nhưng, cô ấy cảm thấy trong tâm phải chịu một áp lực
rất nặng nề, sự nghiệp ngày càng sa sút, cuộc sống như một mớ hỗn độn. Vì sao
lại như vậy? Bởi vì phước báo của cô ấy đã bị tổn giảm hết rồi. Nếu phụ nữ
không giữ trinh tiết thì phước báo của cô ấy sẽ bị tổn giảm nghiêm trọng, đặc
biệt là đối với phụ nữ tà dâm, cho dù là ngoại tình hay là tình trên mạng, chỉ
cần bạn khởi một ý niệm dâm, bao gồm việc thủ dâm, tất cả những việc này đều
không phù hợp với quy phạm luân lý đạo đức rồi, nó sẽ khiến cho bạn mất hết
phước báo. Biểu hiện của sự tổn phước đó là sự nghiệp không thuận lợi, sức khỏe
kém, xuất hiện đủ loại bệnh tật, quan hệ giao tiếp kém, làm việc gì cũng cảm
thấy không như ý, đến lúc đó thì hối hận sẽ không còn kịp nữa. Tích lũy phước báo
là việc không dễ, thế nhưng phước báo bị hao tổn rất nhanh, rất dễ dàng. Chúng
ta cần phải phản tỉnh, nếu như trước đây đã từng làm qua những việc như thế thì
không được nghĩ đến chúng nữa, từ đây trở về sau không được làm nữa, giữ tâm
cho chánh, giữ chánh nghĩa, nhất tâm nhất ý tu dưỡng và nâng cao đức hạnh của
chính mình, như thế thì vận mạng mới có thể thay đổi được. Hôm nay chúng ta học
tập đến đây, vô cùng cảm ân mọi người.

———————-                   

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương 6: Khúc Tòng

 

 

Chương 6:
Khúc Tòng

 

 

Nhãn

Kính chào các thầy cô giáo, chúng ta tiếp
tục học chương thứ sáu của sách “Nữ Giới” là Khúc Tòng. Chương này chủ yếu nói
về cách chung sống giữa mẹ chồng và nàng dâu, đặc biệt là nàng dâu nên cư xử
như thế nào đối với mẹ chồng. Nếu như ở các chương trước chúng ta học tập có
được sự thể ngộ thì học sang chương này sẽ cảm thấy dễ dàng hơn một chút. Nếu
như chúng ta đột nhiên học tập chương này đầu tiên thì sẽ rất khó tiếp nhận.
Tên của chương này là “Khúc Tòng”, lúc đầu chắc có người sẽ hiểu lầm rằng, phải
chăng là mình phải chịu thiệt, chịu khuất mình để thuận theo một cách mù quáng
hay không? Hình như đây là sự trói buộc của lễ giáo phong kiến xưa đối với phụ
nữ, nhưng trên thực tế không phải như vậy. Chữ “khúc” này có đại trí tuệ ở bên
trong, chúng ta thường gọi là phương tiện thiện xảo, “phương” là phương pháp,
“tiện” là tiện lợi, vậy “phương tiện” là phương pháp tiện lợi nhất. Còn “thiện
xảo” thì sao? “Thiện” nghĩa là khéo, “xảo” nghĩa là trí huệ, tức là khéo dùng
trí huệ để tìm ra phương pháp tiện lợi nhất để đạt được mục tiêu là hiếu thuận
với cha mẹ chồng. Ban Chiêu đã dùng một chữ quá đơn giản và thẳng tắt đó là chữ
“khúc” này. Bởi vì nếu như chúng ta đi thẳng vào vấn đề mà không dùng phương
tiện thì sẽ dẫn đến một số hiểu lầm, hoặc sẽ khiến cho cha mẹ chồng phật ý.
Chúng ta cần phải uyển chuyển, ví dụ như cha mẹ chồng của chúng ta đã 70-80
tuổi rồi, sống rất tiết kiệm, họ rất ít đi ra ngoài mua sắm nên sẽ không chấp
nhận được giá cả của một số món đồ. Ví dụ như mẹ chồng của tôi thích cắn hạt
dưa, tôi mua hạt dưa cho mẹ chồng, cha chồng tôi khen rằng: “Hai đồng nửa cân,
hạt dưa này ngon đấy”, nhưng trên thực tế là mười đồng nửa cân hạt dưa. Khi tôi
đi siêu thị mua đồ trước khi về nhà đều xé bỏ hết mác niêm yết giá, bởi vì nếu
như để cha mẹ chồng nhìn thấy họ sẽ không hoan hỷ, sao món đồ này lại đắt như
thế, rồi bạn lại phải giải thích với họ rằng giá cả của siêu thị là như vậy. Đi
siêu thị thì mua đồ yên tâm hơn, nhưng cha mẹ rất khó hiểu được vấn đề này nên
tôi phải xé bỏ mác giá đi, nếu như cha mẹ hỏi thì sẽ nói một giá mà họ có thể
chấp nhận được, nên chữ “khúc” này là sự uyển chuyển phù hợp để cha mẹ được yên
lòng. Còn chữ “tòng” không phải là sự nhắm mắt tuân theo.Từ

“thính” trong câu “phu nghĩa phụ thính”,
cùng với chữ “thuận” và chữ “tòng” này đều có sự diệu dụng như nhau. Bạn xem
chữ “tòng” (
)
là chỉ cho hai người (
),
trước sau đều có chữ nhân (
). Chữ nhân phía sau chỉ cho chính mình, còn chữ nhân
phía trước chỉ cho mẹ chồng, tuy nhiên đây không phải là sự “thuận theo” mang
nghĩa đen, mà là sự thuận theo bản tính và tự tính của mẹ chồng, không phải
thuận theo tập tính của mẹ. Nếu như mẹ chồng là người lười biếng, bạn cũng
thuận theo bà lười biếng dọn dẹp; nếu mẹ chồng là người tham lam bạn cũng thuận
theo sự tham lam của bà thì phiền phức rồi. Bạn cần phải thuận theo tự tính của
bà, khi tự tính và tập tính của bà có sự xung đột, bạn cần phải biết xử lý một
cách có trí tuệ, việc này cần một quá trình, thông qua việc rèn luyện, trải
nghiệm không ngừng trong các sự việc và cảnh giới mà bạn không ngừng nâng cao,
gọi là “cái khó ló cái khôn”, dần dần bạn sẽ nắm được cái đạo “khúc tòng” mà
cùng chung sống tốt với cha mẹ chồng.

 

Phần Tiên Chú của Vương Tương trong chương
này nói rằng: “Nếu lời nói của cha mẹ chồng có đạo lý, chúng ta thuận theo là
điều dĩ nhiên hợp với chính đạo. Nếu như lời cha mẹ chồng nói không có đạo lý,
là lời phi nghĩa, là việc phi lễ mà người con dâu vẫn thuận theo một cách có
trí tuệ thì gọi là khúc tòng, sự khúc tòng này là hiếu thuận thực sự.” Ở đây
Vương Tương nêu lên hai ví dụ về Đại Thuấn và Mẫn Tử Khiên, các Ngài tuy không
được cha mẹ thương yêu nhưng vẫn thuận theo cha mẹ, bất cứ sự việc gì cũng đều
không làm trái tâm ý của cha mẹ, bất kỳ việc gì cũng đều có thể xét lại chính
mình, không chút oán trách cha mẹ, đây đích thực là hiếu thuận. Hai Ngài đã
được xếp vào trong hai mươi bốn gương hiếu.

 

Nói về vua Thuấn, Ngài là một vị thánh
Vương của dân tộc, theo lịch sử ghi chép thì cha của ngài là một ông lão mù
lòa, mẹ của ngài sinh hạ ngài chưa được bao lâu thì qua đời, kế mẫu đối xử với
ngài hết sức tệ bạc. Mẹ kế sinh cho cha ngài một đứa con trai tên là Tượng, em
trai ngài cũng thường xuyên bắt nạt ngài. Có một lần cha và em của ngài bảo
ngài chui xuống giếng rồi lập kế chôn ngài ở dưới giếng sâu, nhờ vợ mà ngài
biết được tin này nhưng ngài biết rồi không đi chất vấn mà chỉ đào trước một
lối đi ở dưới giếng để thoát thân. Quả nhiên có một ngày cha ruột và em trai
ngài bảo ngài chui xuống giếng, ngài vẫn an nhiên chui xuống, cha và em trai ở
trên lăn đá xuống, ngài xuyên qua địa đạo mà thoát nạn, đây là một ví dụ của sự
“khúc tòng”. Nếu như ngài chất vấn phụ thân ngài, nhìn bề ngoài thì là việc có
đạo lý vì phụ thân ngài đã làm việc bất nghĩa, nhưng trên thực tế thì đó không
phải là phương pháp xử lý có trí tuệ, nếu như có thể giữ được mạng sống của
mình mà không cần chất vấn phụ thân thì rất tốt. Còn có một lần khác, cha của
ngài bảo ngài trèo lên nóc nhà kho để phơi ngũ cốc, sau đó ông ở bên dưới nổi
lửa đốt cháy kho thóc, ngài sớm đã dự liệu trước nên đã chuẩn bị hai cái nón
rơm thật lớn, ngài vẫy hai cái nón như hai cánh của con chim từ trên cao nhảy
xuống thoát thân, sau khi xuống đất an toàn rồi ngài điềm nhiên như không có
việc gì xảy ra, quả thật là “người tu đạo chân thật không thấy lỗi người khác”,
chẳng phải ngài nhìn không thấy, ngài thấy, nếu như ngài không thấy thì ngài
đâu có chuẩn bị trước hai cái nón, hay đào địa đạo trước được. Thế nhưng trong
tâm của ngài quả thật không hề nhìn thấy, có nghĩa là trong tâm của ngài không
lưu lại một mảy may việc xấu nào của cha, mẹ kế và em trai, ngài tuyệt đối
không để nó ở trong tâm, việc gì mình nên làm thì ngài đi làm. Trước khi vua
Nghiêu truyền ngôi cho Thuấn, vua quan sát 
cách Thuấn xử lý công việc trong gia đình như thế nào, hiếu đạo của
Thuấn ra sao, vua Nghiêu chẳng những gả hai người con gái cho Thuấn mà còn bảo
mấy người con trai của mình đến phò tá Thuấn, xem xem Thuấn xử lý công việc bên
ngoài như thế nào, sau khi quan sát cách Thuấn xử lý công việc trong ngoài, vua
Nghiêu mới an tâm đem ngôi Vua trao lại cho Thuấn.

 

Mẫn Tử Khiên là đệ tử của Khổng Tử, lần đầu
tiên khi tôi xem hoạt hình “câu chuyện đức dục” về Mẫn Tử Khiên đã rất cảm
động, không kìm được nước mắt, khi ông đối mặt với việc nghĩa và tình riêng thì
có thể bỏ tình mà giữ nghĩa, tôi cảm thấy việc này thật không dễ. Mẹ kế đối xử
với ông bạc bẽo như thế, bắt ông làm việc nhà, không cho ăn thức ăn ngon, để
ông mặc áo làm bằng bông lau không thể giữ ấm vào mùa đông. Khi phụ thân ông
chưa hiểu rõ chân tướng sự việc đã trách mắng và dùng roi đánh ông, ông không
hề biện bạch một lời, khi cha phát hiện ra chân tướng muốn đuổi mẹ kế đi, ông
đã quỳ xuống đất mà thỉnh cầu, nói ra câu nói khiến đất trời cảm động: “Mẹ còn
chịu một thân đơn, mẹ đi luống để cơ hàn cả ba”, ông đã khẩn cầu cha để mẹ kế
được ở lại. Câu nói của ông có nghĩa là nếu như mẹ kế ở lại thì chỉ một mình
ông chịu cảnh đói rét, nhưng nếu như mẹ kế đi rồi thì hai đứa con trai của mẹ
kế và cả ông cũng đều lạnh lẽo. Câu nói này của ông khiến mẹ kế nghe rồi cảm
động sâu sắc, bà hốt nhiên tỉnh ngộ, quỳ xuống nhận lỗi của mình, xin được cha
của ông tha thứ, sau đó cả gia đình ông đã có được ngày đoàn viên. Chúng ta thử
nghĩ trong xã hội hiện nay, đừng nói đến con trẻ mà ngay cả người lớn mấy ai có
thể dùng lý trí chiến thắng được tình cảm của bản thân, có thể dùng đạo nghĩa
mà đối diện với những lựa chọn lấy bỏ trong cuộc đời? Khi sự việc xuất hiện thì
rất nhiều người đều đem tình cảm riêng tư của bản thân, sự được mất của bản
thân, và ân oán của bản thân đặt lên hàng đầu, không nghĩ đến nghĩa, nghĩ đến
lễ, nghĩ đến đạo, khi con người tự tư tự lợi thì sẽ không có được hạnh phúc
thực sự, sẽ không làm được việc chân thật lợi ích người khác, lợi ích xã hội,
đương nhiên sẽ không thể trở thành tấm gương được mọi người xưng tụng lưu truyền
thiên cổ.

 

Toàn bộ chương này liên kết chặt chẽ với sự
khiêm hạ của chương thứ nhất, tác dụng của sự khiêm hạ được thể hiện ra ở sự
hiếu kính đối với cha mẹ chồng, trở thành hai chữ “khúc tòng”, kỳ thực nó cùng
với chữ “khiêm hạ” là đồng một nghĩa. Nếu có thể thực sự khiêm hạ thì sẽ biết
cách “khúc tòng” đối với cha mẹ chồng. Trong “Đệ Tử Quy” có câu: “Cha mẹ thương
hiếu đâu khó, cha mẹ ghét, hiếu mới tốt”. Trong cuộc sống hiện thực đối với cha
mẹ ruột chúng ta rất dễ làm được chữ hiếu này, vì sao vậy? Vì cha mẹ yêu thương
chúng ta thực sự, thế nhưng đối với cha mẹ chồng rất khó tận được chữ hiếu, vì
sao vậy? Không phải do “cha mẹ ghét”, mà là thứ nhất chúng ta không có được cái
cảm giác với họ“là một thể”, thứ hai là do cảm thấy hình như cha mẹ chồng đối với
mình có chút gì không tốt, lập tức liền nghĩ ngay rằng vì mình là con dâu nên
họ mới đối xử với mình như thế, nếu như mình là con ruột thì họ sẽ không như
vậy, một khi đã nghĩ thế rồi chúng ta sẽ rất khó khởi phát được tâm hiếu. Thế
nên, trong toàn bộ quá trình học tập, không phải là sách này dùng để dạy cho
người khác, mà là để dạy cho chính mình, làm thế nào có thể từng chút một mài
nhẵn tập khí của chính mình, khiến cho tính bổn thiện của chính mình được hiển
lộ. Việc học tập là một quá trình rất gian nan, chẳng phải một bước là đến nơi.
Mỗi người mỗi hoàn cảnh, có người duyên phận tốt, thiên tính của mẹ chồng họ
khá ôn hòa lương thiện, nhưng có người thì mẹ chồng tập khí hơi nặng một chút,
nên sự khảo nghiệm đối với các cô con dâu là không như nhau. Nếu như gặp phải
mẹ chồng có tập khí hơi nghiêm trọng, khá là cộc cằn cứng nhắc, có nhiều thói
xấu thì người làm dâu nên cảm thấy rất là may mắn. Vì sao vậy? Điều này cho
thấy mình không phải là đang học lớp tiểu học mà trực tiếp vào học lớp của
nghiên cứu sinh, trình độ của mình tương đối cao, nhất định phải tiếp thêm cho
chính mình đầy đủ dũng khí để có thể đương đầu với tất cả nghịch cảnh. Tôi cảm
thấy việc này cần phải có trí tuệ chứ không chỉ đơn thuần dựa vào phước báo.
Bạn nói bạn có tiền, có thể dùng tiền để giải quyết mọi thứ, tiền có thể thuê
người giúp việc, có thể mua thức ăn đồ mặc cho cha mẹ chồng nhưng tiền không
thể mua được sự thân tình và hài hòa trong gia đình. Vì vậy, chúng ta cần phải
tự mình đi làm, dùng trí tuệ mà xử lý sự việc. Quá trình này tương đối gian
khó, thế nên chương “Khúc Tòng” là khóa trình dành cho nghiên cứu sinh. Tôi có
một người bạn rất thông minh, khi cô ấy kết hôn chủ yếu quan sát xem mẹ chồng
là người như thế nào? Mẹ chồng của cô ấy rất tốt, hiện giờ mẹ chồng của cô giúp
trông cô em bé, mỗi ngày đi làm về cô đến nhà mẹ chồng ăn cơm, mẹ chồng còn làm
dưa muối cho cô, thậm chí còn giúp cô giặt đồ, không hề phàn nàn một câu. Tôi
thật ngưỡng mộ nói rằng “chị thật có mắt nhìn người”. Nếu như chúng ta không có
được hoàn cảnh tốt như vậy thì làm thế nào? Chúng ta cần có tín tâm. Nếu như
chúng ta đối mặt với một khóa trình tương đối cao và khó thì phải học cho thông
chương “Khúc Tòng”, gặp phải người mẹ chồng như vậy, chúng ta nên làm thế nào
khởi phát được tâm hiếu, làm trọn hiếu đạo.

 

Trong lúc chúng ta học tập văn hóa truyền
thống, tôi tin rằng mọi người đều đang xem các đĩa giảng của các giáo viên văn
hóa truyền thống, khi xem đĩa tôi xin lưu ý với mọi người một điều là chúng ta
không được bắt chước làm theo một cách cứng nhắc, ví dụ như cô giáo này bắt con
dọn nhà vệ sinh, bạn cũng bắt con của mình dọn nhà vệ sinh, vị thầy này khi ăn
cơm chỉ ăn phần cơm thừa còn lại của người khác, chúng ta cũng bắt chước theo
không ăn cơm ngon mà chỉ ăn cơm thừa. Xin đừng bắt chước học theo trên mặt sự
như vậy mà phải dựa trên vấn đề của chính mình, mỗi người có “bệnh” khác nhau.
Gia đình hạnh phúc đều có chung mẫu số, nhưng gia đình không hạnh phúc thì mỗi
nhà mỗi hoàn cảnh khác nhau. “Bệnh” của gia đình mình là ở đâu? “Bệnh” có nặng
hay không? Nặng đến mức nào? Bạn phải tùy bệnh mà cho thuốc, đừng lấy “thuốc”
của người khác mà uống, uống xong phát hiện ra không đúng bệnh mà còn sinh thêm
chuyện, đó là do vấn đề ở bạn mà ra. Khi bạn nghe đĩa giảng, phải xem sự việc
họ nói đã thể hiện ra đạo lý gì, nghe hiểu rõ đạo lý rồi sau đó xét lại hoàn
cảnh của bản thân gia đình mình như thế nào mà cân nhắc xử lý. Ví dụ như bạn
thấy người khác hầu hạ cha mẹ của họ mấy mươi năm, mẹ của bạn sức khỏe còn rất
tốt nhưng bạn lại mong tình huống xấu đi để được hầu hạ mẹ của mình như họ, như
thế là không đúng rồi. Bạn nên cảm thấy mình rất may mắn vì mẹ của mình vẫn còn
khỏe, đó là phước báo của bạn, bạn hãy dành sức lực làm những việc có ý nghĩa
cho gia đình và xã hội, đồng thời cầu mong cha mẹ mình và các bậc cha mẹ trong
thiên hạ được khỏe mạnh, đó là việc tốt, như vậy mới đúng. Nếu không thì chúng
ta dễ học tập một cách sai lệch, dễ đi sai đường.

 

Chúng ta cùng xem phần Kinh văn cụ thể bên
dưới.

 

PHÙ ĐẮC Ý NHẤT NHÂN, THỊ VỊ VĨNH TẤT; THẤT
Ý NHẤT NHÂN THỊ VỊ VĨNH CẬT. DỤC NHÂN ĐỊNH CHÍ CHUYÊN TÂM CHI NGÔN DÃ. CỮU CÔ
CHI TÂM, KHỞI ĐƯƠNG KHẢ THẤT TAI. (Tạm dịch: Phía trên đã nói: “Người phụ nữ
chỉ cần được lòng của chồng thì có nơi nương tựa cả đời, hạnh phúc mỹ mãn. Nếu
như không được lòng chồng thì một đời này hạnh phúc không được vẹn toàn”, đây
chính là câu khuyên nhủ hàng nữ nhân định chí chuyên tâm để được lòng của
chồng. Lòng của chồng còn không được để mất, vậy đối với cha mẹ chồng há có thể
để mất lòng được sao?)

 

Phần đầu của chương này nhắc lại đoạn đầu
tiên của chương “Chuyên Tâm” phía trước. Trong đó nói rằng người làm vợ nếu như
đạt được tâm ý của chồng thì xem như có thể tốt nghiệp khóa học nhân sinh một
cách viên mãn rồi. Bằng không sẽ gặp sự đổ vỡ, không thể chung sống được bền
lâu. Phần phía sau lại nói rằng nếu như người phụ nữ này có thể an định chí
hướng của mình, có thể chuyên tâm trong bổn phận làm vợ thì sao có thể làm mất
lòng cha mẹ chồng được chứ? Bởi vì chồng là do cha mẹ chồng sinh ra, đều là một
thể, nếu như bạn có thể thấu hiểu được tâm của chồng thì sao không giúp anh ấy
hoàn thành hiếu đạo? Bạn nhất định sẽ giúp anh ấy làm tốt hơn nữa việc hiếu
thuận đối với cha mẹ. Nếu như bản thân của anh ấy chưa đủ hiếu thuận, bạn cần
làm cho tâm hiếu của anh ấy trở nên mạnh hơn. Nếu như anh ấy là người rất hiếu
thuận thì bạn thật may mắn được chung sống cả đời với một người con hiếu thảo,
bạn nên tiếp tục giúp anh ấy thành tựu tâm hiếu của mình.

 

Tiên sinh Trần Hoằng Mưu thời nhà Thanh có
biên soạn bộ sách “Ngũ Chủng Di Quy”, trong đó có một chương tên là “Giáo Nữ Di
Quy”, đối với những ai muốn tu học Nữ Đức, bất luận là muốn tu học Nữ Đức ở nhà
hoặc là muốn làm giáo viên hoằng dương Nữ Đức thì tốt nhất trong tay cần phải
có bộ sách này, có thể tùy lúc mà mở ra xem. Sau đây tôi xin chia sẻ với mọi người
một chương trong sách “Giáo Nữ Di Quy” tên là “Đường Nhất Tu Nhân Sinh Tất Độc
Thư”, phần mở đầu có nói rằng: “Phụ nữ xem chồng là trời, cha mẹ chồng là thân
sinh của chồng thì cái nghĩa đối với cha mẹ chồng há chẳng nặng hơn sao? Nếu
như không phụng thờ trọn đạo thì phần hiếu kính đã bị khiếm khuyết, tức do tài
hoa và trí tuệ của bản thân không đủ, bản thân có gì đáng để kiêu ngạo chứ? Lễ
tiết hiếu kính đối với cha mẹ chồng nhất định phải xuất phát từ tâm chân thành,
xuất phát từ bản tính của chính mình.”

 

Toàn bộ chương này dạy cụ thể cách làm thế
nào hiếu kính cha mẹ chồng. Đầu tiên nói rằng: “Người ta chẳng phải Thánh Hiền,
ai mà không có lỗi”, huống chi là người làm dâu con, nhất định có lỗi lầm. Nếu
như thỉnh thoảng mắc lỗi, nếu như bị cha mẹ chồng quở trách thì tâm của chúng
ta nhất định cần phải lớn, lớn đến mức độ nào? Thứ gì cũng có thể bỏ qua được,
đừng chất chứa trong lòng, chất chứa trong lòng sẽ rất phiền phức. Phần phía
sau có một đọan cũng rất hay: “Tuy mẹ chồng và nàng dâu giống như mẹ ruột và
con gái nhưng tình cảm mẹ con còn thù thắng hơn là vì còn có cái lễ ở bên
trong”. Phía sau nêu lên một số ví dụ, phàm là quần áo, đồ vật thuộc sở hữu của
mẹ chồng thì chúng ta không được tùy tiện động đến. Nếu như mẹ chồng đang ở
trong phòng mở rương ra xem quần áo, nữ trang, hay là đang trao đổi riêng tư
với con trai và con gái của bà thì chúng ta không được làm phiền, hãy lui ra
một bên. Nếu như chúng ta có món gì ngon hoặc quần áo đẹp thì cần phải xem mẹ
chồng, em trai em gái chồng có muốn hay không, nếu như họ muốn thì đừng ngần
ngại mà đưa cho họ, đó chính là dùng lễ mà chung sống với nhau.

 

Tiếp theo tôi sẽ vừa giảng vừa phối hợp với
Kinh văn trong chương này để học tập. Tâm của cha mẹ chồng như thế nào? Tôi đã
làm dâu 16 năm nên cảm nhận sâu sắc rằng, thứ nhất mẹ chồng nhất định sẽ hy
vọng con dâu chăm sóc sức khỏe của con trai mình được tốt đẹp, sự nghiệp được
phát đạt. Bởi vì mỗi lần tôi gặp mẹ chồng thì câu đầu tiên bà sẽ hỏi tôi là:
“Con trai của mẹ dạo này ra sao, sức khỏe và sự nghiệp như thế nào?” bà hỏi han
mấy lần như vậy. Nếu như có việc gì không tốt như là cảm mạo hay bị sốt đi
chăng nữa thì bạn nhất định đừng nói, nói ra thì lòng của bà sẽ nóng như lửa
đốt. Thứ hai, mẹ chồng bao giờ cũng mong các con của bà chung sống hòa thuận
với nhau, nếu như ở trước mặt mẹ chồng mà nàng dâu kể lể con gái của bà như thế
này, con trai của bà như thế nọ thì đó là thứ cha mẹ chồng không muốn nghe
nhất, trong lòng cảm thấy rất phản cảm. Các bạn thử tưởng tượng một ngày nào đó
mình làm mẹ chồng, bạn có muốn nghe người khác kể tội con cái của mình hay
không, như vậy chẳng khác nào vả vào mặt bạn vậy. Thế nên, bạn hãy đừng nói,
cho dù bạn biết họ có vấn đề, bạn muốn tốt cho họ, hy vọng mẹ của họ có thể
giáo dục họ thì vẫn không được nói. Vì sao vậy? Bởi vì bạn đã được gả vào gia
đình của anh ấy rồi, anh chị em chồng của bạn không phải là những đứa trẻ mà
đều là người đã trưởng thành, đều có chủ kiến của riêng mình. Cha mẹ chồng có
nghe lời mình nói hay không hãy để qua một bên, bạn hãy nghĩ xem lời nói của chúng
ta có cần thiết hay không? Nếu không có ích lợi gì thì đừng nói, cứ biết vậy là
được rồi, có khi nói ra còn phản tác dụng, chi bằng bất kỳ việc gì chính mình
làm tốt đi đã, từ từ sẽ sinh ra sức mạnh cảm hóa sau. Điều thứ ba là cha mẹ
chồng thường lấy hoàn cảnh cuộc sống, kinh nghiệm sống của họ làm tiêu chuẩn mà
yêu cầu con dâu. Ví dụ cha mẹ chồng sống rất tiết kiệm, nếu như bạn tiêu xài
thoải mái thì họ sẽ sinh phản cảm. Cho dù bạn tiêu xài đồng tiền của chính bạn,
thậm chí không dùng đến tiền của chồng nhưng họ vẫn cảm thấy bạn đang tiêu tiền
của gia đình họ, tiền của bạn cũng là tiền của gia đình họ, đặc biệt là thế hệ
lớn tuổi họ có quan điểm rất nặng nề về việc này. Bạn cần phải tùy thuận họ, họ
tiết kiệm thì bạn tiết kiệm hơn họ là được rồi. Tôi còn nhớ lúc ban đầu tôi
không chung sống với cha mẹ chồng như thế này được, thường có những mâu thuẫn
rất lớn, trong tâm cảm thấy rất khó chịu, luôn cảm thấy uất ức. Kỳ thực, đó đều
là vấn đề của chính mình, nếu như suy nghĩ từ một góc độ khác thì tâm chúng ta
sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Sau khi tôi học văn hóa truyền thống thì tôi đều
đứng trên góc độ của mẹ chồng mà xem xét vấn đề một cách toàn diện hơn. Một
người bạn đã kể cho tôi nghe một sự việc thế này, cô ấy đến nhà cha mẹ chồng ăn
cơm, món cải mặn vốn đã bị hư rồi, nhưng cô nhận thấy cha mẹ chồng không muốn
bỏ, khi người làm sắp đem đi đổ thì cô ấy nói: “Đừng đổ, cứ để tôi ăn cho”. Mẹ
chồng của cô không thể tin được hỏi cô: “Con ăn được sao?” Cô ấy nói: “Không
sao, con ăn được, đừng lãng phí thức ăn”. Cô đã lấy ăn, người bạn này của tôi
ăn chay, lúc đó cô nghĩ thức ăn của cha mẹ chồng đều là đồ mặn, mình ăn cũng
không vô, thế nên cô chọn món cải mặn, chan cơm không với nước mà ăn. Sau khi
cô ăn thì mẹ chồng của cô rất vui, hai ngày sau đó cô ấy đến thăm mẹ chồng, vẫn
muốn ăn thức ăn thừa nhưng mẹ chồng đã không để cho con dâu ăn nữa mà nói rằng:
“Con đừng ăn, nếu như không tốt thì không cần ăn đâu”, lần đầu tiên cô nghe mẹ
chồng nói như thế, cô cảm thấy rất kỳ lạ. Sau này cô nghĩ rằng có lẽ là mình đã
qua được một kỳ thi rồi, cho nên mẹ chồng chỉ là một vị giám khảo của cuộc đời,
nếu như đã qua được kỳ sát hạch của bà thì sẽ không còn gặp chướng ngại nữa,
phương pháp duy nhất để thi đậu chính là khúc tòng, là nhu thuận.

 

Chúng ta hay nói đến chữ “thuận”, bên trong
chữ “thuận” chân thật có đại đạo lý, làm người nhất là làm con dâu không thể
bất kỳ việc gì cũng dùng thái độ “đem đá chọi với đá” được. Gặp phải người càng
cứng thì bạn càng cần nhu, càng cần thuận. Dao sắt rất khó cắt đứt được sợi
tóc, vì sao vậy? Sợi tóc vừa mềm, vừa nhuyễn, vừa mảnh mai nên lưỡi dao rất khó
có thể cắt đứt được. Nếu như đó là một miếng sắt thì lưỡi dao cứng có thể cắt
đứt được. Đối với người mẹ chồng cứng nhắc, càng quật cường, chủ ý càng kiên
định thì bạn càng phải nhu thuận, nhu thuận đến cùng cực. Đây là tâm đắc trong
nhiều năm của tôi, lúc ban đầu tính cách của tôi cũng rất cứng nhắc, sau cùng
tự mình làm tổn thương chính mình nghiêm trọng. Việc cũng làm rất nhiều, tiền
cũng chi không ít, mà người khác vẫn không đón nhận ý tốt của bạn, sau cùng
chính mình cảm thấy rất oan ức. Vì sao vậy? Đừng trách người khác, do bản thân
quá cang cường, chỉ một câu cãi lại thì cho dù bạn đã làm xong việc rồi mẹ
chồng cũng không ghi nhớ cái tốt của bạn đâu. Thế nên, làm con dâu thì nên nói
ít mà làm nhiều, đó chính là bí quyết dành cho bạn. Khi mẹ chồng đang không vui
thì bạn đừng nói năng gì cả, cố hết sức giữ nét mặt nhu hòa là tốt rồi. Chỉ có
giữ được tâm bình, tâm nhu thuận thì mới có thể chân thật thể hội được thói
quen sinh hoạt của mẹ chồng, thể hội được cái tinh tế trong việc làm người,
trong việc xử sự. Có lúc chúng ta cảm thấy không thể hoàn toàn làm được sự
thuận tòng, vậy thì hãy làm từng chút một, có thể làm được bao nhiêu thì làm
bấy nhiêu. Bởi vì khi quá cưỡng ép bản thân thì thứ nhất sẽ thành ra giả tạo,
thứ hai sau khi làm xong thì sẽ càu nhàu, bực dọc, sẽ không thể duy trì được.
Hiểu được một chút thì làm một chút, hiểu được một chút nữa thì làm thêm một
chút nữa. Theo thời gian bản thân sẽ từng bước mà tùy thuận được tâm của cha mẹ
chồng. Tóm lại mà nói, cha mẹ chồng là trưởng bối của chúng ta, người có mức tu
dưỡng thấp nhất cũng không được cãi lại trưởng bối, chống đối trưởng bối. Bất
luận cha mẹ chồng có làm sai đến mức nào thì tuổi tác của họ vẫn lớn hơn chúng
ta, những việc mà mẹ chồng nàng dâu hằng ngày chung đụng đều là những việc rất
nhỏ nhặt trong gia đình, bạn đừng nên quá xét nét để bụng. Mẹ chồng có nguyên
tắc xử sự của mẹ chồng, có phương pháp xử sự, có phương thức làm người riêng
của bà, bạn cần nhìn cho quen, nhìn cho thoáng, giữ tâm cho rộng lượng, đó cũng
là tích phước cho bản thân mình.

 

Có một lần khi tôi giảng bài ở nơi khác,
một ngày sau buổi giảng chưa đến bảy giờ sáng có hai người đàn ông, trong đó có
một người là giám đốc đến tìm tôi. Ông giám đốc đó kể lể với tôi hết gần cả
buổi sáng về sự mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu. Thực ra người làm chồng ở
giữa thế kẹt rất khó xử, một bên là người vợ yêu nuôi nấng ra các con của chính
mình, một bên là người mẹ già đã sinh ra và dưỡng dục mình mấy mươi năm qua. Mẹ
của ông là người ở nông thôn, ông ở thành phố lập nghiệp, gây dựng công ty,
hiện tại việc kinh doanh rất phát đạt, điều kiện kinh tế rất tốt nên đã đón mẹ
từ quê lên cùng ở, mong mẹ tận hưởng cuộc sống thoải mái ở thành thị. Nhưng vợ
của ông là người từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố, điều kiện gia đình lại rất tốt,
có thể nói là được nuông chiều từ nhỏ nên không thể nhìn vừa mắt một số thói
quen sinh hoạt nông thôn của mẹ chồng, sau cùng giữa mẹ chồng và nàng dâu xảy
ra mâu thuẫn kịch liệt đến mức vợ chồng ông suýt chút nữa phải ly hôn. Ông rất
đau khổ mà nói rằng: “Tôi không ngờ sự tình lại kịch liệt như thế, trước khi mẹ
tôi đến ở thì tình cảm vợ chồng chúng tôi rất tốt. Sau khi mẹ tôi đến rồi mới
phát hiện ra rằng những gì tốt đẹp trước đây chỉ là lớp vỏ bề ngoài, hễ động
đến vấn đề hiếu đạo thì phát sinh ra xung đột nghiêm trọng.” Ông ấy hỏi tôi
phải làm sao? Ông nói đó đều là những vấn đề rất nhỏ nhặt trong cuộc sống, ví
dụ như mẹ của ông có thói quen ăn lương khô, ăn bánh khô, còn vợ của ông thì
quen ăn cơm. Lúc làm cơm thì hai người xảy ra xung đột. Mẹ của ông có thói quen
là không giặt giẻ lau bếp ngay sau khi dùng xong mà cứ để ở đó, lần sau dùng
mới xả, còn vợ của ông thì lau xong phải xả giặt liền, thế nên hai người lại
cãi nhau, đều là những việc như thế cả nên một người đàn ông như ông cảm thấy
rất mệt mỏi. Nghe xong câu chuyện của ông tôi cũng dở khóc dở cười. Tôi nói
“Hay là anh nói vợ mình học Nữ Đức đi, bách hiện hiếu vi tiên, người làm con
dâu nên học tập bài hát ‘Mẹ chồng cũng là mẹ’. Hãy xem mẹ chồng như mẹ ruột thì
rất nhiều vấn đề sẽ không còn là vấn đề nữa. Dù sao mẹ chồng cũng đã hơn 70
tuổi rồi mà vợ anh bắt mẹ phải làm theo quy tắc của mình “trong nhà này nếu lau
giẻ xong thì phải giặt liền”, việc này tôi cảm thấy có gì đó hơi quá đáng. Đối
với người lớn tuổi mà nói thì thói quen sinh hoạt của họ đã có 60-70 năm nay
rồi, chúng ta là hậu bối nếu có thể tùy thuận thì hãy nên tùy thuận, thực sự
nếu như không thể tùy thuận thì bề ngoài cũng phải cố gắng tỏ vẻ tùy thuận,
không được đánh mất tâm cung kính đối với trưởng bối, không được trở thành
người không có giáo dưỡng. Bất luận là con trai hay là con dâu cũng đều không
được nghĩ đến việc chỉnh sửa thói quen của người lớn tuổi. Anh hãy nghĩ xem một
cái cây đã sinh trưởng 60 năm rồi, nếu như nó có hơi nghiêng một chút mà anh
muốn chỉnh nó lại cho thẳng thì sẽ là việc rất khó khăn. Dù sao đi chăng nữa
thì vợ anh cũng là hàng hậu bối, cần phải “chính kỷ” trước, thêm vào đó giữa vợ
chồng còn có tình nghĩa với nhau, nếu như cô ấy thật sự rất yêu anh thì cô ấy
sẽ có thể vì anh mà hy sinh một số việc. Nếu như cô ấy còn có thể hiểu rõ một
số đạo lý thì sẽ cam tâm tình nguyện mà làm.” Tôi còn có một câu mà vẫn chưa
nói hết với ông ấy, đó chính là câu nói “hành hữu bất đắc, phản cầu chư kỷ”,
người làm chồng trước khi kết hôn cần phải đánh giá xem người vợ của mình có
tâm hiếu kính, hiếu thuận với mẹ của mình hay không, nếu như không có, thì tốt
hơn đừng lấy người phụ nữ như vậy về nhà. Nam giới nếu như vì tham luyến nhan
sắc mà kết hôn thì sau cùng sẽ không có kết cục tốt đẹp. Câu bên dưới chính là
nói về cái ý này.

 

VẬT HỮU DĨ ÂN TỰ LY GIẢ, DIỆC HỮU DĨ NGHĨA
TỰ PHÁ GIẢ DÃ. (Tạm dịch: Trong đời sống có lúc xảy ra cớ sự là: Vì ân tình
chưa đủ mà chia ly, cũng vì chưa trọn đạo nghĩa mà ly tán)

 

Chữ “vật” ở đây là từ ngữ khí, câu này có
nghĩa là có vợ chồng vì chưa đủ yêu thương nhau mà phân ly, còn có vợ chồng về
mặt hiếu kính với cha mẹ có vấn đề đạo nghĩa nên chia ly. Hoặc là mẹ chồng
không thích cô con dâu này, hoặc là con dâu không thể bao dung mẹ chồng, rốt
cuộc hai người chia tay nhau, tuyệt không phải vì tình cảm vợ chồng có vấn đề.
Trong phần Tiên Chú của Vương Tương có nói: “Trong quá trình vợ chồng chung
sống, nếu như người vợ có cái nhìn quá thiển cận hạn hẹp, cho rằng chỉ cần hai
vợ chồng sống với nhau tốt đẹp là được rồi.” Vậy thì trừ phi cô ấy không có cha
mẹ, không có bạn bè người thân, nhưng trong thực tế thì con người phải đối mặt
với rất nhiều quan hệ xã hội, mối quan hệ gần gũi nhất chính là mối quan hệ nan
giải nhất, mối quan hệ mà mỗi ngày chúng ta cần phải xử lý đó chính là mối quan
hệ với cha mẹ chồng, với anh chị em của chồng, với bạn bè người thân của anh
ấy. Đối với cha mẹ chồng thì ngay từ khi bước chân vào gia đình chồng, người
con dâu cần phải hóa giải được sự bất mãn và đối lập của mẹ chồng đối với mình.
Bởi vì thiên tính của mẹ chồng có hơi nghiêng về mặt tình cảm, cảm thấy dường
như người phụ nữ mà con trai mình lấy về làm vợ sẽ cướp mất đi đứa con trai mà
mình đã vất vả nuôi nấng bao nhiêu năm qua. Thế nên, giữa mẹ chồng và nàng dâu vốn
sẵn có sự đối lập với nhau. Người làm con dâu vì thế càng phải hết sức cung
kính, hiếu thuận mẹ chồng, khiến mẹ chồng sinh thiện cảm, nếu có cơ hội thì trò
chuyện với mẹ chồng nhiều hơn, chủ yếu là nghe mẹ chồng nói nhiều hơn, sự câu
thông này rất là tốt, có thể nhanh chóng xóa bỏ sự ngăn cách giữa mẹ chồng và
nàng dâu. Tôi còn nhớ lúc mới kết hôn mẹ chồng tôi rất thích nói chuyện với
tôi, bản thân tôi cũng thường trò chuyện câu thông với mẹ chồng, sự giao lưu
này cần tâm nhẫn nại, bởi vì có lúc cùng một sự việc mà mẹ chồng kể đi kể lại
rất nhiều lần, chúng ta cũng phải có tâm kiên nhẫn mà lắng nghe. Có một lần
chồng của tôi kể với tôi một số chuyện năm xưa của mẹ anh ấy, lúc đó tôi nói
với anh ấy không cần kể vì “mẹ của anh đã kể cho em nghe việc này nhiều lần lắm
rồi”, đều là những câu chuyện thời mẹ còn trẻ, có niềm vui, có nỗi buồn, có
những kỷ niệm nào đó. Trong trường hợp như vậy, chúng ta cần phải nhẫn nại và
bao dung. Phụ nữ thời nay rất có cá tính, không thể kiên nhẫn với người lớn
tuổi, chẳng những không giao lưu câu thông với họ, mà còn chẳng biết nấu cơm,
làm việc nhà, không để người lớn tuổi chăm lo cho là tốt lắm rồi. Đây là việc
tổn hao phước báo của chính mình, người trẻ tuổi cần phải biết rằng, người lớn
tuổi là ruộng phước của chúng ta, chúng ta cần tích phước từ những người lớn
tuổi, làm việc nhiều mà không than trách đó là đang tích phước; tôn trọng người
lớn tuổi, thường có tâm cung kính chính là đang tích phước. Trên thực tế, khi
quay đầu nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi cảm thấy mình rất may mắn, việc
này phải cảm ân sự dạy dỗ của ông bà nội, nếu như không có sự dạy dỗ nghiêm
khắc của ông bà nội thì bản thân tôi sẽ không thể dựa vào văn hóa truyền thống
mà thực hành được. Chồng của tôi là con trai duy nhất trong gia đình, khi sinh
anh ra thì cha mẹ đã lớn tuổi nên mẹ anh rất thương yêu anh, sau khi tôi kết
hôn với anh thì cha mẹ anh cùng sống chung với chúng tôi, mẹ chồng tôi là một
phụ nữ lớn tuổi rất nghiêm khắc, rất truyền thống, tôi rất biết ơn về điều này,
từ khi kết hôn đến nay đã 17 năm, nhờ vào những thử thách nghiêm khắc đó mà
ngày nay tôi may mắn gặp được sự giáo dục của văn hóa truyền thống, khiến cho
bản thân tôi càng hiểu rõ đạo lý. Hiện nay cha mẹ chồng tôi tuổi tác đã cao, mẹ
chồng tôi đã ngoài 70, bố chồng tôi đã 80 tuổi, tôi phát hiện ra trước giờ
trong tâm có một số việc chưa buông xuống được, hiện nay cũng dần dần buông
xuống được rồi, bớt đi tính toán so đo thì sẽ tăng thêm một phần cảm ân, cảm ân
họ đã ban cho chúng tôi một vài nghịch cảnh, để tôi có thể hiểu được thêm những
đạo lý làm người. Bởi vì môn học về hiếu đạo này quả thật xuyên suốt cả một
đời, đặc biệt là nàng dâu cần phải tận hiếu với cha mẹ chồng, cũng chính là tận
hiếu với cha mẹ ruột. Nếu như bất hiếu với cha mẹ chồng, thì người bị trách
không phải là bạn mà họ sẽ cười cha mẹ bạn đã dạy ra một cô gái như bạn, đây là
một việc rất mất mặt. Thế nên, mỗi người con dâu cần có tâm hiếu đối với cha mẹ
chồng.

 

Có người từng nói rằng: “Chồng là Trời của
vợ” vậy thì ngoài Trời này ra còn có một Trời khác nữa, đó chính là cha mẹ
chồng của bạn. Bởi vì mẹ chồng đã từng nuôi nấng con trai của bà tức bầu trời
của bạn trong ba năm, thế nên khi bạn hầu hạ ba người này thì cần phải “mặt ta
vui lời ta dịu”, làm được chữ “hiền” lẫn chữ “hiếu”, không được mảy may xúc
phạm khiến cho cha mẹ chồng không vui, chồng cũng không vui, lâu ngày sẽ mang
lấy tiếng xấu vào thân. Để bản thân không bị mang tiếng xấu, tránh xa tiếng xấu
thì tuyệt chẳng phải vì có sự nghiệp lớn ở bên ngoài, được làm quan lớn, có
danh tiếng lớn, có bao nhiêu tiền tài thì mới có thể tránh được sự sỉ nhục,
không phải như vậy. Bất luận ở bên ngoài bạn như thế nào đi chăng nữa thì khi
về nhà đều phải buông xuống tất cả mọi thứ ở bên ngoài, không được đem học vấn
cao, tiền tài, nhan sắc dung mạo và tiếng tăm của bạn ra diễu võ dương oai ở
trong nhà. Những việc như thế chẳng có tác dụng gì cả, khi đóng cửa lại thì bạn
vẫn chỉ là một nàng dâu bé nhỏ, nhưng nàng dâu bé nhỏ đó sau này cũng trở thành
một người mẹ chồng, nên trước mặt chồng và cha mẹ chồng chúng ta nên ít nói,
làm việc nhiều, cúi đầu mà làm việc. Tự mình phải biết rằng người làm con dâu
nhất định không được xúc phạm cha mẹ chồng, trước tiên về mặt lời ăn tiếng nói
không được cãi lại, về mặt công việc thì phải biết khúc tòng (uyển chuyển mà
tùy thuận), đây chính là phụ nữ có trí tuệ.

 

Trong thực tế cuộc sống, nàng dâu và cha mẹ
chồng chung sống với nhau đôi khi lâm vào những tình huống vô cùng khó xử. Ví
dụ như khi bạn phát hiện thấy mẹ chồng có chỗ không đúng, khuyên cũng khuyên
không được, phải làm sao đây? Nhất định phải nhìn cho thoáng. Ví dụ như cha mẹ
chồng có tình cảm không tốt với nhau, mẹ chồng hay than trách, hoặc là làm một
số việc quá đáng, vậy thì người làm con dâu phải nhìn thoáng, không được đứng
về phía bên nào, nếu như đứng về phía cha chồng, nhất định phải tranh lý lẽ cho
cha, nói mẹ chồng sao có thể xử sự như thế, tuy nhiên có lúc cha mẹ chồng có
thể không cho rằng bạn như vậy là tốt. Kỳ thực, gia đình không phải là nơi để
nói lý lẽ, tốt nhất nên giữ đạo trung dung, không can dự vào bên nào, mỗi người
đều có duyên phận và nhân duyên của mỗi người, bạn nhất định phải thấu rõ điều
này thì bản thân mới có thể điềm nhiêm mà cư xử. Việc giữa cha mẹ chồng không
phải là việc mà nàng con dâu có thể giải quyết được, có câu “thanh quan khó xét
xử việc nhà”. Bất luận là về mặt tôn ti lớn nhỏ, hay là từ những góc độ khác
nhau đi chăng nữa thì cũng không đến phiên người con dâu mở miệng. Nếu như họ
đến hỏi bạn thì bạn cứ thẳn thắn nói ra suy nghĩ và đề nghị của mình. Nếu như
họ không đến hỏi bạn thì ngàn vạn lần bạn đừng xen miệng vào. Có một cô đã kể
cho tôi nghe rằng, một năm nọ cha chồng của cô phải nhập viện, mọi người trong
nhà bàn bạc với nhau là buổi tối cần có một người nhà và một hộ lý ở bên cạnh
chăm sóc. Lúc chồng của cô và hai người chị chồng đang bàn bạc, chồng của cô đề
nghị vợ mình đưa ra ý kiến làm thế nào để tìm người chăm sóc, làm thế nào để
chăm sóc cha cho tiện. Thế nhưng, lúc đó hai người chị gái của chồng đã nói
rằng: “Việc này không cần bàn với cô ấy”. Chồng của cô lúc đó khá là tức giận
nói rằng: “Cha trước giờ ở nhà của em, bao năm qua đều do vợ em chăm sóc, vì
sao các chị lại không muốn bàn với cô ấy chứ?” Lúc đó cô bạn của tôi cũng khá
là thông minh, lập tức nói rằng: “Chị hai nói rất đúng, các chị là con gái của
cha hãy bàn bạc cho tốt việc này, con dâu không cần xen vào, thôi để em ra
ngoài”. Cô ấy không những chẳng hề tức giận mà trong lòng vô cùng cảm kích
người chị hai đã khiến cô được an thân vô sự, thật là quá tốt. Vì vậy, các bạn
thấy đó biết cách sống thì tâm cần phải rộng mở, việc gì cũng không nên tính
toán so đo, quả thực là việc việc đều là việc tốt, người người đều là người
tốt, sống như vậy thì mới tự tại, mới như ý. Cô ấy cũng thường xuyên giảng bài
trong các buổi luận đàn văn hóa truyền thống, nên nếu như người chị cả của
chồng không nói như thế thì mỗi ngày cô ấy phải làm hộ lý, cũng sẽ không có cơ
hội ra ngoài học tập văn hóa Thánh Hiền. Cho nên, đôi khi họa thường tiềm ẩn ở
trong phước, phước cũng thường tiềm ẩn ở trong họa, lúc bạn hưởng phước là lúc
đáng sợ nhất, có thể là họa hoạn sắp đến nơi rồi. Vì vậy, nếu như chúng ta nghe
lời nói chói tai, gặp phải việc không tốt thì đừng suy nghĩ đến mặt xấu, nên
nghĩ đến mặt tốt, vừa nghĩ thì họa đã chuyển thành phước rồi. Trong gia đình
nhất định nên nghĩ như thế này, bất cứ việc gì cứ để họ làm theo ý của họ,
chúng ta không tham dự càng tốt. Nếu như họ bảo chúng ta làm thì cũng tốt,
chúng ta có cơ hội tích phước báo, hãy vui vẻ mà làm; nếu như họ không cho ta
làm cũng rất tốt, ta không phải lo lắng việc gì, trong ngoài đều tốt cả. Tóm
lại mà nói, không có cách nghĩ của riêng mình. Thể hội sâu sắc nhất của tôi đó
là trong một gia đình có tính cách áp đặt thì tuyệt chiêu xử sự của người con
dâu là không có suy nghĩ riêng, không có ý kiến riêng, hãy buông xuống “cái
tôi”, khi không còn “cái tôi” thì tâm lượng sẽ rộng lớn. “Tâm bao thái hư,
lượng châu sa giới” chính là không có “cái tôi”, tôi và vạn vật trong vũ trụ là
cảnh giới nhất thể. Nếu như chúng ta thích nói, “tôi cảm thấy việc này nên làm
như thế này, tôi cảm thấy chồng nên làm như thế này, tôi cảm thấy cha mẹ chồng
nên như thế nào đó” thì nguy rồi, gia đình sẽ mất đi sự hài hòa, khắp nơi đều
đối lập, cuộc sống sẽ đầy ắp phiền não. Hãy buông xuống ý kiến của riêng mình,
không cần có chủ kiến là tốt nhất. Là con dâu trước mặt mẹ chồng có thể tùy
thuận thì hãy nên tùy thuận, trên phương diện cuộc sống, ăn uống, sinh hoạt hãy
làm tốt những việc đơn giản nhất là được rồi. Nói thật lòng, trong gia đình
không có việc gì lớn lao để cho bạn phải bận tâm, gia đình vốn dĩ là nơi không
nói lý lẽ, không cần nói lý. Gia đình luôn có những điều tưởng chừng rất phi
lý, bạn nhìn thấy sự việc tưởng như không đối nghịch nhưng lại là nghịch, bạn
thấy nó vô lý nhưng lại có lý. Vì vậy, nếu như giữa cha mẹ chồng có mâu thuẫn
thì đừng nhúng tay vào, bạn chưa chắc đủ đức hạnh, nói ra thì ai nghe bạn đây?
Bạn cũng không cần nói, cứ để họ từ từ giải quyết là được. Rất nhiều trường hợp
người con dâu tự mình chuốc lụy, tự mình rước họa vào thân, gặp phải sự việc
như thế nên tránh xa là tốt hơn, những việc nên làm bạn đã làm xong rồi, việc
bạn không thể làm, không có năng lực để làm thì nên rút lui để tránh xung đột
là hơn.

 

Phần tiếp theo nói, người con dâu chẳng
những cần phải tận hiếu mà còn phải khuyên chồng tận hiếu. Khuyên chồng hành
hiếu không phải là khuyên trước mặt cha mẹ chồng, như vậy sẽ làm mất thể diện
của anh ấy, đồng thời sẽ khiến cho mẹ chồng rất khó chịu, lẽ nào đứa con ta dạy
dỗ ra không hiếu thuận hay sao, còn phải cần đến con dâu dạy bảo nó? Đừng làm
như thế mà hãy từ từ nói chuyện riêng với chồng, cũng đừng ngay lập tức đem
việc ra xét, sau khi sự việc xảy ra rồi thì tìm cơ hội thích hợp rồi từ từ mà
nói. Trí nhớ của con người không xuống cấp nhanh như thế đâu, mà thường thì đều
có ấn tượng sâu sắc, ví dụ như anh ấy cãi nhau với mẹ thì anh ấy sẽ nhớ rất rõ
điều này, bạn không cần nhắc đến việc này đã xảy ra vào thời gian nào của tháng
trước, bạn không cần nhắc anh ấy việc này. Đợi một thời gian sau, ví dụ bạn mời
chồng đi ăn cơm, lúc ăn cơm có thể nói một chút về đạo hiếu trong “Đệ Tử Quy”,
chúng ta làm con cái nên học tập không được tranh chấp với cha mẹ. Bạn cũng có
thể nhắn tin cho chồng, không cần nêu thẳng ra vấn đề, mà hãy nói chuyện uyển
chuyển một chút, nhắc sơ qua rồi dừng lại là được. Nếu như chồng bạn không hiểu
ra vấn đề thì đừng nên nhắc tới nhắc lui, nói tới nói lui chính là chấp trước,
con người hễ chấp trước thì dễ sinh phiền não, có lẽ cơ duyên vẫn chưa đến, nên
để anh ấy từ từ ngộ ra. Bởi vì khi duyên chưa chín muồi mà bạn đi khuyên họ thì
thường sẽ phản tác dụng, càng nói càng sai. Đàn ông đều có tính bướng bỉnh, có
lúc họ rất xem trọng thể diện, nếu bạn nói thẳng thắn với họ mà họ không tiếp
nhận, nói vòng vo với họ lần nữa mà họ nghe không hiểu thì tức là cơ duyên chưa
đến, nói một hai lần là được rồi. Quan trọng là chúng ta nên tạo điều kiện cho
chồng thường xuyên gặp gỡ với cha mẹ của anh ấy nhiều hơn, đừng luôn giữ anh ấy
ở bên mình, người như vậy mới thực sự là vợ hiền. Hiện nay chúng ta nhìn thấy
ngược lại, vợ thường kéo chồng đi xem phim, đi mua sắm, đi du lịch, nếu như
thỉnh thoảng chồng nói muốn về nhà thăm cha mẹ thì mình không vui, làm con dâu
như vậy là không hiểu đạo lý, phước báo dần dần sẽ bị tổn giảm. Nàng dâu cũng
nên nhớ nhắc nhở chồng mình rằng Ngày Lễ Của Cha đã đến rồi, hãy mời cha đi
dùng một bữa cơm, ngày Lễ Của Mẹ đến rồi hãy gọi điện thoại về cho mẹ. Cả một
tuần rồi chồng mình vẫn chưa đi thăm cha mẹ, nên nhắc anh ấy về thăm. Nếu như
chồng bận bịu sự nghiệp không có thời gian thì bạn nên đưa con cái đi thăm ông
bà nội. Đương nhiên nếu như mỗi lần chỉ có một mình bạn đi, còn chồng bạn biệt
tăm biệt tích thì mẹ chồng trong lòng sẽ không vui, người làm mẹ luôn nghĩ đến
con trai của mình, bạn nên đi với chồng mình thì tốt hơn. Hoàn cảnh của mỗi một
gia đình không giống nhau, vì vậy không nên hành xử cứng nhắc, mặc dù đại đạo
lý là như nhau, nhưng cụ thể thì phải xem hoàn cảnh gia đình của mình ra sao,
mẹ chồng của mình như thế nào, dựa vào hoàn cảnh gia đình mà xử lý, như vậy mới
tốt. Nếu như chồng của mình có lời lẽ không phải với cha mẹ, thì hãy thay chồng
nhận tội, lúc đó bạn hãy nói “đều do con đã làm không tốt” để cha mẹ chồng
nguôi tức giận. Trong quá trình học tập tôi mong rằng mọi người phải biết áp
dụng một cách có hiểu biết, không nên áp dụng câu nói này cho mọi tình huống,
đương lúc mẹ chồng nổi cơn thịnh nộ mà bạn cứ luôn nói “con không tốt thế này
thế nọ” thì bà sẽ không vui. Bạn hãy im lặng lắng nghe, trong cơn thịnh nộ thì
đừng lên tiếng, khi bạn bưng nước đến cho bà thì hãy đợi bà dịu cơn nóng rồi
hãy khuyên bà.

 

Trong xã hội hiện nay, quan hệ giữa mẹ
chồng và nàng dâu là mối quan hệ rất quan trọng. Hiện nay quan hệ mẹ chồng nàng
dâu, quan hệ vợ chồng, việc giáo dục con cái đều xuất hiện rất nhiều vấn đề.
Nếu như chúng ta không làm được đến cảnh giới thuần tịnh thuần thiện của tổ
tiên thì chí ít cũng phải “dĩ hòa vi quý”, không nên bới móc chuyện thị phi.
Con dâu chung sống với cha chồng thì khá tốt, nhưng sống chung với mẹ chồng thì
hay xảy ra vấn đề. Ở trước mặt họ hàng thân thích bên nhà mẹ đẻ, hay họ hàng
bên chồng, hoặc lúc tụ tập bạn bè, nàng dâu dễ trút ra những lời nói bất mãn về
mẹ chồng, làm như vậy là chẳng có trí tuệ. Khi mở miệng nói nhất định phải tán
thán đức hạnh của cha mẹ chồng, khen ngợi điểm tốt của mẹ chồng, nói những lời
cảm ân mẹ chồng. Nếu như không nói những lời này mà thường nói những điều không
tốt của mẹ chồng, nếu điều này được truyền qua người này người kia thì quan hệ
giữa mẹ chồng và nàng dâu sẽ càng ngày càng xấu. Vì vậy, nếu như không mở miệng
khen ngợi được thì hãy ngậm miệng lại, giữ được cái miệng là việc làm then chốt
nhất. Đồng thời phải biết rằng giữa người và người với nhau đều có cảm ứng,
thiện có cảm ứng với thiện, ác với ác giao cảm với nhau, nếu như bạn thường có
tâm niệm và lời nói oán trách mẹ chồng thì mẹ chồng nhất định sẽ cảm nhận được,
khi mẹ chồng và con dâu gặp nhau sẽ cảm thấy không vừa mắt nhau. Việc này lại
nhắc đến “phụ ngôn” trong tứ đức của phụ nữ chúng ta, miệng là cửa của họa
phước, chúng ta thường xuyên nhắc nhở chính mình phải chú ý. Lúc ở sau lưng
người khác hoặc là khi ở một mình cần phải lắng nghe nội tâm của chính mình có
sự bất mãn hay tính toán gì đối với mẹ chồng hay không, nếu như có thì phải lập
tức buông xuống, phải đổ sạch những thứ rác rưởi ở trong tâm. Thế nên, tâm hiếu
thuận là ở chỗ có sự kiểm soát trong lời nói hay không.

 

Con dâu đối với cha chồng dù sao cũng là
“nam nữ hữu biệt” nên không thể quá thân mật, nếu có những cử chỉ thân mật với
cha chồng nhằm thể hiện mình rất hiếu thuận thì tuyệt đối là điều không tốt.
Nếu thân thể của cha chồng không được tốt nên để mẹ chồng lo liệu thì tốt hơn,
con dâu dù sao cũng nên giữ sự cách biệt một chút nhằm tránh làm ra những việc
trái với luân lý đạo đức, hoặc là cử chỉ lời nói của mình có thể dẫn khởi những
tư tưởng không tốt của cha chồng. Năm ngoái khi tôi đến đài truyền hình thu
hình tiết mục ngắn làm thế nào để xử lý mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu,
lúc đó người dẫn chương trình đã chuyển đến cho tôi một số lượng lớn các lá thư
từ bạn xem đài, trong số đó có mấy lá thư nàng dâu viết về vấn đề phát sinh
tình cảm với cha chồng, điều này rất không tốt. Thế nên, trong xã hội hiện nay
nàng dâu đặc biệt cần phải đoan trang, đoan chính, lúc tận hiếu phải dựa vào
chính đạo, phải hiểu lễ tiết, phải có trí tuệ, không được mù quáng làm một số
việc khiến người khác khởi suy nghĩ không tốt, đó chính là lỗi của mình. Một vị
tiền bối rất có trí huệ đã dạy cho tôi thế này: “Trên thế gian có hai việc khó
nhất, việc thứ nhất là lên trời, việc thứ hai là cầu người. Việc dễ nhất là cầu
chính mình”, thế nên vì sao tổ tiên lại nói rằng “hành hữu bất đắc phản cầu chư
kỷ” (làm việc không xong, xét lại chính mình), bởi vì cầu bản thân là dễ nhất.
Chỉ cần xét lại bản thân, cầu chính mình thì sẽ dễ dàng làm được, thông qua
việc thay đổi bản thân mà thay đổi tất cả mọi thứ xung quanh.

 

CỮU CÔ VÂN PHI, THỬ SỞ VỊ DĨ NGHĨA TỰ PHÁ
GIẢ DÃ (Tạm dịch: Chồng bạn đối với bạn có lòng ân ái nhưng cha mẹ chồng chưa
chắc đã thích bạn. Có khi vì chữ nghĩa mà phải ly tan)

 

Câu này có nghĩa là mặc dù chồng rất yêu
thương bạn, nhưng cha mẹ chồng đối với bạn không có cảm tình. Vì vậy, quan hệ
vợ chồng vì chữ “nghĩa” này mà xuất hiện vấn đề, thậm chí dẫn đến chia tay.
Việc này nói lên điều gì? Chúng ta cần hiểu rõ mối quan hệ tay ba giữa bản
thân, chồng và cha mẹ chồng, nên nếu chỉ có quan hệ yêu thương tốt đẹp với chồng
thôi vẫn chưa đủ. Quan hệ giữa vợ chồng còn có một tầng rất quan trọng, đó là
làm thế nào xử lý tốt những việc liên quan đến luân lý đạo nghĩa với cha mẹ
chồng. Khi chung sống với nhau phải tuân thủ lễ nghĩa và đạo nghĩa, trong ngũ
luân thập nghĩa nói “mẹ hiền con hiếu”, “cha từ con hiếu” đó chính là “phụ tử
hữu thân”, đây chính là căn bản. Đồng thời còn xét đến những quan hệ như “quân
thần hữu nghĩa, quân nhân thần trung, trưởng ấu hữu tự”, phải xét đến đạo nghĩa
của những thứ bậc này. Trong quan hệ Ngũ Luân tuy không có quy định về quan hệ
giữa mẹ chồng và nàng dâu, quan hệ thầy trò, nhưng đây lại là hai mối quan hệ
rất quan trọng trong giao tế giữa người với người nên đối đãi với nhau như thế
nào. Từ xưa đến nay, hai mối quan hệ này đều được quy về quan hệ đầu tiên là
“phụ tử hữu thân”, thầy trò như cha con, mẹ chồng và nàng dâu cũng như mẹ ruột
và con gái. Vì sao trong đời sống hiện thực rất khó làm được điều này? Kỳ thực,
nguyên nhân căn bản là đối với cha mẹ đẻ chúng ta chưa làm được hiếu kính, hiếu
thuận chân thật, cái rễ của hiếu đạo vẫn chưa được cắm sâu, nên rất khó đề khởi
được tâm cung kính đối với thầy và mẹ chồng. Ngoài ra, mối quan hệ này so với
mối quan hệ ruột thịt giữa cha con, mẹ và con gái vẫn có chỗ không giống nhau,
tôi cảm thấy cần phải thêm vào đó quan hệ giữa “quân thần” và “trưởng ấu”. Khi
chung sống với nhau thì nặng nhiều về phần lễ và nhạt hơn về phần tình. Đối với
thầy chúng ta không thể cười nói ồn ào như đối với cha mẹ, đôi khi chúng ta làm
nũng với cha mẹ, nhưng đối với thầy thì không được như vậy, luôn phải cung kính
giữ lễ. Đối với mẹ ruột chúng ta có thể nói những chuyện riêng tư chốn khuê
phòng, nhưng đối với mẹ chồng thì không nói như vậy được, vì vậy trong quá
trình chung sống với nhau cần hiểu rõ điểm này.

 

Vì sao chồng rất yêu thương chúng ta mà cha
mẹ chồng lại không thích chúng ta? Đây là vấn đề thuộc về duyên phận, giữa
người và người có thiện duyên, có ác duyên. Nếu như bạn và mẹ chồng không phải
là thiện duyên thì bản thân phải biết chuyển đổi ác duyên thành thiện duyên,
thiện duyên thành pháp duyên, cái pháp duyên này lấy trí tuệ làm chủ, khiến mẹ
hiểu rõ đạo lý. Chuyển thành pháp duyên là tốt nhất, pháp là đạo lý, thông đạo
lý rồi thì trên mặt sự sẽ không có quá nhiều vướng mắc. Vì vậy, trước tiên cần
có niềm tin rằng bản thân có năng lực làm được, làm từng chút một trên mặt sự.
Tôi tin rằng “tinh thành sở chí, kim thạch vi khai” (có lòng thành thì đá vàng
cũng tan). Chỉ cần có thể kiên định trong cuộc sống thường ngày, bất kể việc
lớn nhỏ chúng ta có thể kiên trì không gián đoạn quan tâm chân thành và cung
kính cha mẹ chồng thì có một ngày họ sẽ bị cảm động. Một khi đã cảm động thì
hết thảy đều sẽ chuyển biến. Người làm vợ nên làm thế nào để báo đáp sự yêu
thương của chồng? Hiếu thuận đối với cha mẹ của anh ấy chính là sự báo đáp tình
yêu của anh ấy. Có thể lúc đầu bạn sẽ cảm thấy bị động, nhưng thời gian lâu dần
bạn sẽ quen, sẽ làm như một thói quen mà không cảm thấy có nên hay không nên
làm. Vì vậy tôi tin rằng chỉ cần chúng ta cứ làm thì sẽ có một ngày thành tựu, chúng
ta đừng thiếu tâm nhẫn nại là được, khi đã hiếu thấu rồi thì tâm thái sẽ vui
tươi cởi mở. Dù sao đi nữa, chính mình là người nhận được lợi ích nhất, đây
không phải là việc thế gian vô ích, bạn hiếu thuận cha mẹ chồng là trồng nhân
thiện cho chính mình và con cái của mình, tương lai nhất định sẽ có thiện quả.
Ngược lại, nếu như bạn luôn có lòng chán nản thiếu kiên nhẫn thì tư tưởng này
đã chướng ngại bạn rồi. Tôi hy vọng các nàng dâu đều biết điều chỉnh sự mâu
thuẫn đối với mẹ chồng, sau cùng hãy lấy đạo nghĩa làm trọng. Bất cứ việc gì
cũng đều đem chữ “nghĩa” đặt lên hàng đầu thì sẽ không bị một số cảnh tượng hư
dối trước mặt dụ hoặc. Mẹ chồng đối với chúng ta tốt cũng được, không tốt cũng
được, bới móc khuyết điểm của chúng ta hoặc là khen ngợi chúng ta cũng được,
không cần quá để tâm vào việc đó. Khen ngợi ta, ta cũng không vui mừng, đối với
lời khen chúng ta nên có tâm nơm nớp lo sợ, cảm thấy hổ thẹn không xứng, cảm
thấy bất an, phải xét xem bản thân có đức hạnh để nhận những lời khen ngợi đó
hay không. Lần sau chúng ta liệu có thể làm tốt hơn như thế, có làm được một
trăm phần trăm như lần này không? Chưa chắc, trên gấm thêu hoa là việc không dễ
làm. Khi nghe những lời chê bai cũng không nên cảm thấy rằng mình việc gì cũng
chẳng nên thân, thực giống như lời mẹ chồng đã nói, cũng không cần quá để ý
việc này, vẫn tiếp tục làm những việc mà chúng ta nên làm, chỉ cần làm việc nên
làm là tốt rồi.

 

Đối mặt với thuận cảnh, thiện duyên trong
tâm không sinh tham luyến và vui mừng, đối mặt với nghịch cảnh ác duyên tâm
cũng không sinh phiền não, phẫn nộ, tâm vĩnh viễn thanh tịnh như nước, tâm đặt
ở trung đạo. Cái gọi là “trung đạo” chính là chẳng động, “trung” tức chẳng
động, hễ động thì không còn gọi là “trung” nữa. Làm thế nào có thể làm được bất
động? Thể hội của tôi chính là mỗi ngày đều học tập Kinh điển, mỗi ngày thẩm
thấu lời dạy trong Kinh điển. Đem tâm lượng của mình mở rộng ra, từ “tiểu ngã”
tiến dần lên “đại ngã”, sau cùng từ “đại ngã” trở thành “vô ngã”. Khi không còn
“cái tôi” thì bất luận người khác có nói thế nào cũng không quan trọng. Tùy
duyên mà làm, nhưng tùy duyên mà bất biến, chân tâm của chính mình vĩnh viễn
bất biến. Chân tâm đó là gì? Chính là buông xuống tự tư tự lợi, buông xuống
danh văn lợi dưỡng, buông xuống ngũ dục lục trần, tham sân si mạn, nhất tâm
nhất ý vì người khác, vì tất cả những người xung quanh, bất kể đó là người tốt
hay người xấu chúng ta cũng đều nghĩ cho họ. Chỉ cần có tâm niệm này, tín
nguyện này thì một đời này nhất định được hạnh phúc viên mãn, cuộc sống sẽ
không quá sầu lo. Hiện nay rất nhiều người trẻ tuổi bị chứng trầm cảm, mất ngủ,
kỳ thực chính là vì quá xem trọng “cái tôi”, cả ngày suy tư những chuyện xoay
quanh “cái tôi” ấy, nghĩ không thông, sau cùng ngủ không được, tâm trạng ưu tư
sầu muộn muốn tự sát. Ngược lại, nếu như bạn mỗi ngày lo nghĩ cho người khác,
mỗi ngày nghĩ làm thế nào có thể làm nhiều việc hơn cho mọi người thì làm gì có
việc mất ngủ cơ chứ? Lúc đó mệt nhừ nên sẽ ngủ rất ngon, sao có thể sầu lo cho
được? Bạn vì mọi người, mọi người sẽ vì bạn. Khi nghĩ đến nhiều người quan tâm
yêu thương bạn như vậy thì sẽ không có gì để sầu lo cả. Kể từ khi tôi có nghĩa
vụ giảng Nữ Đức cho mọi người thì những bạn bè quan tâm đến tôi ở xung quanh
càng ngày càng nhiều. Tôi còn nhớ có một lần giảng bài cổ họng bị khản giọng,
mất tiếng, vừa mới dạy xong thì nhận được đủ loại thuốc đau cổ họng, từ kẹo
ngậm cho đến thuốc xịt. Ngày hôm sau lên giảng bài, trên bàn còn có một hộp kẹo
ngậm cổ họng khiến tôi rất cảm động. Thế nên, hiện nay bản thân tôi cuối cùng
đã hiểu ra rằng lợi người mới thực sự là lợi mình, một người nếu như muốn có
được hạnh phúc thực sự thì phải buông xuống “cái tôi”, niệm niệm suy nghĩ cho
người khác, như thế tâm lượng sẽ mở rộng, chí hướng cũng mở rộng. Có một lần
sau khi tôi giảng bài xong thì có một ông chủ công ty đến tìm tôi, ảo não kể về
người vợ của ông, vợ của ông đều đặt hết tâm tư vào chồng, mỗi phút mỗi giây
đều theo dõi, nếu không nghi ngờ người này thì cũng nghi ngờ việc kia khiến cho
chồng của bà khổ không nói nên lời. Tôi đã nói với ông ấy rằng: “Chắc là do bà
ấy hưởng phước nhiều quá, một người khi hưởng phước, không làm việc thì tâm tư
dễ sinh khởi niệm xấu. Nếu như bà ấy có thể để tâm vào những việc công ích xã
hội, đi giúp đỡ làm việc cho nhiều người thì có lẽ bà ấy sẽ không mỗi ngày chỉ nghĩ
đến ông”. Thế nên, rất nhiều bà vợ của các đại gia có điều kiện kinh tế, có
phước báo thì phải biết dùng, hãy nên làm nhiều hơn những việc ích lợi cho đại
chúng, hãy nghĩ cho người khác. Đừng cho rằng chồng mình có tiền rồi luôn luôn
lo sợ sẽ bị người phụ nữ khác đoạt mất, phải biết rằng những việc trên thế gian
này không có gì là ngẫu nhiên, nếu như bạn đọc “Liễu Phàm Tứ Huấn” thì sẽ hiểu
rõ, hết thảy sự việc đều có tiền nhân hậu quả, có nghĩ đến cũng chẳng ích gì,
bản thân một lòng tích đức hành thiện thì có thể thay đổi được vận mạng. Hãy
nghĩ nhiều đến những việc tốt, nghĩ đến việc thiện, suy nghĩ làm thế nào để làm
việc thiện, bản thân có tiền của, năng lực và sức lực thì hãy làm nhiều hơn
những việc như thế. Càng làm nhiều thì tâm tình sẽ càng tốt hơn, tâm lượng của
bạn sẽ càng ngày càng trở nên lớn hơn. Đến sau cùng sẽ hoàn toàn không còn
chính mình nữa, tất cả cảnh giới đều là cảnh giới tốt. Đến lúc đó thì như thế
nào vậy? Ngày ngày là ngày tốt, thời thời là thời tốt, người người là người
tốt. Nhìn thấy ai cũng đều rất tốt, sự việc gì xảy đến cũng đều có thể nhất tâm
nghĩ rằng đó là việc tốt, không có gì chẳng phải là việc tốt.

 

NHIÊN TẮC CỮU CÔ CHI TÂM NẠI HÀ, CỐ MẠC
THƯỢNG DỮ KHÚC TÒNG HĨ. CÔ VÂN PHỦ, NHĨ NHI THỊ, CỐ NGHI TÙNG LỆNH. CÔ VÂN THỊ,
NHĨ NHI PHI, DO NGHI THUẬN MỆNH. VẬT ĐẮC VI LỆ THỊ PHI, TRANH PHÂN KHÚC TRỰC,
THỬ TẮC SỞ VỊ KHÚC TÒNG HĨ. (Tạm dịch: Dẫu cho cha mẹ chồng đã có lòng như vậy
thì bạn cũng chẳng còn có cách nào khác, tốt nhất nên khuất mình mà thuận theo
cha mẹ chồng. Mẹ chồng cho điều này là không tốt, bạn cảm thấy điều này tốt,
bạn vẫn nên nghe theo mẹ chồng. Mẹ chồng cho là tốt, bạn cảm thấy không tốt,
bạn càng phải thuận theo mẹ chồng mà đi làm, nhất định không được xung đột,
tranh biện đúng sai, đây chính là khúc tòng vậy)

 

Đoạn này giải thích một cách cụ thể và
tường tận làm thế nào mới có thể được lòng của cha mẹ chồng. Phương pháp duy
nhất chính là thuận theo một cách có trí tuệ. Nếu như lời mẹ chồng nói, việc mẹ
chồng làm không có đạo lý, cho dù nàng dâu có đúng đi chăng nữa thì vẫn phải
nghĩ cách có thể thuận theo. Nếu như lời mẹ chồng nói vốn dĩ có đạo lý, còn
nàng dâu thì vô lý thì càng phải nghe theo mẹ chồng. Ngàn vạn lần không được ở
đó tranh xem ai đúng ai sai, xem cái nào cong, cái nào thẳng. Làm được như vậy
thì gọi là “khúc tòng”.  Đoạn này hàm
nghĩa rất sâu, cũng là ý tại ngôn ngoại. Tôi nghĩ Ban Chiêu không chỉ đơn thuần
nói về tâm của mẹ chồng, mà mẹ chồng ở đây đại biểu cho nghịch cảnh, một thử
thách khó khăn. Chúng ta dụng tâm như thế nào để biểu đạt và thể hiện ra được
tự tính của phụ nữ chúng ta vậy? Trên thực tế đó chính là làm được “ti nhược”
gồm khiêm hạ và nhu thuận mà tôi đã giảng trước đó. Chữ khiêm hạ ở đây thể hiện
cho đức hạnh gì? Chính là đức hạnh “hậu đức tải vật” (đức dày chứa chở vạn
vật), nếu như có thể hạ thấp mình như mặt đất thì có thể làm được câu “hậu đức
tải vật”. Đức hạnh của “nhược” là gì? Ở tính đức của nước, nước là thứ yếu đuối
nhất, bất luận bạn đánh nó thế nào, nó cũng chẳng lên tiếng, cũng chẳng phản
kháng. Đức hạnh của nước là “thượng thiện nhược thủy”, là cái thiện tối thượng.

 

Ở đây chúng ta cần thể hội rằng, nếu như
chúng ta dựa vào lời dạy về việc chung sống với mẹ chồng của Ban Chiêu khiến
cho tính đức của phụ nữ chúng ta thể hiện ra bên ngoài thì sẽ dễ dàng nhìn được
thấu suốt. Không chỉ đối với mẹ chồng thì nên như vậy, có một câu nói rằng “hết
thảy pháp thành tựu ở nhẫn”, đối mặt với nhiều nghịch cảnh nếu như không thể
nhận chịu sự oan ức sỉ nhục thì thực sự không có được thành tựu. Xét lại mà
nói, nếu như cuộc sống không cho bạn bất kỳ sự uất ức thiệt thòi nào để bạn
chịu đựng thì bạn sẽ chẳng có thành tựu gì, bởi vì bạn không trải qua sự khảo
nghiệm của thử thách. Hồi học trung học chúng ta đã học qua một câu nói rằng:
“Khi trời muốn giao phó một trọng trách cho người nào thì trước tiên sẽ làm cho
người đó phải lao tâm khổ chí, nhọc cái gân cốt, đói cái thể xác”. Những thứ
này là để cho người đó nhận chịu, sau khi đã chịu hết tất cả rồi thì người đó
mới có thể gánh vác trọng trách, mới có thể dẫn dắt và lãnh đạo đại chúng. Thế
nên, khi đối mặt với khảo nghiệm càng lớn thì càng nên cúi đầu âm thầm nhận
lấy. Khi tất cả các nghịch cảnh đến, chúng ta đều thuận theo mà tiếp nhận,
không oán trách điều gì, cũng chẳng có gì để mà tranh cãi. “Dựa vào đâu mà bắt
tôi phải chịu thiệt thòi? Luận về học lực tôi cũng không tệ, xét về gia đình,
tướng mạo tôi cũng chẳng kém ai, vì sao lại phải chịu sự thua thiệt này, phải
chấp nhận số phận như thế chứ?” Không cần hỏi như vậy, ông Trời nhất định đối
với mỗi người đều công bằng, dìm bạn xuống càng thấp thì tương lai bạn sẽ bật
lên càng cao, nếu như không có áp lực nào thì bạn sẽ không có sức bật lên cao
được. Giống như quả bóng vậy, bạn càng ra sức vỗ nó xuống thì nó sẽ nảy bật lên
rất cao, nếu bạn không ném mạnh nó xuống thì nó cũng chẳng tưng lên cao. Vì
vậy, tôi nghĩ mỗi một phụ nữ đều nên an vui với hoàn cảnh hiện có của chúng ta.
Nếu như ông Trời không cho chúng ta nỗi khổ sở thì hãy nên cảm ân tất cả những
thiện duyên xung quanh mình, nếu không có gì khiến bạn khổ sở thì hãy trân quý
phước báo của chính mình, đồng thời hãy học tập tốt đạo Thánh Hiền, dạy dỗ cho
tốt con cái của mình, bản thân hãy làm tốt hơn mẹ chồng mình đã làm. Ngược lại,
nếu như bạn có một hoàn cảnh hoàn toàn ngang trái thì cũng phải cảm ân, có thể
là bạn có một sứ mạng nào đó, hoặc là sau khi bạn đã chịu đựng được rồi sẽ nhận
được càng nhiều sự hồi báo hơn. Không nhất định là hồi báo đến với bạn, mà có
thể đối với con của bạn, cháu của bạn. Giống như “Kinh Dịch” có câu: “Nhà tích
điều thiện ắt thừa niềm vui”, điều thiện bạn tích thì không nhất định là chính
mình nhận được hồi báo, mà có thể là con cháu của bạn sẽ nhận được.

 

Ở đây, tôi xin chia sẻ với mọi người một
vài ví dụ. Chúng ta từng nghe qua bài hát “Mẹ chồng cũng là mẹ”, mỗi lần nghe
bài hát này, hoặc đọc lời bài hát này tôi đều rơi nước mắt. Vì sao vậy? Bởi vì
có những nỗi niềm rất khó nói ra, cảm thấy chính mình có rất nhiều chỗ làm
không tốt. Tôi đã sám hối với mẹ chồng, cha mẹ ruột và chồng của mình rồi.
Trước đến giờ tôi chưa từng lớn tiếng với mẹ chồng, vậy mà cách đây hai ngày
tôi đã nói một câu lớn tiếng với mẹ chồng, tôi cảm thấy bản thân làm không được
tốt, có thể là do tôi cảm thấy hiện giờ hình như mình có được một chút thành
tích, hoặc là đã làm được một số việc cho gia đình này nên có tư cách và điều kiện
để nói. Kỳ thực, chính mình đã sai hoàn toàn, bất kể mẹ chồng có như thế nào,
mẹ chồng giữ đạo làm mẹ chồng, chúng ta phải giữ đạo làm dâu. Nếu như người làm
dâu làm trái với đạo làm dâu thì phải dần dần học cách thay đổi tâm niệm đó đi.
Lời bài hát “Mẹ chồng cũng là mẹ” không phải được viết bởi một nhà soạn nhạc
chuyên nghiệp mà bởi một nàng dâu rất hiếu thuận, vì để kỷ niệm người mẹ chồng
đã qua đời của cô, cô đã viết ra lời bài hát với tấm chân tình và cảm xúc thật
sự của mình, thế nên bài hát mới cảm động như vậy. Người phụ nữ đó ở Cát Lâm,
năm xưa khi cô chịu gả vào gia đình này là vì cô đã nhìn thấy đức hạnh của gia
đình họ, chồng của cô là một người có đức hạnh rất tốt, nhưng ở nông thôn, gia
cảnh rất khó khăn, cô vì nghĩa nên không do dự về làm dâu gia đình này. Mặc dù
điều kiện cuộc sống ở nhà mẹ ruột rất tốt, nhưng khi về nhà chồng cô rất tiết
kiệm dè sẻn trong việc ăn mặc ở dùng, đem những đồng tiền dành dụm được mua
quần áo, dầu gạo mang về nông thôn trợ giúp cho gia đình chồng. Cô nói, kể từ
sau khi kết hôn cô không tiêu hơn mười tệ để mua kem thoa mặt, không mua quần
áo đắt hơn một trăm tệ. Từ lúc được gả vào nhà chồng, do mẹ chồng của cô bị
liệt nằm ở trên giường, mỗi lần cô về quê đều rửa mặt, gội đầu, lau mình, xoa
bóp cho mẹ chồng. Sau đó cô còn chăm sóc cho người cha chồng rất nhiều bệnh tật
mà không một lời oán than cho đến ngày cha mẹ chồng qua đời. Sau khi mẹ chồng
qua đời, cô không nguôi nỗi nhớ về mẹ chồng nên đã viết ra lời bài hát như vậy.
Sau đó cô lại tìm kiếm khắp nơi người có thể phổ nhạc để làm ra bài hát, cô nói
nhất định phải tìm một người con dâu hiếu thuận với mẹ chồng như mình làm ra ca
khúc thì mới có ý nghĩa. Quả nhiên, bài hát này sau khi làm ra đã phổ biến khắp
mọi miền nam bắc. Mỗi lần nghe đến bài hát tôi đều bị chấn động rất lớn. Vì
vậy, người làm con dâu không được nói chỗ không phải của mẹ chồng. Thực tế, do
bản thân không thể khống chế được nên đã bộc phát ra, sau khi bộc phát ra thì
phải lập tức sám hối, lần sau không được tái phạm, phải hiểu rằng sự phát tiết
đó đã khiến phước báo của chính mình bị tổn giảm. Để có thể giúp cho chính mình
lần sau không tái phạm thì phương pháp duy nhất đó chính là không ngừng học tập
lời dạy của Thánh Hiền, mỗi ngày học, mỗi ngày phản tỉnh, thời gian lâu rồi bản
thân sẽ trở thành một con người mới. Bởi vì con người chỉ cần mỗi ngày học tập
thì sẽ thức tỉnh chính mình, nếu như không học, buông lơi, dãi đãi thì vấn đề
dễ dàng xuất hiện.

 

Chúng ta tiếp theo sẽ học tập một vài câu
chuyện hay về đức hạnh “hiếu thân tôn trưởng” của thời xưa. Câu chuyện đầu tiên
tên là “nàng dâu hiếu”, kể về một nàng dâu hiếu thuận chăm sóc cho mẹ chồng bị
bệnh mà thoát được nạn hỏa tai. Câu chuyện xảy ra vào năm Canh Tý, niên hiệu
Càn Long thời nhà Thanh, ở Bắc Kinh, hẻm nhà họ Chu xảy ra một trận hỏa hoạn
lớn, số nhà cửa bị thiêu rụi lên đến hàng trăm, số người thương vong lên đến
hàng ngàn, tiếng kêu la náo loạn, tình cảnh vô cùng thê thảm. Những tài sản bị
mất mát không thể nào tính kể. Thế nhưng, trong trận hỏa hoạn lớn đó đã xảy ra
một sự việc bất khả tư nghị. Trong cảnh hoang tàn đổ nát của trận hỏa hoạn có
một ngôi nhà nát vẫn điềm nhiên đứng vững, không hề bị ngọn lửa thiêu hủy một
chút nào. Người may mắn ở trong căn nhà đổ nát đó là ai vậy? Vì sao có thể một
mình thoát khỏi cơn hỏa hoạn này? Nghe nói ở trong ngôi nhà nát đó là một bà mẹ
chồng hơn sáu mươi tuổi và một quả phụ còn trẻ, mới ngoài hai mươi. Mẹ chồng
nàng dâu hai người nương tựa vào nhau mà sống, con trai của bà lão đó qua đời
từ những năm trước, rất nhiều người trong thôn đã đến làm mai cho người quả
phụ, khuyên nàng hãy tái giá. Thế nhưng nàng dâu trẻ đó vì người mẹ chồng bệnh
nằm trên giường từ lâu, cần phải có nàng ngày đêm chăm sóc, phụng sự thuốc
thang nên nàng đã tình nguyện hy sinh tuổi thanh xuân của mình mà kiên quyết cự
tuyệt những lời mai mối của mọi người, quyết tâm không tái giá. Một năm rồi lại
một năm trôi qua, nàng tận tình chăm sóc cho mẹ chồng, miệng không nửa lời than
thở, mặt không hề có chút oán trách. Trong trận hoản hoạn đó, khi ngọn lửa xăm
xăm xông tới thiêu đốt những ngôi nhà trong khu xóm, thế gió đột nhiên đổi
hướng, ngọn lửa không thể lan đến nhà của nàng được. Lúc đó, mọi người đều cho
rằng tâm hiếu hạnh chăm sóc mẹ chồng bệnh tật của nàng dâu này đã khiến ông
trời cảm động, bảo hộ cho mẹ con nhà họ thoát khỏi nạn lửa. Vì vậy, người làm
việc thiện thì thực sự là “phúc lộc theo sau, trời tất che chở”, hết thảy phước
báo đều từ cội rễ thiện hạnh mà sinh ra, cho nên con người phải biết là “bách
thiện hiếu vi tiên”.

 

Còn có một câu chuyện nữa tên là “Nàng dâu
hiếu nhà họ Tiền cứu cả nhà miễn nạn ôn dịch”. Nàng được gả vào nhà họ Tiền,
nên được gọi là Tiền Thị. Câu chuyện xảy ra vào tháng ba năm Giáp Ngọ thời
Thuận Trị nhà Thanh, tại tỉnh Giang Tô. Một lần nọ Tiền Thị về nhà mẹ ruột thăm
cha mẹ, đột nhiên ở quê chồng nàng xảy ra một trận dịch bệnh cấp tính, khả năng
truyền nhiễm rất rộng, rất nhiều người chết vì bệnh. Có gia đình toàn bộ người
đều chết vì dịch bệnh, tại một con hẻm nọ hầu hết mọi người đều chết chỉ còn
lại vài người sống sót. Cơn dịch bệnh hung hãn khiến lòng người kinh sợ lo
lắng, nếu như mắc phải bệnh dịch cấp tính này thì ngay cả người thân cũng không
dám đến thăm hỏi, mọi người đều sợ bị lây bệnh. Tiền Thị ở nhà mẹ ruột nghe tin
tám người trong nhà cha mẹ chồng của mình mắc phải ôn dịch, nàng lập tức quay
trở về nhà chồng thăm nom. Cha mẹ của nàng thương con gái, sợ nàng quay về sẽ
bị lây bệnh nên đã khuyên nàng đừng trở về nhà chồng. Thế nhưng, Tiền Thị là
người hiểu đại nghĩa nên đã nói rằng: “Chồng con lấy con về làm vợ vốn là mong
con có thể hầu hạ cha mẹ chồng, hiện nay cha mẹ chồng bị bệnh mà con nhẫn tâm
không quay trở về vậy thì có khác gì cầm thú đâu?” Sau cùng, nàng bất chấp sự
phản đối của cha mẹ, không sợ bệnh tật hoành hành mà trở về nhà chồng. Sau khi
nàng trở về nhà chồng thì cha mẹ chồng cùng với tất cả tám người trong gia đình
bỗng nhiên khỏi bệnh. Lúc đó, mọi người cho rằng gia đình của chồng nàng có thể
thoát nạn ôn dịch là do tâm chí hiếu của Tiền Thị sinh ra cảm ứng. Thế nên, từ
sự hiếu thuận của nàng dâu thể hiện ra gia đạo của một gia tộc, gia đạo có thể
được truyền thừa hay không thì phải xem người con dâu trong gia đình đó. Nếu
như người con dâu không có đức, không thể giữ đức hạnh thì gia đình đó có khả
năng sẽ bị giệt vong. Nếu như người con dâu có đức thì gia đình này sẽ bình yên
vô sự. Ở đây có một đoạn lời bình rất hay rằng: “Từ thời Dân Quốc đến nay, luân
lý đạo đức ngày càng trượt dốc, ngày nay những đứa con có thể hiếu thuận với
cha mẹ quả thật như lông phụng sừng thỏ. Mong được người con dâu hiếu thuận với
cha mẹ chồng thì càng không thể có được. Vốn dĩ khó tìm được người hiếu thuận
với cha mẹ của chính mình, kỳ vọng nàng dâu hiếu thuận với cha mẹ chồng thì
càng hiếm có. Như nàng Tiền Thị đây có thể không sợ dịch bệnh truyền nhiễm, vẫn
hiếu huệ đối cha mẹ chồng đang bị bệnh nguy thật là tấm gương cho hàng nữ nhân
thời nay. Nguyên nhân gây ra bệnh là do vi khuẩn, nhưng khoa học gia cũng cho
rằng sức đề kháng của con người có thể đề kháng được vi khuẩn mà không bị lây
bệnh. Thế nên cả gia đình chồng của nàng miễn dịch được bệnh tật là do chính
khí từ tấm lòng chí hiếu của Tiền Thị giúp tăng cường hệ miễn dịch cho mọi
người trong gia đình, nhờ đó mà thoát được tử vong. Việc này phù hợp với khoa
học, không thể xem đây là mê tín được.” Vì vậy, chúng ta nhất định phải biết rằng
thế nào là đạo đức chân thật? Đạo đức chân thật không phải là sự việc to tát,
không phải là đạo lý to tát. Chúng ta nhìn thấy rất nhiều người có tiếng là đạo
đức, nhưng khi đụng chuyện rồi thì chẳng hề tốt, vậy chúng ta nghĩ xem đó phải
chăng là đạo đức giả. Đạo đức thật sự được thể hiện ra ở những sự việc rất nhỏ
trong cuộc sống đời thường, đặc biệt là trong hoàn cảnh nguy nan, dựa trên sự
lấy bỏ của bạn, sự lựa chọn của bạn mà có thể nhìn thấy công phu chân thật của
bạn, công phu đó được trưởng dưỡng trong những lúc bình thường. Nếu trong lúc
bình thường không có công phu thì trong những tình huống như thế này sẽ tương
đối khó khăn.

 

Tiếp theo, tôi xin kể tiếp một câu chuyện
về một nàng dâu không hiếu thuận. Ở huyện Văn An tỉnh Hà Bắc có một gia đình
thương nhân, cả nhà gồm bốn người. Ngoài hai vợ chồng ra còn có một bà lão 60
tuổi tóc bạc trắng phơ già cả lụm cụm (lụ khụ), và một đứa trẻ sáu tuổi vẫn
chưa đi học. Người thương nhân đó mỗi ngày đến chợ mua bán, sớm đi tối về, cả
ngày chỉ có mẹ chồng, nàng dâu và đứa cháu nhỏ ở nhà. Nhìn bề ngoài có vẻ như
nàng dâu không hề ngược đãi mẹ chồng. Bà lão ăn no, mặc ấm, không hề thiếu thốn
vật chất. Thế nhưng trong đời sống con người, tinh thần và vật chất đều quan
trọng như nhau. Người mẹ chồng về mặt vật chất tuy là không lo đói khát, nhưng
về mặt tinh thần phải gánh chịu một nỗi khổ khó kham. Hóa ra người vợ của
thương nhân đó mỗi ngày ngoài làm việc nhà ra chỉ biết chơi với đứa con trai
của mình, trước giờ chưa từng đoái hoài đến sự cô đơn của mẹ chồng. Luôn nhìn
mẹ chồng với một vẻ mặt lạnh lùng sắt đá, rất ít khi nói với bà một câu tốt
lành, giống như mẹ chồng thiếu nợ cô ta vậy. Ngay cả việc mời mẹ chồng ăn cơm,
cô ta cũng chẳng có một chút thái độ thành kính nào cả, lời ăn tiếng nói chẳng
chút ôn hòa mềm mỏng, thường quát mắng lớn tiếng: “Đến giờ cơm rồi đó, sao bà
vẫn chưa biết vậy?”. Lúc ban đầu bà lão nhẫn chịu nuốt giận vào lòng, có lúc
chịu không nổi bà chỉ đành quay lưng đi âm thầm khóc, không bao giờ trách mắng
con dâu trước mặt. Thế nhưng nỗi thống khổ ẩn chứa trong lòng nếu như không
được hóa giải sẽ vô cùng khó chịu. Bà lão vì để giải tỏa sự ngược đãi về mặt
tinh thần, mỗi ngày đều ngồi ở phòng khách than thở, giậm chân đấm ngực mà than
rằng: “Số tôi thật là khổ, sống ở thế gian này chịu tội chi bằng sớm chết quách
đi cho xong. Đứa con dâu lòng lang dạ sói đã đoạt lấy đứa con trai của tôi, bà
già này trở thành cái gai trong mắt nó, tôi chết đi mới thanh thản được mà
thôi. Đứa con dâu lòng dạ lang sói đói sẽ có một ngày chịu khổ mà”. Người con
dâu trong lòng có linh tính, biết rõ bà lão lẩm bẩm mắng cô ta, nhưng bởi vì bà
lão không hề mắng cô ta trước mặt nên không thể công khai cãi nhau với mẹ
chồng. Thế nhưng mỗi tối khi chồng của cô về nhà, cô đều kể xấu mẹ chồng cho
chồng nghe, thậm chí trước mặt chồng cô còn khóc lóc kể lể. Người thương nhân
trong hoàn cảnh đó, một bên là người mẹ hiền ân tình như biển, một bên là cô vợ
nhan sắc diễm lệ như hoa, anh không dám đắc tội với người nào, nên nghe lời
than khóc của vợ anh vẫn im lặng không lên tiếng. Thế nhưng, người vợ của anh
hết lần này đến lần khác, tiếp tục không ngừng kể xấu mẹ chồng trước mặt chồng,
khiến cho người chồng không thể nào im lặng được nữa. Một buổi tối nọ, người
thương nhân đột nhiên cầm một con dao sắc giả vờ nói với vợ rằng: “Nàng nói mẹ
của ta quá hung ác, vậy để ta giết chết bà ấy cho rồi”. Người vợ nghĩ thầm:
“Hay quá, như vậy có thể loại bỏ được cái ung nhọt trong nhà rồi”. Tiếp theo
người thương nhân nói: “Nhưng trước hết nàng hãy nhẫn nhịn trong vòng một
tháng, mỗi ngày nàng hãy vui vẻ hầu hạ mẹ, như vậy để cho hàng xóm láng giềng
đều biết nàng là một nàng dâu hiếu thảo hiền huệ, đến lúc đó ta giết mẹ cũng
không muộn mà.” Người vợ làm theo lời dặn dò của chồng, từ đó trở đi thái độ
đối với mẹ chồng đã hoàn toàn thay đổi. Mỗi ngày sớm tối đều đến phòng vấn an
mẹ chồng một cách hòa nhã vui vẻ, lúc rảnh rỗi thì trò chuyện với mẹ chồng, lời
nói hết sức nhu hòa, thái độ mười phần thân thiết. Việc làm này đã hóa giải
được nỗi cô đơn của mẹ chồng, sưởi ấm tâm hồn của bà, khiến cho bà cảm thấy hài
lòng mãn nguyện. Cũng vì vậy mà trong một tháng bà không hề nổi giận một cách
vô duyên vô cớ, cũng chẳng chỉ tay giậm chân mắng người, đối với nàng dâu vô
cùng tốt đẹp và yêu thương. Một tháng trôi qua, người thương nhân hỏi vợ mình:
“Gần đây mẹ đối với nàng thế nào?” Người vợ trả lời: “Mẹ đối với em gần đây tốt
hơn lúc trước rất nhiều”. Người thương nhân lại nói: “Vậy nàng hãy vui vẻ hầu
hạ mẹ thêm một tháng nữa xem sao?” Một tháng nữa lại trôi qua, người thương
nhân cầm một con dao sắc đến hỏi vợ lần nữa: “Mẹ đối xử với nàng như thế nào
rồi?” Người vợ của thương nhân nói: “Ồ, mẹ dạo này đối với em rất tốt, đó là vì
em nghe theo lời dặn dò của chàng hầu hạ mẹ một cách hòa nhã vui vẻ nên mẹ mới
đối xử tốt với em, thế nhưng em làm điều này một cách miễn cưỡng, e rằng không
duy trì được lâu.” Người thương nhân nghe xong tức giận thét lớn: “Đời người
lấy chữ hiếu làm gốc, ân đức của cha mẹ xả thân cũng khó đáp đền, nàng đã gả
cho ta, cùng ta chung sống, lẽ ra phải xem mẹ của ta như mẹ ruột của mình mà tận
hiếu đạo. Thế nhưng sau khi nàng gả vào gia đình này, đối với mẹ ta ngỗ nghịch
bất hiếu, chẳng những không đem đến sự ấm áp về mặt tinh thần cho mẹ, mà còn
đối xử rất lạnh nhạt với bà. Nàng lại không hề biết phản tỉnh mà mỗi đêm đều kể
xấu mẹ với ta, sau đó ta giả vờ muốn giết mẹ, nàng lại còn tán thành. Ta mới
dạy nàng thử hầu hạ mẹ một cách ôn hòa vui vẻ, nàng miễn cưỡng làm trong hai
tháng qua, chứng minh rằng mẹ của ta rất là từ ái. Trước đây mẹ thỉnh thoảng
tức giận hoàn toàn là do sự lạnh nhạt của nàng, do sự kích động về mặt tinh
thần của nàng gây nên. Nàng là một người con dâu ngang ngược bất hiếu như vậy,
ta cần nàng để làm chi nữa?” Nói đoạn vung dao muốn chém vợ, vợ của anh bị lưỡi
dao cảnh cáo của chồng làm cho khiếp sợ xanh mặt, toàn thân run lẩy bẩy, quỳ
xuống đất xin tha tội. Người thương nhân nhìn thấy vợ đã biết hối cải, quăng
con dao xuống, lấy từ trong tay áo ra một quyển Kinh “Phật nói ơn nặng của cha
mẹ khó báo đáp” do một vị Hòa Thượng đã tặng bảo vợ sớm tối kiền thành đọc
tụng, y giáo phụng hành. Từ đó trở đi, người vợ đã trở thành một nàng dâu hiếu
thuận. Câu chuyện này mỗi lần giảng bài tôi đều thích kể, là một câu chuyện rất
chân thật. Một mặt câu chuyện cho thấy người chồng này vô cùng trí tuệ, biết
làm thế nào dẫn dắt dạy bảo vợ mình, không xử sự cứng nhắc, nếu không thì sẽ
thêm dầu vào lửa. Mặt khác câu chuyện còn cho thấy người vợ này đóng giả mà có
thể phát sinh ra tình cảm thật, thế nhưng chúng ta biết không thể cứ giả vờ mãi
như thế được. Người vợ cũng nói thật lòng là nếu cứ đóng giả như thế cô ta
không thể làm được dài lâu, cần phải hiểu rõ đạo lý. Thế nên, sau cùng người
chồng đã đưa cho cô một cuốn sách để cô đọc tụng nhằm hiểu rõ đạo lý. Qua câu
chuyện này chúng ta thấy rằng mỗi một nàng dâu cần phải thông qua học tập để nâng
cao bản thân, khi đã thấu tỏ đạo lý rồi thì trên mặt sự mới có thể làm được bền
lâu, mới có tâm nhẫn nại, có chí hướng xa rộng, như vậy làm sẽ tương đối dễ
dàng hơn.

 

Còn có một câu chuyện khác xảy ra vào năm
thứ 23 thời Gia Khánh triều Thanh, tại tỉnh Giang Tô, huyện Vô Tích, thôn Tào
Khê có một nàng dâu họ Tào là một phụ nữ chua ngoa đanh đá. Bình thường nàng ta
rất lười làm việc nhà, tất cả những việc như nấu cơm, giặt đồ cho đến quét dọn
đều do một tay người mẹ chồng già yếu lọm khọm làm. Mẹ chồng nàng tuổi tác cao,
thể lực suy yếu đương nhiên công việc nhà không thể làm tươm tất, hoặc là phòng
ốc quét dọn không sạch sẽ, hoặc là nấu nướng nêm nếm nhạt nhẽo, thế nên bà
thường bị nàng dâu hỗn hào la mắng. Con trai của bà lại là một kẻ bạc nhược bất
tài, ngồi nhìn vợ ngỗ nghịch với mẹ ruột mà không dám khuyên can thì nói gì đến
việc bảo ban dạy dỗ. Hàng xóm láng giềng có khi nhìn không vừa mắt nên thỉnh
thoảng qua khuyên giải, nhưng không thể nào giảm được tính xấu của nàng dâu.
Còn người mẹ chồng, vì quá yêu thương cháu trai của mình mà cam chịu bị con dâu
lăng nhục, ngậm bồ hòn làm ngọt, lâu dần cô con dâu càng được nước làm tới, hỗn
xược chẳng kiêng dè. Có một ngày người mẹ chồng chơi đùa cùng đứa cháu, chẳng
ngờ đứa cháu trợt chân ngã, va đầu xuống đất. Người con dâu cho rằng mẹ chồng
quá bất cẩn làm đứa con của mình bị thương nên đã lớn tiếng mắng mẹ chồng thậm
tệ. Đương lúc nàng ta hung hăng mắng chửi khiến mẹ chồng lòng đau vô hạn thì
bỗng nhiên mây đen bốn bề kéo đến, mưa như trút nước, chẳng mấy chốc trong và
ngoài nhà đều đầy cả nước. Nàng dâu ngỗ nghịch hai châm dẫm trên lớp đất bùn,
bởi vì cơn mưa lớn làm đất biến thành bùn, người con dâu bị lún trong lớp bùn
đó, càng lún càng sâu, nàng ta kinh hãi, hốt hoảng la lớn: “Mẹ ơi cứu con! Mẹ
ơi cứu con!” Người mẹ chồng nhìn thấy nàng dâu trong tình cảnh nguy nan đó đã
quên hết nỗi oán hận thường ngày, muốn cứu lấy cô ấy, nhưng vì mưa to gió lớn
bà đành bó tay hết cách, hơn một nửa người của nàng dâu bị lún sâu dưới lớp đất
bùn, nàng ta đau khổ kêu khóc, nhưng khóc cũng chẳng ích gì, chưa đến một giờ
sau cả người nàng ta chìm sâu dưới đất. Sau cơn mưa to gió lớn, những người
hàng xóm đào nàng ta ở dưới đất lên, nàng ta đã chết vì ngạt thở, cái chết thảm
này có khác gì cảnh tượng bị chôn sống. Mọi người gần xa nhìn thấy cảnh tượng
kỳ lạ đó đều nói đây là sự cảm ứng của việc ngỗ nghịch mà bị vùi thân. Những
câu chuyện như thế này rất nhiều, mặc dù mọi người lúc bình thường không nghe,
cũng chẳng nghĩ đến nhưng đừng cho rằng những việc mình làm ra không có quả
báo, những gì chúng ta đã làm, gieo nhân gì nhất định sẽ gặt quả đó, không có
chuyện gieo nhân chẳng gặt quả. Một khi bạn đã gieo nhân xuống thì sẽ cho ra
quả, vấn đề là thời cơ đã chín muồi hay chưa mà thôi. Giống như trong nhân gian
có câu nói rằng: “Thiện ác sau cùng đều có báo ứng, không phải chẳng báo mà
thời gian chưa đến đó thôi”.

 

Còn có một câu chuyện khác kể về mãng xà ăn
thịt nàng dâu hỗn. Câu chuyện xảy ra cách đây rất lâu, ở vùng Cao Xuyên có một
người ăn xin, người này vốn có một căn nhà tồi tàn ở quê nhưng từ khi vùng Cao
Xuyên gặp nạn thủy tai thì túp lều tranh để che mưa chắn gió của anh ta đã bị
nước lớn cuốn đi rồi, từ đó về sau anh trở thành người ăn xin vô gia cư. Anh
còn một người mẹ già hơn bảy mươi tuổi và một người vợ chưa đến ba mươi tuổi
cùng nhau chung sống tại một ngôi miếu đổ nát qua ngày. Đó là ngôi miếu thờ
thần thổ địa, rất nhỏ hẹp, do thiên tai liên miên năm này sang năm khác, người
dân trong vùng khó kiếm đủ cái ăn cái mặc nên chẳng có tiền quyên góp sửa sang
lại ngôi miếu. Người trong vùng vì không cách gì sinh sống đành phải bỏ xứ mà
đi. Trước khi gia đình người ăn xin dọn đến ngôi miếu thì nơi này từ lâu chẳng
có một bóng người, trong miếu mạng nhện giăng đầy khắp nơi, trên nóc miếu lỗ
chỗ những ô mưa dột. Nhưng đối với gia đình người ăn xin này mà nói, sau thiên
tai có thể tìm được một chốn dung thân như thế này chẳng phải là chuyện dễ.
Người ăn xin tuy nghèo khổ ba bữa chẳng đủ ăn nhưng đối với mẹ vô cùng hiếu
thuận. Ngoài nghề hành khất, anh còn đi nhặt hạt lúa mì rơi. Đến vụ thu hoạch,
trong lúc những người nông dân gánh từng bó lúa mì được gặt từ ruộng trở về nhà
thì có rất nhiều hạt lúa rơi vãi ở trên đường, người ăn xin đó ngày ngày nhặt
những hạt lúa mì rơi trên đường, lần nào anh cũng thu hoạch được kha khá. Đến một
ngày nọ anh ta từ bỏ nghề hành khất, mỗi ngày chỉ ở trên đường nhặt lúa mì, vất
vả cả một ngày nhặt được một đấu lớn mang về nhà. Mẹ và vợ nhìn thấy anh đem về
nhà một đấu lớn thì như nắng hạn gặp mưa, vui mừng khôn tả, mong được ăn một
bữa no nê. Anh bảo vợ nghiền hạt lúa mì thành bột, dặn dò dùng bột mì ngon làm
thành bánh để mẹ ăn. Anh hành khất hiếu thảo với mẹ như thế, nào ngờ vợ của anh
là kẻ lòng lang dạ sói, nghe chồng dặn dò thì vâng vâng dạ dạ nhưng sau lưng
thì âm thầm làm trái, đem phần bột mì ngon giấu riêng làm bánh cho mình ăn, lấy
bột mì xấu hòa với nước dơ làm thành bánh cho mẹ chồng ăn. Người mẹ ăn bánh cảm
thấy mùi vị rất khó nuốt nên đã nhổ ra, bụng cũng bắt đầu lâm râm đau. Đêm hôm
đó, gió mưa vần vũ, trong ngôi miếu hoang tối đen như mực, đột nhiên nghe tiếng
thét của người vợ chàng ăn xin, anh thắp đèn tự mình đến xem, phát hiện thấy
một con rắn lớn chui vào ngực của vợ mình, khoét một lỗ to ở tim, máu tươi tuôn
chảy, chỉ trong phút chốc nàng dâu xấu xa đó đã hồn lìa khỏi xác. Những người
dân ở gần ngôi miếu biết câu chuyện kỳ lạ này, một đồn mười, mười đồn trăm, đổ
xô đến xem cái đuôi dài hơn hai thước của con rắn lớn còn đang nghoe ngẩy trong
ngực của vợ chàng ăn xin. Những câu chuyện như thế này trong cuộc sống rất
nhiều, chúng ta hằng ngày đọc nhiều rồi sẽ khởi lên tâm kính sợ. Không hẳn là
kẻ ác sẽ bị rắn cắn hay bị chôn sống như hai câu chuyện kể trên mà hiện nay quả
báo lại là tai nạn giao thông đột ngột, hoặc là một ngày nọ kiểm tra sức khỏe
phát hiện ra rằng mình mắc chứng bệnh nào đó, chẳng phải do vấn đề dinh dưỡng
hoặc do bản thân xui xẻo mà do những hành vi việc làm mỗi ngày của chính mình
gây nên. Sự tích cóp từng chút một không phải là điều vô ích, chút việc thiện
nhỏ tích lâu ngày trở thành thiện lớn, ác nhỏ tích dần thành đại ác, sau cùng
sẽ giáng lên đầu của chính ta.

 

Chúng ta hãy xem câu kết của chương này.

 

CỐ NỮ HIẾN VIẾT: PHỤ NHƯ ẢNH HƯỞNG, YÊN BẤT
KHẢ THƯỞNG. (Tạm dịch: Cho nên sách “Nữ Hiến” có câu: “Con dâu vâng theo mệnh
lệnh của cha mẹ chồng như bóng đi sát theo hình, như tiếng vọng gắn liền với âm
thanh thì đâu có lý nào không có được sự yêu thương của cha mẹ chồng cơ chứ?”)

 

Hai chữ “ảnh” và “hưởng” ở đây nói về sự
hiếu thuận của nàng dâu đối với mẹ chồng, giống như cái bóng luôn luôn đi theo
thân hình, giống như tiếng vang khi gõ vào ly, nhất định luôn đi đôi với nhau.
Nếu như nàng dâu có thể làm được như vậy thì sẽ nhận được sự khen ngợi của mẹ
chồng.

 

Cụ thể trong việc phụng sự cha mẹ chồng,
chúng ta hãy cùng nhau học qua sách “Nữ Luận Ngữ” một chút. “Nữ Luận Ngữ” giảng
về mặt sự, nghĩa lý không sâu xa như “Nữ Giới”, đa số lời văn trong “Nữ Giới”
đều là ý tại ngôn ngoại. Nếu như không hiểu thấu suốt mà làm thì sẽ rất phí
sức, chẳng dễ làm. “Nữ Luận Ngữ” có tên gọi đầy đủ là “Tống Thượng Cung Thị Nữ
Luận Ngữ”, Tống là họ của hai chị em Tống Nhược Chiêu và Tống Nhược Hoa thời
nhà Đường, hai bà cùng nhau viết nên tác phẩm giáo dục về Nữ Đức này. Năm chị
em gái của nhà họ Tống đều rất ưu tú, ở trong cung cũng là thầy của hoàng đế và
hoàng hậu. Chúng ta cùng nhau xem chương thứ sáu của sách “Nữ Luận Ngữ” giảng
về việc phụng sự cha mẹ chồng. Trước khi xem chương này chúng ta hãy xem năm
chương phía trước nói về điều gì để có thể hiểu rõ hơn. Chương đầu tiên là “Lập
Thân”, chương thứ hai là “Học Tác”, chương thứ ba là “Học Lễ”, chương thứ tư là
“Tảo Khởi” (dậy sớm), chương thứ năm là “Thị Phụ Mẫu” (phụng sự cha mẹ). Chúng
ta xem qua như vậy thì hiểu được rằng một người con gái nếu như muốn có một đời
sống hôn nhân như ý, hạnh phúc thì trên thực tế bắt đầu từ lúc cô ấy chào đời
cho đến lúc được gả vào nhà người, giai đoạn này người phụ nữ cần phải hoàn
thành năm môn học này. Ai là người giúp bạn hoàn thành năm môn học này vậy?
Chính là cha mẹ của bạn, nếu như người làm mẹ không giúp con gái mình lập thân
tốt, không dạy con học cách làm việc, không dạy con học lễ, không dạy con thức
dậy sớm và nên phụng sự cha mẹ như thế nào thì đến khi con gái được gả và nhà
chồng rồi sẽ chẳng biết làm việc gì cả. Đến lúc đó phải đợi mẹ chồng dạy dỗ thì
sẽ rất khó khăn, bạn chắc chắn sẽ không nhận được vẻ mặt và lời nói dễ chịu của
mẹ chồng. Nếu như sau ba ngày bạn chịu không nổi, hoặc sau ba tháng bạn chịu
không nổi thì thật sự sẽ là đường ai nấy đi. Thế nên, mỗi một người mẹ, nếu có
con gái, mong rằng con của mình tương lai sẽ có cuộc sống như ý thì không phải
dùng tiền đầu tư nhan sắc cho con, đưa con đi phẫu thuật thẩm mỹ, cũng chẳng
phải để con học bao nhiêu kiến thức, rành bao nhiêu món đồ hiệu, ăn uống chơi
bời thoải mái. Cô gái như thế nếu như được gả vào nhà người khác thì sẽ thành
một nàng dâu ham ăn lười làm, ái mộ hư vinh, có người mẹ chồng nào thích con
dâu như vậy chứ? Vì vậy, trước khi học cách phụng sự cha mẹ chồng thì cần phải
học hiểu và làm được những điều được dạy ở các chương trước đó. Trong chương
“phụng sự cha mẹ chồng” này có nói rằng: “Cha mẹ chồng là chủ nhân của gia đình
chồng, hãy đối đãi với cha mẹ chồng giống như cha mẹ ruột. Đối với cha chồng
phải hết sức hiếu thuận, không được tùy tiện cãi lại cha chồng, cũng không được
quá thân cận cha chồng. Nếu như cha chồng có điều gì sai bảo thì phải lập tức
đến nghe dặn dò. Khi mẹ chồng ngồi thì nàng dâu đứng, nếu mẹ chồng có yêu cầu
gì phải mau chóng đi làm. Sáng sớm mở cửa thật nhẹ tay, đừng kinh động đến mẹ
chồng. Phải dậy sớm quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ, giúp mẹ chồng rửa mặt xúc
miệng.” Những chi tiết nhỏ này thể hiện ra tâm cung kính và hiếu đạo đối với mẹ
chồng. Nhưng các nàng dâu hiện nay của chúng ta rất ít người suy nghĩ đến những
chi tiết nhỏ này trong cuộc sống, ví dụ như làm cơm, chúng ta thường nấu theo khẩu
vị của chính mình, tôi thích ăn cứng, nấu cơm cũng nấu cứng một chút để nhai
nhưng lại không nghĩ đến răng của cha mẹ chồng vốn không còn cứng chắc nữa, cần
phải ăn cơm mềm. Bản thân tôi rất thích ăn nhạt, nhưng cha mẹ chồng lại thích
mùi vị đậm đà, tôi cũng chẳng nghĩ đến khẩu vị của cha mẹ chồng. Tôi trước đây
là như thế, không có tâm tinh tế, lo liệu mọi việc không được chu đáo. Thế nên,
chúng ta cần phải quan sát và thể hội được tâm của người khác.

 

Phần phía sau lại nói: “Mùa đông nấu nước
nóng, mùa hạ dùng nước lạnh cho cha mẹ chồng rửa mặt xúc miệng. Lúc bưng nước
đến phòng của cha mẹ thì đứng lui sang một bên, chờ cha mẹ rửa mặt xúc miệng
xong rồi mới đem nước đi đổ, chào cha mẹ buổi sáng xong rồi lui ra sau bếp
chuẩn bị bữa sáng”. Phải luôn luôn thấu hiểu lòng của người lớn tuổi. Ví dụ như
người lớn tuổi tiết kiệm trong việc mua sắm quần áo, không thích mua quần áo
mới thì chúng ta cũng đừng tùy ý mua quần áo mới để hiếu thuận cha mẹ, họ thấy
chúng ta tiêu tiền sẽ khó chịu không vui. Chúng ta cần phải nghĩ cách, ví dụ
như những quần áo mà chồng của tôi vừa mới mua về tôi cầm lấy đưa cho cha mẹ
chồng nói rằng: “Quần áo này anh ấy không còn mặc nữa, ba hãy lấy mặc đi ạ”.
Khi ăn cơm cũng như vậy, càng đơn giản càng tốt, nhưng đơn giản cũng cần phải có
dinh dưỡng, cần phải biết cách phối hợp món ăn. Tôi cảm thấy sức khỏe của người
cao tuổi không phải do ăn, ăn chỉ là thứ yếu, mà thứ quan trọng đó chính là tâm
của họ. Nếu như tâm của người già được an ủi thoải mái thì sẽ không sinh bệnh,
nếu như mỗi ngày lòng của họ vướng mắc một số chuyện, có sự rầu lo thì cho dù
có cho họ thức ăn ngon đến đâu, thậm chí là mỗi ngày ăn hải sâm, bào ngư đi
chăng nữa thì họ vẫn sinhbệnh, cho nên thể hội được lòng của người lớn tuổi
chẳng phải là việc dễ. Sẽ có những việc vượt quá khả năng của chúng ta nhưng
chúng ta cứ tận hết sức lực của mình mà làm.

 

Phần sau lại nói: “Việc hầu hạ cha mẹ chồng
cần phải làm được bền lâu, chẳng phải là việc ngày một ngày hai, việc này nếu
truyền ra bên ngoài sẽ được mọi người xưng là hiền phụ. Chớ học người điều xấu,
quát mắng cha mẹ chồng, than van kể khổ, gọi chẳng dạ thưa, đói no chẳng quản.
Người như thế bị gọi “ác phụ”, trời đất chẳng dung, thiên lôi nổi trận lôi
đình, trách phạt đến thân, chẳng còn đường hối”. Chương “phụng sự cha mẹ chồng”
trong sách “Nữ Luận Ngữ” rất ngắn gọn đơn giản, nhưng sự giải thích chi tiết
tường tận trên mặt sự cùng với chương “Khúc Tòng” là không hai không khác.
Chương “Khúc Tòng” giảng về mặt lý, còn chương này của “Nữ Luận Ngữ” đem lý
khai triển trên mặt sự, phù hợp với thời điểm. Những việc này thời xưa làm như
thế, cách thức làm của thời nay so với thời xưa có sự khác biệt và tương đồng,
không phải hoàn toàn y theo đó mà làm. Ví dụ như kinh văn thời xưa nói: “Theo
sát từng bước đi của cha chồng, sáng sớm nấu trà xong quỳ ở dưới đất dâng lên
cho cha”, đó là cái lễ thời xưa. Còn hiện nay chúng ta cần xét đến điều kiện
gia đình của mình, hoàn cảnh sống của chúng ta, tính cách và sở thích của cha
mẹ chồng, làm thế nào có thể khiến cho người lớn tuổi hoan hỷ. Cho nên, chương
“Khúc Tòng” từ trước đến sau đều giảng về một chữ “tâm”, cái tâm này khó đạt
được nhất, nếu như muốn chân thật có được lòng của mẹ chồng thì người làm con
dâu cần phải trải qua rất nhiều nỗi vất vả để cống hiến, không phải chỉ là một
số việc chúng ta làm ra trên bề mặt mà thôi.

 

Chúng ta học chương “Khúc Tòng” đến đây,
sau khi học xong tôi hy vọng mọi người khi thực hành vào trong cuộc sống thực
tế cần phải biết quán thông, thứ nhất đừng thực hiện sai lệch, thứ hai đừng quá
chấp trước. Nếu thực hiện sai sẽ trở nên quá đáng, nếu như vẫn không biết quay
đầu thì sẽ rất phiền phức, việc gì cũng cố gắng làm vừa phải, đúng mực là được.
Không phải hôm nay xem xong đĩa này hoặc là học xong bài giảng này về nhà đối
với mẹ chồng vô cùng tốt, qua hai ngày sau thì quên mất, chúng ta hãy làm từng
chút một. Tất cả những nàng dâu khi chung sống với mẹ chồng đều có rất nhiều
chuyện “đắng cay chua ngọt”, khi gặp phải những thử thách trong quan hệ với mẹ
chồng như thế, chúng ta cần thể hội điều gì? Đừng nghĩ đến cái sai của mẹ
chồng, chỉ ghi nhớ ý tốt của mẹ chồng, chỉ cần thầm lặng làm tốt vai trò của
mình là được. Bạn đối với cha mẹ ruột như thế nào thì đối với cha mẹ chồng cần
phải thận trọng dè dặt hơn thế, không được có hai lòng là được. Có một người
bạn nói với tôi rằng, cô ấy muốn rèn luyện chính mình, mỗi lần mua cho cha mẹ
ruột thức ăn ngon thì nhất định cũng mua cho cha mẹ chồng một phần, thậm chí
còn ngon hơn thế nữa, cha mẹ chồng đều rất vui. Một lần cô ấy đi Bắc Kinh, nghĩ
đến cha mình thích ăn món vịt quay Bắc Kinh, cô mua cho cha một túi được gói
đơn giản, còn mua cho mẹ chồng một túi được gói rất sang trọng, gồm có đầy đủ
bánh và nước tương ở bên trong. Khi mang về nhà mẹ của cô nhìn thấy có hơi
không hài lòng, cô ấy đã giải thích với mẹ rằng: “Mẹ con với nhau không cần
khách khí, nhưng cần phải chú trọng cái lễ đối với mẹ chồng của con bên đó”,
người mẹ của cô nghe xong cảm thấy có thể chấp nhận được. Cô ấy rất có trí tuệ,
không thiên vị mẹ ruột mẹ chồng, điều này cho thấy tâm không thiên lệch, khi tâm
ngay thẳng thì bạn không cần lo thế hệ sau của bạn sẽ có những hành vi không
tốt đối với bạn. Một lần khác, có một cô sau khi nghe tôi giảng xong đã chia sẻ
với tôi rằng con gái của cô đối xử với cô không tốt, đặc biệt con gái của cô
hiện nay đã trưởng thành và nói rõ với cô rằng: “Mẹ đối xử với bà nội của con
không tốt, không công bằng, mẹ đối xử với bà ngoại rất tốt, nhưng đối với bà
nội không được tốt.” Sau đó, cô ấy đã sám hối với tôi rằng quả thật là như vậy,
mỗi lần lễ Tết cô đều mang bao nhỏ bao lớn đến hiếu thuận mẹ ruột của mình, đây
có phải là thực sự hiếu hay không? Không phải là hiếu thật sự, trong sách “Giáo
Nữ Di Quy” có một đoạn như thế này: “Nếu như có nàng dâu nào không hiếu thuận
với mẹ chồng, mà chỉ hiếu riêng với mẹ ruột thì đó chẳng được xem là hiếu vậy.
Đối với mẹ chồng không có hiếu thì hiếu với mẹ ruột chỉ là tiếng xấu, sao gọi
là hiếu với mẹ được?”. Kết quả, con con gái của cô sau khi lớn lên đã không
đồng ý với cách làm của mẹ mình. Thế nên, phụ nữ cần hiểu rõ điều này, con gái
cùng với bà nội đều có quan hệ huyết thống, đây là việc không thể phủ định, có
cắt đứt cũng không thể nào cắt đứt được, nếu như bản thân không hiểu đạo lý,
làm ra một số việc trái ngược với quy luật tự nhiên, trái với hiếu đạo thì nhất
định sẽ gặp phải những tình huống xấu, có khi tai ương còn giáng xuống con cái
của mình, việc này rất bình thường. Nếu như gặp phải mẹ chồng khắc nghiệt, nói
lời rất hà khắc, làm ra một số việc không thể nào hiểu nỗi, khiến người khác
cảm thấy quái lạ, thì chúng ta nên tự an ủi chính mình rằng: “Trong lòng của mẹ
có một số việc mà mình vẫn chưa hiểu thấu. Tóm lại, nhất định không được nổi
giận, nếu như nổi giận thì cho dù mình làm việc tốt đến đâu cũng sẽ trở nên vô
nghĩa.” Khi bạn không nổi nóng thì mẹ chồng có nói thế nào cũng được, làm thế
nào cũng được, cứ nghe rồi để sang một bên, bạn sẽ cảm thấy mẹ chồng làm rất
tốt, chẳng có vấn đề gì cả. Cho dù bà đem đồ đạc của bạn ở phòng này để sang
phòng khác thì cứ để bà làm, tự mình để lại chỗ cũ sau, đừng quá để ý đến. Bà
tuổi tác đã cao như vậy, bạn thử nghĩ nếu như đó là mẹ ruột của bạn thì bạn sẽ
không nổi nóng, nhưng nếu đó là mẹ chồng thì bạn lại cảm thấy bà phải nên như
thế này thế nọ. Thế gian không có việc gì phải nên làm như thế này thế nọ cả mà
phàm những gì bà đối xử với bạn đều có nhân quả ở bên trong, có thể là bạn
không nhìn thấy được mà thôi. Có câu nói rằng “Nghịch cảnh đến hãy cứ tiếp
nhận”, cái sau này bạn nhận được sẽ là phước báo, tương lai quả báo sẽ đến với
bạn. Hiện giờ bạn hãy nên cảm ân mẹ chồng hoặc cha chồng, người đã ban cho bạn
phước báo đó, đối với hết thảy người và việc mang nghịch cảnh đến cho bạn, bạn
đều cảm ân.

 

Chương “Khúc Tòng” chúng ta hôm nay học đến
đây, đây cũng là một môn học quan trọng trong cuộc đời, bản thân tôi tu học vẫn
còn kém, nên vẫn đang học tập nhiều lần. Hy vọng tất cả mọi người đều cùng nhau
nâng cao chính mình, thông qua việc học tập những lời giáo huấn tốt đẹp của cổ
Thánh tiên Hiền có thể chân thật tìm về với bản tính của chính mình, có thể có
được niềm vui chân thật, không còn phiền não nữa. Cảm ơn chư vị thầy cô giáo!

 

PHỤ LỤC BÀI HÁT: MẸ CHỒNG CŨNG LÀ MẸ.

 

Mẹ chồng cũng là mẹ, mẹ cả đời vất vả, nuôi
con trai trưởng thành. Nay con dâu về báo đáp, nhẹ nhàng gọi tiếng mẹ.

 

Mẹ chồng cũng là mẹ, mẹ thắt lưng buộc
bụng, mồ hôi chảy ướt má, nuôi con trai trưởng thành. Chân thành gọi tiếng mẹ,
hôm nay con dâu về nhà mình, con dâu chải mái tóc trắng cho mẹ, lau mồ hôi cho
mẹ.

 

Mẹ chồng cũng là mẹ, mẹ cả đời vất vả, nuôi
con trai trưởng thành, nay con dâu về báo đáp, khiến mẹ hết muộn phiền, khiến
mẹ hết bận lòng, cuộc sống hạnh phúc như mật ngọt, để mẹ có ngôi nhà ấm áp.

 

Thân thiết gọi tiếng mẹ, hôm nay con dâu đã
về nhà mình, con dâu khiến cuộc sống của mẹ hạnh phúc vui vẻ qua tuổi già! con
dâu sẽ khiến cuộc sống của mẹ hạnh phúc vui vẻ qua tuổi già! con dâu sẽ khiến
cuộc sống của mẹ hạnh phúc vui vẻ qua tuổi già!

———————-                   

 

 

Nữ Đức Vi Yếu –
Chương 7: Hòa Thúc Muội

       

 

Chương 7:
Hòa Thúc Muội

 

 

Nhãn

 

Các thầy cô giáo tôn kính, xin chào mọi
người. Chúng ta cùng nhau học tập tiếp chương thứ bảy của sách “Nữ Giới” là
“Hòa Thúc Muội”, đây cũng là chương cuối cùng của sách. Trong chương cuối này
chúng ta có thể nhìn thấy được dụng ý của Ban Chiêu đó là “gia hòa thiên hạ
hưng”. Những điều phần trước chúng ta đã học như là kính thuận, phụ hạnh,
chuyên tâm, hay khúc tòng thì chung quy lại đó là làm được chữ “hòa” trong gia
đình, “hòa” là tiêu điểm chính của toàn bộ Kinh văn. Trong chương “Hòa Thúc
Muội” này Ban Chiêu đã tốn rất nhiều giấy mực giảng giải làm thế nào để thực
hiện được chữ hòa. Chúng ta hãy xem phần “Tiên Chú” của Vương Tương. “Thúc muội
là em trai và em gái của chồng, anh trai và chị gái của chồng đã thành gia lập
thất, các em trai và gái nhỏ tuổi vẫn còn ở bên cha mẹ chồng, làm chị dâu nên làm
thế nào chung sống hòa thuận với các em, khiến cho cha mẹ chồng vui lòng.” Ở
đây chúng ta phải hiểu rằng, Ban Chiêu không chỉ khuyên phụ nữ chúng ta chung
sống hòa thuận với người thân trên dưới trong gia đình nhỏ của mình mà từ “gia
hòa” có thể làm được “thiên hạ hưng”, từ gia đình an định mà làm được “thiên hạ
bình”. Vậy thế nào gọi là “hòa”? Chúng ta hãy xem chữ “hòa” (
), bên phải có chữ
“khẩu” (
),
có nghĩa là muốn làm được “hòa” thì phải bắt đầu từ cái miệng, trong nhà không
được bàn chuyện thị phi hay dở của nhau. Có câu “tâm bình ắt khí hòa”, nếu
miệng không nói nhều lời tranh chấp hơn thua thì tâm của chính mình sẽ dễ an
định, tính tình sẽ dần nhu thuận. Bắt đầu từ tâm hòa, khẩu hòa rồi đến thân
hòa, khi làm được tâm bình khí hòa rồi thì mọi người trong gia đình sẽ dễ dàng
chung sống hòa bình với nhau. Trong xã hội hiện nay gia đình có hòa được hay
không then chốt ở chỗ có thể xem nhẹ được đồng tiền hay không. Mỗi một người có
giá trị quan khác nhau, một khi không đạt được thống nhất về mặt kiến giải thì
bước đầu tiên để “hòa” đã không có. Tuy nhiên, chúng ta không được yêu cầu
người khác “hòa” với chúng ta, chỉ yêu cầu bản thân “hòa” với người khác. Tiến
thêm bước nữa đó chính là yêu cầu tập tính của mình “hòa” được với tự tính của
chính mình. Nếu như tập tính của mình không tốt thì phải chỉnh sửa lại cho
tương ưng với tự tính. Tự tính là thuần thiện thuần tịnh, tự  là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Tự tính là giữ
tốt đạo làm dâu, đạo làm vợ, đạo là mẹ, đạo làm con, còn đối phương có giữ được
đạo làm mẹ chồng, đạo làm chồng hay không chúng ta không quan tâm, nhất là đối
với bậc trưởng bối. Có một nhân viên đã nói với tôi rằng: “Người kia thu một
ngàn tệ tiền hoa hồng, tôi chỉ thu có năm trăm tệ, nếu không thu trong lòng rất
khó chịu”. Tôi nói: “Chẳng lẽ người kia muốn nhảy lầu, bạn cũng muốn nhảy lầu
theo sao? Anh ta nhảy từ tầng thứ mười xuống, chẳng lẽ bạn nói tôi nhảy từ tầng
thứ tám xuống, kém anh ấy hai tầng, nếu không nhảy thì cảm thấy rất khó chịu
sao?” Sau đó, anh ấy nói với tôi: “Hai việc này không như nhau, đây là tiền
mà”. Tôi nói: “Đồng tiền này cầm bỏng tay đấy, đồng tiền này không những sẽ
khiến bạn tổn phước, tổn đức hạnh mà tương lai lẽ ra bạn có thể kiểm được năm
mươi ngàn tệ, nhưng bởi vì năm trăm tệ này mà không có được nữa. Từ xưa đến nay
chẳng phải đều có những việc như thế này hay sao? Tham chút tiện nghi sau cùng
bị thiệt thòi lớn”. Bất luận cậu nhân viên đó có nghe hiểu lời tôi nói hay
không không quan trọng nhưng tôi cảm thấy mình làm chủ thì cần phải làm trọn
đạo “quân, thân, sư”, chẳng những quản lý cậu ấy mà còn phải làm thầy của cậu
ấy, có lẽ tư cách làm thầy của tôi còn chưa đủ nhưng tôi đã hết lòng với cậu ấy
rồi, đã giải thích rõ cho cậu ấy, như vậy là được rồi. Ở trong gia đình cũng
như thế, không nên so sánh hơn thua, đừng nên có suy nghĩ rằng “các em trai em
gái của anh ấy còn trẻ khỏe mà chẳng bỏ sức cũng chẳng bỏ tiền ra, vậy vì sao
tôi phải làm việc đó cơ chứ?” Nếu như bạn có cái tâm này thì tất cả thiện niệm,
thiện hạnh của bạn đã bị hủy hoại mất rồi, không phải do người khác đoạn mất mà
do chính mình hủy mất.

 

Đối với tiền bạc, chúng ta cần phải nhìn
thấu. Đây chính là cửa ải thứ nhất mà chúng ta cần vượt qua khi học văn hóa
truyền thống. Cửa ải này rất thực tế. Cho dù chúng ta có giảng thấu đại kinh
đại luận đến đâu nhưng khi đối mặt với hiện thực cuộc sống thì cái nào cũng
dính đến tiền, trong phút chốc nhìn không thấu thì liền rơi vào đó, vậy đây là
cửa ải thứ nhất cần phải vượt qua. Cửa ải thứ hai là danh, thứ ba là sắc. Mỗi
một cửa ải đều là sự khảo nghiệm trong thực tế cuộc sống, không phải là bàn
việc quân trên giấy, Triệu Quát bởi vì bàn việc quân trên giấy mà bị chết. Mẹ
của ông không muốn ông ra chiến trường đánh nhau, quốc vương không đồng ý, mẹ
của ông nói: “Nếu ngài muốn nó đi cũng được, nhưng phải miễn tội cho tôi, sau
này đừng truy cứu tôi.” Nhà vua nói: “Được, không truy cứu”. Kết quả Triệu Quát
bại trận, thế nên không ai hiểu con bằng mẹ. Chúng ta không được bàn việc quân
trên giấy, học văn hóa truyền thống cần phải xông pha thực tế vào hiện thực.
Bên trái chữ  “tiền” (
) là bộ “kim” (), bên phải là hai
chữ “qua” (
)
nghĩa là cái mác, một loại vũ khí giết người. Thế nên, nếu vấn đề tiền bạc
chẳng thông thì không giết người thì cũng làm mình bị thương. Đối với tiền tài
phải nhìn cho thấu, người xưa xem tiền tài là thứ cần phải được lưu thông, nếu
bạn không lưu thông mà giữ chặt tiền, xem tiền còn nặng hơn tính mạng thì giống
như vũng nước tù đọng cáu bẩn vậy. Người xưa có câu: “Tàng giả, đa tàng tất hậu
vong” (Kẻ tích trữ nhiều về sau ắt mất mát lớn). Tiền mà bạn tích trữ nhất định
sẽ có một ngày đội nón ra đi, có thể là nó sẽ được dùng vào một trận bệnh nặng
nào đó, chi bằng hãy đem số tiền đó ra cứu tế những người cùng khổ, sao phải
dùng nó để nộp cho bệnh viện làm gì? Trong cuộc sống hiện nay, rất ít người xem
nhẹ tiền tài, tôi đã gặp rất nhiều người có tiền, càng có nhiều tiền thì càng
không buông xuống được. Nhưng có một số người khác trong quá trình buông xả
tiền tài của họ lại sinh ra vấn đề. Có một vài người học văn hóa truyền thống
muốn xem nhẹ tiền tài, bán hết nhà cửa rồi đem số tiền đó đi quyên tặng hết,
nói rằng “tôi thứ gì cũng đều xả hết rồi!”. Sau đó họ đến hỏi tôi: “Cô Tịnh Du
à, cô cảm thấy tôi làm như thế có đúng không?” Tôi cười và nói rằng: “Thật ra
cái gọi là buông xả thực sự không phải là bán hết sạch đồ, trên người không có
đồng nào thì có vẻ như không màng đến tiền bạc, không phải như vậy, bạn phải xả
ở trong tâm, đương nhiên trên mặt sự cũng phải làm, nhưng không phải làm một
cách mù quáng, phải làm một cách có trí tuệ. Không phải đem tiền cho người khác
muốn làm gì thì làm, nếu như họ dùng tiền này để tạo ác nghiệp thì không tốt
rồi. Vì vậy, khi chúng ta làm việc gì không được làm đến mức cực đoan, mà phải
hợp thời, hợp nơi chốn, hợp hoàn cảnh mà làm.

 

Việc chung sống hài hòa với anh chị em
chồng trong cuộc sống hiện thực đó chính là phải nhìn thấu vấn đề tiền tài, mặc
dầu còn nhiều vấn đề khác cần phải nhìn thấu, nhưng đồng tiền luôn là thứ gây
ra những tranh chấp trong gia đình. Thế nên, bản thân không nên tính toán,
không so đo so sánh với người trong nhà, chỉ cần mình làm được là tốt rồi.

 

Chúng ta hãy xem phần Kinh văn cụ thể:

 

PHỤ NHÂN CHI ĐẮC Ý Ư PHU CHỦ, DO CỮU CÔ CHI
ÁI KỶ DÃ. CỮU CÔ CHI ÁI KỶ, DO THÚC MUỘI CHI DỰ KỶ DÃ. DO THỬ NGÔN CHI, NGÃ CHI
TÀNG PHỦ HỦY DỰ, NHẤT DO THÚC MUỘI. THÚC MUỘI CHI TÂM, BẤT KHẢ THẤT DÃ. (Tạm
dịch: Phụ nữ có được tình yêu của chồng là do được cha mẹ chồng yêu thương. Cha
mẹ chồng yêu thương là do được em trai, em gái của chồng yêu mến. Từ đó suy ra,
sự vinh hay nhục của chính mình là do em trai, em gái của chồng mà nên, vì vậy
không được để mất lòng em trai, em gái của chồng)

 

Phần “Tiên Chú” ghi rằng: “Người làm dâu
không dám thất lễ đối với em trai, em gái của chồng, về sau sẽ khiến cha mẹ
chồng hoan hỷ, được sự yêu thương của cha mẹ chồng, sau cùng sẽ khiến chồng hài
lòng. Người làm vợ có phải là bậc hiền huệ hay không, bị hủy báng hay tán thán
đều là do em trai và em gái của chồng mà ra. Thế nên, không được để mất lòng
họ, nếu không sẽ thất kính.” Từ đây chúng ta nhìn thấy chữ “giới” trong từ “Nữ
Giới” của Ban Chiêu chính là lời dạy bảo, cũng là sự thể hội cả một đời của bà.
Giống như bóc vỏ măng tre từng lớp từng lớp một đến sau cùng nhìn thấy được
thực chất. Lớp vỏ thứ nhất đó là việc kết hôn, nên đối xử với chồng như thế
nào? Nếu chỉ là phu thê ân ái không thôi thì vẫn chưa gọi là rốt ráo, mà còn
phải đối xử tốt với cha mẹ của chồng, phải biết làm thế nào hiếu kính, hiếu
thuận cha mẹ chồng, không chỉ dừng lại ở đó mà đối với em trai và em gái của
chồng cũng cần phải quan tâm. Trong xã hội hiện nay, có thể những người là con
một không phải đối diện với trường hợp như vậy, nhưng bên nhà chồng vẫn còn có
bà con bạn bè thân thích, không thể chỉ có một người. Đối với bà con thân thích
và bạn bè tốt của chồng thì người làm vợ phải biết đừng chỉ xem bản thân là
trọng. Đại ý của đoạn này đó là phụ nữ cần phải mở rộng tâm lượng, lòng nhân ái
từng tầng từng lớp mà mở rộng ra, giống như gió thổi trên sóng nước vậy, từng
đợt sóng nước lớp lớp mở rộng ra, càng mở càng rộng. Khi tâm đã rộng mở thì có
thể dung nạp được nhiều việc hơn, nền tảng gia nghiệp sẽ được vững chắc.

 

NHÂN GIAI MẠC TRI, THÚC MUỘI CHI BẤT KHẢ
THẤT, NHI BẤT NĂNG HÒA CHI DĨ CẦU THÂN, KỲ TẾ DĨ TAI. (Tạm dịch: Người thông
thường không biết rằng không được để mất lòng em trai em gái của chồng, không
chung sống hòa thuận với các em của chồng mà vẫn mong được lòng cha mẹ chồng,
đây là việc hồ đồ lắm vậy)

 

Người ta đều không biết chung sống hòa
thuận với các em trai em gái của chồng nên mới đắc tội với cha mẹ chồng, đây là
một vấn đề lớn. Chữ “tế” có nghĩa là chướng ngại, che lấp, che lấp gì vậy? Che
lấp cái tâm thấu hiểu đạo lý của người làm vợ, chỉ là một đạo lý nhỏ thôi nhưng
người làm vợ đã không nhìn thấu. Bạn đừng xem chồng chỉ là một cá nhân đơn lẻ,
bạn nên xem anh ấy là người đại diện cho cả một gia tộc, phía sau lưng anh ấy
còn có thiên quân vạn mã theo sau. Nếu như bạn hồi đầu rõ lý thì đối với những
người trong gia đình anh ấy cần phải mở lượng bao dung, nếu không thì rất nhiều
vấn đề sẽ xuất hiện. Vậy tại vì sao không thể chung sống hòa thuận với các em
của chồng, câu Kinh văn phía sau sẽ giải thích rõ.

 

TỰ PHI THÁNH NHÂN, TIỂN NĂNG VÔ QUÁ. CỐ
NHAN TỬ QUÝ Ư NĂNG CẢI, TRỌNG NI GIA KỲ BẤT NHỊ, NHI HUỐNG Ư PHỤ NHÂN GIẢ DÃ.
(Tạm dịch: Người ta nào phải Thánh Hiền, khó mà không mắc lỗi phạm sai. Nhan Hồi
hay ở chỗ biết lỗi liền sửa, thế nên Khổng Tử khen ông là người không mắc lỗi
hai lần, Nhan Hồi còn có lỗi thì người làm vợ sao tránh khỏi không có lỗi lầm?)

 

Câu này nói rằng con người không thể không
mắc lỗi, Nhan Hồi là bậc đại Hiền, có lỗi lập tức liền sửa, nên Khổng Tử khen
ông là “không phạm lỗi hai lần”. Huống gì là người làm vợ, vẫn có lỗi là không
thể chung sống hòa thuận được với các em của chồng, đó là do bạn không nhìn
thấy lỗi của mình, không xét lại mình, mà trách móc các em trai em gái của
chồng, khi bạn có tâm trách móc thì sẽ rất khó hòa thuận thân ái được, đây
chính là điểm then chốt.

 

Tôi xin chia sẻ với mọi người một trường
hợp trong sách “Ôn Thị Mẫu Huấn”, trong sách có nói rằng, từ xưa đến nay khi
cho mượn tiền bạc hay đồ vật thì thà cho người ngoài mượn chứ không muốn đưa
cho người trong nhà, đặc biệt là những người bên nhà chồng. Nguyên nhân thứ
nhất là do cảm thấy nếu cho người trong nhà mượn thì họ không biết cảm ân chúng
ta, không biết đón nhận tình cảm, “dù sao anh có điều kiện thì anh nên cho tôi
mượn”. Thứ hai là khi bạn cho họ mượn một lần thì họ sẽ mượn lần thứ hai, và
không biết dừng lại, sau cùng quyết định thà gia ân cho người ngoài chứ không
cho người trong nhà vay mượn, đây là một hiện tượng rất kỳ lạ. Hiện thực cuộc này
nói rõ cho chúng ta điều gì? Con người chung sống với nhau, nếu khoảng cách
giữa đôi bên là xa thì họ sẽ chung sống với nhau tốt đẹp. Người trong cùng một
nhà thì không như vậy, bạn mỗi ngày gặp mặt nhau, không thể tránh việc tiếp xúc
với nhau được, bạn phải nói chuyện với họ, chào hỏi nhau, cho dù bạn không muốn
gặp họ nhưng cũng phải ngồi ăn chung một bàn, nên làm thế nào đây? Điều này đối
với chúng ta là một sự rèn luyện. Trong “Tam Tự Kinh” có câu: “Ngọc bất trác
bất thành khí” (Ngọc không được mài thì không thể trở thành vật có giá trị).
Vậy ai sẽ là người “mài dũa” bạn đây? Đó chính là những cảnh duyên ở bên ngoài,
bao gồm hoàn cảnh, con người, sự việc mài dũa bạn trở thành người có giá trị.
Ba ngày trước bạn rõ ràng cãi nhau với họ, nếu như là bạn bè thì cả đời có thể
sẽ không qua lại với nhau, nhưng đối với người thân của mình thì vẫn phải chung
sống với họ và rồi trút giận sang người khác. Ví dụ như có một lần người thân
trong nhà của tôi cãi nhau với chồng của cô ấy, đúng vào lúc mừng lễ đại thọ tám
mươi tuổi của mẹ chồng, cô ấy cự tuyệt không tham gia lễ mừng thọ đó mà chuẩn
bị đi du lịch cùng công ty. Lúc đó chúng tôi cùng ăn cơm với nhau, cô ấy rất
tức giận kể cho tôi nghe việc đó. Tôi đã khuyên cô ấy rằng: “Lễ mừng thọ tám
mươi tuổi của mẹ chồng chị là chuyện lớn, em nghĩ chị hãy nên tham dự.” Phụ nữ
chúng ta một khi nổi giận thì mất đi lý trí, cô ấy đã nói với tôi rằng: “Chị
không muốn đi, anh rể của em đã làm cho chị đau lòng, chị không đi đâu.” Tôi
phải khuyên chị ấy mấy lượt mới được, tôi nói: “Hôm đó em cũng đi mà”. Tôi đi
và cũng nhân dịp đó tặng cho bà cụ một bao đỏ, chị ấy lại tức giận hơn, nói:
“Em đến là được rồi, không cần tặng tiền làm gì”. Sau này tôi phát hiện ra rằng
những tình huống tương tự như vậy là do họ mất đi lý trí, lúc đó tôi nói với
chị ấy: “Chị không nên bức xúc như vậy, em làm thế thì bà cụ sẽ rất vui, thật
ra chúng ta tận tâm hiếu kính là việc tốt mà, đừng vì sự tức giận với chồng mà
trút hết lên người mẹ anh ấy. Cơn giận này của chị nếu cứ tiếp tục thì sẽ lan
sang những người khác như là anh chị em của anh ấy, kết cục này sẽ không thu
dọn nổi đâu.” Tôi lại khuyên tiếp rằng: “Nếu chị đang tức giận thì tốt nhất hãy
đóng cửa lại, tìm một nơi để giải tỏa cơn giận, đợi sau khi tâm bình khí hòa
thì dựa vào đạo lý đối nhân xử thế nên làm như thế nào thì hãy nên làm như thế
đó, không nên cực đoan.” Nếu như làm ra những việc trái với đạo lý thường tình
thì nhất định sẽ bị chỉ trích, không chỉ người khác trách móc bạn mà ông Trời
cũng sẽ trừng phạt bạn, Trời đại biểu cho quy luật tự nhiên. Bạn sẽ gặp phải
nhiều việc không thuận lợi, hà cớ gì lại chuốc lấy phiền phức như thế cho chính
mình? Bản thân hãy suy nghĩ cho kỹ, nên quay đầu dựa theo lẽ thường tình mà xử
sự, sửa lỗi thì mới tốt.

 

Câu này ở đây còn nói rằng chúng ta không
phải là Thánh nhân, “người ta nào phải Thánh hiền, ai mà không có lỗi”, quan
trọng là bản thân không nhìn ra được lỗi của chính mình, đó là một vấn đề lớn.
Làm thế nào để nhìn ra lỗi của chính mình? Chúng ta cần thường xuyên đọc sách
Thánh Hiền, luôn luôn phản tỉnh bản thân. Bởi vì thông qua đọc sách Thánh Hiền,
xem thấy những lời dạy của Thánh Hiền, dựa vào những đạo lý và ví dụ nêu trong
sách mà đối chiếu với bản thân thì sẽ tìm ra chỗ thiếu sót của chính mình, thế
nên con người không học thì sẽ không hiểu Đạo. Đạo chính là pháp tắc tự nhiên,
quy luật tự nhiên của vạn vật trong vũ trụ. Nếu không học mà có thể hiểu Đạo,
rõ lý thì không có người như thế, rất ít, cực kỳ ít. Đặc biệt trong xã hội hiện
nay có rất nhiều thứ khiến bạn không hiểu Đạo. Bạn cho rằng xem sách, đọc tạp
chí thì sẽ hiểu Đạo, bạn có biết rằng chúng là thứ rác rưởi hay không, xem
những tạp chí “lá cải”, tạp chí thời trang đó chẳng có ích lợi gì cả. Không đọc
sách Thánh Hiền cũng giống như chẳng hiểu Đạo, chẳng được đi học. Thế nên,
chúng ta nhờ vào học tập mà biết nghe lời người khác khuyên, có câu rằng “chịu
nghe người khuyên thì ăn cơm no”. Bất kể là người nào đi chăng nữa khi phát
hiện thấy bạn có lỗi đến khuyên nhủ bạn, điều này cho thấy bạn là người rất có
phước báo. Chúng ta hiện nay có cảm thấy rằng người có phước càng ngày càng ít
đi không? Nhìn xung quanh bốn phía có được mấy người đến khuyên bạn, nói bạn
làm như thế không đúng, họ chân thành khuyên nhủ và hy vọng bạn có thể sửa đổi,
có được bao nhiêu người như vậy? Đa số đều là những người đến nịnh bợ bạn vài
câu, hoặc là quay mình bỏ đi, ai lo chuyện nhà nấy, không đến khuyên ngăn bạn.
Chúng ta nếu như gặp phải hoàn cảnh như vậy thì trong tâm nên cảm thấy buồn,
điều này cho thấy phước báo của chính mình rất ít, xung quanh ta chẳng có quý
nhân, chẳng có bạn tốt.

 

Trong “Liễu Phàm Tứ Huấn” có nói nên làm
thế nào để sửa đổi? “Ở dương thế thì có bạn bè tốt đến nhắc nhở, ở cõi âm thì
có quỷ thần chứng minh”. Cõi âm thì chúng ta không biết, còn ở dương thế thì
chúng ta tìm không ra người bạn tốt nào như thế, đây là một việc đau lòng. Vì
vậy, muốn có bạn bè tốt thì bản thân cần có phước báo, phải biết hành thiện,
biết khoan dung, bao dung người khác. Người khác vừa nói bạn không đúng một lần
bạn đã nổi nóng, lập tức phản bác “thật ra tôi như thế này, thế nọ”, lần sau sẽ
không có người đến khuyên bạn nữa. Tôi nói với các nhân viên trong công ty nên
làm việc như thế nào, khi tôi vừa nói với một nhân viên nữ cô ấy nên làm như
thế nào đó, tôi chỉ nói một việc mà cô ấy có đến một trăm lý do để phản kháng,
chứng minh rằng cô ấy đúng. Sau đó, tôi đã chân thành mà nói với họ rằng: “Ngày
nào mà tôi còn nói chuyện, khuyên bảo các bạn là các bạn còn có phước báo, năng
lực làm việc của các bạn còn có cơ hội để phát triển. Nếu như tôi hoàn toàn
không nói gì cả thì các bạn sẽ không thể nâng cao được bản thân, thế thì thôi
vậy. Các bạn cứ sống kiểu “nước chảy bèo trôi” thì đi làm ở chỗ nào cũng như
vậy, kiếm được tiền cũng chẳng có gì tài giỏi, các bạn vĩnh viễn vẫn ở tầng bậc
này. Mười năm nữa các bạn hơn ba mươi tuổi cũng như vậy thôi, thêm mười năm nữa
các bạn bốn mươi tuổi vẫn là y như vậy, cả đời làm một người tầm thường xoàng
xĩnh.” Sau khi tôi nói chuyện với họ rất chân thành như vậy, họ không còn cãi
lại nữa, mỗi lần tôi nói với họ nên làm việc như thế nào họ đã nghiêm túc lắng
nghe. Sau đó tôi nói với họ: “Nếu như các bạn có suy nghĩ gì thì có thể chia sẻ
với tôi, khi trưởng bối đang nói chuyện thì nên khiêm tốn lắng nghe, không được
nói xen vào, cho dù trưởng bối nói xong rồi, họ nêu ra vấn đề của bạn một điều
cũng chẳng đúng, bạn cũng không cần phản kháng. Sau này hãy tìm cơ hội ngồi lại
với nhau mà chia sẻ giãi bày “sự việc thật ra là như thế này”. Sự cung kính như
vậy đối với trưởng bối cũng chính là sự thể hiện đức hạnh khiêm tốn của bản
thân.

 

Chúng ta có thể không ngừng phản tỉnh chính
mình, nhìn thấy sai lầm của bản thân thì nhất định phải sửa, không phải sửa
trên mặt sự mà từ sự chân thật hiểu được lý để thay đổi tâm của chính mình.
Người khác sửa đổi thế nào chúng ta không nhất định bắt chước một cách cứng
nhắc như họ. Ví dụ như lúc giảng bài tôi đã chia sẻ với các bạn rằng tôi từng
dắt con trai của mình đi cọ nhà vệ sinh, có một vị giám đốc rất là hổ thẹn nói
rằng: “Ái chà, tôi không có dắt con mình đi cọ nhà vệ sinh.” Sau đó, tôi cũng
cảm thấy hổ thẹn, bởi vì thứ nhất tôi đã không suy nghĩ thấu đáo, thứ hai tôi
không phải kêu gọi mọi người đi cọ nhà vệ sinh, mà lúc đó tôi chỉ vắt óc suy
nghĩ cách nào để trừ tập khí ngạo mạn của chính mình mà thôi, khi nghĩ ra cách
làm thô thiển này tôi liền dắt con của tôi đi làm. Thế nhưng, tôi phát hiện ra
rằng nếu như cứ tiếp tục làm thì có thể rất nhiều người sẽ cảm thấy làm như vậy
có phải là rốt ráo hay không? Sau khi tôi cùng con trai đi làm mấy lần như vậy,
con của tôi đã nói với tôi rằng: “Mẹ ơi, chúng ta hiện giờ rất bận, có thể làm
việc khác được hay không, chúng ta hãy đi cọ tất cả nhà vệ sinh trong nhà mình
đi.” Tất cả nhà vệ sinh trong nhà tôi đều do con trai tôi cọ, tôi nói: “Tốt!
Được con ạ!” Thế nên, chúng ta không cần phải chấp trước như vậy, thấy người
khác thay đổi như thế nào thì chúng ta cũng làm như thế đó, có khi lại thành ra
câu chuyện “Đông Thi nhăn mặt”[1], người khác cười rất đẹp, còn chúng ta cười
thì hình như không đẹp được như thế. Thế nên, từ sự mà chúng ta nhìn ra lý,
chân thật sửa đổi tâm mình, không phải trên mặt sự phải thay đổi ra sao, thay
đổi trên mặt sự rất tốt nhưng quan trọng hơn đó là tâm niệm của mình phải thay
đổi. Thông qua sự phản tỉnh, Khổng Tử khen Nhan Hồi có thể làm được “không phạm
lỗi hai lần”. Nhan Hồi là môn sinh đắc ý nhất của Khổng Tử, Khổng Tử khen ông
cả một đời “không phạm lỗi hai lần, không giận lây người khác”. Trong quá trình
chúng ta học tập, người khác có khen chúng ta là hiền đức, tốt đẹp thế nào thì
bản thân mình phải thức tỉnh rõ ràng rằng chúng ta không có đức hạnh như thế,
chúng ta chưa phải là Thánh Hiền, chưa nói đến Khổng Tử mà so với Nhan Hồi
chúng ta vẫn còn kém rất xa. Bản thân cần phải hết sức cẩn thận, cần học cách
sửa lỗi như ông Cừ Bá Ngọc. Cừ Bá Ngọc mỗi năm đều phản tỉnh lỗi lầm của chính mình,
mỗi năm đều thay đổi, mỗi ngày đều nhận ra lỗi của mình, mỗi ngày đều sửa đổi.
Người khác có nói như thế nào chúng ta không cần để ý đến, hôm nay chúng ta có
phạm lỗi hay không, có thể dùng một số Kinh điển để đối chiếu, như dùng “Đệ Tử
Quy”, “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” mà đối chiếu. Khi chúng ta học 113 điều trong
“Đệ Tử Quy” thì từ trong 113 sự việc chúng ta phải hiểu được cái lý ở bên trong
mới đúng. Nếu như chỉ đơn thuần chấp trước vào sự để làm mà chẳng rõ lý, mơ hồ
về lý thì sẽ dễ trở thành một “ngụy quân tử”. Mọi người nhìn vào sẽ cảm thấy
giả tạo, bản thân cũng cảm thấy như vậy, khi làm ra rất gượng gạo, hoặc rất câu
nệ hình thức, phong thái của một người quân tử chân chính là không câu nệ chấp
chặt vào những điều nhỏ nhặt, then chốt là từ sự mà có thể nhìn ra lý. Xin nêu
một ví dụ trong phần “Nhập tắc hiếu”. Phần này dạy cho chúng ta đạo lý gì vậy?
Đó chính là dạy một chữ “kính” và một chữ “thuận”, đó chính là chương thứ ba
của sách “Nữ Giới”. Đồng thời cũng dạy cho chúng ta về đức hạnh khiêm hạ giống
như trong chương “Ti Nhược”: “Cha mẹ gọi trả lời ngay, cha mẹ bảo chớ làm
biếng, cha mẹ dạy phải kính nghe, cha mẹ trách phải thừa nhận”, đó chính là
khiêm hạ và kính thuận. Chương “Xuất tắc đễ” dạy cho chúng ta điều gì? Chính là
chương “Hòa Thúc Muội” của sách “Nữ Giới”: “Anh thương em, em kính anh”, trong
nhà lớn nhỏ cần phải có tôn ti trật tự. Chương “Cẩn” dạy cho chúng ta “thận
độc”, khi ở một mình không được phóng túng bản thân, “vào phòng trống như có
người”. “Thận độc” là công phu quan trọng nhất của người quân tử, không chỉ là
quân tử mà hàng nữ nhân cũng phải như vậy, lúc ở một mình chúng ta có phóng
túng hay không, không phải nói ở trên hành vi biểu hiện mà trong tâm có ý niệm
phóng túng hay không, đó chính là suy nghĩ lung tung loạn xạ, nếu vậy thì chúng
ta vẫn chưa làm được chương “Cẩn”. Thế nên, mỗi một chương Kinh văn chúng ta
cần phải nhìn cho ra được đạo lý thì học tập “Đệ Tử Quy” mới có thể nâng cao
bản thân. Bạn muốn thấy được lý, nếu chỉ có đọc “Đệ Tử Quy” không thôi thì đôi
khi cũng chưa có được công phu nhìn ra được đạo lý, cần phải đọc thêm một số
Kinh điển xưa. Tôi xin đề cử với mọi người chương “Dưỡng Chính Di Quy” trong bộ
sách “Ngũ Chủng Di Quy”, sách “Dưỡng Chính Di Quy” là giáo trình giáo dục dưỡng
chính nhi đồng, so với “Đệ Tử Quy” không hai không khác, nhưng có thể giúp các
bạn hiểu rõ hơn “Đệ Tử Quy”, từ đó mà thực hành tốt hơn. “Thái Thượng Cảm Ứng
Thiên” dạy về nhân quả, khởi tâm động niệm của chính mình rơi vào cái nhân gì
thì sẽ chịu cái quả gì. Có rất nhiều việc mà sách “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”
không đề cập đến, như là lên mạng, hút thuốc, thủ dâm, tuy nhiên chúng ta phải
đem khái niệm về đạo lý nhân quả này cắm sâu vào trong đầu, khi làm ra những
việc như thế phải biết rõ rằng chúng ta đang tạo cái nhân gì, sẽ nhận quả báo
gì. Nếu như không biết thì phải học, nếu ngộ nhận rằng việc đó là tốt thì rắc
rối rồi. Sau cùng chính là “Phật Thuyết Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh”, nằm trong
ba nền tảng học tập Nho-Thích-Đạo của chúng ta. Bộ Kinh điển này nói cho chúng
ta một cách rõ ràng cái nhân của mười loại ác nghiệp lớn, của mười loại thiện
nghiệp lớn, tương ứng với nó chúng ta sẽ có quả báo tốt, quả báo lành, quả báo
xấu, quả báo không tốt. Làm thế nào niệm niệm tăng trưởng điều thiện, niệm niệm
khống chế điều ác? Phải thường tư duy thiện pháp, thường quán sát thiện pháp,
mỗi ngày suy nghĩ làm như thế nào là thiện, quán sát người và việc, cái nào là
thiện, cái nào là ác, nếu là ác thì đừng nhìn đến. Bất kể tuổi tác của chúng ta
là lớn hay nhỏ thì “đồng mông dưỡng chính Thánh công dã” (việc dưỡng chính trẻ
thơ là công lao thần thánh”). Hiện nay việc giáo dục vỡ lòng không có liên quan
gì đến tuổi tác lớn hay nhỏ, phàm là người tâm trí chưa chín chắn, còn đang đi
trên đường tà thì đều thuộc về giai đoạn cần phải được giáo dục vỡ lòng, cần
phải bắt đầu được “dưỡng chính”. Trong quá trình này, phải cắm vững ba căn gốc
rồi thì mới thực hành một cách vững chãi chắc chắn được, đó không phải là công
phu về mặt hình thức bề ngoài mà là công phu đích thực. Giống như chúng ta hiện
nay mỗi ngày mở sổ “Công Quá Cách” ra rồi điền vào bảng ghi công-tội, làm đến
sau cùng vẫn quen thói cũ, như vậy thì không cần làm, thứ nhất lãng phí giấy,
thứ hai lãng phí thời gian, thứ ba hoàn toàn là công phu bề ngoài. Bạn hãy nghĩ
đến phần trọng điểm, vấn đề nào là nghiêm trọng nhất, như là không buông bỏ
được tiền bạc, xem trọng danh tiếng, dễ nổi nóng, hấp tấp, háo thắng, ngạo mạn,
hoài nghi, vấn đề nào là nghiêm trọng nhất? Sau khi tìm ra bệnh căn rồi thì
nhắm vào bệnh đó mà điều trị. Bệnh nhân vào bệnh viện thì trước tiên phải điều
trị loại bệnh nặng trước, ví dụ như hiện nay bệnh tim phát tác, chân thì hơi bị
gãy nhẹ một chút, vậy nên trị cái nào trước? Đương nhiên là điều trị bệnh tim
trước rồi sẽ khám cái chân sau. Cũng như vậy, bạn phải đối trị vấn đề nghiêm
trọng nhất của chính mình, sau khi tìm ra căn nguyên gây bệnh rồi thì mỗi ngày
phải điều trị. Ví dụ như người tham tài thì phải nghĩ cách xả tài, mỗi ngày làm
một ít việc từ thiện như cứu cấp người lâm nguy, hoặc là trợ giúp cho bạn bè bà
con thân thích. Nếu là người ngạo mạn thì mỗi ngày suy nghĩ xem lời nói nào,
hành động nào của mình khiến người khác cảm thấy mình ngạo mạn? Nguyên nhân nào
dẫn đến tâm ngạo mạn? Là do học lực, địa vị, tiền tài, dung mạo, gia đình, con
cái, hãy phủ định hết tất cả những điều kiện này đi, nhất định cần phải dùng
thứ thuốc này mà đối trị, nếu không thì cả đời sẽ không có thành tựu. Nếu bạn
mỗi ngày tái phạm lỗi thì mỗi ngày viết công quá cách vẫn là vô dụng. Có một
người bạn hỏi tôi đã làm như thế nào? Tôi nói tôi không làm công quá cách, mặc
dầu đây là cách mà thầy tôi đã chỉ cho tôi nhưng tôi cảm thấy một trăm mười ba
điều đó vẫn chưa đối trị đúng bệnh của tôi, tôi phải tự mình trị lấy. Thứ nhất
tôi có tính nỏng nảy, thứ hai có một số việc tôi không nhìn thấu được. Tôi đã
liệt kê ra những sự việc đó, nhất định bắt chính mình nhìn cho thấu. Ví dụ như
là khi tôi đang học tập tôi rất không thích người khác đến quấy rầy, nhưng bạn
càng bực thì càng có người đến quấy, một chốc thì điện thoại reo, một chốc thì
mẹ gọi tôi xuống lầu ăn cơm, tôi nói chưa đến giờ, mới mười một giờ sao ăn cơm
nổi, một chốc nữa thì ba tôi bảo tôi xuống lầu để nói chuyện. Những việc bạn
không thể buông thì càng phải buông, đến sau cùng thì bạn sẽ cảm thấy không
việc gì cả, như thế nào cũng được, khi nào điện thoại reo thì nghe, khi nào cha
mẹ gọi thì đi xuống, phối hợp với họ, đến sau cùng sẽ không còn cảm giác bực
bội nữa. Bạn nhất định phải liệt kê những vấn đề của mình ra, nếu không nêu ra
để sửa thì đó là giả, đều là biểu hiện hư dối ở bề ngoài.

 

Chúng ta xem đoạn kế tiếp:

 

TUY DĨ HIỀN NỮ CHI HẠNH, THÔNG TRIẾT CHI
TÍNH, KỲ NĂNG BỊ HỒ? (Tạm dịch: Dẫu là người phẩm hạnh hiền huệ, thông minh mẫn
tiệp, há có thể không mắc lỗi ư?)

 

Câu này có nghĩa là cho dù là người phụ nữ
hiền minh, thông tuệ đi chăng nữa thì bản thân cũng không thể có tất cả các
điều thiện được. Cho dù người trong ngoài nhà đều xưng bạn là vợ hiền mẹ tốt,
nếu bản thân bạn vẫn còn có một chút cảm giác về điều này thì bạn vẫn còn một
chút lỗi thuộc về ngạo mạn. Còn như bạn nói “Mọi người đều làm tốt, chỉ có tôi
chưa tốt”, mỗi ngày nghĩ điều này, thì bạn đã sai ở chỗ nào? Chỉ cần bạn còn
một chữ “tôi” thì ý niệm này đã sai rồi, bạn vẫn còn cái “ngã” này ở trong
lòng, con người hễ còn cái “ngã” thì sẽ rất khó loại bỏ được sự đối lập, loại bỏ
được sự khống chế và thao túng của dục vọng từ trên căn bản. Chân thật buông bỏ
được cái “ngã” thì có thể siêu thoát, có thể siêu vượt. Thế nên, có lúc tôi đã
nói với mọi người xung quanh rằng, đừng xem trọng cái “ngã” này như vậy, thân
thể này của chúng ta giống như một quán trọ, chúng ta tạm thời ở trọ nơi đây,
khi ra đi thì không mang theo được thứ gì. Lúc đến thì hai bàn tay trắng, ra đi
cũng hai bàn tay không, nếu cứ chấp trước nó thì sẽ phát sinh ra vấn đề. Nếu
xem nhạt nó đi một chút thì đời sống của chính mình sẽ rất tự tại. Từ xưa đến
nay đều là như vậy, chỉ cần buông xuống được cái “ngã”, cho dù cái “ngã” đó là
nhân, là nghĩa, là lễ, chỉ cần còn mang một cái “ngã” thì hoàn toàn chẳng có
nhân, có nghĩa gì cả. Ngũ Thường thật sự không có “ngã”, Ngũ Luân thập nghĩa
đích thực cũng không có “ngã”. Đời người là một sân khấu lớn, cái “ngã” chỉ là
đến để diễn kịch mà thôi, khi diễn thì đừng chấp vào nó quá. Hôm nay tôi đã
viết cho nhân viên trong công ty một lá thư rằng: “Lúc trước tôi cùng với mọi
người diễn kịch trên sân khấu cuộc đời, diễn quá nhập tâm nên thường bực dọc
nổi nóng với mọi người. Hiện nay tôi càng ngày càng cảm thấy mình giống như
đứng ở dưới sân khấu xem kịch, không còn bực giận nữa. Các bạn diễn rất hay,
tôi ở bên dưới bình luận một chút, đôi khi lên sân khấu chỉ đạo một chút rồi
mau chóng xuống liền. Cuộc đời chính là như thế, giống như một vở kịch, đừng
giống như mọi người nhập vào trong vở kịch mà diễn, hãy thường xuyên ngồi ở
dưới sân khấu xem kịch thì sẽ điềm tĩnh hơn, không bị kích động hoặc mất đi lý
trí để xử lý một số sự việc.

 

Chúng ta tiếp tục học câu kế tiếp:

 

CỐ THẤT NHÂN HÒA TẮC BÁNG YỂM, NỘI NGOẠI LY
TẮC QUÁ DƯƠNG, THỬ TẤT NHIÊN CHI THẾ DÃ. DỊCH VIẾT: NHỊ NHÂN ĐỒNG TÂM, KỲ LỢI
ĐOẠN KIM. ĐỒNG TÂM CHI NGÔN, KỲ KHỨU NHƯ LAN. THỬ CHI VỊ DÃ. (Tạm dịch: Thế
nên, nếu như có thể chung sống hòa thuận với cả nhà, cho dù mình phạm lỗi vẫn
có thể được che giấu, tiếng xấu không đến nỗi lan truyền ra ngoài khiến người
cười chê. Nếu không thể chung sống hòa thuận với người trong nhà, một khi mắc
phải lỗi lầm, tiếng xấu sẽ nhanh chóng lan truyền đi xa. Trong “Kinh Dịch” có
câu: “Hai người đồng tâm thì sức mạnh có thể cắt được vàng. Lời nói đồng lòng
thì sẽ như hoa lan tỏa hương thơm vậy”)

 

Đoạn này nói về sự hòa thuận trong lời ăn
tiếng nói. Một gia đình muốn chung sống hòa thuận thì trước tiên phải biết che
giấu điều xấu của người trong nhà, “việc xấu trong gia đình không rêu rao bên
ngoài”. Chữ “báng” nghĩa là hủy báng, “yểm” nghĩa là che đậy, những thói xấu và
sự chỉ trích qua lại của người trong nhà không được nói cho người ngoài biết.
“Nội ngoại ly” tức người trong và ngoài nhà ly gián lẫn nhau, còn “quá dương”
là rêu rao điều lỗi của người trong nhà đi khắp nơi. “Thử tất nhiên chi thế dã”
nghĩa là nhất định sẽ xuất hiện kết quả bất hòa. Thế nên, “Kinh Dịch” có nói:
“Nếu như hai người đồng tâm thì sức mạnh đó có thể cắt đứt được vàng, lời nói
đồng lòng sẽ như hoa lan tỏa hương thơm.

 

Cả đoạn này nói lên điều gì? Phần mở đầu
chương tôi đã nói rồi, gia đình hòa thuận phải bắt đầu từ sự hòa thuận trong
lời ăn tiếng nói, đặc biệt là người làm vợ phải biết làm thế nào để che giấu
điều xấu, không rêu rao lỗi lầm. Tôi xin kể về ví dụ của một người bạn, cô ấy
rất quan tâm và yêu thương em trai, thường xuyên giúp đỡ em. Điều kiện kinh tế
của cô rất tốt, còn điều kiện kinh tế của người em trai không tốt, cô đã mua
nhà cho em trai, làm hộ khẩu, tất cả công việc nhà đều giúp em trai xử lý. Kết
quả cô phát hiện ra em trai và em dâu của cô ngược lại không hề cảm ân cô mà
còn cảm thấy cô làm chưa đủ. Người chị gái này rất đau khổ, rất khổ não, có một
lần cô đã đem việc bên nhà mẹ ruột mình kể cho mẹ chồng nghe, mẹ chồng cô nói
người em trai của cô rất quá đáng, cô càng cảm thấy có lý, tâm càng tức giận
hơn. Sau này khi cô chia sẻ với tôi câu chuyện này, tôi đã nói: “Bạn vĩnh viễn
không nên đem chuyện không hay của gia đình mình hoặc gia đình chồng kể cho bên
ngoài nghe, đây là điều đại kỵ”. Bởi vì người khác nếu như có thế đứng trên góc
độ đạo nghĩa mà phê bình nhận xét đi chăng nữa thì vị trí của bạn trong mắt của
mẹ chồng đã bị hạ xuống thấp rồi. Mẹ chồng sẽ nghĩ bạn thế nào? Đứa con dâu này
thật là không hiểu chuyện, nếu như mẹ chồng còn thuận theo sự tức giận của bạn
mà nói thì bạn không những sẽ không hiểu rõ vấn đề, không nhìn ra được cái lý,
mà ngược lại càng bị lún sâu, giống như bà ở bên trên lăn xuống thêm cho bạn
một tảng đá vậy, cách tốt nhất là bạn đừng nói cho ai nghe cả.” Bởi vì, quan
sát kỹ những người xung quanh hình như không có người nào có thể giúp bạn nâng
cao chính mình, đại đa số họ là lăn thêm đá từ trên cao xuống, bạn vốn đã rơi
xuống một thước rồi, bạn kể thêm với một người nữa thì sẽ xuống thêm mười thước
nữa, nói với hai người thì rơi xuống càng thê thảm hơn, càng nhanh hơn. Càng
nói càng cảm thấy mình rất có lý, họ chẳng có lý chút nào, sự tức giận đó căn
bản chẳng mất đi được. Tôi nói với cô ấy rằng: “Chị nên cám ơn em trai của chị
đã cho chị cơ hội tăng thêm phước báo, bởi vì điều kiện của cậu ấy không tốt,
chị là chị gái của cậu ấy đến giúp cho cậu ấy chính là tăng thêm phước báo của
chính mình, không phải tăng phước báo của cậu ấy đâu. Cậu ấy chỉ nhận được sự
cung cấp về mặt vật chất, phước báo thực sự chính là đức hạnh của chị được nâng
cao, việc chị quan tâm em trai đã khiến chị tăng phước báo. Thứ hai, mẹ của chị
đã qua đời, nếu như bà ấy trên trời có linh thiêng sẽ hết lời tán thán sự hiếu
hạnh này của chị, sự tận hiếu của chị đã khiến cho tâm nguyện của mẹ chị được
viên mãn. Nếu tôi là mẹ của chị tôi sẽ không đành lòng nhìn con trai của mình
sa sút còn chị là chị gái khá giả hơn cậu ấy lại không đoái hoài đến, nếu chị
có thể giúp đỡ cậu ấy, nâng cao cậu ấy thì mẹ của chị sẽ rất vui, cậu ấy đã
giúp chị viên mãn hiếu hạnh, cậu ấy chính là ân nhân của chị. Thứ ba, thông qua
việc giúp đỡ em trai chị đã có thể nhìn thấu một số sự việc không đúng của
mình, nhiều lúc đã cho quá nhiều mà không hiểu rõ đạo lý, lỗi không phải do cậu
ấy mà là do chị. Mỗi lần cho tiền chị nên giảng rõ lý thì em trai có thể cảm
ân, chị chỉ đơn thuần thỏa mãn dục vọng của chính mình mà đem tiền đưa cho cậu
ấy, “dù sao mình có tiền thì nên cho em nó”, sau cùng cậu ấy không biết cảm ân
là việc bình thường. Bởi vì tật xấu của cậu ấy là do chị tập cho cậu ấy thành
quen, cậu ấy có thể suy nghĩ rằng “bây giờ chị có thể cho em một trăm ngàn tệ,
sao chị chỉ đưa có mười ngàn tệ thôi? Trước đây chị chỉ có một ngàn tệ mà còn
cho em hai ngàn tệ kia mà?” Đó là do chị đã khiến cậu ấy có thói quen xấu này,
bây giờ chị còn đi trách người khác, tôi cảm thấy việc này không có đạo lý.”
Ngày nọ chị ấy lại đến gặp tôi và nói rằng: “Tôi mỗi ngày suy nghĩ, hai ngày
nay tôi đã vui vẻ được rồi, bởi vì càng ngẫm nghĩ càng hiểu ra đạo lý, tôi đã
buông xuống được rồi. Sau đó cậu em trai của tôi bỗng nhiên cũng giác ngộ ra
nói cảm ân tôi, “mẹ không còn nữa, bao nhiêu năm qua toàn nhờ vào chị giúp đỡ
cho em, em thật may mắn có được một người chị tốt, chị yên tâm, em sẽ không phụ
lòng chị, em nhất định sẽ phụng dưỡng chị”. Sau đó, chị ấy đã cảm động mà khóc.

 

Lại có một câu chuyện khác về một người bạn
của tôi, con gái của của người thân chị ấy sắp lên đại học, gia đình họ rất khó
khăn vì cha mẹ của cô bé ấy ly dị, người cha không chu cấp tiền bạc cho hai mẹ
con nên việc cô bé muốn học lên đại học là điều chẳng dễ. Mẹ của cô bé đã nói
với người bạn của tôi, mong bạn của tôi có thể giúp cho mấy chục ngàn tệ làm
học phí. Bạn của tôi nói: “Được, không thành vấn đề để em đưa cho, nhưng em
muốn tự tay mình đưa cho con gái chị, đồng thời muốn nói chuyện riêng với nó.”
Bạn của tôi đã nói chuyện với cô bé đó hơn hai tiếng đồng hồ: “Con có biết thi
lên đại học lần này cần bao nhiêu tiền học phí hay không?” Cô bé mười tám tuổi
ấy trả lời một cách chẳng hề có chút cảm xúc: “Con không biết”. Bạn của tôi hỏi
tiếp: “Vậy con có từng nghĩ đến con số đó sẽ là bao nhiêu không?” Nó nói: “Con
không nghĩ, con không biết.” Bạn của tôi nói: “Vậy con đem hồ sơ nhập học ra,
tự mình tính toán xong rồi báo lại cho dì”. Cô bé đó tính ra được hai mươi chín
ngàn tệ, sau đó bạn của tôi lấy ba mươi ngàn tệ ra đặt ở đó, thật ra cô ấy đã
biết con số này, cô nói: “Dì muốn nói rõ với con một vài điều. Thứ nhất, số
tiền này không phải từ trên trời rơi xuống, mà do dì đã vất vả kiếm ra. Thứ
hai, con không cần cảm ân dì, mà trước hết hãy cảm ân cha mẹ của con, không có
cha mẹ thì con không thể có mặt trên thế gian này. Con cần thể hội được tấm
lòng của mẹ đã vất vả vì con. Thứ ba, con nhất định phải trân quý số tiền này,
trân quý thời gian bốn năm học đại học của mình. Học xong rồi, con phải dùng
năng lực của mình mà báo đáp cho xã hội, và báo đáp cha mẹ của con. Lúc nào con
cũng phải có tâm cảm ân, không phải cảm ân dì, trước tiên là cảm ân cha mẹ con,
nếu con không cảm ân cha mẹ con mà cảm ân dì thì đó không phải là con cảm ân dì
mà là con cảm ân đồng tiền này, không có liên quan gì đến dì cả. Nếu như có
người khác cho con số tiền lớn hơn thì con nhất định sẽ gạt dì sang một bên mà
cảm ân họ. Thứ nhất là cảm ân cha mẹ, thứ hai cảm ân xã hội, cảm ân những bạn
bè người thân chung quanh con, thời thời khắc khắc con hãy giữ được tâm cảm ân
này.” Sau đó, cô bé ấy đã có thay đổi rất lớn, có một lần bạn của tôi đi công
tác đến một thành phố khác, cô bé hay được nửa đêm mua một bó hoa to đến khách
sạn thăm bạn của tôi, nó biết bạn tôi rất thích hoa tươi, bạn tôi rất cảm động
nói rằng: “Con không cần mua đâu.” Cô bé nói: “Con biết dì thích nên đặc biệt
mua tặng dì, hoa còn tươi lắm!” Nó còn mua cho bạn của tôi một cái lọ để cắm
hoa nữa, làm bạn tôi hết sức cảm động. Thế nên, cho tiền không phải nhắm mắt mà
cho, nếu như nghĩ một cách mù quáng rằng: “Mình có tiền mà, được thôi, cho nó
một ít”, vậy thì bạn đang phạm tội sát nhân mà không biết? Bạn đã giết huệ mạng
của người khác, bạn không giết cái thân xác thịt của họ mà bạn đoạn đi trí huệ
của họ. Họ cầm lấy tiền như mở cờ trong bụng, chỉ nhìn thấy tiền mà không thấy
một số thứ đằng sau đó, như vậy phiền phức lớn rồi. Cho nên, nếu như chưa rõ lý
thì thà rằng đừng cho, đợi đến khi nào rõ lý rồi thì hãy đem đi cho một cách rõ
ràng minh bạch.

 

Khi chúng ta giao tiếp qua lại với những
người thân của mình luôn luôn sẽ xuất hiện vấn đề, nên cần phải hết sức chú ý
không được nói đến lỗi lầm của bất kỳ người nào trong gia đình, phải biết quản
cho tốt cái miệng của mình. “Kinh Dịch” có nói: “Hai người đồng tâm sức ấy có
thể cắt được vàng. Lời nói đồng lòng tỏa hương như hoa lan”. Hai người ở đây là
chỉ cho chữ “nhân” (
:
nhân từ), bao gồm một chữ “nhân” (
) nghĩa là người và chữ “nhị” (),có nghĩa là nghĩ
đến mình thì cũng nghĩ đến người khác, từ mình mà suy ra người. “Điều mình
không muốn thì đừng làm cho người khác”. Bất luận là người nào bạn đều nghĩ đến
sự suy nghĩ của họ, đổi vị trí mà suy nghĩ thì như vậy sẽ dễ dàng đồng tâm với
họ, sau khi có được sức mạnh, hãy chân thành cùng nhau đi làm những việc lợi
ích. Nếu không thì bạn cứ cho rằng mình với em trai, em gái của chồng rất tốt,
nhưng sự đồng tâm đó là giả. Khi sự việc lớn xảy ra, hoặc khi có sự khảo nghiệm
lớn thì vấn đề sẽ xuất hiện. Còn “lời nói đồng lòng” có nghĩa là mình chân thật
thể hội được lòng của người khác thì lời nói ra sẽ giống như hoa lan tỏa mùi
hương. Các bạn nghĩ xem có phải đạo lý như vậy không? Bằng ngược lại, nếu như
không cầu ở nơi chính mình mà đi cầu người khác thì dễ cầu sai lầm. Trong nhà
có các em của chồng chồng, tương tự như vậy, ở bên ngoài thì có các đồng
nghiệp, chúng ta đều có thể xử lý tốt đẹp các mối quan hệ này, dùng chân tâm mà
đối xử, không được dùng tâm hư giả, hư vọng mà làm. Lời nói phát ra từ chân tâm
nhất định mỗi một niệm đều là thuần tịnh thuần thiện, khiến cho người khác chân
thật nhận được lợi ích, đó là lời nói có trí tuệ. Chúng ta cần phải từng bước
phản tỉnh bản thân, thông qua học tập mà nâng cao chính mình.

 

PHU THÚC MUỘI GIẢ, THỂ ĐỊCH NHI PHÂN TÔN,
ÂN SƠ NHI NGHĨA THÂN. NHƯỢC THỤC VIÊN KHIÊM THUẬN CHI NHÂN, TẮC NĂNG Y NGHĨA DĨ
ĐỐC HẢO, SÙNG ÂN DĨ KẾT THỤ. SỬ HUY MỸ HIỂN CHƯƠNG, NHI HẠ QUÁ ẨN TẮC. CỮU CÔ CĂNG
THIỆN, NHI PHU CHỦ GIA MỸ, THANH DỰ DIỆU Ư ẤP LÂN, HƯU QUANG DIÊN DỮ PHỤ MẪU.
(Tạm dịch: Chị dâu và em chồng vốn không 
cùng quan hệ huyết thống, nhưng tôn ti địa vị hơn kém nhau. Từ hai gia
đình khác nhau trở thành người chung một nhà, lúc ban đầu ân tình chưa thể sâu
đậm, nhưng vì đạo nghĩa mà chung sống thân ái với nhau. Nếu là người phụ nữ
hiền thục, khiêm tốn thì có thể y theo đạo nghĩa mà xây dựng quan hệ tốt với
các em của chồng, bố thí ân huệ, khiến họ trở thành sự trợ giúp cho chính mình
về sau, khiến đức hạnh của chính mình mỗi ngày được nêu ra, còn lỗi lầm của
chính mình đều được che giấu, được cha mẹ chồng khen ngợi, chồng cũng sẽ ngợi
khen, tiếng tốt lan xa khắp xóm làng, cha mẹ ruột cũng vì đó mà nở mày nở mặt.)

 

Câu này nói về các em trai và em gái của
chồng, mặc dù không cùng huyết thống với chúng ta, so với chúng ta nhỏ tuổi
hơn, nhưng xét về địa vị tôn ti thì tôn quý hơn chúng ta, thế nên được xưng là
“thúc” và “cô”. “Ân sơ nhi nghĩa thân” nghĩa là xét về mặt ân nghĩa, tình cảm
tuy không phải là mối quan hệ gần gũi nhưng về mặt đạo nghĩa thì cần phải thân
cận họ. Nếu như chúng ta là người “thục viên khiêm thuận”, có nghĩa là phụ nữ
khiêm nhu hiền thục thì sẽ làm được “y nghĩa dĩ đốc hảo”, tức dựa trên lễ
nghĩa, đạo nghĩa mà xây dựng mối quan hệ tốt với các em chồng. “Sùng ân dĩ kết
thụ”, nghĩa là dựa vào ân tình của chồng đối với mình mà nhân rộng tâm yêu
thương đó ra, “yêu ai yêu cả tông ti họ hàng”, kết giao mối quan hệ tốt với các
em trai và em gái của chồng. “Sử huy mỹ hiển chương” nghĩa là khiến cho tiếng
tăm càng ngàng càng rạng ngời, các em của chồng sẽ nói rằng: “Chị dâu thật là
một người tốt!” “Nhi hạ quá ẩn tắc”, “hạ” và “quá” chỉ cho chỗ thiếu sót của
chị dâu, những chỗ thiếu sót ấy sẽ bị che lấp lại. Người và người chung sống với
nhau quả thật là như vậy, nếu như họ cảm thấy bạn tốt, cái gì cũng tốt thì
những chỗ không tốt của bạn họ sẽ chẳng nhìn thấy. Còn như họ cảm thấy bạn
không tốt thì chỗ tốt của bạn họ cũng nhìn chẳng thấy, đều đã bị tình cảm che
lấp mất rồi. “Cữu cô căng thiện”, cha mẹ chồng thấy các con trai, con gái của
mình thường ở trước mặt cha mẹ khen chị dâu tốt như thế này thế nọ thì cũng sẽ
khen ngợi bạn là một thục nữ tốt đẹp. Kết quả của sự khen ngợi này là gì?
“Thanh dự diệu ư ấp lân, tu quang diên ư phụ mẫu”, tiếng thơm của bạn sẽ lan xa
khắp xóm làng khiến cho cha mẹ của bạn sẽ được thơm lây vì đức hạnh của bạn.
Thế nên, thế nào là hiếu đạo chân thật? Hiếu bắt nguồn từ việc phụng sự cha mẹ,
rồi đến phụng sự vua hay người lãnh đạo trong xã hội, sau cùng là ở lập thân,
đó là ba cấp bậc của hiếu. Tận trung với vua, với người lãnh đạo, với ông chủ
cũng chính là đang tận hiếu. Trong “Đệ Tử Quy” có câu “Ở ổn định, nghề không
đổi”, có nghĩa là không có sự thường xuyên thay đổi. Ở trong công ty thì trung
thành với chủ, về nhà thì trung thành với vua, ai là vua vậy? Đó là chồng của
bạn, cha mẹ chồng của bạn, họ đều là người quản lý, là lãnh đạo của chúng ta. Ở
phía trên đã nói các em trai và em gái của chồng thân phận còn cao hơn chúng
ta, huống hồ gì các anh trai, chị gái của chồng. Vậy thì người trong gia đình
đều là lãnh đạo của chúng ta, chỉ có chúng ta là binh sĩ, quan niệm này sẽ giúp
chúng ta rèn luyện bản thân, trưởng dưỡng tâm khiêm hạ của mình.

 

Rất nhiều người nói rằng học Nữ Đức phải
chăng rất bị thiệt thòi, bị rất nhiều người sai khiến, thật ra không phải vậy.
Đứng ở một góc độ khác mà suy nghĩ thì chúng ta có cơ hội được phục vụ nhiều
người, trên thực tế chính là tăng phước báo của chính mình. Cho dù càng ngày
càng có nhiều người khác không làm việc, chỉ có một mình bạn làm thôi, nếu bạn
vẫn không một lời than trách thì phước báo của bạn sẽ bất khả tư nghị. Những
người đại phú đại quý trên thế gian không phải vô duyên vô cớ mà họ được giàu
sang như vậy. Tôi còn nhớ đã từng nghe chủ tịch Trương Tuyển, một đại gia giàu
có phát biểu tại diễn đàn văn hóa truyền thống với đề tài “Vì sao tôi trở thành
đại gia?”. Ông ấy đã nếm trải rất nhiều nỗi khổ sở, lúc nhỏ ông đi nhặt than,
vô duyên vô cớ bị người vu oan bắt giam vào ngục, vô duyên vô cớ được thả ra,
chẳng biết tại vì sao, nếm trải qua rất nhiều nỗi vất vả, sau cùng mới có thể
trở nên giàu có, rất nhiều người giàu đều là như thế. Họ không phải là thế hệ
thứ hai được thừa hưởng sự giàu có của cha mẹ, giàu hai đời không có được mấy
người, giàu ba đời thì chưa từng nghe đến, đến đời thứ hai thì hết rồi, tiền
tài cạn kiệt, chưa kể là nhà tan người mất, nói chung là sa sút. Nên nếu không
có gia quy, không có gia đạo thì không được. Muốn chấn hưng gia tộc thì cần
phải có người làm vợ như bạn gánh vác? Gánh vác thế nào? Phục vụ những người
trong gia đình bạn, cho họ ăn, cho họ uống, chạy tới chạy lui, đó là bạn đang
âm thầm tích lũy phước báo, vì sự chấn hưng gia tộc mà cống hiến. Khi bạn làm
đến một trình độ nhất định, khi cha mẹ chồng bạn già đi, các em trai và em gái của
chồng đều thành gia lập nghiệp, đến lúc đó bạn đã bốn mươi tuổi, đối với sự
việc không còn mê hoặc nữa, đến sáu mươi tuổi thì tai nghe mọi việc đều thuận,
bạn quay đầu nhìn lại thấy gia tộc của mình đã được chấn hưng, hưng vượng trở
lại. Thế nên, khi suy nghĩ vấn đề thì nên đổi góc độ mà quan sát, nếu quan sát
ở góc độ sai thì dễ sinh ra phiền phức, góc độ quan sát vấn đề đúng rồi thì tâm
lượng sẽ khoáng đạt hoan hỷ, cảm thấy rất dễ hiểu, rất dễ làm.

 

Có một đồng học học tập Nữ Đức, lúc ban đầu
chẳng biết làm việc gì, kết hôn lâu rồi mà không biết nấu cơm, sau khi học tập
Nữ Đức mới bắt đầu học nấu ăn, lúc đó cô đã hơn bốn mươi tuổi rồi. Lần đầu tiên
khi cô đích thân làm bánh bao nhân rau củ tặng cho người thân trong gia đình
như em trai chồng, bác trai của chồng và mẹ chồng được thành công tốt đẹp. Làm
mấy lần như vậy thì mẹ chồng của cô đã khen ngợi cô, sau cùng cả nhà đều cảm
thấy cô đã thay đổi, họ nói rằng: “Học bao nhiêu năm qua không thấy hiệu quả
gì, vậy mà học Nữ Đức lại thấy sự thay đổi”, nên khi cô đi nghe giảng thì chồng
của cô hết lòng ủng hộ. Cho nên, nếu như chúng ta chuyển đổi tâm niệm của chính
mình thì sẽ phát hiện ra rằng người làm vợ, người làm nội trợ chính trong gia
đình chính là người có thể tu phước, tích phước dễ dàng nhất. Người cho có
phước hơn người nhận, quả thật là “tặng hoa hồng cho người, tay còn lưu lại mùi
thơm”. Càng cho ra nhiều thì càng hoan hỷ, nếu như cho ra nhiều mà không vui
thì phải hỏi lại lòng mình phải chăng đang làm công phu giả tạo bề ngoài, hay
là vẫn chưa hiểu thấu đạo lý, hãy định tâm lại để nhìn cho thấu rồi vui vẻ mà
làm, chẳng có việc gì phải than trách, như vậy rất tốt.

 

Tuy em trai và em gái chồng tuổi tác nhỏ
hơn chúng ta nhưng địa vị tôn quý hơn chúng ta, chúng ta nhất định cần phải giữ
quan hệ tốt với họ. Đặc biệt là người ta hay gọi là “dâu cả như mẹ”, cần phải
như người mẹ tâm lượng rộng lớn bao dung các em, đừng để bụng những lỗi lầm nhỏ
của họ. Làm người phụ nữ trong gia đình cần có tâm nhân ái, phải bao dung tất
cả những người lớn, nhỏ, thân, sơ, trong, ngoài tông tộc, hãy dùng tình yêu
thương rộng lớn mà bao dung họ.

 

Có một cô học tập Nữ Đức đã kể với tôi
rằng, chồng của cô là người nhỏ tuổi nhất trong gia đình, trên anh còn hai chị
gái lớn hơn anh mười mấy tuổi, nhưng hết thảy những sự việc phát sinh trong gia
đình thì người đầu tiên họ tìm là cô. Có một lần mẹ chồng của cô bị bệnh, nhưng
người trong nhà đều không gọi điện hỏi những người thân khác mà đến hỏi cô nên
phải làm thế nào. Cô nói: “Sao các chị lại hỏi em, em nhỏ nhất nhà mà!”. Hai
người chị chồng của cô nói rằng: “Hỏi em các chị cảm thấy vững dạ hơn.” Một lần
khác khi cô đang đi công tác thì ở nhà cha mẹ chồng cần tìm một người giúp
việc, hai người chị chồng gọi điện thoại bảo cô nhanh về nhà tìm người giúp
việc cho ba mẹ. Cô nói: “Các chị ở nhà có thể tự mình tìm được mà”. Hai người
chị nói: “Bọn chị không rành bằng em, em về tìm sẽ tốt hơn.” Cô liền vội vàng
đáp máy bay từ Sơn Đông trở về nhà, cô đến công ty giới thiệu người giúp việc
tìm được một người về nhà, mẹ chồng của cô khá là ưng ý. Thế nên, khi chúng ta
làm những việc như vậy tâm lượng nhất định phải lớn, đừng nghĩ rằng tuổi tác
của chúng ta là nhỏ nhất, những người khác tuổi tác lớn hơn chúng ta, đừng nghĩ
như thế, vì rất nhiều việc không liên quan đến tuổi tác. Có thể là bạn là người
sáng trí, nhìn sự việc thấu suốt hơn, có thể bao dung nhiều người hơn thì công
việc bạn gánh vác sẽ nhiều hơn một chút, “người tài thì vất vả”, bạn cũng đừng
thoái thác cho người khác, nên gánh vác thì hãy gánh vác, bản thân “thấy điều
nhân nghĩa sẽ không chịu nhường”. Con người ta thứ nhất phải có lòng nhân, thứ
hai cần có lòng khoan thứ người khác, đó chính là đạo khoan dung, nhân hậu; Thứ
ba, đừng quên điều tốt nhỏ của người khác, cũng đừng ghi nhớ lỗi lầm nhỏ của
người. Không quên điều tốt nhỏ của người thì sẽ hiểu rõ được đạo lý lớn. Không
tính toán lỗi nhỏ của người thì những lời nói gièm pha sẽ dần dần tiêu tan,
không còn xuất hiện ở trong gia đình nữa. Chúng ta xem phần Kinh văn tiếp theo.

 

NHƯỢC PHÙ NGU XUẨN CHI NHÂN, DỮ THÚC TẮC
THÁC DANH DĨ TỰ CAO, DỮ MUỘI TẮC NHÂN SỦNG DĨ KIÊU DOANH. KIÊU DOANH KÝ THÍ, HÀ
HÒA CHI HỮU? ÂN NGHĨA KÝ QUAI, HÀ DỰ CHI TRĂN? (Tạm dịch: Còn như những phụ nữ
ngu si, cậy mình làm chị dâu, kiêu căng tự đại với em trai chồng, ỷ vào sự sủng
ái của chồng mà lên mặt với em gái chồng. Đôi bên hễ có tâm ngạo mạn thì sao
còn có thể hòa thuận được chứ? Người cùng một nhà đã không còn ân nghĩa thì sao
còn có tiếng tốt để được ngợi khen?)

 

Đoạn này có nghĩa là những phụ nữ ngu si
lấy danh nghĩa làm chị dâu mà thể hiện ra mình cao quý hơn em trai của chồng.
Dựa vào sự sủng ái của chồng, hoặc là sự sủng ái của cha mẹ chồng mà kiêu ngạo
tự mãn, người xưa nói “mãn chiêu tổn, khiêm thọ ích” (tự mãn chuốc lấy tổn
thất, khiêm tốn thì được lợi ích), vừa khởi tâm kiêu ngạo thì liền đọa lạc mà
tự mình không hay biết. Có lời nói, hành vi và thái độ kiêu ngạo đối với em gái
của chồng thì sao có thể hòa thuận được chứ? Làm như thế sẽ trái ngược với ân
nghĩa, sao có thể nhận được lời tán thán và vinh dự được? Chúng ta học đoạn
Kinh văn này rất có cảm xúc, từ chương mở đầu là “Ti Nhược” xuyên suốt đến
chương sau cùng là “Hòa Thúc Muội” đều dạy cho phụ nữ sự khiêm hạ, tâm nhu
thuận. Bởi vì sau khi phụ nữ lập gia đình ở trước mặt các em của chồng dễ tỏ
thái độ kiêu ngạo, tự cho mình là đúng. Từ một mà suy ra ba, không những trước
mặt các em của chồng không được thể hiện thái độ như vậy mà đối với những
trưởng bối và vãn bối khác trong gia đình cũng không được tỏ vẻ ngạo mạn. Ở nơi
làm việc cũng vậy, những nhân viên làm việc lâu năm cho đến ông chủ đều thường
nói những lời ngạo mạn, cảm thấy bản thân có tư cách, có kinh nghiệm, phàm
những người có thâm niên đều như vậy. Thế nên, chúng ta cần phải luôn luôn phản
tỉnh lúc ở nhà hay ở chỗ làm sự ngạo mạn của chúng ta có xuất hiện hay không.
Nếu như có thì phải nhanh chóng suy nghĩ rằng thái độ này trái ngược với “ân”
và “nghĩa”, về mặt tình và lý chúng ta không được làm như vậy. Ngạo mạn là một
loại độc tố, trong xã hội hiện nay rất khó cảnh giác, rất nhiều người ẩn chứa
sự ngạo mạn vi tế mà không nhận diện ra, nhưng người khác vẫn cảm nhận được cho
dù điều đó không thể hiện rõ. Đặc biệt người có sự ngạo mạn vi tế nhưng biểu
hiện ra bên ngoài lại rất nho nhã, điều này là đáng sợ nhất. Vì vậy, việc này
chỉ có bản thân mình tự cảnh giác lấy. Phương pháp tốt nhất để đối trị tâm ngạo
mạn là gì? Đó là tâm chân thành và chí thành, làm bất kỳ việc gì cũng đều dùng
tâm chân thành của mình mà làm thì tập khí kiêu ngạo sẽ dần dần được tiêu trừ.
Đồng thời đối với bất kỳ việc gì cũng đều phải nhớ rằng “không dám đứng trước
người khác, không dám đứng trước thiên hạ”, việc gì cũng đặt mình ở vị trí phía
sau. Trước đây, khi chúng ta có suy nghĩ nào đó đối với một sự việc thì đều cho
rằng mình phải nói ra để lợi ích đại chúng, lợi ích mọi người. Bây giờ, chúng
ta cần phải suy nghĩ rằng chúng ta có tư cách nói ra hay không, hoặc là nói ra
rồi mọi người có hiểu hay không, liệu điều này có thể hiện là chúng ta hơi ngạo
mạn chăng, mình đã suy nghĩ chu toàn thấu đáo chưa, hay là im lặng là tốt hơn,
hãy quay về suy nghĩ cho cẩn thận đã. Tập khí kiêu ngạo rất khó trừ nên trong
quá trình học tập chúng ta cần phải không ngừng phản tỉnh bản thân. Tiên sinh
Tăng Quốc Phiên đã từng dạy rằng “người bị người khác ghét không gì ngoài chữ
kiêu”. Nên kiêu ngạo là thói xấu bị người khác chán ghét nhất nhưng bản thân
lại không hay biết.

 

THỊ DĨ MỸ ẨN NHI QUÁ TUYÊN, CÔ PHẪN NHI PHU
UẤN, HỦY TÍ BỐ DỮ TRUNG NGOẠI, SỈ NHỤC TẬP Ư QUYẾT THÂN; TIẾN TĂNG PHỤ MẪU CHI
TU, THOÁI ÍCH QUÂN TỬ CHI LỤY. TƯ NÃI VINH NHỤC CHI THỂ, NHI HIỂN PHỦ CHI CƠ
DÃ, KHẢ BẤT THẬN DƯ. (Tạm dịch: Như thế nết tốt của mình sẽ ngày ngày bị vùi
lấp, còn lỗi lầm sẽ dần dần bị nêu ra, cha mẹ chồng tức giận, chồng cũng phẫn
nộ. Lời chê bai hủy báng sẽ lan khắp trong ngoài, chính mình chuốc lấy sự hổ
thẹn. Ở lại nhà của chồng thì khiến cho cha mẹ mình xấu hổ, mà trở về nhà mẹ
ruột thì sẽ làm lụy cho chồng.  Mối quan
hệ với các em của chồng là cái gốc của sự vinh nhục, là căn bản của danh thơm,
tiếng xấu, há không thể không cẩn thận được ư?)

 

Câu này có nghĩa là vì thói ngạo mạn của
chính mình mà lời khen ngợi sẽ bị ẩn mất, bị vùi lấp, không còn nữa, còn lỗi
lầm thì bị người rêu rao khắp nơi. Mẹ chồng sẽ phẫn nộ còn chồng thì phiền
muộn, những lời công kích, chê bai sẽ lan truyền từ trong ra ngoài, bản thân sẽ
chuốc lấy sự hổ thẹn, nhục nhã. Cha mẹ ruột sẽ bị xấu hổ mà đức hạnh của chính
mình cũng bị liên lụy, đây quả thật là căn bản của sự vinh nhục, được người tán
thán hay bị người phê bình chỉ trích căn nguyên nằm tại nơi đây, cho nên phải
xử sự hết sức cẩn thận. Từ đoạn Kinh văn này chúng ta xét xem Ban Chiêu muốn
truyền đạt cho chúng ta khái niệm gì? Đó chính là phụ nữ khi đã kết hôn thì làm
thế nào để có được tiếng tốt? Nguyên nhân căn bản để có được tiếng thơm đó
chính là làm được chương “Ti Nhược”. “Ti nhược” được thể hiện ra ở sự cung
kính, nhu thuận, bốn đức hạnh của phụ nữ, quan trọng nhất là phải nhất tâm, giữ
gìn được tiết tháo của chính mình. Thật đáng tiếc là hiện nay chúng ta thiếu
mất quan niệm về vinh nhục, rất nhiều bậc cha mẹ không cho rằng con cái của họ
không giữ trinh tiết, tiết hạnh là điều hổ thẹn, là sự kém khuyết của đức hạnh
mà lại cảm thấy con gái của họ không chọn thanh niên nghèo mà chọn đại gia là
điều rất tốt. Lúc này chúng ta cần phải bắt đầu phản tỉnh, cần phải học tập.

 

Trong cuộc sống thực tế có rất nhiều phụ nữ
thực sự là ngu si như vậy, không biết cách giữ gìn tiếng tốt của mình, vì sao
họ lại khởi tâm kiêu mạn đối với những việc nhỏ nhít trong cuộc sống? Nếu như
vừa mới bước vào nhà chồng đã có tâm kiêu mạn như thế, điều này chứng tỏ khi ở
nhà mẹ ruột, gia đình mẹ ruột thuộc hàng có tiền, có thế lực, học lực của bản
thân cao, tướng mạo cũng không tệ, nên khi bước vào nhà chồng mới có thứ để cậy
vào mà thể hiện sự ngạo mạn. Vào thời xưa cũng có những trường hợp như vậy,
nàng dâu đem theo tiền tài về nhà chồng, người chồng là người hiền đức vừa nhìn
thấy liền bảo vợ mau thay đổi những quần áo và trang sức đắt tiền, mặc áo vải
về nhà chồng gánh nước, làm việc, bước vào nhà quỳ trước mặt mẹ chồng, phụng sự
cha mẹ chồng. Có câu “Dạy vợ từ thuở ban sơ mới về”, người làm chồng cần phải
chỉnh sửa thói kiêu mạn của vợ ngay từ ban đầu. Nếu như không kịp uốn nắn thì
về sau không còn cách nào để sửa. Khi vừa mới về nhà chồng thì vẫn còn rất tốt,
nhưng dần dần trở nên kiêu mạn, tập khí cũ nổi lên, cảm thấy ở trong gia đình
chồng mình đã làm việc không tệ, cũng ở lâu năm rồi, đã sinh con cho chồng rồi,
tiếng nói cũng có trọng lượng, bắt đầu không đặt cha mẹ chồng vào trong mắt,
đồng thời cũng không đặt các em chồng, người thân bạn bè của chồng ở trong mắt
nữa, chẳng bao lâu bản thân đọa lạc, chồng cảm thấy bất mãn, đây là điều có thể
tiên đoán được. Thế nên, chúng ta xử sự phải biết tích lũy thiện hạnh, càng làm
nhiều càng phải biết phản tỉnh, đề phòng tâm kiêu ngạo, tự cao tự đại. Nếu như
không ngăn ngừa cái tâm này thì sau cùng tất cả những gì mình đã vất vả làm ra
“đắp một núi đất, chỉ thiếu một sọt đất mà không thể hoàn thành”, giống như vất
vả gánh từng thùng nước đổ vào một lu nước lớn, tiếc là dưới đáy lu có một lỗ
rò, trong thoáng chốc nước đều cạn sạch. Bạn thấy tích lũy đức hạnh không hề
dễ, làm từng chút từng chút một, ở trong gia đình mười mấy năm làm việc rất vất
vả, đạt được  trình độ nhất định rồi thì
tâm ngạo mạn nổi lên chính mình không hay biết, một khi nó bùng phát thì giống
như lỗ rò dưới đáy lu, mọi người có thể chỉ vì hành vi ngạo mạn một hai lần của
bạn mà tuyên truyền rêu rao khắp trong ngoài.

 

Thế nên, chúng ta rất cảm kích Ban Chiêu,
bà có thể nhìn ra được ngọn nguồn của vấn đề, chúng ta trong gia đình suốt ngày
bận lòng vì những việc vặt vãnh nên không thể nhìn thấy được căn nguyên, sau
khi được Ban Chiêu chỉ ra chúng ta mới hiểu. Thông qua sách “Nữ Giới”, Ban
Chiêu đã giảng cho chúng ta thật thấu đáo đạo lý làm phụ nữ, khi chúng ta học
đi học lại sách “Nữ Giới”, hiểu thấu được vấn đề thì xem các sách khác dạy về
Nữ Đức khác như “Nữ Nhi Kinh”, “Ôn Thị Mẫu Huấn” “Lã Tân Ngô Khuê Phạm” “Lã Tân
Ngô Nữ Tiểu Nhi Ngữ”, “Nữ Phạm Tiệp Lục” đều có thể hiểu được rốt ráo. Những
sách đó đều dạy cho bạn làm thế nào để mài nhẵn tập khí kiêu ngạo, ngạo mạn của
phụ nữ, mài đến mức nào? Đến lúc bạn trở thành một người đôn hậu, nhân từ, hòa
ái, rộng lượng, tâm lượng bạn có thể bao dung tất cả mọi người. Khi bước vào
gia đình chồng mới có thể trở thành người gánh vác được phú quý và phước báo
của gia tộc. Bằng ngược lại, tâm lượng của bạn nhỏ bé, không dung chứa được thì
không thể tiếp nối được phước đức của gia đình. Hoặc là khi còn ở nhà mẹ ruột
bạn cương quyết không chịu rèn luyện mình trở thành người có tâm lượng có khả
năng dung chứa và gánh vác phước báo thì bạn sẽ được gả vào một gia đình nghèo
mà chịu khổ. Tâm lượng rộng lớn này rất quan trọng, vì vậy làm tất cả mọi việc
là giúp bạn rèn luyện, hun đúc bạn thành một “pháp khí” có thể dung chứa phước
báo.

 

Chúng ta tiếp tục học phần Kinh văn sau
cùng, và cũng là đoạn kết của chương cuối.

 

NHIÊN TẮC CẨU THÚC MUỘI CHI TÂM. CỐ MẠC
THƯỢNG DỮ KHIÊM THUẬN HĨ. KHIÊM TẮC ĐỨC CHI BÍNH, THUẬN TẮC PHỤ CHI HÀNH. TRI
TƯ NHỊ GIẢ, TÚC DĨ HÒA HĨ. THI VIẾT: TẠI BỈ VÔ Ố, TẠI THỬ VÔ XẠ. THỬ CHI VỊ DÃ.
(Tạm dịch: Muốn được lòng các em của chồng, chỉ cần làm được khiêm hạ, nhu
thuận. Khiêm hạ là cái gốc của đức hạnh, thuận là hành vi chuẩn tắc của phụ nữ.
Nếu có thể làm được hai điều này, đủ để tạo nên mối quan hệ tốt với các em
chồng rồi vậy. Kinh Thi có câu: “Bên mình không có tâm ghen ghét thì bên kia
cũng chẳng có lòng đố kỵ”, đạo lý chính là như thế.)

 

Đoạn này có nghĩa là muốn được lòng các em
của chồng thì phải kiên trì bền vững làm được hai chữ “khiêm” và “thuận”.
“Khiêm” chính là cái cán của đức hạnh, giống như cán của một con dao, đức
“khiêm” của bạn hiển lộ ra bên ngoài như cái cán dao thì người cầm nó sẽ dùng
rất đắc lực. Nếu như bạn là người cần mẫn, kiệm ước, thiện lương nhưng không đủ
khiêm hạ thì đức hạnh của bạn vẫn chưa bồi dưỡng ra được, vẫn chưa thể cầm để
rút dao ra được. “Thuận tắc phụ chi hành” ý nói phụ nữ dùng tâm nhu thuận để mà
hành trì. Làm được “khiêm” và “thuận” rồi thì đủ để có thể chung sống hòa mục
với thiên hạ. Thế nên, “Kinh Thi” có nói “ở bên đó không có người ghen ghét, ở
bên này cũng không có người đố kỵ, cả gia đình trong ngoài đều là một đoàn thể
tường hòa, đạo lý là như thế.”

 

Câu kết bài của toàn chương này rất quan
trọng, chúng ta nên đọc thuộc nó, trong tâm thường ghi nhớ hai chữ “khiêm” và
“thuận” này thì sẽ dễ dàng làm được trên mặt sự. Tôi tin rằng học tập đến đây
thì rất nhiều bạn học sách “Nữ Giới” đều có cảm nhận sâu sắc rằng, sách “Nữ
Giới” xem ra rất đơn giản ngắn gọn, chưa đến hai ngàn chữ nhưng ý nghĩa vô cùng
thâm sâu, nhưng khi thực hiện thì không hề dễ dàng. Mỗi lần tôi giảng “Nữ Giới”
đều có cảm xúc rất sâu sắc, mỗi lần giảng đều không như nhau, đương nhiên lần
giảng sau đều có sự nâng cao hơn lần trước, sự nâng cao này chính là yêu cầu
đối với sự tu học của bản thân. Tôi tin tưởng rằng mọi người thông qua việc học
tập “Nữ Giới” sẽ hiểu rõ làm thế nào để trở thành người phụ nữ hạnh phúc trong
cuộc sống, hạnh phúc này tuyệt đối không phải do người khác mang đến, không
phải do chồng bạn mang đến, cũng không phải do cha mẹ chồng hay bất kỳ người
nào mang đến, mà do chính bạn mang đến cho bạn. Thế nào là hạnh phúc thật sự?
Hạnh phúc thật sự từ tâm của chính mình mà cầu. Cổ đại đức có nói: “Hết thảy
phước điền không rời phương thốn”, phương thốn đây chính là chỉ cho tâm của
chính mình, mảnh ruộng phước này nên gieo trồng như thế nào đây? “Khiêm” và
“thuận” chính là hạt giống tốt nhất để gieo trồng ruộng phước, hãy trồng hai
hạt giống này trên mảnh đất tâm của chính mình. Mỗi ngày dùng tất cả ngôn ngữ
và hành vi của chính mình mà tưới tẩm cho nó, trưởng dưỡng nó, khiến nó càng
lớn rễ cắm càng sâu, càng lớn càng dầy. Khi rễ sâu thì lá tốt, đến lúc ra hoa
kết quả bạn sẽ trở thành người phụ nữ rất hạnh phúc, có thể vượt qua được tất
cả sự thử thách, đồng thời tâm cũng không bị vướng mắc vào những chông gai này.
Rất nhiều người cho rằng tôi rất hạnh phúc, tôi sinh ra chắc vốn là như thế.
Tôi có thể thành thật mà nói với mọi người rằng tuyệt không phải như vậy, tôi
là người đã trải qua rất nhiều chông gai thử thách, nhưng hiện nay quay đầu
nhìn lại chúng thì quả thật giống như mây khói phù vân, chẳng có liên hệ gì với
tôi cả, chúng đều là những khảo nghiệm mà thôi. Khi hồi tưởng lại chúng thì
giống như nghe kể chuyện của người khác vậy, cười một cái rồi xong. Chúng ta
hãy nhìn về phía trước, đừng nên truy cứu những chuyện trước đây, mỗi ngày đều
nắm chắc phút giây hiện tại. Trong lúc nắm chắc phút giây hiện tại này mong
rằng mọi người hãy nhớ cho, đối với bất kỳ việc gì đều không được tham luyến,
không được chấp trước, không được oán trách. Phụ nữ khi có món đồ tốt thường dễ
tham luyến, chấp trước, không buông xuống được. Tôi xin nói với mọi người rằng,
con cái ngoan ngoãn cũng phải buông chúng xuống, chúng ta không những phải
buống xuống vàng bạc tiền tài mà sau cùng con cái cũng phải buông xuống, trên
thế gian này không có thứ gì có thể mang đi được, chỉ khi trong tâm người phụ
nữ đã chân thật buông được sạch sẽ thì mới chân thật có được hạnh phúc.

 

Chúng ta thường nói “Con cháu có phước của
con cháu”. Con người tôi khá là vô tâm, khi tôi đi ra ngoài công tác thì việc
trong nhà tôi không hề nghĩ đến. Khi đứa con thứ hai của tôi còn nhỏ, tôi ra
nước ngoài công tác khoảng một tháng, khi quay trở về hình như cũng không có
cảm giác gì, tôi không có sự ủy mỵ tình cảm của phụ nữ. Tôi cảm thấy phụ nữ tốt
thật sự nên như vậy, không bi lụy tình cảm, nếu không sẽ rất dễ khiến mình mê
mất đi bản tính, không thể nhìn thấy được trí huệ thật sự. Cũng đừng suy nghĩ
rằng làm phụ nữ là thiệt thòi, nên hưởng phước như nam giới hoặc là nên sao đó,
chúng ta đừng nên tưởng tượng ra nhiều điều như thế. Khi phụ nữ chúng ta phải đối
diện với bất kỳ hoàn cảnh cuộc sống nào thì tôi xin nói với mọi người rằng, tất
cả điều kiện hoàn cảnh đó là tốt cả, những gì đến với bạn thì nhất định là phù
hợp với bạn nhất. Khi có việc gì xuất hiện với bạn thì đó chính là môn học mà
bạn cần phải thi đậu, bạn đừng nói: “Dựa vào đâu mà bảo tôi đi làm? Vì sao tôi
phải làm?” Đừng có hỏi “vì sao” nhiều như thế. Tôi thường nói với các nhân viên
nữ rằng: “Nếu như trong cuộc sống các bạn thường hỏi rằng vì sao có nhiều việc
như vậy, chi bằng các bạn hãy hỏi vì sao tôi không có năng lực, không có đức
hạnh để gánh vác công việc này. Nếu như có thể gánh vác thì công việc này chẳng
nhằm nhò gì cả.” Tôi còn nhớ một lần đi công tác với một vị thầy đại đức, hoàn
cảnh lúc đó rất gian khổ nên vị thầy đó cứ luôn xin lỗi tôi, cứ như tôi là tiểu
thư cành vàng lá ngọc phải chịu thiệt thòi vậy. Thầy nói với tôi rằng: “Hãy lấy
khổ làm thầy, việc này thế nào rồi?”. Khi thầy ấy nói với tôi bốn lần như vậy,
tôi đã nói rằng: “Có nhiều việc thầy vẫn chưa hiểu con, con đối với khổ và vui
không có cảm giác gì cả, thầy bảo con hưởng phước, con không có cảm giác gì
hưởng phước. Thầy bảo con chịu khổ, con cũng chẳng có cảm giác gì là chịu khổ,
con cảm thấy những điều này đối với con không quan trọng. Con càng ngày càng
cảm nhận được rằng sự nâng cao linh tính, sự nâng cao cảnh giới tinh thần của
chính mình mới là niềm vui thật sự. Những sự khổ-vui đều là giả, chẳng phải
thật, thầy không cần quá lo cho con.” Sau đó thầy nói: “Được, được!”, thầy mới
cảm thấy yên tâm.

 

Chúng ta muốn truy cầu hạnh phúc, nhưng
hạnh phúc có nhiều cách lý giải khác nhau, có người cho rằng bình an sung túc
là hạnh phúc, có người cho rằng cuộc đời này của họ phải sống như thế nào đó
mới là hạnh phúc. Nhưng tôi hy vọng rằng thông qua học tập giáo trình “Nữ
Giới”, thông qua việc học tập Nữ Đức có thể khiến chúng ta có được hạnh phúc
viên mãn, các bạn gái sẽ sống một cuộc đời đáng sống. Các bạn hãy chân thật vì
xã hội sinh ra một thế hệ công dân lương thiện, hiền đức, tài năng, hãy giáo
dục con cái nên người, đây là việc làm thực tế. Con cái tốt chính là thành quả
mỹ mãn của khóa học nhân sinh của bạn, trên thế giới này mọi người đều muốn
nhìn thấy kết quả, xem chứng minh thực tế, vậy nên bạn phải đưa chứng cứ ra cho
họ xem.

 

Trong việc giáo dục con cái, chúng ta phải thực
hiện được hai đức tính khiêm và thuận, thuận theo tự tính của chúng, đồng thời
cũng chuyển tập tính của chúng quay trở về thuận theo tự tính. Trước tiên,
chúng ta cần tùy thuận theo chúng, ví dụ như con trai lớn của tôi có sở thích
chơi cờ Tỉ Phú, đôi khi tôi cũng chơi cùng con, đương nhiên là lần chơi nào tôi
cũng thua nó, tiền nó kiếm được bao giờ cũng nhiều hơn tôi. Sau khi kiếm được
tiền, nó nói với tôi: “Mẹ xem, mẹ không nên chọn như vậy, chọn như vậy không
kiếm được tiền đâu.” Tôi cười mà nói với nó rằng: “Đây chỉ là trò chơi, con
đừng cho là thật.” Sau đó nó hỏi: “Vậy cuộc sống thực sự trong tương lai như
thế nào ạ?”. Tôi nói: “Tiền trong cuộc sống hiện thực không phải kiếm bằng cách
này, mà hoàn toàn đến từ đức hạnh của con, từ việc con làm thế nào hiếu thuận
cha mẹ, hữu ái với anh em, từ cách đối xử với bạn học, cung kính với thầy cô,
nếu con có đức hạnh thì không lo không có tiền tài.” Sau đó, nó đã hiểu ra,
nhưng cũng chẳng để tâm lắm, vẫn nói với tôi rằng: “Mẹ xem tiền của mẹ không đủ
đây này, để con chi cho mẹ ít tiền nhé.” Tôi nói: “Được, được.” Rồi tôi chơi
tiếp với con một cách lơ đãng, sau đó nó nói: “Mẹ ơi, mẹ mệt rồi, thôi không
chơi nữa!” Hiện nay nếu như chúng ta đóng cửa để con cái ở trong nhà, tách biệt
với thế giới ở bên ngoài, hoàn toàn làm theo cách làm của người xưa thì cũng
không thể được, chúng ta nên tùy thuận chúng, trong quá trình tùy thuận mà dạy
bảo chúng, rồi cảm hóa chúng. Quá trình dạy con là quá trình chuyển hóa con,
từng bước từng bước mà chuyển hóa, rồi nó sẽ hiểu ra, đạo lý chính là như vậy.

 

Bởi vì tôi không có em trai và em gái bên
chồng nên sự thể hội của tôi trong chương này không được sâu, nhưng tôi có em
trai, đối với em trai tôi rất cung kính, bởi vì nó là nam giới. Gia đình tôi
trước giờ trọng nam khinh nữ nên em trai của tôi giống như anh trai của tôi
vậy, đối với tôi rất tốt. Chúng tôi qua lại đối xử với nhau rất tốt, chung sống
với nhau không có bất kỳ sự ngăn cách nào. Đối với hai người chị chồng lớn tuổi
hơn tôi, tôi cũng rất mực cung kính. Trong nhà đôi khi cũng có một vài chuyện
xích mích nhưng tôi đều không để trong lòng, bởi vì như tôi đã nói lúc nãy “con
người không phải Thánh Hiền, ai mà không có lỗi”, chúng ta cần phải âm thầm
phản tỉnh, sau đó không ngừng sửa đổi, đem những lỗi lầm lớn, vấn đề lớn chuyển
thành nhỏ, sau cùng không còn nữa, rồi sẽ có một ngày thành công.

 

Sách “Nữ Giới” chúng ta học đến đây là viên
mãn, nhưng tôi tin rằng vẫn còn rất nhiều chỗ thiếu sót, tôi hy vọng các bạn
đồng học và các thầy cô giáo sẽ cùng nhau học tập, cùng nhau nâng cao, thông
qua học tập Nữ Đức có được một cuộc đời hạnh phúc. Đức hạnh của Nữ Đức phải dựa
vào thực hành, đức không phải ẩn chứa bên trong mà ở thực hành ra bên ngoài.
Nếu như mỗi người chúng ta có thể thực hành đức ấy trong gia đình, trong thiên
hạ thì tôi tin rằng thời thế sẽ không phải mỗi ngày mỗi đi xuống mà mỗi ngày
một tốt đẹp hơn, chúng ta nhất định sẽ thấy được sự hài hòa trong thiên hạ, như
vậy mỗi người phụ nữ chúng ta trong xã hội đều sẽ cảm thấy tự hào, vinh dự. Tôi
hy vọng Nữ Đức sẽ được hoằng dương rộng rãi khắp nơi trên thế giới, chị em phụ
nữ đều lấy đức hạnh làm cái đẹp, dùng đức hạnh tôn vinh bản thân, làm niềm tự
hào của gia đình, quang tông diệu tổ, hiển vinh cha mẹ. Tôi xin trao đổi với
mọi người đến đây, cám ơn các thầy cô giáo, hy vọng mọi người góp ý phê bình để
học tập tốt hơn, cảm ơn mọi người.



 

 

 

Mục Lục

Muc Luc

(The Content Pages
numbers)

 

 

Table of
Contents

CHƯƠNG
MỘT: TI NHƯỢC
.. 4

CHƯƠNG HAI: PHU PHỤ.. 5

CHƯƠNG BA: KÍNH THUẬN.. 6

CHƯƠNG BỐN: PHỤ HẠNH.. 7

CHƯƠNG NĂM: CHUYÊN TÂM8

CHƯƠNG SÁU: KHÚC TÒNG.. 8

CHƯƠNG BẢY: HÒA THÚC MUỘI. 9

NỮ ĐỨC VI YẾU –. 11

PHẦN MỞ ĐẦU. 11

Chương Thứ Nhất: Ti Nhược. 55

Chương Hai: Phu Phụ.. 85

Chương Ba: Kính Thuận.. 122

Chương Bốn: Phụ Hạnh.. 152

Chương Năm: Chuyên Tâm185

Chương 6: Khúc Tòng. 219

Chương 7: Hòa Thúc Muội. 254

Mục Lục. 280

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

The Confucianism Five Sutram Doctrine Teachings and The Confucianism Four Training Books 四書五经 孔夫子

四書五经 孔夫子

The Confucianism Five Sutram Doctrine Teachings and The Confucianism Four Training Books 四書五经 孔夫子

四書五经 孔夫子
The Confucianism Books
The Confucianism Five Sutram Doctrine Teachings and The Confucianism Four Training Books

(nearly full versions from the ancients) 

四書五经 孔夫子
萬世師表
四書五经 孔夫子
萬世師表
大成至聖先師
仲尼
The Confucianism Books
The Confucianism Five Sutram Doctrine Teachings and The Confucianism Four Training Books (nearly full versions from the ancients) 
Nhu Gia Tứ Thư Ngũ Kinh của đức Khổng Phu Tử
四書五经 孔夫子
Kong Qiu 
Nhu Gia Tứ Thư Ngũ Kinh của đức Khổng Phu Tử (thiếu xíu)
Link Tai (Download an Printing out for free of charge) 

The book of Poems Solutions 诗经 thi kinh

诗经
The book of Poems Solutions
诗经

诗经
The book of Poems Solutions 
诗经

诗经
The book of Poems Solutions 

诗经
thi kinh 
* 原文
* nguyên văn 
* 注释
* chú thích 
The book of Poems Solutions 
******************    
    The book of Poems Solutions 
《诗经》是我国第一部诗歌总集,共收入自西
《thi kinh》 thị ngã quốc đệ nhất bộ thi ca tổng tập, cộng thu nhập tự tây 
周初年至春秋中叶大约五百多年的诗歌三百零五篇。
chu sơ niên chí xuân thu trung diệp đại ước ngũ bách đa niên đích thi ca tam bách linh ngũ thiên. 
《诗经》共分风(160篇)、雅(105篇)、颂(40篇)三大部分。
《thi kinh》 cộng phân phong (160thiên )、nhã (105thiên )、tụng (40thiên) tam đại bộ phận. 
它们都得名于音乐。“风”的意义就是声调。古人所谓《秦风》、《魏风》、
tha môn đô đắc danh vu âm nhạc. “phong” đích ý nghĩa tựu thị thanh điệu. cổ nhân sở vị 《tần phong》、《nguỵ phong》、
《郑风》,就如现在我们说陕西调、山西调、河南调、“雅”是正的意思。
《trịnh phong》, tựu như hiện tại ngã môn thuyết tây điệu, sơn tây điệu, hà nam điệu, “nhã” thị chánh đích ý tư. 
周代人把正声叫做雅乐,犹如清代人把昆腔叫做雅部,
chu đại nhân bả chánh thanh khiếu tố nhã nhạc, do như thanh đại nhân bả hỗn khang khiếu tố nhã bộ, 
带有一种尊崇的意味。大雅小雅可能是根据年代先后而分的。
đái hữu nhất chủng tôn sùng đích ý vị. đại nhã tiểu nhã khả năng thị căn cứ niên đại tiên hậu nhi phận đích. 
“颂”是用于宗庙祭的乐歌。 
“tụng” thị dụng vu tông miếu tế đích lạc ca. 
******************
          
国风·周南
quốc phong ·chu nam 
一、麟之趾
nhất,  lân chi chỉ 
          
诗经
* 原文
* 注释
******************          
《诗经》是我国第一部诗歌总集,共收入自西周初年至春秋中叶大约五百多年的诗歌三百零五篇。《诗经》共分风(160篇)、雅(105篇)、颂(40篇)三大部分。它们都得名于音乐。“风”的意义就是声调。古人所谓《秦风》、《魏风》、《郑风》,就如现在我们说陕西调、山西调、河南调、“雅”是正的意思。周代人把正声叫做雅乐,犹如清代人把昆腔叫做雅部,带有一种尊崇的意味。大雅小雅可能是根据年代先后而分的。“颂”是用于宗庙祭的乐歌。 
******************          
诗经
The book of Poems Solutions 
诗经

诗经
The book of Poems Solutions 

诗经
thi kinh 
* 原文
* nguyên văn 
* 注释
* chú thích 
The book of Poems Solutions 
******************    
    The book of Poems Solutions 
《诗经》是我国第一部诗歌总集,共收入自西
《thi kinh》 thị ngã quốc đệ nhất bộ thi ca tổng tập, cộng thu nhập tự tây 
周初年至春秋中叶大约五百多年的诗歌三百零五篇。
chu sơ niên chí xuân thu trung diệp đại ước ngũ bách đa niên đích thi ca tam bách linh ngũ thiên. 
《诗经》共分风(160篇)、雅(105篇)、颂(40篇)三大部分。
《thi kinh》 cộng phân phong (160thiên )、nhã (105thiên )、tụng (40thiên) tam đại bộ phận. 
它们都得名于音乐。“风”的意义就是声调。古人所谓《秦风》、《魏风》、
tha môn đô đắc danh vu âm nhạc. “phong” đích ý nghĩa tựu thị thanh điệu. cổ nhân sở vị 《tần phong》、《nguỵ phong》、
《郑风》,就如现在我们说陕西调、山西调、河南调、“雅”是正的意思。
《trịnh phong》, tựu như hiện tại ngã môn thuyết tây điệu, sơn tây điệu, hà nam điệu, “nhã” thị chánh đích ý tư. 
周代人把正声叫做雅乐,犹如清代人把昆腔叫做雅部,
chu đại nhân bả chánh thanh khiếu tố nhã nhạc, do như thanh đại nhân bả hỗn khang khiếu tố nhã bộ, 
带有一种尊崇的意味。大雅小雅可能是根据年代先后而分的。
đái hữu nhất chủng tôn sùng đích ý vị. đại nhã tiểu nhã khả năng thị căn cứ niên đại tiên hậu nhi phận đích. 
“颂”是用于宗庙祭的乐歌。 
“tụng” thị dụng vu tông miếu tế đích lạc ca. 
******************
          
国风·周南
quốc phong ·chu nam 
一、麟之趾
nhất,  lân chi chỉ 
          
诗经
* 原文
* 注释
******************          
《诗经》是我国第一部诗歌总集,共收入自西周初年至春秋中叶大约五百多年的诗歌三百零五篇。《诗经》共分风(160篇)、雅(105篇)、颂(40篇)三大部分。它们都得名于音乐。“风”的意义就是声调。古人所谓《秦风》、《魏风》、《郑风》,就如现在我们说陕西调、山西调、河南调、“雅”是正的意思。周代人把正声叫做雅乐,犹如清代人把昆腔叫做雅部,带有一种尊崇的意味。大雅小雅可能是根据年代先后而分的。“颂”是用于宗庙祭的乐歌。 
《诗经》诗经全文
国风•周南
【01.关雎】后妃之德也。(5章4句)
关关雎鸠,在河之洲。窈窕淑女,君子好逑。
参差荇菜,左右流之。窈窕淑女,寤寐求之。
求之不得,寤寐思服。悠哉悠哉,辗转反侧。
参差荇菜,左右采之。窈窕淑女,琴瑟友之。
参差荇菜,左右芼之。窈窕淑女,钟鼓乐之。
①雎(jū)鸠:一种水鸟。 ②窈窕(yǎo tiǎo):内心,外貌美好的样子。淑:好,善。 ③君子:这里指女子对男子的尊称。逑(qiú):配偶。 ④参差(cēn cī):长短不齐的样子。荇(xìng)菜:一种多年生的水草,叶子可以食用。 ⑤寤(wù):睡醒。寐(mèi):睡着。 ⑥芼(mào):拔取。
【02.葛覃】后妃之本也。后妃在父母家,则志在于女功之事,躬俭节用,服澣濯之衣。尊敬师傅,则可以归安父母,化天下以妇道也。(3章6句)
葛之覃兮,施于中谷,维叶萋萋。黄鸟于飞,集于灌木,其鸣喈喈。
葛之覃兮,施于中谷,维叶莫莫。是刈是濩,为絺为绤,服之无斁。
言告师氏,言告言归。薄污我私,薄浣我衣。害浣害否,归宁父母。
①覃(tán):长。 ②施(yī):蔓延。中谷:谷中。 ③喈喈(jiē):鸟儿鸣叫的声音。 ④刈(yì):用刀割。劐:煮。 ⑤絺(chī):细葛纤维织成的布。绤(xì):粗葛纤维织成的布。 ⑥无斁(yì):心里不厌弃。 ⑦污(wù):洗去污垢 ⑧浣(huàn):洗涤。 ⑨害(hé):曷,何,什么。
【03.卷耳】后妃之志也。又当辅佐君子求贤审官,知臣下之勤劳。内有进贤之志,而无险诐私谒之心,朝夕思念,至于忧勤也。(4章4句)
采采卷耳,不盈顷筐。嗟我怀人,置彼周行。
陟彼崔嵬,我马虺隤。我姑酌彼金罍,维以不永怀。
陟彼高冈,我马玄黄。我姑酌彼兕觥,维以不永伤。
陟彼砠矣,我马瘏矣,我仆痡矣,云何吁矣。
①寘(zhì):放置。周行(háng):大道。 ②陟(陟):登上。崔嵬(wei):山势高低不平。 ③虺隤(huī tuí):疲乏而生病。 ④金罍(léi):青铜酒杯。 ⑤兕觥(sì gōng):犀牛角做成的酒杯。 ⑥砠(jū):有土的石山。 ⑦瘏(tú):马疲劳而生病。 ⑧痡(pū ):人生病而不能走路。 ⑨吁(xū]):忧愁。
【04.樛木】后妃逮下也。言能逮下,而无嫉妬之心焉。(3章4句)
南有樛木,葛藟累之。乐只君子,福履绥之。
南有樛木,葛藟荒之。乐只君子,福履将之。
南有樛木,葛藟萦之。乐只君子,福履成之。
①南:南山。樛(揪jiū):树枝下曲。 ②藟(lěi):葛类。累:系。
【05.螽斯】后妃子孙众多也。言若螽斯不妬忌,则子孙众多也。(3章4句)
螽斯羽,诜诜兮。宜尔子孙,振振兮。
螽斯羽,薨薨兮。宜尔子孙。绳绳兮。
螽斯羽,揖揖兮。宜尔子孙,蛰蛰兮。
①螽(zhōng)斯:蝗虫。羽:翅膀。 ②诜诜(shēn):同“莘莘”,众多的样子。 ③薨薨(hōng):很多虫飞的声音。 ④揖揖(yī):会聚。 ⑤蛰蛰(zhé):多,聚集。
【06.桃夭】后妃之所致也。不妬忌,则男女以正,婚姻以时,国无鳏民也。(3章4句)
桃之夭夭,灼灼其华。之子于归,宜其室家。
桃之夭夭,有蕡其实。之子于归,宜其家室。
桃之夭夭,其叶蓁蓁。之子于归,宜其家人。
①夭夭:桃树含苞欲放的样子。 ②灼灼:花开鲜明的样子。华:花。 ③蕡(fén):果实很多的样子。 ④蓁蓁(zhēn):树叶茂盛的样子。
【07.兔罝】后妃之化也。《关雎》之化行,则莫不好德,贤人众多也。(3章4句)
肃肃兔罝,椓之丁丁。赳赳武夫,公侯干城。
肃肃兔罝,施于中逵。赳赳武夫,公侯好仇。
肃肃免罝,施于中林。赳赳武夫,公侯腹心。
①肃肃:严密的样子。罝(jū):捕兔的网。②椓(zhuó):敲。丁(zhēng)丁:象声词。③干城:本指起防御作用的盾牌、城郭,比喻保卫者。④施(yì):布置。中:语助词。逵(kuí):四通八达之道。泛指大道。⑤仇:同“逑”。
【08.芣苡】后妃之美也。和平则妇人乐有子矣。(3章4句)
采采芣苡,薄言采之。采采芣苡,薄言有之。
采采芣苡,薄言掇之。采采芣苡,薄言捋之。
采采芣苡,薄言袺之。采采芣苡,薄言襭之。
①芣苢(fǘ yǐ):也有人写成“芣苡”,植物名称,即车前子,种子和草可作药用。 ②掇(duō):拾取。 ③捋(luó):用手掌成把地脱取东西。 ④袺(jié):用手提着衣襟兜东西。 ⑤襭(xié):把衣襟别在腰间兜东西。
【09.汉广】德广所及也。文王之道被于南国,美化行乎江汉之域,无思犯礼,求而不可得也。(3章8句)
南有乔木,不可休息。汉有游女,不可求思。汉之广矣,不可泳思。江之永矣,不可方思。
翘翘错薪,言刈其楚。之子于归,言秣其马。汉之广矣,不可泳思。江之永矣,不可方思。
翘翘错薪,言刈其蒌。之子于归。言秣其驹。汉之广矣,不可泳思。江之永矣,不可方思。
①秣(mò):喂马。 ②蒌(lóu):草名,即蒌蒿。
【10.汝坟】道化行也。文王之化行乎汝坟之国,妇人能闵其君子,犹勉之以正也。(3章4句)
遵彼汝坟,伐其条枚。未见君子,惄如调饥。
遵彼汝坟,伐其条肄。既见君子,不我遐弃。
鲂鱼赪尾,王室如毁。虽则如毁,父母孔迩。
①惄(nì):忧愁。 ②调(zhōu):輖,通”朝“,就是早晨。 ③肄(yì):树枝砍后再生的小枝。 ④遐(xiá):远。遐弃:远离。 ⑤鲂(fáng)鱼:鱼名,就是鳊鱼。 ⑥赬(chēng)尾:红色的确尾巴。 ⑦燬(huǐ):焚烧。
【11.麟之趾】《关雎》之应也。《关雎》之化行,则天下无犯非礼,虽衰世之公子,皆信厚如麟趾之时也。(3章3句)
麟之趾,振振公子,于嗟麟兮。
麟之定,振振公姓,于嗟麟兮。
麟之角,振振公族,于嗟麟兮。
①麟:麒麟,传说中的一种仁慈之兽。 ②趾:足。有趾为足,无趾为蹄。 ③振(zhēn)振:信实仁厚貌。
国风•召南-14
【12.鹊巢】夫人之德也。国君积行累功以致爵位,夫人起家而居有之,德如鸤鸠,乃可以配焉。(3章4句)
维鹊有巢,维鸠居之。之子于归,百两御之。
维鹊有巢,维鸠方之。之子于归,百两将之。
维鹊有巢,维鸠盈之。之子于归,百两成之。
①两:辆。御(yà):迎迓,迎接。②方:占据。③将:送。④成:完成婚礼,指举行礼仪成婚。
【13.采蘩】夫人不失职也。夫人可以奉祭祀,则不失职矣。(3章4句)
于以采蘩?于沼于沚。于以用之?公侯之事。
于以采蘩?于涧之中。于以用之?公侯之宫。
被之僮僮,夙夜在公。被之祁祁,薄言还归。
①蘩(fán):白蒿。 ②沚:小沙洲。 ③被(pí):妇女的假发。僮僮(tóng):高耸状。
【14.草虫】大夫妻能以礼自防也。(3章7句)
喓喓草虫,趯趯阜螽。未见君子,忧心忡忡。亦既见止,亦既觏止,我心则降。
陟彼南山,言采其蕨。未见君子,忧心惙惙。亦既见止,亦既觏止,我心则说。
陟彼南山,言采其薇。未见君子,我心伤悲。亦既见止,亦既觏止,我心则夷。
①喓喓(yāo):虫鸣声。 ②趯趯(tì):跳跃。阜螽(zhōng):昆虫。 ③亦:发语词。止:代词“之”。 ④觏(gòu):交合。 ⑤降(hóng):平和。 ⑥惙惙(chuò):愁苦貌。 ⑦说(yuè):通“悦”。
【15.采蘋】大夫妻能循法度也。能循法度,则可以承先祖,共祭祀矣。(3章4句)
于以采蘋?南涧之滨。于以采藻?于彼行潦。
于以盛之?维筐及筥。于以湘之?维锜及釜。
于以奠之?宗室牖下。谁其尸之?有齐季女。
①蘋、藻:水草名。 ②行潦:流水。 ③湘:烹饪供祭祀的牛羊。 ④牖(yǒu):窗。 ⑤齐(zhāi):通“斋”。
【16.甘棠】美召伯也。召伯之教,明于南国。(3章3句)
蔽芾甘棠,勿剪勿伐,召伯所茏。
蔽芾甘棠,勿剪勿败,召伯所憩。
蔽芾甘棠,勿剪勿拜,召伯所说。
①蔽芾(fèi):树木葱茏貌。甘棠:杜梨树。 ②翦:即剪。 ③茇(bá):与下文的憩、说,同为暂时滞留之意。
【17.行露】召伯听讼也。衰乱之俗微,贞信之教兴,强暴之男不能侵陵贞女也。(3章3,6,6句)
厌浥行露,岂不夙夜,谓行多露。
谁谓雀无角?何以穿我屋?谁谓女无家?何以速我狱?虽速我狱,室家不足!
谁谓鼠无牙?何以穿我墉?谁谓女无家?何以速我讼?虽速我讼,亦不女从!
①厌浥(yì):湿淋淋的。行(háng):道路。 ②岂不:难道不想。 ③谓:同“畏”。与下文的“谓”不同义。 ④角(lù):鸟嘴。 ⑤女(rǔ):通“汝”。 ⑥墉(yōng):墙。
【18.羔羊】《鹊巢》之功致也。召南之国,化文王之政,在位皆节俭正直,德如羔羊也。(3章4句)
羔羊之皮,素丝五紽。退食自公,委蛇委蛇。
羔羊之革,素丝五緎。委蛇委蛇,自公退食。
羔羊之缝,素丝五总。委蛇委蛇,退食自公。
①皮(pó)、革(qì)、缝:毛皮或皮袄。 ②素丝:白蚕丝。紽(tuó):量词,丝数。 ③退食自公、自公退食(sì):从公府回家中进餐。 ④委蛇(yí):逶迤。洋洋自得貌。 ⑤緎(yū):丝数。⑥总(zōnɡ):丝数。
【19.殷其雷】劝以义也。召南之大夫远行从政,不遑宁处。其室家能闵其勤劳,劝以义也。(3章6句)
殷其雷,在南山之阳。何斯违斯,莫敢或遑?振振君子,归哉归哉!
殷其雷,在南山之侧。何斯违斯,莫敢遑息?振振君子,归哉归哉!
殷其雷,在南山之下。何斯违斯,莫或遑处?振振君子,归哉归哉!
①殷:雷声。通“隐”。 ②阳:山之南坡。 ③斯:含此人此地之意。违:离别。 ④或:有。遑(huáng):闲暇。 ⑤振振(zhēn):忠诚老实貌。
【20.摽有梅】男女及时也。召南之国,被文王之化,男女得以及时也。(3章4句)
摽有梅,其实七兮。求我庶士,迨其吉兮。
摽有梅,其实三兮。求我庶士,迨其今兮。
摽有梅,顷筐塈之。求我庶士,迨其谓之。
①摽(biào):坠落。有:助词。 ②七:十分之七。后文中的三指十分之三。 ③庶:众。 ④迨(dài):及,趁着。 ⑤塈(jì):取。
【21.小星】惠及下也。夫人无妬忌之行,惠及贱妾,进御于君,知其命有贵贱,能尽其心矣。(2章5句)
嘒彼小星,三五在东。肃肃宵征,夙夜在公。实命不同!
嘒彼小星,维参与昴。肃肃宵征,抱衾与裯。实命不犹!
①嚖(huì):形容光芒微弱,闪闪烁烁。 ②三:即参星,它由三颗星组成。五:昴星,它由五颗星组成。 ③宵征:夜晚赶路。 ④寔(shí):即“实”,此。 ⑤衾(qīn):被子。裯(chóu):被单。
【22.江有汜】美媵也。勤而无怨,嫡能悔过也。文王之时,江沱之闲,有嫡不以其媵备数,媵遇劳而无怨,嫡亦自悔也。(3章5句)
江有汜,之子归,不我以。不我以,其后也悔。
江有渚,之子归,不我与。不我与,其后也处。
江有沱,之子归,不我过。不我过,其啸也歌。
①汜(sì):由主流分出而复汇合的河水。 ②以:相从,相好。 ③渚:小沙洲。④与:同“以”。
【23.野有死麕】恶无礼也。天下大乱,强暴相陵,遂成淫风。被文王之化,虽当乱世,犹恶无礼也。(3章4,4,3句)
野有死麕,白茅包之。有女怀春,吉士诱之。
林有朴樕,野有死鹿。白茅纯束,有女如玉。
舒而脱脱兮,无感我帨兮,无使尨也吠。
①麕(jūn):獐子。 ②吉士:男子的美称,这里指猎人。 ③朴樕(sù):低矮灌木。 ④纯束:捆扎。 ⑤舒:徐。脱脱:轻缓貌。 ⑥感(hàn):“撼”,动摇。帨(shuì):佩巾。 ⑦尨(máng):多毛的狗。
【24.何彼襛矣】美王姬也。虽则王姬,亦下嫁于诸侯,车服不系其夫,下王后一等,犹执妇道,以成肃雝之德也。(3章4句)
何彼襛矣,唐棣之华?曷不肃雍?王姬之车。
何彼襛矣,华如桃李?平王之孙,齐侯之子。
其钓维何?维丝伊缗。齐侯之子,平王之孙。
①襛(nóng):花木繁盛。 ②唐棣(dì):木名,状似白杨,能开花结果。华:花。 ③曷:难道。雝(yōng):和乐。 ④伊缗(mín):伊,发语词。
【25.驺虞】《鹊巢》之应也。《鹊巢》之化行,人伦既正,朝廷既治,天下纯被文王之化,则庶类蕃殖,搜田以时。仁如驺虞,则王道成也。(2章3句)
彼茁者葭,壹发五豝,于嗟乎驺虞!
彼茁者蓬,壹发五豵,于嗟乎驺虞!
①葭(jiā):芦苇。 ②壹:发语词。豝(bā):幼小的母猪。 ③驺(zōu)虞:古时司牧猎的官吏。 ④豵(zòng):小猪或小兽。
国风•邶风-19
【26.柏舟】言仁而不遇也。卫顷公之时,仁人不遇,小人在侧。(5章6句)
泛彼柏舟,亦泛其流。耿耿不寐,如有隐忧。微我无酒,以敖以游。
我心匪鉴,不可以茹。亦有兄弟,不可以据。薄言往诉,逢彼之怒。
我心匪石,不可转也。我心匪席,不可卷也。威仪棣棣,不可选也。
忧心悄悄,愠于群小。觏闵既多,受侮不少。静言思之,寤辟有摽。
日居月诸,胡迭而微?心之忧矣,如匪浣衣。静言思之,不能奋飞。
①汎(fàn):同“泛”,漂流貌。柏舟:柏木刳成的舟。刳(哭kū):剖开,挖空。 ②茹(rú):含,容纳。 ③愬(素sù):告诉。 ④选:读为“巽(逊xùn)”,巽是屈挠退让的意思。 ⑤愠(yùn):怒。 ⑥觏(gòu):通“遘”,遭遇。闵(mǐn):痛。 ⑦辟:《玉篇》引作“擗”,就是拊(府fǔ)心。摽(biào):捶击。 ⑧澣(huàn):洗。如匪澣衣:像不加洗濯的衣服。
【27.绿衣】卫庄姜伤己也。妾上僭,夫人失位而作是诗也。(4章4句)
绿兮衣兮,绿衣黄裹。心之忧矣,曷维其已!
绿兮衣兮,绿衣黄裳。心之忧矣,曷维其亡!
绿兮丝兮,女所治兮。我思古人,俾无訧兮!
絺兮绤兮,凄其以风。我思古人,实获我心!
①俾(bǐ):使。訧(怡yí):过失。 ②絺(chī):细的葛布。绤(xì):粗的葛布。
【28.燕燕】卫庄姜送归妾也。(4章6句)
燕燕于飞,差池其羽。之子于归,远送于野。瞻望弗及,泣涕如雨。
燕燕于飞,颉之颃之。之子于归,远于将之。瞻望弗及,伫立以泣。
燕燕于飞,下上其音。之子于归,远送于南。瞻望弗及,实劳我心。
仲氏任只,其心塞渊。终温且惠,淑慎其身。先君之思,以勖寡人。
①差池(cī chí):参差不齐。 ②野:古读如“宇(yǔ)”。 ③颉(xié):上飞。颃(háng):下飞。 ④南(古音您nín):指南郊。一说“南” 和“林”声近字通。林指野外。 ⑤勗(xù):勉励。
【29.日月】卫庄姜伤己也。遭州吁之难,伤己不见荅于先君,以至困穷之诗也。(4章6句)
日居月诸,照临下土。乃如之人兮,逝不古处?胡能有定?宁不我顾。
日居月诸,下土是冒。乃如之人兮,逝不相好。胡能有定?宁不我报。
日居月诸,出自东方。乃如之人兮,德音无良。胡能有定?俾也可忘。
日居月诸,东方自出。父兮母兮,畜我不卒。胡能有定?报我不述。
①居、诸:语气词,犹“乎”。 ②乃:竟然。 ③逝:何。古处:故处。 ④宁:从来。不我顾:不顾我。
【30.终风】卫庄姜伤己也。遭州吁之暴,见侮慢而不能正也。(4章4句)
终风且暴,顾我则笑,谑浪笑敖,中心是悼。
终风且霾,惠然肯来,莫往莫来,悠悠我思。
终风且曀,不日有曀,寤言不寐,愿言则嚏。
曀曀其阴,虺虺其雷,寤言不寐,愿言则怀。
1、终:既。 2、顾:看见。 3、霾(mái):阴霾。 4、曀(yì):阴而有风。 5、虺虺(huī):始发之雷声。
【31.击鼓】怨州吁也。卫州吁用兵暴乱,使公孙文仲将而平陈与宋,国人怨其勇而无礼也。(5章4句)
击鼓其镗,踊跃用兵。土国城漕,我独南行。
从孙子仲,平陈与宋。不我以归,忧心有忡。
爰居爰处?爰丧其马?于以求之?于林之下。
死生契阔,与子成说。执子之手,与子偕老。
于嗟阔兮,不我活兮。于嗟洵兮,不我信兮。
1、镗(汤tāng):鼓声。 2、陈国国都在宛丘,今河南省淮阳县。宋国国都在睢(suī)阳,今河南省商丘县南。 3、有忡(充chōng):犹“忡忡”。心不宁貌。 4、爰(yuán):疑问代名词,就是在何处。 5、活:读为“佸(huó)”,相会。 6、洵(xún):《释文》谓《韩诗》作“夐(xiòng)”,久远。
【32.凯风】美孝子也。卫之淫风流行,虽有七子之母,犹不能安其室,故美七子能尽其孝道,以慰其母心而成其志尔。(4章4句)
凯风自南,吹彼棘心。棘心夭夭,母氏劬劳。
凯风自南,吹彼棘薪。母氏圣善,我无令人。
爰有寒痊在浚之下。有子七人,母氏劳苦。
睍睆黄鸟,载好其音。有子七人,莫慰母心。
1、劬(渠qú):劳苦。 2、睍(xiàn)睆(huǎn):黄鸟鸣声,又作“间关”。
【33.雄雉】美孝子也。卫之淫风流行,虽有七子之母,犹不能安其室,故美七子能尽其孝道,以慰其母心而成其志尔。(4章4句)
雄雉于飞,泄泄其羽。我之怀矣,自诒伊阻。
雄雉于飞,下上其音。展矣君子,实劳我心。
瞻彼日月,悠悠我思。道之云远,曷云能来?
百尔君子,不知德行。不忮不求,何用不臧。
1、瞻[zhān]; 2、曷[hé]; 3、忮[zhì]
【34.匏有苦叶】刺卫宣公也。公与夫人并为淫乱。(4章4句)
匏有苦叶,济有深涉。深则厉,浅则揭。
有瀰济盈,有鷕雉鸣。济盈不濡轨,雉鸣求其牡。
雍雍鸣雁,旭日始旦。士如归妻,迨冰未泮。
招招舟子,人涉卬否。不涉卬否,卬须我友。
1、匏(páo):葫芦。苦:同“枯”。叶枯则匏干可用。 2、揭(器qì):揽起衣裳。一说揭是挑在肩头。 3、有瀰(米mǐ):犹“瀰瀰”,水大时茫茫一片的景象。 4、有鷕(窈yáo):犹“鷕鷕”,雉鸣声。 5、轨(古读如九):车轴的两端。 6、雝雝(yōng):群雁鸣声。 7、泮(叛pàn):同“胖”,合。 8、卬(áng):我。女性第一人称代名词。否(古读如痞pǐ):不。
【35.谷风】刺夫妇失道也。卫人化其上,淫于新昬而弃其旧室,夫妇离绝,国俗伤败焉。(6章8句)
习习谷风,以阴以雨。黾勉同心,不宜有怒。采葑采菲,无以下体?德音莫违,及尔同死。
行道迟迟,中心有违。不远伊迩,薄送我畿。谁谓荼苦,其甘如荠。宴尔新婚,如兄如弟。
泾以渭浊,湜湜其沚。宴尔新婚,不我屑以。毋逝我梁,毋发我笱。我躬不阅,遑恤我后。
就其深矣,方之舟之。就其浅矣,泳之游之。何有何亡,黾勉求之。凡民有丧,匍匐救之。
不我能畜,反以我为仇。既阻我德,贾用不售。昔育恐育鞫,及尔颠覆。既生既育,比予于毒。
我有旨蓄,亦以御冬。宴尔新婚,以我御穷。有洸有溃,既诒我肄。不念昔者,伊余来塈。
01、习习(sà):犹“飒飒”,风声。谷风:来自谿(xī)谷的风,即大风。 02、黾(mǐn)勉:努力、尽力。 03、有:犹“又”。 04、葑(封fēng):蔓菁。菲(非fēi):芦菔。 05、迩(ěr):近。 06、薄:发语词。畿(jī):就是“机”,门限。 07、荼(tú) 08、湜湜(实shí):水清见底貌。沚(zhǐ):应从《说文》、《玉篇》等书所引作“止”。 09、笱(苟gǒu):竹器,承对梁的缺口,用来捉顺水游出的鱼。 10、匍匐(蒲伏púfú):伏在地上,手足并进。 11、慉(蓄xù):同“蓄”,爱好。雠(chóu):同“仇”。 12、贾(古gǔ):卖。 13、鞫(菊jú):穷。 14、有洸(光guāng):相当于“洸洸”,有溃(kuì):相当于“溃溃”,是水激怒溃决之貌。 15、肄(异yì):劳苦之事。 16、塈(戏xì,又读季jì):取,同“娶”,借指“爱”。
【36.式微】黎侯寓于卫,其臣劝以归也。(2章4句)
式微,式微,胡不归?微君之故,胡为乎中露!
式微,式微,胡不归?微君之躬,胡为乎泥中!
①式:作语助词。微:(日光)衰微,黄昏或天黑。 ②微君:非君,要不是君主。 ③中露:露中。倒文以协韵。 ④躬:身体。
【37.旄丘】责卫伯也。狄人迫逐黎侯,黎侯寓于卫。卫不能修方伯连率之职,黎之臣子以责于卫也。(4章4句)
旄丘之葛兮,何诞之节兮。叔兮伯兮,何多日也?
何其处也?必有与也!何其久也?必有以也!
狐裘蒙戎,匪车不东。叔兮伯兮,靡所与同。
琐兮尾兮,流离之子。叔兮伯兮,褎如充耳。
1、旄(mào)丘:前高后低的土丘。 2、褎(yòu):服饰华丽繁盛。
【38.简兮】刺不用贤也。卫之贤者仕于伶官,皆可以承事王者也。(3章6句)
简兮简兮,方将万舞。日之方中,在前上处。硕人俣俣,公庭万舞。
有力如虎,执辔如组。左手执龠,右手秉翟。赫如渥赭,公言锡爵。
山有榛,隰有苓。云谁之思?西方美人。彼美人兮,西方之人兮。
1、简:通“僴(现xiàn)”,武勇之貌。 2、俣俣(语yù):大貌,和开头的“僴僴”都是对那硕人,也就是舞师的形容。 3、龠(月yuè):古时吹奏乐器,似笛。 4、翟(dí):古读如濯(zhuó),指翟羽。一种长尾雉鸡的羽。 5、赭(zhě):红土。 6、隰(习xí):低湿的地方。
【39.泉水】卫女思归也。嫁于诸侯,父母终,思归宁而不得,故作是诗以自见也。(4章6句)
毖彼泉水,亦流于淇。有怀于卫,靡日不思。娈彼诸姬,聊与之谋。
出宿于泲,饮饯于祢。女子有行,远父母兄弟,问我诸姑,遂及伯姊。
出宿于干,饮饯于言。载脂载辖,还车言迈。遄臻于卫,不瑕有害?
我思肥泉,兹之永叹。思须与漕,我心悠悠。驾言出游,以写我忧。
1、毖(bì):泉水流貌。 2、娈(luán):美好。姬:未嫁之女。 3、泲(jǐ):水名。 4、祢(mí旧读nǐ):水名。 5、舝(xiá):车轴两头的金属键。 6、遄(chuán):迅疾。臻(zhēn):至。 7、写(xiè):通“泻”,宣泄。
【40.北门】卫女思归也。嫁于诸侯,父母终,思归宁而不得,故作是诗以自见也。(3章7句)
出自北门,忧心殷殷。终窭且贫,莫知我艰。已焉哉!天实为之,谓之何哉!
王事适我,政事一埤益我。我入自外,室人交遍谪我。已焉哉!天实为之,谓之何哉!
王事敦我,政事一埤遗我。我入自外,室人交遍摧我。已焉哉!天实为之,谓之何哉!
1、窭(巨jù):本义是房屋迫窄简陋,不合礼数的意思,引申起来便和“贫”同义。 2、適:读为谪(哲zhé),督责。 3、埤(俾pí)益:增益,加于。埤益我:加给我。 4、讁(zhé):同“谪”,谴责。
【41.北风】刺虐也。卫国并为威虐,百姓不亲,莫不相携持而去焉。(3章6句)
北风其凉,雨雪其雱。惠而好我,携手同行。其虚其邪?既亟只且!
北风其喈,雨雪其霏。惠而好我,携手同归。其虚其邪?既亟只且!
莫赤匪狐,莫黑匪乌。惠而好我,携手同车。其虚其邪?既亟只且!
1、雨(芋yù):动词,“雨雪”就是“落雪”。雱(滂pāng):雪盛貌。 2、“邪(xú)”是“徐”的同音假借。“虚徐”或训“舒徐”,或训“狐疑”,在这里都可以通。 3、只、且(疽jū):语尾助词。 4、喈:湝(皆jiē)的借字,寒。 5、匪:读为“彼”
【42.静女】刺虐也。卫国并为威虐,百姓不亲,莫不相携持而去焉。(3章4句)
静女其姝,俟我于城隅。爱而不见,搔首踟蹰。
静女其娈,贻我彤管。彤管有炜,说怿女美。
自牧归荑,洵美且异。匪女之为美,美人之贻。
1、姝(shū):美好貌。 2、俟(sì):等待。城隅:城上的角楼。 3、娈:与“姝”同义。 4、彤(同tóng):红色。 5、炜(伟wěi):鲜明貌。 6、说怿(yuè yì):心喜。女:通“汝”。这里指彤管。 7、归(kuì):通“馈”,赠贻。荑(题tí):初生的茅。 8、洵(xún):诚然,确实。
【43.新台】刺卫宣公也。纳伋之妻,作新台于河上而要之。国人恶之,而作是诗也。(3章4句)
新台有泚,河水瀰瀰。燕婉之求,蘧篨不鲜。
新台有洒,河水浼浼。燕婉之求,蘧篨不殄。
鱼网之设,鸿则离之。燕婉之求,得此戚施。
1、有泚(cǐ):犹“泚泚”,鲜明貌。 2、瀰瀰(米mǐ):水盛满貌。 3、蘧篨(渠除qú chú):即“居诸”,也就是虾蟆,用来比作卫宣公。 4、洒(铣xiǎn):鲜貌。 5、浼浼(miǎn):盛貌。 6、殄(tiǎn):美丽。 7、鸿:“苦蠪(龙lóng)”的合音,“苦蠪”即虾蟆。
【44.二子乘舟】思伋、寿也。卫宣公之二子争相为死,国人伤而思之,作是诗也。(2章4句)
二子乘舟,泛泛其景。愿言思子,中心养养!
二子乘舟,泛泛其逝。愿言思子,不瑕有害?
1、汎汎(fàn):漂浮貌。景:通“影”。 2、愿:思念。 3、养养:忧虑不安貌。 4、害(hé):何不。
国风•鄘风-10
【45.柏舟】思伋、寿也。卫宣公之二子争相为死,国人伤而思之,作是诗也。(2章7句)
泛彼柏舟,在彼中河。髧彼两髦,实维我仪。之死矢靡它。母也天只,不谅人只!
泛彼柏舟,在彼河侧。髧彼两髦,实维我特。之死矢靡慝。母也天只,不谅人只!
1、中河:即河中。 2、髧(胆dàn):发下垂貌。髦(毛máo):古代未冠之前披着头发,长齐眉毛,分向两边梳着,叫做“髦”。 3、天:古音(tīn)。 4、慝(tè):是“忒”的借字。靡慝:就是无所改变。
【46.墙有茨】卫人刺其上也。公子顽通乎君母,国人疾之而不可道也。(3章6句)
墙有茨,不可扫也。中冓之言,不可道也。所可道也,言之丑也。
墙有茨,不可襄也。中冓之言,不可详也。所可详也,言之长也。
墙有茨,不可束也。中冓之言,不可读也。所可读也,言之辱也。
1、茨(cí):蒺藜。 2、中冓(gòu):宫中淫乱之事。 3、襄:除掉。 4、读:说。
【47.君子偕老】刺卫夫人也。夫人淫乱,失事君子之道,故陈人君之德,服饰之盛,宜与君子偕老也。(3章7,9,8句)
君子偕老,副笄六珈。委委佗佗,如山如河,象服是宜。子之不淑,云如之何?
玼兮玼兮,其之翟也。鬒发如云,不屑髢也。玉之瑱也,象之揥也,扬且之晳也。胡然而天也!胡然而帝也。
瑳兮瑳兮,其之展也。蒙彼绉絺,是绁袢也。子之清扬,扬且之颜也。展如之人兮,邦之媛也!
1、笄(jī):簪。珈(jiā):饰玉。 2、委委佗佗(tuó):形容走路姿态之美。 3、玼(cǐ):花纹绚丽。下文“瑳(cuō)” 意同。 4、翟(dí):山鸡。 5、鬒(zhǎn):密而长的黑发。 6、髢(dí):假发。 7、瑱(zhèn):耳坠。 8、揥(tì):剔发针。 9、展、绉絺(chī)、绁袢(xiè bàn):分指上衣,中衣,内衣。 10、展:即“亶(dǎn)”,诚然,真正的。
【48.桑中】刺奔也。卫之公室淫乱,男女相奔,至于世族在位,相窃妻妾,期于幽远,政散民流而不可止。(3章7句)
爰采唐矣?沬之乡矣。云谁之思?美孟姜矣。期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
爰采麦矣?沬之北矣。云谁之思?美孟弋矣。期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
爰采葑矣?沬之东矣。云谁之思?美孟庸矣。期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
1、爰(yuán):何,何地。唐:菟丝子,药草。 2、沬(mèi):古地名。春秋时卫国的一邑。在今河南淇县南。 3、美孟姜、美孟弋(yì)、美孟庸:乃指同一美女。此行文以避重复。
【49.鹑之奔奔】刺卫宣姜也。卫人以为宣姜鹑鹊之不若也。(2章4句)
鹑之奔奔,鹊之彊彊。人之无良,我以为兄!
鹊之彊彊,鹑之奔奔。人之无良,我以为君!
1、鹑(chún):鹌鹑。 2、奔奔、彊彊(jiāng):言鸟儿居则成双、飞则相随状。
【50.定之方中】美卫文公也。卫为狄所灭,东徙渡河,野处漕邑。齐桓公攘戎狄而封之。文公徙居楚丘,始建城市而营宫室,得其时制,百姓说之,国家殷富焉。(3章7句)
定之方中,作于楚宫。揆之以日,作于楚室。树之榛栗,椅桐梓漆,爰伐琴桑。
升彼虚矣,以望楚矣。望楚与堂,景山与京。降观于桑,卜云其吉,终然允臧。
灵雨既零,命彼倌人,星言夙驾,说于桑田。匪直也人,秉心塞渊,騋牝三千。
1、定:营室星。古时建城观星象,此星谓定星。 2、揆(kuí):测度。 3、虚:同“墟”。 4、允:诚然。臧:好。 5、星(qíng):晴。 6、说(shuì):止,到。 7、匪:通“彼”。 8、騋(lái):高七尺以上的马。牝(pìn):母马。
【51.蝃蝀】止奔也。卫文公能以道化其民,淫奔之耻,国人不齿也。(3章4句)
蝃蝀在东,莫之敢指。女子有行,远父母兄弟。
朝隮于西,崇朝其雨。女子有行,远兄弟父母。
乃如之人也,怀婚姻也。大无信也,不知命也!
1、蝃蝀(dì dōng):虹。 2、隮(jì):云。 3、崇朝:终朝,一上午。也指整天。 4、如:去,到。 5、信:贞洁信条。
【52.相鼠】刺无礼也。卫文公能正其羣臣,而刺在位承先君之化,无礼仪也。(3章4句)
相鼠有皮,人而无仪!人而无仪,不死何为?
相鼠有齿,人而无止!人而无止,不死何俟?
相鼠有体,人而无礼,人而无礼!胡不遄死?
1、相鼠:老鼠中的一个种类,一说,相就是看。仪:礼仪。 2、止:读为“耻”。 3、俟(似sì):等待。 4、遄(传chuán):速。
【53.干旄】美好善也。卫文公臣子多好善,贤者乐告以善道也。(3章6句)
孑孑干旄,在浚之郊。素丝纰之,良马四之。彼姝者子,何以畀之?
孑孑干旟,在浚之都。素丝组之,良马五之。彼姝者子,何以予之?
孑孑干旌,在浚之城。素丝祝之,良马六之。彼姝者子,何以告之?
1、孑孑(jié):高扬貌。旄(máo):古代在旗杆上用牦牛尾做装饰的旗子。 2、纰(pí):镶饰旗帜的边缘。 3、姝(shū):容貌美丽。 4、畀(bì):给予。 5、旟(yú):古代一种军旗。 6、旌(jīng):古代一种旗杆顶上用彩色羽毛做装饰的旗子
【54.载驰】许穆夫人作也。闵其宗国颠覆,自伤不能救也。卫懿公为狄人所灭,国人分散,露于漕邑。许穆夫人闵卫之亡,伤许之小,力不能救,思归唁其兄,又义不得,故赋是诗也。(3章6,4,4,6,8句)
载驰载驱,归唁卫侯。驱马悠悠,言至于漕。大夫跋涉,我心则忧。
既不我嘉,不能旋反。视尔不臧,我思不远。
既不我嘉,不能旋济?视尔不臧,我思不閟。
陟彼阿丘,言采其蝱。女子善怀,亦各有行。许人尤之,众稚且狂。
我行其野,芃芃其麦。控于大邦,谁因谁极?大夫君子,无我有尤。百尔所思,不如我所之。
1、唁(彦yàn):凡有丧事向生者吊问叫做“唁”,吊人失国也叫做“唁”。卫侯:指卫文公。 2、閟(bì):同“毖(bì)”,谨慎。 3、蝱(méng):“莔(méng)”的借字,今名贝母,药用植物,属百合科。 4、众穉且狂:众指“许人”。穉(zhì):同“稚”,训“骄”。 5、芃芃(蓬péng):草木茂盛貌。
国风•卫风-10
【55.淇奥】美武公之德也。有文章,又能听其规谏,以礼自防,故能入相于周,美而作是诗也。(3章9句)
瞻彼淇奥,绿竹猗猗。有匪君子,如切如磋,如琢如磨,瑟兮僴兮,赫兮咺兮。有匪君子,终不可谖兮。
瞻彼淇奥,绿竹青青。有匪君子,充耳秀莹,会弁如星。瑟兮僴兮。赫兮咺兮,有匪君子,终不可谖兮。
瞻彼淇奥,绿竹如箦。有匪君子,如金如锡,如圭如璧。宽兮绰兮,猗重较兮。善戏谑兮,不为虐兮。
1、奥(yù):通“澳”,水流回转之处。 2、猗猗(yǐ):长而美貌。 3、瑟:庄重貌。僴(xiàn):宽大貌。 4、赫、咺(xuān):有威仪貌。 5、谖(xuān):忘。 6、会(kuài)、弁(biàn):会,缝合处。弁,鹿皮帽。 7、箦(zé):丛聚貌。 8、猗(yī):倚立。重较(chóng jué):卿士所乘之车。 9、戏谑(xuè):用趣话开玩笑。
【56.考槃】刺庄公也。不能继先公之业,使贤者退而穷处。(3章4句)
考槃在涧,硕人之宽。独寐寤言,永矢弗谖。
考槃在阿,硕人之薖。独寐寤歌,永矢弗过。
考槃在陆,硕人之轴。独寐寤宿,永矢弗告。
1、考:扣,敲。槃:同“盘”。   2、硕(shuò)人:身材高大的人。   3、寐:睡。寤(wù):醒。   4、矢:发誓。   5、薖(kē):美貌。
【57.硕人】闵庄姜也。庄公惑于嬖妾,使骄上僭。庄姜贤而不荅,终以无子,国人闵而忧之。(4章7句)
硕人其颀,衣锦褧衣。齐侯之子,卫侯之妻。东宫之妹,邢侯之姨,谭公维私。
手如柔荑,肤如凝脂,领如蝤蛴,齿如瓠犀,螓首蛾眉,巧笑倩兮,美目盼兮。
硕人敖敖,说于农郊。四牡有骄,朱幩镳镳。翟茀以朝。大夫夙退,无使君劳。
河水洋洋,北流活活。施罛濊濊,鳣鲔发发。葭菼揭揭,庶姜孽孽,庶士有朅。
01、颀(祈qí):长貌。   02、褧(炯jiǒng)衣:女子嫁时在途中所穿的外衣,用枲(洗xǐ)麻之类的材料制成。 03、柔荑(yí):荑是初生的茅,已见《静女》篇注。 04、蝤蛴(囚齐qiú qí):天牛之幼虫,其色白身长。 05、瓠(壶hù):葫芦类。犀(xī):瓠中的子叫做“犀”,因其洁白整齐,所以用来形容齿的美。 06、螓(秦qín):虫名,似蝉而小,额宽广而方正。 07、说(税shuì):停息。农郊:近郊。 08、朱幩(坟fén):马口铁上用红绸缠缚做装饰。镳镳(标biāo):盛多貌。 09、翟茀(dí fú):山鸡羽饰车。   10、活活(括kuò):水流声。    11、施罛(孤gā):撒鱼网。濊濊(豁huò):拟声词,撒网入水之声。    12、鳣(zhān):黄鱼。鲔(wěi):鳝鱼。发发(拨bō):鱼碰网时尾动貌。 13、葭(加jiā):芦。菼(毯tǎn):荻。 14、孽孽(niè):高长貌。    15、朅(洁jié,一读怯qiè):武壮高大貌。
【58.氓】刺时也。宣公之时,礼义消亡,淫风大行,男女无别,遂相奔诱。华落色衰,复相弃背。或乃困而自悔,丧其妃耦,故序其事以风焉。美反正,刺淫泆也。(6章10句)
氓之蚩蚩,抱布贸丝。匪来贸丝,来即我谋。送子涉淇,至于顿丘。匪我愆期,子无良媒。将子无怒,秋以为期。
乘彼垝垣,以望复关。不见复关,泣涕涟涟。既见复关,载笑载言。尔卜尔筮,体无咎言。以尔车来,以我贿迁。
桑之未落,其叶沃若。于嗟鸠兮!无食桑葚。于嗟女兮!无与士耽。士之耽兮,犹可说也。女之耽兮,不可说也。
桑之落矣,其黄而陨。自我徂尔,三岁食贫。淇水汤汤,渐车帷裳。女也不爽,士贰其行。士也罔极,二三其德。
三岁为妇,靡室劳矣。夙兴夜寐,靡有朝矣。言既遂矣,至于暴矣。兄弟不知,咥其笑矣。静言思之,躬自悼矣。
及尔偕老,老使我怨。淇则有岸,隰则有泮。总角之宴,言笑晏晏,信誓旦旦,不思其反。反是不思,亦已焉哉!
01、氓(méng):民,男子之代称。蚩蚩(chī):同“嗤嗤”,戏笑貌。 02、愆(迁qiān)期:过期。。    03、将(枪qiāng):愿请。    04、垝(诡guǐ):和“垣(原yuán)” 同义,墙。    05、卜筮(shì):烧灼龟甲的裂纹以判吉凶,叫做“卜”。用蓍(湿shī)草占卦叫做“筮”。    06、贿:财物,指妆奁(lián)。   07、耽(担dān):沉溺,贪乐太甚。 08、陨(允yǔn):黄貌。   09、徂(cú)尔:嫁给你。徂,往。   10、贰:“貣(特tè)”的误字。“貣”就是“忒(特tè)”,和“爽”同义。   11、咥(戏xì):笑貌。以上两句是说兄弟还不晓得我的遭遇,见面时喜笑如常。    12、隰(xí):当作“湿”,水名,就是漯河,黄河的支流,流经卫国境内。泮(畔pàn):水边。  13、宴宴(yàn):和悦貌。    14、哉(古读如兹zī):末句等于说撇开算了罢!
【59.竹竿】卫女思归也。适异国而不见荅,思而能以礼者也。(4章4句)
籊籊竹竿,以钓于淇。岂不尔思?远莫致之。
泉源在左,淇水在右。女子有行,远兄弟父母。
淇水在右,泉源在左。巧笑之瑳,佩玉之傩。
淇水滺滺,桧楫松舟。驾言出游,以写我忧。
1、籊籊(tì):竹长而锐。   2、远(yuàn):远离。   3、瑳(cuō):以玉形容齿白光洁。   4、傩(nuó):通“娜”。   5、滺滺(yōu):河水流淌的样子。
【60.芄兰】刺惠公也。骄而无礼,大夫刺之。(2章6句)
芄兰之支,童子佩觿。虽则佩觿,能不我知。容兮遂兮,垂带悸兮。
芄兰之叶,童子佩韘。虽则佩韘,能不我甲。容兮遂兮,垂带悸兮。
1、芄(丸wán)兰:植物名。即“萝藦”,俗称“婆婆针线包”。    2、觿(西xī):古时解结的用具,也用作装饰品。    3、容:闲暇自得貌。遂:通“璲(suì)”,瑞玉。    4、韘(射shè):古代射者戴在右手大拇指上用以钩弦的工具,俗称板指。    5、甲(峡xiá):同“狎”,亲昵。
【61.河广】宋襄公母归于卫,思而不止,故作是诗也。(2章4句)
谁谓河广?一苇杭之。谁谓宋远?跂予望之。
谁谓河广?曾不容刀。谁谓宋远?曾不崇朝。
1、杭:《楚辞•九章》王逸注引诗作“斻(航háng)”,渡过。 2、跂(qì):同“企”,就是悬起脚跟。   3、崇:终。从天明到早饭时叫做“终朝(召zhāo)”。
【62.伯兮】刺时也。言君子行役,为王前驱,过时而不反焉。(4章4句)
伯兮朅兮,邦之桀兮。伯也执殳,为王前驱。
自伯之东,首如飞蓬。岂无膏沐?谁适为容!
其雨其雨,杲杲出日。愿言思伯,甘心首疾。
焉得谖草?言树之背。愿言思伯。使我心痗。
1、“朅(怯qiè)”:见《硕人》篇注。    2、桀(杰jié):本义是特立貌,引申为英杰。    3、殳(殊shū):兵器名,杖类,长一丈二尺,用竹制成。 4、適(迪dí):悦。谁適为容:言修饰容貌为了取悦谁呢? 5、杲杲(搞gǎo):明貌。 6、疾:犹“痛”。甘心首疾:言虽头痛也是心甘情愿的。 7、谖(宣xuān):忘。谖草:是假想的令人善忘之草。 8、痗(妹mèi,又音悔huǐ):病,忧伤。
【63.有狐】刺时也。卫之男女失时,丧其妃耦焉。古者国有凶荒,则杀礼而多昬,会男女之无夫家者,所以育人民也。(3章4句)
有狐绥绥,在彼淇梁。心之忧矣,之子无裳。
有狐绥绥,在彼淇厉。心之忧矣,之子无带。
有狐绥绥,在彼淇侧。心之忧矣,之子无服。
1、绥绥:雌雄相随貌。   2、厉:河水深及腰部,可以涉过之处。
【64.木瓜】美齐桓公也。卫国有狄人之败,出处于漕,齐桓公救而封之,遗之车马器服焉。卫人思之,欲厚报之,而作是诗也。(3章4句)
投我以木瓜,报之以琼琚。匪报也,永以为好也!
投我以木桃,报之以琼瑶。匪报也,永以为好也!
投我以木李,报之以琼玖。匪报也,永以为好也!
1、木瓜:植物名,落叶灌木,又称“楙(茂mào)”,果实椭圆。 2、琚(居jū):佩玉名。 3、玖(久jiǔ):黑色的次等玉。
国风•王风-10
【65.黍离】美齐桓公也。卫国有狄人之败,出处于漕,齐桓公救而封之,遗之车马器服焉。卫人思之,欲厚报之,而作是诗也。(3章10句)
彼黍离离,彼稷之苗。行迈靡靡,中心摇摇。知我者,谓我心忧;不知我者,谓我何求。悠悠苍天,此何人哉?
彼黍离离,彼稷之穗。行迈靡靡,中心如醉。知我者,谓我心忧;不知我者,谓我何求。悠悠苍天,此何人哉?
彼黍离离,彼稷之实。行迈靡靡,中心如噎。知我者,谓我心忧;不知我者,谓我何求。悠悠苍天,此何人哉?
1、黍:小米。离离:行列貌。 2、稷:高粱。   3、迈:行远。行迈:等于说“行行”。靡靡:脚步缓慢的样子。 4、噎(椰yē):气逆不能呼吸。
【66.君子于役】刺平王也。君子行役无期度,大夫思其危难以风焉。(2章8句)
君子于役,不知其期。曷至哉?鸡栖于埘。日之夕矣,羊牛下来。君子于役,如之何勿思!
君子于役,不日不月。曷其有佸?鸡栖于桀。日之夕矣,羊牛下括。君子于役,苟无饥渴?
1、曷至哉:言何时归来。    2、埘(时shí):凿墙做成的鸡窠叫做“埘”。 3、有:读为“又”。佸(活huó):会。“又佸”就是再会。 4、桀(杰jié):“榤”的省借,鸡栖息的横木。
【67.君子阳阳】闵周也。君子遭乱,相招为禄仕,全身远害而已。(2章4句)
君子阳阳,左执簧,右招我由房,其乐只且!
君子陶陶,左执翿,右招我由敖,其乐只且!
1、阳阳:通“洋洋”。   2、由:从,入。   3、只且(居jū):语助词。    4、陶陶:快乐貌。   5、翿(道dào):羽旄制成的舞具。
【68.扬之水】刺平王也。不抚其民,而远屯戍于母家,周人怨思焉。(3章6句)
扬之水,不流束薪。彼其之子,不与我戍申。怀哉怀哉,曷月予还归哉!
扬之水,不流束楚。彼其之子,不与我戍甫。怀哉怀哉,曷月予还归哉!
扬之水,不流束蒲。彼其之子,不与我戍许。怀哉怀哉,曷月予还归哉!
1、扬:水流激扬貌。   2、彼其之子:那个人,指妻子。   3、戍(shù):屯丘以守。
【69.中谷有蓷】闵周也。夫妇日以衰薄,凶年饥馑,室家相弃尔。(3章6句)
中谷有蓷,暵其干矣。有女仳离,嘅其叹矣。嘅其叹矣,遇人之艰难矣。
中谷有蓷,暵其修矣。有女仳离,条其歗矣。条其歗矣,遇人之不淑矣。
中谷有蓷,暵其湿矣。有女仳离,啜其泣矣。啜其泣矣,何嗟及矣。
1、蓷(腿tuǐ):益母草。   2、暵(汉hàn):晒干。   3、仳(劈pǐ)离:别离。    4、嘅(慨kǎi):叹。   5、脩(修xiū):干枯。   6、条:长。歗(xiào):号。    7、湿(读为qī):借字。将要干,未全干。
【70.兔爰】闵周也。桓王失信,诸侯背叛,构怨连祸,王师伤败,君子不乐其生焉。(3章7句)
有兔爰爰,雉离于罗。我生之初,尚无位我生之后,逢此百罹。尚寐无吪。
有兔爰爰,雉离于罦。我生之初,尚无造;我生之后,逢此百忧。尚寐无觉。
有兔爰爰,雉离于罿。我生之初,尚无庸;我生之后,逢此百凶。尚寐无聪。
1、无为(古读如讹é):指无劳役。“为”和“徭役”的“徭”古同字。    2、罹(古读如罗luō):忧。“百罹”是说多种忧患。    3、尚:犹“庶几”,表希望的意思。吪(俄é):动。 4、罦(孚fú):附设机轮的网,又叫做覆车网。    5、罿(童tóng,又读冲chōng):捕鸟网名。
【71.葛藟】王族刺平王也。周室道衰,弃其九族焉。(3章6句)
绵绵葛藟,在河之浒。终远兄弟,谓他人父。谓他人父,亦莫我顾!
绵绵葛爰,在河之藟。终远兄弟,谓他人母。谓他人母,亦莫我有!
绵绵葛藟,在河之漘。终远兄弟,谓他人昆。谓他人昆,亦莫我闻!
1、葛藟(蕾lěi):野生藤蔓。    2、浒:水边。    3、涘(饲sì):水边。与“漘(纯chún)” 意同。
【72.采葛】惧谗也。(3章3句)
彼采葛兮,一日不见,如三月兮!
彼采萧兮,一日不见,如三秋兮!
彼采艾兮!一日不见,如三岁兮!
1、萧:植物名,即香蒿。萧有香气,古人采它供祭祀。    2、三秋:通常以一秋为一年。    3、艾:即香艾,菊科植物。烧艾叶可以灸病。
【73.大车】刺周大夫也。礼义陵迟,男女淫奔,故陈古以刺今大夫不能听男女之讼焉。(3章4句)
大车槛槛,毳衣如菼。岂不尔思?畏子不敢。
大车啍啍,毳衣如璊,岂不尔思?畏子不奔。
谷则异室,死则同穴。谓予不信,有如皎日。
1、槛槛:车行声。    2、毳(翠cuì)衣:古代冕服。如菼(坦tǎn):如菼之绿。  3、啍啍(吞tūn):车行重缓貌。    4、璊(门mén):赤玉。    5、榖:生长。    6、噭(佼jiǎo):同“皎”。明亮。
【74.丘中有麻】思贤也。庄王不明,贤人放逐,国人思之,而作是诗也。(3章4句)
丘中有麻,彼留子嗟。彼留子嗟,将其来施施。
丘中有麦,彼留子国。彼留子国,将其来食。
丘中有李,彼留之子。彼留之子,贻我佩玖。
1、留:古“刘”字。子嗟:《集传》:“子嗟,男子之字也。” 2、将:请。施施:徐行貌。    3、贻(移yí):赠。
国风•郑风-21
【75.缁衣】美武公也。父子并为周司徒,善于其职,国人宜之,故美其德,以明有国善善之功焉。(3章4句)
缁衣之宜兮,敝予又改为兮。适子之馆兮。还予授子之粲兮。
缁衣之好兮,敝予又改造兮。适子之馆兮,还予授子之粲兮。
缁衣之席兮,敝予又改作兮。适子之馆兮,还予授子之粲兮。
1、缁(兹zī)衣:黑衣。 2、敝:破旧。予:而。   3、馆:馆舍。
【76.将仲子】刺庄公也。不胜其母,以害其弟。弟叔失道而公弗制,祭仲谏而公弗听,小不忍以致大乱焉。(3章8句)
将仲子兮,无逾我里,无折我树杞。岂敢爱之?畏我父母。仲可怀也,父母之言亦可畏也。
将仲子兮,无逾我墙,无折我树桑。岂敢爱之?畏我诸兄。仲可怀也,诸兄之言亦可畏也。
将仲子兮,无逾我园,无折我树檀。岂敢爱之?畏人之多言。仲可怀也,人之多言亦可畏也。
1、将(枪qiāng):请。见《卫风•氓》篇。仲子:男子的表字。    2、里:五家为邻,五邻为里。里外有墙。“逾里”言越过里墙。    3、无(勿wù):不要。    4、母:古音“米mǐ”。    5、兄:古音xuāng.
【77.叔于田】刺庄公也。叔处于京,缮甲治兵,以出于田,国人说而归之。(3章5句)
叔于田,巷无居人。岂无居人?不如叔也。洵美且仁。
叔于狩,巷无饮酒。岂无饮酒?不如叔也。洵美且好。
叔适野,巷无服马。岂无服马?不如叔也。洵美且武。
1、叔:男子。崔述《读风偶识》:“仲与叔,皆男子之字。” 2、田:打猎。《毛传》:“田,取禽也。巷,里涂也。” 3、洵:确实。
【78.大叔于田】刺庄公也。叔多才而好勇,不义而得众也。(3章10句)
大叔于田,乘乘马。执辔如组,两骖如舞。叔在薮,火烈具举。袒裼暴虎,献于公所。将叔勿狃,戒其伤女。
叔于田,乘乘黄。两服上襄,两骖雁行。叔在薮,火烈具扬。叔善射忌,又良御忌。抑罄控忌,抑纵送忌。
叔于田,乘乘鸨。两服齐首,两骖如手。叔在薮,火烈具阜。叔马慢忌,叔发罕忌,抑释掤忌,抑鬯弓忌。
01、乘乘马:四马叫做乘(shèng)。 02、两骖(参cān):四马驾车,外边的两匹马叫骖。 03、薮(叟sǒu):低地,多草木,禽兽聚居之处。    04、烈:“迾”的借字。就是遮。 05、袒裼(tǎn xī):脱去衣服露出肉体。  06、狃(纽niǔ):习惯以为常的意思。    07、襄(骧xiāng):驾。   08、鸨(保bǎo):黑白杂毛的马,又叫做驳。    09、掤(冰bīng):箭筒的盖。  10、鬯:读为“韔”(畅chàng),弓囊。
【79.清人】刺文公也。高克好利而不顾其君,文公恶而欲远之不能。使高克将兵而御狄于竟,陈其师旅,翶翔河上。久而不召,众散而归,高克奔陈。公子素恶高克进之不以礼,文公退之不以道,危国亡师之本,故作是诗也。(3章4句)
清人在彭,驷介旁旁。二矛重英,河上乎翱翔。
清人在消,驷介麃麃。二矛重乔,河上乎逍遥。
清人在轴,驷介陶陶。左旋右抽,中军作好。
1、驷:驾车的四马。介:甲。旁旁:同“彭彭”。强壮貌。    2、英:即“缨”。    3、消:河上地名。    4、麃麃(标biāo):英武貌。    5、陶陶(道dào):驱驰貌。
【80.羔裘】刺朝也。言古之君子,以风其朝焉。(3章4句)
羔裘如濡,洵直且侯。彼其之子,舍命不渝。
羔裘豹饰,孔武有力。彼其之子,邦之司直。
羔裘晏兮,三英粲兮。彼其之子,邦之彦兮。
1、晏(燕yàn):鲜盛貌。 2、三英:羔裘上的三行缨饰。    3、粲:色彩艳丽。
【81.遵大路】思君子也。庄公失道,君子去之,国人思望焉。(2章4句)
遵大路兮,掺执子之袪。无我恶兮,不蓵故也!
遵大路兮,掺执子之手兮。无我魗兮,不蓵好也!
1、掺(闪shǎn):握。袪(区qū):衣袖。    2、寁(捷jié,又读攒zǎn):速,速绝。   3、魗(丑chǒu):可恶。
【82.女曰鸡鸣】刺不说德也。陈古义以刺今,不说德而好色也。(3章6句)
女曰鸡鸣,士曰昧旦。子兴视夜,明星有烂。将翱将翔,弋凫与雁。
弋言加之,与子宜之。宜言饮酒,与子偕老。琴瑟在御,莫不静好。
知子之来之,杂佩以赠之。知子之顺之,杂佩以问之。知子之好之,杂佩以报之。
1、弋(义yì):同“鸢(冤yuān)”。凫(符fú):野鸭。 2、杂佩:古人所带的佩饰,每一佩上有玉、有石、有珠、有珩(横héng)、璜、琚(居jū)、瑀(雨yǔ)冲牙,形状和材料都不属一类,所以叫做“杂佩”。
【83.有女同车】刺不说德也。陈古义以刺今,不说德而好色也。(2章6句)
有女同车,颜如舜华。将翱将翔,佩玉琼琚。彼美孟姜,洵美且都。
有女同行,颜如舜英。将翱将翔,佩玉将将。彼美孟姜,德音不忘。
1、将将(枪qiāng):即“锵锵”,金石之声。
【84.山有扶苏】刺忽也。所美非美然。(2章4句)
山有扶苏,隰有荷华。不见子都,乃见狂且。
山有乔松,隰有游龙,不见子充,乃见狡童。
1、扶苏:又作“枎苏”,就是枎木。枝叶四布的大树。   2、狂且(疽jū):狂者。
【85.萚兮】刺忽也。君弱臣强,不倡而和也。(2章4句)
萚兮萚兮,风其吹女。叔兮伯兮,倡予和女。
萚兮萚兮,风其漂女。叔兮伯兮,倡予要女。
1、萚(拓tuò):草木落下的皮或叶。    2、吹:古读如“磋(错cuò)”。 3、漂:或作“飘”,吹动。    4、要(yào):会合。
【86.狡童】刺忽也。不能与贤人图事,权臣擅命也。(2章4句)
彼狡童兮,不与我言兮。维子之故,使我不能餐兮。
彼狡童兮,不与我食兮。维子之故,使我不能息兮。
1、狡童:即姣童,俊美的少年。《正义》:“言彼姣好之幼童也。” 2、维:因为。    3、息:《集传》:“息,安也。”
【87.褰裳】思见正也。狂童恣行,国人思大国之正己也。(2章5句)
子惠思我,褰裳涉溱。子不我思,岂无他人?狂童之狂也且!
子惠思我,褰裳涉洧。子不我思,岂无他士?狂童之狂也且!
1、褰(千qiān):撩起(衣裳)。溱(针zhēn):水名。   2、狂:痴騃(挨ái)。且(居jū):语尾助词,在这里的作用犹“哉”。    3、洧(伪wěi):水名。
【88.丰】刺乱也。婚姻之道缺,阳倡而阴不和,男行而女不随。(4章2:3,2:4句)
子之丰兮,俟我乎巷兮,悔予不送兮。
子之昌兮,俟我乎堂兮,悔予不将兮。
衣锦褧衣,裳锦褧裳。叔兮伯兮,驾予与行。
裳锦褧裳,衣锦褧衣。叔兮伯兮,驾予与归。
1、俟(似sì):等。    2、褧(窘jiǒng):用麻纱做的单罩衣。
【89.东门之墠】刺乱也。[女昬]姻之道缺,阳倡而阴不和,男行而女不随。(2章4句)
东门之墠,茹藘在阪。其室则迩,其人甚远。
东门之栗,有践家室。岂不尔思?子不我即!
1、墠(善shàn):经过清除平整的土地。一作“坛”。“墠”犹“垣”,指堤。    2、茹藘(如绿rú lǜ):茜草,绛色染料。    3、阪(板bǎn):斜坡。
【90.风雨】思君子也。乱世则思君子,不改其度焉。(3章4句)
风雨凄凄,鸡鸣喈喈,既见君子。云胡不夷?
风雨潇潇,鸡鸣胶胶。既见君子,云胡不瘳?
风雨如晦,鸡鸣不已。既见君子,云胡不喜?
1、喈(接jiē):古读如“唧”。“喈喈”犹“唧唧”,鸡鸣声。    2、潇潇:《广韵》引作“潚潚(音修xiū)”,急骤。    3、胶:古读如“鸠”。胶胶:《广韵•五肴》引作“嘐嘐(交jiāo)”,鸡鸣声。    4、瘳(抽chōu):病愈。
【91.子衿】刺学校废也。乱世则学校不修焉。(3章4句)
青青子衿,悠悠我心。纵我不往,子宁不嗣音?
青青子佩,悠悠我思。纵我不往,子宁不来?
挑兮达兮,在城阙兮。一日不见,如三月兮。
1、子:诗中女子指她的情人。衿(今jīn):衣领。或读为“紟(今jīn)”,即系佩玉的带子。
【92.扬之水】闵无臣也。君子闵忽之无忠臣良士,终以死亡,而作是诗也。(2章6句)
扬之水,不流束楚。终鲜兄弟,维予与女。无信人之言,人实诳女。
扬之水,不流束薪。终鲜兄弟,维予二人。无信人之言,人实不信。
1、迋(旷kuàng):同“诳”,欺骗。
【93.出其东门】闵乱也。公子五争,兵革不息,男女相弃,民人思保其室家焉。(2章6句)
出其东门,有女如云。虽则如云。匪我思存。缟衣綦巾,聊乐我员。
出其闉阇,有女如荼。虽则如荼,匪我思且。缟衣茹藘,聊可与娱。
1、缟(搞gǎo):未经染色的绢。綦(其qí):暗绿色。   2、员(云yún):一作“云”。语助词。 3、闉(因yīn):曲城,又叫做“瓮城”,就是城门外的护门小城。阇(督dū):是闉的门。 4、荼(徒tú):茅草的白花。如荼:亦言众多。    5、茹藘(如绿rú lǜ):茜草,可以做绛色染料。
【94.野有蔓草】思遇时也。君之泽不下流,民穷于兵革,男女失时,思不期而会焉。(2章6句)
野有蔓草,零露漙兮。有美一人,清扬婉兮。邂逅相遇,适我愿兮。
野有蔓草,零露瀼瀼。有美一人,婉如清扬。邂逅相遇,与子偕臧。
1、漙(团tuán):凝聚成水珠。    2、婉:读为“睕(晚wǎn)”,目大貌。 3、邂逅(谢后xiì hòu):爱悦。亦作“不期而遇”解。 4、瀼瀼(攘ráng):露珠肥大貌。   6、偕臧(藏zàng):一同藏匿。
【95.溱洧】刺乱也。兵革不息,男女相弃,淫风大行,莫之能救焉。(2章12句)
溱与洧,方涣涣兮。士与女,方秉蕳兮。女曰观乎?士曰既且。且往观乎?洧之外,洵訏且乐。维士与女,伊其相谑,赠之以勺药。
溱与洧,浏其清矣。士与女,殷其盈矣。女曰观乎?士曰既且。且往观乎?洧之外,洵訏且乐。维士与女,伊其将谑,赠之以勺药。
1、蕳(间jiān):兰。古字同。 2、且:读为“徂(cú)”,往。  3、訏(吁xū):大。
国风•齐风-11
【96.鸡鸣】思贤妃也。哀公荒淫怠慢,故陈贤妃贞女夙夜警戒相成之道焉。(3章4句)
鸡既鸣矣,朝既盈矣。匪鸡则鸣,苍蝇之声。
东方明矣,朝既昌矣。匪东方则明,月出之光。
虫飞薨薨,甘与子同梦。会且归矣,无庶予子憎。
1、薨薨(哄hōng):飞虫声,似即指“苍蝇之声”。
【97.还】刺荒也。哀公好田猎,从禽兽而无厌。国人化之,遂成风俗,习于田猎谓之贤,闲于驰逐谓之好焉。(3章4句)
子之还兮,遭我乎狃之间兮。并驱从两肩兮,揖我谓我儇兮。
子之茂兮,遭我乎狃之道兮。并驱从两牡兮,揖我谓我好兮。
子之昌兮,遭我乎狃之阳兮。并驱从两狼兮,揖我谓我臧兮。
1、还(旋xuán):旋。便捷。    2、峱(挠náo):山名。    3、儇(旋xuán):灵巧。    4、臧(脏zāng):善,好。
【98.著】刺时也。时不亲迎也。(3章3句)
俟我于著乎而,充耳以素乎而,尚之以琼华乎而。
俟我于庭乎而,充耳以青乎而,尚之以琼莹乎而。
俟我于堂乎而,充耳以黄乎而,尚之以琼英乎而。
1、俟(寺sì):等。著(注zhù):古代正门内两侧屋之间。 2、充耳:古代贵族冠冕两旁悬挂的玉,下垂至耳,塞耳蔽听。 3、素:与下文“青”、“黄”皆指美玉之色。
【99.东方之日】刺衰也。君臣失道,男女淫奔,不能以礼化也。(2章5句)
东方之日兮,彼姝者子,在我室兮。在我室兮,履我即兮。
东方之月兮,彼姝者子,在我闼兮。在我闼兮,履我发兮。
1、履(吕lǚ):蹑,放轻(脚步)。    2、即:通“膝”。亲近。 3、闼(踏tà):内室。《毛传》:“闼,门内也。”
【100.东方未明】刺无节也。朝廷兴居无节,号令不时,挈壶氏不能掌其职焉。(3章4句)
东方未明,颠倒衣裳。颠之倒之,自公召之。
东方未晞,颠倒裳衣。倒之颠之,自公令之。
折柳樊圃,狂夫瞿瞿。不能辰夜,不夙则莫。
1、晞(曦xī):“昕”的借字,就是明。 2、樊:即藩,篱笆。  3、狂夫:指监工的人。瞿瞿:瞪视貌。    4、辰:时。守时不失叫做时,犹“伺”。   5、夙:早。
【101.南山】刺襄公也。鸟兽之行,淫乎其妹,大夫遇是恶,作诗而去之。(4章6句)
南山崔崔,雄狐绥绥。鲁道有荡,齐子由归。既曰归止,曷又怀止?
葛屦五两,冠緌双止。鲁道有荡,齐子庸止。既曰庸止,曷又从止?
蓺麻如之何?衡从其亩。取妻如之何?必告父母。既曰告止,曷又鞠止?
析薪如之何?匪斧不克。取妻如之何?匪媒不得。既曰得止,曷又极止?
1、崔崔:崔嵬。 2、绥绥:行走缓慢,求匹之貌。 3、齐子:《毛传》:“齐子,文姜也。” 4、屦(聚jù):古时用麻、葛等制成的鞋。 5、五:王夫之《稗(败bài)疏》:“此五字当与伍通,行列也。言陈履者必两为一列也。” 6、冠緌(ruí):帽穗。 7、蓺(意yì):种植。
【102.甫田】大夫刺襄公也。无礼义而求大功,不修德而求诸侯,志大心劳,所以求者非其道也。(3章4句)
无田甫田,维莠骄骄。无思远人,劳心忉忉。
无田甫田,维莠桀桀。无思远人,劳心怛怛。
婉兮娈兮。总角丱兮。未几见兮,突而弁兮!
1、甫:大。  2、莠(有yǒu):杂草。 3、忉忉(刀dāo):忧思状。 4、桀桀:茂盛貌。 5、丱(灌guàn):旧时儿童束发如两角之貌。    6、弁(变biàn):古代男子年满二十加冠称弁,以示成年。
【103.卢令】刺荒也。襄公好田猎毕弋而不修民事,百姓苦之,故陈古以风焉。(3章2句)
卢令令,其人美且仁。
卢重环,其人美且鬈。
卢重鋂,其人美且偲。
1、卢:黑毛猎犬。令令(铃líng):环声。  2、鬈:读为“拳”,勇壮貌。 3、鋂(枚méi):大环。一说一环贯二为鋂.   4、偲(猜cāi):有才智。
【104.敝笱】刺文姜也。齐人恶鲁桓公微弱,不能防闲文姜,使至淫乱,为二国患焉。(3章4句)
敝笱在梁,其鱼鲂鳏。齐子归止,其从如云。
敝笱在梁,其鱼鲂鱮。齐子归止,其从如雨。
敝笱在梁,其鱼唯唯。齐子归止,其从如水。
1、敝:破旧。笱(狗gǒu):捕鱼的网。  2、鱮(续xù):鲢鱼。
【105.载驱】齐人刺襄公也。无礼义故,盛其车服,疾驱于通道大都,与文姜淫,播其恶于万民焉。(4章4句)
载驱薄薄,蕈茀朱郭。鲁道有荡,齐子发夕。
四骊济济,垂辔沵沵。鲁道有荡,齐子岂弟。
汶水汤汤,行人彭彭。鲁道有荡,齐子翱翔。
汶水滔滔,行人儦儦。鲁道有荡,齐了游敖。
1、蕈茀(店扶diàn fú):竹席。   2、鞹(阔kuò):去毛的兽皮。   3、骊:黑色马。济济:整齐貌。    4、沵沵(米mǐ):轻柔貌。    5、岂弟:同“恺悌(kǎi tì)”,和易近人。   6、汤汤(商shāng):水大貌。 7、儦儦(标biāo):众多貌。
【106.猗嗟】刺鲁庄公也。齐人伤鲁庄公有威仪技艺,然而不能以礼防闲其母,失子之道,人以为齐侯之子焉。(3章6句)
猗嗟昌兮,颀而长兮。抑若扬兮,美目扬兮。巧趋跄兮,射则臧兮。
猗嗟名兮,美目清兮。仪既成兮,终日射侯,不出正兮,展我甥兮。
猗嗟娈兮,清扬婉兮。舞则选兮,射则贯兮,四矢反兮,以御乱兮。
1、猗(伊yī)嗟:赞叹声。昌:美好的样子。    2、抑(意yì):同“懿”,美好。    3、趋:急走。跄(枪qiāng):步有节奏,摇曳生姿。    4、娈(峦luán):美好。
国风•魏风-7
【107.葛屦】刺褊也。魏地陿隘,其民机巧趋利,其君俭啬褊急,而无德以将之。(3章4句)
纠纠葛屦,可以履霜?掺掺女手,可以缝裳?要之襋之,好人服之。
好人提提,宛然左辟,佩其象揥。维是褊心,是以为刺。
1、屦(句jù):鞋。纠纠:   2、掺掺(纤xiān):一作“扦扦(千qiān)”,形容女人手指纤细。     3、襋(即jí):衣领。   4、提提:《尔雅》注引作“媞媞(题tí)”,细腰貌。
【108.汾沮洳】刺俭也。其君俭以能勤,刺不得礼也。(3章6句)
彼汾沮洳,言采其莫。彼其之子,美无度。美无度,殊异乎公路。
彼汾一方,言采其桑。彼其之子,美如英。美如英,殊异乎公行。
彼汾一曲,言采其藚。彼其之子,美如玉。美如玉,殊异乎公族。
1、汾(焚fén):汾水。沮洳(居茹jū rú):低湿之地。 2、莫(木mù):野菜名,其味酸。
【109.园有桃】刺时也。大夫忧其君小学而迫,而俭以啬,不能用其民,而无德教,日以侵削,故作是诗也。(2章12句)
园有桃,其实之肴。心之忧矣,我歌且谣。不知我者,谓我士也骄。彼人是哉,子曰何其?心之忧矣,其谁知之?其谁知之,盖亦勿思!
园有棘,其实之食。心之忧矣,聊以行国。不知我者,谓我士也罔极。彼人是哉,子曰何其?心之忧矣,其谁知之?其谁知之,盖亦勿思!
1、子:歌者自谓。其(姬jī):语助词。   2、盖:同“盍(河hé)”,就是何不。   3、行国:周行国中。    4、罔极:无常。
【110.陟岵】刺时也。大夫忧其君小学而迫,而俭以啬,不能用其民,而无德教,日以侵削,故作是诗也。(3章6句)
陟彼岵兮,瞻望父兮。父曰:嗟!予子行役,夙夜无已。上慎旃哉,犹来!无止!
陟彼屺兮,瞻望母兮。母曰:嗟!予季行役,夙夜无寐。上慎旃哉,犹来!无弃!
陟彼冈兮,瞻望兄兮。兄曰:嗟!予弟行役,夙夜必偕。上慎旃哉,犹来!无死!
1、陟(致zhì):登高。    2、岵(户hù):有草木的山。   3、屺(起qǐ):无草木的山。 4、偕(古读如几):犹“俱”。
【111.十亩之间】刺时也。言其国削小,民无所居焉。(2章3句)
十亩之间兮,桑者闲闲兮,行与子还兮。
十亩之外兮,桑者泄泄兮,行与子逝兮。
1、泄泄(异yì):迟缓、疏散之貌。  2、逝:去。
【112.伐檀】刺贪也。在位贪鄙,无功而受禄,君子不得进仕尔。(3章9句)
坎坎伐檀兮,置之河之干兮。河水清且涟猗。不稼不穑,胡取禾三百廛兮?不狩不猎,胡瞻尔庭有县貆兮?彼君子兮,不素餐兮!
坎坎伐辐兮,置之河之侧兮。河水清且直猗。不稼不穑,胡取禾三百亿兮?不狩不猎,胡瞻尔庭有县特兮?彼君子兮,不素食兮!
坎坎伐轮兮,置之河之漘兮。河水清且沦猗。不稼不穑,胡取禾三百囷兮?不狩不猎,胡瞻尔庭有县鹑兮?彼君子兮,不素飧兮!
1、寘(至zhì):即“置”,搁。 2、猗(医yī):托声字,犹“兮”。    3、稼穑(价瑟jià sè):稼,耕种。   4、廛(蝉chén):古代一家之居,即二亩半。 5、貆(环huán):兽名,就是貒(湍tuān),今名猪獾。   6、亿:“繶”的假借,犹“缠”。       7、漘(唇chún):水边。   8、囷(群阴qūn):“稇(捆kǔn)” 的假借,捆。   9、飧(孙sūn):熟食。
【113.硕鼠】刺重敛也。国人刺其君重敛,蚕食于民,不修其政,贪而畏人,若大鼠也。(3章8句)
硕鼠硕鼠,无食我黍!三岁贯女,莫我肯顾。逝将去女,适彼乐土。乐土乐土,爰得我所。
硕鼠硕鼠,无食我麦!三岁贯女,莫我肯德。逝将去女,适彼乐国。乐国乐国,爰得我直。
硕鼠硕鼠,无食我苗!三岁贯女,莫我肯劳。逝将去女,适彼乐郊。乐郊乐郊,谁之永号?
1、爰:犹“乃”。   2、直:即“值”。   3、劳:慰问。    4、之:犹“其”。
国风•唐风-12
【114.蟋蟀】刺晋僖公也。俭不中礼,故作是诗以闵之,欲其及时以礼自虞乐也。此晋也,而谓之唐,本其风俗,忧深思远,俭而用礼,乃有尧之遗风焉。(3章8句)
蟋蟀在堂,岁聿其莫。今我不乐,日月其除。无已大康,职思其居。好乐无荒,良士瞿瞿。
蟋蟀在堂,岁聿其逝。今我不乐,日月其迈。无已大康,职思其外。好乐无荒,良士蹶蹶。
蟋蟀在堂,役车其休。今我不乐,日月其慆。无以大康。职思其忧。好乐无荒,良士休休。
1、聿(玉yù):同“曰”,语助词。   2、蹶蹶:动作勤勉之貌。   3、慆:“滔”的借字。
【115.山有枢】刺晋昭公也。不能修道以正其国,有财不能用,有钟鼓不能以自乐,有朝廷不能洒埽,政荒民散,将以危亡。四邻谋取其国家而不知,国人作诗以刺之也。(3章8句)
山有枢,隰有榆。子有衣裳,弗曳弗娄。子有车马,弗驰弗驱。宛其死矣,他人是愉。
山有栲,隰有杻。子有廷内,弗洒弗扫。子有钟鼓,弗鼓弗考。宛其死矣,他人是保。
山有漆,隰有栗。子有酒食,何不日鼓瑟?且以喜乐,且以永日。宛其死矣,他人入室。
1、枢(舒shū)、榆(余yú)、栲(考kǎo)、杻(扭niǔ):皆为树木名。    2、《集传》:“枢,荎(池chí),今刺榆也。”   3、曳(叶yè):拖。娄:即“搂”,用手把衣服拢着提起来。    4、《毛传》:“栲,山樗(初chū,臭椿)。杻,檍(亿yì)也。”   5、埽(扫sào):通“扫”。
【116.扬之水】刺晋昭公也。昭公分国以封沃,沃盛强,昭公微弱,国人将叛而归沃焉。(3章2:6,4句)
扬之水,白石凿凿。素衣朱襮,从子于沃。既见君子,云何不乐?
扬之水,白石皓皓。素衣朱绣,从子于鹄。既见君子,云何其忧?
扬之水,白石粼粼。我闻有命,不敢以告人。
1、襮(博bó):绣有花纹的衣领。 2、鹄(胡hú):地名。
【117.椒聊】剌晋昭公也。君子见沃之盛强,能修其政,知其蕃衍盛大,子孙将有晋国焉。(2章6句)
椒聊之实,蕃衍盈升。彼其之子,硕大无朋。椒聊且,远条且。
椒聊之实,蕃衍盈匊。彼其之子,硕大且笃。椒聊且,远条且。
1、且(居jū):语气词。    2、匊(居jū):两手合捧。
【118.绸缪】刺晋乱也。国乱则[女昬]姻不得其时焉。(3章6句)
绸缪束薪,三星在天。今夕何夕,见此良人?子兮子兮,如此良人何?
绸缪束刍,三星在隅。今夕何夕,见此邂逅?子兮子兮,如此邂逅何?
绸缪束楚,三星在户。今夕何夕,见此粲者?子兮子兮,如此粲者何?
1、绸缪(绸谋chóu móu):犹“缠绵”,紧紧捆缚的意思。  2、三星:指参星。天:古音tīn.
【119.杕杜】刺时也。君不能亲其宗族,骨肉离散,独居而无兄弟,将为沃所并尔。(2章9句)
有杕之杜,其叶湑湑。独行踽踽。岂无他人?不如我同父。嗟行之人,胡不比焉?人无兄弟,胡不佽焉?
有杕之杜,其叶箐箐。独行睘睘。岂无他人?不如我同姓。嗟行之人,胡不比焉?人无兄弟,胡不佽焉?
1、湑湑(许xǔ):草木茂盛貌。    2、踽踽(举jǔ):孤独貌。《毛传》:“踽踽,无所亲也。” 3、佽(次cì):助。    4、睘睘(琼qióng):孤单,无所依靠。
【120.羔裘】刺时也。晋人刺其在位不恤其民也。(2章4句)
羔裘豹祛,自我人居居。岂无他人?维子之故。
羔裘豹褎,自我人究究。岂无他人?维子之好。
1、祛(区qū):衣袖。 2、居居:即“倨倨”,傲慢貌。 3、褎(袖xiù):古体袖字。    4、究究(求qiú):借为“仇仇”,傲慢状。
【121.鸨羽】刺时也。昭公之后,大乱五世,君子下从征役,不得养其父母,而作是诗也。(3章7句)
肃肃鸨羽,集于苞栩。王事靡盬,不能蓺稷黍。父母何怙?悠悠苍天,曷其有所?
肃肃鸨翼,集于苞棘。王事靡盬,不能蓺黍稷。父母何食?悠悠苍天,曷其有极?
肃肃鸨行,集于苞桑,王事靡盬,不能蓺稻梁。父母何尝?悠悠苍天,曷其有常?
1、鸨(保bǎo):是形状像雁的大鸟。   2、靡(古gǔ):没有停息的时候。 3、蓺(艺yì):通“艺”,种植。    4、怙(户hù):依靠。   5、行:行列。一说行指鸟翮(核hé,鸟的翅膀)。
【122.无衣】刺晋武公也。武公始并晋国,其大夫为之请命乎天子之使,而作是诗也。(2章3句)
岂曰无衣七兮?不如子之衣,安且吉兮!
岂曰无衣六兮?不如子之衣,安且燠兮!
1、安:妥善,合适。吉:吉利。   2、燠(玉yù):温暖。
【123.有杕之杜】刺晋武也。武公寡特,兼其宗族,而不求贤以自辅焉。(2章6句)
有杕之杜,生于道左。彼君子兮,噬肯适我?中心好之,曷饮食之?
有杕之杜,生于道周。彼君子兮,噬肯来游?中心好之,曷饮食之?
1、有杕(第dì):相当于“杕杕”,高耸挺立的样子。 2、噬(是shì):发语词,无意义。 3、曷:何不。饮食:吃。
【124.葛生】刺晋献公也。好攻战,则国人多丧矣。(5章4句)
葛生蒙楚,蔹蔓于野。予美亡此,谁与独处?
葛生蒙棘,蔹蔓于域。予美亡此,谁与独息?
角枕粲兮,锦衾烂兮。予美亡此,谁与独旦?
夏之日,冬之夜。百岁之后,归于其居。
冬之夜,夏之日。百岁之后,归于其室。
1、蒙:覆盖。   2、蔹(恋liàn又脸liǎn):葡萄科植物,蔓生,草本。    3、角枕:用牛角制成或用角装饰的枕头。    4、锦衾:彩丝织成的被。殓尸用单被。    5、旦:读为“坦”,就是安。
【125.采苓】刺晋献公也。献公好听谗焉。(3章8句)
采苓采苓,首阳之巅。人之为言,苟亦无信。舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
采苦采苦,首阳之下。人之为言,苟亦无与。舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
采葑采葑,首阳之东。人之为言,苟亦无从。舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
1、苓(líng):《通释》:“苓为甘草,而《尔雅》为大苦,则甘者名苦矣。” 2、首阳:首阳山。   3、为(伪wěi):“伪”的借字。 4、旃(粘zhān):之,代词。    5、苟:且。
国风•秦风-10
【126.车邻】美秦仲也。秦仲始大,有车马礼乐侍御之好焉。(3章4,6,6句)
有车邻邻,有马白颠。未见君子,寺人之令。
阪有漆,隰有栗。既见君子,并坐鼓瑟。今者不乐,逝者其耋。
阪有桑,隰有杨。既见君子,并坐鼓簧。今者不乐,逝者其亡。
1、邻邻:车行声。 2、颠(真zhēn):额。 3、隰(席xí):《毛传》:“陂(坡pō)者为阪,下湿曰隰。” 4、耋(叠dié):衰老。
【127.驷驖】美襄公也。始命,有田狩之事,园囿之乐焉。(3章4句)
驷驖孔阜,六辔在手。公之媚子,从公于狩。
奉时辰牡,辰牡孔硕。公曰左之,舍拔则获。
游于北园,四马既闲。輶车鸾镳,载猃歇骄。
1、驷(四sì):应从《说文》所引作“四”。驖(铁tiě):又作“铁”,赤黑色的马。孔:甚。阜(负fù):肥硕。   9、輶(由yóu)车:轻车。鸾(銮luán):当作“銮”。镳(标biāo):是马衔的两端,出于马口之外。两端各系一銮铃,所以叫做“鸾镳”。    10、猃(险xiǎn):长喙猎犬。
【128.小戎】美襄公也。备其兵甲,以讨西戎。西戎方强,而征伐不休,国人则矜其车甲,妇人能闵其君子焉。(3章10句)
小戎俴收,五楘梁辀。游环胁驱,阴靷鋈续。文茵畅毂,驾我骐馵。言念君子,温其如玉。在其板屋,乱我心曲。
四牡孔阜,六辔在手。骐骝是中,騧骊是骖。龙盾之合,鋈以觼軜。言念君子,温其在邑。方何为期?胡然我念之!
俴驷孔群,厹矛鋈錞。蒙伐有苑,虎韔镂膺。交韔二弓,竹闭绲縢。言念君子,载寝载兴。厌厌良人,秩秩德音。
1、小戎:轻装兵车。俴(见jiàn):浅。收:车厢板。   2、五楘(木mù):五条花皮革。梁辀(舟zhōu)、胁驱、觼軜(决那jué nà):皆为马具。    3、阴靷(引yǐn)、鋈(卧wò)续:皆为车上饰物。    4、畅毂(谷gǔ):长毂。 5、骐(器qì)、馵(注zhù)、骝(留liú)、騧(瓜huā):分指黑、白、赤、黄等马。    6、厹(求qiú)矛:三隅矛。錞(对duì):矛戟柄末的平底金属套。    7、苑(院yuàn):花纹。    8、韔(畅chàng):弓囊。  9、绲(滚gǔn):绳。縢(腾téng):缠束。    10、厌厌(烟yān):安静,和悦。
【129.蒹葭】刺襄公也。未能用周礼,将无以固其国焉。(3章8句)
蒹葭苍苍,白露为霜。所谓伊人,在水一方。溯洄从之,道阻且长。溯游从之,宛在水中央。
蒹葭萋萋,白露未晞。所谓伊人,在水之湄。溯洄从之,道阻且跻。溯游从之,宛在水中坻。
蒹葭采采,白露未已。所谓伊人,在水之涘。溯洄从之,道阻且右。溯游从之,宛在水中沚。
1、蒹(兼jiān):荻。葭(加jiā):芦。   2、溯(素sù):逆水而行。   3、晞(西xī):干。    4、湄(梅méi):水草交接之处。    5、跻(基jī):升,升高。    6、坻(迟chí):水中高地。 7、涘(似sì):水边。 8、沚(址zhǐ):小渚(主zhǔ),水中间的小块陆地。
【130.终南】戒襄公也。能取周地,始为诸侯,受显服,大夫美之,故作是诗以戒劝之。(2章6句)
终南何有?有条有梅。君子至止,锦衣狐裘。颜如渥丹,其君也哉!
终南何有?有纪有堂。君子至止,黻衣绣裳。佩玉将将,寿考不忘!
1、渥(沃wò):丰润。    2、纪:借为“杞”。堂:借为“棠”。    3、黻(扶fú)衣:黑白花纹的衣服。    4、将将(锵qiāng):即锵锵。
【131.黄鸟】哀三良也。国人刺穆公以人从死,而作是诗也。(3章12句)
交交黄鸟,止于棘。谁从穆公?子车奄息。维此奄息,百夫之特。临其穴,惴惴其栗。彼苍者天,歼我良人!如可赎兮,人百其身!
交交黄鸟,止于桑。谁从穆公?子车仲行。维此仲行,百夫之防。临其穴,惴惴其栗。彼苍者天,歼我良人!如可赎兮,人百其身!
交交黄鸟,止于楚。谁从穆公?子车针虎。维此针虎,百夫之御。临其穴,惴惴其栗。彼苍者天,歼我良人!如可赎兮,人百其身!
1、交交:读为“咬咬”,鸟声   2、穴:指墓圹。    3、惴惴:恐惧貌。慄:“栗” 的异体字,恐惧战栗。   4、歼(尖jiān):灭尽。良人:善人。   5、鍼(钳qián)虎:人名,或上字下名。
【132.晨风】刺康公也。忘穆公之业,始弃其贤臣焉。(3章6句)
鴥彼晨风,郁彼北林。未见君子,忧心钦钦。如何如何,忘我实多!
山有苞栎,隰有六駮。未见君子,忧心靡乐。如何如何,忘我实多!
山有苞棣,隰有树檖。未见君子,忧心如醉。如何如何,忘我实多!
1、鴥(玉yù):亦作“鹬(玉yù)”,疾飞貌。晨风:一作“鷐(晨chén)风”,鸟名。即鸇(沾zhān),鸷(至zhì)鸟类。   2、苞栎(历lì):成丛的栎树。或作“枹(包bāo)栎”,两字合为树名,即橡栗。    3、隰:低洼地。六駮:“駮(伯bó)”亦作“驳”,木名,即赤李。“六”表示多数。一说“六”读为“蓼(廖liǎo)”,长貌。    4、乐:读为“療”,即疗。   5、棣(弟dì):郁李。    6、檖(遂suì):山梨。
【133.无衣】刺康公也。忘穆公之业,始弃其贤臣焉。(3章5句)
岂曰无衣?与子同袍。王于兴师,修我戈矛。与子同仇!
岂曰无衣?与子同泽。王于兴师,修我矛戟。与子偕作!
岂曰无衣?与子同裳。王于兴师,修我甲兵。与子偕行!
1、袍:长衣。2、泽:汗衣。
【134.渭阳】康公念母也。康公之母,晋献公之女。文公遭丽姬之难,未反,而秦姬卒。穆公纳文公,康公时为大子,赠送文公于渭之阳,念母之不见也。我见舅氏,如母存焉。及其即位,思而作是诗也。(2章4句)
我送舅氏,曰至渭阳。何以赠之?路车乘黄。
我送舅氏,悠悠我思。何以赠之?琼瑰玉佩。
1、玉佩:《诗缉》:“曹氏曰:玉佩,珩(横féng)、璜、琚(居jū)、瑀(雨yǔ)之属。”
【135.权舆】刺康公也。忘先君之旧臣,与贤者有始而无终也。(2章5句)
於我乎,夏屋渠渠,今也每食无余。于嗟乎,不承权舆!
於我乎,每食四簋,今也每食不饱。于嗟乎,不承权舆!
1、於(乌wū):叹词。乎:语助词。    2、夏屋:大屋。一说夏屋是大俎(祖zǔ),食器。      3、簋(鬼guǐ):食器名。《释文》:“内方外圆曰簋,以盛黍稷。外方内圆曰簠(府fǔ),用贮稻梁,皆容一斗二升。”
国风•陈风-10
【136.宛丘】刺幽公也。淫荒昬乱,游荡无度焉。(3章4句)
子之汤兮,宛丘之上兮。洵有情兮,而无望兮。
坎其击鼓,宛丘之下。无冬无夏,值其鹭羽。
坎其击缶,宛丘之道。无冬无夏,值其鹭翿。
1、值:训“持”,或“戴”。 2、缶(否fǒu):瓦盆,用为乐器。    3、鹭翿(稻dào):用鹭鸶的羽毛做成伞形,舞者所用。
【137.东门之枌】疾乱也。幽公淫荒,风化之所行,男女弃其旧业,亟会于道路,歌舞于市井尔。(3章4句)
东门之枌,宛丘之栩。子仲之子,婆娑其下。
穀旦于差,南方之原。不绩其麻,市也婆娑。
穀旦于逝,越以鬷迈。视尔如荍,贻我握椒。
1、枌(坟fén):木名,即白榆。    2、栩(许xǔ):柞木。      3、越以:发语词。鬷(宗zōng):频。迈:行。 4、荍(瓢piáo):植物名,又名荆葵,草本,花淡紫红色。
【138.衡门】诱僖公也。愿而无立志,故作是诗以诱掖其君也。(3章4句)
衡门之下,可以栖迟。泌之洋洋,可以乐饥。
岂其食鱼,必河之鲂?岂其取妻,必齐之姜?
岂其食鱼,必河之鲤?岂其取妻,必宋之子?
1、衡:“横”的假借字。 2、栖迟:叠韵连绵词,栖息盘桓之意。   3、泌:指泌丘下的水。   4、乐:“療”的省借。療,治疗。   5、鲂:鱼名,就是鳊。   6、取:通“娶”。
【139.东门之池】刺时也。疾其君之淫昬,而思贤女以配君子也。(3章4句)
东门之池,可以沤麻。彼美淑姬,可与晤歌。
东门之池,可以沤纻。彼美淑姬,可与晤语。
东门之池,可以沤菅。彼美淑姬,可与晤言。
1、沤(怄òu):洗,浸泡。   2、晤(悟wù):《郑笺》:“晤犹对也。” 3、纻(住zhù):苎麻。    4、菅(间jiān):菅草。
【140.东门之杨】刺时也。昬姻失时,男女多违。亲迎,女犹有不至者也。(2章4句)
东门之杨,其叶牂牂。昏以为期,明星煌煌。
东门之杨,其叶肺肺。昏以为期,明星晢晢。
1、牂牂(臧zàng):杨叶在风中磨擦之声。 2、晢晢(制zhì):明貌。犹“煌煌”。
【141.墓门】刺陈佗也。陈佗无良师傅,以至于不义,恶加于万民焉。(2章6句)
墓门有棘,斧以斯之。夫也不良,国人知之。知而不已,谁昔然矣。
墓门有梅,有鸮萃止。夫也不良,歌以讯之。讯予不顾,颠倒思予。
1、墓门:墓道的门。   2、斯:碎裂。这是咒骂之辞,言须把它碎劈了才称心。    3、鸮(嚣xiāo):恶声之鸟。 4、讯:又作“谇(岁suì)”,二字互通。谇是数说责问之意。
【142.防有鹊巢】忧谗贼也。宣公多信谗,君子忧惧焉。(2章4句)
防有鹊巢,邛有旨苕。谁侜予美?心焉忉忉。
中唐有甓,邛有旨鷊。谁侜予美?心焉惕惕。
1、防:枋树。    2、邛(琼qióng):土丘。苕(条tiáo):紫云英,野蚕豆。    3、侜(舟zhōu):欺骗,说谎。予美:丈夫。 4、忉忉(刀dāo):忧思貌。    5、唐:道路。甓(僻pì):砖。 6、鷊(意yì):草名。 7、惕惕:同“忉忉”,忧思貌。
【143.月出】刺好色也。在位不好德,而说美色焉。(3章4句)
月出皎兮。佼人僚兮。舒窈纠兮。劳心悄兮。
月出皓兮。佼人懰兮。舒忧受兮。劳心慅兮。
月出照兮。佼人燎兮。舒夭绍兮。劳心惨兮。
1、佼:或作“姣”,佼人:美人。僚(了liǎo):美好貌。 2、懰(刘liú):《埤苍》作“嬼”,妖冶。 3、惨:读若“懆(草cǎo)”,声近义同。
【144.株林】刺灵公也。淫乎夏姬,驱驰而往,朝夕不休息焉。(2章4句)
胡为乎株林?从夏南!匪适株林,从夏南!
驾我乘马,说于株野。乘我乘驹,朝食于株!
1、株:夏姬住地。 2、从:追逐。夏南:夏姬之子。 3、说(税shuì):停留,停车休息。
【145.泽陂】刺时也。言灵公君臣淫于其国,男女相说,忧思感伤焉。(3章6句)
彼泽之陂,有蒲与荷。有美一人,伤如之何?寤寐无为,涕泗滂沱。
彼泽之陂,有蒲与蕳。有美一人,硕大且卷。寤寐无为,中心悁悁。
彼泽之陂,有蒲菡萏。有美一人,硕大且俨。寤寐无为,辗转伏枕。
1、陂(皮pí):湖边。 2、蕳(间jiān):兰草,也作莲。    3、硕大:身材高大。卷(全quán):同“婘”,美好貌。    4、悁悁(渊yuān):忧愁貌。    5、菡萏(汉旦hàn dàn):荷花。    6、俨(演yǎn):庄重貌。
国风•桧风-4
【146.羔裘】大夫以道去其君也。小学而迫,君不用道,好絜其衣服,逍遥游燕,而不能自强于政治,故作是诗也。(3章4句)
羔裘逍遥,狐裘以朝。岂不尔思?劳心忉忉。
羔裘翱翔,狐裘在堂。岂不尔思?我心忧伤。
羔裘如膏,日出有曜。岂不尔思?中心是悼。
1、朝:上早朝。 2、翱翔:犹“逍遥”。 3、曜(耀yào):光。 4、悼:哀伤。
【147.素冠】刺不能三年也。(3章3句)
庶见素冠兮,棘人栾栾兮。劳心慱慱兮。
庶见素衣兮,我心伤悲兮。聊与子同归兮。
庶见素韠兮,我心蕴结兮。聊与子如一兮。
1、栾栾(峦luán):瘦瘠貌。    2、慱慱(团tuán):忧思不宁。    3、韠(闭bì):朝服的蔽膝。
【148.隰有苌楚】疾恣也。国人疾其君之淫恣,而思无情欲者也。(3章4句)
隰有苌楚,猗傩其枝,夭之沃沃,乐子之无知。
隰有苌楚,猗傩其华,夭之沃沃。乐子之无家。
隰有苌楚,猗傩其实,夭之沃沃。乐子之无室。
1、隰(xí):低湿的地方。苌(长cháng)楚:植物名,又名羊桃,花赤色,子细如小麦,形似家桃,柔弱蔓生。 2、猗傩(婀娜ēnuó):有柔顺和美盛二义,在这里是形容苌楚枝条柔弱,从风而靡。
【149.匪风】思周道也。小学政乱,忧及祸难,而思周道焉。(3章4句)
匪风发兮,匪车偈兮。顾瞻周道,中心怛兮。
匪风飘兮,匪车嘌兮。顾瞻周道,中心吊兮。
谁能亨鱼?溉之釜鬵。谁将西归?怀之好音。
1、匪:读为“彼”,“彼风”犹“那风”。下同。发:犹“发发”,风声。 2、偈:犹“偈偈”,驰驱貌。    3、怛(达dá):忧伤。 4、嘌(漂piāo):又作“票”。轻疾貌。 5、吊:犹“怛”。 6、亨:就是“烹”字,煮。 8、怀:训“遗”,送给。
曹风-4
【150.蜉蝣】刺奢也。昭公小学而迫,无法以自守,好奢而任小人,将无所依焉。(3章4句)
蜉蝣之羽,衣裳楚楚。心之忧矣,于我归处。
蜉蝣之翼,采采衣服。心之忧矣,于我归息。
蜉蝣掘阅,麻衣如雪。心之忧矣,于我归说。
1、蜉蝣(浮游fú yóu):虫名。 2、采采:犹“楚楚”,鲜明貌。 3、阅:洞穴。 4、说(税shuì):休息。
【151.候人】刺近小人也。共公远君子而好近小人焉。(4章4句)
彼候人兮,何戈与祋。彼其之子,三百赤芾。
维鹈在梁,不濡其翼。彼其之子,不称其服。
维鹈在梁,不濡其咮。彼其之子,不遂其媾。
荟兮蔚兮,南山朝隮。婉兮娈兮,季女斯饥。
1、何:即“荷”,肩负。祋(兑duì):兵器名,杖类,即殳(书shū)。 2、赤芾(扶fú):红色熟牛皮所制的蔽膝,即“韠(闭bì)”,卿大夫朝服的一部分。 3、鹈(啼tí):水鸟名,即鹈鹕,食鱼。   4、咮(皱zhòu):鸟嘴。 5、遂:和“对”古同音互训,“不对”也就是“不称”的意思。媾:读为遘(够gòu),厚待,宠爱。 6、荟(会huì)、蔚(未wèi):都是聚集的意思,这里指云彩浓密。隮(霁jī):出现在西方的虹。
【152.鳲鸠】刺不壹也。在位无君子,用心之不壹也。(4章6句)
鳲鸠在桑,其子七兮。淑人君子,其仪一兮。其仪一兮,心如结兮。
鳲鸠在桑,其子在梅。淑人君子,其带伊丝。其带伊丝,其弁伊骐。
鳲鸠在桑,其子在棘。淑人君子,其仪不忒。其仪不忒,正是四国。
鳲鸠在桑,其子在榛。淑人君子,正是国人,正是国人。胡不万年?
1、鳲(尸shī)鸠:布谷鸟。 2、弁(变biàn):冠冕。骐(其qí):古代帽上的玉饰。
【153.下泉】思治也。曹人疾共公侵刻下民,不得其所,忧而思明王贤伯也。(4章4句)
冽彼下泉,浸彼苞稂。忾我寤叹,念彼周京。
冽彼下泉,浸彼苞萧。忾我寤叹,念彼京周。
冽彼下泉,浸彼苞蓍。忾我寤叹,念彼京师。
芃芃黍苗,阴雨膏之。四国有王,郇伯劳之。
1、苞(包bāo):丛生。稂(朗láng):童梁,一种野草名。    2、忾(慨kài):叹息。    3、蓍(湿shī):草名。古代常用以占卜。 4、芃芃(朋péng):《毛传》:“芃芃,美貌。” 5、郇(寻xún)伯:周文王之子。
国风•豳风-7
【154.七月】陈王业也。周公遭变故,陈后稷先公风化之所由,致王业之艰难也。(8章11句)
七月流火,九月授衣。一之日觱发,二之日栗烈。无衣无褐,何以卒岁?三之日于耜,四之日举趾。同我妇子,馌彼南亩。田畯至喜。
七月流火,九月授衣。春日载阳,有鸣仓庚。女执懿筐,遵彼微行,爰求柔桑。春日迟迟,采蘩祁祁。女心伤悲,殆及公子同归。
七月流火,八月萑苇。蚕月条桑,取彼斧斨。以伐远扬,猗彼女桑。七月鸣鵙,八月载绩。载玄载黄,我朱孔阳,为公子裳。
四月秀葽,五月鸣蜩。八月其获,十月陨萚。一之日于貉,取彼狐狸,为公子裘。二之日其同,载缵武功。言私其豵,献豜于公。
五月斯螽动股,六月莎鸡振羽。七月在野,八月在宇,九月在户,十月蟋蟀入我床下。穹窒熏鼠,塞向墐户。嗟我妇子,曰为改岁,入此室处。
六月食郁及薁,七月亨葵及菽。八月剥枣,十月获稻。为此春酒,以介眉寿。七月食瓜,八月断壶,九月叔苴,采荼薪樗。食我农夫。
九月筑场圃,十月纳禾稼。黍稷重穋,禾麻菽麦。嗟我农夫,我稼既同,上入执宫功。昼尔于茅,宵尔索綯,亟其乘屋,其始播百谷。
二之日凿冰冲冲,三之日纳于凌阴。四之日其蚤,献羔祭韭。九月肃霜,十月涤场。朋酒斯飨,曰杀羔羊,跻彼公堂。称彼兕觥:万寿无疆!
01.觱(bì)发:寒风触物发出的声响。 02.馌(yè):送饭 03.萑(huán)苇:荻草与芦苇。 04.斨(qiānɡ):方孔的斧。 05.鸣鵙(jú):鸟名,即伯劳。 06.秀:长穗。葽(yāo):即远志,药用植物。 07.蜩(tiáo):蝉。 08.陨籜(tuò):落叶。 09.于貉(hè):取貉。 10.缵(zuǎn):继续。 11.私:自己占有。豵(zōnɡ):一岁的猪,这里泛指小兽。 12.豜(jiān):三岁的猪,这里泛指大兽。公:公家,指统治者。 13.斯螽(zhōnɡ):即螽斯,昆虫名,翅摩擦发声,古人误以为腿摩擦发声。 14.荼:苦菜。樗(chū):苦椿树。 15.黍:小米。稷:高粱。重(chónɡ):同”種”,早种晚熟的谷。穋(lù):同”稑”,晚种早熟的谷。 16.兕觥(sì ɡōnɡ):铜制的犀牛状酒杯。
【155.鸱鸮】周公救乱也。成王未知周公之志,公乃为诗以遗王,名之曰《鸱鸮》焉。(4章5句)
鸱鸮鸱鸮,既取我子,无毁我室。恩斯勤斯,鬻子之闵斯。
迨天之未阴雨,彻彼桑土,绸缪牖户。今女下民,或敢侮予?
予手拮据,予所捋荼。予所蓄租,予口卒瘏,曰予未有室家。
予羽谯谯,予尾翛翛,予室翘翘。风雨所漂摇,予维音哓哓!
1.鸱鸮(chī xiāo):猫头鹰。 2.鬻(yù):育。闵:病。 3.迨(dài):及。 4.绸缪(móu):缠缚,密密缠绕。牖(yǒu):窗。户:门。 5.捋(luó):成把地摘取。荼:茅草花。 6.卒瘏(tú):患病。卒通”悴”。室家:指鸟窝。 7.谯(qiáo)谯:羽毛疏落貌。 8.翛(xiāo)翛:羽毛枯敝无泽貌。 9.哓(xiāo)哓:惊恐的叫声。
【156.东山】周公东征也。周公东征,三年而归,劳归士,大夫美之,故作是诗也。一章言其完也,二章言其思也,三章言其室家之望女也,四章乐男女之得及时也。君子之于人,序其情而闵其劳,所以说也。“说以使民,民忘其死”,其唯《东山》乎?(4章12句)
我徂东山,慆慆不归。我来自东,零雨其濛。我东曰归,我心西悲。制彼裳衣,勿士行枚。蜎蜎者蠋,烝在桑野。敦彼独宿,亦在车下。
我徂东山,慆慆不归。我来自东,零雨其濛。果臝之实,亦施于宇。伊威在室,蠨蛸在户。町畽鹿场,熠耀宵行。不可畏也,伊可怀也。
我徂东山,慆慆不归。我来自东,零雨其濛。鹳鸣于垤,妇叹于室。洒扫穹窒,我征聿至。有敦瓜苦,烝在栗薪。自我不见,于今三年。
我徂东山,慆慆不归。我来自东,零雨其濛。仓庚于飞,熠耀其羽。之子于归,皇驳其马。亲结其缡,九十其仪。其新孔嘉,其旧如之何?
1.慆(tāo)慆:久。 2.蜎(yuān)蜎:幼虫蜷曲的样子。蠋(zhú):一种野蚕。 3.果臝(luǒ):葫芦科植物,一名栝楼。臝,裸的异体字。 4.施(yí):移。 5.蟏蛸(xiāo shāo):一种蜘蛛。 6.町疃(tuán):兽迹。 7.垤(dié):小土丘。
【157.破斧】美周公也。周大夫以恶四国焉。(3章6句)
既破我斧,又缺我斨。周公东征,四国是皇。哀我人斯,亦孔之将。
既破我斧,又缺我锜。周公东征,四国是遒。哀我人斯,亦孔之嘉。
既破我斧,又缺我銶。周公东征,四国是遒。哀我人斯,亦孔之休。
1.斨(qiānɡ):斧的一种,斧孔椭圆,新孔方。 2.錡(qí):凿子,一说是古代的一种锯。 3.吪(é):教化。 4.銶(qíu):凿子,一说是独头斧。 5.遒(qíu):毛传:”固也。
【158.伐柯】美周公也。周大夫刺朝廷之不知也。(2章4句)
伐柯如何?匪斧不克。取妻如何?匪媒不得。
伐柯伐柯,其则不远。我觏之子,笾豆有践。
1.遘(ɡòu):通”觏”,遇见。 2.笾(biān)豆:笾,竹编礼器,盛果脯用的;豆,木制、金属制或陶制的器皿,盛放腌制食物、酱类。
【159.九罭】美周公也。周大夫刺朝廷之不知也。(4章4,3,3,3句)
九罭之鱼,鳟鲂。我觏之子,衮衣绣裳。
鸿飞遵渚,公归无所,於女信处。
鸿飞遵陆,公归不复,於女信宿。
是以有衮衣兮,无以我公归兮,无使我心悲兮。
1.九罭(yù):网眼较小的渔网。 2.觏(ɡòu):碰见。 3.衮(ɡǔn):古时礼服,一般为君主或高级官员所穿。 4.女(rǔ):汝。你。信处:再住一夜称信;处,住宿。
【160.狼跋】美周公也。周公摄政,远则四国流言,近则王不知。周大夫美其不失其圣也。(2章4句)
狼跋其胡,载疐其尾。公孙硕肤,赤舄几几。
狼疐其尾,载跋其胡。公孙硕肤,德音不瑕?
1、跋(拔bá):践踏,踩。 2、载:再。疐(至zhì):跌倒。 3、公孙:指豳(彬bīn)公的后代。
《鹿鸣》废则和乐缺矣。《四牡》废则君臣缺矣。《皇皇者华》废则忠信缺矣。《常棣》废则兄弟缺矣。 《伐木》废则朋友缺矣。《天保》废则福禄缺矣。《采薇》废则征伐缺矣。《出车》废则功力缺矣。 《杕杜》废则师众缺矣。《鱼丽》废则法度缺矣。《南陔》废则孝友缺矣。《白华》废则廉耻缺矣。 《华黍》废则蓄积缺矣。《由庚》废则阴阳失其道理矣。《南有嘉鱼》废则贤者不安,下不得其所矣。 《崇丘》废则万物不遂矣。《南山有台》废则为国之基队矣。《由仪》废则万物失其道理矣。 《蓼萧》废则恩泽乖矣。《湛露》废则万国离矣。《彤弓》废则诸夏衰矣。《菁菁者莪》废则无礼仪矣。 小雅尽废,则四夷交侵,中国微矣。
小雅•鹿鸣之什
【161.鹿鸣】燕羣臣嘉宾也。既饮食之,又实币帛筐篚,以将其厚意,然后忠臣嘉宾得尽其心矣。(3章8句)
呦呦鹿鸣,食野之苹。我有嘉宾,鼓瑟吹笙。吹笙鼓簧,承筐是将。人之好我,示我周行。
呦呦鹿鸣,食野之蒿。我有嘉宾,德音孔昭。视民不恌,君子是则是效。我有旨酒,嘉宾式燕以敖。
呦呦鹿鸣,食野之芩。我有嘉宾,鼓瑟鼓琴。鼓瑟鼓琴,和乐且湛。我有旨酒,以燕乐嘉宾之心。
①什(石shí):十。 ②呦呦(幽yōu):《集传》:“呦呦,声之和也。” ③苹:《郑笺》:“苹,藾(赖lài)萧。” ④筐:《毛传》:“筐,篚(翡fěi)属,所以行币帛也。” ⑤周行(杭háng):正道。 ⑥恌(挑tiāo):轻佻。奸巧。 ⑦燕:通“宴”。敖:遨游。 ⑧芩(勤qín):茜类植物。 ⑨湛(耽dān):过度逸乐。
【162.四牡】劳使臣之来也。有功而见知,则说矣。(5章5句)
四牡騑騑,周道倭迟。岂不怀归?王事靡盬,我心伤悲。
四牡騑騑,啴啴骆马。岂不怀归?王事靡盬,不遑启处。
翩翩者鵻,载飞载下,集于苞栩。王事靡盬,不遑将父。
翩翩者鵻,载飞载止,集于苞杞。王事靡盬,不遑将母。
驾彼四骆,载骤骎骎。岂不怀归?是用作歌,将母来谂。
①牧(mǔ):公畜。騑騑(非fēi):马行不停貌。 ②倭(威wēi)迟:《毛传》:“倭迟,历远之貌。” ③盬(古gǔ):止息。 ④啴啴(滩tān):喘气的样子。 ⑤骆:白身黑鬣(列liè)的马。 ⑥鵻(锥zhuī):鹁鸪。 ⑦栩(许xǔ):《诗缉》:“栩,柞也、栎也、杼(住zhù)也。” ⑧骎骎(亲qīn):马飞跑貌。 ⑨谂(沈shěn):思念。
【163.皇皇者华】君遣使臣也。送之以礼乐,言远而有光华也。(5章4句)
皇皇者华,于彼原隰。駪駪征夫,每怀靡及。
我马维驹,六辔如濡。载驰载驱,周爰咨诹。
我马维骐,六辔如丝。载驰载驱,周爰咨谋。
我马维骆,六辔沃若。载驰载驱,周爰咨度。
我马维骃,六辔既均。载驰载驱,周爰咨询。
①皇皇:《传疏》:“皇,古煌字……煌煌,华(花)色明也。” ②原隰(席xí):《毛传》:“高平曰原,下湿曰隰。” ③駪駪(申shēn):众多貌。征夫:使者自谓。 ④诹(邹zōu):咨事。 ⑤骃(音yīn):浅黑杂白马。
【164.棠棣】燕兄弟也。闵管蔡之失道,故作《常棣》焉。(8章3句)
棠棣之华,鄂不韡韡。凡今之人,莫如兄弟。
死丧之威,兄弟孔怀。原隰裒矣,兄弟求矣。
脊令在原,兄弟急难。每有良朋,况也永叹。
兄弟阋于墙,外御其务。每有良朋,烝也无戎。
丧乱既平,既安且宁。虽有兄弟,不如友生?
傧尔笾豆,饮酒之饫。兄弟既具,和乐且孺。
妻子好合,如鼓瑟琴。兄弟既翕,和乐且湛。
宜尔室家,乐尔妻帑。是究是图,亶其然乎?
①鄂不:花蒂。韡韡(委wěi):光辉。 ②威:古时与“畏”通用。 ③裒(抔póu):聚。 ④阋(细xì):相争。 ⑤务:古读如“蒙”,《左传》和《国语》都引作“侮”。 ⑥烝(蒸zhēng):久。 ⑦笾(边biān)、豆:祭祀或燕享时用来盛食物的器具。笾用竹制,豆用木制。 ⑧之:犹“是”。饫(玉yù):满足。 ⑨具:同“俱”,聚集。 ⑩翕(吸xī):聚合。 ⑾湛(耽dān):久乐或甚乐。 ⑿帑(奴nú):子孙。 ⒀亶(胆dǎn):信。
【165.伐木】燕朋友故旧也。自天子至于庶人,未有不须友以成者。亲亲以睦,友贤不弃,不遗故旧,则民德归厚矣。(6章6句)
伐木丁丁,鸟鸣嘤嘤。出自幽谷,迁于乔木。嘤其鸣矣,求其友声。
相彼鸟矣,犹求友声。矧伊人矣,不求友生?神之听之,终和且平。
伐木许许,酾酒有藇!既有肥羜,以速诸父。宁适不来,微我弗顾。
於粲洒扫,陈馈八簋。既有肥牡,以速诸舅。宁适不来,微我有咎。
伐木于阪,酾酒有衍。笾豆有践,兄弟无远。民之失德,乾餱以愆。
有酒湑我,无酒酤我。坎坎鼓我,蹲蹲舞我。迨我暇矣,饮此湑矣。
①丁丁(争zhēng):刀斧砍树的声音。 ②嘤嘤(莺yīng):鸟鸣声。 ③矧(沈shěn):况。 ④许许:一作“浒浒”,一作“所所”,剥木皮声。 ⑤酾(师shī):用筐漉(路lù)酒去掉酒糟。藇(序xù):甘美。 ⑥羜(苎zhù):五月小羊。 ⑦簋(鬼guǐ):古读如“九”,盛食品的器具,圆筒形。 ⑧餱(候hóu):干粮。“干餱”代表食品之粗薄的。愆(牵qiān):过失。 ⑨湑(许xǔ):澄滤。 ⑩酤(沽gū):买酒。 ⑾蹲蹲(存cún):舞貌。 ⑿暇:古读如“户”。
【166.天保】下报上也。君能下下以成其政,臣能归美以报其上焉。(6章6句)
天保定尔,亦孔之固。俾尔单厚,何福不除?俾尔多益,以莫不庶。
天保定尔,俾尔戬穀。罄无不宜,受天百禄。降尔遐福,维日不足。
天保定尔,以莫不兴。如山如阜,如冈如陵,如川之方至,以莫不增。
吉蠲为饎,是用孝享。禴祠烝尝,于公先王。君曰:卜尔,万寿无疆。
神之吊矣,诒尔多福。民之质矣,日用饮食。群黎百姓,遍为尔德。
如月之恒,如日之升。如南山之寿,不骞不崩。如松柏之茂,无不尔或承。
①除(处chù):施予。 ②戬(捡jiǎn)穀:福禄。 ③罄(庆qìng):尽。 ④蠲(涓juān):涓,清洁。饎(赤chì,又读希xī):亦作“糦”,酒食。 ⑤禴(越yuè):夏祭。 ⑥为:通“谓”,认为。 ⑦骞(迁qiān):亏。
【167.采薇】遣戍役也。文王之时,西有昆夷之患,北有玁狁之难。以天子之命,命将率遣戍役,以守卫中国。故歌《采薇》以遣之,《出车》以劳还,《杕杜》以勤归也。(6章8句)
采薇采薇,薇亦作止。曰归曰归,岁亦莫止。靡室靡家,玁狁之故。不遑启居,玁狁之故。
采薇采薇,薇亦柔止。曰归曰归,心亦忧止。忧心烈烈,载饥载渴。我戍未定,靡使归聘。
采薇采薇,薇亦刚止。曰归曰归,岁亦阳止。王事靡盬,不遑启处。忧心孔疚,我行不来!
彼尔维何?维常之华。彼路斯何?君子之车。戎车既驾,四牡业业。岂敢定居?一月三捷。
驾彼四牡,四牡骙骙。君子所依,小人所腓。四牡翼翼,象弭鱼服。岂不日戒?玁狁孔棘!
昔我往矣,杨柳依依。今我来思,雨雪霏霏。行道迟迟,载渴载饥。我心伤悲,莫知我哀!
①莫:通“暮”,岁暮,一年将尽的时候。 ②靡:无。 ③玁狁(险允xiǎn yǔn):一作“猃狁”,种族名。 ④疚:古读如记,病痛。 ⑤来:古读如厘,慰勉。 ⑥路:就是“辂”,音同。 ⑦骙骙(葵kuí):强壮貌。 ⑧小人所腓(肥féi):小人指兵士。 ⑨弭(米mǐ):弓两端受弦的地方叫做“弭”。 ⑩戒:古读如“亟”。
【168.出车】劳还率也。(6章8句)
我出我车,于彼牧矣。自天子所,谓我来矣。召彼仆夫,谓之载矣。王事多难,维其棘矣。
我出我车,于彼郊矣。设此旐矣,建彼旄矣。彼旟旐斯,胡不旆旆?忧心悄悄,仆夫况瘁。
王命南仲,往城于方。出车彭彭,旂旐央央。天子命我,城彼朔方。赫赫南仲,玁狁于襄。
昔我往矣,黍稷方华。今我来思,雨雪载途。王事多难,不遑启居。岂不怀归?畏此简书。
喓喓草虫,趯趯阜螽。未见君子,忧心忡忡。既见君子,我心则降。赫赫南仲,薄伐西戎。
春日迟迟,卉木萋萋。仓庚喈喈,采蘩祁祁。执讯获丑,薄言还归。赫赫南仲,玁狁于夷。
①旐(兆zhào):画龟蛇的旗,见《无羊》注。旄(毛máo):装在旗竿头的羽毛,这里指装饰着羽毛的旗。 ②旟(雨yǔ):画鸟隼(笋sǔn)的旗,见《无羊》注。旆旆(佩pèi):动摇,飞扬。 ③彭彭:众盛。旂(旗qí):龙旗。 ④喓喓(腰yāo):虫声。趯趯(惕tì):跳跃。阜螽(终zhōng):蝗类。 ⑤降(古音洪): 悦。 ⑥卉(讳huì):草的总名。 ⑦蘩(繁fán):白蒿。
【169.杕杜】劳还役也。(4章7句)
有杕之杜,有其实。王事靡盬,继嗣我日。日月阳止,女心伤止,征夫遑止。
有杕之杜,其叶萋萋。王事靡盬,我心伤悲。卉木萋止,女心悲止,征夫归止!
陟彼北山,言采其杞。王事靡盬,忧我父母。檀车幝幝,四牡痯痯,征夫不远!
匪载匪来,忧心孔疚。斯逝不至,而多为恤。卜筮偕止,会言近止,征夫迩止!
①杕(第dì):孤独貌。睆(焕huàn):犹“圆”。 ②靡盬(古gǔ):无止息。 ③阳:十月为阳日。 ④遑:遐。 ⑤檀车:檀木所造的车。幝幝(阐chǎn):一作“啴啴(阐chǎn)”,敝貌。 ⑥痯痯(管guǎn):疲貌。 ⑦载:读为“在”,是存问的意思。
【170.鱼丽】美万物盛多,能备礼也。文武以《天保》以上治内,《采薇》以下治外,始于忧勤,终于逸乐,故美万物盛多,可以告于神明矣。(6章8句)
鱼丽于罶,鲿鲨。君子有酒,旨且多。
鱼丽于罶,鲂鳢。君子有酒,多且旨。
鱼丽于罶,鰋鲤。君子有酒,旨且有。
物其多矣,维其嘉矣!
物其旨矣,维其偕矣!
物其有矣,维其时矣!
①丽(黎lí):通“罹”,遭遇。罶(柳liǔ):鱼网。 ②鲿(尝cháng):《正义》引陆玑疏:“鲿,一名黄颊鱼是也。” ③鲨:一种小鱼,又名鮀(驮tuó)。 ④旨:味美。 ⑤鳢(里lǐ):草鱼,一说黑鱼。 ⑥鰋(演yǎn):《毛传》:“鰋,鲇(粘nián)也。”
小雅•南有嘉鱼之什
【171.南有嘉鱼】美万物盛多,能备礼也。文武以《天保》以上治内,《采薇》以下治外,始于忧勤,终于逸乐,故美万物盛多,可以告于神明矣。(4章4句)
南有嘉鱼,烝然罩罩。君子有酒,嘉宾式燕以乐。
南有嘉鱼,烝然汕汕。君子有酒,嘉宾式燕以衎。
南有樛木,甘瓠累之。君子有酒,嘉宾式燕绥之。
翩翩者鵻,烝然来思。君子有酒,嘉宾式燕又思。
①烝(蒸zhēng):众。 ②燕:通“宴”,宴饮。 ③汕:捕鱼工具,抄网。 ④衎(看kàn):乐。 ⑤樛(揪jiū)木:向下弯曲的树。 ⑥甘瓠(沪hù):《集传》:“瓠有甘有苦,甘瓠则可食者也。” ⑦绥:《郑笺》:“绥,安也。” ⑧鵻(锥zhuī):鹁鸪,一种短尾的鸟。
【172.南山有台】乐得贤也。得贤则能为邦家立太平之基矣。(5章6句)
南山有台,北山有莱。乐只君子,邦家之基。乐只君子,万寿无期。
南山有桑,北山有杨。乐只君子,邦家之光。乐只君子,万寿无疆。
南山有杞,北山有李。乐只君子,民之父母。乐只君子,德音不已。
南山有栲,北山有杻。乐只君子,遐不眉寿。乐只君子,德音是茂。
南山有枸,北山有楰。乐只君子,遐不黄耇。乐只君子,保艾尔后。
①台:通“苔”,莎草。《集传》:“台,须,即莎草也。” ②莱:《毛传》:“莱,草也。” ③栲(考kǎo)、杻(扭niǔ):《毛传》:“栲,山樗。杻,檍(意yì)也。” ④枸(举jǔ):《正义》引《诗意疏》:“枸树高大似白杨,有子著枝端,大如指,长数寸,啖之甘美如饴。” ⑤楰(余yú):《毛传》:“楰,鼠梓。” ⑥黄耇(苟gǒu):老人。
【173.蓼萧】万物得由其道也。《崇丘》,万物得极其高大也。《由仪》,万物之生各得其宜也。有其义而亡其辞。《蓼萧》,泽及四海也。(4章4句)
蓼彼萧斯,零露湑兮。既见君子,我心写兮。燕笑语兮,是以有誉处兮。
蓼彼萧斯,零露瀼瀼。既见君子,为龙为光。其德不爽,寿考不忘。
蓼彼萧斯,零露泥泥。既见君子,孔燕岂弟。宜兄宜弟,令德寿岂。
蓼彼萧斯,零露浓浓。既见君子,鞗革忡忡。和鸾雍雍,万福攸同。
①蓼(路lù):长且大。 ②湑(许xǔ):清澈。 ③瀼瀼(嚷rǎng):盛貌。 ④岂弟(凯替kǎitì):和易近人。 ⑤鞗(条tiáo)革:皮革所制的缰绳。
【174.湛露】天子燕诸侯也。(4章4句)
湛湛露斯,匪阳不晞。厌厌夜饮,不醉无归。
湛湛露斯,在彼丰草。厌厌夜饮,在宗载考。
湛湛露斯,在彼杞棘。显允君子,莫不令德。
其桐其椅,其实离离。岂弟君子,莫不令仪。
①晞(希xī):干。湛湛(占zhàn):《毛传》:“湛湛,露茂盛貌。阳,日也。晞,干也。” ②厌厌:安乐貌。 ③丰草:《郑笺》:“丰草,喻同姓诸侯也。” ④考:成。此指举行宴会。 ⑤杞棘:《郑笺》:“杞也棘也异类,喻庶姓诸侯也。”
【175.彤弓】天子锡有功诸侯也。(7章8句)
彤弓召兮,受言藏之。我有嘉宾,中心贶之。钟鼓既设,一朝飨之。
彤弓召兮,受言载之。我有嘉宾,中心喜之。钟鼓既设,一朝右之。
彤弓召兮,受言櫜之。我有嘉宾,中心好之。钟鼓既设,一朝酬之。
①彤(铜tōng)弓:《毛传》:“彤弓,朱弓也。” ②弨(超chāo):放松弓弦。 ③贶(况kuàng):爱戴。 ④右:通“侑”,劝酒。 ⑤櫜(高gāo):隐藏。 ⑥酬(仇chóu):《郑笺》:“饮酒之礼,主人献宾,宾酢(做zuò)主人,主人又饮而酌宾,谓之酬。
【176.菁菁者莪】乐育材也。君子能长育人材,则天下喜乐之矣。(4章4句)
菁菁者莪,在彼中阿。既见君子,乐且有仪。
菁菁者莪,在彼中沚。既见君子,我心则喜。
菁菁者莪,在彼中陵。既见君子,锡我百朋。
泛泛杨舟,载沉载浮。既见君子,我心则休。
①莪(俄é):莪蒿,野草名。
【177.六月】宣王北伐也。(6章8句)
六月栖栖,戎车既饬。四牡骙骙,载是常服。玁狁孔炽,我是用急。王于出征,以匡王国。
比物四骊,闲之维则。维此六月,既成我服。我服既成,于三十里。王于出征,以佐天子。
四牡修广,其大有颙。薄伐玁狁,以奏肤公。有严有翼,共武之服。共武之服,以定王国。
玁狁匪茹,整居焦获。侵镐及方,至于泾阳。织文鸟章,白旆央央。元戎十乘,以先启行。
戎车既安,如轾如轩。四牡既佶,既佶且闲。薄伐玁狁,至于大原。文武吉甫,万邦为宪。
吉甫燕喜,既多受祉。来归自镐,我行永久。饮御诸友,炰鳖脍鲤。侯谁在矣?张仲孝友。
①饬(赤chì):修整。 ②骙骙(葵kuí):《集传》:“骙骙,强貌。” ③玁狁(险允xiǎn yǔn):见《采薇》篇(Y-007)注。 ④颙(喁yóng):大貌。 ⑤白旆(佩pèi)央央:《毛传》:“白旆,继旐(兆zhào)者也。央央,鲜明貌。” ⑥轾(至zhì):车行向前倾。轩:车行向后仰。如:或。 ⑦佶(吉jí):强健。 ⑧大(太tài)原:“大原,后魏原州,地在今平凉。” ⑨炰(刨páo)鳖:清蒸团鱼。
【178.采芑】宣王南征也。(4章12句)
薄言采芑,于彼新田,呈此菑亩。方叔涖止,其车三千。师干之试,方叔率止。乘其四骐,四骐翼翼。路车有奭,簟茀鱼服,钩膺鞗革。
薄言采芑,于彼新田,于此中乡。方叔涖止,其车三千。旂旐央央,方叔率止。约軧错衡,八鸾玱玱。服其命服,朱芾斯皇,有玱葱珩。
鴥彼飞隼,其飞戾天,亦集爰止。方叔涖止,其车三千。师干之试,方叔率止。钲人伐鼓,陈师鞠旅。显允方叔,伐鼓渊渊,振旅阗阗。
蠢尔蛮荆,大邦为仇。方叔元老,克壮其犹。方叔率止,执讯获丑。戎车啴啴,啴啴焞焞,如霆如雷。显允方叔,征伐玁狁,蛮荆来威。
①芑(起qǐ):苦菜。 ②菑(兹zī)亩:开垦一年的土地。 ③莅(立lì):《集传》:“莅,临也。” ④奭(试shì):赭(者zhě)红色。 ⑤簟茀(垫福diànfú):蔽车的竹席。 ⑥鞗(条tiáo)革:革制的缰绳,末端以金为饰。 ⑦旂旐(兆zhào):《郑笺》:“交龙为旂,龟蛇为旐。” ⑧軧(齐qí):车毂两端有皮革装饰的部分。 ⑨玱玱(枪qiāng):玉声。 ⑩朱芾(涂tú)斯皇:《集传》:“朱芾,黄朱之芾也。皇犹煌煌也。” ⑾珩(横héng):佩玉。 ⑿鴥(玉yù):疾飞的样子。 ⒀钲(章zhāng)人:击鼓传令者。 ⒁阗阗(田tián):击鼓声。 ⒂雠:通“仇”。 ⒃焞焞(屯tún):盛貌。
【179.车攻】宣王复古也。宣王能内修政事,外攘夷狄,复文武之境土。修车马,备器械,复会诸侯于东都,因田猎而选车徒焉。(8章4句)
我车既攻,我马既同。四牡庞庞,驾言徂东。
田车既好,田牡孔阜。东有甫草,驾言行狩。
之子于苗,选徒嚣嚣。建旐设旄,搏兽于敖。
驾彼四牡,四牡奕奕。赤芾金舄,会同有绎。
决拾既佽,弓矢既调。射夫既同,助我举柴。
四黄既驾,两骖不猗。不失其驰,舍矢如破。
萧萧马鸣,悠悠旆旌。徒御不惊,大庖不盈。
之子于征,有闻无声。允矣君子,展也大成。
①庞庞(龙lóng):躯体充实。驾:驾车。徂(cú):往,到。 ②畿(基jī):国都附近的地区。 ③嚣嚣(萧xiāo):众多。 ④旐(兆zhào):古代一种画有龟蛇图案的旗。旄(猫māo):旗杆头上用旄牛尾做装饰的旗。 ⑤奕奕(益yì):盛貌(形容车马络绎)。 ⑥赤芾(扶fú):诸侯朝服的一部分,见《曹风•候人》。金舄(细xì):黄朱色的鞋。有绎(益yì):犹“绎绎”,盛貌。 ⑦拾:又名遂,就是射韝(韝:音勾gōu.射韝是用熟制兽皮制成的臂套,著在左臂)。佽(次cì):利。调:指箭的重轻和弓的强弱配合得当。 ⑧两骖(参cān):左右两侧的马。
【180.吉日】美宣王田也。能慎微接下,无不自尽以奉其上焉。(4章6句)
吉日维戊,既伯既祷。田车既好,四牡孔阜。升彼大阜,从其群丑。
吉日庚午,既差我马。兽之所同,麀鹿麌麌。漆沮之从,天子之所。
瞻彼中原,其祁孔有。儦儦俟俟,或群或友。悉率左右,以燕天子。
既张我弓,既挟我矢。发彼小豝,殪此大兕。以御宾客,且以酌醴。
①麀(有yǒu)鹿:母鹿。麌麌(雨yǔ):兽群聚貌。 ②漆沮(居jū):古水名,在今陕西省境内。 ③儦儦(标biāo):众貌。俟俟(是shì):兽行走貌。 ④豝(八bā):母猪。 ⑤殪(益yì):死。 ⑥兕(似sì):《集传》:“兕,野牛也。” ⑦醴(里lǐ):甜酒。
小雅•鸿雁之什
【181.鸿雁】美宣王也。万民离散,不安其居,而能劳来还定安集之,至于矜寡,无不得其所焉。(3章6句)
鸿雁于飞,肃肃其羽。之子于征,劬劳于野。爰及矜人,哀此鳏寡。
鸿雁于飞,集于中泽。之子于垣,百堵皆作。虽则劬劳,其究安宅?
鸿雁于飞,哀鸣嗷嗷。维此哲人,谓我劬劳。维彼愚人,谓我宣骄。
①劬(渠qú):过劳。 ②爰:犹“乃”。矜人:可怜人。鳏寡:老而无配偶者。
【182.庭燎】美宣王也。因以箴之。(3章5句)
夜如何其?夜未央,庭燎之光。君子至止,鸾声将将。
夜如何其?夜未艾,庭燎晣晣。君子至止,鸾声哕哕。
夜如何其?夜乡晨,庭燎有辉。君子至止,言观其旂。
①其(基jī):语尾助词。 ②将将(枪qiāng):锵锵,铃声。 ③晣晣(西xī):小明。 ④哕哕(讳huì):也是铃声。 ⑤鄉(乡的繁体字):是“嚮(向)”的假借。 ⑥煇(熏xūn):烟气。叆叇(艾待àidài):形容浓云蔽日。 ⑦旂(旗的异体字):是一种旗子,上绘交龙,有铃。
【183.沔水】规宣王也。(3章8、8、6句)
沔彼流水,朝宗于海。鴥彼飞隼,载飞载止。嗟我兄弟,邦人诸友。莫肯念乱,谁无父母?
沔彼流水,其流汤汤。鴥彼飞隼,载飞载扬。念彼不迹,载起载行。心之忧矣,不可弭忘。
鴥彼飞隼,率彼中陵。民之讹言,宁莫之惩?我友敬矣,谗言其兴。
1、沔(免miǎn):水溢貌。    2、鴥(玉yù):疾飞的样子。    3、汤汤(商shāng):《郑笺》:“汤汤,波流盛貌。” 4、、弭(米mǐ):停止,消除。
【184.鹤鸣】诲宣王也。(2章9句)
鹤鸣于九皋,声闻于野。鱼潜在渊,或在于渚。 乐彼之园,爰有树檀,其下维萚。他山之石,可以为错。
鹤鸣于九皋,声闻于天。鱼在于渚,或潜在渊。 乐彼之园,爰有树檀,其下维谷。他山之石,可以攻玉。
1、皋(高gāo):沼泽。   2、萚(拓tuò):落叶。    3、毂(谷gǔ):《正义》引陆玑疏:“幽州人谓之毂桑,荆扬人谓之毂,中州人谓之楮(楚chǔ)……捣以为纸,谓之毂皮纸。”
【185.祈父】刺宣王也。(3章4句)
祈父,予王之爪牙。胡转予于恤,靡所止居?
祈父,予王之爪士。胡转予于恤,靡所厎止?
祈父,亶不聪。胡转予于恤?有母之尸饔。
1、恤(续xù):患。  2、厎(只zhǐ)止:犹“止居”。  3、亶(胆dǎn):确实是。   4、饔(庸yōng):熟食。
【186.白驹】大夫刺宣王也。(4章6句)
皎皎白驹,食我场苗。絷之维之,以永今朝。所谓伊人,于焉逍遥?
皎皎白驹,食我场藿。絷之维之,以永今夕。所谓伊人,于焉嘉客?
皎皎白驹,贲然来思。尔公尔侯,逸豫无期?慎尔优游,勉尔遁思。
皎皎白驹,在彼空谷。生刍一束,其人如玉。毋金玉尔音,而有遐心。
1、絷(直zhí):绊马两足。 2、藿(霍huò):初生的豆。 3、贲(奔bēn):饰。
【187.黄鸟】刺宣王也。(3章7句)
黄鸟黄鸟,无集于穀,无啄我粟。此邦之人,不我肯穀。言旋言归,复我邦族。
黄鸟黄鸟,无集于桑,无啄我粱。此邦之人,不可与明。言旋言归,复我诸兄。
黄鸟黄鸟,无集于栩,无啄我黍。此邦之人,不可与处。言旋言归,复我诸父。
1、穀(谷hǔ):树名,桑科,落叶亚乔木。即楮(楚chǔ)木,皮可造纸。   2、栩(许xǔ):即橡树。
【188.我行其野】刺宣王也。(3章6句)
我行其野,蔽芾其樗。婚姻之故,言就尔居。尔不我畜,复我邦家。
我行其野,言采其蓫。婚姻之故,言就尔宿。尔不我畜,言归斯复。
我行其野,言采其葍。不思旧姻,求尔新特。成不以富,亦祗以异。
1、蔽芾(费fèi):茂盛的样子。    2、樗(出chū):《毛传》:“樗,恶木也。” 3、畜:通“慉(续xù)”,好,喜爱。    4、蓫(zhú):草名。   5、(扶fú):草名。
【189.斯干】宣王考室也。(9章7、5、5、5、5、7、5、7、7句)
秩秩斯干,幽幽南山。如竹苞矣,如松茂矣。兄及弟矣,式相好矣,无相犹矣。
似续妣祖,筑室百堵,西南其户。爰居爰处,爰笑爰语。
约之阁阁,椓之橐橐。风雨攸除,鸟鼠攸去,君子攸芋。
如跂斯翼,如矢斯棘,如鸟斯革,如翚斯飞,君子攸跻。
殖殖其庭,有觉其楹。哙哙其正,哕哕其冥。君子攸宁。
下莞上簟,乃安斯寝。乃寝乃兴,乃占我梦。吉梦维何?维熊维罴,维虺维蛇。
大人占之:维熊维罴,男子之祥;维虺维蛇,女子之祥。
乃生男子,载寝之床。载衣之裳,载弄之璋。其泣喤喤,朱芾斯皇,室家君王。
乃生女子,载寝之地。载衣之裼,载弄之瓦。无非无仪,唯酒食是议,无父母诒罹。
01、椓(卓zhuó):击。橐橐(驮tuó):敲击的声音。 02、跂(弃qì):踮起脚跟。 03、跻(基jī):升。 04、哙哙(快kuài):犹“快快”,形容堂殿的轩豁宽明。 05、哕哕(惠huì):犹“煟煟(胃wèi)” ,明亮。 06、莞(关guān):植物名,生在水中。簟(垫diàn):苇或竹织成的席。 07、罴(陂pí):兽名,似熊而高大。 08、虺(悔huǐ):四脚蛇蜥蜴类。 09、芾(扶fú):亦作“茀”,古时祭服,。 10、裼(替tì):又名褓衣,就是婴儿的被。 11、罹(离lí):忧。
【190.无羊】宣王考牧也。(4章8句)
谁谓尔无羊?三百维群。谁谓尔无牛?九十其犉。尔羊来思,其角濈濈。尔牛来思,其耳湿湿。
或降于阿,或饮于池,或寝或讹。尔牧来思,何蓑何笠,或负其餱。三十维物,尔牲则具。
尔牧来思,以薪以蒸,以雌以雄。尔羊来思,矜矜兢兢,不骞不崩。麾之以肱,毕来既升。
牧人乃梦,众维鱼矣,旐维旟矣,大人占之;众维鱼矣,实维丰年;旐维旟矣,室家溱溱。
1、犉(闰阳rún):七尺的牛。 2、濈濈(及jí):一作“戢戢”,聚集。 3、骞(千qiān):亏损。 4、肱(工gōng):臂。 5、旐(兆zhào)、旟(余yú):都是用来聚众的旗子。 6、溱溱(珍zhēn):《潜夫论》引作“蓁蓁”,众多貌。
小雅•节南山之什
【191.节南山】家父刺幽王也。(10章6:8,4:6句)
节彼南山,维石岩岩。赫赫师尹,民具尔瞻。忧心如惔,不敢戏谈。国既卒斩,何用不监!
节彼南山,有实其猗。赫赫师尹,不平谓何。天方荐瘥,丧乱弘多。民言无嘉,惨莫惩嗟。
尹氏大师,维周之氐;秉国之钧,四方是维。天子是毗,俾民不迷。不吊昊天,不宜空我师。
弗躬弗亲,庶民弗信。弗问弗仕,勿罔君子。式夷式已,无小人殆。琐琐姻亚,则无膴仕。
昊天不佣,降此鞠訩。昊天不惠,降此大戾。君子如届,俾民心阕。君子如夷,恶怒是违。
不吊昊天,乱靡有定。式月斯生,俾民不宁。忧心如酲,谁秉国成?不自为政,卒劳百姓。
驾彼四牡,四牡项领。我瞻四方,蹙蹙靡所骋。
方茂尔恶,相尔矛矣。既夷既怿,如相酬矣。
昊天不平,我王不宁。不惩其心,覆怨其正。
家父作诵,以究王訩。式讹尔心,以畜万邦。
01、惔(谭tán):炎的借字 02、瘥(嵯cuó):病 03、憯(惨cǎn):犹“曾”或“尚”。 04、氐(底dǐ):同“柢”,树根。 05、毗(皮pí):一作“埤(皮pí)”,辅佐。 06、膴(妩wǔ):厚,腴(瑜yú)美。 07、鞫(居jū):同“鞠”,穷。 08、戾(立lì):恶。 09、届(古读如既):到。 10、阕(却què)(古读如癸guǐ):息。 11、酲(成chéng):病酒。 12、蹙蹙(蹴cù):局缩不得舒展的意思。 13、夷怿(译yì):是说怨解。 14、讹:同“吪(俄é)”,变化。 15、邦:古音buēng.
【192.正月】大夫刺幽王也。(13章8:8,5:6句)
正月繁霜,我心忧伤。民之讹言,亦孔之将。念我独兮,忧心京京。哀我小心,癙忧以痒。
父母生我,胡俾我瘉?不自我先,不自我后。好言自口,莠言自口。忧心愈愈,是以有侮。
忧心惸惸,念我无禄。民之无辜,并其臣仆。哀我人斯,于何从禄?瞻乌爰止?于谁之屋?
瞻彼中林,侯薪侯蒸。民今方殆,视天梦梦。既克有定,靡人弗胜。有皇上帝,伊谁云憎?
谓山盖卑,为冈为陵。民之讹言,宁莫之惩。召彼故老,讯之占梦。具曰予圣,谁知乌之雌雄!
谓天盖高,不敢不局。谓地盖厚,不敢不蹐。维号斯言,有伦有脊。哀今之人,胡为虺蜴?
瞻彼阪田,有菀其特。天之杌我,如不我克。彼求我则,如不我得。执我仇仇,亦不我力。
心之忧矣,如或结之。今兹之正,胡然厉矣?燎之方扬,宁或灭之?赫赫宗周,褒姒灭之!
终其永怀,又窘阴雨。其车既载,乃弃尔辅。载输尔载,将伯助予!
无弃尔辅,员于尔辐。屡顾尔仆,不输尔载。终逾绝险,曾是不意。
鱼在于沼,亦匪克乐。潜虽伏矣,亦孔之炤。忧心惨惨,念国之为虐!
彼有旨酒,又有嘉肴。洽比其邻,婚姻孔云。念我独兮,忧心殷殷。
佌佌彼有屋,蔌蔌方有谷。民今之无禄,天夭是椓。哿矣富人,哀此惸独。
01、癙(鼠shǔ):忧。痒:病。 02、俾:使。瘉(喻yù):病。 03、愈愈:犹“瘐瘐(雨yǔ)”,病貌。 04、茕茕(穷qióng):孤独貌。 05、局:或作“跼(局jú)”,屈曲不伸。 06、厚:大。蹐(脊jí):小步。 07、蜴(易yì):蜥蜴。虺(讳huǐ)蜴见人就逃避,用来比喻人的局蹐。 08、杌(务wù):摇动。我:作者自称。 09、褒姒(似sì):人名。烕(血xuè,又读灭miè):古“灭”字。 10、将(枪qiāng):请,见《卫风o氓》(F-058)篇注。 11、炤(招zhāo):《中庸》引作“昭”,明白。 12、惨:读作“懆(草cǎo)”,见《陈风o月出》(F-143)篇注。 13、佌佌(此cǐ):小貌。 14、蔌蔌(速sù):陋貌。 15、椓(卓zhuó):打击。 16、哿(葛gě,又读可kě):喜乐。
【193.十月之交】大夫刺幽王也。(8章8句)
十月之交,朔月辛卯。日有食之,亦孔之丑。彼月而微,此日而微;今此下民,亦孔之哀。
日月告凶,不用其行。四国无政,不用其良。彼月而食,则维其常;此日而食,于何不臧。
烨烨震电,不宁不令。百川沸腾,山冢崒崩。高岸为谷,深谷为陵。哀今之人,胡惨莫惩?
皇父卿士,番维司徒,家伯维宰,仲允膳夫,棸子内史,蹶维趣马,禹维师氏。醘妻煽方处。
抑此皇父,岂曰不时?胡为我作,不即我谋?彻我墙屋,田卒氵于莱。曰予不戕,礼则然矣。
皇父孔圣,作都于向。择三有事,亶侯多藏。不慭遗一老,俾守我王。择有车马,以居徂向。
黾勉从事,不敢告劳。无罪无辜,谗口嚣嚣。下民之孽,匪降自天。噂沓背憎,职竞由人。
悠悠我里,亦孔之痗。四方有羡,我独居忧。民莫不逸,我独不敢休。天命不彻,我不敢效我友自逸。
01、烨烨(夜yè):《毛传》:“烨烨,震电貌。震,雷也。” 02、冢(肿zhǒng):《毛传》:“山顶曰冢。” 03、憯(惨cǎn):同“惨”。 04、皇父(甫fǔ)、棸(邹zōu)子、蹶(贵guì)、楀(举jǔ,又读雨yǔ):皆为姓氏。 05、彻:通“撤”。 06、汙(污wū):同“污”,水池阻塞。莱(来lái):田地荒芜。 07、戕(脏zāng)、礼:《郑笺》:“戕,残也。……礼,下供上役,其道当然。” 08、慭(印yìn):愿。 09、徂(殂cú):往,到。 10、黾(敏mǐn)勉:努力,勉力。 11、噂(撙zǔn)沓:喻两面派。 12、痗(昧mèi):病。
【194.雨无正】大夫刺幽王也。雨自上下者也,众多如雨,而非所以为政也。(7章2:10.2:8,3:6句)
浩浩昊天,不骏其德。降丧饥馑,斩伐四国。旻天疾威,弗虑弗图。舍彼有罪,既伏其辜。若此无罪,沦胥以铺。
周宗既灭,靡所止戾。正大夫离居,莫知我勚。三事大夫,莫肯夙夜。邦君诸侯,莫肯朝夕。庶曰式臧,覆出为恶。
如何昊天,辟言不信。如彼行迈,则靡所臻。凡百君子,各敬尔身。胡不相畏,不畏于天?
戎成不退,饥成不遂。曾我暬御,惨惨日瘁。凡百君子,莫肯用讯。听言则答,谮言则退。
哀哉不能言,匪舌是出,维躬是瘁。哿矣能言,巧言如流,俾躬处休!
维曰予仕,孔棘且殆。云不何使,得罪于天子;亦云可使,怨及朋友。
谓尔迁于王都。曰予未有室家。鼠思泣血,无言不疾。昔尔出居,谁从作尔室?
1、昊(浩hào)天:泛指天。 2、旻(民mín)天:泛指天。 3、戾(立lì):《毛传》:“戾,定也。” 4、勚(易yì):疲惫。 5、臻(珍zhēn):至。 6、暬(谢xiè)御:《毛传》:“暬御,侍御也。瘁(萃cuì),病也。” 憯(惨cǎn):同“惨”。 7、哿(葛gě):嘉。
【195.小旻】大夫刺幽王也。(6章3:8,3:7句)
旻天疾威,敷于下土。谋犹回遹,何日斯沮?谋臧不从,不臧覆用。我视谋犹,亦孔之邛。
潝潝訿訿,亦孔之哀。谋之其臧,则具是违。谋之不臧,则具是依。我视谋犹,伊于胡厎。
我龟既厌,不我告犹。谋夫孔多,是用不集。发言盈庭,谁敢执其咎?如匪行迈谋,是用不得于道。
哀哉为犹,匪先民是程,匪大犹是经。维迩言是听,维迩言是争。如彼筑室于道谋,是用不溃于成。
国虽靡止,或圣或否。民虽靡膴,或哲或谋,或肃或艾。如彼泉流,无沦胥以败。
不敢暴虎,不敢冯河。人知其一,莫知其他。战战兢兢,如临深渊,如履薄冰。
1、遹(遇yù):邪僻。 2、沮(举jǔ):《郑笺》:“沮,止也。” 3、邛(琼qióng):病。 4、潝潝(细xì):相互附和貌。訿訿(子zǐ):不让上级满意。 5、厎(指zhǐ):《郑笺》:“厎,至也。……行之时何所至乎?” 6、膴(妩wǔ):法则。 7、艾(易yì):干练。 8、冯(凭píng):徒步过河。
【196.小宛】大夫刺宣王也。(6章6句)
宛彼鸣鸠,翰飞戾天。我心忧伤,念昔先人。明发不寐,有怀二人。
人之齐圣,饮酒温克。彼昏不知,壹醉日富。各敬尔仪,天命不又。
中原有菽,庶民采之。螟蛉有子,蜾蠃负之。教诲尔子,式穀似之。
题彼脊令,载飞载鸣。我日斯迈,而月斯征。夙兴夜寐,毋忝尔所生。
交交桑扈,率场啄粟。哀我填寡,宜岸宜狱。握粟出卜,自何能穀?
温温恭人,如集于木。惴惴小心,如临于谷。战战兢兢,如履薄冰。
1、宛(晚wǎn):小貌。 2、戾(立lì):至。 3、菽:《集传》:“菽,大豆也。” 4、螟蛉、蜾蠃(裹裸guǒluǒ):《集传》:“螟蛉,桑上小青虫也。蜾蠃,土蜂也,似蜂而小腰。” 5、忝(舔tiǎn):辱没。 6、填(舔tiǎn):穷苦。 7、惴惴(坠zhuì):形容又发愁又害怕的样子。
【197.小弁】刺幽王也。大子之傅作焉。(8章8句)
弁彼鸴斯,归飞提提。民莫不穀,我独于罹。何辜于天?我罪伊何?心之忧矣,云如之何?
踧踧周道,鞫为茂草。我心忧伤,惄焉如捣。假寐永叹,维忧用老。心之忧矣,疢如疾首。
维桑与梓,必恭敬止。靡瞻匪父,靡依匪母。不属于毛?不罹于里?天之生我,我辰安在?
菀彼柳斯,鸣蜩嘒嘒,有漼者渊,萑苇淠淠。譬彼舟流,不知所届,心之忧矣,不遑假寐。
鹿斯之奔,维足伎伎。雉之朝雊,尚求其雌。譬彼坏木,疾用无枝。心之忧矣,宁莫之知?
相彼投兔,尚或先之。行有死人,尚或墐之。君子秉心,维其忍之。心之忧矣,涕既陨之。
君子信谗,如或酬之。君子不惠,不舒究之。伐木掎矣,析薪扡矣。舍彼有罪,予之佗矣。
莫高匪山,莫浚匪泉。君子无易由言,耳属于垣。无逝我梁,无发我笱。我躬不阅,遑恤我后。
01、弁(盘pán):“昪(变biàn)”字的假借,快乐。鸒(遇yù):鸟名。 02、提提(时shí):群飞安闲之貌。 03、罹(离lí):忧。 04、踧踧(迪dí):平易。 05、鞫(居jū):同“鞠”,穷,阻塞。 06、惄(逆nì):忧思。捣:舂(冲chōng)。 07、疢(趁chèn):热病。如:犹“而”。 08、属(主zhǔ):连。 09、蜩(条tiáo):蝉。嘒嘒(慧huì):蝉声。 10、漼(崔上声cuǐ):深貌。 11、淠淠(配peì):草木众盛貌。 12、伎伎(岐qí):奔貌。 13、雊(够gòu):雉鸣。 14、坏:读为“瘣(汇huì)”,树木瘿(影yǐng)肿。 15、墐(尽jìn):埋。 16、掎(几jǐ):牵引。 17、扡(侈chǐ):就是顺木柴的丝理赖劈破。 18、佗(驮tuó):加。 19、耳属(主zhǔ)于垣:是说将有偷听的人贴耳于墙壁,就是今语“壁有耳”的意思。 20、笱(苟gǒu):捕鱼的竹篓。
【198.巧言】刺幽王也。大夫伤于谗,故作是诗也。(6章8句)
悠悠昊天,曰父母且。无罪无辜,乱如此幠。昊天已威,予慎无罪。昊天大幠,予慎无辜。
乱之初生,僭始既涵。乱之又生,君子信谗。君子如怒,乱庶遄沮。君子如祉,乱庶遄已。
君子屡盟,乱是用长。君子信盗,乱是用暴。盗言孔甘,乱是用餤。匪其止共,维王之邛。
奕奕寝庙,君子作之。秩秩大猷,圣人莫之。他人有心,予忖度之。跃跃毚兔,遇犬获之。
荏染柔木,君子树之。往来行言,心焉数之。蛇蛇硕言,出自口矣。巧言如簧,颜之厚矣。
彼何人斯?居河之麋。无拳无勇,职为乱阶。既微且尰,尔勇伊何?为犹将多,尔居徒几何?
01、且(居jū):《集传》:“且,语词。悠悠,远大之貌。” 02、幠(乎hū):大。 03、僭(谮zèn):谗言。涵:含。 04、遄(船chuán):迅速。沮:终止。 05、餤(谈tán):增多。 06、邛(穹qióng):《郑笺》:“邛,病也。小人好为谗佞,既不共其职事,又为王作病。” 07、奕奕(易yì):《毛传》:“奕奕,大貌。” 08、毚(蝉chán):兔,狡兔。跃跃(替tì):《集传》:“跃跃,跳疾貌。” 09、荏染(荏苒rěnrǎn):柔弱貌。 10、数(蜀shǔ):《集传》:“数,辨也。” 11、蛇蛇(移yí):轻薄貌。 12、麋(梅méi):湄,水边。 13、尰(肿zhǒng):肿。
【199.何人斯】苏公刺暴公也。暴公为卿士而谮苏公焉,故苏公作是诗以绝之。(8章6句)
彼何人斯?其心孔艰。胡逝我梁,不入我门?伊谁云从?维暴之云。
二人从行,谁为此祸?胡逝我梁,不入唁我?始者不如今,云不我可
彼何人斯?胡逝我陈?我闻其声,不见其身。不愧于人?不畏于天?
彼何人斯?其为飘风。胡不自北?胡不自南?胡逝我梁?絺搅我心。
尔之安行,亦不遑舍。尔之亟行,遑脂尔车。壹者之来,云何其盱。
尔还而入,我心易也。还而不入,否难知也。壹者之来,俾我絺也。
伯氏吹埙,仲氏吹篪。及尔如贯,谅不我郑出此三物,以诅尔斯。
为鬼为蜮,则不可得。有靦面目,视人罔极。作此好歌,以极反侧。
1、唁(燕yàn):《集传》:“唁,吊失位也。” 2、盱(续xù):忧。《集传》:“盱,望也。” 3、祇(其qí):《毛传》:“祇,病也。” 4、埙(勋xūn,又读喧xuān):古代吹奏乐器。土制。篪(持chí):横笛。 5、蜮(域yù):短狐。 6、靦(舔tiǎn):露脸见人。
【200.巷伯】刺幽王也。寺人伤于谗,故作是诗也。(7章4:4,5,8,6句)
萋兮斐兮,成是贝锦。彼谮人者,亦已大甚!
哆兮侈兮,成是南箕。彼谮人者,谁适与谋。
缉缉翩翩,谋欲谮人。慎尔言也,谓尔不信。
捷捷幡幡,谋欲谮言。岂不尔受?既其女迁。
骄人好好,劳人草草。苍天苍天,视彼骄人,矜此劳人。
彼谮人者,谁适与谋?取彼谮人,投畀豺虎。豺虎不食,投畀有北。有北不受,投畀有昊!
杨园之道,猗于亩丘。寺人孟子,作为此诗。凡百君子,敬而听之。
1、谮(谮zèn)人:谗害别人的人。 2、哆(耻chǐ):张口。侈(耻chǐ):大。 3、適(敌dí):专主。 4、缉:本字是“咠(弃qì)”,附耳私语。翩翩:是“谝谝(骈pián)”的假借,谝是巧佞之言。 5、捷捷:犹“缉缉”。幡幡(番fān):犹“翩翩”。 6、矜(今jīn):哀怜。 7、畀(必bì):与。 8、猗(倚yǐ):加。
小雅•谷风之什
【201.谷风】刺幽王也。天下俗薄,朋友道绝焉。(3章6句)
习习谷风,维风及雨。将恐将惧,维予与女。将安将乐,女转弃予。
习习谷风,维风及颓。将恐将惧,置予于怀。将安将乐,弃予如遗。
习习谷风,维山崔嵬。无草不死,无木不萎。忘我大德,思我小怨。
1、颓(tuí):暴风由上而下。
【202.蓼莪】刺幽王也。民人劳苦,孝子不得终养尔。(6章4:4,2:8句)
蓼蓼者莪,匪莪伊蒿。哀哀父母,生我劬劳。
蓼蓼者莪,匪莪伊蔚。哀哀父母,生我劳瘁。
瓶之罄矣,维罍之耻。鲜民之生,不如死之久矣。
无父何怙?无母何恃?出则衔恤,入则靡至。
父兮生我,母兮鞠我。抚我畜我,长我育我,顾我复我,出入腹我。欲报之德。昊天罔极!
南山烈烈,飘风发发。民莫不穀,我独何害!南山律律,飘风弗弗。民莫不穀,我独不卒!
01、蓼(鹿lù):《毛传》:“蓼,长大貌。” 莪(俄é):莪蒿,野草名。 02、劬(渠qú):劳苦。 03、蔚(未wèi):《说文o艸部》:“蔚,牡蒿也。” 04、罄(庆qìng):尽。 05、罍(擂léi):酒器。 06、鲜(显xiǎn):《毛传》:“鲜,寡也。” 07、怙(沪hù):依靠。 08、恤(续xù):忧。 09、鞠(居jū):养育。 10、拊(抚fǔ):抚摸。
【203.大东】刺乱也。东国困于役而伤于财,谭大夫作是诗以告病焉。(7章8句)
有饛簋飧,有捄棘匕。周道如砥,其直如矢。君子所履,小人所视。眷言顾之,潸焉出涕。
小东大东,杼柚其空。纠纠葛屦,可以履霜。佻佻公子,行彼周行。既往既来,使我心疚。
有冽氿泉,无浸获薪。契契寤叹,哀我惮人。薪是获薪,尚可载也。哀我惮人,亦可息也。
东人之子,职劳不来。西人之子,粲粲衣服。舟人之子,熊罴是裘。私人之子,百僚是试。
或以其酒,不以其浆。鞙鞙佩璲,不以其长。维天有汉,监亦有光。跂彼织女,终日七襄。
虽则七襄,不成报章。彼牵牛,不以服箱。东有启明,西有长庚。有捄天毕,载施之行。
维南有箕,不可以簸扬。维北有斗,不可以挹酒浆。维南有箕,载翕其舌。维北有斗,西柄之揭。
01、饛(蒙méng):食物满器之貌。簋(鬼guǐ):古读如“九”,盛食品的器具,圆筒形。 02、捄(求qiú):通作“觩”,角上曲而长之貌,形容匕柄的形状。 03、砥(抵dǐ):磨刀石,磨物使平也叫砥。 04、睠(眷juàn):“眷”的异体字。回顾之貌。 05、潸(衫shān):涕下貌。 06、杼柚(柱逐zhùzhú):是织机上的两个部分。 07、纠纠葛屦(句jù),可以履霜:此二句见《魏风•葛屦》篇。 08、佻佻(条tiáo):《释文》引《韩诗》作“嬥嬥(挑tiǎo)”,美好。 09、冽(列liè):寒。氿(轨guǐ):从旁出,流道狭长的泉叫做“氿泉”。 10、惮(但dàn):亦作“瘅(但dàn)”。 11、鞙鞙(捐juān):《尔雅》作“琄琄(眩xuàn,又读捐juān)”,玉圆貌。璲(遂suì):“瑞”字的假借,宝玉。 12、跂(齐qí):歧。 13、睆(缓huǎn):明貌。 14、施(易yì):犹“张”。行:路。 15、挹(易yì):用勺酌水。 16、翕(吸xī):读为“歙”,缩。
【204.四月】大夫刺幽王也。在位贪残,下国构祸,怨乱并兴焉。(8章4句)
四月维夏,六月徂署。先祖匪人,胡宁忍予?
秋日凄凄,百卉具腓。乱离瘼矣,爰其适归?
冬日烈烈,飘风发发。民莫不穀,我独何害?
山有嘉卉,侯栗侯梅。废为残贼,莫知其尤!
相彼泉水,载清载浊。我日构祸,曷云能穀?
滔滔江汉,南国之纪。尽瘁以仕,宁莫我有?
匪鹑匪鸢,翰飞戾天。匪鳣匪鲔,潜逃于渊。
山有蕨薇,隰有杞桋。君子作歌,维以告哀。
1、徂(殂cú):始。 2、腓(肥féi):通“痱”,枯萎。 3、离瘼(莫mò):《毛传》:“离,忧。瘼,病。适,之也。” 4、鹑(团tuán):雕。鸢(渊yuān):鹰。 5、鳣(粘zhān)、鲔(委wěi):鱼名。
【205.北山】大夫刺幽王也。役使不均,己劳于从事,而不得养其父母焉。(6章3:6,3:4句)
陟彼北山,言采其杞。偕偕士子,朝夕从事。王事靡盬,忧我父母。
溥天之下,莫非王土;率土之滨,莫非王臣。大夫不均,我从事独贤。
四牡彭彭,王事傍傍。嘉我未老,鲜我方将。旅力方刚,经营四方。
或燕燕居息,或尽瘁事国;或息偃在床,或不已于行。
或不知叫号,或惨惨劬劳;或栖迟偃仰,或王事鞅掌。
或湛乐饮酒,或惨惨畏咎;或出入风议,或靡事不为。
1、盬(古gǔ):止息。 2、溥(普pǔ):犹“普”。 3、湛(耽dān):乐。
【206.无将大车】大夫悔将小人也。(3章4句)
无将大车,祇自尘兮。无思百忧,祇自疧兮。
无将大车,维尘冥冥。无思百忧,不出于颎。
无将大车,维尘雍兮。无思百忧,祇自重兮。
1、将(降jiàng):推。 2、疧(齐qí):忧病。 3、颎(窘jiǒng):光明。 4、重(众zhòng):沉重,劳累。
【207.小明】大夫悔仕于乱世也。(5章3:12,2:6句)
明明上天,照临下土。我征徂西,至于艽野。二月初吉,载离寒暑。心之忧矣,其毒大苦。念彼共人,涕零如雨。岂不怀归?畏此罪罟!
昔我往矣,日月方除。曷云其还?岁聿云莫。念我独兮,我事孔庶。心之忧矣,惮我不暇。念彼共人,眷眷怀顾!岂不怀归?畏此谴怒。
昔我往矣,日月方奥。曷云其还?政事愈蹙。岁聿云莫,采萧获菽。心之忧矣,自诒伊戚。念彼共人,兴言出宿。岂不怀归?畏此反覆。
嗟尔君子,无恒安处。靖共尔位,正直是与。神之听之,式穀以女。
嗟尔君子,无恒安息。靖共尔位,好是正直。神之听之,介尔景福。
1、艽(求qiú)野:远郊荒野。 2、共(工gōng)人:“共人,僚友之处者也。” 3、罟(古gǔ):网。 4、聿(遇yù):古汉语助词,用在句首或句中。 5、睠睠(眷juàn):怀念貌。 6、奥(遇yù):暖。 7、蹙(促cù):急。《传疏》:“蹙,促也。”
【208.鼓钟】刺幽王也。(4章5句)
鼓钟将将,淮水汤汤,忧心且伤。淑人君子,怀允不忘。
鼓钟喈喈,淮水湝湝,忧心且悲。淑人君子,其德不回。
鼓钟伐鼛,淮有三洲,忧心且妯。淑人君子,其德不犹。
鼓钟钦钦,鼓瑟鼓琴,笙磬同音。以雅以南,以龠不僭。
1、将将(锵qiāng)、汤汤(商shāng):《集传》:“将将,声也。汤汤,沸腾之貌。” 2、喈喈(接jiē):钟声。 3、湝湝(接jiē):水疾流貌。 4、鼛(高gāo):《毛传》:“鼛,大鼓也。” 5、妯(抽chōu):激动。《郑笺》:“妯之言悼也。” 6、龠(月yuè):排箫。僭(见jiàn):乱。
【209.楚茨】刺幽王也。政烦赋重,田莱多荒,饥馑降丧,民卒流亡,祭祀不飨,故君子思古焉。(6章12句)
楚楚者茨,言抽其棘,自昔何为?我蓺黍稷。我黍与与,我稷翼翼。我仓既盈,我庾维亿。以为酒食,以享以祀,以妥以侑,以介景福。
济济跄跄,絜尔牛羊,以往烝尝。或剥或亨,或肆或将。祝祭于祊,祀事孔明。先祖是皇,神保是飨。孝孙有庆,报以介福,万寿无疆!
执爨踖踖,为俎孔硕,或燔或炙。君妇莫莫,为豆孔庶。为宾为客,献酬交错。礼仪卒度,笑语卒获。神保是格,报以介福,万寿攸酢!
我孔戁矣,式礼莫愆。工祝致告,徂赉孝孙。苾芬孝祀,神嗜饮食。卜尔百福,如几如式。既齐既稷,既匡既敕。永锡尔极,时万时亿!
礼仪既备,钟鼓既戒,孝孙徂位,工祝致告,神具醉止,皇尸载起。鼓钟送尸,神保聿归。诸宰君妇,废彻不迟。诸父兄弟,备言燕私。
乐具入奏,以绥后禄。尔肴既将,莫怨具庆。既醉既饱,小大稽首。神嗜饮食,使君寿考。孔惠孔时,维其尽之。子子孙孙,勿替引之!
01、蓺(艺yì):通“艺”,种植。 02、庾(雨yǔ):露天谷仓。 03、侑(右yòu):劝饮劝食。 04、烝(蒸zhēng)尝:《郑笺》:“冬祭曰烝,秋祭曰尝。” 05、祊(崩bēng):庙门。 06、爨(篡cuàn):灶。踖踖(及jí):恭敬勤敏。 07、俎(阻zǔ):盛肉的礼器。 08、燔(凡fán)、炙(至zhì):《郑笺》:“燔,燔肉也。炙,肝炙也。” 09、酢(坐zuò):《毛传》:“酢,报也。”《 10、熯(赧nǎn):敬惧。通“戁(赧nǎn)”。(熯:又读汉hàn) 11、愆(牵qiān):过失。 12、苾(闭bì):馨香。 13、孝孙徂(cú)位:《郑笺》:“孝孙往位君堂下西面位也。”
【210.信南山】刺幽王也。不能修成王之业,疆理天下,以奉禹功,故君子思古焉。(6章6句)
信彼南山,维禹甸之。畇畇原隰,曾孙田之。我疆我理,南东其亩。
上天同云。雨雪雰雰,益之以霡霂。既优既渥,既沾既足。生我百谷。
疆埸翼翼,黍稷彧彧。曾孙之穑,以为酒食。畀我尸宾,寿考万年。
中田有庐,疆埸有瓜。是剥是菹,献之皇祖。曾孙寿考,受天之祜。
祭以清酒,从以骍牡,享于祖考。执其鸾刀,以启其毛,取其血膋。
是烝是享,苾苾芬芬。祀事孔明,先祖是皇。报以介福。万寿无疆。
01、甸(垫diàn):治田。 02、畇畇(匀yún):平坦整齐貌。 03、雰雰(分fēn):纷纷。 04、霡霂(脉木màimù):小雨。 05、渥(握wò)、沾(粘zhān):《集传》:“优、渥、沾、足,皆饶洽之意也。” 06、埸(异yì):畔。田界。 07、彧彧(遇yù):茂盛貌。 08、畀(毕bì):给予。 09、庐:“芦”之假借,即萝卜。 10、菹(租zū):盐渍。《毛传》:“剥瓜为菹也。” 11、祜(户hù):《郑笺》:“皇,君。祜,福也。” 12、骍(新xīn):毛皮红色的马或牛。 13、膋(辽liáo):脂膏。 14、烝(蒸zhēng):《集传》:“烝,进也。或曰冬祭名。” 15、苾苾(闭bì)芬芬:《郑笺》:“既有牲物而进献之,苾苾芬芬然香,祀礼于是则明也。”
小雅•甫田之什
【211.甫田】刺幽王也。君子伤今而思古焉。(4章10句)
倬彼甫田,岁取十千。我取其陈,食我农人。自古有年。今适南亩,或耘或耔。黍稷薿薿,攸介攸止,烝我髦士。
以我齐明,与我牺羊,以社以方。我田既臧,农夫之庆。琴瑟击鼓,以御田祖。以祈甘雨,以介我稷黍,以穀我士女。
曾孙来止,以其妇子。馌彼南亩,田畯至喜。攘其左右,尝其旨否。禾易长亩,终善且有。曾孙不怒,农夫克敏。
曾孙之稼,如茨如梁。曾孙之庾,如坻如京。乃求千斯仓,乃求万斯箱。黍稷稻粱,农夫之庆。报以介福,万寿无疆。
1、倬(捉zhuō):大。 2、耘、耔(子zǐ):《毛传》:“耘,除草也。耔,雍(壅)本也。” 3、薿薿(拟nǐ):茂繁貌。 4、烝(蒸zhēng):召。髦(茂mào)士:田官。 5、御(遇yù):迎接。 6、馌(叶yè):送饭。 7、攘(让ràng):《集传》:“攘,取。” 8、茨(次cì):草屋顶。 9、庾(雨yǔ):《郑笺》:“庾,露积谷也。”
【212.大田】刺幽王也。言矜寡不能自存焉。(4章2:8,2:9句)
大田多稼,既种既戒,既备乃事。以我覃耜,俶载南亩。播厥百谷,既庭且硕,曾孙是若。
既方既皂,既坚既好,不稂不莠。去其螟螣,及其蟊贼,无害我田稚。田祖有神,秉畀炎火。
有渰萋萋,兴雨祈祈。雨我公田,遂及我私。彼有不获稚,此有不敛穧,彼有遗秉,此有滞穗,伊寡妇之利。
曾孙来止,以其妇子。馌彼南亩,田畯至喜。来方禋祀,以其骍黑,与其黍稷。以享以祀,以介景福。
01、戒(古音记jì):修农具。 02、覃:剡(掩yǎn)字的假借,锐利。耜(似sì):似犁的农具。 03、俶(处chù):始。 04、皁(皂zào):谷实才结成的状态。 05、稂(郎láng):禾粟之生穗而不充实的,又叫“童梁”。莠(有yǒu):草名。 06、螟(冥míng):吃苗心的小青虫。螣(特tè):《说文》作“蟘”,虫名。 07、蟊(矛máo):吃苗根的虫。 08、畀(必bì):付。 09、渰(掩yǎn):云起貌。 10、穧(剂jì):收割。 11、禋(因yīn):精洁致祭。 12、骍(辛xīn):赤色牲。黑:古音hī。
【213.瞻彼洛矣】刺幽王也。思古明王能爵命诸侯,赏善罚恶焉。(3章6句)
瞻彼洛矣,维水泱泱。君子至止,福禄如茨。韎韐有奭,以作六师。
瞻彼洛矣,维水泱泱。君子至止,鞸琫有珌。君子万年,保其家室。
瞻彼洛矣,维水泱泱。君子至止,福禄既同。君子万年,保其家邦。
1、茨(次cì):草屋顶,喻多。” 2、韎韐(魅阁mèigé):红色皮制蔽膝。奭(事shì):赤色。 3、鞸琫(比绷bǐběng):有纹饰的刀鞘。珌(必bì):刀鞘下饰。
【214.裳裳者华】刺幽王也。古之仕者世禄。小人在位则谗谄并进,弃贤者之类,绝功臣之世焉。(4章6句)
裳裳者华,其叶湑兮。我觏之子,我心写兮。我心写兮,是以有誉处兮。
裳裳者华,芸其黄矣。我觏之子,维其有章矣。维其有章矣,是以有庆矣。
裳裳者华,或黄或白。我觏之子,乘其四骆。乘其四骆,六辔沃若。
左之左之,君子宜之。右之右之,君子有之。维其有之,是以似之。
1、湑(许xǔ):茂盛貌。 2、觏(够gòu):遇见。 3、骆(落luò):黑鬃的白马。
【215.桑扈】刺幽王也。君臣上下,动无礼文焉。(4章4句)
交交桑扈,有莺其羽。君子乐胥,受天之祜。
交交桑扈,有莺其领。君子乐胥,万邦之屏。
之屏之翰,百辟为宪。不戢不难,受福不那。
兕觥其觩,旨酒思柔。彼交匪敖,万福来求。
1、湑(许xǔ):茂盛貌。 2、觏(够gòu):遇见。 3、骆(落luò):黑鬃的白马。
【216.鸳鸯】诸公刺幽王也。暴戾无亲,不能宴乐同姓,亲睦九族,孤危将亡,故作是诗也。(4章4句)
鸳鸯于飞,毕之罗之。君子万年,福禄宜之。
鸳鸯在梁,戢其左翼。君子万年,宜其遐福。
宜其遐福。乘马在厩,摧之秣之。君子万年,福禄艾之。
乘马在厩,秣之摧之。君子万年,福禄绥之。
1、戢(及jí):收敛。 2、遐(峡xiá):长久。 3、厩(旧jiù):马棚,泛指牲口棚。 4、摧(错cuò):铡碎的草。秣(莫mò):用来喂马的杂谷。 5、绥(虽suī):安定。
【217.頍弁】诸公刺幽王也。暴戾无亲,不能宴乐同姓,亲睦九族,孤危将亡,故作是诗也。(3章12句)
有頍者弁,实维伊何?尔酒既旨,尔肴既嘉。岂伊异人?兄弟匪他。茑与女萝,施于松柏。未见君子,忧心奕奕;既见君子,庶几说怿。
有頍者弁,实维何期?尔酒既旨,尔肴既时。岂伊异人?兄弟具来。茑与女萝,施于松上。未见君子,忧心怲怲;既见君子,庶几有臧。
有頍者弁,实维在首。尔酒既旨,尔肴既阜。岂伊异人?兄弟甥舅。如彼雨雪,先集维霰。死丧无日,无几相见。乐酒今夕,君子维宴。
1、頍(窥kuǐ):戴帽子的样子。弁(变biàn):皮帽。 2、茑(鸟niǎo):菟丝花。 3、施(易yì):延及。 4、奕奕(易yì):《集传》:“奕奕,忧心无所薄也。” 5、说:通“悦”。怿(易yì):欢喜,高兴。 6、何期(机jī):《郑笺》:“何期,犹伊何也。期,辞也。” 7、怲怲(柄bǐng):忧愁貌。 8、阜(富fù):多。 9、霰(献xiàn):《集传》:“霰,雪之始凝者也。将大雨雪,必先微温,雪自上下,遇温气而搏谓之霰,久而寒胜,则大雪矣。”
【218.车舝】大夫刺幽王也。襃姒嫉妬,无道并进,谗巧败国,德泽不加于民。周人思得贤女以配君子,故作是诗也。(5章6句)
间关车之舝兮,思娈季女逝兮。匪饥匪渴,德音来括。虽无好友?式燕且喜。
依彼平林,有集维鷮。辰彼硕女,令德来教。式燕且誉,好尔无射。
虽无旨酒?式饮庶几。虽无嘉肴?式食庶几。虽无德与女?式歌且舞?
陟彼高冈,析其柞薪。析其柞薪,其叶湑兮。鲜我觏尔,我心写兮。
高山仰止,景行行止。四牡騑騑,六辔如琴。觏尔新婚,以慰我心。
1、娈(峦luán):美好。 2、鷮(交jiāo):《诗缉》:“鷮,长尾雉也。” 3、射(易yì):厌弃。 4、湑(许xǔ):《释文》:“湑,茂盛也。” 5、鲜、觏(够gòu):《郑笺》:“鲜,善。觏,见也。” 6、景行(航háng):大道。 7、騑騑(非fēi):《传疏》:“《四牡》传云:騑騑,行不止之貌。”
【219.青蝇】大夫刺幽王也。(3章4句)
营营青蝇,止于樊。岂弟君子,无信谗言。
营营青蝇,止于棘。谗人罔极,交乱四国。
营营青蝇,止于榛。谗人罔极,构我二人。
1、营营:小声,犹“嘤嘤”。 2、樊:竹篱笆。 3、岂弟(凯替kǎitì):《郑笺》:“岂弟,乐易也。” 4、罔极:何楷《诗经世本古义》:“罔极,谓阴险变幻,无所底极。人罔极,则其言亦罔极也。” 5、构:挑拨,离间。
【220.宾之初筵】卫武公刺时也。幽王荒废,媟近小人,饮酒无度,天下化之,君臣上下沈湎淫液。武公既入,而作是诗也。(5章14句)
宾之初筵,左右秩秩。笾豆有楚,殽核维旅。酒既和旨,饮酒孔偕。钟鼓既设,举酬逸逸。大侯既抗,弓矢斯张。射夫既同,献尔发功。发彼有的,以祈尔爵。
籥舞笙鼓,乐既和奏。烝衎烈祖,以洽百礼。百礼既至,有壬有林。锡尔纯嘏,子孙其湛。其湛曰乐,各奏尔能。宾载手仇,室人入又。酌彼康爵,以奏尔时。
宾之初筵,温温其恭。其未醉止,威仪反反。曰既醉止,威仪幡幡。舍其坐迁,屡舞仙仙。其未醉止,威仪抑抑。曰既醉止,威仪抑抑。是曰既醉,不知其秩。
宾既醉止,载号载呶。乱我笾豆,屡舞僛僛。是曰既醉,不知其邮。侧弁之俄,屡舞傞傞。既醉而出,并受其福。醉而不出,是谓伐德。饮酒孔嘉,维其令仪。
凡此饮酒,或醉或否。既立之监,或佐之史。彼醉不臧,不醉反耻。式勿从谓,无俾大怠。匪言勿言,匪由勿语。由醉之言,俾出童羖。三爵不识,矧敢多又。
01、殽(肴yáo):同“肴”。 02、籥(乐yuè):《毛传》:“秉籥而舞,与笙鼓相应。” 03、烝(蒸zhēng):进。衎(看kàn):娱乐。 04、纯嘏(谷gǔ):大福。 05、仙仙(先xiān):《集传》:“迁,徙。屡,数。仙仙,轩举之状。” 06、怭怭(必bì):轻薄粗鄙貌。 07、呶(挠náo):喧哗。 08、僛僛(七qī):身体歪斜貌。 09、傞傞(缩suō):舞不止貌。 10、童羖(谷gǔ):无角黑色公羊,世上本不存在。 11、矧(审shěn):况且。
小雅•鱼藻之什-14
【221.鱼藻】刺幽王也。言万物失其性,王居镐京,将不能以自乐,故君子思古之武王焉。(3章4句)
鱼在在藻,有颁其首。王在在镐,岂乐饮酒。
鱼在在藻,有莘其尾。王在在镐,饮酒乐岂。
鱼在在藻,依于其蒲。王在在镐,有那其居。
1、颁(坟fén):大首貌。 2、岂(凯kǎi):欢乐。 3、莘(申shēn):长。 4、那(挪nuó):安闲貌。
【222.采菽】刺幽王也。侮慢诸侯。诸侯来朝,不能锡命以礼,数征会之,而无信义。君子见微而思古焉。(5章8句)
采菽采菽,筐之莒之。君子来朝,何锡予之?虽无予之?路车乘马。又何予之?玄衮及黼。
觱沸槛泉,言采其芹。君子来朝,言观其旂。其旂淠淠,鸾声嘒嘒。载骖载驷,君子所届。
赤芾在股,邪幅在下。彼交匪纾,天子所予。乐只君子,天子命之。乐只君子,福禄申之。
维柞之枝,其叶蓬蓬。乐只君子,殿天子之邦。乐只君子,万福攸同。平平左右,亦是率从。
汎汎杨舟,绋纚维之。乐只君子,天子葵之。乐只君子,福禄膍之。优哉游哉,亦是戾矣。
01、菽(舒shū):《郑笺》:“菽,大豆也。” 02、莒(九jiǔ):圆筐。 03、衮(滚gǔn):有卷龙图纹的衣服。黼(辅fǔ):黑白相间礼服。 04、觱(必bì)沸:泉水翻腾貌。 05、淠淠(佩pèi)、嘒嘒(会huì):《毛传》:“淠淠,动也。嘒嘒,中节也。” 06、芾(伏fú):《郑笺》:“芾,太古蔽膝之象也。冕服谓之芾,其他服谓之韠(闭bì)。” 07、万福攸(忧yōu)同:《集传》:“为万福之所聚。” 08、平平(蹁pián):《毛传》:“平平,辩治也。” 09、绋(伏fú):系船的麻绳。纚(黎lí):拉船的竹索。 10、膍(皮pí):厚赐。 11、戾(立lì):止,定。
【223.角弓】父兄刺幽王也。不亲九族而好谗佞,骨肉相怨,故作是诗也。(8章4句)
骍骍角弓,翩其反矣。兄弟婚姻,无胥远矣。
尔之远矣,民胥然矣。尔之教矣,民胥效矣。
此令兄弟,绰绰有裕。不令兄弟,交相为愈。
民之无良,相怨一方。受爵不让,至于已斯亡。
老马反为驹,不顾其后。如食宜饇,如酌孔取。
毋教猱升木,如涂涂附。君子有徽猷,小人与属。
雨雪瀌瀌,见晛曰消。莫肯下遗,式居娄骄。
雨雪浮浮,见晛曰流。如蛮如髦,我是用忧。
1、骍骍(辛xīn):调和貌。 2、瘉(遇yù):病。 3、饇(遇yù):饱。 4、猱(挠náo):《毛传》:“猱,猿属。涂,泥。附,著也。” 5、晛(限xiàn):日气。 6、娄(屡lǚ):屡次。 7、髦(毛máo):西南部族名。
【224.菀柳】刺幽王也。暴虐无亲,而刑罚不中,诸侯皆不欲朝。言王者之不可朝事也。(3章6句)
有菀者柳,不尚息焉。上帝甚蹈,无自暱焉。俾予靖之,后予极焉。
有菀者柳,不尚愒焉。上帝甚蹈,无自瘵焉。俾予靖之,后予迈焉。
有鸟高飞,亦傅于天。彼人之心,于何其臻。曷予靖之,居以凶矜。
1、菀(遇yù):《毛传》:“菀,茂木也。” 2、暱(逆nì):病。 3、靖:谋划。极:放逐。 4、愒(器qì):同“憩”,休息。 5、瘵(债zhài):病。
【225.都人士】周人刺衣服无常也。古者长民,衣服不贰,从容有常,以齐其民,则民德归壹。伤今不复见古人也。(7章8句)
彼都人士,狐裘黄黄。其容不改,出言有章。行归于周,万民所望。
彼都人士,台笠缁撮。彼君子女,绸直如发。我不见兮,我心不说。
彼都人士,充耳琇实。彼君子女,谓之尹吉。我不见兮,我心苑结。
彼都人士,垂带而厉。彼君子女,卷发如虿。我不见兮,言从之迈。
匪伊垂之,带则有余。匪伊卷之,发则有旟。我不见兮,云何盱矣。
1、都(督dū):美。 2、撮(搓cuō):带子。 3、绸:通“稠”。 4、琇(秀xiù):《毛传》:“琇,美石也。” 5、苑(遇yù,又读允yǔn):积压;蕴结 6、卷(拳quán):发束翘起。虿(chài):虫名,尾巴上翘。 7、旟(于yú):扬。 8、盱(需xū):《传疏》:“《卷耳》传:‘盱,忧也。’言忧伤之深也。”
【226.采绿】刺怨旷也。幽王之时,多怨旷者也。(4章4句)
终朝采绿,不盈一匊。予发曲局,薄言归沐。
终朝采蓝,不盈一襜。五日为期,六日不詹。
之子于狩,言韔其弓。之子于钓,言纶之绳。
其钓维何?维鲂及鱮。维鲂及鱮,薄言观者。
1、绿:一作“菉(禄lù)”,草名。又名王刍。匊(居jū):即掬。 2、襜(搀chān):指衣服遮着前面的部分,蔽膝或前裳。 3、韔(畅chàng):藏弓的套子。 4、纶(伦lún):纠绳。 5、鱮(叙xù):鲢鱼。
【227.黍苗】刺幽王也。不能膏润天下,卿士不能行召伯之职焉。(5章4句)
芃芃黍苗,阴雨膏之。悠悠南行,召伯劳之。
我任我辇,我车我牛。我行既集,盖云归哉。
我徒我御,我师我旅。我行既集,盖云归处。
肃肃谢功,召伯营之。烈烈征师,召伯成之。
原隰既平,泉流既清。召伯有成,王心则宁。
1、芃芃(朋péng):《毛传》:“芃芃,长大貌。” 2、隰(席xí):低湿的地方。
【228.隰桑】刺幽王也。小人在位,君子在野,思见君子,尽心以事之。(4章4句)
隰桑有阿,其叶有难。既见君子,其乐如何。
隰桑有阿,其叶有沃。既见君子,云何不乐。
隰桑有阿,其叶有幽。既见君子,德音孔胶。
心乎爱矣,遐不谓矣?中心藏之,何日忘之!
1、隰(席xí):低湿的地方。 2、阿(俄é):美貌。难:通“傩(挪nuó)”,盛多。 3、沃(卧wò):柔美。
【229.白华】周人刺幽后也。幽王取申女以为后,又得襃姒而黜申后,故下国化之,以妾为妻,以孽代宗,而王弗能治,周人为之作是诗也。(8章4句)
白华菅兮,白茅束兮。之子之远,俾我独兮。
英英白云,露彼菅茅。天步艰难,之子不犹。
滮池北流,浸彼稻田。啸歌伤怀,念彼硕人。
樵彼桑薪,卬烘于煁。维彼硕人,实劳我心。
鼓钟于宫,声闻于外。念子懆懆,视我迈迈。
有鹙在梁,有鹤在林。维彼硕人,实劳我心。
鸳鸯在梁,戢其左翼。之子无良,二三其德。
有扁斯石,履之卑兮。之子之远,俾我疧兮。
1、菅(间jiān):《毛传》:“白华,野菅也,已沤为菅。” 2、滮(标biāo)池:古河流名。 3、卬(昂áng):我。煁(神shén):可移动的炉灶。 4、懆懆(草cǎo):不安。 5、鹙(秋qiū):水鸟名。 6、戢(及jí):收敛。 7、疧(齐qí):《毛传》:“疧,病也。”
【230.绵蛮】微臣刺乱也。大臣不用仁心,遗忘微贱,不肯饮食教载之,故作是诗也。(3章8句)
绵蛮黄鸟,止于丘阿。道之云远,我劳如何。饮之食之,教之诲之。命彼后车,谓之载之。
绵蛮黄鸟,止于丘隅。岂敢惮行,畏不能趋。饮之食之。教之诲之。命彼后车,谓之载之。
绵蛮黄鸟,止于丘侧。岂敢惮行,畏不能极。饮之食之,教之诲之。命彼后车,谓之载之。
1、绵蛮:小鸟貌。 2、后车:随行副车。 3、谓:归。 4、惮:畏。 5、极:至。
小雅•瓠叶之什
【231.瓠叶】大夫刺幽王也。上弃礼而不能行,虽有牲牢[雝下食]饩,不肯用也。故思古之人,不以微薄废礼焉。(4章4句)
幡幡瓠叶,采之亨之。君子有酒,酌言尝之。
有兔斯首,炮之燔之。君子有酒,酌言献之。
有兔斯首,燔之炙之。君子有酒,酌言酢之。
有兔斯首,燔之炮之。君子有酒,酌言酬之。
1、幡幡(番fān):反复翻动貌。瓠(护hù):葫芦。 2、酢(做zuò):回敬。
【232.渐渐之石】下国刺幽王也。戎狄叛之,荆舒不至,乃命将率东征。役久病于外,故作是诗也。(3章6句)
渐渐之石,维其高矣。山川悠远,维其劳矣。武人东征,不遑朝矣。
渐渐之石,维其卒矣。山川悠远,曷其没矣?武人东征,不遑出矣。
有豕白蹢,烝涉波矣。月离于毕,俾滂沱矣。武人东征,不皇他矣。
1、渐渐(缠chán):通“巉”,山石高峻貌。 2、烝(蒸zhēng):《郑笺》:“烝,众也。” 3、蹢(迪dí):兽蹄。
【233.苕之华】大夫闵时也。幽王之时,西戎东夷交侵中国,师旅并起,因之以饥馑。君子闵周室之将亡,伤己逢之,故作是诗也。(3章4句)
苕之华,芸其黄矣。心之忧矣,维其伤矣!
苕之华,其叶青青。知我如此,不如无生!
牂羊坟首,三星在罶。人可以食,鲜可以饱!
1、苕(条tiáo):植物名,又名陵苕、凌霄或紫葳。 2、牂(臧zāng):母绵羊。 3、罶(柳liǔ):鱼笱。
【234.何草不黄】下国刺幽王也。四夷交侵,中国背叛,用兵不息,视民如禽兽。君子忧之,故作是诗也。(4章4句)
何草不黄?何日不行?何人不将?经营四方。
何草不玄?何人不矜?哀我征夫,独为匪民。
匪兕匪虎,率彼旷野。哀我征夫,朝夕不暇。
有芃者狐,率彼幽草。有栈之车,行彼周道。
1、玄(古音xín):赤黑色,是百草由枯而腐的颜色。 2、矜(关guān):和“鳏”字通。 3、兕(似sì):《集传》:“兕,野牛也。” 4、芃(蓬péng):本是众草丛生之貌,这里用来形容狐尾的蓬松。
大雅•文王之什
【235.文王】文王受命作周也。(7章8句)
文王在上,于昭于天。周虽旧邦,其命维新。有周不显,帝命不时。文王陟降,在帝左右。
亹亹文王,令闻不已。陈锡哉周,侯文王孙子。文王孙子,本支百世,凡周之士,不显亦世。
世之不显,厥犹翼翼。思皇多士,生此王国。王国克生,维周之桢;济济多士,文王以宁。
穆穆文王,于缉熙敬止。假哉天命。有商孙子。商之孙子,其丽不亿。上帝既命,侯于周服。
侯服于周,天命靡常。殷士肤敏。裸将于京。厥作裸将,常服黼冔。王之荩臣。无念尔祖。
无念尔祖,聿修厥德。永言配命,自求多福。殷之未丧师,克配上帝。宜鉴于殷,骏命不易!
命之不易,无遏尔躬。宣昭义问,有虞殷自天。上天之载,无声无臭。仪刑文王,万邦作孚。
1、於(乌wū):表赞美的语气词。 2、亹亹(伟wěi):勤勉貌。 3、祼(灌guàn)将:《诗缉》:“祼,谓以鬯(唱chàng)酒献尸,尸受酒而灌于地以降神也。行祼之礼,谓之祼将。” 4、黼(抚fǔ):白与黑也。冔(许xǔ):殷商礼帽。 5、荩(尽jìn):进用。
【236.大明】文王有明德,故天复命武王也。(8章6、6、8、6、8、8、6、8句)
明明在下,赫赫在上。天难忱斯,不易维王。天位殷适,使不挟四方。
挚仲氏任,自彼殷商,来嫁于周,曰嫔于京。乃及王季,维德之行。
大任有身,生此文王。维此文王,小心翼翼。昭事上帝,聿怀多福。厥德不回,以受方国。
天监在下,有命既集。文王初载,天作之合。在洽之阳,在渭之涘。
文王嘉止,大邦有子。大邦有子,伣天之妹。文定厥祥,亲迎于渭。造舟为梁,不显其光。
有命自天,命此文王。于周于京,缵女维莘。长子维行,笃生武王。保右命尔,燮伐大商。
殷商之旅,其会如林。矢于牧野,维予侯兴。上帝临女,无贰尔心。
牧野洋洋,檀车煌煌,驷騵彭彭。维师尚父,时维鹰扬。涼彼武王,肆伐大商,会朝清明。
1、忱(陈chén):相信。 2、适:借为嫡(迪dí),嗣子。 3、挚(治zhì):《毛传》:“挚国任姓之中女也。” 4、洽(合hé):也作“合”、“郃”,水名,在今陕西合阳县。 5、伣(欠qiàn):好比。 6、缵(钻zuān):美女。 7、燮(谢xiè):相会。 8、騵(原yuán):赤毛白腹的马。
【237.绵】文王之兴,本由大王也。(9章6句)
绵绵瓜瓞。民之初生,自土沮漆。古公亶父,陶复陶冗,未有家室。
古公亶父,来朝走马。率西水浒,至于岐下。爰及姜女,聿来胥宇。
周原膴膴,堇荼如饴。爰始爰谋,爰契我龟,曰止曰时,筑室于兹。
乃慰乃止,乃左乃右,乃疆乃理,乃宣乃亩。自西徂东,周爰执事。
乃召司空,乃召司徒,俾立室家。其绳则直,缩版以载,作庙翼翼。
捄之陾,度之薨薨,筑之登登,削屡冯冯。百堵皆兴,鼛鼓弗胜。
乃立皋门,皋门有伉。乃立应门,应门将将。乃立冢土,戎丑攸行。
肆不殄厥愠,亦不陨厥问。柞棫拔矣,行道兑矣。混夷駾矣,维其喙矣!
虞芮质厥成,文王蹶厥生。予曰有疏附,予曰有先后。予曰有奔奏,予曰有御侮!
01、瓞(迭dié):小瓜。 02、土:读为“杜”。 03、古公亶(胆dǎn)父:就是前注所说的太王。 04、膴膴(武wǔ):肥沃。 05、堇(谨jǐn):植物名,野生,可以吃。饴(移yí):用米芽或麦芽熬成的糖浆。 06、徂(殂cú):始。 07、捄(揪jiū):聚土和盛土的动作。陾陾(仍réng):众多。 08、度(夺duó):向版内填土。薨薨(轰hōng):人声及倒土声。 09、屡(楼lóu):古“娄”字,读同“偻”,隆高。冯冯(凭píng):削土声。 10、鼛(皋gāo):大鼓名,长一丈二尺。 11、伉(抗kàng):高。 12、肆:故。殄(舔tiǎn):绝。 13、陨(允yǔn):失。 14、柞(做zuò):植物名,橡栎之一种。棫(域yù):白桵(蕊ruǐ),小木,丛生有刺。 15、喙(惠huì):困极。
【238.棫朴】文王能官人也。(5章4句)
芃芃棫朴,薪之槱之。济济辟王,左右趣之。
济济辟王,左右奉璋。奉璋峨峨,髦士攸宜。
淠彼泾舟,烝徒楫之。周王于迈,六师及之。
倬彼云汉,为章于天。周王寿考,遐不作人?
追琢其章,金玉其相。勉勉我王,纲纪四方。
1、芃芃(彭péng):《毛传》:“芃芃,木盛貌。” 棫(域yù):白桵(蕊ruǐ),小木,丛生有刺。 2、槱(有yǒu):堆积木柴,点火以祭天神。 3、淠(必bì):船行摇晃貌。 4、烝(蒸zhēng):众。 5、倬(卓zhuō):广大。 6、追(堆duī):雕。
【239.旱麓】受祖也。周之先祖,世修后稷、公刘之业,大王、王季申以百福干禄焉。(6章4句)
瞻彼旱麓,榛楛济济。岂弟君子,干禄岂弟。
瑟彼玉瓒,黄流在中。岂弟君子,福禄攸降。
鸢飞戾天,鱼跃于渊。岂弟君子,遐不作人?
清酒既载,骍牡既备。以享以祀,以介景福。
瑟彼柞棫,民所燎矣。岂弟君子,神所劳矣。
莫莫葛藟,施于条枚。岂弟君子,求福不回。
1、楛(户hù):木名。 2、燎:同“尞”。 3、劳(涝lào):保佑。
【240.思齐】受祖也。周之先祖,世修后稷、公刘之业,大王、王季申以百福干禄焉。(5章2:6,3:4句)
思齐大任,文王之母,思媚周姜,京室之妇。大姒嗣徽音,则百斯男。
惠于宗公,神罔时怨,神罔时恫。刑于寡妻,至于兄弟,以御于家邦。
雍雍在宫,肃肃在庙。不显亦临,无射亦保。
肆戎疾不殄,烈假不瑕。不闻亦式,不谏亦入。
肆成人有德,小子有造。古之人无斁,誉髦斯士。
1、齐(摘zhāi):肃敬。 2、大姒(似sì):《毛传》:“大姒,文王之妃也。” 3、恫(同tóng):痛。 4、斁(杜dù):败坏。
【241.皇矣】美周也。天监代殷,莫若周。周世世修德,莫若文王。(8章12句)
皇矣上帝,临下有赫。监观四方,求民之莫。维此二国,其政不获。维彼四国,爰究爰度。上帝耆之,憎其式廓。乃眷西顾,此维与宅。
作之屏之,其菑其翳。修之平之,其灌其栵。启之辟之,其柽其椐。攘之剔之,其檿其柘。帝迁明德,串夷载路。天立厥配,受命既固。
帝省其山,柞棫斯拔,松柏斯兑。帝作邦作对,自大伯王季。维此王季,因心则友。则友其兄,则笃其庆,载锡之光。受禄无丧,奄有四方。
维此王季,帝度其心。貊其德音,其德克明。克明克类,克长克君。王此大邦,克顺克比。比于文王,其德靡悔。既受帝祉,施于孙子。
帝谓文王:无然畔援,无然歆羡,诞先登于岸。密人不恭,敢距大邦,侵阮徂共。王赫斯怒,爰整其旅,以按徂旅。以笃于周祜,以对于天下。
依其在京,侵自阮疆。陟我高冈,无矢我陵。我陵我阿,无饮我泉,我泉我池。度其鲜原,居岐之阳,在渭之将。万邦之方,下民之王。
帝谓文王:予怀明德,不大声以色,不长夏以革。不识不知,顺帝之则。帝谓文王:訽尔仇方,同尔弟兄。以尔钩援,与尔临冲,以伐崇墉。
临冲闲闲,崇墉言言。执讯连连,攸馘安安。是类是禡,是致是附,四方以无侮。临冲茀茀,崇墉仡仡。是伐是肆,是绝是忽。四方以无拂。
01、耆(其qí):憎怒。 02、作:同“斫(琢zhuó)”,斩。屏(柄bǐng):除去。 03、菑(姿zī):树木立着枯死。翳(异yì):树木倒着,枯树。 04、柽(撑chēng):柽柳,西河柳。椐(居jū):灵寿树。 05、檿(演yǎn)、柘(这zhè):木名,山桑,黄桑。 06、貊(莫mò):不声张。 07、歆(新xīn)羡:羡慕。 08、祜(护hù):《郑笺》:“祜,福也。” 09、仇:俦(筹chóu)。匹配。 10、墉(庸yōng):《毛传》:“钩,钩梯也,所以钩引上城者。临,临车也。墉,城也。” 11、馘(国guó):《集传》:“连连,属续貌。馘,割耳也。军法获者不服,则杀而献其左耳。安安,不轻暴也。” 12、类、禡(骂mà):祭祀名。
【242.灵台】民始附也。文王受命,而民乐其有灵德,以及鸟兽昆虫焉。(3章6句)
经始灵台,经之营之。庶民攻之,不日成之。经始勿亟,庶民子来。
王在灵囿,麀鹿攸伏。麀鹿濯濯,白鸟翯翯。王在灵沼,于牣鱼跃。
虡业维枞,贲鼓维镛。于论鼓钟,于乐辟雍。鼍鼓逢逢。矇瞍奏公。
01、亟(急jí):《郑笺》:“亟,急也。” 02、麀(优yōu):母鹿。囿(右yòu):养动物的园子。 03、濯濯(拙zhuó)、翯翯(赫hè):“濯濯,肥泽貌。翯翯,洁白貌。” 04、沼(找zhǎo):“沼,池也。” 05、牣(刃rèn)《集传》:“牣,满也。” 06、虡(剧jù):木架以挂钟鼓。枞(丛cōng):钟、磬(庆qìng)的崇牙。 07、贲(奔bēn):大鼓。镛(庸yōng):大钟。 08、逢逢(蓬péng):《毛传》:“逢逢,和也。” 09、鼍(驮tuó):鳄鱼名。 10、矇瞍(蒙叟méng sǒu):瞎眼乐师。
【243.下武】继文也。武王有圣德,复受天命,能昭先人之功焉。(6章4句)
下武维周,世有哲王。三后在天,王配于京。
王配于京,世德作求。永言配命,成王之孚。
成王之孚,下土之式。永言孝思,孝思维则。
媚兹一人,应侯顺德。永言孝思,昭哉嗣服。
昭兹来许,绳其祖武。于万斯年,受天之祜。
受天之祜,四方来贺。于万斯年,不遐有佐。
祜(护hù):《郑笺》:“祜,福也。”
【244.文王有声】继伐也。武王能广文王之声,卒其伐功也。(8章5句)
文王有声,遹骏有声。遹求厥宁,遹观厥成。文王烝哉!
文王受命,有此武功。既伐于崇,作邑于丰。文王烝哉!
筑城伊淢,作丰伊匹。匪棘其欲,遹追来孝。王后烝哉!
王公伊濯,维丰之垣。四方攸同,王后维翰。王后烝哉!
丰水东注,维禹之绩。四方攸同,皇王维辟。皇王烝哉!
镐京辟雍,自西自东,自南自北,无思不服。皇王烝哉!
考卜维王,宅是镐京。维龟正之,武王成之。武王烝哉!
丰水有芑,武王岂不仕?诒厥孙谋,以燕翼子。武王烝哉!
1、遹(遇yù):遵循。 2、烝(蒸zhēng):美,盛。 3、淢(旭xù):护城渠。 4、芑(起qǐ):此处指杞柳。 5、孙:通“逊”,顺。
大雅•生民之什
【245.生民】尊祖也。后稷生于姜嫄,文武之功起于后稷,故推以配天焉。(8章10、8句)
厥初生民,时维姜嫄。生民如何?克禋克祀,以弗无子。履帝武敏歆,攸介攸止,载震载夙。载生载育,时维后稷。
诞弥厥月,先生如达。不拆不副,无菑无害。以赫厥灵。上帝不宁,不康禋祀,居然生子。
诞寘之隘巷,牛羊腓字之。诞寘之平林,会伐平林。诞寘之寒冰,鸟覆翼之。鸟乃去矣,后稷呱矣。
实覃实訏,厥声载路。诞实匍匐,克岐克嶷。以就口食。蓺之荏菽,荏菽旆旆。禾役穟穟,麻麦幪幪,瓜瓞唪唪。
诞后稷之穑,有相之道。茀厥丰草,种之黄茂。实方实苞,实种实褎。实发实秀,实坚实好。实颖实栗,即有邰家室。
诞降嘉种,维秬维秠,维穈维芑。恒之秬秠,是获是亩。恒之穈芑,是任是负。以归肇祀。
诞我祀如何?或舂或揄,或簸或蹂。释之叟叟,烝之浮浮。载谋载惟。取萧祭脂,取羝以軷,载燔载烈,以兴嗣岁。
卬盛于豆,于豆于登。其香始升,上帝居歆。胡臭亶时。后稷肇祀。庶无罪悔,以迄于今。
01、禋(因yīn)祀:一种野祭。 02、弗:“祓(扶fú)”的借字。 03、介:读为“愒(弃qì)”,息。 04、坼(撤chè):裂。副(劈pì):裂开,剖开。 05、菑(灾zāi):“灾”的异体字。 06、寘(至zhì):即“置”,搁。 07、腓(肥féi):隐蔽。 08、呱(孤gū):啼哭。 09、实:与“寔”同,作“是”解。覃(潭tán):长。訏(需xū):大。 10、以:同“已”。就:求。 11、蓺(意yì):种植。荏(忍rěn)菽:大豆。 12、旆旆(配pèi):即“芾芾(废fèi)”,茂盛。 13、穟穟(岁suì):美好。 14、幪幪(猛měng):茂盛覆地。 15、唪唪(绷běng):《说文》引作“菶菶(绷běng)”,多果实貌。 16、茀(扶fú): 拔除。 17、种:犹“肿”,肥盛。褎(又yòu):禾苗渐长貌。引申为出众。 18、邰(台tái):地名,又作“斄”,音同。 19、秬(聚jù):黑黍。秠(披pī):一种黑黍。 稃(扶fú):指米粒的外壳。 20、穈(门mén):赤苗嘉谷(初生时叶纯色)。芑(起qǐ):白苗嘉谷(初生时色微白)。 21、恒(更gèng):遍;满。“恒之秬秠”言遍种秬秠. 22、任:犹“抱”。 23、揄(由yóu):《说文》引作“舀”,取出。 24、蹂(柔róu):通“揉”,揉搓。 25、烝:同“蒸”。浮浮:《说文》引作“烰烰(扶fú)”,热气上升貌。 26、羝(低dī):牡羊。軷(拔bá):祭道路之神。 27、燔(烦fán)、烈:烧烤。 28、岁:古读如“雪”。 29、卬(昂áng):我。
【246.行苇】忠厚也。周家忠厚,仁及草木,故能内睦九族,外尊事黄耇,养老乞言,以成其福禄焉。(8章4句)
敦彼行苇,牛羊勿践履。方苞方体,维叶泥泥。
戚戚兄弟,莫远具尔。或肆之筵,或授之几。
肆筵设席,授几有缉御。或献或酢,洗爵奠斝。
醓醢以荐,或燔或炙。嘉肴脾臄,或歌或咢。
敦弓既坚,四鍭既均,舍矢既均,序宾以贤。
敦弓既句,既挟四鍭。四鍭如树,序宾以不侮。
曾孙维主,酒醴维醽,酌以大斗,以祈黄耇。
黄耇台背,以引以翼。寿考维祺,以介景福。
01、敦(团tuán):聚貌。行(形xíng):道路。 02、缉(其qí):轮换不断。 03、斝(假jiǎ):《毛传》:“斝,爵也。夏曰盏,殷曰斝,周曰爵。” 04、醓醢(坦海tǎn hǎi):带汤的肉酱。 05、臄(剧jù):舌头。 06、咢(恶è):击鼓不唱歌。 07、鍭(喉hóu):箭。 08、句(够gòu):拉满弓。 09、醽(如rú):酒味醇厚。 10、黄耇(苟gǒu):高寿。
【247.既醉】大平也。醉酒饱德,人有士君子之行焉。(8章4句)
既醉以酒,既饱以德。君子万年,介尔景福。
既醉以酒,尔肴既将。君子万年,介尔昭明。
昭明有融,高朗令终,令终有俶。公尸嘉告。
其告维何?笾豆静嘉。朋友攸摄,摄以威仪。
威仪孔时,君子有孝子。孝子不匮,永锡尔类。
其类维何?室家之壶。君子万年,永锡祚胤。
其胤维何?天被尔禄。君子万年,景命有仆。
其仆维何?厘尔女士。厘尔女士,从以孙子。
1、俶(触chù):始。 2、匮(愧kuì):《毛传》:“匮,竭。类,善也。” 3、壶(捆kǔn):扩充,广大。 4、祚(作zuò):福禄。胤(印yìn):后嗣。 5、厘:通“赉(赖lài)”,赐予。
【248.凫鹥】守成也。大平之君子,能持盈守成,神祇祖考安乐之也。(5章6句)
凫鹥在泾,公尸在燕来宁。尔酒既清,尔肴既馨。公尸燕饮,福禄来成。
凫鹥在沙,公尸来燕来宜。尔酒既多,尔肴既嘉。公尸燕饮,福禄来为。
凫鹥在渚,公尸来燕来处。尔酒既湑,尔肴伊脯。公尸燕饮,福禄来下。
凫鹥在潀,公尸来燕来宗,既燕于宗,福禄攸降。公尸燕饮,福禄来崇。
凫鹥在亹,公尸来止熏熏。旨酒欣欣,燔炙芬芬。公尸燕饮,无有后艰。
1、凫(扶fú):野鸭。鹥(以yǐ):鸥鸟。 2、湑(许xǔ):《传疏》:“尔酒既湑,犹云尔酒既清矣。” 3、脯(葡pú):《说文o肉部》:“脯,干肉也。” 4、潀(忠zhōng):港汊。 5、亹(门mén):峡中两岸对峙如门的地方。
【249.假乐】嘉成王也。(12章8句)
假乐君子,显显令德,宜民宜人。受禄于天,保右命之,自天申之。
千禄百福,子孙千亿。穆穆皇皇,宜君宜王。不愆不忘,率由旧章。
威仪抑抑,德音秩秩。无怨无恶,率由群匹。受福无疆,四方之纲。
之纲之纪,燕及朋友。百辟卿士,媚于天子。不解于位,民之攸塈。
1、右:通“佑”,助。 2、愆(迁qiān):《郑笺》:“愆,过也。率,循也。” 3、解(懈xiè):《集传》:“解,怠。” 4、塈(戏xì,又读记jì):休息。
【250.公刘】召康公戒成王也。成王将莅政,戒以民事,美公刘之厚于民,而献是诗也。(6章10句)
笃公刘,匪居匪康。乃埸乃疆,乃积乃仓;乃裹餱粮,于橐于囊。思辑用光,弓矢斯张;干戈戚扬,爰方启行。
笃公刘,于胥斯原。既庶既繁,既顺乃宣,而无永叹。陟则在巘,复降在原。何以舟之?维玉及瑶,鞞琫容刀。
笃公刘,逝彼百泉。瞻彼溥原,乃陟南冈。乃觏于京,京师之野。于时处处,于时庐旅,于时言言,于时语语。
笃公刘,于京斯依。跄跄济济,俾筵俾几。既登乃依,乃造其曹。执豕于牢,酌之用匏。食之饮之,君之宗之。
笃公刘,既溥既长。既景乃冈,相其阴阳,观其流泉。其军三单,度其隰原。彻田为粮,度其夕阳。豳居允荒。
笃公刘,于豳斯馆。涉渭为乱,取厉取锻,止基乃理。爰众爰有,夹其皇涧。溯其过涧。止旅乃密,芮鞫之即。
01、埸(易yì)、疆:都是田的界畔。 02、餱(喉hóu):干粮。 03、橐(驮tuó)、囊:都是裹粮的用具,就是口袋。 04、巘(演yǎn):不连于大山的小山。 05、舟:通“周”。 06、鞞(俾bǐ):刀鞘上端的饰物。琫(绷běng):刀鞘下端的装饰。 07、溥(谱pǔ):大。 08、觏(够gòu):见。 09、跄跄(枪qiāng):行动安适貌。 10、豕(使shǐ):猪。 11、匏(刨páo):匏爵。 12、度(夺duó):测量。
【251.泂酌】召康公戒成王也。言皇天亲有德、飨有道也。(12章8句)
泂酌彼行潦,挹彼注兹,可以餴饎。岂弟君子,民之父母。
泂酌彼行潦,挹彼注兹,可以濯罍。岂弟君子,民之攸归。
泂酌彼行潦,挹彼注兹,可以濯溉。岂弟君子,民之攸墍。
1、泂(窘jiǒng):远。酌:舀,取水。行潦(劳lǎo):路边的积水。 2、挹(易yì):舀。 3、餴(分fēn):蒸饭。饎(赤chì,又读西xī):酒食。 4、罍(蕾lěi):古代酒器。 5、塈(戏xì):《郑笺》:“塈,息也。”
【252.卷阿】召康公戒成王也。言求贤用吉士也。(10章6:5、:4:6句)
有卷者阿,飘风自南。岂弟君子,来游来歌,以矢其音。
伴奂尔游矣,优游尔休矣。岂弟君子,俾尔弥尔性,似先公酋矣。
尔土宇昄章,亦孔之厚矣。岂弟君子,俾尔弥尔性,百神尔主矣。
尔受命长矣,茀禄尔康矣。岂弟君子,俾尔弥尔性,纯嘏尔常矣。
有冯有翼,有孝有德,以引以翼。岂弟君子,四方为则。
颙颙卬卬,如圭如璋,令闻令望。岂弟君子,四方为纲。
凤凰于飞,翙翙其羽,亦集爰止。蔼蔼王多吉士,维君子使,媚于天子。
凤凰于飞,翙翙其羽,亦傅于天。蔼蔼王多吉人,维君子命,媚于庶人。
凤凰鸣矣,于彼高冈。梧桐生矣,于彼朝阳。菶菶萋萋,雍雍喈喈。
君子之车,既庶且多。君子之马,既闲且驰。矢诗不多,维以遂歌。
01、卷(泉quán):曲。阿(厄ē):大丘。 02、伴(盼pàn)奂:闲游。 03、昄(板bǎn):大。章:明。 04、茀:通“福”。 05、嘏(古gǔ):《郑笺》:“纯,大也。予福曰嘏。” 06、冯(评píng):凭依。 07、颙颙(喁yóng):温和恭敬貌。卬卬(昂áng):气宇轩昂貌。 08、翙翙(惠huì):众多貌。 09、蔼蔼(矮ǎi):《毛传》:“蔼蔼,犹济济也。” 10、菶菶(绷běng):草木盛貌。
【253.民劳】召穆公刺厉王也。(5章10句)
民亦劳止,汔可小康。惠此中国,以绥四方。无纵诡随,以谨无良。式遏寇虐,憯不畏明。柔远能迩,以定我王。
民亦劳止,汔可小休。惠此中国,以为民逑。无纵诡随,以谨惛怓。式遏寇虐,无俾民忧。无弃尔劳,以为王休。
民亦劳止,汔可小息。惠此京师,以绥四国。无纵诡随,以谨罔极。式遏寇虐,无俾作慝。敬慎威仪,以近有德。
民亦劳止,汔可小愒。惠此中国,俾民忧泄。无纵诡随,以谨丑厉。式遏寇虐,无俾正败。戎虽小子,而式弘大。
民亦劳止,汔可小安。惠此中国,国无有残。无纵诡随,以谨缱绻。式遏寇虐,无俾正反。王欲玉女,是用大谏。
1、汔(弃qì):乞,求。 2、憯(惨cǎn):曾。 3、逑(求qiú):《毛传》:“逑,合也。” 4、惛怓(昏挠hūnnáo):朝政纷乱。 5、慝(特tè):邪恶。 6、愒(憩qì):通“憩”,休息。 7、缱绻(遣犬qiǎnquǎn):喻朝政纷乱不顺。
【254.板】凡伯刺厉王也。(8章8句)
上帝板板,下民卒瘅。出话不然,为犹不远。靡圣管管。不实于亶。犹之未远,是用大谏。
天之方难,无然宪宪。天之方蹶,无然泄泄。辞之辑矣,民之洽矣。辞之怿矣,民之莫矣。
我虽异事,及尔同僚。我即尔谋,听我嚣嚣。我言维服,勿以为笑。先民有言,询于刍荛。
天之方虐,无然谑谑。老夫灌灌,小子蹻蹻。匪我言耄,尔用忧谑。多将熇熇,不可救药。
天之方懠。无为夸毗。威仪卒迷,善人载尸。民之方殿屎,则莫我敢葵?丧乱蔑资,曾莫惠我师?
天之牖民,如埙如篪,如璋如圭,如取如携。携无曰益,牖民孔易。民之多辟,无自立辟。
价人维藩,大师维垣,大邦维屏,大宗维翰,怀德维宁,宗子维城。无俾城坏,无独斯畏。
敬天之怒,无敢戏豫。敬天之渝,无敢驰驱。昊天曰明,及尔出王。昊天曰旦,及尔游衍。
01、卒瘅(但dàn):劳累成疾。 02、亶(胆dǎn):诚信。 03、宪宪:通“欣欣”。 04、蹶(贵guì):《毛传》:“蹶,动也。” 05、泄泄(易yì):多言多语貌。 06、辑(即jí)、洽(恰qià):《毛传》:“辑,和。洽,合。” 07、怿(译yì):《通释》:“怿,朱彬读为殬(妒dù)。 08、嚣嚣(熬áo):《集传》:“嚣嚣自得不肯受言之貌。” 09、刍荛(除饶chú ráo):打草砍柴的人。 10、耄(贸mào):八十到九十岁为“耄”,此指昏乱。 11、熇熇(贺hè):火势炽盛貌。 12、懠(奇qí):愤怒。 13、殿屎(西xī):呻吟。 14、葵:通“揆”,揣测。 15、牖(有yǒu):通“诱”。 16、如埙(勋xūn)如篪(持chí):《毛传》:“如埙如篪,言相和也;如璋如圭,言相合也;如取如携,言必从也。” 17、益:借为“隘”,阻碍。 18、价(借jiè):《毛传》:“价,善也。” 19、渝(玉yù):愉。《郑笺》:“渝,变也。”
大雅•荡之什-11
【255.荡】召穆公伤周室大坏也。厉王无道,天下荡荡,无纲纪文章,故作是诗也。(12章8句)
荡荡上帝,下民之辟。疾威上帝,其命多辟。天生烝民,其命匪谌。靡不有初,鲜克有终。
文王曰咨,咨汝殷商。曾是彊御?曾是掊克?曾是在位?曾是在服?天降滔德,女兴是力。
文王曰咨,咨女殷商。而秉义类,彊御多怼。流言以对。寇攘式内。侯作侯祝,靡届靡究。
文王曰咨,咨女殷商。女炰烋于中国。敛怨以为德。不明尔德,时无背无侧。尔德不明,以无陪无卿。
文王曰咨,咨女殷商。天不湎尔以酒,不义从式。既衍尔止。靡明靡晦。式号式呼。俾昼作夜。
文王曰咨,咨女殷商。如蜩如螗,如沸如羹。小大近丧,人尚乎由行。内奰于中国,覃及鬼方。
文王曰咨,咨女殷商。匪上帝不时,殷不用旧。虽无老成人,尚有典刑。曾是莫听,大命以倾。
文王曰咨,咨女殷商。人亦有言:颠沛之揭,枝叶未有害,本实先拨。殷鉴不远,在夏后之世。
1、谌(陈chén):诚信。 2、咨(恣zī):《毛传》:“咨,嗟也。” 3、掊(抔póu)克:聚敛,搜刮。 4、炰烋(袍萧páoxiāo):即“咆哮”。 5、湎(免miǎn):沉迷。 6、愆(前qián):《郑笺》:“愆,过也。” 7、蜩(条tiáo)、螗(唐táng):《集传》:“蜩、螗,皆蝉也。” 8、奰(必bì):发怒。 9、覃(潭tán):延伸。
【256.抑】卫武公刺厉王,亦以自警也。(8章3:8,9:10句)
抑抑威仪,维德之隅。人亦有言:靡哲不愚,庶人之愚,亦职维疾。哲人之愚,亦维斯戾。
无竞维人,四方其训之。有觉德行,四国顺之。訏谟定命,远犹辰告。敬慎威仪,维民之则。
其在于今,兴迷乱于政。颠覆厥德,荒湛于酒。女虽湛乐从,弗念厥绍。罔敷求先王,克共明刑。
肆皇天弗尚,如彼泉流,无沦胥以亡。夙兴夜寐,洒扫庭内,维民之章。修尔车马,弓矢戎兵,用戒戎作,用逷蛮方。
质尔人民,谨尔侯度,用戒不虞。慎尔出话,敬尔威仪,无不柔嘉。白圭之玷,尚可磨也;斯言之玷,不可为也!
无易由言,无曰苟矣,莫扪朕舌,言不可逝矣。无言不仇,无德不报。惠于朋友,庶民小子。子孙绳绳,万民靡不承。
视尔友君子,辑柔尔颜,不遐有愆。相在尔室,尚不愧于屋漏。无曰不显,莫予云觏。神之格思,不可度思,矧可射思!
辟尔为德,俾臧俾嘉。淑慎尔止,不愆于仪。不僭不贼,鲜不为则。投我以桃,报之以李。彼童而角,实虹小子。
荏染柔木,言缗之丝。温温恭人,维德之基。其维哲人,告之话言,顺德之行。其维愚人,覆谓我僭。民各有心。
于乎小子,未知臧否。匪手携之,言示之事。匪面命之,言提其耳。借曰未知,亦既抱子。民之靡盈,谁夙知而莫成?
昊天孔昭,我生靡乐。视尔梦梦,我心惨惨。诲尔谆谆,听我藐藐。匪用为教,覆用为虐。借曰未知,亦聿既耄。
于乎,小子,告尔旧止。听用我谋,庶无大悔。天方艰难,曰丧厥国。取譬不远,昊天不忒。回遹其德,俾民大棘。
01、訏(需xū):大。谟(磨mó):考虑。 02、共(巩gǒng):执行。 03、逷(替yì):通“逖”,远。 04、玷(店diàn):《毛传》:“玷,缺也。” 05、扪(门mén):《毛传》:“扪,持也。” 06、雠(仇chóu):反应,对答。 07、矧(沈shěn)、射(易yì):《郑笺》:“矧,况。射,厌也。” 08、僭(见jiàn):差错。贼:戕(枪qiāng)害。 09、荏(仁rén)染:《传疏》:“荏染,柔意也。柔木:椅(依yī)桐梓漆也。” 10、缗(民mín):安上。 11、僭(见jiàn):《集传》:“僭,不信也。” 12、臧否(劈pǐ):《释文》:“臧,善也。否,恶也。” 13、耄(贸mào):《集传》:“耄,老也,八十九十曰耄。” 14、忒(特tè):《集传》:“忒,差。”
【257.桑柔】芮伯刺厉王也。(16章8:8,8:6句)
菀彼桑柔,其下侯旬,捋采其刘,瘼此下民。不殄心忧,仓兄填兮。倬彼昊天,宁不我矜?
四牡骙骙,旟旐有翩。乱生不夷,靡国不泯。民靡有黎,具祸以烬。于乎有哀,国步斯频。
国步灭资,天不我将。靡所止疑,云徂何往?君子实维,秉心无竞。谁生厉阶,至今为梗?
忧心殷殷,念我土宇。我生不辰,逢天僤怒。自西徂东,靡所定处。多我觏痻,孔棘我圉。
为谋为毖,乱况斯削。告尔忧恤,诲尔序爵。谁能执热,逝不以濯?其何能淑,载胥及溺。
如彼溯风,亦孔之僾。民有肃心,荓云不逮。好是稼穑,力民代食。稼穑维宝,代食维好?
天降丧乱,灭我立王。降此蟊贼,稼穑卒痒。哀恫中国,具赘卒荒。靡有旅力,以念穹苍。
维此惠君,民人所瞻。秉心宣犹,考慎其相。维彼不顺,自独俾臧。自有肺肠,俾民卒狂。
瞻彼中林,甡甡其鹿。朋友已谮,不胥以穀。人亦有言:进退维谷。
维此圣人,瞻言百里。维彼愚人,覆狂以喜。匪言不能,胡斯畏忌?
维此良人,弗求弗迪。维彼忍心,是顾是复。民之贪乱,宁为荼毒。
大风有隧,有空大谷。维此良人,作为式穀。维彼不顺,征以中垢。
大风有隧,贪人败类。听言则对,诵言如醉。匪用其良,复俾我悖。
嗟尔朋友,予岂不知而作。如彼飞虫,时亦弋获。既之阴女,反予来赫。
民之罔极,职凉善背。为民不利,如云不克。民之回遹,职竞用力。
民之未戾,职盗为寇。凉曰不可,覆背善詈。虽曰匪予,既作尔歌!
01、殄(舔tiǎn)《郑笺》:“殄,绝也。” 02、仓兄(怆旷chuàng kuàng):同“怆怳”,凄怆之意。 03、倬(捉zhuō):《郑笺》:“倬,明大貌。昊天乃倬然明大而不矜哀下民。”矜(金jīn):怜悯;怜惜。 04、骙骙(葵kuí)、旟(余yú)旐(照zhào):《毛传》:“骙骙,不息也。鸟隼曰旟,龟蛇曰旐。” 05、烬(尽jìn):火烧东西的剩余。 06、僤(但dàn):《毛传》:“僤,厚也。” 07、觏痻(民mín):《集传》:“觏,见。痻,病。棘,急。圉(雨yǔ),边也。” 08、毖(必bì):谨慎。 09、溯(肃sù)、僾(艾ài):《毛传》:“溯,向。僾,唈(邑yì)。” 10、荓(乒pīng):使。 11、蟊(毛máo):《郑笺》:“虫食苗根曰蟊,食节曰贼。卒,尽。痒(扬yáng),病也。” 12、恫(通tōng):痛。 13、赘(坠zhuì):连属。 14、甡甡(申shēn):众多貌。 15、谮(zèn)、穀:《郑笺》:“谮,不信也。穀,善也。” 16、迪(敌dí):进取。 17、隧(碎suì):风疾速貌。 18、詈(利lì):骂;责骂。
【258.云汉】仍叔美宣王也。宣王承厉王之烈,内有拨乱之志,遇烖而惧,侧身修行,欲销去之。天下喜于王化复行,百姓见忧,故作是诗也。(8章10句)
倬彼云汉,昭回于天。王曰:於乎!何辜今之人?天降丧乱,饥馑荐臻。靡神不举,靡爱斯牲。圭壁既卒,宁莫我听?
旱既大甚,蕴隆虫虫。不殄禋祀,自郊徂宫。上下奠瘗,靡神不宗。后稷不克,上帝不临。耗斁下土,宁丁我梗
旱既大甚,则不可推。兢兢业业,如霆如雷。周余黎民,靡有孑遗。昊天上帝,则不我遗。胡不相畏?先祖于摧。
旱既大甚,则不可沮。赫赫炎炎,云我无所。大命近止,靡瞻靡顾。群公先正,则不我助。父母先祖,胡宁忍予?
旱既大甚,涤涤山川。旱魃为虐,如惔如焚。我心惮暑,忧心如熏。群公先正,则不我闻。昊天上帝,宁俾我遁?
旱既大甚,黾勉畏去。胡宁瘨我以旱?憯不知其故。祈年孔夙,方社不莫。昊天上帝,则不我虞。敬恭明神,宜无悔怒。
旱既大甚,散无友纪。鞫哉庶正,疚哉冢宰。趣马师氏,膳夫左右。靡人不周。无不能止,瞻卬昊天,云如何里!
瞻卬昊天,有嘒其星。大夫君子,昭假无赢。大命近止,无弃尔成。何求为我。以戾庶正。瞻卬昊天,曷惠其宁?
01、倬(拙zhuō):广大貌。 02、辜(孤gū):《郑笺》:“辜,罪也。” 03、殄(舔tiǎn):《集传》:“殄,绝也。郊,祀天地也。宫,宗庙也。” 04、瘗(易yì):埋。 05、斁(度dù):《郑笺》:“斁,败也。” 06、孑(节jié)遗:《集传》:“孑,无右臂貌。遗,余也。言大乱之后,周之余民,无复有半身之遗者。” 07、沮(居jū):《毛传》:“沮,止也。” 08、涤涤(敌dí):《集传》:“涤涤,言山无木,川无水,如涤而除之也。” 09、旱魃(拔bá):旱神 10、闻:同“问”,安慰。 11、遁(盾dùn):《通释》:“遁,屯古同声。当读如屯难之屯。又遁困亦同声。宁俾我遁,犹云乃使我困也。” 12、瘨(颠diān):病。 13、鞫(居jū):《集传》:“鞫,穷也。庶正,正官之长也。疚,病也。冢宰,又众长之长也。” 14、卬(养yǎng):通“仰”,仰望。
【259.崧高】尹吉甫美宣王也。天下复平,能建国亲诸侯,褒赏申伯焉。(8章8句)
崧高维岳,骏极于天。维岳降神,生甫及申。维申及甫,维周之翰。四国于蕃。四方于宣。
亹亹申伯,王缵之事。于邑于谢,南国是式。王命召伯,定申伯之宅。登是南邦,世执其功。
王命申伯,式是南邦。因是谢人,以作尔庸。王命召伯,彻申伯土田。王命傅御,迁其私人。
申伯之功,召伯是营。有俶其城,寝庙既成。既成藐藐,王锡申伯。四牡蹻蹻,钩膺濯濯。
王遣申伯,路车乘马。我图尔居,莫如南土。锡尔介圭,以作尔宝。往近王舅,南土是保。
申伯信迈,王饯于郿。申伯还南,谢于诚归。王命召伯,彻申伯土疆。以峙其粻,式遄其行。
申伯番番,既入于谢。徒御啴啴。周邦咸喜,戎有良翰。不显申伯,王之元舅,文武是宪。
申伯之德,柔惠且直。揉此万邦,闻于四国。吉甫作诵,其诗孔硕。其风肆好,以赠申伯。
1、崧(松sōng):山高大貌。 2、申:《郑笺》:“申,申侯也。甫,甫侯也。皆以贤知入为周之桢干之臣。” 3、宣:垣(原yuán)。 4、缵(纂zuǎn):继承。 5、蹻蹻(绝jué):《毛传》:“蹻蹻,壮貌。” 6、近(记jì):表语气,犹“矣”。 7、峙(制zhì):贮备。粻(张zhāng)、遄(穿chuān):粮食。 8、番番(播bō):《毛传》:“番番,勇武貌。” 9、啴啴(滩tān):《毛传》:“啴啴,喜乐也。”
【260.烝民】尹吉甫美宣王也。任贤使能,周室中兴焉。(8章8句)
天生烝民,有物有则。民之秉彝,好是懿德。天监有周,昭假于下。保兹天子,生仲山甫。
仲山甫之德,柔嘉维则。令仪令色。小心翼翼。古训是式。威仪是力。天子是若,明命使赋。
王命仲山甫,式是百辟,缵戎祖考,王躬是保。出纳王命,王之喉舌。赋政于外,四方爰发。
肃肃王命,仲山甫将之。邦国若否,仲山甫明之。既明且哲,以保其身。夙夜匪解,以事一人。
人亦有言,柔则茹之,刚则吐之。维仲山甫,柔亦不茹,刚亦不吐。不侮矜寡,不畏强御。
人亦有言,德輶如毛,民鲜克举之。我仪图之,维仲山甫举之。爱莫助之。衮职有阙,维仲山甫补之。
仲山甫出祖。四牡业业。征夫捷捷,每怀靡及。四牡彭彭,八鸾锵锵。王命仲山甫,城彼东方。
四牡骙骙,八鸾喈喈。仲山甫徂齐,式遄其归。吉甫作诵,穆如清风。仲山甫永怀,以慰其心。
01、烝(蒸zhēng):《毛传》:“烝,众。物,事。则,法。” 02、秉彝(遗yí):秉性。 03、解(懈xìe):《集传》:“解,怠也。一人,天子也。” 04、茹(如rú):吃。 05、矜(关guān):鳏。 06、輶(尤yóu):《郑笺》:“輶,轻。” 07、衮(敢gǎn)职:犹龙章 08、彭彭(邦bāng):《郑笺》:“彭彭,行貌。锵锵,鸣声。” 09、骙骙(葵kuí):《集传》:“骙骙,强貌。” 10、喈喈(接jiē):铃声。 11、遄(穿chuān):《毛传》:“遄,疾也。”
【261.韩奕】尹吉甫美宣王也。能锡命诸侯。(6章12句)
奕奕梁山,维禹甸之,有倬其道。韩侯受命,王亲命之:缵戎祖考,无废朕命。夙夜匪解,虔共尔位,朕命不易。粲不庭方,以佐戎辟。
四牡奕奕,孔修且张。韩侯入觐,以其介圭,入觐于王。王锡韩侯,淑旂绥章,簟茀错衡,玄衮赤舄,钩膺镂锡,郭鞃浅幭,鞗革金厄。
韩侯出祖,出宿于屠。显父饯之,清酒百壶。其殽维何?炰鳖鲜鱼。其蔌维何?维笋及蒲。其赠维何?乘马路车。笾豆有且。侯氏燕胥。
韩侯取妻,汾王之甥,蹶父之子。韩侯迎止,于蹶之里。百两彭彭,八鸾锵锵,不显其光。诸娣从之,祁祁如云。韩侯顾之,烂其盈门。
蹶父孔武,靡国不到。为韩姞相攸,莫如韩乐。孔乐韩土,川泽訏訏,鲂鱮甫甫,麀鹿噳噳,有熊有罴,有猫有虎。庆既令居,韩姞燕誉。
溥彼韩城,燕师所完。以先祖受命,因时百蛮。王锡韩侯,其追其貊。奄受北国,因以其伯。实墉实壑,实亩实藉。献其貔皮,赤豹黄罴。
01、甸(店diàn):治理。倬(拙zhuō):广大貌。 02、缵(纂zuǎn):继承。 03、共(工gōng):《毛传》:“虔,固。共,执也。” 04、觐(今jīn):朝见天子。 05、簟(店diōn)茀(扶fú):《正义》:“茀者,车之蔽;簟者,席之名。言簟正是用席为蔽也。” 06、镂锡(原yuán):马额上的刻金饰物。 07、鞹鞃(扩红kuò hóng):车前扶木裹以皮革。幭(篾miè):车轼上的皮套。 08、金厄(恶è):金环套于马项。 09、蔌(素sù):素菜。 10、汾(焚fén)王:《郑笺》:“汾王,厉王也。” 11、蹶(贵guì)父:《毛传》:“蹶父,卿士也。” 12、娣(第dì):陪嫁姑娘。 13、訏訏(许xǔ):《毛传》:“訏訏,大也。甫甫然,大也。噳噳(雨yǔ),众也。” 14、罴(皮pí):《尔雅o释兽》:“罴,如熊,黄白摹!?” 15、溥(谱pǔ):阔大。 16、追、貊(莫mò):部落名。 17、壑(赫hè):《郑笺》:“筑治是城,浚修是壑,井牧是田亩,收敛是赋税。” 18、貔(皮pí):猛兽名。
【262.江汉】尹吉甫美宣王也。能锡命诸侯。(12章8句)
江汉浮浮,武夫滔滔。匪安匪游,淮夷来求。既出我车,既设我旟。匪安匪舒,淮夷来铺。
江汉汤汤,武夫洸洸。经营四方,告成于王。四方既平,王国庶定。时靡有争,王心载宁。
江汉之浒,王命召虎:式辟四方,彻我疆土。匪疚匪棘,王国来极。于疆于理,至于南海。
王命召虎:来旬来宣。文武受命,召公维翰。无曰予小子,召公是似。肇敏戎公,用锡尔祉。
厘尔圭瓒,秬鬯一卣。告于文人,锡山土田。于周受命,自召祖命,虎拜稽首:天子万年!
虎拜稽首,对扬王休。作召公考:天子万寿!明明天子,令闻不已,矢其文德,洽此四国。
1、铺(瀑pù):列阵,指讨伐。 2、洸洸(光guāng):《毛传》:“洸洸,武貌。” 3、浒(虎hǔ):《郑笺》:“浒,水涯也。” 4、辟(劈pì):开辟。 5、厘(黎lí):赐。《毛传》:“厘,赐也。” 6、秬鬯(具唱jù chàng):古时酿的酒,用于祭祀。卣(有yǒu):酒器。
【263.常武】召穆公美宣王也。有常德以立武事,因以为戒然。(6章8句)
赫赫明明。王命卿士,南仲大祖,大师皇父。整我六师,以修我戎。既敬既戒,惠此南国。
王谓尹氏,命程伯休父,左右陈行。戒我师旅,率彼淮浦,省此徐土。不留不处,三事就绪。
赫赫业业,有严天子。王舒保作,匪绍匪游。徐方绎骚,震惊徐方。如雷如霆,徐方震惊。
王奋厥武,如震如怒。进厥虎臣,阚如虓虎。铺敦淮濆,仍执丑虏。截彼淮浦,王师之所。
王旅啴啴,如飞如翰。如江如汉,如山之苞。如川之流,绵绵翼翼。不测不克,濯征徐国。
王犹允塞,徐方既来。徐方既同,天子之功。四方既平,徐方来庭。徐方不回,王曰还归。
1、绎(易yì)骚:骚动不安。 2、阚(喊hǎn):老虎发怒。虓(肖xiāo):老虎吼叫。 3、濆(焚fén):水边高地。 4、啴啴(滩tān):《毛传》:“啴啴然,盛也。”
【264.瞻卬】凡伯刺幽王大坏也。(7章10、8、10、8、8、8、10句)
瞻卬昊天,则不我惠。孔填不宁,降此大厉。邦靡有定,士民其瘵。蟊贼蟊疾,靡有夷届。罪罟不收,靡有夷瘳。
人有土田,女反有之。人有民人,女覆夺之。此宜无罪,女反收之。彼宜有罪,女覆说之。
哲夫成城,哲妇倾城。懿厥哲妇,为枭为鸱。妇有长舌,维厉之阶。乱匪降自天,生自妇人。匪教匪诲,时维妇寺。
鞫人忮忒。谮始竞背。岂曰不极?伊胡为慝?如贾三倍,君子是识。妇无公事,休其蚕织。
天何以剌?何神不富?舍尔介狄,维予胥忌。不吊不祥,威仪不类。人之云亡,邦国殄瘁。
天之降罔,维其优矣。人之云亡,心之忧矣。天之降罔,维其几矣。人之云亡,心之悲矣。
觱沸槛泉,维其深矣。心之忧矣,宁自今矣?不自我先,不自我后。藐藐昊天,无不克巩。无忝皇祖,式救尔后。
01、卬(yǎnɡ):通”仰”。 02、填(chén):通”尘”,长久。 03、瘵(zhài):病。 04、蟊(máo):伤害禾稼的虫子。 05、罟(ɡǔ):网。 06、瘳(chōu):病愈。 07、说(tuō):通”脱”。 08、枭(xiāo):传说长大后食母的恶鸟。鸱(chī):恶声之鸟,即猫头鹰。 09、时:犹”是”。维:犹”为”。寺(shì):昵近。寺人,内侍。 10、鞫(jū):穷尽。忮(zhì):害。忒(tè):变。 11、谮(zèn):进谗言。 12、慝(tè):恶,错。 13、贾(ɡǔ):商人。 14、识(zhí):通”职”。 15、狄(tì):同”逖”,远。 16、胥(xū):通”斯”,是。 17、殄(tiǎn)瘁:两字皆训”病”。 18、几(jī):近。 19、觱(bì)沸:泉水上涌的样子。 20、忝(tiǎn):辱。
【265.召旻】凡伯刺幽王大坏也。旻,闵也,闵天下无如召公之臣也。(4章4:5,3:7句)
旻天疾威,天笃降丧。瘨我饥馑,民卒流亡。我居圉卒荒。
天降罪罟,蟊贼内讧。昏椓靡共,溃溃回遹,实靖夷我邦。
皋皋訿訿,曾不知其玷。兢兢业业,孔填不宁,我位孔贬。
如彼岁旱,草不溃茂,如彼栖苴。我相此邦,无不溃止。
维昔之富,不如时。维今之疚,不如兹。彼疏斯粺,胡不自替?职兄斯引。
池之竭矣,不云自频?泉之竭矣,不云自中?溥斯害矣,职兄斯弘,不災我躬。
昔先王受命,有如召公,日辟国百里,今也日蹙国百里。於乎哀哉!维今之人,不尚有旧!
01、旻(mín)天:《尔雅•释天》:”秋为旻天。” 02、瘨(diān):灾病。 03、圉(yǔ):边境。 04、罪罟(ɡǔ):罪网。 05、昏椓(zhuó):昏,乱;椓,通”诼”,谗毁。 06、回遹(yù):邪僻。 07、訿(zǐ)訿:谗毁。 08、孔:很。填(chén):长久。 09、苴(chá):枯草。 10、粺(bài):精米。 11、兄(kuànɡ):”况”的假借。 12、频(bīn):滨。 13、溥(pǔ):同”普”,普遍。 14、烖(zāi):同”灾”。 15、召(shào)公:召公奭,周武王、成王时的大臣。 16、蹙(cù):收缩。 17、於(wū)乎:同”呜呼”。
颂•周颂-31
清庙之什
【266.清庙】祀文王也。周公既成洛邑,朝诸侯,率以祀文王焉。(1章8句)
于穆清庙,肃雍显相。济济多士,秉文之德。对越在天,骏奔走在庙。不显不承,无射于人斯。
1、於(误wù):叹词。 2、射(易yì):通“斁(译yì)”,厌弃。
【267.维天之命】大平告文王也。(1章8句)
维天之命,于穆不已。于乎不显,文王之德之纯。假以溢我,我其收之。骏惠我文王,曾孙笃之。
1、假:通“嘉”。 溢:谨慎。 2、骏:顺从。惠:顺。 3、笃:专一,忠实执行。
【268.维清】奏《象舞》也。(1章5句)
维清缉熙,文王之典。肇禋,迄用有成,维周之祯。
1、缉熙(即西jí xī):光明。 2、肇禋(照因zhào yīn):《毛传》:“肇,始。禋(yīn),祀。” 3、祯(真zhēn):吉兆,祥瑞。
【269.烈文】成王即政,诸侯助祭也。(1章13句)
烈文辟公,锡兹祉福。惠我无疆,子孙保之。无封靡于尔邦,维王其崇之。
念兹戎功,继序其皇之。无竞维人,四方其训之。不显维德,百辟其刑之。於乎,前王不忘!
1、烈文:有功与德。 2、序:承继。 3、无竞:不刚强,意为恭谦有礼。 4、训:通“顺”。
【270.天作】祀先王先公也。(1章7句)
天作高山,大王荒之。彼作矣,文王康之。彼徂矣,岐有夷之行。子孙保之。
1、作:生。 2、荒:开垦。 3、康:使安康。
【271.昊天有成命】郊祀天地也。(1章7句)
昊天有成命,二后受之。成王不敢康,夙夜基命宥密。於缉熙!单厥心,肆其靖之。
1、成命:明确的命令。 2、后:君王。 3、基:谋。命:政令。宥:语助词。密:勤勉。 4、於(呜wū):叹词。缉熙:光明。此用为动词。 5、单:竭尽。
【272.我将】祀文王于明堂也。(1章10句)
我将我享,维羊维牛,维天其右之。仪式刑文王之典,日靖四方。
伊嘏文王,既右飨之。我其夙夜,畏天之威,于时保之。
1、将:奉献。 2、右:佑。 3、仪式:法度。刑:效法。 4、嘏(谷gǔ):远大。 5、于时:于是。
【273.时迈】巡守告祭柴望也。(1章15句)
时迈其邦,昊天其子之,实右序有周。薄言震之,莫不震叠。怀柔百神,及河乔岳,允王维后。
明昭有周,式序在位。载戢干戈,载橐弓矢。我求懿德,肆于时夏,允王保之。
1、迈:巡视,视察。 2、序:助。 3、叠:惊惧。 4、戢(即jí):收藏。橐(高gāo):《毛传》:“戢,聚。橐,韬。” 5、肆:施行。
【274.执竞】祀武王也。(1章14句)
执竞武王,无竞维烈。不显成康,上帝是皇。自彼成康,奄有四方,斤斤其明。
钟鼓喤喤,磬莞将将,降福穰穰。降福简简,威仪反反。既醉既饱,福禄来反。
1、竞:强。 2、烈:业。 3、皇:嘉赏。 4、莞(管guǎn):管。将将(枪强qiāng qiáng):《毛传》:“喤喤,和也。将将,集也。” 5、穰穰(壤rǎng):盛多貌。反反:慎重貌,善貌。 6、反:复。
【275.思文】后稷配天也。(1章8句)
思文后稷,克配彼天。立我烝民,莫菲尔极。贻我来牟,帝命率育,无此疆尔界。陈常于时夏。
1、思:语助词。 2、克:能。 3、极:德之至。 4、来牟(谋móu):《集传》:“来,小麦。牟,大麦也。” 5、常:农政。
臣工之什
【276.臣工】诸侯助祭遣于庙也。(1章15句)
嗟嗟臣工,敬尔在公。王厘尔成,来咨来茹。嗟嗟保介,维莫之春,亦又何求?如何新畲?
于皇来牟,将受厥明。明昭上帝,迄用康年。命我众人:庤乃钱镈,奄观铚艾。
1、嗟嗟(接jiē):《毛传》:“嗟嗟,敕之也。工,官也。” 2、咨、茹(如rú):《郑笺》:“咨,谋。茹,度也。” 3、畲(余yú):熟田。 4、於(呜wū)皇来牟:《集传》:“於皇,叹美之辞。来牟,麦也。” 5、厥(绝jué)明:收成。 6、庤(至zhì):准备。钱(检jiǎn):农具。镈(勃bó):农具。 7、铚(至zhì):拿镰收割。艾(亦yì):收割。
【277.噫嘻】春夏祈谷于上帝也。(1章8句)
噫嘻成王,既昭假尔。率时农夫,播厥百谷。骏发尔私,终三十里。亦服尔耕,十千维耦。
1、尔:招请的神灵。 2、服:从事。 3、耦(偶ǒu):《集传》:“耦,二人并耕也。”
【278.振鹭】二王之后来助祭也。(1章8句)
振鹭于飞,于彼西雍。我客戾止,亦有斯容。在彼无恶,在此无斁。庶几夙夜,以永终誉。
1、振:群飞貌。 2、戾(立lì):《传疏》:“戾,至也。” 3、斯容:好仪容。 4、斁(亦yì):《郑笺》:“在彼,谓居其国无怨恶之者;在此,谓其人来朝。人皆爱敬之,无厌之者。”
【279.丰年】秋冬报也。(1章7句)
丰年多黍多稌,亦有高廪,万亿及秭。为酒为醴,烝畀祖妣。以洽百礼,降福孔皆。
1、稌(图tú):稻。 齍(资zī):古代盛谷类的祭器。 2、秭(子zǐ):数量名。 3、烝畀(蒸蔽zhēng bì):《郑笺》:“烝,进。畀,予也。” 4、洽(恰qià):齐备。
【280.有瞽】季冬荐鱼,春献鲔也。(1章13句)
有瞽有瞽,在周之庭。设业设虡,崇牙树羽。应田县鼓,鞉磬柷圉。既备
乃奏,箫管备举。喤喤厥声,肃雍和鸣,先祖是听。我客戾止,永观厥成。
1、瞽:盲人。 2、树羽:《集传》:“树羽,置五彩之羽于崇牙之上也。”业、虡(具jù)、崇牙:见《大雅o灵台》(Y-082)篇注9. 3、虡(具jù):木架。 4、鞉(逃táo):摇鼓。敔(语yǔ):古击乐器。
【281.潜】嗣王谋于庙也。(1章6句)
猗与漆沮,潜有多鱼。有鳣有鲔,鲦鲿鰋鲤。以享以祀,以介景福。
1、猗(依yī)与:叹词。 2、鳣(沾zhān)、鲔(伟wěi):鱼名。 3、鲿(尝cháng):黄颊鱼。鲦(条tiáo)、鰋(掩yǎn):《毛传》:“鲦,白鲦也。鰋,鲇也。”
【282.雝】禘大祖也。(1章16句)
有来雝雝,至止肃肃。相维辟公,天子穆穆。于荐广牡,相予肆祀。假哉皇考!绥予孝子。
宣哲维人,文武维后。燕及皇天,克昌厥后。绥我眉寿,介以繁祉,既右烈考,亦右文母。
1、雍雍(yōng):繁体字写成“雝”。和悦。 2、辟公:诸侯。 3、广牡:《集传》:“广牡,大牲也。” 4、肆祀:陈设祭品。 5、假:大。
【283.载见】诸侯始见乎武王庙也。(1章14句)
载见辟王,曰求厥章。龙旂阳阳,和铃央央。鞗革有鸧,休有烈光。率见昭考,以孝以享。
以介眉寿,永言保之,思皇多祜。烈文辟公,绥以多福,俾缉熙于纯嘏。
1、载:初始。 2、鞗(条tiáo)革:《郑笺》:“交龙为旂。鞗革,辔首也。”鸧(枪qiāng):金饰貌。 3、嘏(谷gǔ):《郑笺》:“俾,使。纯,大也。天子受福曰大嘏。”
【284.有客】微子来见祖庙也。(1章12句)
有客有客,亦白其马。有萋有且,敦琢其旅。有客宿宿,有客信信。
言授之絷,以絷其马。薄言追之,左右绥之。既有淫威,降福孔夷。
1、萋、且(居jū):随从众多貌。 2、絷(值zhí):《郑笺》:“絷,绊也。” 3、追:饯行。
【285.武】奏《大武》也。(1章7句)
于皇武王!无竞维烈。允文文王,克开厥后。嗣武受之,胜殷遏刘,耆定尔功。
1、於(呜wū)皇:《集传》:“於,叹辞。皇,大。” 2、刘:杀;征伐。 3、耆(纸zhǐ):致使;达到。
闵予小子之什
【286.闵予小子】嗣王谋于庙也。(1章11句)
闵予小子,遭家不造,嬛嬛在疚。于乎皇考,永世克孝。
念兹皇祖,陟降庭止。维予小子,夙夜敬止。于乎皇王,继序思不忘。
1、闵:通“悯”。哀怜。 2、嬛嬛(穷qióng):孤独无依貌。疚(旧jiù):痛苦。
【287.访落】嗣王谋于庙也。(1章12句)
访予落止,率时昭考。于乎悠哉,朕未有艾。将予就之,继犹判涣。
维予小子,未堪家多难。绍庭上下,陟降厥家。休矣皇考,以保明其身。
1、率时:《毛传》:“率,循。时,是。” 2、艾:阅历。 3、判涣:分散,使广大。 4、绍:继承。陟(治zhì)降:升降。
【288.敬之】羣臣进戒嗣王也。(1章12句)
敬之敬之,天维显思,命不易哉。无曰高高在上,陟降厥士,日监在兹。
维予小子,不聪敬止。日就月将,学有缉熙于光明。佛时仔肩,示我显德行。
1、敬:警戒。 2、佛(必bì):辅助。仔肩:责任。
【289.小毖】嗣王求助也。(1章8句)
予其惩,而毖后患。莫予荓蜂,自求辛螫。肇允彼桃虫,拚飞维鸟。未堪家多难,予又集于蓼。
1、毖(必bì):谨慎。惩(成chéng):《毛传》:“毖,慎也。” 2、荓(平píng)蜂:《毛传》:“荓蜂,摩曳也。” 3、辛螫(市shì):《传疏》:“辛螫,《释文》引《韩诗》作辛赦,云:”赦,事也。‘辛事,谓辛苦之事也。“ 4、蓼(了liǎo):《集传》:“蓼,辛苦之物也。”
【290.载芟】春籍田而祈社稷也。(1章31句)
载芟载柞,其耕泽泽。千耦其耘,徂隰徂畛。侯主侯伯,侯亚侯旅,侯彊侯以。
有嗿其馌,思媚其妇,有依其士。有略其耜,俶载南亩,播厥百谷。实函斯活,驿驿其达。
有厌其杰,厌厌其苗,绵绵其麃。载获济济,有实其积,万亿及秭。为酒为醴,烝畀祖妣,不洽百礼。
有飶其香。邦家之光。有椒其馨,胡考之宁。匪且有且,匪今斯今,振古如兹。
01、芟(山shān):锄草。柞(择zé):伐木。 02、泽泽(释释shìshì):解散。 03、隰(席xí):低湿之地,即指田地所在。畛(诊zhěn):田畔路径。 04、嗿(毯tǎn):众声。 05、略:锋利。耜(似sì):农具名,用来插地起土。 06、驿驿(译yì):《尔雅》作“绎绎”,连续貌。 07、麃(标biāo):除禾苗间的草,是耘的别名。 08、秭(姊zǐ):万亿。 09、烝(蒸zhēng):进。 10、飶(必bì):本字为“苾”,芬芳。 11、匪:读作“非”。且(租zū):此,指丰收。
【291.良耜】秋报社稷也。(1章23句)
畟畟良耜,俶载南亩。播厥百谷,实函斯活。或来瞻女,载筐及莒,其饟伊黍。
其笠伊纠,其镈斯赵,以薅荼蓼。荼蓼朽止,黍稷茂止。获之挃挃,积之栗栗。
其崇如墉,其比如栉。以开百室,百室盈止,妇子宁止。杀时犉牡,有捄其角。以似以续,续古之人。
1、畟畟(侧cè):耜(似sì)深耕入土之貌。 2、筥(举jǔ):圆形的竹筐。 3、饟(饷xǎng):“饷”的异体字。 4、镈(博bó):农具名,用来除草。 5、薅(蒿hāo):拔除田草为薅。蓼(了liǎo):水田秽草。 6、挃挃(治zhì):割取禾穗的声音。 7、栉(治zhì):理发器,梳篦总名。 8、犉(闰阳rún):黑嘴黄牛。 9、捄(求qiú):通作“觩”。
【292.丝衣】绎宾尸也。高子曰:“灵星之尸也。”。(1章9句)
丝衣其紑,载弁俅俅。自堂徂基,自羊徂牛,鼐鼎及鼒,兕觥其觩。旨酒思柔。不吴不敖,胡考之休。
1、紑(否阳fóu):洁净新鲜。俅俅(求qiú),恭顺貌。” 2、鼐(乃nǎi)、鼒(资zī):《毛传》:“大鼎谓之鼐,小鼎谓之鼒。” 3、兕觥(sì ɡōnɡ):盛酒器。觩(qíu):形容兕觥弯曲的样子。
【293.酌】告成《大武》也。言能酌先祖之道,以养天下也。(1章9句)
于铄王师,遵养时晦。时纯熙矣,是用大介。我龙受之,蹻蹻王之造。载用有嗣,实维尔公允师。
1、於(呜wū)、铄(朔shuò):《集传》:“於,叹辞。铄,盛。” 2、蹻蹻(绝jué):盛大貌。
【294.桓】讲武类禡也。(1章9句)
绥万邦,屡丰年。天命匪解,桓桓武王。保有厥士,于以四方,克定厥家。于昭于天,皇以间之。
1、解(懈xiè):懈。 2、桓桓:威武貌。 3、皇:大。间(见jiàn):代。
【295.赉】大封于庙也,赉,予也,言所以锡予善人也。(1章6句)
文王既勤止,我应受之。敷时绎思,我徂维求定。时周之命,于绎思。
1、赉(赖lài):赏赐,赠送。 2、於(呜wū):《集传》:“於,叹辞。”
【296.般】巡守而祀四岳河海也。(1章7句)
于皇时周!陟其高山,嶞山乔岳,允犹翕河。敷天之下,裒时之对。时周之命。
1、嶞(垛duò):狭长的小山。 2、翕(细xì):合。 3、裒(掊póu):聚集。
颂•鲁颂-4
僖公能遵伯禽之法,俭以足用,宽以爱民,务农重谷,牧于垧野,鲁人尊之,于是季孙孙行父请命于周,而史克作是颂。。
【297.駉】颂僖公也。(4章8句)
駉駉牡马,在坰之野。薄言駉者,有驈有皇,有骊有黄,以车彭彭。思无疆思,马斯臧。
駉駉牡马,在坰之野。薄言駉者,有骓有駓,有骍有骐,以车伾伾。思无期思,马斯才。
駉駉牡马,在坰之野。溥言駉者,有驒有骆,有骝有雒,以车绎绎。思无斁思,马斯作。
駉駉牡马,在坰之野。薄言駉者,有骃有騢,有驔有鱼,以车祛祛。思无邪思,马斯徂。
01、駉駉(扃jiōng); 02、坰(窘jiǒng); 03、驈(欲yù); 04、彭彭(邦bāng); 05、骓(锥zhuī)、駓(坯pī); 06、伾伾(匹pǐ); 07、驒(驮tuó); 08、绎绎(易yì); 09、斁(易yì); 10、骃(音yīn)、驔(垫diàn); 11、祛祛(区qū);
【298.有駜】颂僖公君臣之有道也。(3章9句)
有駜有駜,駜彼乘黄。夙夜在公,在公明明。振振鹭,鹭于下。鼓咽咽,醉言舞。于胥乐兮!
有駜有駜,駜彼乘牡。夙夜在公,在公饮酒。振振鹭,鹭于飞。鼓咽咽,醉言归。于胥乐兮!
有駜有駜,駜彼乘駽。夙夜在公,在公载燕。自今以始,岁其有。君子有穀,诒孙子。于胥乐兮!
1、駜(必bì):《毛传》:“駜,马肥强貌。” 2、咽咽(音yīn):《毛传》:“咽咽,鼓节也。” 3、駽(宣xuān):青黑马。
【299.泮水】颂僖公能修泮宫也。(8章8句)
思乐泮水,薄采其芹。鲁侯戾止,言观其旂。其旂茷茷,鸾声哕哕。无小无大,从公于迈。
思乐泮水,薄采其藻。鲁侯戾止,其马蹻蹻。其马蹻蹻,其音昭昭。载色载笑,匪怒伊教。
思乐泮水,薄采其茆。鲁侯戾止,在泮饮酒。既饮旨酒,永锡难老。顺彼长道,屈此群丑。
穆穆鲁侯,敬明其德。敬慎威仪,维民之则。允文允武,昭假烈祖。靡有不孝,自求伊祜。
明明鲁侯,克明其德。既作泮宫,淮夷攸服。矫矫虎臣,在泮献馘。淑问如皋陶,在泮献囚。
济济多士,克广德心。桓桓于征,狄彼东南。烝烝皇皇,不吴不扬。不告于訩,在泮献功。
角弓其觩。束矢其搜。戎车孔博。徒御无斁。既克淮夷,孔淑不逆。式固尔犹,淮夷卒获。
翩彼飞鸮,集于泮林。食我桑黮,怀我好音。憬彼淮夷,来献其琛。元龟象齿,大赂南金。
01、泮(畔pàn)水:《毛传》:“泮水,泮宫之水也。天子辟雍,诸侯泮宫。” 02、茷茷(配pèi):《集传》:“茷茷,飞扬也。哕哕(惠huì),和也。” 03、蹻蹻(焦jiāo):《毛传》:“其马蹻蹻,言强盛也。” 04、茆(卯mǎo):莼(纯chún)菜。 05、矫矫(搅jiǎo)、馘(国guó):割敌左耳。 06、訩(凶xiōng):争辩。 07、觩(求qiú):《集传》:“觩,弓健貌。五十矢为束或曰:百矢也。搜,矢疾声也。” 08、鸮(萧xiāo):《毛传》:“翩,飞貌。鸮,恶声之鸟也。” 09、黮(慎shèn):通“葚”。桑葚。 10、憬(景jǐng):强。琛(抻chēn):珍宝。 11、赂(路lù):赠送财物。
【300.閟宫】颂僖公能复周公之宇也。(8章17、12、38、17、8、8、10、10句)
閟宫有侐,实实枚枚。赫赫姜嫄,其德不回。上帝是依,无灾无害。弥月不迟,是生后稷。降之百福。黍稷重穋,稙稚菽麦。奄有下国,俾民稼穑。有稷有黍,有稻有秬。奄有下土,缵禹之绪。
后稷之孙,实维大王。居岐之阳,实始剪商。至于文武,缵大王之绪。致天之届,于牧之野。无贰无虞,上帝临女。敦商之旅,克咸厥功。
王曰叔父,建尔元子,俾侯于鲁。大启尔宇,为周室辅。乃命鲁公,俾侯于东。锡之山川,土田附庸。周公之孙,庄公之子。龙旂承祀。六辔耳耳。春秋匪解,享祀不忒。皇皇后帝!皇祖后稷!享以骍牺,是飨是宜。降福既多,周公皇祖,亦其福女。秋而载尝,夏而楅衡,白牡骍刚。牺尊将将,毛炰胾羹。笾豆大房,万舞洋洋。孝孙有庆。俾尔炽而昌,俾尔寿而臧。保彼东方,鲁邦是尝。不亏不崩,不震不腾。三寿作朋,如冈如陵。
公车千乘,朱英绿縢。二矛重弓。公徒三万,贝胄朱綅。烝徒增增,戎狄是膺。荆舒是惩,则莫我敢承!俾尔昌而炽,俾尔寿而富。黄发台背,寿胥与试。俾尔昌而大,俾尔耆而艾。万有千岁,眉寿无有害。
泰山岩岩,鲁邦所詹。奄有龟蒙,遂荒大东。至于海邦,淮夷来同。莫不率从,鲁侯之功。
保有凫绎,遂荒徐宅。至于海邦,淮夷蛮貊。及彼南夷,莫不率从。莫敢不诺,鲁侯是若。
天锡公纯嘏,眉寿保鲁。居常与许,复周公之宇。鲁侯燕喜,令妻寿母。宜大夫庶士,邦国是有。既多受祉,黄发儿齿。
徂徠之松,新甫之柏。是断是度,是寻是尺。松桷有舄,路寝孔硕,新庙奕奕。奚斯所作,孔曼且硕,万民是若。
01、閟(必bì)、侐(续xù); 02、弥(迷mí); 03、重穋(路lù); 04、稙(直zhí)稚(直zhí); 05、秬(聚jù); 06、缵(纂zuǎn); 07、忒(特tè); 08、毛炰(跑páo)、胾(自zì); 09、縢(腾téng); 10、凫(扶fú); 11、貊(莫mò); 12、诺(喏nuò); 13、纯嘏(谷gǔ); 14、儿(尼ní)齿; 15、度(夺duó); 16、桷(绝jué); 17、奕奕(益yì);
颂•商颂-5
微子至于戴公,其间礼乐废坏。有正考甫者,得《商颂》十二篇于周之大师,以《那》为首。
【301.那】祀高宗也。(1章22句)
猗与那与!置我鞉鼓。奏鼓简简,衎我烈祖。汤孙奏假,绥我思成。
鞉鼓渊渊,嘒嘒管声。既和且平,依我磬声。于赫汤孙!穆穆厥声。
庸鼓有斁,万舞有奕。我有嘉客,亦不夷怿。自古在昔,先民有作。
温恭朝夕,执事有恪,顾予烝尝,汤孙之将。
1、鞉(桃táo)鼓:《毛传》:“鞉鼓,乐之所成也。” 2、嘒嘒(惠huì):《集传》:“嘒嘒,清亮也。” 3、斁(益yì):《毛传》:“大钟曰庸,斁斁然,盛也。” 4、恪(刻kè):《毛传》:“恪,敬也。”
【302.烈祖】祀中宗也。(1章22句)
嗟嗟烈祖!有秩斯祜。申锡无疆,及尔斯所。既载清酤,赉我思成。
亦有和羹,既戒既平。鬷假无言,时靡有争。绥我眉寿,黄耇无疆。
约軧错衡,八鸾鸧鸧。以假以享,我受命溥将。自天降康,丰年穰穰。
来假来飨,降福无疆。顾予烝尝,汤孙之将。
1、赉(赖lài); 2、鬷(宗zōng); 3、眉寿、黄耇(苟gǒu); 4、軧(齐qí)、鸧鸧(枪qiāng); 5、穰穰(攘ráng);
【303.玄鸟】祀高宗也。(1章22句)
天命玄鸟,降而生商,宅殷土芒芒。古帝命武汤,正域彼四方。
方命厥后,奄有九有。商之先后,受命不殆,在武丁孙子。武丁孙子,武王靡不胜。
龙旂十乘,大糦是承。邦畿千里,维民所止,肇域彼四海。
四海来假,来假祁祁。景员维河。殷受命咸宜,百禄是何。
1、畿(基jī):《毛传》:“畿,疆也。”
【304.长发】大禘也。(7章8、7、7、7、7、9、6句)
浚哲维商,长发其祥。洪水芒芒,禹敷下土方。外大国是疆,幅陨既长。有娀方将,帝立子生商。
玄王桓拨,受小国是达,受大国是达。率履不越,遂视既发。相士烈烈。海外有截。
帝命不违,至于汤齐。汤降不迟,圣敬日跻。昭假迟迟,上帝是祗,帝命式于九围。
受小球大球,为下国缀旒,何天之休。不竞不絿,不刚不柔。敷政优优。百禄是遒。
受小共大共,为下国骏厖。何天之龙,敷奏其勇。不震不动,不戁不竦,百禄是总。
武王载旆,有虔秉钺。如火烈烈,则莫我敢曷。苞有三蘖,莫遂莫达。九有有截,韦顾既伐,昆吾夏桀。
昔在中叶,有震且业。允也天子,降予卿士。实维阿衡,实左右商王。
01、浚(俊jùn):《毛传》:“浚,深。” 02、有娀(松sōng):《毛传》:“有娀,契(屑xiè)母也。” 03、跻(基jī):《郑笺》:“降,下。” 04、祗(支zhī):《集传》:“迟迟,久也。祗,敬也。” 05、缀旒(坠留zhuì liú):王引之《经义述闻》卷七:“球、共,皆法也。球读为捄,共读为拱。” 06、絿(求qiú):《通释》:“絿对竞言,从《广雅》训求为是。” 07、遒(囚qiú):《毛传》:“优优,和也。遒,聚也。” 08、骏厖(芒máng):《通释》:“骏与恂,厖与蒙,古并声近通用。” 09、戁(赧nǎn):《毛传》:“戁,恐。竦,惧也。” 10、蘖(聂niè):《毛传》:“苞,本。蘖,余也。”
【305.殷武】祀高宗也。 (6章6、7、5、6、6、7句)
挞彼殷武,奋伐荆楚。深入其阻,裒荆之旅。有截其所,汤孙之绪。
维女荆楚,居国南乡。昔有成汤,自彼氐羌,莫敢不来享,莫敢不来王。曰商是常。
天命多辟,设都于禹之绩。岁事来辟,勿予祸适,稼穑匪解。
天命降监,下民有严。不僭不滥,不敢怠遑。命于下国,封建厥福。
商邑翼翼,四方之极。赫赫厥声,濯濯厥灵。寿考且宁,以保我后生。
陟彼景山,松伯丸丸。是断是迁,方斫是虔。松桷有梴,旅楹有闲,寝成孔安。
1、挞(踏tà):《通释》:“挞,盖勇武之貌。” 2、罙(深shēn):“深”的古字。 3、裒(抔póu):俘虏。《郑笺》:“俘虏其士众。” 4、斫(卓zhuó):砍。虔:截断。 5、桷(觉jué):方椽。 6、梴(缠chán):《毛传》:“梴,长貌。”楹(盈yíng):厅堂前的柱子。
分类:儒家经典书名:诗经作者:孔子(整理)
^^^^^^^*********^^^^^^^
***********************
_______________________
国风·周南
一、麟之趾
麟之趾,振振公子,于嗟麟兮。
麟之定,振振公姓,于嗟麟兮。
麟之角,振振公族,于嗟麟兮。
·注释
赞美贵族子孙繁衍,后人遂以麟趾喻子孙的贤能。
麟:麒麟,传说动物。它有蹄不踏,有额不抵,有角不触,被古人看作至高至美的野兽,因而把它比作公子、公姓、公族的所谓仁厚、诚实。
趾:足,指麒麟的蹄。
振振(音真):诚实仁厚的样子。
公子:与公姓、公族皆指贵族子孙。
于(音虚):通吁,叹词。
定:通颠,额。
二、汝墳
遵彼汝墳,伐其条枚;
未见君子,惄如调饥。
遵彼汝墳,伐其条肄;
既见君子,不我遐弃。
鲂鱼赬尾,王室如燬;
虽然如燬,父母孔迩。
·注释
妻子对远役丈夫的怀念。
遵:沿。
汝:汝河,源出河南省。
墳(音坟):水涯,大堤。
条:山楸树。一说树干(枝曰条,干曰枚)。
惄(音逆):忧愁。
调(音周):通朝,早晨。
肄(音异):树砍后再生的小枝。
遐(音狭):远。
鲂鱼:鳊鱼。
赬(音成):浅红色。
燬:火。如火焚一样。
孔:甚。
迩(音而):近 。
三、芣苡
采采芣苡,薄言采之。
采采芣苡,薄言有之。
采采芣苡,薄言掇之。
采采芣苡,薄言捋之。
采采芣苡,薄言袺之。
采采芣苡,薄言襭之。
·注释 
劳动妇女采车前时所唱的歌曲。
采采:采而又采。
芣苡(音浮以):植物名,即车前子,种子和全草入药。
薄言:发语词。
有:取也。
掇(音多):拾取。
捋(音罗):以手掌握物而脱取。
袺(音洁):用衣襟兜东西。
襭(音协):翻转衣襟插于腰带以兜东西。
四、汉广
南有乔木,不可休思;汉有游女,不可求思。
汉之广矣,不可泳思;江之永矣,不可方思。
翘翘错薪,言刈其楚;之子于归,言秣其马。
汉之广矣,不可泳思;江之永矣,不可方思。
翘翘错薪,言刈其蒌;之子于归,言秣其驹。
汉之广矣,不可泳思;江之永矣,不可方思。
·注释 
诗人追求汉水游女,终于失望的恋歌。
休:息也。指高木无荫,不能休息。
思:语助。
汉:汉水,长江支流之一。
游女:汉水之神。
江:江水,即长江。
永:水流长也。
方:桴,筏。
翘翘(音桥):本指鸟尾上的长羽,比喻杂草丛生。
错薪:古代嫁娶必以燎炬为烛,故《诗经》嫁娶多以折薪、刈楚为兴。
刈(音义):割。
楚:灌木名,即牡荆。
归:嫁也。
秣(音莫):喂马。
蒌(音楼):蒌蒿,嫩时可食,老则为薪。
驹:小马。
五、桃夭
桃之夭夭,灼灼其华。
之子于归,宜其室家。
桃之夭夭,有蕡其实。
之子于归,宜其家室。
桃之夭夭,其叶蓁蓁。
之子于归,宜其家人。
·注释 
祝贺女子出嫁。
夭夭:桃含苞貌。一说形容茂盛而艳丽,一说形容少壮的样子。
灼灼(音茁):鲜明貌。
华:花。
归:妇人谓嫁曰归。
宜:与仪通。
仪,善也。
室家:犹夫妇。男子有妻叫做有室,女子有夫叫做有家。
有:语助词。
蕡(音坟):实之盛也。
蓁蓁(音真):草木茂盛貌。
六、兔罝
肃肃兔罝,椓之丁丁。
赳赳武夫,公侯干城。
肃肃兔罝,施于中逵。
赳赳武夫,公侯好仇。
肃肃兔罝,施于中林。
赳赳武夫,公侯腹心。
·注释 
诗人赞扬武士的勇猛,意在讽刺诸侯豢养武士以做心腹爪牙。
肃肃:密密。
罝(音居):捕兽的网。
椓(音浊):敲击。
丁丁(音争):伐木声。
公候:周封列国爵位(公、候、伯、子、男)之尊者,泛指统制者。
干:盾牌。干城,有屏障之义。
逵(音魁):四通八达的大道。
仇(音求):通逑。
林:牧外谓之野,野外谓之林。
七、螽斯
螽斯羽,诜诜兮。
宜尔子孙,振振兮。
螽斯羽,薨薨兮。
宜尔子孙,绳绳兮。
螽斯羽,揖揖兮。
宜尔子孙,蛰蛰兮。
·注释 
祝人子孙众多。
螽(音终)斯:或名斯螽,一种蝗虫。一说“斯”为语词。
诜诜(音申):同莘莘,众多貌。
振振(音真):盛貌。
薨薨(音轰):众也。或曰形容螽斯的齐鸣。
绳绳:不绝貌。
揖揖(音集):会聚也。揖为集之假借。
蛰蛰(音执):和集也。
八、樛木
南有樛木,葛藟系之。
乐只君子,福履绥之。
南有樛木,葛藟荒之。
乐只君子,福履将之。
南有樛木,葛藟萦之。
乐只君子,福履成之。
·注释 
祝福亲人得到福禄。
樛(音纠):木下垂曰樛。
葛:多年生草本植物,花紫红色,茎可做绳,纤维可织葛布。
藟(音垒):藟似葛,野葡萄之类。
系:挂。
只:语助。
福履:福禄也。
绥:安也。
荒:掩;盖;覆。
将:扶助也。
萦(音营):缠绕。
成:就也。
九、卷耳
采采卷耳,不盈顷筐。
嗟我怀人,寘彼周行。
陟彼崔嵬,我马虺隤。
我姑酌彼金罍,维以不永怀。
陟彼高冈,我马玄黄。
我姑酌彼兕觥,维以不永伤。
陟彼砠矣,我马瘏矣。
我仆痡矣,云何吁矣!
·注释 
采摘卷耳的女子,怀念离家亲人,设想他途中种种困顿情况,以寄离思。
卷耳:又名苍耳,菊科一年生草本植物,果实呈枣核形,上有钩刺,名“苍耳子”,可做药用。嫩苗可食。
顷筐:浅而易盈的竹筐。一说斜口筐。
嗟:叹词。
寘(音置):搁置。
周行(音杭):大道。
陟:升;登。
彼:指示代名词。
崔嵬(音违):山高不平。
虺隤(音毁颓):疲极而病。
姑:姑且。
罍(音雷):器名,青铜制,用以盛酒和水。
永怀:长久思念。
玄黄:马过劳而视力模糊。
兕觥(音四公):一说野牛角制的酒杯,一说“觥”是青铜做的牛形酒器。
永伤:长久思念。
砠(音居):有土的石山。
瘏(音途):因劳致病。
痡(音扑):因劳致病。
云:语助词。
吁(音虚):忧。
 
十、葛覃
葛之覃兮,施于中谷,维叶萋萋。
黄鸟于飞,集于灌木,其鸣喈喈。
葛之覃兮,施于中谷,维叶莫莫。
是刈是濩,为絺为綌,服之无斁。
言告师氏,言告言归。
薄污我私,薄澣我衣。
害澣害否?归宁父母。
·注释
女仆采葛制衣工作完毕,告假回家探望父母。
葛:多年生草本植物,花紫红色,茎可做绳,纤维可织葛布。
覃(音谈):延长。
施(音易):蔓延。
维:语助词。
萋萋:茂盛貌。
黄鸟:一说黄鹂,一说黄雀。
于:曰;聿,作语助。
喈喈(音接):鸟鸣声。
莫莫:茂盛貌。
刈(音义):斩,割。
濩(音获):煮。
絺(音吃):细的葛纤维织的布。
綌(音戏):粗的葛纤维织的布。
斁(音义):厌。
言:一说第一人称,一说作语助。
师氏:类似管家奴隶。
薄:语助词。
污(音务):洗去污垢。
私:内衣。
衣:上曰衣,下曰裳。
澣(音缓):浣,洗。
害(音何):通曷,盍,何,疑问词。
否:不。
十一、关雎
关关雎鸠,在河之洲。窈窕淑女,君子好逑。 
参差荇菜,左右流之。窈窕淑女,寤寐求之。 
求之不得,寤寐思服。悠哉悠哉,辗转反侧。 
参差荇菜,左右采之。窈窕淑女,琴瑟友之。 
参差荇菜,左右芼之。窈窕淑女,钟鼓乐之。 
·注释 
这是诗人对河边采摘荇菜的美丽姑娘的恋歌。
关关:水鸟叫声。
雎(音居)鸠:水鸟,一名王雎,状类凫鹥,生有定偶,常并游。
洲:河中沙洲。
窈窕:美心为窈,美状为窕。
淑:善,好。
逑(通仇):配偶。
参差:长短不齐。
荇(音杏)菜:多年生水草,夏天开黄色花,嫩叶可食。
流:顺水之流而取之也。
寤(音务):睡醒。
寐(音妹):睡眠。
思:语助。
服:思念。
悠:忧思貌。
辗:半转。
反侧:反身,侧身。
琴:五弦或七弦乐器。
瑟:二十五弦乐器。
友:交好。
芼(音帽):有选择之意。
钟:金属打击乐器。
鼓:皮革打击乐器。
******************          
国风·召南
一、小星
嘒彼小星,三五在东。
肃肃宵征,夙夜在公。寔命不同!
嘒彼小星,维参与昴。
肃肃宵征,抱衾与裯。寔命不犹!
·注释 
位卑职微的小吏,对自己日夜奔忙的命运,发出不平的浩叹。
嘒(音慧):微光闪烁。
三五:一说参三星,昴五星,指参昴。一说举天上星的数。
肃肃:疾行貌。
宵:夜。
征:行。
寔:实的异体字。
是,此。
参(音申):星名,二十八宿之一。
昴(音卯):星名,二十八宿之一。
抱:一说当读抛。抛弃。
衾(音钦):被子。
裯(音绸):被单。
犹:若,如,同。
 
二、驺虞
彼茁者葭,壹发五豝,于嗟乎驺虞!
彼茁者蓬,壹发五豵,于嗟乎驺虞!
·注释 
称赞猎人的射击本领。
茁(音浊):草初生出地貌。
葭(音家):初生的芦苇。
壹:发语词。
发:发矢。
豝(音巴):小母猪。
驺虞(音邹于):一说义兽,一说古牧猎官。
蓬(音朋):草名,蒿也。
豵(音宗):小猪。一岁曰豵。
三、何彼襛矣
何彼襛矣,唐棣之华!
曷不肃雝?王姬之车。
何彼襛矣,华如桃李!
平王之孙,齐侯之子。
其钓维何?维丝伊缗。
齐侯之子,平王之孙。
注释 
刺王姬出嫁,车服奢侈。
襛(音浓):繁盛貌。
唐棣(音地):木名,似白杨。一说指车帷。
曷(音何):何。
肃:庄严。
雝(音拥):雍容。
平王、齐侯:指谁无定说。
维:作语助。
缗(音民):合股丝绳,喻男女合婚。
四、野有死麇
野有死麇,白茅包之;
有女怀春,吉士诱之。
林有朴樕,野有死鹿;
白茅纯束,有女如玉。
舒而脱脱兮,
无感我帨兮,
无使尨也吠。
·注释 
青年男女,在郊外获得爱情。
麇(音军):獐子。比鹿小,无角。
白茅:草名。
吉士:男猎人。
朴樕(音速):小木,灌木。
纯束:捆扎。
舒:一说语词,一说徐。
脱脱(音兑):缓慢。
感(音撼):通撼,动摇。
帨(音税):佩巾,围腰。
尨(音忙):多毛的狗。
五、江有汜
江有汜,之子归,不我以!
不我以,其后也悔。
江有渚,之子归,不我与!
不我与,其后也处。
江有沱,之子归,不我过!
不我过,其啸也歌。
·注释
媵女不得从嫁的怨词。一说弃妇怨词。
汜(音四):由主流分出而复汇合的河水。
归:嫁。
不我以:不用我。
渚(音猪):小洲。
不我与:不与我。
处:忧。
沱(音驼):江水的支流。
过:至也。一说度。
啸:一说蹙口出声,以抒愤懑之气,一说号哭。
六、摽有梅
摽有梅,其实七兮!
求我庶士,迨其吉兮!
摽有梅,其实三兮!
求我庶士,迨其今兮!
摽有梅,顷筐塈之!
求我庶士,迨其谓之!
·注释
女子希望男方及时前来求婚。
摽(音表,去声):一说坠落,一说掷、抛。
七:一说非实数,古人以七到十表示多,三以下表示少。
庶:众。
迨(音代):及时。
倾筐:撮萁之类。
塈(音既):一说取,一说给。
谓:一说聚会;一说开口说话;一说归,嫁。
七、殷其雷
殷其雷,在南山之阳。
何斯违斯,莫敢或遑?
振振君子,归哉归哉!
殷其雷,在南山之侧。
何斯违斯,莫敢遑息?
振振君子,归哉归哉!
殷其雷,在南山之下。
何斯违斯,莫或遑处?
振振君子,归哉归哉!
·注释
妇人盼望远役丈夫早早归来。
殷(音引):雷声也。一说喻车声。
阳:山南为阳。
斯:指示词。
何斯,斯,此人也;违斯,斯,此地也。违:远也。 
或:有。
遑(音皇):闲暇。
处:居也。
八、羔羊
羔羊之皮,素丝五紽;
退食自公,委蛇委蛇。
羔羊之革,素丝五緎;
委蛇委蛇,自公退食。
羔羊之缝,素丝五总;
委蛇委蛇,退食自公。
·注释
描写士大夫们的安闲生活。
紽(音驼):丝结,丝钮。
食(音四):公家供卿大夫之常膳。
委蛇(音尾移):大摇大摆洋洋自得。
革:裘里。
緎(音玉):缝也。
缝:皮裘。
总(音宗):纽结。
九、行露
厌浥行露,岂不夙夜?谓行多露。
谁谓雀无角?何以穿我屋?
谁谓女无家?何以速我狱?
虽速我狱,室家不足!
谁谓鼠无牙?何以穿我墉?
谁谓女无家?何以速我讼?
虽速我讼,亦不女从!
·注释
女子不为强暴所迫,作诗言志,以绝其人。
厌浥(音夜怡):沾湿。
谓:可能是畏之假借。意指害怕行道多露。
角:鸟喙。
女:同汝,你。
速:招,致。
家:媒聘求为家室之礼也。一说婆家。
墉(音拥):墙。
十、甘棠
蔽芾甘棠,勿翦勿伐,召伯所茇。
蔽芾甘棠,勿翦勿败,召伯所憩。
蔽芾甘棠,勿翦勿拜,召伯所说。
·注释 
人民怀念召伯。
蔽芾(音费):小貌。一说盛貌。
甘棠:杜梨,落叶乔木,果实圆而小,味涩可食。
茇(音拔):草舍。
败:伐也。
憩:休息。
拜:拔也。
说(音税):休憩,止息。
十一、采蘋
于以采蘋?南涧之滨;
于以采藻?于彼行潦。
于以盛之?维筐及筥;
于以湘之?维錡及釜。
于以奠之?宗室牖下;
谁其尸之?有齐季女。
·注释
女子为贵族采蘋祭祀。
蘋:多年生水草。
藻:水生植物。一说水豆。
行潦(音杭老):水沟。
筥(音举):圆形的筐。方称筐,圆称筥。
湘:烹煮供祭祀用的牛羊等。
錡(音奇):有足锅。
釜:无足锅。
牖(音有):天窗。
尸:主持。古人祭祀用人充当神,称尸。
齐(音斋):好貌。斋之省借。
季女:少女。
十二、草虫
喓喓草虫,趯趯阜螽;未见君子,忧心忡忡。
亦既见止,亦既觏止,我心则降。
陟彼南山,言采其蕨;未见君子,忧心惙惙。
亦既见止,亦既觏止,我心则说。
陟彼南山,言采其薇;未见君子,我心伤悲。
亦既见止,亦既觏止,我心则夷。
·注释 
女子怀念丈夫时的忧伤。
喓喓(音腰):虫鸣声。
草虫:一种能叫蝗虫。蝈蝈儿。
阜螽:一种蝗虫。
趯趯(音替):昆虫跳跃之状。
忡忡(音冲):心跳。
止:语助。
觏(音够):遇见。
陟:升;登。
蕨:植物名。初生无叶,可食。
惙惙(音绰):忧。愁苦的样子。
说(音月):通悦。
薇:草本植物。又名巢菜,或野豌豆。
夷:平。心平则喜。
 
十三、采蘩
于以采蘩,于沼于沚;
于以用之,公侯之事。
于以采蘩,于涧之中;
于以用之,公侯之宫。
被之僮僮,夙夜在公;
被之祁祁,薄言还归。
注释 
女子采蘩参加贵族祭祀。
于以:问词。一说语助。
蘩(音繁):白蒿。生陂泽中,叶似嫩艾,茎或赤或白,根茎可食。
沼:沼泽。
沚(音止):水中小洲。
涧:山夹水也。
被(音币):首饰,亦用于编发(假发)。
僮僮(音同):首饰盛貌,一说高而蓬松。
祁祁(音其):形容首饰盛,一说舒迟貌。
十四、鹊巢
维鹊有巢,维鸠居之;
之子于归,百两御之。
维鹊有巢,维鸠方之;
之子于归,百两将之。
维鹊有巢,维鸠盈之;
之子于归,百两成之。
注释 
写贵族女子出嫁时的铺张奢侈。
维:发语词。
鹊:喜鹊。
有巢:比兴男子已造家室。
鸠:一说鳲鸠(布谷鸟),自己不筑巢,居鹊的巢。贵州民间传说斑鸠不筑巢,居其他鸟类筑的巢。
归:嫁。
两:同辆。
御(音亚):迎迓。
方:占居。
将(音江):送。
盈:满。
成:迎送成礼。
******************          
国风·邶风
一、二子乘舟
二子乘舟,泛泛其景。
愿言思子,中心养养!
二子乘舟,泛泛其逝。
愿言思子,不瑕有害?
·注释
父母悬念舟行的孩子。一说:卫宣公二子,争相为死,国人伤之而作是诗。
二子:卫宣公的两个异母子。
景:通憬,远行貌。
愿:思念貌。
养养:忧貌。
二、新台
新台有泚,河水瀰瀰。
燕婉之求,蘧篨不鲜。
新台有洒,河水浼浼。
燕婉之求,蘧篨不殄。
鱼网之设,鸿则离之。
燕婉之求,得此戚施。
·注释
刺卫宣公筑新台强占儿媳的丑事。
泚(音此):鲜明貌。
河水:黄河。
瀰瀰(音米):大水茫茫。
燕婉:燕,安;婉,顺。指夫妇和好。
蘧篨(音渠除):鸡胸。一说蛤蟆。
鲜:善。
洒(音催):高峻。
浼浼(音美):水盛貌。
殄(音舔):善。
鸿:蛤蟆。
离:通罹,遭受。
戚施:驼背,一说蛤蟆。
三、静女
静女其姝,俟我於城隅。
爱而不见,搔首踟蹰。
静女其娈,贻我彤管。
彤管有炜,说怿女美。
自牧归荑,洵美且异。
匪女之为美,美人之贻。
·注释
男女青年的幽期密约。一说刺卫宣公纳媳。
静:娴雅安详。
姝(音书):美好。
城隅:城角隐蔽处。
爱:隐藏。
踟躇(音池除):徘徊不定。
娈:年轻美丽。
彤管:一说红管的笔,一说和荑应是一物。
说怿(音月义):喜悦。
牧:野外。
荑(音提):白茅,茅之始生也。象征婚媾。
询:实在,诚然。
四、北风
北风其凉,雨雪其雱。惠而好我,携手同行。
其虚其邪?既亟只且!
北风其喈,雨雪其霏。惠而好我,携手同归。
其虚其邪?既亟只且!
莫赤匪狐,莫黑匪乌。惠而好我,携手同车。
其虚其邪?既亟只且!
·注释
情人相爱,愿在大风雪中同归去。一说卫行虐政,百姓惧祸,相携离去。
雨(音玉):作动词。
雱(音旁):雪盛貌。
惠:爱也。
虚:宽貌。一说徐缓。
邪:通徐。
亟:急。
只且(音居):作语助。
喈(音皆):疾貌。
霏:雨雪纷飞。
莫赤匪狐:没有不红的狐狸。狐狸、乌鸦比喻坏人。一说古人将狐狸比喻为男性伴侣,将乌鸦视为吉祥鸟。
五、北门
出自北门,忧心殷殷。
终窭且贫,莫知我艰。
已焉哉!天实为之,谓之何哉!
王事适我,政事一埤益我。
我入自外,室人交徧谪我。
已焉哉!天实为之,谓之何哉!
王事敦我,政事一埤遗我。
我入自外,室人交徧摧我。
已焉哉!天实为之,谓之何哉!
·注释
这是一篇位卑任重,处境困穷,无处诉说的小官吏的怨诗。
窭(音巨):贫寒,艰窘。
谓:犹奈也,即奈何不得之意。
王事:周王的事。
政事:公家的事。
一:都。
埤(音皮):加给。
徧:同遍。
谪(音哲):谴责。
敦:逼迫。
摧:挫也。讥讽。
六、泉水
毖彼泉水,亦流于淇。有怀于卫,靡日不思。
娈彼诸姬,聊与之谋。
出宿于泲,饮饯于祢,女子有行,远父母兄弟。
问我诸姑,遂及伯姊。
出宿于干,饮饯于言。载脂载辖,还车言迈。
遄臻于卫,不瑕有害?
我思肥泉,兹之永叹。思须与漕,我心悠悠。
驾言出游,以写我忧。
·注释
卫宣公之女许穆夫人怀念亲人,思慕祖国的诗篇。
毖(音必):泉水涌流。
淇:淇水。
娈:美好的样子。
诸姬:同姓之女。
聊:一说原,一说姑且。
泲(音子)、祢(音米)、干、言:均为地名。
行:指嫁。
载:发语词。
脂:涂车轴的油脂。
辖:车轴两头的金属键。
还车:回转车。
迈:远。
遄(音专):疾速。
臻:至。
瑕:远也。
肥泉、须、漕:皆卫国的城邑。肥泉一说同出异归。
写:除也。与卸音义同。
七、简兮
简兮简兮,方将万舞。日之方中,在前上处。
硕人俣俣,公庭万舞。有力如虎,执辔如组。
左手执龠,右手秉翟。赫如渥赭,公言锡爵。
山有榛,隰有苓。云谁之思?西方美人。
彼美人兮,西方之人兮。
·注释
刺贤人不为时用,居于伶馆。
简:一说鼓声,一说大貌。
万舞:舞名。
在前上处:在前列的上头。
硕:大貌。
俣俣(音与):大而美。
辔(音配):马缰。
组:丝织的宽带子。
龠(音月):古乐器。三孔笛。
翟(音敌):野鸡的尾羽。
赫:红色。
渥(音握):厚。
赭:赤褐色,赭石。
锡:赐。
爵:青铜制酒器,用以温酒和盛酒。
榛(音真):落叶灌木。花黄褐色,果实叫榛子,果皮坚硬,果肉可食。
隰(音席):低下的湿地。
苓(音零):一说甘草,一说苍耳,一说黄药,一说地黄。
八、旄丘
旄丘之葛兮,何诞之节兮!
叔兮伯兮,何多日也?
何其处也?必有与也!何其久也?必有以也!
狐裘蒙戎,匪车不东。叔兮伯兮,靡所与同。
琐兮尾兮,流离之子。叔兮伯兮,褎如充耳。
·注释
黎人遭流亡之苦,责卫不相救所发出的呼声。一说弃妇怨诗。
旄(音毛)丘:前高后低土山。
诞(音丹):延,长。
节:葛节巴。
蒙戎:篷松,乱貌。
匪:非。
琐:小。
尾:微。
流离:鸟名,即枭。一说转徙离散。
褎(音又):多笑貌。
充耳:塞耳。古代挂在冠冕两旁的玉饰,用丝带下垂到耳门旁。
九、式微
式微,式微!胡不归?
微君之故,胡为乎中露!
式微,式微!胡不归?
微君之躬,胡为乎泥中!
·注释
人民行役,颠连困苦,对统治者发出不平的怨恨。
式:作语助。
微:昧,黄昏。
微:非。
中露:露中。倒文以协韵。
躬:身体。
十、谷风
习习谷风,以阴以雨。黾勉同心,不宜有怒。
采葑采菲,无以下体?德音莫违,及尔同死。
行道迟迟,中心有违。不远伊迩,薄送我畿。
谁谓荼苦?其甘如荠。宴尔新昏,如兄如弟。
泾以渭浊,湜湜其沚。宴尔新昏,不我屑矣。
毋逝我梁,毋发我笱。我躬不阅,遑恤我后!
就其深矣,方之舟之。就其浅矣,泳之游之。
何有何亡,黾勉求之。凡民有丧,匍匐求之。
不我能慉,反以我为雠,
既阻我德,贾用不售。
昔育恐育鞫,及尔颠覆。
既生既育,比予于毒。
我有旨蓄,亦以御冬。宴尔新昏,以我御穷。
有洸有溃,既诒我肄。不念昔者,伊余来塈。
·注释
姑娘遭受遗弃,离家时,倾诉自己的不幸。
习习(音飒):象声词。
谷风:一说东风,一说暴风,一说来自山谷的风。
黾(音敏)勉:勉力。
葑:蔓菁也。叶、根可食。
菲:萝卜之类。
无以下体:意指要叶不要根,比喻恋新人而弃旧人。
迟迟:迟缓,徐行貌。
违:恨也。
畿(音机):指门槛。
荼(音图):苦菜。
荠:荠菜。
宴:乐。
泾、渭:河名。
湜湜(音时):水清见底。
沚(音止):水中小洲。一说止,沉淀。
梁:捕鱼水坝。
笱:捕鱼竹笼。
阅:容纳。
恤(音序):忧。
能:通宁。
匍匐:爬行。
慉(音序):好,爱悦。
雠(音仇):同仇。
贾(音古):经商。
育:长。
鞠:穷。
颠覆:艰难,患难。
旨蓄:美菜。
洸(音光):动武打人。
溃(音愧):怒貌。
既:尽。
诒:遗。
肄(音义):劳也。
来:语词。
塈(音系):爱。
十一、匏有苦叶
匏有苦叶,济有深涉。深则厉,浅则揭。
有瀰济盈,有鷕雉鸣。
济盈不濡轨,雉鸣求其牡。
雝雝鸣雁,旭日始旦。士如归妻,迨冰未泮。
招招舟子,人涉卬否。人涉卬否,卬须我友。
·注释
妻子怀念远役在外的丈夫。
匏(音袍):葫芦之类。
苦:一说苦味,一说枯。意指葫芦八月叶枯成熟,可以挖空作渡水工具。
济:水名。
涉:一说涉水过河,一说渡口。
厉:带。一说以衣涉水,一说拴葫芦在腰泅渡。
揭(音气):提起衣裳。
瀰(音弥):大水茫茫。
盈:满。
鷕(音尾又音咬):雌山鸡叫声。
不濡(音如):不,语词;濡,沾湿。
轨:车轴头。
雝雝(音拥):大雁叫声和谐。
归妻:娶妻。
迨(音带):及;乘时。
泮(音盼):合,封冻。
招招:摇橹曲伸之貌。
卬(音昂):我。
卬否:即我不走之意。
须:等待。
友:指爱侣。
十二、雄雉
雄雉于飞,泄泄其羽。我之怀矣,自诒伊阻。
雄雉于飞,下上其音。展矣君子,实劳我心。
瞻彼日月,悠悠我思。道之云远,曷云能来?
百尔君子,不知德行?不忮不求,何用不臧?
·注释
妻子怀念远役在外的丈夫。
泄泄:缓飞貌。
诒(音怡):通贻,遗留。
伊:作语助。
展:诚实。
云:作语助。
曷(音何):何,何时。
百尔君子:汝众君子。
忮(音至):忌恨,害也。
臧(音脏):善。
十三、凯风
凯风自南,吹彼棘心。棘心夭夭,母氏劬劳。
凯风自南,吹彼棘薪。母氏甚善,我无令人。
爰有寒泉?在浚之下。有子七人,母氏劳苦。
睍睆黄鸟,载好其音。有子七人,莫慰母心。
·注释
七子对母亲抚育劳苦的咏叹。
凯风:和风。一说南风。
棘:落叶灌木,即酸枣。枝上多刺,开黄绿色小花,实小,味酸。
心:指纤小尖刺。
劬(音渠):辛苦。
劬劳:操劳。
薪:喻母。
爰(音元):何处。
睍睆(音现缓):犹“间关”,鸟叫声。一说美丽,好看。
十四、击鼓
击鼓其镗,踊跃用兵。土国城漕,我独南行。
从孙子仲,平陈与宋。不我以归,忧心有忡。
爰居爰处?爰丧其马?于以求之?于林之下。
死生契阔,与子成说。执子之手,与子偕老。
于嗟阔兮,不我活兮。于嗟洵兮,不我信兮。
·注释
卫国兵士,远戍陈宋,久役不得归,怀念妻子,回忆临行与妻子诀别之词。
镗(音堂):鼓声。
兵:武器,刀枪之类。
土国:或役土功于国。
漕:地名。
平:和也,和二国之好。
陈、宋:诸侯国名。
孙子仲:卫国元帅。
爰(音元):何处。
爰居爰处?爰丧其马:有不还者,有亡其马者。
契阔:聚散。
成说:成言也。
阔:疏也,远离别之意。
洵:远。
信:一说古伸字,志不得伸。一说誓约有信。
十五、终风
终风且暴,顾我则笑,谑浪笑敖,中心是悼。
终风且霾,惠然肯来,莫往莫来,悠悠我思。
终风且曀,不日有曀,寤言不寐,愿言则嚏。
曀曀其阴,虺虺其雷,寤言不寐,愿言则怀。
·注释
女子对狂暴丈夫的怨恨。一说卫庄姜伤所遇不淑。
终:一说终日,一说既。
暴:疾也。
谑浪笑敖:戏谑。
中心:心中。
霾(音埋):阴霾。空气中悬浮着的大量烟尘所形成的混浊现象。
曀(音壹):阴云密布有风。
嚏(音替):打喷嚏。
虺(音灰):形容雷声。
十六、日月
日居月诸,照临下土。
乃如之人兮,逝不古处?
胡能有定?宁不我顾。
日居月诸,下土是冒。
乃如之人兮,逝不相好。
胡能有定?宁不我报。
日居月诸,出自东方。
乃如之人兮,德音无良。
胡能有定?俾也可忘。
日居月诸,东方自出。
父兮母兮,畜我不卒。
胡能有定?报我不述。
·注释
女子控诉丈夫对她的遗弃。一说卫庄姜为失宠于庄公而作。
居、诸:作语助。
逝:发语词。
古处:一说旧处,原来相处。一说姑处。
定:止。指心定、心安。
宁:一说乃;曾。一说岂;难道。
冒:覆盖。
畜我不卒:即好我不终。
不述:不循义理。
十七、燕燕
燕燕于飞,差池其羽。之子于归,远送于野。
瞻望弗及,泣涕如雨。
燕燕于飞,颉之颃之。之子于归,远于将之。
瞻望弗及,伫立以泣。
燕燕于飞,下上其音。之子于归,远送于南。
瞻望弗及,实劳我心。
仲氏任只,其心塞渊。终温且惠,淑慎其身。
先君之思,以勖寡人。
·注释
卫庄姜送归妾(陈女戴妫)。
燕燕:即燕子燕子。
差池其羽:形容燕子张舒其尾翼。
颉(音洁):上飞。
颃(音航):下飞。
伫:久立等待。
南:一说野外。
仲:排行第二。
氏:姓氏。
任:姓。
只:语助词。
终:既,已经。
勖(音续):勉励。
十八、绿衣
绿兮衣兮,绿衣黄里。心之忧矣,曷维其已!
绿兮衣兮,绿衣黄裳。心之忧矣,曷维其亡!
绿兮丝兮,女所治兮。我思古人,俾无訧兮!
絺兮绤兮,凄其以风。我思古人,实获我心!
注释
诗人睹物伤心,感情缠绵地悼念亡妻。
衣、里、裳:上曰衣,下曰裳;外曰衣,内曰里。
已:止。
亡:一说通忘,一说停止。
古人:故人,指亡妻。
俾(音比):使。
訧(音尤):同尤,过失,罪过。
絺(音吃):细葛布。
绤(音戏):粗葛布。
凄:凉意。
十九、柏舟
泛彼柏舟,亦泛其流。耿耿不寐,如有隐忧。
微我无酒,以敖以游。
我心匪鉴,不可以茹。亦有兄弟,不可以据。
薄言往愬,逢彼之怒。
我心匪石,不可转也。我心匪席,不可卷也。
威仪棣棣,不可选也。
忧心悄悄,愠于群小。觏闵既多,受侮不少。
静言思之,寤辟有摽。
日居月诸,胡迭而微?心之忧矣,如匪浣衣。
静言思之,不能奋飞。
·注释
妇人遭受遗弃,又为群小所欺,坚持真理,不甘屈服的抒愤诗。
泛:浮行,随水冲走。
流:中流,水中间。
耿耿:形容心中不安。
隐忧:深忧。
微:非,不是。
鉴:铜镜。
茹(音如):度,或容。
据:依靠。
愬(音诉):告诉。
棣棣:雍容娴雅貌。
选:屈挠退让貌。
悄悄:忧貌。
愠(音运):怨恨。
觏(音够):遭逢。
闵(音敏):忧伤。
寤:交互。
辟(音屁):捶胸。
摽(音表,去声):捶,打。
居、诸:语助词。
迭:更动。
微:指隐微无光。
******************          
国风·鄘风
一、载驰
载驰载驱,归唁卫侯。驱马悠悠,言至于漕。
大夫跋涉,我心则忧。
既不我嘉,不能旋反。视而不臧,我思不远。
既不我嘉,不能旋济。视而不臧,我思不閟。
陟彼阿丘,言采其蝱。女子善怀,亦各有行。
许人尤之,众樨且狂。
我行其野,芃芃其麦。控于大邦,谁因谁极?
大夫君子,无我有尤。
百尔所思,不如我所之。
·注释
许穆夫人念故国覆亡,不能往救,赴漕吊唁,并陈立国大计,到漕邑为许大夫所阻,因赋诗以言志。
唁(音厌):吊失国曰唁。
卫侯:指已死的卫戴公申。
悠悠:远貌。
大夫:指许国赶来阻止许穆夫人去卫的许臣。
嘉:善。
思:忧思。
远:摆脱。
济:止。
閟(音必):慎。
阿丘:有一边偏高的山丘。
蝱(音萌):贝母草。采蝱治病,喻设法救国。
行:道路。
许人:许国的人们。
尤:过。
众:既是。
樨:幼稚。
芃(音彭):草茂盛貌。
因:亲也。
极:同急。
二、干旄
孑孑干旄,在浚之郊。素丝纰之,良马四之。
彼姝者子,何以畀之?
孑孑干旟,在浚之都。素丝组之,良马五之。
彼姝者子,何以予之?
孑孑干旌,在浚之城。素丝祝之,良马六之。
彼姝者子,何以告之?
·注释
赞美卫文公群臣乐于招贤纳士。
孑孑:特出之貌。指旗显眼,高挂干上。
干旄(音毛):以牦牛尾饰旗杆,树于车后,以状威仪。干通竿、杆。
浚:地名。
纰(音皮):连缀。在衣冠或旗帜上镶边。
畀(音必):给,予。
旟(音于):画有鸟隼的旗。
都:古时地方的区域名。
旌(音京):旗的一种。挂牦牛尾于竿头,下有五彩鸟羽。
告(音谷):作名词用,忠言也。一说告同予。
三、相鼠
相鼠有皮,人而无仪!
人而无仪,不死何为?
相鼠有齿,人而无止!
人而无止,不死何俟?
相鼠有体,人而无礼!
人而无礼,胡不遄死?
·注释
统治阶级用虚伪礼节欺骗人民,人民深恶痛绝,比之为鼠,给予辛辣的讽刺。
相:视也。
仪:威仪也。
止:容止。指守礼法的行为。
遄(音船):速。
四、蝃蝀
蝃蝀在东,莫之敢指。
女子有行,远父母兄弟。
朝隮于西,崇朝其雨。
女子有行,远父母兄弟。
乃如之人也,怀婚姻也。
大无信也,不知命也!
·注释
女子找爱人,却遭毁谤。
蝃蝀(音帝东):虹,爱情与婚姻的象征。
在东:暮虹出在东方。
行:指出嫁。
隮(音记):一说升云,一说虹。
崇朝:终朝。
如:往。
怀:欲,想。
无信:一说不守媒妁之言。
不知命也:不知婚姻当待父母之命。
五、定之方中
定之方中,作于楚宫。揆之以日,作于楚室。
树之榛栗,椅桐梓漆,爰伐琴瑟。
升彼虚矣,以望楚矣。望楚与堂,景山与京。
降观于桑,卜云其吉,终焉允臧。
灵雨既零,命彼倌人,星言夙驾,说于桑田。
匪直也人,秉心塞渊,騋牝三千。
·注释
赞卫文公徙迁复国,从事建设,大兴农业,繁殖六畜,克勤克俭,使国人能得其所。
定:星宿名,又叫营室星。十月之交,定星昏中而正,宜定方位,造宫室。
于:古声与为通,作为之意。
楚:楚丘,地名。
揆(音葵):测度。
榛、栗、椅、桐、梓、漆:皆木名。
椅,山桐子。
虚(音区):一说故城,一说大丘。
堂:楚丘旁邑。
景山:大山。
京:高丘。
臧:好,善。
灵:善。
零:落雨。
倌:驾车小臣。
星言:晴焉。
夙:早上。
说于桑田:指文公关心农桑。
匪:同非。
直:特也。
騋(音来):七尺以上的马。
牝(音聘):母马。
六、鹑之奔奔
鹑之奔奔,鹊之彊彊。
人之无良,我以为兄?
鹊之彊彊,鹑之奔奔。
人之无良,我以为君?
·注释
卫国人民讽刺卫宣公,以为鸟兽之不若。
鹑:鸟名,即鹌鹑。
奔奔、彊彊(音疆):形容鹑鹊居有常匹,飞则相随的样子。
我:古音我、何相通。
君:指卫宣公。
七、桑中
爰采唐矣?沫之乡矣。云谁之思?美孟姜矣。
期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
爰采麦矣?沫之北矣。云谁之思?美孟弋矣。
期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
爰采葑矣?沫之东矣。云谁之思?美孟庸矣。
期我乎桑中,要我乎上宫,送我乎淇之上矣。
注释
卫人讽刺贵族男女幽期密约的诗篇。
爰:于何。
唐:植物名。即菟丝子,寄生蔓草,秋初开小花,子实入药。
沫(音妹):卫邑名。
谁之思:思念的是谁。
孟:老大。
孟姜:姓姜的大姑娘。
姜、弋、庸,皆贵族姓。
桑中:地名。
要(音邀):邀约。
上宫:楼也,指宫室。一说地名。
淇:淇水。
葑(音封):蔓菁菜。
八、君子偕老
君子偕老,副笄六珈。
委委佗佗,如山如河,象服是宜。
子之不淑,云如之何?
玼兮玼兮,其之翟也。鬒发如云,不屑髢也;
玉之瑱也,象之挮也,扬且之皙也。
胡然而天也?胡然而帝也?
瑳兮瑳兮,其之展也,蒙彼绉絺,是绁袢也。
子之清扬,扬且之颜也。
展如之人兮,邦之媛也!
·注释
赞扬贵妇人华服美饰,人极漂亮,然而本质极坏。似赞扬而实讽刺。
副:妇人的一种首饰。
笄(音鸡):簪。
六珈:笄饰,用玉做成,垂珠有六颗。
委委佗佗(音驼):雍容自得之貌。
象服:华丽的礼服。
如之何:奈之何。
玼(音此):花纹绚烂。
翟:绣着山鸡的象服。
鬒(音诊):黑发。
髢(音敌):假发。
瑱(音掭):冠冕上垂在两耳旁的玉。
挮(音替):剃发针,发钗一类的首饰。一说可用于搔头。
扬:额。
皙(音希):白净。
瑳(音搓):玉色鲜明洁白。
展:古代后妃或命妇的一种礼服。
絺(音吃):细葛布。
绁袢:夏天穿的薄衫。
扬:目。
扬:额。
颜:额。引申为面容、脸色。
展:诚。
媛:美女。
九、墙有茨
墙有茨,不可扫也。中冓之言,不可道也。
所可道也,言之丑也。
墙有茨,不可襄也。中冓之言,不可详也。
所可详也,言之长也。
墙有茨,不可束也。中冓之言,不可读也。
所可读也,言之辱也。
·注释
卫国人民对统治者荒淫无耻的揭露。
茨(音词):植物名,蒺藜。一年生草本植物,果实有刺。
中冓(音够):内室,宫中龌龊之事。
襄:除去。
详:指讲话。
束:捆走。
读:诵也。
十、柏舟
泛彼柏舟,在彼中河。髧彼两髦,实维我仪。
之死矢靡它。母也天只!不谅人只!
泛彼柏舟,在彼河侧。髧彼两髦,实维我特。
之死矢靡慝。母也天只!不谅人只!
!注释
姑娘婚姻不得自由,向母亲倾诉她坚贞的爱情。
髧(音旦):头发下垂状。
两髦(音毛):男子未成年时剪发齐眉。
仪:配偶。
之:到。
矢:誓。
靡它:无他心。
只:语助词。
特:配偶。
慝(音特):邪恶,恶念,引申为变心。
******************          
国风·卫风
一、木瓜
投我以木瓜,报之以琼琚。
匪报也,永以为好也!
投我以木桃,报之以琼瑶。
匪报也,永以为好也!
投我以木李,报之以琼玖。
匪报也,永以为好也!
·注释
男女相爱,互相赠答。一说卫人思报齐桓公复国厚恩而作。
琼:赤色玉。亦泛指美玉。
琚(音居):佩玉。
匪:非。
瑶:美玉。一说似玉的美石。
玖(音久):浅黑色玉石。
二、有狐
有狐绥绥,在彼淇梁。
心之忧矣,之子无裳。
有狐绥绥,在彼淇厉。
心之忧矣,之子无带。
有狐绥绥,在彼淇侧。
心之忧矣,之子无服。
·注释
女向男求爱。虽其人贫无衣裤,但仍爱他。一说妻子怀念久役不归的丈夫。
狐:一说狐喻男性。
绥绥:从容独行的样子。一说行迟貌,一说多貌貌。
淇:水名。
梁:河梁。河中垒石而成,可以过人,可用于拦鱼。
裳:上曰衣,下曰裳。
厉:水深及腰,可以涉过之处。一说流水的沙滩。
三、伯兮
伯兮朅兮,邦之桀兮。伯也执殳,为王前驱。
自伯之东,首如飞蓬。岂无膏沐?谁适为容!
其雨其雨,杲杲出日。愿言思伯,甘心首疾。
焉得谖草?言树之背。愿言思伯,使我心痗。
·注释
丈夫久役不归,妻子怀念远人的抒情诗。
朅(音切):英武高大。
殳(音书):古兵器,杖类。长丈二无刃。
膏沐:妇女润发的油脂。
杲(音稿):明亮的样子。
谖草:萱草,忘忧草。
背:北。指北堂。
痗(音妹):忧思成病。
四、河广
谁谓河广?一苇杭之。
谁谓宋远?跂予望之。
谁谓河广?曾不容刀。
谁谓宋远?曾不崇朝。
·注释
宋人侨居卫国,思乡不得归,以诗抒发怀念之情。
河:黄河。卫国在戴公之前,都于朝歌,和宋国隔河相望。
跂(音气):踮起脚跟。
刀:小船。
崇朝:终朝。
五、芄兰
芄兰之支,童子佩觿。
虽则佩觿,能不我知?
容兮遂兮,垂带悸兮。
芄兰之叶,童子佩韘。
虽则佩韘,能不我甲?
容兮遂兮,垂带悸兮。
·注释
人民对统治者骄横幼稚装腔作势不称其服的讽刺。
芄(音丸)兰:植物名。草本,蔓生。
觿(音西):象骨制的解结用具,形同锥,也可为装饰品。成人佩饰。
知:智。
容:佩刀。
遂:佩玉。一说容、遂,舒缓放肆之貌。
悸:带下垂貌。
韘(音社):象骨制的钩弦用具,著于右手拇指,射箭时用于钩弦。
甲:长也。
六、竹竿
藋藋竹竿,以钓于淇。岂不尔思?远莫致之。
泉源在左,淇水在右。女子有行,远兄弟父母。
淇水在右,泉源在左。巧笑之瑳,佩玉之傩。
淇水滺滺,桧楫松舟。驾言出游,以写我忧。
·注释
卫女远嫁诸侯,欲归不能,以诗抒思父母、念故园之情。
藋藋(音替):长而尖削貌。
泉源:一说水名。即百泉,在卫之西北,而东南流入淇水。
瑳(音搓):玉色洁白。
傩(音挪):通娜。婀娜。
滺(音悠):河水荡漾之状。
楫:船桨。
桧、松:木名。桧,柏叶松身。
七、氓
氓之蚩蚩,抱布贸丝。匪来贸丝,来即我谋。
送子涉淇,至于顿丘。匪我愆期,子无良媒。
将子无怒,秋以为期。
乘彼垝垣,以望复关。不见复关,泣涕涟涟。
既见复关,载笑载言。尔卜尔筮,体无咎言。
以尔车来,以我贿迁。
桑之未落,其叶沃若。于嗟鸠兮,无食桑葚;
于嗟女兮,无与士耽。士之耽兮,犹可说也;
女之耽兮,不可说也。
桑之落矣,其黄而陨。自我徂尔,三岁食贫。
淇水汤汤,渐车帷裳。女也不爽,士贰其行。
士也罔极,二三其德。
三岁为妇,靡室劳矣;夙兴夜寐,靡有朝矣。
言既遂矣,至于暴矣。兄弟不知,咥其笑矣。
静言思之,躬自悼矣。
及尔偕老,老使我怨。淇则有岸,隰则有泮。
总角之宴,言笑晏晏。信誓旦旦,不思其反。
反是不思,亦已焉哉!
·注释
一个勤劳善良的妇女,哀诉她被遗弃的不幸遭遇。
氓:民,男子。
蚩蚩:老实的样子。一说无知貌,一说戏笑貌。
布:货币。一说布匹。
即:靠近。
谋:商量。
顿丘:地名。
愆(音千):过,误。
将:愿,请。
垝垣(音鬼员):破颓的墙。
复关:诗中男子的住地。一说返回关来。
卜:用龟甲卜吉凶。
筮(音诗):用蓍草占吉凶。
体:卜卦之体。
咎言:凶,不吉之言。
贿:财物,嫁妆。
沃若:润泽貌。
鸠:斑鸠。传说斑鸠吃桑葚过多会醉。
耽(音沉):沉湎于爱情。
说:脱。
陨:坠落。
徂尔:往你家,嫁与你。
食贫:过贫苦生活。
渐(音尖):沾湿。
爽:差错。
贰(音特):差错。
罔极:没有准则,行为不端。
二三其德:三心二意。
遂:久。
知:智。
咥(音系):大笑貌。
躬:自己,自身。
淇:淇水。
隰:当作湿,水名,即漯河。
泮(音判):通畔,岸,水边。
总角:古时儿童两边梳辫,如双角。指童年。
八、硕人
硕人其颀,衣锦褧衣。齐侯之子,卫侯之妻。
东宫之妹,邢侯之姨,谭公维私。
手如柔荑,肤如凝脂,领如蝤蛴,齿如瓠犀。
螓首蛾眉,巧笑倩兮,美目盼兮。
硕人敖敖,说于农郊。
四牡有骄,朱幩镳镳,翟茀以朝。
大夫夙退,无使君劳。
河水洋洋,北流活活。
施罛濊濊,鱣鲔发发,葭菼揭揭。
庶姜孽孽,庶士有朅。
·注释
卫庄公夫人庄姜初适卫,国人称赞她的美丽。
硕人:高大白胖的人。
颀(音其):修长貌。
锦:锦衣,翟衣。
褧(音窘):妇女出嫁时御风尘用的麻布罩衣,即披风。
东宫:指太子。
私:姊妹之夫。
荑(音题):白茅之芽。
蝤蛴(音求其):天牛的幼虫,色白身长。
瓠犀(音户西):瓠瓜子儿。
螓(音秦):似蝉而小,头宽广方正。
蛾眉:蚕蛾触角,细长而曲。
倩:笑靥美好貌。
盼:眼儿黑白分明。
敖敖:身长貌。
说(音税):停。
农郊:近郊。一说东郊。
幩(音坟):装在马口上的扇汗用具。
镳镳(音标):马嚼子。一说盛多的样子。
翟茀(音敌扶):以雉羽为饰的车围子。
河水:黄河。活活(音郭):水流声。
施:设。
罛(音古):大的鱼网。
濊濊(音或):撒网入水声。
鱣(音沾):鳇鱼。一说赤鲤。
鲔(音委):鲟鱼。一说鲤属。
发发(音泼):鱼尾击水之声。一说盛貌。
葭(音家):初生的芦苇。
菼(音坦):初生的荻。
揭揭:长貌。
庶姜:指随嫁的姜姓众女。
孽孽:盛饰貌。
士:从嫁的媵臣。
朅(音怯):勇武貌。
九、考槃
考槃在涧,硕人之宽。
独寤寐言,永矢弗谖。
考槃在阿,硕人之薖。
独寤寐歌,永矢弗过。
考槃在陆,硕人之轴。
独寤寐宿,永矢弗告。
·注释
留恋山林生活的赞歌。
考槃(音盘):盘桓之意。一说槃为木盘。
硕人:美人,贤人。
宽:心宽。一说貌美。
阿:山阿,山的曲隅。
薖(音科):貌美,引为心胸宽大。
过:失也,失亦忘也。
陆:高平曰陆。
轴:徘徊往复。一说美貌。
十、淇奥
瞻彼淇奥,绿竹猗猗。
有匪君子,如切如磋,如琢如磨。
瑟兮僩兮,赫兮咺兮,
有匪君子,终不可谖兮!
瞻彼淇奥,绿竹青青。
有匪君子,充耳琇莹,会弁如星。
瑟兮僩兮,赫兮咺兮,
有匪君子,终不可谖兮!
瞻彼淇奥,绿竹如箦。
有匪君子,如金如锡,如圭如璧。
宽兮绰兮,猗重较兮,善戏谑兮,不为虐兮!
·注释
卫武公为周平王卿相,年过九十,深自儆惕,有文章,能纳人规谏。卫人颂其德,作此诗。
淇:淇水。
奥(音玉):水边弯曲的地方。
绿竹:一说绿为王芻,竹为萹蓄。
猗猗(音恶,平声):通阿,长而美貌。
匪:通斐,有文采貌。
切、磋、琢、磨:治骨曰切,象曰磋,玉曰琢,石曰磨。均指文采好,有修养。
瑟:庄严貌。
僩(音县):宽大貌。
赫:威严貌。
咺(音宣):有威仪貌。
谖(音宣):忘。
琇(音秀)莹:美石,宝石。
会弁(音贵变):鹿皮帽。会,鹿皮会合处,缀宝石如星。
箦(音责):积的假借。茂密的样子。
绰:旷达。一说柔和貌。
猗(音以):通倚。
重较(音虫觉):车厢上有两重横木的车子。为古代卿士所乘。
戏谑:开玩笑。
虐:粗暴。
******************          
国风·王风
一、丘中有麻
丘中有麻,彼留子嗟。
彼留子嗟,将其来施施。
丘中有麦,彼留子国。
彼留子国,将其来食。
丘中有李,彼留之子。
彼留之子,贻我佩玖。
·注释:
女子等待情人时所作的各种悬想。
留:一说留客的留,一说指刘姓。
子嗟、子国:一说均是刘氏一人数名。
将:请;愿;希望。
施施:高兴貌。
二、大车
大车槛槛,毳衣如菼。
岂不尔思?畏子不敢。
大车啍啍,毳衣如璊。
岂不尔思?畏子不奔。
谷则异室,死则同穴。
谓予不信,有如皦日。
·注释:
女子对男子表示坚贞的爱情。
大车:古代用牛拉货的车。
槛槛(音砍):车轮的响声。
毳(音粹)衣:古代冕服,一种绣衣。一说毡子和车衣。
菼(音坦):初生的荻苇,形容嫩绿色。
啍啍(音吞):重滞徐缓的样子。
璊(音门):红色美玉,喻红色。一说赤苗的谷。
谷:生,活着。
皦(音缴):同皎,光亮。
三、采葛
彼采葛兮,一日不见,如三月兮!
彼采萧兮,一日不见,如三秋兮!
彼采艾兮,一日不见,如三岁兮!
·注释:
情人相思之词。一说朋友相念。
萧:植物名。蒿的一种,即青蒿。有香气,古时用于祭祀。
三秋:通常一秋为一年,后又有专指秋三月的用法。这里三秋长于三月,短于三年,义同三季。
艾:植物名。
四、葛藟
绵绵葛藟,在河之浒。
终远兄弟,谓他人父。
谓他人父,亦莫我顾!
绵绵葛藟,在河之涘。
终远兄弟,谓他人母。
谓他人母,亦莫我有!
绵绵葛藟,在河之漘。
终远兄弟,谓他人昆。
谓他人昆,亦莫我闻!
·注释:
父母兄弟离散,流离失所、寄人篱下的青年的痛苦的呼声。
绵绵:长而不绝之貌。
葛、藟(音垒):藤类蔓生植物。
浒(音虎):水边。
远(音院):远离。
顾、有、闻:皆亲爱之意也。
涘(音四):水边。
漘(音纯):河岸,水边。
昆:兄。
五、兔爰
有兔爰爰,雉离于罗。我生之初,尚无为;
我生之后,逢此百罹。尚寐无吪!
有兔爰爰,雉离于罦。我生之初,尚无造;
我生之后,逢此百忧。尚寐无觉!
有兔爰爰,雉离于罿。我生之初,尚无庸;
我生之后,逢此百凶。尚寐无聪!
·注释:
没落贵族感叹生不逢时,遭受百忧的歌篇。
爰(音缓):缓之借,逍遥自在。
离:同罹,陷,遭难。
罗:罗网。
生之初:生之前。
无为:无事。为、造、庸皆为劳役之事。
无吪(音俄):不说话。一说不动。
罦(音浮):一种装设机关的网,能自动掩捕鸟兽,又叫覆车网。
罿(音冲):捕鸟的网。
六、中谷有蓷
中谷有蓷,暵其乾矣。有女仳离,嘅其叹矣。
嘅其叹矣,遇人之艰难矣。
中谷有蓷,暵其修矣。有女仳离,条其啸矣。
条其啸矣,遇人之不淑矣。
中谷有蓷,暵其湿矣。有女仳离,啜其泣矣。
啜其泣矣,何嗟及矣。
·注释:
写凶年饥馑,室家相弃,弃妇无告的悲苦。
蓷(音推):药草名,即益母草。
暵(音汉):水濡而干也。
仳(音痞)离:别离。
嘅(音慨):叹息。
遇人之艰难矣:即嫁个好男人不容易。
修:干肉。
条:长也。
七、扬之水
扬之水,不流束薪。彼其之子,不与我戍申。
怀哉怀哉,曷月予还归哉!
扬之水,不流束楚。彼其之子,不与我戍甫。
怀哉怀哉,曷月予还归哉!
扬之水,不流束蒲。彼其之子,不与我戍许。
怀哉怀哉,曷月予还归哉!
·注释:
周平王母家申国邻楚,数被侵伐,因遣戍守申,使人民家室离散,国人作诗讽之。
扬之水:激扬之水,喻夫。
束薪:喻婚姻,在此指妻。
彼其之子:指妻、子。
戍申:在申地防守。
甫:即吕国。
蒲:蒲柳。
许:许国。
八、君子阳阳
君子阳阳,左执簧,
右招我由房,其乐只且!
君子陶陶,左执翿,
右招我由敖,其乐只且!
·注释
情人相约出游,感到乐趣无穷。
阳阳:洋洋得意。
簧:笙簧。这里指笙。
由房、由敖:遨游。
只且(音居):语助词。
陶陶:和乐貌。
翿(音道):歌舞所用道具,羽毛做成。
九、君子于役
君子于役,不知其期,曷至哉?
鸡栖于埘,日之夕矣,羊牛下来。
君子于役,如之何勿思!
君子于役,不日不月,曷其有佸?
鸡栖于桀,日之夕矣,羊牛下括。
君子于役,苟无饥渴!
·注释
妻子怀念行役无期不能归家的丈夫。
役:服劳役。
曷:何时。
至:归家。
埘(音时):鸡舍。墙壁上挖洞做成。
如之何勿思:如何不思。
不日不月:没法用日月来计算时间。
有佸(音又活):相会。
桀:鸡栖木。
括:来。
苟:大概,也许。
十、黍离
彼黍离离,彼稷之苗。行迈靡靡,中心摇摇。
知我者谓我心忧,不知我者谓我何求。
悠悠苍天!此何人哉?
彼黍离离,彼稷之穗。行迈靡靡,中心如醉。
知我者谓我心忧,不知我者谓我何求。
悠悠苍天!此何人哉?
彼黍离离,彼稷之实。行迈靡靡,中心如噎。
知我者谓我心忧,不知我者谓我何求。
悠悠苍天!此何人哉?
·注释
周大夫行役路过宗周镐京,见旧时宗庙宫室遗址,黍稷茂盛,因悲周室颠覆,乃作此诗。
黍、稷(音蜀、记):两种农作物。
离离:行列貌。
靡靡:行步迟缓貌。
摇摇:形容心神不安。
此何人哉:致此颠覆者是什么人?
噎(音耶):忧深气逆不能呼吸。
******************          
国风·郑风
一、溱洧
溱与洧,方涣涣兮。士与女,方秉蕑兮。
女曰观乎?士曰既且,且往观乎?
洧之外,洵訏且乐。
维士与女,伊其相谑,赠之以勺药。
溱与洧,浏其清矣。士与女,殷其盈兮。
女曰观乎?士曰既且,且往观乎?
洧之外,洵訏且乐。
维士与女,伊其将谑,赠之以勺药。
·注释:
青年男女春游之乐。一说夫妇同游之乐。
溱(音针)、洧(音伟):河名。
涣涣:春水盛貌。
秉:执。
蕑(音坚):一种兰草。又名大泽兰,与山兰有别。
訏(音虚):大。
芍药:一说与今之芍药不同,一种香草。
浏(音刘):水深而清。
殷:众多。
二、野有蔓草
野有蔓草,零露漙兮。
有美一人,清扬婉兮。
邂逅相遇,适我愿兮。
野有蔓草,零露瀼瀼。
有美一人,婉如清扬。
邂逅相遇,与子偕臧。
·注释:
情人不期而遇的喜悦。
蔓(音万):茂盛。
漙(音团):形容露水多。
清扬:目以清明为美,扬亦明也。
婉:美好。
邂逅(音谢后):不期而遇。
瀼(音瓤):形容露水多。
臧(音脏):好,善。
三、出其东门
出其东门,有女如云。
虽则如云,匪我思存。
缟衣綦巾,聊乐我员。
出其闉闍,有女如荼。
虽则如荼,匪我思且。
缟衣茹藘,聊可与娱。
·注释:
男子表现自己爱有所专。
思:语助词。
存:一说在;一说念;一说慰籍。
缟(音稿):白色;素白绢。
綦(音机):暗绿色。
员:语助词。
闉闍(音因都):城外曲城的重门。
荼:一说白茅花。
且:语助词。一说慰籍。
茹藘:茜草。
四、扬之水
扬之水,不流束楚。
终鲜兄弟,维予与女。
无信人之言,人实诳女。
扬之水,不流束薪。
终鲜兄弟,维予二人。
无信人之言,人实不信。
·注释:
妻子劝丈夫勿信谗言。
楚:荆条。
鲜(音选):少。
言:流言。
诳(音筐):骗。
五、子衿
青青子衿,悠悠我心。
纵我不往,子宁不嗣音?
青青子佩,悠悠我思。
纵我不往,子宁不来?
挑兮达兮,在城阙兮。
一日不见,如三月兮。
·注释:
妻子等候亲人时的焦急心情。
子:男子的美称。
衿:衣领。
嗣音:传音讯。
挑兮达兮:往来轻疾貌。
城阙:城正面夹门两旁之楼。
六、东门之墠
东门之墠,茹藘在阪。
其室则迩,其人甚远。
东门之栗,有践家室。
岂不尔思?子不我即。
·注释:
怨情人不来相聚。
墠(音善):土坪。
茹藘(音如虑):草名。即茜草,可染红色。
阪(音板):坡。
践:成行成列。
即:就。
七、丰
子之丰兮,俟我乎巷兮,悔予不送兮。
子之昌兮,俟我乎堂兮,悔予不将兮。
衣锦褧衣,裳锦褧裳。叔兮伯兮,驾予与行。
裳锦褧裳,衣锦褧衣。叔兮伯兮,驾予与归。
·注释:
女子后悔没与情人同行,盼他来驾车同去。
丰:丰满,标致。
俟(音四):等候。
送:致女曰送,亲迎曰逆。
昌:健壮,棒。
将:出嫁时的迎送。
锦:锦衣,翟衣。
褧(音窘):妇女出嫁时御风尘用的麻布罩衣,即披风。
行(音航):往。
归:回。一说指女子出嫁。
八、褰裳
子惠思我,褰裳涉溱。
子不我思,岂无他人?
狂童之狂也且!
子惠思我,褰裳涉洧。
子不我思,岂无他士?
狂童之狂也且!
·注释:
男女间戏谑之辞。表现民间男女爱情。
惠:爱。
褰(音千):揭起。
溱(音臻):水名。
狂:痴狂。
也且(音居):作语助。
洧(音伟):水名。即今河南省双泪河。
九、狡童
彼狡童兮,不与我言兮。
维子之故,使我不能餐兮。
彼狡童兮,不与我食兮。
维子之故,使我不能息兮。
·注释:
女子对爱人的责怨。
狡:狡猾。
维:因为。
十、箨兮
箨兮箨兮,风其吹女。
叔兮伯兮,倡予和女。
箨兮箨兮,风其漂女。
叔兮伯兮,倡予要女。
·注释:
女子要求和爱人共同唱歌。
箨(音拓):脱落的木叶。
倡:一说倡导,一说唱。
漂:飘。
要(音腰):成也,和也。
十一、山有扶苏
山有扶苏,隰有荷华。
不见子都,乃见狂且。
山有乔松,隰有游龙。
不见子充,乃见狡童。
·注释:
女子与情人失约的感叹。一说刺时人美恶不辨。
扶苏:茂木。一说桑树。
隰(音席):洼地。
狂:狂愚的人。
且(音居):助词。一说拙、钝也。
游龙:植物名。即荭草。
十二、有女同车
有女同车,颜如舜华,
将翱将翔,佩玉琼琚。
彼美孟姜,洵美且都。
有女同行,颜如舜英,
将翱将翔,佩玉将将。
彼美孟姜,德音不忘。
·注释:
赞美同车姑娘孟姜。
同车:一说男子驾车到女家迎娶。
舜:植物名,即芙蓉花,又名木槿。
华、英:花。
都:闲雅。
行:音航。
将将(音枪):即锵锵。
十三、女曰鸡鸣
女曰鸡鸣,士曰昧旦。子兴视夜,明星有烂。
将翱将翔,弋凫与雁。
弋言加之,与子宜之。宜言饮酒,与子偕老。
琴瑟在御,莫不静好。
知子之来之,杂佩以赠之。
知子之顺之,杂佩以问之。
知子之好之,杂佩以报之。
·注释:
猎人夫妇,相戒早起及相互爱悦。
昧旦:天色将明未明之际。
明星:启明星。
弋(音贻):射箭,以生丝系矢。
加:射中。一说“加豆”,食器。
宜:肴也。这里作动词。
御:奏。
静:美好。
来:读为劳,抚慰之意。
杂佩:玉佩。用各种佩玉构成,称杂佩。
问:赠送。
十四、遵大路
遵大路兮,掺执子之祛兮,
无我恶兮,不寁故也!
遵大路兮,掺执子之手兮,
无我丑兮,不寁好也!
·注释:
劳动人民爱情诗。女要求男莫要骤然丢掉旧情。
掺(音闪):执。
祛(音区):袖口。
寁(音趱或捷):迅速。
故:故人。
好:旧好。
十五、羔裘
羔裘如濡,洵直且侯。
彼其之子,舍命不渝。
羔裘豹饰,孔武有力。
彼其之子,邦之司直。
羔裘晏兮,三英粲兮。
彼其之子,邦之彦兮。
·注释:
陈古以讽今,刺当时郑国无此等臣僚。
羔裘:羔羊皮裘。一说古大夫的朝服。
濡(音如):湿,润泽。
洵(音询):信。诚然,的确。
侯:美。
渝:变。
豹饰:用豹皮做衣服的边。
孔:甚;很。
司直:负责正人过失的官吏。
晏:鲜盛貌。
英:裘饰。
粲:光耀。
彦:士的美称。
十六、清人
清人在彭,驷介旁旁。
二矛重英,河上乎翱翔。
清人在消,驷介镳镳。
二矛重乔,河上乎逍遥。
清人在轴,驷介陶陶。
左旋右抽,中军作好。
·注释:
郑文公恶高克贪而无理,使将清邑之兵御敌于河上,久而不召,师散而归,高克奔陈。公子素以为高克进不按理;文公退高克不循法,作此诗加以讽刺。
清:郑国之邑。
彭、消、轴:河上地名。
驷:驾车的四匹马。
介:甲。
旁旁:盛貌。
二矛:酋矛、夷矛。
重英:以朱羽为矛饰,二矛树车上,遥遥相对,重叠相见。
镳镳(音标):威武貌。
乔:雉羽。
陶陶:驱驰之貌。
左旋右抽:御者在车左,执辔御马;勇士在车右,执兵击刺。旋,还车。抽,拔刀。
中军:古三军为上军、中军、下军,中军将帅为主帅。
十七、大叔于田
叔于田,乘乘马。执辔如组,两骖如舞。
叔在薮,火烈具举。襢裼暴虎,献于公所。
将叔勿狃,戒其伤女。
叔于田,乘乘黄。两服上襄,两骖雁行。
叔在薮,火烈具扬。叔善射忌,又良御忌。
抑磬控忌,抑纵送忌。
叔于田,乘乘鸨。两服齐首,两骖如手。
叔在薮,火烈具阜。叔马慢忌,叔发罕忌,
抑释冰忌,抑鬯弓忌。
·注释:
赞美善射、善猎、善御和善骑的青年猎人。一说同上篇刺郑庄公。
乘乘(音成盛):前一乘为动词,后为名词。四马驾车叫乘。
骖(音参):车辕外侧两马。
薮(音擞):沼泽地带。
襢裼(音檀西):赤膊。
暴虎:徒手搏虎。
公所:君王的宫室。
狃(音纽):反复做某事。
黄:黄马。
服:中央驾辕的马。
忌:作语助。
抑:作语助。
磬(音庆)、控、纵、送:骋马曰磬,止马曰控,发矢曰纵,从禽曰送。皆言御者驰逐之貌。
鸨(音保):有黑白杂毛的马。
阜:旺盛。
罕:稀少。
冰:箭筒盖。
鬯(音唱):弓囊。
十八、叔于田
叔于田,巷无居人。
岂无居人?不如叔也。洵美且仁。
叔于狩,巷无饮酒。
岂无饮酒?不如叔也。洵美且好。
叔适野,巷无服马。
岂无服马?不如叔也。洵美且武。
·注释:
颂扬青年猎人的豪迈和英武。一说美共叔段以刺郑庄公。
叔:一说指共叔段。
于:去,往。
田:打猎。
洵(音询):真正的,的确。
狩:冬猎。
野:郊外。
服马:骑马之人。一说用马驾车。
十九、将仲子
将仲子兮,无逾我里,无折我树杞。
岂敢爱之?畏我父母。
仲可怀也,父母之言亦可畏也。
将仲子兮,无逾我墙,无折我树桑。
岂敢爱之?畏我诸兄。
仲可怀也,诸兄之言亦可畏也。
将仲子兮,无逾我园,无折我树檀。
岂敢爱之?畏人之多言。
仲可怀也,人之多言亦可畏也。
·注释:
姑娘要求情人别来她家,以免受父母兄弟及邻居的责骂。
将(音枪):愿,请。一说发语词。
仲子:相当于称为二哥。
逾:越。
里:邻里。二十五家为里。
杞(音起):木名,即杞柳。又名榉。落叶乔木,树如柳叶,木质坚实。
树桑、树檀:即桑树、檀树。倒文以协韵。
二十、缁衣
缁衣之宜兮,敝予又改为兮。
适子之馆兮,还予授子之粲兮。
缁衣之好兮,敝予又改造兮。
适子之馆兮,还予授子之粲兮。
缁衣之蓆兮,敝予又改作兮。
适子之馆兮,还予授子之粲兮。
·注释:
作者对所谓“好人”的称道,并愿为他服务。
缁(音资)衣:黑色的衣服,古卿大夫居私朝之服。
敝:坏。
改为、改造、改作:这是随着衣服的破烂程度而说的,以见其关心。
馆:客舍。
粲:形容新衣鲜明的样子。一说餐的假借。
蓆(音席):宽大舒适。
******************          
国风·魏风
一、硕鼠
硕鼠硕鼠,无食我黍!三岁贯女,莫我肯顾。
逝将去女,适彼乐土。乐土乐土,爰得我所?
硕鼠硕鼠,无食我麦!三岁贯女,莫我肯德。
逝将去女,适彼乐国。乐国乐国,爰得我直?
硕鼠硕鼠,无食我苗!三岁贯女,莫我肯劳。
逝将去女,适彼乐郊。乐郊乐郊,谁之永号?
·注释:
劳动人民把统治者喻为偷粮老鼠,发誓要到没有剥削的乐土去。
硕鼠:大老鼠。一说田鼠。
黍:粘米,谷类。
贯:事也。
逝:誓。
直:同值。
劳:慰劳。
永号:永叹。
二、伐檀
坎坎伐檀兮,置之河之干兮,河水清且涟猗。
不稼不穑,胡取禾三百廛兮?
不狩不猎,胡瞻尔庭有县貆兮?
彼君子兮,不素餐兮!
坎坎伐辐兮,置之河之侧兮,河水清且直猗。
不稼不穑,胡取禾三百亿兮?
不狩不猎,胡瞻尔庭有县特兮?
彼君子兮,不素食兮!
坎坎伐轮兮,置之河之漘兮,河水清且沦猗。
不稼不穑,胡取禾三百囷兮?
不狩不猎,胡瞻尔庭有县鹑兮?
彼君子兮,不素飧兮!
·注释:
劳动者对统治者不劳而获的讽刺。
坎坎:伐木声。
干:河岸。
涟:波纹。
猗(音一):类似啊,语词。
稼(音架):播种。
穑(音色):收割。
廛(音蝉):束。一说古制百亩。
县:古悬字。
貆(音欢):獾。一说幼小的貉。
素餐:不劳而获。
直:水流的直波。
亿:束。
特:三岁的小兽。
漘(音纯):河坝。
囷(音逡):束。一说圆形的谷仓。
飧(音孙):晚餐。
三、十亩之间
十亩之间兮,
桑者闲闲兮,
行与子还兮。
十亩之外兮,
桑者泄泄兮,
行与子逝兮。
·注释:
采桑者之歌。一说有归农思想者的咏叹。
闲闲:宽闲貌。
行:且。
泄泄:同闲闲,十分悠闲的样子。一说多言;一说多人之貌。
四、陟岵
陟彼岵兮,瞻望父兮。
父曰:嗟!予子行役,夙夜无已。
上慎旃哉!犹来!无止!
陟彼屺兮,瞻望母兮。
母曰:嗟!予季行役,夙夜无寐。
上慎旃哉!犹来!无弃!
陟彼冈兮,瞻望兄兮。
兄曰:嗟!予弟行役,夙夜无偕。
上慎旃哉!犹来!无死!
·注释:
征人远役,登高瞻望,想象父母兄弟对他的思念和希望。
陟(音志):登。
岵(音户):有草木的山。
予子:歌者想象中,其父对他的称呼。
上:尚。
旃(音沾):之,作语助。
犹:可。
屺(音起):无草木的山。
季:兄弟中排行第四或最小。
五、园有桃
园有桃,其实之肴。心之忧矣,我歌且谣。
不知我者,谓我士也骄。
彼人是哉,子曰何其?
心之忧矣,有谁知之!有谁知之!盖亦勿思!
园有棘,其实之食。心之忧矣,聊以行国。
不知我者,谓我士也罔极。
彼人是哉,子曰何其?
心之忧矣,有谁知之!有谁知之!盖亦勿思!
·注释:
士人处于困境,叹息知己难得。
歌、谣:曲合乐曰歌,徒歌曰谣。
其:作语助。
盖(音何):通盍,何。
亦:作语助。
棘:指酸枣。
行国:到处流浪。
罔极:无极,妄想。
六、汾沮洳
彼汾沮洳,言采其莫。彼其之子,美无度。
美无度,殊异乎公路。
彼汾一方,言采其桑。彼其之子,美如英。
美如英,殊异乎公行。
彼汾一曲,言采其藚。彼其之子,美如玉。
美如玉,殊异乎公族。
·注释:
女子赞爱人的品质才能超过贵族将军。以刺品质低劣、游手好闲的贵族。
汾:汾水。
沮洳(音居如):低湿的地方。
莫:草名。即酸模,又名羊蹄菜。多年生草本,有酸味。
度:衡量。
殊异:优异出众。
公路:官名。掌诸侯的路车。
公行(音杭):官名。掌诸侯的兵车。
藚(音序):药用植物,即泽泻草。多年生沼生草本,具地下球茎。
公族:官名。掌诸侯的属车。
七、葛屦
纠纠葛屦,可以履霜。
掺掺女手,可以缝裳。
要之襋之,好人服之。
好人提提,宛然左辟。
佩其象揥,维是褊心。
是以为刺。
·注释:
对傲慢的贵族妇女的讽刺。女仆为主人缝制衣鞋,主人大模大样,不理不睬。
纠纠:缭缭,缠绕。
屦(音具):鞋。
掺掺(仙):同纤纤。
要(音妖):腰,作动词。一说钮襻。
襋(音及):衣领,作动词。
提提(音时):一说腰细貌,一说安舒貌。
宛然:回转貌。
左辟:左避。
揥(音替):古首饰,可以搔头。类似发篦。
褊(音偏)心:心地狭窄。
刺:讽刺。
******************          
国风·唐风
一、有杕之杜
有杕之杜,生于道左。
彼君子兮,噬肯适我?
中心好之,曷饮食之?
有杕之杜,生于道周。
彼君子兮,噬肯来游?
中心好之,曷饮食之?
·注释:
诗人表达对所爱人的感情。
杕(音地):孤零零的样子。
噬(音是):发语词。一说何,曷。
饮食(音印四):一说满足情爱之欲。
中心:心中。
二、采苓
采苓采苓,首阳之巅。人之为言,苟亦无信。
舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
采苦采苦,首阳之下。人之为言,苟亦无与。
舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
采葑采葑,首阳之东。人之为言,苟亦无从。
舍旃舍旃,苟亦无然。人之为言,胡得焉?
·注释:
告戒人们,切勿轻信谣言。
苓:甘草。
为言:伪言。
苟亦无信:不要轻信。
旃:音瞻,之。
无然:不要以为然。
胡得:何所取。
苦:苦菜。
无与:勿用也。指不要理会。
葑:芜菁。
三、葛生
葛生蒙楚,蔹蔓于野。予美亡此。谁与独处!
葛生蒙棘,蔹蔓于域。予美亡此。谁与独息!
角枕粲兮,锦衾烂兮。予美亡此。谁与独旦!
夏之日,冬之夜。百岁之后,归於其居!
冬之夜,夏之日。百岁之后,归於其室!
·注释:
这是一篇悼念丈夫从军丧亡的诗。含有反战思想。
蒙:覆盖。
蔹(音敛):白蔹。攀缘性草本植物,根可入药。
予美:我的好人。
域:坟地。
角枕、锦衾:牛角枕,锦缎褥,敛诗的物品。
粲、烂:灿烂。
夏之日,冬之夜:夏之日长,冬之夜长,言长也。
其居、其室:亡夫的墓穴。
四、无衣
岂曰无衣七兮?
不如子之衣,安且吉兮?
岂曰无衣六兮?
不如子之衣,安且燠兮?
·注释:
赞美友人衣服,目的在怀念他。
七:一说七章之衣,诸侯的服饰。
吉:舒适。
六:一说音路,六节衣。
燠(音玉):暖。
五、鸨羽
肃肃鸨羽,集于苞栩。
王事靡盬,不能艺稷黍。
父母何怙?悠悠苍天!曷其有所?
肃肃鸨翼,集于苞棘。
王事靡盬,不能艺黍稷。
父母何食?悠悠苍天!曷其有极?
肃肃鸨行,集于苞桑。
王事靡盬,不能艺稻粱。
父母何尝?悠悠苍天!曷其有常?
·注释:
徭役繁重,劳动人民不能耕种以养父母的控诉。
肃肃:鸟翅扇动的响声。
鸨(音保):鸟名,似雁。性不善栖木。
苞栩:丛密的柞树。
盬(音古):闲暇。
艺:种植。
怙(音户):依靠,凭恃。
棘(音及):酸枣树,落叶灌木。
行:飞成行。一说鸨腿;一说翅。
六、羔裘
羔裘豹袪,自我人居居!
岂无他人?维子之故。
羔裘豹袖,自我人究究!
岂无他人?维子之好。
·注释:
晋人刺在位者不恤其民。一说姑娘谴责过去相好的贵族。
羔:羊之小者。
袪(音区):袖口。
自我人:我的人。
居居:即倨倨,傲慢无礼。
究究:恶也。
七、杕杜
有杕之杜,其叶湑湑。独行踽踽。
岂无他人?不如我同父。
嗟行之人,胡不比焉?人无兄弟,胡不佽焉?
有杕之杜,其叶菁菁。独行茕茕。
岂无他人?不如我同姓。
嗟行之人,胡不比焉?人无兄弟,胡不佽焉?
·注释:
咏叹流浪人的苦难。
杕(音地):独特,孤零零的样子。
杜:木名。赤棠。
湑(音许):形容草木茂盛。
踽踽(音举):孤独无依的样子。
同父:同祖父的族昆弟。
茕茕(音穷):孤独无依的样子。
同姓:同祖昆弟。
佽(音次):同情,帮助。
八、绸缪
绸缪束薪,三星在天。今夕何夕,见此良人。
子兮子兮,如此良人何!
绸缪束刍,三星在隅。今夕何夕,见此邂逅。
子兮子兮,如此邂逅何!
绸缪束楚,三星在户。今夕何夕,见此粲者。
子兮子兮,如此粲者何!
·注释:
反映夫妇新婚的爱情。
绸缪(音仇谋):缠绕,捆束。犹缠绵也。
束薪:喻夫妇同心,情意缠绵。
三星:即参星,主要由三颗星组成。
子兮:你呀。诗人兴奋自呼。
刍(音除):喂牲口的青草。
邂逅(音谢后):即解靓,原意爱悦,这里指志趣相投的人。
粲(音灿):鲜明貌。
九、椒聊
椒聊之实,蕃衍盈升。
彼其之子,硕大无朋。椒聊且,远条且。
椒聊之实,蕃衍盈掬。
彼其之子,硕大且笃。椒聊且,远条且。
·注释:
赞美妇人,以花椒喻她多子;以椒香美之。
椒:花椒,又名山椒。
聊:语助词。一说聚成一串,同今之嘟噜;一说山楂。
蕃衍:繁盛。
朋:比。
且:语助词。
远条:指香气远扬。一说长长的枝条。
掬(音居):两手合捧。
十、扬之水
扬之水,白石凿凿。素衣朱襮,从子于沃。
既见君子,云何不乐?
扬之水,白石皓皓。素衣朱绣,从子于鹄。
既见君子,云何其忧?
扬之水,白石粼粼。我闻有命,不敢以告人。
·注释:
叙相见的欢乐。一说晋昭公国事不振,人民不安,离晋去曲沃(桓叔所封地),诗表现人民见桓叔的喜悦。
凿凿:鲜明貌。
襮(音博):绣有黼文的衣领。
沃:曲沃,地名。
皓皓:洁白。
绣:刺方领绣。
鹄:曲沃的城邑。
粼粼(音林):清澈貌。形容水清石净。
十一、山有枢
山有枢,隰有榆。子有衣裳,弗曳弗娄。
子有车马,弗驰弗驱。宛其死矣,他人是愉。
山有栲,隰有杻。子有廷内,弗洒弗扫。
子有钟鼓,弗鼓弗考。宛其死矣,他人是保。
山有漆,隰有栗。子有酒食,何不日鼓瑟?
且以喜乐,且以永日。宛其死矣,他人入室。
·注释:
讽刺贵族老爷们的贪鄙、吝啬和懒惰。
枢(音书):木名。刺榆。
榆(音鱼):木名。白榆,又名枌,落叶乔木。
弗曳(音义)弗娄:有好衣裳而不穿。
曳,拖。娄,搂。古时裳长拖地,需提着走。
宛:死貌。
愉:一说音偷,取。
栲(音考):木名。臭椿树。
杻(音纽):木名。檍,梓属。
廷:庭。
内:堂与室。
考:击。
保:占有。
漆、栗:木名。
十二、蟋蟀
蟋蟀在堂,岁聿其莫。今我不乐,日月其除。
无已大康,职思其居。好乐无荒,良士瞿瞿。
蟋蟀在堂,岁聿其逝。今我不乐,日月其迈。
无已大康,职思其外。好乐无荒,良士蹶蹶。
蟋蟀在堂,役车其休。今我不乐,日月其慆。
无已大康,职思其忧。好乐无荒,良士休休。
·注释:
诗人诫自己勉别人及时行乐,但要有节制,不荒废正事。
聿(音玉):作语助。
莫:古暮字。
除:过去。
无:勿。
已:过,太。
大(音太)康:过于享乐。
职:当。居:指人的处境。
好乐:娱乐。
无荒:不要过度。
瞿瞿(音巨):敛也。一说惊顾貌。
逝、迈:义同。去。
蹶蹶(音贵):动而敏于事。
役车:服役出差的车子。
慆(音涛):逝去。
休休:安闲自得,乐而有节貌。
******************          
国风·齐风
一、猗嗟
猗嗟昌兮,颀而长兮,抑若扬兮。
美目扬兮,巧趋跄兮,射则臧兮。
猗嗟名兮,美目清兮,仪既成兮。
终日射侯,不出正兮,展我甥兮。
猗嗟娈兮,清扬婉兮。舞则选兮,
射则贯兮。四矢反兮,以御乱兮。
·注释: 
刺鲁庄公虽有威仪技艺,不能防闲其母而正家庭。措辞巧妙,意在言外。
猗嗟:叹词。
昌:盛。
颀:长貌。
抑:美貌。
扬:额角丰满。
巧趋:轻巧地疾走。
跄(音枪):趋步摇曳生姿。
名:明,昌盛之意。一说目上为名。
侯:靶。
正(音征):靶中心彩画处。
展:诚然,真是。
甥:姊妹之子为甥。一说姊妹之夫亦称甥。
选:齐也。
贯:中而穿革。
反:复也,指箭皆射中原处。 
二、载驱
载驱薄薄,簟笰朱鞹。鲁道有荡,齐子发夕。
四骊济济,垂辔濔濔。鲁道有荡,齐子岂弟。
汶水汤汤,行人彭彭。鲁道有荡,齐子翱翔。
汶水滔滔,行人儦儦,鲁道有荡,齐子游敖。
·注释:
讽刺文姜回齐的无耻行为。
薄薄:车疾行声。
簟(音电):方纹竹席。一说席作车门。
笰(音浮):车帘。一说雉羽作的蔽覆,放在车后。 
鞹(音括):光滑的皮革。一说用来作蔽覆。
发夕:从傍晚出发到天亮。
骊(音离):黑马。
济济:美貌。
辔(音佩):马缰。
濔濔(音你):众多或柔和。
岂弟(音凯替):欢乐。
汶水:水名。
汤汤(音伤):水大貌。
彭彭:多貌。
滔滔:水流浩荡。
儦儦(音标):行貌。一说众多貌。 
三、敝笱
敝笱在梁,其鱼鲂鳏。
齐子归止,其从如云。
敝笱在梁,其鱼鲂鱮。
齐子归止,其从如雨。
敝笱在梁,其鱼唯唯。
齐子归止,其从如水。
·注释: 
对文姜返齐荒淫无耻的秽行的讽刺。
敝笱:破旧鱼网,喻文姜。
梁:捕鱼水坝。
鲂(音房):鳊鱼。
鳏(音官):鰔鱼。
齐子归止:文姜已嫁。
其从如云:一说齐襄仍纠缠不已。
鱮(音序):鲢鱼。
唯唯:游鱼互相追随。 
四、卢令
卢令令,其人美且仁。
卢重环,其人美且鬈。
卢重鋂,其人美且偲。
·注释: 
赞美猎人。
卢:猎犬,大黑犬。
令令:铃声。
重(音虫)环:子母环。
鬈(音全):美好。一说勇壮。
重鋂(音梅):一个大环套两个小环。
偲(音猜):多才。一说须多而美。 
五、甫田
无田甫田,维莠骄骄。
无思远人,劳心忉忉。
无田甫田,维莠桀桀。
无思远人,劳心怛怛。
婉兮娈兮,总角丱兮。
未几见兮,突而弁兮。
·注释: 
怀念远人,久不归家,徒劳心力。一说少女怀念少年,久不相见,及相见,已由小孩变为成人。
无田(音佃)甫田:不要耕种大田。
莠:杂草;狗尾草。
骄骄、桀桀:高大貌。
忉忉(音刀):忧劳貌。
怛怛(音达):悲伤。
总角:童子将头发梳成两个髻。
丱(音贯):形容总角翘起之状。
弁(音辨):冠。男子二十而冠。 
六、南山
南山崔崔,雄狐绥绥。
鲁道有荡,齐子由归。
既曰归止,曷又怀止?
葛屦五两,冠緌双止。
鲁道有荡,齐子庸止。
既曰庸止,曷又从止?
蓺麻如之何?衡从其亩。
取妻如之何?必告父母。
既曰告止,曷又鞫止?
析薪如之何?匪斧不克。
取妻如之何?匪媒不得。
既曰得止,曷又极止?
·注释: 
刺齐襄公与文姜兄妹淫乱,鲁桓公纵容文姜而不防闲,致遭杀身之祸。
崔崔:山势高峻。
绥绥:求匹之貌。
荡:平坦。
齐子:指文姜。
怀:思。一说来。
屦(音具):麻、葛等制成的单底鞋。
五两:五,通伍,行列也,两为一列之意。
緌(音锐,二声):帽带结在下巴下面下垂的部分。 
庸:用,指文姜嫁与鲁桓公。
从:相从。
蓺(音异):种植。
衡从:横纵之异体。
告:一说告于祖庙。
鞫(音菊):穷,放任无束。
极:恣极,放纵无束。 
七、东方未明
东方未明,颠倒衣裳。
颠之倒之,自公召之。
东方未晞,颠倒裳衣。
颠之倒之,自公令之。
折柳樊圃,狂夫瞿瞿。
不能辰夜,不夙则莫。
·注释:
穷苦人民当官差,应徭役,受监视,忙得早晚不宁。
公:公家。
晞(音希):破晓,天刚亮。
樊:藩篱,篱笆。
圃:菜园。
狂夫:监工。一说狂妄无知的人。
瞿瞿(音去):惊顾貌。
不能辰夜:指不能掌握时间。
夙(音素):早。
莫(音木):古暮字。 
八、东方之日
东方之日兮,彼姝者子,在我室兮。
在我室兮,履我即兮。
东方之月兮,彼姝者子,在我闼兮。
在我闼兮,履我发兮。
·注释:
写新婚夫妇恩爱,形影不离。
履:同蹑,放轻脚步。
即:相就,亲近。一说脚迹。
闼(音榻):门内。
发:走去。 一说脚迹。 
九、著
俟我于著乎而。
充耳以素乎而,尚之以琼华乎而。
俟我于庭乎而。
充耳以青乎而,尚之以琼莹乎而。
俟我于堂乎而。
充耳以黄乎而,尚之以琼英乎而。
·注释: 
姑娘见到亲迎时的未婚夫。
俟:迎候。
著:通宁。门屏之间。古代婚娶亲迎的地方。
乎而:方言。作语助。
充耳:饰物,悬在冠之两侧。以玉制成,下垂至耳。
素、青、黄:各色丝线。
尚之:缀之。
琼:赤玉。
华、莹、英:均指玉之色泽。一说琼华、琼莹、琼英皆美石之名。 
十、还
子之还兮,遭我乎峱之间兮。
并驱从两肩兮,揖我谓我儇兮。
子之茂兮,遭我乎峱之道兮。
并驱从两牡兮,揖我谓我好兮。
子之昌兮,遭我乎峱之阳兮。
并驱从两狼兮,揖我谓我臧兮。
·注释: 
猎人互相间的赞美。
还(音玄):轻捷貌。
峱(音挠):山名。
从:逐。
肩:三岁的兽。
揖:作揖,古礼节。
儇(音宣):灵利。
茂:美。
牡:公兽。
十一、鸡鸣
鸡既鸣矣,朝既盈矣。
匪鸡则鸣,苍蝇之声。
东方明矣,朝既昌矣。
匪东方则明,月出之光。
虫飞薨薨,甘与子同梦。
会且归矣,无庶予子憎。
·注释: 
妻子催促丈夫早起朝会。意在讽刺在朝者的荒淫怠惰。
朝:朝堂。一说早集。
昌:盛也。意味人多。
薨薨(音轰):虫聚飞貌。
甘:愿。
无庶予子憎:无使君臣以我故,憎恶于子。
庶,众。
******************          
国风·秦风
一、权舆
於我乎,夏屋渠渠。今也每食无馀。
于嗟乎,不承权舆。
於我乎,每食四簋。今也每食不饱。
于嗟乎,不承权舆。
·注释:
没落贵族留恋过去的生活,哀叹今不如昔。
於(音呜):叹词。
夏屋:大俎;大的食器。
渠渠:盛也。
权舆:本谓草木萌芽的状态,引申为起始、初时。
簋(音鬼):古代食器。青铜或陶制。
二、渭阳
我送舅氏,曰至渭阳。
何以赠之?路车乘黄。
我送舅氏,悠悠我思。
何以赠之?琼瑰玉佩。
·注释:
表现外甥与舅父惜别的感情。
曰:语词,无实义。渭:水名。阳:山之南或水之北。
路车:大车。乘(音剩)黄:黄马。
琼:美玉。瑰(音归):次于玉的美石。
三、无衣
岂曰无衣?与子同袍。
王于兴师,修我戈矛,与子同仇!
岂曰无衣?与子同泽。
王于兴师,修我矛戟,与子偕作!
岂曰无衣?与子同裳。
王于兴师,修我甲兵,与子偕行!
·注释:
反映战士的友谊。从穿衣到赴敌,愿共患难。
袍:长衣服的统称。
泽:里衣。
戟(己):长一丈六尺,镶有分枝的锋刃。
甲:铠甲。兵:兵器。
四、晨风
鴥彼晨风,郁彼北林。未见君子,忧心钦钦。
如何如何?忘我实多!
山有苞栎,隰有六驳。未见君子,忧心靡乐。
如何如何?忘我实多!
山有苞棣,隰有树檖。未见君子,忧心如醉。
如何如何?忘我实多!
·注释:
女子怀念爱人。
鴥(音玉):疾飞貌。
晨风:鸟名。似鹞。
郁:茂盛貌。
北林:林名。一说北面的森林。
钦钦;忧貌。
苞:茂盛。
栎(音立):落叶乔木。花黄褐色,俗名柞。
六:多数之意。
驳:树名。即梓榆。一说六驳如马,锯牙食虎豹。
靡乐:不乐。
棣(音地):木名。即唐棣。
檖(音岁):木名。即赤罗,山梨。
五、黄鸟
交交黄鸟,止于棘。谁从穆公?子车奄息。
维此奄息,百夫之特。临其穴,惴惴其栗。
彼苍者天,歼我良人。如可赎兮,人百其身!
交交黄鸟,止于桑。谁从穆公?子车仲行。
维此仲行,百夫之防。临其穴,惴惴其栗。
彼苍者天,歼我良人。如可赎兮,人百其身!
交交黄鸟,止于楚。谁从穆公?子车鍼虎。
维此鍼虎,百夫之御。临其穴,惴惴其栗。
彼苍者天,歼我良人。如可赎兮,人百其身!
·注释:
秦穆公死后,杀三良以殉葬。秦人痛惜三良,写此诗以示反抗。
交交:飞而往来之貌。一说鸟叫声。
从:从死,即殉葬。
奄息、仲行、鍼虎:子车之子。
特:杰出之称。一说匹敌。
惴惴(音缀):恐惧。
栗:战栗。
歼:消灭,杀死。
人百其身:一人替三良死百次都愿意。一说以百人换其一人。
防:抵挡。
六、终南
终南何有?有条有梅。
君子至止,锦衣狐裘。
颜如渥丹,其君也哉。
终南何有?有纪有堂。
君子至止,黻衣绣裳。
佩玉将将,寿考不忘。
·注释:
终南山的姑娘,对进山青年表示热烈爱慕。
条:山楸。一说柚树。
梅:一说楠树。
其君也哉:仪貌尊严也。
纪、堂:假借字,即杞、棠。
黻(音服):古代礼服上,黑色与青色花纹。
绣:五彩俱备的绘画。
将将(音枪):佩玉之声。
寿考不忘:万寿无疆。忘,亡也,已也。
七、蒹葭
蒹葭苍苍,白露为霜。所谓伊人,在水一方。
溯洄从之,道阻且长;溯游从之,宛在水中央。
蒹葭凄凄,白露未晞。所谓伊人,在水之湄。
溯洄从之,道阻且跻;溯游从之,宛在水中坻。
蒹葭采采,白露未已,所谓伊人,在水之涘。
溯洄从之,道阻且右;溯游从之,宛在水中沚。
注释:
这是一篇美丽的情歌。想望伊人,可望而不可即,饱含无限情意。
蒹(音兼):没长穗的芦苇。
葭(音家):初生的芦苇。
苍苍:鲜明、茂盛貌。
溯洄:逆流而上。
溯游:顺流而下。
晞(音西):干。
跻(音鸡):登;升。
坻(音迟):小渚。
采采:茂盛貌。
涘(音四):水边。
右:不直,绕弯。
沚(音止):水中的小沙滩。
八、小戎
小戎俴收,五楘梁辀。游环胁驱,阴靷鋈续。
文茵畅毂,驾我骐馵。言念君子,温其如玉。
在其板屋,乱我心曲。
四牡孔阜,六辔在手。骐骝是中,騧骊是骖。
龙盾之合,鋈以觼軜。言念君子,温其在邑。
方何为期?胡然我念之。
俴驷孔群,厹矛鋈镦。蒙伐有苑,虎韔镂膺。
交韔二弓,竹闭绲滕。言念君子,载寝载兴。
厌厌良人,秩秩德音。
·注释:
妇人思念征夫,从回忆车马、武器到思念他的美德。
小戎:兵车。因车厢较小,故称小戎。
俴(音剑)收:浅的车厢。俴,浅;收,轸。四面束舆之木谓之轸。
五楘(音木):用皮革缠在车辕成X形。五,古文作X。
梁辀(音周):曲辕。
游环:活动的环。设于辕马背上。
协驱:一皮条,上系于衡,后系于轸,限制骖马内入。
靷(音印):引车前行的皮革。
鋈(音误)续:以白铜镀的环紧紧扣住皮带。鋈,白铜;续,连续。
文茵:虎皮坐垫。
畅毂(音古):长毂。毂,车轮中心的圆木,中有圆孔,用以插轴。
骐:青黑色如棋盘格子纹的马。
馵(音住):左后蹄白或四蹄皆白的马。
骝(音留):赤身黑鬣的马。
騧(音瓜):黄马黑喙。
骊:黑马。
龙盾:画龙的盾牌。
觼軜(音决纳):有舌的环,以舌穿过皮带,使骖马内辔绳固定。
俴驷:披薄金甲的四马。
孔群:群马很协和。
厹(音求):三偶矛。
鋈镦(音队):以白铜镀矛戟柄末的平底金属套。
蒙:画杂乱的羽纹。
伐:盾。
苑(音晕):文貌。
虎韔(音唱):虎皮弓囊。
镂膺:在弓囊前刻金。
闭:弓檠。竹制,弓卸弦后缚在弓里防损伤的用具。
绲(音滚)::绳。滕:缠束。
载寝载兴:睡起貌。
厌厌:安静。
秩秩:智也。
九、驷驖
驷驖孔阜,六辔在手。
公之媚子,从公于狩。
奉时辰牡,辰牡孔硕。
公曰左之,舍拔则获。
游于北园,四马既闲。
輶车鸾镳,载猃歇骄。
·注释:
贵族游猎盛况。
驖(音铁):毛色似铁的好马。
阜:肥硕。
辔:马缰。
媚子:亲信、宠爱的人。
奉:猎人驱赶野兽以供射猎。
时:是。
辰:母鹿。
牡:公兽。
硕:肥大。
左之:从左面射它。
舍拔:放箭。拔:箭末。
闲:通娴,熟练。
輶(音由):轻便的车。
鸾:铃。
镳:马衔铁。
猃(音险):长嘴的猎狗。
歇骄:短嘴的猎狗。
十、车邻
有车邻邻,有马白颠。
未见君子,寺人之令。
阪有漆,隰有栗。既见君子,并坐鼓瑟。
今者不乐,逝者其耋。
阪有桑,隰有杨。既见君子,并坐鼓簧。
今者不乐,逝者其亡。
·注释:
没落贵族士大夫,劝人及时行乐。
邻邻:同辚辚,车行声。
白颠:白额,一种良马。
寺人:宦者。
耋(音迭):八十老人。
******************          
国风·陈风
一、泽陂
彼泽之陂,有蒲与荷。有美一人,伤如之何?
寤寐无为,涕泗滂沱。
彼泽之陂,有蒲与蕑。有美一人,硕大且卷。
寤寐无为,中心悁悁。
彼泽之陂,有蒲菡萏。有美一人,硕大且俨。
寤寐无为,辗转伏枕。
·注释:
女子在荷塘泽畔恋那碰到的青年。
陂(音杯):堤防,堤岸。一说水池的边沿,湖滨。
伤:忧思。一说女性第一人称代名词。
涕:眼泪。
泗:鼻涕。
蕑(音肩):兰草。
卷(音全):好貌。一说勇壮;一说美鬓。
悁悁(音冤):郁郁不乐。
菡萏(音汗旦):荷花。
俨:双下巴。
二、株林
胡为乎株林?从夏南兮?
匪适株林,从夏南兮!
驾我乘马,说于株野。
乘我乘驹,朝食于株。
·注释:
陈灵公淫于夏姬,国人作此诗讽刺他。
株林:夏氏的食邑。指夏姬的住地。
夏南:夏姬之子,夏征舒,字夏南。这里隐指夏姬。
我:陈灵公。
说(音睡):停车休息。
三、月出
月出皎兮。佼人僚兮。
舒窈纠兮。劳心悄兮。
月出皓兮。佼人懰兮。
舒忧受兮。劳心慅兮。
月出照兮。佼人燎兮。
舒夭绍兮。劳心惨兮。
·注释:
月下想念一个漂亮的姑娘。
佼(音嚼):姣之借。美好貌。
僚(音辽):美丽。
窈纠(音咬脚):谓妇女行步舒缓。
劳心:思念。
悄:忧。
懰(音刘):妩媚。
忧受:舒迟之貌。
慅(音草):忧愁,心神不安。
燎:明也。一说姣美。
夭绍:体态柔美。
惨(音草):忧愁貌。
四、防有鹊巢
防有鹊巢,邛有旨苕。
谁侜予美?心焉忉忉。
中唐有甓,邛有旨鷊。
谁侜予美?心焉惕惕。
·注释:
因爱人受人欺诳而感心忧。
防:水坝。一说堤岸;一说枋,常绿乔木,可为红色染料。
邛(音穷):山丘。
旨:美。
苕(音条):草名。
凌霄花。一说翘摇。一说苇花。
侜(音舟):谎言欺骗。
唐:朝堂前和宗庙门内的大路。
甓(音屁):古代的砖,用以作瓦沟。
鷊(音义):绶草,十样锦。
惕惕:忧惧。
五、墓门
墓门有棘,斧以斯之。
夫也不良,国人知之。
知而不已,谁昔然矣。
墓门有梅,有枭萃止。
夫也不良,歌以讯之。
讯予不顾,颠倒思予。
·注释:
谴责坏人。
墓门:一说陈国城名。
斯:砍。
谁昔:往昔,由来已久。
枭:鸟名。猫头鹰。
萃(音翠):草丛生貌。引申为聚集,群栖。
讯:谏,劝。
颠倒思予:颠倒予思。即好事说成坏事。
六、东门之杨
东门之杨,其叶牂牂,
昏以为期,明星煌煌。
东门之杨,其叶肺肺,
昏以为期,明星皙皙。
·注释:
男女恋爱,约会于黄昏之后。
牂牂(音脏):风吹树叶的响声。一说茂盛貌。
昏:黄昏。
明星:启明星。
煌煌:明亮。
肺肺(音配):同牂牂。
皙(音西):同煌煌。
七、东门之池
东门之池,可以沤麻。
彼美淑姬,可以晤歌。
东门之池,可以沤苎。
彼美淑姬,可以晤语。
东门之池,可以沤菅。
彼美淑姬,可以晤言。
·注释:
恋爱诗,男女约会摆谈、唱歌。
池:护城河。
沤:用水浸泡。
晤歌:用歌声互相唱和。
苎:苎麻。多年生草本植物,茎皮含纤维质,可做绳,织夏布。
菅(音间):菅草。茅属,多年生草本植物,叶子细长,可做索。
八、衡门
衡门之下,可以栖迟。
泌之洋洋,可以乐饥。
岂其食鱼,必河之鲂?
岂其取妻,必齐之姜?
岂其食鱼,必河之鲤?
岂其取妻,必宋之子?
·注释:
没落贵族的自我安慰之作。
衡门:横木为门,简陋的门。一说东西曰横,指陈国东西头的门。
可以:一说何以。
栖迟:游息。
泌(音密):泉水名。
洋洋:水流貌。
乐饥:言清泉供欣赏,可以忘饥。
九、东门之枌
东门之枌,宛丘之栩。
子仲之子,婆娑其下。
榖旦于差,南方之原。
不绩其麻,市也婆娑。
榖旦于逝,越以鬷迈。
视尔如荍,贻我握椒。
·注释:
良辰美景,青年男女会舞于市上。
枌(音坟):木名。白榆。
栩(音许):柞树。
子仲:陈国的姓氏。
婆娑:舞蹈。
榖(音古):良辰,好日子。
差:择。
越以:作语助。
鬷(音宗):众。
荍(音瞧):锦葵。草本植物,夏季开紫色或白色花。
椒:花椒。
十、宛丘
子之汤兮,宛丘之上兮。
洵有情兮,而无望兮。
坎其击鼓,宛丘之下。
无冬无夏,值其鹭羽。
坎其击缶,宛丘之道。
无冬无夏,值其鹭翿。
·注释:
讽刺游荡、荒淫无度者。
汤(音荡):荡之借字。游荡,放荡。
宛丘:四周高中间低的土山。
望:德望。一说观望;一说望祀;一说仰望。
坎:击鼓声。
值:持。
鹭羽:舞蹈道具。
缶(音否):瓦器。
翿(音到):舞蹈道具。聚鸟羽于柄头,下垂如盖。
******************          

The Book of Fairly Balancing 中庸 Trung Dung

中庸

The Book of Fairly Balancing

中庸

Trung Dung

中庸 
Trung Dung 
The Book of Fairly Balancing 
正文 
Chánh Văn  
中庸 
Trung Dung  
The Book of Fairly Balancing  
正文 
Chánh Văn  
正文 
中庸 
   天命之谓性,率性之谓道,修道之谓教。道也者,不可须臾离也,可离非道 也。是故君子戒慎乎其所不睹,恐惧乎其所不闻。莫见乎隐,莫显乎微,故君子 慎其独也。喜怒哀乐之未发,谓之中;发而皆中节,谓之和;中也者,天下之大 本也;和也者,天下之达道也。致中和,天地位焉,万物育焉。
  仲尼曰:“君子中庸,小人反中庸,君子之中庸也,君子而时中;小人之中 庸也,小人而无忌惮也。” 子曰:“中庸其至矣乎!民鲜能久矣!” 子曰:“道之不行也,我知之矣:知者过之,愚者不及也。道之不明也,我 知之矣:贤者过之,不肖者不及也。人莫不饮食也,鲜能知味也。” 子曰:“道其不行矣夫!” 子曰:“舜其大知也与!舜好问而好察迩言,隐恶而扬善,执其两端,用其 中于民,其斯以为舜乎!” 子曰:“人皆曰予知,驱而纳诸罟护陷阱之中,而莫之知辟也。人皆曰予知, 择乎中庸,而不能期月守也。” 子曰:“回之为人也,择乎中庸,得一善,则拳拳服膺弗失之矣。” 子曰:“天下国家可均也,爵禄可辞也,白刃可蹈也,中庸不可能也。” 子路问强。子曰:“南方之强与?北方之强与?抑而强与?宽柔以教,不报 无道,南方之强也,君子居之。衽金革,死而不厌,北方之强也,而强者居之。
  故君子和而不流,强哉矫!中立而不倚,强哉矫!国有道,不变塞焉,强哉矫! 国无道,至死不变,强哉矫!” 子曰:“素隐行怪,后世有述焉,吾弗为之矣。君子遵道而行,半涂而废, 吾弗能已矣。君子依乎中庸,遁世不见知而不悔,唯圣者能之。” 君子之道费而隐。夫妇之愚,可以与知焉,及其至也,虽圣人亦有所不知焉。
  夫妇之不肖,可以能行焉;及其至也,虽圣人亦有所不能焉。天地之大也,人犹 有所憾。故君子语大,天下莫能载焉;语小,天下莫能破焉。《诗》云:“鸢飞 戾天,鱼跃于渊。”言其上下察也。君子之道,造端乎夫妇,及其至也,察乎天 地。
  子曰:“道不远人,人之为道而远人,不可以为道。《诗》云:‘伐柯,伐 柯,其则不远。’执柯以伐柯,睨而视之,犹以为远。故君子以人治人,改而止。
  忠恕违道不远,施诸己而不愿,亦勿施于人。君子之道四,丘未能一焉,所求乎 子,以事父,未能也;所求乎臣,以事君,未能也;所求乎弟,以事兄,未能也; 所求乎朋友,先施之,未能也。庸德之行,庸言之谨;有所不足,不敢不勉,有 余不敢尽;言顾行,行顾言,君子胡不慥慥尔!” 君子素其位而行,不愿乎其外。素富贵,行乎富贵;素贫贱,行乎贫贱;素 夷狄,行乎夷狄;素患难行乎患难,君子无入而不自得焉。在上位不陵下,在下 位不援上,正己而不求于人,则无怨。上不怨天,下不尤人。故君子居易以俟命。
  小人行险以徼幸。子曰:“射有似乎君子,失诸正鹄,反求诸其身。” 君子之道,辟如行远必自迩,辟如登高必自卑。《诗》曰:“妻子好合,如 鼓瑟琴。兄弟既翕,和乐且耽。宜尔室家,乐尔妻帑。”子曰:“父母其顺矣乎!” 子曰:“鬼神之为德,其盛矣乎?!视之而弗见,听之而弗闻,体物而不可 遗,使天下之人齐明盛服,以承祭祀。洋洋乎如在其上,如在其左右。《诗》曰: ‘神之格思,不可度思!矧可射思!’夫微之显,诚之不可掩如此夫。” 子曰:“舜其大孝也与!德为圣人,尊为天子,富有四海之内。宗庙飨之, 子孙保之。故大德必得其位,必得其禄。必得其名,必得其寿,故天之生物,必 因其材而笃焉。故栽者培之,倾者覆之。《诗》曰:‘嘉乐君子,宪宪令德。宜 民宜人,受禄于天,保佑命之,自天申之。’故大德者必受命。” 子曰:“无忧者,其惟文王乎!以王季为父,以武王为子,父作之,子述之。
  武王缵大王、王季、文王之绪,一戎衣而有天下。身不失天下之显名,尊为天子, 富有四海之内。宗庙飨之,子孙保之。武王末受命,周公成文、武之德,追王大 王、王季,上祀先公以天子之礼。斯礼也,达乎诸侯大夫,及士庶人。父为大夫, 子为士,葬以大夫,祭以士。父为士,子为大夫,葬以士,祭以大夫。期之丧, 达乎大夫。三年之丧,达乎天子。父母之丧,无贵贱,一也。” 子曰:“武王、周公,其达孝矣乎!夫孝者,善继人之志,善述人之事者也。
  春秋修其祖庙,陈其宗器,设其裳衣,荐其时食。宗庙之礼,所以序昭穆也。序 爵,所以辨贵贱也。序事,所以辨贤也。旅酬下为上,所以逮贱也。燕毛,所以 序齿也。践其位,行其礼,奏其乐,敬其所尊,爱其所亲,事死如事生,事亡如 事存,孝之至也。郊社之礼,所以事上帝也。宗庙之礼,所以祀乎其先也。明乎 郊社之礼、禘尝之义,治国其如示诸掌乎!” 哀公问政。子曰:“文武之政,布在方策。其人存,则其政举;其人亡,则 其政息。人道敏政,地道敏树。夫政也者,蒲卢也。故为政在人,取人以身,修 身以道,修道以仁。仁者人也。亲亲为大;义者宜也。尊贤为大。亲亲之杀,尊 贤之等,礼所生也。在下位不获乎上,民不可得而治矣!故君子不可以不修身; 思修身,不可以不事亲;思事亲,不可以不知人,思知人,不可以不知天。” “天下之达道五,所以行之者三。曰:君臣也,父子也,夫妇也,昆弟也, 朋友之交也,五者天下之达道也。知,仁,勇,三者天下之达德也,所以行之者 一也。或生而知之,或学而知之,或困而知之,及其知之,一也。或安而行之, 或利而行之,或勉强而行之,及其成功,一也。子曰:好学近乎知,力行近乎仁, 知耻近乎勇。知斯三者,则知所以修身;知所以修身,则知所以治人;知所以治 人,则知所以治天下国家矣。” “凡为天下国家有九经,曰:修身也。尊贤也,亲亲也,敬大臣也,体群臣 也。子庶民也,来百工也,柔远人也,怀诸侯也。修身则道立,尊贤则不惑,亲 亲则诸父昆弟不怨,敬大臣则不眩,体群臣则士之报礼重,子庶民则百姓劝,来 百工则财用足,柔远人则四方归之,怀诸侯则天下畏之。齐明盛服,非礼不动。
  所以修身也;去谗远色,贱货而贵德,所以劝贤也;尊其位,重其禄,同其好恶, 所以劝亲亲也;官盛任使,所以劝大臣也;忠信重禄,所以劝士也;时使薄敛, 所以劝百姓也;日省月试,既廪称事,所以劝百工也;送往迎来,嘉善而矜不能, 所以柔远人也;继绝世,举废国,治乱持危。朝聘以时,厚往而薄来,所以怀诸 侯也。凡为天下国家有九经,所以行之者一也。” “凡事豫则立,不豫则废。言前定则不跲,事前定则不困,行前定则不疚, 道前定则不穷。在下位不获乎上,民不可得而治矣。获乎上有道,不信乎朋友, 不获乎上矣;信乎朋友有道,不顺乎亲,不信乎朋友矣;顺乎亲有道,反诸身不 诚,不顺乎亲矣;诚身有道,不明乎善,不诚乎身矣。诚者,天之道也;诚之者, 人之道也。诚者不勉而中,不思而得,从容中道,圣人也。诚之者,择善而固执 之者也。” “博学之,审问之,慎思之,明辨之,笃行之。有弗学,学之弗能,弗措也; 有弗问,问之弗知,弗措也;有弗思,思之弗得,弗措也;有弗辨,辨之弗明, 弗措也;有弗行,行之弗笃,弗措也。人一能之己百之,人十能之己千之。果能 此道矣。虽愚必明,虽柔必强。” 自诚明,谓之性。自明诚,谓之教。诚则明矣,明则诚矣。
  唯天下至诚,为能尽其性;能尽其性,则能尽人之性;能尽人之性,则能尽 物之性;能尽物之性,则可以赞天地之化育;可以赞天地之化育,则可以与天地 参矣。
  其次致曲。曲能有诚,诚则形,形则著,著则明,明则动,动则变,变则化。
  唯天下至诚为能化。
  至诚之道,可以前知。国家将兴,必有祯祥;国家将亡,必有妖孽。见乎蓍 龟,动乎四体。祸福将至,善,必先知之;不善,必先知之。故至诚如神。
  诚者自成也,而道自道也。诚者物之终始,不诚无物。是故君子诚之为贵。
  诚者非自成己而已也,所以成物也。成己,仁也;成物,知也。性之德也,合外 内之道也,故时措之宜也。
  故至诚无息。不息则久,久则征;征则悠远,悠远则博厚,博厚则高明。博 厚,所以载物也;高明,所以覆物也;悠久,所以成物也。博厚配地,高明配天, 悠久无疆。如此者,不见而章,不动而变,无为而成。天地之道,可一言而尽也。
  其为物不贰,则其生物不测。天地之道:博也,厚也,高也,明也,悠也,久也。
  今夫天,斯昭昭之多,及其无穷也,日月星辰系焉,万物覆焉。今夫地,一撮土 之多。及其广厚,载华岳而不重,振河海而不泄,万物载焉。今夫山,一卷石之 多,及其广大,草木生之,禽兽居之,宝藏兴焉,今夫水,一勺之多,及其不测, 鼋、鼍、蛟龙、鱼鳖生焉,货财殖焉。《诗》曰:“惟天之命,于穆不已!”盖 曰天之所以为天也。“于乎不显,文王之德之纯!”盖曰文王之所以为文也,纯 亦不已。
  大哉!圣人之道洋洋乎!发育万物,峻极于天。优优大哉!礼仪三百,威仪 三千。待其人然后行。故曰:苟不至德,至道不凝焉。故君子尊德性而道问学。
  致广大而尽精微。极高明而道中庸。温故而知新,敦厚以崇礼。是故居上不骄, 为下不倍;国有道,其言足以兴;国无道,其默足以容。《诗》曰:“既明且哲, 以保其身。”其此之谓与! 子曰:“愚而好自用,贱而好自专,生乎今之世,反古之道:如此者,灾及 其身者也。”非天子,不议礼,不制度,不考文。今天下车同轨,书同文,行同 伦。虽有其位,苟无其德,不敢作礼乐焉;虽有其德。苟无其位,亦不敢作礼乐 焉。子曰:“吾说夏礼,杞不足徵也。吾学殷礼,有宋存焉。吾学周礼,今用之, 吾从周。” 王天下有三重焉,其寡过矣乎!上焉者虽善无徵,无徵不信,不信民弗从; 下焉者虽善不尊,不尊不信,不信民弗从。故君子之道:本诸身,徵诸庶民,考 诸三王而不缪,建诸天地而不悖,质诸鬼神而无疑,百世以俟圣人而不惑。质诸 鬼神而无疑,知天也;百世以俟圣人而不惑,知人也。是故君子动而世为天下道, 行而世为天下法,言而世为天下则。远之则有望,近之则不厌。《诗》曰:“在 彼无恶,在此无射。庶几夙夜,以永终誉!”君子未有不如此而蚤有誉于天下者 也。
  仲尼祖述尧舜,宪章文武:上律天时,下袭水土。辟如天地之无不持载,无 不覆帱,辟如四时之错行,如日月之代明。万物并育而不相害,道并行而不相悖, 小德川流,大德敦化,此天地之这所以为大也。
  唯天下至圣为能聪明睿知,足以有临也;宽裕温柔,足以有容也;发强刚毅, 足以有执也;齐庄中正,足以有敬也;文理密察,足以有别也。溥博渊泉,而时 出之。溥博如天,渊泉如渊。见而民莫不敬,言而民莫不信,行而民莫不说。是 以声名洋溢乎中国,施及蛮貊。舟车所至,人力所通,天之所覆,地之所载,日 月所照,霜露所队,凡有血气者,莫不尊亲,故曰配天。
  唯天下至诚,为能经纶天下之大经,立天下之大本,知天地之化育。夫焉有 所倚?肫肫其仁!渊渊其渊!浩浩其天!苟不固聪明圣知达天德者,其孰能知之? 《诗》曰:“衣锦尚絅”,恶其文之著也。故君子之道,暗然而日章;小 人之道,的然而日亡。君子之道:淡而面不厌,简而文,温而理,知远之近,知 风之自,知微之显,可与入德矣。《诗》云:“潜虽伏矣,亦孔之昭!”故君子 内省不疚,无恶于志。君子所不可及者,其唯人之所不见乎!《诗》云:“相在 尔室,尚不愧于屋漏。”故君子不动而敬,不言而信。《诗》曰:“奏假无言, 时靡有争。”是故君子不赏而民劝,不怒而民威于鈇钺。《诗》曰:“不显惟德! 百辟其刑之。”是故君子笃恭而天下平。《诗》云:“予怀明德,不大声以色。” 子曰:“声色之于以化民。末也。”《诗》曰:“德輶如毛。”毛犹有伦,上天 之载,无声无臭,至矣! 
———————–               
中 庸 
trung dung 
1 天命之謂性﹐率性之謂道﹐修道之謂教。道也者不可須臾離也﹐
1 thiên mệnh chi vị tính, suất tính chi vị đạo, tu đạo chi vị giáo, đạo dã giả bất khả tu du ly dã. 
 可離 非道也。
 khả ly phi đạo dã. 
———————– 
中 庸 
1 天命之謂性﹐率性之謂道﹐修道之謂教。道也者不可須臾離也﹐ 可離 非道也。
 是故君子戒慎乎其所不睹﹐恐懼乎其所不聞。莫見乎隱﹐
 莫顯乎微﹐ 故君子慎其獨也。
 喜怒哀樂之未發﹐謂之中;發而皆中節﹐謂之和。
 中也者﹐天下之大本也;和也者﹐天下之達道也。致中和﹐
 天地位焉﹐萬物育焉。
2 仲尼曰:君子中庸﹐小人反中庸。君子之中庸也﹐君子而時中;
 小人之中庸也﹐小人而無忌憚也。
3 子曰:中庸其至矣乎﹐民鮮能久矣。
4 子曰:道之不行也﹐我知之矣;知者過之﹐愚者不及也。
 道之不明也﹐我知之矣;賢者過之﹐不肖者不及也。人莫不飲食也﹐
 鮮能知味也。
5 子曰:道其不行矣夫!
6 子曰:舜其大知也與!舜好問而好察爾言﹐隱惡而揚善﹐執其兩端﹐
 用其中於民﹐其斯以為舜乎!
7 子曰:人皆曰予知;驅而納諸罟擭陷阱之中﹐而莫知之辟也。
 人皆曰予知﹐擇乎中庸﹐而不能期月守也。
8 子曰:回之為人也﹐擇乎中庸﹐得一善﹐則拳拳服膺而弗失之矣。
9 子曰:天下國家可均也﹐爵祿可辭也﹐白刃可蹈也﹐中庸不可能也。
10 子路問強。子曰:南方之強與?北方之強與?抑而強與?
 寬柔以教﹐不報無道﹐南方之強也﹐君子居之。 
 衽金革﹐死而不厭﹐北方之強也﹐而強者居之。
 故君子和而不流﹐強哉矯;中立而不倚﹐強哉矯;
 國有道﹐不變塞焉﹐強哉矯;國無道﹐至死不變﹐強哉矯。
11 子曰:「素隱行怪,後世有述焉,吾弗為之矣。
 君子遵道而行,半途而廢,吾弗能已矣。
 君子依乎中庸,遯世不見,知而不悔,唯聖者能之。」
12 君子之道廢而隱。夫婦之愚,可以與知焉;及其至也,
 雖聖人亦有所不知焉。
 夫婦之不肖,可以能行焉;及其至也,雖聖人亦有所不能焉。
 天地之大也,人猶有所憾。
 故君子語大,天下莫能載焉;語小,天下莫能破焉。
 詩云:「鳶飛戾天,魚躍于淵。」言其上下察也。
 君子之道,造端乎夫婦;及其至也,察乎天地。
13 子曰:「道不遠人。」人之為道而遠人,不可以為道。
 詩云:「伐柯伐柯,其則不遠。」執柯以伐柯,睨而視之,猶以為遠。
 故君子以人治人,改而止。
 忠恕違道不遠,施諸己而不願,亦勿施於人。
 君子之道四,丘未能一焉:所求乎子以事父,未能也;
 所求乎臣以事君,未能也;所求乎弟以事兄,未能也;
 所求乎朋友先施之,未能也。
 庸德之行,庸言之謹,有所不足,不敢不勉,有餘不敢盡。
 言顧行,行顧言,君子胡不慥慥爾。
14 君子素其位而行,不願乎其外:素富貴,行乎富貴;
 素貧賤,行乎貧賤;素夷狄,行乎夷狄;
 素患難,行乎患難,君子無入而不自得焉。
 在上位,不陵下;在下位,不援上。正己而不求於人,則無怨:
 上不怨天,下不尤人。故君子居易以俟命,小人行險以徼幸。
 子曰:「射有似乎君子,失者正鵠,反求諸其身。」
15 君子之道,譬如行遠,必自邇,譬如登高,必自卑。
  詩曰:「妻子好合,如鼓瑟琴,兄弟既翕,和樂且耽。
  宜爾室家,樂爾妻帑。」子曰:「父母其順已乎!」
16 子曰:「鬼神之為德,其盛矣乎!」
  視之而弗見,聽之而弗聞,體物而不可遣。
  使天下之人,齊明盛服,以承祭祀:洋洋乎,如在其上,如在其左右。
  詩曰:「神之格思,不可度思,矧可射思。」夫微之顯,
 誠之不可揜如此夫!
17 子曰:「舜其大孝也與!德為聖人,尊為天子,富有四海之內,
  宗廟饗之,子孫保之。」
  故大德,必得其位,必得其祿,必得其名,必得其壽。
  故天之生物,必因其材而篤焉,故栽者培之,傾者覆之。
  詩曰:「嘉樂君子,憲憲令德,宜民宜人,受祿于天。
  保佑命之,自天申之。」
  故大德者,必受命。
18 子曰:「無憂者,其惟文王乎!以王季為父,以武王為子。
  父作之,子述之。」武王纘大王﹑王季﹑文王之緒,壹戎衣,
  而有天下,身不失天下之顯名,尊為天子,富有四海之內,
  宗廟饗之,子孫保之。武王末受命,周公成文武之德,
  追王大王﹑王季﹑文王,上祀先公,以天子之禮。
  斯禮也,達乎諸侯大夫,及士﹑庶人。父為大夫,子為士:
  喪以大夫﹑祭以士。父為士﹑子為大夫:喪以士,祭以大夫。期之喪,
  達乎大夫;三年之喪,達乎天子;父母之喪,無貴賤一也。
19 子曰:「武王﹑周公,其達孝矣乎!」夫孝者,
 善繼人之志,善述人之事者也。
  春秋,修其祖廟,陳其宗器,設其裳衣,薦其時食。
  宗廟之禮,所以序昭穆也;序爵,所以辨貴賤也;序事,所以辨賢也;
  旅酬址為上,所以逮賤也;燕毛,所以序齒也。
  踐其位,行其禮,奏其樂,敬其所尊,愛其所親,事死如事生,
  事亡如事存,孝之至也。郊社之禮,所以事上帝也。
 宗廟之禮,所以祀乎其先也。
  明乎郊社之禮,禘嘗之義,治國其如示諸掌乎!
20 哀公問政。子曰:「文武之政,布在方策,其人存,則其政舉;
 其人亡,則其政息。
  人道敏政,地道敏樹。夫政也者,蒲盧也。」
  故為政在人,取人以身,修身以道,修道以仁。
 仁者,人也,親親為大;
  義者,宜也,尊賢為大。親親之殺,尊賢之等,禮所生也。
  在下位,不獲乎上,民不可得而治矣。
  故君子不可以不修身;斯修身,不可以不事親;
 斯事親,不可以不知人;
  斯知人,不可以不知天。
  天下之達道五,所以行之者三:曰:
 君臣也﹑父子也﹑夫婦也﹑昆弟也﹑
  朋友之交也,五者,天下之達道也;知﹑仁﹑勇三者,天下之達德也。
  所以行之者一也。或生而知之,或學而知之,
 或困而知之,及其知之,一也。
  或安而行之,或利而行之,或勉強而行,及其成功,一也。
  子日:「好學近乎知,利行近乎仁,知恥近乎勇。」
 知斯三者,則知所以修身;
  知所以修身,則知所以治人;知所以治人,則知所以治天下國家矣。
  凡為天下國家有九經,曰:修身也﹑尊賢也﹑親親也﹑
 敬大臣也,體群臣也,
  子庶民也,來百工也,柔遠人也,懷諸侯也。
  修身則道立;尊賢則不惑;親親,則諸父昆弟不怨;近大臣,則不眩;
  體群臣,則士之報禮重;子庶民,則百性勸;來百工,則財用足;
  柔遠人,則四方歸之;懷諸侯,則天下畏之。
  齊明盛服,非禮不動,所以修身也。
 去讒遠色,賤貨而貴德,所以勸賢也。
  尊其位,重其祿,同其好惡,所以勸親親也。
 官盛任使,所以勸大臣也。
  忠信重祿,所以勸士也。時使薄斂,所以勸百性也。
  日省月試,既稟稱事,所以勸百工也。
 送往迎來,嘉善而矜不能,所以柔遠人也。
  繼絕世,舉廢國,治亂持危,朝聘以時,
 厚往而薄來,所以懷諸侯也。
  凡為天下國家有九經,所以行之者一也。
  凡事豫則立,不豫則廢。言前定,則不跲;事前定,則不困;行前定,
  則不疚;道前定,則不窮。
  在下位,不獲乎上,民不可得而治矣。獲乎上有道,不信乎朋友,
  不獲乎上矣;信乎朋友有道,不順乎親,不信乎朋友矣;
  順乎親有道,反諸身不誠,不順乎親矣;
 誠身有道,不明乎善,不誠乎身矣。
  誠者,天之道也。誠之者,人之道也。誠者,不勉而中,不思而得,
  從容中道,聖人也。誠之者,擇善而固執之者也。
  博學之,審問之,慎思之,明辨之,篤行之。
 有弗學,學之弗能,弗措也。
  有弗問,問之弗知,弗措也。有弗思,思之弗得,弗措也。有弗辨,
  辨之弗明,弗措也。有弗行,行之弗篤,弗措也。人一能之己百之,
  人十能之己千之。果能此道矣,雖愚必明,雖柔必強。
21 自誠明,謂之性;自明誠,謂之教。誠則明矣,明則誠矣。
22 唯天下至誠,為能盡其性。能盡其性,則能盡人之性;能盡人之性,
  則能盡物之性;能盡物之性,則可以贊天地之化育;
 可以贊天地之化育, 則可以與天地參矣。
23 其次致曲。曲能有誠,誠則形,形則著,著則明,
 明則動,動則變,變則化。
  唯天下至誠為能化。
24 至誠之道可以前知:國家將興,必有禎祥;國家將亡,必有妖孽。
  見乎蓍龜,動乎四體,禍福將至。善,必先知之;不善,必先知之。
25 誠者,自成也,而道自道也。誠者,物之終始,不誠無物。
 是故君子誠之為貴。
  誠者,非自成己而已也,所以誠物也。成己仁也,成物知也,
  性之德也,合內外之道也,故時措之宜也。
26 故至誠無息,不息則久,久則徵,徵則悠遠,
 悠遠則博厚,博厚則高明。
  博厚,所以載物也;高明,所以覆物也;悠久,所以誠物也。
  博厚配地,高明配天,悠久無彊。如此者,不見而章,
 不動而變,無為而成。
  天地之道,可一言而盡也,其為物不貳,則其生物不測。
  天地之道,博也,厚也,高也,明也,悠也,久也。
  今夫天,斯昭昭之多,及其無窮也,日月星辰繫焉,萬物覆焉。
  今夫地,一撮土之多,及其廣厚,載華嶽而不重,
 振河海而不洩,萬物載焉。
  今夫山,一卷石之多,及其廣大,草木生之,禽獸居之,寶藏興焉。
  今夫水,一勺之多,及其不測,黿鼉蛟龍魚鱉生焉,貨財殖焉。
  詩云:「維天之命,於穆不已。」蓋曰:「天之所以為天也。」
  「於乎不顯文王之德之純!」蓋曰:
 「文王之所以為文也,純亦不已!」
27 大哉聖人之道!洋洋乎,發育萬物,峻極于天。優優大哉,禮儀三百,
  威儀三千,待其人而後行。故曰:「苟不至德,至道不凝焉。」
  故君子尊德行而道問學,致廣大而盡精微,
 極高明而道中庸,溫故而知新,
  敦厚以崇禮。是故居上不驕,為下不倍。
 國有道,其言足以興,國無道,其默足以容。
  詩曰:「既明且哲,以保其身。」其此之謂與!
28 子曰:「愚而好自用﹑賤而好自專﹑生乎今之世,反古之道。如此者,
  災及其身者也。」非天子,不議禮,不制度,不考文。
 今天下,車同軌,
  書同文,行同倫。雖有其位,苟無其德,不敢作禮樂焉;雖有其德,
  苟無其位,亦不敢作禮樂焉。
  子曰:「吾說夏禮,杞不足徵也;吾學殷禮,有宋存焉,吾學周禮。
  今用之,吾從周。」
29 王天下有三重焉,其寡過矣乎!
 上焉者,雖善無徵,無徵不信,不信民弗從。
  下焉者,雖善不尊,不尊不信,不信民弗從。
 故君子之道,本諸身,徵諸庶民,
  考諸三王而不謬,建諸天地而不悖,質諸鬼神而無疑,
 百世以俟聖人而不惑。
  質諸鬼神而無疑,知天也;百世以俟聖人而不惑,知人也。
  是故君子動而世為天下道,行而世為天下法,言而世為天下則。
  遠之則有望,近之則不厭。
  詩曰:「在彼無惡,在此無射,庶幾夙夜,以永終譽。」
  君子未有不如此而蚤有譽於天下者也。
30 仲尼祖述堯舜,憲章文武,上律天時,下襲水土,
 辟如天地之無不持載,
  無不覆幬,辟如四時之錯行,如日月之代明。萬物並育而不相害,
  道並行而不相悖,小德川流,大德敦化,此天地之所以為大也。
31 惟天下至聖,為能聰明睿知,足以有臨也。寬裕溫柔,足以有容也。
  發強剛毅,足以有執也。齊莊中正,足以有敬也。
 文理密察,足以有別也。
  溥博淵泉,而時出之。溥博如天,淵泉如淵,
 見而民莫不敬,言而民莫不信,
  行而民莫不說。是以聲名洋溢乎中國,施及蠻貊,
 舟車所至,人力所通,
  天之所覆,地之所載,日月所照,霜露所隊。凡有血氣者,
  莫不尊親,故曰:「配天!」
32 唯天下至聖為能經綸天下之大經,立天下之大本,知天地之化育。
  夫焉有所倚。肫肫其仁,淵淵其淵,浩浩其天。
  苟不固聰明聖知達天德者,其孰能知之。
33 詩曰:「衣錦尚絅,惡其文之著也。」
 故君子之道,闇然而日章,小人之道,
  的然而日亡。君子之道,淡而不厭,簡而文,
 溫而理,知遠之近,知風之自,
  知微之顯,可與入德矣。
  詩云:「潛雖伏矣,亦孔之昭。」故君子內省不疚,無惡於志。
  君子之所不可及者,其唯人之所不見乎!
  詩云:「相在爾室,尚不愧於屋漏。」故君子不動而敬,不言而信。
  詩曰:「奏假無言,時靡有爭。」是故君子不賞而民勸,
 不怒而民威於趺鉞。 
  詩曰:「不顯惟德,百辟其刑之。」是故君子篤恭而天下平。
  詩曰:「予懷明德,不大聲以色。」子曰:
 「聲色之於以化民,末也。」
  詩云:「德輶如毛,毛猶有倫。上天之載,無聲無臭。」至矣。
———————–               
中庸 
Trung Dung  
The Book of Fairly Balancing  
正文 
Chánh Văn  
正文 
中庸 
   天命之谓性,率性之谓道,修道之谓教。道也者,不可须臾离也,可离非道 也。是故君子戒慎乎其所不睹,恐惧乎其所不闻。莫见乎隐,莫显乎微,故君子 慎其独也。喜怒哀乐之未发,谓之中;发而皆中节,谓之和;中也者,天下之大 本也;和也者,天下之达道也。致中和,天地位焉,万物育焉。
  仲尼曰:“君子中庸,小人反中庸,君子之中庸也,君子而时中;小人之中 庸也,小人而无忌惮也。” 子曰:“中庸其至矣乎!民鲜能久矣!” 子曰:“道之不行也,我知之矣:知者过之,愚者不及也。道之不明也,我 知之矣:贤者过之,不肖者不及也。人莫不饮食也,鲜能知味也。” 子曰:“道其不行矣夫!” 子曰:“舜其大知也与!舜好问而好察迩言,隐恶而扬善,执其两端,用其 中于民,其斯以为舜乎!” 子曰:“人皆曰予知,驱而纳诸罟护陷阱之中,而莫之知辟也。人皆曰予知, 择乎中庸,而不能期月守也。” 子曰:“回之为人也,择乎中庸,得一善,则拳拳服膺弗失之矣。” 子曰:“天下国家可均也,爵禄可辞也,白刃可蹈也,中庸不可能也。” 子路问强。子曰:“南方之强与?北方之强与?抑而强与?宽柔以教,不报 无道,南方之强也,君子居之。衽金革,死而不厌,北方之强也,而强者居之。
  故君子和而不流,强哉矫!中立而不倚,强哉矫!国有道,不变塞焉,强哉矫! 国无道,至死不变,强哉矫!” 子曰:“素隐行怪,后世有述焉,吾弗为之矣。君子遵道而行,半涂而废, 吾弗能已矣。君子依乎中庸,遁世不见知而不悔,唯圣者能之。” 君子之道费而隐。夫妇之愚,可以与知焉,及其至也,虽圣人亦有所不知焉。
  夫妇之不肖,可以能行焉;及其至也,虽圣人亦有所不能焉。天地之大也,人犹 有所憾。故君子语大,天下莫能载焉;语小,天下莫能破焉。《诗》云:“鸢飞 戾天,鱼跃于渊。”言其上下察也。君子之道,造端乎夫妇,及其至也,察乎天 地。
  子曰:“道不远人,人之为道而远人,不可以为道。《诗》云:‘伐柯,伐 柯,其则不远。’执柯以伐柯,睨而视之,犹以为远。故君子以人治人,改而止。
  忠恕违道不远,施诸己而不愿,亦勿施于人。君子之道四,丘未能一焉,所求乎 子,以事父,未能也;所求乎臣,以事君,未能也;所求乎弟,以事兄,未能也; 所求乎朋友,先施之,未能也。庸德之行,庸言之谨;有所不足,不敢不勉,有 余不敢尽;言顾行,行顾言,君子胡不慥慥尔!” 君子素其位而行,不愿乎其外。素富贵,行乎富贵;素贫贱,行乎贫贱;素 夷狄,行乎夷狄;素患难行乎患难,君子无入而不自得焉。在上位不陵下,在下 位不援上,正己而不求于人,则无怨。上不怨天,下不尤人。故君子居易以俟命。
  小人行险以徼幸。子曰:“射有似乎君子,失诸正鹄,反求诸其身。” 君子之道,辟如行远必自迩,辟如登高必自卑。《诗》曰:“妻子好合,如 鼓瑟琴。兄弟既翕,和乐且耽。宜尔室家,乐尔妻帑。”子曰:“父母其顺矣乎!” 子曰:“鬼神之为德,其盛矣乎?!视之而弗见,听之而弗闻,体物而不可 遗,使天下之人齐明盛服,以承祭祀。洋洋乎如在其上,如在其左右。《诗》曰: ‘神之格思,不可度思!矧可射思!’夫微之显,诚之不可掩如此夫。” 子曰:“舜其大孝也与!德为圣人,尊为天子,富有四海之内。宗庙飨之, 子孙保之。故大德必得其位,必得其禄。必得其名,必得其寿,故天之生物,必 因其材而笃焉。故栽者培之,倾者覆之。《诗》曰:‘嘉乐君子,宪宪令德。宜 民宜人,受禄于天,保佑命之,自天申之。’故大德者必受命。” 子曰:“无忧者,其惟文王乎!以王季为父,以武王为子,父作之,子述之。
  武王缵大王、王季、文王之绪,一戎衣而有天下。身不失天下之显名,尊为天子, 富有四海之内。宗庙飨之,子孙保之。武王末受命,周公成文、武之德,追王大 王、王季,上祀先公以天子之礼。斯礼也,达乎诸侯大夫,及士庶人。父为大夫, 子为士,葬以大夫,祭以士。父为士,子为大夫,葬以士,祭以大夫。期之丧, 达乎大夫。三年之丧,达乎天子。父母之丧,无贵贱,一也。” 子曰:“武王、周公,其达孝矣乎!夫孝者,善继人之志,善述人之事者也。
  春秋修其祖庙,陈其宗器,设其裳衣,荐其时食。宗庙之礼,所以序昭穆也。序 爵,所以辨贵贱也。序事,所以辨贤也。旅酬下为上,所以逮贱也。燕毛,所以 序齿也。践其位,行其礼,奏其乐,敬其所尊,爱其所亲,事死如事生,事亡如 事存,孝之至也。郊社之礼,所以事上帝也。宗庙之礼,所以祀乎其先也。明乎 郊社之礼、禘尝之义,治国其如示诸掌乎!” 哀公问政。子曰:“文武之政,布在方策。其人存,则其政举;其人亡,则 其政息。人道敏政,地道敏树。夫政也者,蒲卢也。故为政在人,取人以身,修 身以道,修道以仁。仁者人也。亲亲为大;义者宜也。尊贤为大。亲亲之杀,尊 贤之等,礼所生也。在下位不获乎上,民不可得而治矣!故君子不可以不修身; 思修身,不可以不事亲;思事亲,不可以不知人,思知人,不可以不知天。” “天下之达道五,所以行之者三。曰:君臣也,父子也,夫妇也,昆弟也, 朋友之交也,五者天下之达道也。知,仁,勇,三者天下之达德也,所以行之者 一也。或生而知之,或学而知之,或困而知之,及其知之,一也。或安而行之, 或利而行之,或勉强而行之,及其成功,一也。子曰:好学近乎知,力行近乎仁, 知耻近乎勇。知斯三者,则知所以修身;知所以修身,则知所以治人;知所以治 人,则知所以治天下国家矣。” “凡为天下国家有九经,曰:修身也。尊贤也,亲亲也,敬大臣也,体群臣 也。子庶民也,来百工也,柔远人也,怀诸侯也。修身则道立,尊贤则不惑,亲 亲则诸父昆弟不怨,敬大臣则不眩,体群臣则士之报礼重,子庶民则百姓劝,来 百工则财用足,柔远人则四方归之,怀诸侯则天下畏之。齐明盛服,非礼不动。
  所以修身也;去谗远色,贱货而贵德,所以劝贤也;尊其位,重其禄,同其好恶, 所以劝亲亲也;官盛任使,所以劝大臣也;忠信重禄,所以劝士也;时使薄敛, 所以劝百姓也;日省月试,既廪称事,所以劝百工也;送往迎来,嘉善而矜不能, 所以柔远人也;继绝世,举废国,治乱持危。朝聘以时,厚往而薄来,所以怀诸 侯也。凡为天下国家有九经,所以行之者一也。” “凡事豫则立,不豫则废。言前定则不跲,事前定则不困,行前定则不疚, 道前定则不穷。在下位不获乎上,民不可得而治矣。获乎上有道,不信乎朋友, 不获乎上矣;信乎朋友有道,不顺乎亲,不信乎朋友矣;顺乎亲有道,反诸身不 诚,不顺乎亲矣;诚身有道,不明乎善,不诚乎身矣。诚者,天之道也;诚之者, 人之道也。诚者不勉而中,不思而得,从容中道,圣人也。诚之者,择善而固执 之者也。” “博学之,审问之,慎思之,明辨之,笃行之。有弗学,学之弗能,弗措也; 有弗问,问之弗知,弗措也;有弗思,思之弗得,弗措也;有弗辨,辨之弗明, 弗措也;有弗行,行之弗笃,弗措也。人一能之己百之,人十能之己千之。果能 此道矣。虽愚必明,虽柔必强。” 自诚明,谓之性。自明诚,谓之教。诚则明矣,明则诚矣。
  唯天下至诚,为能尽其性;能尽其性,则能尽人之性;能尽人之性,则能尽 物之性;能尽物之性,则可以赞天地之化育;可以赞天地之化育,则可以与天地 参矣。
  其次致曲。曲能有诚,诚则形,形则著,著则明,明则动,动则变,变则化。
  唯天下至诚为能化。
  至诚之道,可以前知。国家将兴,必有祯祥;国家将亡,必有妖孽。见乎蓍 龟,动乎四体。祸福将至,善,必先知之;不善,必先知之。故至诚如神。
  诚者自成也,而道自道也。诚者物之终始,不诚无物。是故君子诚之为贵。
  诚者非自成己而已也,所以成物也。成己,仁也;成物,知也。性之德也,合外 内之道也,故时措之宜也。
  故至诚无息。不息则久,久则征;征则悠远,悠远则博厚,博厚则高明。博 厚,所以载物也;高明,所以覆物也;悠久,所以成物也。博厚配地,高明配天, 悠久无疆。如此者,不见而章,不动而变,无为而成。天地之道,可一言而尽也。
  其为物不贰,则其生物不测。天地之道:博也,厚也,高也,明也,悠也,久也。
  今夫天,斯昭昭之多,及其无穷也,日月星辰系焉,万物覆焉。今夫地,一撮土 之多。及其广厚,载华岳而不重,振河海而不泄,万物载焉。今夫山,一卷石之 多,及其广大,草木生之,禽兽居之,宝藏兴焉,今夫水,一勺之多,及其不测, 鼋、鼍、蛟龙、鱼鳖生焉,货财殖焉。《诗》曰:“惟天之命,于穆不已!”盖 曰天之所以为天也。“于乎不显,文王之德之纯!”盖曰文王之所以为文也,纯 亦不已。
  大哉!圣人之道洋洋乎!发育万物,峻极于天。优优大哉!礼仪三百,威仪 三千。待其人然后行。故曰:苟不至德,至道不凝焉。故君子尊德性而道问学。
  致广大而尽精微。极高明而道中庸。温故而知新,敦厚以崇礼。是故居上不骄, 为下不倍;国有道,其言足以兴;国无道,其默足以容。《诗》曰:“既明且哲, 以保其身。”其此之谓与! 子曰:“愚而好自用,贱而好自专,生乎今之世,反古之道:如此者,灾及 其身者也。”非天子,不议礼,不制度,不考文。今天下车同轨,书同文,行同 伦。虽有其位,苟无其德,不敢作礼乐焉;虽有其德。苟无其位,亦不敢作礼乐 焉。子曰:“吾说夏礼,杞不足徵也。吾学殷礼,有宋存焉。吾学周礼,今用之, 吾从周。” 王天下有三重焉,其寡过矣乎!上焉者虽善无徵,无徵不信,不信民弗从; 下焉者虽善不尊,不尊不信,不信民弗从。故君子之道:本诸身,徵诸庶民,考 诸三王而不缪,建诸天地而不悖,质诸鬼神而无疑,百世以俟圣人而不惑。质诸 鬼神而无疑,知天也;百世以俟圣人而不惑,知人也。是故君子动而世为天下道, 行而世为天下法,言而世为天下则。远之则有望,近之则不厌。《诗》曰:“在 彼无恶,在此无射。庶几夙夜,以永终誉!”君子未有不如此而蚤有誉于天下者 也。
  仲尼祖述尧舜,宪章文武:上律天时,下袭水土。辟如天地之无不持载,无 不覆帱,辟如四时之错行,如日月之代明。万物并育而不相害,道并行而不相悖, 小德川流,大德敦化,此天地之这所以为大也。
  唯天下至圣为能聪明睿知,足以有临也;宽裕温柔,足以有容也;发强刚毅, 足以有执也;齐庄中正,足以有敬也;文理密察,足以有别也。溥博渊泉,而时 出之。溥博如天,渊泉如渊。见而民莫不敬,言而民莫不信,行而民莫不说。是 以声名洋溢乎中国,施及蛮貊。舟车所至,人力所通,天之所覆,地之所载,日 月所照,霜露所队,凡有血气者,莫不尊亲,故曰配天。
  唯天下至诚,为能经纶天下之大经,立天下之大本,知天地之化育。夫焉有 所倚?肫肫其仁!渊渊其渊!浩浩其天!苟不固聪明圣知达天德者,其孰能知之? 《诗》曰:“衣锦尚絅”,恶其文之著也。故君子之道,暗然而日章;小 人之道,的然而日亡。君子之道:淡而面不厌,简而文,温而理,知远之近,知 风之自,知微之显,可与入德矣。《诗》云:“潜虽伏矣,亦孔之昭!”故君子 内省不疚,无恶于志。君子所不可及者,其唯人之所不见乎!《诗》云:“相在 尔室,尚不愧于屋漏。”故君子不动而敬,不言而信。《诗》曰:“奏假无言, 时靡有争。”是故君子不赏而民劝,不怒而民威于鈇钺。《诗》曰:“不显惟德! 百辟其刑之。”是故君子笃恭而天下平。《诗》云:“予怀明德,不大声以色。” 子曰:“声色之于以化民。末也。”《诗》曰:“德輶如毛。”毛犹有伦,上天 之载,无声无臭,至矣! 
———————–               

The Book of Middle Fair 中 庸 Trung Dung

中 庸

The Book of Middle Fair

中 庸
Trung Dung

中 庸 
The Book of Middle Fair
中 庸 
Trung Dung    
天命之謂性.率性之謂道.修道之謂教.
Thiên mệnh chi vị tínhSuất tính chi vị đạo. Tu đạo chi vị giáo .
中 庸 
The Book of Middle Fair
中 庸 
Trung Dung    
天命之謂性.率性之謂道.修道之謂教.
Thiên mệnh chi vị tính. Suất tính chi vị đạo. Tu đạo chi vị giáo .
中 庸 
  
天命之謂性.率性之謂道.修道之謂教.道也者.不可須臾離也.可離非道也.是故君子戒慎乎其所不睹.恐懼乎其所不聞.莫見乎隱.莫顯乎微.故君子慎其獨也.喜怒哀樂之未發謂之中.發而皆中節謂之和.中也者.天下之大本也.和也者.天下之達道也.致中和.天地位焉.萬物育焉.
仲尼曰.君子中庸.小人反中庸.君子之中庸也.君子而時中.小人之中庸也.小人而無忌憚也.子曰.中庸其至矣乎.民鮮能久矣.子曰.道之不行也.我知之矣.知者過之.愚者不及也.道之不明也.我知之矣.賢者過之.不肖者不及也.人莫不飲食也.鮮能知味也.子曰.道其不行矣夫.
子曰.舜其大知也與.舜好問而好察邇言.隱惡而揚善.執其兩端.用其中於民.其斯以為舜乎.
子曰.人皆曰予知.驅而納諸罟陷阱之中.而莫之知闢也.人皆曰予知.擇乎中庸而不能期月守也.
子曰.回之為人也.擇乎中庸.得一善.則拳拳服膺而弗失之矣.子曰.天下國家可均也.爵祿可辭也.白刃可蹈也.中庸不可能也.
子路問強.子曰.南方之強與.北方之強與.抑而強與.寬柔以教.不報無道.南方之強也.君子居之.衽金革死而不厭.北方之強也.而強者居之.故君子和而不流.強哉矯.中立而不倚.強哉矯.國有道.不變塞焉.強哉矯.國無道.至死不變.強哉矯.
子曰.素隱行怪.後世有述焉.吾弗為之矣.君子遵道而行.半涂而廢.吾弗能已矣.君子依乎中庸.耡世不見知而不悔.唯聖者能之.君子之道費而隱.夫婦之愚可以與知焉.及其至也.雖聖人亦有所不知焉.夫婦之不肖.可以能行焉.及其至也.雖聖人亦有所不能焉.天地之大也.人猶有所憾.故君子語大.天下莫能載焉.語小.天下莫能破焉.詩云.鳶飛戾天.魚躍於淵.言其上下察也.君子之道.造端乎夫婦.及其至也.察乎天地.
子曰.道不遠人.人之為道而遠人.不可以為道.詩云.伐柯伐柯.其則不遠.執柯以伐柯.睨而視之.猶以為遠.故君子以人治人.改而止.忠恕違道不遠.施諸己而不願.亦勿施於人.君子之道四.丘未能一焉.所求乎子以事父.未能也.所求乎臣以事君.未能也.所求乎弟以事兄.未能也.所求乎朋友先施之.未能也.庸德之行.庸言之謹.有所不足.不敢不勉.有余.不敢盡.言顧行.行顧言.君子胡不慥慥爾.君子素其位而行.不願乎其外.素富貴行乎富貴.素貧賤行乎貧賤.素夷狄行乎夷狄.素患難行乎患難.君子無入而不自得焉.在上位不陵下.在下位不援上.正己而不求於人.則無怨.上不怨天.下不尤人.故君子居易以俟命.小人行險以徼幸.
子曰.射有似乎君子.失諸正鵠.反求諸其身.君子之道.闢如行遠必自邇.闢如登高必自卑.詩曰.妻子好合.如鼓瑟琴.兄弟既翕.和樂且耽.宜爾室家.樂爾妻帑.子曰.父母其順矣乎.
子曰.鬼神之為德.其盛矣乎.視之而弗見.聽之而弗聞.體物而不可遺.使天下之人.齊明盛服.以承祭祀.洋洋乎如在其上.如在其左右.詩曰.神之格思.不可度思.矧可射思.夫微之顯.誠之不可如此夫.
子曰.舜其大孝也與.德為聖人.尊為天子.富有四海之內.宗廟饗之.子孫保之.故大德必得其位.必得其祿.必得其名.必得其壽.故天之生物.必因其材而篤焉.故栽者培
之.傾者覆之.詩曰.嘉樂君子.憲憲令德.宜民宜人.受祿於天.保佑命之.自天申之.故大德者必受命.
子曰.無憂者.其惟文王乎.以王季為父.以武王為子.父作之.子述之.武王纘大王.王季.文王.之緒.壹戎衣而有天下.身不失天下之顯名.尊為天子.富有四海之內.宗廟饗之.子孫保之.武王末受命.周公成文武之德.追王大王.王季.上祀先公以天子之禮.斯禮也.達乎諸侯大夫.及士庶人.父為大夫.子為士.葬以大夫.祭以士.父為士.子為大夫.葬以士.祭以大夫.期之喪.達乎大夫.三年之喪.達乎天子.父母之喪.無貴賤一也.
子曰.武王.周公.其達孝矣乎.夫孝者.善繼人之誌.善述人之事者也.春秋修其祖廟.陳其宗器.設其裳衣.薦其時食.宗廟之禮.所以序昭穆也.序爵.所以辨貴賤也.序事.所以辨賢也.旅酬下為上.所以逮賤也.燕毛.所以序齒也.踐其位.行其禮.奏其樂.敬其所尊.愛其所親.事死如事生.事亡如事存.孝之至也.郊社之禮.所以事上帝也.宗廟之禮.所以祀乎其先也.明乎郊社之禮.診嘗之義.治國其如示諸掌乎.
哀公問政.子曰.文武之政.布在方策.其人存.則其政舉.其人亡.則其政息.人道敏政.地道敏樹.夫政也者.蒲盧也.故為政在人.取人以身.修身以道.修道以仁.仁者
人也.親親為大.義者宜也.尊賢為大.親親之殺.尊賢之等.禮所生也.在下位不獲乎上.民不可得而治矣.故君子不可以不修身.思修身.不可以不事親.思事親.不可以不知
人.思知人.不可以不知天.天下之達道五.所以行之者三.曰.君臣也.父子也.夫婦也.昆弟也.朋友之交也.五者天下之達道也.知.仁.勇.三者.天下之達德也.所以行之者一也.或生而知之.或學而知之.或困而知之.及其知之一也.或安而行之.或利而行之.或勉強而行之.及其成功一也.
子曰.好學近乎知.力行近乎仁.知恥近乎勇.知斯三者.則知所以修身.知所以修身.則知所以治人.知所以治人.則知所以治天下國家矣.凡為天下國家有九經.曰.修身也.尊賢也.親親也.敬大臣也.體群臣也.子庶民也.來百工也.柔遠人也.懷諸侯也.修身則道立.尊賢則不惑.親親則諸父昆弟不怨.敬大臣則不眩.體群臣則士之報禮重.子庶民則百姓勸.來百工則財用足.柔遠人則四方歸之.懷諸侯則天下畏之.
齊明盛服.非禮不動.所以修身也.去讒遠色.賤貨而貴德.所以勸賢也.尊其位.重其祿.同其好惡.所以勸親親也.官盛任使.所以勸大臣也.忠信重祿.所以勸士也.時使薄斂.所以勸百姓也.日省月試.既廩稱事.所以勸百工也.送往迎來.嘉善而矜不能.所以柔遠人也.繼絕世.舉廢國.治亂持危.朝聘以時.厚往而薄來.所以懷諸侯也.
凡為天下國家有九經.所以行之者一也.凡事豫則立.不豫則廢.言前定則不脽.事前定則不困.行前定則不疚.道前定則不窮.
在下位不獲乎上.民不可得而治矣.獲乎上有道.不信乎朋友.不獲乎上矣.信乎朋友有道.不順乎親.不信乎朋友矣.順乎親有道.反諸身不誠.不順乎親矣.誠身有道.不明
乎善.不誠乎身矣.
誠者.天之道也.誠之者.人之道也.誠者.不勉而中.不思而得.從容中道.聖人也.誠之者.擇善而固執之者也.博學之.審問之.慎思之.明辨之.篤行之.有弗學.學之弗能.弗措也.有弗問.問之弗知.弗措也.有弗思.思之弗得.弗措也.有弗辨.辨之弗明.弗措也.有弗行.行之弗篤.弗措也.人一能之.己百之.人十能之.己千之.果能此道矣.雖愚必明.雖柔必強.
自誠明.謂之性.自明誠.謂之教.誠則明矣.明則誠矣.唯天下至誠為能盡其性.能盡其性.則能盡人之性.能盡人之性.則能盡物之性.能盡物之性.則可以贊天地之化育.可以贊天地之化育.則可以與天地參矣.
其次致曲.曲能有誠.誠則形.形則著.著則明.明則動.動則變.變則化.唯天下至誠為能化.
至誠之道.可以前知.國家將興.必有禎祥.國家將亡.必有妖孽.見乎蓍龜.動乎四體.禍福將至.善必先知之.不善必先知之.故至誠如神.
誠者.自成也.而道.自道也.誠者.物之終始.不誠無物.是故君子誠之為貴.誠者.非自成己而已也.所以成物也.成己.仁也.成物.知也.性之德也.合外內之道也.故時措之宜也.故至誠無息.不息則久.久則徵.徵則悠遠.悠遠則博厚.博厚則高明.博厚所以載物也.高明所以覆物也.悠久所以成物也.博厚配地.高明配天.悠久無疆.如此者.不見而章.不動而變.無為而成.天地之道.可壹言而盡也.其為物不貳.則其生物不測.天地之道.博也.厚也.高也.明也.悠也.久也.
今夫天.斯昭昭之多.及其無窮也.日月星辰系焉.萬物覆焉.今夫地.一撮土之多.及其廣厚.載華岳而不重.振河海而不泄.萬物載焉.今夫山.一卷石之多.及其廣大.草木生之.禽獸居之.寶藏興焉.今夫水.一勺之多.及其不測.黿鼉鮫龍魚鱉生焉.貨財殖焉.詩曰.惟天之命.於穆不已.蓋曰.天之所以為天也.於乎不顯.文王之德之純.蓋曰.文王之所以為文也.純亦不已.
大哉聖人之道.洋洋乎.發育萬物.峻極於天.優優大哉.禮儀三百.威儀三千.待其人然後行.故曰.苟不至德.至道不凝焉.
故君子尊德性而道問學.致廣大而盡精微.極高明而道中庸.溫故而知新.敦厚以崇禮.
是故居上不驕.為下不倍.國有道.其言足以興.國無道.其默足以容.詩曰.既明且哲.以保其身.其此之謂與.
子曰.愚而好自用.賤而好自專.生乎今之世.反古之道.如此者.災及其身者也.非天子不議禮.不製度.不考文.今天下車同軌.書同文.行同倫.雖有其位.苟無其德.不敢作禮樂焉.雖有其德.苟無其位.亦不敢作禮樂焉.
子曰.吾說夏禮.杞不足徵也.吾學殷禮.有宋存焉.吾學周禮.今用之.吾從周王天下有三重焉.其寡過矣乎.上焉者.雖善無徵.無徵不信.不信民弗從.下焉者.雖善不尊.不尊不信.不信民弗從.故君子之道.本諸身.徵諸庶民.考諸三王而不繆.建諸天地而不悖.質諸鬼神而無疑.百世以俟聖人而不惑.質諸鬼神而無疑.知天也.百世以俟聖人而不惑.知人也.是故君子動而世為天下道.行而世為天下法.言而世為天下則.遠之則有望.近之則不厭.詩曰.在彼無惡.在此無射.庶幾夙夜.以永終譽.君子未有不如此.而蚤有譽於天下者也.
仲尼祖述堯舜.憲章文武.上律天時.下襲水土.闢如天地之無不持載.無不覆幬.闢如四時之錯行.如日月之代明.萬物並育而不相害.道並行而不相悖.小德川流.大德敦化.此天地之所以為大也.唯天下至聖.為能聰明睿知.足以有臨也.寬裕溫柔.足以有容也.發強剛毅.足以有執也.齊莊中正.足以有敬也.文理密察.足以有別也.溥博淵泉.而時出之.溥博如天.淵泉如淵.見而民莫不敬.言而民莫不信.行而民莫不說.是以聲名洋溢乎中國.施及蠻貊.舟車所至.人力所通.天之所覆.地之所載.日月所照.霜露所隊.凡有血氣者.莫不尊親.故曰配天.唯天下至誠.為能經綸天下之大經.立天下之大本.知天地之化育.夫焉有所倚.肫肫其仁.淵淵其淵.浩浩其天.苟不固聰明聖知達天德者.其孰能知之.
詩曰.衣錦尚瞇.惡其文之著也.故君子之道.?然而日章.小人之道.的然而日亡.君子之道.淡而不厭.簡而文.溫而理.知遠之近.知風之自.知微之顯.可與入德矣.詩云.潛雖伏矣.亦孔之昭.故君子內省不疚.無惡於誌.君子所不可及者.其唯人之所不見乎.詩云.相在爾室.尚不愧於屋漏.故君子不動而敬.不言而信.詩曰.奏假無言.時靡有爭.是故君子不賞而民勸.不怒而民威於榥鉞.詩曰.不顯惟德.百闢其刑之.是故君子篤恭而天下平.詩曰.予懷明德.不大聲以色.
子曰.聲色之於以化民未也.詩曰.德輶如毛.毛猶有倫.上天之載.無聲無臭至矣.

The Book of More Understanding 大 學 đại học

大 學

The Book of More Understanding

大 學

đại học

大 學 
đại  học    
The Book of More Undestanding 
大 學 
đại  học    
The Book of More Undestanding 
大學之道.在明明德.在親民.在止於至 
  
Đại học chi đạo.Tại minh minh đức.Tại thân  dân.Tại chỉ ư chí thiện .
大 學 
đại  học    
The Book of More Undestanding 
大學之道.在明明德.在親民.在止於至 
  
Đại học chi đạo.Tại minh minh đức.Tại thân  dân.Tại chỉ ư chí thiện .
大 學 
  
大學之道.在明明德.在親民.在止於至善.知止而後有定.定而後能靜.靜而後能安.安而後能慮.慮而後能得.物有本末.事有終始.知所先後.則近道矣.古之欲明明德於天下者.先治其國.欲治其國者.先齊其家.欲齊其家者.先修其身.欲修其身者.先正其心.欲正其心者.先誠其意.欲誠其意者.先致其知.致知在格物.物格而後知至.知至而後意誠.意誠而後心正.心正而後身修.身修而後家齊.家齊而後國治.國治而後天下平. 
自天子以至於庶人.壹是皆以修身為本.其本亂而末治者否矣.其所厚者薄.而其所薄者厚.未之有也.此謂知本.此謂知之至也. 
所謂誠其意者.毋自欺也.如惡惡臭.如好好色.此之謂自謙.故君子必慎其獨也.小人閒居為不善.無所不至.見君子而後厭然.其不善而著其善.人之視己.如見其肺肝然.則何益矣.此謂誠於中.形於外.故君子必慎其獨也.曾子曰.十目所視.十手所指.其嚴乎.富潤屋.德潤身.心廣體胖.故君子必誠其意. 
詩云.瞻彼淇澳.菉竹猗猗.有斐君子.如切如磋.如琢如磨.瑟兮僩兮.赫兮喧兮.有斐君子.終不可諠兮.如切如磋者.道學也.如琢如磨者.自修也.瑟兮僩兮者.恂栗也.赫兮喧兮者.威儀也.有斐君子.終不可諠兮者.道盛德至善.民之不能忘也.詩云.於戲前王不忘.君子賢其賢.而親其親.小人樂其樂而利其利.此以沒世不忘也.康誥曰.克明德.大甲曰.顧諟天之明命.帝典曰.克明峻德.皆自明也.湯之盤銘曰.苟日新.日日新.又日新.康誥曰.作新民.詩曰.周雖舊邦.其命惟新.是故君子無所不用其極.詩云.邦畿千裡.惟民所止.詩云.緡蠻黃鳥.止於丘隅.子曰.於止.知其所止.可以人而不如鳥乎.詩云.穆穆文王.於緝熙敬止.為人君止於仁.為人臣止於敬.為人子止於孝.為人父止於慈.與國人交止於信. 
子曰.聽訟吾猶人也.必也使無訟乎.無情者不得盡其辭.大畏民誌.此謂知本. 
所謂修身在正其心者.身有所忿懥﹒則不得其正﹒有所恐懼﹒則不得其正﹒有所好樂.則不得其正.有所憂患.則不得其正.心不在焉.視而不見.聽而不聞.食而不知其味.此謂修身在正其心. 
所謂齊其家在修其身者.人之其所親愛而闢焉.之其所賤惡而闢焉.之其所畏敬而闢焉.之其所哀矜而闢焉.之其所敖惰而闢焉.故好而知其惡.惡而知其美者.天下鮮矣.故諺有之曰.人莫知其子之惡.莫知其苗之碩.此謂身不修.不可以齊其家. 
所謂治國必先齊其家者.其家不可教.而能教人者無之.故君子不出家而成教於國.孝者所以事君也.弟者所以事長也.慈者所以使眾也.康誥曰.如保赤子.心誠求之.雖不中不遠矣.未有學養子而後嫁者也.一家仁.一國興仁.一家讓.一國興讓.一人貪戾.一國作亂.其機如此.此謂一言僨事.一人定國.堯舜率天下以仁.而民從之.桀紂率天下以暴.而民從之.其所令反其所好.而民不從.是故君子有諸己.而後求諸人.無諸己.而後非諸人.所藏乎身不恕.而能喻諸人者.未之有也.故治國在齊其家.詩云.桃之夭夭.其葉蓁蓁.之子於歸.宜其家人.宜其家人.而後可以教國人.詩云.宜兄宜弟.宜兄宜弟.而後可以教國人.詩云.其儀不忒.正是四國.其為父子兄弟足法.而後民法之也.此謂治國在齊其家. 
所謂平天下在治其國者.上老老而民興孝.上長長而民興弟.上恤孤而民不倍.是以君子有絜矩之道也.所惡於上.毋以使下.所惡於下.毋以事上.所惡於前.毋以先後.所惡於後.毋以從前.所惡於右.毋以交於左.所惡於左.毋以交於右.此之謂絜矩之道.詩云.樂只君子.民之父母.民之所好好之.民之所惡惡之.此之謂民之父母.詩云.節彼南山.維石岩岩.赫赫師尹.民具爾瞻.有國者不可以不慎.闢則為天下矣.詩云.殷之未喪師.克配上帝.儀監於殷.峻命不易.道得眾則得國.失眾則失國.是故君子先慎乎德.有德此有人.有人此有土.有土此有財.有財此有用.德者本也.財者末也.外本內末.爭民施奪.是故財聚則民散.財散則民聚.是故言悖而出者.亦悖而入.貨悖而入者.亦悖而出.康誥曰.惟命不於常.道善則得之.不善則失之矣.楚書曰.楚國無以為寶.惟善以為寶.舅犯曰.亡人無以為寶.仁親以為寶.秦誓曰.若有一個臣.斷斷兮無他技.其心休休焉.其如有容焉.人之有技.若己有之.人之彥聖.其心好之.不啻若自其出口.寔能容之.以能保我子孫黎民.尚亦有利哉.人之有技.媢嫉以惡之.人之彥聖而違之.俾不通.寔不能容.以不能保我子孫黎民.亦曰殆哉.唯仁人放流之.迸諸四夷.不與同中國.此謂唯仁人為能愛人.能惡人.見賢而不能舉.舉而不能先.命也.見不善而不能退.退而不能遠.過也.好人之所惡.惡人之所好.是謂拂人之性.菑必逮夫身.是故君子有大道.必忠信以得之.驕泰以失之.生財有大道.生之者眾.食之者寡.為之者疾.用之者舒.則財恆足矣.仁者以財發身.不仁者以身發財.未有上好仁.而下不好義者也.未有好義.其事不終者也.未有府庫財.非其財者也.孟獻子曰.畜馬乘.不察於雞豚.伐冰之家.不畜牛羊.百乘之家.不畜聚斂之臣.與其有聚斂之臣.寧有盜臣.此謂國不以利為利.以義為利也.長國家而務財用者.必自小人矣.彼為善之.小人之使為國家.菑害並至.雖有善者.亦無如之何矣.此謂國不以利為利.以義為利也.

The Confucianism Book of Explanation 论语

论语

The Confucianism Book of Explanation

论语

The Confucianism Book of Explanation 

论语
——————             
《论语》 
《luận ngữ》  
开始阅读 
khai thuỷ duyệt độc  
购买 
cấu mãi  
 
《论语》 
《luận ngữ》   
此书 
thử thư  
 
目 录. 
mục lục.  
《论语》 
《luận ngữ》  
开始阅读 
khai thuỷ duyệt độc  
购买 
cấu mãi  
 
《论语》 
《luận ngữ》   
此书 
thử thư  
 
目 录. 
mục lục.  
学而第一 
học nhi đệ nhất  
为政
vị chánh 
第二 
八佾第三 
里仁第四 
đệ nhị  
bát dật đệ tam  
lý nhân đệ tứ  
 
开始阅读 
购买此书 
 
目 录. 
学而第一 
为政第二 
八佾第三 
里仁第四 
公冶长第五 
雍也第六 
述而第七 
泰伯第八 
子罕第九 
乡党第十 
先进第十一 
颜渊第十二 
子路第十三 
宪问第十四 
卫灵公第十五 
季氏第十六 
阳货第十七 
微子第十八 
子张第十九 
尧曰第二十 
 
——————             
学而第一 
  
   子曰:“学而时习之,不亦说乎?有朋自远方来,不亦乐乎?人不知,而不 愠,不亦君子乎?” 有子曰:“其为人也孝弟,而好犯上者,鲜矣;不好犯上,而好作乱者,未 之有也。君子务本,本立而道生。孝弟也者,其为仁之本与!” 子曰:“巧言令色,鲜矣仁!” 曾子曰:“吾日三省吾身:为人谋而不忠乎?与朋友交而不信乎?传不习乎?” 子曰:“道千乘之国,敬事而信,节用而爱人,使民以时。” 子曰:“弟子入则孝,出则悌,谨而信,泛爱众,而亲仁。行有馀力,则以 学文。” 子夏曰:“贤贤易色;事父母,能竭其力,事君,能致其身;与朋友交,言 而有信。虽曰未学,吾必谓之学矣。” 子曰:“君子不重,则不威。学则不固。主忠信。无友不如己者。过则勿惮 改。” 曾子曰:“慎终追远,民德归厚矣。” 子禽问于子贡曰:“夫子至于是邦也,必闻其政。求之与?抑与之与?”子 贡曰:“夫子温、良、恭、俭、让以得之。夫子之求之也,其诸异乎人之求之与!” 子曰:“父在,观其志;父没,观其行;三年无改于父之道,可谓孝矣。” 有子曰:“礼之用,和为贵。先王之道斯为美,小大由之。有所不行,知和 而和,不以礼节之,亦不可行也。” 有子曰:“信近于义,言可复也。恭近于礼,远耻辱也。因不失其亲,亦可 宗也。” 子曰:“君子食无求饱,居无求安,敏于事而慎于言,就有道而正焉,可谓 好学也已。” 子贡曰:“贫而无谄,富而无骄,何如?”子曰:“可也。未若贫而乐,富 而好礼者也。” 子贡曰:“《诗》云‘如切如磋,如琢如磨’,其斯之谓与?”子曰: “赐也,始可与言《诗》已矣。告诸往而知来者。” 子曰:“不患人之不己知,患不知人也。” 
——————             
为政第二 
  
   子曰:“为政以德,譬如北辰,居其所而众星共之。” 子曰:“《诗》三百,一言以蔽之,曰:‘思无邪。’” 子曰:“道之以政,齐之以刑,民免而无耻。道之以德,齐之以礼,有耻且 格。” 子曰:“吾十有五而志于学,三十而立,四十而不惑,五十而知天命,六十 而耳顺,七十而从心所欲,不逾矩。” 孟懿子问孝。子曰:“无违。” 樊迟御。子告之曰:“孟孙问孝于我,我对曰,无违。”樊迟曰:“何谓也?” 子曰:“生,事之以礼;死,葬之以礼,祭之以礼。” 孟武伯问孝。子曰:“父母唯其疾之忧。” 子游问孝。子曰:“今之孝者,是谓能养。至于犬马,皆能有养。不敬,何 以别乎?” 子夏问孝。子曰:“色难。有事,弟子服其劳;有酒食,先生馔,曾是以为 孝乎?” 子曰:“吾与回言终日,不违,如愚。退而省其私,亦足以发,回也不愚。” 子曰:“视其所以,观其所由,察其所安,人焉廋哉?人焉廋哉?” 子曰:“温故而知新,可以为师矣。” 子曰:“君子不器。” 子贡问君子。子曰:“先行其言,而后从之。” 子曰:“君子周而不比,小人比而不周。” 子曰:“学而不思,则罔;思而不学,则殆。” 子曰:“攻乎异端,斯害也已。” 子曰:“由,诲女知之乎?知之为知之,不知为不知,是知也!” 子张学干禄。子曰:“多闻阙疑,慎言其余,则寡尤;多见阙殆,慎行其余, 则寡悔。言寡尤,行寡悔,禄在其中矣。” 哀公问曰:“何为则民服?”孔子对曰:“举直错诸枉,则民服;举枉错诸 直,则民不服。” 季康子问:“使民敬忠以劝,如之何?”子曰:“临之以庄,则敬;孝慈, 则忠;举善而教不能,则劝。” 或谓孔子曰:“子奚不为政?”子曰:“《书》云:‘孝乎惟孝,友于兄弟, 施于有政。’是亦为政,奚其为为政?” 子曰:“人而无信,不知其可也。大车无輗,小车无軏,其何以行之哉?” 子张问:“十世可知也?”子曰:“殷因于夏礼,所损益,可知也;周因于 殷礼,所损益,可知也。其或继周者,虽百世,可知也。” 子曰:“非其鬼而祭之,谄也。见义不为,无勇也。” 
——————             
八佾第三 
  
   孔子谓季氏,“八佾舞于庭,是可忍也,孰不可忍也?” 三家者,以《雍》彻。子曰:“‘相维辟公,天子穆穆’,奚取于三家之堂?” 子曰:“人而不仁,如礼何?人而不仁,如乐何?” 林放问礼之本。子曰:“大哉问!礼,与其奢也,宁俭;丧,与其易也,宁戚。” 子曰:“夷狄之有君,不如诸夏之亡也。” 季氏旅于泰山。子谓冉有曰:“女弗能救与?”对曰:“不能。”子曰: “呜呼!曾谓泰山不如林放乎?” 子曰:“君子无所争,必也射乎!揖让而升,下而饮。其争也君子。” 子夏问曰:“‘巧笑倩兮,美目盼兮,素以为绚兮。’何谓也?”子曰: “绘事后素。”曰:“礼后乎?”子曰:“起予者商也,始可与言《诗》已矣。” 子曰:“夏礼,吾能言之,杞不足征也;殷礼,吾能言之,宋不足征也。文 献不足故也。足,则吾能征之矣。” 子曰:“禘自既灌而往者,吾不欲观之矣。” 或问禘之说。子曰:“不知也。知其说者之于天下也,其如示诸斯乎!”指 其掌。
   祭如在,祭神如神在。子曰:“吾不与祭,如不祭。” 王孙贾问曰:“与其媚于奥,宁媚于灶,何谓也?”子曰:“不然!获罪于 天,无所祷也。” 子曰:“周监于二代,郁郁乎文哉!吾从周。” 子入太庙,每事问。或曰:“孰谓鄹人之子知礼乎?入太庙,每事问。”子 闻之,曰:“是礼也。” 子曰:“射不主皮,为力不同科,古之道也。” 子贡欲去告朔之饩羊。子曰:“赐也!尔爱其羊,我爱其礼。” 子曰:“事君尽礼,人以为谄也。” 定公问:“君使臣,臣事君,如之何?”孔子对曰:“君使臣以礼,臣事君 以忠。” 子曰:“《关雎》,乐而不淫,哀而不伤。” 哀公问社于宰我。宰我对曰:“夏后氏以松,殷人以柏,周人以栗。”曰: “使民战栗。”子闻之曰:“成事不说,遂事不谏,既往不咎。” 子曰:“管仲之器小哉!” 或曰:“管仲俭乎?”曰:“管氏有三归,官事不摄,焉得俭?”“然则管 仲知礼乎?”曰:“邦君树塞门,管氏亦树塞门。邦君为两君之好,有反坫,管 氏亦有反坫。管氏而知礼,孰不知礼?” 子语鲁大师乐,曰:“乐其可知也:始作,翕如也;从之,纯如也,皦如也, 绎如也,以成。” 仪封人请见,曰:“君子之至于斯也,吾未尝不得见也。”从者见之。出曰: “二三子何患于丧乎?天下之无道也久矣,天将以夫子为木铎。” 子谓《韶》:“尽美矣,又尽善也。”谓《武》:“尽美矣,未尽善也。” 子曰:“居上不宽,为礼不敬,临丧不哀,吾何以观之哉?” 
——————             
里仁第四 
  
   子曰:“里仁为美。择不处仁,焉得知?” 子曰:“不仁者不可以久处约,不可以长处乐。仁者安仁,知者利仁。” 子曰:“唯仁者能好人,能恶人。” 子曰:“苟志于仁矣,无恶也。” 子曰:“富与贵,是人之所欲也;不以其道得之,不处也。贫与贱,是人之 所恶也;不以其道得之,不去也。君子去仁,恶乎成名?君子无终食之间违仁, 造次必于是,颠沛必于是。” 子曰:“我未见好仁者,恶不仁者。好仁者,无以尚之;恶不仁者,其为仁 矣,不使不仁者加乎其身。有能一日用其力于仁矣乎?我未见力不足者。盖有之 矣,我未之见也。” 子曰:“人之过也,各于其党。观过,斯知仁矣。” 子曰:“朝闻道,夕死可矣。” 子曰:“士志于道,而耻恶衣恶食者,未足与议也。” 子曰:“君子之于天下也,无适也,无莫也,义之与比。” 子曰:“君子怀德,小人怀土;君子怀刑,小人怀惠。” 子曰:“放于利而行,多怨。” 子曰:“能以礼让为国乎?何有!不能以礼让为国,如礼何?” 子曰:“不患无位,患所以立;不患莫己知,求为可知也。” 子曰:“参乎!吾道一以贯之。”曾子曰:“唯。”子出,门人问曰:“何 谓也?” 曾子曰:“夫子之道,忠恕而已矣!” 子曰:“君子喻于义,小人喻于利。” 子曰:“见贤思齐焉,见不贤而内自省也。” 子曰:“事父母几谏,见志不从,又敬不违,劳而不怨。” 子曰:“父母在,不远游,游必有方。” 子曰:“三年无改于父之道,可谓孝矣。” 子曰:“父母之年,不可不知也。一则以喜,一则以惧。” 子曰:“古者言之不出,耻躬之不逮也。” 子曰:“以约失之者鲜矣!” 子曰:“君子欲讷于言而敏于行。” 子曰:“德不孤,必有邻。” 子游曰:“事君数,斯辱矣;朋友数,斯疏矣。” 
——————             
公冶长第五 
  
   子谓公冶长:“可妻也,虽在缧绁之中,非其罪也!”以其子妻之。
   子谓南容,“邦有道,不废;邦无道,免于刑戮。”以其兄之子妻之。
   子谓子贱,“君子哉若人!鲁无君子者,斯焉取斯?” 子贡问曰:“赐也何如?”子曰:“女,器也。” 曰:“何器也?”曰:“瑚琏也。” 或曰:“雍也仁而不佞。”子曰:“焉用佞?御人以口给,屡憎于人。不知 其仁,焉用佞?” 子使漆雕开仕。对曰:“吾斯之未能信。”子说。
   子曰:“道不行,乘桴浮于海。从我者,其由与?”子路闻之喜。子曰: “由也好勇过我,无所取材。” 孟武伯问子路仁乎?子曰:“不知也。”又问。子曰:“由也,千乘之国, 可使治其赋也,不知其仁也。” “求也何如?”子曰:“求也,千室之邑,百乘之家,可使为之宰也,不知 其仁也。” “赤也何如?”子曰:“赤也,束带立于朝,可使与宾客言也,不知其仁也。” 子谓子贡曰:“女与回也孰愈?”对曰:“赐也何敢望回?回也闻一以知十, 赐也闻一以知二。”子曰:“弗如也。吾与女弗知也。” 宰予昼寝。子曰:“朽木不可雕也,粪土之墙,不可杇也;于予与何诛?” 子曰:“始吾于人也,听其言而信其行;今吾于人也,听其言而观其行。于予与 改是。” 子曰:“吾未见刚者。”或对曰:“申枨。”子曰:“枨也欲,焉得刚。” 子贡曰:“我不欲人之加诸我也,吾亦欲无加诸人。”子曰:“赐也,非尔 所及也。” 子贡曰:“夫子之文章,可得而闻也;夫子之言性与天道,不可得而闻也。” 子路有闻,未之能行,唯恐有闻。
   子贡问曰:“孔文子何以谓之‘文’也?”子曰:“敏而好学,不耻下问, 是以谓之‘文’也。” 子谓子产:“有君子之道四焉:其行己也恭,其事上也敬,其养民也惠,其 使民也义。” 子曰:“晏平仲善与人交,久而敬之。” 子曰:“臧文仲居蔡,山节藻棁,何如其知也。” 子张问曰:“令尹子文三仕为令尹,无喜色;三已之,无愠色。旧令尹之政, 必以告新令尹。何如?”子曰:“忠矣。”曰:“仁矣乎?”曰:“未知,焉得 仁?” 崔子弑齐君,陈文子有马十乘,弃而违之。至于他邦,则曰:“犹吾大夫崔 子也。”违之。之一邦,则又曰:“犹吾大夫崔子也。”违之。何如?”子曰: “清矣。”曰:“仁矣乎?”曰:“未知,焉得仁?” 季文子三思而后行。子闻之曰:“再,斯可矣。” 子曰:“宁武子,邦有道,则知;邦无道,则愚。其知可及也,其愚不可及 也。” 子在陈,曰:“归与!归与!吾党之小子狂简,斐然成章,不知所以裁之。” 子曰:“伯夷、叔齐,不念旧恶,怨是用希。” 子曰:“孰谓微生高直?或乞醯焉,乞诸其邻而与之。” 子曰:“巧言,令色,足恭,左丘明耻之,丘亦耻之。匿怨而友其人,左丘 明耻之,丘亦耻之。” 颜渊、季路侍。子曰:“盍各言尔志。” 子路曰:“愿车马衣轻裘,与朋友共,敝之而无憾。” 颜渊曰:“愿无伐善,无施劳。” 子路曰:“愿闻子之志。”子曰:“老者安之,朋友信之,少者怀之。” 子曰:“已矣乎,吾未见能见其过而内自讼者也。” 子曰:“十室之邑,必有忠信如丘者焉,不如丘之好学也。” 
——————             
雍也第六 
  
   子曰:“雍也,可使南面。” 仲弓问子桑伯子。子曰:“可也,简。” 仲弓曰:“居敬而行简,以临其民,不亦可乎?居简而行简,无乃大简乎?” 子曰:“雍之言然!” 哀公问:“弟子孰为好学?”孔子对曰:“有颜回者好学,不迁怒,不贰过。
  不幸短命死矣。今也则亡,未闻好学者也。” 子华使于齐,冉子为其母请粟。子曰:“与之釜。”请益。曰:“与之庾。” 冉子与之粟五秉。
   子曰:“赤之适齐也,乘肥马,衣轻裘。吾闻之也:君子周急不继富。” 原思为之宰,与之粟九百,辞。子曰:“毋!以与尔邻里乡党乎。” 子谓仲弓曰:“犁牛之子骍且角。虽欲勿用,山川其舍诸?” 子曰:“回也,其心三月不违仁,其余则日月至焉而已矣。” 季康子问:“仲由可使从政也与?”子曰:“由也果,于从政乎何有?” 曰:“赐也可使从政也与?”曰:“赐也达,于从政乎何有?” 曰:“求也可使从政也与?”曰:“求也艺,于从政乎何有?” 季氏使闵子骞为费宰。闵子骞曰:“善为我辞焉!如有复我者,则吾必在汶 上矣。” 伯牛有疾,子问之,自牖执其手,曰:“亡之,命矣夫!斯人也而有斯疾也! 斯人也而有斯疾也!” 子曰:“贤哉回也!一箪食,一瓢饮,在陋巷,人不堪其忧,回也不改其乐。
  贤哉回也!” 冉求曰:“非不说子之道,力不足也。”子曰:“力不足者,中道而废,今 女画。” 子谓子夏曰:“女为君子儒,无为小人儒。” 子游为武城宰。子曰:“女得人焉耳乎?”曰:“有澹台灭明者,行不由径, 非公事,未尝至于偃之室也。” 子曰:“孟之反不伐,奔而殿,将入门,策其马曰:‘非敢后也,马不进 也。’” 子曰:“不有祝鮀之佞,而有宋朝之美,难乎免于今之世矣。” 子曰:“谁能出不由户?何莫由斯道也?” 子曰:“质胜文则野,文胜质则史。文质彬彬,然后君子。” 子曰:“人之生也直,罔之生也幸而免。” 子曰:“知之者,不如好之者;好之者,不如乐之者。” 子曰:“中人以上,可以语上也;中人以下,不可以语上也。” 樊迟问知。子曰:“务民之义,敬鬼神而远之,可谓知矣。” 问仁。曰:“仁者先难而后获,可谓仁矣。” 子曰:“知者乐水,仁者乐山;知者动,仁者静;知者乐,仁者寿。” 子曰:“齐一变,至于鲁;鲁一变,至于道。” 子曰:“觚不觚,觚哉!觚哉!” 宰我问曰:“仁者,虽告之曰:‘井有仁焉。’其从之也?”子曰:“何为 其然也?君子可逝也,不可陷也;可欺也,不可罔也。” 子曰:“君子博学于文,约之以礼,亦可以弗畔矣夫!” 子见南子,子路不说。夫子矢之曰:“予所否者,天厌之!天厌之!” 子曰:“中庸之为德也,其至矣乎!民鲜久矣。” 子贡曰:“如有博施于民而能济众,何如?可谓仁乎?”子曰:“何事于仁, 必也圣乎!尧、舜其犹病诸!夫仁者,己欲立而立人;己欲达而达人。能近取譬, 可谓仁之方也已。” 
 
 
——————             
述而第七 
  
   子曰:“述而不作,信而好古,窃比于我老彭。” 子曰:“默而识之,学而不厌,诲人不倦,何有于我哉。” 子曰:“德之不修,学之不讲,闻义不能徙,不善不能改,是吾忧也。” 子之燕居,申申如也,夭夭如也。
   子曰:“甚矣吾衰也!久矣吾不复梦见周公!” 子曰:“志于道,据于德,依于仁,游于艺。” 子曰:“自行束脩以上,吾未尝无诲焉。” 子曰:“不愤不启,不悱不发,举一隅不以三隅反,则不复也。” 子食于有丧者之侧,未尝饱也。
   子于是日哭,则不歌。
   子谓颜渊曰:“用之则行,舍之则藏,唯我与尔有是夫!” 子路曰:“子行三军,则谁与?” 子曰:“暴虎冯河,死而无悔者,吾不与也。必也临事而惧,好谋而成者也。” 子曰:“富而可求也,虽执鞭之士,吾亦为之。如不可求,从吾所好。” 子之所慎:斋,战,疾。
   子在齐,闻《韶》,三月不知肉味,曰:“不图为乐之至于斯也!” 冉有曰:“夫子为卫君乎?”子贡曰:“诺,吾将问之。入曰:“伯夷、叔 齐何人也?”曰:“古之贤人也。”曰:“怨乎?”曰:“求仁而得仁,又何怨?” 出,曰:“夫子不为也。” 子曰:“饭疏食,饮水,曲肱而枕之,乐亦在其中矣。不义而富且贵,于我 如浮云。” 子曰:“加我数年,五十以学《易》,可以无大过矣。” 子所雅言,《诗》、《书》、执礼,皆雅言也。
   叶公问孔子于子路,子路不对。子曰:“女奚不曰,其为人也,发愤忘食, 乐以忘忧,不知老之将至云尔。” 子曰:“我非生而知之者,好古,敏以求之者也。” 子不语怪、力、乱、神。
   子曰:“三人行,必有我师焉:择其善者而从之,其不善者而改之。” 子曰:“天生德于予,桓魋其如予何!” 子曰:“二三子以我为隐乎?吾无隐乎尔。吾无行而不与二三子者,是丘也。” 子以四教:文,行,忠,信。
   子曰:“圣人吾不得而见之矣;得见君子者,斯可矣。” 子曰:“善人吾不得而见之矣;得见有恒者,斯可矣。亡而为有,虚而为盈, 约而为泰,难乎有恒矣。” 子钓而不纲,弋不射宿。
   子曰:“盖有不知而作之者,我无是也。多闻,择其善者而从之;多见而识 之;知之次也。” 互乡难与言,童子见,门人惑。子曰:“与其进也,不与其退也,唯何甚? 人洁己以进,与其洁也,不保其往也。” 子曰:“仁远乎哉?我欲仁,斯仁至矣。” 陈司败问:“昭公知礼乎?”孔子曰:“知礼。” 孔子退,揖巫马期而进之,曰:“吾闻君子不党,君子亦党乎?君取于吴, 为同姓,谓之吴孟子。君而知礼,孰不知礼?” 巫马期以告。子曰:“丘也幸,苟有过,人必知之。” 子与人歌而善,必使反之,而后和之。
   子曰:“文,莫吾犹人也,躬行君子,则吾未之有得。” 子曰:“若圣与仁,则吾岂敢。抑为之不厌,诲人不倦,则可谓云尔已矣。” 公西华曰:“正唯弟子不能学也。” 子疾病,子路请祷。子曰:“有诸?”子路对曰:“有之。诔曰:‘祷尔于 上下神祇。’”子曰:“丘之祷久矣。” 子曰:“奢则不孙,俭则固。与其不孙也,宁固。” 子曰:“君子坦荡荡,小人长戚戚。” 子温而厉,威而不猛,恭而安。 
——————             
泰伯第八 
  
   子曰:“泰伯,其可谓至德也已矣。三以天下让,民无得而称焉。” 子曰:“恭而无礼则劳,慎而无礼则葸,勇而无礼则乱,直而无礼则绞。君 子笃于亲,则民兴于仁;故旧不遗,则民不偷。” 曾子有疾,召门弟子曰:“启予足!启予手!《诗》云:‘战战兢兢,如临 深渊,如履薄冰。’而今而后,吾知免夫!小子!” 曾子有疾,孟敬子问之。曾子言曰:“鸟之将死,其鸣也哀;人之将死,其 言也善。君子所贵乎道者三:动容貌,斯远暴慢矣;正颜色,斯近信矣;出辞气, 斯远鄙倍矣。笾豆之事,则有司存。” 曾子曰:“以能问于不能,以多问于寡;有若无,实若虚,犯而不校,昔者 吾友尝从事于斯矣。” 曾子曰:“可以托六尺之孤,可以寄百里之命,临大节而不可夺也,君子人 与?君子人也!” 曾子曰:“士不可以不弘毅,任重而道远。仁以为己任,不亦重乎?死而后 已,不亦远乎?” 子曰:“兴于诗,立于礼,成于乐。” 子曰:“民可使由之,不可使知之。” 子曰:“好勇疾贫,乱也;人而不仁,疾之已甚,乱也。” 子曰:“如有周公之才之美,使骄且吝,其余不足观也已。” 子曰:“三年学,不至于穀,不易得也。” 子曰:“笃信好学,守死善道。危邦不入,乱邦不居。天下有道则见,无道 则隐。邦有道,贫且贱焉,耻也;邦无道,富且贵焉,耻也。” 子曰:“不在其位,不谋其政。” 子曰:“师挚之始。《关雎》之乱,洋洋乎盈耳哉!” 子曰:“狂而不直,侗而不愿,悾々而不信,吾不知之矣。” 子曰:“学如不及,犹恐失之。” 子曰:“巍巍乎,舜、禹之有天下也而不与焉!” 子曰:“大哉尧之为君也!巍巍乎!唯天为大,唯尧则之,荡荡乎,民无能 名焉。巍巍乎其有成功也,焕乎其有文章!” 舜有臣五人而天下治。武王曰:“予有乱臣十人。”孔子曰:“才难,不其 然乎?唐虞之际,于斯为盛。有妇人焉,九人而已。三分天下有其二,以服事殷。
  周之德,其可谓至德也已矣。” 子曰:“禹,吾无间然矣。菲饮食而致孝乎鬼神,恶衣服而致美乎黻冕,卑 宫室而尽力乎沟洫。禹,吾无间然矣。” 
 
 
——————             
子罕第九 
  
   子罕言利与命与仁。
   达巷党人曰:“大哉孔子,博学而无所成名。”子闻之,谓门弟子曰:“吾 何执?执御乎,执射乎?吾执御矣。” 子曰:“麻冕,礼也;今也纯,俭,吾从众。拜下,礼也;今拜乎上,泰也。
  虽违众,吾从下。” 子绝四:毋意,毋必,毋固,毋我。
   子畏于匡,曰:“文王既没,文不在兹乎?天之将丧斯文也,后死者不得与 于斯文也;天之未丧斯文也,匡人其如予何?” 太宰问于子贡曰:“夫子圣者与?何其多能也?”子贡曰:“固天纵之将圣, 又多能也。” 子闻之,曰:“太宰知我乎!吾少也贱,故多能鄙事。君子多乎哉?不多也!” 牢曰:“子云:‘吾不试,故艺。’” 子曰:“吾有知乎哉?无知也。有鄙夫问于我,空空如也。我叩其两端而竭 焉。” 子曰:“凤鸟不至,河不出图,吾已矣夫!” 子见齐衰者、冕衣裳者与瞽者,见之,虽少,必作;过之,必趋。
   颜渊喟然叹曰:“仰之弥高,钻之弥坚。瞻之在前,忽焉在后。夫子循循然 善诱人,博我以文,约我以礼,欲罢不能。既竭吾才,如有所立卓尔,虽欲从之, 末由也已。” 子疾病,子路使门人为臣。病间,曰:“久矣哉,由之行诈也!无臣而为有 臣。吾谁欺,欺天乎!且予与其死于臣之手也,无宁死于二三子之手乎!且予纵 不得大葬,予死于道路乎?” 子贡曰:“有美玉于斯,韫椟而藏诸?求善贾而沽诸?”子曰:“沽之哉! 沽之哉!我待贾者也。” 子欲居九夷。或曰:“陋,如之何?”子曰:“君子居之,何陋之有?” 子曰:“吾自卫反鲁,然后乐正,《雅》、《颂》各得其所。” 子曰:“出则事公卿,入则事父兄,丧事不敢不勉,不为酒困,何有于我哉。” 子在川上曰:“逝者如斯夫,不舍昼夜!” 子曰:“吾未见好德如好色者也。” 子曰:“譬如为山,未成一篑,止,吾止也。譬如平地,虽覆一篑,进,吾 往也。” 子曰:“语之而不惰者,其回也与。” 子谓颜渊曰:“惜乎!吾见其进也,未见其止也!” 子曰:“苗而不秀者有矣夫!秀而不实者有矣夫!” 子曰:“后生可畏,焉知来者之不如今也?四十、五十而无闻焉,斯亦不足 畏也已。” 子曰:“法语之言,能无从乎?改之为贵。巽与之言,能无说乎?绎之为贵。
  说而不绎,从而不改,吾末如之何也已矣。” 子曰:“主忠信,毋友不如己者,过则勿惮改。” 子曰:“三军可夺帅也,匹夫不可夺志也。” 子曰:“衣敝缊袍,与衣狐貉者立,而不耻者,其由也与。‘不忮不求,何 用不臧?’”子路终身诵之。子曰:“是道也,何足以臧?” 子曰:“岁寒然后知松柏之后凋也!” 子曰:“知者不惑,仁者不忧,勇者不惧。” 子曰:“可与共学,未可与适道;可与适道,未可与立;可与立,未可与 权。” “唐棣之华,偏其反而。岂不尔思?室是远而。”子曰:“未之思也,夫何 远之有。” 
——————             
乡党第十 
  
   孔子于乡党,恂恂如也,似不能言者。
   其在宗庙朝廷,便便言,唯谨尔。
   朝,与下大夫言,侃侃如也;与上大夫言,訚訚如也。君在,踧如也,与 与如也。
   君召使摈,色勃如也,足躩如也。揖所与立,左右手,衣前后,襜如也。趋 进,翼如也。宾退,必复命曰:“宾不顾矣。” 入公门,鞠躬如也,如不容。立不中门,行不履阈。过位,色勃如也,足躩 如也,其言似不足者。摄齐升堂,鞠躬如也,屏气似不息者。出,降一等,逞颜 色,怡怡如也。没阶,趋进,翼如也。复其位,踧如也。
   执圭,鞠躬如也,如不胜。上如揖,下如授。勃如战色,足蹜々如有循。
  享礼,有容色。私觌,愉愉如也。
   君子不以绀緅饰,红紫不以为亵服。当暑,袗絺绤,必表而出之。缁衣, 羔裘;素衣,麑裘;黄衣,狐裘。亵裘长,短右袂。必有寝衣,长一身有半。狐 貉之厚以居。去丧,无所不佩。非帷裳,必杀之。羔裘玄冠不以吊。吉月必朝服 而朝。
   齐,必有明衣,布。齐必变食,居必迁坐。
   食不厌精,脍不厌细。
   食饐而餲,鱼馁而肉败,不食。色恶,不食。臭恶,不食。失饪,不 食。不时,不食。割不正,不食。不得其酱,不食。
   肉虽多,不使胜食气。唯酒无量,不及乱。沽酒市脯不食。不撤姜食,不 多食。
   祭于公,不宿肉。祭肉不出三日。出三日,不食之矣。
   食不语,寝不言。虽疏食菜羹,瓜祭,必齐如也。席不正,不坐。
   乡人饮酒,杖者出,斯出矣。乡人傩,朝服而立于阼阶。
   问人于他邦,再拜而送之。
   康子馈药,拜而受之。曰:“丘未达,不敢尝。” 厩焚。子退朝,曰:“伤人乎?”不问马。
   君赐食,必正席先尝之;君赐腥,必熟而荐之;君赐生,必畜之。
   侍食于君,君祭,先饭。疾,君视之,东首,加朝服,拖绅。
   君命召,不俟驾行矣。入太庙,每事问。
   朋友死,无所归,曰:“于我殡。” 朋友之馈,虽车马,非祭肉,不拜。寝不尸,居不容。
   见齐衰者,虽狎,必变。见冕者与瞽者,虽亵,必以貌。凶服者式之,式负 版者。
   有盛馔,必变色而作。迅雷风烈必变。
   升车,必正立执绥。车中不内顾,不疾言,不亲指。
   色斯举矣,翔而后集。曰:“山梁雌雉,时哉时哉!”子路共之,三嗅而作。 
——————             
先进第十一 
  
   子曰:“先进于礼乐,野人也;后进于礼乐,君子也。如用之,则吾从先进。” 子曰:“从我于陈、蔡者,皆不及门也。” 德行:颜渊、闵子骞、冉伯牛、仲弓。言语:宰我、子贡。政事:冉有、季 路。文学:子游、子夏。
   子曰:“回也,非助我者也,于吾言无所不说。” 子曰:“孝哉,闵子骞!人不间于其父母昆弟之言。” 南容三复白圭,孔子以其兄之子妻之。
   季康子问:“弟子孰为好学?”孔子对曰:“有颜回者好学,不幸短命死矣, 今也则亡。” 颜渊死,颜路请子之车以为之椁。子曰:“才不才,亦各言其子也。鲤也死, 有棺而无椁。吾不徒行以为之椁,以吾从大夫之后,不可徒行也。” 颜渊死。子曰:“噫!天丧予!天丧予!” 颜渊死,子哭之恸。从者曰:“子恸矣!”曰:“有恸乎?非夫人之为恸而 谁为?” 颜渊死,门人欲厚葬之,子曰:“不可。” 门人厚葬之。子曰:“回也视予犹父也,予不得视犹子也。非我也,夫二三 子也!” 季路问事鬼神。子曰:“未能事人,焉能事鬼?” 曰:“敢问死。”曰:“未知生,焉知死?” 闵子侍侧,訚訚如也;子路,行行如也;冉有、子贡、侃侃如也,子乐。
  “若由也,不得其死然。” 鲁人为长府。闵子骞曰:“仍旧贯,如之何?何必改作?”子曰:“夫人不 言,言必有中。” 子曰:“由之瑟,奚为于丘之门?”门人不敬子路。子曰:“由也升堂矣, 未入于室也。” 子贡问:“师与商也孰贤?”子曰:“师也过,商也不及。” 曰:“然则师愈与?”子曰:“过犹不及。” 季氏富于周公,而求也为之聚敛而附益之。子曰:“非吾徒也,小子鸣鼓而 攻之,可也。”柴也愚,参也鲁,师也辟,由也喭。
   子曰:“回也其庶乎,屡空。赐不受命,而货殖焉,亿则屡中。” 子张问善人之道。子曰:“不践迹,亦不入于室。” 子曰:“论笃是与,君子者乎?色庄者乎?” 子路问:“闻斯行诸?”子曰:“有父兄在,如之何其闻斯行之?” 冉有问:“闻斯行诸?”子曰:“闻斯行之。
   公西华曰:“由也问闻斯行诸,子曰:‘有父兄在’;求也问闻斯行诸,子 曰:‘闻斯行之’。赤也惑,敢问。”子曰:“求也退,故进之;由也兼人,故 退之。” 子畏于匡,颜渊后。子曰:“吾以女为死矣!” 曰:“子在,回何敢死!” 季子然问:“仲由、冉求,可谓大臣与?”子曰:“吾以子为异之问,曾由 与求之问。所谓大臣者,以道事君,不可则止。今由与求也,可谓具臣矣。” 曰:“然则从之者与?”子曰:“弑父与君,亦不从也。” 子路使子羔为费宰。子曰:“贼夫人之子。”子路曰:“有民人焉,有社稷 焉,何必读书,然后为学。”子曰:“是故恶夫佞者。” 子路、曾皙、冉有、公西华侍坐。
   子曰:“以吾一日长乎尔,毋吾以也。居则曰:‘不吾知也!’如或知尔, 则何以哉?” 子路率尔而对曰:“千乘之国,摄乎大国之间,加之以师旅,因之以饥馑。
  由也为之,比及三年,可使有勇,且知方也。”夫子哂之。
   “求!尔何如?” 对曰:“方六七十,如五六十,求也为之,比及三年,可使足民。如其礼乐, 以俟君子。” “赤!尔何如?” 对曰:“非曰能之,愿学焉。宗庙之事,如会同,端章甫,愿为小相焉。” “点!尔何如?” 鼓瑟希,铿尔,舍瑟而作,对曰:“异乎三子者之撰。” 子曰:“何伤乎?亦各言其志也。” 曰:“莫春者,春服既成,冠者五六人,童子六七人,浴乎沂,风乎舞雩, 咏而归。”夫子喟然叹曰:“吾与点也!” 三子者出,曾皙后。曾皙曰:“夫三子者之言何如?” 子曰:“亦各言其志也已矣。” 曰:“夫子何哂由也?” 曰:“为国以礼,其言不让,是故哂之。” “唯求则非邦也与?” “安见方六七十,如五六十,而非邦也者?” “唯赤则非邦也与?” “宗庙会同,非诸侯而何?赤也为之小,孰能为之大?” 
——————             
颜渊第十二 
  
   颜渊问仁。子曰:“克己复礼为仁。一日克己复礼,天下归仁焉。为仁由己, 而由人乎哉?” 颜渊曰:“请问其目?”子曰:“非礼勿视,非礼勿听,非礼勿言,非礼勿 动。” 颜渊曰:“回虽不敏,请事斯语矣。” 仲弓问仁。子曰:“出门如见大宾,使民如承大祭。己所不欲,勿施于人。
  在邦无怨,在家无怨。” 仲弓曰:“雍虽不敏,请事斯语矣。” 司马牛问仁。子曰:“仁者,其言也讱。” 曰:“其言也讱,斯谓之仁已乎?”子曰:“为之难,言之得无讱乎?” 司马牛问君子。子曰:“君子不忧不惧。” 曰:“不忧不惧,斯谓之君子已乎?”子曰:“内省不疚,夫何忧何惧?” 司马牛忧曰:“人皆有兄弟,我独亡!”子夏曰:“商闻之矣,死生有命, 富贵在天。君子敬而无失,与人恭而有礼。四海之内皆兄弟也,君子何患乎无兄 弟也?” 子张问明。子曰:“浸润之谮,肤受之愬,不行焉,可谓明也已矣。浸润之 谮,肤受之愬,不行焉,可谓远也已矣。” 子贡问政。子曰:“足食,足兵,民信之矣。” 子贡曰:“必不得已而去,于斯三者何先?”曰:“去兵。” 子贡曰:“必不得已而去,于斯二者何先?”曰:“去食。自古皆有死,民 无信不立。” 棘子成曰:“君子质而已矣,何以文为?”子贡曰:“惜乎,夫子之说君子 也,驷不及舌。文犹质也,质犹文也。虎豹之鞟犹犬羊之鞟。” 哀公问于有若曰:“年饥,用不足,如之何?”有若对曰:“盍彻乎?” 曰:“二,吾犹不足,如之何其彻也?”对曰:“百姓足,君孰与不足?百 姓不足,君孰与足?” 子张问崇德辨惑。子曰:“主忠信,徙义,崇德也。爱之欲其生,恶之欲其 死。既欲其生,又欲其死,是惑也。‘诚不以富,亦祇以异。’” 齐景公问政于孔子。孔子对曰:“君君、臣臣、父父、子子。” 公曰:“善哉!信如君不君、臣不臣、父不父、子不子,虽有粟,吾得而食 诸?” 子曰:“片言可以折狱者,其由也与?” 子路无宿诺。
   子曰:“听讼,吾犹人也,必也使无讼乎。” 子张问政。子曰:“居之无倦,行之以忠。” 子曰:“博学于文,约之以礼,亦可以弗畔矣夫!” 子曰:“君子成人之美,不成人之恶。小人反是。” 季康子问政于孔子。孔子对曰:“政者,正也。子帅以正,孰敢不正?” 季康子患盗,问于孔子。孔子对曰:“苟子之不欲,虽赏之不窃。” 季康子问政于孔子曰:“如杀无道,以就有道,何如?”孔子对曰:“子为 政,焉用杀?子欲善而民善矣。君子之德风,小人之德草,草上之风,必偃。” 子张问:“士何如斯可谓之达矣?”子曰:“何哉,尔所谓达者?” 子张对曰:“在邦必闻,在家必闻。”子曰:“是闻也,非达也。夫达也者, 质直而好义,察言而观色,虑以下人。在邦必达,在家必达。夫闻也者,色取仁 而行违,居之不疑。在邦必闻,在家必闻。” 樊迟从游于舞雩之下,曰:“敢问崇德,修慝,辨惑。”子曰:“善哉问! 先事后得,非崇德与?攻其恶,勿攻人之恶,非修慝与?一朝之忿,忘其身以及 其亲,非惑与?” 樊迟问仁。子曰:“爱人。”问知。子曰:“知人。” 樊迟未达。子曰:“举直错诸枉,能使枉者直。” 樊迟退,见子夏曰:“乡也吾见于夫子而问知,子曰:‘举直错诸枉,能使 枉者直。’何谓也?” 子夏曰:“富哉,言乎!舜有天下,选于众,举皋陶,不仁者远矣。汤有天 下,选于众,举伊尹,不仁者远矣。” 子贡问友。子曰:“忠告而善道之,不可则止,毋自辱焉。” 曾子曰:“君子以文会友,以友辅仁。” 
 
——————             
子路第十三 
  
   子路问政。子曰:“先之劳之。” 请益。曰:“无倦。” 仲弓为季氏宰。问政。子曰:“先有司,赦小过,举贤才。” 曰:“焉知贤才而举之?”曰:“举尔所知,尔所不知,人其舍诸?” 子路曰:“卫君待子而为政,子将奚先?” 子曰:“必也正名乎!” 子路曰:“有是哉,子之迂也!奚其正?” 子曰:“野哉,由也!君子于其所不知,盖阙如也。名不正,则言不顺;言 不顺,则事不成;事不成,则礼乐不兴;礼乐不兴,则刑罚不中;刑罚不中,则 民无所错手足。故君子名之必可言也,言之必可行也。君子于其言,无所苟而已 矣。” 樊迟请学稼。子曰:“吾不如老农。” 请学为圃。曰:“吾不如老圃。” 樊迟出。子曰:“小人哉,樊须也!上好礼,则民莫敢不敬;上好义,则民 莫敢不服;上好信,则民莫敢不用情。夫如是,则四方之民襁负其子而至矣,焉 用稼?” 子曰:“诵《诗》三百,授之以政,不达;使于四方,不能专对;虽多,亦 奚以为?” 子曰:“其身正,不令而行;其身不正,虽令不从。” 子曰:“鲁、卫之政,兄弟也。” 子谓卫公子荆:“善居室。始有,曰:‘苟合矣。’少有,曰:‘苟完矣。’ 富有,曰:‘苟美矣。’” 子适卫,冉有仆。子曰:“庶矣哉!” 冉有曰:“既庶矣,又何加焉?”曰:“富之。” 曰:“既富矣,又何加焉?”曰:“教之。” 子曰:“苟有用我者,期月而已可也,三年有成。” 子曰:“‘善人为邦百年,亦可以胜残去杀矣。’诚哉是言也!” 子曰:“如有王者,必世而后仁。” 子曰:“苟正其身矣,于从政乎何有?不能正其身,如正人何?” 冉子退朝。子曰:“何晏也?”对曰:“有政。”子曰:“其事也,如有政, 虽不吾以,吾其与闻之。” 定公问:“一言而可以兴邦,有诸?” 孔子对曰:“言不可以若是其几也。人之言曰:‘为君难,为臣不易。’如 知为君之难也,不几乎一言而兴邦乎?” 曰:“一言而丧邦,有诸?” 孔子对曰:“言不可以若是其几也。人之言曰:‘予无乐乎为君,唯其言而 莫予违也。’如其善而莫之违也,不亦善乎?如不善而莫之违也,不几乎一言而 丧邦乎?” 叶公问政。子曰:“近者说,远者来。” 子夏为莒父宰,问政。子曰:“无欲速,无见小利。欲速则不达,见小利则 大事不成。” 叶公语孔子曰:“吾党有直躬者,其父攘羊,而子证之。”孔子曰:“吾党 之直者异于是,父为子隐,子为父隐。直在其中矣。” 樊迟问仁。子曰:“居处恭,执事敬,与人忠。虽之夷狄,不可弃也。” 子贡问曰:“何如斯可谓之士矣?”子曰:“行己有耻,使于四方,不辱君 命,可谓士矣。” 曰:“敢问其次。”曰:“宗族称孝焉,乡党称弟焉。” 曰:“敢问其次。”曰:“言必信,行必果,硁硁然,小人哉!抑亦可以为 次矣。” 曰:“今之从政者何如?”子曰:“噫!斗筲之人,何足算也?” 子曰:“不得中行而与之,必也狂狷乎。狂者进取,狷者有所不为也。” 子曰:“南人有言曰:‘人而无恒,不可以作巫医。’善夫!” “不恒其德,或承之羞。”子曰:“不占而已矣。” 子曰:“君子和而不同,小人同而不和。” 子贡问曰:“乡人皆好之,何如?”子曰:“未可也。”“乡人皆恶之,何 如?”子曰:“未可也。不如乡人之善者好之,其不善者恶之。” 子曰:“君子易事而难说也。说之不以道,不说也;及其使人也,器之。小 人难事而易说也。说之虽不以道,说也;及其使人也,求备焉。” 子曰:“君子泰而不骄,小人骄而不泰。” 子曰:“刚、毅、木、讷,近仁。” 子路问曰:“何如斯可谓之士矣?”子曰:“切切偲偲,怡怡如也,可谓士 矣。朋友切切偲偲,兄弟怡怡。” 子曰:“善人教民七年,亦可以即戎矣。” 子曰:“以不教民战,是谓弃之。” 
 
 
——————             
宪问第十四 
  
   宪问耻。子曰:“邦有道,谷;邦无道,谷,耻也。” “克、伐、怨、欲不行焉,可以为仁矣?”子曰:“可以为难矣,仁则吾不 知也。” 子曰:“士而怀居,不足以为士矣。” 子曰:“邦有道,危言危行;邦无道,危行言孙。” 子曰:“有德者必有言,有言者不必有德。仁者必有勇,勇者不必有仁。” 南宫适问于孔子曰:“羿善射,奡荡舟,俱不得其死然。禹、稷躬稼而有天 下。”夫子不答。
   南宫适出,子曰:“君子哉若人!尚德哉若人!” 子曰:“君子而不仁者有矣夫,未有小人而仁者也。” 子曰:“爱之,能勿劳乎?忠焉,能勿诲乎?” 子曰:“为命,裨谌草创之,世叔讨论之,行人子羽修饰之,东里子产润色 之。” 或问子产。子曰:“惠人也。” 问子西。曰:“彼哉!彼哉!” 问管仲。曰:“人也。夺伯氏骈邑三百,饭疏食,没齿无怨言。” 子曰:“贫而无怨难,富而无骄易。” 子曰:“孟公绰为赵、魏老则优,不可以为滕、薛大夫。” 子路问成人。子曰:“若臧武仲之知,公绰之不欲,卞庄子之勇,冉求之艺, 文之以礼乐,亦可以为成人矣。”曰:“今之成人者何必然?见利思义,见危授 命,久要不忘平生之言,亦可以为成人矣。” 子问公叔文子于公明贾曰:“信乎,夫子不言,不笑,不取乎?” 公明贾对曰:“以告者过也。夫子时然后言,人不厌其言;乐然后笑,人不 厌其笑;义然后取,人不厌其取。” 子曰:“其然?岂其然乎?” 子曰:“臧武仲以防求为后于鲁,虽曰不要君,吾不信也。” 子曰:“晋文公谲而不正,齐桓公正而不谲。” 子路曰:“桓公杀公子纠,召忽死之,管仲不死。”曰:“未仁乎?”子曰: “桓公九合诸侯,不以兵车,管仲之力也。如其仁!如其仁!” 子贡曰:“管仲非仁者与?桓公杀公子纠,不能死,又相之。”子曰:“管 仲相桓公,霸诸侯,一匡天下,民到于今受其赐。微管仲,吾其被发左衽矣。岂 若匹夫匹妇之为谅也,自经于沟渎而莫之知也。” 公叔文子之臣大夫僎,与文子同升诸公。子闻之曰:“可以为‘文’矣!” 子言卫灵公之无道也,康子曰:“夫如是,奚而不丧?”孔子曰:“仲叔圉 治宾客,祝鮀治宗庙,王孙贾治军旅。夫如是,奚其丧?” 子曰:“其言之不怍,则为之也难。” 陈成子弑简公。孔子沐浴而朝,告于哀公曰:“陈恒弑其君,请讨之。” 公曰:“告夫三子。” 孔子曰:“以吾从大夫之后,不敢不告也。君曰‘告夫三子’者。” 之三子告,不可。孔子曰:“以吾从大夫之后,不敢不告也。” 子路问事君。子曰:“勿欺也,而犯之。” 子曰:“君子上达,小人下达。” 子曰:“古之学者为己,今之学者为人。” 蘧伯玉使人于孔子,孔子与之坐而问焉,曰:“夫子何为?”对曰:“夫子 欲寡其过而未能也。” 使者出,子曰:“使乎!使乎!” 子曰:“不在其位,不谋其政。” 曾子曰:“君子思不出其位。” 子曰:“君子耻其言而过其行。” 子曰:“君子道者三,我无能焉:仁者不忧,知者不惑,勇者不惧。”子贡 曰:“夫子自道也。” 子贡方人。子曰:“赐也,贤乎哉?夫我则不暇。” 子曰:“不患人之不己知,患其不能也。” 子曰:“不逆诈,不亿不信,抑亦先觉者,是贤乎!” 微生亩谓孔子曰:“丘何为是栖栖者与?无乃为佞乎?”孔子曰:“非敢为 佞也,疾固也。” 子曰:“骥不称其力,称其德也!” 或曰:“以德报怨,何如?”子曰:“何以报德?以直报怨,以德报德。” 子曰:“莫我知也夫!”子贡曰:“何为其莫知子也?”子曰:“不怨天, 不尤人,下学而上达。知我者其天乎!” 公伯寮愬子路于季孙。子服景伯以告,曰:“夫子固有惑志于公伯寮,吾力 犹能肆诸市朝。” 子曰:“道之将行也与,命也;道之将废也与,命也。公伯寮其如命何!” 子曰:“贤者辟世,其次辟地,其次辟色,其次辟言。” 子曰:“作者七人矣。” 子路宿于石门。晨门曰:“奚自?”子路曰:“自孔氏。”曰:“是知其不 可而为之者与?” 子击磬于卫,有荷蕢而过孔氏之门者,曰:“有心哉,击磬乎!”既而曰: “鄙哉,硁硁乎,莫己知也,斯己而已矣。深则厉,浅则揭。” 子曰:“果哉!末之难矣。” 子张曰:“《书》云,‘高宗谅阴,三年不言。’何谓也?”子曰:“何必 高宗,古之人皆然。君薨,百官总己以听于冢宰,三年。” 子曰:“上好礼,则民易使也。” 子路问君子。子曰:“修己以敬。” 曰:“如斯而已乎?”曰:“修己以安人。” 曰:“如斯而已乎?”曰:“修己以安百姓。修己以安百姓,尧、舜其犹病 诸。” 原壤夷俟。子曰:“幼而不孙弟,长而无述焉,老而不死,是为贼。”以杖 叩其胫。
   阙党童子将命。或问之曰:“益者与?”子曰:“吾见其居于位也,见其与 先生并行也,非求益者也,欲速成者也。” 
 
——————             
卫灵公第十五 
  
   卫灵公问陈于孔子。孔子对曰:“俎豆之事,则尝闻之矣;军旅之事,未之 学也。”明日遂行。
   在陈绝粮,从者病,莫能兴。子路愠见曰:“君子亦有穷乎?”子曰:“君 子固穷,小人穷斯滥矣。” 子曰:“赐也,女以予为多学而识之者与?”对曰:“然,非与?”曰: “非也,予一以贯之。” 子曰:“由,知德者鲜矣。” 子曰:“无为而治者,其舜也与?夫何为哉?恭己正南面而已矣。” 子张问行。子曰:“言忠信,行笃敬,虽蛮貊之邦行矣。言不忠信,行不笃 敬,虽州里行乎哉?立,则见其参于前也;在舆,则见其倚于衡也,夫然后行。” 子张书诸绅。
   子曰:“直哉史鱼!邦有道如矢,邦无道如矢。君子哉蘧伯玉!邦有道则仕, 邦无道则可卷而怀之。” 子曰:“可与言而不与言,失人;不可与言而与之言,失言。知者不失人, 亦不失言。” 子曰:“志士仁人,无求生以害仁,有杀身以成仁。” 子贡问为仁。子曰:“工欲善其事,必先利其器。居是邦也,事其大夫之贤 者,友其士之仁者。” 颜渊问为邦。子曰:“行夏之时,乘殷之辂,服周之冕,乐则《韶》、 《舞》。放郑声,远佞人,郑声淫,佞人殆。” 子曰:“人无远虑,必有近忧。” 子曰:“已矣乎!吾未见好德如好色者也。” 子曰:“臧文仲其窃位者与!知柳下惠之贤,而不与立也。” 子曰:“躬自厚而薄责于人,则远怨矣。” 子曰:“不曰‘如之何,如之何’者,吾末如之何也已矣!” 子曰:“群居终日,言不及义,好行小慧,难矣哉!” 子曰:“君子义以为质,礼以行之,孙以出之,信以成之。君子哉!” 子曰:“君子病无能焉,不病人之不己知也。” 子曰:“君子疾没世而名不称焉。” 子曰:“君子求诸己,小人求诸人。” 子曰:“君子矜而不争,群而不党。” 子曰:“君子不以言举人,不以人废言。” 子贡问曰:“有一言而可以终身行之者乎?”子曰:“其恕乎!己所不欲, 勿施于人。” 子曰:“吾之于人也,谁毁谁誉。如有所誉者,其有所试矣。斯民也,三代 之所以直道而行也。” 子曰:“吾犹及史之阙文也。有马者,借人乘之,今亡矣夫!” 子曰:“巧言乱德。小不忍则乱大谋。” 子曰:“众恶之,必察焉;众好之,必察焉。” 子曰:“人能弘道,非道弘人。” 子曰:“过而不改,是谓过矣。” 子曰:“吾尝终日不食,终夜不寝,以思,无益,不如学也。” 子曰:“君子谋道不谋食。耕也,馁在其中矣;学也,禄在其中矣。君子忧 道不忧贫。” 子曰:“知及之,仁不能守之,虽得之,必失之。知及之,仁能守之,不庄 以莅之,则民不敬。知及之,仁能守之,庄以莅之,动之不以礼,未善也。” 子曰:“君子不可小知,而可大受也;小人不可大受,而可小知也。” 子曰:“民之于仁也,甚于水火。水火,吾见蹈而死者矣,未见蹈仁而死者 也!” 子曰:“当仁不让于师。” 子曰:“君子贞而不谅。” 子曰:“事君敬其事,而后其食。” 子曰:“有教无类。” 子曰:“道不同,不相为谋。” 子曰:“辞达而已矣。” 师冕见,及阶,子曰:“阶也。”及席,子曰:“席也。”皆坐,子告之曰: “某在斯,某在斯。” 师冕出,子张问曰:“与师言之道与?”子曰:“然,固相师之道也。” 
——————             
季氏第十六 
  
   季氏将伐颛臾。冉有、季路见于孔子曰:“季氏将有事于颛臾。” 孔子曰:“求,无乃尔是过与?夫颛臾,昔者先王以为东蒙主,且在邦域之 中矣,是社稷之臣也。何以伐为?” 冉有曰:“夫子欲之,吾二臣者皆不欲也。” 孔子曰:“求,周任有言曰:‘陈力就列,不能者止。’危而不持,颠而不 扶,则将焉用彼相矣?且尔言过矣,虎兕出于柙,龟玉毁于椟中,是谁之过与?” 冉有曰:“今夫颛臾,固而近于费,今不取,后世必为子孙忧。” 孔子曰:“求,君子疾夫舍曰欲之而必为之辞。丘也闻有国有家者,不患寡 而患不均,不患贫而患不安。盖均无贫,和无寡,安无倾。夫如是,故远人不 服,则修文德以来之;既来之,则安之。今由与求也,相夫子,远人不服,而不 能来也;邦分崩离析,而不能守也;而谋动干戈于邦内。吾恐季孙之忧,不在颛 臾,而在萧墙之内也。” 孔子曰:“天下有道,则礼乐征伐自天子出;天下无道,则礼乐征伐自诸侯 出。自诸侯出,盖十世希不失矣;自大夫出,五世希不失矣;陪臣执国命,三世 希不失矣。天下有道,则政不在大夫;天下有道,则庶人不议。” 孔子曰:“禄之去公室五世矣,政逮于大夫四世矣,故夫三桓之子孙微矣。” 孔子曰:“益者三友,损者三友。友直,友谅,友多闻,益矣。友便辟,友 善柔,有便佞,损矣。” 孔子曰:“益者三乐,损者三乐。乐节礼乐,乐道人之善,乐多贤友,益矣。
  乐骄乐,乐佚游,乐宴乐,损矣。” 孔子曰:“侍于君子有三愆:言未及之而言谓之躁,言及之而不言谓之隐, 未见颜色而言谓之瞽。” 孔子曰:“君子有三戒:少之时,血气未定,戒之在色;及其壮也,血气方 刚,戒之在斗;及其老也,血气既衰,戒之在得。” 孔子曰:“君子有三畏:畏天命,畏大人,畏圣人之言。小人不知天命而不 畏也,狎大人,侮圣人之言。” 孔子曰:“生而知之者上也,学而知之者次也;困而学之,又其次也;困而 不学,民斯为下矣。” 孔子曰:“君子有九思:视思明,听思聪,色思温,貌思恭,言思忠,事思 敬,疑思问,忿思难,见得思义。” 孔子曰:“见善如不及,见不善如探汤。吾见其人矣。吾闻其语矣。隐居以 求其志,行义以达其道。吾闻其语矣,未见其人也。” 齐景公有马千驷,死之日,民无德而称焉。伯夷、叔齐饿于首阳之下,民到 于今称之。其斯之谓与? 陈亢问于伯鱼曰:“子亦有异闻乎?”对曰:“未也。尝独立,鲤趋而过 庭,曰:‘学《诗》乎?’对曰:‘未也。’‘不学《诗》,无以言。’鲤退 而学《诗》。他日又独立,鲤趋而过庭,曰:‘学《礼》乎?’对曰:‘未也。’ ‘不学《礼》,无以立。’鲤退而学《礼》。闻斯二者。”陈亢退而喜曰: “问一得三,闻《诗》,闻《礼》,又闻君子之远其子也。” 邦君之妻,君称之曰夫人,夫人自称曰小童;邦人称之曰君夫人,称诸异 邦曰寡小君;异邦人称之亦曰君夫人。 
 
 
——————             
阳货第十七 
  
   阳货欲见孔子,孔子不见,归孔子豚。
   孔子时其亡也,而往拜之。遇诸途。谓孔子曰:“来!予与尔言。”曰: “怀其宝而迷其邦,可谓仁乎?”曰:“不可!”好从事而亟失时,可谓知乎?” 曰:“不可!”“日月逝矣,岁不我与。” 孔子曰:“诺,吾将仕矣。” 子曰:“性相近也,习相远也。” 子曰:“唯上知与下愚不移。” 子之武城,闻弦歌之声。夫子莞尔而笑,曰:“割鸡焉用牛刀?” 子游对曰:“昔者偃也闻诸夫子曰:‘君子学道则爱人,小人学道则易使 也。’” 子曰:“二三子!偃之言是也。前言戏之耳。” 公山弗扰以费畔,召,子欲往。
   子路不说,曰:“末之也,已,何必公山氏之之也?” 子曰:“夫召我者,而岂徒哉?如有用我者,吾其为东周乎!” 子张问仁于孔子。孔子曰:“能行五者于天下为仁矣。” 请问之。曰:“恭、宽、信、敏、惠。恭则不侮,宽则得众,信则人任焉, 敏则有功,惠则足以使人。” 佛肸召,子欲往。
   子路曰:“昔者由也闻诸夫子曰:‘亲于其身为不善者,君子不入也。’佛 肸以中牟畔,子之往也,如之何?” 子曰:“然,有是言也。不曰坚乎,磨而不磷;不曰白乎,涅而不缁。吾岂 匏瓜也哉?焉能系而不食?” 子曰:“由也,女闻六言六蔽矣乎?”对曰:“未也。” “居,吾语女。好仁不好学,其蔽也愚;好知不好学,其蔽也荡;好信不好 学,其蔽也贼;好直不好学,其蔽也绞;好勇不好学,其蔽也乱;好刚不好学, 其蔽也狂。” 子曰:“小子何莫学夫诗?诗,可以兴,可以观,可以群,可以怨。迩之事 父,远之事君。多识于鸟兽草木之名。” 子谓伯鱼曰:“女为《周南》、《召南》矣乎?人而不为《周南》、《召南》, 其犹正墙面而立也与!” 子曰:“礼云礼云,玉帛云乎哉?乐云乐云,钟鼓云乎哉?” 子曰:“色厉而内荏,譬诸小人,其犹穿窬之盗也与!” 子曰:“乡原,德之贼也。” 子曰:“道听而途说,德之弃也。” 子曰:“鄙夫可与事君也与哉?其未得之也,患得之;既得之,患失之;苟 患失之,无所不至矣。” 子曰:“古者民有三疾,今也或是之亡也。古之狂也肆,今之狂也荡;古之 矜也廉,今之矜也忿戾;古之愚也直,今之愚也诈而已矣。” 子曰:“巧言令色,鲜矣仁。” 子曰:“恶紫之夺朱也,恶郑声之乱雅乐也,恶利口之覆邦家者。” 子曰:“予欲无言。”子贡曰:“子如不言,则小子何述焉?” 子曰:“天何言哉?四时行焉,百物生焉,天何言哉?” 孺悲欲见孔子,孔子辞以疾。将命者出户,取瑟而歌,使之闻之。
   宰我问:“三年之丧,期已久矣。君子三年不为礼,礼必坏;三年不为乐, 乐必崩。旧谷既没,新谷既升,钻燧改火,期可已矣。” 子曰:“食夫稻,衣夫锦,于女安乎?”曰:“安!”“女安则为之。夫君 子之居丧,食旨不甘,闻乐不乐,居处不安,故不为也。今女安,则为之。” 宰我出。子曰:“予之不仁也!子生三年,然后免于父母之怀。夫三年之丧, 天下之通丧也。予也有三年之爱于其父母乎?” 子曰:“饱食终日,无所用心,难矣哉!不有博弈者乎?为之,犹贤乎已。” 子路曰:“君子尚勇乎?”子曰:“君子义以为上。君子有勇而无义为乱; 小人有勇而无义为盗。” 子贡曰:“君子亦有恶乎?”子曰:“有恶:恶称人之恶者,恶居下流而讪 上者,恶勇而无礼者,恶果敢而窒者。” 曰:“赐也,亦有恶乎?”“恶徼以为知者,恶不孙以为勇者,恶讦以为直 者。” 子曰:“唯女子与小人为难养也,近之则不孙,远之则怨。” 子曰:“年四十而见恶焉,其终也已。” 
——————             
微子第十八 
  
   微子去之,箕子为之奴,比干谏而死。孔子曰:“殷有三仁焉。” 柳下惠为士师,三黜。人曰:“子未可以去乎?”曰:“直道而事人,焉往 而不三黜?枉道而事人,何必去父母之邦?” 齐景公待孔子曰:“若季氏则吾不能,以季、孟之间待之。”曰:“吾老矣, 不能用也。”孔子行。齐人归女乐,季桓子受之,三日不朝,孔子行。
   楚狂接舆歌而过孔子曰:“凤兮凤兮,何德之衰?往者不可谏,来者犹可追。
  已而已而!今之从政者殆而!” 孔子下,欲与之言,趋而辟之,不得与之言。
   长沮、桀溺耦而耕,孔子过之,使子路问津焉。长沮曰:“夫执舆者为谁?” 子路曰:“为孔丘。”曰:“是鲁孔丘与?”曰:“是也。”曰:“是知津 矣。” 问于桀溺。桀溺曰:“子为谁?”曰:“为仲由。”曰:“是鲁孔丘之徒与?” 对曰:“然。”曰:“滔滔者,天下皆是也,而谁以易之?且而与其从辟人之士 也,岂若从辟世之士哉!”耰而不辍。子路行以告。
   夫子怃然曰:“鸟兽不可与同群,吾非斯人之徒与而谁与?天下有道,丘不 与易也。” 子路从而后,遇丈人,以杖荷。子路问曰:“子见夫子乎?” 丈人曰:“四体不勤,五谷不分,孰为夫子?”植其杖而芸。子路拱而立。
   止子路宿,杀鸡为黍而食之,见其二子焉。明日,子路行以告。
   子曰:“隐者也。”使子路反见之。至,则行矣。
   子路曰:“不仕无义。长幼之节,不可废也;君臣之义,如之何其废之?欲 洁其身,而乱大伦。君子之仕也,行其义也。道之不行,已知之矣。” 逸民:伯夷、叔齐、虞仲、夷逸、朱张、柳下惠、少连。子曰:“不降其志, 不辱其身,伯夷、叔齐与!”谓“柳下惠、少连,降志辱身矣。言中伦,行中虑, 其斯而已矣。”谓“虞仲、夷逸,隐居放言,身中清,废中权。我则异于是, 无可无不可。” 大师挚适齐,亚饭干适楚,三饭缭适蔡,四饭缺适秦,鼓方叔入于河,播鼗 武入于汉,少师阳、击磬襄入于海。
   周公谓鲁公曰:“君子不施其亲,不使大臣怨乎不以。故旧无大故,则不弃 也。无求备于一人。” 周有八士:伯达、伯适、仲突、仲忽、叔夜、叔夏、季随、季騧。 
 
 
——————             
子张第十九 
  
   子张曰:“士见危致命,见得思义,祭思敬,丧思哀,其可已矣。” 子张曰:“执德不弘,信道不笃,焉能为有,焉能为亡。” 子夏之门人问交于子张。子张曰:“子夏云何?” 对曰:“子夏曰:‘可者与之,其不可者拒之。’” 子张曰:“异乎吾所闻:君子尊贤而容众,嘉善而矜不能。我之大贤与,于 人何所不容?我之不贤与,人将拒我,如之何其拒人也?” 子夏曰:“虽小道,必有可观者焉,致远恐泥,是以君子不为也!” 子夏曰:“日知其所亡,月无忘其所能,可谓好学也已矣。” 子夏曰:“博学而笃志,切问而近思,仁在其中矣。” 子夏曰:“百工居肆以成其事,君子学以致其道。” 子夏曰:“小人之过也,必文。” 子夏曰:“君子有三变:望之俨然,即之也温,听其言也厉。” 子夏曰:“君子信而后劳其民;未信,则以为厉己也。信而后谏;未信,则 以为谤己也。” 子夏曰:“大德不逾闲,小德出入可也。” 子游曰:“子夏之门人小子,当洒扫应对进退,则可矣,抑末也。本之则无, 如之何?” 子夏闻之,曰:“噫!言游过矣!君子之道,孰先传焉?孰后倦焉?譬诸草 木,区以别矣。君子之道,焉可诬也?有始有卒者,其惟圣人乎!” 子夏曰:“仕而优则学,学而优则仕。” 子游曰:“丧致乎哀而止。” 子游曰:“吾友张也,为难能也,然而未仁。” 曾子曰:“堂堂乎张也,难与并为仁矣。” 曾子曰:“吾闻诸夫子:人未有自致者也,必也亲丧乎!” 曾子曰:“吾闻诸夫子,孟庄子之孝也,其他可能也;其不改父之臣,与父 之政,是难能也。” 孟氏使阳肤为士师,问于曾子。曾子曰:“上失其道,民散久矣。如得其情, 则哀矜而勿喜。” 子贡曰:“纣之不善,不如是之甚也。是以君子恶居下流,天下之恶皆归焉。” 子贡曰:“君子之过也,如日月之食焉:过也人皆见之,更也人皆仰之。” 卫公孙朝问于子贡曰:“仲尼焉学?”子贡曰:“文武之道,未坠于地,在 人。贤者识其大者,不贤者识其小者,莫不有文武之道焉,夫子焉不学,而亦何 常师之有?” 叔孙武叔语大夫于朝,曰:“子贡贤于仲尼。” 子服景伯以告子贡。
   子贡曰:“譬之宫墙,赐之墙也及肩,窥见室家之好。夫子之墙数仞,不得 其门而入,不见宗庙之美,百官之富。得其门者或寡矣。夫子之云,不亦宜乎!” 叔孙武叔毁仲尼。子贡曰:“无以为也!仲尼不可毁也。他人之贤者,丘陵 也,犹可逾也;仲尼,日月也,无得而逾焉。人虽欲自绝,其何伤于日月乎?多 见其不知量也。” 陈子禽谓子贡曰:“子为恭也,仲尼岂贤于子乎?” 子贡曰:“君子一言以为知,一言以为不知,言不可不慎也!夫子之不可及 也,犹天之不可阶而升也。夫子之得邦家者,所谓立之斯立,道之斯行,绥之斯 来,动之斯和。其生也荣,其死也哀,如之何其可及也?” 
——————             
尧曰第二十 
  
   尧曰:“咨!尔舜!天之历数在尔躬,允执其中。四海困穷,天禄永终。” 舜亦以命禹。
   曰:“予小子履,敢用玄牡,敢昭告于皇皇后帝:有罪不敢赦。帝臣不蔽, 简在帝心。朕躬有罪,无以万方;万方有罪,罪在朕躬。” 周有大赉,善人是富。“虽有周亲,不如仁人。百姓有过,在予一人。” 谨权量,审法度,修废官,四方之政行焉。兴灭国,继绝世,举逸民,天下 之民归心焉。所重:民、食、丧、祭。宽则得众,信则民任焉,敏则有功,公则 说。
   子张问于孔子曰:“何如斯可以从政矣?” 子曰:“尊五美,屏四恶,斯可以从政矣。” 子张曰:“何谓五美?” 子曰:“君子惠而不费,劳而不怨,欲而不贪,泰而不骄,威而不猛。” 子张曰:“何谓惠而不费?” 子曰:“因民之所利而利之,斯不亦惠而不费乎?择可劳而劳之,又谁怨? 欲仁而得仁,又焉贪?君子无众寡,无小大,无敢慢,斯不亦泰而不骄乎?君子 正其衣冠,尊其瞻视,俨然人望而畏之,斯不亦威而不猛乎?” 子张曰:“何谓四恶?” 子曰:“不教而杀谓之虐。不戒视成谓之暴。慢令致期谓之贼。犹之与人也, 出纳之吝,谓之有司。” 孔子曰:“不知命,无以为君子也;不知礼,无以立也;不知言,无以知人 也。” 
——————             

The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching 孝 經

The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching

孝 經

孝 經 

The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching

孝 經 
Hiếu kinh  
The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching
開宗明義章第一 
khai tông minh nghĩa chương đệ nhất  
The Doctrines book Filiality Gratitude Sutra Teaching
孝 經 
 
hiếu kinh  
開宗明義章第一 
khai tông minh nghĩa chương đệ nhất  
孝 經 
開宗明義章第一 
仲尼居,曾子持。子曰:「先王有至德要道,以訓天下,民用和睦, 上下無怨,汝知之乎?」 曾子避席曰:「參不敏,何足以知之?」 子曰:「夫孝,德之本也,教之所由生也。復坐,吾語汝。」 「身體髮膚,受之父母,不敢毀傷,孝至始也。立身行道,揚名於後世, 以顯父母,孝之終也。」 「夫孝,始於事親,中於事君,終於立身。」 大雅曰:「無念爾祖,聿修厥德。」
天子章第二 
子曰:愛親者不敢惡於人,敬親者不敢慢於人。愛敬盡於事親, 而德孝加於百姓,刑於四海,蓋天子之孝也。甫刑云:「一人有慶,兆民賴之。」
諸侯章第三 
在上不驕,高而不包。制節謹度,滿而不溢。高而不包,所以長守貴也。 滿而不溢,所以長守富也。富貴不離其身,然後能保其社稷,而和其民人, 蓋諸侯之孝也。詩云:戰戰兢兢,如臨深淵,如履薄冰。
卿大夫章第四 
非先王之法服,不敢服。非先王之法言,不敢道。非先王之德行,不敢行。 是故非法不言,非道不行,口無擇言,身無擇行,言滿天下無口過, 行滿天下無怨惡。三者備矣,然後能守其宗廟,此卿大夫子孝也。 詩云:夙夜匪懈,以事一人。
士章第五 
資於事父以事母,而愛同。資於事父以事君,而敬同。故母取其愛, 而君取其敬,兼之者父也。故以孝事君,則忠以敬事長則順,忠順不失, 以事其上,然後能保其祿位,而守其祭祀,蓋士之孝也。 詩云:夙興夜寐,無忝爾所生。
庶人章第六 
用天之道,分地之利,謹身節用,以養父母,此庶人之孝也。 故自天子至於庶人,孝無終始,而患不及者,未之有也。
三才章第七 
  
曾子曰:甚哉!孝之大也。子曰:夫孝,天之經也,地之義也,民之行也。 天地之經,而民是則之,則天之明,因地之利,以順天下。是以其教不肅而成, 其政不嚴而治。先王見教之可以化民也,是故先之以博愛,而民莫遺其親。 陳之以德義,而民興行。先之以敬讓,而民不爭。道之以禮樂,而民和睦。 示之以好惡,而民和禁。詩云:「赫赫師尹,民具爾瞻。」
孝治章第八 
子曰:昔者明王之以孝治天下也,不敢遺小國之臣,而況於公、侯、伯、子、 男乎,故得萬國之歡心。以事其先王。 治國者不敢侮於鰥寡,而況於士民乎,故得百姓之歡心,以事其先君。 治家者不敢失於臣妾,而況於妻子乎,故得人之歡心,以事其親。 夫然,故生則親安之,祭則鬼享之。是以天下和平,災害不生,禍亂不作。 故明王之以孝治天下也如此。詩云:有覺德行,四國順之。
聖治章第九 
曾子曰:敢問聖人之德,無以加於孝乎? 子曰:天地之性,惟人為貴。人之行,莫大於孝。孝莫大於嚴父, 嚴父莫大於配天,則周公其人也。昔者周公郊祀后稷,以配天。 宗祀文王於明堂,以配上帝。是以四海之內,各以其職來祭。 夫聖人之德,又何以加於孝乎。故親生之膝下,以養父母日嚴。 聖人因嚴以教敬,因親以教愛。聖人之教不肅而成,其政不嚴而治, 其所因者本也。父子之道,天性也。君臣之義也。父母生之,續莫大焉。 君親臨之,厚莫重焉。故不愛其親而愛他人者,謂之悖德。 不敬其親而敬他人者,謂之悖禮。以順則逆民,無則焉不在於善,而皆在於凶德。 雖得之,君子不貴也。君子則不然,言思可道,行思可樂,德義可尊, 作事可法,容止可觀,進退可度,以臨其民。是以其民畏而愛之,則而象之。 故能成其德教,而行其政令。詩云:淑人君子,其儀不忒。
紀孝行章第十 
子曰:孝子之事親也,居則致其敬,養則致其樂,病則致其憂, 喪則致其哀,祭則致其嚴,五者備矣,然後能事親。事親者,居上不驕, 為下不亂,在醜不爭,居上而驕,則亡。為下而亂,則刑。在醜而爭,則兵。 三者不除,雖日用三牲之養,猶為不孝也。
五刑章第十一 
 
子曰:五刑之屬三千,而罪莫大於不孝,要君者無上,非聖人者無法, 非孝者無親,此大亂之道也。
廣要道章第十二 
子曰:教民親愛,莫善於孝。教民禮順,莫善於悌。移風易俗,莫善於樂。 安上治民,莫善於禮。禮者,敬而已矣。故敬其父,則子悅。敬其兄,則弟悅。 敬其君,則臣悅。敬一人而千萬人悅。所敬者寡而悅者眾,此謂之要道也。
廣至德章第十三 
  
子曰:君子之教以孝也,非室至而日見也。教以孝,所以敬天下之為人父者也。 教以悌,所以敬天下之為人兄者也。教以臣,所以敬天下之為人君者也。 詩云:愷悌君子,民之父母。非至德,其孰能順民如此其大者乎?
廣揚名章第十四 
 
子曰:君子之事親孝,故忠可移於君。事兄悌,故順可移於長。 居家理,故治可移於官。是以行成於內,而名立於後世矣。
諫諍章第十五 
曾子曰:若夫慈愛恭敬,安親揚名,則聞命矣。敢問子從父之令,可謂孝乎? 子曰:是何言與?是何言與? 昔者天子有爭臣三人,雖無道不失其天下。諸侯有爭臣三人,雖無道不失其國。 大夫有爭臣三人,雖無道不失其家。士有爭友,則身不離於令名。 父有爭子,則身不陷於不義。故當不義,則天不可以不爭於父, 臣不可以不爭於君,故當不義則爭之,從父之令,又焉得為孝乎。
感應章第十六 
 
子曰:昔者明王事父孝,故事天明事母孝,故事地察,長幼順,故上下治, 天地明察,神明彰矣。故雖天子必有尊也,言有父也必有先也。 言有兄也,宗廟致敬,不忘親也。修身慎行,恐辱先也。宗廟致敬,鬼神著矣。 孝悌之至,通於神明,光於四海,無所不通。 詩云:自西自東,自南自北,無思不服。
事君章第十七 
子曰:君子之事上也。進思盡忠,退思補過,將順其美,匡救其德, 故上下能相親也。詩云:心乎愛矣,遐不謂矣,中心藏之,何日忘之。
喪親章第十八 
子曰:孝子之喪親也,哭不偯,禮無容。言不文服美不安,聞樂不樂, 食旨不甘,此哀戚之情也。三日而食,教民無以死傷生,毀不滅性, 此聖人之政也。喪不過三年示民有終也。為之棺槨衣衾而舉之, 陳其簠簋而哀慼之。擗踊哭泣,哀以送之,卜其宅兆,而安厝之。 為之宗廟,以鬼享之。春秋祭祀,以時思之。生事愛敬,死事哀戚, 生民之本盡矣,死生之義備矣,孝子之事親終矣。 
 
Design a site like this with WordPress.com
Get started